Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 

Người đàn ông của tôi - Dung Quang

 
Có bài mới 09.12.2014, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [1/82] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Cuối năm nhất, khoa ngoại ngữ đại học C sáng lập hai lớp song ngữ, một lớp song ngữ Anh Pháp, một lớp song ngữ Anh Nhật, cả hai lớp đều nhằm vào các học sinh chuyên tiếng Anh.

Dù sao thì bây giờ chuyên ngành tiếng Anh cũng không còn đáng giá nữa, nếu không có một kỹ năng mới thì sau này khi vào nghề gặp phải cảnh nhiều thầy nhưng thiếu cháo, đến lúc tìm việc cũng phải cố rất nhiều.

Thư Tình và bạn cùng phòng là Tần Khả Vi đã báo danh tham gia lớp song ngữ Anh Pháp, bắt đầu vào năm hai thì lớp cũng bắt đầu học.

30 bạn học cùng ngồi trong lớp chờ đợi chương đầu tiên của bài học tiếng Pháp khóa đầu tiên. Cách thời gi­an lên lớp năm phút, rốt cuộc thầy giáo cũng đi vào lớp học trong ánh mắt mong chờ của mọi người.

Giữa tháng chín, thời tiết còn có chút khô nóng, người đàn ông mặc một chiếc áo màu trắng gạo, một chiếc quần tây màu đen, trên vai là túi sách màu đen. Khi đi vào phòng học, trong tay còn ôm một cái mũ bảo hiểm màu trắng.

Mà khi Thư Tình nhìn thấy anh thì sợ ngây người, ánh mắt chậm rãi nhìn vào cái mũ bảo hiểm, cuối cùng ngừng lại tại con bướm màu đen trên chiếc mũ.

Con bướm tinh xảo nhìn như thật, giống như thuận gió muốn bay, không khác khí chất ôn nhuận xuất trần của người này là bao.

Thư Tình hít một ngụm khí lạnh…… Thầy Cố? Là thầy giáo dạy lớp tiếng Pháp của Dư Trì Sâm? Là người tối qua cô đã gặp ba lần? Là thầy Cố mà trong lần gặp cuối cùng cô đã ghép đôi thầy với Dư Trì Sâm?

Khi Thư Tình đang nghẹn họng nhìn anh thì trong phòng học đã vang lên tiếng kinh hô.

Trong khoa ngoại ngữ, tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, trong lớp song ngữ Anh Pháp có tổng cộng 30 người mà cũng chỉ có ba học sinh nam. Như thế đã là nhiều, phải biết là trong lớp tiếng Anh của Thư Tình có 30 người mà cũng chỉ có hai học sinh nam.

Cho nên không cần nói cũng biết tiếng kinh hô này nói lên cảm xúc gì.

Tần Khả Vi lấy khuỷu tay huých Thư Tình, vừa nhếch miệng cười, vừa kích động nói nhỏ: “Này, thầy giáo này thật đẹp trai, thật là trẻ! Chọn lớp này là đúng rồi!”.

Nhấn mạnh năm chữ “Rất đẹp trai trẻ tuổi”.

Nếu như bình thường thì nhất định Thư Tình sẽ châm chọc cô ấy, nhưng bây giờ cô không có tâm trạng đó, cô vừa định nói tối hôm qua cô đã gặp anh thì người đàn ông đứng ở cửa đã bước lên bục giảng, ánh mắt anh nhìn khắp cả lớp và dừng lại một chút khi nhìn thấy cô.

Cố Chi khẽ cau mày, cô bé này cũng là học sinh của lớp song ngữ sao?

Thư Tình bị anh nhìn như vậy thì biết là anh đã nhận ra cô, lời nói vừa tới miệng cũng nuốt về.

Người đàn ông đứng trên bục giảng không giới thiệu bản thân mà mở máy tính lên, dưới lớp yên tĩnh chờ đợi. Sau đó anh mở word lên, hơi cúi người gõ như bay trên bàn phím, trên màn trắng của màn chiếu hiện hai chữ đơn giản: Cố Chi.

Mọi người hiểu ra, anh đứng thẳng người, mỉm cười, “Chào mọi người, tôi là Cố Chi, là thầy giáo tiếng Pháp căn bản của mọi người”.

Không biết tại sao trong đầu Thư Tình xuất hiện một suy nghĩ: Không phải là do chữ thầy quá xấu cho nên mới không viết bằng phấn trên bảng? Đương nhiên cũng có khả năng khác, là người này lười, lười dùng phấn viết.

Người đàn ông đứng trên bục giảng khẽ nhếch môi, nở nụ cười nhạt làm mê hoặc một đám học sinh nữ.

Một nam sinh ồn ào: “Thầy ơi, thầy giới thiệu bằng một đoạn tiếng Pháp đi”.

Trong phòng học mọi người đều phụ họa, “Đúng vậy, thầy nói đi! Nói một chút!”.

