Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 01.01.2015, 16:41
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ta được



Tề Vân Đình sờ sờ hai má, cảm giác mềm mại ấm áp kia, đầu lưỡi trơn mềm khẽ chạm vào……

Quên đi, phải làm chuyện quan trọng trước, hắn chỉnh lại quần áo, đi ra ngoài xử lí con thỏ.

Lúc đặt con thỏ lên lửa nướng, người kia vẫn còn hò hét.

” Nàng cứ gào như quỷ khóc sói tru, coi chừng sẽ dụ dã thú tới.”

Hân Duyệt bật cười chạy đến ngồi cạnh hắn,”Sao rồi, ăn được chưa.”

“Ăn được cũng không cho nàng ăn, vừa rồi vì cứu nàng, hao phí nhiều thể lực lắm, ta phải ăn hết.”

“Được, ta bảo đảm một ngụm cũng không ăn.”

—- Hey hey hey, phục ta đi, nhìn con mèo nhỏ như nàng còn có thể hống hách tới khi nào, sớm muộn gì nàng cũng phải e dè khép nép theo ta về nhà làm vợ ta.

—- hứ, không cho ta ăn, ngươi tưởng vậy là xong à, ta không chỉ ăn một ngụm, mà là ăn rất nhiều ngụm, ta phải ăn sạch từ đầu tới chân con thỏ luôn.

“Thơm quá hà, thì ra cổ nhân khi đi ra ngoài đều mang theo muối.” Hân Duyệt nhìn hắn đang rải muối lên thịt thỏ.

” Cái gì là cổ nhân, nàng sao cứ nói những lời ta nghe không hiểu thế.”

” A, vô ý, vô ý, ta cũng không biết tại sao từ lúc bị đụng trúng đầu cứ nói những lời kì lạ đó.”

Tề Vân Đình xé một chân con thỏ,”Ăn đi, nhìn nàng sắp rớt nước miếng rồi kìa.”

“Hì hì, vậy cám ơn nha.”

Sức ăn của Hân Duyệt không nhiều, một cái chân cũng no rồi, Tề Vân Đình cầm toàn bộ con thỏ ngồi gặm, nhả xương ra ngoài.

” Ta mệt rồi, buồn ngủ.”

” Lạnh như vậy, làm sao ngủ, như vậy đi, nếu nàng không để ý, ta có thể hy sinh một chút, ôm nàng ngủ.” Tề Vân Đình không chút để ý thản nhiên nói.

—- để ý sao không, dù sao chân cũng để ngươi ôm rồi, ôm thân thể một chút thì có sao, còn có thể vụng trộm ăn đậu hủ.

Hân Duyệt da mặt dày cười cười, liền nhào đến nằm trong lồng ngực người ta. Ngồi trên đùi người ta, vòng cánh tay ôm cổ, còn dùng sức hướng cọ cọ vào lồng ngực hắn, ui, thật ấm áp, dễ ngủ hơn……

Lại không biết một người khác đang làm túi ngủ nghĩ gì,—- haiz, kể từ lần đó*/ mà nay cảm thấy mình ngồi an tĩnh giống Liễu Hạ Huệ, đang ôm người đẹp nha, tại sao lại……

Cúi đầu nhìn người đang ngủ say trong ngực, hàng lông mi thật dài nhắm lại cũng thấy xinh đẹp, cái mũi nhỏ nhắn, bờ môi đỏ mọng kiều diễm, xuống chút nữa, là đôi gò bồng đảo tròn trịa đàn hồi mà hắn đã từng lĩnh giáo, chẳng qua chỉ dùng đầu chứ không phải dùng tay, cặp mông mềm mại của nàng đang ngồi trên đùi mình……

Đứng lên đi, ngươi mau đứng lên đi, tuy hắn đã nhiệt huyết sôi trào, hận không thể động tay động chân, nhưng mà…… Nhưng mà không đứng lên được, có lẽ là do đã yên lặng quá lâu đi, nhưng mà, Tề Vân Đình đã cảm giác được nó ngo ngoe muốn động.

