Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

 
Có bài mới 22.12.2014, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Thực thổ phỉ, tự phong lưu





Hôm nay xuất phát sớm, Tề Vân Đình liền căn dặn:" Phía trước là địa phận Bá Châu, núi cao rừng rậm, sợ là có thổ phỉ. Mọi người cẩn thận một chút, nếu thật sự thổ phỉ thì tản ra, các ngươi tự tìm đường về nhà lớn ở Uyển Châu là được, ta sẽ cùng thiếu nãi nãi trở về sau. Nếu tiền tiêu trên đường dùng hết, thì đến các chi nhánh của Tề gia, tự nhiên sẽ có người giúp đỡ mọi người."

" Dạ, đại thiếu gia."

Khu rừng này thật đúng là lớn, đi từ giữa trưa cho tới hoàng hôn vẫn không thấy lối ra.

Quả nhiên bị lời xui xẻo của Tề Vân Đình nói trúng, một đám thổ phỉ đèn đuốt sáng rực từ núi lao xuống, mấy chục người bao vây đoàn người ngựa, mặt khác có mấy người tiến đến kiệu hoa.

Hân Duyệt còn không chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị ném trên lưng ngựa, chạy lên núi.

Nàng bị trói hai tay sau lưng, bị xô xô đẩy đẩy đi lên phía trước, có hai tên thổ phỉ vác đại đao đón lấy nàng, trong đó một tên đưa ma trảo tới trước ngực Hân Duyệt giở trò sàm sỡ.

Nàng vội vàng lui lại phía sau trốn, rồi né tránh, nhưng tay bị trói, không có biện pháp phản kháng.

Lúc này người áp giải nàng đẩy người nọ một phen, "Đó là hàng tốt, Lam Đại vương còn chưa nói là để cho mình, hay là thưởng cho các huynh đệ, ngươi cũng đừng có chủ ý gì với nàng."

Hân Duyệt bị trói hai tay dẫn đến một căn phòng vừa tối vừa nhỏ, những tên ác ôn phía sau còn nói với theo: "Các huynh đệ đã một tháng chưa khai huân, nói Đại vương thưởng cho các huynh đệ đi."

Những lời này cứ lẫn quẩn chung quanh Hân Duyệt, rất lâu cũng không biến mất.

Nghĩ tới ánh mắt tham lam và khóe miệng chảy nước miếng của bọn thổ phi, nàng rất lo sợ.

Không được, không thể cứ ở đây chờ chết, phải nghĩ cách chạy trốn mới được.

Nàng cố gắng nhìn rõ mọi thứ trong phòng, bây giờ nàng đang ngồi trên một cái kháng bằng đất (cái giường đất), cửa sổ đóng chặt, ngoài cửa có hai tên thổ phỉ trấn giữ. Trong phòng chỉ có một cái bàn gỗ, chứ không còn vật gì khác.

Nàng nhẹ nhàng di chuyển đến cái bàn bên cạnh, cố gắng tách hai tay ra, mài dây thừng vào cạnh bàn, cũng may nàng là nữ nhân, bọn thổ phỉ trói bằng dây thừng nhỏ, mệt đến đầu đầy mồ hôi cuối cùng cũng mài đứt dây thừng.

Hân Duyệt trở về trên kháng, lặng lẽ suy tư, bây giờ là hoàng hôn, nếu buổi tối có người tiến vào thì sao, có thể hay không dùng dây thừng siết cổ hắn, rồi nghĩ cách trốn ra ngoài.

Nàng giữ nguyên tư thế bị trói ngồi trên kháng.

Ngoài cửa có tiếng trò chuyện tán gẫu của hai tên thổ phỉ.

Thổ phỉ giáp: A Kim bắt Tiểu nương tử này thật sự là tuyệt sắc nha, lúc bọn ta bắt nha đầu này, đưa tay rờ một cái, trước ngực thật đúng là đầy đặn mà, ha ha......

Thổ phỉ ất: Nếu Đại vương có thể thưởng cho huynh đệ chúng ta thì tốt rồi, một mình ta có thể làm nàng ba ngày ba đêm đó.

