Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu

 
Có bài mới 15.01.2015, 03:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (60/94 ) - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61. ba phương tề tụ

“Thiếp đi cùng chàng!” Tiểu Tiểu có một loại kiên định như trước kia.

“Con! Con!” tiểu tử Béo lập tức giơ tay: “Con muốn đi cùng cha mẹ!” Dạ Ngưng Bảo bé đã chơi chán từ lâu, đã sớm nghĩ đến đi chỗ khác chơi rồi.

“Đệ cũng phải đi!” Đột nhiên một thanh âm xen vào, vốn núp từ một nơi bí mật gần đó Yến Thanh Dịch đột nhiên xuất hiện, dọa mấy tăng lữ nhảy dựng, trải qua huấn luyện độc đáo của Lệ Thú, võ công của hắn cùng phương pháp ẩn nấp được đề cao rất lớn: “Đấu cùng tỷ phu căn bản là không thể tăng lên kinh nghiệm thực chiến, tỷ phu cho tới bây giờ chưa bao giờ hạ sát chiêu!”

“Vậy ta cũng đi cùng là được rôi.” trước của tiền thính xuất hiện một bóng dáng, nghiêng mình tựa vào cửa: “Thiếu Lâm là ân nhân cứu Tứ đệ! Mặt khác, nếu Thiếu Lâm xảy ra chuyện, toàn bộ võ lâm đều sẽ không an bình.”

Thời gian dài trước nay, Tây Vực, Miêu Cương, Trung Nguyên, ba địa phương lớn của võ lâm vẫn bình an vô sự, ở Trung Nguyên có Thiếu Lâm trấn giữ, Tây Vực có Dạ Ngưng Bảo chế ước, Miêu Cương có Cổ vương thống soái, ba địa phương vẫn duy trì tương đối an ổn, mà sự kiện lần này vậy mà đề cập đến Thiếu Lâm cùng Cổ vương, hai phương thế lực này nếu một phương khuynh đảo, võ lâm thiên hạ nhất định sẽ rung chuyển.

“Ta cũng…” Vân Hành vừa muốn mở miệng.

“Nhị thúc.” Người ngoài cửa tiến vào, là Sở Văn Xuyên: “Thúc không thể đi, đám tiểu bối chúng ta đi có thể dùng càn quấy hoặc là báo ân để giải thích, nhưng nếu là thúc đi, sẽ liên quan tới cả Dạ Ngưng Bảo. Đến lúc đó không chỉ có chúng ta sẽ bị hoài nghi có ý đồ làm chủ Trung Nguyên, mà lọt vào công kích của cả Trung Nguyên, đến ngay cả Thiếu Lâm cũng sẽ bị chụp cho cái mũ cấu kết với Tây Vực, hiện tại lục đại môn phái, ngũ đại thế gia, sẽ có cớ chính thức quang minh chính đại tấn công Thiếu Lâm.”

“Tứ đệ, mang theo Tiểu Tiểu cùng Vân Nhi đi!” Sở Văn Xuyên tiếp tục giải thích: “Như vậy còn có thể nói là trùng hợp đi ngang qua, phủi sạch quan hệ của chúng ta với Dạ Ngưng Bảo.”

Lệ Thú trầm tư một chút: “Nhưng là, an toàn của Tiểu Tiểu cùng Vân Nhi…”

“Yên tâm, Thú ca!” Tiểu Tiểu vỗ ngực, ra vẻ “Thiếp làm việc, chàng yên tâm”, “Thiếp học với Dược vương thời gian dài như vậy, đã có thể dùng rất nhiều loại độc, ngoài ra, chàng lại dạy thiếp võ công, cho dù đánh không lại, thiếp vẫn có thể chạy thoát! Hơn nữa, kẻ địch nếu sử dụng độc mà nói, thiếp cũng có thể thử giải mà!”

“Hơn nữa…” Tiểu Tiểu vụng trộm nhìn thoáng qua Lệ Vân: “Thiếp còn có phương pháp khác.”

“Phương pháp gì?” Lệ Thú nhướn mi hỏi, hắn phải xác định an toàn của Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu cười hắc hắc, kéo Lệ Vân qua, ngồi xổm xuống, thanh âm Tiểu Tiểu cùng Lệ Vân nói những cái gì, đến Lệ Thú cũng không nghe thấy, chẳng qua là nhìn thấy ánh mắt Lệ Vân càng ngày càng sáng, sau đó vẻ mặt kiên định gật đầu một cái, vỗ ngực, làm động tác giống Tiểu Tiểu như đúc, giọng nói còn vương mùi sữa: “Không thành vấn đề, con bao tất!”

“Tiểu Vân Nhi, nương tin tưởng con!” Một lớn một nhỏ cứ như vậy đạt thành giao dịch không muốn người biết, nhưng người bên cạnh nhìn thấy hai người cười gian, không khỏi khẽ rùng mình — lại có người cũng bị lừa!

Quả nhiên có mẹ như vậy tất có con như thế!

Tuy không biết Tiểu Tiểu cùng Lệ Vân nói cái gì, nhưng vào ngày thứ hai, lúc đó ở đây mọi người sẽ biết đại khái — kho thuốc của Dược vương bị lấy sạch rồi!

Khủng bố nhất là kho thuốc bị lấy sạch mà Dược vương còn vui tươi hớn hở …

Điển hình là bị người bán còn giúp đếm tiền, Dược vương khi nào thì trở nên dễ nói chuyện như vậy?

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Lệ Vân nói một câu — “Ông ngoại à! Về sau người dạy con dùng độc như thế nào được không, Vân Nhi cảm thấy người rất lợi hại!”

Cứ như vậy, vì về sau có thể truyền y bát cho Lệ Vân, Dược vương không chút do dự giao hết tất cả dược vật của mình cho Lệ Vân.

Nhưng Lệ Vân không biết bởi vì một câu nói này, Lệ Thú liền buộc hắn bái Dược vương làm sư phụ, còn nói một đống lớn đạo lý lớn “không người nào đã hứa rồi không làm” cho hắn, vì sợ bị cha ruột trực tiếp đưa lên đoạn đầu đài, hắn đành phải chạy tới bái sư, trực tiếp khiến cho về sau hắn chơi đùa giảm bớt nhiều.

Đương nhiên, đây là nói sau.

Khi Sở Lăng nghe nói là một kiếm khách che mặt tấn công Thiếu Lâm, trước tiên hắn liền nghĩ tới kiếm khách xuất kiếm lưu loát trong trận đấu ở Giang phủ kia, giống nhau đều mang theo mặt nạ sắt, giống nhau phía sau cũng đi theo một người.

Sẽ là cùng một người chứ?

Từ trong đáy lòng Sở Lăng không hy vọng là người kia, bởi vì kiếm khách kia cho hắn một loại cảm giác quen thuộc không hiểu, nhưng hắn vẫn nói ý nghĩ trong lòng mình cho Lệ Thú cùng mấy tăng lữ.

“Là người Giang gia?” Vài tăng lữ hoài nghi.

