Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 

Mẹ, đừng đùa với lửa! - Phồn Hoa Đóa Đóa

 
Có bài mới 18.01.2015, 18:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106: Tổ hợp quỷ dị

Viêm Dạ Tước đột nhiên rời đi, nhất thời khiến mọi người ứng phó không kịp, Viêm Kinh Vũ tiếp tục châm chọc đôi câu lần nữa, bị Viêm Hạo Thừa dùng ánh mắt ngăn lại, hôm nay anh ta đã có chỗ thuộc về mình, chỉ muốn đợi thời cơ trổ tài, cũng không thể biến khéo thành vụng, lại nói nếu như gia tộc La Nhĩ Đức thành công kết thân với Viêm Dạ Tước thật, đối với anh ta thì càng có trăm hại mà không có một lợi.

Viêm Hạo Thừa không phản đối, những người khác cũng chẳng nói lời nào, ai nấy đều nhìn ra, thủ đoạn bình thường đã không cách nào ép Viêm Dạ Tước hạ vị, tiếp tục dây dưa chỉ tự rước lấy nhục mà thôi.

Có điều biểu hiện của Viêm Lệnh Thiên có chút kỳ quái, dáng vẻ xem ra đúng là tức giận tới cực điểm, nhưng không có bất kỳ ý ngăn cản, mà người trong cuộc là Angela, thần sắc vẫn bình tĩnh nhìn về phía bóng lưng Viêm Dạ Tước rời đi, cho đến khi Viêm Dạ Tước rời đảo Viêm Long, cũng không có bất luận kẻ nào đuổi theo.

Trở lại ca nô, xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, trừ ngọn đèn dầu trên đảo nhỏ nơi xa ra thì khắp nơi đều tối đen như mực, may mà có gió biển thổi qua, mặc dù mang theo vị mặn nhàn nhạt, cũng làm cho Trình Du Nhiên say tàu cảm thấy tinh thần phấn chấn.

Gò má nhìn về phía mặt không vẻ gì của Viêm Dạ Tước, Trình Du Nhiên hỏi: "Angela thật sự là vị hôn thê của anh?" Rất khó tưởng tượng khuôn mặt như khối băng này trước đó thế nhưng lại đồng ý đính ước với người khác.

"Ừm" Viêm Dạ Tước cũng không có phủ nhận, đồng ý hôn sự, chỉ muốn xem xem rốt cuộc gia tộc La Nhĩ Đức đang đùa trò xiếc gì.

"Vậy tại sao anh không -- ưmh!" Trình Du Nhiên còn muốn nói nữa, lập tức bị đôi môi bá đạo ngăn chặn, trước khi nhắm mắt lại, liền nhìn thấy Tiểu Nặc che mặt chạy lên mũi thuyền tìm Đần Lang nói chuyện phiếm.

Rời đôi môi, vẻ mặt Viêm Dạ Tước thành thật chỉ vào dây chuyền trước ngực cô nói: "Em mới chính là chủ nhân của nó."

"Em còn chưa có ý gì, chỉ muốn hỏi một chút mà thôi." Trình Du Nhiên không phục tùng nói thầm, cô chỉ hơi tò mò, người hai nhà này đến cùng là đang làm trò quỷ gì.

"Tôi không cho em nghĩ." Trong giọng nói của Viêm Dạ Tước mang theo ra lệnh không thể kháng cự, anh chỉ muốn một mình cô, loại lòng tin này quyết không cho phép có bất kỳ chất vấn nào.

"Được rồi, không nghĩ là được." Ở trước mặt Viêm Dạ Tước, cô đã không nhớ rõ đây là lần khuất phục thứ mấy trăm, dù sao cũng không nhiều lần thế này, lại nói biểu hiện tối nay của Viêm Dạ Tước cũng không tệ, đáng giá để ngợi khen.

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, trên đảo Ám Dạ đã có một vị khách không mời mà đến, chỉ là nhìn người tới, Bôn Lang trực tiếp lắc đầu, lấy công phu chạy bộ không yếu hơn Trình Du Nhiên nhanh chóng biến mất.

"Anh Tước, nghe nói tối qua anh đẹp trai ngây người, trước mặt mọi người trực tiếp cự tuyệt cô gái ghê tởm đó?" Tina mặc quần áo mát mẻ, váy ngắn đáng yêu màu hồng lay động theo bước đi của cô ta, "Tiếc là em không thấy được hoàn cảnh đó, nếu không nhất định sẽ chế nhạo cô ta một trận."

Gương mặt Viêm Dạ Tước lạnh lùng, trầm giọng hỏi: "Em tới làm gì?"

"Anh Tước, anh làm sao vậy!" Tina cong miệng lên, mặt uất ức nói: "Vì tới gặp anh mà em còn chưa có ăn bữa sáng đâu đấy, anh không thể đối tốt với em hơn một chút à?"

"Vậy thì trở về ăn." Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói, tuyệt đối không thể cho cô nàng này sắc mặt hòa nhã, nếu không sẽ vô cùng phiền toái.

"Em mới không, em sẽ ăn ở chỗ này, bằng không em sẽ không ăn." Gương mặt Tina quật cường, ngay sau đó thấy Trình Du Nhiên bên kia ngáp dài đột nhiên tiến vào trong mắt, đi tới nói: "Chị Trình, em muốn ăn điểm tâm ở chỗ này có được không?"

Rầm một tiếng, Bôn Lang núp ở phía sau cửa trực tiếp đụng đầu vào trên tường, mới vừa rồi anh ta không phải là xuất hiện ảo giác chứ, Tina thế nhưng thân thiết với chị dâu, chẳng lẽ cô ta không biết chị dâu là tình địch lớn nhất của cô ta à?

"Được." Trình Du Nhiên cười nhạt, cô cũng thật thích tính tình của Tina, thấy cô ta có thể bước ra từ trong bóng ma tối hôm qua, trong lòng cô cũng vui mừng.

