Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 29.12.2014, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ (C.82) - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 83: Tìm tìm kiếm kiếm, hết cây lại hoa

Cô sợ anh tiến thêm một bước, vội vã cười làm lành: “Không phải… Tôi chỉ là… Sợ anh bị lây bệnh…”

“Lây bệnh? Là lây bệnh thiếu máu hay là bệnh tụt huyết áp?” Cô gái ngốc! Kiếm cớ cũng không biết tìm một cái có sức thuyết phục được sao? Tay của anh lại chặt hơn mấy phần: “Tôi thật sự có bệnh, cô Hạ Hạ đây là y tá, hay là giúp tôi chẩn đoán thử?”

“Tôi… Tôi chỉ là y tá, không phải bác sĩ. Không phải anh Tả có quan hệ không tệ với viện trưởng Kỷ sao? Hay là ngay mai để viện trưởng Kỷ xem lại một chút đi.”

“Viện trưởng Kỷ nói anh ấy nhìn không được…” Mặt anh tiến lại gần hơn: “Có một người phụ nữ cứ đi tới đi lui trong sinh mệnh của tôi, khiến tôi hi vọng lại tự tay dập tắt hi vọng của tôi. Tôi biết mình nên quên hẳn người phụ nữ này, nhưng mà, càng muốn quên lại quên không được. Năm năm, cuộc sống của tôi chỉ có hai việc, một là ra sức làm, hai là tìm kiếm. Cô ấy nói cô ấy là người ở Hàng Châu, tôi mua một căn nhà ở Hàng Châu, mỗi năm có một nửa thời gian tôi ở lại đó, mỗi ngày đi đi lại lại trên đường giống như một gã điên, cứ nhìn thấy cô gái nào có bóng lưng tương tự cô ấy là lại xông đến kéo người ta lại. Có người nghĩ tôi là lưu manh, tát tôi một bạt tai, cũng có người bị tôi làm sợ tới mức quay đầu bỏ chạy, mà tôi, vẫn tiếp tục đi tới đi lui, tiếp tục kéo bả vai người khác… Tôi cố chấp tin tưởng, Trung Quốc bất quá cũng chỉ có hơn 1 tỷ người, nếu như mỗi ngày tôi gặp được một người, như vậy ít nhất tôi cũng có một phần một tỷ hy vọng, cũng có thể có một sự ngẫu nhiên để tôi được gặp cô ấy… Cô nói thử xem, đây là bệnh gì? Thần kinh có vấn đề sao? Là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế* hay là bệnh hoang tưởng?”

Cô bị anh kẹp vào, không có chỗ để trốn, hô hấp cũng trở nên dồn dập: “Anh Tả… Nên đi hỏi bác sĩ tâm lý hoặc là bác sĩ chuyên khoa thần kinh…”

“Không cần!” Anh ép lại gần hơn, trán chống lại trán của cô: “Bởi vì… Tôi đã tìm được… Trời cao cuối cùng cũng không phụ lòng tôi, cho tôi có được một phần một tỷ ngẫu nhiên đó… Không phải cô cảm thấy mình phải nói chút gì sao?”

“Vậy sao? Vậy… Chúc mừng… Anh…” Gần như vậy… Cô còn có thể nói chuyện được sao? Lại nói, vừa rồi còn nghĩ là anh thành thục, sao tính khí vẫn thất thường như vậy đây? Lúc nắng lúc mưa, rõ ràng bầu không khí vẫn còn rất tốt, anh dịu dàng đáng yêu như vậy, tự nhiên trầm xuống, trời nổi mây đen… Là cô nói sai rồi sao? Rốt cuộc anh có ý gì? Muốn cô hát bài này sao? Làm sao có thể… Cô không phải là Hạ Vãn Lộ của năm năm trước, mơ ước làm ca sĩ sớm đã bị hiện thực phai mờ. Bây giờ, điều cô muốn chẳng qua chỉ là một cuộc sống bình lặng mà thôi.

Còn giả bộ ngu…

Anh sắp bị cô ép đến nỗi mất kiên nhẫn rồi.

“Nhưng mà… Cô ấy lại làm bộ không biết tôi… Cô nhìn tôi đi, nói cho tôi biết, tại sao cô ấy lại làm bộ không biết tôi?” Anh ép chặt mặt cô, để cô không có chỗ trốn, hai người gần như không có khoảng cách, chóp mũi đối lập nhau.

“Anh Tả… Nên đi hỏi cô ấy mới phải.” Cô nghe thấy giọng nói của mình run rẩy, cảm giác hô hấp cũng khó khăn.

“Không cần! Tôi mạn phép hỏi cô!” Anh nổi giận rồi, sao lại có người ngoan cố như vậy chứ? Lời nói rõ ràng như vậy, cô vẫn giả bộ ngu? Gương mặt ấm áp của cô, bờ môi mềm mại của cô, còn có hương hoa nhài quen thuộc trên người cô khiến cơn thịnh nộ của anh khó mà giữ được, tâm tình nhộn nhạo, anh dùng sức cắn xuống môi cô.

Cô đau đớn rên lên, trong đầu một mảnh hỗn loạn, ngay cả lời nói cũng lộn xộn hơn: “Tôi không biết… Làm sao tôi biết được… Có lẽ cô ấy… Cô ấy có người khác rồi…”

Tất cả âm thanh bỗng chốc đều ngưng lại.

Không, ngoại trừ tiếng nổ của động cơ máy tính, trong lúc không khí bị ngưng lại càng thêm rõ ràng, khiến cho người ta càng thấp thỏm không yên.

Anh nới lỏng cô ra.

