Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 18.09.2014, 21:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
:? So ri các nàng nhiều nhiều, bữa giờ mạng nhà ta bị sao ý, vô ddlqd và các trang wed quốc tế không được  :| , thế nên ta nãn, không edit, mai sẽ làm bù cho các nàng nha!
Bị ngấm mưa nên cảm rồi, ôi cai trời, mặc áo mưa xong thì tạnh, cởi ra lại mưa  :-(

Chương 233: Chuyện chia đồ ăn.



"Nhưng mà bà còn mắng chúng ta, nói cha mẹ ta không biết bận gì mà không dạy chúng ta, nói chúng ta không ai hiểu chuyện?" Tử Vũ đột nhiên nói.

Tử Vũ vừa nói xong, Điền thị tức giận đập đũa, nói: "Ta là bà ngươi, chẳng lẽ không thể nói ngươi vài câu? Ngươi còn tranh luận, ta nói sai cái gì?"

Điền thị còn muốn nói vài câu, lão gia tử ho khan một tiếng, Điền thị nhìn nhìn lão gia tử, nghĩ tới ngày đó bọn Tử Tình làm Chu thị tức giận đến như vậy, lại cầm lấy chiếc đũa ăn cơm.

"Bà ngươi cũng hơn sáu mươi, già rồi nên hồ đồ, Tử Vũ đừng so đo cùng bà, nghe nương ngươi, nương ngươi dạy chắc chắn đúng. Nhìn các ca ca tỷ tỷ của ngươi là biết." lần đầu tiên Lão gia tử dùng vẻ mặt ôn hoà như thế nói chuyện với Tử Vũ, Tử Vũ có chút không thích ứng.

Lão gia tử chỉ lo khen Thẩm thị, lại quên bên cạnh còn có Điền thị, Điền thị mặt xị ra, có muốn quát vài câu, nhưng nghĩ đến nhà mình, chỉ sợ tương lai còn phải dựa vào các cháu trai cháu gái này, nên đè nén bất mãn, nói: "Cũng đúng, nàng dâu lão nhị có năng lực, dạy con tốt, còn có thể kiếm tiền, vừa ở riêng không đến một năm, đã có thể xây nhà bằng ngói, còn có sân lớn, sớm biết nhị nàng dâu có năng lực này, năm đó sẽ không ở riêng, tội gì hôm nay phải chịu tội thế này."

Lời Điền thị nói vào tai lão gia tử lại chỉ một ý khác, nói Thẩm thị ích kỷ, chỉ lo cho nhà mình, lúc ở chung thì giả ngu, dấm tài, vừa mới ở riêng đã bắt đầu làm giàu, nói như thế nào cũng không chịu giúp một nhà Xuân Ngọc, làm lão gia tử ăn cơm cũng không ngon nữa, nhưng lão gia tử cũng biết có quậy thêm thì cũng không được gì, không bằng cứ bỏ qua, các tôn tử cháu gái một năm còn có thể hiếu kính nhiều hơn, trông cậy vào người khác là không được, cho nên không tiếp lời Điền thị nói, ngược lại mở miệng răn dạy Điền thị một chút.

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đều có vài phần buồn bực, Điền thị cũng có chút buồn bực, không ngờ lão gia tử lại không cho bà mặt mũi, trước mặt mấy tiểu bối mà mắng bà. Nghĩ rằng có khóc lóc om sòm đi nữa, cũng sợ làm quan hệ giữa  tôn tử cháu gái đều căng ra, không chiếm được thứ gì tốt. Thế là bữa cơm này tan rã trong sự không vui.

Ba ngày sau, Tử Tình đi theo người nhà đến nhà của Tam bà bà. Những người con trai của Tam bà bà đều sửa chữa tân phòng, ở tổ trạch (nơi đất tổ) còn xây  một cái viện nhỏ, cách tổ trạch mười thước, tiệc rượu đặt tại ba phòng, hai nhà hợp tác, vì thế, Tăng Thụy Phát giết một đầu heo, quan hệ của năm huynh đệ bọn họ luôn luôn tốt, cho nên, người hỗ trợ làm việc rất nhiều.

Tam bà bà mặc một bộ đồ mới màu tím, đứng ở cửa đón khách. Bà có tỷ muội dâu có quan hệ gần thì chỉ có Điền thị cùng Tứ bà bà, nhưng còn có thêm hàng xóm Chu bà bà Lưu thím, còn có Chu đại nương luôn luôn thân thiết, cho nên hội tụ ở cửa trêu ghẹo nhau.

"Lão tẩu tử, tôn tử của ngươi rất có tiền đồ, các con thì đều sửa chữa nhà mới, ngươi xem ngươi cười toe tóe kìa, vui sướng lắm đúng không? Cũng không biết vài năm nay giẫm cứt chó (ý chỉ điều may mắn) gì?" Chu bà bà cười nói.

"Ta là một quả phụ, có thể có hôm nay cũng không dễ, lúc này, cũng có mặt mũi đi gặp lão nhân đã mất." Tam bà bà cười lau nước mắt, tươi cười này tràn ngập tự hào cùng vui sướng, làm Tử Tình rất động dung.

"Cũng đúng, ta còn nhớ rõ hai nữ nhi nhà ngươi, vì giúp ngươi chăm đệ đệ mà thành thân muộn hai năm." Chu đại nương nói.

"Nói chuyện có phúc, thì muội muội nhà Tăng tú tài đấy, có ai xuống ruộng làm việc đâu, Điền thím nhỉ?" Lưu thím nói xong nhìn thoáng qua Điền thị.

