Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Đủ rồi, anh yêu em - Chanh Tâm

 
Có bài mới 30.12.2014, 01:09
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 01:21
Bài viết: 338
Được thanks: 2123 lần
Điểm: 14.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đủ rồi, anh yêu em - Chanh Tâm - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2:

Trong mắt anh, cô không phải là một người phụ nữ, cô là một đồng nghiệp, cô chỉ là một ...

Trong đêm tối, cô nghe rõ ràng tiếng mở cửa. Anh đã tới.

Mặc dù cô biết mình không nên vui mừng, nhưng cô không thể đè nén được cảm xúc của bản thân. Nghe sau lưng tiếng bước chân dồn dập đi tới, cô không để mình lộ ra sự vội vàng, vẫn để mặt mình trong đống giấy vẽ.

"Đã ngủ còn gọi tôi tới!" Lương Tĩnh Hanh tức giận gõ đầu cô thật mạnh.

"Ah..." Dương Tư Dục ôm đầu, đau đến kêu thành tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn từ trên bàn làm việc ngửa lên: "Này, sao anh đánh mạnh vậy?"

Nhìn trên trán cô thấy có dính tờ giấy vẽ, Lương Tĩnh Hanh không để ý đến, nắm cằm cô nhẹ nhàng lung lay: "Nhìn đôi môi đỏ mọng này, cái miệng nhỏ nhắn, rất mê người, nếu như lời nói có thể dịu dàng một tí, sẽ tốt hơn." Anh cố ý coi thường tờ giấy vẽ trên mặt cô, đúng trọng tâm cho lời khuyên.

Dương Tư Dục tức giận, kéo tờ giấy xuống giương đôi mắt giận dữ nhìn anh: "Chẳng lẽ bị anh gõ vào đầu, tôi còn phải tươi cười, nhỏ giọng dịu dàng cảm ơn anh sao?" Dương Tư Dục đè nén giọng mình nhỏ hơn, mắt to híp lại chặt hơn.

Đón lấy đôi mắt đang đằng đằng sát khí (tức giận) kia, Lương Tĩnh Hanh không nghiêm túc, cười cười: "Lại nói đôi mắt này, thật là trong sáng động lòng người, hào quang bốn phía..." Anh cố ý nói sang chuyện khác: "Nếu như không có những lời nói tức giận kia, vậy thì thật làm cho đàn ông chết mê chết mệt, ngay cả tôi, cũng phải quỳ dưới váy màu thạch lựu của cô..."

"Lương.. Tĩnh ...Hanh!" Dương Tư Dục dùng sức đẩy tay anh ra, không muốn bị anh đùa giỡn: "Trò xiếc này, anh dùng với những người phụ nữ khác là được rồi, ít dùng những lời ngon tiếng ngọt nói với tôi, hại tôi hơn nửa đêm nổi da gà đầy ra đất."

Lương Tĩnh Hanh nghe vậy cười ha ha: "Tôi cảm thấy tính khí của cô ngày càng tệ, phải không?" Anh dựa lưng vào bàn làm việc của cô, bày ra tư thế mê người, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã biết mười mấy năm.

"Nếu như anh cứ làm việc đến nửa đêm suốt một tuần lễ, ngủ không đủ giấc, Hormone rõ ràng mất cân đối, bao nhiêu tức giận đưa vào lời nói, anh thấy tâm tình của bản thân có thể tốt không?" Dương Tư Dục hừ lạnh.

"Dạ..dạ..dạ, là tôi không tốt." Lương Tĩnh Hanh đưa hai tay đầu hàng, nhưng không buông tha tiếp tục trêu chọc cô: "Nhưng tôi cũng rất vất vả, bình thường nửa đêm cũng chưa ngủ, như tối nay cô gọi điện cho tôi, tôi cũng còn đang 'bận'!"

Thật là không mở bình thì ai biết trong bình có gì (vạch áo cho người xem lưng). Một câu nói, lại làm lửa giận của Dương Tư Dục cao hơn: "Ở trên giường cùng phụ nữ lêu lỏng (ăn chơi trác táng), diễm phúc tận hưởng, còn tôi thì bán sống bán chết làm việc cho anh, Lương Tĩnh Hanh, anh thật quá đáng." Cô chỉ vào chóp mũi anh, tức giận càng cao.

Mắt thấy lửa giận của mỹ nhân đang đốt đến đỉnh đầu, Lương Tĩnh Hanh cũng không dám trêu chọc: "Được rồi...được rồi.. không đùa nữa, không đùa nữa, tôi thật sự khốn khiếp, cô đừng giận nữa được không?" Lương Tĩnh Hanh xác định hôm nay tâm trạng của cô vô cùng không tốt.

