Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Bảo bối - Neleta

 
Có bài mới 13.12.2014, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 60:


Không cần lại vất vả giấu diếm thân thế của mình với các ca ca, hơn nữa các ca ca còn càng thương cậu, Tiểu Bảo hạnh phúc nghĩ. Chỉ là thân thể cậu cũng không bởi vì chút hạnh phúc này mà có chuyển biến tốt, nếu trong cơ thể Tiểu Bảo không có dưỡng công thì lúc cậu chịu hình có thể cũng đã chết. Bởi vì có dưỡng công, Tiểu Bảo tiếp tục chống đỡ, nhưng cũng chỉ là tiếp tục chống đỡ. Tiểu Bảo không có tập võ, không hiểu như thế nào lợi dụng dưỡng công đến mau chóng khôi phục. Sau khi khóc lớn một hồi, Tiểu Bảo sốt cao liên tục không lùi, môi đều cháy đến khô nứt . Ba ngày này, Diệp Địch vẫn ôm Tiểu Bảo. Trời rất lạnh, phòng trong tuy nói có lô hỏa, nhưng vẫn là lạnh, Diệp Địch liền dùng thân thể của chính mình làm ấm Tiểu Bảo.

“Nhị ca, Tiểu Bảo thế nào ?”

Hai má dán lên đầu Tiểu Bảo, lo lắng trong mắt Diệp Địch vơi đi một chút: “Không còn nóng như vậy.”

Lam Vô Nguyệt đi đến bên giường, sờ sờ cái trán Tiểu Bảo, quả thật so với ngày hôm qua thấp chút. Dựa theo tình huống trước mắt của Tiểu Bảo mà nói, phải tĩnh dưỡng, chính là nơi này rất không an toàn .

Diệp Địch nhìn ra do dự trong mắt Lam Vô Nguyệt, hỏi: “Có phải người của Tước trang tìm đến đây hay không?”

Lam Vô Nguyệt lắc đầu nói: “Không phải, bất quá bên ngoài hơn mấy con chim, tiểu Bối luôn luôn kêu, ta cùngChuđại ca lo lắng là điểu Tước trang. Nhị ca, nơi này chỉ sợ cũng không an toàn , chúng ta rời đi.”

“Nhưng cục cưng còn bệnh .” Diệp Địch cúi đầu, Tiểu Bảo đang mê man . Trong đầu hiện lên một ý niệm, Diệp Địch ngẩng đầu nói: “Vô Nguyệt, có thể giúp ta mua chút thảo dược hay không?”

“Nhị ca?” Lam Vô Nguyệt lập tức nghĩ tới cái gì.

“Ta công phu không tốt, người xấu đến đây chỉ biết vướng chân ngươi, ta không làm độc, liền làm chút mê dược, phòng thân.” Vẫn chưa hoàn toàn từ trong ý niệm “Chính mình hạ độc hại chết người nhà” thoát ra, Diệp Địch vừa nói đến “Độc” liền nhịn không được phát run. Nhưng vì cục cưng cùng Vô Nguyệt, hắn phải làm chút gì đó.

Lam Vô Nguyệt thản nhiên nở nụ cười: “Nhị ca, ta chờ những lời này của ngươi thật lâu .”

Diệp Địch vừa nghe, ngại ngùng nhếch miệng, cường điệu: “Ta không làm độc, chỉ làm mê dược.”

“Vậy là đủ rồi.”

Diệp Địch nói vài loại thảo dược, còn có mỗi loại thảo dược mua bao nhiêu, Lam Vô Nguyệt đầu óc tốt, nhất nhất ghi tạc trong lòng. Thảo dược này không thể mua ở một dược hiệu, y lưu Chu đại ca canh giữ ở khách sạn, tự mình đi bốc thuốc.

Mang theo khuôn mặt được trời ban tặng, Lam Vô Nguyệt thực dễ dàng đưa tới người khác chú ý, cho nên lúc xuất môn y vẫn sẽ mang mũ sa trên đỉnh đầu để che khuất mặt. Ra khách sạn, đầu tiên ngửa đầu nhìn nhìn thiên không, không có phát hiện ưng. Lam Vô Nguyệt nhìn điểu trên cây phụ cận vài lần, đem vành mũ kéo xuống, bước nhanh hướng đến ngã tư đường. Điểu của Tước trang cùng điểu bình thường không có gì khác biệt, rất khó nhận ra, cho nên hiện tại vừa thấy đến điểu, Lam Vô Nguyệt liền phá lệ cẩn thận.

Hôm nay là ngày thứ bảy, cửa hàng trên ngã tư đường đều khai trương , sạp bán các loại đồ cũng bày ra, hấp dẫn không ít người nghỉ chân. Đám hài tử cầm tiền mừng tuổi ở trước sạp bán thức ăn vặt chạy tới chạy lui, trên ngã tư đường náo nhiệt cực kỳ. Lam Vô Nguyệt vẫn là thân trường sam hôi sắc (màu xám), mang mũ sa ở giữa một đám người thân vận đồ mới cũng không bắt mắt. Thực thuận lợi mua được dược thảo, còn kém hai vị dược liền xong , Lam Vô Nguyệt chưa quên cẩn thận xem xét bốn phía. Không có cái gì khác thường, y hướng đến một gian dược phô cuối cùng.

Một con ưng không tiếng động dừng ở trên đại thụ nơi ngã tư, Lam Vô Nguyệt vừa vặn tiến vào gian dược phô. Cái cây kia cách gian dược phô kia còn rất xa, nhãn ưng lại chuẩn xác bắt giữ đến tung tích Lam Vô Nguyệt. Nó cúi đầu kêu vài tiếng, năm sáu con điểu từ bên cạnh nó bay qua, rất nhanh liền dừng ở trên nóc nhà gian dược phô. Một lát sau, trong mấy ngõ nhỏ hai bên ngã tư đường trào ra rất nhiều người, rất nhanh hướng tới gian dược phô kia.

Dược phô rất ít người, Lam Vô Nguyệt rất nhanh mua xong dược. Thanh toán bạc mang gói dược vừa muốn đi, thân thể y bởi vì nguy hiểm tới gần mà mạnh mẽ buộc chặt, hướng ra phía ngoài nhìn lại, ngay sau đó ánh mắt mở to.

“Bính!”

Một cước đá bay một người vừa hướng đến y vọt tới, Lam Vô Nguyệt xoay người nhảy lên đại đao đang huy đến, tiếp theo lại hai chân đá văng ra hai người, y lao ra dược phô.

“Bắt lấy y!”

“Đừng cho y chạy!”

Lam Vô Nguyệt chỉ có một bàn tay đem bao dược tùy tay để trên một cái sạp, rút ra kiếm. Trên ngã tư đường lập tức lâm vào hỗn loạn. Lúc này người đến cũng không phải chỉ là hơn mười hai mươi tên, Lam Vô Nguyệt rất nhanh liền bị tầng tầng vây lên. Kiếm trong tay không biết đâm xuyên qua bao nhiêu người, trong lòng Lam Vô Nguyệt khiếp sợ thực lực Tước trang, thế nhưng có thể phái ra nhiều người như thế.

“Hung tặc! Ngươi giết Diệp chưởng môn của Côn Sơn phái, ngay cả hai vị phu nhân của minh chủ cũng không buông tha, ta hôm nay nhất định phải bắt ác tặc ngươi!”

Trong hỗn chiến, có người gào to một tiếng như thế, Lam Vô Nguyệt động tác tạm dừng. Chật vật né tránh một kiếm, đau đớn trên cánh tay bừng tỉnh y. Vẫy lui một đám người vừa tiến lên, y hô to: “Cái gì Diệp chưởng môn! Cái gì phu nhân?! Các ngươi tìm lầm người!”

“Chúng ta tìm chính là ngươi!” Tên còn lại quát, “Ngươi chính là ác đồ dùng Nhiếp gia đao làm xằng làm bậy! Diệp chưởng môn chính là chết ở trên họa đao của Nhiếp gia đao, ngươi còn giết tam phu nhân cùng tứ phu nhân của minh chủ! Dù cho ngươi là người Nhiếp gia, chúng ta hôm nay cũng không tha ngươi!”

“Vu khống! Các ngươi có chứng cớ gì chứng minh là ta làm !” Lam Vô Nguyệt kinh hãi, càng nhiều hơn là giận dữ.