“Không rõ lắm…” Sở Lăng lắc đầu, kiếm khách kia chỉ cùng hắn từng có vài lần duyên phận, hai bên thậm chí đến nói cũng không nói qua mấy câu.

“Đa tạ Sở thí chủ, chuyện này chúng ta sẽ bẩm báo cho Trụ trì, mời ngài ấy quyết định.”

Sau đó, ngày tiếp theo Lệ Vân lừa gạt Dược vương lấy các loại độc dược, đoàn người Lệ Thú đã chuẩn bị tốt hành lý, xuất phát!





Cùng lúc đó, Cổ vương cũng nhận được tin tức biến cố về Thiếu Lâm.

“Hành ca.” Bội Nghi lo lắng nhìn Mạc Thượng Hành:”Chàng thật sự muốn đi sao?”

“Không đi thì có thể như thế nào?” Mạc Thượng Hành cười lạnh, ném lá thư đầy tin tức sang một bên: “Rõ ràng có người không muốn Miêu Cương yên ổn, nếu ta không đi, tội danh này coi như là ngồi thật rồi. Đến lúc đó công kích gì cũng đều là danh chính ngôn thuận, Miêu Cương sẽ không cần nghĩ tới có ngày an bình nữa! Chuyện này chỉ có ta mới có thể giải quyết, hơn nữa ta chỉ có thể đi một người!” Mạc Thượng Hành gục đầu xuống: “Thực xin lỗi, để nàng lại một mình.”

Bội Nghi cắn môi dưới, giữ chặt Mạc Thượng Hành: “Thiếp cùng chàng đi.”

“Nàng!” Mạc Thượng Hành cả kinh.

“Thiếp đã mất đi Tiểu Tiểu, không thể lại mất đi chàng nữa!” hai mắt Bội Nghi rưng rưng, lại kiên định nhìn Mạc Thượng Hành, ở phương diện này Tiểu Tiểu cùng Bội Nghi rất giống nhau.

Mạc Thượng Hành khẽ thở dài một cái, đem đầu Bội Nghi đặt ở trước ngực mình: “Yên tâm, nàng sẽ không mất đi Tiểu Tiểu, ta sẽ làm tất cả biện pháp để con bé nhận tổ quy tông.”

“Vậy còn chàng?” Bội Nghi ngẩng đầu: “Thiếp cũng không thể mất đi chàng đâu!”

“Sẽ không!” Ánh mắt Mạc Thượng Hành hiện lên một cỗ quyết tuyệt: “Bội Nghi, cùng ta đi Trung Nguyên nhé!”

“Vâng!”





Nhóm người Lệ Thú lấy tốc độ nhanh nhất lên đường, bởi vì chuyện của Thiếu Lâm cấp bách, nếu là khẽ chậm một chút mà khiến Thiếu Lâm gặp tai nạn, Lệ Thú tuyệt đối sẽ không an tâm cả đời.

Đến ngay cả Tiểu Tiểu và Lệ Vân cũng không có oán giận, trên thực tế bé cũng không có gì mà oán giận, dọc trên đường đi bé đều được cha mình ôm, căn bản không có xóc nảy gì, tuy có lúc nhàm chán, nhưng đối với Lệ Vân chưa thấy qua thế giới bên ngoài tất cả đều rất mới mẻ, chỉ là nhìn phong cảnh trên đường cũng khiến cho bé đủ hưng phấn rồi.

Bọn họ chạy thục mạng lên đường mà vẫn mất vẻn vẹn một tháng.

Từ một đường nhỏ đám người Lệ Thú tránh thoát khỏi thám báo phân tán xung quanh, lặng yên đi lên Thiếu Lâm.

“Lệ thí chủ. Thiếu Lâm trụ trì vẫn là dáng vẻ hiền lành như cũ, nhưng mi gian lại nhiễm lên một tầng u sầu, tuy rằng người xuất gia không quan tâm tới cái chết, danh lợi, nhưng số người ở Thiếu Lâm cao thấp rất đông đảo, nếu không thể bảo vệ thì…

Sẽ máu chảy thành sông.

“Trụ trì đại sư.” Đối với ân nhân cứu mạng, Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu đều rất cảm kích.

“Mấy vị này là…” Trụ trì nhìn về phía hai người phía sau Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch.

“Ta là tam ca kết bái của Lệ Thú Sở Văn Xuyên, hắn là đệ đệ của Tiểu Tiểu Yến Thanh Dịch.” Không đợi Lệ Thú mở miệng giới thiệu, Sở Văn Xuyên lập tức nói tiếp, cũng không lộ ra mình có quan hệ với Dạ Ngưng Bảo:”Đệ đệ cùng đệ muội ta trước đây nhờ ngài chăm sóc.”

“Vậy phiền Sở thí chủ cùng Yến thí chủ rồi.”

“Trụ trì, tình huống bây giờ như thế nào?” Một tăng nhân dẫn Lệ Thú tới Thiếu Lâm hỏi Trụ trì.

“Aiz —” trụ trì lắc đầu thở dài: “Người vây quanh Thiếu Lâm tập trung càng ngày càng nhiều, mỗi một phương thế lực đều muốn có được điển tịch võ công của Thiếu Lâm, cho dù Thiếu Lâm cho một phương kia, những phương khác khẳng định sẽ quần công, nếu là phân chia tất cả điển tịch, chỉ sợ tất cả mọi người sẽ không bỏ qua, vậy Thiếu Lâm chính là đầu sỏ khơi mào đấu tranh của võ lâm Trung Nguyên rồi.”

Đây là chuyện đại sư Trụ trì lo lắng nhất, không phải là hắn không đồng ý giao điển tịch ra, cái loại đồ này sống không mang tới chết không thể mang theo, vẫn là tính mạng của đông đảo tăng lữ ở Thiếu Lâm càng quan trọng hơn, tóm lại, Thiếu Lâm gặp phải một tình cảnh khó cả đôi đường.

“Vậy cổ độc của các sư huynh đệ…”

Nghe sự kiện đấy, sắc mặt Trụ trì khẽ thả lỏng: “Đã được giải.” Trụ trì mỉm cười: “Người tấn công Thiếu Lâm không phải là Cổ vương.” Sở Văn Xuyên cùng Cổ vương có thể nghĩ đến, Trụ trì Thiếu Lâm tất nhiên cũng có thể nghĩ đến.

“Trụ trì?” Tăng nhân nghi ngờ hỏi.

“Bởi vì Cổ vương cùng với thê tử đã tự mình đến giải cổ độc cho đệ tử Thiếu Lâm ta.”

Nghe vậy, biểu cảm của Tiểu Tiểu trở nên khẽ mất tự nhiên, ở trên đường nàng cũng ý thức được nếu không phải Cổ vương hạ cổ độc, như vậy Cổ vương sẽ nhất định đến Thiếu Lâm làm sáng tỏ. Như vậy nàng không thể không đối mặt với phụ thân thân sinh của mình, một người phụ thân vứt bỏ nàng chỉ có mang mẫu thân nàng đi.

Nhưng là, chuyện đã tới trước mắt nhưng nàng vẫn cảm thấy khó có thể đối mặt, còn có, mẫu thân nàng cũng tới rồi.

