Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 

Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh

 
Có bài mới 31.12.2014, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8399 lần
Điểm: 17.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 65: Ngươi là nữ nhân sao?

Yến Băng Hàn bị Lạc Tuyết lạnh lùng hét lên, cũng tỉnh táo lại, nhưng hắn vẫn khống chế không được nội tâm của mình, giống như tự giễu lại giống như tức giận chất vấn: "Tại sao ngươi không phải là nữ nhân? Không, ngươi tốt nhất không phải là nữ nhân, nếu không, ta sẽ rơi vào, mất đi dã tâm của ta, cho nên ngươi không thể là một nữ nhân."

Lạc Tuyết nhìn vẻ mặt Yến Băng Hàn gần như điên cuồng, lại nghe được lời nói kinh sợ của hắn, lùi người lại mấy bước, "Ngươi...ngươi nói càn gì vậy? Điện hạ chưa uống đã say rồi sao?"

"Vân Hận Thiên, ngươi có biết hay không, ngươi giống như tiên tử trên trời không nhiễm bụi trần, lúc nam lúc nữ, làm nữ nhân mến mộ, khiến nam nhân không biết làm sao, ngươi nói, ngươi có tội hay không?" Yến Băng Hàn đỏ ngầu hai mắt, những câu ép hỏi làm lòng của Lạc Tuyết từng chút từng chút trầm xuống, kết băng, "Ta là yêu nghiệt, đặc biệt nhiễu loạn nam nữ trên thế gian, ngươi đã hài lòng chưa?"

"Ha ha ha, đừng nói, diện mạo của ngươi còn rất giống yêu nghiệt, mi tâm đỏ này của ngươi là bẩm sinh sao?" Yến Băng Hàn cười to sau đó ngược lại nghiên cứu dung mạo Lạc Tuyết từ trên xuống dưới, Lạc Tuyết đã bị chọc giận đến mức không thể tiếp tục tỉnh táo lại, tay phải run rẩy, bờ môi run run nói: "Liên quan gì tới ngươi! Điện hạ nhàn nhã quá rồi, mau chóng về đất nước của ngươi đi!"

Lạc Tuyết nói xong liền xoay người đi ra ngoài, ai ngờ Yến Băng Hàn lại chắn trước mặt, "Đừng đi!"

"Tại sao?" Lạc Tuyết giận dữ nói.

"Ngươi phải theo ta uống một chén đã!" Yến Băng Hàn nói chân thành, càng chọc giận Lạc Tuyết, "Bản công tử không có tâm tình! Nếu Điện hạ cảm thấy nhàm chán, muốn người bồi, ra khỏi cánh cửa này, Xuân Di viện trong ngõ nhỏ trước mặt sẽ rất hoan nghênh Điện hạ đến thăm!"

"Ngươi lại so Bản thái tử với những kẻ hạ lưu không có óc kia? Vân Hận Thiên, ngươi được đấy! Mặc kệ ngươi nói gì, tóm lại hôm nay ngươi không thể đi! Nếu như ngươi đi, Bản thái tử liền suy nghĩ có nên thôn tính và tiêu diệt mười thành trì của Đại Kim hay không!" Con ngươi Yến Băng Hàn lạnh lùng, ép sát vào Lạc Tuyết. Mặc dù hắn đã quyết định không thể bởi vì Vân Hận Thiên có thể là nữ tử, bởi vì hắn không thể vì tình cảm mà buông tha nghiệp lớn, nhưng một khi nhìn thấy người, lại không có cách nào khống chế tim của mình nữa.

Lạc Tuyết gần như sụp đổ, nàng đã hoàn toàn không suy nghĩ ra vị Thái tử này đang nghĩ gì, bây giờ nếu như Thượng Quan Lôi có thể một lòng vì Đại Kim quốc, thì Nam Chiếu quốc cũng không trở nên liều lĩnh như vậy, bây giờ ba hướng đều có địch mạnh, nhưng nếu hắn thật sự xuất chinh, một khi Hoàng đế Đại Kim xuất binh chống cự, sợ rằng Thượng Quan Lôi sẽ nhân cơ hội này mà tự lập Vương, khởi binh tạo phản, đến lúc đó hai mặt thù địch, sẽ rất khó vãn hồi thế cục!

Nhớ đến lời nói của Lê Sinh Niên, Lạc Tuyết do dự, nghiêng đầu trầm tư, tại sao Yến Băng Hàn muốn dùng chuyện này uy hiếp nàng, chỉ cùng hắn uống rượu thôi? Hắn... sẽ không hạ độc trong rượu để giết nàng chứ? Nghĩ đến điểm này, Lạc Tuyết quay đầu, ánh mắt bén nhọn nhìn về phía Yến Băng Hàn, "Thái tử điện hạ chỉ yêu cầu Vân mỗ cùng ngươi uống một chén sao? Không có... ý đồ khác chứ?"

"Ý đồ? Ha ha ha, nếu hôm nay ngươi là một nữ nhân, ta lại muốn cưới ngươi về Nam Chiếu quốc, làm nữ nhân của ta, đáng tiếc, ngươi là nữ nhân sao?" Yến Băng Hàn tà tà nâng một nụ cười, hỏi thăm Lạc Tuyết.

"Thiên hạ đều gọi ta là công tử cụt tay Vân Hận Thiên, là công tử, Điện hạ cho rằng là nam nhân hay là nữ nhân?" Lạc Tuyết nhướng mày hỏi ngược lại.

"Vậy cũng không nhất định, Bình Dao không phải nữ nhân sao? Những lúc đi ra ngoài, cũng bị dân chúng xưng là công tử đấy!" Yến Băng Hàn ngụ ý, làm như đã xác định thân phận nữ tử của Lạc Tuyết.

"Hả? Vậy Điện hạ muốn nghiệm chứng thân phận của ta sao?" Lạc Tuyết đã nắm chặt nắm đấm, nếu hắn dám kiên trì nữa, nàng sẽ không tiếc cùng hắn quyết sinh tử!

Ai ngờ Yến Băng Hàn không sợ chút nào, "Nếu như ngươi nguyện ý nghiệm thân, ta cũng không có phản đối!"

