Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 17.01.2015, 02:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Chương 263, Tử Phúc gửi thư

"Vậy cứ như thế, cược tiểu Tứ một lần là qua được thi hội, cái này chu toàn đi. Cả nhà chúng ta đều là nhân chứng, chẳng qua nói xong, tiền đặt cược là cái gì? Ta nghe nói thấy có người có phần." Lưu thị cười nói.

"Ta coi như đã nhìn ra, có người chính là ngại xem náo nhiệt chưa đã ghiền, còn muốn thêu dệt chuyện, tỷ, ta không nghe đại tẩu, hai ta là quan hệ gì, có thể để cho bọn họ khích bác?" Tử Hỉ cười hì hì lắc lắc cánh tay Tử Tình lấy lòng Tử Tình.

Cả nhà cười vang, Tăng Thụy Tường đột nhiên hỏi nói: "Phúc nhi, con đồng ý chuyện của Đại cha, đến tột cùng định làm sao bây giờ?"

"Cha, cái đó con tự có an bày, đến lúc đó sẽ gửi cho cha một phong thư, cha cũng biết làm như thế nào." Tử Phúc nói.

Tăng Thụy Tường nghe xong cũng không đề cập tới việc này, nhưng đột nhiên Tử Phúc hỏi, "Đúng rồi, cha, nương, năm nay tiểu Tam muốn thành thân sao? Lúc này không cần chờ đến tháng chạp, con phải đến cuối năm mới có thể trở về."

"Tiểu Tam cũng đến Tết Trung thu mới có vài ngày nghỉ, tiểu Tứ còn phải xin phép, tháng chạp con lại không trở lại, việc này còn chưa định tốt." Tăng Thụy Tường nói.

"Không được lúc thu hoạch vụ thu thì xin nghỉ vài ngày, xem Phúc nhi sắp xếp thời gian ra sao đi." Thẩm thị nói.

Mọi người ngồi đến giờ Tý bắn pháo hoa nổ lùm bùm rồi mới giải tán, Thư Duệ cùng Thư Ngạn đã được Tiểu Thanh Tiểu Lam mang về ngủ từ lâu, Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, từ cửa ngách về nhà. Tử Tình tâm huyết dâng trào, nhất định muốn lên hương đình ngắm trăng. Hai người vừa đi vừa nhớ lại tình cảnh thả đèn hoa đăng ở trong thành An Châu năm ngoái, còn có một năm kia đi dạo hoa đăng ở kinh thành, ba năm trôi qua, Tử Tình đã là mẫu thân của hai hài tử.

"Khang Bình, có từng nghe một câu nói hay không, năm tháng như con dao, con dao chém mất tuổi người? Ngươi xem, mới ba năm, ta đã là nương của hai hài tử, muốn không già cũng không được?" Tử Tình xoa gò má mượt mà của mình nói.

"Lại nói bậy gì vậy? Ngươi không già chút nào, thật sự." Lâm Khang Bình cúi đầu vỗ về chơi đùa mặt mày Tử Tình.

Dưới ánh trăng Tử Tình còn có một loại phiêu dật mỹ cảm khác với ban ngày, một thân trang phục màu đỏ, tựa như một đóa hoa hồng ngượng ngùng, lẳng lặng nở rộ.

"Thực cái gì thực, ta bây giờ béo hơn. Béo hơn hai năm trước ít nhất hai mươi cân, mỗi lần sinh đứa nhỏ xong, đều không ngừng cho ta ăn cái này cái kia, vừa cai sữa cho Duệ nhi.Khó khăn lắm mới gầy bớt một ít, không đến hai tháng, lại mang thai Ngạn Nhi." Tử Tình lại vuốt vòng eo ít nhất hai thước trở lên của mình không thích ứng lại cảm thán.(khoảng hơn 67 phân)

"Béo một chút cũng tốt, ngươi thành cái dạng gì ta đều thích." Lâm Khang Bình vuốt thắt lưng Tử Tình, ôm vào trong ngực mình.

"Khang Bình, ta khiêu vũ cho ngươi xem được không?" Tử Tình ngẩng đầu thấy Lâm Khang Bình si ngốc nhìn nàng, bây giờ trong chính nhà mình. Tử Tình muốn hoạt động một chút, dù sao đã trễ thế này, cũng không có người thứ ba.

"Không được, muốn nhảy ta trở về phòng mà nhảy trên tấm thảm." Lâm Khang Bình nói xong ôm lấy Tử Tình, Tử Tình nhớ tới vừa thành thân cũng vậy, ở trên thảm hưng phấn mà xoay quanh, xoay xoay xoay xoay liền xoay tới trên kháng, mặt đỏ lên. Liền không lên tiếng. Lâm Khang Bình nghĩ là, vạn nhất hạ nhân trong nhà chạy ra, thấy được truyền ra ngoài sẽ không tốt lắm.

Ngày tiếp theo. Tử Tình vẫn là tỉnh lại trong nụ hôn của Lâm Khang Bình, vội vội vàng rửa mặt thay quần áo, khi chạy tới nhà mẹ đẻ, Tử Hỉ cười nói: "Đại tỷ, đại ca còn chờ ngươi, ngươi biết rõ hôm nay đại ca phải đi, còn không đến sớm một chút."

Tử Tình nghe xong mặt đỏ lên, không biết làm sao giải thích, cắn răng dùng sức nhéo Khang Bình vài cái, cười hắc hắc nói: "Thì không phải đã đến sao? Cũng không trễ. Đại ca biết ta thích ngủ nướng đấy, đúng không, đại ca?"

Tử Phúc đi tới, ôm lấy vai Tử Tình nói: "Tình nhi nếu nhớ ca ca, thì đi qua thăm đại ca, dù sao một ngày là có thể đến."

"Được. Đại ca phải bảo trọng, đây là Tình nhi đưa cho đại ca." Tử Phúc mở ra thì thấy, lại có thể là ngân phiếu năm trăm lượng, nghi hoặc nhìn về phía Tử Tình.

