Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Bảo bối - Neleta

 
Có bài mới 13.12.2014, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 51:

“Đã đánh mất? Hải đông thanh sao có khả năng đánh mất!”

Lâm phủ, Phan Linh Tước vừa mới quay về không dám tin hướng Lâm Thịnh Chi gầm nhẹ. Lâm Thịnh Chi sắc mặt tối tăm ngồi ở sau thư trác, trong tay siết một cái dược bình, nói: “Lam Vô Nguyệt tâm cơ rất nặng, hơn nữa y vốn nhận ra Hải đông thanh của ngươi, có thể tránh khỏi Hải đông thanh cũng không phải không có khả năng.”


Phan Linh Tước lãnh nhãn hỏi: “Ngươi đả thương y?”

Lâm Thịnh Chi đem dược bình đẩy về phía trước, nói: “Thương của y là vết thương cũ, dược được chế rất cao minh, đại phu ta tìm đến thế nhưng ngửi không ra đây là dược gì. Ta có cho y một chưởng, bất quá chỉ đánh tan nội lực y, sẽ không muốn tính mạng, ta nghĩ rằng ngươi sẽ cao hứng bởi y bị tán công lực.”

Phan Linh Tước đi đến trước bàn cầm lấy bình dược kia, ngửi ngửi, trong hai mắt nửa mở hiện lên điên cuồng. Đem dược bình thu vào trong tay áo mình, gã giương mắt nói: “Lam Vô Nguyệt lòng dạ cao, muốn y ngoan ngoãn nghe ta xác thực rất khó, phế đi công phu của y cũng tốt, bất quá minh chủ ngài đáp ứng ta, không thể lấy tính mạng của y.”

Lâm thịnh trầm tư một lát, mở miệng: “Ngươi muốn y ta đương nhiên sẽ không giết, bất quá ngươi và ta đã hợp tác, có chuyện ta cũng không muốn gạt ngươi , Lam Vô Nguyệt thiếu một cánh tay.”

Phan Linh Tước sắc mặt kinh hãi, hai mắt bắn ra hàn quang.

Lâm Thịnh Chi sắc mặt không thay đổi nói: “Y có thể sống sót đã là không tồi, hơn nữa y thiếu một cánh tay, Phan trang chủ sau khi bắt đến y không phải càng thuận tiện sao? Y thiếu là tay phải, Phan trang chủ chỉ cần chế trụ một cánh tay của y liền có thể muốn làm gì thì làm.”

Một câu cuối cùng này, Lâm Thịnh Chi nói cực kì ái muội. Gương mặt lanh lùng của Phan Linh Tước thoáng khôi phục, gã tà mị cười, đi đến bên tháp ngồi xuống, nhấc lên vạt áo, nhếch lên chân bắt chéo, nói: “Trên đời này có thể làm ta quan tâm như thế chỉ sợ cũng chỉ có Lam Vô Nguyệt . Trước kia có Nhiếp Chính cùng Diệp Địch, ta cố kỵ thế lực Nhiếp gia, chẳng sợ suýt nữa bị y một kiếm đâm chết cũng chỉ cho là tự mình chuốc lấy cực khổ. Hiện tại Nhiếp gia đã sớm thành một đống phế tích, y lại còn sống, ta sao có thể buông ra y?”

Thị huyết quang chợt lóe rồi biến mất, Phan Linh Tước nằm ở trên tháp, nhìn về phía Lâm Thịnh Chi: “Minh chủ, ngài tựa hồ luyện một môn thần công, có thể truyền thụ cho ta?”

Lâm Thịnh Chi trong lòng kinh hãi, trên mặt cũng là lãnh diện: “Ta không rõ ý của Phan trang chủ.”

“Ha ha, ” trong mắt Phan Linh Tước không hề có tiếu ý, “Minh chủ, điểu của ta không chỉ biết tìm người, còn hiểu được võ học ni. Chẳng lẽ minh chủ không thường đến trên núi lén luyện công sao?”

Lâm Thịnh Chi ‘bành’ một tiếng đứng lên, trong mắt hiện lên sát ý. Mà nhìn ra Phan Linh Tước không chỉ không sợ, ngược lại lại cười to vài tiếng nói: “Xem ra minh chủ vẫn là không tin ta a.”

“Phan trang chủ có chuyện liền nói thẳng.” Lâm Thịnh Chi rõ ràng không vui, Phan Linh Tước này là kẻ tâm cơ nặng nhất, cũng khó nhất nhìn thấu nhất mà hắn gặp qua. Hai người tuy nói là hợp tác, nhưng lẫn nhau cũng không tín nhiệm.

Phan Linh Tước hướng Lâm Thịnh Chi ngoắc ngón tay, Lâm Thịnh Chi đứng bất động, gã hé miệng cười nhẹ, nhẹ giọng nói: “Minh chủ tựa hồ cũng không có toàn bản 《 Hải phách chân kinh 》.”

“A!” Lâm Thịnh Chi rút lui một bước, hai mắt tĩnh đến cực hạn. Ngay sau đó, hắn vọt tới trước mặt Phan Linh Tước, một phen xách lấy cổ áo gã: “Ngươi sao lại biết 《 Hải phách chân kinh 》!”

Kéo tay Lâm Thịnh Chi xuống, Phan Linh Tước vuốt vạt áo, không chút để ý nói: “Chẳng lẽ chỉ cho phép một mình minh chủ biết 《 Hải phách chân kinh 》 sao?”

Nhìn chằm chằm Phan Linh Tước, nắm tay Lâm Thịnh Chi trở nên trắng, ồ ồ sát khí tràn ra bên ngoài. Phan Linh Tước tựa hồ không có nhận thấy chính mình nguy hiểm, cũng tựa hồ là không sợ Hải phách chân kinh của Lâm Thịnh Chi, gã nâng lên một làn tóc khẽ vuốt, mắt không nâng nói: “Bốn mươi năm trước, Quỷ Khốc Tiếu họa loạn giang hồ, cơ hồ sát tuyệt võ lâm, trong đó bao gồm gia gia của ta. Vì trừ bỏ Quỷ Khốc Tiếu, Tước trang phái ra tất cả điểu tìm kiếm tung tích Quỷ Khốc Tiếu, cũng vì chuyện này, Thiếu Lâm tự cùng Nhiếp gia mới có thể  tìm được Quỷ Khốc Tiếu, tiến tới trừ bỏ hắn. Bất quá khi bọn họ vây công Quỷ Khốc Tiếu, bầy điểu của Tước trang mang về mấy tờ giấy.”

Nghe đến đó, Lâm Thịnh Chi đã không thể nhẫn: “Ngươi có 《 Hải phách chân kinh 》?!”

Phan Linh Tước không có trả lời, mà là đột nhiên một phen chế trụ cổ tay Lâm Thịnh Chi, Lâm Thịnh Chi phản thủ giãy khỏi, Phan Linh Tước từ trên tháp vung lên song chưởng đánh về phía Lâm Thịnh Chi, trong mắt Lâm Thịnh Chi nổi lên sát khí, hai người liền như thế đánh lên.

“Oanh oanh” hai tiếng, trang sách trong thư phòng Lâm Thịnh Chi tung bay, hai người đứng ở nơi đó, một người trong mắt lộ ra khiếp sợ, một người trên mặt mang theo tươi cười. Không thèm quan tâm thư phòng mình bị hủy, Lâm Thịnh Chi từng bước đi tới trước người Phan Linh Tước, thô thanh thấp hỏi: “Ngươi cũng luyện Hải phách chân kinh?”

Quét bụi hai tay áo, Phan Linh Tước nói: “Lâm minh chủ có thể luyện, ta đương nhiên cũng có thể luyện. Bất quá thoạt nhìn Lâm minh chủ cũng giống như ta, luyện chính là một bộ phận của Hải phách chân kinh, hoặc là nói chỉ một bộ phận nhỏ nhất.”

Lâm Thịnh Chi hai mắt mạo quang, Phan Linh Tước có bản thiếu của《 Hải phách chân kinh 》!

“Minh chủ, chúng ta đến làm trao đổi như thế nào?” Phan Linh Tước tiến đến bên tai Lâm Thịnh Chi nói: “Tàn trang của Hải phách chân kinh trên tay ta sẽ không ít hơn so với minh chủ. Minh chủ muốn Hải phách chân kinh vì muốn nhất thống võ lâm, mà ta, là vì mỹ nhân. Ngươi và ta liên thủ, thiên hạ võ lâm còn không thu hết trong túi? Minh chủ muốn Nhiếp gia đao, cũng là vì Hải phách chân kinh đi, ta có thể thề, bộ phận kia của Nhiếp gia đao, ta không cần.”

Lâm Thịnh Chi không có lập tức cấp ra câu trả lời, hắn không tin Phan Linh Tước sẽ từ bỏ bản chính của Hải phách chân kinh, nhưng điều kiện Phan Linh Tước đưa ra lại quá mức mê người. Phan Linh Tước thối lui, ở trên tháp ngồi xuống: “Minh chủ muốn nhất thống võ lâm, bên người có thể nào không có giúp đỡ? Ta nghĩ đến minh chủ cần nhất là ta. Sau này, minh chủ chưởng quản võ lâm, Tước trang thành võ lâm đệ nhất gia, ai còn dám không nghe minh chủ ? Ta cho dù được một bộ phận tàn trang trên tay minh chủ cũng không phải đối thủ của ngài, minh chủ chẳng lẽ không yên tâm sao?”