Lạc Tuyết cười lạnh một tiếng, quay ngược người lại mấy bước, áo bào trắng vung lên, sau một khắc, Hỏa Vân kiếm đã ở trong tay, "Nếu ta không nguyện? Nếu ta cũng hoài nghi Thái tử điện hạ không phải là nam nhân thì sao? Thái tử điện hạ cũng nguyện ý cho Vân Hận Thiên nghiệm thân?"

Yến Băng Hàn cũng không giận ngược lại cười, hai tay dang rộng, "Được, ta đồng ý, ngươi tới nghiệm đi!"

Lạc Tuyết tức giận không nhẹ, nghiến răng nghiến lợi một lúc lâu, chỉ phun ra hai chữ: "Lưu manh!" Sau đó liền trực tiếp hướng Yến Băng Hàn đánh tới, Yến Băng Hàn chỉ dùng tay không để thủ chứ không tấn công, vậy mà Lạc Tuyết hạ kiếm cũng không lưu tình, nhiều chiêu nhằm đến chỗ hiểm trên người Yến Băng Hàn, bỗng nhiên Yến Băng Hàn dồn hết sức, đánh ra một chưởng, cản được đường kiếm của Lạc Tuyết, Yến Băng Hàn cầm lấy bội kiếm đặt trên bàn, cùng Lạc Tuyết đánh nhau thật sự, sau khi hai người đánh xong một trăm chiêu, công lực của Yến Băng Hàn vẫn không thể phân cao thấp cùng Lạc Tuyết được, nhưng kiếm của hắn đã có thể rơi vào thế hạ phong rồi, chỉ thấy toàn thân Hỏa Vân kiếm của Lạc Tuyết biến đỏ, càng ngày càng sắc bén, cùng kiếm của Yến Băng Hàn đụng nhau, chỉ nghe "Khi" một tiếng, kiếm của Yến Băng Hàn bị chém thành hai khúc.

Yến Băng Hàn ném kiếm, tay không tiến lên, giống như không muốn sống muốn đánh nhau đến cùng với Lạc Tuyết càng đấu càng hung ác, Lạc Tuyết cau mày, hắn ta thật không muốn sống nữa sao? Mà Yến Băng Hàn đang đánh cuộc Vân Hận Thiên có thể thật sự giết hắn hay không, quả nhiên thấy Vân Hận Thiên từ từ giảm bớt lực đạo, nhướng mày cười, đúng lúc ấy thì, Bình Dao chạy ra ngoài!

Bình Dao thấy tình huống giữa hai người lúc này, chỉ nghĩ Vân Hận Thiên muốn giết ca ca nàng, quát to một tiếng, rút kiếm xông vào, dĩ nhiên cũng là công kích về phía Lạc Tuyết, nhưng nàng dùng sức lực không lớn, chỉ ngăn cản chiêu thức của Lạc Tuyết đánh về phía Yến Băng Hàn, Lạc Tuyết sợ không cẩn thận làm thương tổn Bình Dao, vội hô: "Bình Dao công chúa, ngươi làm gì vậy? Mau lui xuống!"

"Vân công tử, ngươi không nên làm tổn thương ca ca ta!" Bình Dao nhanh chóng hô to, cũng ngăn trước người Yến Băng Hàn, Lạc Tuyết và Yến Băng Hàn đều đen mặt, đồng thời kêu: "Bình Dao ngươi không muốn sống nữa sao! Đi xuống!" Thế nhưng Bình Dao quyết tâm ở giữa. Ngược lại, hai người kia đều sợ đả thương đến Bình Dao, Lạc Tuyết gào to một tiếng, chỉ đành phải thu kiếm, lùi lại hai trượng, nói: "Tối nay ta thu kiếm, là vì Bình Dao công chúa, lần sau, ta quyết không lưu tình!"

"Đợi đã nào...! Tối nay kiếm của ta không bằng ngươi, nhưng Thanh Long kiếm mà ta trân quý ở Nam Chiếu lại so không bằng kiếm của ngươi, cho nên lần sau ta cũng không cần thủ hạ lưu tình!" Yến Băng Hàn trầm giọng nói, "Về phần lời ta nói lúc nãy vẫn như cũ, Nam Chiếu quốc có bước vào lãnh thổ Đại Kim hay không đều phụ thuộc vào ngươi!"

"Ngươi thân là Thái tử của một nước, lại có thể làm việc hèn hạ như vậy?" Lạc Tuyết khinh thường nói.

"Ha ha ha! Chỉ cần có thể đạt được mục đích, cần gì phải cố giữ lấy đạo nghĩa quân tử? Huống chi ta chỉ đối đãi đặc biệt với ngươi, Bản thái tử cho là đáng giá!" Yến Băng Hàn hắng giọng cười to, tiếng cười này xuyên phá bầu trời đêm, cuối cùng ánh mắt ổn định ở trên mặt Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết không nói gì, thẳng thắn nói: "Không phải là uống rượu thôi sao? Điện hạ lại phải dùng đến món tiền cược lớn đến như vậy? Điện hạ không phải là muốn hạ độc ở trong rượu chứ? Vân mỗ là đệ tử chân truyền của "Quỷ diện thần y", Điện hạ không nên phí tâm tư nữa!"

"Hạ độc? Ca ca?" Bình Dao công chúa đứng ở một bên vừa nghe thấy vậy vội vàng hoảng sợ hỏi.

Yến Băng Hàn không để ý đến Bình Dao, mà cười lớn thêm, "Vân Hận Thiên, ngươi vì lý do này mà không dám uống cùng ta sao? Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi, Bản thái tử không có suy nghĩ như vậy với ngươi đâu?"

Yến Băng Hàn ngưng cười, mặt nghiêm túc, nói: "Tiền đánh cược đối với mỗi người khác nhau, đối với ngươi như thế nào ta không biết, đối với ta ta cho là có lời, thế nào, ngươi không dám sao?"

"Ai nói? Uống thì uống! Tốt nhất để cho ngươi say chết ở Đại Kim!" Lạc Tuyết tức giận nói, cũng dẫn đầu đi vào trong viện, còn dư lại Yến Băng Hàn và Bình Dao công chúa hai mặt nhìn nhau, lặng người một lát, mới phản ứng kịp, Vân Hận Thiên cũng có thời điểm đáng yêu vui vẻ như vậy?