Thổ phỉ giáp: Nhảm! Con bà nó, ngươi làm như chỉ thưởng cho mình nhà ngươi, đàn bà đem về không biết sống được ba ngày hay không, người ta phải hầu hạ bọn người như hổ như sói đói, làm sao sống nổi. Hơn nữa người lần này lại hấp dẫn như vậy, làm một đêm không biết có sống được không đã là một vấn đề rồi.

Thổ phỉ ất: Chỉ cần Đại vương hạ lệnh, ta sẽ là người đầu tiên vọt vào, tưởng tượng đến tiểu nương tử mê người kia vặn vẹo dưới thân ta, trong lòng ta liền nhộn nhạo không chịu nổi.

Hân Duyệt khóc tang thảm thiết, thậm chí còn nghe được tiếng nuốt nước miếng của bọn thổ phỉ, lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi như vậy. Về chút công phu mèo cào ba chân của nàng nếu đối phó một người thì còn có cơ may, nếu một đám thổ phỉ vọt vào, thật sự nàng xong đời rồi.

Tự sát?

Hai từ này vừa lóe qua trong đầu nàng, trước kia trong từ điển của Hân Duyệt vốn không có từ này đâu. Nàng luôn hô hào lạc quan: "Ta còn chưa hưởng thụ vinh hoa phú quý, làm sao có thể chết được chứ."

Nhưng mà nếu thật sự bị đám thổ phỉ dày vò tới chết, còn không bằng tự sát cho rồi.

Một bóng hình cao lớn xuất hiện trong đầu nàng -- Tề Vân Đình. Hắn có thể tới cứu mình hay không?

Bên ngoài cũng không có tiếng đánh nhau, chắc là hắn không có đuổi theo đến đây. Nghĩ lại cũng đúng, sao hắn phải đến chứ, gia tài bạc vạn, muốn cưới người vợ đâu có khó. Hai người bọn họ còn chưa có vợ chồng chi thân (động phòng đó pà kon), hắn không mạo hiểm đến đây cũng có thể hiểu được.

Ai, đáng tiếc mình là người số khổ mà, còn chưa hưởng hết niềm vui trong thiên hạ, đã phải chết. Sớm biết có hôm nay chi bằng nghe theo Tề Vân Đình rồi.

Nhảm! Nàng bị chính ý nghĩ của mình hù dọa, giờ phút nào rồi còn nghĩ tới chuyện đó nữa.

Ánh sáng hắt vào phòng yếu đi một chút, đám thổ phỉ dường như đều đi uống rượu, chỉ còn lại hai tên gác cửa mà thôi.

Có tiếng bước chân tới gần, có người thì thầm gì đó, hai tên thổ phỉ kia không tình nguyện rời đi.

Một bóng dáng khôi vĩ bước vào, quay lại đóng cửa.

Hân Duyệt vô cùng khẩn trương, tay nắm chặt dây thừng, bóng đen kia nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ tìm thấy vị trí của nàng, bước đến chỗ nàng ngồi.

Thân ảnh mang theo hơi rượu nhào qua phía nàng, Hân Duyệt nhanh chóng chộp lấy dây thừng choàng qua cổ hắn, nhưng hắn giống như đoán được bèn túm lấy cổ tay của nàng.

Hân Duyệt đành phải lui về phía sau, không ngờ người nọ nắm chặt quá, theo quáng tính bị nàng kéo theo luôn. Đầu trực tiếp ngã vào bộ ngực, tiếp xúc “thân mật” rồi lại dội trở về. (đàn hồi tốt ghê ha :v)

Hân Duyệt đá một cước, người nọ lại nói:" Nàng làm gì đó?"

Giọng nói thật quen tai.

" Ngươi là ai?"

" Nàng nói ta là ai, ngay cả của giọng của ta cũng nghe không được?"

" Là...... Tề Vân Đình, ngươi...... Ngươi thật sự là Tề Vân Đình?"

Bóng đen đứng thẳng dậy," Lại đây, nhìn cho rõ."

Hân Duyệt ngước mặt lên, nương theo ánh trăng nhìn kỹ, vô cùng rõ ràng, quả nhiên là hắn.

" Ngươi cũng bị bắt vào đây?"

Tề Vân Đình tức giận nha, lên thác xuống ghềnh tới cứu nàng, lại có kết cục như vậy.

