Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 07.01.2015, 15:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 248: Xà phòng



Từ Khang trang về, không vài ngày sau, Lâm Khang Bình cũng có mặt tại nhà, lần này, Lâm Khang Bình cầm về hơn mười bánh xà phòng mà người nước ngoài làm, cho Tử Tình thử xem đồ dùng mới lạ của người nước ngoài. Nói là Đại Vệ cầm rất nhiều, Lâm Khang Bình để Vương Tài chuyển đến kinh thành bán, chắc là có thể bán được giá tốt.

Tử Tình vuốt vật nhỏ, dùng giấy xám màu in hoa văn bọc lại, mở ra, là màu hồng nhạt, có một mùi hương hoa hồng nhè nhẹ, giống xà phòng kiếp trước của Tử Tình, xem ra, công nghiệp ở châu Âu tiên tiến hơn nhiều so với đất nước này.

"Ngươi đừng coi khinh miếng bánh xà bông thơm nho nhỏ này, Đại Vệ bảo ta là mua tận hai mươi văn một cục đấy, đắt không? Ta để Vương Tài bán 25 văn ở kinh thành, cũng không biết bán được không nữa?"

Tử Tình nghe xong, tính toán, không ngờ còn đắt hơn một cân thịt heo, đây chính là món lãi kếch sù, Tử Tình là một sinh viên học hóa chất, làm xà phòng quả thực rất đơn giản, sao trước kia không nghĩ tới nhỉ?

Nhưng mà phải làm sao để khiến Lâm Khang Bình không hoài nghi đây? Tử Tình có chút ảo não.

Tử Tình giữ Thẩm Bảo Phúc ăn tiết đoan ngọ ở đây, Thẩm Bảo Phúc nghe nói Thẩm Tân Phúc ở Khang trang làm trướng phòng, còn chạy tới thăm hắn, trở về nói: "Muội tử, Khang trang này đúng là tốt, không bằng cũng làm cho ca ca một cái căn nhà, ta cũng chuyển đến đó, dù sao cha ta cũng luôn không vừa mắt với ta, ta ở Lâm sơn cũng không có sản nghiệp gì, ta đang muốn lấy số bạc muội phu cho xây căn nhà, mua vài mẫu đất ở bên cạnh, ruộng thì cho thuê, ta vừa có thể thu tiền thuê mà sống qua ngày, có năng lực thì số bạc thừa lại mua chút sản nghiệp, bên này lại náo nhiệt, ngươi biết không, ta thích nơi nhiều người, còn không phải tự mình nấu cơm. Thật tốt."

Tử Tình thấy một người nam nhân lớn như Thẩm Bảo Phúc mà chạy vòng vòng bên người mình, nhịn không được bật cười, nói: "Ta thì không ý kiến, chỉ cần cậu và cữu nương đồng ý, có dịp thì ta tự mình hỏi bọn họ rồi nói sau."

Nói thật, Thẩm Bảo Phúc có thể đến đây ở thì tốt, ít nhất là an toàn được tăn lên, bên kia bây giờ toàn đứa nhỏ choai choai. Thẩm tân phúc cũng không dám để bạc ở trướng phòng.

lúc Thẩm Bảo Phúc đi, Tử Tình chuẩn bị không ít đồ tặng, bao gồm cả bánh xà phòng.

Thẩm Bảo Phúc đi rồi, gần hai ngày nữa sẽ đến Đoan Ngọ. Tử Lộc một nhà cùng Tử Thọ đã trở lại, lần này Tử Thọ trở về còn mang theo một tin tức, hắn đã gặp được cô bé họ Dương kia. Thấy nàng ra ngoài đổ nước, Tử Thọ vừa vặn đi qua trước cửa, suýt nữa là bị hắt nước vô người, nàng kia vội vội vàng vàng cúi đầu xin lỗi, chắc là dạng người dịu dàng làm Tử Thọ trong nháy mắt động tâm.

Thẩm thị thì không vừa ý lắm. Phụ thân của Dương gia tuy rằng là một tú tài, nhưng con gái nhà Dương gia nhút nhát, điều kiện trong nhà cũng kém, Thẩm thị thật sự không vừa lòng, đang nhờ người khác hỏi thăm thì ai ngờ lần này Tử Thọ trở về nói là coi trọng nàng, Thẩm thị có chút không tiếp thụ được.

"Ngươi nói đi, với cái tính tình như vậy. Tương lai làm sao mà cai quản gia đình được? Còn không bắt Tử Thọ quan tâm à? Đứa nhỏ này, cũng không biết vì sao nữa, chắc là biết này nhà nữ hài này khó khăn. Đồng tình nàng, nên thương tiếc đi?"Thẩm thị vỗ tay nói với Tử Tình.

"Điều này con cũng không nói một cách chắc chắn được, Tử Thọ đã thích thì không bằng nương tìm người quen xem thử ý của đối phương, rồi tìm bà mối cũng không muộn." Tử Tình trả lời, hoàn cảnh gia đình cũng không quan trọng lắm.

"Cũng được, dù sao cũng có hai ngày nghỉ. Không bằng sáng mai các ngươi cũng đi qua đây đi. Lâu lắm nhị ca ngươi cùng tiểu tam mới ở nhà một hôm." Thẩm thị nói.

Tử Tình đáp ứng. Ngày kế, sáng sớm, một nhà ba người trở về nhà mẹ đẻ, thuận tiện làm dẫn theo đem Tiểu Thanh tiểu lam qua giúp đỡ làm việc.

