Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 07.01.2015, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11979 lần
Điểm: 19.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [4.2/82] - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Ngày hôm sau, quả nhiên mẹ đưa Thư Tình đến thăm ông nội.

Mặc dù Thư Tuệ Dĩnh đã ly hôn với Trang Kính Vĩ nhưng không vì vậy mà bà không cho Thư Tình đi thăm ông cụ Trang. Mà ngược lại, bà là người nói năng chua ngoa nhưng tâm đậu hũ, cho dù bà rất hận Trang Kính Vĩ nhưng việc Thư Tình nên đến thăm ông nội thì bà vẫn nhất định đưa con gái đi mua rất nhiều trái cây đến, cho tới bây giờ gió mặc gió, mưa mặc mưa.

Tình cảm của Thư Tình và ông nội rất sâu, trước kia khi cha mẹ còn chưa ly hôn thì thường xuyên cãi nhau, mỗi chủ nhật cô thấy khó khăn đều chạy về nhà ông nội. Bà nội cô mất sớm, chỉ có một mình ông nội ở nhà, trước kia ông là một thầy thuốc trung y, mặc dù đã lớn tuổi nên không mở phòng khám nhưng hàng xóm láng giềng có bệnh tật gì đều tới tìm ông. Thư Tình thích không khí ở nhà ông nội, cảm giác ai tới đều là người một nhà. Hàng xóm biết cuối tuần cô sẽ đến thì sẽ làm một chút đồ ăn ngon của nhà mình mang cho cô.

Từ sau khi lên đại học, Thư Tình ít có cơ hội đến nhà ông nội, cho nên không chỉ ngày lễ tết, chỉ cần là ngày cô được về nhà thì Thư Tuệ Dĩnh đều đưa cô tới thăm ông.

Hai mẹ con mua một đống trái cây như thường lệ, Thư Tình ngồi gọt lê bên cạnh ông nội, ông nội nhìn cô cười mắt híp lại thành một đường thẳng, thói quen bắt đầu từ khi ông làm nghề trung y: “Tình Tình, con biết tại sao ông nội thích ăn lê không?”.

Thư Tình vui vẻ nói chuyện phiếm với ông, mặc dù từ nhỏ tới lớn cô đã nghe ông nói rất nhiều lần rồi, nhưng cô vẫn phối hợp lắc đầu một cái: “Con không biết”.

Ông nội lại nói một loạt, ăn lê có thể cải thiện hô hấp và chức năng của phổi. Mẹ Thư vừa nghe vừa đứng lắc đầu, không biết trí nhớ ông cụ không tốt hay là sợ cháu gái không nhớ được sở thích của ông, mỗi lần về đều phải nói một lần.

Thư Tình không hề di truyền tính nôn nóng của mẹ mình, biết ông thích nói lẩm bẩm thì cô cười híp mắt nghe, điều này làm mẹ cô rất vui mừng, bà cũng biết là tính bà không tốt, Thư Tình có thể không bị ảnh hưởng tính của bà đúng là rất tốt.

Thư Tình ngồi chơi với ông một lúc thì cô ruột của Thư Tình là Trang Lỵ đưa con trai tám tuổi tới thăm ông. Khi nhìn thấy hai mẹ con Thư Tình thì nụ cười trên mặt vừa rồi còn cười với con trai cũng chìm xuống. Trong lòng Thư Tình thầm nói không tốt, vậy mà lại gặp phải người không nên gặp.

Trang Lỵ đẩy con trai tới cạnh ông cụ: “Đi, Thông Thông, nói chuyện với ông ngoại con. Bình thường ông ngoại thương con như vậy… con phải biểu hiện thật tốt, đọc những bài thơ cổ mà thầy giáo dạy con cho ông ngoại nghe”.

Trong lời nói không hề nhắc tới hai mẹ con Thư Tình, giống như bọn họ không hề tồn tại.

Thông Thông đã tám tuổi, cũng được di truyền tính tình của mẹ nó, thấy sắc mặt Trang Lỵ không tốt thì lập tức ngoan ngoãn đi tới bên cạnh ông, ngọt ngào nói một tiếng: “Ông ngoại, Thông Thông đọc thơ Đường cho ông nghe được không?”.

Ông cụ liếc nhìn Trang Lỵ, nhướng mày, nói với cháu ngoại: “Thông Thông ngoan, con thấy bác và chị sao không chào?”.

Thông Thông lập tức nghe lời kêu: “Con chào bác, em chào chị!”.

Thư Tuệ Dĩnh không trả lời còn Thư Tình thì mỉm cười xoa xoa gương mặt thằng bé: “Thông Thông cao hơn rồi”.

Trang Lỵ bắt được nhược điểm, cười lạnh một tiếng, không biết đang nói với Thông Thông hay nói với ông cụ: “Nhìn xem, không phải là không dạy Thông Thông chào hỏi, mà là cho dù chào cũng không được, còn vô duyên vô cớ bị lạnh nhạt, vậy thì cần gì chứ?”.

Mặt Thư Tuệ Dĩnh biến sắc, muốn nói gì đó nhưng nhìn sang ông cụ thì cau mày nhịn lại, không ầm ĩ với Trang Lỵ. Lâu lâu con gái mới đến thăm ông nội, bà không muốn phá chuyện tốt.

Ông cụ tức giận, mắng Trang Lỵ một câu: “Ở đây có bao nhiêu người như vậy? Con nói trước mặt đứa nhỏ mà không sợ mất mặt sao!”.

Trang Lỵ nói lớn: “Cha, cha cũng thấy chị dâu đối xử với Thông Thông ra sao, chẳng lẽ con nói sai? Chị ta cũng không coi mình là người nhà chúng ta, Thông Thông cũng không cần thiết đi lấy lòng cái người ngoài này. Cha không nói chuyện cho người trong nhà thì thôi, lại còn giúp người ngoài, đây là việc gì chứ?”.