Có lẽ nó biết cho dù có đứng lên, cũng không thể làm gì được, không phải sẽ nhẫn nhịn tới nội thương? Cho nên không muốn đứng dậy.

Thật ra hắn nghĩ cho Hân Duyệt, cũng là đang cho mình có thời gian suy nghĩ, thật ra có muốn cưới nàng vào cửa hay không, tuy hắn có tự tin, nhưng mà…… Hơn nữa, hành vi của nàng quái dị, còn có rất nhiều việc không giải thích được. Vốn hắn đã chuẩn bị tâm lí cả đời không lấy vợ, chỉ tại mẹ bắt ép hắn cưới người thứ năm.

Hắn cúi đầu, ấn một nụ hôn lên gò má ửng hồng của Hân Duyệt. Mỉm cười ôm nàng đi ngủ.

Hôm sau, lúc mặt trời chiếu rọi, khí lạnh tản đi rất nhanh.

Không dám để Hân Duyệt mang hài thêu hoa đi đường nữa, Tề Vân Đình cõng nàng đi từng bước về phía trước, cũng may đế giày da trâu của mình có tẩm dầu, không sợ thấm nước.

Đi khỏi rừng rậm, nhìn thấy một con ngựa đen như đứng đợi ở bìa rừng. Phía trước là một bình nguyên rộng lớn, tuyết đã sắp tan hết, lộ ra những ngọn cỏ xanh.

Hồ Hân Duyệt: Con ngựa của ngươi đúng là không tệ, huấn luyện lúc còn nhỏ à.

Tề Vân Đình: Đó là ngựa Quan công biết không.

Hồ Hân Duyệt: Ngựa Xích Thố nha, sao ta lại không có kiến thức như vậy, nhưng con ngựa của ngươi cũng không phải màu đỏ mà.

Tề Vân Đình: Cùng một giống đó, nhưng màu lông không giống nhau, ta gọi là Lam Thố.

Hồ Hân Duyệt: Lam Thố? Vậy còn không bằng gọi là hồng miêu.

Tề Vân Đình: Đừng lảm nhảm nữa, ngồi cho vững.

——— ————–làm phiền chút xíu———— ———–

Ngựa xích thố là con ngựa nổi tiếng của Quan công trong Tam quốc chí, nghe đồn có thể chạy xa vạn dặm.

——— ————-mời các bạn đọc tiếp———— ———–

Hai người lên ngựa, ngựa chạy như điên sau một lúc, tốc độ dần dần chậm lại.

Hồ Hân Duyệt: Oa, rất thoải mái, trước giờ ta chưa từng cưỡi ngựa vui như vậy.

Tề Vân Đình: Ha ha, kĩ thuật của ta cũng không tệ đúng không.

Hồ Hân Duyệt: Ngươi lượn đi, dù sao cưỡi trâu cũng vậy thôi.

Tề Vân Đình: Không phải nàng vừa nói mình rất thoải mái sao.

Hồ Hân Duyệt: Vừa rồi chạy nhanh, cảm thấy gió thổi quét qua tà áo phiêu diêu rất đẹp, lúc này đi chậm, mới cảm thấy không thoải mái, yên ngựa này quá nhỏ, chỉ hợp cho một người ngồi, ta ngồi phía trước, hơi hơi ê ẩm rồi.

Tề Vân Đình: Được rồi được rồi, thiên kim đại tiểu thư của ta, ta ngồi nhích ra phía sau nhường yên ngựa cho nàng, ta ngồi phía sau yên ngựa là được chứ gì.

Hồ Hân Duyệt: Như vậy cũng không tệ lắm, yên ngựa rất mềm, ngồi rất thoải mái

Hân Duyệt có thể là do cưỡi ngựa quá lâu, ngồi lâu sẽ mỏi, không yên ổn ngọ ngoại lung lung, tìm kiếm một vị trí thoải mái hơn.

Tề Vân Đình hít sâu một hơi, cặp mông tròn trịa của nàng cứ cọ tới cọ lui trên người ta, đây không phải là quyến rũ trắng trợn hay sao……

Con ngựa nương theo đường gập ghềnh chạy lúc nhanh lúc chậm, cũng vô tình làm tăng ma sát của hai người.

—- cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, vậy không cần nhịn nữa, nên làm gì thì làm cái đó thôi……

Hồ Hân Duyệt: Ai da, ngươi có cảm thấy yên ngựa này lại không thoải mái rồi không, vừa rồi còn mềm mại lắm, sao bây giờ lại cứng, còn đâm ta nữa.

Tề Vân Đình: Cứng…… Ôi…… Thích

Hồ Hân Duyệt: Ngươi hừ hừ cái gì vậy, có nghe ta nói chuyện không.

Tề Vân Đình: Ngồi lâu, chắc chắn là không thoải mái, nàng cứ chuyển động xíu, hoạt động một chút là được rồi.

—-□, đã bao lâu? Bao lâu không có cảm giác này?

Hồ Hân Duyệt: Hoạt động một chút, sao ta lại cảm thấy càng nóng hơn, chắc là ma xát sinh nhiệt rồi, ngươi chưa học vật lý chắc không biết đâu.

Giờ phút này, Tề Vân Đình căn bản không thèm để ý Hân Duyệt đang nói cái gì, đang say mê cảm thụ cảm giác đã lâu không có, Hân Duyệt khó hiểu quay đầu lại nhìn hắn, thì thấy mặt hắn đỏ bừng, miệng thở dốc.

—- đôi mắt trong veo như nước mở to, cái miệng nhỏ nhắn đỏ mọng mở ra khép lại, ôi, ta cũng chỉ là nam nhân bình thường thôi—— Tề Vân Đình cuối cùng không nhịn nổi, ôm Hân Duyệt vào lòng, mạnh mẽ hôn nàng.

Hắn dùng một bàn tay nhanh ấn tay kia lại không cho chúng nó sờ loạn, bởi vì hắn biết như vậy sẽ dọa Hân Duyệt.

Kỳ thật cái hôn này đã dọa đến nàng, bởi vì hắn hôn quá nhanh, lại mạnh, công thành đoạt đất, môi lưỡi cùng tiến, làm người ta say mê…… (xin lỗi nếu lời văn của bạn có thô thiển, bạn không biết miêu tả sao nữa @_@)

Hồi lâu sau, chậm rãi buông nàng ra, mắt môi đều cười, chờ bạt tay của nàng, bởi vì tính cách của hắn tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ đâu.

Hân Duyệt ngây người rất lâu, uất ức đến hai mắt đều rưng rưng,” Ngươi…… Ngươi ăn hiếp ta, nụ hôn đầu của người ta cứ như vậy bị ngươi cướp đi rồi? Ta lại không thương ngươi, ngươi…… Ta phải báo thù.”

—- đánh đi, nàng cứ đánh, chỉ cần không đánh chết ta, về sau có cơ hội ta còn…… uhm?

Đôi môi nóng bỏng lại dán lên, Tề Vân Đình kinh ngạc trợn to mắt, chưa hôn đủ???

Nụ hôn nhiệt tình này không thể so với nụ hôn ngắn khi nãy, Hân Duyệt cố ý cắn phá môi của hắn, máu tươi càng làm cho Tề Vân Đình thêm hưng phấn, đang chuẩn bị kéo dài trận chiến, Hân Duyệt đã rút tay lại.

Hân Duyệt tức giận trừng mắt nhìn hắn, đấm một quyền vào khóe môi hắn, máu tươi chảy ròng ròng.

Tề Vân Đình xoa xoa máu ở khóe miệng, cười thản nhiên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.01.2015, 10:06
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chúc các bạn đọc vui.
--- --------
Đêm ở khách điếm



---- ôi, bị người ta đánh, còn thích như vậy, nếu hôn hai lần mới đánh một quyền, vậy cứ đến......

Hồ Hân Duyệt: Ta phải xuống ngựa

Tề Vân Đình: Đừng, nương tử, ta sai rồi, ta chỉ là nhất thời vui vẻ, mới hồ đồ như vậy.