"Đại ca, làm thanh quan cho tốt, nhất định phải tạo phúc cho dân chúng Hoa Liên, tương lai mới có thể đi xa hơn."

Tử Phúc ôm lấy Tử Tình, đối với muội muội này, đã không phải là đơn giản hai chữ “cảm tạ” nữa rồi.

Lúc này, lão gia tử cùng Điền thị còn có một nhà Tăng Thụy Khánh, cùng với một nhà Thu Ngọc đều tới rồi. Điền thị nhìn thấy Tăng Thụy Tường còn có chút ngượng ngùng, ngày đó, chất vấn của Tăng Thụy Tường vẫn chắn ngang trong lòng hai người, đều có khúc mắc. Điền thị tận lực không nhìn Tăng Thụy Tường, nhưng kéo tay Tử Phúc, nặng nề gọi mấy câu đại tôn tử.

Chu thị sợ bị bỏ sót phía sau, cũng đẩy tiến lên, lôi kéo Tử Phúc nói: "Đại chất, chuyện của đại cha ngươi, ngươi nên để ở trong lòng, một nhà lớn nhỏ này, chỉ có thể trong vao ngươi thôi."

"Ta nhớ kỹ rồi, đại nương." Tử Phúc nói xong tỉnh bơ rút tay áo mình ra, đi đến trước mặt lão gia tử, nói một câu: "A công, người cũng bảo trọng."

Tử Phúc trong sự kỳ vọng tha thiết của mọi người, lên xe ngựa nhà mình, Lâm Phúc đưa bọn họ đi, thay bọn họ kéo một xe hành lý, thuận tiện đi Xương Châu thu tiền thuê cửa hàng. Vương Tài Vương Hỉ cùng mấy người A Thổ cũng cùng đi hôm nay, còn có thể làm bạn một đoạn đường, bởi vậy, vây quanh một đống người trước cửa.

Tử Phúc vừa đi, Tử Thọ cùng Tử Hỉ cũng lần lượt rời đi, hàm ý tết cũng kết thúc. Một năm mới bắt đầu bằng mùa xuân, người Khang Trang bắt đầu công việc lu bù lên, lúa mạch non muốn xanh tươi phải bón thúc, hơn tám mươi mẫu ruộng nước phải lật ra ủ phân trước. Thẩm thị cũng gấp gáp đắp phòng cho Tử Thọ, muốn làm xong Thọ Uyển trước mùa mưa dầm, qua mùa mưa dầm là có thể làm gia cụ.

Tử Tình còn đi xem riêng hơn tám mươi mẫu hoa hồng, tươi tốt hơn nhiều so với trong trí nhớ của Tử Tình, hoa nhỏ lá nhỏ, mặc dù không như mảng lớn hoa cải dầu rung động đánh sâu vào thị giác của người ta, nhưng Tử Tình lại cảm thấy loại này đẹp, càng giống như con gái cưng trong nhà, đẹp mắt, thoải mái.

Tử Tình còn kéo riêng Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường tới nhìn, Tăng Thụy Tường nói: "Người bình thường gia trong nhà cũng có một hai mẫu, ai cũng không cam lòng để cho đất nhàn rỗi, chỉ đành phải không ngừng đổi loại, chỉ nghe qua chủ đất tốt sẽ dưỡng thành nhàn rỗi, chứ chưa thấy trồng một mảng lớn hoa hồng để tăng độ phì cho đất."

"Đúng vậy, ta lớn như vậy, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, ngươi nói, nhìn hoa đẹp như vậy lấy ra khỏi ruộng màu mỡ, có phải đáng tiếc hay không?" Thẩm thị cũng hỏi.

Tử Vũ còn tự chạy xuống ruộng, ở trên bờ ruộng hái một chút hoa hồng, cầm trong tay thưởng thức, nói: "Tỷ, đừng cày ruộng, cứ để nó lớn đi, nhìn thật đẹp."

"Đẹp mắt có thể làm cơm ăn à? Thật sự là một đứa trẻ." Thẩm thị chọc Tử Vũ một chút.

Sau khi về nhà, Tử Tình nhớ tới một việc, cùng Lâm Khang Bình thương lượng nói: "chuyện của Khang Trang bây giờ có chút hỗn tạp, một mình Lâm An cũng đủ bận rộn, không bằng lấy bốn người lớn tuổi làm đốc công, một người quản hơn hai trăm mẫu đất hoang, một người quản ruộng nước, còn có, chờ cây giống hoa quế xuất ra , phái một người chuyên quản cây hoa, còn có một người chờ gặt lúa mạch thì quản xưởng, hỏi Lâm An một chút ai am hiểu cái gì, tự mình nhận công việc đúng ý, về sau, một mảnh kia có việc, cứ để Lâm An tìm đốc công, bằng không, Lâm An cũng cố không nổi."

"Mấy lời này cũng phải, năm đầu ta cũng nghĩ đến, chẳng qua là nhiều việc quá, cứ bỏ xuống trước, chờ năm sau sửa sang lại, ai ngờ lại để cho ngươi giành nói trước, xem ra, chúng ta tâm ý vẫn là tương thông ." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình cười nói.

"Ruộng nước này cũng có, gà vịt cũng tự nuôi, đất trồng rau cũng khai hoang ra, không bằng các phái một chuyên gia trông coi, tận lực để cuộc sống hàng ngày của Khang Trang có thể tự cấp tự túc. Như vậy, chúng ta tiêu xài mới có thể bớt đi một khoản lớn, cũng có thể nuôi càng nhiều người." Tử Tình lại bổ sung vài câu.

Vợ chồng hai người đang nói việc nhà, Tử Tình nhớ tới hỏi Lâm Khang Bình: "chuyện của đại cha ta ca ta đến cùng định thế nào?"