Ba người ngồi xuống bàn ở trong nhà, Bình Dao lấy rượu ngon do Hoàng cung Nam Chiếu quốc đặc chế ra, Lạc Tuyết uống một ngụm, liền than thở không dứt, "Đây là rượu gì vậy? Mùi vị không tệ!"

"Rượu này được cất từ Hải Đường hoa quế, là rượu được dùng trong cung của Nam Chiếu quốc, chỉ có họ hàng gần với Hoàng gia mới có thể uống, lần này ngươi không hối hận vì uống rượu cùng ta nữa chứ?” Yến Băng Hàn hả hê nói.

Lạc Tuyết bĩu môi, chẳng nói đúng sai lắc đầu một cái, nói: "Mặc dù là rượu ngon, nhưng nếu mà bị ép buộc uống..., thì cũng không cảm thấy vui vẻ gì!"

"Ha ha" Yến Băng Hàn nhấp một ngụm, bật cười nói: "Ngươi đó, tính tình đúng là mạnh mẽ! Ta thêm rượu, đã được chưa!"

"Ca ca, là huynh ép Vân công tử à?" Bình Dao bừng tỉnh hiểu ra nói.

“Còn không phải sao!" Lạc Tuyết chép chép mồm, lại uống thêm một chén. Tên Yến Băng Hàn này, tính tình thay đổi liên tục, lại bá đạo cường hãn! Gặp gỡ đối thủ như vậy, nàng có thể phải xuất trăm phần trăm tâm lực để đối phó, nếu không cẩn thận, thì có thể bị ăn hết.

"Vân công tử, rất xin lỗi, ca ca ta huynh ấy rất muốn kết bạn với huynh, cho nên thủ đoạn có thể có chút không quang minh lỗi lạc, Vân công tử bỏ qua cho! Chuyện vừa rồi Bình Dao thật sự muốn bồi tội với công tử!" Bình Dao đứng dậy nhấc ly rượu trước mặt lên, trên mặt áy náy nói, nói xong liền uống một hớp, ai ngờ lại bị sặc, "Khụ khụ khụ", Lạc Tuyết trách cứ một tiếng, vội vàng đứng dậy vì vỗ lưng cho Bình Dao thuận khí, chọc cho Yến Băng Hàn trừng lớn hai mắt.

Mà Bình Dao trong nháy mắt đỏ mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn thẹn thùng, nhỏ giọng nói: "Cám ơn Vân công tử!"

Lạc Tuyết hiểu ra, nhất định lại khiến cho Bình Dao hiểu lầm, trong lòng thầm mắng mình một tiếng, vội vàng tỉnh táo ngồi xuống, mặt không thay đổi: "Công chúa đừng khách khí!"

Ba người uống đến nửa đêm, Bình Dao buồn ngủ quá, hơn nữa do tác dụng của rượu, đã nằm ở trên bàn ngủ thiếp đi, Yến Băng Hàn ôm Bình Dao đang ngủ ngon tới trên giường, Lạc Tuyết thấy cũng đã đến lúc phải đi, mới vừa đứng dậy, chỉ nghe thấy Yến Băng Hàn đưa lưng về phía nàng giọng khàn khàn nói: "Ngươi đừng đi."

"Hả? Không phải đã uống rượu cùng ngươi rồi sao?" Lạc Tuyết ngẩng đầu, nghi ngờ nhìn về phía Yến Băng Hàn.

Yến Băng Hàn xoay người lại, yên lặng nói: "Nói cho ta biết, có phải ngươi là nữ giả nam trang hay không?"

"Cái gì?" Lạc Tuyết khiếp sợ không thôi, lắp bắp nói: "Ngươi nói cái gì? Vân Hận Thiên ta vốn là nam tử, tại sao lại có thể là nữ giả nam trang?"

"Ngươi dám hướng trời thề không? Nếu ngươi lừa ta, ngươi sẽ bị thiên lôi đánh!" Yến Băng Hàn tiến tới gần Lạc Tuyết, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Lạc Tuyết nói từng chữ từng câu.

Lạc Tuyết tuyệt đối không ngờ rằng, thân phận của nàng lại sẽ bị người mới chỉ gặp mấy lần này vạch trần, Phong Liệt Diễm cùng nàng sống chung lâu một thời gian dài, cũng không dám xác định, mà Yến Băng Hàn lại nhất quyết rằng nàng là nữ giả nam trang, trong tiềm thức của Lạc Tuyết vẫn đang đấu tranh, sau một lúc lâu, nàng rốt cuộc quyết định, liều chết không nhận!

Vì vậy liền nói: "Được! Ta thề, nếu ta là nữ nhân, sẽ bị trời đánh..." Kết quả lời của Lạc Tuyết còn chưa nói hết, đã bị Yến Băng Hàn cắt đứt, "Không cần, ta không muốn ngươi cố chấp chống đỡ, càng không muốn ngươi bị trời phạt."

"Vậy ngươi cũng không nên hoài nghi ta là nữ nhân!" Lạc Tuyết xúc động nói.

Yến Băng Hàn ngồi xuống tiếp, lại uống thêm một ly rượu, "Ta cũng không muốn hoài nghi ngươi, nhưng thật sự ngươi rất giống nữ nhân, mặc dù nghe giọng nói của ngươi đúng là của một nam nhân, mà ta cũng biết có một loại thuật biến thanh, có thể khiến người đổi giọng nói, hơn nữa dung mạo của ngươi đẹp như vậy, tại sao lại có nam tử đẹp như vậy trên thế giới này chứ? Còn có rất nhiều, tóm lại, ngươi, nhất định là nữ nhân! Ta nói có đúng không? Mặc dù ngươi không thừa nhận nhất định có nguyên nhân của ngươi, mà ta sẽ không xem ngươi là nam nhân!"

Lạc Tuyết nghe xong liền trầm mặc, rõ ràng như vậy sao? Tại sao người khác không dám chắc chắn như vậy? Tùy ý nhìn sang Bình Dao đang nằm trên giường, trong nháy mắt Lạc Tuyết hiểu, Yến Băng Hàn nhất định là biết được do Bình Dao cũng nữ giả nam trang, người này, tâm tư kín đáo như vậy!

Cho nên, nàng cũng không cần thiết phải giả bộ làm gì nữa, liền cười một tiếng, "Ngươi nói đúng! Ta, chính xác là nữ nhân!"

