Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 17.12.2014, 12:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [39/65] - Điểm: 42
CHƯƠNG 39

Edit: tiểu an nhi

"Tôi đi tìm Thẩm Hi."

Câu nói này hoàn toàn là khiêu khích, mang theo ý tuyên chiến rõ ràng. Nhưng một trong số những người còn lại nghễnh ngãng không hiểu sao lại nghe thành: "Tôi đi mách giáo sư!"

Nam sinh phòng 922 nghe nhầm kia vốn là một sinh viên nghịch ngợm nhưng nhát gan. Câu “Tôi đi mách giáo sư” này từ năm thứ nhất cho đến tận bây giờ vẫn luôn là Kim Cô chú đối với anh ta. Tuy rằng đã lâu chưa được nghe thấy nhưng khi tưởng lầm Lâm Dục Đường nói như vậy thì lập tức căng thẳng chột dạ.

Không phải chỉ giành quả bóng ném vào rổ thôi sao, đâu đến mức để Lâm Dục Đường đi mách giáo sư chứ? Anh ta đứng giữa Hầu Tử và Tráng Hán, run rẩy hô to với Lâm Dục Đường đang đi phía trước: "Lâm Dục Đường, mọi người chỉ là chơi đùa thôi mà, cậu kiện cáo với giáo sư làm gì? Cậu quay lại ngay cho tôi..."

Vừa dứt lời, Tráng Hán và Hầu Tử đồng thời dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cậu bạn phòng bên cạnh này, sau đó cùng nhau ấn đầu anh ta xuống: "Kiện cáo cái đầu cậu ấy!"

Mẹ nó, ai nói là muốn đi mách giáo sư hả?! Lâm Dục Đường đã đi được một đoạn, bước chân vốn trầm ổn kiên định, sắc mặt cũng hết sức lạnh nhạt; Kết quả là nghe được câu nói vừa rồi thì chân trái không cẩn thận vấp một cái. Nhưng cuối cùng vẫn bình tĩnh ổn định lại, tiếp tục bước đi, không hề quay đầu biến mất trước mắt mọi người.

Lâm Dục Đường cứ đi như vậy, để lại câu nói giống như tuyên chiến kia. Sau khi Hầu Tử và Tráng Hán lấy lại tinh thần thì cùng nhau đi tới bên cạnh lão Đại. Hầu Tử rối rắm nói không ra lời; Tráng Hán ấp úng khuyên can: "Lão Đại, nếu đã vậy thì thu tay đi, dù sao lão Tam với Thẩm mỹ nhân đã cùng nhau nhiều năm..."

Hà Chi Châu chỉ liếc nhìn Tráng Hán không nói lời nào, sau đó nặng nề vỗ vỗ bả vai Tráng Hán rồi đi về phía trước. Nhưng mới đi được hai bước, anh đã bị Tráng Hán kéo lại ——"Lão Đại, không nên đi!"

"Chu Thần, buông tay." Hà Chi Châu nhìn Tráng Hán nói.

Tráng Hán vẫn giữ chặt, cố gắng làm nũng để ngăn cản lão Đại, anh ta ghé sát vào tai của Hà Chi Châu thầm thì: "Lão Đại, cậu đừng đi, tôi cho cậu mượn búp bê của tôi chơi được không?"

Mẹ kiếp! Hà Chi Châu hất văng tay của Tráng Hán ra.

Cả đoạn đường này, Hà Chi Châu suy nghĩ rất nhiều. Anh vốn không phải là một người cuồng nhiệt với tình cảm, chỉ là thật vất vả mới xuất hiện một người anh muốn yêu thương, lại phát hiện ra con đường trước mắt thật không dễ đi. Tráng Hán nhắc nhở cho anh biết "Thẩm Hi và Lâm Dục Đường biết nhau rất nhiều năm rồi." Làm sao anh có thể chưa nghĩ tới vấn đề này: Thanh mai trúc mã. Thời gian và quan hệ giữa Thẩm Hi và Lâm Dục Đường, anh chen không lọt. Lâm Dục Đường và Thẩm Hi lớn lên từng ngày, hai người bọn họ không hề liên quan gì tới anh. Thậm chí giữa anh và Thẩm Hi đang từ từ mất đi liên hệ nào đó.

Không những thế, Lâm Dục Đường lại là bạn cùng phòng của anh, bạn học, quan hệ bạn bè cũng không tệ. Có câu “Vợ của bạn không thể đụng tới”...

Hà Chi Châu càng nghĩ lại càng cảm thấy mình đang đi vào ngõ cụt, sau đó anh lại đổi sang một hướng suy nghĩ khác: Nhưng Lâm Dục Đường và Thẩm Hi chưa hề xác định quan hệ rõ ràng, anh với Thẩm Hi mới là danh chính ngôn thuận. Hiện tại Lâm Dục Đường muốn làm cái gì, cậu ta muốn đi tìm bạn gái của anh để làm gì chứ...

Vừa được đả thông tư tưởng, Hà Chi Châu bất giác bước đi nhanh hơn.

Lâm Dục Đường đi đến Học viện Sư phạm tìm Thẩm Hi, Thẩm Hi vẫn còn ở trong phòng tháo cái rèm của Hà Chi Châu xuống. Trong suốt quá trình vất vả gỡ gỡ tháo tháo, Hạ Duy Diệp ngồi một bên nói xiên nói xỏ, khiến cho cô hết sức bực mình, thiếu chút nữa là mắng chửi người.

"Lúc đầu không phải là vì ghét bỏ chúng tôi nên mới treo lên ư? Sao giờ lại tháo ra rồi? Thẩm Hi, tôi phát hiện ra hành động của cậu một chút nguyên tắc cũng không có."

"Chẳng phải lúc trước đóng kịch rất tốt hay sao? Cứ tiếp tục giả bộ nữa đi!"

"..."

Lắm lời như vậy không thấy phiền à! Thẩm Hi xoay người, tức giận ném cái rèm xuống mặt đất. Có một khoảng thời gian làm đàn ông nên đã rất lâu cô chưa tham gia vào cuộc tranh cãi ở phòng ký túc xá nữ này rồi. Máu trong người như sôi lên, Thẩm Hi hùng hổ đập mạnh tay xuống mặt bàn: "Nói đủ chưa? Cẩn thận không tôi đánh cậu đấy!"

Hạ Duy Diệp: "..."

"Im miệng đi, hiểu chưa? Nếu không tôi đánh cho cậu xem!" Thẩm Hi nhìn chằm chằm Hạ Duy Diệp đe dọa, sau đó hầm hừ nhặt lại cái rèm lên, gấp gọn lại cho vào trong túi. Động tác của cô dứt khoát, uy phong lẫm liệt, làm cho Hạ Duy Diệp trợn mắt há hốc mồm, một câu cũng không thốt ra được.

Thẩm Hi vừa mới phát hỏa xong thì Lâm Dục Đường đến tìm. Cô đi xuống lầu, miệng vẫn dẩu lên, dáng vẻ đặc biệt khó chịu. Trong phòng có xảy ra cãi vã gì, trước kia cô đều coi đó là chuyện nhỏ nhặt, chỉ cho là con gái ở chung thì không tránh khỏi việc có xích mích. Nhưng đến khi hoán đổi mới biết được, bầu không khí ở trong phòng ký túc xá quả thật ảnh hưởng rất lớn đến tâm tình của một người.

Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Dục Đường đứng ở trước mặt, nhìn tới quầng thâm dưới mắt anh. Cô có chút thất thần, cũng không biết nên gọi anh là Lâm Dục Đường, Đường Đường hay là lão Tam nữa. Hiện tại cô chân chính đứng trước Lâm Dục Đường, nhưng tâm tình phức tạp lại uất ức, cộng thêm vừa bực mình với Hạ Duy Diệp... Cô mím môi, liều mạng đè nén cảm xúc khó chịu đang dâng lên trong lòng.

Nếu Lâm Dục Đường mà còn hỏi linh tinh gì đó thì đoán chừng cô sẽ hoàn toàn bạo phát cho xem. Có đôi khi đối mặt với người mình quá quen thuộc, bản thân sẽ bất giác coi người đó như một cái thùng rác để xả hết bực tức.