Mặc dù Lương Tĩnh Hanh đã cầu xin tha thứ, nhưng cơn giận của Dương Tư Dục cũng chưa vơi bớt: "Nếu như anh cảm thấy công việc này rất nhẹ nhàng, làm phiền anh mời người tài giỏi khác, tôi không cần bán sống bán chết làm, tốt nhất anh có thể tiếp tục phát huy tài năng của anh, dựa vào công phu trên giường là có thể làm được tất cả, kén chọn cô dâu mới .." Dương Tư Dục tức đến không lựa lời nói.

"Được rồi.. được rồi.." Lương Tĩnh Hanh phát hiện tình huống đã mất khống chế, lia lịa mở miệng đầu hàng: "Hoàng thái hậu của tôi, bà cô của tôi, cô hãy tha cho tôi đi. Bớt giận, bớt giận!"

Dương Tư Dục tức giận trợn mắt nhìn anh, thật lâu trầm mặc không nói, ngực phập phòng. Nhìn mặt anh thành khẩn, giống như đã biết bản thân sai, tức giận của Dương Tư Dục cũng giảm đi: "Tôi kiếp trước nợ anh, đáng đời tôi làm trâu làm ngựa cho anh, giống như ..." Dương Tư Dục thở dài, mắt trợn trắng, ngay lập tức lắc đầu.

Thấy vẻ mặt cô trở lại bình thường, Lương Tĩnh Hanh cũng biết đã qua được cửa ải này: "Bà cô của tôi, cô cũng đừng tức giận." Anh mở miệng cầu xin tha thứ, đưa gương mặt tuấn tú lại gần cô, tươi cười xu nịnh.

Dương Tư Dục hừ lạnh: "Cái gì Hoàng thái hậu, cái gì bà cô.. Tôi già như vậy sao?" Cô tức giận mở miệng, đưa tay đẩy gương mặt làm tim mình mất tự chủ.

"Không già, không già." Lương Tĩnh Hanh không phải là không muốn sống: "Đây chỉ là một danh xưng, cô như là tiểu công chúa của tôi.."

"Đủ rồi.." Dương Tư Duc giơ tay ngăn anh tiếp tục nói lời ngon tiếng ngọt: "Gọi tôi là công chúa cũng được, nhưng không phải là tiểu công chúa thân ái của "anh", không cần gọi tôi như vậy." Đã biết anh chưa bao giờ thành thật, với phụ nữ nào cũng giống nhau, cho nên những lời đó cô không muốn nghe, nếu không sẽ có ngày cô coi đó là sự thật..

Dương Tư Dục lắc đầu, không nên có những suy nghĩ kia: "Chúng ta quen biết nhau đã nhiều năm, anh luôn đem phụ nữ đùa giỡn, tôi đã biết không nên nói với tôi, tỉnh lại đi." Dương Tư Dục lạnh mặt nhắc nhở anh.

"Tôi nói đều là sự thật." Nụ cười trên mặt Lương Tĩnh Hanh vẫn không thay đổi: "Tôi tuyệt đối không dụ dỗ cô, cô ở trong lòng tôi, không giống những người phụ nữ khác." Giọng nói này thật dịu dàng, chậm rãi lọt vào tai Dương Tư Dục, cô sững sờ suy nghĩ.

Không giống nhau? "Tôi với họ .. có chỗ nào không giống nhau?" Dương Tư Dục như bị thôi miên, không tự chủ hỏi.

Chỉ thấy Lương Tĩnh Hanh cười to, hừ một tiếng. Bàn tay anh cố định trên mặt cô, không khách khí, không dịu dàng, dùng sức quơ quơ, giống như muốn vặn gãy đầu cô: "Ở trong lòng của tôi, cô không phải là phụ nữ, cô là anh em tốt của tôi, là đồng nghiệp, cùng nhau đánh thiên hạ không ai có thể thay thế." Anh rất khẳng định giày xéo khuôn mặt cô.

Ngay lập tức Dương Tư Dục thấy bầu trời như có một đàn quạ lớn bay qua, che mất ánh sáng. Cô không phải là phụ nữ? Ở trong lòng anh ... Cô không phải là phụ nữ? Mặc dù đã biết trước chuyện này, nhưng chính tai nghe anh nói trong lòng cô cảm thấy thật bi thương.