Yến Băng Hàn chấn động, tay run run, rượu bên trong chén bị đổ lên mặt bàn, kinh hãi rất lâu vẫn chưa bình phục được, mặc dù hắn chắc chắn đến chín mươi phần trăm, nhưng đến khi nghe Vân Hận Thiên chính miệng nói ra, vẫn rất kinh ngạc, "Ngươi... ngươi... thật sự là nữ nhân?"

"Ngươi rất thất vọng?" Lạc Tuyết hỏi ngược lại, nói ra xong, trong lòng nàng bình tĩnh nhiều hơn, cất giấu bí mật trong lòng, gói đồ thật sự rất nặng.

"Không, là may mắn! Hơn nữa... chờ mong!" Yến Băng Hàn hơi giật mình nhìn vào khuôn mặt trắng noãn của Lạc Tuyết, lẩm bẩm nói.

"Ha ha, tại sao? Một nữ nhân cụt tay thì may mắn gì chứ?" Lạc Tuyết tự cười giễu, trong ánh mắt bi thương, lại làm lòng của Yến Băng Hàn đau đớn, "Tại sao cánh tay trái của nàng lại bị như vậy?"

"Ha ha, không nên hỏi, ngươi đừng hỏi ta bất cứ điều gì, tối nay chuyện gì ta... cũng không muốn nói..." Lạc Tuyết đứng tại chỗ xoay tròn thân mình, cánh tay áo trống không bay lên, giống như cánh bướm, cực kỳ thê lương, khiến người khác đau lòng.

Lạc Tuyết trực tiếp cầm bầu rượu lên, ngửa đầu rót rượu vào miệng, rượu đắng chảy vào yết hầu, tiếng hát say lòng:

Lần đầu gặp nhau, vẫy nhẹ quạt, búi tóc tung bay, đã lưu lại trong trái tim.

Ngoảnh đầu nhìn lại, người đã đi, nước mắt trống rỗng, quay đầu lại mênh mông.

Bất chợt gặp nhau, ngẩng đầu nhìn, là nhu tình, say mê một đời.

Cuộc đời này nguyện làm hồng nhan, ước làm chim liền cánh.

Không quên lời hứa người nói, nhưng sợ sai lầm lỡ dở cả cuộc đời.

Đợi chờ vô ích, đợi chờ vô ích, nước mắt rơi ướt phím đàn, từng chút từng chút một.

Đợi chờ vô ích, đợi chờ vô ích, nước mắt rơi ướt phím đàn, từng chút từng một.

Yến Băng Hàn luống cuống nhìn Lạc Tuyết, nội tâm cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo, một cô nương phong hoa tuyết nguyệt như vậy, đáng nhẽ nên được nam nhân nâng niu che chở trong lòng bàn tay, tại sao lại tổn thương nàng? Hắn, thật sự muốn giết nam nhân đã khiến nàng đau lòng!

"Vân... Hận Thiên, không, tên của ngươi chắc hẳn không phải là Vân Hận Thiên! Ngươi không nên uống nữa, uống nhiều rượu sẽ tổn hại đến sức khoẻ." Yến Băng Hàn không biết nên nói gì, hắn chỉ muốn nàng dừng lại, đừng bi thương nữa, hắn, thật sự muốn ôm nàng trong ngực, dành cho nàng ấm áp, nhưng mà, khi bàn tay hắn đưa ra, lại bị Lạc Tuyết vung tay áo đẩy ra, "Ngươi đang thương cảm cho ta sao? Ha ha ha! Ta không cần ngươi thương cảm! Ta không cần bất kể người nào thương cảm, ngươi biết không?"

"Không, ta không phải thương cảm ngươi, ta chỉ là, chỉ là..." Yến Băng Hàn nói không được nữa, hắn nghĩ đến giang sơn nghiệp lớn của mình, hắn do dự, nữ nhân làm sao có thể thắng được thiên hạ!

"Ngươi đã biết, ha ha..." Ánh mắt Lạc Tuyết đã mê ly lên, tay chỉ Yến Băng Hàn nói: "Xin ngươi hãy giữ kín bí mật này, không nên nói cho bất cứ ai, ngươi có thể làm được không?"

Yến Băng Hàn dừng một chút, sau đó gật đầu.

"Hi vọng chúng ta không gặp lại nữa, cũng hi vọng ngươi vì dân chúng hai nước không nên giết hại nhau! Lạc Tuyết sẽ cảm kích ngươi cả đời!" Lạc Tuyết nói xong câu đó, dùng khinh công rời đi, biến mất ở trong bóng đêm...

(Vì biết thân phận Lạc Tuyết nên mình đổi Yến Băng Hàn gọi Lạc Tuyết là nàng ta nhé)

Đợi đến lúc Yến Băng Hàn phản ứng kịp, đã không thấy được bóng dáng bạch y quen thuộc nữa. "Không gặp lại nữa? Lạc Tuyết... Thì ra là nàng tên là Lạc Tuyết? Không, nàng không thể không gặp ta, không thể, Lạc Tuyết, nàng quay trở lại... Ta không để cho nàng đi, nàng quay  trở lại..."

Yến Băng Hàn mất mát đứng ở trong bóng đêm, hắn vì một câu nói không gặp lại nữa mà hối hận, tại sao nghe thấy nàng nói không gặp hắn nữa, tim của hắn đau đớn giống như rách ra vậy? Lạc Tuyết, không, ta sẽ không buông tha nàng, chúng ta nhất định sẽ còn gặp lại, ta đồng ý với nàng, vì nàng sẽ không hợp tác với Thượng Quan Lôi, cho nên, nàng nhất định không được rời xa ta...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: ahmoneywoohoo, gái già 0515, meo..hoang, ngô thị huyền, xichgo
     

Có bài mới 03.01.2015, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8399 lần
Điểm: 17.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Muốn được ấm áp

Gió đêm lành lạnh thổi lên nỗi đau của Lạc Tuyết những giọt lệ trên mặt cũng mang hàng ngàn nỗi khổ tâm của nàng, mờ mịt bước đi trên ngã tư đường, nàng nên đi đâu đây? Thiên hạ rộng lớn giờ phút này hoàn toàn không có một nơi cho nàng dung thân nữa sao? Tại sao lại ép nàng nói ra có phải là nữ nhân hay không? Có phải là Lê Lạc Tuyết hay không?