"Hi Hi?" Lâm Dục Đường ngập ngừng, anh cúi người xuống nhìn vào mắt cô, cẩn thận mở miệng, "Sao thế, không vui ư?"

Thẩm Hi ngẩng đầu nhìn lại anh, kêu một tiếng: "Đường Đường..."

Đường Đường...

Lần đầu tiên trong cuộc đời Lâm Dục Đường cảm thấy hai tiếng “Đường Đường” này sao mà dễ nghe đến thế. Từ nhỏ đến lớn anh rất ghét người khác gọi anh kiểu đó, bởi vì nghe nó giống như đang gọi một cô gái tên là Đường Đường vậy. Nhưng không hiểu sao Thẩm Hi lại đặc biệt thích gọi như thế, mới đầu là "Anh Đường Đường”. Sau đó đổi thành “Đường Đường” cho tới bây giờ.

Lâm Dục Đường nhìn Thẩm Hi, cười khúc khích hai tiếng, giống như đã lấy lại được thứ gì đó đã mất, một loại hạnh phúc kích động nhảy nhót trong lồng ngực anh. Mấy ngày hậm hực và rối rắm trong khoảnh khắc tan thành mây khói. Anh vươn tay ra, không nói bất kỳ tiếng nào, trực tiếp kéo Thẩm Hi vào trong lòng, ôm chặt lấy cô.

Tốt quá rồi!

Khoảng bảy tám giờ bên dưới ký túc xá nữ chính là khoảng thời gian có nhiều người qua lại nhất. Lâm Dục Đường đứng ngay dưới sân rộng ôm Thẩm Hi, đám người tò mò lập tức giống như ong mật vội vàng bu lại hóng hớt. Mọi người đứng thành một vòng tròn xung quanh, ánh mắt hiếu kỳ mở to nhìn hai người đứng ở giữa.

Khi Hà Chi Châu tới nơi, đập vào mắt anh chính là một màn này. Không những thế, anh còn thấy không ít người còn khoa trương đến mức vỗ tay tán dương. Anh vốn cao, đứng xa xa cũng có thể thấy Thẩm Hi ở bên trong. Cô được ôm trọn trong vòng tay của Lâm Dục Đường, lông mi dài nhẹ nhàng run rẩy, khóe mắt đuôi mày đều lộ ra một chút yếu ớt.

Anh chưa bao giờ nhìn thấy dáng vẻ này của Thẩm Hi, mà Thẩm Hi như vậy cũng chỉ bởi Lâm Dục Đường có mặt ở đây thôi. Hà Chi Châu đút tay vào trong túi quần, đột nhiên không có dũng khí tiến lên nữa.

“Hi hi, cơn ác mộng của anh cuối cùng cũng kết thúc rồi....” Lâm Dục Đường ở bên tai Thẩm Hi nói, giọng điệu khó khăn nặng nề.

Trong lòng Thẩm Hi trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cô đưa tay vỗ vỗ lưng của Lâm Dục Đường, dùng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe được mở miệng: “Đường Đường, em không dám ngẩng đầu lên đây này, anh thu hút nhiều người tới xem quá.”

Cô đang nói về một vấn đề nghiêm túc nha.

Lâm Dục Đường cười cười, trực tiếp cầm tay của Thẩm Hi, kéo cô chạy nhanh ra khỏi đám người, vòng ra phía sau khu ký túc xá. Hai người cùng nhau đi qua từng bóng đèn đường, màn đêm bao phủ, cảnh vật mờ ảo như ẩn như hiện trước mắt cô.... Thẩm Hi có cảm giác mình nhìn không được rõ lắm.

Buổi tối đi ra ngoài dạo một vòng, bắp chân của cô đã bị muỗi chích cho hai cái. Cô cúi người xuống gãi gãi, khổ không thể tả. Đúng lúc hai người đi qua siêu thị nhỏ trước trường học, Lâm Dục Đường mở miệng: “Đi vào mua nước hoa quả đi.”

Bước vào siêu thị, Thẩm Hi đứng trước quầy hàng chọn lựa, còn Lâm Dục Đường đến khu bách hóa lấy một lọ nước đuổi muỗi quay trở về, là nhãn hiệu mà Thẩm Hi vẫn hay dùng. Sau đó, Lâm Dục Đường mở lọ nước đuổi muỗi vẫn chưa tính tiền ra, ngồi xổm xuống bôi vào bắp chân cô.

“Đường Đường, để em tự làm được rồi.” Thẩm Hi cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Lâm Dục Đường đứng lên, đưa lọ nước cho Thẩm Hi, rồi yên lặng nhìn cô. Thẩm Hi vuốt vuốt tóc, lúng túng dời chủ đề: “Kiểu tóc mới của em có đẹp không?”

“Rất xấu.” Lâm Dục Đường nói, cúi đầu tiếp tục chọn nước hoa quả cho Thẩm Hi, vừa chọn vừa nói, “Anh muốn nói câu này lâu lắm rồi đấy.”

Lâm Dục Đường cố ý nói đùa, Thẩm Hi cũng phối hợp đấm anh một cái. Lâm Dục Đường cũng không thèm đánh trả, trên mặt anh còn nở nụ cười vui vẻ dẫn cô đi đến quầy thu ngân thanh toán.

Thẩm Hi không mang theo ví tiền, chỉ có thể nhờ Lâm Dục Đường trả hộ. Rời khỏi siêu thị, cô đi bên trái anh, mở miệng nói: “Đường Đường, ngày mai em sẽ trả lại tiền cho anh.”

Lâm Dục Đường lập tức dừng bước, dùng ánh mắt khiếp sợ và khó tin nhìn cô: “Em khách sáo với anh là sao?”

Đúng vậy, tại sao phải khách sáo? Trước kia, cô chưa bao giờ nương tay khi dùng tiền của Lâm Dục Đường. Năm sáu tuổi, cô rất thích mấy cái vòng tay lấp lánh xinh đẹp, nhưng lại không có tiền để mua. Lâm Dục Đường đưa con lợn tiết kiệm của mình cho cô, không đau lòng chút nào đập mạnh xuống, tiền xu rơi rào rào đầy đất.

Anh vô cùng khí thế nói với cô: “Hi Hi, cho em hết.”

Năm ấy cô xem TV thấy người ta có nói một câu như thế này -- “Không có gì báo đáp thì lấy thân báo đáp”, cô cảm thấy không có câu nào thích hợp hơn câu đó để hình dung về mối quan hệ giữa cô và Lâm Dục Đường.


NGOẠI TRUYỆN NHỎ:

Một ngày nào đó Hà thần dạy Hi Hi học Anh ngữ, anh yêu cầu cô như sau: “Nếu Hi Hi muốn nhờ anh làm việc gì đó thì bắt buộc phải nói bằng tiếng Anh.”

Hi Hi muốn Hà thần bóc quýt cho cô ăn, cô nói: “Peel a tangerine for me. Nhanh lên, nhanh lên!”

Hà Chi Châu bóc.

Thẩm Hi muốn Hà thần mang tiểu thuyết tới cho cô đọc, miễn cưỡng lắm mới biểu đạt ra được. Hà Chi Châu cũng miễn cưỡng mang cho cô.

Ăn được một nửa quả quýt, Thẩm Hi lại muốn ép nó thành nước quả, thế nhưng câu này quả thực cô không biết nói.

Hà Chi Châu hết sức vô tình: “Em nghĩ kỹ đi.”

Thẩm Hi dẩu môi.

Hà Chi Châu xoay người đứng lên.

Thẩm Hi nắm chặt lấy vạt áo anh, vội vàng lên tiếng: “I love you, có được không?”

Nghiệp chướng, nghiệp chướng! Hà Chi Châu quay đầu lại, nhanh chóng cầm lấy nửa quả quýt còn lại của Thẩm Hi, đi ép nó thành nước!