"Nói cách khác, tôi chỉ là công cụ kiếm tiền của anh ." Dương Tư Dục giấu đi nỗi đau lòng của bản thân lạnh lùng nói. Đau, phải thật đau đến tận cùng, mới có thể chết tâm.

"Tại sao lại nói vậy?" Vẻ mặt Lương Tĩnh Hanh không thay đổi trêu chọc cô, chỉ muốn làm cô cười: "Trước mắt, cũng chỉ có cô mới có bản lĩnh làm đối tác của tôi, tôi chỉ tin tưởng một mình cô!"

Lời nói này mặc dù là trêu chọc, không nghiêm chỉnh nhưng lại là câu nói thật lòng của Lương Tĩnh Hanh. Trong thương trường lăn lộn đã lâu, không có tình bạn chân chính, đều xung đột lợi ích, có rất ít người có thể nói lời thật lòng.

Nhưng Dương Tư Dục không giống vậy. Qua nhiều năm, giữa bọn họ rất thẳng thắn, cô là người duy nhất anh không cần đề phòng. Ở trước mặt cô, anh không cần mang mặt nạ giả tạo, trêu chọc cô, quấy rầy cô, mặc dù khi tức giận cô mắng người không lưu tình, nhưng đó cũng là chuyện tốt.

Khả năng thiết kế áo cưới của cô có thể sánh ngang với nhiều nhãn hiệu nổi tiếng, từng có không ít người muốn khai thông quan hệ, nhưng từ đầu đến cuối cô không ruồng bỏ anh.

"Có bản lĩnh làm đối tác của anh hay gọi là công tụ kiếm tiền." Dương Tư Dục bổ sung: "Nếu tôi không có bản lĩnh này, thì còn gì để nói!". Đừng tin anh! Đừng tin anh! Đừng tin anh! Những lời nói kia chỉ gạt người, chỉ để che giấu việc anh lợi dụng cô kiếm tiền, chỉ là nói dối mà thôi. Cô nhất định phải trấn tĩnh khắc sâu điểm này.

Lương Tĩnh Hanh nắm lấy cằm, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng gương mặt mệt mõi của cô, nhạy cảm phát hiện hôm nay cô thật kỳ quái: "Dương Tư Dục!" Đột nhiên, Lương Tĩnh Hanh kêu tên cô, nghiêm mặt.

Dương Tư Dục quay đầu lại nhìn vào mắt anh, bị ánh mắt nghiêm túc của anh làm bối rối.

"Tôi không đùa với cô, trên đời này trừ cha mẹ tôi, tôi chỉ tin tưởng một người." Anh đột nhiên nắm lấy hai vai cô, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô.

Anh tin tưởng cô, chuyện này không phải giả. Anh biết, anh có thể tin tưởng cô. Nhưng thái độ ngày hôm nay của cô, thật khác thường như muốn kéo xa khoảng cách, làm cho anh không hiểu.

Đón lấy đôi mắt đen sáng ngời của anh, mặc dù đã nhắc nhở mình không nên tin, nhưng trong lòng Dương Tư Dục rõ ràng cảm động.

Có phải cô nên cảm thấy may mắn..? Thế giới này rất lớn, anh chỉ tin tưởng một người ngoài là cô. Hơi thở kiên định của anh truyền vào chóp mũi cô, mùi vị đó rất đàn ông. Lúc bắt đầu quen biết anh, cô đã nhớ kỹ mùi vị này trong lòng, cho là sẽ có một ngày khoảng cách của họ sẽ gần càng thêm gần.

Nhưng, không có chuyện đó. Trên người của anh, thỉnh thoảng sẽ thêm vào hương thơm của phụ nữ, kích thích chóp mũi cô, những mùi vị kia, không phải là của cô. Vì vậy, cô không sài nước hoa, cô luôn nhắc nhở mình, cô cùng những người phụ nữ đó không giống nhau. Mà anh cũng từng nói, cô cũng không giống những phụ nữ kia.

Chỉ là, cái gì 'không giống nhau', cô lại không xác định được, nhưng cô cũng không muốn giống bọn họ: "Haizzz...." Thở dài, Dương Tư Dục biết mình lại suy nghĩ nhiều.

Lương Tĩnh Hanh lại hiểu lầm ý thở dài của cô, gương mặt tuấn tú đưa lại gần hơn, nhìn thẳng vào mắt cô, không bỏ sót bất cứ điều gì trong đôi mắt cô: "Cô không tin tôi?" Lương Tĩnh Hanh cao giọng, giống như nếu cô không tin anh, thật làm ô nhục anh.