Tăng Thụy Tường nhốt mình vào thư phòng một lúc lâu, đi ra nói với Tử Lộc: "Tiểu nhị, con đến học đường, xem xem chỗ ông bà con có người không, nếu không thì mời bọn họ đến nhà ăn lễ. Nếu có người khác nữa thì thôi."

Cuối cùng Tăng Thụy Tường vẫn không buông hai lão nhân được, nhất là trải qua chuyện của Yến Nhân Đạt, lúc này đây, lão gia tử cùng Điền thị rõ ràng là không khỏe mạnh như trước, nhất là lão gia tử, lung còn còng đi, vẻ mặt cũng kém rất nhiều.

Tử Lộc đáp ứng, chừng 15 phút sau, Tử Lộc trở lại , nói một nhà Xuân Ngọc ở đó, "Bà không khỏe lắm, đại cô cùng đại dượng dẫn theo Hoa Quế cùng ngũ mao đến đó, nói là chăm sóc bà."

Tăng Thụy Tường nghe xong sắc mặt lại càng không tốt, nửa ngày mới thở dài, nói: "Tùy bọn họ đi, dù sao ta cũng quản không hết." Thật sự muốn đuổi Xuân Ngọc ra ngoài, không cho gặp lão gia tử cùng Điền thị, chỉ sợ tâm bệnh của Điền thị lại càng khó hồi phục, giờ phút này, Tăng Thụy Tường hoàn toàn nản lòng với lão gia tử cùng Điền thị, bệnh thành như vậy mà vẫn lo cho 2 kẻ đáng hận kia.

Thẩm thị cố ý cười, hỏi một câu: "Có đưa đồ ăn đến cho nương thử không?"

"Ngươi giận ta đi, đưa cái gì thì cứ đưa, tặng bọn họ thì bọn họ cũng không kịp ăn. Về sau, chỗ cha mẹ, ta cũng không cần cho tiền tiêu vặt, quà tết cũng không cần để ý nhiều." Tăng Thụy Tường nói.

Tử Lộc Tử Tình nghe xong, nhìn nhau cười, giải quyết Xuân Ngọc, lại giải quyết Điền thị, thoải mái hơn.

Tử Thọ đi trước, tìm Tử Tình, ngồi một lát, mặt đều nghẹn đỏ, mới hự hự nói, thì ra là Thẩm thị đã nói với hắn, chuyện Dương gia thì đợt nghỉ cây trồng vụ hè rồi nói sau. Cũng dặn hắn không được lỗ mãng, không được vội vàng tới cửa nhà người ta.

"Tỷ, không bằng ngươi nói cùng nương đi, chọn cô nương Dương gia đi, ngươi không biết đâu, ta vừa thấy thân thể gầy yếu của nàng, bưng một chậu nước lớn ra, trái tim bỗng nhói, ta biết điều kiện nhà nàng không tốt, nhưng cũng không nghĩ tới kém như vậy, nghe nói trong nhà còn có một người bà, trọng nam khinh nữ, nhà nàng thì nàng là con lớn nhất, mỗi ngày phải làm rất nhiều chuyện, lại ăn không được tốt. Nghe nói phụ thân nàng thi bốn năm lần cử nhân mà không đậu, của cải đều tiêu hết, tính tình còn không được tốt, vui vẻ thì ôm đứa nhỏ dạy đọc sách học chữ, tức giận thì ra tay đánh mắng, ta cũng từng thấy hắn tức giận rồi."

Tử Tình vừa nghe, gia đình như vậy, có vài phần khó chịu, nam nhân như vậy đúng là vô trách nhiệm, chính mình thi không đậu thì do lỗi ở mình, còn oán trời trách đất, sợ người trong nhà liên lụy hắn, động cái là đánh chửi, đáng thương cho vợ con của hắn.

"Tiểu tam, ngươi tìm tỷ giúp, thì tỷ nói thật với ngươi là, con của gia đình như vậy, hoặc là nhát gan, đụng tới chút chuyện gì thì sợ tới mức run rẩy, hoặc chính là loại người lòng mang oán hận, đem tất cả bất mãn với cha nàng giấu trong lòng, tìm được cơ hội thích hợp sẽ bùng nổ, mặc kệ là loại người nào, ta đều cảm thấy không xứng, vì sao ngươi lại coi trọng nàng?"

"Ta cũng không biết, chính là quên không được ánh mắt như nai con của nàng khi nhìn ta, như đang chờ ta đến giải cứu. Ngươi nói ta thương xót cho nàng cũng được, dù sao ta quên không được, tỷ, xin ngươi đấy, nói với nương đi mà."

Tử Tình vừa nghe, nở nụ cười, "Ngươi gặp nai con chưa? Bày đặt chờ ngươi đến giải cứu nữa chứ."

"Sao chưa thấy chứ? tiệm cơm của Nhị tẩu từng có người đến bán nai mà."

"Như vậy đi, ngươi trước hết cứ nghe lời nương, đừng qua gặp nàng nữa, chờ nương hỏi thăm kĩ về nhà nàng đã. Dù sao một tháng sau là ngươi nghỉ phép rồi."

Tử Thọ miễn cưỡng đáp ứng. Tử Tình có chút khó hiểu, Tử Thọ nhìn trúng nàng ta sao lại tìm nàng giải quyết giùm chứ?

