Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 26.12.2014, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 29
Q.2 - Chương 8: Văn kiện bị mất

     “Sao nhìn anh như vậy? Có phải thấy anh rất đẹp trai không?” Hạ Nam nhìn ánh mắt khó hiểu của Tô Úy liền cố ý xuyên tạc ý của cô!

     “Tự yêu bản thân!” Nghe lời nói của người kia, cô liền mở miệng, cần bao nhiêu ghét bỏ thì có bấy nhiêu ghét bỏ! Cô không tiếp tục nhìn anh ta nữa, đồng thời cũng để mặc ánh mắt chăm chú của anh ta, cầm cốc cà phê lên nhấp nhẹ một ngụm, mùi vị đắng ngắt lập tức tràn đầy vị giác, sau khi để cốc cà phê xuống, liền nhìn ra ngoài cửa sổ!

     Hạ Nam không bỏ qua ánh mắt chán ghét của cô, không khỏi có chút bực bội, chẳng lẽ dáng dấp của anh không ưa nhìn sao? Cũng không đến nỗi thế chứ?!

     Nhưng đối diện với người con gái trước mặt, thật đúng là không thể lấy tiêu chuẩn của người bình thường ra mà đánh giá!

     Hạ Nam thấy cô không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chú nhìn ra bên ngoài cũng im lặng theo, lẳng lặng nhìn cô, ánh mắt nhu hòa, mang theo nhàn nhạt bất đắc dĩ và cưng chìu!

     Anh phát hiện ra chỉ cần im lặng nhìn cô như vậy, trong lòng cũng cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn rồi! Nhưng hai người bây giờ…!

     Bầu trời lâu rồi không trong sáng
     Vẫn giữ mãi nụ cười của em
     Đã khóc rồi nhưng vẫn không thể chôn vùi tội lỗi của tôi
     Cánh diều mắc kẹt trên bầu trời ảm đạm
     Nỗi khát khao vẫn chờ đợi để cứu giúp
     Tôi kéo lại dây diều, ôn lại sự dịu dàng mà em trao
     Nỗi cô đơn đã bị cách ly sang một phía
     Cười vào những lời hứa mà anh không dám thốt.... ...
     Tiếng chuông quen thuộc phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi giữa hai người!

     Nghe được tiếng chuông, phản ứng đầu tiên của Tô Úy là nhìn người đàn ông đối diện, sau đó, mới lấy điện thoại ra nhìn người gọi đến rồi nhận máy, ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhìn người đàn ông đối diện, vì giọng nói trong điện thoại hơi lớn nên anh có thể nghe được tiếng người gọi bên kia, không biết có phải do cảm giác của cô hay không mà khi anh ta nghe thấy giọng nói ấy, sắc mặt của anh lập tức biến đổi!

     “Được, em biết rồi!” Tô Úy cúp máy, nhìn người đàn ông đối diện một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng: “Tôi có việc phải đi trước rồi!” Không biết vì sao anh ta khiến cô có cảm giác quen thuộc, vốn cho là vì lần anh ta nhặt giúp đồ cho cô, nhưng cẩn thận nghĩ lại mới phát hiện ra hình như không phải vậy, bởi vì không thể chỉ vì một lần gặp mặt lại có thể có cảm giác quen thuộc đến như này! Chẳng lẽ vì anh ta là bạn của anh trai cho nên cô đã từng gặp, nên mới có cảm giác ấy?

     Cô không tiếp tục suy nghĩ nhiều, cầm túi giấy và túi xách chuẩn bị rời đi!

     “Để anh đưa em về!” Sau khi nói xong liền đặt một tờ 100 lên bàn, khi cô chưa kịp phản ứng đã kéo tay cô ra ngoài!

     “Này, tôi có xe, có thể tự về!” Sau khi phản ứng kịp, cảm  xúc lạnh lẽo truyền đến từ bàn tay khiến trái tim cô đột nhiên run lên, trong đầu một hình ảnh mơ hồ chợt lóe lên, nhanh đến mức khi cô chưa kịp định thần đã biến mất!

     Đờ người trong vài giây liền lập tức trở về như bình thường!

     Đối với Hạ Nam, trừ cảm giác lạnh lùng bên ngoài, bây giờ cô còn cảm thấy anh ta rất bá đạo!