Nếu bàn về võ công, Phan Linh Tước quả thật không phải đối thủ Lâm Thịnh Chi. Nhìn Phan Linh Tước suy nghĩ thật lâu sau, Lâm Thịnh Chi đi đến trước mặt gã cúi đầu nhìn gã nói: “Ngươi muốn ta như thế nào tin tưởng ngươi sẽ không phản bội ta? Hải phách chân kinh cũng không phải là võ học bình thường, một khi luyện, liền muốn được đến toàn bản.”

Phan Linh Tước nở nụ cười: “Minh chủ muốn như thế nào mới bằng lòng tin tưởng ta?”

“Ta nghe nói quý trang có một gốc kỳ thảo ngàn năm, mỗi mười năm sẽ kết một quả, sau khi dùng không chỉ kéo dài tuổi thọ, đối với người luyện võ còn có lợi rất lớn. Không biết Phan trang chủ có nguyện bỏ những thứ yêu thích hay không?”

Phan Linh Tước sửng sốt, tiếp theo gã cười to nói: “Minh chủ thích, ta cho là được, bất quá là một gốc cây, so với mỹ nhân của ta, còn không đủ để làm ta lưu luyến.”

Lâm Thịnh Chi cũng là âm trắc trắc nói: “Ta nghe nói Chu thảo kia là vật cứu mạng của Phan lão gia tử, Phan trang chủ thật sự chịu bỏ những thứ yêu thích?”

Phan Linh Tước vẫn là cười , không thèm quan tâm nói: “Lão gia tử này mấy năm nay không chỉ không làm được chuyện, còn nơi nơi liên lụy người, sớm chết sớm đầu thai, lão sẽ đồng ý.”

Lâm Thịnh Chi cười lạnh: “Ta đây sẽ chờChukỳ dược kia của Phan trang chủ.”

“Ít ngày nữa liền đưa lên cho minh chủ.”

Lâm Thịnh Chi lại nói: “Còn có một chuyện hy vọng Phan trang chủ có thể mau chóng làm tốt, không quá vài ngày sẽ qua năm mới , nhi tử của ta cũng nên trở lại đi.”

Phan Linh Tước sắc mặt không thay đổi nói: “Nhất định không làm minh chủ thất vọng.”

“Ta đây sẽ chờ tin tức tốt của Phan trang chủ.”

Phan Linh Tước đứng lên: “Ngày mai ta hồi phủ, lệnh tử bên kia ta sẽ thúc giục bọn họ khẩn cấp.”

“Đêm nay ta ở trong phủ thiết yến, chuyên môn vì Phan trang chủ từ Ca Linh phường mời tới hai vị tướng công, mong rằng Phan trang chủ có thể thích.” Lâm Thịnh Chi bình tĩnh nói, Phan Linh Tước cười to: “Minh chủ quả nhiên hiểu ta.”

Lâm Thịnh Chi trong lòng khinh thường, có xinh đẹp mấy cũng là nam nhân, có cái gì có thể ngoạn. (lầm)

Từ thư phòng đi ra, Phan Linh Tước triệu đến một vị tâm phúc của mình, thì thầm: “Lập tức đi tìm hài tử kia, mặc kệ sống hay chết. Nếu sống, đánh ngất nó, tuyệt không thể làm cho Lâm Thịnh Chi biết sự kiện kia.”

“Vâng!”

Nhìn tâm phúc rời đi, trong mắt Phan Linh Tước hiện lên âm hiểm.

……………………..

Sau khi vãn yến trôi qua, Phan Linh Tước mỗi tay ôm một vị tướng công trở về phòng mình, mấy tiểu điểu đợi sau khi gã tiến vào liền bay lên, lại dừng ở trên bệ cửa sổ. Hướng lên trên giường nằm xuống, Phan Linh Tước trêu đùa nói: “Thoát y, hầu hạ gia.” Hai vị tướng công kia được trang điểm cực kì yêu diễm, cởi xiêm y trần trụi lên giường, vì Phan Linh Tước cởi y phục.

Sau khi khố gã được cởi bỏ, gã một phen xả qua một vị tướng công trong đó xoay người đặt ở dưới thân, trực tiếp gấp lên hai chân đối phương, nắm lấy dục vọng của mình xông thẳng vào. Tướng công kia trước khi đến đã sớm làm trơn, thân mình quen cùng nam nhân hoan hảo dễ dàng liền tiếp nhận dương vật Phan Linh Tước. Một vị tướng công khác lại nhuyễn nằm ở bên cạnh người Phan Linh Tước, cùng gã hôn môi.

Phan Linh Tước mị mắt ở trong cơ thể vị tướng công kia ra vào, tiếp đó ấn hạ một vị tướng công khác làm cho hắn nằm úp sấp , một tay tham nhập giữa khe của hắn. Trong lúc nhất thời, tiếng kêu dâm mỹ liên tiếp, động tác trừu sáp của Phan Linh Tước cũng càng lúc càng nhanh.

Ba người ở trên giường ép buộc đến nửa đêm, Phan Linh Tước mới xem như thoả mãn . Làm cho người ta tiễn bước hai vị tướng công đã hôn mê kia, lại thay đổi sàng đan, Phan Linh Tước lúc này mới đi ngủ. Đột nhiên, ngoài cửa sổ vang lên một tiếng Hải đông thanh kêu to, gã nháy mắt bừng tỉnh, nắm qua xiêm y nhanh chóng xuống giường.

“Người tới!”

Hô to một tiếng, Phan Linh Tước đang mặc quần áo động tác mạnh mẽ dừng lại, sao không ai đáp lại? Cực nhanh từ dưới gối đầu lấy ra chủy thủ, Phan Linh Tước để chân trần chậm rãi đi thong thả tới cửa.

“Phanh!”

Phan Linh Tước rất nhanh quay đầu, chỉ thấy cửa sổ mở, gió lạnh gào thét mà vào, bầy điểu bên trong bay ra ngoài. Trong phòng tối đen một mảnh, Phan Linh Tước ngừng thở, nắm chặt chủy thủ chậm rãi đi hướng về bên cửa sổ. Đi vào bên cạnh bàn, tìm ra đá đánh lửa, gã thám thính mọi nơi trong chốc lát, không có thanh âm khác thường. Lập tức đóng cửa sổ, Phan Linh Tước rất nhanh châm nến.

“Ong ong ong…”

Một con bạch phong không hề báo động trước xuất hiện ở trước mắt Phan Linh Tước, gã cảm thấy kinh ngạc, con ong này vào khi nào? ! Chủy thủ trong tay hiện lên, con bạch phong kia tựa hồ biết Phan Linh Tước muốn giết nó, ở nháy mắt gã nâng tay, nó liền dừng ở trên bàn, chủy thủ vung lên khoảng không . Phan Linh Tước quá sợ hãi, môi giật giật, lại phát hiện nguyên bản điểu ở trong phòng đều bay ra ngoài.

“Hô!”

Ánh nến tắt lụi, Phan Linh Tước xoay người chém ra chủy thủ, gã chỉ nhìn thấy một đạo bóng dáng màu đen cao cao nhảy lên, ngay tiếp theo, trên mặt của gã liền truyền đến đau nhức.

“A!”

Chủy thủ đánh rơi trên đất, Phan Linh Tước một tay che mặt, một tay lấy ra cây tiếu. Ưng tiếu vang lên, tránh đi thêm một kích của đối phương, Phan Linh Tước nắm lên ghế hướng đối phương ném tới. Bóng đen phóng lên lấy tốc độ quỷ dị nhảy lên ghế, hướng tới Phan Linh Tước lại là một cái tát. Phan Linh Tước đã hoàn toàn tỉnh rượu, Hải phách chân kinh trong cơ thể nháy mắt bùng nổ. Ngay mặt đánh úp lại bóng đen bị gã đá bay đi ra ngoài. Sờ qua chủy thủ, chân Phan Linh Tước vừa nâng lên, bên tai vang lên tiếng ong ong, cổ một trận đau đớn.

Chính là lúc này, bóng đen lấy tốc độ không nên có nhảy lên, hắn từ đỉnh đầu Phan Linh Tước lướt qua, trước khi chủy thủ Phan Linh Tước huy đến liền nắm lên bạch phong đánh vỡ cửa sổ chạy. Phan Linh Tước lắc mình đuổi theo, thân hình vừa bay lên, khóe mắt của gã phiêu đến thứ trên mặt đất. Bộ pháp đuổi theo mạnh mẽ dừng lại, gã biểu hiện khiếp sợ, sau đó nộ không thể át trừng mắt nhìn Hải đông thanh đầy người là huyết.

“A a a! ! ! Ta phải giết hắn! Ta phải giết hắn!” Bổ nhào vào trước mặt Hải đông thanh, Phan Linh Tước ôm lấy con chim không còn hơi thở, tê thanh kêu to. Đầu con chim mất tự nhiên trật qua, trên cổ có một lỗ thủng huyết thật to.

“Là ai! Là ai! Bảo bối nhi, bảo bối nhi, là ai giết bảo bối nhi của ta! A a a! Ta không buông tha hắn! Ta không buông tha hắn!”

Hạ nhân lâm phủ đã ngủ bị tiếng tê kêu đáng sợ của Phan Linh Tước làm bừng tỉnh, nhưng Phan Linh Tước mất đi con chim yêu nhất còn chưa phải gặp đả kích trầm trọng nhất. Đến khi Lâm Thịnh Chi phủ miên bào vội vàng chạy tới, chỉ nhìn thấy một vị nam tử người không ra người, quỷ không ra quỷ, trên mặt lưu hắc huyết tanh hôi ôm một Hải đông thanh đã chết đi cuồng khiếu liên tục. Hắn không thể đem người này cùng Phan Linh Tước lúc vãn yến liên hệ cùng một chỗ.