Chân tướng lời nói dối đã bị ép đến mức nàng không có cách nào trốn chạy, Yến Băng Hàn ngươi thật nhẫn tâm! Nhất định khiến Lạc Tuyết không có chốn dung thân ở trước mặt ngươi sao? Phong đại ca, ta muốn nhìn thấy huynh ngay lập tức, bởi vì huynh sẽ không ép buộc ta đúng không, phải hay không? Bởi vì huynh sẽ dành cho ta muôn vàn ấm áp, phải hay không? Lạc Tuyết dựa vào góc tường người chậm rãi trượt xuống, nước mắt thấm ướt y phục trước ngực, cũng xuyên thấu lòng bàn tay lạnh lẽo của Lạc Tuyết.

Đứng dậy chao đảo đi về phía trước, cho đến khi đi đến trước một cánh cửa quen thuộc thì Lạc Tuyết dừng lại, từ trên tấm bảng hiện lên hai chữ rất lớn: Lê phủ. "Ha ha, ông trời là ngươi chỉ dẫn ta đến nơi đây sao?"

Lạc Tuyết giơ tay lên, muốn gõ cửa, lại nhàn nhạt nở nụ cười, đã quá nửa đêm rồi, không còn ai canh cửa nữa, phụ mẫu nhất định đang ngủ say, nàng cần gì quấy rầy? Xoay người tiếp tục đi đến phía trước, sau khi đi được mấy bước, Lạc Tuyết lại dừng lại, hiện tại nàng rất muốn ngủ, ngủ thật nhiều, nếu là có thể rúc vào lòng của mẫu thân ngủ, thì tốt biết bao.

Lạc Tuyết vừa cười, phụ thân,nương nữ nhi lại tới! Lạc Tuyết tìm được cửa sau, xoay người tiến vào, lặng lẽ hạ xuống "Lan Tâm cư", áp người vào cửa phòng ngủ Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung, nghe phòng trong truyền đến tiếng hít thở đều đều, Lạc Tuyết cảm thấy thật là thân thiết, do dự một lát, nhẹ nhàng mở chốt cửa, nhưng nhanh chóng nghe thấy tiếng nha hoàn của Triển Nguyệt Dung vang lên, Lạc Tuyết ẩn thân trong bóng tối, nha hoàn mở cửa, nhìn ra ngoài, nghi ngờ nói: "Không có ai à? Người nào gõ cửa?"

Lạc Tuyết lấy một thỏi bạc từ trong ngực ra, ném cách xa phòng khoảng chừng ba thước, "Khi" một tiếng, nha hoàn nghe động tĩnh, vội quay người trở về phòng cầm nến đi ra, nhân cơ hội ngay lúc này Lạc Tuyết đã nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng, vào phòng, nhẹ nhàng kêu lên: "Phụ thân? Nương? Con là Lạc nhi!"

Trong lúc ngủ mơ Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung "Hưu" mở mắt, Triển Nguyệt Dung bối rối nói: "Lão gia, hình như thiếp nghe được giọng nói của Lạc nhi gọi chúng ta!"

"Ta cũng vậy cũng nghe được. A, có lẽ là nói mớ, lúc này làm sao Lạc nhi có thể đến được chứ? Ngủ đi phu nhân!" Lê Sinh Niên ngáp một cái nói.

Ở phía ngoài màn che Lạc Tuyết "Ha ha" cười một tiếng, vén rèm lên, "Phụ thân,nương là con!"

Hai người đột nhiên nhìn thấy Lạc Tuyết, kinh hãi vội vàng đứng dậy, "Lạc nhi, thật sự là con đã gọi chúng ta! Lúc này con vào đây có ai phát hiện ra hay không?"

Lạc Tuyết vừa muốn nói chuyện, đã nghe thấy âm thanh của nha hoàn kia đến, Lạc Tuyết vội nhảy lên trên giường, hạ màn xuống, nhỏ giọng nói: "Nương,nương nói nha đầu kia đến nơi khác nghỉ ngơi đi."

"Được." Triển Nguyệt Dung xuống giường, nói mấy câu với nha đầu tênlà Hương nhi, nha đầu kia liền đóng cửa lại đi ra ngoài.

Triển Nguyệt Dung trở lại trên giường một lần nữa, một tay ôm lấy Lạc Tuyết vào lòng, "Lạc nhi, nương lại gặp được con, thật tốt!"

"Lạc nhi, tại sao con lại đến vào lúc này? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay sao?" Lê Sinh Niên lo lắng hỏi.

"Không có, phụ thân, người từ quan rồi sao?" Lạc Tuyết nở nụ cười nói.

"Phụ thân đã dâng con dấu lên cho Hoàng thượng, nhưng mà Hoàng thượng vẫn chưa phê chuẩn." Lê Sinh Niên nói.

"Dạ." Lạc Tuyết đã mệt đến mức không mở mắt ra được, "Phụ thân,nương, con mệt quá, con muốn ngủ một lát, phụ mẫu ngủ cùng con được không?"

"Ngủ đi nữ nhi, phụ thân cùng nương ở đây với con." Lê Sinh Niên sờ sờ tóc Lạc Tuyết, bộ mặt từ ái. "Nương,nương ôm con ngủ, có được không?" Lạc Tuyết mở mắt ra, giọng nói nũng nịu, Triển Nguyệt Dung chạm khẽ lên trán Lạc Tuyết, "Được, nương sẽ giống như lúc con còn nhỏ vậy, ôm con ngủ."

Lạc Tuyết tựa vào trong ngực Triển Nguyệt Dung, ngọt ngào ngủ thiếp đi, trong giấc mộng khóe miệng còn mang theo nụ cười nhẹ nhàng.

Mà Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung không chợp mắt nữa, cùng nhau ngồi ở trên giường nhìn nữ nhi của bọn bọ, cho đến khi trời sáng.

Trước khi Lê Sinh Niên vào triều đã dặn dò bất kỳ người hầu nào cũng không được bước vào"Lan Tâm cư" một bước, chỉ Lê Minh Hiên có thể tiến vào. Cho nên Lạc Tuyết ngủ một giấc cho đến khi mặt trời lên cao, sau khi tỉnh lại, mới phát hiện, nàng vẫn còn ở trong lòng Triển Nguyệt Dung, mà cánh tay Triển Nguyệt Dung đã cứng ngắc không cử động được nữa, nhưng vẫn mỉm cười khẽ nói: "Lạc nhi đã tỉnh rồi hả?"