Đứng lên, trong mắt không chút nào che đậy vẻ đau đớn, lần đầu tiên chính thức gọi tên thật của cô: “Hạ Vãn Lộ… Em điên rồi.”

Cô rất muốn giả bộ như không có việc gì đáp lại anh, nói ‘anh Tả đang gọi ai vậy? Anh gọi sai người’… Nhưng mà, cô chỉ há miệng, những lời đó cũng không thể thốt ra, tất cả đều bị mắc lại trong cổ họng giống như một cây kim, đâm mạnh vào cô khiến cổ họng của cô đau đớn, sưng vù, chảy máu…

Anh bước đến gần khung cửa sổ, dùng sức hít thở vài hớp không khí mới mẻ. Anh phải hít bao nhiêu dưỡng khí mới có thể nạp đủ năng lượng? Mới có đủ dũng khí để cho vết thương cũ chưa lành chịu đựng thêm một vết thương mới?

“Hạ Vãn Lộ! Sao lại không phủ nhận nữa hả? Sao lại không phủ nhận nữa hả? Tiếp tục giả bộ đi! Nói em là Hạ Hạ, không phải là Hạ Vãn Lộ!” Anh dùng hết khí lực toàn thân mới ép được sự thống khổ này lại, may mắn là mình không bị hộc máu ngay tại chỗ này, cũng cố gắng để cho giọng điệu của mình bình tĩnh hơn một chút. Vào giờ phút này, anh tình nguyện để cô là Hạ Hạ mà không phải là Hạ Vãn Lộ… Lộ Châu Nhi của anh, Lộ Châu Nhi đáng yêu nghịch ngợm, dịu dàng bá đạo của anh làm sao có thể khiến anh bị tổn thương thế này.

Thật ra thì, cứ tiếp tục giả vờ cũng không có ý nghĩa gì nữa rồi. Mặc kệ cô phủ nhận thế nào, anh vẫn nhất quyết nhận định đó là cô, thay vì như vậy, không bằng thoải mái thừa nhận, hoàn toàn xóa bỏ mối liên hệ giữa hai người.

Cô cười khổ một tiếng: “Đúng vậy, tôi chính là Hạ Vãn Lộ, nhưng nếu vậy thì thế nào? Thời gian 5 năm thật sự có thể thay đổi rất nhiều, Thần An, quá khứ, hãy cứ để nó qua đi, đừng lưu luyến nữa, cũng đừng cố chấp nữa…”

Ánh sáng trong đôi mắt của anh từng chút từng chút vỡ vụn, cuối cùng cũng vỡ tan, trong đôi mắt, chỉ còn lại một mảnh ướt át… Thần An… Rốt cuộc anh cũng nghe được hai chữ này… Năm năm, anh tìm tìm kiếm kiếm, hết cây lại hoa, chỉ vì có thể nghe được có người dùng giọng nói như vậy, ngữ điệu như vậy gọi anh một tiếng “Thần An”.

Trên thế giới này có ngàn vạn cô gái, những cô gái Chiết Giang có giọng điệu vểnh lên không phân biệt được cũng quá nhiều, nhưng mà, không có một người có thể gọi ra được giống như cô.

Hàm súc…

Không phải giọng nói của cô nghe rất cảm động, cũng không phải ngữ điệu của cô rất đặc biệt, chẳng qua là, trên thế giới này chỉ có một mình cô.

Mà nay, rốt cuộc anh được như ý nguyện, chỉ là, khi hai chữ “Thần An” được chính miệng cô gọi ra rõ ràng như vậy, rõ ràng mềm mại, rõ ràng quen thuộc như vậy, sao lại giống như tiếng sấm vang, đánh mạnh vào ngực anh, làm trái tim anh tan nát?

Cái gì gọi là thời gian 5 năm có thể thay đổi rất nhiều? Cái gì gọi là quá khứ cứ để cho nó qua đi? Cái gì gọi là đừng lưu luyến, đừng cố chấp nữa?

Cô gái dã man này chi phối lấy vận mệnh của anh. Năm năm trước, người tuyên bố trò chơi bắt đầu chính là cô, biến mất năm năm, bây giờ tuyên bố trò chơi kết thúc lại cũng là cô. Tại sao đều là cô làm chủ? Chẳng lẽ cô còn không biết, từ trước tới giờ anh vốn là một kẻ cố chấp sao?

Anh liếc nhìn bốn phía, cười lạnh: “Cái loại niềm vui mới gì mới có thể khiến cho người ta quên mất tình cũ? Là loại tùy ý để mặc em ở lại trong cái tổ chim bồ câu này, để mặc em bị thiếu dinh dưỡng, bị thiếu máu cũng không thèm để ý sao? Nếu như vậy, Hạ Vãn Lộ à, ánh mắt của em thật sự kém cỏi!”

Cô mỉm cười, mặc cho nước mắt chảy ngược vào trong: “Em nguyện ý. Không oán không hối hận.”

“Được lắm, không oán không hối hận!” Anh cười đến trào phúng: “Không oán không hối hận rốt cuộc là cảnh giới nào? Để em năm năm trước nói một lần, hiện tại lại nói thêm lần nữa?”

Cô hít vào một hơi, rõ ràng là thời tiết đầu mùa hạ, nhưng không khí chui vào bụng cô lại trở nên lạnh buốt: “Thần An, đừng như oán phụ được không? Đến đây thôi, chúng ta còn có thể để lại cho đối phương một đoạn hồi ức tốt đẹp, tiếp tục nữa, chỉ sợ ngay cả sự tốt đẹp lúc ban đầu cũng không có…”

“Anh tình nguyện không có!” Anh gắt gỏng cắt lời cô. Nếu như là kết quả như vậy, anh tình nguyện chưa từng gặp cô. Không từng yêu, sẽ không đau đớn.