…………..

Phàm cốc, Phàm Cốt hướng tới bốn vị đồ đệ vừa mới tới giận dữ: “Ta muốn làm thịt tên súc sinh kia! Ta muốn làm thịt tên súc sinh kia! Dám khi dễ đồ đệ của ta, ta muốn đem hắn làm thành dược nhân!”

“Sư phó, ngài trước xin bớt giận.” Đại đồ đệ Mã Văn Đào đưa lên một ly trà.

Phàm Cốt giận trừng mắt: “Ta sao có thể nguôi giận! Tên súc sinh kia thiếu chút nữa giết A Mao! Tiểu đồ nhi của ta bây giờ còn chưa có tìm được! Ta sao có thể nguôi giận!”

“Sư phó, A Đột ra mặt nhất định có thể tìm được tiểu sư đệ. Hiện tại chỉ chờ A Đột truyền về tin tức. Ta cam đoan, nhất định không buông tha cái tên làm bị thương A Mao.” Nhị đồ đệ Giang Hạ đưa lên một mâm hoa quả đã gọt xong, hoa quả là tam đồ đệ Lưu Sưởng Tu mang đến từ xa.

Phàm Cốt lông mày dựng thẳng: “Chờ A Đột truyền về tin tức, tóc ta đã bạc!” (nói cũng như ko = =|||)

Tứ đồ đệ Trang Đông Dương nhanh chân nói: “Sư phó, chúng ta đều dẫn theo người đến, sư phó cho chúng ta bức họa tiểu sư đệ, chúng ta lập tức đi tìm.”

Râu Phàm Cốt run lên: “Họa cái gì tướng! Tiểu sư đệ các ngươi kêu Tiểu Bảo, nửa khuôn mặt là hắc , cái đầu gầy teo nho nhỏ, nói chuyện nhuyễn nhuyễn điềm điềm, gặp người liền cười, khóe miệng có hai cái đồng tiền, đùi phải bị tật , nói chuyện không thuận lợi.” (= =|||||||)

Bốn vị đồ đệ lập tức trăm miệng một lời: “Chúng ta phân công nhau đi tìm tiểu sư đệ!”

Nghe được bốn vị đồ đệ nói như thế, tức khí của Phàm Cốt mới xem như tiêu xuống một chút. Lúc này một vị A Đột đi đến, chỉa chỉa phòng A Mao cách vách, Phàm Cốt nhanh chóng đứng dậy chạy ra ngoài, bốn vị đồ đệ cũng không dám chần chờ.

Vừa thấy sư phó, A Mao bị thương nặng trong người cường chống đỡ muốn đứng lên, bốn vị sư huynh nhanh hơn sư phó một bước tiến lên đem hắn đè trở về.

“A Mao, thương thế của ngươi rất nặng, trăm ngàn không thể lộn xộn.”

A Mao dùng sức lắc đầu, ánh mắt vội vàng. Hắn mới từ Quỷ môn quan nhặt về một cái mệnh cho dù trên mặt che kín hắc mao, vẫn khó nén tái nhợt. Phàm Cốt ở bên giường ngồi xuống: “A Mao, sư phó cùng các sư huynh nhất định có thể tìm về A Bảo, ngươi an tâm dưỡng thương. Dưỡng tốt hơn sư phó mới có thể  mang ngươi đi đón A Bảo trở về.”

A Mao vẫn là lắc đầu, tay chân vụng về kéo qua tay sư phó, chậm rãi viết xuống: Người nọ thiện dùng điểu, điểu sẽ tìm được A Bảo.

“Điểu?” Phàm Cốt đã quá lâu không đi ra ngoài liền nhìn về phía bốn vị đồ đệ, hỏi. Trong đó ba vị đồ đệ cũng không ở giang hồ cũng là vẻ mặt khó hiểu, Trang Đông Dương ngẩn người, không xác định nói: “Là Tước trang sao? Ta nghe người ta nói qua Trung nguyên võ lâm Tước trang thực am hiểu dùng điểu.”

“Tước trang? Phan Linh Tước?” Một người ở cửa kinh hô. Mấy người quay đầu, Trang Đông Dương lập tức đi qua, đỡ người nọ tiến vào.

“Nhiếp Chính, ngươi biết?” Nghĩ tới một sự kiện Phàm Cốt bổ sung: “Lúc Tiểu Bối đưa A Mao trở về hình như là đã làm động tác chim bay.”

Nhiếp Chính chống hai gậy tiến vào vừa nghe, trước mắt biến thành màu đen: “Sư phó, nhất định là Tước trang, chỉ có Tước trang mới có thể dùng điểu. Điểu Tước trang không những giết người, còn thiện truy tung, nhất là Tước trang thiếu trang chủ Phan Linh Tước lại là cao thủ dùng điểu. Gãcó một con điểu giống như ưng, lợi hại vô cùng. Chỉ cần bị con điểu kia đuổi kịp, căn bản trốn không thoát.”

“Bang bang phanh”, A Mao sử xuất toàn lực vỗ ván giường, liều mạng gật đầu, chính là con chim kia! Thấy trạng huống như vậy, đừng nói làNhiếp Chính, dù là Phàm Cốt trước mắt cũng đều biến thành màu đen . Hắn vươn tay, đầu ngón tay phát run rống to: “Tìm được con ma tước (chim sẻ) kia, tìm được A Bảo của ta! Con ma tước chết tiệt, ngươi tốt nhất đừng khi dễ A Bảo của ta, bằng không ta không buông tha ngươi!”

“Sư phó! Đại ca! Ta đã trở về!”

“Sư phó! Đại ca!” Một người xuất hiện ở cửa, phong trần mệt mỏi.

Phàm Cốt cùng Nhiếp Chính đồng thời ra tiếng: “Tử tiểu tử ( Vô Nguyệt )!”

>>Hết chương 51<<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 19:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 10
Chương 52:

“Vô nguyệt, Bảo có khả năng bị Phan Linh Tước bắt đi .”


Chống hai gậy bổ nhào đến trước mặt Tam đệ, Nhiếp Chính hai tay nắm chặt y vội la lên. Lam Vô Nguyệt còn chưa kịp kinh hỉ bởi ánh mắt và hai chân đại ca thì đã bị tin tức này chấn trụ.

Nghĩ đến con Hải đông thanh kia, Lam Vô Nguyệt lo lắng nói: “Lâm Thịnh Chi thực có thể cùng Phan Linh Tước cấu kết một chỗ . Ta đi tìm Lâm Thịnh Chi, kết quả bị một con ưng theo dõi, con ưng kia rất giống của Phan Linh Tước .”

“Vậy con chim kia đã theo ngươi đến?” Bóng trắng vọt đến trước mặt Lam Vô Nguyệt, rất có ý tứ muốn đem con chim kia chộp tới.

Lam Vô Nguyệt nhìn về phía vị A Đột đang theo y vào nói: “Ít nhiều có hắn ở đó, ta thoát khỏi con chim kia.”

Phàm Cốt nổi giận: “A Đột! Ngươi sao không đem con chim kia tới?”

“Hô hô…” A Đột sờ sờ đầu, rất là có lỗi.

“Nguyên lai ngươi kêu A Đột a, đa tạ ngươi.” Lam Vô Nguyệt chân thành nói tạ ơn. Dọc theo đường đi y đã biết động vật bộ dáng cực kì đáng sợ này có bao nhiêu thông minh.

A Đột kêu hai tiếng, ý tứ là không cần cảm tạ. tiếp đó hắn hướng Phàm Cốt chỉa chỉa lên trời, muốn đi bắt con chim kia.

“Sư phó, ngài trước bình tĩnh, dù sao còn chưa thể xác định Tiểu Bảo có phải bị Phan Linh Tước bắt đi hay không.” Trang Đông Dương ra tiếng khuyên nhủ: “Theo ta được biết, Phan Linh Tước này cũng không phải là người lương thiện, vạn nhất chúng ta đả thảo kinh xà, gã thực có khả năng làm bị thương Tiểu Bảo.”

“Sư phó, Lâm Thịnh Chi thực có thể phát hiện là Tiểu Bảo mang ta đi. Tiểu Bảo một khi rơi vào trong tay Phan Linh Tước nhất định mất mạng a!” Nhiếp Chính gấp đến độ ánh mắt đỏ bừng, hắn rất hiểu biết thủ đoạn của Lâm Thịnh Chi, hắn không dám tưởng hậu quả Tiểu Bảo bị mang về.

Lam Vô Nguyệt sắc mặt cũng thay đổi, Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước cũng không là thứ tốt gì, Tiểu Bảo rơi vào trong tay bọn họ hậu quả không dám tưởng. A Mao dùng sức chụp ván giường, nước mắt trào ra, đầy bụng tự trách, là hắn vô dụng.

Phàm Cốt cũng hoảng, hắn nhìn về phía Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt, cắn răng nói: “Có chuyện Tiểu Bảo không dám nói cho các ngươi, nhưng ta quản không được nhiều như vậy, ta hôm nay liền đem tin xấu nói trước. Các ngươi nếu có một chút ý ghét bỏ Tiểu Bảo, hai huynh đệ ngươi liền lập tức rời đi Phàm cốc, sau này sống hay chết đều cùng ta không quan hệ; nếu các ngươi không cần, vậy từ nay về sau các ngươi chính là đồ đệ chân chính của Phàm Cốt ta, dù là liều mạng già này cũng không sao, ta cũng sẽ vì các ngươi báo thù!”

“Sư phó?” Lời vừa nói làm Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt không hiểu ra sao.

Phàm Cốt hạ một câu chấn kinh hai người.