“Tỷ, tỷ làm sao vậy?” sắc mặt Tiểu Tiểu biến đổi quá nhanh, Yến Thanh Dịch lập tức phát hiện.

Tiểu Tiểu nhìn về phía Lệ Thú xin giúp đỡ, nàng sợ sau khi Yến Thanh Dịch biết sự thật có thể vứt bỏ nàng mà đi, bọn họ dù sao cũng không phải tỷ đệ ruột!

Lệ Thú nhíu mày, giao tiểu tử béo cho Sở Văn Xuyên ôm, mà mình thì kiên định đứng phía sau Tiểu Tiểu: “Vẫn là nói hết cho Tiểu Dịch đi! Hắn có thể tiếp nhận.”

Tiểu Tiểu cắn môi dưới, cực kỳ do dự, nhưng xuất phát từ tín nhiệm với Lệ Thú, Tiểu Tiểu rất nhanh hạ quyết tâm: “Tiểu Dịch, chúng ta vĩnh viễn sẽ là tỷ đệ, đúng không?”

“Đương nhiên rồi! Cái này còn phải nói sao? Tỷ là tỷ tỷ đệ thích nhất mà!” Yến Thanh Dịch nghi hoặc nhìn Tiểu Tiểu: “Tỷ, đến cùng tỷ muốn nói với đệ cái gì?” Yến Thanh Dịch buồn cười liếc mắt: “Sẽ không phải giống như trong kịch nam chứ, nói chúng ta không phải là tỷ đệ ruột sao!”

Tiểu Tiểu mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Yến Thanh Dịch: “Nếu ta nói chúng ta chính xác không phải là tỷ đệ ruột thì sao?”

Lúc này đến phiên mặt Yến Thanh Dịch biến sắc: “Tỷ, tỷ… tỷ đến tột cùng đang nói cái gì vậy!” Cho dù võ công tăng lên bao nhiêu, hắn chung quy cũng chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi, nhất thời có chút hoảng loạn: “Chúng ta làm sao có thể không phải là tỷ đệ ruột chứ!”

Tiểu Tiểu nhẫn nại giải thích từ đầu tới cuối cho Yến Thanh Dịch, bao gồm cùng Cổ vương gặp nhau, ở nóc trên nóc nhà nghe được sự thật.

Còn có Yến Thanh Dịch nói, Tiểu Tiểu tuyệt đối không giống Yến Doanh.

Càng nghe, Yến Thanh Dịch càng hoảng loạn, còn thêm một loại không biết làm sao.

“Tiểu Dịch, đệ hiểu chưa? Chúng ta không phải là tỷ đệ ruột.” Tiểu Tiểu thở dài, thấy Yến Thanh Dịch hoảng loạn, tâm nàng cũng trầm xuống, cố nén nước mắt trong mắt, muốn nói ra lời từ biệt cùng Yến Thanh Dịch mà nói, nếu Yến Thanh Dịch muốn rời khỏi mà nói, nàng sẽ để Lệ Thú đưa hắn xuống núi, nhưng cho dù như thế nào Yến Thanh Dịch vĩnh viễn là đệ đệ nàng yêu thương nhất: “Tiểu Dịch, đệ…”

Vừa thấy Tiểu Tiểu mở miệng, Yến Thanh Dịch lập tức càng thêm luống cuống tay chân, bỗng nhiên, Yến Thanh Dịch cầm tay Tiểu Tiểu, nhìn gấp như muốn khóc ra: “Tỷ, tỷ đừng không cần đệ…”

Nghe câu đó, Tiểu Tiểu lập tức ngây ngẩn cả người:”Tiểu Dịch…”

“Tỷ, đệ không muốn rời khỏi tỷ…” Yến Thanh Dịch giống như một đệ đệ ỷ lại vào tỷ tỷ, nắm chặt lấy tay Tiểu Tiểu, sợ một khi buông tay, Tiểu Tiểu sẽ rời đi bỏ lại hắn: “Từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có tỷ tỷ quan tâm đệ nhất, cha cũng chỉ có thể dạy đệ võ công, nếu có một chút không như ý sẽ mắng đệ, mà nương luôn luôn đem đệ trở thành công cụ tranh thủ tình cảm của cha, huynh đệ tỷ muội khác đều chỉ biết bắt nạt đệ, cũng chỉ có tỷ mới quan tâm đệ có vui vẻ hay không, khi sinh bệnh tỷ sẽ sắc thuốc cho đệ, khi rảnh rỗi sẽ mang đệ đi chơi… Toàn bộ Yến gia cũng chỉ có tỷ mới giống người thân của đệ. Tỷ, tỷ đừng không cần đệ, được không?”

“Tiểu Dịch…” Tiểu Tiểu cảm động ôm cổ đệ đệ nghẹn ngào: “Tỷ tỷ cũng không muốn rời khỏi đệ đâu! Tỷ tỷ sợ sau khi đệ biết chúng ta không phải là tỷ đệ ruột sẽ rời khỏi ta…” Hai mắt chứa đầy nước mắt không hề khống chế chảy xuống: “Tỷ sợ…”

Nàng sợ đã từng là ấm áp duy nhất bỏ nàng mà đi, tuy bây giờ nàng có Lệ Thú, có Lệ Vân, nhưng Yến Thanh Dịch cũng là một tồn tại không thể thay thế.

Nhưng Yến Thanh Dịch làm sao không phải nghĩ như vậy?

Cho nhau ấm áp, quan tâm lẫn nhau, nâng đỡ lẫn nhau thoát ra khỏi giam cầm quan hệ huyết thống, chỉ có thể thật lòng mới có thể nhận được tình thân chân chính, quan hệ huyết thống có lẽ chẳng phải quan trọng như vậy.

Lệ Thú nhìn tỷ đệ đang ôm nhau khóc, lộ ra nụ cười khó gặp.

Nhưng là lúc này…

“Tiểu Tiểu!” Một tiếng gọi vui mừng khiến Tiểu Tiểu cùng Yến Thanh Dịch đồng thời ngẩng đầu, nhìn về chỗ phát ra âm thanh.

“Ngũ di nương!” Yến Thanh Dịch thốt ra.

—————hết chương 61————



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: Holi_linhk, TTripleNguyen, enlly hanh, meocon_97, red_chiki07
     

Có bài mới 15.01.2015, 16:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (61/94 ) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 62. cha cùng con gái

"Ngũ di nương!" Yến Thanh Dịch thốt ra.

Tuy rằng khi Bội Nghi rời đi Yến Thanh Dịch vẫn còn nhỏ, nhưng vẫn nhớ mang máng bộ dáng của nàng, hơn nữa mẫu thân của Yến Thanh Như cùng Bội Nghi là tỷ muội ruột lớn lên giống nhau như vậy?

Nhưng xưng hô này vừa ra khỏi miệng, Yến Thanh Dịch đã lập tức hối hận, người ta đã không còn là thê tử của phụ thân nữa!

"Tiểu Dịch?" Bội Nghi không xác định mở miệng.