“Thần An!” Đối với sự bốc đồng này của anh, cô thật không có biện pháp.

“Tại sao?”

“Cái gì tại sao?”

“Tại sao rời đi? Tại sao biến mất?”

Huyệt thái dương của cô lại bắt đầu đau, cô day day huyệt, gần như khẩn cầu: “Thần An… Đối mặt với hiện thực thôi… Ở chung một chỗ với anh em rất mệt mỏi, gia thế của anh như vậy, em rất sợ hãi. Thật sự! Em chỉ là một cô gái tầm thường ở chuồng bồ câu mặc quần áo vỉa hè, thật không đáng để anh nhớ mãi không quên. Bên cạnh anh còn có rất nhiều cô gái thật sự xứng với anh, có thể cùng anh sánh bước, quên em đi…”

Anh cảm thấy buồn cười. Bây giờ cô lại nói với anh về gia thế? Chẳng lẽ năm năm trước nhà anh ở túp lều tranh? Tất cả đều không phải là lý do.

Anh rối loạn, trong đầu bị rối thành một núi hỏng bét. Anh luôn luôn tỉnh táo, nhưng mà trong một khoảng thời gian ngắn cũng không có cách nào suy nghĩ mạch lạc. Hay là, cái đoạn tình cảm với một người mù từ năm năm trước thật sự không đáng để cô hoài niệm? Là anh đã quá tự tin? Trong lúc rối loạn, anh lại nhớ tới câu nói của cô “Có lẽ cô ấy có người khác rồi”, anh không nhịn được bật thốt lên: “Cô gái tầm thường ở chuồng bồ câu mặc quần áo vỉa hè? Chẳng lẽ lại xứng với gia thế của Hứa Tiểu Soái?”

Theo như anh mới điều tra được, người đàn ông ở bên cạnh cô gần đây cũng chỉ có Hứa Tiểu Soái. Thậm chí bên ngoài còn có lời đồn đãi, ca sĩ trụ cột của Ám Hương – Hạ Hạ chính là tình nhân được Hứa Tiểu Soái bao nuôi.

Cô trầm mặc không đáp, bất cứ gia đình hiển hách nào cô cũng không muốn trêu chọc. Có lẽ, cô thật sự nên tìm một người đàn ông bình thường để gả đi, như vậy là xong chuyện… Cả đời cô, dù sao cũng có một đoạn tình yêu oanh oanh liệt liệt, thế là đủ rồi. Trên thế giới này có được mấy người có thể cùng người mình yêu đi đến được cuối cùng?

Sự im lặng của cô càng khiến trái tim của anh bị hỗn loạn, anh vốn dĩ không tin vào mấy lời đồn đãi đó, trong nháy mắt lại cảm thấy mình không thể không tin.

Anh gật đầu, đau đớn cùng tức giận đan xen: “Hứa Tiểu Soái có thể cho em, anh cũng có thể cho được! Hắn không thể cho em, anh cũng có thể cho được! Có phải em cần suy xét lại một chút không?”

“Thần An!” Lời sắp nói ra lại bị cô nuốt vào, cô liếc mắt nhìn qua đồng hồ, chuẩn bị xuống giường.

“Em định đi đâu?”

Cô thở dài: “Tả Tam thiếu, tôi còn phải trực ca đêm đấy!” Nói không lại đành phải trốn đi, mặc kệ thế nào, chỉ cần không giáp mặt anh là được rồi.

“Trực ca đêm!? Tôi giúp cô xin nghỉ rồi. Cô ở nhà an tâm dưỡng bệnh cho tôi.” Bản thân bị bệnh thành như vậy, còn nghĩ đến việc trực ca đêm?

Lại xin nghỉ…

Tả Tam thiếu anh làm như cái bệnh viện này là anh mở ấy… Gần đây xin nghỉ cũng quá nhiều.

Được rồi, dưỡng bệnh! Cô lại nằm xuống, ra vẻ rất mệt mỏi. Anh cứ ở đây đâm chọt như vậy, bảo cô dưỡng bệnh thế nào?

Anh cũng phát hiện ra việc này, giọng nói hơi nhỏ lại: “Em ngủ đi, có chuyện thì gọi anh, anh ở bên ngoài.”

Haizz… Sao anh lại không biết khó mà lui vậy?

“Thần An, anh về đi. Anh suy nghĩ một chút, nếu như em thực sự muốn gặp anh như vậy, tại sao người vẫn ở Bắc Kinh mà năm năm lại không hề liên lạc với anh? Thần An, mặc kệ em đi… về sau cũng đừng quay lại nữa.” Cô phải nhắm mắt lại mới có thể thốt ra được những lời này.

Cô… như lưỡi dao sắc bén, tiếp tục đâm thẳng vào tim anh.

Cô thật độc ác biết bao? Cho dù anh chấp nhận bỏ xuống tôn nghiêm của mình, bỏ xuống tất cả, gần như là không còn nguyên tắc không biết xấu hổ quấn chặt lấy cô, nhưng mà, trái tim của cô vẫn sắt đá? Aiz… Tả Thần An anh cả đời kiêu ngạo, cho tới bây giờ cũng chỉ có người khác cầu anh, không có việc anh đi cầu người khác.

Anh xoay người, rời đi, không quay đầu lại…

Tiếng đóng cửa nặng nề, “phanh” một tiếng giống như đánh thẳng vào ngực cô, nghiền nát trái tim cô.