“Tiểu Bảo là nhi tử Lâm Thịnh Chi! Tên của nó vốn là kêu Lâm Tử Ngạn.”

Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt trừng lớn hai mắt, đừng nói bọn họ , ngay cả bốn đồ đệ kia của Phàm Cốt đều sửng sốt. Bốn người này sau khi nhập cốc đã biết chuyện Nhiếp gia cùng với nguyên do sư phó thu Tiểu Bảo làm đồ đệ, tuy rằng chưa thấy qua tiểu sư đệ, nhưng bọn hắn thật sự khó có thể tưởng tượng tiểu sư đệ cực chịu sư phó yêu thích lại sẽ là nhi tử của đại ác nhân Lâm Thịnh Chi!

Thấy hai huynh đệ này trợn mắt há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin tưởng, Phàm Cốt lửa giận thẳng tiêu: “Ta chỉ biết các ngươi sẽ như vậy! Ta biết! Mặc kệ Tiểu Bảo vì các ngươi làm bao nhiêu chuyện, vì các ngươi chịu bao nhiêu khổ, chỉ cần nó là nhi tử Lâm Thịnh Chi, các ngươi sẽ gạt bỏ hết thảy những gì nó làm!”

Nhiếp Chính đầu tiên phục hồi tinh thần lại: “Sư phó! Ngài trước hãy nghe ta nói.”

“Không có gì có thể nói , các ngươi lập tức xuống núi đi, ta không muốn tái kiến các ngươi!” Phàm Cốt xoay người, không nhìn bọn hắn.

“Sư phó!” Nhiếp Chính chống gậy vòng đến trước mặt lão, đang muốn giải thích, một người lẩm bẩm nói: “Lâm Thịnh Chi có thể sinh ra hài tử như Tiểu Bảo? Ông trời cũng quá không có mắt .”

Chân mày Phàm Cốt run lên, hắn chậm rãi xoay người, chỉ thấy Lam Vô Nguyệt đang ở bên kia liên tục lắc đầu, còn một bộ dáng suy nghĩ sâu xa.

“Bộ dạng Tiểu Bảo hẳn là giống hệt thân mẫu đi. Khó trách ta trước kia nhắc tới Lâm Thịnh Chi Tiểu Bảo liền sợ hãi, nguyên lai là vì vậy.”

Phàm Cốt mị mị mắt, hắn nhìn không ra tâm tư Lam Vô Nguyệt. Bất quá lúc này lại cho Nhiếp Chính có cơ hội nói chuyện, hắn lại gian nan vòng lại, nói: “Sư phó, ta thừa nhận vừa rồi ta là thực giật mình, nhưng chỉ là giật mình.”

Phàm Cốt liếc mắt nhìn hắn, không tin. Phụ trái tử thường (cha làm con chịu), Lâm Thịnh Chi ngược đãi Nhiếp Chính năm năm, hắn không tin Nhiếp Chính sẽ không đem phần cừu hận này đặt ở trên người Tiểu Bảo.

Nhiếp Chính cười khổ: “Có lẽ sư phó không tin, nhưng lời ta nói là thật tâm.”

Đại ca mở miệng , Lam Vô Nguyệt lựa chọn tạm thời lặng yên. Nhiếp Chính không thể đứng lâu, hắn na đến chỗ ghế ngồi xuống, bình tĩnh trong chốc lát, hắn nhìn về phía Phàm Cốt nói: “Sư phó, ta sở dĩ giật mình là vì ta cùng với Lâm Thịnh Chi coi như là quen biết nhiều năm, ta đã thấy mấy hài tử của hắn, lại chưa bao giờ gặp qua Bảo. Cho dù Bảo là hài tử Lâm Thịnh Chi, chỉ sợ cũng là hài tử không được sủng.” Nhớ tới những ngày bọn họ cùng một chỗ, Nhiếp Chính nghẹn giọng , “Hơn nữa lúc Bảo theo ta cùng một chỗ chưa bao giờ nhắc tới cha nương mình, nói nhiều nhất chính là các thúc thúc bá bá thẩm thẩm còn có sư phó sư nương lúc ấy học đồ. Bên người nhóc tựa hồ chỉ có tiểu Bối, Lâm Thịnh Chi căn bản là mặc kệ nó.”

Sau khi cùng Tiểu Bảo một chỗ từng giọt từng giọt toàn bộ hiện lên ở trong đầu Nhiếp Chính, đau lòng cùng bất an ép tới Nhiếp Chính nói không được nữa. Nói nhiều đều vô dụng, chỉ cần chính mình rõ ràng tâm của mình là đủ rồi. Nâng tay đè lại nơi vạt áo, phía dưới có ngọc bội Tiểu Bảo đưa cho hắn, Nhiếp Chính nhắm mắt lại. Há miệng thở hổn hển vài cái, hắn mở to mắt, mắt sáng như đuốc.

“Sư phó, Bảo là Bảo, Lâm Thịnh Chi là Lâm Thịnh Chi. Lâm Thịnh Chi hủy Nhiếp gia, Bảo lại là ân nhân cứu mạng của ta. Phải nhanh chóng tìm được Bảo, nếu Lâm Thịnh Chi không biết là Bảo đem ta đi thì hoàn hảo, vạn nhất hắn biết…” Nhiếp Chính nói không nên lời ở đây mỗi người đều có thể nghĩ đến.

Lam Vô Nguyệt lạnh lùng nói: “Sư phó, oan có đầu nợ có chủ, nếu chúng ta ngay cả điểm thị phi ấy cũng không phân, còn có thể diện gì làm cho Tiểu Bảo kêu một tiếng ca ca. Ba huynh đệ chúng ta từng đến quý phủ Lâm Thịnh Chi làm khách, chưa từng gặp qua Tiểu Bảo, cũng chưa bao giờ nghe hắn nhắc tới còn có nhi tử kêu Lâm Tử Ngạn, có thể nghĩ những ngày Tiểu Bảo ở nhà cũng qua không dễ chịu. Theo ta thấy, Lâm Thịnh Chi cũng bất quá chỉ là cha của Tiểu Bảo, ‘mà thôi’.”

Lời của Lam Vô Nguyệt chẳng những không làm cho Phàm Cốt nguôi giận, ngược lại làm cho hắn nhất bính ba thước cao: “Cái gì? Lâm Thịnh Chi chưa từng nhắc tới A Bảo với người khác?”

“Không có.” Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt lắc đầu.

“Vậy bọn ngươi gặp qua nương A Bảo không?”

Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt vẫn là lắc đầu, Nhiếp Chính nói: “Lâm Thịnh Chi từng nói qua đại phu nhân của hắn tính tình hướng nội, không thích gặp người. Ta chỉ gặp qua nhị phu nhân, tam phu nhân cùng tứ phu nhân của hắn. Mấy hài tử hắn nhắc tới với bên ngoài cũng là của ba vị phu nhân kia sở sinh.”

“Tiểu Bảo nói không chừng chính là vị đại phu nhân kia sinh .” Lam Vô Nguyệt bổ sung, tiếp theo, y lãnh hạ mặt nói: “Vị đại phu nhân kia của Lâm Thịnh Chi bộ dáng tựa hồ rất đẹp.” Sở dĩ mặt lạnh là vì Phan Linh Tước từng nói với y bộ dáng của y dù là đại phu nhân của Lâm Thịnh Chi cũng so ra kém hơn. Lam Vô Nguyệt hận nhất chính là người khác nói y xinh đẹp.

Phàm Cốt vừa nghe tức sùi bọt mép : “A Bảo của ta có chỗ nào nhìn không được?!Tên xú Chi kia dám đối với A Bảo của ta như thế! Ta phải đem tên xú Chi đó nghiền thành phấn làm thành dược hoàn uy xà!”

“Sư phó! Ngài không cần gấp a!” Bốn vị đồ đệ chạy nhanh đi dỗ người sắp xốc đỉnh .

Lam Vô Nguyệt mặt nhăn mày nhíu, ra tiếng: “Sư phó, ngài còn muốn tìm Tiểu Bảo hay không?”

Phàm Cốt nháy mắt bình tĩnh, ánh mắt bốn vị đồ đệ nhìn Lam Vô Nguyệt lập tức bất đồng .

Lam Vô Nguyệt tiếp tục nói: “Sư phó, Tiểu Bảo có phải bị bắt đi hay chưa còn không chính xác, ngài ở lại trong cốc tọa trấn, có lẽ Tiểu Bảo đang trên đường trở về. Ta cùng chư vị các sư huynh phân công nhau đi tìm Tiểu Bảo. Tiểu Bảo hiện tại thực có thể ở trên tay Phan Linh Tước, ta đi tìm Phan Linh Tước.”

Trang Đông Dương bồi tiếp: “Sư phó, ta đi tìm Lâm Thịnh Chi.” Trong bốn vị đồ đệ, chỉ có Trang Đông Dương cùng giang hồ có liên quan. Hắn là nhị lão gia của Tắc Bắc Đô môn bảo.

Tam đồ đệ Lưu Sưởng Tu nói: “Chúng ta liền từ nơi A Mao và Tiểu Bảo gặp chuyện không may phân công nhau đi tìm.”

Hai vị đồ đệ khác gật gật đầu.

Phàm Cốt hé miệng không nói, hắn đi đến trước mặt Lam Vô Nguyệt, cầm trụ tay trái y, Lam Vô Nguyệt rất nhanh rút khỏi, nói: “Sư phó, ta không sao.”

“Không có việc gì mới là lạ!” Phàm Cốt lại bắt qua tay trái y, tham lên mạch.

“Sư phó, Vô Nguyệt xảy ra chuyện gì?” Nhiếp Chính nhìn thấy, trong lòng bất an.