Lạc Tuyết đỏ tròng mắt lên, vội vàng đứng dậy, dùng cánh tay phải của mình xoa bóp cánh tay Triển Nguyệt Dung, Lê Minh Hiên đã tới "Lan Tâm cư" từ sớm nên đã biết Lạc Tuyết đến, vào lúc này đi vào, thấy tình cảnh này, cười nói: "Nương, con cùng tỷ tỷ cùng nhau giúp người xoa bóp."

Triển Nguyệt Dung không được cảm nhận cảm giác ấm áp như thế này đã rất lâu rồi, hít một hơi nói, "Có hai người các con, nương rất vui vẻ!"

Khi thân thể Triển Nguyệt Dung bình phục, Lê Minh Hiên không thể gọi người hầu, liền tự mình xuống phòng bếp bưng thức ăn, ba người vui vẻ hòa thuận hưởng thụ ấm áp của thân tình, Lạc Tuyết thủy chung mỉm cười, không để cho mình rơi lệ, nhưng mà, sau khi ăn xong, nàng lại phải rời đi, Lê Sinh Niên hạ triều trở về, một nhà bốn người rơi nước mắt, Lạc Tuyết bái biệt phụ mẫu, dưới sự che chở của Lê Minh Hiên đi cửa sau ra khỏi Lê phủ, lấy ngựa từ quán trọ, chạy một đường đến Cảnh Châu.

Ba ngày sau đã đến Cảnh Châu.

Ngựa của Lạc Tuyết vừa tới ngoài cửa lớn "Nghịch Kiếm Các", Phong Liệt Diễm đã phi thân ra ngoài, trên vẻ mặt là sự kích động của sự xa cách, Lạc Tuyết cũng mỉm cười rực rỡ.

"Vân Thiên! Đệ đã trở lại!" Phong Liệt Diễm đứng ở dưới bậc thang, mỉm cười giống như mặt trời nhìn Lạc Tuyết.

"Ừ, Phong đại ca!" Lạc Tuyết xuống ngựa, lại ngẩng đầu lên, đã thấy Lăng Quân Diệp và Lăng Băng Nguyệt đang đứng ở cửa, Lạc Tuyết gật đầu nhẹ, kêu lên: "Lăng huynh, Băng Nguyệt cô nương!"

"Vân Thiên, trở lại là tốt rồi, mau vào đi!" Ánh mắt nóng rực của Lăng Quân Diệp biến mất, giơ tay chỉ vào cửa chính nói.

Mà dáng vẻ Lăng Băng Nguyệt thương nhớ, chạy đến trước mặt Lạc Tuyết, kêu lên: "Vân đại ca, tại sao huynh lại đi lâu như vậy? Không phải nói mười ngày sao? Cũng hơn nửa tháng rồi, Băng Nguyệt rất lo lắng cho huynh!"

Lạc Tuyết khẽ cười nói: "Ta có gì cần lo lắng chứ? Đúng rồi, sao lại không thấy Nhược Lan? Nàng ấy đi đâu vậy?"

"Ồ, Vân Thiên, hai ngày nay Nhược Lan không thoải máithân thể, đang nằm trong phòng." Phong Liệt Diễm đáp.

"Bị bệnh? Ta đi xem một chút." Lạc Tuyết đáp lại một tiếng, liền đi vào bên trong, "A, Vân đại ca, ngươi chờ một chút, ta dẫn ngươi đi." Lăng Băng Nguyệt sợ Lạc Tuyết và Nam Cung Nhược Lan gặp mặt nói những gì nàng không biết, liền lấy cớ đi theo.

Còn lại hai người nam nhân liếc mắt nhìn nhau, cười khổ một tiếng, đi vào theo.

Lạc Tuyết được đưa đến phòng Nhược Lan, vừa vào cửa, đã nghe thấy nồng nặc mùi vị thuốc, mà Nam Cung Nhược Lan đang cau mày đối diện với chén thuốc.

"Nhược Lan?" Lạc Tuyết đứng ở cửa phòng, kêu lên.

"Vân đại ca?" Nhược Lan vui mừng quay đầu, thấy thật sự là Lạc Tuyết, vội kéo cánh tay Lạc Tuyết, "Vân đại ca, huynh đã trở lại! Ta rất nhớ huynh."

"Ha ha, Nhược Lan, nghe nói ngươi bị bệnh? Uống thuốc sao?" Lạc Tuyết nhàn nhạt hỏi.

"Ta lập tức uống thuốc!" Nhược Lan đi tới trước bàn thật nhanh, bưng chén thuốc kia lên, vài hớp liền uống xong, mấy người bước vào sau nhìn thấy liền choáng váng.

Vào phòng, Lạc Tuyết nhìn chén thuốc, "Ta xem một chút." Sau đó kéo tay áo Nhược Lan bắt mạch, lại nhìn chén thuốc, mới lên tiếng: "Nhược Lan, muội không có gì đáng ngại, nhưng nhất định phải dùng thuốc đúng hạn, biết không?"

"Ừ, ta đều nghe Vân đại ca." Nhược Lan gặp được Lạc Tuyết, đã không còn dáng vẻ ốm đau nữa, tinh thần cực kỳ tốt, làm Lăng Băng Nguyệt không khỏi dẩu môi lên, "Vân đại ca, huynh chỉ đối xử tốt với Nhược Lan."

Lạc Tuyết kinh ngạc, "Không có, ta đều xem mọi người như huynh đệ tỷ muội, nhưng Nhược Lan đang bị bệnh, ngươi đừng quá đa tâm."

Phong Liệt Diễm và Lăng Quân Diệp cũng bận rộn khuyên Băng Nguyệt, Một lúc lâu sau Băng Nguyệt mới bị chọc cười, lưu lại hai cô nương, ba người đi đến đại đường bàn chuyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: ngô thị huyền, xichgo
     
Có bài mới 03.01.2015, 21:04
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8399 lần
Điểm: 17.5
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


"Phong đại ca, Lăng huynh, những người đó còn chờ đệ ở Cảnh Châu sao?" Lạc Tuyết hỏi.

"Đúng vậy, còn đang chờ đệ trở lại đấy."