Tina cười rạng rỡ, vẫn không quên le lưỡi về phía Viêm Dạ Tước, ngồi xuống bên cạnh Trình Du, sau nói nhẹ nhàng: "Mặc dù tôi không ghét chị, nhưng tôi nhất định sẽ giành anh Tước với chị."

Nghe lời nói tràn đầy tính trẻ con của Tina, Trình Du Nhiên chỉ cười, cô ta và mình vốn không tồn tại tính cạnh tranh nào.

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, liếc nhìn mặt Trình Du Nhiên không sao cả, không hề nói gì nữa, cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng của mình.

"Lão đại." Phi Ưng mặc trang phục đi vào, thấy Tina và chị dâu đi cùng nhau thì sững sờ, tuy nhiên tỉnh táo lại rất nhanh, mắt nhìn thẳng về phía lão đại.

Viêm Dạ Tước gật đầu một cái, lạnh giọng nói: "Đi phủ Chiang Rai trước." Lần này Viêm Hạo Thừa đột nhiên đề ra cái kế hoạch kia mặc dù có ảnh hưởng không lớn đối với anh, nhưng nhất định phải đến chỗ lão Văn sắp xếp một chút, dù sao hiện tại trong bốn trưởng lão của Viêm bang chỉ có một mình lão Văn là hoàn toàn ủng hộ anh.

"Đi nhanh vậy ư?" Trình Du Nhiên sững sờ, tối qua lúc cô trở lại, bởi vì say tàu nên đi ngủ sớm, cho nên không biết Viêm Dạ Tước sắp xếp.

Viêm Dạ Tước còn chưa lên tiếng, Tina bên cạnh lập tức hưng phấn kêu lên: "Em cũng muốn đi."

Nhíu nhíu mày, Viêm Dạ Tước lạnh lùng mở miệng: "Ăn điểm tâm xong, tự em đi, hoặc là tôi sẽ phái người tiễn em trở về."

"Em không về, em muốn đi cùng." Có Trình Du Nhiên là núi dựa lớn, cô ta không bao giờ sợ anh Tước tức giận nữa, quật cường nói: "Chị Trình, em còn chưa được đi ra ngoài với anh Tước bao giờ, lần này mang em theo có được không?"

Nhìn bộ dáng đáng thương của cô ta, mắt Bôn Lang trợn trắng, đây coi là cái gì, giành lão đại với chị dâu, còn muốn chị dâu nhất định mang cô ta theo, trừ phi đầu chị dâu có vấn đề.

Nhưng ý nghĩ của anh ta mới vừa có hình dạng, lập tức bị lời nói của Trình Du Nhiên làm cho sợ ngây người: "Được, có cô ở trên đường cũng có bạn."

"Chị dâu có phải hay không --" Bôn Lang trợn to hai mắt, chỉ đầu mình thầm nói, đây không phải là dưỡng hổ vi hoạn sao?

Phi Ưng thở dài, trực tiếp lôi kéo bả vai anh ta chạy ra ngoài, tránh cho mất mặt xấu hổ hơn, người anh em này tài nghệ chơi súng xuất thần nhập hóa, súng đạn thuốc nổ tinh vi anh ta cũng có thể nghiên cứu ra, nhưng riêng gặp phải phụ nữ thì chậm lụt, sau này vẫn nên trông coi, tránh cho có một ngày anh ta ngã quỵ trong tay phụ nữ.

"Nó đi?" Trên đảo Viêm Long, giọng nói uy nghiêm của Viêm Lệnh Thiên vang lên.

"Đúng vậy lão gia." Mặt Viêm Trung cung kính, nói: "Sáng sớm Tước thiếu gia đã đi, cùng đi còn có thiên kim nhà họ Cố."

Sao bọn chúng đi cùng một nơi rồi hả? Khóe miệng Viêm Lệnh Thiên cong cong, hình như đã nghĩ tới điều gì, phất tay một cái nói: "Ông lui xuống trước đi, dặn mấy người kia trông coi, tôi ngược lại muốn nhìn xem lần này bọn chúng có thể giở trò gì."

Vạn dặm không có bóng mây, ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ máy bay chiếu vào, nhất thời khiến Trình Du Nhiên không có ngủ đủ vào buổi sáng ngáp liên tiếp, gương mặt Viêm Dạ Tước lạnh lùng ngồi ở bên cạnh, hơi hí mắt ra tựa vào thành ghế, không nhúc nhích giống như một tòa tượng đá, Tiểu Nặc bắt chéo hai chân chồng lên nhau, đang tập trung tinh thần chơi trò chơi.

Ánh mắt đảo một vòng cả khoang máy bay, Tina đột nhiên phát hiện, ngoài cô ra thì nhà ba người hài hòa, duy chỉ có cô là người ngoài cuộc, khổ sở trong lòng, chẳng lẽ đời này mình thật sự không có hy vọng gì với anh Tước sao?

Đúng lúc này, giọng Phi Ưng đột nhiên truyền tới: "Lão đại, có hai máy bay chiến đấu đang đến gần chúng ta."

Quả nhiên có người không an phận! Viêm Dạ Tước cười lạnh trong lòng, mở miệng nói: "Giữ vững tốc độ, xem xem đối thủ là kẻ nào." Lực công kích chiếc máy bay này của anh có lẽ không bằng máy bay chiến đấu cao cấp, lại có năng lực phản công lớn mạnh, bằng vào hệ thống hướng dẫn tự động của máy vi tính, đạn bình thường trên căn bản cũng có thể né tránh, thậm chí cho dù bị đánh trúng cũng chỉ rung động, người trong khoang máy bay cũng bị chấn động mà thôi.