Thư Tình không cười nữa, đứng dậy nhìn Trang Lỵ, khách khí nói: “Lời của cô hơi khó nghe, cái gì gọi là người ngoài? Thông Thông là cháu ngoại của ông, cháu là cháu nội của ông, đều là cháu cả, tại sao còn phân người trong người ngoài?”.

Mặc dù cô nói đều là cháu, nhưng một là cháu nội, một là cháu ngoại, còn nhấn mạnh vào cháu nội.

Trang Lỵ đặt túi trong tay lên bàn, cười nói: “A, Tình Tình cũng đã trưởng thành, biết ăn miếng trả miếng, đúng là mẹ dạy tốt, biết nói chuyện như vậy”. Bà cô cười như không cười nhìn Thư Tuệ Dĩnh, “Đâu có giống Lý Hân và anh trai tôi, miệng của hai người rất ngốc, nên dạy Diệc Chu cũng ngốc, chưa bao giờ dám mạnh miệng với người lớn, về điểm này thì còn kém xa so với Tình Tình”.

Thư Tuệ Dĩnh còn nể mặt ông cụ nên không so đo, nhưng bây giờ lại nhắc tới Trang Kính Vĩ và Lý Hân, con so sánh Thư Tình với Trương Diệc Chu, điều này chọc tức bà.

Thư Tuệ Dĩnh cầm túi xách của mình, quay đầu nói với ông cụ: “Xin lỗi ba, hôm nay con và Thư Tình đi trước, hôm nào con lại trở lại thăm ba”.

Sắc mặt Thư Tình cũng khó nhìn, miễn cưỡng nói vài câu với ông cụ, sau đó đi ra ngoài với Thư Tuệ Dĩnh.

Lúc đi ngang qua Trang Lỵ, Thư Tình dừng lại, mỉm cười nói một câu: “Mẹ cháu quả thật dạy cháu rất tốt, ít nhất không dạy cháu thành người như cô, luôn miệng nói người khác không biết lễ phép nhưng bên ngoài lại biểu hiện mình là người không được dạy dỗ. Nói thật, cháu cũng không hiểu tại sao ông nội là người tốt như vậy lại dạy được một người như cô, chỉ mong Thông Thông người cũng như tên, có thể trời sinh tài dụng có đất dùng”.

Trang Lỵ không ngờ con bé sẽ châm chọc mình trực tiếp như vậy, lập tức ngẩn người đứng đó, Thư Tình đi thẳng ra ngoài cửa theo Thư Tuệ Dĩnh, không để bà cô có thể nói gì. Đợi đến khi bà cô tỉnh lại thì đã bỏ lỡ thời cơ phản kích.

******

Thời gi­an nghỉ Quốc khánh trôi qua rất nhanh, ngoại trừ hai ngày đầu không mấy tốt đẹp thì quãng thời gi­an còn lại hai mẹ con ở chung rất vui vẻ hòa thuận.

Có một buổi tối, Thư Tình nghe thấy tiếng điện thoại Thư Tuệ Dĩnh vang lên, cuối cùng bà nói được hai câu thì ấp úng đi vào phòng ngủ, sau đó mới nói tiếp.

Sau khi cúp điện thoại, bà mới đi ra, cuối cùng lại thấy Thư Tình đang cười híp mắt tựa ở cửa, thân thiết hỏi: “Mẹ, điện thoại của ai vậy?”.

“Bác gái con gọi tới”. Thư Tuệ Dĩnh lúng túng, vừa đi ra ngoài vừa nói, “Mẹ đi xem cháo trong nồi đã được chưa, sáng sớm ngày mai hâm nóng lên là có thể ăn”.

Thư Tình đi cùng bà tới phòng bếp, nhìn bà vừa mở vung vừa giảm lửa trên bếp, bận bịu không nghỉ, cuối cùng mới đứng ở cửa bếp nói một câu: “Mẹ, có hợp thì đi gặp thôi, bác gái giới thiệu thì cũng có thể yên tâm”.

Tay cầm muỗng của Thư Tuệ Dĩnh dừng lại, không quay đầu lại nói: “Con còn nhỏ”.

Thư Tình im lặng: “Lúc con học lớp 10, mẹ cũng nói thế, bây giờ con đã học đại học rồi. Hơn nữa, không phải lần đó con gây họa mẹ nói con đã trưởng thành? Tại sao vừa nói đến chuyện xem mắt, con lại nhỏ đi?”.

Thư Tuệ Dĩnh thấy nồi cháo nấu đã được, lúc này mới tắt bếp đóng nắp vung, vừa giải vây vừa nói: “Được rồi được rồi, mẹ tự có chừng mực, con đừng mù quáng lo chuyện của mẹ, suy nghĩ đến chuyện kỳ sau phải thi khảo sát mới là đúng. . Mẹ nói trước, nhà chúng ta không có tiền để con đi phá của, nếu như con tốn một ngàn đồng mà đem về một vị trí thấp cho mẹ thì mẹ tuyệt đối không tha cho con”.

Thư Tinh liếc mắt, không tiếp tục nói chuyện với bà, làm mẹ đều có thể quang minh chính đại nói lảng sang chuyện khác, còn làm cho con gái không thể nào cãi lại.

Trước khi ngủ cô gọi điện cho Tần Khả Vi, cô còn nói đến chuyện suýt nữa thì cãi nhau với Trang Lỵ, Tần Khả Vi mắng người nhà họ Trang xối xả: “May mà cậu theo họ Thư của mẹ cậu, nếu cậu mang họ Trang thì tớ cũng ghét bỏ cậu! Đầu tiên là cha cậu ở bên ngoài nuôi hồ ly tinh, chuyện như vậy đã muốn mắng chửi người rồi, thằng nhóc nhà cô cậu còn có mặt mũi hơn mẹ cậu sao. Mẹ nó! Thứ người như thế.....”.

Thư Tình dở khóc dở cười cắt đứt lời cô ấy: “Được rồi, được rồi, cậu có mắng thì bà ấy cũng không nghe được, nếu như hôm nào tớ không thể đỡ được, nhất định tớ sẽ gọi cậu đến chiến đấu! Được không?”.