"Ách... Là con..." Yến Thanh Dịch không biết nên gọi Bội Nghi như thế nào, bởi vậy chỉ là hàm hàm hồ hồ miễn cưỡng mà qua.

"Tiểu Tiểu." ánh mắt Bội Nghi chuyển hướng Tiểu Tiểu, mang một chút hương vị cầu xin, hi vọng Tiểu Tiểu có thể trò chuyện cùng nàng, cho dù là chỉ nói một câu cũng tốt.

Tiểu Tiểu đã ngây ngẩn cả người.

Quên không được, thật sự quên không được, cho dù mười mấy năm không gặp vẫn có thể nhớ rõ ràng được dung nhan của mẫu thân như trước. Trong mười mấy năm này, Tiểu Tiểu vẫn luôn chờ đợi mẫu thân có thể tới đón nàng.

Nhưng là không có, khi nàng bị mấy tỷ muội chửi rủa không có, khi nàng sinh bệnh, lúc cần tình thương của người mẹ nhất cũng không có, khi nàng bị ép hôn, lúc khốn khổ nhất cũng không có...

Người mẫu thân luôn vắng mặt trong sinh mệnh nàng này, nàng nên đối mặt như thế nào?

Tiểu Tiểu không tự chủ được lui về phía sau một bước.

Chỉ là một bước nhỏ, lại khiến Bội Nghi rất thất vọng.

"Tiểu Tiểu..." Bội Nghi cắn môi dưới: "Nếu như con nguyện ý để chúng ta bồi thường mà nói, để cho người khác nhắn cho chúng ta một tin nhắn thôi được không?"

Tiểu Tiểu không trả lời, chỉ là vẫn luôn cúi đầu, không trả lời.

Bội Nghi không khỏi thở dài, sau đó yên lặng bỏ đi.

Sau khi thấy Bội Nghi rời đi, Tiểu Tiểu kéo Lệ Thú: "Thú ca..."

"Không sao đâu." Lệ Thú an ủi chặn Tiểu Tiểu lại: "Từ từ sẽ đến. Lúc trước là bọn họ không đúng, nàng không biết nên xử lý như thế nào là rất bình thường."

Tuy rằng lúc này không giống với hắn cùng Tiểu Tiểu thương lượng trước "cố gắng tiếp nhận Cổ vương cùng Bội Nghi", nhưng Lệ Thú biết Tiểu Tiểu đã cố gắng hết sức rồi.

Nhưng là...

"Này, Tiểu Dịch." Sở Văn Xuyên huých khuỷu tay vào Yến Thanh Dịch.

"Hả?"

"Đó là tỷ phu đệ sao?"

"Chắc vậy... đúng đi!" Yến Thanh Dịch lẩm bẩm một mình dường như trả lời.

Dựa theo phong cách lâu dài trong quá khứ của Lệ Thú: "Con cái không chê cha mẹ", cho dù có bao nhiêu ủy khuất đều nghẹn xuống, không cần biết ngươi đúng hay sai, tóm lại trưởng bối liền là không có chỗ nào không đúng. Nhưng lúc này đây, Lệ Thú vậy mà thay đổi quan niệm từ trước đến nay của hắn, nói với Tiểu Tiểu là cha mẹ không đúng.

Điều này làm người ta không thể hiểu nổi!

Chẳng lẽ võ lâm muốn nhất thống rồi sao?

"Không phải dịch dung chứ?" Sở Văn Xuyên lại hỏi.

"Chắc là... Không phải đâu?" Yến Thanh Dịch vẫn chần chờ như trước.

"Nếu không..." Sở Văn Xuyên liếc xéo Yến Thanh Dịch, nhỏ giọng dò xét: "Hai ta thử một chút xem?"

"Thử như thế nào?"

"Xem ta đây!" Sở Văn Xuyên vỗ ngực.

Nói xong, Sở Văn Xuyên tiến lên hai bước, vừa vặn đứng cùng chỗ với Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú: "Tiểu Tiểu, bọn họ đã không tốt với muội, không cần phải để ý đến bọn họ!" Sở Văn Xuyên tuy là nói chuyện với Tiểu Tiểu, nhưng ánh mắt lại liếc về phía Lệ Thú: "Cho dù bọn họ là cha mẹ muội, nhưng không có hoàn thành trách nhiệm của cha mẹ, cha mẹ như vậy không cần cũng không sao..."

"Tam ca." lời nói của Sở Văn Xuyên còn chưa rơi xuống mặt đất, Lệ Thú liền lập tức đem lời nói tiếp: "Cái gọi là tam cương ngũ thường, đạo giữa vua và thần, bổn phận của vợ chồng, bổn phận cha con, hai điểm khác tạm thời không nói đến, cũng chỉ cần nói đến điểm bổn phận cha con này, làm người con gái không thể trách móc cha mẹ nặng nề, phải biết rằng..."

Nước sông bắt đầu cuồn cuộn tràn ra...

Nhưng lúc này đây Sở Văn Xuyên cùng Yến Thanh Dịch không có cất bước bỏ chạy, mà là đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Người này, Lệ Thú khẳng định không phải là giả mạo!

...

...

Bởi vì có nữ quyến, bởi vậy Trụ trì Thiếu Lâm sắp xếp đoàn người Tiểu Tiểu ở trong phòng khách phía sau núi, nhưng Thiếu Lâm tự phòng khách luôn ít, cho nên Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu vậy mà thành hàng xóm cùng Cổ vương.

Dàn xếp tử tế xong cho đoàn người Lệ Thú đã vào đêm.

Vào lúc ban đêm, sau Lệ Thú dỗ Tiểu Tiểu cùng tiểu tử béo ngủ, một thân một mình phóng ra, trực tiếp dừng ở trong viện của Cổ vương.

"Cốc cốc cốc"

Lệ Thú gõ ba cái lên cửa đúng quy củ.

"Ai?" Trong phòng truyền đến tiếng Cổ vương.

"Là ta, Lệ Thú."

Nghe thấy là tiếng Lệ Thú, Cổ vương lập tức mở cửa, sau đó nhìn lại phía sau Lệ Thú, nhưng không thấy ai, đành phải cười khổ khẽ nghiêng người, để Lệ Thú tiến vào trong phòng:"Tiểu Thú, ngươi là tự tới một mình?"

"Vâng."

Mạc Thượng Hành thở dài, chỉ ghế dựa bên cạnh Lệ Thú: "Tiểu Thú, ngồi đi!"

"Hành ca, ai đến vậy?" Bội Nghi từ bình phong sau chậm rãi đi ra, nhìn thấy Lệ Thú vẻ mặt lập tức hưng phấn: "Tiểu Thú, Tiểu Tiểu đâu? Tiểu Tiểu đi cùng không?"

Lệ Thú còn chưa có ngồi xuống đã nhìn thấy Bội Nghi đi đến, lập tức hành lễ, "Mạc phu nhân, Lệ Thú là đi một mình tới. Tiểu Tiểu đã ngủ rồi."

