Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh

 
Có bài mới 02.01.2015, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6

“Anh…”

“Yên tâm, anh chỉ muốn đưa em về phòng.” Thi Gia Phong đã vì cô mà làm một việc từ trước đến nay chưa từng làm.

Lần đầu tiên Tang Văn Nhi cảm nhận được hạnh phúc, mặc dù cô không biết khoảng thời gian này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng hãy để cô ích kỷ, níu giữ hạnh phúc này càng lâu càng tốt! Dù sao cô biết rằng sau khi hai người chia tay cô sẽ dẫn theo Tang Tuấn mà rời xa nhà họ Thi.

Cô không dám hy vọng rằng anh sẽ yêu cô, bây giờ cô chỉ muốn nắm giữ hạnh phúc mà mình đang có, cái này không tính là quá phận chứ! Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn là được rồi! Thật sự chỉ cần như vậy là được rồi, nghĩ đi nghĩ lại, cô không khống chế được mà rơi nước mắt.

Đặt Tang Văn Nhi nằm lên giường, Thi Gia Phong cũng nhìn thấy. “Sao vậy?”

“Không sao! Em chỉ cảm thấy, tại sao mọi chuyện lại thay đổi nhanh như vậy??” Thật ra cô ám chỉ thay đổi trong mười năm qua, nhưng cô lại nói dối anh. “Trước đó chúng ta vẫn hay gây gổ, anh còn chọc giận em, hiện tại em lại đồng ý cùng anh.”

Thi Gia Phong lau nước mắt cho cô. “Đó là vì em thật sự thích anh, mới có thể nhanh chóng đồng ý như vậy.”

Đương nhiên cô thích anh, nhưng Tang Văn Nhi không muốn thừa nhận, vì nếu nói ra, tương lai người đau lòng nhất chắc chắn là cô. “Mới không phải, em không thích anh, là vì lời nói của anh khiến em rất cảm động, cho nên mới cho anh một cơ hội.”

Thi Gia Phong hoài nghi nhìn cô. “Em xác định?”

“Đương nhiên! Em vẫn luôn ghét anh.” Tang Văn Nhi trả lời.

“Vậy vì cảm động em mới chịu đồng ý hẹn hò với anh? Vậy nếu lần sau anh cầu hôn, em không yêu anh, em sẽ vì cảm động mà gả cho anh?” Thi Gia Phong nói đùa.

Tang Văn Nhi đột nhiên nói nghiêm túc. “Ngoại trừ người đàn ông em yêu thật lòng ra, em sẽ không gả cho bất kỳ người đàn ông nào khác.”

Thi Gia Phong cảm nhận được cô nghiêm túc, cúi đầu hôn lên trán cô. “Bây giờ không cần phải nghĩ chuyện sâu xa như vậy, chúng ta nên quý trọng hiện tại thì tốt hơn! Còn nữa, cửa ải của mẹ thì phải làm sao đây? Bà nói không muốn chúng ta ở cạnh nhau.” Thi Gia Phong chọc chọc cánh tay đặt trên giường của Tang Văn Nhi.

Cô trực tiếp xoay người không nhìn anh “Chính anh tự làm đi, là anh muốn hẹn hò trước, anh đi mà giải thích với bà, nếu không thì không cần nói chuyện gì cả, giống như trước đây là được rồi.”

Thật ra Tang Văn Nhi không muốn nói, vì nếu bà Thi đồng ý, có lẽ kết quả sẽ khiến bà càng đau lòng hơn, hơn nữa sau này nếu cô muốn rời đi, bà cũng sẽ rất lo lắng.

Thi Gia Phong nằm xuống bên cạnh cô, ôm hông cô, cằm tựa lên đầu cô “Vậy sau này hãy nói đi, anh cũng sợ sẽ khiến mẹ đau lòng!”

Đối với lời nói của anh, cô không phản đối, nhưng trong lòng trở nên lạnh lẽo, nhưng không phải cô vốn nghĩ vậy sao?

Tang Văn Nhi không thích anh dựa vào gần mình như vậy. “Anh tránh ra một chút, đi ra ngoài trước… em muốn nghỉ ngơi!”

“Được, anh đi ra ngoài trước!” Sau khi anh hôn lên gò má cô một cái, mời chịu rời khỏi phòng cô.

Sau khi anh đóng cửa lại, Tang Văn Nhi đứng dậy.

Cô không biết mình làm vậy có đúng hay không, nhưng cô thật sự muốn phát triển tình cảm với anh, mà không phải chỉ một buổi tối vui vẻ, cô muốn nắm chặt cơ hội lần này, hơn nữa việc này do anh chủ động nói, như vậy cũng không phải cô mơ mộng xa vời chứ?

Mặc kệ kết quả thế nào, cô đều phải chuẩn bị tâm lý cho mình, đến cuối cùng cô cũng phải rời khỏi nhà họ Thi, về bí mật của Tang Tuấn, cô cần phải bảo vệ, nó chỉ là của riêng cô, cô cũng không biết sau khi nhà họ Thi biết chuyện này, sẽ làm thế nào? Tình trạng xấu nhất cô sẽ mất đi Tang Tuấn, nhưng mất đi Tang Tuấn cũng tương đương với việc mất đi tất cả, cho nên cô không thể mạo hiểm như vậy.

Cho dù hai người đang ở cùng nhau, cô vẫn không thể nói cho anh biết! Vì Thi Gia Phong không yêu cô, sẽ không chịu đồng ý ở chung với cô… Tang Văn Nhi bật khóc, tại sao cô nhất định phải lựa chọn như vậy?