Cha mẹ Thư Tình ly hôn khi cô học lớp 7, lý do rất đơn giản, giống như Tần Khả Vi nói, Trang Kính Vĩ nuôi tình nhân, mà đối tượng tình nhân lại không phải ai khác, là mẹ của Trương Diệc Chu ở lầu trên.

Việc này nói đến cũng thật buồn cười, hai mẹ con Trương Diệc Chu chuyển đến khi Thư Tình học tiểu học, Trương Diệc Chu bằng tuổi với Thư Tình, lớn hơn cô ba tháng, năm cậu ta bảy tuổi, cha bị tai nạn xe cộ chết. Sau khi hai mẹ con họ chuyển đến, đều là hàng xóm láng giềng, thấy bọn họ chỉ có hai mẹ con sống không dễ dàng nên Thư Tuệ Dĩnh và Trang Kính Vĩ thường xuyên giúp đỡ nhà họ, Trang Kính Vĩ thường xuyên giúp đỡ chuyển bao gạo chai dầu.

Nói đến gia đình Thư Tình, Thư Tuệ Dĩnh làm kế toán trong ngân hàng, Trang Kính Vĩ chỉ là một công nhân bình thường, tuổi nghề đã hai mươi mấy năm, mọi người cùng nhau vào làm với ông cũng đã lên thành quan, chỉ còn mình ông dậm chân tại chỗ.

Trang Kính Vĩ là người hiền lành, tính cách cũng ôn hòa, có lòng nhiệt tình, không thích oán giận nhưng cũng không phải là người sinh ra để làm lãnh đạo, thế nên đã làm nhiều năm vẫn không hết khổ. Thư Tuệ Dĩnh là một người cường thế, việc lớn trong nhà đều do bà làm chủ, anh trai lại là cán bộ chính phủ cho nên không tránh khỏi việc Trang Kính Vĩ bùn loãng không thể trát tường, bởi vậy hai vợ chồng thường xuyên cãi nhau.

Nói cãi nhau thì cũng không hẳn, bình thường bà nhắc đến thì Trang Kính Vĩ chợt nghe thấy, người đàn ông dù không cáu kỉnh nhưng cũng có lòng tự tôn, mỗi lần không lên tiếng chiến tranh lạnh. Dần dần, tình huống này trở thành cơm bữa trong nhà.

Thư Tình không thích bầu không khí đó, bởi vì mỗi lần Thư Duệ Tĩnh không có chỗ nói lại tìm Thư Tình nói vài câu. Thư Tình dứt khoát chạy lên lầu trên nhà Trương Diệc Chu, cùng nhau làm bài tập, thuận tiện oán giận việc trong nhà cho Trương Diệc Chu nghe.

Bởi vì cha qua đời sớm nên tính tình Trương Diệc Chu khá lạnh nhạt, học cùng lớp với Thư Tình, thành tích rất ưu tú nhưng trên mặt luôn có vẻ xa cách, trưởng thành nhiều so với nam sinh cùng tuổi. Nhưng với Thư Tình nói nhiều, hơn nữa mỗi ngày hai người đều học chung nên quan hệ cũng gần gũi hơn.

Trên cơ bản, mỗi lần Thư Tình càu nhàu, cậu ta chỉ trầm mặc lắng nghe, mỗi lần cô ngừng lại thì cậu ta đơn giản nói “ừ” một tiếng, mặc dù câu trả lời rất ngắn gọn nhưng cũng nhắc nhở là cậu ta có nghe, đây cũng tính là sự ôn nhu của Trương Diệc Chu rồi.

Cuối cùng sau này cô phát hiện không biết từ lúc nào Trang Kính Vĩ lại sinh ra cảm tình với mẹ của Trương Diệc Chu, giống như mỗi lần cô càu nhàu chuyện ở nhà với Trương Diệc Chu, Trang Kính Vĩ thường xuyên giúp đỡ Lý Hân mọi chuyện, cũng thường xuyên nói chuyện bị vợ nói cho người phụ nữ ôn nhu nữ tính hơn là Lý Hân.

Hai người thường xuyên qua lại nên sinh ra cảm tình, sau này một lần Trang Kính Vĩ bị Thư Tuệ Dĩnh nói, ông không đáp lại mà cầm áo khoác đi ra ngoài, đóng cửa rầm một tiếng.

Thư Tình sợ bị liên lụy nên cầm bài tập chạy lên lầu, kết quả vừa mở cửa ra thì thấy cha mình đang ôm mẹ Trương Diệc Chu.

Sau này.... sau này cho dù Trang Kính Vĩ giải thích thế nào, Thư Tuệ Dĩnh có lòng tự trọng rất cao không thể tha thứ việc đó, kéo dài nửa năm rốt cuộc hai người cũng ly hôn. Lý Hân bị Thư Tuệ Dĩnh tát một cái vang dội, không rên một tiếng mà dắt Trương Diệc Chu ra ngoài tìm phòng ở mới, Trang Kính Vĩ cũng chuyển đi.

Ngày qua ngày lại bình thường trở lại, Thư Tình ít đi một người cha, Thư Tuệ Dĩnh ít đi một người chồng. Qua mấy tháng, Thư Tình đi dạo trong siêu thị, không ngờ lại gặp Trang Kính Vĩ và Lý Hân đi mua đồ ăn, trên mặt còn có nụ cười hạnh phúc. Cô không biết nên làm thế nào, cuối cùng xoay xe bỏ chạy, cuối cùng đụng phải một đống đồ uống khuyến mãi.

Cô khom lưng xuống nhặt, bên cạnh một người khác cũng ngồi xổm xuống giúp cô, cô ngẩng đầu nói cảm ơn, sau đó phát hiện người giúp cô không phải ai khác mà là Trương Diệc Chu.

Quả nhiên con người sinh ra, không có chỗ nào không cẩu huyết.