Kiêu ngạo giống như anh, yêu cô giống như anh, hiện tại chắc đã bị tổn thương đến tột cùng rồi? Như vậy, rốt cuộc anh có thể từ bỏ được cô rồi chứ?

Cô tắt đèn.

Trong đêm tối không còn hơi thở của anh, chỉ có một mảnh tối đen như mực, trong phòng tràn ngập bóng lưng của anh lúc anh cất bước rời đi. Một màn kia, mỗi một khắc, đau đớn, sao có thể chỉ có anh được?

Nước mắt cô cuồn cuộn lăn xuống.

Thần An, Thần An, thật xin lỗi, em biết, không có người nào yêu em hơn anh, cũng không có người nào yêu anh được như em…

Nhưng mà, bởi vì yêu anh cho nên mới không thể cùng anh đi tiếp.

Thật tốt, nhất định sẽ có một cô gái xinh đẹp dịu dàng, mang theo cả mùi hương của hoa nhài tới yêu anh.

Cả một đêm, cô cũng không biết mình đã trải qua thế nào, hình như đã nằm ở trên giường rất lâu, thấm thoắt, trời đã sáng.

Trong mơ hồ, cô nghe thấy tiếng tra chìa khóa mở cửa rồi lại có tiếng đóng cửa, lần này, chắc có lẽ đúng là Hiểu Thần phải không?

Nhưng mà, lúc người kia bước vào, cô lại nhịn không được muốn cười khổ. Cái nhà giống như tổ chim bồ câu này của cô, rốt cuộc đã có bao nhiêu người có chìa khóa?

____________

*Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (Obsessive-Compulsive Disorder – OCD) là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức.

Người bị ảnh hưởng của bệnh có những ý nghĩ và hành vi lặp lại một cách vô thức mà không kiểm soát được chẳng hạn rửa tay hàng chục lần mặc dù tay đã sạch hay dành quá nhiều thời gian để sắp xếp đồ vật trong nhà quá mức gọn gàng cần thiết.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.01.2015, 07:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ (C.84) - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84: Kẹo toffee

“Bà cô à! Ngài lại sao vậy? Ba bữa ngạc nhiên bốn ngày một trận lừa bịp, ngài chê thần kinh của tôi bình thường quá rồi chăng? Không phải muốn giày vò tôi đến mức bị bệnh thần kinh đấy chứ?” Người đến là Hứa Tiểu Soái… Vừa tới cửa đã hò hét, trong tay còn xách theo cả bữa ăn sáng đang tỏa hương ngào ngạt.

Cô nằm trên giường, lườm anh: “Sử dụng sai thuật ngữ rồi, cái đó gọi là bệnh tâm thần, không phải bệnh thần kinh.”

“Phải! Ngài còn muốn tranh luận với tôi. Ngày nào đó chọc gia tức giận, gia cũng không quản ngươi, xem ngươi phải làm thế nào.” Hứa Tiểu Soái oán hận bước qua, thô lỗ sờ vào trán của cô.

Cô dứt khoát gạt ra, tại sao vừa thấy người ta bị bệnh, mặc kệ người ta bệnh gì cũng muốn đi sờ đầu của người ta vậy?

“Sao anh biết tôi bị bệnh? Còn nữa, sao lại có chìa khóa nhà của tôi?” Cô khó hiểu hỏi.

Anh đặt cháo lên bàn: “Còn không phải là chủ cho thuê nhà của em gọi điện cho anh à? Gia đây vẫn còn mơ mơ màng màng, sáng tinh mơ, quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác! Aizz, đúng là kiếp trước thiếu nợ em.

Cô khẽ mỉm cười, Hứa Tiểu Soái có đôi khi chỉ là nói miệng. Chuyện khác thì cô không dám khoe khoang, chứ với tình bạn của cô và Hứa Tiểu Soái, chỉ cần một cú điện thoại cũng có thể khiến anh nhảy vào nước sôi lửa bỏng, lời này tuyệt không quá khoa trương, cô có tự tin, Hứa Tiểu Soái nhất định không bỏ mặc mình.

Thật ra thì, uống thuốc rồi ngủ một giấc thật sâu, tinh thần của cô đã tốt lên nhiều. Tối qua cũng chỉ ăn được một bát cháo, bây giờ đã có cảm giác đói bụng rồi. Cô hít mũi một cái: “Tiểu Soái, anh mua món gì vậy? Thơm quá!”


“Ừ! Cái mùi thơm đó là của anh ăn. Mì chua cay đấy, của em thì chỉ có cháo thôi. Chịu khó ăn nhiều một chút!” Hứa Tiểu Soái lấy bữa sáng ra, mùi rau thơm, dầu và hạt tiêu từ món mì chua cay thành công khơi dậy tế bào thèm ăn của cô.

Cô không khỏi bực mình: “Lại cháo? Tôi không muốn húp cháo nữa!”

“Ngoan, em chỉ có thể ăn cháo.” Hứa Tiểu Soái đi vào phòng tắm, một lát sau lại bê một chậu nước ấm đi về, kem đánh răng cũng đã nặn xong, ly súc miệng cũng mang vào sẵn, rõ ràng là săn sóc chu đáo, lại than thở: “Tôi đến hầu hạ lão phật gia đây? Lão phật gia, ngài nên thưởng nô tài cái gì đây?”

Cô bật cười, một chiếc gối đầu ném ở trên đầu Hứa Tiểu Soái: “Tiểu Soái Tử! Thưởng ngươi một búa đi.”

Hứa Tiểu Soái trợn mắt: “Con nhỏ không có lương tâm!”