"Không thể so thế được, đệ muội ta nuôi được hai người con trai tốt, đương nhiên là muốn trả giá nhiều một chút, chăm lo có mấy muội tử cũng là điều hiển nhiên. Giờ mấy người con trai của ta thì ta không lo, chỉ có cuộc sống của hai nữ nhi là còn kém chút, trước kia khó khăn, toàn dựa vào hai nữ nhi tiếp tế các đệ đệ." Tam bà bà nói.

"Cũng đúng, nên làm như thế. Không phải ta khen, nhưng nhà Tăng tú tài tốt nhất, vừa nghe lời lại vừa hiếu thuận, nuôi các con cũng vậy. Ngươi nói bọn ta ai có phúc bằng Điền muội tử chứ? Ngươi xem, người ta có mấy tôn tử cháu gái, trở về cũng không đi tay trắng, quà tặng trong ngày lễ thì càng không phải nói, Điền muội tử, ngươi nói đúng không?" Chu bà bà hỏi.

Điền thị nghe xong, nghĩ ‘đúng mới lạ’, lại cảm thấy có chút không cam lòng, nói không phải thì mọi người phỉ nhổ, đành phải cười hai tiếng.

Cũng may lúc này Chu thị đến, mọi người nói vài câu về nhà mới của nàng, Lưu thím thân thiết cùng nàng, trước kia từng chơi bài chung nhiều, cười nói: "Đại tẩu tử, bây giờ vừa lòng đẹp ý chưa?"

Chu thị vừa nghe này vội hỏi: "Có ý gì? Nhà của ta rất gian nan, ngươi cũng biết mà, tuy mới xây nhà, nhưng trong tay cũng không còn đồng bạc nào, về sau chúng ta còn phải nuôi cha mẹ! Giống như tam nương này, còn có thể ra bạc giúp đỡ hai tôn tử làm tiệc rượu cơ mà? Chúng ta không có phúc như vậy đâu."

Tử Tình nghe xong thế mới biết, nguyên lai tiệc rượu này là Tam bà bà ra bạc làm, lời Chu thị nói chạy vào tai Điền thị, Điền thị để ý, hai tay luôn luôn cấu xé khăn tay, muốn nói lại vài câu, lại sợ mất nhau, bà không cãi nhau lại Chu thị, nên thôi.

Tử Tình phát hiện, từ sau khi Chu thị trở về, Điền thị bắt đầu không dễ chịu lắm, đầu tiên là bị Tăng Thụy Tường đóng gói đưa đến chỗ Chu thị này, mà sau, Chu thị cắt xén đò đạc của bà, Điền thị nhịn hai năm, lúc này, càng rõ ràng, trực tiếp đuổi ra khỏi nhà. Đúng là ác nhân đều có ác nhân chỉnh.

Pháo vang lên, Tử Quân cùng Tử Tân lại chính thức dập đầu lạy ba cái cho Tăng Thụy Tường, tiệc rượu mới bắt đầu, Thẩm thị cho Tử Quân cùng Tử Tân một bộ áo dài bằng vải bông màu xanh, để mặc khi vào Châu học, Tử Lộc tặng một bộ giấy và bút mực, Tử Tình là xấp vải bông màu lam để làm một bộ quần áo mùa đông.

Chu thị cùng Điền thị nhìn chằm chằm quà bọn Tử Tình tặng, thật sự không hiểu vì sao với người ngoài có thể hào phóng như vậy, đối với bọn họ muốn thứ gì cũng ra sức từ chối.

Hôm nay Thẩm thị được an bày ở bàn trên, Tử Tình đành phải tự tìm một chỗ cho mình, Trần thị mang thai nên không đi, Tử Vũ đã qua mười tuổi, Thẩm thị cũng không để nàng đi.

Không giống lần trước Chu thị làm tiệc, có thể cùng người quen ngồi chung một bàn, lúc này, bên cạnh đều là phụ nhân trong thôn. May mà Tử Tình biết có thể ngồi riêng, nên mặc bộ quần áo bình thường, ngồi trong đám người, cũng không màu mè.

Ai ngờ, Tử Tình ngồi bên cạnh nàng dâu nhà lí chính, chắc tầm hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, một bộ quần áo vải bông tốt nhất, trên đầu còn cắm tram bạc khắc hoa, mặt mày coi như thanh tú, nhưng có chút kiêu căng.

Mấy nàng dâu vây quanh nàng đùa giỡn, bình thường Tử Tình không ra ngoài tán gẫu cùng các nàng, cho nên, phụ nhân trong thôn hầu như không biết Tử Tình.

Một nàng dâu ngồi đối diện Tử Tình, nhìn thoáng qua Tử Tình, cười nói: "Ngươi là nàng dâu nhà ai vậy, ta thấy ngươi thật lạ mặt, nhưng mặt của ngươi thật đúng là đẹp, da trắng nõn, không giống người nông thôn chúng ta."

Nàng dâu nhà Lí chính lạnh lùng nhìn Tử Tình, cũng là một bộ quần áo vải bông, búi tóc cắm một trâm cài bằng gỗ, liền hừ một tiếng, nói: "Vậy thì có ích lợi gì, không phải là thân mình tiểu thư mệnh nha hoàn à, có mỗi cái mặt đẹp thì dùng làm gì? Có bản lĩnh thì gả tốt mới phải."

Tử Tình nghe xong cười cười, nói: "Vị đại tẩu này nói rất đúng, nữ nhân có thể gả cho nam nhân tốt, đời này sẽ bớt lo."