Đoan Ngọ qua đi, Tử Tình cũng rãnh rỗi, nhớ tới xà phòng Lâm Khang Bình mang về, liền nhờ Lâm Khang Bình đi mua một ít xút (dung dịch NAOH, có tính tẩy mạnh) trở về, chuẩn bị ở nhà thử làm, trước kia, Tử Tình từng làm qua bột nước rồi. Cho nên, lần này Tử Tình muốn làm xà bông thơm, Lâm Khang Bình không hỏi nhiều, chỉ cần Tử Tình không ra ngoài, ở nhà quậy tung tăng thế nào Khang Bình cũng không ý kiến, huống chi, Lâm Khang Bình cũng biết, mỗi lần Tử Tình làm thử, đều có thu hoạch.

Bởi vì đang mang thai, Tử Tình không dám tự mình ra tay, với lại nơi tay không có bao tay cao su dành cho thí nghiệm hóa học. thấy a thổ a thủy tuy nhỏ nhưng thong minh, liền chỉ huy hai người bọn họ, ở phòng bếp trong rừng đào làm một cái nồi sứ lớn, Tử Tình định dùng mỡ lợn, nhưng dầu động vật là nguyên liệu cơ bản dùng cho công nghiệp máy móc, không hợp để người dùng. Thế nên Tử Tình dùng dầu đậu nành, và dầu hạt cải, tính nhẩm tỉ lệ, rồi sai a thổ a thủy làm, mình thì giám sát.

Thứ tự làm tương đối đơn giản, hai tiểu hài tử vui vẻ như điên, Khang Bình cũng không ngờ làm xà phòng lại đơn giản như vậy, tạo xong xà phòng khối, trong vườn hoa hồng, hoa sắc vi, hoa lài đều bị Tử Tình bứt để làm thí nghiệm xà phòng, vừa có màu lại có mùi, khuôn mẫu thì Tử Tình dựa theo hình thù của xà phòng người nước ngoài, trừ chuyện mùi kém hơn một ít, nhưng vẫn có thể trà trộn (hàng nhái :sofunny: ). Nói thật thì mùi hoa lài đậm đà hơn.

Lâm Khang Bình vui vẻ, nói: "Thứ này rất tốt, Tình nhi nhà ta quả thật thong minh. Làm sao ngươi biết cách làm xà phòng vậy?"

"Ta từng làm son nước và bột phấn rồi mà, trên sách nói người xưa đã biết dùng mỡ heo hoặc bơ làm xà phòng, ta nghĩ không bằng dùng dầu nành cho sạch. Như vậy đi, ngươi nhanh mua mấy ngọn núi hoang bên cạnh Khang trang, để trồng chút cây Hoa Quế cùng hoa hồng, hoa lài, lại xây hai gian phòng ở, xây cách xay một khoảng, đặt mua chút công cụ, chọn vài người tay chân lanh lẹ, nam hài tử làm dung dịch tẩy, nữ hài tử làm giai đoạn thành phẩm, ngươi thấy sao?"

"Được chứ, ta thấy một miếng xà bông thơm làm không tới mười văn tiền, không bằng, chúng ta thử trước, nếu tốt thì lại làm lớn hơn một chút. Còn chuyện mua đất thì phải nói lại chút, Tình nhi, ngươi thấy chúng ta sản xuất đồ ở đây, lại phải kéo đến kinh thành xa xôi, ngươi cảm thấy có lợi nhiều không?" Lâm Khang Bình cười hỏi.

Tử Tình nghĩ nghĩ, bản thân chỉ tính đến chi phí làm ra, lại quên mất chi phí vận chuyển.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.01.2015, 16:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:sofunny: ta biết ta siêng lắm, đừng khen ta  :sofunny:

Chương 249: Trồng khoai lang



Lâm Khang Bình thấy Tử Tình ngây người, vội ôm lấy nàng: "Tình nhi, không bằng như vậy đi, bên này ngươi để bọn a thổ bọn họ làm trước, ta bán cho tiệm Chu thúc, về phần cái xưởng mà ngươi nói, ta nghĩ là chờ ta cùng vương tài hỏi thăm một chút đã, không bằng, chúng ta cũng mua cái thôn trang ở kinh thành, giống như ngươi nói, không mua thôn trang có sẵn, chúng ta ở ngoài thành mua một chỗ hoang, chỉ trồng các loại hoa, tương lai đều lấy để làm xà bông thơm, ngươi thấy được không?"

Tử Tình nghĩ, về chuyện buôn bán thì mình kém Lâm Khang Bình rất nhiều, với lại chỉ trồng hoa, không cần nhiều người trông coi, về phần mở xưởng, có thể mướn người đến làm thợ, hoặc là cũng tìm những người không nhà để về, cũng coi như là việc công đức.

"Ngươi làm chủ là tốt rồi, tốt nhất là làm ra một cái như Khang trang ấy, ta không quan tâm chuyện này đâu." Tử Tình duỗi thắt lưng.

A thổ a thủy làm xà phòng, bán 15 văn một khối, Tử Tình cho hai bọn hắn 1 văn tiền công trên một khối xà phòng, hai vật nhỏ càng ra sức, còn có thể chủ động suy nghĩ làm thế nào để chất lỏng hoa tươi đậm một ít, như vậy mùi xà phòng càng thuần khiết mà thơm.

Nhưng bì vấn đề an toàn lao động, Tử Tình bảo tiểu hồng may hai bao tay bằng da thú không thấm thật dày cho bọn hắn, tốt xấu gì cũng hơn là không có, mặt khác, lúc lâm phúc chưa đi xa, đã ở một bên giúp đỡ, có lớn giúp nhỏ, Tử Tình cũng yên tâm hơn.

