Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 

Người chồng tốt - Vân Ngao

 
Có bài mới 17.12.2014, 14:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 4039 lần
Điểm: 11.43
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3 :

Editor: Băng

“Tôi tên là Đông Húc Lãng, húc trong ấm áp, lãng trong sáng sủa, có phải có cảm giác giống ánh mặt trời hay không?” Đông Húc Lãng tự giới thiệu làm Lâm Sâm Sâm bất giác nhớ tới người đàn ông khác mới quen không lâu. “Tôi tên là Lục Tuấn Huy, tuấn là núi cao dốc đứng, huy là ánh mặt trời.” So sánh lại thì Lục Tuấn Huy cho cô cảm giác giống ánh mặt trời hơn, bởi vì anh chính là hình tượng của một người đàn ông chân thành, cởi mở. Còn Đông Húc Lãng lại là một người đàn ông khẳng khái mạnh mẽ.

Gần đây đẹp trời, vạn dặm không thấy mây, đồng thời gặp được hai người đàn ông ánh mặt trời, trong lòng Lâm Sâm Sâm cũng không vì vậy mà cảm thấy ấm áp. Tuy cô theo chủ nghĩa độc thân, nhưng không mang tư tưởng xem đàn ông là rắn rết, thậm chí cô còn kết giao với một vài người bạn khác phái. Nhưng bọn họ chỉ có thể là bạn bè bình thường, một khi phát sinh quan hệ khác thường, cô sẽ lập tức cắt đứt mọi thứ, chặt đứt ảo tưởng của đối phương. Trời sinh tính tình cô lạnh lùng quái đản làm cho những người đàn ông vọng tưởng đều phải dừng lại. Thời nay ra đường đều có những cô gái hoạt bát đáng yêu, có ai đồng ý hầu hạ một cô gái tính tình quái gở kỳ dị đâu cơ chứ?

Giữa trưa, Lâm Sâm Sâm tắt máy tính chuẩn bị đi ra ngoài đến chỗ hẹn. Người đàn ông hẹn với cô tên là Lục Tuấn Huy, là một diễn viên. Bọn họ quen biết rất đơn giản, tác phẩm của Lâm Sâm Sâm được đạo diễn coi trọng làm phim dài tập. Kịch bản với nguyên bản chỉ sửa vài chỗ nhỏ, diễn viên chính và các diễn viên khác cũng đã định xong, đạo diễn muốn cô và các thành viên trong đoàn gặp nhau một lần, giảng giải cho bọn họ tư tưởng tinh túy trong tác phẩm để bọn họ dễ nhập tâm vào nhân vật hơn.

Tối hôm đó Lâm Sâm Sâm đi thẳng vào bàn đã đặt trước trong nhà hàng xa hoa, vừa bước đến ánh mắt cô đã tập trung vào Lục Tuấn Huy. Anh chỉ mặc áo sơmi đen bình thường, cặp mắt sáng dưới ánh đèn long lanh lạ thường. Tuy rằng anh thoạt nhìn tuổi còn trẻ nhưng cương trực ngay thẳng, rất thích hợp với hình tượng một người chấp pháp. Lâm Sâm Sâm vừa nhìn đã nhận định anh là diễn viên chính, ngoài anh ra không thể là ai khác. Trong bữa tiệc, đạo diễn giới thiệu sơ lược về kinh nghiệm của các diễn viên, Lục Tuấn Huy nghiêm túc lắng nghe, cũng không vì bản thân là nhân vật quan trọng mà dương dương tự đắc hay xem thường người khác. Khi được khen ngợi, anh thậm chí còn hơi ngại ngùng, nét mặt đỏ bừng. Lâm Sâm Sâm nhìn ra sự khiêm tốn của anh không phải là giả bộ, người này quả thật khó tìm được trong làng giải trí xa hoa này. Lâm Sâm Sâm xưa nay không thích nơi xã giao náo nhiệt, đêm đó chỉ nói ngắn gọn những chỗ quan trọng, sau đó xin phép có việc về trước, không nghĩ tới chỉ mới cách vài ngày đã nhận được điện thoại của Lục Tuấn Huy. Giọng điệu của anh rất thành khẩn, làm Lâm Sâm Sâm không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa cô suy nghĩ đây là tác phẩm của mình, giúp đỡ diễn viên phát huy tốt cũng là trách nhiệm của cô nên cô đồng ý gặp mặt nói chuyện.