"Nói đến điều này, ta nghe nói, người có phúc nhất trong thôn là đại nữ nhi nhà Tăng tú tài, cái khu nhà Tình viên gì gì đó, nghe nói, nam nhân nhà nàng cực kì yêu thương nàng, đáng tiếc, ta không tận mắt đi vào nhìn một cái, lúc nhà hắn làm tiệc tân gia, là chủ nhà nhà ta đi , nói nhà và hoa viên rất đẹp."

"Con cái nhà Tăng tú tài đều là tú tài, lão đại lại là tiến sĩ, nghe nói sẽ làm đại quan, đó là người đầu tiên trong thôn chúng ta đậu tiến sĩ đấy. Được rồi, ta chia đồ ăn trước đi. Đúng rồi, muội tử này, bát của ngươi đâu?" Một phụ nhân tuổi tác lớn hơn một chút nói.

Tử Tình có thế này nhớ tới, thôn dân có một quy củ, phụ nhân ăn cơm đều đem món mặn chia trước, mang về nhà cho đứa nhỏ ăn, tân nàng dâu ngồi đối diện cười nói: "Chỉ sợ là không biết quy củ đi, lần đầu đến mà, không bằng để ta đi mượn giúp ngươi một cái, Chu tẩu tử, ngươi đợi lát nữa hẵng chia."

"Cám ơn ngươi, không cần, con của ta còn nhỏ, vừa mới nửa tuổi, cũng ăn không được cái gì, nam nhân nhà của ta cũng đến đây mà." Tử Tình trả lời, không khỏi nhìn đối phương nhiều hơn, tân nàng dâu này thật tốt bụng.

"Hừ, người ta không hiếm lạ, ngươi lại bày đặt làm người tốt cái gì? Ngươi không biết có người thích sĩ diện làm khổ người à? Ta chia đây, chốc nữa đồ ăn sẽ nguội mất." Chu tẩu tử cũng chính là nàng dâu nhà lí chính, Tử Tình nhớ tới thiếu niên từng trợ giúp nàng, bây giờ chỉ sợ cũng đã có vợ con. Nhưng tuổi người bên cạnh này quá lớn.

Nàng dâu Chu gia chia món ăn mặn, cũng không để dành cho Tử Tình một miếng, chờ mọi người đều cầm bát để trước mặt, tân nàng dâu kia nói: "Chu tẩu tử, ngươi quên cấp giữ lại ít đồ cho muội tử này rồi."

"A, ta quên mất, mỗi lần đều gặp vào trong chén, ai biết hôm nay lại thiếu một cái bát, vị muội tử này, ngươi sẽ không trách ta chứ, bằng không thì ngươi gắp một ít trong chén của ta mà ăn đi, khó khăn lắm mới có một bữa tiệc mà." Nàng dâu Chu gia cố ý cười nói.

"Chu tẩu tử khách khí, không cần, ta ăn một ít đồ khác là được rồi." Tử Tình nhìn thoáng qua vẻ mặt đối phương, âm thầm buồn cười.

Lúc này, tân nàng dâu đối diện đứng lên, muốn chia đồ ăn trong bát cho Tử Tình một ít.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.12.2014, 09:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
:bighug: Hấp đã trở lại, ăn hại hơn xưa hơi bị nhiều, nói thật là hấp định tạm dừng edit đến sang năm,  :hixhix: có quá nhiều thứ xảy ra điêng hết cả tiết luôn  :lol:  :lol:  :lol: , mỗi ngày 1 chương nhé các nàng  :sofunny: , cuối năm công việc tùm lum  :shock2:



Chương 234: Lừa hôn bị đánh


"Thật sự không cần, nhưng ta muốn biết ngươi tên là gì?" Tử Tình hỏi.

"Tử Tình, sao ngươi ngồi ở đây, không ngồi với nương ngươi à?" Nương của Tử Quân cùng Tử Tân đến kính rượu, hỏi.

"Nương của ta ngồi cùng các thím mà, ta ngồi chỗ nào chẳng được, tiện thể đây ta cũng muốn làm quen ít người trong thôn, thím cũng biết đấy, ngày thường ta rất ít ra ngoài." Tử Tình nói.

"Vậy cũng được, tùy ý ngươi đi." Hai thím kính rượu xong liền đến bàn tiếp theo.

Tử Tình thấy thím đã kính rượu, ăn lung tung mấy miếng cơm rồi đi, đằng sau có người nhỏ giọng nghị luận, nói: "Nàng là phụ nữ nhà ai vậy, ăn thì nhai kĩ nuốt chậm, rất giống kẻ có tiền, nhưng mặc lại không giống, còn nữa, trên đầu chỉ có mỗi cái trâm cài bằng gỗ."

"Ta cảm thấy nàng rất được, tính tình cũng tốt. Vừa rồi nàng còn hỏi tên ta, ta chưa kịp nói cho nàng biết." Tân nàng dâu nói.

"Chẳng qua là ỷ vào tuổi trẻ, lúc ta vừa gả đến cũng không kém. Được rồi, chúng ta nhanh ăn đi, bọn nhỏ chờ ở nhà đấy." Nàng dâu Chu gia nói.

Tử Tình mới từ trong viện ra, Lâm Khang Bình đã đứng ở cửa nhìn quanh, cười nói: "Nếu ở lại tiếp thì say mất, người trong thôn quá nhiệt tình, ta không đỡ nỗi." Lâm Khang Bình thường xuyên giao tiếp với công nhân làm thuê, tất nhiên là quen biết.

"Ta lại chẳng quen ai cả, các nàng còn hỏi ta sao không mang bát đến để chia đồ ăn, nhưng có một nàng dâu trẻ rất tốt bụng." Hai người cùng vào nhà chào Tam bà bà, cáo từ.