**************************************



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.12.2014, 23:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [39/65] - Điểm: 67
CHƯƠNG 40

Edit: tiểu an nhi

"Thẩm Hi, rốt cuộc em khách sáo với anh cái gì? Tất cả có chỉ 63 đồng mà em cũng phải trả lại cho anh?" Lâm Dục Đường lại chất vấn thêm một lần nữa, giọng điệu ngoài sự khó tin ra còn ẩn chứa một chút lạnh nhạt. Một lát sau, anh dường như nhận ra thái độ của mình có hơi bất thường thì ảo não quay đầu, trong lòng âm thầm tức giận với hành động của bản thân. Lúc này, gió đêm lành lạnh quét qua, thổi bay vạt áo sơ mi kẻ caro của anh.

Thẩm Hi cúi đầu, cô cũng không muốn cùng Lâm Dục Đường cãi nhau về vấn đề này. Hai người đã quen biết nhau mười mấy năm rồi, cô sống trên đời mới được hai mươi năm, do vậy có thể nói là Lâm Dục Đường đã là một phần rất quan trọng đối với cô trong suốt những năm tháng đã qua. Từ nhỏ, Lâm Dục Đường đã chơi cùng cô, dạy cô làm bài tập, cô bị nam sinh chặn đường cũng là anh xông tới kéo tay cô về nhà.

Lâm Dục Đường khi còn bé đặc biệt thanh tú, thường bị người ta tưởng nhầm là bé gái, nhưng ở trước mặt cô, anh luôn là một “người đàn ông nhỏ”.

Đến bây giờ Thẩm Hi vẫn còn nhớ rõ, khi cô học lớp một đã cùng một bạn nữ trong lớp cãi nhau. Bạn nữ kia có thể coi là nữ vương phách lối của lớp, bởi vì cô ta có người anh trai đang học lớp năm đánh nhau rất lợi hại.

Hầu hết học sinh trong lớp đều là con một, có anh trai là một chuyện vô cùng đặc biệt. Mà học sinh lớp năm lại khiến các bạn nhỏ lớp một vừa kính vừa sợ. Khi đó Đường Đường mới học lớp ba, cô rất lo lắng chạy đi hỏi Đường Đường xem làm như thế nào. Đường Đường sẽ không để cho cô phải sợ hãi.

"Nhưng anh trai bạn ấy học lớp năm, anh đánh không lại đâu, anh mới học lớp ba thôi..."

Khi đó, Đường Đường cũng không cao, trước ngực còn đeo khăn quàng đỏ đính phù hiệu. Anh nâng cao cằm nói với cô: "Không sao cả, lớp năm cũng không sợ."

Lúc ấy cô nhìn khăn quàng đỏ trên ngực Lâm Dục Đường, đỏ thật đỏ nha. Đó cũng là nguyên nhân chính của việc dù chưa đủ tư cách vào đội thiếu niên nhưng cô vẫn đi mua trước một cái khăn quàng đỏ cho mình

...

"Thẩm Hi, em không muốn dùng tiền của anh là vì ghét anh sao?" Lâm Dục Đường im lặng thật lâu, sau đó mới lên tiếng. Khi anh nói đến từ “ghét” thì bỗng phát hiện ra bản thân có chút không chịu nổi nếu cô làm vậy vì lý do này.

Thẩm Hi cúi đầu bước đi, Lâm Dục Đường liên tục chất vấn khiến cho cô hết sức khó xử. Không phải Thẩm Hi cố ý muốn cùng anh vạch rõ quan hệ, lại càng không ghét anh. Cứ coi như cô đã từng tức giận về việc anh cho Lăng Triều Tịch mượn tiền nhưng khi đó tức giận là bởi vì cô coi anh là một nửa của cuộc đời mình sau này.

Chỉ có điều hiện giờ, cô và Đường Đường đã không còn khả năng có loại quan hệ đó nữa. Nhưng Đường Đường vẫn là Đường Đường nha, anh vẫn là người bạn tốt nhất của cô. Cho dù anh thực sự thích Lăng Triều Tịch, nhất định muốn cùng cô ta ở chung một chỗ thì mới đầu có thể cô sẽ tức giận, nhưng cuối cùng vẫn sẽ tha thứ mà thôi.

Thời gian quá mức nhẹ nhàng, cho nên con người ta luôn có thể dễ dàng tin tưởng và tha thứ cho một người.

"Đường Đường, anh đừng nói như vậy." Thẩm Hi khẽ mở miệng, "Sao em lại ghét anh được."

Cô vĩnh viễn sẽ không ghét anh, kể cả khi anh có ghét cô đi chăng nữa.

"Được rồi, là do anh chuyện bé xé ra to." Lâm Dục Đường thở phào nhẹ nhõm, anh đặt một bàn tay ở trên bả vai cô, chủ động xuống nước, "Hôm nay tâm trạng không tốt sao?"

"Không phải..." Thẩm Hi ngước mắt nhìn Lâm Dục Đường, không biết nên nói như thế nào. Chỉ có điều, cô không muốn gạt anh, cho nên sau một chút do dự mới nói: "Đường Đường, trước kia em dùng tiền của anh là bởi vì coi anh là chồng tương lai của mình. Vậy nên mới làm thế là để hưởng thụ trước quyền lợi."

Lâm Dục Đường nhất thời không nói lời nào, vẻ mặt hết sức bình tĩnh, đợi cô nói tiếp.

Thẩm Hi đi hai bước: "Trong khoảng thời gian này em đã nghĩ rất nhiều, cảm thấy bản thân thật khó hiểu, không phân biệt được rõ ràng... Tóm lại, hành vi lúc trước của em là không đúng, hiện tại phải thay đổi một chút..."

Nếu cô còn tiếp tục thoải mái tiêu tiền của Lâm Dục Đường nữa thì nói không chừng về sau anh kết hôn, vợ của anh sẽ mở một topic trên diễn đàn có tên là "[Tám nhảm] cô nàng thanh mai trúc mã “cực phẩm" của chồng tôi” để mỉa mai cô cũng nên!!!

Khi cô nói xong, Lâm Dục Đường vẫn không mở miệng.

Thẩm Hi cúi đầu, chớp mắt, cô nhạy cảm phát hiện ra không khí hiện giờ có chút không ổn, cho nên cô lập tức đưa tay vỗ vỗ Lâm Dục Đường, cười to: "Ha ha, đại loại là thế đấy, anh hiểu mà, có đúng không?"

Lâm Dục Đường nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng không gợn sóng. Một lát sau, anh nói: "Nếu là bởi vì nguyên nhân em vừa nói thì chuyện này rất dễ giải quyết."

Đại não Thẩm Hi nổ “bùm” một tiếng.

Một tay Lâm Dục Đường cầm túi đồ vừa mua ở siêu thị, tay còn lại cầm cái ví da màu đen trực tiếp nhét vào tay Thẩm Hi, nghiêm túc lên tiếng: "Năm nay em tròn 20 tuổi rồi, anh cũng đã 22, chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn."

Thẩm Hi lại cảm thấy “bùm” một tiếng nữa, hai chữ “kết hôn” khiến cho đầu cô hoàn toàn ngưng trệ, dẫn tới việc nghẹn lời không mở miệng nổi.

——

Hà Chi Châu ở ngoài ban công hút thuốc lá, từng vòng khói trắng quấn quanh ngón tay thon dài tao nhã.

Một người hút cũng thấy hơi buồn, anh rất không phúc hậu mời mọc lôi kéo hai người đang ở bên trong. Chỉ có điều Hầu Tử và Tráng Hán đều kiên quyết từ chối, tiếp tục khổ luyện vũ đạo. Tiếng nhạc trong phòng đinh tai nhức óc, khiến Hà Chi Châu càng nghe càng thấy bực mình.

Tráng Hán nhảy cực kỳ hăng hái, vừa nhảy vừa gào to với Hà Chi Châu bên ngoài ban công: "Lão Đại, cậu nhìn xem động tác này tôi nhảy có đẹp hay không?"

Hà Chi Châu ngước mắt lên thì nhìn thấy Tráng Hán đang hướng về phía anh lắc lắc cái mông.