Hồ Hân Duyệt: Ngươi có bệnh à, đang yên đang lành, vui vẻ cái gì

Tề Vân Đình hét vang trời: Ta được, ta được

Hân Duyệt tò mò: Được cái gì?

Tề Vân Đình: À, nương tử, là như thế này, trước kia đi đâu ta cũng cưỡi ngựa một mình cũng tốt lắm, nhưng mà cưỡi ngựa một mình sẽ không được; có điều vừa rồi nàng thấy hai chúng ta cưỡi ngựa nhanh như vậy, lại rất ổn, điều này chứng minh kỹ thuật của ta rất cao, cái này không phải người nào cũng làm được đâu.

Hân Duyệt nửa tin nửa ngờ: Thiệt sao? Vậy sau đó?

Tề Vân Đình: Yên tâm, cam đoan không có lần thứ hai

---- nếu có nàng, vậy thì có rồi

Hân Duyệt không để ý hắn nữa, quay lại nói:" Ta đói."

" A a, phía trước chắc là sắp đến trấn nhỏ, lúc đó sẽ cho nàng ăn ngon. Giá......"

Tề Vân Đình bỗng nhiên nghĩ có đôi khi nữ nhân có chút khó hiểu cũng không sao.

Phóng ngựa chạy nhanh một đoạn, quả nhiên nhìn thấy một cái trấn nhỏ, chọn một khách điếm tốt nhất đi vào, tiểu nhị vội hỏi:" Khách quan, ăn cơm hay ở trọ?"

Tề Vân Đình nhìn về phía Hân Duyệt: "Tối qua ngủ không ngon, nghỉ ngơi một chút, rồi hẳn ăn cơm nha."

Hân Duyệt gật gật đầu.

" Một gian phòng hảo hạng." Tề Vân Đình đặt một thỏi bạc lên bàn.

Gì? Một gian? Đùa với ta à?

" Hai gian."

" Một gian."

" Hai gian."

Tiểu nhị nhịn không được hỏi,"Quan hệ của hai vị đây là......"

" Vợ chồng."

" Còn chưa có vào cửa đâu."

"Cũng không phải chưa từng ngủ chung, nàng nổi giận làm gì."

Mọi người đang ăn cơm xung quanh đều im lặng, tò mò ngó qua bên này nghe ngóng.

---- Tề Vân Đình, tính ngươi lì lợm, da mặt đủ dày, bà đây không muốn chơi với ngươi.

---- con mèo nhỏ, phục đi, đấu với ta, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời thôi.

Hân Duyệt xoay người lên lầu, Tề Vân Đình theo sát đi lên, tiểu nhị mở cửa một gian phòng, "Xin hỏi hai vị có dùng gì không ạ?"

" Các ngươi lấy hết những món ngon lên đây, nương tử nhà ta đói."

Hồ Hân Duyệt: Đừng có nương tử này, nương tử nọ, thiệt khó nghe

Tề Vân Đình: Ồ, nếu nàng cũng gọi ta là phu quân, ta sẽ rất thích nghe, bằng không ta vẫn tôn trọng ý kiến của nàng, gọi nàng là Nhị nha đầu vậy.

Hồ Hân Duyệt: Cút qua một bên, ngươi mới là Nhị ngốc tử, ta là Hân Duyệt, bạn bè đều gọi ta là Duyệt Duyệt, xét thấy ngươi đã cứu ta hai lần, ngươi cũng gọi ta là Duyệt Duyệt đi.

Tề Vân Đình: Được, Duyệt Duyệt, Duyệt Duyệt, thực ngọt nha, Duyệt Duyệt, đừng giận ta nha.

Hân Duyệt không muốn nói chuyện với hắn, tiện thể quăng qua một ánh mắt---- không lấy chồng

---- ta vừa đẹp trai, vóc người lại chuẩn, suy nghĩ lại đi

---- không lấy chồng

---- vi phu rất biết kiếm tiền, toàn bộ bạc đều cho nàng hết, nàng cứ thoải mái tiêu xài.

---- ừa, suy nghĩ một chút

---- vi phu tập võ thể lực tốt, đảm bảo nàng mỗi đêm tính phúc......