Hai ngày sau, Tử Hỉ nhận được thư của cò trắng thư viện, có thể trực tiếp vào thư viện học, vì việc này mà Tăng gia lại cao hứng mấy hôm, Thẩm thị nói muốn chia tài sản ra cho hắn, như vậy có thể miễn thuế. Tử Hỉ làm thủ tục xong, trở về, cười nói: "Ta cũng là người có sản nghiệp, tiếc là ít quá. Đem tất cả ruộng đất của chúng ta theo, đỡ được bao nhiêu thuế nhỉ?"

"Một trăm mẫu ruộng nước có thể đỡ được mười lượng bạc tiền thuế đấy." Tử Lộc nói.

Tử Tình thế mới biết: Vì phòng ngừa người đọc sách lợi dụng sơ hở, một tú tài có thể miễn thuế năm mươi mẫu, một Lẫm sinh có thể miễn một trăm mẫu, một cử nhân có thể miễn năm trăm mẫu, một tiến sĩ có thể miễn một ngàn mẫu, nhiều nhất là một vạn mẫu ruộng đất, nhưng đó phải là quan nhất phẩm.

"Nhưng, trong tay đại ca cũng không có tới một ngàn mẫu ruộng nước mà?" Tử Tình hỏi.

"Để hắn từ từ mua đi." Thẩm thị nói.

Tử Tình nghĩ cũng đúng, mỗi người chỉ có một số lượng tài sản miễn thuế cố định, thật ra một ngàn mẫu cũng không nhiều. Tử Tình đã có hơn sáu trăm mẫu, mà mới thành thân hơn một năm.

Thời gian vui vẻ nháy mắt đã qua, Tử Tình cảm thấy Tử Hỉ bọn họ vừa về không được vài ngày đã phải đi học, Tử Tình chuẩn bị đồ dùng đưa cho Tử Hỉ nhân dịp khai giảng. Lần này Trần thị không cùng đi An Châu phủ, chủ yếu là vì suy nghĩ cho đứa nhỏ trong bụng, Tử Lộc lo lắng, dù sao người ở tiệm cơm nhiều.

Tử Lộc bọn họ vừa đi, Lâm Khang Bình dẫn Lâm Phúc cùng Thẩm Bảo Phúc đi, Tử Tình lại quạnh quẽ. Cũng may thời tiết dần dần mát mẻ, Tiểu Thanh Tiểu Lam bắt đầu dệt áo lông, Lâm An vẫn phụ trách thu mua lông vịt, Tử Tình chủ yếu là trông đứa nhỏ.

Hơn nửa năm, nữ công của Tiểu Hồng tiến bộ không ít, quần áo hạ nhân trong nhà hầu như là nàng làm, cắt vải thì Tử Tình tự mình làm. Tiểu Tử mỗi ngày được Vương bà tử huấn luyện rửa rau, cắt củ, tất cả các công việc lặt vặt ở bếp đều làm. Nhưng Tử Tình vẫn cảm thấy người không đủ dùng, ba gian nhà tranh ở rừng đào có một cái bếp, lúc đầu là chuẩn bị cho các gã sai vặt, còn chưa mời được người.

Ngày này, ngủ trưa tỉnh lại, Tử Tình theo thường lệ đẩy đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ nhìn xem, Thu Ngọc đang cùng Thẩm thị nói cái gì đó, Tử Tình thấy ánh mắt Thu Ngọc đỏ hoe, nên ngồi vào một bên, nói chuyện phiếm cùng Trần thị, vừa nghe Thu Ngọc nói.

"Thật sự là chưa thấy ai dạy con như nàng, chỉ biết sinh, không thèm dạy dỗ, ai nói cũng không nghe, xảy ra chuyện thì chỉ biết về nhà mẹ đẻ khóc nháo, nương mềm lòng, không muốn để nàng chịu khổ, ta có trêu chọc ai đâu, nương còn mượn bạc của ta cho nàng, biết rõ nhà của ta sắp khởi công xây dựng, ta làm gì có bạc cho nàng? Ta mặc kệ, thích làm thế nào thì làm." Thu Ngọc khóc nói.

Thấy Tử Tình, Thu Ngọc chùi nước mắt, nói: "Tử Tình, ngươi cũng nói đi, Tam Mao nhà đại cô ngươi đã xảy ra chuyện, ngươi biết không? Đúng rồi, nghe nói là có liên quan đến ngươi."

Tử Tình thế mới biết, hôm Chu thị làm tiệc tân gia, Xuân Ngọc nói Tam Mao muốn thành thân, Tam Mao nhìn trúng một hộ, nhà gái ở nhà mẹ đẻ nhị tẩu của Tử Tình, Trần thôn, đồng thời cũng là thôn mà tỷ tỷ của Chu thị gả đến.

Tam Mao thổi phồng là cháu ngoại trai Tăng gia, đại biểu ca là tiến sĩ, sẽ làm quan, nhị biểu ca tam biểu đệ đều là tú tài, còn có biểu tỷ là nhà giàu có nhất trong thôn, có khi còn giàu có nhất trấn. Tam Mao truyền lời đến, nhà gái động tâm, dù sao sự thay đổi của nhà mẹ đẻ nhị tẩu Trần thị ai mà chả biết, còn có sính lễ cùng đồ cưới khi thành thân, mấy chục nâng, đều là đồ đáng giá,….

Việc này nghe bảo là bên nhà gái tâm động, cũng đi nhà Xuân Ngọc xem xét, thấy nhà mới to rộng, lại nghe Tam Mao cũng đọc sách mấy năm, còn đang tìm việc làm trong thành, sau khi thành thân thì có thể ở riêng, có thể không đồng ý ư? Chờ bà mối tới cửa, hai nhà trao đổi bát tự, chuẩn bị tìm người xem hợp hay không hợp, ngày này chính là ngày cách một tuần trước khi nhà Xuân Ngọc làm tân gia.