Hai giờ kém năm chiều, Lâm Sâm Sâm đi vào phòng trà Lục Giã Tiên Trung, nhanh chóng liếc mắt xung quanh, đối phương dường như còn chưa đến, cô chọn một bàn trong góc ngồi xuống. Kỳ thực cô đối với những ngôi sao đều không có thiện cảm, nhưng Lục Tuấn Huy cho cô ấn tượng tốt khi gặp mặt, khác với vẻ kính nhi viễn chi (*tôn kính mà không thể gần gũi) của các ngôi sao khác. Cô vừa đến có một cô phục vụ đặt một ly trà xuống trước mặt cô, cô gái lại hỏi cô có phải họ Lâm hay không, có hẹn với Lục tiên sinh hay không? Sau khi cô gật đầu thì cô gái đã đưa cô đến một phòng riêng ở giữa, thật sự thì Lục Tuấn Huy đã đến từ lâu. Đánh giá không gian xung quanh, cô mới nhớ tới anh là ngôi sao, chắc là tránh khu vực có tiếp xúc với nhiều người.

Lâm Sâm Sâm nhìn anh tỏ vẻ xin lỗi: “Ngại quá, Lục tiên sinh, đã để anh đợi lâu.” Bình thường những ngôi sao trong làn giải trí, diễn viên điện ảnh đều đến trễ một giờ hoặc sẽ hơn thế nữa, lần này ấn tượng với cô quả thật đổi khác. Lục Tuấn Huy đã chứng minh cho cô biết không phải ngôi sao thì sẽ tự nâng giá trị bản thân lên.

Lục Tuấn Huy chào hỏi sau đó nhanh nhẹn đứng lên kéo một chiếc ghế dài mời cô ngồi, anh mặc quần áo thường ngày kết hợp với những hành động này càng cho cô cảm thấy anh giống ánh mặt trời. Nghe cô nói xong anh lập tức xua tay nói: “Không sao, tôi cũng chỉ vừa đến.”

Lâm Sâm Sâm nhớ tới hôm đó đạo diễn có giới thiệu, Lục Tuấn Huy từ nhỏ đã tập võ, từng đoạt giả quán quân thiếu niên võ thuật, sau khi học xong võ thuật ở trường học anh được người quen tiến cử vào học viện điện ảnh hệ diễn viên. Vừa mới bắt đầu vì khả năng võ thuật của mình mà anh được nhận những vai đóng thế, sau thời gian học tập chăm chỉ, thái độ trung thực anh đã được tiến cử làm vai phụ trong phim võ hiệp, sau khi đóng liên tục hơn mười bộ phim, cuối cùng vì thái độ hiếu học, khiêm tốn, có ý chí vươn lên nên được đạo diễn nhìn trúng cho nhận vai chính. Sự nghiệp tám năm gian khổ gập ghềnh, ai có thể nghĩ người có khí chất xuất chúng kia từ ngày bước vào giới điện ảnh vẫn luôn giữ tấm lòng nhiệt huyết chân thành như cũ, trong giới giải trí này giống như một chảo thuốc nhuộm lớn, một người vẫn như đóa hoa sen như anh thật hiếm có, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Anh luôn luôn khiến cho người khác có ấn tượng ngay thẳng, làm đến nơi đến chốn. Hơn nữa anh không giống một ngôi sao thần tượng lấy scandal để tuyên truyền tên tuổi của mình, anh chỉ âm thầm đóng phim, cố gắng nhào nặn một nhân vật tốt nhất.

Nghĩ đến đây, Lâm Sâm Sâm càng có cảm tình với anh hơn, cô mỉm cười trêu ghẹo: “Anh không mang theo kính râm hay mũ sao, không sợ người hâm mộ nhận ra anh sao?”

Đầu tiên Lục Tuấn Huy ngẩn ra, sau đó xấu hổ cười: “Không cần, kỳ thực tôi không phải là minh tinh gì cả, chính là một diễn viên bình thường thôi, cơ hội bị nhận ra không nhiều đâu.”

Lâm Sâm Sâm khen: “Lục tiên sinh khiêm tốn quá, tôi đã xem phim do anh đóng, nhân vật anh đóng vô cùng thành công, sau khi xem xong làm tôi có rất nhiều cảm xúc. Thật hy vọng giới điện ảnh có thể có nhiều diễn viên giống như anh.”

Lục Tuấn Huy được cô khen cảm thấy ngượng ngùng, mặt lại hơi đỏ lên, may cô nhanh chóng đổi đề tài sang kịch bản, bọn họ bắt đầu thảo luận tính cách, tư tưởng và những hành vi đặc thù của nhân vật trong kịch bản.

