Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Bảo bối - Neleta

 
Có bài mới 13.12.2014, 18:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 48:

Tránh ở trong một sơn động nhỏ hẹp, Lam Vô Nguyệt đã điều tức hồi lâu lại thủy chung không thể áp chế chân khí bốc lên trong cơ thể. Một chưởng kia của Lâm Thịnh Chi cơ hồ đánh tan nội công của y, nếu không phải có bình dược của sư phó, y căn bản không thể đào thoát. Phun ra mấy khẩu huyết, Lam Vô Nguyệt thở hổn hển, ô ngực sắc mặt xanh trắng.Y hiện tại không thể lại cường ngạnh vận công, bằng không chắc chắn tẩu hỏa nhập ma, toàn thân chết bất đắc kỳ tử. Nặng nề mà một quyền đánh lên thạch bích, Lam Vô Nguyệt không cam lòng lại đánh một quyền, huyết thủy thuận theo thạch bích chậm rãi chảy xuống.


Dường như không có cảm giác đau đớn, Lam Vô Nguyệt một quyền một quyền nện trên thạch bích, không cam lòng chính mình chỉ có thể làm được tới bước này, không cam lòng có cơ hội nhưng lại không cách nào giết chết Lâm Thịnh Chi. Nếu tay phải của y vẫn còn… tay trái Lam Vô Nguyệt huyết nhục mơ hồ xoa lấy chỗ tay phải trống rỗng, trên mặt hiện ra thống khổ tuyệt sẽ không ở trước mặt người khác lộ ra. Ngắn ngủn năm năm, võ công giữa y cùng với Lâm Thịnh Chi không ngờ lại là cách biệt tựa trời, ngay cả nội công đều sắp bị tán đi, y còn nói cái gì báo thù!

Cắn chặt răng, nuốt xuống chua sót, Lam Vô Nguyệt đem nước mắt cứng rắn bức trở về. Tuyệt đối không thể buông tay! Y còn chưa có tìm được nhị ca. Chẳng sợ tan cả thân công lực một lần nữa tập võ, y cũng phải giết Lâm Thịnh Chi, y muốn báo thù, y nên vì hơn một trăm oan hồn Nhiếp gia chết thảm mà báo thù! Nên vì đại ca nhận hết tra tấn mà báo thù! Nên vì y mất đi tay phải mà báo thù!

Từ trong lòng lấy ra một lọ dược cuối cùng, Lam Vô Nguyệt mở ra ngửa đầu toàn bộ rót vào miệng. Đem lọ ném vỡ, y hít sâu mấy hơi làm cho chính mình bình tĩnh. Càng là thời điểm nguy hiểm, càng không thể mất lý trí. Ngồi xếp bằng, Lam Vô Nguyệt nhắm mắt lại một lần nữa điều tức. Đến khi y tỉnh táo lại thì đã hơn một canh giờ sau, Lam Vô Nguyệt mở hai mắt, sắc mặt thoáng hảo chuyển.

Thái dương đã hạ sơn, Lam Vô Nguyệt tính đêm nay trước tiên ở trong huyệt động này nghỉ ngơi. Sáng mai đi ra ngoài tiếp tục tìm kiếm tung tích nhị ca. Dược đã không còn, có lẽ y hẳn là về Phàm cốc một chuyến. Chẳng sợ giết không được Lâm Thịnh Chi, y cũng muốn trước tìm được nhị ca. Lam Vô Nguyệt ở trong lòng đánh chủ ý, xa xa truyền đến một tiếng ưng kêu. Lúc bắt đầu, Lam Vô Nguyệt còn không để ý, đến khi tiếng ưng kia càng ngày càng rõ ràng, y bỗng [!] một tiếng, lập tức ra sơn động.

Ngửa đầu nhìn, Lam Vô Nguyệt sắc mặt đại biến. Không có chần chờ, y phi thân chạy hướng dưới núi. Ở thiên không xoay vài vòng, Hải đông thanh truy theo bóng dáng Lam Vô Nguyệt.

Cước bộ càng lúc càng nhanh, Lam Vô Nguyệt thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời, con chim kia vẫn theo y. Lần này Lam Vô Nguyệt đã có thể khẳng định , đó là Hải đông thanh của Phan Linh Tước! Phan Linh Tước từng đối với Lam Vô Nguyệt dây dưa không rõ, Lam Vô Nguyệt cũng bởi vậy đối với Tước trang, đối với Phan Linh Tước có năng lực hiểu biết nhất định. Hiện tại con Hải đông thanh kia thực có thể chính là con chim mà Phan Linh Tước luôn mang theo bên người. Lam Vô Nguyệt không dám đại ý, Phan Linh Tước gia khỏa kia đối với y vẫn chưa từ bỏ ý định, huống chi y còn đâm Phan Linh Tước một kiếm thiếu chút nữa giết gã, bị gã nhìn trúng so với bị Lâm Thịnh Chi nhìn càng phiền toái hơn.

“Ong ong ong…”

Ngay khi Lam Vô Nguyệt xuyên qua cánh rừng tránh né Hải đông thanh, một con đại bạch phong xuất hiện ở phía sau Lam Vô Nguyệt. Trên trời có điểu đang truy, phía sau lại thêm một con bạch phong bất thường, Lam Vô Nguyệt bạo nộ, ngay cả con súc sinh này đều hiểu được bắt nạt kẻ yếu . Bị con bạch phong làm cho căm tức, Lam Vô Nguyệt rút ra kiếm, dừng lại cước bộ.

Con bạch phong kia ong ong kêu, cũng ngừng lại, huy động bốn đôi cánh, đứng ở giữa không trung nhìn Lam Vô Nguyệt. Lam Vô Nguyệt giơ lên kiếm hướng con ong kia bổ qua.

“Hô!”

Trong rừng truyền đến một đạo thanh âm quỷ dị, bạch phong ngay trước khi mũi kiếm bổ tới, thân thể đột nhiên rơi chậm lại, tránh được kiếm phong đủ để chém nó thành hai nửa. Lam Vô Nguyệt nắm chặt kiếm lui về sau mấy bước, Hải đông thanh ở trên đầu của y lượn vòng. Xem ra hôm nay cũng bị vây công , âm thầm xem xét bốn phía, Lam Vô Nguyệt tìm kiếm đường chạy trốn.

“Hô hô!”

Lại là đạo thanh âm quỷ dị kia, Lam Vô Nguyệt hướng đến chỗ phát ra tiếng nhìn lại, vừa nhìn thấy, kiếm trong tay y suýt nữa rơi trên mặt đất, đó là thứ gì! Bạch phong chậm chạp vòng vo thân mình, hướng đến quái vật kia bay qua, sau đó dừng ở trên vai quái vật. Quái vật kia ngửa đầu nhìn nhìn Hải đông thanh trên trời, cái miệng thật to mở ra, hung ác lộ ra răng nanh gầm nhẹ vài tiếng.

Lam Vô Nguyệt lặng lẽ lui lại mấy bước, xem ra quái vật này cùng con chim kia không phải một phe, y rất nhanh bình tĩnh xuống, lựa chọn yên lặng xem xét. Quái vật nhìn Hải đông thanh trong chốc lát, tựa hồ nhìn ra điểm cốt yếu, hắn thu hồi cái đầu đang ngưỡng, đi về hướng Lam Vô Nguyệt. Lam Vô Nguyệt chậm rãi lui ra sau, làm tốt chuẩn bị kích sát.

“Hô hô hô!” Quái vật kia hướng Lam Vô Nguyệt kêu vài tiếng, cũng không có ác ý. Ở khoảng cách cách Lam Vô Nguyệt mười bước, quái vật dừng lại, nhìn kiếm trong tay Lam Vô Nguyệt lại hô vài tiếng, sau đó hướng đến y vươn một bàn tay, mở ra, trong tay có một tờ giấy. Lam Vô Nguyệt cả kinh mở to hai mắt, quái vật kia cũng bất động, cứ như vậy nâng tay chờ Lam Vô Nguyệt tới bắt tờ giấy kia, Lam Vô Nguyệt nhìn hắn hơn nữa ngày, thu kiếm. Thấy Lam Vô Nguyệt buông xuống đề phòng, quái vật nhấc chân đi qua, trực tiếp đi đến trước mặt Lam Vô Nguyệt, tay vẫn nâng .