---- cút ra ngoài

Lúc tiểu nhị bưng thức ăn vào, vừa vặn nhìn thấy hai người đang mắt qua mày lại, trong lòng cười thầm. Thiệt là tình nồng mật ý, ngủ một gian rất thích hợp.

Cả bàn đồ ăn tỏa ra mùi thơm hấp dẫn, có thù với người, chứ không có thù với cơm. Ăn.

" Duyệt Duyệt ăn nhiều chút, xem ra Duyệt Duyệt nhà ta thích cá dấm đường."

Hân Duyệt bỏ dĩa cá qua bên, bắt đầu ăn Tùng nhân ngọc thước (bạn không biết là cái gì nữa)," Xem ra Duyệt Duyệt nhà ta thích ăn đồ ngọt, chỉ là vi phu không thích ăn lắm, nhưng không sao, Duyệt Duyệt thích là được. Về sau, lúc ăn cơm sẽ chuẩn bị nhiều đồ ngọt một chút."

"Nào, Duyệt Duyệt nếm thử đi, đây là tôm đất Tây hồ, ta nghĩ chắc là ở Tô Châu không có đâu, Duyệt Duyệt......"

Một cây đũa bay tới, mang theo nước luộc và tương cà, để lại dấu vết trên trường bào của Tề Vân Đình, "Quần áo của ta đã bẩn không ra dáng gì nữa rồi, chút nữa sẽ đi mua mới, Duyệt Duyệt nhắc thật đúng lúc, không có đũa cũng không sao, vi phu đút nàng ăn vậy."

Hân Duyệt tức giận không nói nên lời, hôm nay người này uống nhầm thuốc kích thích???

Hồ Hân Duyệt: Ta ăn no, phải ngủ, ta cảnh cáo ngươi, đi ra ngoài mua quần áo thì có thể, nhưng không được vụng trộm mò lên giường ta.

---- ta còn yêu trộm nữa, chút nữa ta sẽ quang minh chính đại làm.

Tề Vân Đình: Vi phu còn chưa ăn đâu, không cùng vi phu ăn chút gì sao.

Hân Duyệt không thèm để ý hắn, đi thẳng tới giường ngủ.

Tề Vân Đình âm thầm buồn cười, thì ra chọc nàng tức giận lại là chuyện vui vẻ như vậy.

Hân Duyệt đang ngủ bị mùi đồ ăn đánh thức, mở mắt thì thấy, Tề Vân Đình đã thay bộ quần áo trắng tinh, đang ngồi trước bàn ăn.

" Ăn cơm cũng không gọi ta, sao ta chỉ ngủ có một chút mà tới bữa tối rồi."

"Đại tiểu thư của ta, đây là điểm tâm sáng."

Hân Duyệt ngây người: "Ngươi muốn nói ta đã ngủ tới sáng sớm hôm sau?"

Gật đầu.

"Vậy ngươi cũng không gọi ta ăn cơm chiều, thiệt không có nghĩa khí."

" Ta gọi nàng phải tỉnh mới được chứ, nàng ngủ y chang heo, ta gõ kẻng mà cũng không chịu thức."

Hân Duyệt rửa mặt, lấy một cái bánh bao tới gặm.

"Gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn như hoa, sao lại để lấm lem thế này?" Tề Vân Đình lấy tay giúp Hân Duyệt lau vụng bánh, ánh mắt dịu dàng có thể dìm chết người ta trong đó.

Hân Duyệt đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, "Tối qua ngươi ngủ đâu?"

"Trên giường đó."

"Ở gian nào?"

" Nàng nói đi? Chúng ta thuê mấy gian?"

" Một gian, vậy ngươi...... Có làm gì ta không?"

"Lúc ở ổ cướp không phải chưa từng ngủ chung, ta có làm gì không?"

" Đó là lúc nguy nan, ngươi đương nhiên sẽ không làm gì. Nhưng mà bây giờ......"

"Bây giờ thái bình thịnh thế, rồi sao□?"

"Đừng nhiều lời, rốt cuộc có hay không?"

"Nàng nhìn quần áo trên người chẳng phải sẽ biết sao."