Vì vậy, cô lại thở dài, trả lời anh: "Tôi tin." Hai chữ này dễ dàng khiến cho Lương Tĩnh Hanh tươi cười.

"Thật vui, cô nhất định phải tin tôi, giống như tôi tin cô." Lương Tĩnh Hanh ôm lấy mặt Dương Tư Dục, vui mừng muốn thưởng cho cô một nụ hôn nóng bỏng. Chỉ là, cuối cùng anh cũng không dám, buông tay rất nhanh.

Khi anh buông tay, Dương Tư Dục lại cảm thấy mất mát, cũng chỉ cười cười: "Nói thật, chúng ta đã hợp tác rất nhiều năm."

Lương Tĩnh Hanh đột nhiên cảm thán: "Qua nhiều năm như vậy, cũng nhiều người ra giá mời cô, cô thật sự không động tâm?"

"Tôi sợ phiền toái!" Dương Tư Dục lắc đầu: "Phải bắt đầu một lần nữa, quá uổng phí thời gian."

Về chuyện này, Lương Tĩnh Hanh ngược lại rất tin tưởng, cô luôn không thích xã giao, càng không thích chỉ làm cho có, lại vô tình đắc tội người ta cũng không biết: "Cho nên, cô thà ở lại bên cạnh tôi, làm một nhà thiết kế bình thường, kiên trì ước mơ của mình, tuỳ ý để tôi giúp cô làm tốt quan hệ bên ngoài, thay cô nhận đơn hàng, thay cô giao bản vẽ."

Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ hỏi cô chuyện này, hôm nay đúng lúc có cơ hội, thuận tiện tâm sự.

"Đúng vậy, tôi có thể làm chuyện tôi thích, mà cũng có thể kiếm tiền trang trải cuộc sống, có cái gì không tốt?" Dương Tư Dục chuyển cây bút máy trong tay, cô rất thích cuộc sống hiện tại.

Lương Tĩnh Hanh nhìn gương mặt thản nhiên của cô, giọng điệu bình tĩnh, trong lòng lại cảm thấy buồn bực: "Cô chỉ muốn làm theo ý thích nên mới ở lại bên cạnh tôi? Không phải bởi vì ... một thứ gì khác?"

"Đừng nói với tôi là anh thấy uất ức." Dương Tư Dục liếc anh: "Tôi nhận mấy đơn hàng kia, tiền lời đều rất tốt, anh chỉ bận rộn chuyện đi tìm phụ nữ hàn huyên một chút, nói chuyện tình cảm một chút, bán đi một ít tuấn tú trên mặt, thừa cơ nâng giá... Anh chịu thiệt thòi như vậy sao?" Cô nói một hơi không chút lưu tình.

Lương Tĩnh Hanh nghe thấy trưng ra nụ cười yếu ớt, mới vừa rồi còn cảm thấy buồn bực, nghe những lời này liền mất đi: "Cô nói chuyện nhất định phải thẳng thắn như vậy sao?" Luôn coi anh như thương nhân hám lợi: "Dầu gì, tôi cũng phải nhắc lại những gì họ cần, để thiết kế hợp lý, cô vẽ ra bản thảo, trải qua điều chỉnh của tôi, mới có thể hoàn hảo."

Về điểm này Dương Tư Dục không phải là không bội phục anh, anh luôn hiểu rõ ý muốn của các cô, dùng phương thức riêng để cô có thể hiểu, hình dung được, để cho cô thiết kế được một chiếc áo cưới phù hợp với cô dâu.

Là nên nói hai người ăn ý, luôn có thể phối hợp không chê vào đâu được. Hay là nói bọn họ rất hiểu nhau, không cần nói năng rườm rà, cũng có thể hiểu tâm ý đối phương.

Vô luận là nguyên nhân gì, bọn họ hợp tác với nhau có thể làm tăng thêm sức mạnh.

"Cho nên tôi nói, tôi ăn canh, anh cũng ăn bánh, đừng làm ra vẻ bị uất ức." Dương Tư Dục quyết định không tiếp tục cùng anh so đo: "Chúng ta mau chỉnh sửa bản vẽ này đi." Cô lấy mấy bản thảo vừa vẻ xong, đưa đến trước mặt Lương Tĩnh Hanh để xuống.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.01.2015, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 03.08.2014, 11:59
Bài viết: 1
Được thanks: 0 lần
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đủ rồi, anh yêu em - Chanh Tâm
nếu có thể cho mình xin convert được không bạn :pray:  :pray:  :pray:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.01.2015, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 01:21
Bài viết: 338
Được thanks: 2123 lần
Điểm: 14.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đủ rồi, anh yêu em - Chanh Tâm - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3:

Mỗi lần cô vẽ xong bản thảo, phải đưa anh xem trước, bảo đảm đúng yêu cầu của khách hàng, ý tưởng một mình cô là chưa đủ.