Sau khi kết thúc thảo luận kịch bản, hai người lại tìm không thấy đề tài, nên tự động cúi đầu uống nước, không khí hơi lúng túng. Lúc này, trùng hợp bên nhà sản xất gọi điện thúc giục Lục Tuấn Huy trở về tổ làm phim, nên bọn họ đã tạm biệt nhau ra về.

Lục Tuấn Huy ngồi trong taxi còn nhớ đến cảnh trong phòng trà lúc nãy. Hôm nay Lâm Sâm Sâm mặc một chiếc váy màu hồng nhạt càng làm nổi bật làn da trắng sáng của cô, kiều diễm động lòng người, giống như một cô công chúa bước ra từ truyện cổ tích. Anh chưa từng nghĩ tới bản thân có thể gặp được một người như vậy, vẻ ngoài của cô xinh đẹp, nét mặt lạnh lùng dửng dưng, thoang thoảng trên người là vẻ tài năng về văn chương, giống như một đóa hoa lan không màng chuyện trần thế, chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn không thể đến gần. Khó trách người ta nói người có thi thư khí tự hoa (*ý nói người có văn thơ khí chất sẽ khác), công việc sáng tác quả thật thích hợp với cô, cô có thể xây dựng cho mình một thế giới riêng không bị người khác quấy rầy, phiền nhiễu. Nhưng mà, anh lại cảm thấy cô không gần gũi mà buồn rầu, vì anh cảm nhận bản thân khát vọng được đến gần cô, hiểu biết thêm về cô.

Trong giới giải trí không thiếu những cô gái muôn màu muôn vẻ, có diễm lệ như lửa, cũng có thanh thuần như nước, đáng tiếc không có một ai lọt được vào mắt của anh. Người như anh càng là người cùng nghề sẽ càng khó tiếp cận, càng không có hứng thú. Mà một người xinh đẹp kiêu ngạo như Lâm Sâm Sâm lại khơi gợi hy vọng trong anh, vô hình sinh ra ý muốn tiếp cận cô.

Lúc lơ đãng liếc thấy ven đường có một tiệm sách nhỏ, Lục Tuấn Huy vội vàng kêu lái xe ngừng lại ven đường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Cyclotron, conluanho, diep diep, phuongle96, tngh218000, trạch mỗ
     
Có bài mới 22.12.2014, 13:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 4039 lần
Điểm: 11.43
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4 :

Editor: Băng

Trong tiệm sách nhỏ đó, Lục Tuấn Huy đã tìm được toàn bộ tác phẩm của Lâm Sâm Sâm như ý nguyện. Trên giá sách chỉ còn lại vài quyển ít ỏi, có thể thấy được trình độ sách của cô bán chạy như thế nào. Anh lấy một quyển thì phát hiện giấy bên trong bị rách, hỏi thì mới biết chỉ còn tồn kho một quyển, thầm nghĩ mua về đọc trước, lần sau sẽ tìm mua quyển tốt hơn để cất giữ. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, vừa vặn có một bàn tay lấy quyển trên giá, đảo mắt trên giá không còn quyển nào. Lục Tuấn Huy nhìn chủ nhân của bàn tay đó, chỉ thấy một người đàn ông mặc quân phục màu lam ôm một chồng sách đi về quầy thu ngân. Lại chậm một bước, anh thở dài, bưng một bộ sách giống vậy nhưng thiếu một quyển đi tính tiền.

Đông Húc Lãng đeo bám dai dẳng Thẩm Bích Tâm mãi mới nghe được một ít chuyện của Lâm Sâm Sâm. Nghe nói, cô học hệ pháp luật của một trường đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp bắt đầu làm công việc sáng tác. Nhưng bất ngờ là tác phẩm của cô đều là đề tài phá án, tiểu thuyết trinh thám. Nhưng bên trong cũng có uẩn khúc, đồn đại rằng ngày xưa khi cô học đại học có nghiên cứu về tâm lý tội phạm. Cô là một cô gái trẻ tuổi, có thể ở trong giới văn học chiếm một vị trí riêng, hơn nữa có được rất nhiều độc giả nam yêu thích quả là không dễ. Ít nhất ở trong lòng Đông Húc Lãng đã cảm thấy vô cùng bội phục. Vì vậy hôm nay được ngày nghỉ, anh chạy ngay đến tiệm sách mua sách của cô.