     Cô không cưỡng lại được sự bá đạo của Hạ Nam, không làm gì khác hơn đành để mặc người kia, huống chi người ta còn nói sẽ đem xe cô trở về!

     Trong xe thể thao, khí ấm bao trùm hai người!

     Tô Úy ngồi bên cạnh ghế tài xế, không biết vì không khí quá ấm hay là vì nguyên nhân gì khác mà khuôn mặt nhỏ bé đã đỏ bừng! Cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt lạnh nhạt! Nhưng nếu có người chú ý đến bàn tay đang cầm tập văn kiện và túi giấy sẽ phát hiện chuyện không phải như vậy, hai tay của cô vì khẩn trương mà siết thật chặt, trên mu bàn tay mơ hồ còn thấy cả gân xanh!

     Cô cũng không hiểu vì sao, trong không gian nhỏ hẹp này, cô lại cảm thấy luống cuống và khẩn trương khi nhìn người đàn ông bên cạnh như vậy, thậm chí trái tim còn như con nai con nhảy loạn!

     Hạ Nam liếc nhìn người phụ nữ bên cạnh, ánh mắt dịu dàng cưng chìu, gương mặt tuấn tú góc cạnh hiện lên ý cười nhẹ! Trong nháy mắt, đột nhiên anh có một mong muốn thời gian ngừng mãi ở giây phút này, như vậy anh cũng không cần suy nghĩ nhiều như thế...

     Xe chậm rãi dừng lại trước tòa nhà Lam Lâm, Tô Úy thấy xe dừng lại, cơ hồ chỉ một giây sau đã mở cửa xuống xe, trước khi đi vẫn không quên nói câu cảm ơn!

     Hạ Nam nhìn bóng dáng dần dần đi mất, ánh mắt hơi trầm xuống, tiếp theo khẽ chớp mắt, tròng mắt rũ xuống hiện lên vẻ hưng phấn, cúi người nhặt lên túi giấy cô bỏ quên, đang chuẩn bị xuống xe đưa cho cô, đột nhiên lại nghĩ, hay là để ngày mai gọi điện báo cho cô đi! Còn nữa, trong công ty còn một cuộc họp quan trọng đang chờ mình đây!

     Nghĩ tới đây anh liền ném tập văn kiện sang một bên, khi tài liệu bên trong rơi ra, ánh mắt anh liền trở nên lạnh lẽo, gương mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, toàn thân tỏa ra hơi thở lạnh lẽo, khát máu! Bởi vì anh nhìn rõ, vật ở trong tập văn kiện kia chính là vài tấm hình cùng một ít tài liệu!

     Cô đang điều tra vụ Tô Minh Hiên một tháng trước... Bởi vì vụ đấu súng đêm đó đã được dọn dẹp sạch sẽ, tin tức cũng được phong tỏa, có rất ít người biết chuyện đã xảy ra, nhưng ở đây lại có tài liệu và ảnh về sự giằng co giữa bọn họ!

     Vậy không phải cô đã biết rồi sao?

     Suy nghĩ trở lại buổi tối của một tháng trước, trong club xa hoa, khi anh rút súng định bắn, thì nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt Tô Úy chợt hiện ra trước mắt, bỗng nhiên, anh cảm thấy do dự, ngay lúc anh đang chần chừ thì đột nhiên bị đẩy ngã xuống đất, khi Hạ Nam bừng tỉnh vội đứng dậy thì đã thấy Tô Minh Hiên ngã xuống mặt đất.

     Rõ ràng phát súng kia là nhằm vào anh, Hạ Nam lạnh lùng quét mắt nhìn bốn phía, phát hiện bóng người mơ hồ thì lập tức giơ súng lên bắn, nhưng tên kia vô cùng nhanh nhẹn, cho dù anh bắn mấy phát nhưng cũng không bắn trúng, sau đó thì lập tức biến mất.

     Có ai ngờ được tay súng thiện xạ trong lời đồn lại có thể thất thủ như vậy, hơn nữa còn bắn mấy phát mà cũng không trúng mục tiêu! Hạ Nam nhìn người kia đã chạy mất, hàn ý trong mắt càng sâu!