An Nhẫn trả lời xong, lập tức thao tác ở vị trí kế bên tài xế, điều này làm cho kẻ yêu thích máy vi tính như Tiểu Nặc vô cùng hưng phấn, lập tức quăng máy chơi game đi cùng nhau nghiên cứu.

Rất nhanh, An Nhẫn thông qua sóng vô tuyến điện từ xâm nhập vào thiết bị trò chuyện của hai máy bay kia, đảo mắt hình ảnh mấy người xuất hiện trên các đồng hồ đo.

"Là bọn họ?" Trình Du Nhiên gật đầu, trừ một người trong đó là thiếu niên 15,16 tuổi ra, những người khác từng thấy khi Viêm Hạo Quân đi đảo Ám Dạ, xem ra bọn họ tới báo thù cho Viêm Hạo Quân chỉ là người thiếu niên kia là ai?

Hình như cảm nhận được nghi vấn của Trình Du Nhiên, Viêm Dạ Tước lạnh lùng nói: "Con lớn nhất của Viêm Hạo Quân."

Trình Du Nhiên thở dài trong lòng, không ngờ một đứa bé mười lăm mười sáu tuổi của nhà họ Viêm lại có lòng trả thù nặng như vậy, cô thậm chí lờ mờ cảm thấy, đối phương đuổi theo căn bản cũng không phải là vì cha nó, mà bởi vì Viêm Dạ Tước hủy tiền đồ tương lai của nó.

"Bắn." Thiếu niên lớn tiếng ra lệnh, trên mặt anh tuấn lộ ra dữ tợn hoàn toàn không phù hợp tuổi của cậu ta, giống như là một con dã thú được thả từ trong lồng ra, hai mắt đỏ ngầu tràn đầy khoái cảm trả thù.

Tiếng vù vù liên tục vang lên, bốn tên lửa đồng thời bay ra từ hai cánh hai máy bay chiến đấu, gào thét bay về hướng mục tiêu, chỉ là chuyện khiến thiếu niên tức giận là, tên lửa còn chưa bay đến bên cạnh máy bay đối phương đã hoàn toàn mất đi khống chế, nhanh chóng rơi xuống dưới.

"Thiếu gia, trên máy bay đối phương có năng lực phản công lớn mạnh, tên lửa của chúng ta căn bản không tới gần được." Sau khi Viêm Hạo Quân chết, thiếu niên này đương nhiên thành thiếu gia của bọn họ, thiếu niên còn chưa tốt nghiệp từ đảo huấn luyện ra nhưng còn nóng nảy hơn so với Nhị thiếu gia trước kia, vừa nghe gia tộc tuyên bố số mạng sau này lập tức triệu tập thuộc hạ muốn trả thù, mặc dù bọn họ cũng không đồng ý hành động lỗ mãng này, nhưng nếu chịu sự quản lý của cậu ta, sẽ phải hoàn toàn phục tùng mệnh lệnh của cậu ta.

"Đồ vô dụng, ngay cả máy bay cũng không đánh vào bên trong, tôi thấy thứ này của các anh thì có ích lợi gì!" Thiếu niên gầm thét, một cước đá văng phòng lái, tự mình điều khiển tên lửa bắn qua, tên lửa dày đặc bắn liên tiếp, trừ thỉnh thoảng sẽ gây chút chấn động cho đối phương ra, căn bản không cách nào tạo thành bất cứ thương tổn gì.

"Thiếu gia, chúng ta vẫn nên thừa dịp bọn họ còn chưa phản ứng nhanh chóng rời đi thôi, máy bay của chúng ta căn bản không có năng lực phòng ngự lớn như thế, bị bọn họ để mắt tới nhất định sẽ chịu thiệt thòi lớn."

Vậy mà, thuộc hạ vừa dứt lời, một quả tên lửa gào thét bay tới, đang bay mất đi chế ngự, tên lửa gần như không có bất kỳ sai lệch nào đụng vào bình xăng máy bay, nổ tung ầm ầm.

"Lão đại, giải quyết." Nếu như là Bôn Lang, anh ta nhất định sẽ cảm khái những nhân vật nhỏ không đủ để anh ta phát huy, vậy mà Phi Ưng chỉ nhàn nhạt nói mấy chữ.

Đúng lúc này, sắc mặt An Nhẫn đột nhiên biến đổi, kêu lên: "Lão đại, cách đó không xa có gió lốc lớn bay tới chỗ chúng ta!"



Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Hồ Yêu, banhmikhet, bichhong1980, khunglongnhonho, lechi89, phuong thi, traiothiem
     

Có bài mới 19.01.2015, 08:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107: Tai nạn trên không

"Lão đại, cách đó không xa có gió lốc lớn bay tới chỗ chúng ta!" Giọng An Nhẫn không thua kém sấm sét giữa trời quang, cho dù bị máy bay chiến đấu bao vây, cũng sẽ không có cảm giác bị áp bức như bây giờ.

Vừa nói xong, An Nhẫn không dừng lại, mười ngón tay như bay, nhanh chóng thao tác ở trên bàn phím, hình ảnh phóng đại tầng tầng, rất nhanh một bức hình nổi trên màn ảnh giống như xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Hơn mười vòng giống như lỗ mũi con voi lại tựa như cái phễu hình trụ đổ ngược từ trên trời xuống, tựa như từng cái mũi khoan khổng lồ xoay tròn kịch liệt ngược chiều kim đồng hồ, mỗi cái đều nhìn không thấy điểm cuối. Rặng mây bao phủ không gian, trong phạm vi toàn bộ biến thành tối tăm, tia chớp không ngừng đùng đoàng bốn phía, giống như đến ngày tận thế.

Trên thế giới hàng năm cũng có nói vài chục lần về gió lốc lớn, ở Thái Bình Dương cũng không hiếm thấy, đặc biệt là khu vực gần xích đạo, nhưng gió lốc lớn lần này, trước khi xuất hiện không có một chút dấu hiệu nào, khẳng định có vấn đề, hoặc là dụng cụ có vấn đề, hoặc là hiện tại mới vừa nổi lên thì bọn họ đã đụng phải, nhưng hiển nhiên, tỷ lệ người gặp trước không lớn.