Nghe đoạn đối thoại của chủ tiệm sách và người đàn ông trẻ tuổi đó, Đông Húc Lãng không hề do dự lấy quyển sách cuối cùng đó. Cho rằng nó có chút bẩn nhưng vẫn có thể đọc được, so với không được đọc thì tốt hơn nhiều. Tác phong quyết đoán nhiều năm qua của anh chưa lần nào gặp sai lầm, lần này cũng không ngoại lệ. Đắc ý trộm nhìn vẻ mặt hối tiếc của người đàn ông kia, anh cảm thấy may mắn khi mình đã ra tay nhanh. Do dự sẽ mất rất nhiều cơ hội, hy vọng hành động của anh có thể làm cho người đàn ông kia thông minh hơn.

Mang túi sách về nhà, Đông Húc Lãng nhanh chóng lên phòng mình mở ra bắt đầu đọc. Anh muốn biết cô gái này rốt cuộc tài hoa đến trình độ nào, có thể làm cho nhiều độc giả nam sùng bái cô như một nữ thần.

Đến giờ cơm chiều, Thẩm Bích Tâm nhíu mày nhìn quyển sách đặt trên bàn cơm, Đông Húc Lãng vừa ăn vừa đọc say sưa, bà dùng chiếc đũa gõ gõ lên mặt bàn, nhắc nhở anh: “Ôi ôi ôi, chuyên tâm ăn cơm, đọc cái gì mà mê mẩn như vậy hả?”

Đông Húc Lãng đang chìm đắm trong từng trang chữ, không hề nghe mẹ anh đang lẩm bẩm nói. Chỉ thấy biểu cảm của anh lúc thì nghiêm túc giống như đang suy tư một vấn đề quan trọng nào đó, lúc lại thả lỏng gật đầu khen ngợi: “Thì ra là thế!”

Thẩm Bích Tâm không thể nhịn được lấy tay đoạt lấy quyển sách trên tay anh: “Rốt cuộc là cái gì mà làm cho con tâm trí mê mẩn như gặp quỷ như vậy?” Chuyện này quả thật không thể xem thường, chỉ thấy trên bìa sách viết: “Nhẫn kim cương” Lâm Sâm Sâm. “Ặc, mẹ còn nghĩ con ở trong phòng đọc cái gì mà không xuống dưới ăn cơm, khó khăn lắm mới kêu xuống thì cầm quyển sách không rời tay, thì ra đã bị con bé mê hoặc?”

Đông Húc Lãng giật mình, ánh mắt lơ đãng vẫn còn nhớ lại tình tiết vừa rồi, đợi đến lúc anh phục hồi lại tinh thần thì đột nhiên vỗ mặt bàn khen ngợi: “Tài, thật sự là quá tài tình!”

“Hay như vậy sao? Mẹ không tin.” Thẩm Bích Tâm bỗng nhiên cảm thấy hứng thú, mở trang đầu tiên ra đọc.

Mười giờ đêm, Thẩm Bích Tâm gõ cửa phòng bảo bối: “Quyển này xem xong rồi, còn quyển nào nữa không?”

Đông Húc Lãng đang nằm sấp trên giường đọc sách, chỉ chỉ trên bàn học: “Tất cả ở kia, mẹ đừng lấy hết, để lại cho con hai quyển.”

Thẩm Bích Tâm thuận tay cầm hai quyển, đi ngang giường gõ lên đầu anh: “Tiểu tử thối, đi ngủ sớm đi, đừng thức trễ quá.”

Đông Húc Lãng ngẩng đầu, đáp lại một câu: “Mẹ tự nói mẹ đi.”

Ba giờ sáng, Đông Húc Lãng đọc sách lâu cảm thấy đói bụng, xuống nhà tìm đồ ăn thì phát hiện trong thư phòng còn ánh đèn. Anh đi qua đẩy cửa ra nhìn thử, không phải ba già mà là mẹ già. “Mẹ già, còn chưa ngủ sao?”

Thẩm Bích Tâm bị tiếng động làm giật mình, vuốt ngực quay đầu đánh anh: “Tiểu tử thối, con muốn hù chết bà già này sao, đang đọc đến vụ án chặt xác, con lại bước vào mà không gõ cửa?”

Đông Húc Lãng cười ha ha: “Mẹ một mình ở trong thư phòng đọc tiểu thuyết điều tra phá án chẳng lẽ không sợ sao?”