Lâm An sáng sớm ăn cơm xong, nói cùng Lâm Khang Bình, Khang trang bắt đầu thu ngô, thu xong sẽ chuẩn bị gieo đậu xanh.

"Khoai lang có thể trồng rồi, không trồng thì không kịp mùa mất." Tử Tình đột nhiên hỏi nói. Kỳ thực, nhổ xong đậu tương thì có thể trồng khoai lang.

"Nãi nãi, khoai lang đã trồng rồi mà, lần trước ngươi không thấy ạ, bây giờ  dây mây đã dài lắm rồi." Lâm An khó hiểu nhìn về phía Tử Tình.

Tử Tình thế mới biết, thì ra bọn họ còn không biết, khoai lang có thể ngắt lấy thân trồng luôn, cứ nghĩ trồng giống khoai tây, cứ trực tiếp ươm giống.

Quả thực là quá lãng phí. Tử Tình vừa nghe đứng ngồi không yên. Kéo Lâm Khang Bình định đi khang trang, Lâm Khang Bình nhìn nhìn Tử Tình, bụng còn không rõ rang lắm, đành phải đáp ứng.

Đến Khang trang, Lâm An đi tìm người đang thu ngô, chờ mọi người đều vây lại, Tử Tình xuống đất, cầm cây kéo, nói cho bọn họ cắt khoảng như thế nào, trồng như thế nào. Tử Tình làm mẫu 1 lần, cắt không ít dây mây.

"Chờ đến lúc dây khoai lang dài hai ba thước, nhớ phải ngắt ngọn, không được để dài ra nữa, bằng không, khoai lang sẽ không lớn."

Tử Tình còn nhấn mạnh hai lần, dây mây nằm sấp trên mặt đất, rễ cắm sâu trong đất, nên cần bón phân thường xuyên.

Lâm An sờ sờ đầu, hỏi: "Chủ tử, một mẫu thử nghiệm có thể ngắt lấy nhiều dây mây, trồng được khoảng hơn hai mươi mẫu, chúng ta trồng nhiều như vậy ư?"

Tử Tình biết ý của Lâm An, khoai lang không thể so với ngô, có thể làm lương thực, lại không thể giống khoai tây có thể làm đồ ăn, không biết khoai lang dùng để làm gì, trừ bỏ khoai lang nướng, thì nhu cầu không nhiều lắm, sản lượng lại cao, người có tiền không mua, thỉnh thoảng ngán cơm thịt mới đổi vị, người nghèo thì tùy tiện tìm một chỗ tự trồng.

Tử Tình nhìn mấy mẫu mẫu khoai lang, nghĩ nghĩ, nói: "Đem dây mây này trồng hết đi, dù sao trong nhà cũng có heo, nếu nhiều quá thì mùa đông sẽ nuôi thêm mấy con heo nữa." Về phần khoai lang, Tử Tình thật sự có một điểm ý tưởng.

Lão Chu nhìn về phía Tử Tình, hỏi: "Đông gia, lão nhân ta cũng trồng cũng ăn khoai lang bảy tám năm rồi, nhưng chưa từng nghe mấy biện pháp của người, nếu không được thì phí mấy mẫu đất quá."

lúc này Tử Tình đang vắt óc tìm kế chế biến khoai lang, nên không chú ý lời của lão Chu \, Lâm An nhìn thoáng qua Lâm Khang Bình, lại liếc mắt Tử Tình một cái, nói: "Chu bá yên tâm đi, trong lòng nãi nãi chúng ta đều biết, hôm nay ngươi cũng tận mắt biết nên làm như thế nào rồi đấy, về sau, chuyện này giao cho ngươi, chờ mùa thu hoạch, ngươi sẽ biết có được hay không, cứ như vậy đi, có thể trồng bao nhiêu khoai lang thì trồng, nãi nãi chúng ta cũng là làm một chuyện công đức."

Lâm Khang Bình trừng mắt nhìn Lâm An, nói: "Nói bậy bạ gì hả? Nãi nãi các ngươi đi xa vào năm kìa, nghe người khác nói như vậy, bằng không, nàng làm sao biết?"

Lâm An không ngờ mình vuốt mông ngựa lại làm ngựa xước da (nịnh nọt mà không có kết quả), vuốt đầu mình, nghĩ mãi không ra, chỉ biết than thở vài câu gì đó.

lúc này Tử Tình đã chú ý, cũng hiểu ý của Lâm Khang Bình, không hy vọng danh tiếng của mình truyền ra ngoài, sợ rước lấy phiền toái không cần thiết. Nhưng lần này cũng không có cách nào khác, tình viên không có đất trồng khoai lang, không thể không đến nơi này trồng, cũng may đều là người trong thôn trang của mình, cũng không phải người ngoài.

Tử Tình kéo tay Lâm Khang Bình, tỏ vẻ mình biết sai rồi, nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của mọi người, nhất là Lâm An, dù sao cũng là quản sự, trước mặt mọi người bị mắng nên hắn ngượng ngùng.

"Còn nữa, mọi người nhớ kỹ, để biết khoai lang lớn chưa, thì nhìn gốc cây. Các ngươi muốn ăn thì cứ đào thử lên, nhưng đừng nhổ bật gốc." Tử Tình cười nói, tưởng giảm bớt không khí khó chịu.

"Đông gia thật đúng là người hiểu biết nhiều, ngô non cũng vào bụng bọn họ không ít đâu, các ngươi nghe thấy chưa, nếu không làm việc cho tốt, là có lỗi với tâm địa thiện lương của Đông gia, cơm canh mỗi ngày còn có đồ ăn thịt, nơi nào tìm như vậy chỗ tốt thế này? Đây là nhờ vào phúc của Đông gia." Lão Chu nói.