Mỗi lần hợp tác với nhau, tác phẩm của bọn họ đều được khách hàng yêu thích, làm tăng thêm lợi nhuận.

Lương Tĩnh Hanh thấy cô thu lại vẻ mặt, bộ dáng không muốn tiếp tục đùa giỡn với anh, như muốn làm xong công việc đuổi anh đi, để yên tĩnnghỉ ngơi.

Cô càng muốn giữ khoảng cách với anh, anh càng không muốn cho cô được toại nguyện. Lúc này thật đúng với anh cô thường hay nói: "Kiếp trước cô thiếu nợ anh."

Nhận lấy bản vẽ từ tay cô, Lương Tĩnh Hanh không giống những lần trước mở ra xem, ngược lại đặt lên bàn làm việc của cô, rồi đi đến đứng bên cạnh cô xem xét.

Lúc để xuống, anh nghiêng người làm bộ muốn xem bản vẽ cho gần hơn, khiến Dương Tư Dục theo bản năng co rút thân thể lại, cố gắng kéo  dài khoảng cách với anh. Động tác rất nhỏ, nhưng không qua được ánh mắt của Lương Tĩnh Hanh. Làm gì tránh anh như tránh Ngưu Quỷ Xà Thần vậy? Anh cố ý chống hai tay vây cô ở giữa anh và bàn làm việc.

Trong nháy mắt, cả người cô nóng rực, mặc dù cả tóc cô anh cũng không chạm đến, nhưng làm cho hai má cô đỏ bừng, cô cũng cảm nhận được nhiệt độ ám áp của anh, nhưng áp lực cũng thật mạnh mẽ.

Dương Tư Dục không tự chủ được nhắm mắt lại, muốn bản thân coi thường vòng tay của anh, nhưng chỉ càng làm cho cô cảm thụ hơi thở đàn ông của anh, vây quanh bên tai cô, cổ cô. Cô không muốn đẩy anh ra, biết anh nhất định thừa cơ hội này giễu cợt cô chưa từng có đàn ông chạm qua. Vì vậy, cô chỉ có thể lẳng lặng chờ, chờ anh xem xong bản vẽ.

Lương Tĩnh Hanh hai tay đặt bên tai cô, cảm nhận được thân thể cô co rút, rất sợ tiếp xúc gần anh. Anh vừa xem bản thảo, vừa nhìn đôi mắt nhắm chặt của cô, lông mi thật đen, còn rất dài, giống như cánh bướm ở trên mặt cô.

"Mệt mõi? Sao lại nhắm mắt?" Anh đột nhiên nói, hơi thở nóng rực phun lên mặt cô. Cô chấn động, lông mi dài cũng kinh hoảng chớp chớp: "Nhiều ngày rồi, tôi rất mệt, buồn ngủ là chuyện bình thường." Dương Tư Dục đè xuống kích động của bản thân, nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn chăm chú vào bản thảo thiết kế, không để ánh mắt của hai người tiếp xúc quá lâu.

Nhìn lâu quá, sẽ đắm chìm, cô cũng không muốn chết ở trong hai đầm nước sâu này, không đáng giá.

"Được, chúng ta mau hoàn thành xong bản vẽ này, để cô có thể ngủ một giấc thật tốt." Lương Tĩnh Hanh cười khẽ, nghiêm túc chuyên tâm xem bản thảo của cô.

Không nghe anh nói gì nữa, Dương Tư Dục nghĩ anh không tiếp tục nói hươu nói vượn. Đột nhiên, anh lại phun ra một câu: " Tối nay, tức giận vậy, không phải đang ghen chứ?" Ánh mắt anh vẫn nhìn chằm chằm bản thảo, không chút để ý nói ra một câu làm cô giật mình.

"Ghen cái gì?" Dương Tư Dục trấn định không để ý anh.

"Ăn giấm tôi ở trên giường với phụ nữ, ăn giấm tôi ở khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, ăn giấm tôi ..."

"Ăn cái đầu quỷ của anh." Dương Tư Dục ngăn cản anh tiếp tục nói những câu xằng bậy, cũng cố gắng ngăn cản tim mình xuất hiện từng cơn lo lắng không yên.