"Là ta tới cứu nàng."

" Vậy tại sao ngươi cũng bị bắt vào đây?"

" Ta không đến đây bảo vệ nàng, buổi tối bọn thổ phỉ còn không thừa dịp lẻn vào mới lạ, nàng nghĩ ai cũng chính nhân quân tử giống ta sao, ngồi một chỗ tâm không loạn."

"Biết rồi, ngươi nói tiếp đi."

Tề Vân Đình nghiêm mặt nói: "Ta đã thương lượng với Lam đại vương rồi, sáng mai hắn sẽ để chúng ta xuống núi."

"Sao hắn lại nghe lời ngươi?"

"Tình huống cụ thể nói vài câu cũng không hết được, hôm nay ta mệt, để ta nghỉ ngơi chút."

Tề Vân Đình ngồi xuống kháng đất, lấy một cái gối đầu nằm xuống.

"Sao lúc nãy vừa vào ngươi đã lao về phía sau lưng ta?"

"Đó là ta muốn cởi dây thừng phía sau nàng, đúng rồi, dây thừng sao lại thế này?"

Nói đến đây, Hân Duyệt cũng thả lỏng dây thần kinh đang căng như dây đàn, mới phát hiện bản thân mình cũng mệt mỏi, ê ẩm, nên cầm một cái gối đầu nằm bên cạnh Tề Vân Đình, "Ta đã sớm lén mài đứt dây thừng rồi, đang nghĩ nếu có người tiến vào đây thì dùng dây thừng siết cổ hắn. Ai biết là ngươi chứ?"

Tề Vân Đình cười nhẹ: "Tính ra nàng cũng có chút can đảm, có điều may mắn đó là ta, bằng không nàng có thể đối phó được bọn thổ phỉ bằng chiêu đó sao?"

Hân Duyệt vừa định nói chuyện, Tề Vân Đình đột nhiên xoay người lên trên người nàng, cũng lấy tay che miệng của nàng, Hân Duyệt chưa kịp dãy dụa, đã thấy Tề Vân Đình nhìn cửa sổ ra dấu, nàng liếc mắt nhìn thấy, có hai bóng đen đang chụm đầu ngoài cửa sổ.

Tề Vân Đình nói: "Nương tử, hôm nay nàng cũng mệt mỏi rồi, nghỉ tạm một chút, vi phu sẽ canh cho nàng ngủ."

Hắn nắm tay nàng, Hân Duyệt nói: "Nhưng mà, lỡ như......"

" Nàng yên tâm đi, huynh đệ trên núi đều là người trượng nghĩa, nếu Lam đại vương đã nói cho chúng ta xuống núi, sẽ không có huynh đệ nào làm khó chúng ta đâu."

Hai bóng đen ngoài cửa sổ rời đi, Hân Duyệt thở phào nhẹ nhõm, Tề Vân Đình ghé vào cửa sổ nhìn bọn họ đi xa, mới nằm xuống lần nữa.

Tác giả có chuyện muốn nói: Bây giờ Bá Châu ở Hoa Bắc là bình nguyên, không có núi, nhưng có lẽ mấy trăm hoặc mấy ngàn năm trước là có núi.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 18.01.2015, 23:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.12.2014, 09:46
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Truyện khoảng 112 chương nha bạn

Chúc các bạn đọc vui  :-D
--- ------ ---
Chương 5: Đêm hồi tưởng


" Ngươi đáng ghét, sao tới bây giờ ngươi mới đến, bọn thổ phỉ...... hu hu...... bọn thổ phỉ thật đáng sợ......" Không có nguy hiểm, Hân Duyệt mới nhớ đến nổi sợ hãi vừa rồi của nàng, bổ nhào vào Tề Vân Đình nỉ non khóc lóc.

Đối với cái ôm đột nhiên này Tề Vân Đình chẳng biết phải làm sao, cũng không biết nên ôm nàng, hay là không nên ôm nàng, hai tay ngượng ngùng giơ lên cao.

" Bọn thổ phỉ nói...... Nói cái gì...... Một tháng chưa khai huân, còn nói xin đại vương thưởng ta cho bọn hắn, có một tên lưu manh đưa tay trực tiếp chạm vào chỗ...... chỗ này của ta." Nàng nắm tay Tề Vân Đinh đặt lên phía trước ngực mình, lại như quên mất hắn cũng là nam nhân.