     Trước khi Tô Minh Hiên trúng đạn, anh có thể nghe rõ ràng câu nói của cậu ấy chứa đựng bao nhiêu tình cảm: Đừng để Úy Úy gặp nguy hiểm! Câu nói ấy vừa như thương lượng, vừa như cầu khẩn, nhưng cũng tựa như ra lệnh!

...

     Trong thư phòng một căn biệt thự ngoại ô thành phố.

     Người đàn ông đeo mặt nạ chỉ lộ ra đôi mắt từ bên ngoài đi vào, ngồi trước bàn làm việc mở máy tính ra! Thấy trong mail có tin nhắn mới, mở ra thì nhận một tấm hình đập vào mắt khiến người đó giật mình!

     Trong hình rõ ràng là ảnh của một hội trường, một người phụ nữ lạnh nhạt tự tin nhưng có vẻ hơi lạnh lùng khoác tay một người đàn ông, trên gương mặt tinh xảo mang nụ cười bình thản, hai người đó đứng cạnh nhau khiến người ta có cảm giác hài hòa xứng đôi, ngay cả anh ta không muốn thừa nhận cũng không được. Hai người đó đứng cạnh nhau tạo nên một bức tranh khiến người nhìn không thể nào dời mắt được, đối với anh ta mà nói hình ảnh này lại chướng mắt đến lạ thường!

     Chỉ một lúc sau, người đó lấy điện thoại ra gọi đến một dãy số, chờ khi bên kia nhận máy liền lạnh lùng mở miệng: “Đem tài liệu ba năm gần đây của cô ấy đến đây cho tôi!” Sau khi nói xong liền dập máy, đôi mắt khóa chặt vào người phụ nữ trên màn hình!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: HanXu, ToNghi, Yến My, diep diep, macynguyen
     

Có bài mới 26.12.2014, 15:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 25
Chương 9: Vô tình gặp mặt

     Vừa ra khỏi thang máy tầng tám, Tô Úy đã nhìn thấy người đàn ông mặc áo xám tro đang dựa vào tường nghịch điện thoại, thấy anh đang cúi đầu chăm chú nghịch điện thoại trong tay, không hề phát hiện cô đang đến gần mình!

     “Hi!” Cho đến khi cô đến cạnh, anh vẫn không phát hiện ra cô! Cô nhẹ nhón chân, dùng lực vỗ vào vai anh một cái!

     “A...” Một giây kế tiếp điện thoại liền rơi xuống đất, La Tân Hán nhìn Tô Úy đột nhiên xuất hiện, sợ hãi kêu lên một tiếng, ngay sau đó liền cúi xuống nhặt điện thoại lên bỏ vào túi áo ngoài, vẫn mang vẻ mặt bất cần đời, không chút nào nhìn ra vẻ kinh sợ và hốt hoảng vừa rồi!

     “Đi thôi, anh dẫn em đi một vòng xem đã hài lòng chưa!” La Tân Hán xoay người đi đến một cánh cửa màu trắng gần đấy, trong mắt thoáng qua sự bối rối nhưng nhanh chóng biến mất!

     “Thật ra anh vẫn không hiểu, tại sao em nhất định phải chọn tầng tám, chín, mười này chứ, để cho dễ tìm à?” La Tân Hán khó hiểu hỏi cô!

     “Bởi vì công ty quảng cáo Minh Nguyệt ở thành phố C cũng ở ba tầng này!” Tô Úy lạnh nhạt nói xong, trong giọng nói còn mang theo cảm xúc, ánh mắt thoáng qua sự ủ dột và ưu thương!

     “Ồ...!” Nghe được lời của cô, La Tân Hán cũng hết ý kiến, anh thật sự không biết trong đầu cô còn chứa cái gì nữa? “Không phải em cũng muốn trang trí chỗ này giống hết ở thành phố C chứ?”

     “Anh thật thông minh!”

     La Tân Hán đưa cô đi xem xét ba tầng lại lần nữa, Tô Úy thỏa mãn gật đầu!

     “Có phải anh đã giúp em một chuyện rồi không?” La Tân Hán nhíu mày hỏi người phụ nữ đứng yên trước mặt.

     Cô nhẹ nhàng gật đầu một cái.

     "Vậy, bây giờ có phải em nên mời anh một bữa cơm hay không đây? Anh cũng đói sắp chết rồi, sáng sớm đã đến đây, còn chưa kịp ăn cơm đâu." Khuôn mặt tuấn tú của La Tân Hán vẫn mang vẻ mặt bất cần đời, toàn thân tỏ ra hơi thở lười biếng.