Tử Tình cười cười, lúc này, có một nam hài tử mười bốn mười năm tuổi đột nhiên đến quỳ trước mặt Tử Tình, nói: "Đông gia, ta còn có mấy huynh đệ cùng ăn xin ở bên ngoài, ban đầu, lúc ta tới, bọn họ đều không tin, không dám đến, bây giờ ta cũng coi như có một căn nhà tại đây, nãi nãi, có thể mở lòng từ bi, nhận mấy huynh đệ của ta không, chúng ta nhất định sẽ làm việc cho tốt, nếu chúng ta dùng mánh lới dừa gạt, chủ tử cứ dùng gậy gộc đánh đuổi chúng ta đi, không một câu oán hận. Xin chủ tử thành toàn." Nói xong dập đầu, lạy ba cái.

Tử Tình nhìn về phía Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nói: "Việc này giao cho Lâm quản sự, người có thể tự tìm đến, có thể ở lại hay không thì tự dựa vào bọn hắn, ta nói trước, không tuân thủ trang quy của chúng ta, đều bị đuổi đi."

Tử Tình hỏi sản lượng đậu tương, bởi vì là trồng xen, một mẫu được cầm hai trăm, sản lượng ngô cũng được tính toán, tầm ba trăm năm mươi cân, so với năm trước thì tăng lên nhiều, như vậy một mẫu thu vào đươc 1,5 lượng bạc, giống với trồng cây bình thường.

Lão Chu rất bội phục: "Đông gia, biện pháp này thật đúng là tốt, lão nhân như ta trồng mấy chục năm, cũng không nghĩ tới, còn nữa, người nghĩ đến việc đem gà con bắt sâu, trời ạ, xem ra đầu óc thong mình thì làm chuyện gì đều tốt, đám các ngươi có ý kiến hay thì cứu nói với Đông gia đi, Đông gia đều tặng giải thưởng lớn đấy."

Mọi người nghe xong đều hâm mộ, nhưng biện pháp thì không có. Lâm Khang Bình muốn đi tuần tra một chút, sai mọi người giải tán, Tử Tình đến nơi ở của Thẩm Tân Phúc, họ đang thu ngô, Hoàng bà bà chọn chút ngô non, nấu chín, đang cho mấy đứa nhỏ ăn, cũng tặng Tử Tình mấy cái.

Nói thật, Tử Tình không hứng thú với ngô lắm, dù sao giờ phút này, còn chưa xuất hiện ngô nếp dẻo, loại ngô này, dù nói như thế nào, cũng là lương thực phụ thôi, không có khả năng ăn ngon nỗi. Lúc mới ăn thì còn thấy thơm ngát, ăn nhiều hơn mấy ngụm thì chán.

"Trước kia, ta thật đúng là cho rằng không có chuyện gì để làm, cho không tiền lương, nhận cũng xấu hôt. Một đoạn thời gian này, mặc dù việc không nhiều lắm, nhưng cũng không nhàn rỗi, đều là chút việc vặt." Thẩm Tân Phúc thấy Tử Tình cười nói.

"Biểu ca yên tâm, việc bận chưa đến lúc thôi, còn xin biểu ca đến lúc đó đừng sợ mệt." Tử Tình cười trả lời.

"Điều này cũng đúng, một mảnh lớn như vậy, đầu tiên, người quá ít, muội phu nói ngươi muốn xây một cái thôn trang, chính là thôn trang này hấp dẫn ta, mọi người hiền hòa sống chung. Muội muội đúng là một người tốt bụng."

Lúc này, lão bà của Thẩm Tân Phúc - Ngũ thị cũng dẫn đứa nhỏ đến, nói giỡn cùng Tử Tình. Dù sao cũng là chút chuyện quần áo, son, trang sức,.

"Muội muội có làn da tốt thật, không biết dùng phấn son gì? Ta thường xuyên mua lại cảm thấy nhan sắc không đủ, bôi cũng không tự nhiên bằng muội muội, cứ như không đánh phấn ấy." Ngũ thị hỏi.

Tử Tình sờ sờ mặt mình, nói: "Tẩu tử, ta thật đúng là không bôi gì cả, ta cũng không dùng bột son gì, tẩu tử cũng biết đấy, ta không ra khỏi cửa, lại là một người lười, sao mà tự ép buộc mình chứ?"

Phía nam có khí hậu ướt át, Tử Tình lại trẻ tuổi, cần son bột nước làm gì, nhưng thường xuyên dùng sửa dê rửa mặt, cảm thấy làn da căng bóng, cũng đắp mặt nạ, đơn giản là Tử Tình chỉ cần nằm, tự nhiên có Tiểu Thanh tiểu lam hầu hạ.

Thấy ánh mắt hâm mộ của Ngũ thị, nghĩ đến Thẩm Tân Phúc, Tử Tình vẫn nói: "Tẩu tử, không bằng, lúc nào ngươi rãnh thì dùng lòng trắng trứng trộn với ít mật ong, đắp lên mặt, tầm nửa khắc là được. Bình thường thì ba ngày ta làm một lần, chỉ cần kiên trì thì chắc chắn sẽ có hiệu quả."