Lam Vô Nguyệt vẻ mặt tuyệt cường nói: “Ta không sao.”

Phàm Cốt buông tay, cả giận: “Công lực của ngươi đều sắp tan, còn bảo không có việc gì? Có phải bị con tước điểu kia bắt ăn mới tính là có việc hay không?”

“Vô Nguyệt? !” Nhiếp Chính đứng lên.

Lam Vô Nguyệt lại vẫn là câu nói kia: “Ta không sao.”

“Ngươi này quật tiểu tử! Ngươi thành thật ở trong cốc cho ta!” Phàm Cốt lúc này là chết cũng không do y định, tình huống Lam Vô Nguyệt thật không tốt.

“Sư phó, chuyện là thế nào?” Nhiếp Chính chống gậy đi qua.

Phàm Cốt không để ý tới ánh mắt Lam Vô Nguyệt hướng hắn phóng đến, nói: “Tiểu tử này luyện công nghịch hành, tẩu hỏa nhập ma, trước khi y xuống núi nội tức cũng đã thực bất ổn. Ta vừa rồi tham mạch y, phát hiện nội tức dị thường hỗn loạn, rất có xu thế tán công. Vốn muốn cứu mạng của y thì phải tán công, hiện tại có người hỗ trợ, đem nội công của y đánh tan, không quá mười ngày, nội tức của tiểu tử này sẽ sạch sẽ, một chút cũng bất lưu.”

“Cái gì? !” Lam Vô Nguyệt kinh ngạc, “Nội tức của ta bị đánh tan?!”

Phàm Cốt trừng y: “Ngươi bị ai làm bị thương?”

Lam Vô Nguyệt tức giận đến cắn răng: “Lâm Thịnh Chi chết tiệt!”

“Tam đệ!” Nhiếp Chính tức giận, “Ngươi vì cái gì phải giấu diếm ta?! Ai cho ngươi đi tìm Lâm Thịnh Chi !”

Lam Vô Nguyệt xoay mặt qua không nói lời nào, tức giận đến muốn giết người.

“Tán liền tán, này coi như là đánh lệch đúng ý. Nếu là người bên ngoài, lúc này sợ rằng đã sớm chết, tiểu tử ngươi vừa vặn cần phải có người đem nội công ngươi phế đi, Lâm Thịnh Chi đánh hảo.” Phàm Cốt lần này ngược lại có không trở ngại, bằng không hắn còn phải đau đầu làm sao đem nội công tiểu tử này tán đi.

Lam Vô Nguyệt tức giận đến tay đều run lên, Nhiếp Chính nghe sư phó nói như thế, thật sự là sợ hãi. Hắn lạnh lùng nói: “Vô Nguyệt, không cần tùy hứng, chuyện báo thù sau này nói sau, ngươi nếu đã chết, vậy thật sự là chết oan uổng. Hiện tại việc cấp bách là tìm được Tiểu Bảo, sau đó chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn.”

Lam Vô Nguyệt cắn chặt răng, không hé miệng, đôi mắt cũng đỏ. Y không cam lòng, không cam lòng không chỉ không có giết Lâm Thịnh Chi, còn bồi thượng nội công chính mình thật vất vả lưu lại.

Thấy y khổ sở như thế, Nhiếp Chính một tay ôm y: “Vô Nguyệt, đại ca chỉ cần ngươi sống, hảo hảo sống.”

Tựa vào trên người đại ca, Lam Vô Nguyệt chảy xuống nước mắt, không cam lòng, không cam lòng!

“Ba ba ba”, A Mao vỗ ván giường, Nhiếp Chính buông ra Lam Vô Nguyệt, Lam Vô Nguyệt vội vàng đem lệ trên mặt lau đi. Phàm Cốt đi đến bên giường khom người hỏi: “A Mao, xảy ra chuyện gì?”

A Mao ở trên ván giường cố sức viết xuống: đem nội công của ta, cho Vô Nguyệt.

Phàm Cốt sửng sốt, tiếp đó thô thanh nói: “Không được, ngươi cho dù cho y, y cũng chống đỡ không được bao lâu, cuối cùng vẫn là phải tán công. Hơn nữa thương thế của ngươi nặng như thế, có nội công hộ mới được.”

A Mao lắc đầu, nước mắt trào ra, hắn run run tiếp tục viết: tìm A Bảo, A Bảo sẽ sợ.

Phàm Cốt đè lại tay A Mao, trong lòng dao động . Lam Vô Nguyệt quen thuộc tên gia khỏa cùng con tước điểu kia, để y đi tìm Tiểu Bảo lại không thể thích hợp hơn. Nhưng là…

A Mao miệng hé ra hợp lại, kêu A Bảo.

Phàm Cốt há miệng, chưa nói ra lời, hắn áp chế ngực hờn dỗi, nói: “A Mao, ngươi cho dù đem nội công cường ngạnh cho Vô Nguyệt, Vô Nguyệt cuối cùng cũng phải tán mất.”

Lam Vô Nguyệt ngừng lại hô hấp, cảm thấy chấn động.

A Mao vẫn là lắc đầu, hai mắt cầu xin sư phó đem nội công của hắn cho Lam Vô Nguyệt. A Bảo nhỏ như vậy, nhóc sẽ sợ. Phàm Cốt khóe mắt đã ươn ướt, trong lòng khó chịu đến đòi mạng, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt. A Mao là đồ đệ hắn, A Bảo cũng là đồ đệ hắn, Lam Vô Nguyệt đồng dạng đồ đệ hắn.

Lam Vô Nguyệt lặng yên đi đến trước mặt sư phó, kính nể nhìn A Mao. Nếu y là A Mao, y không biết mình có thể bỏ được đem một thân nội công cho người khác hay không.

Ai cũng đều không có ra tiếng, loại thời điểm này ai cũng đều không thích hợp lên tiếng. Nhiếp Chính cũng là tim như bị đao cắt, hắn tuy rằng có thể đứng lên , nhưng chỉ là có thể đứng lên, đừng nói tìm Tiểu Bảo, dù là đi ra Phàm cốc cũng đều thành vấn đề.

Gắt gao nắm tay A Mao, Phàm Cốt lau đi nước mắt của nó, hít sâu một hơi quay đầu nhìn về phía Lam Vô Nguyệt. Lam Vô Nguyệt hiểu được ý sư phó, trầm giọng nói: “Sư phó, ta sẽ thay cả phần lực của A Mao cùng nhau tìm được Tiểu Bảo.”

Phàm Cốt khàn khàn nói: “A Mao nội công thâm hậu, mà ngươi bởi vì tẩu hỏa nhập ma nội tức đại loạn, căn bản không thể đem nội công A Mao biến thành chính ngươi , ngược lại sẽ tăng thêm nội thương của ngươi, ngươi cần phải nghĩ kỹ.”

“Sư phó, ta nghĩ kỹ.” Y làm không được ở trong cốc chờ tin tức.

Phàm Cốt sờ sờ đầu A Mao: “Ngươi đem công lực cho Vô Nguyệt, ngươi chính là phế nhân.”

A Mao lắc đầu, hắn không cần, chỉ cần có thể tìm được Tiểu Bảo, cho dù cầm mạng của hắn hắn cũng không cần.

Tay Phàm Cốt phủ ở trên đầu A Mao run run, nhưng thanh âm lại phá lệ khanh thương (tiếng leng keng= =?): “Nguyệt tiểu tử, sư phó đem nội công A Mao chuyển cho ngươi, ngươi phải tìm được A Bảo, hai người các ngươi đều phải bình an trở về cho sư phó.”

“Sư phó yên tâm!” Lam Vô Nguyệt cầm tay A Mao, A Mao nở nụ cười.

……………..

Trời sắp tối, trong gian mộc ốc của A Mao im ắng, bốn vị đồ đệ cùng Nhiếp Chính ở trong sân lo lắng chờ đợi . Phòng trong truyền ra động tĩnh, Giang Hạ cùng Trang Đông Dương chạy nhanh dìu Nhiếp Chính đi qua. Cửa mở, Phàm Cốt đứng ở cửa nói: “Tốt lắm, làm cho Nguyệt tiểu tử trước tiêu hóa.”

Nhiếp Chính lo lắng hỏi: “Sư phó, A Mao cùng Vô Nguyệt không có việc gì đi?”

“Không có việc gì.” Phàm Cốt quay đầu liếc mắt nhìn hai người một cái, A Mao nằm , Lam Vô Nguyệt ở bên giường ngồi xếp bằng điều tức. Lưu lại mấy người, Phàm Cốt đi dược ốc.

Một canh giờ sau, cửa mộc ốc lại mở, Lam Vô Nguyệt tinh thần không tệ đi ra, nhìn thấy y như vậy mấy người đều thả tâm. Lúc này, Phàm Cốt cũng từ dược ốc đi ra , đưa một cái rổ trúc đi đến trước mặt mấy người, hướng bốn vị đồ đệ công đạo: ” Bốn người các ngươi xuất cốc trước, dược này các ngươi tùy thân mang theo . Sư phó tuy rằng không thích độc, nhưng làm mấy bình độc dược vẫn là dễ dàng. Nhất là đối với tên Chi chết tiệt cùng con chim kia, không cần lưu tình.”

“Sư phó yên tâm đi.” Bốn người từ trên tay sư phó tiếp nhận dược bình.

Sau đó Phàm Cốt lại nhìn về phía Lam Vô Nguyệt, cầm lấy hai bình dược: “Đây là dược dùng hoa trong cốc chế thành, nếu ngươi bị điểu đuổi theo, liền rắc lên trên người.”