Nếu năm đó cô không giữ lại Tang Tuấn, có lẽ cô cũng không phải băn khoăn như này? Nhưng nếu không có Tang Tuấn, nhất định cô sẽ khổ sở hơn, vì để không mất đi Tang Tuấn, tất cả sẽ như cũ, nhất định cô không thể nói cho bất kỳ ai biết về chuyện này.

Trường học bước vào kỳ nghỉ đông, thời tiết càng ngày càng lạnh.

Thi Gia Phong và Tang Tuấn ngồi trong phòng khách, một người xem báo, một người đọc sách. Tang Văn Nhi đang ở trong bếp dọn dẹp bát đĩa, còn bà Thi, lúc rảnh rỗi, bà sẽ đan cho mình vài cái áo len, trước bà có làm cho Tang Tuấn vài món đồ, nhưng bà cảm thấy chưa đủ, nên hiện tại bà lại đang ngồi đan áo.

Bà Thi nhìn sản phẩm mình vừa hoàn thành một nửa, xem liệu có thích hợp với Tang Tuấn không, lập tức muốn gọi Tang Tuấn lại, nhưng bà lại thấy tư thế ngồi đọc sách của Thi Gia Phong và Tang Tuấn rất giống nhau… Nhìn kỹ, bà phát hiện hai người có vài chỗ tương tự, lông mày giống nhau, đều đậm như nhau, mà Tang Tuấn lại giống Thi Gia Phong lúc bé, thích xem sách khoa học viễn tưởng.

Nếu như không phải vì biết Tang Văn Nhi và Thi Gia Phong không quen biết nhau từ trước, bà sẽ thật sự cho rằng Tang Tuấn là con trai của Thi Gia Phong, bà Thi bật cười, xem ra mình thật sự muốn ôm cháu đến điên rồi, lại có thể suy nghĩ lung tung. “Tiểu Tuấn, lại đây cho bà nội xem một chút, xem con có thích hợp với bộ quần áo này không”.

Tang Tuấn đặt quyển sách xuống, khéo léo chạy lại bên cạnh bà.

Thi Gia Phong không tán thành cách làm của mẹ mình. “Mẹ, hiện nay,quần áo của trẻ con ngoài đường rất nhiều, tại sao mẹ lại nhất định muốn tự mình làm?”

“Con không hiểu, như vậy mới ấm áp! Lúc con còn nhỏ, không phải là đều mặc áo mẹ đan cho đến lúc lớn sao, giờ đôi cánh cứng cáp rồi, cho nên mới ghét bỏ quần áo của mẹ làm.” Bà trợn mắt nhìn Thi Gia Phong.

Thi Gia Phong không nói gì, rõ ràng anh nói đúng nhưng mẹ luôn có cách phản bác lại ý kiến của anh, anh sao có thể nói lại bà! Chợt, anh phát hiện hình như Tang Văn Nhi muốn ra ngoài. “Văn Nhi, em đi siêu thị sao? Anh cũng đi!”

Tang Văn Nhi muốn cự tuyệt, nhưng lại bị bà Thi nói trước. “Con đi làm gì? Vướng tay vướng chân, ngoại trừ thân hình cao lớn ra, con còn có thể làm gì?”

Sao hai mẹ con lại cãi vã? Nhưng cô biết mình cũng không phải nguyên nhân hai người gây gổ.

“Mẹ,cũng vì con cao lớn, cho nên có thể cầm đồ giúp Văn Nhi.” Thi Gia Phong nói xong, trực tiếp kéo Tang Văn Nhi chạy ra ngoài.

“Anh chạy anh như vậy làm gì?” Tang Văn Nhi sắp không thở nổi.

Lúc này, Thi Gia Phong mới chạy chậm lại, tay phải nắm thật chặt tay trái cô, bây giờ hai người đang hẹn hò lén lút, chỉ có thể trong lúc không ai phát hiện, mới có thể gần gũi nhau một chút giống như bây giờ, ngay cả anh cũng hối hận,mình lại có thể đồng ý chuyện này.

“Văn Nhi, bằng không chúng ta nói rõ chuyện này với mẹ đi!” Thi Gia Phong thật sự không lén lút nổi nữa.

Tang Văn Nhi nhanh chóng phản ứng. “Không được!”

“Tại sao?”

“Anh đã đồng ý thì không thể thay đổi, thật ra em cảm thấy như vậy cũng không tệ.” Tang Văn Nhi cảm thấy như hiện tại rất tốt, bình thường hai người cũng có thể gặp mặt, thừa dịp không ai chú ý hôn đối phương một cái, sau đó nửa đêm, lén lút hẹn nhau!

“Nhưng anh không thích như này, anh muốn hẹn hò với em một cách quang minh chính đại, anh muốn tay trong tay với em trước mặt mọi người, hôn em trước mặt mọi người, anh còn muốn làm chuyện ân ái với em!” Thi Gia Phong không chút e dè nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

Tang Văn Nhi trừng mắt liếc anh. “Không đứng đắn, cả ngày anh cũng chỉ nghĩ đến chuyện này sao?”

“Xem là vậy đi, đó là nhu cầu bình thường của đàn ông, chẳng lẽ em muốn anh đi tìm những người phụ nữ khác sao?”

“Tùy anh thôi, nếu như anh thật sự không có cách giải quyết!” Tang Văn Nhi nói với anh.

Thi Gia Phong dĩ nhiên không làm như vậy, mặc dù anh trăng hoa, nhưng anh cũng biết, khi anh đã xác định quan hệ với cô, anh tuyệt đối không dính líu tới người phụ nữ khác.