"Ồ. Lần này phiền Lăng huynh thông báo một tiếng, ngày mai đệ sẽ gặp bọn họ." Lạc Tuyết nhìn về phía Lăng Quân Diệp, Lăng Quân Diệp gật nhẹ đầu đồng ý.

"Vân Thiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Huynh...huynh thật lo lắng cho đệ!" Phong Liệt Diễm cau mày nghi ngờ và lo lắng, thấy Vân Thiên trở về lần này, hắn cứ có cảm giác có gì đó thay đổi, nhưng lại không nói ra được.

"Không có việc gì, ta chỉ đi xử lý một ít chuyện, Phong đại ca huynh đừng quá lo lắng!" Lạc Tuyết cười an ủi.

Lăng Quân Diệp chau mày lại nói: "Thật không có gì sao? Vân Thiên nếu xem chúng ta là bằng hữu, thì không nên gạt chúng ta!"

Lạc Tuyết khép hờ mi mắt, trầm mặc một lúc lâu, bọn họ là người nàng tin tưởng? "Phong đại ca, Lăng huynh, đệ không phải cố ý muốn lừa gạt các huynh, toàn bộ câu chuyện đệ không muốn nói với người ngoài. Đệ chỉ có thể nói cho các huynh biết, người thiếu niên ngày đó, hắn... là nhi tử của nghĩa phụ nghĩa mẫu của đệ, cũng là đệ đệ của ta! Hắn tới tìm đệ, là bởi vì nghĩa mẫu của đệ bị bệnh nặng, mà đệ đi thành Uyển An là vì chữa bệnh cho người. Về phần Trang vương phủ, bọn họ thiếu đệ, cho nên đệ mới tìm bọn họ báo thù."

"Vân Thiên, thật sự là Trang Thân Vương Long Ngạo Thiên chặt đứt cánh tay trái của đệ sao?" Lăng Quân Diệp đã nheo mắt lại, mang theo tức giận nồng đậm, Phong Liệt Diễm cũng nắm chặt quả đấm, chờ đợi Lạc Tuyết gật đầu.

"Không, không phải, là Vương phi của hắn, nữ nhi Bình Nam tướng quân Thượng Quan Lôi -Thượng Quan Vũ Điệp!" Lạc Tuyết chỉ cần nói đến Thượng Quan Vũ Điệp liền lập tức nổi lên sát ý, nàng phải hành hạ nàng ta đến cùng, cũng chặt đứt cánh tay trái của nàng ta, để cho nàng ta cũng nếm thử một chút mùi vị này! Ha ha, nàng còn chưa giết đứa nhỏ của nàng ta đúng không? Như vậy thì dùng mạng của Thượng Quan Vũ Điệp để đền lại tính mạng cho hài tử của nàng!

"Thượng - Quan - Vũ -Điệp!" Phong Liệt Diễm cắn răng từng chữ từng chữ nói: " Vân Thiên, đệ và nàng ta quan hệ như thế nào? Vì sao nàng ta lại xuống tay với đệ?"

"Chuyện này, đệ vẫn chưa nói ra được, tương lai lại nói, hiện tại các huynh đã biết, không thể nói ra ngoài, phá hư kế hoạch của đệ." Lạc Tuyết lại do dự, bây giờ vẫn chưa là thời điểm vạch trần thân phận của nàng, nàng còn chơi chưa đủ!

Lăng Quân Diệp nhìn Phong Liệt Diễm đối diện một cái, Vân Thiên đúng là có rất nhiều bí mật, hai người biết hỏi nữa hắn ta cũng không nói nữa, chỉ đành phải gật đầu đồng ý.

"Còn nữa, đệ không cần các huynh nhúng tay vào chuyện của đệ." Lạc Tuyết nói tiếp, nàng sợ hai người không nhịn được vì nàng trực tiếp giết chết Thượng Quan Vũ Điệp, cho nên vội nhắc nhở.

Lăng Quân Diệp và Phong Liệt Diễm bất đắc dĩ gật đầu một cái, nếu hiểu rõ tính tình Vân Hận Thiên, cũng chỉ có thể gật đầu.

Ba người rảnh rỗi hàn huyên một lát, Lạc Tuyết nhớ tới chuyện của sư công, nhưng Lăng Quân Diệp đang ở đây, không tiện nói, cũng chỉ có thể nuốt lời đến khóe miệng lại về trong bụng, tìm được thời cơ thích hợp mới lại nói.

Ban đêm, Lạc Tuyết nằm ngủ lại nhớ đến chuyện tình cảm gập ghềnh đầy bi thương của Ngọc Trần Tử, cũng không ngủ được nữa, đứng dậy đi tìm Phong Liệt Diễm. Hôm nay lần đầu tiên nàng nhìn thấy Phong Liệt Diễm, trong lòng liền nổi lên một cảm giá cấm áp, gặp lại được hắn, trong lòng nàng thật sự rất vui vẻ.

Đi tới trước cửa phòng Phong Liệt Diễm, Lạc Tuyết dừng lại, thấy cả căn phòng tối đen, chắc hẳn hắn đã ngủ đi? Có nên gõ cửa hay không? Lạc Tuyết đang do dự, một giọng nói từ phía sau nàng vang lên: "Vân Thiên?"

Lạc Tuyết xoay người, kinh ngạc không thôi, "Phong đại ca? Tại sao huynh lại ở bên ngoài?"

"Vân Thiên, đệ tìm huynh?" Phong Liệt Diễm cười nhạt mà hỏi.

"Ừ, muốn nói chút chuyệnvới huynh." Lạc Tuyết gật đầu, "Chúng ta vào phòng nói." Phong Liệt Diễm kéo tay Lạc Tuyết, mở cửa đi vào, bàn tay nhỏ bé của Lạc Tuyết được bàn tay lớn bao lấy, thật ấm áp, cảm giác an tâm, sau khi vào phòng, Phong Liệt Diễm vẫn không có ý buông ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lạc Tuyết, Lạc Tuyết chợt cảm thấy lúng túng, vội rút tay trở về, "Phong đại ca?"

"À?" Phong Liệt Diễm phục hồi tinh thần lại, thì thào nói: "Vân Thiên, tay của đệ thật tinh tế, rất mềm mại, cũng rất nhỏ a!"