Lam Vô Nguyệt lúc này đã rất bình tĩnh , bộ dáng quái vật này thoạt nhìn không giống như là địch nhân, ngược lại như là vội tới truyền tin cho y. Thong dong lấy qua mảnh giấy, Lam Vô Nguyệt dùng miệng mở ra. Còn chưa có xem xong nội dung trên thư, sắc mặt y đã lập tức thay đổi, xoay người bỏ chạy, quái vật bay nhanh lướt qua Lam Vô Nguyệt, cản lại y, chỉa chỉa con chim trên trời.

Lam Vô Nguyệt gầm nhẹ: “Nghĩ biện pháp dẫn dắt con chim kia rời đi! Ta phải đi về!”

Quái vật hướng về y hô hai tiếng, nhấc lên bao bố trên lưng, nhưng lại ở trước mặt Lam Vô Nguyệt tát lên nước tiểu! Là tát nước tiểu lên Lam Vô Nguyệt! Lam Vô Nguyệt lập tức hiểu được quái vật này đang làm cái gì, cũng không quản có ô uế hay không, y dùng tay tiếp được nước tiểu từ tay quái vật tát lên trên người mình. Quái vật hướng y gật gật đầu, tựa hồ đang khen y thông minh. (||||-)

Ở tại chỗ đứng bất động, thẳng đến trời hoàn toàn ám , quái vật lúc này mới hoạt động , Lam Vô Nguyệt theo sát ở sau. Quái vật mang Lam Vô Nguyệt chui vào trong bụi cỏ khô dày, tận lực tránh đi nhãn ưng của Hải đông thanh. Hải đông thanh ngay từ đầu còn có thể đuổi kịp bọn họ, nhưng dần dần, tiếng ưng kêu của Hải đông thanh liền cách bọn họ càng ngày càng xa. Không đi quản quái vật là làm sao đến, lại là như thế nào tìm được mình , ý niệm duy nhất trong đầu Lam Vô Nguyệt chính là tìm con ngựa chạy về Phàm cốc.

……………

Nằm trên tảng đá ở bên cạnh ao đang nóng lên, Tiểu Bảo nhìn Hảo ca ca càng không ngừng việc trước việc sau dựng lều. Bị Hảo ca ca nhặt được đã hơn mười ngày , hai ngày trước cậu mới xem như chân chính tỉnh lại. Tiểu Bảo tứ chi bị thương nặng còn chưa thể động, vết thương trên người cũng bởi vì mỗi đốt cơ quá nhỏ mà khỏi rất chậm. Bất quá tuy rằng thân mình rất đau rất đau, nhưng trên mặt Tiểu Bảo cũng là cười tủm tỉm . Cậu đã có thể xác định Hảo ca ca chính là vị ca ca mà Quỷ ca ca cùng Mỹ nhân ca ca muốn tìm. Trong ánh mắt đang cười của Tiểu Bảo hiện lên thương tâm cùng áy náy. Hảo ca ca bị bệnh, khó trách Quỷ ca ca và Mỹ nhân ca ca tìm không thấy hắn. Nhìn thân mình gầy gò của Hảo ca ca, Tiểu Bảo chớp rơi lệ trong mắt, cậu không thể khóc, vừa khóc Hảo ca ca sẽ phát bệnh.

Sắp qua năm mới , đại hộ nhân gia, chùa miếu cùng quan phủ đều đang phát cháo làm chút việc thiện. Ngốc tử ở một lần thanh tỉnh cảm thấy hẳn là làm cái túp lều cho cục cưng qua mùa đông, liền đi lên thôn trấn tìm chút vật dụng, không nghĩ tới vừa vặn gặp một hộ đại nhân gia đang phát cháo. Từ lúc đó, ngốc tử mỗi ngày đều đi hơn một ngày đến thôn trấn lĩnh cháo thuận tiện xin chút thức ăn, lại đi hơn một ngày trở về. May mà có ôn trì, cháo bị đông lạnh thành băng đặt ở ao một thời gian liền có thể uống. Ngốc tử lĩnh được cháo một ngụm đều luyến tiếc uống, toàn bộ cho cục cưng ── Tiểu Bảo nói cho ngốc tử tên của mình, nhưng ngốc tử chỉ nhận thức chuẩn cậu là cục cưng .

Lúc ngốc tử ôm Tiểu Bảo trở về liền cảm thấy nhóc vừa nhẹ vừa nhỏ, ôm vào trong ngực chính là một đại bảo bảo, ngốc tử liền thực thông minh cho Tiểu Bảo cái tên như thế, không nghĩ tới còn rất chuẩn. Ngốc tử vui vẻ, cục cưng cục cưng kêu đến càng thuận miệng. Chính là hắn không biết, mỗi lần hắn gọi cục cưng, trong mắt Tiểu Bảo đều sẽ xẹt qua khổ sở. Hiện tại Tiểu Bảo không bao giờ cho rằng chính mình là bảo bối nữa, cậu là sao chổi.

Dùng ba ngày lấy ván cùng nhánh cây đáp một cái lều giản dị ở bên cạnh ôn tuyền, ngốc tử vô cùng cao hứng đem cục cưng “Chuyển” vào. Có túp lều này, cục cưng sẽ càng ấm áp, thân mình cũng có thể sớm chuyển hảo. Sờ sờ trán cục cưng, còn đang nóng lên, ngốc tử xụ mặt, này làm sao đây?

“Hảo, ca ca, ” Tiểu Bảo đem đầu thấu qua cọ cọ mặt ca ca, “Ta, không có việc gì.”

“Không tốt không tốt.” Ngốc tử ôm Tiểu Bảo ồn ào, “Cục cưng không tốt, không tốt không tốt.”

Mũi Tiểu Bảo chua xót, nên làm sao mang Hảo ca ca về Phàm cốc ni? Tâm siết chặt, Tiểu Bảo đem mặt chôn ở trong lòng Hảo ca ca, cậu, không thể trở về, cậu là sao chổi, cậu sẽ hại sư phó cùng Quỷ ca ca…

Đại ca ca… Đại ca ca… Tiểu Bảo nhẫn nhịn không khóc ra, mỗi đêm mỗi đêm, cậu đều mơ thấy Đại ca ca bị kiếm đâm thủng gục trong vũng máu. Vạn nhất Đại ca ca chết, cậu liền đem mệnh này bồi cho Đại ca ca.

“Cục cưng?” Không có nghe thấy thanh âm cục cưng, ngốc tử cúi đầu, nhìn thấy bả vai cục cưng đang phát run, hắn nghĩ đến cục cưng lạnh, hướng tới cục cưng thổi mấy khẩu nhiệt khí, song chưởng ôm sát cục cưng.

“Ngô!” Vết thương trên người bị làm đau, Tiểu Bảo lại không phát ra tiếng, nhẫn xuống. Ngốc tử một lòng ở trên người cục cưng nghe được cục cưng kêu rên, thân thể thối lui nhìn lại, phát hiện cục cưng đang khóc , ngốc tử hoảng.

“Không phải, không phải ta, cục cưng cục cưng, không đúng không đúng!” Buông ra cục cưng, ngốc tử liều mạng lui về sau, ánh mắt hiện lên cuồng loạn.

Tiểu Bảo lập tức hướng tới Hảo ca ca lộ ra một cái mỉm cười ngọt ngào, mắt mang lệ cũng loan lên: “Hảo ca ca, đau ta, trong lòng ta, ngọt, mới khóc.”

“Cục cưng, không phải ta…” Hai tay che ở trước người, giống như bị cục cưng đánh, ngốc tử lộ ra hoài nghi, cục cưng không phải là vì hắn hạ độc mới khóc?

Tiểu Bảo nâng lên song chưởng đặt ở trên vai Hảo ca ca, tiếp đó chống đỡ thân thể na đến trước mặt hắn, ngửa đầu ở trên mặt Hảo ca ca hôn một cái, nhu nhuyễn nói: “Không phải, Hảo ca ca, không phải, không phải.”

Môi ngốc tử run run, toàn thân đều đang run rẩy, động cũng không dám động, trong mắt là kinh hỉ không dám tin, cục cưng hôn hắn ! Nhưng là, nhưng là, thật sự, thật sự…”Không phải, ta?”

Không ngại gương mặt bẩn hề hề của Hảo ca ca, Tiểu Bảo lại hôn một cái, khẳng định nói: “Không phải, không phải. Nếu phải, Hảo ca ca cũng, sẽ không, khóc.”

“Không phải, ta… ?” Ngốc tử giống như tìm được một cây gỗ di động, khát vọng nhìn về phía cục cưng, nếu cục cưng nói là hắn, ngay sau đó hắn có thể sẽ hỏng mất.