Thẩm Bích Tâm trừng mắt: “Mẹ sợ ở trong phòng sẽ ảnh hưởng đến ba con nghỉ ngơi.” Bà cầm quyển sách hỏi: “Con tới rất đúng lúc, chỗ này mẹ không hiểu, con giải thích cho mẹ chút đi.”

Đông Húc Lãng kéo một cái ghế bên cạnh bà ngồi xuống: “Chỗ nào không hiểu?”

“Con xem, chỗ này nói anh ta rõ ràng từ lỗ tròn nhỏ nhìn thấy hung thủ sử dụng hung khí, nhưng vì sao người chết không phải bị hung khí này giết chết?”

“À, mẹ đã bỏ qua một đoạn, con cho mẹ lật lại, mẹ xem chỗ này viết anh ta từ lỗ tròn nhỏ nhìn thấy tình hình hung thủ phạm tội, thực tế tình huống là......”

“Ồ, hóa ra là như vậy, mẹ đọc thiếu một tờ cho nên không hiểu, tình tiết này thật sự đủ làm người ta phải rùng mình. Đứa nhỏ này nghĩ ra được những thứ này mà lại không đi làm công an thật sự quá lãng phí.”

Đông Húc Lãng nghe mẹ nói xong, không nhịn được cười ha ha đứng lên, cười ngặt ngẻo không ngừng, dường như muốn đau hai bên sườn.

“Chẳng lẽ không đúng sao? Mẹ thực sự rất bội phục con bé. Con xem tên sách đều là gì nhẫn kim cương, hoa hồng vàng, một đôi giày múa màu hồng các loại. Không biết còn tưởng rằng đây là tiểu thuyết ngôn tình, ai biết lại ẩn giấu huyền cơ như vậy, phác họa nhân vật mập mờ, lôi cuốn người đọc, làm người đọc muốn......”

Không đợi mẹ già nói xong, Đông Húc Lãng đã tự động đứng lên: “Muốn ngừng mà không được đúng không? Tên sách rất có ý nghĩ, đều là manh mối quan trọng trong các vụ án. Cô gái này không đơn giản, nói thật là từ khi con sinh ra đến bây giờ, con chưa từng bội phục cô gái nào, trước mắt chỉ có hai người, một là nữ sĩ Thẩm Bích Tâm, hai là cô gái đó.”

“Cút, Tiểu Lâm người ta mới không cần sự bội phục hiếm lạ của con.” Cứt ngựa mà đòi thị uy. Trong lòng Thẩm Bích Tâm cảm thấy rất dễ chịu.

“Mẹ đừng khinh thường con, con đã hạ quyết tâm theo đuổi cô ấy.”

Thẩm Bích Tâm bỗng nhiên nghiêm túc đứng lên: “Mẹ nói bao nhiêu lần rồi, con bé sẽ không đồng ý, con sao cứ phải lãng phí thời gian đi nhổ một cái đinh kia chứ?”

“Càng khó khăn thì càng có sức khiêu chiến, từ nhỏ đến lớn mẹ có gặp được chuyện gì làm khó được con không? Con nhất định sẽ mang cô về nhà thật tốt lành cho mẹ xem.”

Thẩm Bích Tâm gấp sách lại, liếc mắt nhìn anh: “Đóng lại giấc mộng thiên thu của con đi.”

Chạng vạng ngày hôm sau trên bàn cơm, tinh thần hai mẹ con Đông Liệt Vũ và Thẩm Bích Tâm không tốt, ba Đông cảm thấy rất hiếu kỳ: “Mẹ con hai người tối hôm qua làm gì mà ngủ đến giữa trưa hôm nay mới dậy hả?”

Đông Húc Lãng cắn đũa đùa giỡn đáp: “Đọc sách con dâu của ba viết, ba có muốn đọc hay không?”

Thẩm Bích Tâm hung hăng trừng mắt nhìn anh trách mắng: “Không được ở trước mặt ba con nói bừa, bát tự còn chưa có không được nói bậy.”

Khi anh đùa giỡn, Đông Liệt Vũ cũng nghiêm mặt giáo huấn: “Ngồi thẳng lưng ăn cơm cho ba, nhìn xem giống cái gì, có ra một người lính không hả?”