” Điểu truy theo ngươi chính là chứng cớ! Trên người ngươi có máu của Diệp chưởng môn cùng hai vị phu nhân!”

“Phóng cẩu thí con mẹ ngươi! Côn Sơn phái ở đâu? Lâm phủ ở đâu? Nếu là ta làm, ta có thể trong vài ngày bỏ chạy xa như thế sao?”

“Không phải ngươi làm, cũng có liên quan tới ngươi! Bằng không Tước điểu vì sao truy ngươi không buông? Ngươi đừng nói lúc trước kẻ dùng đao họa giết chết võ lâm đồng đạo không phải là ngươi! Giao ra Nhiếp gia đao!”

“Lũ ngu xuẩn các ngươi!”

“Giết y! Vì Diệp chưởng môn cùng phu nhân báo thù! Cầm lại Nhiếp gia đao!” Lại có người cố ý hô lên.

“Nhiếp gia đao chỉ thuộc về Nhiếp gia!”

Lam Vô Nguyệt hiểu được đây là chuyện gì, có người hãm hại y! Lũ ngu xuẩn này nhận định người là y giết, căn bản sẽ không nghe y giải thích! Kiếm trong tay Lam Vô Nguyệt vì chủ nhân phẫn nộ mà phát ra rống giận, điều động toàn bộ nội công A Mao cho y trong cơ thể, y điên cuồng mà chém giết mọi người bên cạnh. Hiện tại dù cho y nói chính mình là Lam Vô Nguyệt, cũng đều không có người tin tưởng. Sáu năm , giang hồ sớm đã thị phi điên đảo. Những người này mang danh là báo thù, sự thật là muốn Nhiếp gia đao! Một thanh Nhiếp gia đao liền dẫn nhiều tham lam như vậy!

Ngay khi Lam Vô Nguyệt lâm vào trong huyết chiến, một người một hầu từ bên ngoài giết những người đó trở tay không kịp, người nọ vọt vào nắm lấy Lam Vô Nguyệt bỏ chạy. Lam Vô Nguyệt đã giết đỏ cả mắt lại không quên lấy theo kia mấy bao dược. Ưng từ trên cây bay lên đuổi kịp bọn họ, những người đó cũng đuổi theo qua.

“Chi chi chi chi! !” Hầu tử đang bôn chạy hướng tới con ưng trên không trung rống giận.

Lam Vô Nguyệt đem bao dược nhét vào trong tay người nọ, rất nhanh nói: “Chuđại ca, nhị ca ta cùng Tiểu Bảo đâu?”

“Tiểu Bối phát hiện con ưng ưng, ta chạy nhanh tới tìm ngươi, không nghĩ tới ngươi quả nhiên đã xảy ra chuyện! May mắn tiểu Bối phát hiện đúng lúc.”

Kéo Lam Vô Nguyệt quẹo trái quẹo phải, chuyên môn hướng đến nơi nhiều người mà chạy, Chu đại ca hỏi: “Đó là người Tước trang?”

“Không hoàn toàn.” Không có thời gian giải thích, Lam Vô Nguyệt quay đầu nhìn nhìn, nói: “Chu đại ca, bọn họ là hướng ta đến, ta dẫn dắt bọn họ rời đi, ngươi dẫn nhị ca ta cùng Tiểu Bảo đi!”

Chuđại ca không chút nghĩ ngợi nói: “Đừng nói lời ngốc, có con chim này ở đây chúng ta ai cũng đều dẫn không thoát những người đó. Ngươi không phát hiện con ưng kia chính là con trước đó theo chúng ta sao? Nhiều thêm một người, chúng ta còn an toàn chút. Đừng nói nữa, lên ngựa!”

Lam Vô Nguyệt nhìn lên chăm chú, phía trước quả nhiên có hai con ngựa. Ngẩng đầu, con ưng kia đang bay trên đỉnh đầu bọn họ, y hận không thể tự mình mọc hai cánh, bay lên trời đem con ưng kia làm thịt. (= =b)

Lên ngựa, liều mạng chạy đến cửa thành, Lam Vô Nguyệt cùng Chu đại ca dần dần thoát khỏi lũ người truy bọn họ. Hai người ra khỏi cửa thành một đường đuổi về phía trước, Diệp Địch mang Tiểu Bảo trốn đi trước.

“Lam huynh đệ, tr6en đường chúng ta không ngừng chạy, đuổi về phía Phàm cốc.”

Lam Vô Nguyệt nhíu chặt mi tâm: “Nhưng này không phải đường đi Kiến Trữ trấn.”

Chu đại ca đồng dạng thần sắc ngưng trọng: “Chúng ta không có khả năng lại quay trở lại, chỉ có thể đi đường vòng. Như vậy cũng tốt, miễn cho bọn họ phát hiện Phàm cốc.”

“Cũng chỉ có thể như vậy .”

Hai người chạy một trận, phía trước xuất hiện một con ngựa, trong lòng người trên ngựa đang ôm một người. Nhìn thấy hai người kia, Lam Vô Nguyệt thoáng nhẹ nhàng thở ra.

“Vô Nguyệt! Ngươi bị thương? !” Diệp Địch hoảng hốt nhìn vết thương trên cánh tay và trên kiếm của  Lam Vô Nguyệt.

Lam Vô Nguyệt nhấc lên mũ sa: “Không ngại. Nhị ca, Tiểu Bảo thế nào?”

“Chu đại ca điểm huyệt ngủ của cục cưng.”

“Vậy cho nhóc ngủ đi. Nhị ca, chúng ta phải đi đường vòng đến Kiến Trữ trấn.”

“Hảo.”

“Nhị ca, đây là dược của ngươi. Ngươi ở trên đường phối đi.”

“Ân.”

Bao dược dính vết máu bắt ở trước cổ mã, Diệp Địch khàn khàn nói: “Tam đệ, đều do ta, ta không nên cho ngươi đi…”

“Nhị ca!” Đánh gãy nhị ca tự trách, Lam Vô Nguyệt cười cười, “May mắn ngươi cho ta đi mua dược, bằng không ở khách điếm chúng ta càng trốn không thoát . Nhị ca, đi thôi.”

“Hảo.”

“Tiểu Bối, lại đây, ngươi huy mã tiên.”

“Chi chi chi.” Tiểu Bối từ trên ngựa Chuđại ca lập tức nhảy đến trên ngựa Lam Vô Nguyệt, lấy qua roi thực không ôn nhu mãnh liệt quất mã mông một cái. Con ngựa hí vang một tiếng lập tức bỏ chạy. (dữ = =b)

Chớp rơi lệ nóng trong hốc mắt, Diệp Địch đuổi kịp Tam đệ, ngẩng đầu hoảng hốt nhìn con ưng trên trời một lát, hắn ôm chặt Tiểu Bảo.

………………..

Hai bình dược thoát khỏi lũ chim mà Phàm Cốt cho Lam Vô Nguyệt lại vô dụng đối với con ưng kia. Chỉ cần con ưng kia ở đây, bầy chim bị hương hoa lừa đi có thể bay trở về. Hơn nữa con ưng kia bay thật sự cao, cho dù là bắn tên cũng rất khó bắn rơi. Dọc theo đường đi trốn đông trốn tây, sau khi vào đêm, mấy người đang nghỉ chân ở trong rừng. Trong rừng cây nhiều, cho dù chim chóc đưa tới những người đó, bọn họ cũng phải chạy trối chết.

Biết có người xấu đang truy bọn họ, Tiểu Bảo dọc theo đường đi không rên một tiếng, chẳng sợ xương đùi bởi vì ngựa xóc nảy đau đến ra vài thân mồ hôi lạnh, Tiểu Bảo cũng không ra tiếng, rên cũng không rên, cậu không cần liên lụy các ca ca, không cần làm sao chổi. Nhưng Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch làm sao nhìn không ra gương mặt càng ngày càng tái nhợt cùng thân mình không ngừng phát run của Tiểu Bảo, làm sao lại nhìn không ra trên trán cậu toát ra mồ hôi không phải là vì nóng. Hai người ở loại thời điểm này chỉ có thể lựa chọn giả vờ không biết.