Lại hôn một cái.”Không phải nha, không phải nha, không phải Hảo, ca ca. Là, người xấu, là, Diêm La vương.” Tâm, siết đau.

“Không phải, ta… ?” Ngốc tử khóe miệng run rẩy, trong hốc mắt có lệ.

“Không phải, không phải. Hảo ca ca, tốt nhất, tốt nhất, không phải.”

“Ô ô… Cục cưng, không phải ta…”

“Không phải nha, không phải nha, là Diêm La vương.”

“Ô ô ô… Oa a…” Một phen ôm chặt cục cưng, ngốc tử gào khóc rống lên. Nước mắt từng giọt rơi ở trên mặt Tiểu Bảo, Tiểu Bảo cũng nhịn không được vùi vào trong lòng Hảo ca ca khẽ khóc. Hảo ca ca, không phải ngươi, là Diêm La vương, là Diêm La vương… Hảo ca ca, thực xin lỗi, thực xin lỗi…

“Ô ô ô… Cục cưng, không phải ta… Ô ô ô… Cục cưng nói, không phải ta…”

“Không phải… Không phải, Hảo ca ca… Là, Diêm La, vương…”

Gió lạnh ùa vào túp lều, hai con người chịu đựng thương tổn ôm nhau cùng một chỗ lên tiếng khóc, một hầu tử ngồi xổm bên ngoài túp lều ánh mắt đỏ lên nhìn hai người, trong tay nắm một con xà nó thật vất vả mới tìm được.

>>Hết chương 48<<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
Có bài mới 13.12.2014, 18:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 49:

Bang bang bang, thanh âm canh ba xao vang, trong một đại trạch viện rất yên lặng của Hành Dương trấn, bởi vì chủ nhân rời đi, thị vệ cửa nguyên bản ở trong nhà cũng rời khỏi theo, chỉ để lại hai ba gã hộ viện cùng bảy tám gã phó tòng ngày thường đánh tảo (gọi sáng). Một bạch phong mập mạp chậm rì rì từ ngoài tường bay đến, dừng ở trên tường. Có thể là vì quá phì, nghỉ ngơi hơn nửa ngày sau, con bạch phong này mới lại giương cánh bay nên, lảo đảo tiến vào trong viện. (= =|||||)


Đêm hôm khuya khoắc , không ai phát hiện con ong vốn căn bản không thể xuất hiện trong tiết trời ngày đông. Con ong này bay thật sự chậm, tựa hồ là đến tìm ăn , không có mục đích gì khác, một hồi bay bay đông, một hồi bay bay tây. Bay rất lâu đến mức cũng đủ cho người tỉnh táo nhất cảm thấy , con ong đó mới dừng ở trên bậc cửa sổ một gian ốc. Cửa phòng gian ốc kia đóng kín, giữa hai phiến cửa có một khe hở rất rõ ràng, bạch phong ở trên bậc cửa sổ nghỉ ngơi một hồi lại lay động cánh, ong ong ong từ khe cửa bay vào. Qua một hồi lâu bạch phong liền bay đi, tiếp theo đó biến mất ở trong bóng đêm.

Vẫn bức tường kia, tiếng ong ong đi qua, ba bóng dáng nho nhỏ xuất hiện ở đầu tường. Gió lạnh phất rơi bông tuyết, ẩn ẩn dưới đèn lồng, ba bóng dáng kia lộ ra bộ mặt dữ tợn, giống như yêu quái. Trên vai một yêu quái trong đó rõ ràng là con bạch phong vừa mới rồi, bạch phong càng không ngừng kêu, ba yêu quái kia bay nhanh hướng đến một tòa nhà trong đó. Đến khi bọn hắn dừng lại, đúng là bên ngoài cửa gian phòng mà bạch phong từng bay vào.

Phòng đóng kín, ba con yêu quái nhìn nhìn mọi nơi, con yêu quái trên vai có bạch phong chỉa chỉa đỉnh đầu, ba con yêu quái cực nhanh tựa lên bệ cửa sổ dặm lên vách tường trực tiếp bay lên nóc nhà. Mở ra mái ngói trên nóc, bọn hắn từ nóc nhà tiến vào gian phòng kia. Căn phòng thực tối, có mùi máu tươi nổi rõ. Ba con yêu quái ở trong phòng vừa ngửi vừa tìm cái gì, con yêu quái cầm đầu quỳ rạp hai gối trên mặt đất ngửi đến ngửi đi nửa ngày. Cái miệng ngoác đến bên tai của hắn chuyển động, phát ra tiếng gầm nhẹ hô hô, hai con quái vật khác quay đầu nhìn hắn, cũng kêu lên hô ứng. Ở trong phòng ngây người nửa ngày, ba con yêu quái liền theo nóc nhà rời khỏi .

Nhưng bọn họ cũng không có rời khỏi tòa nhà, từ nóc nhà cao thấp đi xuống, ba con yêu quái phân tán ra. Không quá một hồi, trong nhà liền đồng loạt nổi lên mấy tiếng kêu thảm “Có Quỷ a”, sắp qua niên , không ai phát hiện tất cả người trong nhà đều đã chết, gần như đều là bị một ngụm cắn đứt cổ họng, hơn nữa trên người những người đó đều có vết thương bị cái gì cào qua, trên miệng vết thương dẫn theo vết hắc độc. Ba con quát vật kia không chỉ giết chết mọi người trong nhà, còn cắn chết toàn bộ điểu dưỡng bên trong.

Liếm huyết thủy trên móng tay, quái vật cầm đầu hướng hai con quái vật khác kêu vài tiếng, hai con quái vật gật đầu. Tiếp theo, ba con quái vật rời khỏi tòa nhà, ở ngã tư nơi cửa thành bọn chúng liền phân đường mà đi, trong đó một quái vật không rời khỏi .

………………….

Thu hồi tay, ngốc tử mang một khuôn mặt ngưng trọng, thân mình cục cưng rất yếu, nhưng trong cơ thể nhóc lại có một cỗ “Khí” rất kỳ quái, cỗ khí này khiến cục cưng có thể tiếp tục chống cự, nhưng cỗ khí này hai ngày nay ẩn ẩn có xu thế bất ổn, hơn nữa hắn tra không ra cỗ khí này đến tột cùng là cái gì, là tốt hay hại. Lắc lắc cái đầu có chút hoảng hốt, ngốc tử nằm úp sấp bên người cục cưng đang vì hư nhược mà bán hôn mê bán ngủ, nhìn kỹ hai má cục cưng gầy yếu tái nhợt, tâm âm thầm đắn đo, hắn nên làm sao bây giờ ni? Luôn cảm thấy chính mình đã quên rất nhiều chuyện.

Nâng tay, nhẹ nhàng sờ lên hai má đen một nửa của cục cưng, tầm mắt ngốc tử từ cánh môi xanh trắng của cục cưng đi tới hai mắt đang đóng chặt. Hàng mi dài cuốn cong, nhưng bởi vì bị thương nặng mà lông mi nguyên bản vốn là dày đen lúc này nhìn qua không hề quang trạch, như bịt kín một tầng xám xịt. Ngốc tử nhìn nhìn dần dần xuất thần, giống như từng có một hài tử lông mi cũng là vừa dài vừa cong như vậy. Ngay tiếp theo, não của hắn thỉnh thoảng lóe qua một ít gương mặt…

“Nhị đệ, bận việc sao?”

Nam tử ôm chặt một vị tiểu nha đầu khả ái đi vào dược phố của hắn, hắn đang phân loại thảo dược đứng lên, nâng mũ rơm, hướng tới người đang đến thẹn thùng cười: “Đại ca.”

“Nhị thúc, ôm.” Tiểu nha đầu tháng trước vừa đầy năm tuổi hướng hắn vươn song chưởng, hắn vội vã ở trên người lau đi tay dính bùn đất, ôm qua nàng.

“Nhị thúc, phụ thân mua cho ta chong chóng.” Tiểu nha đầu nhấc lên chong chóng nhiều màu trong tay cho hắn xem, cũng hỏi: “Nhìn đẹp không” ngũ quan xinh đẹp kế thừa từ nương, nhất là hai mắt, lông mi cong dài giống như hai tiểu phiến (quạt nhỏ), từng phiến từng phiến dày.

“Rất đẹp rất đẹp.” Hắn vội vàng điểm đầu. Nhiếp gia nay chỉ có một hài tử này, đương nhiên là nâng niu trong lòng bàn tay, hắn thì lại càng không nói.