" Còn có, bọn họ nói trước kia những phụ nữ bị bắt đến đây đều không thể sống lâu, là bị bọn họ giày vò tới chết...... Ngươi nói, bọn họ có phải là người không? Vậy mà giày vò phụ nữ tới...... tới chết, quả thực không bằng súc sinh mà."

Tề Vân Đình âm thầm kêu khổ, trong lí luận của Hân Duyện bọn không phải người chính là thổ phỉ.

"Hu hu..... Vừa rồi ta đã nghĩ xong cả rồi, nếu một tên tiến vào, ta đã nghĩ cách giết chết hắn; nếu một đám thổ phỉ cùng nhau tiến vào, ta sẽ trực tiếp đập đầu vào tường tự sát...... hu hu......"

Một người đàn ông lúc này còn có thể làm gì, cũng chỉ biết nhẹ giọng an ủi thôi.

" Được rồi, đừng khóc, ta đã đến cứu nàng rồi mà. Yên tâm đi, có ta ở đây, sẽ không để nàng chịu uất ức. Lần này quả thật ta sai rồi, lúc vào rừng phải nên ôm nàng lên ngựa, như vậy mới bảo vệ nàng chu đáo được. Ta cũng không nghĩ rằng bọn thổ phỉ này sẽ phân tán để tấn công, mà là sẽ vây quanh mình ta thôi, ta cũng không thể lập tức đến cứu nàng được, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọ họ bắt nàng." Tề Vân Đình một tay chầm chầm vỗ lưng Hân Duyệt, tay kia thì khẽ vuốt tóc nàng.

" Ngươi cũng đừng tự trách, kỳ thật ngươi cũng không làm gì sai, còn đuổi theo lên núi cứu ta. Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không đến đâu." Hân Duyệt lại lau nước mắt.

" Tề Vân Đình ta là nam tử hán đỉnh thiên lập địa, sao có thể bỏ rơi thê tử, một mình chạy trốn chứ?" Hắn nhẹ nhàng ôm gương mặt nhỏ nhắn của Hân Duyệt, dịu dàng giúp nàng lau khô nước mắt.

Hân Duyệt phá lệ bật cười:" Tính ra ngươi còn có lương tâm, hi hi, quần áo của ngươi ướt hết rồi."

Nhìn thấy vạt áo trước ngực mình bị khóc tới ướt đẫm, Tề Vân Đình cũng cười: "Được rồi, mau ngủ đi, ngày mai còn phải lên đường nữa."

Hắn kéo một cái chăn qua đắp, Hân Duyệt nghĩ ngợi, vẫn là tự mình đi ngủ thì tốt, nên cũng kéo một cái chăn đắp lên người.

Tề Vân Đình có thể là mệt, chỉ chốc lát đã nghe tiếng hít thở đều đều của hắn.

Hân Duyệt lại ngủ không được, nương ánh trăng nhìn vào ngũ quan góc cạnh rõ ràng của hắn, kỳ thật hắn cũng rất tốt, còn có tình có nghĩa nữa. Nhiều năm luyện võ, bàn tay có chút thô, nhưng thân thể rất cường tráng, vừa rồi dựa vào người hắn còn có cảm giác an toàn, ấm áp nữa.

Nàng đột nhiên nhớ tới chuyện ngày đó xảy ra ở nhà Tiểu Ngọc. Nàng và Phỉ Phỉ, Tiểu Ngọc đang xem tin tức trên mạng, máy tính nhà cô ấy không biết bị nhiễm virus gì, đột nhiên bật lên một đoạn phim A (phim người lớn), ước chừng khoảng 2 tiếng, toàn bộ đặt tả cảnh “mông trần vận động”, làm cho ba cô gái nhỏ nhìn thấy đều trợn mắt há hốc mồm, cũng quên tắt đi.

Nói đi cũng nói lại, các nàng cũng không không tính sẽ tắt đi, dù sao trong nhà cũng không có người khác. Lúc học trung học còn rất ngây thơ, nhưng ai không biết đại học là thời đại sống thử chứ, là những người sắp bước vào cánh cửa đại học, cái gì cũng không biết sẽ bị người khác chê cười.