"Thật sao? Có lẽ là do dáng người đệ thấp." kể từ khi Lạc Tuyết bị Yến Băng Hàn đoán được thân phận, hiện tại có người nào nhắc đến chuyện nàng là nam nhân mà giống như nữ nhân, nàng liền chột dạ không thôi vội cúi đầu che giấu nói.

"Có thể là thế. Đúng rồi, Vân Thiên, đệ tìm huynh có phải có chuyện gì hay không?" Phong Liệt Diễm ánh mắt u ám, mỉm cười nói.

"Đúng vậy, trước đây ở Liệt Diễm sơn trang không phải Phong đại ca đã nhắc đến chuyện của sư công Ngọc Trần Tử sao? Lần đi Uyển An vừa rồi đệ đã gặp sư công hỏi qua rồi." Lạc Tuyết thay vẻ mặt nghiêm túc, nói.

"Thật? Lão tiền bối nói thế nào?" Phong Liệt Diễm kích động hai mắt tỏa ánh sáng nói.

Lạc Tuyết cười nhìn Phong Liệt Diễm sốt ruột gấp gáp, chậm rãi nói: "Sư công nói đệ có thời gian dẫn huynh đi gặp người một chuyến."

"Thật tốt quá, rốt cuộc huynh có thể giúp nãi nãi làm sáng tỏ sự việc này rồi. Đúng rồi, Ngọc Trần Tử lão tiền bối ở nơi nào? Đệ mới vừa nói đến Uyển An, người ở thành Uyển An sao?"

"Không khác nhau lắm, ở cách thành Uyển An bốn mươi dặm nơi đó có một sơn cốc, gọi là "Hồi hồn cốc", huynh đã từng nghe chưa?" Lạc Tuyết nói.

"Hồi hồn cốc? Đệ và Ngọc Trần Tử tiền bối ở trong Hồi hồn cốc?" Phong Liệt Diễm trừng lớn hai mắt, không thể tin mà nói.

"Đúng vậy, Phong đại ca có thắc mắc gì sao?" Lạc Tuyết hoạt bát le lưỡi, chọc vui Phong Liệt Diễm, Phong Liệt Diễm không nhịn được duỗi ngón tay ra dí vào mũi Lạc Tuyết, "Không ngờ mỗi chuyện của đệ đều là một truyền kỳ! Lúc nào cũng có thể mang kinh ngạc đến cho huynh, huynh đương nhiên nghe nói qua "Hồi hồn cốc" rồi chứ.., đây chính là nơi vừa kinh khủng vừa thần bí. Không ngờ Vân Thiên của chúng ta lại là chủ nhân của "Hồi hồn cốc" nhé!"

"Sư công mới là chủ nhân của nơi đó, tất cả nơi đó đều do sư công bố trí. Ha ha, đệ cho huynh biết một bí mật, nãi nãi của huynh và sư công thì ra là một đôi tình nhân ân ái!" Lạc Tuyết thần sắc tràn đầy vui vẻ nói.

"Tình nhân? Huynh sớm đoán được, nếu không tại sao nãi nãi lại truyền lại lời như vậy." Phong Liệt Diễm nhướng nhướng mày, nhẹ nhàng nhếch môi mỏng lên, cười yếu ớt khẽ lắc đầu nói.

"Nói cái gì?" Lạc Tuyết tò mò hỏi.

"Muốn biết?" Phong Liệt Diễm đưa đầu lại gần Lạc Tuyết, hỏi, không ngoài dự liệu thấy Lạc Tuyết gật đầu, lại hài hước nói: "Đây cũng là bí mật của huynh, không thể để cho đệ biết."

"Huynh!" Lạc Tuyết tức giận thở một hơi dài nhẹ nhõm, "Không nói thì thôi, giữ bí mật gì chứ? Đệ trở về phòng đây!"

"Ây, Vân Thiên, không chỉ có đệ mới có bí mật, huynh còn phải nói tất cả cho đệ? Chúng ta phải công bằng một chút, đệ nói đúng không?" Phong Liệt Diễm ôm ngực, nói với người sắp bước ra cửa, Lạc Tuyết.

Lạc Tuyết không quay đầu lại, tiếp tục đi ra ngoài, lại khô khốc ném lại một câu nói: "Huynh nói đúng, chỉ có đệ mới có thể có bí mật giấu huynh...nhưng huynh không thể lừa gạt đệ! Ở trong mắt đệ không có hai chữ công bằng!"

"Ha ha ha..." tiếng cười vui vẻ của Phong Liệt Diễm truyền đến từ sau lưng, Lạc Tuyết nghe thấy trong lòng buồn bực, dứt khoát dùng khinh công bay thật nhanh về phòng mình.

Mà một người đang đứng ở trong bóng tối, đó chính là Lăng Quan Diệp. Hắn nhìn thấy ánh nến trong phòng Phong Liệt Diễm, cũng nghe thấy giọng nói của Lạc Tuyết và Phong Liệt Diễm, trong đáy lòng dâng lên một cỗ ghen tỵ, làm tinh thần hắn sụp đổ, Vân Thiên, tại sao ngươi đối với Phong Liệt Diễm tốt hơn với ta? Tại sao trước mặt hắn ngươi có thể tự nhiên bộc lộ bản tính của ngươi?

Lăng Quân Diệp chưa trở về, đứng một thời gian dài ở trong gió đêm, hắn muốn gió lạnh khiến mình tỉnh táo hơn, xem có phải là hắn trúng tà hay không? Có phải đã trúng độc tình của Vân Hận Thiên? Còn có một ý nghĩ khiến hắn toát mồ hôi lạnh, hắn là đoạn tụ? Không thể nào, bởi vì trước kia hắn thích nữ nhân? Nhưng mà bây giờ hắn ta không còn hứng thú gì với mỹ nhân nữa?

Trong đầu Lăng Quân Diệp rối loạn lên, suy nghĩ rất nhiều, hiện tại có lời đồn Phong Liệt Diễm và Vân Hận Thiên mập mờ không rõ, Phong Liệt Diễm đến nay chưa lập gia đình cũng vì là đoạn tụ sao, yêu mến Vân Hận Thiên, vậy hắn có phải giống như Phong Liệt Diễm hay không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Du về bài viết trên: ngô thị huyền, xichgo, yeni.ty, Đường Yên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 128 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.