Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 31.12.2014, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
:iou:  :iou:  :iou:  CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2015  :iou:  :iou:  :iou:


Chúc các bạn năm mới dồi dào sức khỏe, tài lộc đầy nhà, gia đình ấm êm  :-D






Chương 239: Trướng phòng (phòng thu chi)



Chuyện bên Khang trang vừa yên ổn, Lâm An làm tổng quản Khang trang, mỗi ngày đều phải đến đó xem xét việc lớn việc bé, nhưng trong lòng Lâm An vẫn là rất vui vẻ, mười bảy tuổi đã được làm tổng quản mà.

Thời gian nhoáng lên một cái đã đến cuối năm, mỗi ngày Lâm An báo lại danh sách chi tiêu, bên Khang trang mua thêm nông cụ, trâu, sọt, đồ dùng cá nhân, tiền tiêu vặt hàng tháng, mỗi ngày chi tiêu, những chuyện rất vụn vặt.

Tử Tình cùng Lâm Khang Bình thương lượng việc này, Lâm Khang Bình nhìn Tử Tình nhíu mày, nghĩ nghĩ, nói: "Không bằng chúng ta dựng một trướng phòng ỏ bên Khang trang để tự hạch toán riêng, trước kia Văn gia có một tòa, hơn 10 người quản sự thu chi, chúng ta không có gia sản lớn như vậy, nhưng vẫn có thể xây một trướng phòng ở Khang trang, sau này có nhiều người đến, cần tiêu tiền nhiều nơi, cũng không thể có chuyện tốn chút bạc cũng tìm đến chỗ chúng ta. Ngươi thấy sao?"

Tử Tình vừa nghe, lập tức cười nói: "Do ta hồ đồ, sau này trồng lúa mạch, khoai lang, khoai tây, cố gắng thêm thì chúng ta sẽ mở xưởng làm chút gì đó, cũng nên xây một cái trướng phòng, dùng những thứ Khang trang sản xuất để nuôi người trong Khang trang, cuối năm hạch toán một lần là được."

Chờ đến khi trồng vài trăm mẫu lúa mạch, Tử Tình có thể mở một công xưởng mì sợi, khi mình trồng vài trăm mẫu khoai lang cùng khoai tây, Tử Tình có thể mở công xưởng fan (mì tôm thì phải), triều đại này không có fan, nghĩ đến mấy việc này, xây trướng phòng là điều tất yếu, nhưng mà, tuyển người cho trướng phòng làm Tử Tình đau đầu, một là đáng tin cậy, hai là thận trọng, tiểu dượng Chú Vân Giang khẳng định là không thể dùng được, sẽ nhanh chóng đuổi đi.

Lâm Khang Bình cũng là phát sầu về việc tuyển người, nói: "Ta thấy con trai Lí tẩu - Vương Hỉ Đức cũng biết chút số học. Ta thấy hắn làm danh mục ở Chanh viên, chỉ là tuổi còn nhỏ, không thể làm việc lớn được."

Tử Tình nghĩ nghĩ, cũng nên tìm hai người, kế toán ở hiện đại đều là một người quản sổ sách, một người quản tiền mặt, hai người còn có thể dò xét lẫn nhau, Tử Tình cũng chọn được một người, nói: "Nhà nhị cữu ta có biểu ca Tân Phúc, hình như đã từng làm trướng phòng ở đâu đấy rồi. Ngươi đi một chuyến tìm hắn, để hắn đến đây, chúng ta ra tiền công cao hơn bên kia một phần. Đúng rồi, Khang trang có thêm hai căn nhà, bảo hắn dẫn theo biểu tẩu cùng đứa nhỏ đến, bao ăn bao ở."

"Người nhà bên ngoại của ngươi tương đối đáng tin, ta ra ngoài hỏi thăm về việc hắn làm đã rồi tính sau, nhân phẩm người ở trướng phòng rất quan trọng." Lâm Khang Bình nói.

Hai vợ chồng đang ở trong này thương lượng chuyện trướng phòng. Một nhà Thu Ngọc chuyển vào nhà mới cũng được chút ngày, mãi không thấy Lâm Khang Bình đến tìm Chú Vân Giang đi làm việc, Chú Vân Giang lại hỏi thăm, Khang trang có thêm hơn mười người, vừa có bà tử nấu cơm vừa người làm quần áo, Chú Vân Giang nói Lâm An làm quản sự của khang trang. Chỉ sợ sẽ cần thêm một người ghi chép tính toán.

Thu Ngọc vừa nghe, làm sao có thể ngồi yên ở nhà, vội dẫn theo Uyển Tình vào Tình viên.

Tử Tình vừa vặn đang phơi chăn, khó khăn lắm mới được ngày trời trong, mọi thứ đều phải lấy ra phơi, nhất là áo bông, áo choàng, chăn, đệm, màu sắc rực rỡ cả một khu vườn, Thư Duệ thấy vậy, hai tay không ngừng vươn ra, muốn giựt xuống để sờ, làm Tiểu Thanh Tiểu Lam cười không ngừng.

Lúc này, A Thổ đi vào, nói Thu Ngọc đến, Tử Tình vội ôm Thư Duệ đến ngoại viện, trực tiếp dẫn Thu Ngọc vào Tây ốc, đem Thư Duệ đặt lên giường la hán, Uyển Tình hơn Thư Duệ ba bốn tháng, đã biết đi, hai hài tử tự mình chơi, Tử Tình không thể không thừa nhận Thu Ngọc giáo dục con tương đối tốt, đứa nhỏ nhỏ như vậy nhưng không quậy không khóc, cũng không đánh người, còn biết đem đồ trong tay tặng cho Thư Duệ.

Thu Ngọc cười nói: "Tử Tình, mấy tháng không tới nhà ngươi, khi nào đổi người gác cổng vậy, nói chuyện thì khó nghe, giọng nói nơi nào? Trước kia Lâm An lâm phúc không làm tốt à?"