Một chút hứng thú Hà Chi Châu cũng không có, anh tựa người vào lan can cho đến lúc tiếng chuông điện thoại di động vang lên. Ấn nút nghe điện thoại, đầu dây bên kia lập tức truyền đến một giọng nói cực kỳ giận dữ: "Hà Chi Châu, cháu đi khắp nơi nói với người ta là ông nhảy ở quảng trường có đúng không?!"

Hà Chi Châu vỗ trán, nhớ lại chuyện này thì vội vàng giải thích: "Ông nội, đây chỉ là hiểu lầm thôi."

"Hiểu lầm??? Chủ tịch Vương gọi điện tới hỏi có phải chân ta đã tốt rồi hay không? Ông ấy bảo cháu trai đích tôn của ta nói với người khác, cái gì mà ta rất thích nhảy điệu Gangnam..."

Điệu Gangnam... Gangnam Style?

Hà Chi Châu hít sâu một hơi, chỉ có thể thành khẩn nhận lỗi: "Là lỗi của cháu, do cháu đùa giỡn quá trớn."

"Đùa giỡn mà lại dám đặt điều lên đầu ông nội. Thằng nhóc nhà ngươi cũng quá lưu manh rồi, đúng là làm ta tức chết mà!" Ông Hà quả thực vô cùng tức giận, sau khi mắng một trận hả hỏa mới đe dọa bằng một câu hung ác hơn, "Dù tuần này cháu có đến thăm ta...ta cũng không tha thứ cho cháu đâu!"

"Vâng." Hà Chi Châu cúp điện thoại di động, nhấc chân bước vào trong phòng. Thấy anh đi vào, Hầu Tử đang khiêu vũ thì dừng lại, thuận miệng hỏi: "Lão Đại, ai vừa gọi điện thoại cho cậu thế?"

"Ông nội tôi." Hà Chi Châu trả lời.

Hầu Tử lập tức nở nụ cười tươi rói, nhớ đến một chuyện: "Mấy ngày trước ba tôi muốn tới thăm ông cậu, có hỏi tôi nên tặng quà gì mới được. Tôi nói với ông, cứ mang đến mấy đĩa nhạc nhảy trên quảng trường, ông cậu chắc chắn sẽ thích."

Ha ha…. Hà Chi Châu để điện thoại xuống, rốt cuộc anh cũng đã biết lời đồn làm cách nào mà bay tới tai của ông nội. Anh có thể tưởng tượng ra nét mặt của ông nội khi nhận được mấy cái đĩa CD nhạc rồi.

Tráng Hán hoàn toàn nhập hồn vào bài khiêu vũ, khi tiếng nhạc vừa dứt, anh ta vỗ vỗ hai tay, sau đó chỉ chỉ về hướng Hà Chi Châu: "I want ~ no¬body, no¬body, but you~!"

Hà Chi Châu thật muốn ném một quyển sách vào mặt Tráng Hán để cho anh ta tỉnh táo lại.

Mấy ngày gần đây quả thực Tráng Hán không được tỉnh táo cho lắm. Anh ta còn bận suy nghĩ xem, sau khi “Cúp Thanh niên” kết thúc, anh ta có thể dựa vào kỹ thuật khiêu vũ cao siêu của mình thu hút được ánh mắt của bao nhiêu học muội; Nhưng đồng thời lại nghĩ: 3000 học muội so ra vẫn kém hơn một lão Đại mềm mại yếu đuối.

Chú thích: Nhất định phải là lão Đại mềm mại yếu đuối mới được.

Hà Chi Châu ở trong phòng ngồi ngẩn người, bên tai chỉ nghe thấy tiếng Tráng Hán và Hầu Tử thảo luận về tiết mục biểu diễn tại “Cúp Thanh niên” sắp tới. Anh càng nghe càng thấy có cái gì đó không đúng, sau đó anh gửi tin nhắn qua tài khoản cho Thẩm Hi, nội dung hết sức đơn giản: "Giải thích một chút về chuyện khiêu vũ tại “Cúp Thanh niên” đi."

Đáng tiếc buổi tối tâm tình của Thẩm Hi không được tốt cho lắm nên không có lên mạng, do vậy mà hoàn toàn không thấy được tin nhắn mà Hà Chi Châu gửi đến. Thẩm Hi đi ngủ khá sớm, phòng 636 không có điều hòa, cô ôm cái quạt máy nhỏ lên giường, đặt nó quay thẳng vào mặt.

Nằm không được bao lâu đã hắt xì một cái. Cô nhớ lại lúc quay về ký túc xá, cô nói với Lâm Dục Đường: "Đường Đường, nhưng em không muốn gả cho anh nữa rồi."

Cô nói mình không muốn gả cho anh, Lâm Dục Đường cũng không trách móc tiếng nào, chỉ hỏi cô một vấn đề: "Vậy em còn muốn để anh làm anh Đường Đường của em nữa không?"

Cô gật đầu.

Lâm Dục Đường đi một bước nói một câu: "Hi Hi, chúng ta đều là con một. Mười mấy năm qua, đầu tiên anh coi em là em gái để thương yêu, sau đó mới coi em là cô gái mình yêu thích."

"Nghe thấy cô gái anh thích nói không thích anh, không muốn gả cho anh..... Anh không cảm thấy khó chịu chút nào thì là giả."

"May mắn là anh vẫn có thể là anh trai của em."

"Cho nên Hi Hi, đừng thay đổi mối quan hệ của chúng ta. Anh đã mất đi cô gái của mình, nên thực sự không muốn đánh mất luôn cả em gái nữa."

...

Lâm Dục Đường nói xong, cũng đúng lúc đi tới lầu dưới của ký túc xá. Đôi mắt Thẩm Hi đỏ hoe, cô không muốn để cho Lâm Dục Đường thấy mình khóc thì vội vàng phất tay một cái, nhanh chóng chạy lên lầu.

Em gái của anh.

Cô gái của anh...

Cô nhớ tới năm cô đi theo lớp của Lâm Dục Đường tới rạp chiếu bóng, anh giới thiệu cô với bạn cùng lớp của mình. Anh nói cô là "Cô gái của tôi", mà không phải là "Em gái của tôi"...

Thẩm Hi nằm ở trên giường trở mình một cái, mắt ran rát. Đêm khuya, Đậu Đậu leo lên giường của cô, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Hi Hi, lâu lắm rồi chúng mình chưa tâm sự nha."

Suốt một buổi tối, cô và Đậu Đậu kể cho nhau nghe những bí mật nhỏ của mình, cuối cùng Đậu Đậu hỏi cô: "Hi Hi, vậy cậu thích Hà Chi Châu hả?"

Thẩm Hi thành thật trả lời: "Có một chút."

Có một chút thích thôi. Thỉnh thoảng cô sẽ bất giác nhớ tới khuôn mặt của anh, dáng anh đi bộ, khi anh cười vỗ tay vào đầu cô. Cô rất đắc ý khi mình và Hà Chi Châu có một chung bí mật, cũng cảm thấy buồn khi anh bày ra dáng vẻ lạnh lùng với cô.

Nếu loại tâm tình này mà còn không phải là “thích”, vậy thì cũng quá lừa mình dối người rồi.

Hiện tại, đối với Hà Chi Châu cô "có một chút thích", không bao lâu nữa, "có một chút" sẽ biến thành "rất thích", "rất thích" lại biến thành "yêu sâu đậm".

Cuối cùng sẽ là khó có thể tự kiềm chế, giống như van của hệ thống nước được mở ra, tất cả mê luyến và tình cảm yêu thích Hà Chi Châu của cô sẽ ào ào chảy ra xối xả.

Thật là đáng sợ.

——

Sau khi tâm sự với Đậu Đậu, Thẩm Hi rất khuya mới đi vào giấc ngủ, ngày hôm sau tất nhiên là ngủ dậy muộn. Tiết mục biểu diễn vào ngày thành lập trường của cô đã bị hủy bỏ, nên cũng không cần phải giống như Trần Hàn tiếp tục khổ cực tập luyện nữa. Đúng là không bằng cô mỗi ngày đều thảnh thơi nhàn nhã nằm thẳng cẳng ở trên giường.