Đang nói, Lâm Khang Bình tìm đến, nói là trong trang mấy ngày nay rất bận, muốn đưa Tử Tình về trước, Tử Tình nghĩ mình cũng làm xong việc cần làm rồi, sẽ không ở lại thêm phiền.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.01.2015, 01:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 10138 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 250: Chu thị cầu hôn

Trở về nhà, Tử Tình thành thành thật thật rửa mặt thay quần áo, lên giường nghỉ ngơi, tiểu Thanh đưa bát canh gà vằn thắn tới, để Tử Tình ăn lót dạ trước một chút, mang thai từ sau khi qua ba tháng, lượng cơm Tử Tình ăn nhiều lên trông thấy, thường xuyên cần thêm bữa.

Tử Tình không yên lòng, xưởng xà phòng tuy Lâm Khang Bình định đến kinh thành xây, nhưng chuyện xử lý nước thải là một vấn đề khó khăn, tuy công nghiệp cổ đại ít, Tử Tình có thể xả trực tiếp nước thải xuống đất, sống lại đã từng là một người hiện đại, Tử Tình thật sự có chút không đành lòng làm như vậy.

Lâm Khang Bình thấy Tử Tình không biết suy nghĩ cái gì, liền ngồi xuống bên cạnh Tử Tình, kéo tay Tử Tình nói: "Tình Nhi là đang trách ta?"

Tử Tình lúc này mới hoàn hồn, ghé vào trên đùi Lâm Khang Bình, nói: "Ta ngay cả ý tốt của ngươi cũng không nhận sao? Vậy ta thành cái gì chứ? Ta là đang suy nghĩ chuyện xưởng xà phòng, ngươi yên tâm, sau này có chuyện gì, ta ở nhà thử qua rồi, liền giao cho ngươi đi làm."

Lâm Khang Bình vuốt mặt Tử Tình, nói: "Ta thật ra còn có chút tò mò, trong đầu ngươi còn có thứ tốt gì vậy?"

"Ngươi cũng biết, ta thích xem tạp thư, ai bảo trí nhớ của ta lại tốt như vậy? Thấy cái gì đều muốn làm thử xem, ngươi cũng vụng trộm mà vui vẻ đi thôi." Tử Tình cố ý nói, muốn chuyển hướng chủ đề của Lâm Khang Bình.

"Đúng rồi, ngày nào đó ta còn muốn đi An Châu một chuyến, A Thổ cùng A Thủy đi theo ngươi học chế tạo xong, cửa nhà lại phải thay đổi người rồi. Đứa nhỏ của chúng ta mấy tháng sau cũng muốn sinh, không bằng lại cho ngươi thêm hai người nữa đến, Tiểu Thanh cùng Tiểu Lam sử dụng không đủ. Tiểu Hồng cùng Tiểu Tử kia bọn chúng cũng bận không qua nổi, cũng chỉ không hơn."

Tử Tình vừa nghĩ, cũng thật là thiếu người, liền gật gật đầu.

Sau khi ăn cơm chiều, Thẩm thị đỡ Hà thị tới, Tử Tình vừa thấy khẳng định là có chuyện muốn nói, vội đón hai người tiến vào, nói: "Nương. Có việc sai người kêu con qua một chút là được rồi, tội gì phải tự mình đi một chuyến."

"Đây cũng không phải vừa ăn cơm xong, đi hóng mát một chút sao? Con lại có bầu, tội gì đến ép buộc con. Đúng rồi, đại ca con gửi thư. Con xem." Thẩm thị đưa cho Tử Tình mấy tờ giấy.

Lần trước lúc Tử Thọ đi. Nhờ cậy Tử Tình chuyện nữ hài Dương gia, Tử Tình không biết ý của Tử Phúc ra sao. Liền lập tức gửi thư hỏi ý tứ của Tử Phúc, đây không tới một tháng. Hồi âm đã đến rồi.

Ý Tử Phúc là tiên sinh hắn nhìn trúng phẩm tính của nữ hài này không tệ. Phỏng chừng tương lai có thể ở lại bên người Thẩm thị, về phần tình huống của gia đình Dương tiên sinh, Tử Phúc cũng biết một ít, khó có được là Dương gia có một con trai. Đọc sách cũng không tệ, ít nhất tương lai không đến mức liên lụy đến Tử Thọ.

"Ý của con là vậy? Tử Thọ ngày kia đã trở lại rồi. Ta tìm mấy nhà, nhưng không biết đến lúc đó hắn có đồng ý xem tướng không." Thẩm thị hỏi.

"Con cũng nói không tốt, trước khi đi, hắn vậy mà đến chỗ con đây, cầu con nói giúp cho hắn, hắn vẫn là thích nữ hài Dương gia. Nương không bằng chờ hắn trở về hỏi một chút ý tứ của hắn."

"Ta muốn nói, vẫn là xem ý tứ của Tiểu Tam, ta thấy bây giờ Tình nhi cũng trôi qua không tệ, tự mình chọn vẫn là muốn là muốn tốt một chút, chúng ta lại không cần sự giúp đỡ của nhà gái." Hà thị nói.

Thẩm thị vừa nghe, cũng phân vân một chút, vẫn là chờ Tử Thọ trở về tự quyết định đi, cùng Tử Tình chơi đùa với đứa nhỏ, rồi mới rời đi.

Ngày tiếp theo, vừa khéo Lâm Phong bắt được mấy con lươn từ trong hồ nước, Tử Tình định lấy sang bên nhà Thẩm thị ăn, một tay vịn Tiểu Thanh, Tiểu Lam đỡ Thư Duệ, một đoàn trở về nhà mẹ đẻ.