Đoạn phim A này đúng là chất lượng cao, trước là Nhật Bản, sau đó là Âu Mĩ...... Ba cô gái nhỏ nhìn nhau rồi nhìn xuống ngực mình, ngoại trừ Phỉ Phỉ còn có thể gọi là đầy đặn, Hân Duyệt và Tiểu Ngọc quả thực là Thái Bình công chúa (bằng phẳng đó mọi người), dáng vẻ không giống như Hân Duyệt lúc này, không chỉ có diện mạo đẹp, dáng người cũng đẹp hơn, khó trách nàng cảm thấy mình buôn bán có lời.

Hình ảnh này làm các nàng nghi ngờ, lúc vô tình nhìn thấy những bé trai đang cởi truồng, hình như không giống như vậy. Phỉ Phỉ ổn định cảm xúc, vẻ mặt tỏ ra hiểu biết: "Tớ nghe nói, hình như chỉ khi nào đàn ông và phụ nữ ở chung mới như vậy, bình thường không có vậy đâu."

Tiểu Ngọc không chịu thua thiệt nói: "Lúc này mới gọi là đàn ông, các cậu xem dáng người bọn họ thật chuẩn."

Hân Duyệt cũng cảm thấy diễn viên Châu Á tuyển chưa thích hợp lắm, chưa nói nên cơ thể, trên người ăn mặt lòe loẹt, có hơi mập, hơn nữa cũng không đủ cao.

Ba cô gái nhỏ là bạn bè từ nhỏ, vô cùng thân thiết, xem phim một lúc, tâm trạng rất hào hứng, bắt đầu thảo luận.

Phỉ Phỉ: Khi lên đại học, tớ sẽ tìm một bạn trai người Mĩ, ôi, thích chết mất thôi.

Tiểu Ngọc: Người ngoại quốc? Cậu không sợ HIV à, tớ thì muốn tìm một người có body chuẩn. Duyệt Duyệt, từ nhỏ cậu đã tối dạ, phương diện này lại lạc hậu, người như cậu gọi là chán ngắt đó.

Hân Duyệt: Đừng có xem thường, các cậu chờ đó, lên đại học, điều đầu tiên tớ làm là đi tìm bạn trai.

Phỉ Phỉ: Quên đi, bình tĩnh một chút đi, chúng ta không thể vừa nhìn thấy cái gì mới lạ, liền muốn tự mình thử đâu, tớ vẫn cảm thấy lần đầu tiên nên dành cho người mình yêu.
Hân Duyệt: Đó là tất nhiên, không chỉ lần đầu tiên, mỗi lần đều giống nhau, đương nhiên chỉ có thể cùng với người mình yêu thôi.

Tiểu Ngọc: Tớ không muốn như vậy, tớ sẽ tìm người yêu tớ, yêu đến khắc cốt ghi tâm, ngậm thì sợ tan, cầm thì sợ rơi, như vậy thật là tốt.

Phỉ Phỉ: Chỉ cần là người tớ thích, cho dù hắn không thương tớ, tớ cũng sẽ bắt được hắn đem về.

Tiểu Ngọc: Cậu thật ngốc, không yêu cậu, không thương cậu, tại sao phải hiến thân cho hắn chứ.

Hân Duyệt: Được rồi, các cậu đừng cãi nữa, tóm lại, chúng ta đều muốn tìm người mình yêu, người đó cũng phải yêu mình sâu đậm, quyết định cùng hắn bạch đầu giai lão, không muốn xa rời, như vậy là có thể sống chung.

Hai người cùng nhau khinh thường nàng: Cổ hủ.

Từ đó về sau, Hân Duyệt cảm thấy ánh mắt mình nhìn các bạn nam cũng thay đổi, giống như phải xuyên qua quần áo nhìn thấy dáng người của họ coi có được hay không. Bản thân cũng liều mạng ăn uống bổ sung dinh dưỡng, tập thể thao, không muốn để người ta coi thường dáng người của mình.