"Tôi giận, bởi vì tôi bận tối tăm mặt mày, nửa đêm còn phải vẽ bản thảo, anh lại ở bên ngoài phong hoa tuyết nguyệt (tình yêu trai gái), không phải như anh nói cái gì giấm chua." Dương Tư Dục mạnh mẽ lắc đầu.

"Thật không phải?" Lương Tĩnh Hanh cười như không cười nhích đến gần cô.

Hai người bọn họ đã rất gần nhau, anh đột nhiên nhích tới, Dương Tư Dục cắn môi kinh hoảng, không để cho mình thở mạnh ra tiếng.

"Dĩ nhiên là không phải." Cô kiên quyết phủ nhận, nói cho anh biết, đồng thời cũng tự nói với bản thân: "Nếu thật là ăn giấm chua anh, dạ dày tôi đã rất nhanh bị tàn phá, cả ngày lẫn đêm đều ghen tuông, axit trong dạ dày quá dư thừa, chắc tôi chết sớm, đâu còn ở đây vì anh vứt bỏ sống chết."

Lương Tĩnh Hanh xấu bụng lại nghiêng người cúi xuống, dùng hơi thở trêu chọc cô: "Lời này.. nghe .. rất là chua!" Anh cố ý chọc cô, nhìn cô một hồi, con ngươi lại lóe lên ánh sáng mập mờ.

Bởi vì đêm quá khuya sao? Phòng vẽ tranh đèn quá tối, anh không nhìn rõ mặt cô. Vì sao anh cảm thấy khuôn mặt cô ửng đỏ, giống như là bị anh nói trúng tâm tư. Bao lâu rồi anh không ở gần cô?

Ở trong lòng anh, cô là một đồng nghiệp tốt, nếu vẻ mặt cô hôm nay không giống trước kia nhìn thấy anh như một đôi giày rách, anh cũng lười để ý đến cô.

Chẳng qua, đến gần cô như vậy, anh mới phút chốc phát hiện cô có một đôi mắt trong veo phát sáng, lông mi thật dài, một đôi môi mộng đỏ xinh xắn, một gương mặt hồng phấn...

"Ai rất chua với anh!" Dương Tư Dục lẩn tránh, nhưng cô lại không muốn hạ thấp mình trước mặt anh, chỉ có thể cứng rắn nâng cao khí thế của mình, đối mặt với anh: "Mười mấy năm qua, phụ nữ bên cạnh anh không phải trăm cũng mấy chục, anh cho rằng tôi chán sống, đi tranh thủ tình cảm của anh cùng với những người phụ nữ kia?"

"Nhiều như vậy sao?" Lương Tĩnh Hanh cười hỏi, thưởng thức hai má đỏ hồng đáng yêu của cô.

Cô gái nhỏ này tối nay ... sao lại có hương vị phụ nữ?

"Chính là nhiều như vậy!" Dương Tư Dục khẳng định gật đầu. Thấy đôi môi anh thoáng qua nụ cười, làm cho cô lo lắng, cô muốn anh không cười nổi: "Anh sống như một kỹ nam."

Tâm tình Lương Tĩnh Hanh đang tốt, vì hai chữ này mà mất đi: "Kỹ nam?" Nụ cười trên môi cừng đờ, không thích nhìn gương mặt ghét bỏ của cô: "Những người phụ nữ khác không nói tôi như vậy..."

"Bởi vì tôi không phải những người đó." Dương Tư Dục ghét nhất một chuyện, chính là anh nhắc đến những người phụ nữ kia trước mặt cô.

Lương Tĩnh Hay chau mày rậm, phát hiện hôm nay cô rõ ràng nhắm vào anh: "Hôm nay cô ... rất không đáng yêu." Anh cau mày nói.

Dương Tư Dục hừ lạnh trả lời: "Cho tới bây giờ .. anh cũng chưa từng cảm thấy tôi đáng yêu." Cô nhỏ giọng lầu bầu, tự lẩm bẩm, định đẩy anh ra đứng lên.

Sự hiện hữa của anh mang lại cảm giác quá kinh người, cộng thêm cô hôm nay tâm thần bất định, không tập trung được, không nên tiếp tục giằng co với anh: "Tôi mệt, muốn đi ngủ trước." Cô dừng lại bên cạnh cửa, lạnh lùng bỏ lại một câu.

"Này, cô kêu tôi đến, không phải là duyệt bản thảo sao?" Lương Tĩnh Hanh biết cô hôm nay có chỗ nào không đúng.