Lâm Khang Bình muốn nói một chút, Thu Ngọc tới cửa, vành mắt hồng hồng, nói: "Ta cũng là trong lòng có phiền muộn, nói với ngươi mấy câu, vốn định đi tìm nương ngươi, nương ngươi bận rộn làm phòng ở cho Tử Thọ, ta cũng sẽ không đi làm cho người ta chán ghét."

Tử Tình tự mình rót cho Thu Ngọc chén trà, "Chuyện của đại cha ngươi, không biết Tử Phúc khi nào thì mới có thể có tin tức?" Thu Ngọc hỏi.

Tử Tình cười nói: "Cái này ta cũng không biết? Tiểu cô sao lại quan tâm tới chuyện này thế?"

"Còn không phải là vì a công bà ngưoi." Tiếp Thu Ngọc liền nói ra chuyện Chu thị chỉ lo vui vẻ một mình, không quan tâm tới hai vị lão nhân, đáng giận nhất là lại đề phòng Điền thị như đề phòng trộm cướp, khóa hết đồ lại.

"Ta suy nghĩ đại ca ngươi nhanh mà đưa đại cha ngươi đi, hoặc hoàn toàn hết hi vọng cũng được, chuyển A công bà ngươi về học đường, cũng có thể qua vài ngày thư thái."

Tử Tình nghe xong hỏi: "Tiểu cô, a công bà đã quản không được đại cha, đại nương cũng không quản bọn họ, tội gì còn muốn giữ gìn thể diện của đại cha, bà tại sao cho tới bây giờ đều không giữ gìn mặt mũi cha ta?"

Tử Tình đối với chuyện Điền thị gặp phải không có hứng thú, đó là nàng tự tìm, ra ngoài ở còn hơn. Tử Tình cảm thấy hứng thú là, Điền thị vì sao có thể vì đại nhi tử đến trình độ ủy khúc cầu toàn, đối với tiểu nhi tử một chút cũng không được, động một chút đã nói Tăng Thụy Tường bất hiếu, vậy Tăng Thụy Khánh tính là cái gì? Tử Tình trực giác mình sắp đến gần đáp án.

"Nói thật ra, ta cũng không biết, ta đã hỏi qua bà ngươi, còn mắng ta một chút, ta chỉ biết là cùng đại cô ngươi có liên quan, cùng bà nội ta có liên quan, việc khác thật đúng là chưa từng nghe nói qua." Thu Ngọc nhíu mày nói.

Tử Tình nghĩ, xem ra Thu Ngọc đúng là không biết, Tử Tình có vài phần rất thất vọng.

Lúc cuối tháng, Tử Phúc gởi thư, nói là tìm vị đồng liêu, hỏi thăm chuyện của Tăng Thụy Khánh, nghe thấy Tăng Thụy Khánh mấy năm nay liên thủ cùng cấp trên hắn, thu đến mấy trăm lượng bạc hối lộ, cấp trên của hắn cũng bị dính líu tới việc này, bị đuổi về nhà, chuyện Tăng Thụy Khánh quay lại là không có khả năng.

Tử Phúc thậm chí còn đem vài nét bút lớn ghi lại phần đút lót, nói Tăng Thụy Khánh đã có bản án, vẫn là cấp trên hắn có hậu trường cứng rắn, mới không bị tịch thu tài sản cũng miễn tai ương lao ngục, người như vậy đi nơi nào người ta cũng sẽ không thể chọn dùng, dù sao ai dùng người cũng đều phải đến phủ nha An Châu điều tra trước một phen.

Thẩm thị cũng xem qua thư Tử Phúc gửi, cười nói: "Lúc này thì hoàn toàn hết hy vọng rồi, ngoan ngoãn ở nhà trồng trọt mà sống qua ngày, cha nó, chạy nhanh đưa thư của Phúc nhi cho hắn đi, bớt cho đại tẩu suốt ngày tới cửa hỏi, ta nhìn cũng phiền."

Tăng Thụy Tường nghĩ một chút, nói: "Sớm đi chấm dứt cũng tốt, đại ca còn có thể quyết tâm trồng trọt, phụng dưỡng cha mẹ vài năm cho tốt." Nói xong quả thực cầm phong thư đi.



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: hương đình

u=4031306333,3069705207&fm=116&gp=0.jpg [ 12.3 KiB | Đã xem 26053 lần ] u=4031306333,3069705207&fm=116&gp=0.jpg [ 12.3 KiB | Đã xem 26053 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.01.2015, 01:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
@matraotay: mình thấy nhà tử tình chỉ muốn đòi lại công bằng cho mình thôi, còn tham phải nói tới mấy người Điền thị, Xuân Ngọc.

Chương 264, lại bị đuổi

Edit: Trạch Mỗ

Tăng Thụy Khánh đã biết kết quả này, tất nhiên là thất vọng, nhất định nói mình oan uổng, hắn chẳng qua là một nhân viên nhỏ, khẳng định phải nghe cấp trên, chính là tiền bạc cũng do người ta vơ vét, hắn đến chút canh cũng chưa được uống: "Lão nhị, ngươi cũng biết, mấy năm nay ta nghèo thế nào? Nếu thật sự có chỗ tiền bạc đó, ta so đo với ngươi chút tiền phụng dưỡng cha mẹ làm gì."

Tăng Thụy Tường không muốn đối mặt với Tăng Thụy Khánh khuân mặt quen thuộc đã từng khiến hắn vô cùng kính trọng, từ khi biết chuyện trước kia, thấy thế nào cũng cảm thấy dối trá, liền nói: "Đại ca, Tử Phúc nhà ta đã ghi lại chuyện này rồi, ngươi nói với ta mấy cái này cũng vô dụng thôi, ta về nhà đây, việc này, Tử Phúc nói là không làm được."

"Ai nha, vậy phải làm sao bây giờ chứ? Một nhà già trẻ lớn bé làm sao mà qua đây?" Chu thị nghe xong giậm chân hô.