Thư Tình vừa nghĩ chuyện cũ vừa mơ màng ngủ. Trước khi ngủ cô còn mơ mơ màng màng nhớ lại một việc, cô từng thích thiếu niên nhìn qua thì lạnh lùng nhưng nội tâm thì ôn nhu đến hết thuốc chữa, chỉ tiếc sau khi Thư Tuệ Dĩnh và Lý Hân cãi nhau, Trương Diệc Chu đứng ở khác phía với cô. Rõ ràng hôm qua còn là bạn bè rất thân mật, nhưng hôm nay bởi vì bất đồng quan điểm nên hai người trở thành kẻ địch của nhau.

Thư Tuệ Dĩnh cao giọng mắng Lý Hân là hồ ly tinh không biết xấu hổ, Trương Diệc Chu lạnh lùng đứng dậy, vì bảo vệ mẹ của mình mà không tiếc lời mắng mẹ của Thư Tình, cậu ta nói: “Là do bản thân dì không có cách để giữ gìn hôn nhân của mình, không chỉ trích người đàn ông thay lòng đổi dạ mà lại đi trách người khác, chẳng lẽ là dì đang tìm biện pháp để giữ thể diện cho bản thân? Tại sao dì không nghĩ lại xem bản thân mình thế nào để chồng mình phải đi tìm người phụ nữ khác tố khổ?”.

Vì lời nói đó của một đứa trẻ, tối hôm đó Thư Tuệ Dĩnh khóa mình trong phòng khóc cả đêm, Thư Tình cuồng loạn tiến lên muốn đánh Trương Diệc Chu, cuối cùng bị Trang Kính Vĩ ngăn cản.

Cô thề cô chưa bao giờ biết thiếu niên trầm mặc đó không phải là không giỏi nói chuyện, một khi cậu ta quyết tâm muốn đả kích người khác thì đúng là có khả năng siêu phàm.

Mà khi cậu ta làm tổn thương Thư Tuệ Dĩnh nhưng đồng thời, người bị tổn thương nhất vẫn là Thư Tình. Một bên là mẹ của cô, một bên là mối tình đầu, còn cô là người nhận tổn thương từ cả hai phía.

Thư Tình nhắm mắt ngủ, cô còn mơ một giấc mộng kỳ quái, trong mơ có người mắng cô đến bây giờ còn nhớ được ký ức cùng Trương Diệc Chu. Cô đỏ mặt tía tai tranh cãi với đối phương, kết quả người nọ lại bắt đầu châm chọc cô không biết phát âm lưỡi, cô nhìn kỹ, người nọ hóa ra lại là.... Thầy Cố?

Đúng là khó có thể phân biệt giấc mộng vô cùng chân thật, trong mộng hay ngoài đời thực, thầy giáo nam thần đều chán ghét cô.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 24.01.2015, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11979 lần
Điểm: 19.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [5/82] - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6

Sợ ngày cuối cùng của đợt nghỉ dài hạn thì đường cao tốc sẽ bị kẹt xe, sáng sớm Thư Tình đã kéo hành lý trở lại trường học. Mọi người trong phòng ngủ còn chưa về, Tần Khả Vi cũng không biết đã chạy đi đâu, Thư Tình kéo ngăn tủ bên cạnh ra, thăm con rùa nhỏ của mình.

Pound là con rùa nhỏ brazil, đi theo cô đã hơn một năm, từ lúc nghỉ hè tốt nghiệp cấp ba đến giờ, cậu nhóc không lớn hơn, vẫn chỉ lớn bằng một phần tư bàn tay.

Lúc trước khi cô đi siêu thị với mẹ, liếc mắt một cái đã nhìn trúng nó, mua nó chỉ tốn tám đồng. Thư Tình cũng không hề ngại tiện nghi hóa cho nó, phòng ốc cũng tốt, đồ ăn cũng tốt, tất cả đều dùng đồ tốt nhất. Năm ngoái cô sợ nó còn quá nhỏ, không chịu được mùa đông nên trong mùa đông cô đạp xe nửa vòng thành phố đến dạy cho một học sinh cấp hai, cuối cùng cũng kiếm đủ tiền mua máy sưởi nhỏ đặt vào nhà của rùa, tỉ mỉ chiếu cố cả mùa đông, cậu nhóc cũng không chịu thua kém, không hề giống những người khác nói rùa nhỏ không dễ nuôi sống, nó luôn luôn khỏe mạnh cường tráng.

Thư Tình cầm một con tôm nhỏ từ hộp thức ăn trên tủ, đưa lại gần miệng của Pound, nhưng cậu nhóc không hề có phản ứng.

Cô lại huých vào đầu của Pound, nó cũng không động. Kỳ lạ, bình thường cậu nhóc rất nhát gan, bình thường nếu bị cô đụng một cái thì nó đã rụt cả người vào trong vỏ, tại sao hôm nay…. Thư Tình cầm nó lên xem, cuối cùng lại phát hiện ra trên bụng nó có một nơi bị lở ra, cô ngây ngẩn cả người.

Cô lấy điện thoại ra gọi điện cho Tần Khả Vi: “Mấy ngày nay tớ nhờ cậu chăm sóc Pound dùm tớ, cậu có cho nó ăn cái gì không?”.

Đầu dây bên kia thật ầm ĩ, có lẽ Tần Khả Vi đang ở trung tâm thành phố: “Có cho ăn mà, như lời cậu nói, một ngày hai lần, một lần cũng không thiếu”.

“Vậy cậu có đổi nước không?”.

Lần này đến Tần Khả Vi ngẩn người: “Đổi nước? Cậu chưa hề nói với tớ phải đổi nước!”.

Thư Tình nóng nảy: “Sao tớ lại chưa nói với cậu được? Lúc đó cậu còn đang chat QQ với trưởng phòng tổ chức, tớ ……”, cô dừng lại, nhớ ra lúc đó Tần Khả Vi đang nói chuyện với người khác, có lẽ đã quên lời cô nói.