" Quần áo, ta làm sao biết ngươi có phải đã cởi ra hết, rồi lại mặc vào."

"Ừa, cách này cũng không tệ, sao ta lại không nghĩ tới chứ, lần sau thử một chút."

Một cái bánh bao bay tới, người chụp lấy vọt đến cạnh cửa, Tề Vân Đình cười nói: "Quần áo mua cho nàng để ở bên giường, ta xuống trước dẫn ngựa, nàng tắm rửa xong rồi xuống." Lúc đóng cửa lại bồi thêm một câu: "Ta sẽ không đánh lén nàng, một ngày nào đó, ta muốn lúc nàng còn tỉnh, cam tâm tình nguyện giao cho ta."

Lại một cái bánh bao bay tới, đập vào cửa, người đã xuống dưới lầu.

Tề Vân Đình đợi mãi không thấy người đâu, đành phải quay lên lầu, thấy nàng mặc quần áo rồi, đang chiến đấu với đầu tóc.

"Nàng làm gì lâu vậy?"

" Ta không biết búi tóc, xõa tóc ra thì không biết sẽ làm người ta chú ý tới mức nào."

Tề Vân Đình không chút khó chịu thở dài, "Không có ta, nàng làm sao sống?"

Hắn chải vài ba cái đã búi cho Hân Duyệt một búi tóc đơn giản, cũng không khó coi lắm.

"Cả chuyện này cũng biết, không phải là do thường chải tóc cho người khác chứ." Hân Duyệt có chút không vui.

"Lúc trước, xem đám nha hoàn chải đầu cho mẹ ta học được, có gì khó đâu." Kéo Hân Duyệt vui vui vẻ vẻ đi xuống lầu.


Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 11:55.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.01.2015, 13:29
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cưỡi bạch mã



Hai người ngồi chung con ngựa, tiếp tục đi về phương nam. Lúc giữa trưa, đi đến cạnh một con sông, nước chảy trong veo, hai bên bờ cỏ xanh mơn mởn, Tề Vân Đình ôm Hân Duyệt xuống ngựa, tháo dây cương để Lam Thố tự chạy đi ăn.

Hắn lấy trong túi ra hai cái bánh mỳ nguội, "Ăn chút gì đi."

Hân Duyệt đang vui vui vẻ vẻ cầm lấy, nhìn thấy nó lại nhíu mày: "Ta vẫn là cảm thấy nướng thỏ ăn ngon hơn." Nhìn cách đó không xa có một rừng cây, tựa hồ đang tìm kiếm bóng dáng con thỏ.

" Nàng nghĩ thỏ dễ bắt lắm chắc, nếu nàng có võ công còn có thể giúp cho ta, dựa vào một mình ta, thì thôi quên đi."

"Vậy tối nay có được ăn ngon không?"

" Buổi tối, nếu chúng ta tới được Thương Châu, có khách điếm nhà mình, đến lúc đó tùy nàng muốn ăn gì cũng được."

" Tốt quá, thật ra ta cũng còn no, bữa trưa chắc không ăn đâu, đợi tới tối mình ăn luôn."

Xa xa có một người cưỡi ngựa trắng đang gào thét phóng tới, có lẽ cũng nhìn thấy con sông và cỏ non ở đây, hắn xoay người xuống ngựa, tháo dây cương để con ngựa tự do. Hắn lấy trong hành lí ra một bình nước, ngồi ở bờ sông múc nước.

Hân Duyệt quan sát từ xa, đây là một thiếu niên cao gầy, ngũ quan góc cạnh nhưng vẫn có chút nhu hòa, sau lưng đeo kiếm, rất có phong thái của hiệp khách.

Không lẽ là Dương Quá sao?

Hân Duyệt cầm bánh mỳ đi tới phía trước, lại bị Tề Vân Đình giữ lại.

"Sao vậy, ngươi không ăn thì ta cho hắn ăn?"

"Nàng cho hắn như vậy, hắn có thể nhận sao?"

Tề Vân Đình tiến lên chắp tay: "Xin hỏi vị huynh đài xưng hô thế nào?"