Tiếp theo lại là hai bình dược.”Đây là độc phấn, đừng nhớ lầm .”

“Đa tạ sư phó.”

Lam Vô Nguyệt đem dược bình thu kĩ.

Phàm Cốt lại xuất ra hai bình dược: ” Nội công A Mao ở trong cơ thể của ngươi nhiều nhất chỉ có thể lưu hai tháng, hai tháng sau phải tán đi, bằng không ngươi sẽ thất khiếu đổ máu mà chết. Cho nên ngươi phải ở trong hai tháng tìm được A Bảo mang về đến. Dược này ngươi một ngày ăn một viên, để tránh nội công A Mao làm bị thương ngươi.”

“Sư phó yên tâm.” Lam Vô Nguyệt lấy qua dược.

Công đạo xong rồi, Phàm Cốt hướng năm người nói: “Các ngươi mỗi người mang một A Đột đi, có A Đột, bạch phong có thể tìm được các ngươi, giữa các ngươi cũng dễ dàng liên hệ tin tức lẫn nhau. Ta nơi này có tin tức gì cũng hảo đúng lúc nói cho các ngươi.”

Năm người thật mạnh gật đầu.

Liếc mắt nhìn sắc trời một cái, Phàm Cốt ở trên vai năm vị đồ đệ vỗ một chưởng: “Đi thôi.”

“Sư phó yên tâm, chúng ta chắc chắn bình an mang về Tiểu Bảo.” Năm người cáo biệt sư phó, mang A Đột cùng bạch phong ra cốc.

Nhìn bóng dáng không người biến mất ở trong cốc, Phàm Cốt quay về mộc ốc. Trên giường, A Mao hô hấp mỏng manh, hắn chậm rãi chuyển động tròng mắt nhìn về phía sư phó.

Xoa đầu A Mao, Phàm Cốt khom người nói: “A Mao, A Bảo sẽ trở về , ngươi phải nhanh dưỡng hảo thân mình.”

A Mao khẽgật gật đầu.

Nhiếp Chính ở bên giường ngồi xuống, cầm tay A Mao, gắt gao .”A Mao, ngươi và ta cùng nhau dưỡng hảo thân mình, đi đón Bảo.”

A Mao lại là khẽ gật gật đầu, khóe mắt có lệ rơi xuống

>>Hết chương 52<<.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.12.2014, 19:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 53:

Lâm phủ, Phan Linh Tước bị vật bất minh cào bị thương đang ở trong phòng giận dữ, tình huống như vậy đã liên tục mấy ngày. Phan Linh Tước không đơn giản là bị cào thương, còn đồng thời bị hạ độc. Vệt thương trên mặt bởi vì độc mà không chỉ không chuyển biến tốt, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, còn phát ra vị tanh hôi khó ngửi. Cổ của gã bị bạch phong chích một ngụm, thũng lên một cái đại bao, ngày hôm sau liền bắt đầu lưu nước mủ. Phan Linh Tước đối với dung mạo vô cùng để ý có thể nào tiếp thụ mặt mình sẽ bị hư hại?


Phan Linh Tước ở trong phủ mình bị “Người” tập kích, việc này không phải là nhỏ, hơn nữa hai gã tâm phúc cùng Phan Linh Tước ở một chỗ cũng bị cắn chết . Lâm Thịnh Chi rõ ràng tính nết của Phan Linh Tước, người này mà nổi điên thì ngay cả hắn đều sẽ cắn. Vì trấn an Phan Linh Tước, hắn nhanh chóng đem một bộ phận tàn trang của Hải phách chân kinh trên tay mình cho Phan Linh Tước. Hạ ngọ cách ngày sau, Phan Linh Tước mang người của mình chạy về Tước trang, chuyện này gã tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.

Lâm Thịnh Chi cũng thực bất an, là người nào có thể tránh khỏi thủ vệ trong phủ làm bị thương Phan Linh Tước? Người này lai lịch phải thăm dò rõ, bằng không đối với chính hắn cũng sẽ thập phần nguy hiểm. Lâm Thịnh Chi liên tưởng đến Lam Vô Nguyệt, dù sao Lam Vô Nguyệt rất dễ dàng tránh được Hải đông thanh truy tung, phía sau y nhất định có người giúp đỡ. Bất quá Phan Linh Tước trước khi đi đã đem mấy tàn trang có được ở Tước trang đưa cho hắn, có cái này, Lâm Thịnh Chi ở trong lòng cười lạnh, mặc kệ người phía sau Lam Vô Nguyệt là ai, hắn đều sẽ cho gã tới được đi không được. Hắn cũng không phải là con khổng tước phong tao Phan Linh Tước kia, cả ngày chỉ biết trầm tẩm ăn uống hưởng lạc, hắn hiện tại, trong chốn võ lâm ai còn là đối thủ?

Trên đường về Tước trang, Phan Linh Tước âm thầm phát ra vài đạo chỉ lệnh. Tối hôm đó tuy nói đèn tắt, nhưng gã vẫn là nhìn rõ dung mạo con quái vật kia, gã lập tức liên tưởng đến Mao nhân cùng một chỗ với nhi tử Lâm Thịnh Chi. Con quái vật kia nhất định cùng Mao nhân có liên quan. Phan Linh Tước nghiến răng nghiến lợi, sớm biết vậy gã nên chém đầu tên Mao nhân kia! Còn có cái thứ xấu xí ấy, gã chỉ cho là nhi tử Lâm Thịnh Chi, cho nên thủ hạ lưu tình, không có giết nó. Gã muốn trả thù! Tên dám can đảm làm bị thương Phan Linh Tước gã tuyệt không cho phép lại xuất hiện kẻ thứ hai!

“Ngụy Thạch.”

“Có thuộc hạ.”

“Đến Kiến Trữ trấn tìm đến nơi tên Mao nhân trước kia đặt chân. Còn có, phân phó xuống, sau khi tìm được hài tử kia đem nó về Tước trang, ta tự mình thẩm vấn.”

“Vâng!”

“Để Tước điểu truyền tin trở về cho lão gia tử, bảo bối nhi của ta đã chết, ta muốn mượn Lam ngọc nhi của lão dùng một chút.”

“Vâng.”

Trong mắt Phan Linh Tước lóe hàn quang, trên mặt bao bạch bố đem con chim trên tay xem thành con quái vật kia, mổ bụng, móc mắt, bóp nát trái tim còn đang nhảy lên của nó.

……………..

Đem tay Tiểu Bảo bỏ vào bên trong chăn, Diệp Địch hôn hôn Tiểu Bảo, trên mặt là tươi cười nhẹ nhàng thở ra, sốt của cục cưng cuối cùng cũng lui xuống. Chỉ là vết thương trên người cục cưng vẫn khỏi rất chậm, nhất là hai chân. Hiện tại quan trọng nhất là làm ra dược chữa thương cho cục cưng.

“Hảo ca ca… Đi Phàm cốc.” Tiểu Bảo lại một lần nữa năn nỉ.

Diệp Địch lắc đầu, cười ha hả nói: “Trời ấm mới đi.” Cục cưng có thương không nên động, hơn nữa bên ngoài rất lạnh, sẽ đông lạnh chết nhóc.

“Hảo ca ca, đi Phàm cốc.” Tiểu Bảo thực lo lắng, cậu sợ người xấu lại đến tìm mình.

Diệp Địch vẫn là câu nói kia: “Trời ấm mới đi.”

Tiểu Bảo còn muốn nói gì đó, ánh mắt Diệp Địch đổi đổi, trên mặt lộ ra khẩn trương, Tiểu Bảo lập tức nói: “Không phải, Hảo ca ca.”

Diệp Địch tiến đến trước mặt Tiểu Bảo, nhỏ giọng hỏi: “Thật sự thật sự không phải ta?”

“Không phải, không phải.”

“Đại ca cùng Tam đệ, thật sự thật sự còn sống?”

“Sống, sống.”

“Đại ca cùng Tam đệ thật sự thật sự tin tưởng không phải ta hạ độc?”

“Tin tưởng, tin tưởng.”

Hỏi xong vấn đề mỗi ngày đều phải hỏi nhiều lần, tâm Diệp Địch mới xem như hoàn toàn buông xuống. Cao hứng hôn hôn Tiểu Bảo, hắn đi ra túp lều chuẩn bị cơm chiều. Từ sau khi biết đại ca cùng Tam đệ đều còn sống, bệnh điên của Diệp Địch tựa hồ rất tốt cũng tựa hồ tăng thêm . Nếu Tiểu Bảo trả lời có một chút chần chờ, Diệp Địch sẽ phát bệnh; nhưng chỉ cần Tiểu Bảo trả lời rất nhanh, Diệp Địch cả một ngày đều sẽ vô sự, mặc kệ làm cái gì đều không khác với thường nhân. (= =|||)

Ở bên cạnh ao xử lý cá, Diệp Địch bất an nhìn mọi nơi, liên tục hơn nửa tháng , mỗi ngày đều có người cho bọn hắn thức ăn . Có sói, có cá, có rắn, có chuột đồng, có chim… Thậm chí còn có táo. Nhưng người này lại một lần cũng không lộ diện, mỗi ngày đều là ban đêm sau khi bọn họ đã ngủ mới đưa tới, hoặc ngay lúc hắn đi ra ngoài “Lấy” dược cho cục cưng mới mang lại, hơn nữa cũng là tránh đi cục cưng. Diệp Địch rất ngạc nhiên đối phương là ai, vì sao phải tránh đi bọn họ, sẽ là người nào đó quen cục cưng sao?