"Mạc phu nhân..." Nghe xưng hô này Bội Nghi thất thần một chút,"Mạc phu nhân" tuy rằng cung kính, nhưng thiếu đi thân tình, theo lý mà nói, con rể mình thế nào cũng phải gọi mình một tiếng nhạc mẫu.

"Tiểu Thú, muộn như vậy ngươi tới đây làm cái gì?" Mạc Thượng Hành cười khổ, thái độ của Lệ Thú ở mức độ nào đó tỏ rõ thái độ của Tiểu Tiểu, nếu là bị con gái mình gọi là "Cổ vương" hoặc là "Hành tiền bối", khiến hắn làm sao mà chịu nổi đây?

"Vãn bối đến đây là vì Tiểu Tiểu." Lệ Thú cung kính trả lời.

"Tiểu Tiểu?" Điều này đối với cha mẹ đã từng phạm vào sai lầm này ánh mắt lập tức sáng lên, cõi lòng đầy hi vọng nhìn Lệ Thú.

"Vâng." Lệ Thú khẽ gật đầu: "Vãn bối muốn nói suy nghĩ của Tiểu Tiểu cho hai vị tiền bối, vãn bối cũng hi vọng Tiểu Tiểu có thể có được sự quan tâm của mẫu thân cùng phụ thân."

"Nhưng là, chúng ta đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành quan trọng nhất của Tiểu Tiểu." Cổ vương cười khổ lắc đầu, lúc này Cổ vương không còn là một đời kiêu hùng xưng bá Miêu Cương, chỉ là một người phụ thân khát vọng nhận được sự tha thứ của con gái mà thôi.

"Quá khứ đã bỏ lỡ, chẳng lẽ tương lai ngài còn muốn tiếp tục lỡ mất sao?" Lệ Thú nhướn mi, vẻ mặt không đồng ý, vừa gặp phải chuyện của Tiểu Tiểu hắn liền không có biện pháp dùng phương pháp xử lý bình thường hoàn toàn duy trì tôn kính với trưởng bối: "Nếu không có nỗ lực, ngài làm sao mà biết Tiểu Tiểu sẽ không tha thứ cho các người?" Nghe vậy Cổ vương cúi đầu xuống lâm vào trầm tư."Thật ra, Tiểu Tiểu cũng muốn thử tiếp nhận hai vị." Lệ Thú một câu nói xóa bỏ băn khoăn của vợ chồng Cổ vương: "Nhưng là, ngài cũng phải cho Tiểu Tiểu thời gian, cho nàng cơ hội. Nếu là ngài đến quan tâm cũng keo kiệt không bỏ ra thì Tiểu Tiểu làm sao có thể cùng các người quen thuộc lên được?"

"Chúng ta..." thân mình Bội Nghi khẽ nghiêng về phía trước, vội vàng nhìn Lệ Thú: "Nên làm như thế nào?"

"Ta không biết." Lệ Thú trả lời rất trực tiếp. Trừ bỏ đạo lý lớn, luôn chỉ nói ra một chữ bảo hắn nói một phen như trước đã là không dễ, để hắn nghĩ ra biện pháp giải quyết, còn không bằng bảo heo mẹ lên cây còn dễ dàng hơn.

"Nhưng là..." Bội Nghi há miệng, nhưng không nói tiếp.

"Bội Nghi." Cổ vương cắt đứt Bội Nghi hỏi tiếp: "Loại chuyện này không thể dựa vào người khác, chỉ có tự chúng ta nỗ lực mới có thể thể hiện được tâm ý của chúng ta! Tiểu Tiểu là đứa nhỏ thông minh, con bé sẽ biết suy nghĩ của chúng ta."

Bội Nghi thoáng suy xét, đồng ý gật đầu.

"Cổ vương tiền bối." Lệ Thú tiếp tục nói xong: "Còn có một chút."

"Tiểu Thú ngươi nói thẳng ra đi." Cổ vương rất là cảm kích với con rể này.

"Ta hi vọng các người không nên bức bách Tiểu Tiểu quá mức."

"Này..." Cổ vương không hiểu.

Lệ Thú lập tức giải thích: "Nếu chuyện này các ngươi làm quá nhanh, Tiểu Tiểu sẽ không biết làm sao cũng sẽ rất khổ sở, ta không hy vọng như vậy."

Mạc Thượng Hành liếc mắt nhìn Lệ Thú một cái thật sâu: "Tiểu Thú, ngươi làm như vậy là vì cái gì?"

"Vì Tiểu Tiểu." Lệ Thú trả lời không chút do dự.

Nghe vậy, Mạc Thượng Hành an tâm rồi, con gái mình gả cho một người chồng tin cậy ổn thỏa như vậy là phúc khí của con bé.

Nhưng trong lòng Mạc Thượng Hành còn có một thắc mắc: "Tiểu Thú, nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm như thế nào?"

Lệ Thú nhíu mày, không hiểu ý của Mạc Thượng Hành.

"Ta muốn nói, nếu năm đó ngươi ở vị trí của ta, mà Tiểu Tiểu ở vị trí của Bội Nghi ngươi sẽ làm như thế nào, đến cùng là ổn thỏa mang theo một mình Tiểu Tiểu rời đi, hay là mạo hiểm thật lớn mang theo con gái cùng Tiểu Tiểu rời đi cùng nhau?" Đây luôn là thắc mắc trong lòng Mạc Thượng Hành, hắn luôn suy nghĩ đến tột cùng hắn làm chỗ nào không đúng.

"Ta không phải là ngài." Lệ Thú sạch sẽ lưu loát đáp:"ngay từ đầu, ta sẽ không để người phụ nữ của mình gả cho người khác."

Đúng vậy! bên môi Cổ vương giơ lên một nụ cười khổ, ngay từ đầu hắn đã sai lầm rồi, bảo vệ người phụ nữ của mình mới là việc người đàn ông phải làm. Giống Lệ Thú cùng Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cũng từng có hôn ước khác với Giang gia Giang Du, nhưng là lại ngoài ý muốn gặp được Lệ Thú, sau khi Lệ Thú cưới Tiểu Tiểu, cho dù như thế nào đều liều mạng bảo vệ Tiểu Tiểu, thậm chí là địch với một trong Trung Nguyên ngũ đại thế gia Giang gia, đây là loại khí phách cỡ nào!

Cảnh ngộ tương tự, nguy cơ của Lệ Thú thậm chí càng gian nguy hơn hắn nhiều, hắn giống với Lệ Thú lại làm ra kết cục hoàn toàn khác nhau, hắn bị thống khổ cùng tự trách tra tấn gần hai mươi năm, mà Lệ Thú lại cùng Tiểu Tiểu hạnh phúc với nhau.

Nếu như năm đó hắn có thể có dũng khí bảo vệ Bội Nghi không gả cho Yến Doanh, có lẽ bây giờ sẽ có loại tình trạng khác đi!

Nhưng trên đời này làm sao có thể có thuốc hối hận để uống, bởi vậy, Cổ vương chỉ có thể dùng sự quan tâm thật sự để bù lại cho Tiểu Tiểu hai mươi năm thiếu vắng tình thương của cha.