Người Pound bắt đầu run lên, trong miệng phun ra một ít bọt nước. Thư Tình căng thẳng trong lòng, nói vài câu với Tần Khả Vi, treo điện thoại, mang theo nhà rùa chạy ra ngoài.

Phòng y tế của trường học thì không được, phải tìm một bệnh viện dành cho thú cưng mới được. Trong lòng cô sốt ruột, chạy cũng vội vàng, chỉ mong Pound không có việc gì.

Thư Tình gọi điện thoại hỏi nhiều bạn học, sau khi Dư Trì Sâm nghe điện thoại cũng giúp cô hỏi thăm xung quanh, cuối cùng nghe nói bên cạnh cửa hàng tổng hợp trên phố A có một bệnh viện thú cưng có thể chữa trị cho con rùa nhỏ, cậu nhanh chóng gọi điện cho cô.

“Cậu đang ở đâu? Có cần tớ đi cùng cậu không? Tớ còn 20 phút nữa là về đến trường học rồi”. Dư Trì Sâm ngồi trên xe, liên tục an ủi Thư Tình đừng lo lắng.

Thư Tình cảm thấy nóng lòng, khó có được một lần không đấu võ mồm với cậu, cô thấp giọng nói: “Không có việc gì, tớ không đợi cậu được, một mình tớ đi được”.

Từ đại học C đến bệnh viện thú cưng phải ngồi tàu điện ngầm tổng cộng là 1 tiếng đồng hồ, dọc đường đi Thư Tình nhìn động tác chậm chạp của Pound, trái tim như bị dao cắt.

Từ khi đi theo cô, cậu nhóc chưa hề bị bệnh, đây là lần đầu tiên, cho nên không trách được tay chân luống cuống.

Bệnh viện thú cưng có mấy cửa hàng ở trước mặt, nhìn quy mô cũng khá lớn, Thư Tình tìm được cô bác sĩ ngồi trước bàn, vội chạy nhanh đưa Pound cho cô ấy xem.

Cô bác sĩ nhìn một cái, lập tức nói: “A, là bệnh hủ giáp”.

Thư Tình còn chưa nghe qua đó là bệnh gì, vội vàng hỏi: “Bệnh hủ giáp là cái gì? Phải trị như thế nào?”.

Cô bác sĩ đẩy mắt kính: “Em không phải vội, tôi là bác sĩ chuyên xem bệnh cho cún, bệnh của rùa tôi không biết trị, để tôi gọi người đến”.

Cô ấy đứng lên, gọi với vào trong cửa hàng cách vách: “Thầy Cố, anh lại đây nhìn xem, ở đây có một cô bé có chú rùa bị bệnh hủ giáp, nhìn có vẻ khá nghiêm trọng!”.

Người bên kia nói một tiếng, lập tức đi tới, vừa nhìn thấy Thư Tình cau mày vùi đầu nhìn chú rùa thì giật mình, lập tức gọi một tiếng: “Thư Tình?”.

Thư Tình ngẩng đầu lên theo bản năng, vừa thấy người đến là thầy Cố thì choáng váng: “…. Thầy Cố?”.

Người đàn ông trước mắt mặc áo khoác trắng, thân mình đứng thẳng, ánh mắt sâu thẳm nhưng sáng ngời, rất dễ làm người ta nghĩ đến một viên mã não (*) trong lòng biển sâu, lâu ngày bị những cơn sóng nhỏ đẽo gọt, trở nên trơn nhẵn láng mịn, lại có một vẻ đẹp lạ thường.

(*) Xem thêm tại https://vi.wikipedia.org/wi­ki/Agat

Bởi vì lo lắng cho Pound nên cô không để ý đến việc kỳ quái, đó là thầy Cố nhớ được tên của cô, trước đó thầy luôn gọi cô là “bạn học, bạn học”, hôm nay vừa nói đã gọi được tên của cô.

Cố Chi cũng không nói nhiều với cô, đi tới cạnh bàn, lấy Pound từ trong nhà rùa, cẩn thận nhìn bụng nó: “Là hủ giáp, đã bị một thời gi­an dài, tại sao hôm nay mới mang đi khám?”.

Thư Tình cắn môi: “Nghỉ quốc khánh nên em về nhà, nhờ bạn chăm sóc nó dùm, nhưng cô ấy lại quên đổi nước, lại không chú ý đến trạng thái của Pound, đến hôm nay em trở lại trường mới phát hiện”.

Cố Chi sửng sốt một chút: “Pound?”.

“Là tên con rùa của em”. Thư Tình vội giải thích.

Cố Chi trầm mặc một lát mới “Ừ” một tiếng, còn nói: “Có lẽ do một thời gi­an dài không đổi nước nên bị nhiễm vi khuẩn, bây giờ bị thối rữa tương đối nghiêm trọng, cần chăm sóc cẩn thận, không thể lại thả vào trong nước. Phần bị thối rữa cần khoét bỏ, mỗi ngày bôi thuốc cẩn thận, xem xét tình hình mới có thể có hướng tiếp theo”.

Thư Tình nghe thấy thì trợn mắt, cái gì gọi là phần bị thối rữa cần khoét bỏ? Pound chỉ lớn có một chút như vậy, vậy mà còn phải khoét bụng nó?

Phần bị thối rữa chiếm mất một nửa bụng, chẳng lẽ phải khoét bỏ hết?

Thư Tình quả thật không thể tin được lời nói của thầy Cố, trong lòng níu lại, chỉ có thể máy móc lặp lại một câu: “Phần bị thối rữa… phải khoét bỏ toàn bộ?”.

Cố Chi thả Pound vào trong nhà rùa, ngẩng đầu lên nhìn cô, lúc này mới để ý đôi mắt cô đỏ ửng, anh trầm mặc một chút, mới gật đầu nói: “Ừ, phải khoét bỏ”. Anh nghĩ nghĩ lại nói thêm một câu, “Bệnh hủ giáp đối với rùa chỉ là bệnh thông thường, rất dễ bị nhiễm vi khuẩn ni­trat hóa nhưng chỉ cần trị liệu kịp thời thì không phải là vấn đề quá nghiêm trọng, từ từ chăm sóc là có thể tốt lên”.