Vừa vào cửa, Tử Tình vừa buông đồ ra, Chu thị tới cửa, Chu thị nhìn Tiểu Thanh cùng Tiểu Lam một chút, Tiểu Lam nhìn lại Tử Tình, thấy Tử Tình khẽ gật đầu, liền kéo Tiểu Thanh mang theo đứa nhỏ đi ra ngoài, Hà thị cũng mang theo Tử Vũ đi ra ngoài, Tử Tình tất nhiên là ngồi một chỗ không nhúc nhích.

Chu thị nhìn Thẩm thị cùng Tử Tình một chút, nói: "Nghe nói trước đây vài ngày đệ muội vẫn nhờ người tìm kiếm nữ hài tử cho Tử Thọ, ta đây vừa nghĩ, cũng phải, Tử Thọ cũng mười bảy rồi, aiz, tại sao không nói chúng ta đều già rồi, bọn nhỏ cũng lớn lên quá nhanh, lúc này mới có mấy năm, mỗi người đều phải thành thân rồi?"

Thẩm thị không biết ý đồ đến của Chu thị, không tiếp lời, chỉ là cười cười.

Chu thị đành phải nói thêm: "Thực ra, trong lòng ta nhưng là có suy nghĩ này, đệ muội còn nhớ rõ huynh đệ nhà mẹ đẻ ta chứ? Chính là Cẩu Tể ý, con gái lớn nhà hắn năm nay cũng mười lăm, dáng vẻ khách khí,( ý tả xinh đẹp ) làm việc cũng tốt, đệ muội nếu không tin, có thể đi hỏi thăm một chút, chậc chậc, cũng không phải là ta khen chất nữ của mình, phía dưới còn một đống đệ đệ muội muội, đều là nàng một tay nuôi lớn, rất có khả năng đấy."

Thì ra là ý tứ này, Thẩm thị trong lòng thật đúng là buồn cười, lấy quan hệ của nàng cùng Chu thị, chất nữ nhà nàng cho dù là một đóa hoa, Thẩm thị cũng không thể cho nàng vào cửa.

"Đại tẩu thật sự là nói đùa à? Tử Thọ nhà ta nói, muốn tìm một người có thể đọc sách biết chữ, việc này thật đúng là không được, đa tạ đại tẩu."

"Ôi, ngươi với ta lúc đó chẳng phải cũng không đọc qua sách, cuộc sống cũng trôi qua không tệ, còn có nhà Tử Lộc, lúc gả tới đây chẳng phải chữ to cũng không biết mấy chữ, cưới vợ này quan trọng là nhân phẩm, biết chữ có thể làm cơm ăn sao? Có thể hầu hạ người một nhà có thể đi vào phòng bếp làm một tay đồ ăn ngon mới là đúng." Chu thị chưa từ bỏ ý định, tiếp tục khuyên nhủ.

"Ngại quá, chuyện này thật đúng là không được, đại tẩu, ta đã coi trọng mấy nhà rồi, chỉ chờ Tử Thọ về nhà rồi sẽ xem tướng." Thẩm thị nói.

"Từ xưa chính là lời mai mối, lệnh cha mẹ, ở chỗ nào tùy theo đứa nhỏ đến hồ nháo, đệ đệ nhà mẹ đẻ ta kia, của cải cũng không phải nghèo quá, đệ đệ nhà mẹ đẻ ta là người quản lý phòng bếp trong thôn, một năm ăn uống tiệc tùng không nói, nhà ai có việc hiếu hỉ gì, không đều phải gói cho một phần hồng bao, điều kiện tốt như vậy đệ muội vẫn còn thấy không được?"

"Đại tẩu, ngươi hôm nay chính là thuyết phục như thế nào, cũng là không được, việc này không thương lượng, Tử Thọ nhà ta muốn tìm một người xuất thân từ nhà đọc sách."

Chu thị thấy Thẩm thị chết sống không đồng ý, chỉ phải bất đắc dĩ rời đi, Tử Tình cùng Thẩm thị cũng đều cho là chuyện này coi như xong. Về nhà còn chê cười nhắc tới với Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình cũng không để ý.

Ai biết không tới hai ngày, Thẩm thị nổi giận đùng đùng tìm đến Tử Tình, thì ra Chu thị còn không hết hy vọng, lúc này nha, là muội tử nhà mẹ đẻ nàng, nhà ở phủ An Châu, nói là biết đọc sách biết lễ, trong nhà hình như là mở cửa hàng nhỏ gì đó.

"Con nói, trong nhà mở cửa hàng nhỏ, làm sao biết đọc sách biết lễ chứ? Ta không đồng ý, nàng ngược lại oán giận ta nhiều chuyện, lúc đầu tìm một người, nói đúng không biết chữ, nhưng tìm một người biết chữ, ta lại ra sức từ chối, rõ ràng chính là khinh thường người nhà mẹ nàng, con nói, ta dựa vào cái gì mà thấy người nhà mẹ đẻ nàng tốt? Người tốt lành gì, cứ như vậy muốn nhét người vào nhà chúng ta?" Thẩm thị tức giận đến nỗi không biết nói cái gì cho phải.

Tử Tình bước lên phía trước bưng một chén nước cho Thẩm thị, nói: "Nương quyết định không để ý tới nàng thì thôi, tội gì bận tâm tới những thứ không đâu?"

"Đúng vậy, ta cùng nàng ầm ĩ một trận, mấy năm nay chịu bị nàng tức giận, còn tưởng rằng ta dễ bắt nạt à? Chẳng qua là nàng cái người này, ta biết, chỉ sợ lại muốn bố trí chúng ta khắp nơi, rất không có ý nghĩa."