Cố Chi vẫn cười, cũng không phụ sự hy vọng của mọi người, lưu loát nói một chuỗi tiếng Pháp: “Bon­jour, tout le monde. Je su­is tent de vous voir. Le france ais est une langue ro­man­tique, mais il est aus­si dif­fi­cile. J’es­père que vous pou­vez l’ap­pren­dre bi­en avec la pa­tience, la per­sista la pas­sion.”

Mặc dù mọi người nghe không hiểu anh đang nói gì nhưng giọng anh trầm thấp dễ nghe, lưu loát nói một chuỗi những ngôn ngữ xa lạ, trên mặt treo nụ cười nhẹ, với khí suất của anh cũng đủ để mọi người vỗ tay reo hò.

Anh giơ tay ý bảo mọi người yên lặng, sau đó lại dùng tiếng Trung nói lại một lần lời vừa rồi, “Rất vui được gặp mọi người, mọi người đều biết tiếng Pháp là một ngôn ngữ lãng mạn những học nó cũng không dễ dàng. Tôi hi vọng trong quá trình học các em sẽ đủ kiên nhẫn, và đủ tình cảm để gắn bó với ngôn ngữ này”.

Rất bình thường, Thư Tình vừa định châm chọc thì ngay sau đó anh lại nói thêm một câu, “Được nhiên, học giỏi tiếng Pháp là yêu cầu mà trường học đưa ra với tôi khi tôi dạy các em. Nhưng với tôi mà nói, hy vọng khi các em đến nước Pháp có thể vào nhà hàng khách sạn, đi xe lửa, vào nhà vệ sinh, có thể bắt chuyện với soái ca, mỹ nữ là tốt rồi”.

Cả lớp cười ầm lên, không khí lớp học được nâng cao, mà anh thì khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp như gió xuân.

Bởi vì đây là tiết đầu tiên của lớp học tiếng Pháp nên Cố Chi cũng không vội vàng cho mọi người học bài nhập môn mà thông qua vài bộ phim ngắn, anh giúp mọi người tìm hiểu về văn hóa nước Pháp sau đó lấy kinh nghiệm của bản thân giảng giải một chút phong cảnh và con người nước Pháp.

Khi nói đến những chuyện lý thú, anh nói hệ thống cấp nước ở Pháp sạch đến mức có thể dùng để uống, không chỉ nước tắm có thể uống mà ngay cả đài phun nước ở ven đường cũng có thể uống.

Đầu óc Thư Tình xoay chuyển rất mau, vì thế cô không suy nghĩ mà nhếch miệng cười: “Hẳn nào mọi người đều nói nước Pháp là một quốc gia lãng mạn, nếu như hết nước, có thể mặc biki­ni nhảy vào trong đài phun nước tắm rửa, cảnh tượng đó nhất định sẽ rất vui”.

Trong phòng học mọi người lại cười vang. Tất cả mọi người đều là học sinh chuyên ngành tiếng Anh cùng tuổi cho nên mọi người đều biết Thư Tình, cô là người nổi tiếng có đầu óc thông minh và mồm mép nhanh nhẹn.

Ánh mắt Cố Chi dừng lại trên mặt cô, nở nụ cười ôn hòa, “Trí tưởng tượng của bạn học này thật phong phú, tuy nhiên vóc người của người Pháp lớn hơn người Trung Quốc chúng ta, nhưng lại không nhất thiết có da mặt dày như chúng ta, ở giữa nơi công cộng làm việc kinh thế hãi tục như vậy không phải là chuyện nằm trong nhận thức của đại đa số người”.

Trên mặt anh ý cười không giảm, Thư Tình thoáng ngẩn ra, cảm thấy anh cười ôn hòa nhưng ánh mắt lại sắc bén, khi nhìn cô lại có vẻ lạnh nhạt.

Trong đầu hiện nên một suy nghĩ không tốt, chẳng lẽ thầy giáo mất hứng vì lời đùa giỡn hôm qua của cô với Dư Trì Sâm?

Chỉ trách cái miệng cô! Thư Tình thu ánh mắt lại không dám nhìn anh, có chút chột dạ.

Bọn họ vốn đang nói chuyện về nước Pháp, kết quả sau một hồi trò chuyện, một đám nữ sinh như lang hổ chuyển đề tài về người thầy giáo, biến đổi cách nói chuyện muốn dò xem anh có bạn gái hay không.

Có người thẳng thừng mở miệng, “Thầy Cố năm nay thầy bao nhiêu tuổi rồi? Thầy đã có bạn gái chưa?”.

Cố Chi cười nói, “Tôi đã tốt nghiệp nhiều năm rồi”. Chiến thuật quanh co.

Có người thì hỏi lòng vòng, “Nghe nói học sinh lớp tiếng Pháp hàng năm đều được thầy giáo dẫn sang nước Pháp học hỏi, là do thầy Cố dẫn các bạn đi sao? Thầy có thể nhân cơ hội này đưa người nhà cùng đi du lịch không?”.

Cố Chi cười nói. “Có nhiều khi là chủ nhiệm bộ môn đưa các em học sinh đi, tôi chỉ là người đi cùng”. Trực tiếp bỏ qua câu cuối cùng.