Đông Húc Lãng biết bây giờ nói chuyện này với bọn họ còn hơi sớm, nên anh thẳng lưng ăn cơm không nói chuyện nữa. Anh nhanh chóng ăn xong hai chén cơm rồi thay quân phục bước ra khỏi cửa, đi tới cửa thì giống như cũ cung kính nói: “Ba mẹ, con về học viện không quân.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Cyclotron, Hắc Linh, Jolie Quynh, conluanho, diep diep, phamloan1991, phuongle96, tngh218000, trạch mỗ
     
Có bài mới 24.12.2014, 13:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 4039 lần
Điểm: 11.43
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Người chồng tốt - Vân Ngao - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Quà giánh sinh nhé :D

Chương 5 :

Editor: Băng

Lâm Sâm Sâm mới vừa đến cổng tiểu khu chợt nghe phía sau có tiếng đàn ông hô lớn: “Lâm Lâm, Lâm Lâm!” Cô nhất thời bàng hoàng, còn cho là đang kêu người khác, đến khi người đàn ông kia gọi to: “Lâm Sâm Sâm!” Cô mới giật mình cảm thấy tiếng nói kia hơi quen. Lâm Sâm Sâm vừa xoay người lại thì người đàn ông kia đã bước đến, hai người xém nữa đã chạm vào nhau.

Đông Húc Lãng cười tươi chào cô: “Hi!” Anh cười tươi đến nỗi mắt anh chỉ là một đường thẳng nằm ngang. Hôm nay anh mặc áo sơmi màu lam với quần tây màu đen, cho dù không có quân phục làm nổi bật nhưng vẫn có tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn, vô cùng khí thế.

Cảm giác áp bách lại tới nữa, Lâm Sâm Sâm không tự giác nheo mắt lại, vô cùng khách sáo nói: “Xin chào!”

Đông Húc Lãng không vòng vo, nói thẳng vào vấn đề: “Lâm Sâm Sâm, hôm nay tôi tới tìm cô là muốn kết giao bạn bè với cô. Không nói gạt cô, từ ngày tôi gặp mặt cô ở nhà tôi, tôi đã có thiện cảm với cô, hy vọng cô có thể cho tôi một cơ hội để tôi được hiểu hơn về cô.”

Lâm Sâm Sâm nghe vậy cảm thấy vô cùng kinh ngạc, cô còn chưa từng gặp người đàn ông nào nói trắng trợn như vậy. Cô rất thích tính tình thẳng thắn của anh, nhưng vẫn nói rõ ràng: “Vô cùng cảm tạ anh đã khen, tôi cũng thích ý tưởng kết giao bạn bè, nhưng tôi thích cuộc sống độc thân, nhất định sẽ không tiến thêm đến mức thân thiết.”

Mắt Đông Húc Lãng xoay chuyển, bỗng cười ngượng ngùng nói: “Tôi nói là bạn bè bình thường, cô không nên hiểu sai.”

Lâm Sâm Sâm nhíu mày lại, người này! Một giây trước trên mặt còn có biểu cảm nghiêm túc yêu cầu kết bạn, giây tiếp theo đã thay đổi thành nét mặt lưu manh, quả thực không biết phải đối phó thế nào, cô đồng ý anh: “Yên tâm, tôi vĩnh viễn sẽ xem anh là bạn bè bình thường không làm anh thất vọng.”

Lúc này đến phiên Đông Húc Lãng nhíu mày, chỉ là vui đùa một chút, cô gái này lại tính toán với anh như vậy. Anh phát huy tinh thần làm mặt dày của mình, cả vú lấp miệng em: “Kỳ thực bạn bè bình thường cũng chia ra rất nhiều loại, ví dụ như vợ chồng là một loại. Có một quyển sách nói vợ chồng thường là bạn bè bình thường, bạn bè rất tốt ngược lại không thành vợ chồng.”

Đây là cái logic gì? Từ trước đến nay Lâm Sâm Sâm luôn lạnh nhạt cũng bị nụ cười không đứng đắn của anh lừa gạt: “Quyển sách này có phải là do cô viết hay không?”

Đông Húc Lãng thuận thế khoe tài: “A, làm sao anh biết?” Câu chuyện đang đến hồi cao trào, một giọt nước không thức thời đột nhiên rơi trên mũi của anh, ngay sau đó giọt thứ hai, giọt thứ ba...... Ôi, thật sự là không xong rồi, tại sao lại đổ mưa cơ chứ. Anh còn dự tính hẹn cô đi chơi, ông trời thật không nể mặt. Rõ ràng không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, anh nhanh chóng tiến dần từng bước.

Không đợi anh mở miệng, Lâm Sâm Sâm thúc giục: “Mưa rồi, anh về đi, chạy nhanh lên, nếu không sẽ trúng mưa đó.”