     "Được rồi, anh giúp em nhiều chuyện như vậy, mời anh một bữa cơm mới phải phép chứ? Anh muốn ăn gì?" Tô Úy nhíu mày, lạnh nhạt nói qua.

     "Tô mỹ nữ, không bằng em tự tay nấu cho anh một bữa cơm đi, như vậy mới đủ thành ý chứ, đúng không?"

     "Không bằng đến Quân Thượng đi, anh có đi không đây?" Tô Úy nghe được lời của anh, lập tức mở miệng.

     "Quân Thượng thì Quân Thượng, còn hơn là không có gì. Dù sao Quân Thượng cũng là nhà hàng năm sao cao cấp." La Tân Hán biết mình đã bị đùa giỡn, vội vàng nói: "Sao em lại có thể như vậy chứ? Cái này không phải qua cầu rút ván sao?"

     Trong đại sảnh của Quân Thượng, xanh vàng rực rỡ, trang trí rất đẹp mắt, ở vị trí gần cửa sổ, Tô Úy và La Tân Hán ngồi đối diện nhau, trên người hai người toát ra khí chất bất đồng, một lạnh nhạt bình thản, một lười biếng bất cần đời.

     Tô Úy nhìn người đàn ông đối diện không chút để ý nói: "Anh biết em ba năm rồi sao? Quan hệ giữa chúng ta là gì? " Một tháng trước, khi cô còn ở bệnh viện, La Tân Hán đến phòng bệnh của cô nói, hai người đã biết nhau được ba năm, nếu cô gặp khó khăn, có thể tìm đến anh bất cứ lúc nào, điều kì quái thực sự là cô tin lời anh! Thực sự, chỉ cần cô yêu cầu, thì anh có thể làm được, đều này không thể làm cô không khỏi nghi ngờ: rốt cuộc hai người có quan hệ thế nào, tại sao anh có thể giúp cô như vậy? Những đều này cô thật sự muốn biết.

     "Em đoán thử xem."

     "Không biết, nếu biết sao còn phải hỏi anh?" Tô Úy giương lên biểu hiện "Anh có bình thường không?" Để nhìn người đàn ông đối diện "Không phải anh có ý đồ gì với em đấy chứ?"

     "Anh có ý đồ với em? Vậy em nói xem, em có thể cho anh cái gì?" Nghe được câu này, ánh mắt La Tân Hán nhìn cô mập mờ, ngay sau đó mở miệng: "Để anh nghĩ xem, thật ra nếu nói mua đồ không phải không có. Dù sao em cũng được coi là một mỹ nữ đấy." Anh làm bộ như nghiêm túc suy nghĩ một chút, ánh mắt lười biếng quan sát người phụ nữ trước mặt.

     "Dừng, anh đường đường là Tổng giám đốc Thịnh Thế. không cần mời gọi, mỹ nữ cũng tự động xông vào thôi."

...

     “Nói cho anh điều này, hai ngày nữa công ty em sẽ đến trang trại sinh thái ở ngoại ô để làm quảng cáo cho "Mị chi yêu". Trong hai ngày này em cũng sẽ đi, anh nếu rảnh thì đi cùng đi, đến lúc đó chúng ta có thể sẽ từ từ bồi dưỡng tình cảm." Tô Úy nhạo báng nói.

     "Làm sao em biết anh..." Nghe giọng điệu nhạo báng của cô, La Tân Hán bị nhìn thấu, ý bất cần đời trên mặt cứng đờ.

     "Em bị mất trí nhớ chứ không phải mắt không nhìn thấy, não bị hỏng. Huống chi, đây là chuyện người có mắt nào cũng có thể nhìn thấy được." Tô Úy lườm anh, nét mặt hiện rõ "anh tưởng em bị ngu sao?"

     "Điều này rõ ràng vậy sao?" La Tân Hán có chút ảo nảo gãi gãi mái tóc chói mắt của mình.

     "Anh nghĩ sao?"

     "Tô Úy?" Một giọng nữ nhẹ nhàng, mang theo nghi ngờ truyền đến phía sau hai người.