Thư Tình không nói chuyện, nhìn Cố Chi lấy trong ngăn tủ một lọ thuốc mỡ, lại nghe anh nói phương pháp và tần suất dùng, cuối cùng cô mới hỏi nhỏ một câu: “Thầy Cố, thầy có thể giúp em… khoét bỏ phần bị thối rữa không?”.

Cố Chi hơi ngẩng lên nhìn biểu cảm của cô, đơn giản gật đầu, lại ngồi xuống, lấy đôi găng tay sạch sẽ, lấy trong ngăn tủ một cái nhíp và dao dùng trong chữa bệnh. Anh lấy Pound ở trong phòng, đồng thời nói một câu: “Đến phòng bên cạnh lấy cho thầy một chén nước ấm”.

Cô bác sĩ ngồi bên vội nói: “Để tôi đi cho”.

“Không cần”. Cố Chi lật người của Pound, đặt trên tấm vải trắng, “Để Thư Tình đi”.

Cô bác sĩ xấu hổ dắt Thư Tình đến phòng bên cạnh lấy nước, lại chỉ cho cô biết cốc ở chỗ nào, khi Thư Tình xoay người lấy nước, cô ấy nhỏ giọng hỏi: “Em là học sinh của thầy Cố sao?”.

Thư Tình gật đầu.

“Vậy tại sao em lại đưa rùa đến đây xem bệnh?”. Cô bác sĩ ngạc nhiên, “Tự em không thể trị cho nó sao?”.

Thư Tình sửng sốt: “Em không biết chữa”.

“Học sinh trường đại học Y mà không biết chữa bệnh cho rùa?”.

“Em không phải là sinh viên đại học Y”. Thư Tình dở khóc dở cười, “Em là sinh viên khoa tiếng Anh chuyên ngành của đại học C, thầy Cố là thầy giáo tiếng Pháp của em”.

Cô bác sĩ ngượng ngùng nở nụ cười, đi về cùng với cô, vừa nói: “Chị không biết, chị còn nghĩ rằng anh ta là bác sĩ, em lại là học sinh, nhất định cũng là học bác sĩ, nhưng mà…. Không ngờ anh ta lại là thầy giáo tiếng Pháp”.

Thư Tình còn chưa kịp trả lời đã về đến bàn, Pound chậm chạp quơ quơ chân nhỏ, bụng đã bị khoét đi chỗ bị thối, thậm chí Cố Chi còn bôi thuốc cho nó, động tác rất nhanh, chỉ trong khoảng thời gi­an cô lấy nước đã xong rồi.

“Nhớ kỹ phải chăm sóc cẩn thận, vài ngày phải lấy khăn ướt lau cho nó, không nên đụng vào bụng”. Cố Chi cũng không uống nước mà Thư Tình mang về, chỉ thả Pound vào trong nhà rùa, ngẩng đầu dặn Thư Tình, “Mỗi ngày đều phải bôi thuốc, nếu mai rùa tiếp tục bị thối rữa, nhất định phải khoét xuống”.

Thư Tình bị anh nói làm cho kinh hồn táng đảm, nhận lấy Pound, cẩn thận nhìn bộ dạng hữu khí vô lực của nó, trong lòng cô khó chịu, chỉ hận mình không phải là người bị bệnh.

“Cảm ơn thầy”. Cô ôm nhà rùa, ngẩng đầu nhìn Cố Chi, Cố Chi chỉ gật đầu, cũng không hề mỉm cười một cái.

Thư Tình xấu hổ sờ sờ mũi: “Cái đó, tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?”.

Cố Chi đang thu dọn dao nhỏ và băng gạc, nghe thấy cô nói như vậy thì động tác trên tay dừng một chút, sau đó mới trả lời: “Em hỏi bác sĩ Trương giá của tuýp thuốc mỡ đi, tôi cũng không biết”.

Hóa ra vị bác sĩ này họ Trương, cô ấy vội vàng cười nói: “Chỉ là thuốc mỡ Au­re­omycin thôi mà, không đáng giá mấy đồng, là học sinh của thầy Cố thì không cần”.

Thư Tình cũng không quá thân với Cố Chi, đâu dám nhờ anh mà không trả tiền, vội vàng vươn tay vào trong ba lô lấy ví tiền thì thấy Cố Chi ngẩng đầu nhìn cô một cái, nói: “Bác sĩ Trương đã nói không cần thì em cũng đừng khách khí”.

Thư Tình ngượng ngùng: “Làm gì có việc đến bệnh viện mà không trả tiền”.

Cố Chi cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ, cũng không ngăn cản cô, khi nhìn thấy cô lấy tiền ra thì tốt bụng nhắc nhở: “Thuốc mỡ Au­re­omycin chỉ năm đồng một tuýp, chỉ sợ bác sĩ Trương không có tiền lẻ, nếu em cố ý trả tiền, bác sĩ Trương còn phải đến bên cạnh mua đồ để đổi tiền lẻ”.

Thư Tình: “……”.

Cuối cùng cô vẫn ngượng ngùng thu ví tiền lại, nói cảm ơn với anh và bác sĩ Trương, lúc Thư Tình đi ra khỏi bệnh viện thú cưng, cô quay đầu lại nhìn thoáng qua, sau cánh cửa thủy tinh, người đàn ông đó bình tĩnh cởi bao tay, sau đó đến bên cạnh bồn rửa mặt rửa tay. Gương mặt anh nhìn thanh tuyển, lịch sự, tao nhã, mỗi một đường cong trên khuôn mặt đều vừa đẹp, áo khoác trắng mặc lên người anh nổi bật cả người, đúng là người đàn ông đẹp trai.

Cô bác sĩ đứng bên cạnh nói chuyện với anh, vẻ mặt của anh vẫn luôn nhàn nhạt, lúc nói chuyện cũng rất ít.