Tử Tình đoán được ý đồ của Thu Ngọc, cũng cười hì hì trả lời: "Không phải mua, mà là Khang Bình dẫn về từ Việt thành, vừa vặn Lâm An lâm phúc cũng lớn, Khang Bình nhà ta nói là để bọn họ làm việc khác, cho Lâm An làm quản sự Khang trang, để chúng ta đỡ phải quan tâm không ít chuyện, cũng đỡ phải để tiểu dượng mỗi ngày lại đi một chuyến, ở nhà yên ổn mà làm việc, tiểu cô, ngươi không phải nói là đã nghĩ đến việc mua vài mẫu hoang và trồng thêm nhiều thứ à, lúc này hợp nè."

Thu Ngọc nghe xong vừa há mồm miệng, lại khép lại, nghĩ nghĩ nói: "Khang trang lớn như vậy, ngươi lại mua những người này, mỗi ngày không ít việc vặt nhỉ, theo ta thì không bằng ngươi mướn dượng ngươi làm người chuyên môn ghi chép chi tiêu đi, ngươi đỡ lo lại còn yên tâm nữa, tội gì phải để mình quan tâm mọi chuyện, Tình viên cũng đủ để mệt rồi mà. Khang Bình lại thường xuyên đi xa."

Tử Tình cười cười, nói: "Tiểu cô, lời này sai rồi, Khang Bình nói, đã mời con của Vương Thiết Sơn làm ghi chép, hắn cũng đọc sách được vài năm, ta thì không quan tâm mấy chuyện này đâu, Khang Bình nói là không để ta trông nom chuyện của Khang trang, trướng phòng và quản sự thì hắn đều đã an bày xong, còn ta thì chỉ mỗi việc ở Tình viên đã mệt rồi." Tử Tình nói xong còn cố ý duỗi thắt lưng.

Thu Ngọc nghe xong, không biết nói cái gì cho phải, lúc này, Tiểu Thanh bưng trà cùng bánh đi lên, rót nước trà ra, cũng không đi, mà ngồi ngay một bên đùa đứa nhỏ, làm hai hài tử cười to, Uyển Tình cùng Thư Duệ thậm chí lấy tay chạm vào Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh nghiêng ly nước, làm ống tay áo của Thư Duệ cùng Uyển Tình bị ẩm một chút, vội chuyện bé xé to hô: "Nãi nãi, nô tì đáng chết, lại làm tiểu thiếu gia cùng biểu cô nương bị vấy bẩn, hôm nay sắc trời lại lạnh, nếu bị cảm thì sao, không bằng, nô tì đem tiểu thiếu đi thay quần áo."

Tử Tình nhịn cười, nói: "Tiểu cô, ngươi cũng trước dẫn Uyển Tình về nhà thay quần áo đi, đứa nhỏ nhỏ như vậy, cảm lạnh rất phiền toái."

Thu Ngọc đành phải cáo từ, muốn nói cái gì, há miệng thở dốc, nhưng vẫn rời đi. Thu Ngọc vừa đi, Tiểu Thanh nhanh chóng ôm Thư Duệ đi thay quần áo, Tử Tình cùng đi theo: "Ngươi giả thần giả quỷ cái gì, ta dễ dàng đoán được, ngươi cho là tiểu cô của ta không biết à? Cẩn thận ngày nào đó nàng tìm cái cớ để động tới ngươi đấy."

"Sao có thể chứ? Ta đâu phải người của nàng, ta là người của Tình viên, gia đã nói rồi, không cần biết là ai càm nãi nãi tức giận. cứ đuổi người đi cho rãnh, có chuyện gì thì gia chịu trách nhiệm." Tiểu Thanh lắc đầu cười nói.

Tử Tình bảo: "Gia các ngươi bảo các ngươi đi giết người thì người cũng đi à?"

"Gia sẽ không nói vậy đâu, ngươi xem, A Thổ A Thủy cũng rất thông minh lanh lẹ, biết được chuyện không thể tùy tiện dẫn người vào, nếu gia bảo không cho vào thì trực tiếp dùng tiếng Việt thành mà đáp, nói gì hỏi gì cũng không hiểu, gia không chỉ rõ thì cũng biết qua ngỏ lời một tiếng, cho chúng ta thời gian, bằng không, cô phu nhân vào nhị môn, nhìn quần áo khắp sân, e là còn muốn thêm gì nữa đấy." Tiểu Thanh cười nói.

Tiểu Lam vừa vặn đi đến, nói: "Ngươi làm có chút việc như vậy thôi mà nói ra đủ mọi chuyện nhỉ, cẩn thận gia biết sẽ thu thập (dạy dỗ) ngươi đấy, có công phu nghiến răng (lẻo mép, nói nhiều), còn không nhanh đến giúp ta, nhà kho còn chưa sửa sang xong đâu."

Tử Tình vừa nghe lời này, nói: "Chả nhẽ gia các ngươi nói cái gì cũng đúng à? Không ngờ lời của ta lại chả có chút trọng lượng nào? Ta để làm vật trang sức thôi hả?"

"Nãi nãi, làm sao ngài có thể làm đồ trang sức chứ, ngài chính là bầu trời của chúng ta, ngài mà thiếu một cộng tóc, gia sẽ đau lòng nửa ngày, ngài mà có sơ xuất gì, gia sẽ lột da chúng ta mất." Tiểu Thanh cùng Tiểu Lam cùng cười.

"Được lắm, không có việc gì lại dám lấy ta ra để giễu cợt, nếu hôm nay không thu thập các ngươi, ta sẽ làm không phải chủ tử của các ngươi." Tử Tình vừa nói xong, Lâm Khang Bình vào cửa.

"Ngươi muốn thu thập ai? Ai dám không nghe lời, trực tiếp nói với ta, phái người đi bán." Lâm Khang Bình hỏi.

Tử Tình vừa nghe vui vẻ, vỗ tay cười nói: "Còn có thể là ai chứ, không phải là hai gian tế ngươi an bày ở bên người ta à, xem ngươi có bán được không?"

Tiểu Thanh Tiểu Lam vừa nghe, vội bày ra khuôn mặt đau khổ, Tiểu Thanh nói: "Gia, nãi nãi nói đùa thôi, chúng ta nào dám không nghe lời nãi nãi nói chứ? A, tiểu thiếu gia đói bụng, chúng ta mang tiểu thiếu gia đi ra ngoài ăn một chút." Nói xong hai người bế đứa nhỏ chạy như bay.

Bên này Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, trêu tức nói: "Nếu ta thật sự bán hai người đó, khi đấy ngươi đừng khóc nhè nhé, nếu luyến tiếc, thì ta cũng không có khả năng tìm về hai người tương tự như vậy được."