Tựa vào trên cây, băng bó miệng vết thương cho Lam Vô Nguyệt xong, Diệp Địch chặt chẽ đem Tiểu Bảo hộ vào trong ngực. Cuối cùng ngừng lại, Tiểu Bảo lặng lẽ thở hắt ra, giảm bớt cơn đau trên người. Lau mồ hôi lạnh thỉnh thoảng toát ra trên đầu Tiểu Bảo, Diệp Địch cắn chặt môi. Lam Vô Nguyệt nắm chặt thời gian nấu dược cho Tiểu Bảo, cùng Chu đại ca uy nhóc uống lên.

“Nhị ca, ta ôm Tiểu Bảo, ngươi đi phối dược.”

“Ân!”

Đem Tiểu Bảo giao cho Tam đệ, Diệp Địch khởi động hai chân đang run lên, lấy ra mấy bao dược kia. Đã bao lâu không có phối dược qua? Đến khi Diệp Địch mở ra bao dược, hắn kinh ngạc nhìn thảo dược bên trong từng dị thường quen thuộc, nay lại xa lạ vạn phần.Tay, run nhè nhẹ.

“Diệp huynh đệ, ngươi biết y thuật a?” Ở loại thời điểm khẩn trương này, Chu đại ca muốn tìm chút chuyện đến phân tâm.

Diệp Địch hoàn hồn, lại không biết nên làm sao trả lời, nói hắn thích độc sao? Lam Vô Nguyệt mở miệng thay nhị ca giải thích : “Chuđại ca, nhị ca ta biết một ít y thuật, bất quá nhị ca ta lợi hại nhất là độc. Hắn là cao thủ dụng độc.”

“Nha?” ánh mắt Chu đại ca nhìn Diệp Địch thay đổi.

Diệp Địch cúi đầu.

Lam Vô Nguyệt nhìn nhị ca nói: “Mới trước đây ta bị độc phong chích , suýt nữa chết. Từ sau lúc đó nhị ca liền bắt đầu học độc . Nhị ca thiên phú cực cao, có thể nói là vô sự tự thông. Nhị ca không có bái sư, đều là tự mình cân nhắc. Ta cùng đại ca thường xuyên bị nhị ca bức ăn độc dược đắng chết người, nếu không phải nhị ca làm như thế, sáu năm trước ta cùng đại ca đã sớm bị độc chết .”

Diệp Địch xoa xoa ánh mắt, có giọt nước đọng trên bao dược.Chuđại ca nhìn nhìn Diệp Địch, hỏi ra nghi vấn trong lòng: “Lúc Nhiếp gia bị diệt môn, Đô Môn bảo cũng có nghe thấy. Vì sao bọn họ nói là Diệp huynh đệ hạ độc?”

“Không, phải…” Một đạo thanh âm suy yếu vang lên. Diệp Địch đang thống khổ không thôi ngẩng đầu, nước mắt hạ xuống. Lam Vô Nguyệt rớt ra một chút thảm, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn gầy yếu trong lòng.

Liếm liếm cái miệng khô nứt, Tiểu Bảo cố gắng phát ra âm thanh: “Không, phải… Hảo, ca ca…”

“Cục cưng…” Diệp Địch thanh âm phát run, mặc kệ bao nhiêu người nói là hắn hạ độc, cục cưng đều nhận định không phải hắn.

Lam Vô Nguyệt phủ lên mắt Tiểu Bảo, làm cho nhóc ngủ, sau đó lại nhìn về phía nhị ca, trầm thanh nói: “Nhị ca ta với tính tình này nếu hạ độc người trong nhà, trừ phi hắn bị Quỷ quái quấn thân. Hắn dù là độc chết chính mình, cũng sẽ không độc sát huynh đệ.”

“Vô Nguyệt…” Nước mắt Diệp Địch có làm sao cũng lau không xong.

Chuđại ca không khỏi hỏi: “Ba huynh đệ các ngươi cảm tình nhất định rất tốt đi?”

Lam Vô Nguyệt vẫn là nhìn nhị ca: “Đúng vậy, ba huynh đệ chúng ta là thân huynh đệ, chẳng qua dòng họ bất đồng thôi. Cha nương đối với ta cùng nhị ca so với đối đại ca còn tốt hơn, đại ca lại đối với chúng ta trân trọng có thừa.”

Diệp Địch mở miệng, thanh âm khàn khàn: “Ta là, cha, nhặt trở về … Cha nói, ta sau này chính là nhi tử hắn… Là huynh đệ của đại ca.”

Lam Vô Nguyệt lại thực bình tĩnh nói: “Ta là do nương nhặt về . Nương nói lúc nàng nhặt được ta, ta vừa mới sinh hạ không bao lâu, trong tã có phong thư, nói ta gọi là Lam Vô Nguyệt, nương sẽ không cải danh cho ta, muốn ta nhớ rõ ân sinh dục của thân mẫu.”

Chuđại ca cảm khái: “Tấm lòng của Nhiếp lão tiền bối cùng lão phu nhân làm người ta kính nể. Ai, thật sự là người tốt không trường mệnh, tai họa đi ngàn năm nha.”

Lam Vô Nguyệt lạnh nhạt nói: “Thù này, ta nhất định sẽ báo!”

“Vô Nguyệt, ta với ngươi cùng nhau báo.” Giờ khắc này, Diệp Địch cuối cùng tin tưởng không phải chính mình hạ độc.

Trong thảm, Tiểu Bảo cố gắng nháy mắt, nhịn xuống nước mắt, cậu lại nghĩ đến thân thế của mình. Đầu ngón tay lạnh lẽo lau đi lệ nơi khóe mắt, một cái hôn ấm áp dừng ở trên trán cậu.

“Tiểu Bảo, thực xin lỗi, cừu Nhiếp gia không thể không báo. Lâm Thịnh Chi, phải chết.”

Tiểu Bảo nhẹ nhàng gật gật đầu, cậu biết, Diêm La vương làm chuyện xấu, sẽ phải hoàn lại, trên sách đều là viết như thế. Hơn nữa Quỷ ca ca, Mỹ nhân ca ca và Hảo ca ca đều là bị Diêm La vương làm hại. Nhưng, cậu là hài tử của Diêm La vương, mặc kệ cậu có thích hay không, cậu cũng không thể thay đổi điểm này.

“Tiểu Bảo, ngươi sẽ trách ca ca sao?” Lam Vô Nguyệt biết chính mình đang khó xử Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo lắc đầu: “Biết, ta, biết.” Chờ cậu có thể động , cậu sẽ đi, không liên lụy các ca ca, cũng không làm cho các ca ca khó xử. Diêm La vương cũng sẽ không bởi vì cậu hiểu rõ Phàm cốc mà biết Quỷ ca ca ở Phàm cốc.

“Lam huynh đệ?”Chuđại ca còn chưa biết thân thế Tiểu Bảo ra tiếng.

Lam Vô Nguyệt lặng yên một lát, mở miệng: “Tiểu Bảo là, nhi tử Lâm Thịnh Chi.”

“A?!”Chuđại ca sửng sốt.

“Cục cưng là cục cưng.” Diệp Địch đi đến bên người Tiểu Bảo, thực nghiêm túc nói: “Cục cưng là cục cưng, là cục cưng của Hảo ca ca.”

Tiểu Bảo muốn cười, nhưng trong ánh mắt lại trào ra lệ.

Lam Vô Nguyệt nhịn không được hỏi: “Tiểu Bảo, nương ngươi đâu?”

Nước mắt Tiểu Bảo càng nhiều : “Đi, … Nương, đi rồi…”

Chung quanh im ắng , ngay cả côn trùng kêu vang đều không có một tiếng.

“Nương… Không cần… Ta, …”

“Tiểu Bảo.”

Ba người ở đây, tâm đều xoắn lên.

Lam Vô Nguyệt ngoan tâm hỏi tiếp: “Lâm Thịnh Chi, đối với ngươi tốt không?”

Tiểu Bảo cắn cắn miệng, không có trả lời.

Vậy là không tốt . Lam Vô Nguyệt chiếm được đáp án.

“Ta, ngốc, mặt cũng, đen… Chân là, tàn phế … Cho, ” Tiểu Bảo kêu không ra từ “Cha” này, “Cho, trong nhà… mất mặt…”

“Cục cưng!” Diệp Địch dùng sức lau đi nước mắt Tiểu Bảo, “Cục cưng không mất mặt, cục cưng tốt nhất! Tốt nhất!”