     Tô Úy và La Tân Hàn nghe được tiếng gọi đồng loạt quay ra, chỉ thấy một đôi nam nữ ngồi đằng sau bàn sau hai người. Nam ưu nhã tuấn mỹ, nữ nhỏ nhắn đáng yêu, rõ ràng tiếng gọi lúc nãy là của cô gái kia.

     Tô Úy suy tư mấy giây, xác định mình không có chút ấn tượng nào với người kia mới lạnh nhạt mở miệng: "Cô là?"

     "Em là Hạ Vân Hà, em họ của anh Hạ Nam, lần trước chúng ta gặp nhau trước cửa siêu thị." Hạ Vân Hà đứng lên đi đến bàn của hai người, quan sát vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Úy và khuôn mặt bất cần của La Tân Hàn, chớp nhẹ đôi mắt to tròn, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười khả ái ngọt ngào.

     "Thật xin lỗi, tôi không nhớ rõ." Cô gái này là em họ của Hạ Nam, thật không ngờ một người đàn ông bá đạo lạnh lùng như vậy lại có một cô em gái đáng yêu, xinh đẹp như vậy.

     "Không sao, em vừa nghe hai người nói muốn đến nông trại sinh thái ở ngoại ô, em có thể đi cùng mọi người không?"

     Tô Úy liếc nhìn Hạ Vân Hà trước mặt, khẽ gật đầu.

     Sau khi nhận được câu trả lời, Hạ Vân Hà trong lòng âm thầm tính toán, cô nhất định phải lôi anh họ đi bằng được. Đến lúc đó, cô còn có thể đứng ra tranh công với anh ấy chứ.

     "Khi nào mọi người đi vậy? Có những ai đi ạ? Như vậy đi, em cho chị số điện thoại của em, khi nào đi chị gọi cho em được không?"

     Tô Úy nhìn cô gái trước mặt liên tục hỏi ra mấy vấn đề, khóe miệng giật giật. cô gái này thật là.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: ToNghi, Yến My, diep diep, macynguyen
     
Có bài mới 27.12.2014, 14:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 29
Chương 10: Nông trại sinh thái

     Ánh đèn nê ông sáng chói dưới màn đêm phồn hoa của chốn đô thị! Khu giải trí Nam Tước hoàng triều với kiến trúc sang trọng thần bí dưới ánh đèn đêm nay càng có vẻ sáng chói không gì sánh kịp, nhưng sau vẻ hào nhoáng ấy lại ẩn chứa sự trống vắng và cô đơn đến lạ thường!

     Mà lúc này, trong căn phòng riêng xa hoa, bốn người đàn ông đang lười biếng ngồi trên mấy chiếc ghế salon sang trọng được kê xung quanh một chiếc bàn pha lê đen, trong không gian yên tĩnh không có ai mở miệng, không khí im lặng có chút quỷ dị!

     Đột ngột tiếng chuông vang lên phá vỡ sự tĩnh mịch! Bốn người đàn ông cơ hồ đều đồng loạt nhìn về phía phát ra tiếng chuông, là điện thoại màu đen đặt trên tủ rượu cách đó không xa, chủ nhân của di động là Hạ Nam ưu nhã đứng dậy, không nhanh không chậm đi tới bên kia, ba người còn lại tùy ý nhún vai, không tiếp tục quan tâm nữa!

     Nhìn số điện thoại gọi đến, Hạ Nam bước lại gần cửa sổ rồi mới nhận máy!

     “Anh họ, sao bây giờ anh mới nghe điện thoại vậy? Em còn tưởng là anh ngủ rồi chứ!” Mới vừa nhận máy, bên kia đã truyền đến giọng nói dễ nghe của Hạ Vân Hà.

     “Ừm!” Hạ Nam ừm một tiếng tỏ ý đã trả lời.

     “Anh thử đoán xem trưa nay đi ăn cơm em đã gặp ai nào?” Dường như đã trở thành thói quen khi nghe câu trả lời của Hạ Nam, Hạ Vân Hà không chút để ý, tiếp tục hỏi giống như đang tiết lộ bí mật gì quý giá lắm.

     “Ừm!” Hạ Nam nhẹ nhàng đáp một tiếng, lẳng lặng chờ đáp án bên kia.