Ở chung với Hứa Tiểu Soái chính là thoải mái và vui vẻ như vậy. Quen biết bốn năm, giữa bọn họ cũng giống như là cô với Hiểu Thần, quan hệ thân mật không hề ngăn cách, nhưng lại không có mập mờ. Đối với cô mà nói, Hứa Tiểu Soái chính là khuê mật, là huynh đệ mà ông trời đã ban cho.

Ở Bắc Kinh, cô không có người bạn đồng giới đặc biệt nào, cũng không có người mà cô có thể tâm sự. Mặc dù quan hệ với các chị em ở văn phòng khoa cũng không tệ, nhưng dù sao cũng chỉ là đồng nghiệp, cho nên, có một người bạn giống như Hứa Tiểu Soái, bảo cô thế nào lại không biết quý trọng đâu?

Đặc biệt nhất chính là, mặc dù gia thế và bối cảnh của Hứa Tiểu Soái như vậy nhưng trên người anh lại không hề in dấu bất kỳ thói hư tật xấu, hoang dâm sa đọa của đám phú nhị đại nào. Anh có thể áo mũ chỉnh tề xuất hiện ở những hội sở cao cấp, cũng có thể ăn mặc quần cụt đến đầu gối, cùng Hạ Vãn Lộ xuất hiện ở quán ven đường. Lúc ở chung với tầng lớp quý tộc, anh là quý tộc bẩm sinh, mà lúc ở chung với Hạ Vãn Lộ, anh lại chỉ là một anh trai hàng xóm rất đỗi bình thường. Có lẽ, việc này có liên quan đến cuộc sống hỗn độn trong thời kỳ năm năm phản nghịch của anh, nhưng cũng chính là sự ngang ngạnh, tùy hứng này của anh mới khiến cô cảm thấy ở chung với anh thoải mái mà tự tại.

Tựa như hôm nay, hai người chụm đầu trên bàn ăn nhỏ ăn bữa sáng mà Hứa Tiểu Soái mua được từ một quán ăn nào đó ở bên cạnh, đơn giản, tùy ý, lại rất ấm lòng.

Cháo của cô không có mùi vị gì cả, cô không cam lòng, gắp một ít mì sợi và miếng thịt bò lớn từ trong bát của anh, anh sống chết đè lại chiếc đũa của cô không để cô gắp được. Đương nhiên, cuối cùng vẫn là cô thắng, chọc cho anh oán giận mắng cô là đồ trộm cướp.

Ăn xong, Hứa Tiểu Soái lại chủ động dọn dẹp bàn ăn, đột nhiên nghĩ tới cái gì, nói với cô: “Hiểu Thần hát cũng không tệ nha!”

Cô rất kiêu ngạo: “Đó là đương nhiên! Bây giờ anh mới biết? Người ta chính là sinh viên tài năng của học viện âm nhạc đấy!” Nói xong lập tức cảnh giác: “Anh có ý gì? Chẳng lẽ anh muốn để hai chị em chúng tôi cùng tới quầy rượu làm trâu làm ngựa cho anh?”

“Con nhỏ không có lương tâm!” Anh lấy chiếc đũa gõ gõ đầu của cô. Làm trâu làm ngựa? Cô cũng không hỏi thử, ở Bắc Kinh này có ông chủ của quán bar nào trả lương cho ca sĩ còn nhiều hơn khoản lương mà anh đã trả cho cô? Dĩ nhiên, tiền này anh nguyện ý trả! Anh vẫn muốn vì cô mà làm chút việc gì đó để cải thiện cuộc sống của cô, nhưng mà, quật cường như cô, kiêu ngạo như cô, dù thế nào cũng không chịu tiếp nhận món quà anh tặng mà không có lí do, cho nên, anh không thể làm gì khác hơn là trả tiền lương cho cô cao một chút.

Thế nhưng, đề tài trọng tâm của ngày hôm nay cũng không phải là cái này, anh lại hỏi: “Tối qua em ngã bệnh, chắc là không xem được cuộc thi tuyển tài năng của công ty Tế Hạ nhỉ?”

“Không xem được, thế nào?” Đối với hoạt động công ty của Tả Thần An, cô sẽ chú ý, nhưng mà tuyệt đối sẽ không đi xem, cô mới không ngốc đến nỗi tự mình chui đầu vào rọ.

“Em thật sự nên xem một chút! Hiểu Thần quả thật rất giỏi, lọt được vào top 10 của vòng chung kết rồi, biểu hiện tương đối khá, tỷ lệ người hâm mộ ủng hộ cũng rất cao.”

“Cái gì?” Hiểu Thần tham gia cuộc thi tuyển tài năng của công ty Thần An? Sao cô lại không biết? Khó trách thời gian gần đây Hiểu Thần rất ít về nhà, thì ra là tham gia thi tuyển tài năng.

“Em thật sự không biết à?” Hứa Tiểu Soái có chút kinh ngạc.

“Đi đi đi! Chúng ta đi gặp Hiểu Thần một chút! Hỏi rõ ràng!” Hiểu Thần chưa từng nói với cô chuyện con bé muốn gia nhập vào giới giải trí, mặc dù, chuyên ngành học của con bé là âm nhạc, nhưng giấc mộng của con bé không phải là ở lại trường làm một giảng viên sao?

Cô đẩy Hứa Tiểu Soái ra khỏi phòng, vội vàng thay quần áo.

Lúc thay quần áo, cô lại nghĩ tới chuyện tối qua Tả Thần An giúp cô thay đồ ngủ, tai nóng tim đập mất một trận mới ra ngoài.