"Tôi không có tinh thần thảo luận tiếp với anh." Dương Tư Dục không quay đầu lại vẫn bước tiếp, để anh một mình ở lại phòng làm việc.

"Này, Dương Tư Dục ... Dương Tư Dục ..." Lương Tĩnh Hanh lao theo sau cô kêu lớn, cô bất đắc dĩ hôm nay quyết tâm không để ý đến anh.

Mắt thấy cô biến mất ở đầu hành lang bên kia, Lương Tĩnh Hanh phát hiện cô quả thật bỏ lại một mình anh. Ngoái đầu nhìn lại những bản thảo của cô, mỗi một nét vẽ đều rất dụng tâm.. Lương Tĩnh Hanh nhìn nhìn, càng nhìn càng cảm thấy không có chỗ nào cần chỉnh sửa.

Được rồi, anh thừa nhận, nghe đến cô tính toán muốn nghỉ ngơi, anh cảm thấy bản thân cũng bị ảnh hưởng không có tinh thần làm việc. "Cắt ... muốn ngủ phải cùng nhau ngủ." Lương Tĩnh Hanh để bản thảo lên bàn làm việc, không được tự nhiên bước về hướng phòng khách của cô, đi đến sopha to lớn thoải mái.

Đó là một ghế dài bốn người ngồi, bằng da thoáng mát thoải mái, dù đứng ngồi cứng mềm vừa phải, hết sức dễ chịu. Lúc cô mua, anh đã từng không hiểu cô ở một mình lại mua một cái ghế dài như vậy. Sau đó, anh ngẫu nhiên phát hiện, sopha đó rất thích hợp với anh, ngủ dậy cũng thoải mái.

Về sau, mỗi lần gấp gáp chạy bản thảo, có khi nửa đêm cần anh tới chỗ cô, ghế sopha kia phát huy tác dụng. Anh có chìa khóa nhà cô, nhưng lại không có chìa khóa phòng cô, ghế sopha này là nơi nghỉ ngơi tốt lúc anh làm việc mệt mõi. Anh có thử hỏi cô, ghế sopha này là mua cho anh sao? Dương Tư Dục trả lời rất đơn giản, chính là mấy chữ: "Nghĩ hay quá nhỉ!" Được rồi! Vậy anh cũng không suy nghĩ nhiều nữa cô muốn
làm sao thì làm.

Bọn họ là đồng nghiệp, là anh em, là bạn bè cùng nhau phát triển sự nghiệp.

Người tình, sẽ có lúc không hợp nhau, sẽ chia tay.

Mà bọn họ là bạn bè. Bạn bè, chính là cả đời, sẽ không tách ra, không gây gỗ, cô sẽ không giống những người phụ nữ khác, giận dỗi với anh. Cho nên, anh quyết định, muốn làm bạn với cô cả đời. Cả đời không rời xa nhau.

Lương Tĩnh Hanh năm trên ghế sopha, tìm một tư thế thoải mái, ngáp một cái, không quên ngẩn đầu lên nhìn cửa phòng đang đóng, lớn tiếng ném ra một câu: "Ngủ ngon!" Xong, Lương Tĩnh Hanh ung dung nhắm mắt lại, ngủ.

Cách một cánh cửa, Dương Tư Dục không nhịn được cười. Người đàn ông này, không bao giờ để mình thua thiệt, không để cho cô chiếm một chút tiện nghi nào. Cô muốn nghỉ ngơi, anh cũng không làm thêm một phút nào, đem phòng khách nhà cô biến thành phòng ngủ, vừa tự nhiên lại tự tại.

Cứ một tháng, anh đều sẽ ở nhà cô làm khách một đêm, bởi vì cô thường xong công việc vào nửa đêm, cho nên anh xem xong bản thảo cũng đã rạng sáng. Mà cô, chuyện thường làm nhất là nửa đêm, khi anh đang trên giường với người phụ nữ khác gọi về. Lúc hoàn thành bản thảo, cô là lớn nhất.

Anh đã một lần bị cô làm cho đau khổ, cũng không dám lỗ mãng, mỗi lần từ trên giường với phụ nữ chạy tới, mặc dù lòng có oán hận, nhưng anh luôn phải về bên cạnh cô. Cho dù không muốn, anh cũng phải về.

Biết anh đã nhiều năm, chỉ có những lúc này, cô mới cảm thấy trong lòng anh có mình, có địa vị, có tầm quan trọng. Mặc dù, chẳng qua vì cô có tài thiết kế, nhưng cô cũng thỏa mãn.