Lam Vô Nguyệt nghiến răng nghiến lợi, khó trách bọn hắn chưa bao giờ gặp qua Tiểu Bảo, nguyên lai Lâm Thịnh Chi quả nhiên là ghét bỏ Tiểu Bảo. Hừ! Hắn không xứng làm cha Tiểu Bảo!Chuđại ca nghe được cũng rất khinh thường, Lâm Thịnh Chi vẫn là võ lâm minh chủ ni, hắn phi!

“Tiểu Bảo, ngươi cùng Lâm Thịnh Chi không hề có quan hệ, ngươi là đệ đệ của các ca ca, là bảo bối.”

“Chi chi chi.”

Tiểu Bối thực tự giác. (= v =b)

“Ha.” Lam Vô Nguyệt nở nụ cười, ôn nhu hôn hôn Tiểu Bảo, “Xem, tiểu Bối đều thừa nhận ngươi là bảo bối .”

“Mỹ nhân, ca ca…”

Cố gắng ngửi thấy hương vị trên người ca ca, Tiểu Bảo toàn bộ trân quý ở trong lòng, để sau này lấy ra hồi tưởng hạnh phúc.

…………………….

Sau khi Diệp Địch phối xong dược, ba người liền vội vàng lên ngựa rời đi. Tiểu Bảo cùng tiểu Bối cũng không ngủ , Diệp Địch ôm Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt lại đem tiểu Bối hộ trong người. Con ngựa ly khai cánh rừng, một con ưng ngủ gật ở trên cây rất xa bỗng mở to mắt, theo qua.

Xem xong tín Tước điểu mang về, Phan Linh Tước hạ lệnh: “Dùng hết mọi biện pháp bám trụ Lam Vô Nguyệt cho ta. Kiến Trữ trấn xuất hiện không ít kẻ lạ, ta dám khẳng định Lam Vô Nguyệt là muốn về Kiến Trữ trấn, nói cho Lâm Thịnh Chi, ta cùng với hắn hai mặt giáp công Lam Vô Nguyệt, nhất định phải bắt sống y.”

“Vâng!”

>>Hết chương 60<<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 61:

“Giao ra Nhiếp gia đao!”


” Báo thù vì Diệp trưởng lão cùng minh chủ!”

“Nhiếp gia một nhà chết thảm trên tay Lâm Thịnh Chi, các ngươi sao không vì Nhiếp gia báo thù? !”

“Ác đồ! Ngươi đừng tưởng lại nói xấu Lâm minh chủ, ngươi giết ba vị phu nhân của minh chủ, còn giết nhi tử minh chủ, ngươi mới là ác đồ chân chính! Nhiếp gia một nhà đều là bị Diệp Địch độc chết , ta thấy ngươi nhất định chính là đồng bọn của Diệp Địch!”

“Các ngươi là đám hỗn đản chẳng phân biệt được thị phi!”

Hung hăng đâm thủng ngực một người, Lam Vô Nguyệt chỉ cảm thấy ngực có đoàn hỏa đang thiêu. Nhiếp gia một nhà chết thảm, những người này không cần nghĩ cũng biết là muốn Nhiếp gia đao. Cha nương! Nếu các ngươi bên dưới có biết, chẳng phải thất vọng đau khổ? !

“Các ngươi nói là ta giết, vậy đó là ta giết, các ngươi một kẻ cũng đừng hòng chạy!”

Đây là giang hồ đạo nghĩa theo như lời cha sao? Đây là nhân nghĩa chi sĩ theo như lời cha sao? Tất cả đều đáng chết! Tất cả đều đáng chết!

“Lam huynh đệ, tốc chiến tốc thắng, không cần bị bọn họ bám trụ!”

“Bọn họ còn không xứng ta tiêu phí công phu!”

Bên tai tràn ngập tiếng đao kiếm, tiếng hô đau còn có các loại mắng chửi, Tiểu Bảo gắt gao cắn miệng, nước mắt rơi. Nhị nương, tam nương cùng tứ nương đều đã chết? Cậu không tin, cậu không tin Mỹ nhân ca ca sẽ giết Nhị nương, tam nương cùng tứ nương, cũng không tin Mỹ nhân ca ca sẽ giết đệ đệ. Tuy rằng đệ đệ không thích cậu, nhưng đó là đệ đệ của cậu. Nương nói qua muốn cậu thương yêu đệ đệ. Nhị nương… Cậu không muốn tin tưởng Nhị nương đã chết, ngày hôm qua Nhị nương còn giống như cho cậu bạc, còn ôm lấy cậu.

Chung quanh im lặng xuống, Tiểu Bảo cảm giác được Hảo ca ca đang ôm mình cử động , sau đó cậu nghe được thanh âm Mỹ nhân ca ca: “Nhị ca, đi thôi.”

“Vô Nguyệt, chuyện là thế nào?”

“Không biết. Ta hận Lâm Thịnh Chi, nhưng tuyệt sẽ không giết thê nhi của hắn. Lâm Thịnh Chi tâm ngoan thủ lạt, thực có thể là hắn giá họa ta. Đám ngu xuẩn này căn bản không nghĩ ta cũng sẽ không có thuật phân thân, sao có khả năng một bên chạy trối chết, một bên còn có thể chạy đến ngoài mấy ngàn dặm đi giết người. Bọn họ thầm muốn Nhiếp gia đao, ta nói cái gì bọn họ đều sẽ không tin.”

“Vô Nguyệt, ngươi bị thương.”

“Tiểu thương. Đi thôi, trước khi trời tối chúng ta phải tìm một chỗ ẩn thân. Con chim kia, một ngày nào đó ta phải bắt nó nướng.”

“Ân! Ta và ngươi cùng nhau nướng.”

“A, đi thôi.”

Tiểu Bảo khóa ở trong thảm nở nụ cười, quả nhiên, quả nhiên không phải Mỹ nhân ca ca làm. Mỹ nhân ca ca đều có thể bất kể cậu là nhi tử của Diêm La vương, thương cậu như vậy, càng không thể giết Nhị nương các nàng.

Có người rớt ra thảm, vẻ mặt đau lòng lau đi nước mắt cậu: “Cục cưng, không sợ.”

Tiểu Bảo lắc đầu: “Không sợ.” Cho dù sẽ chết, cậu cũng không sợ.

Lam Vô Nguyệt cưỡi ngựa đi vào bên người nhị ca, trịnh trọng nói: “Tiểu Bảo, ta không có giết thê nhi Lâm Thịnh Chi.”

Tiểu Bảo cố gắng ngẩng đầu, hướng Mỹ nhân ca ca cười: “Biết, biết, Mỹ nhân, ca ca hảo.” Trong mắt là đau lòng đối với Mỹ nhân ca ca, trên người Mỹ nhân ca ca có thật nhiều huyết.

Vươn tay nhẹ nhéo cái mũi Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt kéo kín thảm: “Ngủ đi, không cần nghĩ nhiều, thân mình ngươi hiện tại cũng không thể khóc. Ca ca sẽ điều tra ra là ai giết các nàng.”

“Ân.”

Nhắm mắt lại, Tiểu Bảo ở trong lòng khóc, Nhị nương…

………….

Cầm gương đồng xem xét vết thương trên mặt mình, Phan Linh Tước tâm tình thấp trầm hồi lâu lộ ra một chút tươi cười. Linh dược Tước trang quả nhiên hữu hiệu, vết thương trên mặt gã chỉ còn lại có mấy ấn nhạt, tin tưởng tiếp qua một hai tháng, gã sẽ có thể khôi phục tuấn tú ngày xưa. Buông gương đồng, Phan Linh Tước nói: “Đêm nay không nghỉ , ngày mai ta sẽ nhìn thấy Lam Vô Nguyệt.”

“Hồi trang chủ, Tước điểu vừa mới báo lại, chúng ta cách Lam Vô Nguyệt chỉ có mấy dặm . Người của Côn Sơn phái lúc này hẳn là đã đuổi theo bọn họ , cho nên chậm nhất sáng mai, trang chủ có thể đuổi theo Lam Vô Nguyệt. Lâm minh chủ cũng sắp đến .”

“Vậy thật tốt quá.”