"Được rồi, bao nhiêu chuyện, ta đã nói bọn họ không đáng tin cậy, ngươi nhất định không nghe, cũng không nhìn xem, mấy năm nay, nhà hắn nghiêm chỉnh giúp đỡ ai chứ? Chẳng lẽ chỉ có chút ấy mà cũng có thể đói bụng sao?" Điền thị nói.

"Lão nhân gia ngươi nói cái gì vậy? Ngươi cũng là không lo, dù sao có tôn tử tôn nữ hiếu kính, chúng ta dựa vào ai đây?" Chu thị nói xong liền ô ô khóc lên.

"Khóc cái gì mà khóc, nhà Xuân Ngọc kia có hai mẫu không phải cũng nuôi lớn nhiều đứa nhỏ như vậy, ngươi mới có mình Tử Toàn thế này, cũng không phải không có một chút của cải." Điền thị liếc mắt trừng Chu thị một cái.

Tăng Thụy Tường thấy vậy xoay người bước đi.

"Lão nhị, ngươi quay lại đã, lại thương lượng một chút." Đáng tiếc, bước chân của Tăng Thụy Tường càng đi càng nhanh.

Lúc Tăng Thụy Tường vào nhà, Tử Tình cũng đúng lúc ở đó, nhìn thần sắc của Tăng Thụy Tường, khẳng định không có lời hay, Tử Tình cũng không định hỏi, chỉ cần Tăng Thụy Khánh chịu phụng dưỡng lão nhân, bên này Tăng Thụy Tường cũng không nguyện nhiều chuyện.

"Chỉ sợ không qua được bao lâu, cha mẹ có thể chuyển về học đường rồi, bọn họ cũng không còn cái gì cố kị nữa." Tăng Thụy Tường chủ động nói.

"Chuyển hay không chuyển cũng không quan hệ nhiều với ta, dù sao ta chỉ làm việc mình nên làm." Thẩm thị nói.

Tử Tình nghĩ một chút, cũng không nói ra lời của Thu Ngọc ngày đó, miễn cho Tăng Thụy Tường biết rồi trong lòng càng buồn phiền. Cùng nói chuyện tào lao, vừa định rẽ đến Lộc uyển thăm Trần thị, đi được hai bước, thấy thợ qua lại. Nghĩ đến một nhà Tử Lộc ngại mấy ngày nay vừa loạn vừa ầm ĩ, chuyển đến trong thành An Châu ở vài ngày, liền xoay người về nhà.

Tử Tình về nhà, Lâm Khang Bình đang ngâm hạt giống, thấy Tử Tình trở về, hỏi: "Cha trở về đã nói cái gì?"

"Có thể nói cái gì? Đại cha khẳng định không vừa lòng, xem ra là bị chọc tức rồi. Ta phát hiện đại cha ta rất giống bà, một trăm chuyện theo bọn họ, một việc không đáp lại tốt, sẽ không vừa lòng, xem ra, đều là lỗi của chúng ta, ngay từ đầu đã sai lầm rồi, ngươi còn nhớ rõ câu nói của Hồng Tú nhà Tam Mao không? Người không tốt với ta. Ta chỉ có thể không tốt trả hắn gấp trăm lần, chúng ta tại sao không làm được đây?"

"Quên đi, người cùng người không giống nhau. Đừng tức giận nữa. Mấy ngày nay đại khái cũng có kết quả, ít nhất chúng ta đã thoát khỏi một nhà đại cô ngươi, một nhà đại cha ngươi cũng không xa nữa, ngươi liền tin tưởng ta đi. Nhưng mà, theo hiểu biết của ta với đại cha đại nương ngươi, khẳng định muốn đẩy A công bà ngươi ra ngoài."

"Cho dù đẩy ra, ta cũng nhận, không phải là là chuyện một năm một lượng bạc sao? Ta móc ra, dù sao lễ năm mới vẫn phải ra, còn không bằng để tiếng tốt cho cha ta."

"Đúng rồi. Không nói cái này, đã quên nói cho ngươi, trong trang bốn đốc công đều bố trí xong rồi. Hai người ta mang đến từ trong miếu, một người chăm sóc lúa mạch, một người chăm sóc cây ăn quả, cũng đã phân công phạm vi. Lúa mạch non của chúng ta đã lớn kịp, nhìn không kém bao nhiêu sao so với bên nhà cha, xem ra, đất hoang này trải qua ba năm cải tạo cũng không kém bao nhiêu, nhìn xem hôm nay đầm cỏ lau chuyển thành ruộng nước rồi, nếu không phải là trong thôn trang ít người, ta còn mua khối đất hoang bên kia núi nữa."

"Chỗ nào còn có đất hoang, ta làm sao lại không biết?" Tử Tình ít đi ra ngoài đến đáng thương, địa hình xung quanh rất không quen thuộc, hồi còn thì cả ngày nấu cơm trông đứa nhỏ, cũng không có hơi đâu mà đi ra ngoài, khi lớn Thẩm thị cũng không cho đi ra ngoài, chính Tử Tình cũng thành thói quen.

"Bên kia núi, không phải là đất thôn Đông Đường, là thôn Hồ gia, ngày nào đó ta dẫn ngươi đi xem một chút."

"Được, bây giờ đi đi, nếu chỗ đó lớn, có thể liền một khối với chúng ta, không bằng bây giờ đi mua, bằng không, ta lo lắng người khác thấy chúng ta thu thập xong đất hoang, đỏ mắt, phân chia trái một mảnh phải một mảnh, hoặc là, tiểu địa chủ nào mua cả khối cũng không nhất định."

"Cứ nghỉ một lát đi, cứ gấp gáp như vậy. Chỗ này người bình thường chướng mắt, thu thập quá khó, chúng ta bây giờ cũng không cần ra tay, trong lòng ta đều nắm chắc." Lâm Khang Bình đè lại Tử Tình đang muốn đứng dậy.

Vừa đúng lúc Thư Duệ biết Tử Tình trở về, từ xa đã kêu lên: "Nương, nương."