Vậy mà hình ảnh cô nằm thẳng cẳng trên thế giới nhỏ bé của mình cũng làm cho Hạ Duy Diệp thấy ngứa mắt, cô nàng vừa trang điểm vừa nói: "Ai nha, sao hôm nay lại không thấy có người mang điểm tâm đến thế nhỉ?"

Thẩm Hi nghĩ thầm, Hà Chi Châu sẽ không đưa điểm tâm tới đâu. Nhưng cô vẫn tâm cao khí ngạo chậm rãi nâng người dậy, ngồi xếp bằng ở trên giường, đưa chân trái đè lên chân phải, nhắm mắt, hít thở sâu vài cái dưỡng thần rồi mới mở miệng: "Anh Hà có mang điểm tâm tới hay không thì mắc mớ gì tới cậu. Cậu cũng có ăn được đâu!"

Hạ Duy Diệp đang vẽ lông mày, giận đến nỗi vẽ cái lông mày lá liễu thành con sâu róm luôn.

Thẩm Hi để chân trái xuống, đưa chân phải lên. Tuy rằng mạnh miệng nói vậy nhưng trong lòng cũng có chút hụt hẫng. Khoảng thời gian trước, cô không quản gió mưa ngày nào cũng mang điểm tâm đến cho Hà Chi Châu, lần nào cũng đảm bảo bữa sáng đầy đủ chất dinh dưỡng. Vậy bây giờ anh đâu rồi, đến cả cái bánh bao cũng không thấy mặt.

Đột nhiên, điện thoại di động đặt ở đầu giường vang lên. Thẩm Hi chậm chạp mở điện thoại ra nhìn, thấy có tin nhắn mới ——

"Đi xuống lấy điểm tâm."

Tin nhắn của Hà Chi Châu.

A! Vừa nghĩ đến điểm tâm, điểm tâm đã tới rồi, nhanh hơn cả Tào Tháo nha.

Thẩm Hi xỏ dép, đang định chạy xuống thì bỗng nhớ ra mình đang mặc áo ngắn tay với quần ngủ, sốt ruột quá. Cô thần tốc dùng ba phút thay quần áo, ba phút để rửa mặt chải đầu, cuối cùng vừa ngắm gương vừa hỏi Hạ Duy Diệp: "Mình mặc như vậy đã được chưa?"

Hạ Duy Diệp bất chợt bị hỏi thì bối rối: "Cậu định đi đâu?"

"Hà Chi Châu đưa điểm tâm tới, mình xuống lấy nha!" Thẩm Hi cười tươi như hoa nở, sau đó túm lấy di động xoay người chạy như bay xuống lầu. Để lại Hạ Duy Diệp ngớ người chớp mắt hai cái, cô nàng chưa từng thấy Thẩm Hi lại “tiện” như vậy bao giờ!

Hà Chi Châu mang tới một hộp sữa tươi, hai cái bánh bao hấp, một túi bánh mì và một ít trái cây. Nhìn cả một túi lớn, Thẩm Hi ngây ngẩn cả người. Cô mặc áo sơ mi đỏ thẫm kết hợp với váy ngắn hoa nhỏ, cúi
đầu nói: "Anh Hà, sao anh mang nhiều đồ ăn tới vậy?"

Chẳng lẽ, định đưa một lần dứt khoát, sau đó không cần mang đến nữa? Thẩm Hi có dự cảm không tốt ngẩng đầu nhìn anh.

Hà Chi Châu nhìn thẳng vào cô, nhàn nhạt lên tiếng: "Vì không biết em thật sự thích ăn cái gì nên mua nhiều một chút. Tránh cho sau này em lại oán trách, ngay cả điểm tâm cũng không cho em ăn no."

Người này, có cần phải nói như thế không? Thẩm Hi vui vui vẻ vẻ nhận lấy điểm tâm, lôi ra một cái bánh bao hấp hăm hở gặm.

Hà Chi Châu nhìn Thẩm Hi một chút, nhớ tới tối hôm qua mình thao thức khổ sở, cứ ngồi đợi cô online trả lời tin nhắn mãi.

"Chuyện Cúp Thanh niên ấy, phòng 921 muốn tham gia khiêu vũ tập thể, có thể giải thích một chút không?" Nghĩ nghĩ một chút, anh vẫn mở miệng hỏi.

Khiêu vũ, khiêu vũ, vũ, vũ, vũ...

Thẩm Hi chột dạ cúi đầu: "Cái này.... Là Tráng Hán muốn khiêu vũ, nhưng lại không khiêu vũ đơn được, cho nên...."

Hà Chi Châu hiển nhiên là không tin.

Thẩm Hi "Ai nha" một tiếng ngẩng đầu nhìn Hà Chi Châu, thẳng thắn sẽ được khoan hồng: "Không phải tôi cố ý...."

Hà Chi Châu vốn định chất vấn một phen, bây giờ thì chỉ lạnh lẽo trợn mắt nhìn cô một cái, nói: "Có hai lựa chọn, một là chỉ Hầu Tử và Tráng Hán lên biểu diễn, hai là hủy bỏ tiết mục này."

Nhìn tình hình hiện giờ thì chắc Hà Chi Châu nhất định không đồng ý khiêu vũ rồi. Thẩm Hi thấy hơi đáng tiếc than thở một tiếng, cô nghĩ đến hội diễn văn nghệ "Cúp Thanh niên" của Đại học S, vì Đường Đường đã nói ngay từ đầu là sẽ không tham gia, cho nên cô mới biên đạo tiết mục khiêu vũ cho ba người. Bây giờ Hà Chi Châu lại không muốn đi, có lẽ cô phải nhờ Đường Đường thế vào chỗ trống thôi. Nghĩ tới đây, cô tiếc nuối nói với Hà Chi Châu: "Nếu anh thật sự không muốn đi thì tôi xin Đường Đường đi thay vậy. Phải dạy anh ấy ngay thôi, cũng may là khi còn nhỏ cô giáo rất hay kéo anh ấy đi biểu diễn văn nghệ nha."

Hà Chi Châu: "... ....."

Sáng sớm, ánh mặt trời phủ một lớp mỏng nhàn nhạt, khóe mắt Thẩm Hi như được quét một màu vàng mờ ảo. Hà Chi Châu kiêu ngạo được đúng 56 giây, sau đó mặt không thay đổi mở miệng: "Cái bài khiêu vũ đó, nhảy như thế nào?"

--

Thẩm Hi đến chỗ giáo sư Ôn lấy được chìa khóa phòng luyện múa, dạy khiêu vũ cho Hà Chi Châu liên tục hai buổi tối. Cô thích khiêu vũ, cũng thích Hà Chi Châu, cho nên hai buổi tối này, cô giống như cô giáo nhỏ chỉ dẫn từng động tác cho anh.

Buổi tối đầu tiên, tâm tình của Hà Chi Châu vẫn còn rất tiêu cực, mới học được một nửa đã phát cáu. Cuối cùng thì anh cũng nhớ tất cả các động tác nhưng rất máy móc.

Buổi tối thứ hai, Hà Chi Châu gần như có thể lưu loát nhảy hết cả bài, thiên phú học tập quả thực quá mạnh, học cái gì cũng tiếp thu nhanh nhất. Chỉ có điều anh vẫn tồn tại một nhược điểm lớn, đó là nét mặt.

"Anh cười một chút đi." Thẩm Hi nghiêng đầu nhìn Hà Chi Châu, cười làm mẫu cho anh làm theo, Hà Chi Châu lại không chịu làm. Cô tích cực giải thích: "Nhảy Jazz là loại hình khiêu vũ sôi nổi, nó phải toát ra sự nhiệt tình, vui vẻ. Anh phải thể hiện được loại cảm xúc đó, chứ đâu phải nhảy máy móc như thế này chứ."

Toát ra nhiệt tình, vui vẻ? Ha ha. Hà Chi Châu xoay người, trực tiếp cầm chai nước lên, mở nắp bình ra uống nước, không để ý tới Thẩm Hi.