Nhìn Tề Vân Đình trước mặt, Hân Duyệt đột nhiên nghĩ, nếu hắn đi làm nam diễn viên, thì nữ diễn viên nhất định vui muốn chết, bộ dạng đẹp trai, cao lơn, dáng người lại chuẩn, chỉ là không biết nơi đó...... Nghĩ vậy, Hân Duyệt khúc khích cười ra tiếng.

" Nè, nàng cười ngây ngô cái gì đó?"

A? Hân Duyệt hoảng sợ," Ngươi...... Ngươi không phải đang ngủ sao?"

" Nàng cười kiểu đó, ngủ cũng bị nàng đánh thức."

" A, vậy ta không làm phiền ngươi, ngươi ngủ đi." Hân Duyệt xoay người lại, đưa lưng về phía Tề Vân Đình bắt đầu ngủ.



Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 11:50, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.12.2014, 23:44
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 01.02.2013, 13:33
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 2028 lần
Điểm: 35.12
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


--- -------
Chương 6: Nơi nào ấm áp nhất



Lam Đại vương đúng là có nghĩa khí, đưa đến cửa sơn trại, bỗng nhiên liếc thấy vạt áo trắng trước ngực Tề Vân Đình bị ướt một mảng, ha ha cười, “Xem ra tối qua đệ muội (em dâu) có không ít khổ thủy (nước mắt) nha.”

Hân Duyệt mặt đỏ lên, quay đầu đi, “Non xanh nước biếc”, phong cảnh thật tốt. Nàng cứ nhìn chằm chằm một nhánh cây lưa thưa lá, đừng nói gì nha, thật đúng là phát hiện mấy con sâu đó.

Tề Vân Đình da mặt đủ dày, mỉm cười nhìn lướt qua Hân Duyệt, ôm quyền nói: “Lam huynh chê cười, ngày khác nếu đến Uyển châu, nhất định phải đến phủ gia ở chơi mấy ngày, chúng ta không say không về.”

” Được, một lời đã định. Chỉ một mình Tề đại thiếu gia dám xông vào Hắc phong trại của ta, can đảm này, tình nghĩa này khiến cho Lam mỗ bội phục, ngươi là bằng hữu ta giao định.”

” Sau này còn gặp lại.”

” Bảo trọng.”

Tề Vân Đình lập tức ôm lấy Hân Duyệt, chính mình cũng xoay người lên ngựa, dọc theo sơn đạo gập ghềnh, đi xuống núi.

Không nghĩ rằng núi ở đây không cao, nhưng rừng thì dày, khắp nơi là cây to che trời. Hoàn cảnh cổ đại thật là tốt, Hân Duyệt chưa từng nhìn thấy rừng rậm nguyên thủy như vậy đâu.

Cũng may Tề Vân Đình mang theo nhiều lương khô, ăn xong rồi lại vội lên đường.

” Có gió lớn, thật lạnh, khi nào chúng ta mới có thể ra khỏi khu rừng này?”

” Ta cũng không nghĩ khu rừng này lớn như vậy, thời tiết thay đổi, có thể trời sẽ mưa, chúng ta nên tìm một cái sơn động trú chân.”

“Lúc mọi người đi đón dâu, chưa đi qua đường này sao?”

“Lúc đi là đi theo tuyến đường có thể kiểm tra các chi nhánh, lúc về mang theo nàng không tiện lắm, mới đi đường này cho gần.”

” A, còn nói cái gì mà ngàn dặm đón dâu, ta thấy là kiểm tra các mối làm ăn ở nhà các ngươi chứ gì, lúc về đưa ta đi con đường nguy hiểm như vậy, khó trách lương tâm ngươi cắn rứt, mới đến sơn trại cứu ta. Sớm biết ngươi là người toan tính như vậy, không bằng ta ở lại làm áp trại phu nhân của Lam Đại vương cho rồi……”

” Nàng tưởng tượng thật tốt.”

□ Ngựa đen hí một tiếng, liền dừng lại. Tề Vân Đình ôm Hân Duyệt xuống ngựa, đến dưới một táng cổ thụ to lớn.

Tề Vân Đình: Đây là thời tiết quái quỷ gì, đang là mùa xuân, vậy mà lại có trận tuyết lớn, ta lập tức đi tìm sơn động, kiếm củi đốt, hi vọng có thể bắt được vài con thỏ. Nàng cũng đừng đi đâu, gốc cây này rất lớn, cũng dễ tìm, ở đây chờ ta một chút.