Khi nói chuyện vẫn ngửa đầu kiêu ngạo, có điều bộ dáng của hắn cũng coi như đủ lễ nghĩa.

"Không dám, tại hạ Quách Hướng, xin hỏi huynh đài có chuyện gì?"

"Tại hạ Tề Vân Đình, đây là tiện nội......"

"Cái gì tiện nội, ngươi mới tiện đó?" Hân Duyệt trừng mắt nhìn. Tuy nhiên biết tiện nội là danh từ để gọi thê tử, những vẫn cảm thấy thiệt khó nghe.

Tề Vân Đình câm nín nhìn trời xanh, cố gắng nén tức giận.

"Xin chào, ta tên là Hân Duyệt."

Tề Vân Đình lườm một cái cảnh cáo ---- khuê danh không phải ai cũng có thể gọi biết không?

Quách Hướng nghi hoặc nhìn hai người, không biết nói gì cho phải.

Đối với người thiếu não như Hân Duyệt, Tề Vân Đình quyết định mặc kệ. Hắn mở miệng nói: "Chúng ta tới đây, giữa trưa chắc cũng đói bụng rồi, chi bằng hãy hợp tác bắt thỏ hoang thú rừng gì đó, cũng có thể no bụng."

Quách Hương vui vẻ: "Thật tốt, mời Tề huynh."

" Mời." Tề Vân Đình vứt cho Hân Duyệt một cái nhìn tà mị---- thế nào, vẫn là vi phu thương nàng đúng không.

Hân Duyệt cười tươi như một đóa hoa, kéo tay áo Tề Vân Đình:" Ta cũng đi."

Trong khu rừng nhỏ có nhiều cỏ dại và lá rụng, bọn họ đi về phía trước tìm kiếm.

" Tề huynh cẩn thận." Quách Hướng đột nhiên rút kiếm phóng về phía sau Tề Vân Đình, một con rắn bị chém thành hai nửa.

Hân Duyệt chắc rằng con rắn này không thể làm Tề Vân Đình bị thương, có điều cũng có thể nhìn ra Quách Hướng là một người nhiệt tình.

Quách Hướng nói: "Chi bằng, chúng ta cứ ăn thịt rắn đi."

" Ăn rắn, đánh chết ta cũng không ăn, vừa nhìn đã thấy ghê rồi, các ngươi cũng đừng ăn."

" Xem ra Duyệt Duyệt ăn không quen, thật ra thịt rắn ăn rất ngon."

Quách Hướng đột nhiên phi thân đi ra ngoài trăm thước, thì ra có hai bóng dáng xam xám nho nhỏ đang trốn về hướng đo, bị hắn chặn đường đi, quay đầu chạy sang bên cạnh.

Hân Duyệt lần đầu tiên nhìn thấy khinh công, hô lớn: "Đẹp trai quá!"

Tề Vân Đình trừng mắt liếc nàng một cái, không chịu thua rút kiếm ra đâm thẳng cổ họng con thỏ, lúc Quách Hướng đuổi tới, một con thỏ khác đã chạy mất dạng.

Quách Hướng cầm con thỏ lên, khen ngợi: "Hảo kiếm pháp, một chiêu đã mất mạng."

"Còn con khác đâu?"

Ba người tìm xung quanh một hồi, không có manh mối.

Tề Vân Đình nói: "Thỏ khôn có ba hang, chúng ta đều không nhìn thấy nó chạy trốn, nhất định đã chạy vào hang rồi."

Hân Duyệt chỉ vào một bụi cỏ um tùm nói: "Chỗ đó chắc chắn là hang thỏ."

Lúc dọn dẹp bụi cỏ nhìn thấy, quả nhiên có con thỏ ở cửa hang.

Quách Hướng nghi hoặc hỏi: "Tẩu phu nhân làm sao biết được?"

"Con thỏ không ăn cỏ gần hang mà, ngươi nhìn cỏ chỗ này mọc tốt nhất, chắc chắn là hang thỏ."

Tề Vân Đình từ chối cho ý kiến chỉ cười cười: "Nàng cũng có chút thông minh đó."