"Học sinh" không nghe lời, "cô giáo" cũng giận dỗi theo. Thẩm Hi đi tới một góc khuất trong phòng múa, cô không thèm cùng Hà Chi Châu nói chuyện nữa.

Hà Chi Châu uống hết chai nước xong, nhìn về phía Thẩm Hi, lên tiếng hỏi thăm: "Có muốn uống nước không?"

Thẩm Hi không nói lời nào.

Hà Chi Châu: "Đợi lát nữa đi ăn khuya nhé?"

Thẩm Hi vẫn không nói lời nào.

Hà Chi Châu có chút nhức đầu. Chung quy thì nam giới và nữ giới vẫn luôn tồn tại khác biệt, Thẩm Hi giận dỗi có hơi kỳ quái, anh không rõ lắm đã xảy ra chuyện gì. Thật chẳng hiểu sao đang êm đẹp tự dưng lại thế này.

"Rốt cuộc là làm sao?" Hà Chi Châu mở miệng lần nữa hỏi.

Thẩm Hi vô cùng bất mãn, mỗi ngày cô khổ cực tranh thủ thời gian tới dạy Hà Chi Châu khiêu vũ, đã vậy lại còn phải chịu đựng khuôn mặt lạnh băng của anh nữa, uất ức và tức giận tràn đầy trong bụng. Cô đi tới cúi người xuống nhặt bình nước của mình lên, sau đó cầm theo đạo cụ biểu diễn đặt ở trên ghế, cuối cùng bước về phía cửa....

Hà Chi Châu chớp mắt, nhìn bộ dạng Thẩm Hi hùng hổ làm liên tục một chuỗi các động tác. Sau khi lấy lại phản ứng, anh sải bước tiến lên, cũng dứt khoát thực hiện một loạt các hành động, đầu tiên là trực tiếp xoay người Thẩm Hi lại, hai tay ôm chặt lấy eo cô nâng lên, đặt ép cô ngồi trên thanh xà ngang trong phòng luyện múa: "Đừng nào loạn....."


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 26.12.2014, 23:21, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.12.2014, 23:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1129
Được thanks: 8190 lần
Điểm: 19.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [41/65] - Điểm: 55
CHƯƠNG 41

Edit: tiểu an nhi

A a a a a a!

Thẩm Hi chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ bị người ta xách lên giống một con gà như thế này. Hà Chi Châu nâng cô lên không trung, lơ lửng trong ba giây, sau đó đặt cô ngồi xuống cái xà ngang —— không cho phép động đậy!

"Đừng náo loạn..." Hà Chi Châu mở miệng nói, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Thẩm Hi, nhưng rõ ràng hành động lại mang theo chút cố ý bắt nạt.

Bốn phía phòng múa đều được trang bị xà ngang để sinh viên luyện tập, cách mặt đất 1m2. Xà ngang làm từ ống thép không gỉ, đường kính 40 cm. Cho dù Thẩm Hi luyện múa từ nhỏ cũng ngồi không vững trên thanh ngang vừa tròn vừa trơn này, đôi tay theo bản năng giữ chặt lấy bả vai của Hà Chi Châu.

Đồng thời, tay của anh đặt ngang hông Thẩm Hi, giúp cô ổn định thăng bằng nhưng cũng để khống chế cô.

Hừ, anh tưởng mình đang bắt con chó con mèo chắc! Thẩm Hi ngẩng đầu lên, ánh mắt căm phẫn nhìn Hà Chi Châu; Ấy vậy mà, ánh mắt anh nhìn cô lại trong veo như nước. Khi cô nhìn vào đôi đồng tử sâu thẳm trầm tĩnh của anh thì chỉ thấy một cô gái giận dỗi đang xù lông nhím lên mà thôi.

Cô và anh nhìn nhau hai giây, trong nháy mắt đó, thời gian dường như ngừng lại.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Hi chịu thua trước, quay đầu sang chỗ khác.

Không khí mập mờ thoáng lướt qua, Hà Chi Châu lặng lẽ khẽ cúi đầu xuống. Vẻ mặt anh trông bình thản mà ung dung, bộ dáng thanh cao tao nhã, nhưng trong lòng lại có một giọng nói không ngừng kêu gào: "Hôn đi, hôn đi, hôn đi..."

Khi yêu đương nhất định phải chú ý nắm bắt đúng thời cơ, trong những tình huống như thế này, nếu hành động đúng thì sẽ thu hoạch được hiệu quả không nhỏ đâu. Hiện tại, nếu anh không tranh thủ xuống tay thì sẽ bỏ lỡ cơ hội này mất... Hà Chi Châu có chút căng thẳng, trong lòng càng thêm sốt ruột, nhưng vẫn không có hành động gì, cả người đứng thẳng tắp không nhúc nhích.

Vô số bóng đèn trong phòng múa 16 phát ra ánh sáng chói mắt làm ý niệm trong lòng anh càng thêm nóng bỏng, trái tim đập dữ dội. Đây là lần đầu tiên Hà Chi Châu yêu đương, có một số việc đâu phải cứ tiện là làm được luôn.

Lần này không giống như lần trước, không có biển rộng che giấu tâm tư, lấn át tiếng tim đập mãnh liệt của anh...

"Anh Hà, tôi muốn xuống..." Thẩm Hi ngồi trên xà ngang lay lay vai Hà Chi Châu, hai tai đỏ rực đã khôi phục lại bình thường.

Không khí mập mờ lập tức tan thành mây khói.

Hà Chi Châu thu ánh mắt lại, thầm oán hận bản thân đã bỏ lỡ một cơ hội tốt. Sau đó anh tiếc nuối buông Thẩm Hi ra, buông cô ra, buông cô ra nào...

Cuối cùng vẫn phải buông ra!

Thẩm Hi ngạc nhiên mở to hai mắt, cô rất tin tưởng Hà Chi Châu, luôn cho rằng anh sẽ không làm ra hành động gì đùa giỡn cô; vậy nên khi Hà Chi Châu buông cô ra thì cô không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, cả cơ thể đổ nghiêng về phía trước, sắp ngã xuống tới nơi ——"Á!"

Thẩm Hi hoảng hốt túm chặt lấy người trước mặt, "roạt" một tiếng, hai cái cúc áo sơ mi trước ngực Hà Chi Châu đã bị cô kéo đứt, rơi xuống đất. Ngay tại lúc cô cũng sắp gặp đất mẹ như hai cái cúc kia thì Hà Chi Châu đã nhanh chóng bắt được cô, sau đó ôm cả người cô vào trong ngực.

Vừa hoảng lại vừa loạn, Thẩm Hi chỉ cảm thấy có một con thỏ nhỏ nhảy vào lòng mình, ở bên trong không ngừng nhảy nhót. Tim cô đập nhanh hơn, sau đó mới ý thức được mình đang bị Hà Chi Châu bắt nạt...

"Hà Chi Châu!" Cô lớn tiếng gọi tên anh, giọng điệu hết sức tức giận, hầm hừ thở phì phì.

"Tôi ở đây." Hà Chi Châu đáp lại, sau đó nhìn cô một cái, cúi đầu, trực tiếp chặn miệng của cô lại. Lần này, anh không hề tốn một giây tự hỏi.

Lần này, cũng mới thực sự là nụ hôn đầu...

Hà Chi Châu hôn rất nghiêm túc, đây là nguyên tắc làm việc từ trước đến nay của anh. Anh còn có chứng cưỡng bách nữa, một mình mình nghiêm túc vẫn chưa đủ, còn bắt Thẩm Hi cũng phải nghiêm túc theo —— không cho phép cô đẩy ra, không cho phép cô lộn xộn, không cho phép cô đổi ý.

Chỉ để cô ôm anh, đáp lại anh, trong đầu nghĩ đến anh...

Gió bên ngoài cửa sổ phòng múa nổi lên, nhẹ nhàng thổi bay tấm rèm cửa màu vàng, vải mỏng tung lượn trên không trung như những cánh bướm xinh đẹp. Bên ngoài tuy ít sao nhưng trăng sáng tĩnh lặng như nước.