"Tốc độ gió bao nhiêu?" Viêm Dạ Tước trầm giọng hướng An Nhẫn ra lệnh, Phi Ưng không cần anh nói gì, tự động tìm kiếm phương hướng thích hợp lao ra.

"Tốc độ gió kéo dài cứ mỗi tiếng đồng hồ lên đến 140 đến 150 dặm Anh, dự tính trong vòng năm phút chúng ta có thể sẽ gặp nó." Mặt An Nhẫn lo lắng nói, tốc độ gió như vậy đã thuộc loại gió lốc cấp bốn, chiếc máy bay của bọn họ mặc dù có tính năng vô cùng cao, nhưng chưa chắc có thể chịu nổi gió lốc tiến công.

"Phi Ưng, đổi sang hướng Nam." Viêm Dạ Tước hạ lệnh không nhanh không chậm, hiện tại quay đầu đã không kịp rồi, nếu để cho gió lốc đuổi kịp sẽ càng phiền phức hơn, vậy không bằng trực tiếp đón đầu đi xuyên qua, đây mới là phương thức nhanh nhất tránh thoát gió lốc.

Vốn là cách năm phút đồng hồ, bởi vì máy bay thay đổi phương hướng trực tiếp biến thành ba phút, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, rặng mây từ từ bị gió lớn cuốn tới, đồng thời còn có mưa ùn ùn kéo đến.

"Cảnh báo, cảnh báo. . . . . ." Kèm theo trong hệ thống tự động là giọng nói của cảnh sát, máy bay đón đầu đụng vào một đám mây nhỏ.

"Oa!" Tiểu Nặc chẳng những không sợ, ngược lại trực tiếp nhảy lên từ trên chỗ ngồi, tỳ vào bên cửa sổ, mắt mở thật to nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, trên khuôn mặt anh tuấn không che giấu được hưng phấn, mặc dù đã từng thấy vô số lần tình cảnh như thế ở trên máy tính, nhưng lần đầu tiên người lạc vào cảnh giới kỳ lạ này.

"Nhanh chóng ngồi xuống!" Trình Du Nhiên sợ hết hồn, vội mở dây nịt an toàn ra vọt tới, một tay kéo con trai về chỗ ngồi, thời điểm nguy hiểm này có thể xảy ra tình huống gì đó, kéo dây nịt an toàn bên cạnh trực tiếp trói con trai ở trên chỗ ngồi.

Tiểu Nặc không vui nhăn lông mày, cu cậu cũng biết sẽ làm mẹ lo lắng, đàng hoàng ngồi tại chỗ trên ghế mặc cho mẹ trói buộc, không thể bỏ qua cơ hội tốt ngàn năm có một này, vẫn tiếp tục nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.

Viêm Dạ Tước nhíu nhíu mày, nâng tròng mắt đen lên ra lệnh: "Khởi động tất cả máy gia tốc."

Phi Ưng ứng tiếng, hai mắt không di chuyển nhìn về phía trước, mây mù và mưa che lấp, tầm nhìn phía ngoài đặc biệt thấp, không cẩn thận lúc đón đầu sẽ đụng vào tia chớp.

Quan sát tốt lộ trình, Phi Ưng trực tiếp đè xuống cái nút màu đỏ bên cạnh, chỉ cảm thấy cả máy bay nhất thời chấn động, hai ngọn lửa khổng lồ phun ra từ đuôi máy bay, mọi người thân bất do kỷ dựa vào trên ghế, trong nháy mắt tốc độ tăng lên không ít, đồng thời Phi Ưng nhanh chóng điều chỉnh phương hướng, máy bay xoay lộn liên tục tránh né tia chớp.

"Tôi ghét loại cảm giác này." Tina ở một bên nói lầm bầm, bình thường phía trên cô ta có ba người anh đối với cô ta cơ hồ là hứng như hứng hoa, lúc nào thì gặp qua tình huống thế này.

"Tôi đồng ý." Trình Du Nhiên gật đầu nói, mặc dù cô cũng không say máy bay, nhưng phạm vi động tác lớn như thế khiến cô không chịu nổi, sắc mặt không dễ nhìn.

Nhìn điểm đen xuất hiện trên màn ảnh, An Nhẫn vội nhắc nhở: "Phi Ưng, bên trong gió lốc có kim khí, có thể bị cuốn vào máy bay hoặc bánh xe."

"Biết." Phi Ưng trả lời, bắt đầu kéo máy bay chậm rãi lên cao, lúc này anh ta cũng không dám đột nhiên ngẩng đầu, nếu không nhất định sẽ bị gió lốc xoay tròn ném đi.

"Đáng chết, sao lúc này phạm vi gió lốc lớn như vậy." Bôn Lang nhỏ giọng mắng, ảnh hướng đến máy bay, anh ta cũng chỉ có thể giương mắt nhìn, nhưng mà anh ta nói quả thật không sai, bình thường hiện tại cũng đã xuyên qua gió lốc rồi, nhưng bây giờ bọn họ vẫn trôi dạt ở bên trong, hơn nữa nhìn tình hình căn bản không có ý xông ra.

"Cẩn thận." An Nhẫn quát to một tiếng, nhưng mà anh ta kêu hình như có chút dư thừa, khi anh ta kêu ra tiếng, đồng thời cánh máy bay bên trái hướng lên, cánh máy phía bên phải bay xuống dưới, trong nháy mắt tạo thành một góc vuông90 độ so với mặt biển, ngay sau đó một tiếng va chạm kịch liệt đụng vào máy bay vang lên trên bầu trời, mặc dù chỉ lướt qua bên cạnh, nhưng cũng tạo thành chấn động không nhỏ cho máy bay.