Thư Tình quay đầu đi về phía tàu điện ngầm, lúc này mới bắt đầu suy nghĩ tại sao anh lại làm trong bệnh viện thú cưng, có vẻ cô bác sĩ cũng không quá quen thuộc với anh, nghe trong lời nói dường như còn tưởng rằng anh là thầy giáo ở khoa Y học…. anh càng có vẻ thần thần bí bí.

Cô cúi đầu nhìn con rùa nhỏ, cong môi, cô hi vọng Pound sẽ bình an vô sự mới tốt.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 31.01.2015, 15:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11979 lần
Điểm: 19.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [7/82] - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7

Lúc Thư Tình trở lại trường học đã quá giờ cơm trưa, căng tin cũng đã đóng cửa. Tần Khả Vi đoán Thư Tình không ăn cơm trưa nên đặt lên bàn của cô một hộp Piz­za Hut mua ở ngoài, ý muốn bồi tội.

Thư Tình dở khóc dở cười đến chỗ giường của cô ấy, nhìn người nằm trên giường: “Đứng lên, đừng giả bộ ngủ nữa”.

Tần Khả Vi buồn bực xốc chăn lên: “Làm sao cậu biết tớ không ngủ?”.

“A, không ngủ thật sao”. Thư Tình nhíu mày, “Tớ chỉ lừa cậu vậy thôi”.

“……..”

Tần Khả Vi bước xuống giường chậm rì rì, đi đến chỗ bàn của Thư Tình nhìn Pound: “Nó sao rồi?”.

“Không tốt lắm”. Thư Tình đặt ba lô lên bàn, “Phần bụng bị vi khuẩn ăn mòn, phải khoét đi hơn nửa, thầy Cố nói nếu còn tiếp tục lan xuống thì vẫn phải khoét tiếp”.

“Má ơi, khoét bụng sao?”. Tần Khả Vi sợ tới mức biến sắc, sau đó kịp thời phản ứng lại, “Thầy Cố? Là thầy giáo ở lớp song ngữ?”.

Thư Tình lườm cô ấy một cái: “Tớ nghĩ là cậu đang quan tâm Pound!”.

“Được rồi mà, tớ thật sự rất quan tâm đến nó”. Tần Khả Vi tự biết mình đuối lý, chạy nhanh lấy Piz­za, nhận tội với cô, “Tớ sai rồi, tớ không nên quên đổi nước cho nó, làm hại nó sinh bệnh, đây đây, cậu còn chưa ăn trưa phải không? Ăn đi này”.

Thư Tình quả thực bị cô ấy làm cho tức chết rồi, cô ấy làm gì có điểm nào là đang quan tâm đến Pound?

*

Ngày cuối của đợt nghỉ dài cứ trôi qua như thế, lại đến ngày thứ Hai. Các tiết học của năm thứ hai đều đã đầy nên các tiết của lớp song ngữ đều sắp xếp vào buổi tối.

Lúc Thư Tình và Tần Khả Vi đến chỗ phòng giáo vụ thì đúng lúc gặp thầy Cố dừng xe mô tô lại, anh lưu loát tắt xe, rút chìa khóa, cởi mũ bảo hiển xuống, chân vắt ngang qua. Anh vừa xoay người lại thì nghe thấy hai giọng nói: “Em chào thầy Cố”.

Anh ngẩng đầu, sau đó gật nhẹ đầu, ánh mắt khẽ dừng trên mặt Thư Tình, hỏi một câu: “Con rùa sao rồi?”.

Thư Tình không ngờ được anh lại chủ động hỏi thăm, cô nói tử tế: “Tối hôm qua em đút nó đã ăn một con tôm, nhưng mà nó vẫn chưa động đậy gì cả”.

Cố Chi gật đầu: “Quan sát thêm vài ngày nữa, nhớ bôi thuốc đúng giờ”.

Giọng của anh nhẹ nhàng mà lạnh nhạt, anh nói xong thì đi vào trong phòng giáo vụ, mũ bảo hiểm cầm trên tay, cánh bướm màu đen như muốn giương cánh bay.

Tần Khả Vi nhớ tới ngày hôm qua lúc Thư Tình nói tới Pound có nhắc tới thầy Cố, giật mình hỏi: “Ngày hôm qua cậu có nói người xem bệnh cho Pound là thầy Cố?”.

Thư Tình nhìn người đang đi lên cầu thang, gật đầu.

Dọc đường đi Tần Khả Vi đều buồn bực không hiểu tại sao thầy Cố lại xuất hiện ở bệnh viện thú cưng, không phải thầy là thầy giáo tiếng Pháp sao, tại sao lại có quan hệ với bác sĩ thú y thế?

Lúc đi học, Thư Tình vẫn không giơ tay theo thói quen, giờ học của Cố Chi vẫn thú vị như vậy, anh luôn dùng tư thái dịu dàng nhã nhặn giảng về những văn hóa của nước Pháp, sau đó dẫn ra một chút vấn đề đơn giản, muốn mọi người dùng tiếng Pháp trả lời.

Anh nói cơ sở thiết bị chữa bệnh ở Pháp khá hoàn thiện, bao gồm cả AIDS là một trong 30 loại đại dịch, phí trị liệu cho người bệnh đều được quốc gia chi trả, hơn nữa trong bệnh viện đều lưu lại số người bệnh. Ở nước Pháp, muốn gặp bác sĩ thì phải hẹn trước, nếu như không có ca bệnh nặng cấp tính thì mỗi loại đều sẽ được phân đi các phòng khám xem bệnh, để dành bệnh viện cho những bệnh nhân cấp thiết.

Nói đến chỗ này, anh chiếu lên hình ảnh một bệnh viện và phòng khám ở Pháp do chính anh chụp lại cho mọi người xem, trong đó có một bức ảnh anh mặc áo blu trắng đứng chụp ảnh chung với những người bạn nhỏ. Trên bức ảnh là nụ cười nhẹ nhàng của anh, ở bên cạnh có một cô bé người Pháp đang nắm tay anh.