‘Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì’ (Câu thơ trong bài “Vọng nguyệt hoài viễn” của Trương Cửu Linh đời Đường – đại ý là: Trăng sáng soi bóng trên biển rộng, lúc này ở chân trời có người ta yêu đang cùng ngắm trăng với ta)

"Cách" một tiếng, đúng 10 giờ đêm, hệ thống đèn trong phòng múa tự động ngắt điện. Tất cả đèn trong phòng đồng loạt tối đen, Thẩm Hi đẩy Hà Chi Châu ra một lần nữa, lần anh vững vàng đặt cô xuống.

Một giây trước vẫn còn đang hôn nhau, một giây sau đã phải đối mặt với tình huống toàn bộ đèn đều tắt, câu đầu tiên mà Thẩm Hi nói là: "Có phải vừa rồi anh bị đứt hai cái cúc áo không?"

"Ừ." Hà Chi Châu sờ áo sơ mi một lượt từ trên xuống dưới, đúng là mất cái cúc thứ hai và thứ ba.

Thẩm Hi bật đèn pin trên điện thoại di động lên: "Chúng ta tìm xem sao."

"Được." Hôn thì cũng đã hôn rồi, Thẩm Hi nói gì anh cũng nghe, cô muốn anh tìm thì anh tìm.

Thẩm Hi tìm thật lâu, mãi mới tìm được một cái. Cúc áo màu vàng nhạt ngoan ngoãn nằm trong lòng bàn tay cô, phản xạ ra ánh sáng nhàn nhạt.

Thẩm Hi trả lại cúc áo cho Hà Chi Châu: "Chỉ tìm được một cái thôi." Nguyên nhân lớn nhất khiến cô tích cực tìm kiếm như vậy là vì chúng nó là do cô làm đứt, cô sợ Hà Chi Châu bắt cô bồi thường.

"Không sao." Hà Chi Châu nắm lấy tay của Thẩm Hi, giữa lòng bàn tay của hai người là cái cúc áo đó, nếu như hai tay không nắm chặt thì cúc áo sẽ rơi xuống.

Cả dãy phòng múa tối đen như mực, từ lầu ba xuống đến lầu một, cúc áo nhỏ bé vẫn yên ổn nằm ở bên trong, không chỉ không có rớt xuống mà ngay cả cơ hội nhúc nhích cũng không có.

Hà Chi Châu đưa Thẩm Hi về ký túc xá nữ. Vì trong lòng có vấn đề thắc mắc muốn hỏi Hà Chi Châu nên Thẩm Hi đi rất chậm. Hà Chi Châu cũng phối hợp với cô, nhàn nhã ung dung bước từng bước.

Nội tâm Thẩm Hi rất bối rối, hai bàn tay cô cứ xoắn xuýt lại một chỗ. Tới lúc đến trước cửa chính của khu ký túc xá, cô dừng bước, “bình đã nứt không sợ bị mẻ thêm” mở miệng: "Hà Chi Châu, tại sao khi nãy anh lại hôn tôi?"

Thẩm Hi lấy hết dũng khí lên tiếng chất vấn, vậy nên khi hỏi khí thế rất hung hăng, nghe cứ như đang khiêu khích đánh nhau tới nơi.

Hà Chi Châu nhíu mày, anh cũng đoán được Thẩm Hi sẽ nói điều gì đó khi về đến đây, nhưng đúng là không ngờ cô lại hỏi tới vấn đề này. Anh bị bất ngờ nên chưa kịp suy nghĩ kỹ đã trả lời: "Đàn ông hôn phụ nữ, có rất nhiều nguyên nhân à?"

Ý của anh là, hành động này chỉ nói lên một điều thôi, còn cần phải nói rõ ra sao? Chẳng lẽ cứ thân mật một chút lại phải có nguyên do ư, không thấy phiền hả?!

Kết quả Thẩm Hi lại rất nghiêm túc gật đầu: "Nhiều lắm."

"Ví dụ như?"

Thẩm Hi nhìn nhìn Hà Chi Châu, dũng cảm nói hết suy nghĩ của mình ra: "Ví dụ như hôn chào hỏi này. Ví dụ như anh bị kích thích này. Ví dụ như anh cảm thấy tôi rất xinh đẹp này. Ví dụ như anh đói bụng. Ví dụ như anh có chút yêu thích tôi. Ví dụ như đầu óc của anh có vấn đề..."

Hà Chi Châu ngẩng đầu nhìn phía trước: "5 và 3."

"5 và 3 cái gì cơ?" Thẩm Hi ngẩng đầu lên, nhất thời không nhớ ra thứ tự các điều vừa liệt kê, cô yếu ớt mở miệng hỏi: "Ờm... cái thứ 3 với 5 tôi vừa nói là gì ấy nhỉ?"

Hà Chi Châu khoác tay qua bả vai của Thẩm Hi, không muốn nói thêm điều gì nữa.

Thẩm Hi sợ hỏi nhiều lại lộ ra chỉ số thông minh không được cao lắm của mình, thôi không hỏi nữa vậy. Cô vỗ vỗ cánh tay anh: "Tôi biết rồi, chỉ là đùa giỡn thôi phải không?"

Hà Chi Châu nhạt nhẽo liếc Thẩm Hi một cái, chắc chắn cô không nhớ ra anh nói đến những điều gì rồi. Đi qua cổng chính một đoạn rồi tới dưới lầu ký túc xá nữ, Thẩm Hi phất tay tạm biệt Hà Chi Châu. Hai tay anh đút trong túi quần, gật đầu một cái, sau đó đưa mắt nhìn cô.

Thật không có thành ý! Thẩm Hi đang muốn xoay người, lại nghe thấy có tiếng ai đó gọi mình. Cô quay đầu sang nhìn, thì thấy Hạ Duy Diệp và Trần Hàn xách theo rất nhiều túi mua hàng đang đi về phía bên này.

Người gọi cô là Trần Hàn, còn Hạ Duy Diệp thì chỉ nhìn chăm chăm vào Hà Chi Châu, ánh mắt phức tạp, nhưng Thẩm Hi vẫn hiểu cái nhìn phức tạp đó có nghĩa là gì.

Bốn người mặt đối mặt. Thẩm Hi đứng sát vào cánh cửa chính của lầu dưới, Trần Hàn chào hỏi hết sức nhiệt tình, cô lại không biết đáp lại như thế nào.

Sau đó Thẩm Hi thì bị Hà Chi Châu kéo về phía anh, lý do là: "Đứng dán vào cửa làm cái gì? Em định để cho người ta đi vào đường nào!"

Thẩm Hi: "..."

"Hi! A Hi, cậu cũng về muộn như vậy sao? Mình với Duy Diệp ra ngoài dạo phố, hôm nay cửa hàng Thái Trung kỷ niệm tròn một năm, mua 5000 tặng 5000 đấy..." Trần Hàn nói một hơi không ngừng nghỉ.

Thẩm Hi đứng ở trước mặt hai người bọn họ, quả thật không hiểu tại sao Trần Hàn lại nói với cô nhiều như thế. Trước kia Đậu Đậu về nhà, bọn họ cũng không nói chuyện với cô nhiều như lúc này.

Trần Hàn nói xong, lại chuyển tầm mắt sang Hà Chi Châu, đùa giỡn hỏi: "Hai người thì sao? Vừa mới đi hẹn hò về hả?"

Thẩm Hi mở lớn hai mắt: "... Đi dạo một chút mà thôi."

Trên mặt Hạ Duy Diệp rõ ràng thoáng hiện lên vẻ mất mát. Tuy không muốn nghe Trần Hàn tiếp tục huyên thuyên tán gẫu nữa, nhưng vẫn phải nhịn xuống, không tiện phát cáu ra ngoài.

Hà Chi Châu không lên tiếng, quét mắt nhìn Hạ Duy Diệp và Trần Hàn một lần, cuối cùng mở miệng nói: "Vừa rồi Thẩm Hi mới giận dỗi tôi, các bạn giúp tôi khuyên bảo cô ấy một chút nhé."