Tử Tình nghe xong véo eo Lâm Khang Bình: "Ai nói ta sẽ khóc nhè, đến lúc đó ta bán ngươi luôn, không biết có thể bán bao nhiêu bạc nhỉ?"

"Nương tử à, ngươi ác độc quá đi, cẩn thận đau tay, đừng bán ta, tốt xấu gì thì giữ lại vẫn có chỗ dùng, ngươi xem, có thể kiếm tiền, có thể quản gia, có thể dỗ ngươi vui vẻ, còn có thể hầu hạ ngươi."

Tử Tình nghe xong, mặt đỏ, Lâm Khang Bình thấy vậy, nhịn không được mà cười ha ha, thấy Tử Tình giận, mặt lại đỏ như hoa đào, nên bế Tử Tình lên kháng dỗ dành. Dỗ nửa ngày mới xong.

Chờ hai người đi ra ngoài, Tử Tình nói đến chuyện của Thu Ngọc, "Không biết Tiểu dượng nghe được từ chỗ nào được tin Khang trang của chúng ta có nhiều người đến, nói là chắc chắn cần một cái trướng phòng, ta không đáp ứng."

Lâm Khang Bình đột nhiên vỗ đầu mình, nói: "Bị ba chủ tớ các ngươi đùa giỡn, ta quên mất việc chính rồi, người trướng phòng thì ta chọn Tân Phúc biểu ca, ta đã hỏi thăm rõ ràng, hắn làm mấy năm nay, danh tiếng rất tốt, ta dẫn theo hắn tới gặp ngươi, trước đó để Lâm An dẫn hắn đi Khang trang nhìn xem, cái ta quên mất luôn?"

Tử Tình cảm thấy mất mặt, véo Lâm Khang Bình vài cái, vội đến ngoại viện, Thẩm Tân Phúc đang ở thư phòng thưởng thức tranh chữ trên tường, Tử Tình thấy, vội hỏi: "Biểu ca, thực xin lỗi, vừa rồi có chuyện nên mới có trì hoãn , bọn họ cũng không nói cho ta biết là ngươi đến, rất xin lỗi."

"Không sao, ta cũng vừa đến, đến xem thôn trang của ngươi rồi, nhưng muội muội à, ngươi cảm thấy cái thôn trang này có cần phải xây một cái trướng phòng vào lúc này không? Việc này sẽ khiến ngươi chi thêm một số tiền không ít đấy." Thẩm tân phúc hỏi.

Tử Tình nhìn về phía Lâm Khang Bình.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.01.2015, 20:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 47
từ chương này trở đi mình hợp tác với nàng Hấp edit bộ này. chúc mọi người buổi tối vui vẻ  :bird:

Chương 240, thư duệ một tuổi

Lâm Khang Bình nói: "những chi tiết này ta chưa nói cùng biểu ca, ta chỉ nói ra chuyện của Khang trang thôi, hắn hôm nay vừa vặn được nghỉ luân phiên, đến đây xem thôn trang của chúng ta một chút. Không bằng, ngươi xuống phòng bếp phân phó, giữ biểu ca lại ăn bữa cơm, ta cùng biểu ca bàn bạc chi tiết cụ thể một chút."

Tử Tình đáp ứng đi. Từ thư phòng đi ra, thần sắc Thẩm Tân Phúc cũng là vui vẻ, nói vậy hai người đã bàn bạc ổn thỏa rồi, Tử Tình cũng không hỏi gì, phân phó riêng Tiểu Thanh đi mởi mấy người Hà thị tới.

Thẩm Tân Phúc vội hỏi: "Nào có đạo lý bảo lão nhân gia người ta tới gặp ta? Theo lý mà nói là ta nên đi thăm hỏi trước." Nói xong liền vội vội vàng vàng đi theo Tiểu Thanh.

Tử Tình cảm khái, vẫn là người Thẩm gia biết lễ tiết, nhớ được lần trước Thẩm Bảo Phúc tới đây, cũng tự mình đi mời Hà thị, nhà nào dạy dỗ được hay không, tùy ý có thể thể hiện ra ngoài, bằng cách giáo dục của lão gia tử cùng Điền thị, Tăng Thụy Tường có thể có ngày hôm nay, cũng nhờ bà nội cả.

Thẩm Tân Phúc chạy đi Thương Định rồi, trở về phải thôi việc trước một tháng, bên này sớm nhất cũng phải tháng giêng sang năm mới bắt đầu làm việc, Hà thị lại dặn dò hắn rất nhiều.

Buổi tối, Lâm Khang Bình cùng Tử Tình bình thản ngồi trên kháng, Tử Tình hỏi Thẩm Tân Phúc đến, Lâm Khang Bình nói: "Ta ngay từ đầu còn tưởng rằng là lo lắng chúng ta cho hắn tiền công không cao được như vậy, không nghĩ tới hắn đúng là suy nghĩ cho chúng ta, chỉ điểm cho ta một số khoản trương mục, để cho ta tự mình làm, cũng có tiết kiệm một phần chi phí trong nhà, về sau ta còn nói, Khang trang còn muốn làm lớn hơn, hàng năm ta phải ra khỏi nhà khoảng hai tháng, không hy vọng ngươi mệt nhọc thêm, vừa nghe thấy điều này, lại cho hắn phòng ở, mang theo vợ con, hắn cũng chấp nhận rồi, nhưng mà nói, tiền công giống như trước kia là được, dù sao còn có phòng ở, để hắn bớt đi một phần tiền thuê nhà. Ta vừa nghe hắn nói lời này, có thể thấy được cái khó có được."

"Điều này cũng được rồi, chỉ sợ hắn vừa tới, tiểu cô ta bọn họ biết, sợ là phải thất vọng rồi, ngày đó tới tìm ta, ta không đáp ứng nàng." Tử Tình nói.

"Yên tâm đi. Có ta ở đây. Nếu nàng nói cái gì thì cứ đẩy hết lên người ta, mấy năm nay chúng ta chiếu cố một nhà nàng cũng đủ rồi. Đúng rồi, vừa rồi nương cùng ngươi nói cái gì vậy, nói hơn nửa ngày. Ta thấy ngươi dường như rất vui vẻ."