Thấy Cổ vương cùng Bội Nghi lâm vào trầm tư, Lệ Thú đứng lên, lui về phía sau hai bước, khom người chào với Cổ vương cùng Bội Nghi: "Cổ vương tiền bối, Mạc phu nhân, vãn bối cáo lui."

"Tiểu Thú." Cổ vương gọi Lệ Thú lại.

"Tiền bối?"

"Về sau không cần gọi ta là Cổ vương, cũng không cần gọi Bội Nghi là Mạc phu nhân."

"..." Lệ Thú nghi hoặc.

"Gọi chúng ta là nhạc phụ cùng nhạc mẫu đi!"

"Vâng, nhạc phụ đại nhân."

Mà ở trong góc tối chỗ viện Cổ vương ở, hai bóng người lặng yên theo Lệ Thú rời đi, loáng thoáng có thể nghe thấy hai người nói chuyện.

"Tỷ, thực ra con người Cổ vương cũng rất tốt, hơn nữa tỷ phu cũng nỗ lực như vậy, nếu tỷ không cảm kích chẳng phải là không xứng với một mảnh tâm ý của tỷ phu sao?"

"Ừ."

"Nói như vậy nghĩa là tỷ đồng ý rồi?"

"Ta sẽ thử xem."

"Thử xem? Tỷ, không phải ta nói tỷ, Cổ vương cũng là cao thủ dùng cổ ôi! Không phải là thế lực của đệ, cha cùng Cổ vương căn bản không có cách nào so sánh! Võ công không bằng Cổ vương, thế lực không bằng Cổ vương, quan tâm tỷ cũng không bằng Cổ vương ôi! Chờ Cổ vương dạy tỷ dùng cổ, nói không chừng tỷ còn có thể dạy đệ hai tay đấy!"

"Rống! Đây mới là mục đích thực sự của đệ đi!"

"Nào có!" Loại chuyện này đánh chết cũng không thể thừa nhận.

"Còn dám nói không có! Thối Tiểu Dịch, đi mau! Bằng không như thế này sẽ bị Thú ca phát hiện không thấy ta rồi!"

"Phải phải phải, trời đất bao la lão tỷ là lớn nhất! Tiểu đệ bây giờ đi ngay!"

Nhảy trên mái hiên cô gái thỏa mãn thở dài, một trượng phu nguyện ý cho rằng chuyện của thê tử là chuyện của hắn phải làm, nàng còn có thể yêu cầu cái gì?

Cho dù như thế nào, cám ơn chàng, Thú ca!

--- ---------hết chương 62---- -------

By Trạch Mỗ
ps: Cổ Vương võ công hơn YD, thế lực hơn YD thế mà để ngyêu mình phải gả cho YD, con gái gần hai mươi năm không dám nhận, không dám quan tâm để mặc nó chịu khổ. Mợ Tiếu vui tính thật  :D3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, enlly hanh, meocon_97, quin_quin, red_chiki07
     
Có bài mới 15.01.2015, 22:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10279 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại hiệp rất nghèo - Bách Lý Tiếu Tiếu (62/94 ) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63. Từng bước cải thiện quan hệ

Thiếu Lâm tự bị người vây khốn, trên cơ bản cách một đoạn thời gian sẽ có người tới khuyên Trụ trì Thiếu Lâm buông tha cho điển tịch Thiếu Lâm, lấy một cái cớ đường đường chính chính — vì tiến bộ của võ lâm Trung Nguyên, nhưng việc làm thì như hắc đạo. Tuy vũ tăng của Thiếu Lâm đã được giải cổ độc, nhưng vẫn còn rất suy yếu, phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian rất dài, nhưng Thiếu Lâm không có nhiều thời gian có thể chờ bọn họ như vậy, duy nhất có thể dựa vào chính là Trụ trì Thiếu Lâm dựa vào tình cảm qua lại mời đến các lộ hiệp khách.

Theo thời gian vây khốn tăng lên, bang phái võ lâm dưới chân núi Thiếu Lâm dần dần tăng lên nhiều, hai đường hắc bạch đạo của võ lâm Trung Nguyên dường như xua tan đi hiềm khích trước đây, chung sống hoà bình.

So với lợi ích trước mắt thì những hiềm khích trước đây nhỏ bé không đáng kể.

Nhưng đồng minh trong lúc này cũng chẳng phải vững chắc như thép, Ngũ đại thế gia, Lục đại môn phái có các xung đột, nhưng trong Ngũ đại thế gia lại mơ hồ lấy Giang gia cầm đầu, bởi vì Giang gia mượn oai của Huyết Yêu kiếm, trong khoảng thời gian này dung hợp không ít gia tộc nhỏ. Bởi vậy tác dụng của Yến gia cũng càng ngày càng nhỏ.

"Đáng chết! Đáng chết!" Yến Thanh Nam đi đi lại lại trong lều trại, không ngừng mắng.

"Tiểu Nam." Yến Doanh cau mày mở miệng: "đến tột cùng là như thế nào?" Yến Thanh Dịch rời đi, Yến Doanh cũng không để trong lòng, chẳng qua thiếu một đứa con mà thôi, khiến hắn lo lắng là địa vị của Yến gia.

Bây giờ người dựa vào Giang gia càng ngày càng nhiều, thế lực Yến gia tương đối mà nói thì có vẻ khá nhỏ yếu, mà gần đây Lục gia từ đất Thục đến sống nhờ ở Yến gia vậy mà mơ hồ có dấu hiệu mạnh hơn Yến gia, điều này khiến cho Yến Doanh làm sao mà chịu được?

"Lục Y Ninh vậy mà muốn giải trừ hôn ước với con!" Yến Thanh Nam phẫn nộ gào thét.

"Nàng muốn..." Bên cạnh Yến Thanh Như khẽ nheo mắt lại:"Giải trừ hôn ước?"

"Không sai, vừa rồi nàng vậy mà muốn trả lại vật đính hôn là Dạ minh châu cho ta!"

"Vậy ngươi có nhận không?" Yến Doanh hỏi vô cùng vội vàng. Nhà trai bị người từ hôn cho dù là như thế nào cũng không thể để người ta tiếp nhận được.

"Đương nhiên không có!" Yến Thanh Nam phủ định: "bị người từ hôn như vậy, ta còn làm sao sống yên ở võ lâm được chứ?"

Nghe vậy, Yến Doanh thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng là Yến Thanh Như lại như có đăm chiêu: "bọn họ đã muốn từ hôn sao ta không hủy bỏ luôn đi."

"Cái gì!" Yến Thanh Nam không thể hiểu nổi nhìn Yến Thanh Như: "Ngươi đang nói mê sảng gì vậy!"

"Đại ca, ngươi trước hãy nghe ta nói hết đã." Yến Thanh Như trấn an Yến Thanh Nam: "Đã muốn từ hôn mà nói, như vậy quyền chủ động sẽ nắm giữ ở trong tay Yến gia, là ngươi không cần người đàn bà kia, mà không phải là người đàn bà kia chướng mắt ngươi."