Đang nói, Lâm Khang Bình tiến vào, thấy vẻ mặt Thẩm thị không đúng, vội hỏi: "Nương làm sao vậy, ai lại chọc giận nương vậy?"

"Còn có thể là ai, đại nương ta đấy." Tử Tình nói xong liền kể lại một lần chuyện ngày hôm nay của Chu thị.

"Nương nhưng đừng tin nàng nói bậy, tính tình đệ đệ nhà mẹ đẻ của nàng cũng không khác đại nương là mấy, thích chiếm món lợi nhỏ, người trong thôn đều chướng mắt hắn, nữ nhi nhà hắn có thể tốt chỗ nào? Còn có, hôm nay mới nói đứa nhỏ nhà dì ở An Châu này, nếu thật là tốt, tại sao lần trước không đề cập tới? Nơi này không chừng là có chuyện gì rồi?" Lâm Khang Bình nói.

Tử Tình suy nghĩ một chút, Xuân Ngọc đoạn giao rồi, Chu thị không chừng muốn kéo gần quan hệ cùng Tăng Thụy Tường, có một người nhà mẹ đẻ nàng gả tới, không phải dễ nói chuyện?

"Còn có thể có chuyện gì, dù sao cũng là vì tiền tài, còn có, thấy chúng ta cùng một nhà đại cô ngươi không lui tới nữa, lo lắng ngày nào đó chúng ta nhất thời tức giận, cũng cùng nàng náo cứng, nếu có người nhà mẹ đẻ gả tới, cũng không phải dễ nói chuyện một chút? Thật sự là chê cười, ta có chút chuyện ấy đều nhìn không rõ, ta sống uổng phí đống tuổi này rồi." Thẩm thị nói.

Sau khi Thẩm thị đi, Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình nói: "Nếu đại nương ta cũng có thể không lui tới thì tốt rồi, thật đáng ghét."

"Không bằng ta cũng nghĩ một biện pháp thu thập một nhà đại cha ngươi một lần, trút giận thay nương mình." Lâm Khang Bình nhìn Tử Tình nói.

"Vậy còn không nói mau, rốt cuộc có biện pháp gì?"

"Ngươi nghĩ lại xem, đại cha đại nương ngươi đều coi trọng bạc như vậy, không bằng chúng ta liền xuống tay từ chỗ này, tìm cách làm cho bọn họ mất một khoản lớn, làm cho bọn họ đau lòng khó nhịn, hoặc là tìm chút phiền toái cho bọn họ, làm cho bọn họ bỏ tiền trừ tai họa."

"Nói thì dễ, có thể làm được mới khó, tính tình này của bọn họ, không dễ dàng đào được bạc đâu, ngay cả khi ngươi đào xong cái hố, bọn họ cũng chưa chắc có thể nhảy vào, còn uổng phí công sức của chúng ta."

"Chuyện này, ngươi không cần phải quản, dù sao còn có ta đây, ta chỉ sợ làm lớn quá, đến lúc đó bọn họ đẩy a công bà cho cha mẹ, chúng ta ngược lại thành làm không tốt. Lấy hiểu biết của ta với bọn họ, khẳng định là sẽ từ chỗ cha mình bù vào." Lâm Khang Bình có chút khó khăn, mức độ này, nên thế nào cho chắc chắn.

"Ngươi yên tâm đi, đến lúc đó, ta có biện pháp làm cho bọn họ không mở được miệng, ngươi chỉ để ý mà làm đi. Cho dù để mình nuôi, cũng chẳng qua mấy người chúng ta một năm mất một hai bạc liền xong việc, vì hết giận, ta cũng nhận vậy." Tử Tình nói xong liền kể cho Lâm Khang Bình lời nói nàng nghe được khi Điền thị chúc thọ năm ấy, cùng với khi nhỏ gặp được tất cả đãi ngộ không bình đẳng một chút trí nhớ cũng nói cho Lâm Khang Bình.

"Ngươi sao lại không nói sớm? Nhận không những ủy khuất này, còn để cho bọn họ muốn đông muốn tây? Sớm nói với ta, cũng khiến hắn giống như đại cô gia, quét sạch thanh danh. Còn thay bọn họ nói rộng ra. Ngươi yên tâm, ta biết làm như thế nào rồi, ngươi vừa nói, tiền ở riêng bọn họ ít nhất có vốn riêng năm sáu mươi lượng bạc, rất đáng giận, đều là một nhà cái gì vậy? Ta mà không thay ngươi thả ra ngụm khí này, ta thực sự uổng công làm người chồng." Lâm Khang Bình tức giận tới mức muốn cắn răng chửi người.

Về phần Lâm Khang Bình muốn làm cái gì, thật sự phải cân nhắc thật tốt, mới có thể khiến cho Chu thị giống như một nhà Xuân Ngọc, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã.

Đương nhiên, cái này không phải là chuyện Tử Tình muốn quan tâm, Lâm Khang Bình cũng không muốn Tử Tình biết hắn dùng chút thủ đoạn gì không mấy sáng sủa.

Ngày tiếp theo, Tử Lộc cùng Tử Thọ, Tử Hỉ đều nghỉ phép về nhà , Tử Tình vừa vặn đi qua cùng cả nhà trò chuyện, lúc này, Chu thị lại tới cửa
----
híc dạo này ta lại rảng rỗi sinh nông nổi lại đi cày tiên hiệp rồi :(
bắt đền Hấp Hấp ta kích vào gửi trả lời toàn vào phần thảo luận thôi. huhu


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 158 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.