Tử Tình vội xoay người ôm lấy đứa nhỏ, Thư Duệ lại còn nói: "Nương ôm một chút, đệ đệ nhỏ, không biết đi, ôm đệ đệ."

Chọc Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đều nở nụ cười, vừa ôm vừa hôn đứa nhỏ, Lâm Khang Bình lại càng đem Thư Duệ tung lên tung xuống.

Tử Tình thấy đứa nhỏ hưng phấn, đột nhiên nghĩ đến chuyện xây phòng chơi, nói: "Năm trước khi đứa nhỏ còn nhỏ đã nói xây một phòng chơi, bây giờ cũng có hai đứa nhỏ rồi, cũng chưa có khởi công. Không bằng bây giờ gọi Từ sư phụ tới, chờ nhà chúng ta xây phòng chơi xong, gia cụ của Tiểu Tam cũng nên làm."

"Theo ngươi, ngươi xem một chút muốn làm thành dạng gì, nói rõ ràng cho ta, ta đi tìm Từ sư phụ."

Cái này Tử Tình thật đúng là muốn suy nghĩ kỹ càng một chút, cầu trượt nhỏ có thể làm một cái, trong nhà có chỗ lớn như vậy, giường nhảy cũng muốn một cái, bọn nhỏ đều thích chơi, hồi còn nhỏ Tử Tình vào thành phố, thấy đứa nhỏ trong thành nhảy nhảy trên giường khiến cho đầu đầy mồ hôi mà không biết mệt, hâm mộ khủng khiếp, đáng tiếc mình không có tiền. Một đời này, tận lực thỏa mãn con mình đi. Lò xo vẫn là có thể tìm cửa hàng rèn làm, Tử Tình nhớ được cái sofa đầu tiên của nhà mình chính là dùng lò xo thêm áo tơi làm thành, cũng chính là phiến xơ trên thân cây cọ, ở đây thật là có không ít, nhớ kỹ hai bộ phận quan trọng nhất này, cái khác chỉ là đồ chơi nhỏ.

Tử Tình còn chưa kịp khởi công, bên kia Tăng Thụy Khánh đúng là ra tay. Lão gia tử cùng Điền thị bị Tăng Thụy Khánh lại đuổi ra khỏi nhà rồi.

Khi Tăng Thụy Tường biết việc này, lão gia tử cùng Điền thị đã chuyển về học đường, lẽ ra, hai người chuyển về học đường cũng rất bình thường, chỉ cần Tăng Thụy Khánh cho đủ một năm lương thực cùng bạc.

Nhưng là, đưa ra yêu cầu chuyển ra khỏi nhà trước không phải lão gia tử cùng Điền thị, vậy mà là Chu thị, nhân lúc Tăng Thụy Khánh không ở nhà, buộc lão gia tử cùng Điền thị chuyển đi, lão gia tử muốn lương thực, muốn bạc, ý của Chu thị, lương thực có thể cho, bạc sẽ không cho.

Lão gia tử nhất định chờ Tăng Thụy Khánh muốn một câu trả lời hợp lý, nhưng nếu không có Tăng Thụy Khánh ngầm đồng ý, Chu thị dám làm như vậy sao? Bởi vậy, Tăng Thụy Khánh vào nhà, cũng không biết nói những cái gì, lão gia tử trong cơn tức giận, mang theo Điền thị chuyển về học đường.

Khi đó, Tăng Thụy Tường đã trở về nhà, đang chuẩn bị ăn cơm chiều, còn không biết chuyện trong học đường, không ngờ Thu Ngọc đến nhà Tăng Thụy Tường khóc lóc kể lể nửa ngày, Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị mới biết được lão gia tử lại bị đuổi.

Tử Tình cùng Lâm Khang Bình nghe xong, đến cơm cũng không buồn ăn, vội chạy về nhà mẹ đẻ, Tử Vũ nói, Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị đã đến học đường bên kia rồi, Tử Tình nghe xong, hai người lại chạy tới học đường.

Lúc Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đến, cửa nhỏ đúng lúc khép hờ, đẩy cửa đi vào, nghe thấy tiếng khóc của Điền thị, nghe thế nào cũng không giống như chỉ vì mình bị chọc tức mà khóc, trong đó còn có lo lắng.

"Tường nhi, vừa rồi nương nói với ngươi, ngươi có nghe lọt không? Nương biết, mấy năm nay ngươi chịu nhiều ủy khuất, đại muội phu ngươi không phải là một kẻ tử tế, nương trước kia cũng không biết hắn là cái loại người như vậy, nương cũng là hồ đồ cả đời. Mà bây giờ tôn tử tôn nữ cũng có rồi, ta có thể làm sao bây giờ? Cho muội tử ngươi cùng cách? Ai tới nuôi nàng? Bởi vậy, chuyện của Xuân Ngọc, ngươi mặc kệ, nương cũng không ép ngươi." Điền thị nói.

Tử Tình nghe xong có chút nghi ngờ, không phải bởi vì liên quan đến chuyện Tăng Thụy Khánh, làm sao lại kéo tới nhà Xuân Ngọc, trong hồ lô của Điền thị đến cùng là muốn làm cái gì?

"Nương, chuyện của Xuân Ngọc ta không muốn nhắc lại, về sau, ta cùng nàng, khẳng định là sẽ không qua lại, nương liền đem lời này chuyển đi, để nàng chết tâm đi, về sau, cửa nhà ta cũng đừng bước tới, ta cũng không muốn cho nàng người mấy chục tuổi rồi phải khó chịu. Ta không cho bọn họ đến gặp các ngươi, cũng là lo lắng cho thân thể nương cùng cha, mỗi lần bọn họ đến cũng không có chuyện tốt, ta đã nói mà nương không nghe, nhất định không bỏ xuống được nàng, nương người muốn qua lại với nàng thế nào, ta cũng không quản. Chúng ta lần này tới đây, là vì chuyện của đại, nương cũng không có gì nói với ta sao?" Tăng Thụy Tường nói.