Tỷ tỷ của Chu thị đương nhiên là có mặt, lúc đó, Tử Tình mặc một bộ quần áo nông thôn, bị Chu thị cùng Điền thị đến kêu đi làm việc, còn có, Xuân Ngọc há mồm muốn mấy thứ của Tử Tình, Tử Tình không đồng ý, đại tỷ Chu thị thấy không giống như lời đồn, lôi kéo Tử Tình nói bóng nói gió vài câu, nàng dâu nhà đại tỷ Chu thị lại là người lanh mồm lanh miệng, về nhà liền đem việc này truyền ra ngoài.

Nhà gái nghe xong, đi hỏi thăm cẩn thận, biết nhà mẹ đẻ Xuân Ngọc không muốn gặp mấy người này, nhất là nhà nhị ca có tiền có thế, trừ chuyện đứa nhỏ thành thân, cơ bản thì không qua lại. Không những thế, còn hỏi được chuyện nhị mao ăn trộm bị bỏ tù, cứ như vậy, liền không đồng ý cửa hôn sự này.

Tam mao mặc kệ, hắn nhìn trúng cô nương kia, cũng biết nếu chuyện này không thành, muốn cưới vợ cũng không biết đợi đến bao giờ, liền vụng trộm tìm đến cô nương này, ba ngày hai lượt đưa đồ ăn, vải vóc, trang sức nhỏ, ai ngờ cô nương này là người kiến thức hạn hẹp, vừa lười vừa tham, thấy Tam Mao tuấn tú lịch sự, nghe Tam Mao ba hoa chích choè, làm nàng nở mày nở mặt, nào biết hắn chỉ có cái vẻ bên ngoài. Thường xuyên qua lại, hai người đã làm chuyện gì đó tại nơi vắng vẻ.

Việc này không biết bị ai vụng trộm thông báo cho ca ca nhà gái, bắt kẻ thông dâm tại trận, nhà gái không dám lộ ra, nhưng đem Tam Mao đánh chết khiếp, bây giờ còn không thể xuống giường.

"Lúc đó đại cô ngươi cũng có mặt, còn kì kèo, nói là thích lấy hay không lấy chồng, không gả thì chờ tẩm trư lung hoặc trầm đường (bỏ vô rọ heo rồi dìm xuống nước cho chết đuối; trầm đường hình như là đánh đến chết -_-), ngươi nói xem, đây là lời của con người sao? Ba ca ca nhà gái tuyên bố, nói dù có tẩm trư lung cũng phải kéo thêm kẻ chết cùng, đánh chết Tam Mao rồi chôn chung luôn một thể." Thu Ngọc nói.

"Việc này cũng tốt mà, bữa giờ đại cô đang buồn chuyện tìm không thấy người trong sạch, bây giờ tự dưng nhặt được một nàng dâu, ngươi khóc cái gì chứ?" Tử Tình hỏi.

Nguyên lai là nhà gái nói thành thân cũng được, điều kiện là lấy hai mươi lượng bạc làm sính lễ, ngay từ đầu nói là năm mươi lượng, Yến Nhân Đạt kì kèo mấy ngày, chém xuống 20 lượng, rồi về nhà mẹ đẻ mượn bạc.

"Bà ngươi làm gì có bạc cho nàng, đại cô ngươi khóc nửa ngày, ta thấy cũng phiền, bỏ chạy đến nhà ngươi để được yên bình. Hừ, giấy có thể gói lửa à, thế ày thì việc hôn nhân của Hoa Quế càng khó khăn rồi, đại cô ngươi còn oán giận nói, cuộc sống của Quế Anh không tốt, giờ đang mang thai mà còn phải xuống ruộng làm việc. Cho nên, phải nhanh chóng tìm cho hoa quế một gia đình trong sạch. Với cái kiểu dạy dỗ của nàng thì ai muốn lấy nó chứ? Hoa quế năm nay đã mười lăm." Thu Ngọc nói.

Thẩm thị nghe xong không tiếp lời, nàng cũng nghe mấy chuyện nhà Xuân Ngọc rồi, cũng không để trong lòng, còn nữa, Tăng Thụy Tường đã hiểu được, tuyệt đối sẽ không nhân từ với Xuân Ngọc nữa.

Thu Ngọc thấy mình nói nửa ngày mà Thẩm thị cùng Tử Tình không ai nói tiếp, trong lòng biết là không có khả năng mượn được bạc. Nếu không ai bỏ ra số bạc này, chỉ sợ nàng phải bỏ ra một chút, nhưng nàng không tin là nhà Xuân Ngọc không có nỗi 20 lượng.

Thẩm thị cùng Tử Tình cũng không tin tưởng, với trình độ keo kiệt của nhà bọn họ, chỉ sợ là mượn cơ hội khóc than, có thể lấy từ nhà mẹ đẻ một văn cũng phải lấy.

Thu Ngọc nói: "Nhị tẩu, nhà ta định mùng tám tháng tám khởi công, đến lúc đó chỉ sợ muốn ở bên chỗ nương ít ngày, bên học đường còn có một gian phòng trống, ta đến hỏi nhị tẩu trước."

"Ngươi nói một tiếng với nhị ca ngươi, lúc bọn nhỏ lên lớp thì đừng làm ra chuyện gì ầm ĩ là được, chúng ta thì không có ý kiến gì." Thẩm thị đáp.

Thu Ngọc mới vừa đi, Tử Tình nói: "Chỉ sợ bà ở học đường đã khóc lóc kể lể với cha rồi, lát trở về, xem ý cha thế nào đã! Nương, trong tay cha có bạc không?"