Tại sao bọn họ lại bị ngăn cản như vậy? Đông Húc Lãng oán giận trong lòng. Không phải nói gần quan được ban lộc (*có nghĩa là gần người có thế lực nên được lợi trước) sao, tại sao lại bị đuổi đi như vậy chứ.

“Đừng chần chừ nữa, trời mưa lớn lắm đó, tôi cũng phải về nhà rồi, hẹn gặp lại sau!” Lâm Sâm Sâm quay đầu bước đi.

“Đợi chút.” Đông Húc Lãng nắm cánh tay của cô lại.“Tôi có việc tìm cô.”

“Lần sau rồi nói.” Sao lại không đi đi, Lâm Sâm Sâm sốt ruột thay anh.

“Không được, tôi khó khăn lắm mới rảnh, hôm nay nhất định phải nói. Tôi vào nhà cô, thuận tiện trú mưa luôn.” Anh giống như hạ lệnh xuống, không cho cự tuyệt.

“Không được.” Lâm Sâm Sâm không hề nghĩ ngợi cự tuyệt. Đừng nói là người đàn ông xa lạ, người quen cũng không thể vào nhà cô.

Mưa bắt đầu rơi nặng hạt, Đông Húc Lãng kéo cô qua cổng tiểu khu trú tạm vào một mái hiên, nét mặt vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi lấy danh nghĩa là một người lính cam đoan với cô, sẽ không làm chuyện vô lễ với cô, tôi thực sự muốn nói chuyện với cô.”

Lâm Sâm Sâm vẫn cự tuyệt như cũ, nhìn mưa càng lúc càng tô, cô thản nhiên nói: “Dù sao bây giờ cũng không đi được, có việc gì thì nói ngay tại đây đi.”

Đông Húc Lãng nhìn người đi đường đang trú mưa bên cạnh, dù sao cũng không có nói chuyện xằng bậy gì nên gật đầu nói: “Cũng tốt, chúng ta nói chuyện về tiểu thuyết của cô đi.”

Lâm Sâm Sâm bật cười: “Chuyện quan trọng anh muốn nói là chuyện này?”

“Không sai.” Đông Húc Lãng gật đầu thừa nhận.

Một cô gái đứng gần bọn họ nhất, bộ dáng ngây thơ hoạt bát vươn tay ra, cảm nhân bọt nước lạnh lẽo văng tung tóe trong lòng bàn tay, thấp giọng ngâm nga: “Em nhớ lại mùa hè năm đó, mưa to mang anh đến bên em, em thấy khuôn mặt dầm mưa ướt đẫm, còn có một lá cây dính lại trên tóc. Khi đó chúng ta bị nhốt ở ven đường, thế giới chỉ là một mái hiên nho nhỏ, anh nói nếu mưa cứ rơi mãi đến ngày mai, chúng ta sẽ đứng bên nhau vĩnh viễn. Rain......falling in my heart, giọng nói của anh vẫn in sâu trong lòng em, thế giới thay đổi anh cũng thay đổi, em ở chân trời góc biển. Rain......falling in my heart, lời hứa của anh tuy rằng không hề thực hiện, yêu là hạt mưa dừng lại ở ngày hôm qua, vĩnh viễn không bao giờ tạnh.” (*đây là một bài hát)

Bài hát này Lâm Sâm Sâm cũng biết hát, đó là bài hát Rain của Phạm Hiểu Huyên. Cô cũng đã từng yêu, từng vui vẻ hát bài này, bây giờ cũng vẫn thích nghe bài hát này, nhưng cũng đã mất đi cái vẻ ngây thơ thuần khiết ngày xưa khi hát bài này. Cô không nhịn được thoáng nhìn cô gái bên kia, cô gái đó nhìn cô cười cười, lại bắt đầu hát một bài hát khác để xua tan nhàm chán.

Đông Húc Lãng dường như cũng đắm chìm trong tiếng hát của cô gái đó, quên mất lời nói của mình. Chờ anh phục hồi lại tinh thần, mới phát hiện không gian nhỏ hẹp này càng ngày càng nhiều người bước vào. Anh nhớ tới câu từ của bài hát kia: Khi đó chúng ta bị nhốt ở ven đường, thế giới chỉ là một mái hiên nho nhỏ, anh nói nếu mưa cứ rơi mãi đến ngày mai, chúng ta sẽ đứng bên nhau vĩnh viễn. Viết thật tốt, cùng người mình yêu chen chúc tại một chỗ trú mưa quả thật là một chuyện lãng mạn, anh vô cùng cảm thán trong lòng, cơ thể bất giác tiến đến gần Lâm Sâm Sâm hơn.