“Thôi được rồi!” Anh thỏa hiệp, anh phát hiện, kể từ sau khi hai người ở chung một chỗ, mình đã có thói quen thỏa hiệp với Tang Văn Nhi, nhưng anh cũng không cảm thấy như vậy là không được, ngược lại cảm thấy mình có thể đối xử với cô tốt hơn.

Lúc này, Thi Gia Phong mới chú ý tới, cô lại không mang theo khăn quàng cổ, hôm nay lạnh như vậy, cô muốn bị cảm sao?

Cho nên anh kéo cô vào một cửa hàng, ở trong đó tìm một chiếc khăn len dài.

“Em không lạnh!” Cô không cảm thấy quá lạnh, vì anh kéo cô ra cửa quá nhanh nên cô quên mang.

“Còn dám nói, tay em lạnh như băng, chóp mũi hồng hồng, em còn dám nói em không lạnh?” Thi Gia Phong quàng khăn lên cho cô, quấn vài vòng, quả thật chỉ muốn che kín mặt cô.

“Anh muốn là em ngộp chết à? Tang Văn Nhi kéo xuống một chút.

“Che kín lại!” Thi Gia Phong không cho phép, ít nhất cũng phải che đến lỗ mũi cô.

Hành động của Thi Gia Phong khiến Tang Văn Nhi dở khóc dở cười, không thể phủ nhận, anh vô cùng quan tâm cô, nhưng nó có thể kéo dài bao lâu?

Hai tay Thi Gia Phong vẫn luôn rất ấm áp, anh áp hai tay lên mặt cô, cố gắng khiến khuôn mặt cô hồng lên một chút, nhưng lại không có chút hiệu quả, vì vậy anh lập tức cúi đầu hôn lên môi cô.

Trong nháy mắt, gương mặt Tang Văn Nhi hồng lên, lúc này Thi Gia Phong mới hài lòng.

“Anh có lầm không vậy? Chúng ta vẫn còn ở ngoài đường đấy!” Tang Văn Nhi tức giận.

Sau khi Thi Gia Phong chỉnh lại khăn cho cô một chút mới nói “Hết cách rồi, đây là cách tốt nhất khiến em nhanh chóng ấm lên!”

Nào có ai lại như vậy? Tang Văn Nhi thiếu chút nữa bị anh làm cho tức chết, nhưng lại hết cách, anh luôn có những việc làm khó giải thích, cô cũng quen rồi.

“Được rồi, chúng ta đi thôi!” Thi Gia Phong hài lòng đưa cô rời đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, NamLyNguyet, Nấm_langthang, antunhi, banhmikhet, lyntruong, meo đen, thtrungkuti
Có bài mới 04.01.2015, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Anh biết Tang Văn Nhi còn có thể lạnh, nên anh nắm tay cô, đặt hai tay cô vào túi quần mình, rồi tiếp tục bước đi.

Tang Văn Nhi đột nhiên cảm thấy, nếu có thể vĩnh viễn như thế này thì tốt biết bao.

“Có phải rất cảm động không?” Thi Gia Phong hỏi cô.

Tang Văn Nhi hừ lạnh. “Da mặt dày!”

“Đó là đối với em thôi.” Thi Gia Phong nhẹ giọng nói.

“Ừ.” Tang Văn Nhi biết, nhưng cái này cũng không chứng minh được cái gì, nó không đại biểu cho việc anh không đối xử với những người con gái khác như vậy, nhưng cô không hỏi, vì cô không muốn biết quá nhiều.

Thi Gia Phong cảm thấy mình rất thích tình trang bây giờ, trong lòng anh có Tang Văn Nhi, trong nhà có Tang Tuấn, tất cả giống như một gia đình hạnh phúc.

Nhưng Thi Gia Phong vẫn không muốn kết hôn với Tang Văn Nhi, anh chỉ thích cảm giác bây giờ mà thôi, cô đã cười với anh, còn có sự thẹn thùng của người con gái đang yêu trước mặt anh, đây là một hiện tượng tốt.

Nhưng anh nhận ra, Tang Văn Nhi có gì đó giấu giếm mình, có lúc sẽ xa cách anh, nhưng sau khi nhận ra sẽ chủ động rút ngắn khoảng cách với anh.

Tại sao lại như vậy? Thi Gia Phong đứng trên ban công tầng hai nhìn Tang Tuấn đang nói chuyện với những đứa trẻ nhà hàng xóm, nhưng không bao lâu, lũ trẻ bỏ đi hết chỉ còn lại mình Tang Tuấn đứng tại chỗ.

Bọn nhóc đang trêu trọc cậu nhóc sao? Nhưng Tang Tuấn lại đứng không nhúc nhích, Thi Gia Phong đi xuống, muốn hỏi chuyện gì xảy ra. “Tiểu Tuấn, sao vậy?”

Thi Gia Phong như nhìn thấy bộ dạng ấm ức của cậu “Những đứa nhóc đó bắt nạt con?”

Tang Tuấn muốn né tránh sự quan tâm của Thi Gia Phong, nhưng lại bị anh ép buộc xoay người lại. “Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Chú Gia Phong…” Tang Tuấn ấm ức nhìn anh.

Thật ra Tang Tuấn cảm thấy chú Gia Phong là người có thể tin tưởng, nhưng cậu vẫn không muốn nói.