"Kỹ thuật tốt." An Nhẫn gật đầu tán dương, chỉ là cách đó không xa, Bôn Lang cũng đang bĩu môi phía sau anh ta, nếu như ngay cả vật như vậy cũng không tránh thoát, anh ta có thể đổi tên rồi.

Đúng lúc này, khó khăn lớn hơn xuất hiện, hai rặng mây một trái một phải đánh gọng kìm về phía máy bay, di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn, Phi Ưng hừ lạnh, trong giây lát chuyển tốc độ đến tối đa, anh ta muốn trực tiếp xuyên qua từ giữa trước lúc rặng mây hội tụ.

Chỉ là, hai rặng mây xuất hiện đột nhiên quấy nhiễu An Nhẫn thao tác ra đa, hai người ai cũng không có phát hiện, phía sau có rặng mây, nửa đoạn văng ra từ trong gió lớn đập tới phía bánh xe.

"Không được!" Phi Ưng hiếm khi kêu khẽ một tiếng, chân mày sắp xoắn lại một chỗ, trước mắt nếu như đập tới bánh xe, tuyệt đối có thể khiến máy bay vỡ nát.

Lúc này anh ta cũng không đoái hoài suy nghĩ xem tại sao trên ra đa không có biểu hiện, dùng sức điều khiến cần điều khiển đến đáy, bị kéo, đầu máy bay đột nhiên ép xuống, kéo theo cả máy bay chui xuống phía dưới.

Một tiếng ầm vang, nửa bánh xe trực tiếp nện ở đuôi máy bay, lực va chạm mạnh mẽ trực tiếp chặt đứt đuôi máy bay, cùng lúc đó, lực hút khổng lồ truyền tới từ phía sau.

Trình Du Nhiên vừa rồi còn dặn dò Tiểu Nặc cho nên chưa cài dây nịt an toàn lại, hiện tại đột nhiên bị lực hút này, thân bất do kỷ phóng tới hướng đuôi máy bay.

"Nắm lấy tôi!" Tina bên cạnh hét lớn một tiếng, một tay vươn ra kéo Trình Du Nhiên vừa rời chỗ ngồi, lực kéo xé mãnh liệt nhất thời khiến hai người đồng thời rên lên, đau đớn kịch liệt truyền đến từ trên cánh tay.

Biến cố đột nhiên xuất hiện nhất thời khiến mọi người cả kinh thất sắc, Tiểu Nặc mang theo tiếng khóc nức nở hô to mẹ, đưa tay nhỏ bé ra muốn kéo Trình Du Nhiên.

"Đừng động." Trình Du Nhiên vội lớn tiếng quát lên, cậu nhóc chân tay nhỏ bé nếu bị mình kéo tuyệt đối sẽ xong đời, hơn nữa ngộ nhỡ tháo dây nịt an toàn ra, đảo mắt đã bị gió lốc nuốt mất, trên tay trái truyền tới đau đớn khổng lồ khiến cô hận không thể trực tiếp buông tay, tay phải liều mạng hướng lên nắm lấy, từng giọt mồ hôi hột mới vừa xuất hiện ở trên trán trực tiếp bị gió mất tăm.

Tiểu Nặc cũng biết làm vậy cũng vô dụng, chỉ liều mạng gọi mẹ, quả đấm nắm hết sức chặt.

"Chị dâu." Bôn Lang và Đan Hùng đồng thời kêu khẽ một tiếng, nhưng mà hiện tại bọn anh cũng chỉ có thể lo lắng suông, sức gió khổng lồ trực tiếp kéo thẳng tóc bọn họ, chỉ cần tháo mở dây nịt an toàn, chẳng những người cũng không đến được, ngay cả cửa cũng không mở nổi.

"Cầm dây trói cho tôi." Sắc mặt Viêm Dạ Tước khó coi quát, ngay cả bọn Bôn Lang cũng chưa từng thấy anh kích động như thế.

Cảm thụ hơi sức trên tay càng ngày càng nhỏ, Tina lo lắng hô lớn: "Nắm chặt tôi... trên tay tôi sắp mất đi tri giác."

Trình Du Nhiên cười khổ một tiếng, ngược lại cô rất muốn trở tay nắm lấy, chẳng qua là cánh tay cô còn thảm hơn so với Tina, cô là bác sỹ, hiển nhiên càng hiểu rõ tình huống của mình hơn, trong thời gian ngắn cánh tay sẽ không được.

Viêm Dạ Tước cầm dây trói, một đầu dây vững vàng buộc dưới người vào chỗ ngồi, một đầu khác thắt ở hai chân của mình, nhanh chóng mở dây nịt an toàn ra, lực hút cực lớn nhất thời kéo anh cách chỗ ngồi, một cái tay từ từ kéo dây thừng thắt trên chân ra, một cái tay khác không ngừng mượn lực ở trên ghế ngồi, nhanh chóng đến gần chỗ Trình Du Nhiên.

"Tôi sắp không nắm được rồi!" Tina quát to một tiếng, cánh tay Trình Du Nhiên nhanh chóng trượt xuống từ trên cánh tay cô ta, mắt thấy sẽ phải trượt xuống từ trên tay.

"Không cho buông tay." Viêm Dạ Tước lạnh lùng quát lên, nhanh buông thả giây thừng trên tay.

Vậy mà, vào lúc Viêm Dạ Tước chuẩn bị nắm lấy Trình Du Nhiên, Tina vẫn không thể chịu đựng được, cuối cùng một ngón tay của Trình Du Nhiên thoát khỏi trong tay cô ta.

Hô một tiếng, Viêm Dạ Tước đột nhiên buông dây thừng trên tay ra, trực tiếp dồn hết toàn lực đến chỗ Trình Du Nhiên, đồng thời mở miệng quát to: "Vươn tay ra."