Đại ca mỉm cười nhìn bọn họ, nói: “Nhị đệ, qua một tháng nữa chính là mười lăm tháng tám, cha nói năm nay bổn gia chúng ta cùng thân thích có chút bất hòa , thừa dịp ngày đoàn viên mười lăm tháng tám, đem thân thích Nhiếp gia đều thỉnh lại đây cùng nhau nhiệt náo quá tiết. Cha nói là nói như thế, kỳ thật là vì ngươi cùng Vô Nguyệt. Hai người các ngươi tuổi không nhỏ, hôn sự cũng nên định ra, lần này ngươi xem có vừ mắt ai không, nói với đại ca, đại ca quay đầu liền để cha đi mai mối cho ngươi.”

Má của hắn nhất thời đỏ hồng , chuyện thành thân hắn chưa từng nghĩ qua, không phải không thích, mà là sẽ không ai coi trọng hắn. Tiểu nha đầu lúc này xen mồm hỏi: “Cha, cái gì là mai mối a?”

Đại ca ha ha cười nói: “Mai mối chính là cho ngươi một thẩm thẩm, Nhiếp Nhiếp có muốn thẩm thẩm không a?”

“Ngô…” Tiểu nha đầu nhìn thấy hai má Nhị thúc hồng thấu , suy nghĩ sâu xa một phen, lại hỏi: “Thẩm thẩm sẽ thương Nhiếp Nhiếp sao?”

“Ha ha, đương nhiên sẽ thương, ai không thương Nhiếp Nhiếp của phụ thân a?” Đại ca tựa hồ rất muốn nhìn hắn hai má đỏ hồng.

Tiểu nha đầu vừa nghe, gật đầu đồng ý: “Vậy phụ thân mau tìm thẩm thẩm cho Nhị thúc đi, để thẩm thẩm thương Nhiếp Nhiếp.”

“Ha ha ha…” Đại ca cười lại làm hắn nâng không nổi đầu. Hắn thiên tính khù khờ trừ bỏ biết “Độc” ra, làm cái gì cũng đều ngu dốt , cũng từng có cô nương trong lòng, chính là còn chưa đợi hắn bày tỏ, người ta đã thành thê người khác, từ sau lần đó hắn lại chôn đầu vào trong “Độc”, không nghĩ đến việc này nữa.

Đại ca đem nha đầu bế qua, chụp lên bờ vai của hắn nửa vui đùa nửa chân thành nói: “Nhị đệ, khuê nữ nhà ai nếu gả cho ngươi, nàng đời này sẽ là rơi vào mật quán đi. Bỏ qua ngươi là nàng không có phúc khí.”

Hắn khẽ cười , không phải miễn cưỡng. Đó không phải là do hắn, không phải hắn cưỡng cầu không đến. Hơn nữa so với nhiều người, hắn đã là vô cùng hạnh phúc . Hắn bị cha nương thân sinh bán đi không chỉ không chịu khổ, còn thành hài tử của Nhiếp gia, có cha nương thương yêu, huynh đệ quan tâm, cho dù cả đời không thành thân, hắn cũng sẽ không có gì tiếc nuối.

“Đúng rồi Nhị đệ, đại ca còn có một chuyện. Cam gia vừa mới cho người đến, nói xà ngươi muốn không biết thế nào nhiều ngày đều có con chết, này đã chết sắp hơn phân nửa , bọn hắn tra không ra nguyên nhân, gọi ngươi đi qua xem.”

“A!” Xà đã chết? ! Hắn đại kinh. Hắn đang đợi xà độc này để làm dược ni.

“Ta đi qua xem.” Hắn nâng cước muốn đi.

Đại ca ngăn hạ hắn: “Trước mười lăm tháng tám nhất định phải trở về. Cho dù tra không ra nguyên nhân, ngươi cũng không thể chậm trễ .”

Hắn thật mạnh gật đầu: ” Trước mười lăm tháng tám ta nhất định trở về.”

“Vậy ngươi mau đi đi.”

Ngày đó, hắn rời khỏi nhà thẳng đến Cam gia ở ngoài ngàn dặm. Nhiếp gia gia chủ từng cứu mạng Cam lão gia,Cam gia nằm ở phía nam Quế Tề trấn, nơi đó khí hậu đặc biệt thích hợp dưỡng xà, tối thích hợp dưỡng độc xà. Cam gia chính là lấy dưỡng xà để phát triển, dược độc xà hắn làm ra đều là dưỡng ở Cam gia. Đến Cam gia, hắn ký dưỡng này xà bị chết chỉ còn lại có chín con, tra xét vài ngày mới tra ra xà này là một chủng loại rất ít có xà ôn. Không thể chậm trễ gia yến mười lăm tháng tám, sau khi hắn thiêu chết hết xà liền vội vàng ra đi quay về.

Sau đó… Sau đó…

Ngốc tử khóc, lệ từng giọt rơi trên khuôn mặt Tiểu Bảo: “Đại ca… Nhiếp Nhiếp… Không phải ta… Ta không có, ta không có…” Thật nhiều người, thật nhiều người đánh hắn, nói hắn hạ độc ở trong rượu, độc chết cha nương, độc chết đại ca cùng tam đệ, độc chết tẩu tử cùng Nhiếp Nhiếp, độc chết mọi người trong Nhiếp gia. Không phải hắn, không phải hắn, hắn ở trên đường chậm trễ , không kịp trở về ngay ngày mười lăm tháng tám. Chờ sau khi hắn trở về, cha nương, đại ca, tam đệ… Bọn họ đều đã chết, đều đã chết… Không phải hắn, không phải hắn hạ độc.

“Đại ca… Cha… Nương… Tam đệ…” Tiếng khóc Ngốc tử dần dần biến lớn, “Không phải ta… Không phải ta… Nhiếp Nhiếp, không phải Nhị thúc, Nhị thúc không có hạ độc, không có hạ độc hại Nhiếp Nhiếp…”

“Là ngươi hạ độc!” Một gương mặt tràn đầy tức tối xuất hiện ở trước mắt, “Chỉ có ngươi có ‘Túy sinh mộng tử’, là ngươi hạ độc! Diệp Địch! Ngươi là hỗn trướng vong ân phụ nghĩa, không bằng cầm thú! Thiên hạ khó dung! Võ lâm khó dung! Giết hắn!”

“Diệp Địch, chịu chết đi, ngươi là súc sinh lang tâm cẩu phế!”

“Diệp Địch! Nhiếp gia đối đãi ngươi không tệ, ngươi lại ngoan tâm làm ra chuyện cuồng dã như thế, trong bụng Nhiếp tẩu tử còn có hài tử! Ngươi như thế nào hạ thủ được! Giết hắn! Giết hắn!”

“A a a a…” Ngốc tử che đầu hét to, “Không phải ta! Không phải ta! Ta không có, ta không có hạ độc! Không có! Không có!”

Ánh mắt hắn cuồng loạn chạy ra ngoài động, trong nháy mắt bỏ chạy vô tung ảnh. Tiểu Bảo bị tiếng kêu của hắn làm bừng tỉnh mạnh mẽ mở mắt, chỉ nhìn thấy bóng dáng hắn chạy ra.

“Tiểu Bối…” Trên người trận trận phát lạnh, thoáng chốc có một cỗ đau đớn đến xương đánh ập lai, Tiểu Bảo hư nhược phát ra tiếng, lo lắng vô cùng. Tiểu Bối do dự nhìn Tiểu Bảo một hồi, cuối cùng vẫn lo lắng ngốc tử một mình loạn chạy, chi chi chi kêu chạy ra ngoài. Trong rừng ẩn ẩn truyền tới tiếng ngốc tử kêu, Tiểu Bảo khó khăn xoay người, lấy khuỷu tay chống đỡ đứng dậy. Nhưng vừa cương bò lên, cậu lại ngã trở về.

“Ngô!” Đau, đau quá… thân mình đã lâu chưa đau lại truyền tới cỗ cảm nhận sâu sắc làm cậu sợ hãi. Có bao nhiêu lâu không có cùng Quỷ ca ca song tu? Tiểu Bảo đã nhớ không nổi, tựa hồ rời khỏi Quỷ ca ca đã lâu đã lâu. Thân mình càng không ngừng run run, Tiểu Bảo nhẫn đau lại miễn cưỡng đứng dậy, hướng đến bên ngoài động: “Hảo, ca ca… Hảo… Ca ca… Khụ khụ khụ…” Nhãn lệ tích rơi, Tiểu Bảo vô thanh khóc, cậu xin lỗi Quỷ ca ca, xin lỗi Mỹ nhân ca ca, xin lỗi Đại ca ca, hiện nay lại thêm một người, cậu xin lỗi Hảo ca ca.