Diệp Địch động tác chậm lại, cục cưng làm sao cũng không chịu nói cho hắn biết là bị ai gây thương tích, cũng không chịu nói cho hắn biết làm sao gặp được đại ca cùng Tam đệ, có phải cục cưng không tin hắn hay không? Diệp Địch mãnh liệt lắc đầu, sẽ không, sẽ không , cục cưng sẽ không lừa hắn, cục cưng nói không phải hắn hạ độc thì sẽ không phải là hắn hạ . Không dám còn tiếp tục nghĩ, Diệp Địch chuyên tâm xử lý cá. Khi đi trấn trên trộm dược hắn lại thuận tiện trộm vài cái bát, hắn biết như vậy không đúng, nhưng hắn không có bạc, cục cưng cần dược chữa thương, cần uống thịt canh, hắn là bất đắc dĩ . May mắn cục cưng không hỏi, bằng không cục cưng nhất định sẽ nghĩ rằng hắn là tên trộm, không để ý tới hắn , may mắn may mắn.

Nhìn sau lưng Hảo ca ca, Tiểu Bảo cũng là đầy bụng nghi hoặc, rốt cuộc là ai mỗi ngày cho bọn hắn thức ăn ni? Sẽ là sư phó sao? Tiểu Bảo ở trong lòng lắc đầu, ánh mắt ẩm ướt , nếu là sư phó nhất định sẽ lộ diện . Nhanh chóng đem nước mắt bức trở về, Tiểu Bảo giật giật ngón tay, đau đớn toàn tâm lập tức đánh úp lại.

Trong rừng cơ hồ không thảo dược gì, dược mà Diệp Địch đi lên thôn trấn trộm đến cũng có hạn. Tiểu Bảo tuy nói có dưỡng công hộ thân, nhưng thân mình cậu quá yếu, cậu cũng sẽ không lợi dụng dưỡng công đến dưỡng thương, hơn nữa trời rất lạnh, ăn cũng rất đơn giản, đừng nói là trên xương cốt bị thương, dù là bị thương ngoài da cũng đều khỏi thật sự chậm. Từ lúc Diệp Địch nhặt được Tiểu Bảo đã có hơn một tháng, Tiểu Bảo lúc trước bị đánh da tróc thịt bong, vết thương này thoạt nhìn vẫn còn thấy ghê người.

Đem cá để vào trong bát, lại ở đống lửa thêm mấy nhánh cây, Diệp Địch ở bên ao rửa sạch ba quả mơ cuối cùng quăng vào trong nồi, đậy nắp. Một trận gió lạnh thổi tới, Diệp Địch đánh cái rùng mình. Ở ôn trì rửa tay, Diệp Địch phát hiện nhan sắc trên cổ tay mình không đúng, để sát vào nhìn một cái, hắn sửng sốt. Ngơ ngác ngồi ở bên ao nhìn cổ tay mình thật lâu, Diệp Địch sờ sờ mặt, hắn tựa hồ đã thật lâu thật lâu không có tẩy qua. Ở trên người ngửi ngửi, vẻ mặt hắn chán ghét, hảo thối a. Nghĩ đến hắn mỗi ngày đều phải ôm cục cưng ngủ, trên người thế nhưng thối như thế!

“Cục cưng, ta hảo thối a.” Diệp Địch xoay người, mặt nhíu lại.

Tiểu Bảo đang suy nghĩ đến sư phó cùng các ca ca nhất thời không hiểu được, chờ sau khi cậu hiểu được, nở nụ cười: “Không thối, không thối.”

“Thối, thối muốn chết.” Diệp Địch đi vào lều, ôm lấy Tiểu Bảo, “Cục cưng, chúng ta đi gột rửa.”

“Hảo.” Ánh mắt loan loan, Tiểu Bảo cọ cọ cằm Hảo ca ca, ca ca mới không thối.

Đem Tiểu Bảo đặt ở trên tảng đá ấm áp nhất bên cạnh ôn tuyền, Diệp Địch hai ba cái thoát bỏ xiêm y của mình, xuống nước. Nước ao thực nóng, Diệp Địch hô nhỏ hai tiếng chui vào trong nước.

“Chi chi chi.” Tiểu Bối canh giữ bên đống lửa nhảy lại đây.

“Tiểu Bối, xuống dưới.” Diệp Địch vươn tay ôm lấy nó.

“Chi chi chi chi! !” Tiểu Bối không thích nước ấm còn chưa kịp giãy dụa đã bị Diệp Địch đặt ở trong nước, nó ra sức phịch, mông hầu tử nóng quá a!

“Ha ha ha, tiểu Bối không thích.” Diệp Địch buông ra tiểu Bối, tiểu Bối kêu to nhảy đến bên cạnh ao, hướng Diệp Địch nhe răng. Gió lạnh thổi qua, nó lại đánh cái rùng mình nhảy vào trong nước.

“Ha ha ha…” Diệp Địch tâm tình phá lệ hảo, cả người hắn chui vào dưới nước, sau đó lén lút tới gần Tiểu Bảo, tiếp theo đột nhiên chui ra: “Cục cưng!”

Tiểu Bảo bị hoảng sợ, lúm đồng tiền nơi khóe miệng hãm sâu: “Hảo ca ca.”

“Cục cưng, cục cưng.” Ghé vào bên ao, Diệp Địch nâng lên tay Tiểu Bảo dán ở trên mặt mình, ánh mắt chớp động, “Không cần ghét bỏ ta, không cần chê ta bẩn. Chờ trời ấm ta liền mang cục cưng đi Phàm cốc, cục cưng, không cần ghét bỏ ta.”

“Hảo ca ca…” Mũi Tiểu Bảo chua sót, cậu cố gắng cười, “Sẽ không, không chê, Hảo ca ca, tốt nhất, tốt nhất.”

“Cục cưng…” Diệp Địch kiễng mũi chân để sát vào, “Thật sự thật sự, không phải ta?”

“Không phải, không phải Hảo ca, ca, Hảo ca ca, tốt nhất.”

“Ha ha, ha ha a, không phải ta, cục cưng nói không phải ta.” Buông tay Tiểu Bảo, Diệp Địch lại tiến vào trong nước, lại nhảy ra, ngửa đầu hô to: “Không phải ta! Cục cưng nói không phải ta!”

Trong rừng vang lên thanh âm chim bay lên, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng điểu kêu, nhìn Hảo ca ca cười Tiểu Bảo trong lòng [!] Một tiếng, khẩn trương nhìn về phía thiên không. Trời đã đen , ánh trăng cũng bị mây chặn, ánh lửa cũng vô pháp chiếu sáng lên không trung, Tiểu Bảo hướng tới trời đêm cầu nguyện, hy vọng chim này không phải là của người xấu tìm đến cậu. Tiểu Bối bị Diệp Địch bắt vào trong ngực chi chi chi gọi bậy, tựa hồ không có phát hiện gì dị thường, tâm Tiểu Bảo thoáng buông, là cậu đa tâm đi.

Nước trong nồi sôi, từng tia hương khí của thịt nhẹ nhàng phiêu ra. Ở trong nước phao bỏ dơ bẩn nhiều năm trên người, Diệp Địch tựa vào bên ao cách nơi Tiểu Bảo gần nhất gội đầu. Tóc đều rối một chỗ, hắn phân ra từng lớp từng lớp, tẩy sạch. Hắn không có hạ độc, không có hại chết cha nương và huynh đệ, hắn muốn mang Tiểu Bảo đi Phàm cốc, đi gặp đại ca cùng Tam đệ.

Hương khí càng ngày càng đậm, Diệp Địch trực tiếp lên bờ đem nồi xuống dưới đặt ở một bên, múc cho Tiểu Bảo một chén, tiếp theo lại xuống nước. Đứng ở trong nước, hắn uy Tiểu Bảo ăn canh ăn thịt, trên mặt đều là thỏa mãn. Tiểu Bối lên bờ, vẫy vẫy nước trên người, vây quanh nồi dạo qua một vòng, nó trực tiếp vươn móng vuốt bắt khối thịt bò ra, kết quả nóng đến mức nó kỷ kỷ thẳng kêu.

“Hảo ca ca, ăn.”

“Cục cưng ăn, cục cưng ăn.”

Từng muỗng từng muỗng đem canh cá đút cho Tiểu Bảo, lại đem thịt bò chia làm  khối nhỏ uy Tiểu Bảo ăn, Diệp Địch một chút cũng không biết đói. Có cục cưng ở đây, hạ độc sẽ không phải là hắn, hại chết cha nương và huynh đệ cũng không phải là hắn.

Sau khi bị thương Tiểu Bảo ăn không nhiều lắm, Diệp Địch cũng không miễn cưỡng nhóc. Đem nồi đặt ở đống lửa giữ nóng , hắn uống lên một chén canh, ăn hai khối cá, liền tiếp tục ở trong nước tẩy trừ chính mình. Dùng thời gian thật dài, Tiểu Bảo đều nhịn không được muốn ngủ , Diệp Địch cuối cùng tẩy sạch. May mắn ao này nước lưu chuyển, bằng không a, thủy trì trong suốt này tuyệt đối sẽ biến thành hắc thủy đàm.

Quần áo vẫn là thối, bất quá dưới kiên trì của Tiểu Bảo, Diệp Địch vẫn là mặc vào. Ngồi ở bên đống lửa, Diệp Địch ôm Tiểu Bảo ngây ngô cười. Hắn hiện tại sạch sẽ , càng là Hảo ca ca của cục cưng.

“Cục cưng, lạnh không?” Duy nhất một cái chăn rách, cuộn hai người.

“Không lạnh, Hảo ca ca, ấm.” Tiểu Bảo thanh âm thấp, muốn ngủ.