Phan Linh Tước nhìn xiêm y của mình, không quá vừa lòng, quá cũ. Ngày mai nhìn thấy Lam Vô Nguyệt, gã phải mặc một thân y phục hỉ khí (mang không khí vui mừng) mới được. Mở ra mộc tương bên người, Phan Linh Tước mang ra một kiện lưu kim trường sam quất sắc (màu cam nâu viền vàng), đây là một kiện xiêm y gã thích nhất.

Bên kia, Lâm Thịnh Chi lại là đang ra roi thúc ngựa chạy đi, hắn muốn ngăn lại Lam Vô Nguyệt trước khi Phan Linh Tước đuổi theo y. Hắn không rõ Lam Vô Nguyệt có biết chuyện năm đó là do hắn gây nên hay không, chỉ cần Lam Vô Nguyệt sống, đối với hắn chính là một cái uy hiếp, cho nên Lam Vô Nguyệt phải chết. Còn về Nhiếp Chính, hắn ngược lại cũng không lo lắng.

Người nọ đã bị phế, bộ dáng cũng thay đổi rất nhiều, cho dù gã nói chính mình là Nhiếp Chính, cũng sẽ không có người tin tưởng. Hơn nữa, tin tưởng thì đã sao? Hắn sẽ không cho bất luận kẻ nào có cơ hội lắm miệng. Lúc này hắn sẽ không tiếp tục nương tay, sau khi bắt đến Nhiếp Chính mặc kệ có thể hỏi ra tung tích Nhiếp gia đao hay không, hắn cũng phải giết gã. Có mấy tàn trang Hải phách chân kinh mà Phan Linh Tước cho hắn, đương kim võ lâm có ai có thể là đối thủ của hắn? Đợi hắn hiểu thấu đáo nội công tâm pháp của mấy tờ kia, dù là Phan Linh Tước cũng phải kiêng kị hắn ba phần.

……………..

Một tay cầm kiếm, Lam Vô Nguyệt tựa vào thân cây nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, Chu đại ca trên người đồng dạng treo đầy sắc hồng ngồi ở một đầu khác thở. Tiểu Bảo nằm ở bên người Lam Vô Nguyệt, Diệp Địch vì bốn người thu xếp cái ăn, tiểu Bối ở trên cây canh gác. Con ưng kia lại không biết bay đến nơi nào, cách thôn trấn tiếp theo còn có vài dặm ,Chuđại ca cùng Lam Vô Nguyệt ở trong rừng tìm một góc cây cối nhiều, dễ dàng cho ẩn thân nghỉ chân.

Tối rồi, trong rừng càng phát ra lạnh lẽo, Diệp Địch điểm hai đống lửa sưởi ấm. Bánh bao nướng ở giữa đống lửa phát ra từng trận hương khí. Diệp Địch cho Lam Vô Nguyệt,Chuđại ca mỗi người một cái, hắn xé mở bánh bao, đem phần mềm mại bên trong đút cho Tiểu Bảo, phần cứng rắn liền vào bụng Diệp Địch. Bọn họ không có mua quá nhiều thức ăn, chỉ là một ít bánh bao cùng bánh bột ngô. Mấy đại nhân thật ra có thể được thông qua, nhưng Tiểu Bảo cần ăn tốt hơn , loại thời điểm này có thức ăn đã là không dễ dàng . Tiểu Bảo không sợ khổ, cho dù là bánh bao, cậu cũng thấy ngọt ngào, chỉ cần cùng các ca ca một chỗ, chuyện có khổ hơn nữa cũng sẽ biến thành ngọt.

Lam Vô Nguyệt không ăn, y nhắm mắt tựa hồ là đang ngủ . Diệp Địch cùngChuđại ca cũng không gọi, làm cho y ngủ. Mục tiêu của những người đó là Lam Vô Nguyệt, dọc theo đường đi y mệt muốn chết rồi.Chuđại ca mấy ngụm cắn xong một cái bánh bao, liền xách lên đao. Côn Sơn phái trưởng lão bị giết, mọi người đuổi bắt Lam Vô Nguyệt, động tĩnh lớn như thế Nhị trang chủ bọn họ nhất định sẽ biết. Hắn tin tưởng lúc này mập mạp đã tìm được Nhị trang chủ, bọn họ hiện tại cần phải làm là tiếp tục kiên trì , kiên trì đến khi Nhị trang chủ bọn họ đến.

“Chi chi chi chi! !”

Đột nhiên, tiểu Bối phát ra tiếng thét chói tai, Lam Vô Nguyệt mở choàng mắt từ trên đất nhảy dựng lên, kiếm nơi tay. Diệp Địch đang uy Tiểu Bảo uống nước nhanh chóng siết chặt miệng túi nước da dê, ôm lấy Tiểu Bảo lên ngựa.

“Chi chi chi!” Tiểu Bối hướng về phía đông nam nhe răng.Chu đại ca một đao vươn ra đống lửa, chung quanh lâm vào hắc ám. Xa xa, nhiều điểm đuốc hiện lên, người đến không ít. Chu đại ca cùng Lam Vô Nguyệt nhìn nhau, hai người cũng lên ngựa, Lam Vô Nguyệt nhỏ giọng nói: “Nhị ca, đi!”

Lam Vô Nguyệt dẫn đầu giục ngựa chạy vội,Chuđại ca theo sát ở bên Lam Vô Nguyệt, Diệp Địch hộ Tiểu Bảo đi theo phía sau hai người, tiểu Bối ở trên lưng Diệp Địch, chặt chẽ chú ý hậu phương.

Trên trời truyền đến tiếng ưng kêu, Lam Vô Nguyệt quay đầu nhìn thoáng qua, điểm đuốc ở phía sau bọn họ như ẩn như hiện, những người đó đã truy lại đây , tựa hồ không ít. Y nhanh chóng nói: “Nhị ca,Chuđại ca, nếu tình huống không đúng liền đem độc phấn tát ra ngoài.”

“Hảo!”

Độc phấn có hạn, hơn nữa Phàm Cốt cho cũng bất quá ba bình, Lam Vô Nguyệt hết sức tiết kiệm, không đến vạn bất đắc dĩ tuyệt không dùng.

“Chi chi chi!” Tiểu Bối lại kêu , Lam Vô Nguyệt quay đầu nhìn lên, cảm thấy kinh hãi. Y lập tức nhìn về phía trước, lúc nàyChuđại ca cũng phát hiện khác thường , hai người đồng thời kêu: “Bọn họ muốn vây quanh chúng ta!”

“Nhị ca, bên này!”

Ba người lại chạy đến một phương hướng khác, tiếng vó ngựa cơ hồ theo các phương hướng của cánh rừng truyền đến, thỉnh thoảng có người kêu lớn: “Bắt lấy bọn họ! Đừng cho bọn họ chạy thoát!”

Lam Vô Nguyệt vừa liều mạng quất mông ngựa, vừa không ngừng quay đầu nhìn, những người đó bị bọn họ bỏ ở xa xa. Đô Môn bảo có đệ nhất đại mã trang ở phía bắc, ngựa của Lam Vô Nguyệt là một lương câu (hảo mã) mà Trang Đông Dương riêng vì y tuyển, cước lực không phải ngựa trung nguyên bình thường có thể so sánh. Có lẽ là nhìn ra ngựa của bọn Lam Vô Nguyệt chạy trốn nhanh, những người đó một bên vây truy chặn đường, một bên bọc đánh, hạ quyết tâm phải bắt được Lam Vô Nguyệt.

“Vô Nguyệt! Phía trước!”

Diệp Địch hô lớn, Lam Vô Nguyệt đang nhìn về phía sau thoáng quay đầu, không khỏi cắn răng. Nhanh chóng nhìn nhìn tả hữu, y quay đầu ngựa lại: “Bên này!”

“Ác đồ, ngươi đừng hòng chạy!” Mà một bên kia cũng xuất hiện rất nhiều người.

“Đáng chết!”

Lại một lần quay đầu ngựa lại, Lam Vô Nguyệt lúc này buông tha cho chạy trốn, bọn họ bị vây trụ.

“Lam huynh đệ, bọn họ không sợ chết, chúng ta lại có gì đáng sợ ? Đao của gia gia đang khát , đang muốn uống chút máu ni.”Chu đại ca kéo lại ngựa, rút đao ra.