"A? Nha, ta còn muốn nói cho ngươi biết một tiếng, nương ta đi vào trong thành An Châu chăm sóc nhị tẩu ta rồi, cha mẹ Nhị tẩu ta trở về Trần thôn, chính là nhà mẹ đẻ của nữ nhân Tam Mao cưới, nghe nói, là có người cố ý nói cho ca ca của nhà gái. Chạy tới chỗ hoang bắt gian, vạch trần chuyện này ra ngoài, sau này, lại là có người dạy bọn họ sính lễ không đủ thì không lên kiệu, Yến gia còn có vài đứa nhỏ chờ làm mai, cùng lắm thì lưỡng bại câu thương cũng tốt hơn chỉ có một mình nhà họ buồn bực, ta vừa nghe thấy liền cười, ngươi nói xem. Xem ra, có rất nhiều người theo chân gây sự với bọn họ, lúc này Hoa quế lại chậm trễ, ngươi nói, đại cô ta làm sao mà không biết rút ra bài học kinh nghiệm đây?"

"Đại cô ngươi như vậy, không ngừng được, đừng chỉ cho nàng tự sửa, chỉ có thể dùng biện pháp mạnh, không có thấy Đại Mao một hồi liền hoàn toàn đàng hoàng sao, ta xem lúc này nha, triệt để thân bại danh liệt rồi, chỉ sợ đang vội vàng không ngừng hỏi thăm có thân gia thích hợp hay không. Bản thân ta muốn nhìn xem, bọn họ còn có thể nhàn rỗi tới nói dóc cùng chúng ta?" Lâm Khang Bình nói.

Đáng tiếc, Tử Tình cũng không nghĩ sâu tới lời hắn nói.

Cuộc sống thoáng một cái đã tiến vào tháng chạp rồi, trong nhà cam, áo lông chim cùng áo lông đều đưa đi hết, Văn gia còn kéo đi hai ngàn cân củ sen, Tình Viên bắt đầu chuẩn bị đồ tết. Thịt khô, chân giò hun khói, gà khô, vịt khô gì đó cũng chuẩn bị tốt từ thàng mười một rồi, là Khang trang cùng Chanh viên đưa tới. Mặt rỗ ( một loại bánh gạo, có thể xào có thể chưng, làm xong để trong nước, thay nước mỗi ngày có thể giữ được hơn một tháng ), bánh dày, rễ hoa lan, măng khô, đậu phộng đường, mè vừng đường, hạt dưa rang, mấy đồ này đều là Tử Tình hồi còn nhỏ từng thấy Thẩm thị đã làm, năm trước chính là từ nhà mẹ đẻ gói tới, năm nay Tử Tình nói gì cũng muốn tự mình thử xem, như vậy mới có thể hưởng thụ hết lạc thú của ngày têt.

Thẩm thị nghe xong cũng không làm thêm, vẫn đưa tới măng khô, thì ra cái này đã phơi xong từ hồi tháng mười một rồi.

Bắt đầu từ ngày mồng tám tháng chạp, Tử Tình liền bắt đầu không ngừng chuẩn bị làm cơm mời khách từ phương xa tới, đầu tiên là Tử Hỉ, từ khi Tử Hỉ vào Cò Trắng thư viện, vẫn là lần đầu nghỉ phép về nhà, phần tưởng niệm này tất nhiên là khác với Tử Lộc cùng Tử Thọ, trực tiếp ồn ào nói mình gầy, phải bồi bổ thật tốt. Ngày thứ hai sau khi Tử Hỉ về nhà, Tử Thọ cũng về đến cửa, theo sau là cả nhà Tử Lộc, bởi vì Trần thị phải về nhà dưỡng thai, thu thập không ít đồ về nhà, bởi vậy chậm hơn Tử Thọ hai ngày, cuối cùng là một nhà Tử Phúc, mười bốn tháng chạp mới vào cửa, Tử Tình vừa nghĩ, dứt khoát chờ ngày tiếp Thư Duệ tròn một tuổi sẽ mời người nhà mẹ đẻ đến tụ tập, đúng lúc mọi người đầy đủ hết.

Tiệc mừng tròn tuổi lần này, Tử Tình cũng không định mời người ngoài, chỉ tụ tập trong phạm vi nhỏ người một nhà mình thôi, vừa vặn nói chút tình hình sau khi xa cách, ai ngờ lão gia tử lại cùng Điền thị còn có một nhà Thu Ngọc cũng tới, Điền thị còn làm riêng cho Thư Duệ một bộ quần áo, chuyện như thế trước nay chưa từng có, Tử Tình đối với Điền thị lấy lòng có phần nghi ngờ, nhưng mà Điền thị cũng thật chưa nói gì.

Thời điểm Thư duệ chọn đồ vật đoán tương lai, Tử Phúc tặng một cây bút lông sói thượng hạng, Tử Lộc tặng đao kiếm nhỏ cầm tay, Tử Thọ tự mình khắc một bàn tính bằng ngọc thạch khéo léo, Tử Hỉ thì tặng một cái quan ấn nhỏ đúc bằng vàng, ném vào trong mâm một cái, không nghĩ tới Thư Duệ một phát đã bắt quan ấn nhỏ.

Lão gia tử cười nói:" lúc Tử Hỉ còn nhỏ cũng bắt quan ấn, không nghĩ tới hôm nay tiểu tử này cũng bắt lấy quan ấn, chẳng lẽ trong nhà còn muốn thêm một vị quan lớn nữa? Nhưng mà tiểu tử này xem ra thật là có vài phần giống Tử Hỉ, nhớ được Tử Hỉ đầy tuổi cũng mặc một thân quần áo mới màu đỏ sẫm, trắng trẻo mập mạp, nhoáng một cái đã hơn mười năm, già rồi, không còn dùng được nữa."

"A công, cái này nào có linh nghiệm đâu, cũng chỉ thuận theo hoàn cảnh, tập trung náo nhiệt mà thôi, sao có thể cho là thật được? Ta chỉ hy vọng đứa nhỏ có thể vui vui vẻ vẻ bình an lớn lên, tương lai có thể nuôi sống một nhà lớn nhỏ của hắn, ta cùng Tình nhi đã biết đủ." Lâm Khang Bình vội nói.