Đột nhiên Thư Tình nghĩ tới ngày hôm qua gặp anh ở bệnh viện thú cưng, cũng là mặc áo blu trắng nhưng lại nghiêm túc, không ôn nhu như trên bức ảnh.

Phía dưới có người xôn xao, thấp giọng thảo luận tại sao thầy Cố lại mặc áo blu trắng xuất hiện trong bệnh viện. Cố Chi cũng phát hiện ra, anh rời khỏi màn chiếu, quay xuống giải thích: “Tôi tham gia một tổ chức tình nguyện AIDS ở Pháp, những em nhỏ này đều bị lây AIDS từ cha mẹ, từ nhỏ đã bị nhiễm bệnh. Tổ chức mà tôi tham gia là tổ chức xã hội của người AIDS ở mọi tầng lớp trên nước Pháp, đi giúp đỡ việc ăn ở của bệnh nhân”.

Học sinh ở dưới đều sợ ngây người, có người còn “A” một tiếng, Cố Chi mở word ra đánh ra chữ Ani­sa­tion Volon­taire du S.I.D.A, sau đó giải thích: “Tổ chức tình nguyện AIDS”.

Có người hỏi anh: “Thầy không sợ bị nhiễm bệnh sao?”.

“Mọi người đều biết con đường lây bệnh của AIDS, do di truyền, qua máu và hành vi tình dục. Chỉ cần biết cách xử lý, tiếp xúc với những người bệnh AIDS không có gì nguy hiểm cả”. Cố Chi trả lời rất đơn giản.

Tần Khả Vi nhớ đến những bộ phim điện ảnh về AIDS, trong lòng thấy sợ hãi: “Em nghe nói đến gi­ai đoạn cuối của AIDS, người bệnh sẽ xuất hiện hiện tượng làn da bị thối rữa. Thầy không thấy sợ sao? Không cảm thấy….”. Cô ấy dừng lại một chút, không tìm thấy từ thích hợp, đành phải nói, “Không cảm thấy ghê tởm sao?”.

Cố Chi cau mày lại, rồi lại giãn ra khiến mọi người nghi ngờ động tác nhỏ vừa rồi chỉ là ảo giác, anh nói: “Những đứa trẻ này đều là bị bệnh từ khi sinh ra, cha mẹ bị AIDS nên mới bị di truyền, bị bệnh không phải là sự lựa chọn của các em. Mà đa số những đứa trẻ đó đều là do cha mẹ mang bệnh trong mình nên sinh ra không bao lâu đã bị mất cha mẹ, từ nhỏ đã phải trị liệu trong bệnh viện. Bọn họ là cô nhi, lại chịu đủ sự tra tấn từ bệnh tật, nếu như các em ở đó, nhìn thấy cuộc sống mỗi ngày của những em nhỏ đó như thế nào, thì nhất định các em sẽ không dùng từ ghê tởm để hình dung rồi”.

Anh lại nói: “Giống như trong các em cũng sẽ có người nuôi thú cưng, chó mèo cũng được hay những con vật khác cũng thế, sống chung một thời gi­an dài, nếu như chúng nó có bệnh nhỏ hay đau đớn, các em cũng sẽ đau lòng khó chịu. Nhưng những đứa trẻ bị AIDS không phải là động vật, các em ấy­cũng là người sống trên thế gi­an này như chúng ta, động vật còn có thể nhận được tình yêu của con người, tại sao những đứa trẻ đó lại không thể. Nếu em có thể vì thú cưng của mình bị bệnh mà khổ sở, vậy khi nhìn thấy những đứa trẻ đó, cũng sẽ sinh lòng thương yêu bọn họ, bọn chúng…. Thật đáng thương”.

Dường như anh chưa hề nói nhiều như thế bao giờ, ba chữ cuối cùng, giọng nói của anh chợt thấp xuống, giống như là nhớ đến ký ức khi ở cùng bọn nhỏ.

Thư Tình nhớ đến tấm hình kia, có một cô bé nắm lấy bàn tay anh, trong lòng bỗng nhiên có chút ướt át. Cô nhận thấy được lúc nói đến thú cưng, ánh mắt Cố Chi dường như nhìn thoáng qua cô, ánh mắt cô hơi mất tự nhiên rũ xuống.

Sinh viên ngồi trong lớp đều trầm mặc, có một nam sinh nói một câu: “Nếu như về sau có cơ hội đi Pháp, mình nhất định phải đi gặp bọn nhỏ”.

Không biết là ai nói nho nhỏ: “Không chừng lúc đó bọn họ đều đã…..”.

Mọi người đều im lặng không nói chuyện nữa.

Không khí cứng ngắc lại, Thư Tình tưởng rằng Cố Chi quan tâm những đứa nhỏ bị AIDS như vậy, nhất định sẽ khó chịu, ai ngờ đột nhiên anh nở nụ cười ôn hòa, anh nói: “Văn hóa nước Pháp có rất nhiều điểm khác xa so với văn hóa Trung Quốc, nhưng cho dù không cùng ngôn ngữ thì tình cảm của con người đều giống nhau. Giống như bọn họ nói tiếng Pháp, còn chúng ta nói tiếng Trung, nhưng chúng ta đối với những người yếu hay bệnh đều có tình thương như nhau”.

Không tiếp tục đề tài vừa rồi, anh mở sách ra nói tiếp: “Chúng ta bắt đầu học nội dung trong sách, trước tiên chúng ta sẽ tìm một bạn học đọc một lần các từ đơn”.

Trong lòng Thư Tình thấy căng thẳng, nhìn ánh mắt của Cố Chi không nhanh không chậm dừng lại trên người cô, sau đó dùng giọng nói ấm áp đọc tên của cô: “Thư Tình”.

“Rắc rắc”, một sự mềm mại trong lòng vừa rơi xuống, kết băng, sau đó vỡ thành hai mảnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.