"Hộ gia đình mà Tam Mao nhìn trúng thì ta cũng có quen biết, nhà nàng vốn là loại khó chơi, cô nương kia nhỏ hơn ta ba tuổi, năm nay chắc cũng mười sáu, việc này e là khó giải quyết, nếu nhà đại cô không lấy ra hai mươi lượng bạc thì không xong đâu, nhà bọn họ ỷ vào nữ hài tử có bộ dạng xinh xắn, muốn tìm gia đình trong sạch, kiếm nhiều sính lễ." Trần thị nói.

Đang nói, Tăng Thụy Tường vào, vẻ mặt giận dữ, chắc cũng phát giận vì chuyện Tam Mao.

Tăng Thụy Tường thấy Tử Tình, nói: "Tử Tình, tiểu cô hoặc bà ngươi có mượn bạc thì đừng cho mượn.”

"Nương đã đi tìm ngươi à?" Thẩm thị hỏi.

Tử Tình nghĩ, chỉ sợ Điền thị đã sớm tính toán tốt, chuyển vào học đường, gần Tăng Thụy Tường một ít, có việc cũng tiện, dù sao Tăng Thụy Tường có thay đổi thế nào vẫn dễ nói chuyện hơn Tăng Thụy Khánh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.12.2014, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
:iou: cảm ơn các bạn đã ủng hộ!  :-D  :-D  yêu các bạn nhiều nhiều  :kiss4:  :kiss4:



Chương 235: Hai người ở Quảng Đông




"Chưa thấy ai lại như vậy, gây tai họa cho con gái nhà người ta, còn không muốn bỏ ra 1 văn, chắc là nghĩ làm hỏng thanh danh của người ta thì dễ dàng lấy về được, sao nàng không ngẫm lại, bản thân cũng có trai có gái, còn mấy đứa con không cần thành thân à? Sống qua nửa đời người rồi mà trong mắt ngoài bạc thì không nhìn được cái gì thêm cả, lại còn muốn ta ra mặt hoà giải, không có cửa đâu,." Tăng Thụy Tường còn chưa hết giận, Thẩm thị đứng lên hầu hạ hắn thay quần áo, thuận tiện vỗ vỗ ngực giúp hắn.

Tử Tình thấy thế vội chào, ra ngoài, tiện thể đi theo Trần thị đến Lộc uyển ngồi chơi, vừa vào cửa đã thấy trong phòng treo một bức tranh chữ mà Tử Lộc viết, bức  《 định phong ba 》, đây là bài thơ Tử Tình vẫn thích, "Nhất suy mưa bụi nhậm bình sinh, cũng không mưa gió cũng không tình (Áo tơi mưa gió mặc kệ đời, nếu không mưa gió thì không phải đời  :sofunny:  Hấp dịch thơ điêu đấy  :sofunny: , ý nó tựa tựa vậy nha nha)." Cũng là cuộc sống mà Tử Tình muốn theo đuổi.

Gian giữa, chính là thư phòng, 4 mặt tường treo đầy các bức tự  của Vương Bột,  《 đằng vương các tự 》, Tử Tình thuộc nhất chính là câu "Lạc hà cùng cô vụ tề phi, thu thủy cộng dài thiên một màu." (Ráng chiều cò lẻ cùng bay, nước thu xanh biếc chung màu trời xanh)

Một câu này, nói ra cũng xấu hổ, vài năm đại học, không ít lần cũng bạn bè đến Đằng vương các, xem dòng sông Cán Giang, cùng với dãy núi xanh rờn xa xa, giờ khắc này thấy được bài tự của Vương Bột - 《 đằng vương các tự 》, khó tránh khỏi gợi lên sự hoài niệm của Tử Tình đối với chuyện cũ, hoài niệm người thân, hoài niệm bạn bè, hoài niệm năm tháng nuổi niên thiếu.

Tuy rằng bây giờ Tử Tình còn nhỏ hơn mấy tuổi so với lúc trước, nhưng đã thành thân, đã làm mẫu thân, bị vây tại nơi nhỏ hẹp, không có bằng hữu, không có tri kỷ, không có bừa bãi chạy nhảy, lại đã trải qua quá nhiều nỗi đau khổ, tâm tình tự nhiên là thay đổi rất nhiều. Tử Tình không tự chủ được mà rơi nước mắt, Trần thị liền hoảng. Vội hỏi: "Đang yên đang lành sao muội lại khóc?"

Tử Tình mới biết mình mất kìm chế, vội rút khăn tay lau lệ, cố nở nụ cười một chút, lấy lại tinh thần, làm bộ như cẩn thận nghiên cứu bức chữ Tử Lộc viết.

Chữ Tử Lộc là thể chữ Liễu (lấy sự gân guốc làm chủ yếu, người ta gọi là “nhan cân, Liễu cốt – 颜筋柳骨”, tựa tựa như chữ nét thanh nét đậm ấy). Tử Tình thấy hắn vẽ bảng chữ mẫu mới biết được, Tử Phúc thường nói Tử Lộc viết chữ tốt hơn hắn, tuy Tử Tình không biết xem nét chữ nét người, nhưng cũng cảm thấy chữ Tử Lộc nhìn mạnh mẽ, khung xương rất đẹp, liền nói: "Nhị ca càng viết tốt lắm, khi nào rãnh thì viết giúp ta một bức. Ta cũng tìm người treo lên ở trong thư phòng."

"Người khác thì ta không biết, nhưng chỉ cần muội muội mở miệng, tướng công chắc chắn đáp ứng." Trần thị vội trả lời, thấy Tử Tình mở miệng nói chuyện, sắc mặt bớt vẻ bi thương, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra.