Cố hết sức đi ra khỏi động, Tiểu Bảo rốt cuộc đi không nhúc nhích , lệ nhãn mơ hồ nhìn về phía rừng. Làm sao bây giờ, cậu làm thế nào đem Hảo ca ca về nơi của Quỷ ca ca? Cậu không thể trở về, cậu là tai tinh, sẽ hại sư phụ cùng Quỷ ca ca. Nhưng Hảo ca ca bị bệnh, phải nhanh chóng đến Phàm cốc, cậu nên làm sao bây giờ?

“Ngô…” Cắn chặt môi, Tiểu Bảo quỳ rạp trên mặt đất từng ngụm từng ngụm hấp khí, đau quá, Quỷ ca ca… Đau quá… Không dám khóc, sợ khóc ra tiếng chính mình sẽ nhịn không được mà về Phàm cốc, Tiểu Bảo từng chút một na đi, cậu muốn đi tìm Hảo ca ca, không thể để Hảo ca ca ở đó. Bên tai là tiếng nước ồ ồ, Tiểu Bảo nâng lên đầu, nước ôn trì càng không ngừng trào ra lại không ngừng trôi đi. Tâm siết đau, Tiểu Bảo nhìn nơi dòng nước trôi, tim đập mạnh và loạn nhịp.

“Cục cưng! Cục cưng! Không phải ta! Không phải ta!” Tiếng khóc kêu từ xa đến gần, Tiểu Bảo hoàn hồn. Hạ ý thức lau khô hai má, cậu nhìn về phía phương hướng thanh âm truyền tới. Khi một người điên điên dại dại đầy má là lệ, trên lưng cõng một con hầu tử hướng cậu chạy đến, cậu nhẫn trụ tâm đau hướng đối phương lộ ra nụ cười tối ngọt, nhuyễn nhuyễn kêu: “Hảo ca ca.”

“Cục cưng, cục cưng, không phải ta, không phải ta.” Ngốc tử cực nhanh đi tới trước mặt Tiểu Bảo, ôm cổ nhóc, ” Cục cưng, không phải ta, bọn hắn nói ta hạ độc, ta không có! Ta không có! Không phải ta hạ độc!”

“Không phải, không phải.” Vẫn như mỗi một lần hôn hôn hai má Hảo ca ca, Tiểu Bảo thực chân thành trả lời: “Không phải, Hảo ca ca. Hảo ca ca, sẽ không hạ, độc. Hảo ca ca, tốt nhất, tốt nhất.”

“Oa a…” Ngốc tử cũng là như mỗi một lần mà gào khóc, ” Cục cưng, chỉ có ngươi tin tưởng ta, Ô ô… Ta không có hạ độc… Ô ô ô…”

“Ô ô…” Ngốc tử khóc lớn tựa hồ không có nghe thấy, vẫn là càng không ngừng dò hỏi: “Cục cưng, không phải ta…”

“Không phải, không phải… Hảo ca ca, đi, Phàm cốc, Phàm cốc…”

“Ô ô… Không phải ta, không phải ta…” Lâm vào thế giới của mình Ngốc tử chỉ có thể nghe câu nói Tiểu Bảo tin tưởng hắn, chỉ có câu nói này thoại mới có thể khiến hắn từ trong thống khổ tạm giải thoát.

………

Chặt chẽ cắn môi, không cho chính mình phát ra một chút thanh âm thống khổ, Tiểu Bảo nhìn Hảo ca ca đang nằm ở trong lòng cậu ngủ, nhãn lệ vô thanh mà rơi, không chỉ đơn giản là vì đau đớn. Nuốt xuống ho khan, Tiểu Bảo tận lực tới sát Hảo ca ca, tựa hồ như vậy đau đớn có thể giảm ít một phần.

“Kỷ kỷ kỷ.” Tiểu Bối nhìn ra dị dạng ở phía sau Tiểu Bảo nhỏ tiếng kêu, Tiểu Bảo đau đến vô lực động đậy, ngay khi cậu cường nhẫn đau đớn, một cái đầu lóe qua trong lòng cậu.

>>Hết chương 49<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Biro Burry, Lãnh Khả Vũ, Phong Khuynh
Có bài mới 13.12.2014, 18:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Cổ đại, Đam mỹ] Bảo Bối - Neleta - Điểm: 11
Chương 50:

Mơ màng trầm tẩm cho qua đau đớn, đầy người Tiểu Bảo đều bị mồ hôi làm ẩm ướt , mở to mắt, trước mặt là gương mặt tràn ngập lo lắng. Nhìn thấy ánh mắt người nọ, Tiểu Bảo khẽ cười : “Hảo ca, ca…” Hảo ca ca thanh tỉnh .


“Cục cưng, xảy ra chuyện gì?” Nhẹ nhàng nâng dậy Tiểu Bảo tựa vào trong lòng mình, ngốc tử tham lên mạch Tiểu Bảo. Cổ khí vừa rồi hắn tìm được giờ trở nên phá lệ mãnh liệt, hơn nữa tình huống của cục cưng bất đồng với dĩ vãng, nhưng trước đó đến tột cùng đã xảy ra cái gì, hắn cũng là nửa điểm ấn tượng đều không có.

Lắc đầu, Tiểu Bảo thở hổn hển, hỏi: “Hảo, ca ca… Ngươi, là Diệp Địch, sao?”

“Ân?” Ngốc tử đang chuyên tâm bắt mạch cho Tiểu Bảo lập tức sửng sốt, cúi đầu nhìn cục cưng.

Tiểu Bảo cọ cọ cằm Hảo ca ca, lại hỏi: “Hảo ca ca, ngươi có phải, Diệp Địch hay không?”

Ánh mắt Ngốc tử trừng lớn , sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, trong ánh mắt nguyên bản thanh minh ẩn ẩn xuất hiện cuồng loạn. Bên tai tựa hồ có rất nhiều người kêu tên của hắn, mắng hắn là súc sinh, muốn giết hắn. Hắn không phải Diệp Địch, hắn là, hắn là… Hắn là ai vậy? Hắn là ai vậy?

Ngay khi ngốc tử liên tục lắc đầu, vừa muốn phát bệnh thì một cái hôn mềm mại dán trên hai gò má của hắn, ngốc tử khẽ run run ôm chặt người trong lòng, sợ hãi nói: “Ta không phải, không phải, ta, ta, ta đã quên, ta đã quên. Không phải Diệp Địch, Diệp Địch là súc sinh, Diệp Địch sẽ hạ độc, ta không phải Diệp Địch, không đúng không đúng.”

“Không phải, Hảo ca ca, không phải… Súc, sinh.” Gian nan nói ra hai chữ kia, Tiểu Bảo đau lòng hôn Hảo ca ca, ánh mắt ướt át nói: “Hảo ca ca, không sợ, ngươi là, Hảo ca ca, hảo nhất, hảo.”

“Cục cưng…” Đem đầu chôn ở bên gáy Tiểu Bảo, ngốc tử cả người phát run.

Suy yếu thở, Tiểu Bảo càng không ngừng nhẹ cọ Hảo ca ca, đã có thể xác định Hảo ca ca chính là nhị ca ca , nhưng Hảo ca ca bệnh quá nặng , tiểu Bối rất khó đem Hảo ca ca như vậy đưa đến Phàm cốc. Có nên làm như vậy hay không ni? Có thể đối với bệnh của Hảo ca ca hữu dụng hay không ni?

Ngay khi Tiểu Bảo do dự, ngốc tử đang ôm chặt cậu cúi đầu khóc lên, Tiểu Bảo lại nhanh chóng hôn  hắn, ghé vào lỗ tai hắn nói: “Không phải Hảo, ca ca, Hảo ca ca, sẽ không hạ độc.”

“Ô…” Ngốc tử thanh âm đều phát run , “Cục cưng… Ta, nhớ không nổi, nhớ không nổi… Ta, không có hạ độc.”

Nước mắt Tiểu Bảo suýt nữa rơi xuống, há to miệng hô hấp nuốt xuống đau lòng, cậu lại một lần nữa cường điệu: “Nếu là, Hảo ca ca… Hảo ca ca, sẽ không, thương tâm .”

Cái đầu chôn ở bên gáy cậu chậm rãi nâng lên, ngốc tử vẻ mặt đầy lệ. Tiểu Bảo cọ cọ cằm Hảo ca ca: “Hảo ca ca, không vội, không vội.”