"Cũng không phải là đạo lý này, ai có thể cho là thật? Ăn cơm đi." Tăng Thụy Tường nói, chẳng qua là trong lòng vẫn là có vài phần chờ mong, dù sao năm đó Tử Phúc cùng Tử Hỉ chọn đồ vật đoán tương lai cũng đều ứng nghiệm.

"Nhưng ta tưởng thật, không phải nói cháu ngoại trai giống cậu sao, Thư Duệ đúng giống ta, tỷ, ngươi yên tâm, tương lai để Thư Duệ đi theo ta, ta nhất định trông nom hắn thật tốt." Tử Hỉ vỗ ngực mình vẻ mặt hào khí nói, vị trí của Tử Tình ở trong lòng Tử Hỉ không thua gì Tăng Thụy Tường cùng Thẩm thị, chính là thời điểm trong nhà khó khăn nhất, Thẩm thị mỗi ngày phải lo trong lo ngoài, Tử Hỉ nhưng là được Tử Tình nuôi lớn từng chút, bước đi, nói chuyện, biết chữ có loại nào không phải do Tử Tình dạy?

"Ta cùng nhị ca tam ca ngươi cũng chưa lên tiếng, ngươi cũng dát vàng trên mặt mình trước rồi, đổi phiên cũng đến phiên ta đầu tiên, không biết trưởng ấu có thứ tự?" Tử Phúc cười nói rồi lại xoay người cười nói với Thư Duệ: "Thư Duệ, thích đại cữu cữu không? Nói, đại cữu cữu có được hay không?"

"Ngươi xem mấy người các ngươi đi, cháu ngoại trai còn không biết nói chuyện, các ngươi đã đánh chủ ý lên rồi, muội muội à, ta thấy ngươi vẫn là sinh thêm mấy nhi tử nữa, tốt nhất là mỗi cậu một đứa, bọn họ đỡ phải tranh nhau." Lưu thị cười nói.

Con gái lớn của Lưu Thị đã được ba tuổi, nghe xong vội ôm lấy bắp chân Tử Phúc hô: "Phụ thân, người không phải nói Vĩnh Liên ngoan nhất, thích Vĩnh Liên nhất sao?" hai mắt tiểu nha đầu đẫm lệ trong suốt nhìn Tử Phúc, sợ Tử Phúc nói ra khác.

Vĩnh Liên ôm một bắp chân Tử Phúc, Vĩnh Tùng cũng lạch bạch tiến lên vài bước, ôm chặt bắp chân Tử Lộc, tất cả mọi người nở nụ cười sung sướng khi người gặp họa, Tử Thọ cười nói: "Đổ hai bình dấm chua nhỏ ra nhiều, cũng không dỗ tốt đi."

Tử Phúc vội ôm cổ Vĩnh Liên, thấp giọng dụ dỗ nói: "Phụ thân đương nhiên thích Vĩnh Liên nhất, nhưng là, tiểu đệ đệ cũng là đệ đệ của Vĩnh Liên a, giống như Vĩnh Dung, Vĩnh Liên không vui sao? Cô cô không phải cũng rất thích tiểu Vĩnh Liên của chúng ta sao? Vĩnh Liên đã quên hết rồi sao?"

Vĩnh Liên lắc đầu, một đôi mắt đẫm lệ ủy khuất nhìn Thư Duệ, sợ Thư Duệ tiến lên đây đoạt phụ thân của bé, mọi người cũng đều cười, Tử Hỉ ôm cổ tiểu Thư Duệ, nói: "Vẫn là cậu nhỏ được? Về sau liền lăn lộn cùng cậu nhỏ."

Bởi vì đám người Tử Phúc trở về, người một nhà khó có được đoàn tụ cùng nhau, bởi vậy, trên cơ bản mỗi ngày Tử Tình ăn xong điểm tâm thì mang theo đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, tới muộn mới trở về. Tiểu Thanh cùng Tiểu Tử theo trợ thủ giúp Lưu thị ở phòng bếp,  bụng Trần thị quá lớn, cũng không làm được việc gì, phòng bếp cơ bản là Lưu Thị nấu chính, Tiểu Tử đã có thể giúp đỡ làm không ít đồ ăn đơn giản.

Lão gia tử cùng Điền thị thỉnh thoảng cũng sẽ tới đây, Tử Tình cũng nhìn ra, lão gia tử đối mấy tôn tử này vẫn còn có chút tình cảm, chẳng qua loại tình cảm này của hắn mà nói còn có vài phần xa lạ, dù sao vẫn xem nhẹ nhiều năm như vậy, đột nhiên thay đổi tới đây một chút là không có khả năng. Các tôn tử đã có tiền đồ, trên mặt của hắn phát sáng, nhưng các tôn tử bài xích với hắn lại khiến trong lòng hắn có vài phần chán nản, cũng có vài phần áy náy.

Tử Phúc dù sao cũng lớn hơn vài tuổi, nhận ra lão gia tử mâu thuẫn trong lòng, cũng là còn thường xuyên lôi kéo lão gia tử trò chuyện, giữ bọn họ lại ăn cơm, khiến Tăng Thụy Tường vui mừng gấp bội, cho dù như thế nào, đó cũng là cha mẹ của hắn, nếu không quan tới cái khác, Tăng Thụy Tường vẫn mong muốn làm cho cha mẹ mình trôi qua khá hơn một chút, an hưởng tuổi già.

Năm cũ qua đi, hai bên đều bận rộn chuẩn bị đồ tết, Tử Tình cũng không có thời gian qua, ngày hôm đó, rang xong một nối đậu phộng hạt dưa, cũng dùng cát rang chút măng khô, còn lại chính là hai loại đậu phộng đường cùng mè vừng đường, hai loại này đều dùng kẹo mạch nha đảo tới một hỏa hầu nhất định, mới đem đậu phộng mè vừng bỏ vào quấy, sau khi ra khỏi nồi thả vào trong một hộp gỗ đặc chế, đè cho bằng nhân lúc còn nóng cắt thành khối.