Lúc Tử Lộc thành thân thì Tử Tình đã đến Lộc uyển một chuyến, lúc đó trang trí sơ sài hơn, thư phòng trừ một bức tự này, còn có mấy bức họa núi non, trên bức vẽ đều đề tự (viết chữ), góc tường là bình hoa Thanh bình, còn cắm mấy nhành hoa quế, trên bàn học bày những bộ sách Tử Lộc thường xem, cái chặn giấy phỉ thúy, toàn bộ thư phòng có vẻ lịch sự tao nhã, ít nhất thì hơn thư phòng nhà Tử Tình rất nhiều, người đọc sách cùng không đọc sách quả nhiên là có chênh lệch, Tử Tình thầm nghĩ.

"Nhị ca mới luyện tranh chữ, tương lai chỉ sợ một chữ ngàn vàng. Nhị tẩu không cần sầu (lo lắng, buồn rầu) đâu." Tử Tình cười nói.

"Làm gì được như ngươi nói? Đại ca đã khen rồi, nhưng tướng công không vừa lòng, hắn luôn tập viết chữ, nói ra không sợ ngươi chê cười, chứ ta thích đứng yên lặng ở bên cạnh lúc hắn viết chữ, cái gì cũng không làm mà vẫn cảm thấy bụng no." Trần thị ngượng ngùng hạnh phúc.

Tử Tình thấy biểu cảm của Trần thị, thấy thư phòng này được thu dọn không có một hạt bụi, hẳn là bỏ không ít sự quan tâm. Vài năm nay, đời sống hôn nhân của hai người rất tốt.

"Lúc nhị ca viết chữ, không gọi ngươi giúp hắn mài mực à?" Tử Tình trêu ghẹo.

"Không có, ta sợ quấy rầy đến hắn. Hắn cũng có dạy ta viết chữ, nói ta viết chả khác gì gà bới." Nói đến điều này, Trần thị cúi đầu.

Tử Tình vừa nghe cười ha ha, cười đủ mới nói: "Hắn không nhớ lúc hắn còn nhỏ học viết chữ với đàn gà con luôn, còn kém hơn gà bới. Nhị tẩu không cần để trong lòng đâu, ta cũng viết không được tốt, bọn họ cũng thường thường chê cười ta, chúng ta không giống bọn họ, suốt ngày luyện chữ, ta một ngày vừa chăm con vừa lo việc nhà, làm gì có thời gian rãnh? Theo ta thì biết chữ là quá được rồi."

Thấy Trần thị ở một mình một phòng cô đơn, Tử Tình nghĩ nghĩ nói: "Nhị tẩu, không bằng sau tết Trung thu, ngươi về An Châu ở đi, ít nhất, lúc giữa trưa ngươi còn có thể làm bữa cơm cho nhị ca ăn."

Trần thị nghe xong, ánh mắt sáng lên, nói: "Thật ra ta cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn nói ta đang mang thai, sợ một người ở bên kia không có phương tiện."

"Gì mà không tiện chứ, Tiểu Kết đi theo ngươi, còn có cha mẹ ngươi ở bên cạnh mà, đúng rồi, đệ đệ ngươi cũng sắp làm mai nhỉ?"

"Đã nhìn trúng một nhà ở Bạch Giang trấn, cha nàng thường đến trong thành An Châu bán đồ ăn, cha mẹ ta sau khi nhìn trúng, thì bảo họ trực tiếp đem đồ ăn đưa đến tiệm, thế là định được việc hôn nhân."

Hai người còn nói vài chuyện khác, Tử Tình ra khỏi lộc uyển, trở về nhà. Đem đứa nhỏ giao cho Tiểu Lam, bản thân trở về phòng nằm, Tiểu Lam thấy sắc mặt Tử Tình không giống bình thường, nhỏ giọng hỏi Tiểu Thanh: "Nãi nãi hôm nay có tâm sự à? Có chuyện gì ư?"

Tiểu Thanh cũng có chút không hiểu, nói: "Hôm nay không đi theo nãi nãi ra ngoài, e là thân thích của thông gia lão gia lại làm ra chuyện gì rồi, lão thái thái cũng thật là, nãi nãi tốt như vậy mà không coi trọng, cứ muốn chăm lo cho cái nhà đại nữ nhi hư hỏng cơ. Về sau, chúng ta phải luôn bên cạnh nãi nãi, bằng không, gia biết lại đau lòng."

Lúc hai tiểu nha hoàn đang đoán già đoán non tâm tư của Tử Tình, thì Tử Tình nằm ở trên kháng, kí ức kiếp trước kiếp này thay nhau dày vò, chuyện cũ vốn mờ nhạt, lại òa về, rồi bỗng như có một thanh âm hỏi Tử Tình: "Nếu cho ngươi một cơ hội, ngươi có trở về hay không?"

Giờ khắc này, Tử Tình cảm thấy mình lạc lõng, rối rắm trong kí ức, nàng cực kì hy vọng Lâm Khang Bình có thể ở bên cạnh nàng lúc này, có thể ôm chặt lấy nàng, nói cho nàng biết, hắn chính là nơi vững chắc để nàng dựa vào cả đời.

Trong lúc mơ màng, Tử Tình đã ngủ, ngay cả cơm cũng không dậy ăn, Tiểu Lam đã nhận ra Tử Tình không thích hợp, vào phòng thăm hỏi, thấy Tử Tình nằm ngủ trên kháng, ngày tháng tám lạnh cũng không lạnh lắm, nhưng không thể ngủ như vậy. Vội thức Tử Tình dậy, quả nhiên cảm thấy đau đầu nghẹt mũi.