“Nói cho chú Gia Phong biết, có phải những đứa bé đó bắt nạt con?” Thi Gia Phong tức giận, bọn nhóc đó lại dám bắt nạt người nhà họ Thi, dù là một cậu nhóc cũng không được.

Tang Tuấn vừa ngại ngùng vừa kích động nói “Bọn họ tới để cười nhạo con, nói con là đứa trẻ không có ba, hơn nữa còn là con của người giúp việc, căn bản không thích hợp để ở đây, không phải con không có ba, con chỉ không biết ông ấy là ai thôi!”

Thi Gia Phong sửng sốt, nhưng đứa trẻ đó lại có thể đáng ghét như vậy, tại sao lại có thể nói vậy với Tang Tuấn?

“Tiểu Tuấn, không sao, con còn có mẹ mà!”

“Con biết, con biết mẹ đổi xử với con rất tốt, nhưng con vẫn luôn muốn biết ba con là ai, càng muốn nói cho bọn họ biết ba con là ai.” Thật ra Tang Tuấn vẫn luôn muốn biết ba mình là ai, nhưng vì không để cho mẹ đau lòng, cho nên cậu không dám hỏi.

Thi Gia Phong ôm Tang Tuấn lên, ngồi xuống một cái ghế ở trong sân. “Tiểu Tuấn, có phải con sợ mẹ đau lòng, cho nên không dám hỏi mẹ?”

Tang Tuấn do dự một chút mới gật đầu.

“Tiểu Tuấn, con có quyền được biết ba con là ai, con nên đi hỏi mẹ một chút!”

Tang Tuấn liều mạng lắc đầu. “Không, mẹ sẽ khóc, trước kia, khi con còn nhỏ, không hiểu chuyện, cho nên đã hỏi mẹ, mẹ nhìn con rất khổ sở!”

Thi Gia Phong không hiểu, rốt cuộc người đàn ông đó như nào mà làm Tang Văn Nhi bị tổn thương sâu như vậy? Khiến cô ấy không muốn nói về chuyện này?

Tang Tuấn nhìn Thi Gia Phong với vẻ hi vọng. “Chú Gia Phong, chú có thể tìm ba cho con không?”

Thi Gia Phong khó xử nhìn cậu. “Không phải con cũng biết, mẹ con không muốn nhắc tới chuyện này sao? Nếu chúng ta đi tìm, mẹ con sẽ tức giận.”

Tang Tuấn đau lòng cúi đầu, quả nhiên vẫn không được.

Thi Gia Phong nhìn bộ dạng khổ sở của cậu, cũng không đành lòng. “Được rồi, chú sẽ nghĩ cách, nhưng con phải đồng ý với chú, mặc kệ ba con là ai, cũng không được tiết lộ nửa lời trước mẹ con.”

“Vâng!” Tang Tuấn đồng ý.

Thi Gia Phong đáp ứng yêu cầu của Tang Tuấn, cũng vì anh có lòng riêng, anh muốn biết người đàn ông đó là ai, muốn biết quá khứ của cô thế nào.

Nhưng làm như vậy, không phải rất tốt sao, dù sao Tang Tuấn cũng muốn biết ba mình là ai?

“Chú tìm ba giúp con, con nhất định không được nói chuyện này với bất kỳ ai, nếu không chú sẽ không giúp con nữa, con làm được không?” Thi Gia Phong nói với Tang Tuấn lần nữa, anh không muốn vì chuyện này mà gây gổ với Tang Văn Nhi.

“Vâng! Cháu biết rồi, cảm ơn chú,chú Gia Phong!”

Tang Tuấn cười rộ lên, nếu như ba cậu cũng giống như chú Gia Phong thì tốt biết mấy.

Thi Gia Phong mỉm cười véo khuôn mặt cậu.

Tang Tuấn đã đồng ý như vậy, Thi Gia Phong sẽ tìm người điều tra quá khứ của Tang Văn Nhi, thật ra trước khi có chuyên này, anh còn có chút do dự, dù sao điều tra cô cũng không phải chuyện tốt, nhưng vì Tang Tuấn muốn biết, anh cũng không biết tại sao mình lại đáp ứng yêu cầu của cậu nhóc, chỉ là anh rất muốn thỏa mãn yêu cầu của Tang Tuấn.

Có thể do có liên quan tới Tang Văn Nhi! Bình thường anh không thích trẻ con, nhưng anh lại cảm thấy Tang Tuấn rất đáng yêu.

Thi Gia Phong ở trong thư phòng đọc tài liệu, chuông điện thoại đột nhiên reo lên.

“Chào anh!” Là điện thoại của văn phòng thám tử - văn phòng Chính Tín.

“Xin chào, là anh Thi sao? Tôi là người anh của văn phòng Chính Tín, tôi đã thu thập được một ít tư liệu của cô Tang Văn Nhi rồi, anh có thể ra ngoài để nhận không?”

Thi Gia Phong lập tức hẹn giờ gặp mặt, đối phương đã sớm chờ ở quán coffee, là một thám tử trẻ tuổi, nhưng trong ánh mắt lại lóe lên tia khôn khéo. “Anh Thi!”

“Anh tìm được tư liệu của cô ấy rồi sao?” Thi Gia Phong tò mò hỏi.

Người trẻ tuổi nói “Còn chưa hoàn chỉnh, nhưng cũng thu thập được kha khá rồi, tôi nghĩ nên cho anh xem qua một chút” Anh ta lấy một tập tài liệu từ trong túi ra, đưa tất cả tài liệu và hình ảnh mình thu thập được cho Thi Gia Phong.