“Cục cưng…” Ngốc tử lại đem đầu chôn lên, thật sâu ngửi thấy hương vị trên người cục cưng, hoảng hốt không thôi, sợ cục cưng cũng giống những người đó, mắng hắn là súc sinh, nhận định là hắn hạ độc. Trên đời này chỉ có cục cưng nói hắn hảo, nếu cục cưng cũng không cần hắn , hắn, hắn… Ngốc tử sợ đến cả người đều run run lên.

Gió lạnh thổi trúng túp lều từng trận rung động, bị Hảo ca ca gắt gao ôm , Tiểu Bảo vẫn là ngăn không được phát run, thân mình còn đang ẩn ẩn đau, vết thương khôi phục cực kì thong thả cũng bị siết đến sinh đau, xương đùi cùng ngón tay bị bẻ gẫy lại đau toàn tâm. Nhưng mọi cơn đau này đều so ra kém hơn là đau lòng đối với các ca ca, so ra kém hơn áy náy đối với các ca ca.

Trong rừng truyền đến vài tiếng điểu kêu, sắc mặt Tiểu Bảo nháy mắt thay đổi, sau khi đã trải qua sự kiện kia cậu phá lệ sợ hãi chim chóc. Mỗi lần nghe được điểu kêu cậu chỉ sợ là người xấu tìm đến đây. Không được, không được, nhất định phải mau chóng mang đi Hảo ca ca, không thể làm cho người xấu phát hiện Hảo ca ca.

Lúc này tiếng khóc của ngốc tử ngừng lại, thanh âm cực độ khàn khàn thống khổ vang lên: “Cục cưng… Ta là súc sinh… Ta, ta gọi là, Diệp Địch… Là súc sinh độc chết cha mẹ, độc chết huynh đệ… Cục cưng… Không cần bỏ lại ta… Cục cưng cục cưng… Không cần mắng ta, không cần mắng ta…”

Nước mắt Tiểu Bảo rốt cuộc nhịn không được , cọ cọ đỉnh đầu Hảo ca ca, cậu khóc nói: “Hảo ca ca, không có hạ, độc. Hảo ca ca, đi Phàm cốc, Nhiếp Chính ca ca, ở Phàm cốc.”

“A!” Ngốc tử mạnh mẽ ngẩng đầu lên, vẻ mặt khiếp sợ.

Tiểu Bảo nhìn hắn tiếp tục nói: “Nhiếp Chính ca ca, là, Quỷ ca ca… Vô Nguyệt ca ca, là, Mỹ nhân ca ca… Bọn họ, là ca ca, của ta…”

“Cục cưng! Cục cưng? !” Ngốc tử hai tay cầm lấy vai Tiểu Bảo, không biết đại lực của mình đang làm đau đối phương. Ánh mắt hắn trừng thật to , khóe miệng phát run, hô hấp ồ ồ, giống như ngay sau đó hắn sẽ tâm bạo mà chết.

Tiểu Bảo lưu lệ, nở nụ cười: “Hảo ca ca, đi, Phàm cốc. Bọn họ ở, Phàm cốc.”

Ngốc tử chậm rãi lắc đầu, tiếp theo biên độ lắc đầu càng lúc càng lớn, càng lúc càng nhanh, sau khi tất cả mọi người nói hắn độc chết người nhà, biến Nhiếp gia trang thành một mảnh tro tàn, hắn thế nhưng nghe được cục cưng nói đại ca cùng Tam đệ còn sống!

Bả vai đau đến không còn tri giác, Tiểu Bảo lại vẫn là cười : “Hảo ca ca, đi Phàm cốc.”

Phàm cốc… Phàm cốc… Phàm cốc là ở đâu? Ngốc tử bị thật lớn kinh hỉ đánh sâu vào đến mức sắp chết đi lập tức buông ra Tiểu Bảo đứng lên. Hắn ôm lấy đầu vừa khóc vừa cười, miệng thì thào kêu : “Đại ca Tam đệ đại ca Tam đệ đại ca Tam đệ…” Ánh mắt cuồng loạn cùng thanh minh luân phiên, còn không chờ Tiểu Bảo tiếp tục nói chuyện, ngốc tử, hoặc nên gọi là Diệp Địch liền chạy ra khỏi túp lều, tê thanh hô to: “Đại ca! Tam đệ! Đại ca! Tam đệ! Đại ca…”

Tiếng la dần dần xa, Tiểu Bảo té ngã trên đất cố không để ý đau đớn khó khăn đi ra lều. Rất xa, cậu nhìn thấy Hảo ca ca một bên kêu một bên ở dùng đầu nện mạnh lên một gốc cây đại thụ, lệ tích trên tảng đá.

“Chi chi chi.” Tiểu Bối nhảy đến trước mặt Tiểu Bảo, vẻ mặt lo lắng. Tiểu Bảo vươn cánh tay ôm lấy tiểu Bối, cúi đầu nói: “Tiểu Bối, ngươi mang Hảo ca, ca, đi Phàm cốc.”

“Chi chi chi!” Tiểu Bối lắc đầu. Nó chờ Tiểu Bảo khỏi hẳn rồi cùng nó đi .

“Tiểu Bối…” Tiểu Bảo nhuyễn nhu cầu xin, cậu không quay về, cậu không thể trở về.

“Chi chi chi!” Tiểu Bối thái độ kiên quyết, quay đầu liếc mắt nhìn ngốc tử còn đang nện cây một cái, tiểu Bối nhảy ra khỏi lòng Tiểu Bảo, đi ngăn cản ngốc tử đem chính mình đâm chết.

Nhìn bóng dáng tiểu Bối chạy xa, nhìn tiểu Bối nhảy đến trên người Hảo ca ca gọi hắn, Tiểu Bảo thản nhiên nở nụ cười, tiểu Bối nhất định có thể đem Hảo ca ca đưa đến Phàm cốc. Chỉ cần trị bệnh Hảo ca ca, chỉ cần trị… Trước mắt từng trận mơ hồ, đầu Tiểu Bảo vô lực dán trên tảng đá, chậm rãi nhắm lại mắt trào ra lệ. Sư phó… Quỷ ca ca… Đại ca ca…

………………

Khi tỉnh lại lần nữa, trong lều mơ màng âm trầm , bên ngoài có ánh lửa. Tiểu Bảo bị người gắt gao ôm vào trong ngực phản ứng nửa ngày mới phát hiện nguyên lai là tối rồi.

“Cục cưng.”

Trên đỉnh đầu có người kêu cậu, Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, cái hôn đi kèm râu đâm dừng ở cái trán lẫn trên gương mặt cậu, mang theo nồng đậm bất an.

“Hảo ca ca.” Ánh mắt loan loan , Tiểu Bảo ở trên chiếc cằm mọc đầy râu của Hảo ca ca hôn một cái, không biết chính mình đã hôn mê thật lâu.

Mượn ánh sáng của đám củi lửa, Diệp Địch chăm chú nhìn hài tử trong lòng, trong mắt mang theo khẩn trương cùng bất an, còn có chờ đợi cùng khát vọng. Nhớ tới hôm nay cùng Hảo ca ca nói cái gì, Tiểu Bảo hướng vào trong lòng Hảo ca ca cọ cọ, cúi đầu nói: “Hảo ca ca, đi Phàm cốc.”

“Cục cưng? Là, là thật vậy chăng?” Đại ca cùng Tam đệ, thật sự sống sao? Nhưng vừa nghĩ đến một sự kiện khác, Diệp Địch sợ hãi bắt đầu run rẩy, đại ca cùng Tam đệ có thể cũng cho rằng là hắn hạ độc hay không?

“Quỷ ca ca, Mỹ nhân ca ca, luôn luôn tìm, Hảo ca ca.” trên mặt Tiểu Bảo hạ xuống nước mắt, Tiểu Bảo ngửa đầu hôn hôn Hảo ca ca, “Hảo ca ca, không có hạ độc, Quỷ ca ca cùng, Mỹ nhân ca ca, lo lắng Hảo, ca ca.”

Nước mắt rơi trên mặt càng ngày càng nhiều, Tiểu Bảo cọ cọ cằm Hảo ca ca: “Hảo ca ca, đi Phàm cốc. Quỷ ca ca ở, Phàm cốc, Mỹ nhân ca ca, đang tìm Hảo ca, ca.”

“Cục cưng…” Diệp Địch đem cả người  Tiểu Bảo ủng ở trong lòng mình, hô hấp bất ổn, “Thật sự? Thật sự?” Qúa nhiều nghi vấn, quá nhiều bất an, cái đầu hỗn độn của Diệp Địch phân không ra bản thân nên hỏi cái gì.