Củng bởi vì nguyên nhân này, cho nên cô vẫn ở lại bên cạnh anh, cho dù có rất nhiều người đưa ra điều kiện hậu đãi, cô cũng không động tâm.

Anh hiểu cô, hiểu rõ cô. Trên đời này, không ai có thể hiểu cô hơn anh. Chỉ ngoài trừ .. anh vĩnh viễn không biết, tâm ý của cô đối với anh.

Kim phút đồng hồ trên tường chạy một vòng, đã ba rưỡi đêm, Dương Tư Dục vẫn chưa ngủ.Cô lắng tai nghe động tĩnh ngoài phòng khách, trong đêm tối yên tĩnh, không còn nghe tiếng vang, cô nở nụ cười nhàn nhạt, biết anh đã ngủ say.

Mở nhẹ cửa, Dương Tư Dục đi về phía phòng khách, như dự đoán, Lương Tĩnh Hanh đã ngủ say. Cô chậm chạp ngồi xổm bên cạnh ghế sopha, cẩn thận chu đáo ngắm khuôn mặt đẹp của anh.

Này lông mày, này mắt, ngũ quan cô đều biết rất rõ, chỉ có tim của anh, chỉ có nơi đó cô không cách nào tiếp xúc được. Cô biết anh phong lưu, biết anh đa tình, biết rất nhiều chuyện của anh, nhưng không biết, tại sao mình không dời mắt khỏi anh được.

Cô đưa ngón tay nhỏ nhắn, dùng mu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn huyệt Thái Dương của anh, êm ái lướt qua mặt anh. Đi theo bên cạnh anh đã lâu, cô biết anh sau khi ngủ, ngủ rất sâu, dù cô khẽ dựa vào ngực anh, anh cũng không tỉnh. Vì vậy cô nghe được tiếng tim anh đập bình bịch, cô không tự chủ nở nụ cười.

Cô thừa nhận, mình rất ngu, yêu một người không nên yêu. Cho dù mạnh miệng, cho dù không muốn thừa nhận, nhưng khi ban đêm ở cùng anh như vậy, cô luôn dung túng cho mình đam mê mười phút.

Mười phút, nói dài cũng không dài, cũng là cô khống chế mình cực hạn. Dài hơn nữa, cô không thể thoát ra. Từ từ lấy hơi, cô thở theo nhịp thở của anh, cảm giác mùi vị của anh, để cho mùi vị của anh đi vào chóp mũi cô, đi vào trong thân thể cô, dung hòa anh vào từng hơi thở cô, lòng cô, không ngừng kêu: "Yêu anh, yêu anh, yêu anh..." Cho dù chỉ có mười phút, cô bỏ hết phòng bị của mình, đề cho mình chìm đắm.

Tình yêu... Vỏn vẹn mười phút mà thôi, cô không muốn cưỡng cầu thêm. Chờ đợi, đến khi tỉnh mộng, cô sẽ để tim mình chết đi, rời khỏi anh.

Về phần ngày nào, khi nào sẽ tới, cô cũng không muốn suy nghĩ, muốn mình quên đi tất cả.

Mười phút, rất nhanh sẽ trở thành quá khứ. Cô lưu luyến không rời đứng lên, nhìn anh thêm một lần, rốt cuộc xoay người bước đi.

Nằm ngủ trên sopha, Lương Tĩnh Hanh từ đầu đến cuối không mở mắt.

Lương Tĩnh Hanh bị mùi thức ăn làm thức dậy, ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu vào những tia màu vàng sáng chói, nhuộm phòng khách thành một màu vàng, bao gồm anh, cũng hòa tan vào tia ấm áp đó.

Anh vươn vai, thoải mái ngáp một cái, theo mùi thức ăn bước tới, lầu bầu mở miệng: "Sáng sớm, cô kéo rèm cửa sổ lên hết, ánh mặt trời chiếu đầy nhà, ai mà ngủ được?"

Lương Tĩnh Hanh từ sau lưng Dương Tư Dục thò đầu ra, nhìn thấy cô đang chuẩn bị thức ăn sáng, mùi thơm bốn phía, làm động lòng người.

Dương Tư Dục ngoái đầu nhìn lại người đang đổ thừa, chỉ lạnh lùng bổ sung một câu.


Đã sửa bởi stli lúc 03.08.2015, 19:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn stli về bài viết trên: K thien, LamDThinh, Lạc Lạc, NamLyNguyet, Ta mê Thần Quân, VoTuTu, Vy Tiểu Nhiên, antunhi, huong CT, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.