Vừa ra cửa liền nhìn thấy Hứa Tiểu Soái hơn nửa người chôn ở cửa tủ lạnh tìm đồ.

“Tìm cái gì vậy? Trong đó cũng không có gì.” Cô nhớ rõ tối qua Thần An còn nói tủ lạnh của cô trống không.

"Sao lại không có? Có nhiều đồ tốt như vậy.” Hứa Tiểu Soái chỉ chỉ: “Nhưng mà… Anh muốn tìm một chai nước uống lại không có thật.”

Cô cực kỳ kinh ngạc, hôm qua tủ lạnh vẫn còn rỗng tuếch, hôm nay đã được nhét đầy.

Không cần suy nghĩ cũng biết là ai mua.

Cô xoay người, mở ngăn tủ phía dưới kệ ti vi, lại là ngăn tủ chứa đầy đồ ăn vặt, nhiều nhất chính là chocolate và kẹo toffe (kẹo có bơ).

Ở gói kẹo trên cùng dán một tờ giấy nhắn, trong đó vẽ một con heo nhỏ bằng bút màu đỏ, bên cạnh viết: Tiểu Heo Nhi, mỗi ngày một viên kẹo, đừng quên. Có người nói kẹo toffe là ngọt nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn hanazhing về bài viết trên: Bora, Dana Nguyen, Lạc Lạc, ToNghi, Tthuy_2203, antunhi, banhmikhet, beconngoxx, diep diep, huong CT, meyil, mi oa nguyễn, orchid1912, traiothiem, ●Ngân●
     
Có bài mới 08.01.2015, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ (C.85) - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85: Thay thế tịch mịch

Kẹo toffe.

Sao cô có thể quên được?

Cô đã từng là cô gái thích ăn đồ ngọt nhất, ngày này qua ngày khác, anh cũng vậy. Con trai thích ăn đồ ngọt đúng là hiếm thấy, mà con trai tranh giành đồ ngọt với con gái lại càng hiếm hơn. Bảo bối nhà cô chính là một đóa hoa đặc sắc như vậy.

Lúc ấy, niềm vui lớn nhất của họ chính là giành kẹo để ăn. Từ chocolate đến các loại bánh ngọt, rồi cả kẹo toffe, anh đều muốn tranh giành với cô, hơn nữa, những lúc ăn được kẹo có nhân toffe là anh đáng ghét nhất. Anh giành được thì cũng thôi đi, còn nói cái gì là ‘anh để lại phần nhân ngọt nhất để em ăn’, anh đã ăn nó vào miệng rồi, còn để cô ăn thế nào nữa? Chẳng lẽ phải phun ra? Sau đó, đương nhiên lại là cái đó, anh hôn cô thật sâu, chuyển nhân kẹo từ trong miệng anh vào miệng cô.

Đây mới gọi là kẹo toffe ngọt nhất…

Từ lúc rời khỏi anh vào năm năm trước, cô chưa từng nếm lại những thứ đồ ngọt này.

“Sao vậy?” Hứa Tiểu Soái thấy cô đứng ngẩn người nên hỏi.

“Không có gì.” Cô cất tờ giấy đi, lấy hai viên kẹo bỏ ngay vào túi áo.

Cô gọi điện liên lạc với Hiểu Thần để báo trước là mình muốn tới nhưng điện thoại con bé lại trong tình trạng tắt máy, cho nên, cô trực tiếp bảo Hứa Tiểu Soái lái xe chở mình qua.

Nhưng mà, cô và Hứa Tiểu Soái chạy tới trường học cũng không gặp được người, chỉ nghe bạn cùng phòng của Hiểu Thần nói cho cô biết, bởi vì Hiểu Thần lọt vào trận chung kết nên mấy hôm nay hầu như đều ở lại công ty Tế Hạ, công ty sẽ trực tiếp huấn luyện và hướng dẫn kỹ năng biểu diễn cho cô ấy.

Nghe giọng điệu của họ, hình như mọi người cũng rất hâm mộ Hiểu Thần. Tiến vào top 10, có nghĩa là có đến 90% hy vọng ký được hợp đồng với công ty Tế Hạ, ký được hợp đồng, đồng nghĩa với việc sắp được trở thành minh minh. Tế Hạ đã muốn nâng đỡ ngôi sao, có người nào không nâng được?

Hạ Vãn Lộ chỉ âm thầm kêu khổ, càng muốn phủi sạch quan hệ với người ta lại càng dây dưa không rõ.

Từ trường học đi ra, Hứa Tiểu Soái nhận thấy tâm trạng của cô trầm xuống, cũng không biết tại sao, chỉ suy đoán là chuyện của Hiểu Thần nên mới mở miệng khuyên nhủ: “Bản thân Hiểu Thần thích ca hát, cuộc thi tuyển tài năng của công ty Tế Hạ lần này đối với con bé mà nói chính là một cơ hội tốt, em nên cảm thấy vui mừng vì con bé mới phải chứ.”

Cô cười gượng: “Phải, tôi mừng lắm…”

Đúng vậy, Hiểu Thần có giấc mơ của con bé, nếu như con bé thật sự muốn làm minh tinh, cô là chị sao có thể bởi vì bản thân mà làm chậm trễ tiền đồ của con bé?

“Nhìn dáng vẻ của em giống như không phải vui mừng. Được rồi, khó có dịp hôm nay tâm trạng của anh rất tốt, tiểu nô tài này xin hầu hạ ngài tới cùng thôi, hiện tại ngài muốn đi đâu? Có muốn đến công ty Tế Hạ nhìn mặt Hiểu Thần một lát không?”