“Thật sự, thật sự.” Tiểu Bảo dán qua liếm liếm khóe miệng Hảo ca ca, mềm mại nói: “Hảo ca ca, song tu, song tu chữa bệnh.” (=..=|||)

“Song tu?” Diệp Địch ngây ngốc nhìn qua, đại hỉ cùng cực độ sợ hãi làm thần trí hắn bồi hồi giữa thanh tỉnh cùng si ngốc. Cánh môi hơi khô dừng ở khóe miệng của hắn, hắn nghe được thanh âm làm hắn an tâm: “Hảo ca ca, song tu, đi, Phàm cốc.”

Ánh mắt chớp mấy cái, thân mình Diệp Địch mạnh mẽ chấn động, kinh ngạc trừng Tiểu Bảo, hắn đương nhiên rõ ràng ý song tu, nhưng vì cái gì phải song tu?

Tiểu Bảo một lòng thầm nghĩ song tu có thể trị bệnh không hề ngượng ngùng, tràn đầy hồn nhiên giải thích: “Sư phó nói, ta có dưỡng công, có thể trị, bệnh. Hảo ca ca, cùng ta song, tu, chữa bệnh. Trị, bệnh, đi Phàm cốc tìm, Quỷ ca ca, tìm Mỹ nhân ca, ca.”

Diệp Địch kinh ngạc nhìn Tiểu Bảo, ánh mắt chớp động. Qua hồi lâu, hắn tựa hồ mới phản ứng lại lởi nói của Tiểu Bảo là ý ra sao. Chậm rãi há to miệng, ánh mắt hắn nhìn Tiểu Bảo trở nên bất đồng với trước kia, hình như là nhặt được một kiện bảo bối thế gian hiếm có. Chờ sau khi hắn tiêu hóa lời nói của Tiểu Bảo xong, hắn hắc hắc ngây ngô cười mấy tiếng, ở trên mặt Tiểu Bảo nặng nề hôn hai ngụm: “Cục cưng, cục cưng.”

Lại là đứng dậy không hề báo động trước, Diệp Địch lao ra khỏi lều, trong rừng chỉ nghe thấy một người điên cuồng hô to: “Cục cưng! Cục cưng! Cục cưng!” Không biết có phải là kinh hỉ đến quá nhanh hay không, bệnh điên của Diệp Địch nhìn qua tựa hồ lại nặng hơn. (= =|||||)

Chờ Diệp Địch phát điên xong trở về liền một đầu chui vào túp lều. Không có nói chuyện song tu, hắn chỉ là ôm Tiểu Bảo càng không ngừng gọi “Cục cưng” . Nhìn tươi cười ngừng không được trên mặt Hảo ca ca, Tiểu Bảo suy yếu ở trong lòng Hảo ca ca hôn mê. Nhẹ nhàng lay động người trong lòng, Diệp Địch đang cuồng hỉ hai mắt dần dần khôi phục thần trí. Lo lắng nhìn mặt cục cưng, Diệp Địch tham lên mạch của cậu, phải nhanh mang cục cưng đi tìm đại phu, cục cưng cần dược, cần canh nóng cơm nóng.

Đêm đã khuya, mang đầy bụng lo lắng cùng kích động, Diệp Địch dựa vào lều, ôm Tiểu Bảo ngủ say. Tiểu Bối ngủ ở bên chân Tiểu Bảo, Diệp Địch thường thường sẽ phát bệnh, trọng trách kiếm ăn dừng ở trên người tiểu Bối, mệt mỏi một ngày vừa đến buổi tối nó liền ngủ thật sự như chết. Nhưng dù như thế, thiên tính cảnh giác của động vật vẫn tồn tại. Chỉ thấy tiểu Bối đang trong ngủ say đột nhiên mở mắt, lặng lẽ đi lên.

Chui ra lều, tiểu Bối nhếch môi lộ ra răng nanh, nó ngửi thấy được mùi xa lạ. Không có ra tiếng đánh thức Tiểu Bảo cùng ngốc tử, tiểu Bối đi về phía trước một đoạn, hướng tiền phương gầm nhẹ vài tiếng.

“Ong ong ong…”

Một con bạch phong phì nộn từ trong bóng đêm bay ra, tiểu Bối lập tức làm ra tư thế công kích.

“Hô!” Trong bóng đêm có cái gì thấp kêu một tiếng, bạch phong kích động giương cánh bay cao, lướt qua đỉnh đầu tiểu Bối bay về phía túp lều.

“Kỷ kỷ!” Tiểu Bối nhảy lên muốn đi bắt con bạch phong kia, nhưng tiểu vuốt cố tình cách con ong này thủy chung chỉ có khoảng cách nửa vuốt, chính là bắt không được. Hướng về chỗ hắc ám ở tiền phương gầm nhẹ, tiểu Bối rất nhanh lủi về túp lều. Sự kiện kia không chỉ mang đến bóng ma đối với Tiểu Bảo, đối với tiểu Bối cũng đồng dạng như thế, nó hiện tại vừa thấy thứ nào biết bay liền phẫn nộ.

Đối với con bạch phong rõ ràng dị thường này, tiểu Bối lại không dám khinh xuất. Thứ có thể đáng sợ trong bóng đêm, tiểu Bối đã nhận ra, nó không dám đi qua xem đến cùng. Canh giữ ở cửa lều, nó huy động hai tiểu vuốt ngăn cản bạch phong bay vào. Bạch phong vòng quanh túp lều bay vài vòng, ở trên lều dừng lại trong chốc lát, lúc này mới kích động giương cánh chậm rãi bay trở về, biến mất ở trong bóng đêm.

“Kỷ kỷ kỷ!” Hướng về nơi hắc ám nhe răng trợn mắt cảnh cáo một hồi, tiểu Bối ở cửa ngồi xuống, thủ.

Phía sau cây, hai song nhãn cơ hồ nhô ra nhìn chằm chằm tiểu Bối. Bạch phong bay trở về đậu ở trên vai một đạo bóng dáng trong đó, ong ong ong kêu vài tiếng. Hai sinh vật so với tiểu Bối còn cao hơn nửa cái đầu khe khẽ nói nhỏ một hồi liền rời đi .

Dựng thẳng lên lỗ tai nghe được tiếng bước chân đi xa, tiểu Bối do dự đứng lên hướng đến chỗ hắc ám đi qua. Không có phát hiện người khả nghi, cũng không cảm giác thấy nguy hiểm, tiểu Bối lúc này mới quay về lều, ở bên chân Tiểu Bảo nằm xuống.

……………..

“Cục cưng.”

Có người ghé vào lỗ tai cậu nhẹ nhàng kêu, Tiểu Bảo chậm rãi mở to mắt, lọt vào trong tầm mắt là gương mặt lo lắng của Hảo ca ca, cậu mỉm cười, mở miệng: “Hảo, ca ca…” Thanh âm thực khàn.

Nâng dậy Tiểu Bảo, uy cậu uống nước và cháo vừa rồi xin đến, Diệp Địch sờ sờ trán cậu, nóng. Đầu Tiểu Bảo choáng váng đến lợi hại, trên người cũng rất lạnh, theo bản năng hướng vào trong lòng Diệp Địch rụt lui. Vươn tay tham vào chăn bông cũ rách hắn thật vất vả mới trộm đến, phát hiện nước tiểu của Tiểu Bảo, Diệp Địch đem Tiểu Bảo lẫn chăn ôm đi ngoài. Từ sau khi chịu hình, Tiểu Bảo liền không thể khống chế tật xấu, tuy nói không phải mỗi lần đều nhịn không được, nhưng mười lần cũng có sáu bảy lần. Lúc Diệp Địch không thanh tỉnh, Tiểu Bảo phải tự mình chịu đựng, nhưng chỉ khi Diệp Địch thanh tỉnh , trên người Tiểu Bảo luôn sẽ khô mát thoải mái.

Đem Tiểu Bảo đặt ở trên tảng đá ấm áp, Diệp Địch thoát khố Tiểu Bảo lấy đến bên suối tẩy trừ. Mỗi khi vào lúc này, trong lòng Tiểu Bảo sẽ rất khó chịu, cậu không chỉ không thể mang Hảo ca ca về Phàm cốc, còn phải phiền toái Hảo ca ca chiếu cố mình, cậu quả thực biến thành sao chổi.