“Hảo ca ca ôm cục cưng, cục cưng ngủ đi.” Ở đỉnh đầu Tiểu Bảo hôn một cái, Diệp Địch hai tay từ phía sau ôm sát Tiểu Bảo, vỗ nhẹ nhóc.

“Hảo ca ca… Đi Phàm cốc…” Tiểu Bảo ý thức mơ hồ nói ra chuyện không bỏ xuống được từ đáy lòng, “Đi Phàm cốc… Ở… Kiến Trữ trấn… Kiến Trữ trấn…”

“Cục cưng ngủ đi.” Diệp Địch một tay vói vào chăn bao lấy tay bị thương của Tiểu Bảo, “Sẽ đi, sẽ đi, trời ấm Hảo ca ca liền mang cục cưng đi.”

Ban đêm gió lạnh càng thêm thấu xương, hai người rúc vào cùng nhau ngồi ở trên tảng đá ấm áp, canh giữ ở đống lửa, chờ giá lạnh đi qua, chờ trời trở ấm một người trong đó toàn bộ khép lại vết thương, bọn họ liền rời đi nơi này, bước trên con đường trở về.

Trong rừng, một đám người phóng nhẹ cước bộ lặng lẽ hướng con đường lộ ra ẩn ẩn ánh lửa phía xa xa mà đi. Trên trời, mấy con chim ở đỉnh đầu bọn họ xoay quanh. Những người này cước bộ tuy nhẹ, nhưng tốc độ lại cực nhanh, chỉ chốc lát sau ánh lửa phía trước liền càng ngày càng sáng, cũng có thể nhìn thấy bên đống lửa có hai người ở nơi đó .

Một người cầm đầu nâng tay lên ý bảo các thủ hạ phân tán ra. Ở tại chỗ chờ đợi, người nọ lấy ra điểu tiếu, thổi lên.

“Thu ── ô ── ”

Trong rừng, lá khô đầy đất phát ra tiếng lả tả. Tiểu Bối nằm ngủ ở bên đống lửa đột nhiên nhảy dựng lên, hướng tới trong rừng “Chi chi” kêu to. Diệp Địch đang ôm Tiểu Bảo ngủ cõng tỉnh giấc, mà tiếng kêu rõ ràng trong rừng lại đem Tiểu Bảo từ trong mộng cả kinh tỉnh lại.

“Tiểu Bối?” Diệp Địch hướng vào trong rừng nhìn nhìn, có cái gì sao?

“Chi chi chi chi! !” Tiểu Bối hướng cánh rừng hô to, lông trên người dựng lên, Tiểu Bảo sắc mặt nháy mắt thay đổi: “Hảo ca ca! Chạy! Chạy!”

“Cục cưng?” Diệp Địch không rõ cúi đầu nhìn Tiểu Bảo, lúc này tiếng kêu của tiểu Bối đột nhiên cất cao, hắn ngẩng đầu lên: “A!” Buông ra Tiểu Bảo, Diệp Địch nhanh chóng đứng lên, từ đống lửa rút ra một nhánh cây bị thiêu đốt che ở trước người, phía trước có thật nhiều người! Thật nhiều người trên tay cầm đao kiếm! Ánh mắt Diệp Địch xuất hiện cuồng loạn, bọn họ tìm được hắn sao? Bọn họ tìm được hắn sao? !

“Không phải ta làm ! Ta không có hạ độc! Không có hạ độc!” Vung nhánh cây trong tay, Diệp Địch lướt qua Tiểu Bảo đem nhóc hộ trong người, hướng tới đám người rõ ràng lai giả bất thiện rống to: “Ta không có hạ độc! Không có hạ độc! Cục cưng nói không phải ta! Không phải ta!”

“Chi chi chi chi! !”

“Hảo ca ca! Chạy! Chạy a!”

Tựa hồ lại thấy được Đại ca ca trong vũng máu, Tiểu Bảo hướng tới bên cạnh ao na đi.

“Là tên ngốc tử, không cần để ý đến hắn.” Người cầm đầu cao thấp đánh giá Diệp Địch một phen, chỉ thấy hắn mặc rách tung toé , rõ ràng là tên khất cái liền không để ý tới điên ngôn điên ngữ của hắn, hướng tới thủ hạ nói: “Bắt lấy hài tử kia.”

“Không cần lại đây! Không cần lại đây!” Diệp Địch huy động nhánh cây ngăn cản những người đó, những người đó cũng không biết hắn có võ liền bị hắn đánh cho bầm mình. Kẻ cầm đầu sắc mặt lạnh lùng: “Giết hắn.”

“Hô hô!”

Dị biến phát sinh, một quái vật bộ dáng dữ tợn từ trên cây nhảy xuống, hướng tới kẻ cầm đầu cho một móng vuốt.

“A a!” Nhìn thấy con quái vật kia tất cả đều kêu lên tiếng, bao gồm Diệp Địch.

“Hô hô hô! !” Hướng tới Diệp Địch hô vài tiếng, động tác con quái vật kia cũng không ngừng, cực nhanh lại nhảy đến trên người tên còn lại cho gã một vuốt. Người bị hắn bắt ô đầu ngồi trên mặt đất kêu thảm thiết, móng tay quái vật có độc.

“Chi chi chi! !” Tiểu Bối đầu tiên phản ứng lại, theo quái vật kia cùng nhau nhảy đến trên người một tên vừa cào vừa cắn.

“Giết bọn họ! Bắt lấy hài tử kia!” Kẻ cầm đầu ô đầu hô to.

Tiểu Bảo vì quái vật xuất hiện mà sửng sốt thoáng đánh một cái rùng mình, những người đó có kẻ đi giết quái vật, có tên đi giết Diệp Địch, có hung thần ác sát muốn đi bắt Tiểu Bảo.

“Không cần lại đây! Không được chạm vào cục cưngv!” Diệp Địch nổi điên , hắn nhấc lên nồi nước sôi hướng tới những người đó ném qua. Trong nồi còn lại canh cá nóng , ba người không tránh đi bị nóng đến thẳng kêu oa oa, ánh mắt cũng càng thêm hung ác .

“Giết hắn!”

“Cục cưng chạy! Cục cưng chạy!”

Đống lửa tan, túp lều ngã, oa bát nát, máu loãng vẩy ra. Công phu của Diệp Địch là yếu nhất trong ba huynh đệ, sau khi hắn bị trọng thương liền phát điên, gần sáu năm hắn lại chưa luyện qua võ, nội công cũng còn lại không đến ba phần. Nhưng chỉ có hợp lại ba phần công lực này, Diệp Địch sống chết đem những người đó chắn ở trước mặt Tiểu Bảo, không làm cho bọn họ tới gần Tiểu Bảo.

Trên người Tiểu Bối cũng thấy máu, nhưng nó cũng không e ngại, dùng răng nanh lẫn móng vuốt của nó cùng người xấu đả đấu. Lợi hại nhất chính là tiểu quái vật, người bị hắn cào miệng vết thương sẽ toàn tâm đau, cũng may có hắn, bằng không bằng vào Diệp Địch cùng tiểu Bối căn bản ngăn không được những người đó. Nhưng mặc dù là như thế, trên người tiểu quái vật cũng dần dần có vết máu.

Tiếng điểu kêu càng ngày càng nhiều, kẻ cầm đầu tĩnh một con mắt ( một con khác bị cào thương ) càng không ngừng thổi lên điểu tiếu. Càng ngày càng nhiều chim bay đến thẳng hướng Diệp Địch, tiểu Bối cùng tiểu quái vật.

“A a a, tránh ra tránh ra!” Vung hai tay đuổi đi điểu, Diệp Địch bị mổ thương lại nâng lên một nhánh củi đốt.

Tiểu Bối cùng tiểu quái vật cũng khó trốn chim chóc tập kích, bất quá tiểu quái vật rất lợi hại, hắn bắt một con chim, sau đó cắn chết. Một người, một hầu, một quái vật cùng người xấu và lũ chim hung ác đánh nhau.

Tiểu Bảo cắn miệng, nước mắt dừng ở ôn trì, liếc mắt nhìn Hảo ca ca cùng tiểu Bối một cái, cậu dùng khuỷu tay khởi động thân mình cố gắng đi về phía trước. Cậu là sao chổi, là sao chổi sẽ hại người. Chỉ cần cậu chết, các ca ca liền an toàn . Hảo ca ca, đi Phàm cốc, đi Phàm cốc…

“Bùm!”

Tiếng rơi xuống nước dẫn tới Diệp Địch quay đầu, ánh mắt hắn trừng lớn: “Cục cưng!”

“Chi chi chi!”

Mặc kệ lũ chim trên người, tiểu Bối nhảy xuống bả vai người xấu cực nhanh chạy về phía ao, một đạo bóng dáng nhanh hơn vượt qua nó, là tiểu quái vật.

“Bùm”, tiểu quái vật nhảy vào ao.

“Bùm bùm”, tiểu Bối cùng Diệp Địch nhảy vào theo, bầy chim ở trên người bọn họ thoáng chốc bay lên.

“Cục cưng! !” Trong rừng truyền đến một người khàn khàn gào thét. Tiểu Bảo một lòng muốn chết trước khi để ý thức bị bao phủ dùng hết toàn lực đem thân thể của chính mình trôi đến cửa xuất thủy, nơi đó có một cái thác hơn một thước, dưới bóng đêm, thân thể một người như lá rụng trong nước, theo cửa xuất thủy ngã xuống, thuận theo nước ao bao phủ trong sông nhỏ.

>>Hết chương 53<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, nguyetconan99, nh0cv1tbd và 25 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.