Tiểu Lam Tiểu Thanh hoảng hốt, vội báo cho Vương bà tử, bưng một chén nước gừng vào, Tử Tình uống không nỗi, cho đến khi thấy Tiểu Thanh Tiểu Lam rơi nước mắt, mới miễn cưỡng uống hết.

Tử Tình bị bệnh lần này cũng không nặng, nhưng người trong Tình viên đều lo sợ, mời đại phu, nói là không sao cả, đành phải thay nhau chăm sóc Tử Tình, uống nước gừng mấy ngày cho đổ mồ hôi. Hai ngày Tử Tình không về nhà mẹ đẻ, Thẩm thị còn đến thăm.

Cũng may không vài ngày sau, Lâm Khang Bình sẽ trở lại, lúc này, Tử Tình cũng khỏe hơn, nhưng vẫn mệt mỏi. Lâm Khang Bình vào sân, chợt nghe Lâm An nói chuyện Tử Tình sinh bệnh, vội bỏ lại mọi thứ, chạy như bay.

Tử Tình vừa thấy Lâm Khang Bình, chưa bao giờ lại thấy nhớ nhung đến thế, nước mắt tràn mi, Lâm Khang Bình vội vàng ôm lấy Tử Tình, nói: "Đều tại ta không tốt, hại Tình nhi sinh bệnh, ngoan, đừng sợ, ta đã trở về, ta sẽ luôn bên cạnh ngươi."

Tử Tình khóc rống một hồi, trong lòng thoải mái hơn, lại thấy Khang Bình thì thào nói nhỏ bên tai nàng, mệt mỏi vài ngày như bị quét sạch sẽ, rồi Tử Tình ngủ.

Lâm Khang Bình nhẹ nhàng đặt Tử Tình xuống, tự đi tìm Tiểu Thanh Tiểu Lam hỏi rõ ràng, Tiểu Thanh Tiểu Lam tất nhiên là không hiểu mọi chuyện, chỉ nói là buổi chiều ngày ấy ngủ rồi bị cảm lạnh, Lâm Khang Bình không hỏi ra được điều gì, tắm rửa xong liền lên giường ôm Tử Tình mà ngủ, vài ngày nay ở bên ngoài, hắn luôn luôn nhớ đến nhà, ăn không ngon ngủ không yên.

Hai người ngủ say, thức dậy thì đã là sáng sớm hôm sau, Tử Tình thoải mái hơn nhiều, nhìn thấy Khang Bình, lại có vài phần ngượng ngùng, hai vợ chồng ngủ đủ giấc mới ra khỏi phòng, Tiểu Thanh cười nói: "Nãi nãi, tiểu thiếu gia đói bụng, chúng ta mới đút ít bột và bánh ga-tô."

Tử Tình mới nhớ tới mình quên mất đứa nhỏ, lại có chút đỏ mặt, cũng may lúc này Tiểu Lam cười nói: "Nãi nãi, mau đến xem hai người mà gia mang về đến, nói cái gì mà chúng ta nghe không hiểu câu nào, cười cả buổi sáng."

Lâm Khang Bình nói: "Quên nói với ngươi mất, ta dẫn theo hai người từ Việt thành trở về, đều là cô nhi, đứa nhỏ mới mười tuổi mà đã ở bến tàu làm việc, lúc ta thấy bọn họ thì bọn họ đang bị chủ hàng đánh cho chết khiếp, nói là làm rơi vỡ cái gì đó, ta thấy hai người đáng thương, nghĩ chúng ta cũng nên thay đổi người gác cổng."

"A, gia, Lâm An phạm sai lầm ?" Tiểu Lam hỏi, hỏi xong liền hối hận, vội cúi đầu, chủ tử đang trò chuyện, một nô tài có thể xen mồm vô sao?

Tử Tình giương mắt nhìn bộ dạng khẩn trương của Tiểu Lam, giật mình, nghĩ đến chuyện trước kia, chẳng lẽ hai người này đã làm chuyện gì sau lung mình?

"Lâm an lâm phúc cũng lớn, có thể giúp đỡ ta làm chuyện khác, thấy hai tiểu tử kia có chút bản lãnh, nếu có thể làm được thì tốt, ta cũng đỡ lo lắng." Lâm Khang Bình nói, không chú ý tới Tiểu Lam.

Tử Tình thấy hai tiểu hài tử, đứa nhỏ gần mười tuổi, điển hình là người Quảng Đông, trán to rộng, mắt nhỏ một mí, đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ của của Lâm Phong, nhưng hơi rộng, lộ ra vẻ gầy gò, nhìn thấy Lâm Khang Bình đỡ Tử Tình, vội quỳ xuống, nói: "neihou, dai ya ci gen mian, duo hai, e di hou zhong yi nei dou, " (Xin chào, ra mắt chủ nhân, đa tạ, chúng ta rất thích nơi này.)

Tử Tình nhìn về phía Khang Bình, “Chào, đa tạ" thì Tử Tình nghe được, còn lại thì chịu, Lâm Khang Bình cũng lắc đầu, hắn cũng biết được vài câu đơn giản thôi.

"Như thế cũng tốt, để hai người gác cổng đi, ai vào nhà chúng ta cũng bị ngăn chặn ở ngoài cửa. Để lâm an chỉ dạy vài ngày đi, dù gì cũng phải để bọn nó hiểu được chúng ta nói gì mới được đã." Tử Tình cười nói.

Mọi người cười đủ, lâm an dẫn người đi xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, bingo2534, chibixinhxinh_1991, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, Việt Đan, zjzjzjnzjn và 497 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.