“Nhị ca, ngươi hộ kĩ Tiểu Bảo.”

Lam Vô Nguyệt rút ra kiếm.

Phía sau, bọn người đuổi theo y rất nhanh chạy đến, đuốc chiếu sáng trời đêm, Lam Vô Nguyệt,Chuđại ca cùng Diệp Địch bị bao quanh. Một vị nam tử đầu đội bạch lăng (khăn tang), mặc áo tang cưỡi ngựa lên trước, phẫn hận nhìn Lam Vô Nguyệt: “Ta là Côn Sơn phái nhị đệ tử Đổng Vĩ Lương, ngươi giết sư phụ ta, giết đại sư huynh ta, hôm nay, đệ tử Côn Sơn phái chúng ta phải vì sư phụ cùng sư huynh báo thù!”

“Báo thù! Nợ máu trả bằng máu!”

Lam Vô Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nhấc lên mũ sa. Các đệ tử Côn Sơn phái ở phía trước y vừa thấy bộ dáng đó, sửng sốt.

“Nợ máu trả bằng máu… Nói thật hay. Lam Vô Nguyệt ta vừa vặn cũng có nợ máu muốn tìm người trả.”

Lời của t vừa rơi xuống, mấy vị đệ tử lớn tuổi bao gồm nhị đệ tử trong Côn Sơn phái trước tiên có chút hồ đồ, qua một lát thần sắc bọn họ chấn động, Lam Vô Nguyệt?! Nhiếp gia Lam Vô Nguyệt?!

Có mấy đệ tử trẻ tuổi cũng không biết Lam Vô Nguyệt là ai, kêu lên: “Sư huynh, cùng y nói nhảm cái gì! Mau bắt lấy y, báo thù cho sư phụ cùng sư huynh!”

Nhị đệ tử cẩn thận đánh giá Lam Vô Nguyệt một phen, Lam Vô Nguyệt trong đồn đãi có một bộ dáng tuyệt sắc, người này bộ dạng vô song, chẳng lẽ thật sự là y? Nhưng Nhiếp gia tam huynh đệ không phải đều đã chết sao?

Lấy lại bình tĩnh, hắn hỏi: “Ngươi nói ngươi là Lam Vô Nguyệt, có thể có bằng chứng gì?”

“Lam Vô Nguyệt ta đi không thay tên, ngồi không đổi họ, phải chính là phải, không phải sẽ là không phải, không cần gạt người. Hơn nữa, các ngươi còn không đáng để ta lừa.”

“Ngươi!”

“Vô Nguyệt không có gạt người!” Diệp Địch nhịn không được ra tiếng .

“Ngươi là ai?”

“Ta là, ta là Diệp Địch! Là nhị ca Vô Nguyệt!”

Những lời này của Diệp Địch lại làm cho một ít người bị thật lớn đánh sâu vào. Diệp Địch? Diệp Địch hạ độc hại chết cao thấp Nhiếp gia? !

Ánh mắt những người đó làm Diệp Địch đau đớn, hắn hô to: “Ta không có hạ độc! Cục cưng cùng Tam đệ đều nói ta không có hạ độc!”

“Nhị ca, không cần cùng bọn hắn vô nghĩa, bọn họ cùng Lâm Thịnh Chi là cá mè một lứa.” Đối với lũ người giang hồ này, trong lòng Lam Vô Nguyệt chỉ có hận.

“Không thể bất kính với minh chủ!” Nhị đệ tử cả giận nói, “Diệp Địch hại chết cao thấp Nhiếp gia, thiên hạ đều biết. Ngươi không chỉ không báo thù vì cha nương cùng huynh trưởng chết đi, ngược lại bao che hung đồ, các ngươi mới là cá mè một lứa!”

“Độc sát cả nhà Nhiếp gia là Lâm Thịnh Chi, các ngươi đều bị hắn lừa. Hắn mơ ước Nhiếp gia đao, sau khi sự thành lại giá họa cho Diệp huynh đệ, hắn mới là ác đồ chân chính!”Chuđại ca nghe không nổi nữa, hận không thể cạy mở đầu những người này.

“Minh chủ?” Nhị đệ tử thần sắc có hai phần chần chờ.

“Sư huynh, không cần nghe bọn họ ăn nói bừa bãi. Bọn họ một kẻ họ Lam, một kẻ họ Diệp lại luôn mồm xưng chính mình là người Nhiếp gia. Vì sao Nhiếp gia mọi người đã chết, bọn họ vẫn sống ? Theo ta thấy chuyện của Nhiếp gia nhất định là hai người bọn hắn đồng mưu gây nên, sau khi bị minh chủ phát hiện bọn họ liền nói xấu minh chủ. Nhị sư huynh, không cần bị bọn họ lừa!”

“Vương bát đản! Lâm Thịnh Chi cho ngươi ưu việt gì!” kiếm trong tay Lam Vô Nguyệt mang theo lửa giận bay ra ngoài, đâm xuyên qua cổ người nọ.

“Lam Vô Nguyệt! Ngươi khinh người quá đáng!” Nhị đệ tử bị chọc giận. Lam Vô Nguyệt lười lại cùng bọn họ vô nghĩa, trực tiếp giục ngựa vọt qua. Khi lướt qua kẻ bị y đâm chết, hai chân y kẹp chặt bụng ngựa, khom người một tay rút lên kiếm của mình. Ngay khi Lam Vô Nguyệt lao ra, đao trong tay Chu đại ca cũng giơ lên , tiếng chém giết vang trời.

Diệp Địch phải bảo hộ Tiểu Bảo, hắn võ nghệ cũng không cao cường. Hiểm hiểm tránh đi đao kiếm huy đến, hắn xuống ngựa trong lúc hỗn loạn đi đến phía sau một khối đá lớn, tiếp đó buông Tiểu Bảo. Mở ra thảm, hắn hôn lên Tiểu Bảo đã sắc mặt trắng bệch, bị dọa hư rồi, tiếp theo kéo qua tiểu Bối nhét một lọ dược vào móng vuốt nó.

“Tiểu Bối, xem trọng Tiểu Bảo, đây là độc dược, có người đến ngươi liền tát ra ngoài.”

“Chi chi chi!”

“Hảo, ca ca…”

Tiểu Bảo thực sợ hãi, sợ các ca ca bị thương.

“Không sợ, không sợ.” Lại hôn hôn Tiểu Bảo, kéo thảm, Diệp Địch rời khỏi tảng đá, hô to hướng tới bọn người Côn Sơn phái đang vây công Lam Vô Nguyệt cùng Chu đại ca: “Ta không có hạ độc! Không có hạ độc! Là Lâm Thịnh Chi! Là Lâm Thịnh Chi! Không được làm bị thương huynh đệ ta! Không được làm bị thương huynh đệ ta!”

“Chuđại ca!”

Một kiếm chặt bỏ đầu một người đang đối phó nhị ca, Lam Vô Nguyệt quay đầu hô to.Chuđại ca đá văng ra một người, một tay sờ vào trong lòng, phất lên bột phấn trắng.

“A a a, độc! Là độc!”

“Diệp Địch! Giết Diệp Địch! Hắn có độc!”

“Các ngươi đều đi tìm chết đi!”

Lam Vô Nguyệt liều mạng , nội công mà A Mao cho y bị điều động đến cực hạn, một chút cũng không thèm quan tâm chính mình có thể chịu được hay không. Những người này, đều đáng chết!

Trong ác chiến liên tục, lại một đám người xuất hiện ở trong rừng, kẻ cầm đầu nhìn thấy phía trước đám người chém giết cùng một chỗ liền đánh cái thủ thế, đám thủ hạ đang muốn tiến lên chợt ngừng lại.

Xuống ngựa, Lâm Thịnh Chi nhìn phía trước, qua một lát nói: “Lam Vô Nguyệt công phu tăng lên không ít, làm cho người của Côn Sơn phái trước tiêu hao nhuệ khí của y đi. Phan Linh Tước đến đâu rồi ?”

“Hồi lão gia, Phan trang chủ cũng sắp đến .”

“Gã cũng sắp?”

Lâm Thịnh Chi nhíu nhíu mày: “Vậy không dễ làm . Thôi, người của Côn Sơn phái cũng không thể lưu.” Nói xong, hắn bán ra bước chân.