Hồ Hân Duyệt: Ta đi trông ngựa.

Tề Vân Đình: Ngựa mệt một ngày, cũng không ăn gì đâu, để nó tự do hoạt động đi, đây là ngựa quý, có linh tính, nó có thể tìm được chúng ta.

Tề Vân Đình vỗ vỗ lên đầu ngựa, nó quay đầu chạy đi mất.

” Nàng đừng đi đâu, ở đây đợi ta.”

Hân Duyệt gật gật đầu, nhìn thấy Tề Vân Đình biến mất trong rừng rậm.

Nàng cảm thấy mình cũng là một người có chân có tay, làm sao có thể ngồi không được. Nên đi xung quanh nhặt củi đốt, tuyết càng ngày càng lớn, Hân Duyệt lạnh chịu không được, mà nàng thì không có vật gì đốt lửa được, đành phải đem mớ củi để dưới gốc cây, chờ Tề Vân Đình về.

Hân Duyệt ngẩng đầu nhìn trời, khắp nơi trắng xóa một màu, nhưng cách đó không xa có một dải lụa đỏ hấp dẫn nàng, thật sự là vạn dặm trắng tinh nhất điểm hồng mà, đỏ tươi chói mắt, hết sức xinh đẹp. Ai có thể treo một mảnh lụa đỏ lên cao vậy chứ, chẳng lẽ là một đôi nam nữ si tình treo lên cây làm tín vật?

Không đúng, có vẻ như không phải treo trên thân cây, bởi vì nó hình như biết di động, hơn nữa khoảng cách càng ngày càng gần mình.

Má ơi! A…… Hân Duyệt nhảy dựng lên chạy như điên, đó là…… Là một con mãng xà thật to, đầu lưỡi đó chót thật dài, vị huynh đệ này mùa đông không đi ngủ đông, chạy ra đến hù người ta cho vui hay sao?

Chậm một bước dám chừng đã bị ăn mất rồi, Hân Duyệt cũng không để ý tới bụi gai hay hòn đá, liều mạng chạy tới trước, thậm chí một chạy qua một con suối nhỏ nàng cũng không quan tâm, không biết chạy bao lâu, cảm giác phía sau không có động tĩnh gì, nàng nghĩ có lẽ con mãng xà không đuổi theo, bằng không cái mạng nhỏ của mình sớm đã không còn.

Phía trước có một cái sơn động nhỏ, cũng may có thể tránh gió tránh tuyết, Hân Duyệt cẩn thận quan sát, bên trong rất nhỏ, trống rỗng, không giống hang ổ của loại động vật nào.

Nàng xoay người đi vào, ngồi trên một tảng đá há mồm thở dốc.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, cảm giác lạnh lẽo xâm nhập. Nàng từ bữa đó tới giờ đều ngồi kiệu, nên mặc quần áo cũng không dày lắm, trên chân cũng chỉ mang một đôi hài thêu hoa. Vừa rồi nàng liều mạng chạy như vậy, thân nhiệt cũng tăng, nhưng giờ hài đã ướt đẫm, người cũng kiệt sức, không khí lạnh lẽo ẩm ướt, chỉ chốc lát chân cũng muốn đóng băng.

Hân Duyệt muốn đi qua đi lại, hoạt động một chút có thể làm ấm cơ thể, nhưng toàn thân không còn sức nữa, đành phải co người thành một khối, đợi Tề Vân Đình đến. Hắn chắc là sẽ đến mà, lần này Hân Duyệt có thêm một chút tự tin.

Ừ, hắn sẽ đến mà.

Không biết qua bao lâu, lúc Hân Duyệt sắp ngủ quên, cũng có thể là sắp bị đông cứng, rốt cục cũng nghe được tiếng gọi của Tề Vân Đình,” Nương tử, nương tử.”

” Ta ở đây.” Giọng nói yếu ớt mỏng manh.

Tề Vân Đình cuối cùng cũng xách theo một con thỏ và ôm một bó củi tiến vào, phủi tuyết trên người, kiểm tra một chút xem sơn động nhỏ này có phải hang ổ của động vật hay không, sau đó mới yên tâm lấy que đóm ra thổi lửa, lúc lửa được nhóm lên sáng rực, Hân Duyệt tuy ngồi xa, nhưng cũng cảm giác được một chút ấm áp.