“Tang Văn Nhi ra đời ở Đài Loan, lúc còn rất nhỏ đã di dân đến San Francisco, cho đến mười tám tuổi cô ấy mới về nước, trước khi về nước đã gặp biến cố lớn, ba mẹ cô ấy đều mất! Cô ấy ở San Francisco không có ai dựa dẫm nên mới trở về.” Thám tử giải thích cặn kẽ.

Thi Gia Phong lật xem hình một chút, những thứ này, anh đã sớm biết được từ mẹ mình “Chẳng lẽ không còn thứ gì nữa sao?”

“Có, trước khi ba mẹ qua đời có để lại một món nợ rất lớn cho Tang Văn Nhi, nhưng năm đó cô ấy chỉ là một cô gái trẻ, không thể trả nổi, tuy nhiên không hiểu sao vào một buổi sáng, cô ấy lại có thể trả sạch các món nợ. Tôi có liên lạc với một vài nhân viên của công ty năm đó, mọi người đều nói cô ấy có thể đi làm một ít việc mờ ám, mới có thể trả sạch món nợ lớn như vậy.”

Cái gì? Tang Văn Nhi đã gặp chuyện lớn như vậy? Chẳng lẽ đây là bí mật cô vẫn không chịu nói sao?

Thi Gia phong cau mày. “Món nợ đó bao nhiêu tiền?”

“100 vạn USD!”

Mặc dù chỉ 100 vạn USD, nhưng đối với Tang Văn Nhi lúc đó mà nói, đó hẳn là con số trên trời!

“Vậy anh tra ra được ai là người cho cô ấy số tiền đó chưa?”

Người trẻ tuổi lắc đầu. “Không có!”

“Vậy sau đó thì sao? Cô ấy trở về lúc nào? Tại sao lại mang thai?”

Thám tử lật tài liệu, lấy một tờ hóa đơn bệnh viện. “Sau khi cô ấy trả hết nợ rồi về nước, hơn nữa lần đầu tiên kiểm tra ở bệnh viện là ba tháng sau, mà lúc đó cô ấy đã có thai ba tháng rồi!”

Cô ấy mang thai ở San Francisco, nhưng Tang Tuấn cũng không giống con lai… “Đứa bé là của ai?”

Thám tử khó xử nhìn Thi Gia Phong, cái này anh ta cũng nắm bắt không rõ ràng lắm, còn phải tra kỹ một chút. “Anh Thi, phương diện này thì tôi chưa rõ ràng lắm, tôi cần điều tra nơi cô Tang sinh đứa bé, chỉ cần ở cơ quan nhà nước thì sẽ có tài liệu lưu lại, tôi sẽ tra được, nhưng nếu cô ấy tự sinh, tôi không thể tra nhanh được!”

Thi Gia Phong cau mày nhìn tập tài liệu, vị thám tử này đã làm gần hết rồi, trong thời gian ngắn mà có thể tìm được nhiều tài liệu như vậy, hơn nữa còn tìm đến bạn bè khắp nơi của Tang Văn Nhi.

Nhưng như trong tài liệu viết, cô cũng không phải là học sinh xấu, tại sao chưa cưới đã mang thai? Hơn nữa còn vào tuổi mười tám? Là vì tiền? 100 vạn USD, cô sẽ không đi tiếp khách rồi lấy được số tiền này chứ? Thi Gia Phong lại cảm thấy cô không phải người như vậy.

Thám tử đi trước, để lại Thi Gia Phong ngồi tại chỗ.

Mặc dù không có bất kỳ tài liệu nào về ba của Tang tuấn, nhưng anh cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, anh cẩn thận xem lại tập tài liệu và phát hiện ra điểm kỳ lạ.

Trong tập tài liệu thể hiện ngày 28 tháng 9 mười năm trước, chính là ngày cô trả sạch món nợ của công ty, nhưng Thi Gia Phong cũng nhớ rõ, ngày anh ở San Francisco, có quan hệ với một người phụ nữ lạ là vào ngày 27 tháng 9, sao lại trùng hợp như vậy?

Thi Gia Phong đọc được lúc ấy cô không có bạn trai, nên không thể nào có chuyện cô ở cùng bạn trai rồi mang thai, cộng thêm lúc trước anh thấy bóng lưng Tang Văn Nhi rất quen mắt, chẳng lẽ chính là cô? Anh còn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy Tang Văn Nhi, dáng vẻ cô rất kinh ngạc.

Hiện tại mặc dù văn phòng Chính Tín sẽ điều tra cho Thi Gia Phong, nhưng anh vẫn phải nghĩ cách để biết mọi chuyện từ người trong cuộc, anh vô cùng hoài nghi, chuyện này có liên quan đến mình không! Không biết vì sao, anh loại có loại dự cảm mãnh liệt rằng nó có liên quan tới mình, nếu như người mười năm nay anh muốn tìm, chính là Tang Văn Nhi, anh sẽ như thế nào… Thi Gia Phong khẽ mỉm cười, thật ra trong lòng, anh rất hi vọng đó là cô.

Đã qua mười năm, Thi Gia Phong vẫn chưa bao giờ quên sự tồn tại của co gái đó, anh biết mình thích cô, nhưng anh lại không thấy rõ diện mạo cô, khó trách khi anh ở cùng một chỗ với Tang văn Nhi, trong lòng lại có một cảm giác rất khác biệt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Nấm_langthang, antunhi, banhmikhet, thtrungkuti
Có bài mới 04.01.2015, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7

Buổi tối, sau khi Tang Văn Nhi cho Tang Tuấn đi ngủ, lập tức bị Thi Gia Phong kéo vào phòng mình, anh hi vọng tối nay hai người có thể cùng nhau ngắm trăng, anh biết cô sợ lạnh, cho nên đặc biệt chuẩn bị một chiếc giường ấm ở trên ban công, còn lấy một cái chăn từ trong phòng, hai người cùng đắp chăn rồi ngắm trăng.