Lâm Sâm Sâm đột nhiên cảm giác có một hơi nóng đứt quãng phun lên tai trái của mình, đó là vị trí đứng của Đông Húc Lãng. Cô quay đầu nhìn anh, lại phát hiện đôi mắt sáng ngời của anh đang nhìn cô chằm chằm. Cái loại cảm giác nóng bỏng này làm cô không cản được, chỉ chuyển tầm mắt sang chỗ khác, không dám giằng co với anh nữa. Cô nhẹ nhàng lui về phía sau, kéo giãn khoảng cách với anh.

Anh rốt cục mở miệng: “Tôi liên tục mấy ngày mất ăn mất ngủ đọc tiểu thuyết của cô, muốn ngừng mà không được giống như bị mê muội, giống như......” Anh dừng một lát, giọng nói trầm thấp: “Giống như có cảm giác với cô.”

Cơ thể Lâm Sâm Sâm cứng đờ, bỗng nhiên tim đập khác thường, nhưng vẻ mặt vẫn trấn định như trước, làm bộ không hiểu hàm ý trong lời của anh: “Anh chỉ dùng vài ngày là đọc xong, tôi lại phải dùng 6 năm để viết ra nó.”

Đông Húc Lãng nhận thấy cô đang kéo giản khoảng cách nên tiến gần lại cô, còn cố ý hạ thấp đầu xuống khẽ nói bên tai cô: “Không nói gạt cô, mỗi đêm tôi đều phải đọc tiểu thuyết của cô mới có thể ngủ được, giống như thuốc ngủ vậy, rất khó bỏ, có lẽ cả đời cũng khó bỏ.”

Anh nói ra những từ quá mức kích thích, không hợp với vẻ ngoài chững chạc của anh, làm cho cô nghĩ rằng anh đang trêu đùa cô, cô lựa chọn quay mặt đi không nói.

Đông Húc Lãng nhìn chằm chằm sắc mặt âm trầm của cô, bỗng nhiên nhớ tới cô đối với người khác phái luôn phòng bị, thầm mắng trong lòng bản thân đã biểu hiện quá mức lỗ mãng. Anh hạ giọng xuống, giảng hòa: “Tôi, ừ, cô đừng để ý, tôi không có ý tứ gì khác, tôi chỉ đang khen tiểu thuyết của cô rất hay, thực sự, ngay cả mẹ tôi cũng bị tiểu thuyết của cô mê hoặc, nửa đêm không ngủ được chạy đến thư phòng đọc, vừa đọc vừa sợ hãi, sợ hãi nhưng lại không nhịn được lại tiếp tục đọc, tôi đến thư phòng xém nữa làm bà hoảng sợ. Cô, cô không giận chứ?”

Lâm Sâm Sâm thở dài, quay mặt lại, nhìn anh nói: “Anh nếu thật sự muốn làm bạn bè với tôi, về sau đừng nói những từ như vậy nữa, tôi không thích nghe.”

“Mặc kệ cô tin hay không tin, những lời tôi nói đều là sự thật.” Lúc anh nói những lời này biểu vô cùng chân thành.

Lâm Sâm Sâm cũng không cảm kích, nhìn xa xa lạnh nhạt nói: “Tôi đã nói rõ lập trường của mình với dì Thẩm, cũng hy vọng anh có thể tôn trọng suy nghĩ của tôi. Tạnh mưa rồi, anh về đi.” Nói xong, cô xoay người đi thẳng ra cửa hành lang, lướt qua tầm mắt của anh.

Đông Húc Lãng lại nhớ tới câu từ của bài hát kia: Nếu mưa cứ rơi mãi đến ngày mai, chúng ta sẽ đứng bên nhau vĩnh viễn. Đáng tiếc mưa không rơi mãi đến ngày mai, bọn họ cũng không có tâm ý tương thông. Đường cách mạng gian nam, đồng chí cần cố gắng nhiều!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Cyclotron, Hắc Linh, Jolie Quynh, conluanho, diep diep, phuongle96, tngh218000, trạch mỗ, winter snow
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 68 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: auduonglamninh, bebang, dangtai88, Google [Bot], Hoacat712, HoangAnh97, Hà Hương Giang, Loan Bùi, lu haj yen, ngọc đặng, nula, Red ruby, rin rin, Sweetheart1007, thaorva, Thảo TNLuân, vyda và 296 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.