Xem ra Tăng Thụy Tường cũng là mới đến không được bao lâu, vừa tới Điền thị đã nói đến chuyện của Xuân Ngọc, Xuân Ngọc tìm nàng cầu tình, nhìn thấy Tăng Thụy Tường không đồng ý, Điền thị cũng cũng dễ dàng bỏ qua, cái này không hợp với phong cách làm việc của Điền thị, chẳng lẽ là Điền thị định bỏ qua Xuân Ngọc mà bảo vệ một nhà Tăng Thụy Khánh sao?

Quả nhiên nghe được Điền thị nói: "Tường nhi, nương biết ngươi là người con hiếu thuận, đại ca ngươi những năm này không ở nhà, một năm mười hai lượng bạc ngươi cũng lấy ra nhiều năm như vậy. Bây giờ, đại tôn tử Tử Phúc cũng ra làm quan, Tử Lộc cũng có tiệm cơm của mình ở trong thành, Tử Tình thì càng không cần nói, một phần gia nghiệp lớn như vậy, hôm nay cuộc sống của ngươi đã phất lên như vậy, tất nhiên phải tốt hơn nhiều. Đại ca ngươi không giống ngươi, đáy mỏng, lại không có việc làm, Tử Toàn cũng mỗi năm mỗi lớn, còn nhiều chỗ phải dùng tiền, vừa rồi chúng ta cũng mắng bọn họ hơn nửa ngày, hắn chính là lấy không ra bạc, chúng ta cũng không thể ép hắn, bởi vậy, ý của nương là, xem phần đại ca ngươi chiếu cố ngươi từ nhỏ, ngươi cũng đừng so đo ba lượng bạc với hắn. Chúng ta cũng không muốn của ngươi nhiều, một năm ngươi cho chúng ta ba lượng bạc, hơn nữa mấy đứa Tử Phúc tặng lễ năm, ta cùng cha ngươi cũng tạm qua ngày."

"Cha, ngươi cũng là nghĩ như vậy sao?" Tăng Thụy Tường không trả lời Điền, hỏi lão gia tử.

Nửa ngày Lão gia tử mới nói: "Tường nhi, nương ngươi nói cũng là tình hình thực tế, đại ca ngươi kia, tình huống bây giờ khác với lúc trước, một năm lại lấy ra ba lượng bạc, quả thật vất vả chút ít."

"Được, cha, nương, một năm ba lượng bạc không nhiều lắm, ta trả, chẳng qua là, ta muốn hỏi một chút cho rõ ràng, không bằng, ta đi mới đại ca đến, hôm nay cả nhà chúng ta liền đem lời nói ra hết, ta cũng muốn biết đến cùng là vì cái gì?" Tăng Thụy Tường nói xong, lão gia tử cùng Điền thị không thể hiểu nổi nhìn hắn đi ra ngoài.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.01.2015, 02:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Mấy chương này mụ Hấp gửi lâu lắm rồi mà giờ mình mới edit đến. hehe

Chương 265: Huynh đệ quyết liệt ( 1 )

Edit:      ๖ۣۜHấpღHấp

Tăng Thụy Tường đi ra, nhìn thấy Tử Tình cùng Lâm Khang Bình, cũng sửng sốt, Lâm Khang Bình vội nói: "Cha, ngươi vào đi, ta đi mời đại cha đến."

Tử Tình theo Tăng Thụy Tường vào phòng, chào hỏi xong, ngồi xuống bên cạnh Thẩm thị, Điền thị nhìn lướt qua, hỏi: "Tới lúc nào? Sao lại có thời gian đến thăm chúng ta?"

"Không có gì, tiểu muội nói tiểu cô khóc nửa ngày ở chỗ nương, ta cho rằng bà chịu ủy khuất gì nên chạy nhanh tới đây."

Tử Tình đánh giá Điền thị, trừ bỏ vành mắt hơi hồng, tóc tai quần áo vẫn chỉnh tề, vẻ mặt lại rất chắc chắn, không có chút để ý, xem ra lần này chuyển nhà là bà muốn. Nhìn nhìn lão gia tử, vẻ mặt còn bụi bại hơn chuyện của Yến Nhân Đạt lần đó, nản lòng, cả người như co quắt lại, ánh mắt dại ra, thấy Tử Tình tiến vào, cũng chỉ chậm chạp gật gật đầu.

Đối với người tuổi cao như vậy mà nói, vừa đã trải qua sự kiện con rể, hôm nay Tăng Thụy Khánh làm chuyện này, không thể nghi ngờ lại thêm một lần đau đớn, đây chính là con ruột của lão à? Tử Tình còn nhớ rõ lúc Tăng Thụy Khánh vừa trở về, ăn cơm tất niên ở nhà Tăng Thụy Tường, lão gia tử bưng ly rượu lên, tình cảm vui vẻ, người cũng có vẻ trẻ vài tuổi, mới vài năm, lại như hai người.

Không biết một hồi Tăng Thụy Tường muốn nói gì, có phải là sẽ khiến lão gia tử đau đớn hơn không, tim Tử Tình, đột nhiên có chút chua xót, bi ai vì lão gia tử, trơ trẽn vì Tăng Thụy Khánh, đâu phải là thật sự nuôi không nổi lão nhân, tội gì phải thế, không phải là muốn tính kế Tăng Thụy Tường sao?

Tử Tình nhớ tới việc lúc trước muốn Tăng Thụy Khánh viết khế ước, Tăng Thụy Tường còn nói hắn là người có trách nhiệm, giữ lời hứa, xem ra, Tăng Thụy Tường cũng không thật sự hiểu tính tình đại ca ích kỷ lãnh huyết này.

Tử Tình đang cúi đầu nghĩ, Tăng Thụy Khánh cùng Chu thị vào cửa, liếc một vòng, tự tìm một chỗ ngồi xuống, nói: "Lão nhị. Khang Bình bảo ngươi có chuyện muốn nói, vừa vặn ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi, còn định xong cơm chiều sẽ tìm ngươi. Ngươi nói trước hay để ta nói trước?"