Nói thì dễ nhìn cũng dễ, thật sự làm cũng không nhất định. Tử Tình tự mình thao đao(luyện đao) thật đúng là có chút lực bất tòng tâm, hỏa hầu kẹo mạch nha nắm giữ không tốt, Vương bà tử cũng chưa từng làm mấy thứ này, Văn gia có sở trường làm điểm tâm, phân công của mỗi người cũng không giống nhau. Vương bà bà, Tiểu Thanh, Tiểu Lam còn có Tiểu Hồng, Tiểu Tử đều chờ một bên, ngươi một câu ta một câu mò mẫm chỉ huy, cũng cãi cọ chê cười nhau rất nhiều, đậu phộng cùng mè vừng thế nào cũng không dính vào một khối, thấy vẻ mặt của Tử Tình, vẫn là Tiểu Lam đi mời Thẩm thị đến, mới không làm lãng phí đồ.

Ngày hôm đó, Tử Tình chơi cùng Thư Duệ trên thảm, Lâm Khang Bình ở trên bàn trên kháng đối chiếu sổ sách. Tử Tình đột nhiên nghĩ đến, hẳn là phải làm một phòng trẻ em cho đứa nhỏ, chuẩn bị một ít đồ chơi có lợi cho trí tuệ cho đứa nhỏ, Tử Tình đi tới bên cạnh Lâm Khang Bình thương lượng việc này, đang nói, Thư Duệ tự mình lắc lư mà đi thẳng tới đây, hơn nữa, gọi tiếng đầu tiên: "Nương ", Tử Tình bắt đầu còn có chút không thể tin, mỗi ngày dụ dỗ đứa nhỏ gọi nương, chẳng qua là đứa nhỏ không mở miệng, Tử Tình bận rộn chừng mấy ngày, đã quên việc này, không nghĩ tới ngược lại đứa nhỏ chủ động mở miệng. Hơn nữa lại đi về phía mình, Tử Tình kích động ôm đứa nhỏ hôn tới tấp. Thư duệ cũng làm cho Tử Tình một mặt đầy nước miếng, mẫu tử hai người đùa giỡn không biết trời đất gì nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.01.2015, 20:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9627 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 45
Chương 241, Khang Bình giải thích khó hiểu

Năm nay tết âm lịch Thẩm thị bớt đi nhiều việc hơn, không cần mời mấy nhà cô nãi nãi nữa. Hơn nữa, đã định rõ từ năm trước rồi, mùng hai tới nhà Tăng Thụy Khánh, mùng ba là nhà Hạ Ngọc, năm nay nhà Hạ Ngọc làm cơm đãi khách, bởi vậy, mùng hai nàng sẽ không tới đây, chỉ có trượng phu của nàng mang theo đứa nhỏ tới. Chờ tới mùng ba bên này Tử Thọ cùng mấy đứa nhỏ nhà Xuân Ngọc đi qua, lại trở về cùng mấy người Tử Thọ. Rồi đến mùng sáu tới nhà Thu Ngọc, năm trước Thu Ngọc khoe khoang ngoài miệng, xây phòng mới nhất định phải mời cả đại gia tới ăn cơm, để ấm phòng.

Ai ngờ năm nay Tăng Thụy Khánh nhất định muốn mời mấy anh em Tử Phúc ăn cơm, biết sáng mùng hai Tử Phúc tới nhà cậu buổi chiều còn muốn tới nhà mẹ vợ, đặc biệt đổi liên hoan thành trưa mùng một, nói vốn chính là người một nhà, lẽ ra nên mừng năm mới cùng nhau, sẽ không ăn chung cùng mấy vị cô nãi nãi.

Tăng Thụy Tường cùng bọn Tử Phúc tất nhiên biết dụng ý của Tăng Thụy Khánh, mắt thấy Tử Phúc còn có một năm sẽ ra làm quan, Tử Hỉ lại thi đậu Lẫm sinh, còn lợi hại hơn cả Tử Phúc năm đó, tiền đồ tương lai càng không hạn lượng, không đủ thành công bằng Tử Lộc cùng Tử Thọ cũng là tú tài, chuyện sau này cũng không nói chính xác được. Đây không phải là, muốn cùng  mấy người Tử Phúc thân cận một chút, tương lai Tử Toàn còn có người trông nom. Nhưng hắn cũng không nghĩ lại, nhiều năm như vậy , Tăng Thụy Tường cùng mấy người Tử Phúc đều đã lạnh tâm, nào có chuyện dễ dàng bổ cứu như vậy chứ?

Vốn Tăng Thụy Khánh tính toán để Tử Toàn đi mời một nhà Tử Tình nữa, dù sao điều kiện của nhà Tử Tình ở đây cũng rành ra như thế, quan hệ thân thiết là không có chỗ xấu.

Tăng Thụy Tường vội nói: "Tử Tình là con gái đã gả ra ngoài, không có lý nào mùng một đầu năm về nhà mẹ đẻ." Tăng Thụy Khánh nghe xong chỉ đành phải thôi.

Sáng sớm mùng hai, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình liền dẫn theo đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ, mấy người Tử Phúc còn chưa ra khỏi nhà. Tử Hỉ reo lên trước: "Tỷ, không bằng từ hôm nay trở đi ngươi liền chuyển về ở đi, chúng ta vẫn thích ngươi sống ở nhà, chúng ta không dễ dàng mới trở lại, ngươi cũng không theo cùng chúng ta."

Tử Tình nhìn thoáng qua Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nói: "Sau này mỗi sáng sớm chúng ta lại tới đây, buổi tối mới trở về ngủ. Cũng không giống vậy sao?" Lâm Khang Bình vẫn không quen phân phòng ngủ với Tử Tình.

Lưu thị cùng Trần thị nghe xong đều nhịn không được cười ha hả, Tử Hỉ cũng không biết có ý gì, hỏi: "Đại tẩu. Nhị tẩu, các ngươi cười cái gì?"

Tử Tình cũng xấu hổ, Thẩm thị ở một bên cũng nhịn không được nở nụ cười. Vội hỏi: "Thừa dịp chút thời gian này, không bằng Khang Bình dẫn tới Tử Tình tân phòng của Đại cha ngươi trước, a công bà ngươi qua năm ở đấy, các ngươi dập đầu rồi quay lại."

Tử Tình nghe xong có chút kỳ quái, Tử Phúc giải thích nói: "Hôm qua chúng ta đều đi rồi, cơm cũng ăn rồi, hôm nay Đại cha chiêu đãi ba vị cô cô, Tử Bình cũng sẽ về nhà, Khang Bình cùng chúng ta tới nhà bà ngoại, một mình ngươi ở đó làm cái gì?"