Cánh tay trái của Trình Du Nhiên căn bản đã không thể động, tay phải dùng sức quào về phía trước, chỉ một phát như vậy, thân thể cô càng không thể nắm giữ thăng bằng, eo nhỏ đột nhiên nghiêng về phía sau, đầu bay ra phía ngoài.

"Tôi không cho em đi." Viêm Dạ Tước hét lớn một tiếng, tốc độ rốt cuộc tăng nhanh hơn, nhanh chóng lao tới phía Trình Du Nhiên, vào lúc anh sắp muốn ôm hông cô, dây thừng đột nhiên đến cuối.

"Giúp em chăm sóc Tiểu Nặc thật tốt!" Giọng nói Trình Du Nhiên càng ngày càng trở nên xa thì trên tay Viêm Dạ Tước chỉ để lại một miếng lụa mỏng màu trắng, vừa rồi anh chỉ kịp nắm lấy quần áo của cô, đảo mắt đã bị xé rách.

"Mẹ!" Trơ mắt nhìn mẹ bay ra ngoài, Tiểu Nặc điên cuồng hô, nhưng là mặc kệ cu cậu gọi thế nào, Trình Du Nhiên đã không nghe được rồi.

Một tiếng răng rắc, Viêm Dạ Tước nặng nề đụng vào 1 góc máy bay, cánh tay hiển nhiên bị gãy xương vì va chạm kịch liệt, nhưng anh giống như không cảm thấy đau đớn, hướng về phía mấy tên thuộc hạ quát: "Liên lạc An Chấn, tìm tòi cái hải vực này, nhất định phải tìm thấy cô ấy cho tôi."

Gương mặt đám người Bôn Lang âm trầm, Trình Du Nhiên không biết bơi, đây là chuyện tất cả mọi người đều biết, thử nghĩ biển rộng mênh mông, một người căn bản không biết bơi bị cơn lốc quét đi, xác suất sống sót còn bao nhiêu? di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn. Đúng lúc này, hai mắt tỏa sáng, máy bay rốt cuộc vọt ra khỏi khu vực gió lốc.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:40.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: lechi89, phuong thi, traiothiem
     
Có bài mới 19.01.2015, 08:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Mưu sinh trên đảo biệt lập

Mặt trời đỏ chậm rãi dâng lên, luồng sáng rực rỡ chiếu đỏ bừng cả mặt biển, thủy triều cuồn cuộn đem từng con cá nhỏ xui xẻo đẩy vào hướng bờ, sau cũng rất không phụ trách chạy thoát, chỉ để lại bọn chúng liều mạng nhảy ở trên bờ cát. Sóng biển mãnh liệt thỉnh thoảng vỗ vào đá ngầm nhô lên trên mặt nước, dấy lên từng tiếng kêu thật to.

Trình Du Nhiên ướt nhẹp toàn thân hơi hư hại váy dài trắng như tuyết, ngửa mặt lên trời nằm ở trên một khối đá ngầm cách bờ cát không xa, không biết thời gian ngâm ở trong nước biển bao lâu, làn da bên ngoài phiếm màu trắng bệch, bụng cũng có thể là do nguyên nhân bị đổ không ít nước biển, hơi phình lên.

Khẽ mở ra cặp mắt hơi nặng trĩu, tiếng sóng va đập hiển nhiên đang nói cho cô biết đây không phải ảo giác, mở to hai mắt nhìn khắp mọi nơi, trong đôi mắt đầy mờ mịt.

Nhíu nhíu mày, đưa hai cánh tay ra chống đỡ thân thể, muốn ngẩng đầu lên nhìn kỹ hơn, kết quả cánh tay trái còn chưa động, cảm giác đau tê tâm liệt phế truyền khắp toàn thân, đau đến mức cô ngã nhào trên đá ngầm lần nữa, điều này cũng chứng minh cô còn sống.

Kỳ tích, bây giờ Trình Du Nhiên đã không tìm ra một từ khác có thể hình dung thích hợp hơn hai chữ này, để diễn tả cảnh ngộ của chính mình, gió lốc cấp bốn không xé nát cô, rơi xuống nước cô lại vẫn có thể bị nước biển đưa đến trên đá ngầm, đây quả thực là kỳ tích thứ chín của thế giới.

Ai có thể nói cho cô biết đây là nơi nào không?

Ngoài cảm khái ra, Trình Du Nhiên đột nhiên phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, cho dù cô không chết, nhưng đối với cô mà nói sợ rằng cũng không khác chết là mấy, tuy nhiên không biết Viêm Dạ Tước và Tiểu Nặc thế nào.

Nhớ tới hai người, Trình Du Nhiên vội vàng dùng tay phải lục lọi một lúc ở trên người, thật vất vả móc được di động ra, lại phát hiện căn bản không mở được máy, hiển nhiên đã bị nước biển làm hư, lại nhìn thiết bị điện tử truy tìm trên tay, mặc dù ánh sáng biểu hiện phía trên cũng chưa hư mất, nhưng mà một chút tín hiệu cũng không có.

Sống sót trước hãy nói, Trình Du Nhiên không phải là người dễ dàng buông tha, lấy ngân châm mang theo người ra ghim mấy cái bên trên bả vai trái, cảm giác tê liệt truyền đến, mặc dù trở ngại vì tập tục nhà họ Mộ truyền nam không truyền nữ, cô chỉ học được lướt qua, những thứ này vậy mà có thể giảm bớt một phần đau đớn rất lớn.

Giải quyết vấn đề cánh tay trái, dùng tay phải chống đỡ đứng lên, nhưng thân thể còn chưa có đứng vững, đã cảm thấy nước biển trong bụng lay động, tựa như năm mang thai Tiểu Nặc, thời điểm được sáu tháng.