Tề Vân Đình dùng cỏ khô trải thành hai chỗ ngồi, ngồi xuống vừa sưởi ấm, vừa hỏi: “Không phải đã nói nàng đừng chạy lung tung sao, một mình chạy xa tới vậy, hại ta vất vả lắm mới tìm được.”

” Ngươi nghĩ ta muốn chạy lắm chắc, có một con mãng xà rất lớn, cũng may nó chưa tới gần lắm, cũng may ta chạy nhanh, bằng không lúc ngươi trở về…… Ngươi còn có thể nhìn thấy ta sao?”

Tề Vân Đình liếc nhìn về phía Hân Duyệt, “Ta cũng đoán là có chuyện gì đó, nàng cũng không phải là người không có nguyên tắt như vậy, ngốc quá, nàng ngồi đó làm chi, lại đây sưởi ấm.”

“Ta không cử động được.” Hân Duyệt uể oải nói.

Tề Vân Đình nhướng mày đứng dậy đi tới trước mặt Hân Duyệt, “Không cử động được là sao?”

“Chân của ta, cả ngón chân nữa đều mất cảm giác, không có sức.”

Tề Vân Đình vội nắm chân Hân Duyệt lên xem, phát hiện đã muốn đóng băng, vội ôm lấy nàng đặt cạnh đống lửa, nhanh chóng cởi hài, mới phát hiện chân nàng đã tái nhợt, vẻ mặt hắn cũng trầm xuống, “Sao lại không nói sớm.”

Hắn xoay người đi ra ngoài, dùng vạt áo ôm một đống tuyết, lấy tuyết xát trên chân Hân Duyệt, mãi đến khi có chút huyết sắc, mới phủi sạch tuyết, đặt chân nàng gần lửa để sưởi ấm. Chỉ chốc lát, áo quần cũng khô, chân cũng dần hồng hào.

Tề Vân Đình ấn ấn chân của nàng, “Có cảm giác không?”

Lắc đầu.

Lại nắn nắn ngón chân, “Có cảm giác không?”

Lắc đầu.

” Không được, như vậy sẽ bị liệt mất.”

Sau một lúc trầm ngâm, hắn đột nhiên vạch áo ra, để lộ khuôn ngực rắn chắc, lấy hai chân Hân Duyệt ủ vào trong ngực.

Hân Duyệt nhìn thấy Tề Vấn Đình hít sâu một hơi, cắn răng cố chịu lạnh, nàng bỗng nhiên nghĩ có phải mình đã nợ hắn nhiều lắm, đã từng nghĩ sẽ rút chân về, hắn nói qua kẽ răng: “Đừng động.”

Hân Duyệt tới bây giờ cũng chưa từng thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy của hắn, cắn môi thật chặt– không thể khóc.

Không biết qua bao lâu, dần dần có cảm giác, ngón chân hình như có thể động, a?! Thật sự có thể động.

” Chân của ta có thể động.”

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kích động của Hân Duyệt, Tề Vân Đình lấy chân của nàng ra, cẩn thận mang hài đã hong khô cho nàng.” Đi thử xem.”

Hân Duyệt đi vài bước rồi vui vẻ nhảy dựng lên,”Tốt quá, thật sự tốt quá, vô cùng tốt, không sao rồi, ngươi thật vĩ đại.”

Chắc là vui quá hóa liều, nàng nhảy đến bên người Tề Vân Đình ôm cổ hắn, nhảy lên hôn chụt một cái trên mặt hắn.

Ôi, ôi, ôi, vui quá cứ nhảy múa vòng vòng.

Còn lại một nam nhân sững sờ tại chỗ không biết làm gì cho phải, đây là cảm giác làm được việc tốt?

Không giống.

Vậy giống cái gì?

Có điều, giống như một kẻ điên vậy.

Tác giả có chuyện muốn nói: Mọi người vào bình luận góp ý nhé……


Đã sửa bởi baonganpham lúc 11.02.2017, 11:51, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ann Pham, Duongthimay98, sheepo21 và 146 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.