"Có điều là. Còn có khác, đồ ăn nhà Đại cha thật đúng là không tệ lắm, trước kia thế mà không phát hiện, có mấy món kho nghiêm chỉnh đúng là không tệ, Nương ta vẫn còn không thể làm món kho đâu? Tỷ. Không bằng hôm nào đó hỏi Vương bà bà nhà ngươi một chút có thể làm hay không?" Tử Hỉ nói.

"Nhìn ngươi chỉ có tí tiền đồ ấy à, chỉ có vài món kho đã thu mua được ngươi, đồ ăn này là Đại cha trước kia đi học mới biết, hắn làm chân sai vặt ở quán ăn, được hai mươi mấy năm." Tử Lộc nói.

Tử Tình vừa nghe không cần ở lại đó ăn cơm, chính hợp tâm ý. Đâu thèm cái gì mà món kho không cả món kho, bận rộn chuẩn bị đồ tốt, Khang Bình ôm đứa nhỏ ra cửa, Tử Tình ôm hai hộp điểm tâm, đến tổ trạch bên kia, quả thực gặp Điền thị một thân quần áo mới đi bộ ở cửa, thỉnh thoảng đi ngang qua hàng xóm láng giềng nói giỡn, thời tiết khó có được tốt như hôm nay, nụ cười trên mặt Điền thị cũng khó mà xán lạn như vậy, trên đường nhỏ chủ yếu mấy phụ nhân ra ngoài phơi nắng , Điền thị đang cùng các nàng kéo góc áo, nói về bộ đồ mới của mình, đại khái là khoe khoang thể diện của mình với hàng xóm láng giềng, nhi tử với tôn tử đều có tiền đồ.

Tử Tình đã thăm hỏi tết với mấy người hàng xóm, mấy người hàng xóm thấy đồ trong tay Tử Tình, vẻ mặt đều là hâm mộ nhìn Điền thị cười nói: "Chúng ta trên đường này, ai cũng không có mệnh tốt như thím Tăng gia, cháu gái trở về này, cũng không về tay không. Chậc chậc, mùng một cháu trai cháu gái biếu tiền tiêu vặt, bây giờ lại là bao lớn bao nhỏ. Một năm này, chỉ cần vài tôn tử tôn nữ hiếu kính cũng đủ thím Tăng gia tiêu dùng cả năm rồi."

Khoa trương một dịp, Tử Tình rõ ràng thấy nụ cười của Điền thị cứng lại, Tử Tình cười thầm một chút, theo Điền thị vào nhà dập đầu, Điền thị cho Thư Duệ một cái hồng bao, khoảng sáu đồng đi, Chu Thị vẫn như trước, lấy ý tốt làm đầu.

Một lát sau, cả nhà Thu Ngọc đến , thấy Tử Tình sắp đi, vội kéo Tử Tình dặn nói: "Ta mặc kệ, cha mẹ người đều nói rõ rồi, mùng sáu nhất định tới nhà của ta, bằng không, ta sẽ đánh đến cửa đấy ."

Chu thị cũng tận lực giữ lại một nhà Tử Tình, Khang Bình nói: "Mấy người đại ca còn chờ ta đến nhà bà ngoại, một mình Tử Tình ở đây cũng không tiện lắm, hôm nay nha hoàn cũng không đi theo cùng, một mình nàng cũng không trông được đứa nhỏ."

Lâm khang Bình đã mở miệng, Chu thị khó mà nói gì, đi ra từ nhà Tăng Thụy Khánh, Tử Tình thuận tiện đi một chuyến tới nhà Tam bà bà, cũng vội vội vàng vàng dập đầu, rồi trở về nhà. Vừa vào cửa, Tử Tình liền cười nói: "Chỗ nào cũng không đi, ngay cả bà ngoại còn chưa dập đầu, lão nhân gia người sẽ không trách ta chứ?"

Tử Hỉ cười nói: "Không bằng tỷ đi một chuyến cùng chúng ta, dù sao các cậu cũng nhớ ngươi."

"Ta cũng không đi, đứa nhỏ còn nhỏ, ôm đến ôm đi cũng không tiện, các ngươi về nhà sớm một chút, buổi tối chờ các ngươi chơi mạt chược." Tử Tình nói.

Mấy người Tử Phúc vừa đi, Thẩm thị vội vàng nấu nước, mấy người Xuân Ngọc tuy rằng không tới ăn cơm, có thể vẫn tới thăm hỏi mừng năm mới, phải chuẩn bị nước trà trước.

Ai ngờ năm nay một nhà Xuân Ngọc chỉ có bốn người Yến Nhân Đạt, Tứ Mao, Ngũ Mao và Hoa Quế, Đại Mao cùng Tam Mao chia ra về nhà mẹ vợ, Xuân Ngọc ở lại trong nhà tiếp đãi một nhà Quế Anh. Đây cũng là lần đầu phá lệ, đến Thẩm thị cũng có chút không hiểu.

Buổi tối về nhà, Tử Tình nói với Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nghĩ ngợi, nói: "Điều này thì có cái gì, thanh danh cả nhà đại cô ngươi đều thối thành như vậy, còn không thành thật ở lại trong nhà, nhà dượng ngươi vốn cũng có thân thích đến chúc tết chứ, vả lại, nhà mẹ vợ Đại Mao, Tam Mao chẳng lẽ không qua lại trả lễ, tựa như chúng ta, đệ đệ nhà mẹ đẻ Đại tẩu, Nhị tẩu ngươi không phải cũng sẽ tới ăn bữa cơm, năm trước, đại cô ngươi bọn họ đều lược bớt, bây giờ, vài đứa nhỏ còn chưa làm mai tốt, thế nào cũng phải giả trang, truyền đi nghe cũng tốt một chút."

Tử Tình nghe vậy, như thế rất tốt, giảm bớt không ít chuyện, cười nói: "Cũng không biết ai có thù lớn như vậy cùng bọn họ nhỉ, đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Cái này khiến chúng ta thật thống khoái, ta nha, cũng rất muốn cảm ơn thật nhiều cái người mật báo này, làm sao có thể nhóm lửa tốt như thế chứ?"