Trên bầu trời, con ưng kia giương giọng kêu vài tiếng sau đó lao xuống. Một vị nam tử cưỡi trên con ngựa cao to, thân trường sam quất sắc vươn cánh tay, chỉ chốc lát sau, một con lam ưng dừng ở trên cánh tay gã.

“Ngọc nhi, Nguyệt của ta đâu?”

Lam ưng kêu một tiếng, triển khai cánh bay ra ngoài.

“Nga? Lâm Thịnh Chi cũng đến? Thế nhưng so với ta còn nhanh hơn.” Phan Linh Tước mị hí mắt, vỗ vỗ ngựa, “Nhanh chút, cũng đừng để hắn làm bị thương Vô Nguyệt của ta.”

Con ngựa rất nhanh chạy về phía trước, Phan Linh Tước phát ra cười nhẹ, Vô Nguyệt, chúng ta cuối cùng cũng gặp mặt.

>>Hết chương 61<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 19:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 62:

“Mọi người đều dừng tay!”


Một tiếng rống to nội lực hùng hậu đi theo hỗn loạn vang lên, song phương đang đánh nhau chợt ngừng lại. Vừa thấy người tới, tâm Lam Vô Nguyệt nhắm thẳng trầm hạ, y nhanh chóng thối lui đến bên người nhị ca đầy người huyết ô, rất nhanh nói: “Nhị ca, Lâm Thịnh Chi đến đây, lát nữa ta sẽ bám trụ hắn, ngươi mang Tiểu Bảo nhanh trốn!”

“Lâm Thịnh Chi?” thân mình Diệp Địch run lên, trừng mắt to nhìn về phía kẻ hại chết cả nhà Nhiếp gia, hại đại ca cùng Vô Nguyệt. Đến khi khuôn mặt kia ánh vào đồng tử của hắn, ánh mắt của hắn từ xa lạ, đến quen thuộc, lại quen thuộc, đến phẫn nộ, cuối cùng hóa thành đầy ngập hận ý.

“Minh chủ! Minh chủ ngài đã tới!”

“Minh chủ, ngài nên vì Côn Sơn phái làm chủ, vì sư phụ ta báo thù!”

“Minh chủ, hắn giết nhị sư huynh, ô ô…”

Người của Côn Sơn phái giống như tìm được Quan Thế Âm Bồ Tát, có oan kêu oan, có cừu oán kêu cừu.

“Nhị ca, đi dẫn ngựa, nhất định phải mang đi Tiểu Bảo!”

Đem nhị ca xả đến phía sau, giờ khắc này, Lam Vô Nguyệt tự biết chính mình trốn không thoát .

“Vô Nguyệt…” Diệp Địch chậm rãi lui về sau, ánh mắt ướt át, nếu không phải công phu của hắn quá kém, Vô Nguyệt cũng sẽ không chật vật như vậy.

Người của Côn Sơn phái đều tránh đường ra, Lâm Thịnh Chi đi qua. Lúc này, một vị đệ tử Côn Sơn phái đi đến trước mặt Lâm Thịnh Chi chỉ Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch nói: “Minh chủ, bọn họ là Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch độc sát một nhà Nhiếp minh chủ. Lam Vô Nguyệt căn bản chính là đồng bọn của Diệp Địch.”

“Diệp Địch?!” Lâm Thịnh Chi khiếp sợ, cũng không phải là giả vờ, hắn hoàn toàn không nghĩ tới có thể câu lên con cá lớn Diệp Địch này!

“Lâm Thịnh Chi, ngươi rất lợi hại, ta tự nhận không bằng ngươi. Ngươi ở Côn Sơn phái xếp vào không ít người a.” Lam Vô Nguyệt ngăn trở nhị ca, âm thầm đẩy đẩy hắn, làm cho hắn nhanh mang Tiểu Bảo đi, trên mặt lại lạnh lùng tiếp tục nói: “Các ngươi nói là nhị ca ta hạ độc, nói ta là đồng lõa với nhị ca, ta đây muốn hỏi bọn ngươi, lúc trước các ngươi nói là trong rượu Nhiếp gia bị người hạ độc. Các ngươi chỉ sợ không biết, hướng đại ca của ta đề nghị mua rượu chính là vị Lâm minh chủ này của các ngươi. Lâm minh chủ, ta nói đúng không?”

Lâm Thịnh Chi sắc mặt không thay đổi mở miệng: “Nguyên lai ở sau lưng hại ta chính là ngươi. Lam Vô Nguyệt, không nghĩ tới ngươi thế nhưng là đồng lõa cùng Diệp Địch giết hại một nhà Nhiếp minh chủ. Nhiếp lão tiền bối thu dưỡng các ngươi, đem bọn ngươi cho rằng thân tử, các ngươi lại vong ân phụ nghĩa như vậy, quả thực là không bằng cầm thú.”

” Năng lực lật ngược phải trái của Lâm minh chủ ta hôm nay xem như kiến thức đến.” Lam Vô Nguyệt cười lạnh, “Lâm minh chủ còn chưa có trả lời vấn đề của ta ni? Lúc trước kẻ cùng đại ca Nhiếp Chính của ta yêu cầu đặt mua rượu là ai? Kẻ từ nhị ca ta muốn giành lấy ‘Túy sinh mộng tử’ là ai? Còn có, kẻ đem đại ca Nhiếp Chính của ta nhốt ở hình lao suốt năm năm là ai? Đối với đại ca của ta dùng hết các loại khổ hình, ép hỏi hắn tung tích Nhiếp gia đao lại là ai? Lâm minh chủ có thể trả lời ta?”

Trong đám người phát ra xôn xao, mọi người nhìn Lâm Thịnh Chi, lại nhìn nhìn Lam Vô Nguyệt. Lâm Thịnh Chi một trận chột dạ, Lam Vô Nguyệt sao lại biết Nhiếp Chính còn sống?! Hắn nổi lên sát ý, Lam Vô Nguyệt nhất định gặp được Nhiếp Chính ! Tên phế tử kia! Phá hư chuyện tốt của hắn!

“Lâm minh chủ, ngài sao lại không trả lời ?” Lam Vô Nguyệt từng bước ép sát, “Ta còn muốn hỏi lại Lâm minh chủ từ quý phủ đến nơi đây dùng bao nhiêu ngày? Ta thực muốn biết chính mình sao có thể một bên chạy trốn, một bên còn chạy tới giết chưởng môn Côn Sơn phái cùng các vị phu nhân, càng muốn biết như thế nào cố tình liền nhận định là ta giết ? Lâm minh chủ, đại ca của ta bảo ta gửi lời cho ngươi: Ác giả ác báo.”

“Minh chủ?” Trong Côn Sơn phái có người đưa ra nghi vấn, ánh mắt nhìn Lâm Thịnh Chi cũng bất đồng .

Lâm Thịnh Chi ôn hòa cười cười, ngay sau đó, thần sắc chợt đông lạnh: “Sát!”

Giết ai? Mọi người trong Côn Sơn phái không kịp phản ứng đã phát ra kêu thảm thiết, người đi theo Lâm Thịnh Chi mà đến bỗng nhiên đánh bất ngờ bọn họ.

“Minh chủ! Ngươi!”

“Chúng ta bị lừa!”

“Chạy mau a!”

“Ai cũng đừng hòng trốn.”

Lâm minh chủ trước đó vẫn ôn hòa rồi đột nhiên biến thành la sát đến từ địa ngục, Hải phách chân kinh lần đầu tiên ở trước mặt người khác phát huy ra thực lực chân chính. Côn Sơn phái chúng căn bản vô lực ngăn cản, kẻ muốn chạy trốn còn chưa kịp ra nửa bước chân đã bị Lâm Thịnh Chi một chưởng chụp chết.

“Nhị ca! Chạy!”

Lam Vô Nguyệt nhân cơ hội đoạt lấy một con ngựa, đem dây cương nhét vào trong tay nhị ca: “Mau dẫn Tiểu Bảo chạy!”

“Vô Nguyệt, ngươi thì sao!”

“Đừng động ta, tuyệt không thể cho Tiểu Bảo dừng ở trong tay Lâm Thịnh Chi!”

Hung hăng đẩy nhị ca một phen, Lam Vô Nguyệt giương kiếm hướng Lâm Thịnh Chi vọt qua,Chuđại ca cũng tiến lên .