" Ngươi nói sao con thỏ này không chạy?" Hân Duyệt nghi hoặc nói.

Tề Vân Đình nắm tai con thỏ giở lên, a, phía dưới có ba con thỏ con co cụm lại như quả cầu nhung đang ngước đôi mắt sợ hãi nhìn về phía bọn họ.

"Dễ thương quá hà." Hân Duyệt nắm một con lên đặt vào lòng bàn tay, thiệt là nhỏ, có biết chạy hay không đây.

Hồ Hân Duyệt: Hay là thả nó đi, chúng nó thật đáng thương, ngươi xem mắt chúng nó kìa, sắp khóc rồi

Tề Vân Đình: Một con làm sao đủ ăn

Hồ Hân Duyệt: Ngươi đã giết phụ thân người ta rồi, ngươi xem tình mẹ vĩ đại biết bao, nó không bỏ con nó mà chạy một mình, ngươi thả nó đi

Tề Vân Đình: Muốn ăn cũng là nàng, không ăn cũng là nàng

Hồ Hân Duyệt: Ta không ăn, một con kia hai người các ngươi ăn chắc là đủ rồi

Tề Vân Đình: Vậy sau này nàng cứ chuẩn bị ăn chay niệm phật đi là vừa

Hồ Hân Duyệt: Vân Đình, xin ngươi, xin ngươi đó được không, ngươi xem chúng nó sắp khóc rồi kìa

... ...... ... Đại tỷ ơi, một tiếng "Vân đình" này của ngươi, chứa hàm lượng đường rất cao, ít nhất 8 đơn vị nha.... ........

---- nể tình lần đầu tiên nàng gọi ta thân thiết như vậy, để lại đi, nếu không phải nhìn thấy ánh mắt rưng rưng của nàng, đồ ngon tới miệng ta sẽ không bỏ đâu.

Tề Vân Đình thả con thỏ xuống, giúp nó che giấu cửa hang, mới kéo tay Hân Duyệt rời đi.

Đi đến bờ sông, Quách Hướng nói: "Tề huynh, chúng ta qua bờ sông kia đi, chỗ kia thích hợp đốt nướng hơn."

"Được." Dứt lời, hai người phi thân qua sông.

Ê! Này...... Làm gì vậy, các ngươi đều biết khinh công còn ta thì sao?

Tề Vân Đình chờ tiếng gọi phía sau, nhưng không có động tĩnh.---- con mèo nhỏ, phục ta đi, không nói lời gì đó, đã nghĩ ta sẽ mang nàng qua sông sao?

Nhìn thấy Quách Hướng ở bờ sông rửa con thỏ, Tề Vân Đình đi kiếm củi, Hân Duyệt đành phải trừng mắt nhìn, muốn ta cầu xin ngươi lần nữa, không có cửa đâu.

Quách Hướng nhanh chóng rửa sạch con thỏ, xiên vào một nhánh cây, chờ Tề Vân Đình trở về.

Hân Duyệt gọi hắn: "Quách đại hiệp, mang ta qua với."

Quách Hướng vừa thấy Hân Huyệt còn ở bờ bên kia, cũng không nghĩ nhiều, liền bay qua, nắm eo Hân Duyệt bay qua sông.

Hai người rơi xuống đất, Hân Duyệt lần đầu tiên bay, vẻ mặt hưng phấn, nhìn thấy Tề Vân Đình vừa ôm củi trở về. Lập tức nghiêm mặt, hai tia sét dữ tợn chạm vào nhau.

Hân Duyệt ngoảnh mặt làm ngơ, Quách Hướng xấu hổ cười cười: "Tề huynh, tại hạ không phải cố ý mạo phạm, chỉ là, vừa rồi sao huynh không mang tẩu phu nhân qua đây?"

" Hắn ấy à, chờ ta xin hắn đó, có phải hay không, phu quân?" Hân Duyệt giả vờ giúp Tề Vân Đình phủi đất cát trên áo, hài lòng nhìn gương mặt kia từ trắng chuyển thành xanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đàm Nhung, mit_mit, pemi741999, Thư thỏ 121018, tinh thanh và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.