"Ngươi thực sự cảm thấy cao hứng?"

"Đó là đương nhiên. Chẳng lẽ ngươi không thấy cao hứng? Ai bảo bọn họ suốt ngày muốn tính kế chúng ta, lúc này cũng là ngã xuống rãnh nước thôi."

"Được rồi. Để ta nói cho ngươi biết, chính là ta để Lâm Phúc tìm người mật báo." Lâm Khang Bình nói.

Tử Tình có chút không tin, Lâm Khang Bình hơi nhéo má Tử Tình, nói: "Vốn việc này ta không định nói cho ngươi, sợ ngươi nói ta ác độc, giờ ngươi đã vui vẻ như vậy, ta nói cho ngươi cũng không sao."

Thì ra, Lâm Khang Bình thấy một nhà Xuân Ngọc tìm Tử Tình gây phiền toái không dứt, vẫn luôn muốn tìm một cơ hội thu thập bọn họ thật tốt, ai biết hôm Chu Thị làm tiệc rượu, vừa khéo nghe được Xuân Ngọc khoác lác Tam Mao muốn thành thân, Lâm Khang Bình nghĩ thế nào cũng phải quấy nhiễu. Nhưng không đợi hắn ra tay, bên nhà gái đã không chịu, vốn cho rằng không có gì đùa giỡn, đang muốn tìm chuyện khác chỉnh.

Lâm Khang Bình tìm Lâm An Lâm Phúc thăm dò tin tức của Yến gia, đã biết Tam Mao không buông tay bỏ được, hai người câu kết với nhau. Hôm đó gặp phải hai người vụng trộm gặp nhau, vừa mới vào vườn mía, Lâm Phúc dùng mấy văn tiền mua chuộc một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi, chuyên truyền tin đến trong nhà nhà gái, nói muội muội nhà họ đang ở trong vườn mía, khiến mấy ca ca nàng tới một chuyến, cứ như vậy bắt tại trận, đem Tam Mao đánh gần chết.

Việc này nếu nhà Xuân Ngọc tốn một chút bạc dàn xếp ổn thỏa mà nói, cũng sẽ không thể đi đến nông nỗi này, lại đụng đến bạc y như lấy cả tâm cả can của Yến Nhân Đạt cùng Xuân Ngọc, cho rằng nhà gái không dám đem việc công khai ra, cho đến sau này biết nhà gái mang thai rồi, càng không biết sợ, chính là không móc bạc ra, mới có một màn lên kiệu hoa kia.

Thật ra thì, Lâm Khang Bình cũng sớm tính chuyện này, trong thôn bọn họ có một hộ gia đình mở một quán ăn gia đình nhỏ ở ven đường, Lâm Phúc không có việc gì liền đi bộ qua đó, vừa vặn đụng phải ca ca nhà gái uống rượu giải sầu, Lâm Phúc đi qua khách sáo một hồi, lại châm ngòi vài câu, thường xuyên qua lại đối phương cũng tiến bộ, hiểu được. Dù sao, ai cũng không muốn ngấm ngầm ăn thiệt lớn như vậy, đối với nhà bọn họ mà nói, muội tử này là nhỏ nhất, vẫn luôn nuôi như báu vật, nhưng Yến gia lại khác, phía dưới còn có ba đệ đệ muội muội chưa đề thân, hơn nữa, tuổi cũng đều không nhỏ, đến lúc đó, tổn thất lớn nhất là Yến gia, bởi vậy việc này cũng liền phát triển trở thành bộ dạng sau này.

Đã xé rách mặt khi lên kiệu hoa, đoàn đưa thân tới cửa bị chậm chễ, mấy ca ca này cũng là hán tử huyết tính, còn không đem chuyện này náo lớn lên ư? Dứt khoát không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, xốc bàn lên, lại đánh Tam Mao một trận cho hết giận, bọn họ cũng hiểu rõ, thật sự không làm quá lên, có thể cùng cách (li hôn), cứ như vậy, muội tử của bọn họ cũng không lo trầm đường.

Tử Tình nghe xong trợn mắt há mồm, Lâm Khang Bình cho rằng dọa đến nàng, vội ôm nàng nói: "Tình Nhi yên tâm, ta chỉ là thấy bọn họ làm việc quá phận, mới ra chủ ý này, về sau ta sẽ không bao giờ nữa gạt ngươi làm cái gì nữa, ngoan a, đừng sợ."

Tử Tình cười xì một tiếng, nhéo thắt lưng Lâm Khang Bình nói: "Ta cũng không tức giận? Sớm nói với ta, ta còn sớm vui vẻ đấy."

Lâm Khang Bình cẩn thận từng li từng tí nhìn chằm chằm Tử Tình hỏi: "Ngươi thật sự không tức giận? Không trách ta làm việc này rất độc ác?"

"Cái này có là gì? Không phải ngươi đã nói, đại cô ta bọn họ nếu không xấu xa như vậy, muốn bắt chẹt người ta, làm gì có những chuyện sau này, đây đều là nhân quả báo ứng. Chỉ mong sau này bọn họ có thể tiếp thu giáo huấn này, ta xem Hoa Quế này cũng không phải là người bớt phiền, xem ra lúc này cũng phải chậm trễ thêm, năm nay đã mười sáu rồi."

Lâm Khang Bình thấy Tử Tình thật sự không có ý tứ trách cứ, vội ôm Tử Tình xoay vài vòng, nói: "Kỳ thực, ta đã sớm muốn nói cho ngươi, chính là ta lo lắng ngươi trách cứ ta."

"Vậy ngươi về sau còn có chuyện gạt ta không?" Tử Tình cắn vào tai Lâm Khang Bình một cái.

"Không dối gạt, vợ chồng vốn là một thể, Tình nhi của ta là tốt nhất. Không bằng, đêm nay thuận theo ta, tùy ta đùa nghịch thế nào?" Ngay cả có, giờ phút này Lâm Khang Bình cũng chẳng quan tâm rồi, huống chi vẫn là chuyện không gặp được người như vậy.

Không được, mơ tưởng. . ." phía sau chỉ nghe thấy âm thanh bị nuốt mất.
-----
nhân tiện mọi người vote cho mình nha
viewtopic.php?p=2229958#p2229958
hí hí


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.