Đến Tế Hạ…

Hay là miễn đi…

Hơn nữa, Hứa Tiểu Soái cũng từng đánh nhau với người ta một trận, bây giờ lại chạy tới công ty người ta quả thật không phải là ý tốt?

Sau đó, lúc cô liên lạc được với Hiểu Thần đã là ba ngày sau.

Hiểu Thần quả thật rất vui, đối với việc bí mật tham gia thi tuyển lần này, con bé cũng chỉ làm nũng giải thích: bởi vì muốn cho chị một bất ngờ nên hy vọng chị đừng tức giận.

Cô thương con bé, sao có thể tức giận?

Chỉ là, trong cuộc sống của cô lại thêm một việc cần lưu ý – cuộc thi tài của Hiểu Thần.

Sau đó, mỗi một trận tranh tài cô đều đến hội trường để xem nhưng lại không nói cho Hiểu Thần biết, chỉ im lặng đứng ở một góc để nghe Hiểu Thần hát. Có một hôm, Hiểu Thần hát bài ‘một đóa hoa nhài’, điệu hát dân gian của vùng Giang Nam tươi đẹp được Hiểu Thần biểu diễn hết sức sinh động.

Cô như thấy được bản thân mình năm năm trước, ngượng ngùng, can đảm, đứng trước mặt anh, dùng giọng hát mềm mại hát lên bài hát này, mà bây giờ, tiếng hát của Hiểu Thần thậm chí còn hay hơn.

Vào cái ngày Hiểu Thần thuận lợi lọt vào top 6, cô nhìn thấy cậu trai kia, chàng trai theo đuổi Hiểu Thần suốt bốn năm đang đứng dưới đài cực lực vỗ tay vì con bé, xem biểu hiện này, có lẽ còn cao hứng hơn cả Hiểu Thần.

Khi trận tranh tài kết thúc, người dẫn chương trình để cho Hiểu Thần phát biểu cảm tưởng của mình.

Nét mặt trẻ trung của Hiểu Thần tràn đầy khao khát, ánh mắt không biết chăm chú nhìn vào đâu, giống như lướt qua toàn bộ, nhìn tới một chỗ không tên: “Thật ra, ước mơ của tôi vốn dĩ rất đơn giản, chỉ muốn làm một giáo viên dạy nhạc mà thôi. Nói thật, cuộc thi này là do bạn học đăng kí dùm tôi, tôi căn bản không hề nghĩ tới chuyện tham gia. Nếu như nói, khi cuộc tranh tài bắt đầu tôi còn không biết tại sao mình lại thi đấu thì tới bây giờ, tôi lại rất rõ mình hát vì ai. Từ lúc sơ tuyển đi được tới bây giờ, tôi đã lọt vào top 6, tôi không biết mình còn đi được bao xa, nhưng mà, mặc kệ đi đến bước nào, tôi vẫn sẽ cố gắng hát tốt mỗi bài hát của mình, kết quả cuối cùng dù có thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là, người đó có nghe được bài hát của tôi.”

Người dẫn chương trình đầu tiên là vỗ tay, sau đó hỏi tiếp: “người đó” rốt cuộc là ai?

Hiểu Thần khẽ mỉm cười, không trực tiếp trả lời câu hỏi mà chỉ nói: “”Người đó” này dĩ nhiên là chỉ tất cả những người đã ủng hộ tôi, bao gồm người thân của tôi, bạn bè của tôi, còn có rất nhiều người yêu mến tôi từ lúc dự thi đến giờ, cảm ơn mọi người.”

Hiểu Thần nhìn thẳng xuống hội trường cúi đầu cảm tạ.

Hạ Vãn Lộ nhìn thấy cậu trai kia đứng ở hàng trước của hội trường, ánh mắt nhìn Hiểu Thần, như si, như say, như nhìn ngắm một vị nữ thần xa không với được.

Cuộc tranh tài kết thúc, cô rời khỏi trước tiên.

Cô chính là như vậy, trước khi người dẫn chương trình tuyên bố kết thúc đã dứt khoát rời đi. Thật ra thì, cô cũng muốn được giống như những người hâm mộ kia, cho Hiểu Thần một sự khích lệ trực tiếp nhất, điên cuồng nhất, hoặc là giống như cậu trai kia, đứng ở một nơi nổi bật nhất.

Nơi có thể vỗ tay vì Hiểu Thần, nhưng mà cô không dám.

Cô sợ lại tiếp tục xuất hiện trước mặt người đó, thật vất vả mới đuổi được anh đi, chẳng phải sao? Mấy ngày nay cũng không thấy xuất hiện ở bên cạnh cô nữa.

Cô lặng lẽ rời khỏi, trong màn đêm tối đen như mực đi về phía trạm xe điện ngầm.

Nhưng lại thấy rất nhiều bảo vệ vây lại, người nào đó mặc một thân quần áo chỉnh tề, sắc mặt lạnh lùng bước ra từ lối đi dành cho khách quý, bên cạnh còn có thêm Kiều Á phong tình vạn chủng.

Bóng đêm như mực không che giấu được vẻ tao nhã của anh.

Phóng viên đợi từ bên ngoài đồng loạt xông lên, vô số câu hỏi mơ hồ đứt quãng truyền vào tai cô: “Anh Tả, có thể phát biểu đôi chút cách nhìn của anh đối với lần thi tuyển này?”

“Anh Tả cho rằng ai có hy vọng lấy được chức vô địch nhất?”

“Xin hỏi anh Tả tại sao tối nay anh lại đích thân tới hội trường của cuộc tranh tài?”

“Anh Tả sẽ làm giám khảo khách mời trong trận chung kết đúng không?”