     “Anh họ, anh thật đúng là không đáng yêu, đoán cũng không thèm đoán! Được rồi, được rồi! Để em nói cho anh biết, hôm nay ở Quân Thượng em đã nhìn thấy Tô Úy, chị ấy và một anh đẹp trai đang ăn cơm, nhìn có vẻ rất thân mật!” Hạ Vân Hà nói tới chỗ này liền ngừng lại, cố ý muốn xem anh họ có phản ứng gì. Về phần anh đẹp trai và Tô Úy có thân mật hay không cô không nhìn ra, nhìn qua thì có vẻ là bạn bè, nhưng hình như cũng không phải như vậy! Aizz, thôi cứ coi như cô đang làm mai đi, cô cố tình nói như vậy chi muốn dò xét anh họ thôi!

     Từ đủ loại dấu hiệu, có thể khẳng định anh họ nhà mình có ý với Tô Úy, về phần này thì không còn gì phải bàn cãi nữa rồi! Cô từng tận mắt thấy hai người từ siêu thị đi ra, ánh mắt anh họ nhìn Tô Úy tuyệt đối rất mờ ám, ánh mắt dịu dàng như nước, suy nghĩ một chút lại thấy nổi hết cả da gà! Dù sao anh họ nhà mình bình thường lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh lùng ấy ra khiến người ta có cảm giác như đang nhìn một cái tủ đá vậy!

     “Điều em muốn nói là cái này?” Hạ Nam đứng trước cửa sổ nghe lời nói bên kia truyền tới, gương mặt lạnh lùng càng trở nên băng lãnh, cặp mắt đen như mực khúc xạ với cửa sổ thủy tinh trước mặt mà càng trở nên thâm thúy. Mấy người còn lại trong phòng không nhịn được mà cùng đồng loạt nhìn về phía Hạ Nam đang tỏa ra hơi thở lạnh lẽo như băng ngàn năm, đồng loạt suy nghĩ trong lòng không biết có nên lặng lẽ rời đi hay không để khỏi bị lạnh quá mà đông chết!

     Mà Hạ Vân Hà bên kia nghe được giọng nói lạnh lùng của anh họ, không nhịn được rùng mình một cái, ngay sau đó mở miệng nói: “Nghe nói hai ngày sau bọn họ muốn đến nông trại sinh thái ở Tây Giao để chụp quảng cáo tuyên truyền gì đấy, em đã xin đi cùng, chị ấy cũng đồng ý rồi! Còn lại anh tự anh quyết định nhé…” Anh họ ơi là anh họ, sao anh có thể không đáng yêu như vậy, không phải chỉ đùa một chút thôi sao, có cần dọa em như vậy không, cái con người như vậy cũng có phụ nữ thích sao? Vẫn là Vũ Vũ nhà mình đáng yêu nhất! Hình như cô đã quên, anh họ mình rất được lòng phụ nữ, là người đàn ông trong mộng của biết bao cô gái! Về phần tại sao chỉ có thể là người đàn ông trong mộng, đó là bởi vì lãnh khí trên người Hạ Nam quá lớn, không có mấy người phụ nữ dám tiếp cận!

     Mà đại luật sư Kim Trạch Vũ còn đang ở trong thư phòng nhà mình xem tài liệu bỗng nhiên hắt hơi mấy cái!

     “Ừm!” Nhẹ nhàng đáp một tiếng rồi cúp điện thoại.

     Hạ Vân Hà bên kia nghe thấy tiếng  tút, tút... từ trong điện thoại truyền đến, chỉ còn biết mím môi! Cứ như vậy sao, đến câu cảm ơn cũng không thèm nói, còn uổng công cô vì anh họ suy nghĩ nhiều như vậy!

     Sau khi Hạ Nam cúp điện thoại, vẫn đứng yên trước cửa sổ, hai mắt nhắm lại, siết thật chặt điện thoại trong tay, tựa như đang đấu tranh trong lòng! Lý trí nói cho anh biết, bây giờ không nên đến quấy rầy cuộc sống của cô, nhưng anh...!

     Mở hai mắt ra, ánh mắt trở nên dịu dàng, gương mặt lạnh lùng xuất hiện nụ cười yếu ớt không dễ phát hiện, lãnh khí quanh người cũng dần trở nên nhu hòa! Cuối cùng, tình cảm vẫn chiến thắng lý trí!