"Đại ca lớn hơn, đại ca nói trước đi."

"Được, ngươi đã coi ta là đại ca ngươi, bây giờ đại ca gặp nạn, làm huynh đệ có phải nên chia sẻ vì đại ca không? Đại ca cũng không yêu cầu gì quá lớn, nể tình huynh đệ, tiền nuôi dưỡng cha mẹ thì ngươi bỏ ra, ta đã nói cùng cha mẹ rồi, một năm ngươi chỉ cần bỏ 3 lượng bạc là được, hơn nữa mấy đứa nhỏ tặng tiền tết là đủ cha mẹ sống qua một năm, yêu cầu này không đáng chứ? Lương thực của cha mẹ thì ta đưa, ta không thể không bỏ ra chút gì được, làm đại ca thì có năng lực đó. Cha mẹ đi theo chúng ta cũng chỉ chịu khổ, không bằng đi theo nhị đệ ngươi sống vài năm an nhàn. Nương cũng có ý này."

"Yêu cầu của Đại ca thì ta có thể làm được, nhưng ta cũng muốn hỏi vài điều." Tăng Thụy Tường đang nói. Chú Vân Giang cùng Thu Ngọc ôm Như Tình vào.

"Hai ngươi sao lại đến đây?" Điền thị cùng Chu thị cùng hỏi.

"Khang Bình đến nhà tìm ta, ta vừa buông bát cơm, để Mộc Mộc cùng Uyển Tình trông nhà." Thu Ngọc nói.

"Khang Bình đâu?" Điền thị hỏi.

"Nói là còn muốn đi mời người nào đó, ta hỏi hắn cũng không nói." Thu Ngọc trả lời, Tử Tình lấy cái ghế cho Thu Ngọc, Thu Ngọc ôm đứa nhỏ ngồi xuống.

"Lão nhị, đến cùng là ngươi muốn nói gì? Còn tìm tiểu muội đến, còn muốn đi tìm ai nữa?" Tăng Thụy Khánh nhìn nhìn Tăng Thụy Tường, có chút mất hứng.

"Cha, nương. Ta muốn biết, tiền ở riêng, một năm mười tám lượng bạc, ta đều nộp hết, một năm đại ca nộp bao nhiêu?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Đương nhiên là nộp hết, hỏi cái này làm gì?" Tăng Thụy Khánh đáp trước.

"Ta muốn để cha cùng nương nói." Tăng Thụy Tường nhìn lão gia tử, lại nhìn Điền thị.

"Lão nhị. Ngươi có ý gì, lời đại ca nói mà ngươi cũng không tin?" Tăng Thụy Khánh đứng lên, chỉ vào Tăng Thụy Tường, chất vấn.

"Nếu không nộp hết thì chúng ta sống thế nào? Không phải nuôi mấy đứa con cho ngươi à?" Chu thị nói.

"Đại ca, đại tẩu, trên trời minh giám, các ngươi dám thề với trời là giao hết không?" Thẩm thị hỏi.

"Lão nhị, nghe ai nói bậy cái gì, đã qua mười mấy năm rồi, các nhà đang song yên lành, nói nợ cũ làm gì, không cần thề, ta có thể làm chứng, giao hết bạc, mấy năm đó, đại ca ngươi không so đo, giúp ngươi nuôi đứa nhỏ, bây giờ nhà ngươi khấm khá, không giúp hắn lại thì thôi, chỉ cần nuôi bọn già thôi mà còn lắm chuyện à?" Điền thị vội hỏi.

Lão gia tử im lặng, Thu Ngọc hỏi: "Đúng vậy, nhị ca, nhị tẩu, đại ca giao mười lượng bạc, ta cũng biết việc này, trong tay đại ca đúng là có chút tiền dư, nhưng đó là tiền hắn làm thêm việc khác, sao lại nói việc này?"

"Nương, đến bây giờ ngươi cũng không chịu nói một câu thật sao? Ta đã đứng ở chỗ này, xin hỏi ra những lời này, nếu không có chứng cứ xác thực, ta có thể hỏi ra sao?"

"Đây là lời nói thật, đại ca ngươi nói thì ngươi không tin, lời của mẹ ngươi cũng không tin luôn à? Trong mắt ngươi còn có ai hả?" Điền thị nhịn nửa ngày, dịu dàng với Tăng Thụy Tường mãi, thấy Tăng Thụy Tường cố chấp dây dưa vấn đề này, lửa giận bốc lên.

"Bà, bớt giận đi, lời này, là do chính ngươi nói ra. Vào lúc chúc thọ bà đấy, bà ở trong phòng nói cùng hai vị di nương bà bà." Tử Tình kể lại chuyện ngày đó.

Thu Ngọc nhìn Điền thị, lại nhìn xem Tử Tình, hỏi: "Tử Tình, có phải ngươi nghe nhầm không, ngươi đứng ở ngoài biên, nghe câu được câu mất, rồi chắp vá thành một câu chuyện, việc này, ta thật sự không biết."

"Đúng vậy, Tử Tình à, nếu lúc đó ngươi biết thì sao không nói? Đã qua nhiều năm, đừng kêu là vì muốn cha mẹ không nuôi ông bà nên ngươi bịa chuyện nhé? Đại nương nói nghe nè, ngươi làm như vậy là không tốt, nhà ngươi đều có tiền như vậy, còn vì mấy lượng bạc mà nói dối, khó trách mọi người đều nói, càng có tiền càng keo kiệt, thật đúng là như vậy , ngươi bớt dùng lại một cái bàn chải là đủ để ông bà ngươi sống qua một năm rồi." Chu thị nghe Thu Ngọc nói xong, phản ứng lại, vội nói.

"Đại nương, ta không nói dối, trong lòng đại nương rõ rang nhất mà, ngươi hoảng sợ làm gì? Về phần vì sao bây giờ ta mới nói á? Đó là vì ta biết, cha ta luôn luôn nhớ tình nghĩa huynh đệ, luôn luôn nhớ lúc hắn nhỏ, đại cha chăm sóc hắn, ta không nói ra là không muốn để cha ta đau lòng, không nuốn a công đau lòng." Tử Tình nói.