"Nhưng là..." Nghĩ đến tuyệt thế dung mạo của Lục Y Ninh, Yến Thanh Nam có chút giãy dụa, hắn luyến tiếc buông tha!

"Đến lúc đó chỉ cần nói ra người đàn bà kia có hành vi không đoan chính..." Yến Thanh Như cười lạnh một tiếng: "Ta xem còn ai dám cưới người đàn bà kia! Hơn nữa..." Yến Thanh Như nhìn về phía phụ thân: "Bây giờ toàn bộ Lục gia đều do người đàn bà kia chống đỡ, không thể không thừa nhận người đàn bà này có chút thủ đoạn, nhưng nếu là không có dung mạo khuynh thế kia còn cái gì để nàng cao ngạo, lại có người đàn ông nào nguyện ý tiếp nhận nàng? Chẳng qua chỉ là kỹ nữ cao cấp mà thôi, chơi đùa còn chưa tính, chẳng lẽ còn thật sự muốn trợ giúp tăng lên thực lực của Lục gia? Những người đàn ông kia cũng không phải là thằng ngu!" Làm như vậy một lần hành động mà có được nhiều lợi ích: "Đại ca, đến lúc đó bọn họ sẽ cầu đến Yến gia, người đàn bà kia còn không phải sẽ lại về tay huynh?"

Yến Thanh Như nhìn đại ca mình, khinh thường trong mắt chợt lóe qua.

"Được!" Yến Thanh Nam gật đầu một cái: "Cha, chúng ta làm như vậy ngay đi!"

...

...

Khác với bầu không khí ngươi lừa ta gạt bên ngoài, không khí trong Thiếu Lâm tự bây giờ có chút thoải mái, không phải nói là bọn Lệ Thú không để người bên ngoài trong lòng, mà là bọn họ thật sự không có gì có thể giúp được với chỗ bận rộn đó, điều bọn họ cần làm chỉ có chờ, chờ người bên ngoài dùng tới vũ lực.

"Vân Nhi, Tiểu Thú." Bội Nghi từ rất xa vẫy tay với Lệ Vân, đứng ở bên cạnh Lệ Vân Lệ Thú vỗ vỗ đầu Lệ Vân, dắt tay Lệ Vân, dắt theo bé đi đến trước mặt Bội Nghi.

"Vân Nhi, gọi bà ngoại." Lệ Thú nghiễm nhiên là một bộ dáng cha hiền, tuy rằng vị cha hiền này mặt không biểu cảm.

Bà ngoại? Lệ Vân nghiêng đầu đánh giá Bội Nghi từ trên xuống dưới:"Cha, bà ngoại là cái gì?"

"Bà ngoại là mẹ của mẫu thân con."

Lệ Vân nhìn phụ thân một chút, lại nhìn Bội Nghi một chút, âm thanh còn vương mùi sữa gọi: "Bà ngoại khỏe! Cháu gọi là Lệ Vân, năm nay hai tuổi."

"Tốt Tốt," Lệ Vân gọi một tiếng bà ngoại, khiến hai mắt Bội Nghi rưng rưng: "Vân Nhi, tới đây, bà ngoại làm đồ ăn ngon cho con." Nói xong đưa một giỏ điểm tâm cho Lệ Vân, nhưng Lệ Vân lại bĩu môi, hướng về phía Lệ Thú bĩu bĩu môi: "Còn có lão cha ở chỗ này, phải thông qua cha trước", Lệ Vân tuy rằng còn nhỏ tuổi nhưng chuyện gì cũng rất rõ ràng, đối với những người khác có thể bướng bỉnh làm nũng, đối với nương thậm chí có thể đấu võ mồm đùa, nhưng đến lão cha nhà mình này, là Rồng thì cũng phải lượn, là Hổ thì cũng phải nằm!

Không nói cậu Tiểu Dịch nói với bé muốn học cái loại công phu bay tới bay lui này phải tìm lão cha, lão cha dạy dỗ dài dòng bé không chịu nổi, bé còn nhỏ, còn muốn sống lâu vài năm nữa!

Bội Nghi lập tức hiểu rõ ý của Lệ Vân, nhìn về phía Lệ Thú.

"Tiểu Thú..." Bội Nghi khát vọng nhìn về phía Lệ Thú.

"Vân Nhi, nhận lấy đi!" Lệ Thú nắm thật bàn tay nhỏ bé của Lệ Vân.

"Vâng!" Lệ Vân vui vẻ nhận cái giỏ đầy điểm tâm, lập tức mở giỏ ra, tùy tiện cầm lấy mấy cái, giơ lên cao cao: "Cha, ăn!" Tuy rằng bướng bỉnh, nhưng Lệ Vân cũng là một đứa trẻ ngoan.

"Vân Nhi ăn trước đi!" Lệ Thú buông tay Lệ Vân ra: "Đi chơi đi, đừng chạy xa."

“Vâng!" Nghe vậy, Lệ Vân lập tức kéo điểm tâm lảo đảo rời khỏi, có thứ tốt còn muốn cùng nương chia sẻ đó! Đúng rồi, còn có cậu Tiểu Dịch cùng Văn Xuyên bá bá nữa! "Bà ngoại, Vân Nhi đi trước nha!" Lần đầu gặp mặt bà ngoại, Lệ Vân vẫn không có khái niệm gì, nhưng vẫn là lễ phép cáo biệt Bội Nghi, điều này không thể không nói tới công lao của Lệ Thú.

"Đi chơi đi!" Bội Nghi hòa ái phất tay với Lệ Vân.

"Nhạc mẫu," thấy Lệ Vân đi xa, Lệ Thú bắt đầu đặt câu hỏi: "Không biết lúc này, nhạc mẫu tìm đến Lệ Thú là có chuyện gì?"

"Vân Nhi thật sự là một đứa trẻ ngoan..." Bội Nghi dường như không nghe thấy câu hỏi của Lệ Thú, vẫn nhìn bóng lưng của Lệ Vân:"Không có chuyện gì, chỉ là muốn đến gặp Vân Nhi thôi."

Có ngoại tôn, nhưng cũng không thể hưởng thụ lạc thú ngậm kẹo đùa cháu, Bội Nghi thấy rất đáng tiếc.

"Ngài có thể thường xuyên đến gặp Vân Nhi, nhạc phụ cũng có thể đến thường xuyên, nhưng xin đừng cưng chiều Vân Nhi quá."

"Cám ơn con, cám ơn con Tiểu Thú." Lệ Thú trả lời cứng nhắc lại khiến Bội Nghi cảm động vạn phần, hướng Lệ Thú hành lễ.

"Nhạc mẫu xin đừng nói như vậy, đây là việc Lệ Thú phải làm." Lệ Thú lập tức lui nửa bước sang bên cạnh, không chịu nhận lễ của Bội Nghi.

"Tiểu Thú..." Bội Nghi chần chờ một chút, sau đó đưa một cái bọc cho Lệ Thú: "Có thể giúp ta giao bọc đồ này cho Tiểu Tiểu không?"

Lệ Thú do dự một chút, không nhận ngay: "Ngài muốn ta nói cái gì sao?"