Sau nhiều ngày chính thức qua lại, Tang Văn Nhi cảm thấy thật ra Thi Gia Phong cũng không tệ lắm, chỉ là quá trăng hoa thôi, nhưng anh có một ưu điểm, nếu như anh có một bạn gái cố định, anh sẽ không dây dưa cùng người phụ nữ khác, cho nên trước mắt anh chỉ có Tang Văn Nhi.

Tang Văn Nhi bị anh ép nằm lên trên mình, chỉ có thể nhìn lên bầu trời, đã lâu cô không được nhàn nhã ngắm trăng như thế này? Bình thường khi hết bận cô đều đi ngủ.

“Văn Nhi, em có phát hiện em rất giống ánh trăng không?”

Có ý gì? Tang Văn Nhi không hiểu, nghiêng đầu nhìn Thi Gia Phong.

“Anh cảm giác em cũng thuần khiết giống như ánh trăng, nhưng trong lòng lại chồng chất vết thương!” Thi Gia Phong nói một cách ngụ ý.

Tang Văn Nhi cảm thấy anh rất kỳ quái, tại sao anh lại nói như vậy? Cô vẫn luôn sống rất tốt, cũng không cảm thấy có gì nghiêm trọng.

“Văn Nhi, em có muốn kể chuyện quá khứ của em cho anh không?” Thi Gia Phong khó có được lúc dịu dàng, thật ra anh muốn xác thực, những suy đoán vào buổi sáng của anh có đúng hay không.

Mặt Tang Văn Nhi lập tức biến sắc. “Tại sao lại hỏi như vậy?”

Thi Gia Phong giả vờ vô tội nói. “Không có gì, chỉ muốn hỏi một chút, dù sao chúng ta cũng đang hẹn hò, anh đột nhiên muốn biết, bây giờ em có thể nói cho anh biết không?”

Ban đầu là vì hai người không quen thuộc, cô dĩ nhiên không thể nói, nhưng hiện tại quan hệ hai người không giống vậy, có thể cô sẽ nói?

Tang Văn Nhi cau mày cúi đầu, bí mật của cô không thể dễ dàng nói cho người khác biết, nhất là anh. “Xin lỗi, em không muốn nói, anh đừng hỏi nữa, được không?”

Thi Gia Phong không hiểu, rốt cuộc tại sao cô lại không chịu nói. “Tại sao? Quá khứ của em rất khổ sở sao? Anh biết người nhà em đã qua đời, nhưng ngoài những người thân đó, anh còn muốn biết tại sao em lại có Tiểu Tuấn.”

Tang Văn Nhi nghe Thi Gia Phong nói như vậy, trong nháy mắt, cô cho rằng anh đã biết tất cả mọi chuyện, nhưng ngẫm lại, tuyệt đối không thể nào. “Em không muốn nói, dù sao cũng không quan trọng, nói cũng vô ích!” Tang Văn Nhi trả lời.

Ai nói không quan trọng? Nếu như bị anh biết dấu vết quan trọng, vậy anh sẽ không mơ màng như bây giờ. “Hình như em cũng không nói cho tiểu Tuấn? Chẳng lẽ em vẫn muốn gạt Tiểu Tuấn sao?”

Thi Gia Phong không hiểu, tại sao cô phải làm như vậy, ba của Tiểu Tuấn cũng có quyền lợi mình có Tiểu Tuấn chứ.

Cô cắn cánh môi. “Sẽ không, em không muốn nói! Xin anh đừng hỏi!”

Thi Gia Phong hôn lên gò má cô. “Được.”

Kệ cho Thi Gia Phong khuyên nhủ, Tang Văn Nhi vẫn quyết tâm không chịu nói ra miệng. Đã như vậy, anh sẽ nói trước, nhìn phản ứng của cô là được rồi. “Nhưng Văn Nhi, người nào lại không có quá khứ? Anh cũng có rất nhiều chuyện muốn kể cho em nghe! Nếu như em muốn biết, anh sẽ nói cho em biết!”

“Được rồi! Nếu như em không muốn nói, vậy đến lượt anh nói!” Anh điều chỉnh tốt vị trí, vừa lúc có thể nhìn thấy nét mặt Tang Văn Nhi.

Quá khứ của anh? Anh muốn khoe khang rốt cuộc mình có bao nhiêu tiền, có bao nhiều phụ nữ, hay là những chuyện khác?

“Thật ra thì, mười năm trước, có một người phụ nữ anh vẫn luôn không quên được!”

Vừa nghe anh nói như vậy, Tang Văn Nhi lập tức biết được, chắc chắn là Lương Tiểu Tuyền! Tang Văn Nhi muốn nói ra nhưng vẫn cố gắng nhịn.

“Bọn anh xảy ra tình một đêm, chỉ một buổi tối mà thôi, lúc đó anh uống say, không thấy rõ bộ dạng cô ấy, cuối cùng, lúc cô ấy rời đi, anh cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của cô ấy, ngay cả việc muốn tìm người cũng không thể!”

Tang Văn Nhi kinh ngạc nhìn Thi Gia Phong, không phải anh đang nói chuyện tối hôm đó chứ?