"Không thành vấn đề." Trần Hàn cười thân thiết, lập tức đồng ý.

Còn Hạ Duy Diệp lại quay đầu sang chỗ khác.

Hà Chi Châu cười cười, nói tiếp: "Thẩm Hi vốn đơn giản, suy nghĩ không phức tạp gì, các bạn nói chuyện với cô ấy nên cố gắng trực tiếp một chút, nếu không tôi sợ cô ấy không hiểu hết được."

Đây là ý gì? Trần Hàn không nói thêm gì nữa, khóe miệng vừa giương lên lập tức cứng lại.

Hà Chi Châu quay sang nhìn Thẩm Hi, nở nụ cười dịu dàng, lại mở miệng nói tiếp, trong giọng nói ẩn ẩn có chút nhắc nhở: "Các bạn đều cùng một độ tuổi với nhau, cho nên mặc dù Thẩm Hi là bạn gái của tôi nhưng nhờ các bạn chăm sóc cho cô ấy tôi cũng thấy ngượng ngùng. Chỉ có điều, nếu cô ấy không cận thận gây nên phiền toái cho các bạn thì cứ trực tiếp tới nói với tôi, tôi sẽ cẩn thận nhắc nhở cô ấy.”

Gương mặt Trần Hàn cứng đờ, hậm hực trả lời: “…Được.”

….

Hà Chi Châu quay lại phòng 921, lập tức cởi áo sơ mi thiếu hai cái cúc ra. Hầu Tử tò mò hỏi: “Sao áo lại bị đứt cúc thế?”

Hà Chi Châu mặc cái áo ba lô màu trắng, trả lời: “Bị một con mèo cào đứt.”

“Mèo nào?” Tráng Hán ngây thơ tiếp.

“Không nhìn kỹ lắm, nhưng rất đáng yêu.” Hà Chi Châu trả lời qua loa. Anh đi tới bàn đọc sách, kéo ngăn kéo ra, định hút một điếu thuốc, nhưng lại nghĩ tới một vấn đề, nhắm mắt lại, dằn lòng cất thuốc đi.

Lâm Dục Đường đi ngang qua, lạnh nhạt mở miệng: “Cho tôi một điếu đi.”

“À.” Hà Chi Châu lại mở ngăn kéo ra, lấp một hộp thuốc lá, đang định đưa cho Lâm Dục Đường thì bất ngờ nhấc tay lên. Một tay vô bả vai Lâm Dục Đường, một tay kia ném một cái, tiến bao thuốc lá bay thẳng vào thùng rác, anh nói, “Thôi, hút thuốc không tốt cho sức khỏe. Chúng ta đừng hút thuốc nữa.”

Lâm Dục Đường cười haha hai tiếng, không có ý kiến gì. Nhưng Tráng Hán lại “có ý kiến”, anh ta nhảy chồm tới, gào khóc: “Đồ vô lương tâm, không hút thì vứt bỏ. Hai người coi tôi với Hầu Tử đã chết, đã chết rồi đấy hả?!” Nói xong, lập tức cho tay vào thùng rác móc bao thuốc ra, vẻ mặt hầm hầm, tức giận bất bình rời đi.



Đêm khuya, Thẩm Hi không hề buồn ngủ nhắn tin nói chuyện phiếm với Hà Chi Châu. Cô nhớ lại cảnh tượng bốn người chạm mặt dưới lầu ký túc xá, thì hỏi: “Anh Hà, rốt cuộc anh phải cẩn thận nhắc nhở tôi cái gì?”

Hà Chi Châu vừa nhắn tin vừa Thẩm Hi, vừa làm việc với máy tính. Trên bàn để một ly cà phê, anh đang làm nốt một số việc đáng lẽ phải hoàn thành từ tháng trước.

Đọc được tin mới nhất của Thẩm Hi, anh gửi lại: “Không có gì, ngủ sớm một chút. Ngủ ngon.”

Phòng 921, kể từ sau khi Thẩm Hi và Hà Chi Châu hoán đổi trở lại, thì thời gian tắt đèn đã đổi từ 10h tối thành 2h sáng. Trước kia, cứ mỗi khi đến 10h, Thẩm Hi ngồi ở trên giường hỏi Hầu Tử và Tráng Hán: “Tráng Tráng, cậu đã đi ngủ chưa? Đừng quên ngủ sớm rất tốt cho da đấy.” Hoặc là nói với Hầu Tử: “Hầu Tử ơi Hầu Tử, chơi game hại mắt lắm, ngủ sớm dậy sớm mới khỏe được nha.”

Tóm lại là một người bạn cùng phòng rất tích cực thúc giục mọi người. Hiện tại không có lão Đại quan tâm đến vấn đề giấc ngủ. Hầu Tử và Tráng Hán lại đâu vào đấy. Lên mạng lên mạng, chơi game chơi game. Lâm Dục Đường cũng tua vào thành giường đọc sách, đầu giường treo một chiếc treo nhỏ xinh xinh, là của Thẩm Hi đưa cho anh lúc trước.

Như vậy, phòng 921 đã quay về cảnh tượng truyền thống vốn có. Tráng Hán ngắm nhìn Hà Chi Châu, trên người lão Đại đã hoàn toàn không tìm thấy được linh hồn mềm mại trước kia nữa.

Tại sao lại như thế? Chẳng lẽ lão Đại có hai nhân cách sao? Tráng Hán thật sự rất nhớ lão Đại đáng yêu đã sống cùng anh ta hơn hai mươi ngày nha… tim Tráng Hán đau như dao cắt, rút một xấp khăn giấy thật dày, định bụng ra ngoài ban công thương cảm một phen.

Hầu Tử nhìn thấy hình ảnh này thì không chịu nổi: “Không phải cậu vừa “xả” ra sao?

(Từ “xả” ở đây ám chỉ đến việc “thủ dâm”)

Ai nói tôi muốn “xả” hả?! Tráng Hán bi phẫn rống to: “Không phải, đừng nói ghê tởm như thế chứ?”

Hầu Tử cười không ngừng, tiếp tục chèn ép: “Khó trách lần trước lão Đại lại nói cậu như vậy.”

“Lão Đại? lần trước?” hai mắt Tráng Hán sáng rực lên, “Cậu ấy nói tôi thế nào?”

“Nói cậu thuộc cung nhân mã.” Hầu Tử nghĩ lại mà cười to, “Lão Đại nói cậu là người nổi bật của cung nhân mã, xạ thủ xuất sắc… haha…”

(“Xạ thủ” ở đây chỉ ám chỉ việc lúc nào cũng chuẩn bị “Bắn” – túm lại kiểu chơi chữ, rất khó nói rõ, mọi người hiểu mà.)

Mẹ kiếp!

Không ngờ cung Nhân Mã lại xấu như vậy! Tráng Hán vỗ bàn, chất vấn Hà Chi Châu: “Lão Đại, sao cậu có thể vũ nhục tôi là đại xạ thủ?!”

Hà Chi Châu nghe cuộc đối thoại của Hầu Tử và Tráng Hán từ đầu tới cuối, vuốt vuốt thái dương. Anh cảm thấy mình phải nghiêm túc nói chuyện với Thẩm Hi mới được. Hà Chi Châu hít sâu vào một hơi, nào có người con gái nào lại biết nhiều chuyện như vậy chứ!

Tráng Hán đăng nhập vào tài khoản Microblogging, đi thăm quan tài khoản “Tại Hà Chi Châu”. Trên này vẫn còn lưu giữ bong dáng của lão Đại đáng yêu. Tráng Hán giống như tìm được niềm an ủi, nhìn đi nhìn lại từng câu từng chữ lão Đại post lên. Nhìn chán chê rồi chuyển sang ngó vào thông tin cá nhân, sau đó ở mục giới tính, anh ta thấy rõ ràng hai chữ “Song tính”.

Đột nhiên, Tráng Tráng lại có cảm giác mình đã được hồi sinh.


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 30.12.2014, 21:16, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Ank Sakura, banhbaoxinxin, Hienvuvt, hạ băng lt, nashiki96, Patell và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.