“Xin hỏi có phải cô Kiều là đặc biệt theo anh Tả đến xem cuộc so tài không?”

“…”

Tiếng hỏi như nước thủy triều, còn anh thì bình tĩnh.

Ánh mắt của anh cực kỳ trấn tĩnh, tất cả những ồn ào náo nhiệt giống như không hề tồn tại trước mặt anh, cho tới khi bảo vệ giúp anh mở ra một lối đi nhỏ, anh vẫn trầm mặc bước đi. Trong biển người tấp nập, anh giống như loài hạc bất phàm, khiến cho ánh mắt của cô không thể dời đi nửa bước, trái tim cũng chuyển động theo tầm mắt, như si như mê…

Cho đến khi có một chiếc xe lái tới, anh lên xe, Kiều Á cũng bước lên theo.

Xe dịch chuyển qua biển người, trong mắt cô, trừ ánh đèn xe chói lóa, không còn thứ gì khác, tựa như vừa rồi anh chưa từng xuất hiện qua.

Các phóng viên có chút ảo não, có tiếng than thở buồn bã: “Khiến cho Tế Hạ mở miệng nói một câu thật sự còn khó hơn cả lên trời.”

“Đúng vậy! Anh ta chưa từng tiếp nhận phỏng vấn của bất cứ đơn vị truyền thông nào. Quả đúng là nhân vật không tầm thường.”

“Anh ta chưa bao giờ đến xem một cuộc tranh tài, tối nay sao lại đi cùng với Kiều Á nhỉ?”

“Ai biết! Một biến động nhỏ của mấy nhân vật nổi tiếng này cũng làm chúng ta mệt chết đi được. Không phải Kiều Á cũng là người thi tuyển lần trước sao? Nói không chừng người ta muốn đến ôn lại cảm giác ngày xưa.”

“Mọi người nói xem, anh ta và Kiều Á thật sự có chuyện gì khác lạ không? Aiz, chuyện này cứ coi như là chuyện bát quái để chúng ta đùa giỡn là được, tuyệt đối không có ý nghĩ giành giật trang đầu của mọi người đâu.”

“Đây đều là bí mật công khai, nghe nói mỗi năm thi tài thật ra chính là Tả Tam thiếu tuyển chọn người đẹp, không phải mỗi minh tinh được nâng đỡ đều có xì căng đan với anh ta à? Không phải chụp được rất nhiều ảnh thân mật đấy thôi?”

"Thật ra thì, mọi người đều phát hiện ra một quy luật chứ, mỗi năm thi tài, minh tinh được nâng đỡ đều là cô gái Chiết Giang, nghe nói Tả Tam thiếu thích con gái Chiết Giang, mà vị hôn thê của anh ta không phải cũng đang học thạc sĩ ở Hàng Châu à? Cho nên, tôi thấy cuộc so tài lần này cũng không còn bao nhiêu ý nghĩa, chỉ cần không phải Chiết Giang, đầu tiên đã bị loại rồi. Không tin thì chúng ta đánh cuộc.”

“Vị hôn thê của Tả Tam thiếu này chỉ nghe danh mà chưa thấy mặt, các người cũng chưa từng chụp được phải không?”

"Đúng vậy, hình như người nhà họ Tả vảo vệ rất khá, cho nên tôi thấy vị hôn thê này mới là chính chủ, Kiều Á cái gì đó, tất cả chỉ là phù vân, là vật thay thế tịch mịch mà thôi.”

Vật thay thế tịch mịch…

Quanh quẩn trong đầu cô là mấy chữ của phóng viên này.

Sao anh chỉ thích những cô gái Chiết Giang? Trong lòng cô thoáng qua một đáp án mà cô không dám nghĩ tới, thật sự là bởi vì Như Ý sao? Hay là bởi vì…

Cô tự nhiên cũng nhìn ra được, anh đối với Kiều Á, thật sự không yêu, đúng như các phóng viên đã nói, chỉ là tìm một vật thay thế cho tịch mịch. Nhưng mà, nhìn anh và Kiều Á sánh đôi rời đi, còn có thể nghĩ gì, đêm khuya thế này, kế tiếp bọn họ sẽ làm thêm chuyện gì nữa?

Tất nhiên, việc này cũng chẳng liên quan gì tới cô, là cô rời bỏ anh, không có tư cách nghĩ đến vấn đề này. Chỉ là, cô vẫn nghĩ đến những lời mà anh đã nói: “Tôi ngồi trên đỉnh cáp treo hỏi, cô gái của tôi ở nơi nào?”, “Hoa dạ hương ở trong đại viện nở rồi lại rụng, rụng rồi lại nở ra, tôi đang nghĩ, hay là tôi cũng tìm cái cuốc chôn cất mình cho rồi.”, “Cho dù tôi mỗi ngày chỉ gặp một người, tôi cũng có một phần một tỷ hy vọng được gặp lại cô ấy…”

A… Một phần một tỷ hy vọng có lẽ quá gian nan, quá xa vời, hơn nữa, trong quá trình chờ đợi hy vọng cũng thấy cô đơn, cũng có do dự, cho nên mới có vật thay thế tịch mịch này sao? Cái gọi là yêu, sao lại không thể thay thế được?

Cởi bộ đồng phục y tá xuống, sửa sang lại đầu tóc, Hạ Vãn Lộ chuẩn bị tan ca.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], gia ky pham, Hi Hi Ha Ha 1102, hongnguyen061094, lynathan121992, Minh Viên, Mẹ Bim Bo, tamanh1908, thanhquan234, thuytiendn và 211 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.