Thi Gia Phong chú ý đến nét mặt của cô, trong lòng bắt đầu cười trộm. “Cho dù như vậy, anh vẫn nhớ bóng lưng cô ấy, mười năm nay chưa khi nào quên!”

“Anh… muốn tìm cô ấy sao?” Tang Văn Nhi không nghe thấy giọng nói run rẩy của mình, nhưng Thi Gia Phong lại nghe thấy rất rõ ràng.

“Dĩ nhiên, anh luôn đi tìm, nhưng không biết bộ dạng cô ấy, không biết tên, muốn tìm rất khó!” Thi Gia Phong cũng cảm thấy phiền, nhưng nếu như là người trước mắt, chính là cô gái năm đó, vậy anh cũng không cảm thấy phiền.

Tang Văn Nhi không ngờ mình trong lòng anh, lại ở vị trí đặc biệt như vậy, thì ra anh vẫn luôn không quên được cô, nhưng… anh lại không biết, người phụ nữ đó chính là cô.

Mà cô cũng không thể nói cho Thi Gia Phong, vì một ngày nào đó, khi hai người chia tay, anh và cô sẽ trở thành hai đường thẳng song song.

“Sau khi anh tìm được cô ấy, anh sẽ làm gì?” Mặc dù biết mình không nên hi vọng, nhưng Tang Văn Nhi thực sự muốn biết câu trả lời của anh.

“Xem xem cuộc sống của cô ấy có tốt hay không! Hỏi mục đích năm đó cô ấy lên giường của anh, còn có tại sao lại chấp nhận giao lần đầu tiên của mình cho anh, mặc dù cô ấy lấy của anh 100 vạn, nhưng anh lại cảm thấy anh thích cô ấy, nếu như cô ấy có thể ở bên cạnh anh, anh sẽ rất vui!”

Tang Văn Nhi kinh ngạc, trải qua nhiều năm như vậy, anh muốn tìm cô chỉ vì muốn hỏi những vấn đề này thôi sao?

“Tại sao nhất định phải hỏi những chuyện này? Có lẽ cô ấy cũng không muốn gặp lại anh!” Tang Văn Nhi trả lời.

Thi Gia Phong cau mày, cô không muốn gặp lại anh “Đương nhiên là muốn, vì anh thích cô ấy!” Thi Gia Phong mỉm cười nói với cô.

Sắc mặt Tang Văn Nhi trắng bệch, dù anh chỉ nhìn thấy bóng lưng anh vẫn thích người năm đó?

Thi Gia Phong cười. “Có phải em ghen không? Sắc mặt thay đổi rồi!”

Tang Văn Nhi quay mặt đi. “Ai nói? Em ghen sao?”

Thi Gia Phong thấy rất rõ ràng, Tang Văn Nhi hoàn toàn không ghen, nhưng vẻ mặt lại thật sự kinh ngạc, kinh ngạc như vậy, anh khẳng định cô là người phụ nữ anh vẫn luôn tìm kiếm, nhưng nếu cô không chịu thừa nhận, thì cũng vô ích.

“Thật sao?” Thi Gia Phong nhìn cô, mặc dù nét mặt cô rất kỳ quái, nhưng anh nhận ra, cô đang né tránh, cô muốn trốn vào trong vỏ của mình.

“Nhưng em yên tâm, đó là chuyện đã qua, mặc dù anh cũng không ngờ anh sẽ thích em, nhưng em lại đem lại cho anh cảm giác rất đặc biệt, cho nên anh mới thích em!” Thi Gia Phong an ủi cô.

Tang Văn Nhi không khống chế được cảm xúc mãnh liệt trong lòng, hiện tại và quá khứ, người anh yêu thích vẫn luôn là cô? Cô rất vui, mười năm qua, người anh nhớ tới không phải là Lương Tiểu Tuyền, mà là cô.

Cô nên vui mừng mới đúng, nhưng lại phát hiện lòng mình vô cùng phiền muộn, sau khi anh phát hiện ra chân tướng thì sẽ thế nào? Cô rất lo lắng, sợ người nhà họ Thi sẽ cướp Tang Tuấn đi, đó là điều cô không muốn nhìn thấy, cô rất sợ có một ngày, anh biết người phu nữ đó là cô.

Nhưng sâu trong nội tâm, Tang Văn Nhi hi vọng anh biết, vì cô đã yêu Thi Gia Phong mất rồi.

“Sao vậy? không tin anh sao?” Thi Gia Phong quay mặt cô lại, để cho cô nhìn thẳng vào mình.

Trong lòng Tang Văn Nhi đang rất hoang mang, đặc biệt là lúc cô nhìn anh. “Không, em tin anh!” Tang Văn Nhi đẩy tay anh ra.

Thi Gia Phong nhìn vẻ mặt mất hồn của cô, nhất định chính là cô! Nếu như không biết anh trước, tại sao cô lại có vẻ mặt như vậy.

Anh quyết định tấn công một lần nữa, xem xem cô sẽ trả lời như thế nào, “Văn Nhi, thật ra anh cảm thấy em khá quen, trước đây có phải chúng ta từng gặp nhau không?”

Hai mắt Tang Văn Nhi trợn to, cô vô cùng căng thẳng không phải anh đã phát hiện ra cái gì chứ. “Sao lại có thể như vậy? em chưa bao giờ gặp qua anh?”

Thi Gia Phong giả vờ hồ nghi: “thật sao? Nhưng anh thật sự cảm thấy em khá quen, anh nghe mẹ nới trước đây em ở San Francisco, không phải chúng ta từng gặp nhau chứ?”