"Không có gì không có gì," Bội Nghi lập tức phủ nhận: "Chỉ cần để con bé nhận là được rồi."

Lệ Thú vươn hai tay nhận lấy cái bọc đồ Bội Nghi đưa cho hắn: "Ta sẽ chuyển cho Tiểu Tiểu."

"Thú ca!" Người chưa tới tiếng đã tới rồi, người đến là Tiểu Tiểu:" hỗn tiểu tử kia đâu rồi!"

Trong nháy mắt Bội Nghi có chút hoảng loạn, không biết nên đi nên ở lại, nàng muốn gặp Tiểu Tiểu một lần, lại sợ bởi vậy mà khiến Tiểu Tiểu khó xử.

Nhưng là, không đợi Bội Nghi quyết định nên đi hay ở lại, Tiểu Tiểu cũng đã đến, "Thú ca..." Thanh âm im bặt dừng lại, Tiểu Tiểu nhìn Bội Nghi: "Cái kia..." ánh mắt Tiểu Tiểu băn khoăn nhìn xung quanh, thật sự không biết nên nói cái gì, đành phải cười đánh trống lảng: "Người tới rồi!"

Từ ngày nhìn thấy Lệ Thú vì chuyện của nàng mà tự mình đi tìm Cổ vương, Tiểu Tiểu liền quyết định muốn cố gắng lớn nhất đón nhận cha mẹ hoàn toàn mới này, ai cũng không biết tương lai có thể xảy ra chuyện gì, nếu là không nắm chắc tốt hiện tại, tương lai hối hận cũng không kịp.

Nhưng bây giờ để Tiểu Tiểu gọi ra hai chữ "Cha" "Nương" thật là có chút khó khăn.

Vẫn là từ từ đến đi!

Nhưng chỉ ba chữ này, Bội Nghi lại kích động không biết làm gì cho phải, liều mạng gật đầu: "Đến rồi, đến rồi."

Tiểu Tiểu do dự một chút, khẽ cắn môi: "Muốn ở lại cùng nhau ăn cơm chiều hay không?" Tuy rằng nàng nấu ăn không tốt lắm, nhưng cũng coi như là có thể ăn, cái kia..." Tiểu Tiểu dừng một chút: "Ông ấy cũng có thể đến."

Tuy Tiểu Tiểu không nói rõ, nhưng Bội Nghi biết ông ấy chính là chỉ Cổ vương.

Bội Nghi lập tức gật đầu.

Nhất thời, xung quanh yên tĩnh tới, không khí có chút lạnh.

"Tiểu Tiểu, nàng tìm Vân Nhi làm cái gì?" Lệ Thú chậm rãi mở miệng.

"Hỗn tiểu tử kia!" Nhắc tới chuyện này, vẻ mặt Tiểu Tiểu lập tức tức giận: "Nó vậy mà nuôi một đám chuột ở trong nhà!" Tiểu Tiểu lên án: "Cái này cũng không có gì, nuôi thì nuôi thôi, nhưng là tiểu tử kia vậy mà cạo sạch hết lông của đám chuột! Còn để hết lông chuột lên trên giường Tam ca!" Tiểu Tiểu tức giận xoay xoay nắm đấm: "Khiến Tam ca đánh chết cũng không ở lại trong phòng hắn, cứng rắn muốn ở cùng Tiểu Dịch."

Nghe Tiểu Tiểu lên án, Lệ Thú nhướn mi: "Ta sẽ dạy dỗ tiểu tử kia."

Nghe vậy Tiểu Tiểu lập tức gật đầu: "Loại chuyện này liền giao cho Thú ca!" mục tiêu của nàng là trở thành một người mẹ hiền, cái loại việc dạy dỗ này vẫn là nên giao cho người nghiêm túc như Lệ Thú là được rồi!

Tiểu Tiểu gian trá cười trộm, tiểu tử thối, con tự cầu nhiều phúc đi! Ai bảo con ngày hôm qua không chịu tặng miếng điểm tâm cuối cùng cho nương?

... Cái này gọi là làm quan báo tư thù?

Bội Nghi ở bên cạnh nhìn biểu cảm khoan khoái của Tiểu Tiểu, trong lòng cực kỳ vui mừng, ít nhất Tiểu Tiểu hạnh phúc, con trai bướng bỉnh lại hiếu thuận, đệ đệ quan tâm ỷ lại nàng, huynh trưởng sôi nổi lại ổn trọng, còn có...

Trượng phu của nàng toàn tâm toàn ý trân trọng.

Dường như Bội Nghi đột nhiên nghĩ đến cái gì: "Cái đó, tối hôm nay chúng ta thật sự có thể tới sao?"

"Vâng." Tiểu Tiểu gật đầu.

"Ta bây giờ phải đi nói cho Thượng Hành..." Dường như sợ Tiểu Tiểu đổi ý, Bội Nghi lập tức đi vòng qua, một đường chầm chậm chạy ra khỏi nơi Tiểu Tiểu cùng Lệ Thú ở.

"Tiểu Tiểu."

"Thú ca?"

"Không cần miễn cưỡng chính mình."

Lại là vì nàng, Lệ Thú lại đẩy lùi nguyên tắc của mình.

"Không miễn cưỡng đâu!" Tiểu Tiểu nở nụ cười, kéo tay Lệ Thú: "Đây là cái gì?" Tiểu Tiểu tìm kiếm đầu mối, nhìn đồ trong tay Lệ Thú.

"Nhạc mẫu đưa cho nàng." Lệ Thú thử gọi Bội Nghi là "Nhạc mẫu", thấy Tiểu Tiểu không có phản bác, liền đưa cái bọc đồ kia cho Tiểu Tiểu: "Mở ra nhìn xem đi!"

Tiểu Tiểu nhận lấy bọc đồ, tò mò mở ra, bên trong có một số đồ chơi nhỏ, đại khái là đồ chơi cho đứa nhỏ khoảng ba bốn tuổi.

"Đây là cho mình hay là cho tiểu tử béo vậy!" Tiểu Tiểu không khỏi ấm áp cười ra tiếng, tuy rằng nói như vậy, nhưng Tiểu Tiểu vẫn ôm món đồ chơi kia vào trong ngực, lúc mẫu thân rời khỏi nàng, Tiểu Tiểu vừa vặn là ba tuổi, Cổ vương cùng Bội Nghi hi vọng bồi thường thời thơ ấu mất đi của Tiểu Tiểu.

"Tốt lắm, chúng ta nghĩ lại tối hôm nay chúng ta nên làm đồ ăn gì đi! Chẳng qua trước đó, phải đi tìm hỗn tiểu tử kia tính tính sổ đã!"

Đáng thương Lệ Vân sắp phải chịu một hồi lễ rửa tội bằng nước miếng rồi.

--- -----hết chương 63---- ------ -----

By Trạch Mỗ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: TTripleNguyen, antunhi, meocon_97, red_chiki07
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huongtriples, Hạ Lạc Hy, Mamakute2003, No My Name, Skylineky, susuhjn, Tammynguyen, toilatoi-84 và 184 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.