"Không ngờ tới còn có thể cảm thụ loại cảm giác đó." Trình Du Nhiên thở dài tự giễu, làm bác sỹ, cô đương nhiên không thể để cho những thứ đồ này tồn trữ ở trong bụng, đưa tay khuấy không ngừng ở trong cổ họng, hoàn toàn không cần quan tâm huyệt vị gì, chỉ cần có kích thích đủ, hoàn toàn có thể phun nước ra ngoài.

Nôn liên tục hơn mười phút, cho đến khi cảm giác phần lớn nước biển đều bị phun ra thì mới dừng tay, trên trán thấm đầy mồ hôi, khuôn mặt cũng bởi vì trận giày vò mà trở nên vàng vọt.

Nằm một lát trên đá ngầm để khôi phục hơi sức, mắt không ngừng liếc khắp mọi nơi, tảng đá ngầm trước mặt nhô lên chặn lại tầm mắt của cô, chỉ là không cần nhìn cũng biết nhất định là một vùng biển rộng mênh mông, cách phía bên phải không xa là một bờ cát liên miên không dứt, hẳn là một đảo nhỏ, chỉ là cô bi thương phát hiện, hình như đá ngầm và đảo nhỏ còn có nước biển cách xa nhau, điều này khiến cho một con vịt trên cạn như cô cập bờ thế nào đây?

Mặc kệ thế nào cũng phải đến chỗ hòn đảo nhỏ kia rồi hãy nói, Trình Du Nhiên bò dậy lần nữa, váy dài sợi tơ trên người đã ướt đẫm, bọc người lại thật khó chịu, dứt khoát cởi ra ném ở một bên, may mà cô không phải người theo đuổi phong cách khêu gợi, trong váy dài trên người còn có một cái áo may ô màu hồng, dưới người mặc quần soóc màu ngà voi, phối hợp như vậy, nhất thời có vẻ thanh xuân đẹp đẽ không ít.

Đá ngầm cũng không tính là lớn, đứng dậy hoàn toàn có thể thu hết tất cả tình hình vào mắt, chỉ là sau khi lướt qua phần nổi lên, Trình Du Nhiên vui mừng phát hiện, thậm chí có một tấm ván gỗ lớn nguyên vẹn, xem ra đồ gì cũng có thể kiếm được.

Nhìn bãi biển cách hơn 10m, suy nghĩ một chút, Trình Du Nhiên lại nhặt chiếc váy sợi tơ lên, dùng ngân châm khóa lại rồi đẩy ra, rất nhanh, chiếc váy dài biến thành dây sợi tơ nhỏ, sau đó gắn kết các sợi tơ cùng một chỗ, tính toán thô sơ giản lược cũng hơn 10m.

Siết chặt sợi tơ lại, lấy tay lôi kéo một cái thì cảm giác độ mềm và dai, tìm chỗ nhô lên buộc sợi tơ vào, sau đó xuyên qua khối kia sau đó xuyên qua tấm ván gỗ rồi mới thắt ở trên người mình, như vậy cho dù không lên được bãi biển, cũng không thể bị cắm giữa đường, hơn nữa ngộ nhỡ ván gỗ bị nước biển thổi bay, cũng có thể kịp thời kéo về bên cạnh mình.

Dĩ nhiên, điều này cũng đều là suy nghĩ trong lòng cô, đến lúc đó nếu quả thật rơi vào trong nước, là một người không biết bơi còn có thể làm ra những chuyện này cũng chỉ có trời mới biết.

Cắn răng, đẩy tấm ván gỗ vào trong nước, Trình Du Nhiên bắt đầu cuộc hành trình hoành tráng lần đầu tiên của cô ở biển rộng.

Cả thân thể nằm ở trên ván gỗ, hai cánh tay vừa lúc chìm vào trong nước, Trình Du Nhiên vừa cầu nguyện trong nước tốt nhất đừng có con cá nào đó, tay phải dùng sức chèo ở trong nước.

Vừa bắt đầu cô căn bản không biết dùng sức thế nào, chèo nửa ngày mà tấm ván gỗ chỉ đảo quanh tại chỗ, thỉnh thoảng còn có thể tiếp xúc thân mật với đá ngầm, khiến Trình Du Nhiên mới vừa phun ra không bao lâu thì trong dạ dày lại khuấy động. Trải qua vô số lần thất bại, rốt cuộc tấm ván gỗ cũng theo sự chỉ huy của cô lái ra ngoài.

"Cái này mà không đơn giản à!" di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Trình Du Nhiên khoác lác nói vô sỉ, ai ngờ vừa dứt lời, sóng biển đánh tới, trực tiếp đánh lật cô, đáng thương cho cô vừa phun nước biển trong dạ dày ra, lại phải uống vào vài hớp.

Nhưng cũng may, vị trí cô rơi xuống nước đã cách bờ cát không xa, nước biển cũng chỉ sâu hơn một mét, sau một lát luống cuống tay chân, tay phải nhẹ chống dưới đáy nước, cả người nổi lên, dưới chân rốt cuộc cũng có cảm giác chân thực.

Hai chân có thể chạm đất, thứ còn lại đã không làm khó được cô, nhanh chóng kéo tấm ván gỗ, cất bước chạy hướng bờ cát, cho đến khi rời khỏi nước biển, cô mới đặt mông ngồi xuống dưới đất, thở hồng hộc, một đoạn đường này, sợ rằng khiến người ta khẩn trương hơn so với làm giải phẫu.

Đến trên bờ, sợi tơ ở lại trên đá ngầm đã không có tác dụng, hơi lỏng một chút, theo gió biển, không bao lâu sợi tơ giắt trên một tảng đá tương đối sắc nhọn, dùng sức xé ra, phựt một tiếng, cả sợi tơ đều bị Trình Du Nhiên thu về trong tay lần nữa.