Cô vội vàng phủi sạch nói “Không có, trí nhớ của em rất tốt, em không nhớ mình từng gặp anh?”

Thi Gia Phong nhíu mày, “Vậy à, có lẽ là anh nhầm.”

Tang Văn Nhi thấy thời gian không còn sớm, “Vậy em về phòng trước, ngày mai còn phải dậy sớm.”

Thi Gia Phong nhân cơ hội bế cô lên. “Không thể đi!”

Nhất định phải đi, nếu không khi anh hỏi tiếp, cô không chắc chắn với khả năng diễn xuất của mình còn có thể lừa gạt được anh bao lâu, “Đừng như vậy, em làm việc cả ngày, buổi tối còn nói chuyện, hẹn hò với anh, em thật sự mệt rồi.”

Anh tổn thương nói: “Nói như em, vậy là ở cùng anh rất vất vả sao?”

Khóe miệng Tang Văn Nhi co giật, cô không có ý này: “Không phải, chỉ là em rất mệt.”

Lúc này Thi Gia Phong mới chú ý đến quầng thâm dưới mắt cô, hình như trước đây không có. “Được rồi! em phải hôn anh … anh mới thả em đi.”

Lại tới nữa, mỗi lần đều như vậy! Tang Văn Nhi nhìn anh chằm chằm.

“Nhanh lên một chút, nếu không sẽ không để em đi!” Thi Gia Phong uy hiếp.

Tang Văn Nhi nhẫn nhịn, hôn lên môi anh, sau đó ngay lập tức tránh ra, rồi chạy nhanh về phòng mình.

Thi Gia Phong mỉm cười nhìn cô chạy giống như bị ma đuổi, anh ôm chặt gối ngồi trên ghế, toàn thân lộ vẻ hưng phấn và hạnh phúc, mặc dù anh không có bằng chứng chứng minh Tang Văn Nhi là người phụ nữ đó, nhưng anh lại tin rằng nhận định của mình là đúng.

Anh cảm thấy có chút tức giận, tại sao cô không nói cho anh biết? nhìn nét mặt của cô, cô đúng là người phụ nữ lúc đó, vậy tại sao lại giả bộ như mình không biết, anh vừa mới mở miệng hỏi thăm, cũng cứng rắn nói không phải?

Anh cũng sẽ không ăn cô, tại sao lại nhất định phải giấu giếm chuyện đó? Vừa rồi anh cũng coi như gián tiếp thổ lộ! nhưng cô vẫn không cảm động, khuôn mặt lại vô cùng buồn phiền, chẳng lẽ ở cùng anh rất chán sao?

Không thể nào! Tang Văn Nhi của anh nhất định không phải vì lý do như vậy, đó là vì cái gì?

Tang Tuấn! Thi Gia Phong thiếu chút nữa nhảy dựng lên từ trên ghế, nếu như Tang Văn Nhi đúng là người phụ nữ trong tưởng tượng của anh, điều này khiến Thi Gia Phong không khỏi hoài nghi, Tang Tuấn là con anh, trời ạ! Nếu Tang Tuấn thật sự là con anh, vậy cô đúng là đã giấu anh một bí mật cực kì lớn.

Không được, ngày mai anh nhát định phải dẫn Tang Tuấn đi bệnh viện xét nghiệm DNA mới được.

Thi Gia Phong trở về phòng ngủ, nằm lên giường, trong lòng càng thêm chắc chắn, bí mật của Tang Văn Nhi nhất định là chuyện này!

Thi Gia Phong ra khỏi thư phòng, không thấy Tang Văn Nhi trong phòng khách, chỉ có Tang Tuấn đang ngồi vẽ tranh mà thôi, anh nhìn bóng lưng Tang Tuấn, trước kia sao anh lại không thấy có điểm giống mình chứ?

“Tiểu Tuấn, mẹ con đâu?” Thi Gia Phong đi đến bên cạnh Tang Tuấn hỏi.

Tang Tuấn thấy Thi Gia Phong, lập tức cười với anh, nói: “Chú Gia Phong, con không biết mẹ đâu cả.”

Vậy vừa đúng lúc, anh có thể nói chuyện đó với Tang Tuấn, “Chú đã tìm người điều tra giúp con, nhưng lại không tra ra được ba con là ai.” Anh nói thật, thật sự chưa tra ra được, nhưng lại không nói anh hoài nghi chính mình là ba của Tang Tuấn.

Tang Tuấn vừa nghe đến tin này, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trầm xuống, “Tại sao không tra ra được? chẳng lẽ con thật sự là đứa trẻ không có ba sao?”

“Tiểu Tuấn, không thể nói như vậy, con còn có mẹ thương con mà!”

“Con biết mẹ rất thương con, nhưng mẹ lại chưa bao giờ với con ba con là ai, có lúc con nghĩ có phải con là đứa trẻ mẹ nhặt được, cho nên mới không có ba!” Tang Tuấn nhìn mẹ khổ cực nuôi dưỡng mình như vậy, có những lúc cậu thật sự hi vọng cậu không phải con ruột mẹ, như vậy mẹ sẽ không phải khổ cực nữa rồi.

Thi Gia Phong tức giận nói: “Đứa ngốc, sao con có thể nghĩ như vậy? Con là con trai cô ấy, nhìn xem con lớn lên rất giống mẹ? Nếu để mẹ biết con nghĩ vậy, cô ấy sẽ rất đau lòng!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, NamLyNguyet, Nấm_langthang, antunhi, banhmikhet, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dqhoa, maptiti, thuyeujijung và 98 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.