     Hạ Nam quay về chỗ ngồi, trên người không còn nhìn thấy sự lạnh lẽo vừa rồi, thậm chí trên mặt còn phảng phất nụ cười!

     Ba người bọn Lạc Phàm kinh ngạc nhìn Hạ Nam, khóe miệng giật giật, sau đó, giống như nghĩ ra điều gì đó, nhún vai tỏ ý đã hiểu.

     “Hai ngày sau, tớ muốn đến nông trại sinh thái ở Tây Giao, nếu muốn các cậu có thể đi cùng!” Giọng nói trầm thấp mang chút từ tính còn mang theo sự vui vẻ không dễ phát hiện!

     “Nông trại sinh thái ở Tây Giao?” Nghe được lời nói ngoài ý muốn, ba người đồng loạt quay ra nhìn nhau, càng ngày bọn họ càng thấy tâm tư của Nam thật khó hiểu! Đúng! Ông chủ của khu nông trại sinh thái kia là Hạ Nam, nhưng người mang danh ông chủ này từ khi về nước đến giờ chẳng thèm quan tâm đến nó tới một lần, sao bây giờ lại mở miệng nói muốn đến đây, chuyện này không phải quá kì quái rồi sao? Chẳng lẽ có chuyện gì mà bọn họ không biết?

     “Được! Bận như vậy cũng lâu chưa có cơ hội nghỉ ngơi, lần này có thể thì cùng đi đi! Dù sao phong cảnh nơi đó cũng rất đẹp, không khí so với trong thành phố tốt hơn rất nhiều!” Lạc Phàm nhìn hai người kia, chỉ thấy bọn họ đều gật đầu! Nông trại sinh thái nằm ở Tây Giao, thuộc về vùng ngoại ô, bên kia trừ nông trại chỉ còn có mấy căn biệt thự xa hoa, thật đúng là người ở thưa thớt! So sánh mà nói, cách xa thành phố ồn ào, lại có thể ngắm cảnh đẹp!

     “Vậy thì tốt, cứ quyết định như vậy đi!” Hạ Nam vuốt điện thoại trong tay, đôi mắt đen lóe sáng dưới ánh đèn! Hình như bây giờ anh rất mong đợi đến hai ngày sau, thật không biết khi nhìn thấy anh, cô sẽ có vẻ mặt gì đây? Mới nghĩ một chút đã thấy hưng phấn khác thường!

     Hai ngày sau, khi bọn Hạ Nam đến nông trại đã nhìn thấy một nhóm người đang chụp ảnh quảng cáo, nhưng lại không thấy Tô Úy ở đó!

     Sắc mặt Hạ Nam trở nên âm trầm, ánh mắt liếc về Hạ Vân Hà bên cạnh, nhận được ý hỏi thăm từ Hạ Nam, Hạ Vân Hà lập tức đi hỏi mọi người mới biết Tô Úy có việc gấp nên một lúc nữa mới đến!

     Về phần Tô Úy, sau khi hết bận, đang định lái xe đến nông trại, lại phát hiện xe của mình không tài nào khởi động được, đành bất đắc dĩ gọi bên sửa chữa đến, còn mình đành ngồi xe bus đi đến!

     Bởi vì từ trạm xe bus đến nông trại còn cách một đoạn, sau khi Tô Úy xuống xe đành đi bộ trên đường cái!

     Có lẽ bởi vì gần nông trại có không ít căn biệt thự sang trọng, nên thỉnh thoảng cũng có mấy chiếc xe thể thao đắt tiền chạy qua!

     Một chiếc Aston Martin V8 Vantage màu đỏ đi ra từ một căn biệt thự, ngay sau đó chạy băng băng trên lối đi bộ yên tĩnh, tốc độ nhanh đến khác thường hướng thẳng đến chỗ Tô Úy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Mai Kieu, Rainy158, ToNghi, Yến My, diep diep, macynguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, Butchimautim, CaoThiThuNguyen, Ferrari1102, Hồng Bạch, linhtuong, Maria Nyoko, Miu103, tam thuong, Thenaoroi, Tiêu Ngư, tuongvi73, willnguyen1283 và 454 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181


Thành viên nổi bật 
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Windyphan
Windyphan
ChieuNinh
ChieuNinh
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
heocon13
heocon13

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.