“Vô Nguyệt!”

Cắn răng, Diệp Địch chạy đến phía sau tảng đá ôm lấy Tiểu Bảo đầy mặt nước mắt lên ngựa, sau đó quay đầu liếc mắt nhìn Lam Vô Nguyệt một cái, chớp rơi lệ trong mắt, hắn huy xuống roi ngựa.

“Không đi, không đi, a a, không đi… Ca ca… Ca ca…”

Ở thời điểm Lâm Thịnh Chi xuất hiện, Tiểu Bảo đã nghe ra thanh âm của hắn. Cậu cố gắng ngồi xuống, lại một lần nữa thấy được một mặt đáng sợ của Diêm La vương.

“Không đi… A a a, ca ca, ca ca…”

Tiểu Bảo giãy dụa, cậu không đi, cậu không cần bỏ lại Mỹ nhân ca ca.

“Cục cưng, ngoan, ngoan…” nước mắt Diệp Địch dừng ở đỉnh đầu Tiểu Bảo, hắn lại quay đầu nhìn thoáng qua, Lam Vô Nguyệt đang chống lại Lâm Thịnh Chi. Tam đệ, ngươi chờ ta!

“Mỹ nhân, ca ca, Mỹ nhân a a a a! !”

Tiểu Bảo không còn kêu nữa, Diệp Địch lại quay đầu, tê tâm liệt phế hô to một tiếng: “Vô Nguyệt! !”

Dưới ánh lửa, Lam Vô Nguyệt phun ra một búng máu, hồng vụ tràn ngập mắt người, thân thể y cao cao bay lên, sau đó nặng nề mà hạ xuống, Lâm Thịnh Chi đối diện ngực y cho y một chưởng.

“Vô Nguyệt!”

“Mau, đi!”

Không quay đầu, Lam Vô Nguyệt từ trên mặt đất xoay người đi vào bên người Chu đại ca đang bị trọng thương, cố gắng xử dụng kiếm khởi động chính mình.”Chu đại ca!Chu đại ca!”

“Ta, ta không sao.”

Đỡ Lam Vô Nguyệt đứng lên,Chu đại ca nắm chặt đao tràn đầy huyết, khóe miệng càng không ngừng có máu trào ra. Trong mơ hồ, tên sát thần kia đang hướng bọn họ đi tới.

“Lâm minh chủ không phải đáp ứng qua ta lưu lại Vô Nguyệt sao?”

Lâm Thịnh Chi ngừng cước bộ, Lam Vô Nguyệt hướng về sau lui lại mấy bước, Phan Linh Tước.

Tham luyến nhìn Lam Vô Nguyệt, xiêm y quất sắc của Phan Linh Tước ở trong máu tươi đầy đất vẫn có vẻ chói mắt. Trong mắt hiện lên đau lòng, gã nhíu mày: “Vô Nguyệt, đã lâu không gặp.”

“Ta nhận biết ngươi sao?”

Lam Vô Nguyệt túm Chu đại ca tiếp tục lui về sau, trong lòng của y còn có một lọ độc dược.

“Vô Nguyệt, lời này của ngươi thực khiến ta thương tâm.” Phan Linh Tước một tay khoát lên trên vai Lâm Thịnh Chi: “Minh chủ, Vô Nguyệt hôm nay ta liền mang đi , đáp lại cảm tạ đối với minh chủ, Diệp Địch kia liền giao cho ta đi.”

Trong mắt Lâm Thịnh Chi hiện ra hàn quang, ngay khi hắn quay đầu nhìn về phía Phan Linh Tước lại hoàn mỹ che giấu lên, người này đã sớm đến, hơn nữa đã nghe qua tất cả.

Phan Linh Tước vô tội hướng tới Lâm Thịnh Chi cười cười: “Minh chủ, ngài làm cái gì ta đều là tuyệt đối ủng hộ, bất quá là một Nhiếp gia, diệt liền diệt, dù sao với ta mà nói chỉ có tiện nghi, Nhiếp gia không diệt, ta cũng không dễ có được Vô Nguyệt bảo bối.”

“Phi, ít con mẹ nó ghê tởm, lúc trước không một kiếm giết ngươi là thất sách của ta.”

Trong mắt Phan Linh Tước hiện lên thị huyết, gã trêu đùa đi lên trước, kiếm của Lam Vô Nguyệt treo ở trên cổ: “Phan Linh Tước, ngươi lại đi lên thêm một bước ta liền tự mình kết thúc.”

“Vô Nguyệt bảo bối, tính tình của ngươi biến lớn .” Phan Linh Tước lui lại phía sau mấy bước, lộ ra tươi cười sủng nịch, “Vô Nguyệt bảo bối, ngươi xem, ta không đi qua, buông kiếm đi, làm bị thương ngươi ta sẽ đau lòng.”

Nhẫn ghê tởm, Lam Vô Nguyệt nói: “Người các ngươi muốn bắt là ta, không quan hệ tới những người khác. Phóng Chu đại ca rời đi, ta và các ngươi đi.”

Ánh mắt Phan Linh Tước nhất thời bắn ra tinh quang: “Lời này là thật sao?”

“Lam huynh đệ! Chết liền chết, ta cũng không sợ,Chuđại ca không đi!”

Lam Vô Nguyệt nhìn chằm chằm Phan Linh Tước cùng Lâm Thịnh Chi, nói: “Chu đại ca, Lam Vô Nguyệt ta không thích nợ nhân tình, ngươi đi mau, ta lo lắng.” Y lo lắng nhị ca cùng Tiểu Bảo.

“Lam huynh đệ!”

“Đi mau!”

Trong mắt Chu đại ca có huyết, hắn cường chống đỡ nắm qua một con ngựa, phóng người lên, Lam Vô Nguyệt một kiếm đâm vào mông ngựa.

“Lam huynh đệ!”

Con ngựa ăn đau bắt đầu chạy như điên, tiếng la của Chu đại ca quanh quẩn trong rừng.

………..

Nước mắt nhỏ giọt, Diệp Địch kéo trụ ngựa ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, tựa hồ không có chim chóc truy bọn họ. Hắn lau đi nước mắt Tiểu Bảo, giọng nói khàn khàn: “Cục cưng, Hảo ca ca không tiễn ngươi, ngươi kỵ mã đi thẳng về phía trước, không cần quay đầu.” Đem bình độc dược trước đó hắn cho tiểu Bối nhét vào trong tay Tiểu Bảo, hắn hôn hôn Tiểu Bảo: “Cục cưng, Hảo ca ca đi đón Mỹ nhân ca ca, ngươi phải chiếu cố chính mình, ngoan.”

“Ô…”

Tiểu Bảo liều mạng lắc đầu, cùng nhau, cùng đi.

Xoay người xuống ngựa, Diệp Địch lại hôn Tiểu Bảo, hắn quất mông ngựa một roi thật mạnh.

“A a a a…”

Tiểu Bảo đã không nói được chỉ phát ra kêu rên, nhưng không có cách nào ngăn cản Hảo ca ca “Bỏ lại” mình.

“Ô…”

Liều mạng quay đầu, rất nhanh liền nhìn không thấy ca ca , Tiểu Bảo vươn tay nắm lên cương ngựa, quấn ở trên cổ tay. Cậu là sao chổi, cậu là sao chổi, cậu tình nguyện chính mình chết cũng không cần ca ca chết. Ca ca, ca ca… Không cần bỏ lại cậu, không cần bỏ lại cậu, ca ca…

Hai cánh tay cuốn lấy dây cương, Tiểu Bảo dùng sức kéo về sau, dừng lại, dừng lại nha.

“Ô ô ô… A a…”

Nhưng khí lực của cậu quá nhỏ , con ngựa vẫn là không ngừng chạy như điên.

“A a a! ! !” Dừng lại nha.

“Chi chi!”

Hai vuốt hầu giúp Tiểu Bảo cùng nhau túm cương ngựa. Mặc kệ xương tay đau đớn toàn tâm, Tiểu Bảo không để ý hậu quả lấy tay túm ở cương ngựa. Mồ hôi lạnh trào ra, trong lòng chỉ có một ý niệm, làm cho ngựa dừng lại, cậu muốn đi đón các ca ca.

>>Hết chương 62<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguyễn hằng123 và 47 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.