Thu xong sợi tơ, Trình Du Nhiên đã cảm thấy mắt nổ đom đóm, nhưng mà bây giờ cũng không phải là lúc nghỉ ngơi, mặc dù cô không biết mình hôn mê bao lâu, nhưng bụng đã phát ra tín hiệu báo động màu đỏ, nếu không ăn một chút gì cô sẽ phải chết đói.

Mặc dù trên bờ biển còn có chút cá nhỏ nhảy nhót, nhưng Trình Du Nhiên là người vô cùng chú trọng vấn đề ăn uống, không phải vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không ăn sống thứ đồ này, ngẩng đầu nhìn lại, dưới ánh mặt trời sáng ngời, một đoàn chim biển không biết tên bay tới trên đảo, chung quanh thoạt nhìn tràn đầy sự sống, rất nhanh, Trình Du Nhiên tìm được thứ cô muốn ăn.

Cây dừa, chẳng những có thể tạm thời giải quyết vấn đề bụng trống không, còn có thể bổ sung lượng lớn anbumin đường glucozơ gì đó, tuyệt đối là thứ lựa chọn có một không hai đối với người nửa chết nửa sống như cô, quyết định, tấn công cây dừa.

Trên đảo, tảng đá có ở khắp nơi, lại nói quả dừa chi chít treo ở trên cây, cho dù cô nhắm mắt lại cũng có thể nện xuống mấy quả, không lâu sau, một quả dừa như bóng chuyền đã bị cô uống sạch trơn.

Đừng nói, chẳng những mùi vị quả dừa ngon, sau khi uống xong tinh thần cũng khôi phục không ít, có hơi sức, trước tiên sẽ phải giải quyết vấn đề cánh tay trái, may chỉ là lệch xương, trước đó đã dùng ngân châm gây tê, hiện tại cũng không có lo lắng gì, dùng sức bóp một cái liền khiến khớp xương sai chỗ trở về chỗ cũ, sau đó ở trên tấm ván gỗ trôi nổi tới bẻ xuống mấy miếng gỗ hoàn chỉnh dùng sợi tơ trói chặt.

Không được hoàn mỹ chính là sợi tơ bị dỡ quá nhỏ, cột vào trên da rất dễ lưu lại vệt dây, nhưng mà bây giờ không cần để ý tới nhiều như vậy, trước tiên dưỡng tốt cánh tay này rồi nói.

Chờ thu xếp xong những thứ đồ này, Trình Du Nhiên cúi đầu suy ngẫm, ngày đó thời điểm rớt xuống ước chừng đi được một nửa lộ trình, nói cách khác hiện tại cô ở một chỗ cách thôn xóm không xa lắm, trừ phi có thuyền bè ngang qua, nếu không cũng chỉ có thể sống ở trên đảo.

Như vậy chẳng phải là mình ngày ngày đều phải uống nước dừa? Đây đối với một người đặc biệt thích ăn mà nói quả thật chính là muốn mạng già của cô, mặc dù trên bờ biển thường có cá nhỏ bị xô vào, nhưng không có lửa thì cũng không cách nào ăn, đánh lửa hiển nhiên là phương pháp xử lí rất không đáng tin cậy, huống chi cô cũng không có công cụ để làm.

Thật đúng là thực tế hãy như cuộc phiêu lưu của Robinson, chỉ mong mình sẽ không bi thảm đến mức phải chết ở trên đảo ngây ngốc 28 năm!

Vào lúc Trình Du Nhiên ăn năn hối hận, trên bờ biển cách đó không xa, hai người đang chậm rãi  đi tới phía cô.

"Anh hai" Một người trong đó là thanh niên tháo vác, trên da màu đồng có đường bắp thịt hở ra, vừa nhìn đã thấy là thân thể rắn chắc, ngang hông treo hai khẩu súng lục, tùy tiện hỏi: "Anh thật sự tin trên cái đảo này có kho báu?"

Người được gọi là anh hai cười cười, nhếch miệng lên tươi cười tà mị: "Trên thế giới đồn đại về kho báu đếm không hết, ai cũng không thể phán đoán thiệt giả trong đó, lại nói chúng ta Binh Đoàn HT Dong nếu cầm tiền tài của người ta, sẽ phải giúp người ta tiêu khiển, chỉ cần mang thứ đó tới nơi đó, những chuyện khác không phải việc chúng ta nên quan tâm."

"Nhưng anh hai" Trong mắt thanh niên lóe ra ánh sáng tham lam: "Nếu quả thật có kho báu, chúng ta hoàn toàn có thể làm của riêng, đến lúc đó Đông Sơn --"

"Cậu câm miệng cho tôi!" Anh hai vốn tươi cười đột nhiên trở mặt, ánh mắt tức giận nhìn về phía Tam đệ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hướng về phía cậu ta khiển trách: "Mỗi thủ đô Lâm thời đều có quy định, bây giờ chúng tôi là lính đánh thuê, phải tuân thủ quy định Binh Đoàn Dong, về sau nếu cậu còn có ý nghĩ như vậy, cũng không cần theo tôi nữa." Nói qua anh hai bước nhanh  đi về phía trước.

"Anh hai, anh hai, anh đừng tức giận, em chỉ thuận miệng nói thôi." Thanh niên bước ha ba bước đã đuổi theo, mặt xấu hổ cười nói ๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n: "Anh hai, anh ngàn vạn lần đừng đuổi em đi, anh biết em ngoài đánh nhau ra, những thứ khác đều không được, về sau em bảo đảm sẽ không đề cập tới chuyện như vậy nữa. . . . . . Ah, trên bờ cát tại sao có một phụ nữ?"


Đã sửa bởi quacauphale lúc 13.04.2015, 10:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: lechi89, phuong thi, traiothiem
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 197 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], kieuanh157, LuongHang1201, lynathan121992, Mẹ Bim Bo, NhiĐường, nina21, phuonggggg, táo lạ, Yumiiiii và 189 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.