"A, nói dễ nghe nhỉ, y như thật ấy. Đại nương đúng là không nhìn thấy, cha ngươi nhớ cảm tình huynh đệ chỗ nào, một nhà các ngươi mỗi ngày đều ăn ngon uống ngọt, không thấy chúng ta vì xây cái nhà mà của cải vất vả làm ra bay hết, còn bị buộc phải phụng dưỡng lão nhân à?" Chu thị đáp trả.

"Lúc đại cha xây nhà, ta không nói là vì đại cha đáp ứng phụng dưỡng ông bà, nếu không thì ta đã nói ra sớm rồi. Đại nương, đâu phải ai cũng ngốc, không tính khoản thu nhập riêng của đại cha, một năm hắn làm ra mười lượng bạc, các ngươi được năm lượng, mọi tiêu dùng đều chi từ tiền trong tay bà, mấy năm nay, các ngươi không chỉ có mỗi cái nhà này nhỉ?"

"Lão nhị, ngươi cứ để Tử Tình nói bậy à? Nàng nếu sớm biết thì có thể không nói từ lâu rồi à, đúng là tìm ra lí do tốt, nhớ tình huynh đệ à, thế nói lời này làm gì? Sao giống lão bà của Tam Mao thế hả, không biết từ nơi nào nghe được vài câu nói bừa, muốn làm trưởng bối luôn hả? Ta cũng không phải là Yến Nhân Đạt." Tăng Thụy Khánh đen mặt dạy bảo Tăng Thụy Tường.

"Đại cha, ta biết ngươi không phải đại dượng, ta cũng không phải Hồng Tú, chân tướng như thế nào, trong lòng đại cha biết rõ, đừng giả bộ hồ đồ. Ta sở dĩ nói ra, đó là ta cảm thấy đại nương cùng đại cha quá đáng lắm rồi, định nhẫn nhịn thêm, nhưng ai cũng có giới hạn, mà đâu phải ai cũng ngu đâu. Cho dù Đại cha không để ý cảm thụ của cha ta, chẳng lẽ cũng không để ý xem trong lòng a công sẽ nghĩ thế nào à?"

"Đại ca, ngươi đừng giả bộ nữa, mọi chuyện đã rõ ràng. Trong tay ngươi có bao nhiêu ngân lượng thì ta cũng có thể tính được, mấy năm nay ngươi thu nhận thêm tiền khác, bây giờ trong tay có không dưới một trăm lượng bạc nhỉ, ngươi không muốn nuôi cha nương, ta cũng không cần, ta nuôi, cha mẹ cũng là cha mẹ của ta, ta chỉ muốn biết là vì sao thôi."

"Cái gì mà vì sao? Ngươi đáp ứng dưỡng cha mẹ thì cứ dưỡng, làm gì có vì sao nữa? Ta còn muốn hỏi ngươi đấy, vì sao làm ra nhiều chuyện như vậy?" Tăng Thụy Khánh ngồi xuống.

Tăng Thụy Tường hỏi Điền thị: "Nương, vì sao lại gạt ta? Đều là con, vì sao ở trong lòng nương, cho dù ta có làm cái gì, cũng không cằng một phần của địa ca, cũng không bằng một phần của Xuân Ngọc, ta cực khổ kiếm bạc nuôi cả cái gia đình này, nương chưa bao giờ nói tốt với ta một câu, bọn nhỏ còn ăn không đủ no mặc không đủ ấm, đại ca còn có thể giữ lại một nửa số bạc, khó trách ta nói muốn ở riêng, nương chết sống không đồng ý."

"Lừa cái gì mà lừa, nương nói không có là không có, ngươi không nghĩ đi à, ngươi nuôi nhiều đứa nhỏ như vậy, trong nhà có cái gì cho bọn nó ăn? Nếu đại ca ngươi không giúp đỡ ngươi, bọn Tử Phúc có ngày hôm nay à? Đại ca ngươi chỉ có mỗi Tử Bình, một năm nộp mười lượng bạc, hai mẹ con nhà đại tẩu ngươi có thể ăn bao nhiêu? Ngươi còn muốn thế nào?"

Lúc này, Lâm Khang Bình đỡ vợ chồng tỷ tỷ của Điền thị vào, Thẩm thị vội nhường ghế cho bà.

"Đại tỷ tỷ phu, các ngươi đến làm gì?" Điền thị đứng lên hỏi.

"Nhị muội, là Lâm con rể mới ta đến, ta thật sự không ngờ là sẽ đến đây, mấy tháng trước, Tường tể tới tìm ta một chuyến, hỏi chuyện năm đó, ta không thể gạt được, liền nói hết. Quên nói ngươi một tiếng mất."

Bà vừa nói xong, như đánh một bạt tai vào mặt Điền thị, sắc mặt cực mất tự nhiên, có chút tức giận nhìn về phía tỷ tỷ mình: "Đại tỷ, ngươi nhiều chuyện quá đấy."

"Lão nhị, ngươi còn muốn làm gì? Chuyện của chúng ta, ngươi tìm người ngoài tới làm cái gì? Di nương lớn tuổi lắm rồi, ngươi lại để người ta đi tới đây. Được, ngươi muốn biết phải không? Đại ca nói cho ngươi biết, năm đó ta chỉ giao năm lượng bạc, sao ngươi không nói, nhà của ta chỉ có Tử Bình cùng nương nó, hai người có thể ăn được bao nhiêu? Nương Tử Bình suốt ngày làm việc, vì cái nhà này, ngay cả đứa nhỏ cũng không còn, ta tìm ai tố khổ đây, chẳng lẽ ta không muốn con trai à? Xem bệnh không cần bạc à?" Tăng Thụy Khánh nói.

Lúc này, lão gia tử mở miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.