Diệp Địch không biết suy nghĩ trong lòng Tiểu Bảo, nhưng hắn chưa bao giờ cảm thấy phiền chán. Cẩn thận tẩy trừ khố Tiểu Bảo, phơi nắng ở trên tảng đá , Diệp Địch ở trong suối vắt bố khăn lau mình cho Tiểu Bảo. Nhìn từng đạo vết thương trên người cậu, Diệp Địch chậm lại động tác.

“Cục cưng, là ai?” Là ai nhẫn tâm thương tổn cục cưng nhược tiểu như thế?

Nghĩ đến người kia, Tiểu Bảo rùng mình một cái. Nhìn ra sợ hãi của cậu, Diệp Địch hôn hôn: “Không nghĩ không nghĩ , cục cưng chớ sợ chớ sợ.”

Khóe miệng xuất hiện lúm đồng tiền, trên mặt tái nhợt của Tiểu Bảo lại không có nửa điểm huyết sắc. Nghĩ rằng Hảo ca ca ngày hôm qua không có nghe rõ ràng, cậu lặp lại: “Hảo ca ca, song tu.”

Nào biết, Diệp Địch lại ngây ngô cười lắc lắc đầu: “Không cần song tu, ca ca hảo ni. Chờ vết thương cục cưng khỏi hẳn, ca ca mang cục cưng đi Phàm cốc, đi tìm đại ca cùng Tam đệ.”

Hai mắt Tiểu Bảo hiện lên kinh hỉ, Hảo ca ca hình như có chút không giống.

Gương mặt bẩn hề hề dán đây, Diệp Địch liếm liếm cánh môi khô nứt, nhỏ giọng hỏi: “Cục cưng, đại ca cùng Tam đệ, thật sự thật sự, còn sống?”

Lúm đồng tiền hãm sâu, Tiểu Bảo gật gật đầu: “Sống, sống.” Trong lòng lại từng trận siết đau, sau khi Hảo ca ca nhìn thấy Quỷ ca ca và Mỹ nhân ca ca nhất định sẽ khổ sở.

Diệp Địch lại liếm liếm miệng, lại rất nhỏ giọng hỏi: “Đại ca cùng Tam đệ, thật sự thật sự, tin tưởng ta?”

Tiểu Bảo vẫn là gật đầu thật mạnh: “Tin tưởng, tin tưởng. Quỷ ca ca cùng, Mỹ nhân ca ca, đang tìm Hảo, ca ca, vẫn, đang tìm.”

Diệp Địch ngây ngốc cười ra tiếng, nhịn không được hôn Tiểu Bảo: “Cục cưng thật tốt, cục cưng thật tốt. Ha ha a, đại ca cùng Tam đệ còn sống, đại ca cùng Tam đệ còn sống, ha ha a, cục cưng thật tốt, cục cưng là cục cưng, là cục cưng của ta, ha ha a…”

Hảo ca ca vẫn là bệnh ni. Tiểu Bảo cọ cọ cằm Hảo ca ca: “Hảo ca ca, song tu.” Song tu có thể chữa bệnh.

“Không cần không cần, ca ca hảo ni, hảo ni.” Diệp Địch vẫn là lắc đầu cự tuyệt. Lau khô cho Tiểu Bảo, hắn bắt đầu ngây ngô cười, tinh thần mười phần nói: “Ca ca cùng tiểu Bối đi tìm thức ăn , cục cưng chờ .”

“Hảo ca ca…” Tiểu Bảo còn muốn khuyên bảo, Diệp Địch cũng là ôm lấy tiểu Bối bước đi .

Hảo ca ca không muốn cùng cậu song tu sao? Nhìn đến cái khố đã tẩy hảo, ánh mắt Tiểu Bảo nháy mắt ảm đạm. Cậu luôn không thể khống chế, cần Hảo ca ca chiếu cố, cũng khó trách Hảo ca ca không cùng cậu song tu , cậu hiện tại tựa hồ so với bệnh của Hảo ca ca còn lợi hại hơn. Hảo ca ca cùng các ca ca thương cậu, cho nên mới không cùng cậu song tu. Nhưng trừ bỏ song tu, cậu không biết chính mình còn có thể lại làm chút gì cho Hảo ca ca. Hảo ca ca như bây giờ có thể thuận lợi đến Phàm cốc sao?

“Ong ong ong…”

Tiểu Bảo đang miên man suy nghĩ bị một đạo thanh âm ong kêu làm tỉnh lại, cậu theo tiếng nhìn lại, tò mò trừng mắt nhìn, bạch phong! Hảo, hảo lớn a. Ngay khi Tiểu Bảo nhìn thân mình quá phì của bạch phong, nó đã dừng ở trên đầu Tiểu Bảo. Tiểu Bảo trong lúc nhất thời bị dọa đến không dám động , sợ hãi bạch phong chích cậu. Trong lòng buồn bực, trời mùa đông sao lại có ong ni?

Phía sau cây, hai thứ thấp bé vụng trộm nhìn Tiểu Bảo. Ban ngày có thể tinh tường nhìn thấy bộ dáng bọn họ ── ánh mắt lồi lên, miệng ngoác rộng đến bên tai, răng nanh sắc nhọn. Bọn họ không có đi qua, mà là ở gần nhìn Tiểu Bảo nằm ở trên tảng đá, ánh mắt hung ác.

Bạch phong ở trên đầu Tiểu Bảo nghỉ ngơi một lát liền bay đi, thẳng đến bạch phong bay không còn bóng dáng, Tiểu Bảo mới nhẹ nhàng thở ra, vừa rồi cậu suýt nữa nghĩ đến bạch phong muốn chích cậu ni. Không thể động, hơn nữa còn đang bệnh , dưới thân là tảng đá ấm áp, Tiểu Bảo dần dần nhắm mắt lại buồn ngủ. Ngay sau khi cậu ngủ, hai tiểu quái vật tránh ở sau cây lúc này mới đi ra. Cơ hồ không có phát ra nửa điểm tiếng bước chân, bọn họ đi vào trước mặt Tiểu Bảo, xốc lên chăn. Trên người Tiểu Bảo bên dưới lớp y phục rách nát lộ ra đầy vết thương, hai cái chân quang lỏa che kín vết máu toàn bộ dừng ở trong mắt hai quái vật.

Sờ sờ mười ngón tay bị bao lên còn có hai chân được cố định nhánh cây của Tiểu Bảo, hai quái vật buông chăn, dịch hảo, ly khai. Vẫn là trở lại sau cái cây kia, hai quái vật “Hô hô hô” thấp giọng thương lượng thật lâu sau, tiếp đó bọn họ hướng về phía bất đồng rời đi.

Ở trong rừng tìm đã lâu, lục tìm được hai ổ trứng, bào mấy con sâu, tìm được một ít dược thảo, Diệp Địch cùng tiểu Bối trở về. Xà trong rừng giống như bị tiểu Bối bắt sạch rồi, một con đều không tìm được. Rất chán nản trở lại bên cạnh ôn tuyền, Diệp Địch vừa muốn kêu cục cưng lại sững sờ ở nơi đó.

“Chi chi chi?” tiểu Bối ngồi ở trên vai Diệp Địch cũng sửng sốt, nó cực nhanh từ trên người Diệp Địch đi xuống, chạy đến tảng đá lớn bên cạnh ôn tuyền. Trên tảng đá có một con sói, một con sói chết.

“Chi chi chi!” Đến khi tiểu Bối thấy rõ ràng cổ con sói kia bị cắn đứt , nó thét chói tai chạy về bên người Diệp Địch, lông trên người toàn bộ nổ tung, bị dọa .

Nhìn nhìn chung quanh, Diệp Địch thật cẩn thận đi đến trước mặt con sói chết, nhịn không được nuốt nuốt nước miếng. Con sói này thực phì a, hẳn là ăn rất ngon.

“Cô cô cô”, bụng Diệp Địch phát ra tiếng kêu đói khát.

” Cô cô cô “, ngay tiếp theo, bụng tiểu Bối cũng phát ra tiếng kêu.

Một người một hầu nhìn nhìn đối phương, ngay sau đó, tiểu Bối nhảy xuống, Diệp Địch buông thứ trong tay, cuộn lên tay áo. Mặc kệ con sói này vì sao chết ở chỗ này, trước điền no bụng rồi nói sau!

Sau cây, quái vật nhìn Diệp Địch thu thập sói chết hơi hơi hé miệng, giống như đang cười, trên bờ môi của hắn còn có vết máu chưa liếm đi.

>>Hết chương 50<<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Lãnh Khả Vũ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, nguyễn thị huyên, Túi dấm nhỏ và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.