Có một nam sinh thích đùa, ngồi nói thử: “Thầy Cố, khoa ngoại ngữ nhiều nữ sinh như vậy, mỗi ngày thầy được bây quanh bởi yến gầy hoàn phì, sư mẫu không lo lắng sao?”.

Cố Chi nhìn nam sinh kia, đăm chiêu cười nói, “Học giỏi tiếng Pháp là có thể đi Pháp du học, yến phì hoàn gầy càng nhiều hơn so với khoa ngoại ngữ, cho nên những nam sinh đang ngồi……”. Ngón tay hắn gõ gõ trên bàn, phát ra những tiếng vang thanh thúy, sau đó không nói gì.

Toàn bộ đều bị thua tả tơi.

Tất cả mọi người đều lộ biểu cảm thất vọng, có nữ sinh còn chưa bỏ ý định, vụng trộm chọc Thư Tình, nhỏ giọng nói. “Này, Thư Tình, cậu hãy phát huy tài ăn nói của cậu đi, tất cả trông cậy vào cậu đấy!”.

Nữ sinh ngồi bên cạnh cô cũng nói, “Đúng vậy, Thư Tình, chỉ cậu có thể nói chuyện, hãy phân tích cùng thầy đi!”.

Thư Tình bị ủy thác trách nhiệm nặng nề, linh cơ ngẩng đầu cười híp mắt một câu, “Nếu như thầy nói vậy thì nhất định khi thầy học tiếng Pháp cũng đã nghĩ như vậy? Vậy kết quả chiến tích của thầy thế nào? Thầy có ôm được mỹ nhân về nhà không? Dù sao thầy cũng là người đi trước, thầy hãy chia sẻ kinh nghiệm với các bạn nam, nếu không mọi người sẽ không có động lực học tiếng Pháp đâu”.

Các nam sinh hết sức phối hợp với Thư Tình, cùng hô lên, “Cầu chia sẻ! Cầu chia sẻ!”.

Lúc này mà không chia sẻ thì sẽ không xuống đài được, trong lòng Thư Tình cảm thấy hài lòng.

Cố Chi nhìn cô một cái, cười đặc biệt chân thành, còn trích dẫn một câu nói nổi tiếng để trả lời vấn đề này: “Bạn học, có người đã từng nói, thực tiễn là chuẩn mực duy nhất để kiểm nghiệm chân lý, cho nên đáp án này để lại cho mọi người chậm rãi tìm hiểu, nhưng mà….”. Anh dừng một chút, cười nói với Thư Tình, “Nhưng mà tôi thấy dường như bạn có chút vội vàng trong vấn đề tình cảm, trời đất không đâu không có cỏ thơm, có thể tìm hoa ở đại học cũng không vấn đề gì”.

Anh vừa dứt lời thì thu hồi ánh mắt, dường như không có quá nhiều cảm xúc đối với ánh mắt của Thư Tình.

Cái gì gọi là vội vàng? Thư Tình cảm thấy, thầy giáo đang nói cô xuân tâm nhộn nhạo chưa thỏa mãn dục vọng sao?

Thời gi­an tiếp theo, thầy Cố không hề liếc nhìn cô một cái, lại nói đến những ấn tượng ở nước Pháp, câu hỏi bất kỳ cũng được mà gọi người hỏi cũng thế, tất cả đều không có phần của cô.

Đầu tiên Thư Tình còn nghĩ đó là ảo giác của cô, nhưng sau nhiều lần thử đều bị coi là không khí, những người bên cạnh cô đều được gọi đến mấy lần nhưng không hề đến lượt cô. Cô tức giận rụt tay về, quay đầu không thèm nhìn người trên bục giảng.

Cô cảm thấy thầy giáo này thật là nhỏ mọn, không phải hôm qua cô chỉ đùa một chút thôi sao? Lại còn cho cô đãi ngộ đặc thù nữa? Một lúc sau, Tần Khả Vĩ đột nhiên dùng tay chọc cô.

“Gì vậy?”. Cô tức giận hỏi.

“Thầy giáo, thầy đang gọi cậu đấy….”. Tần Khả Vĩ chỉ bục giảng.

Thư Tinh sửng sốt, quay đầu lại nhìn thầy Cô đang đứng trên bục giảng cười hòa ái, “Bạn học này, tiết học đầu tiên có lẽ sẽ có sai sót, là do tôi dạy rất chán sao?”.

Nhàm chán ông nội nhà thầy!

Thư Tình bi phẫn muốn chết, bà đây giơ tay muốn rút gân mà anh ta cũng không thèm gọi, có sai sót nhất thời thì anh ta lại gọi, có cái lý nào lại như vậy!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 24.12.2014, 16:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [3.1/82] - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

“Cậu có đi phố quà vặt không?”.

Lúc Thư Tình vẫn đang học thì điện thoại di động rung lên, cô vội vàng bỏ xuống gầm bàn mở ra xem. Là Dư Trì Sâm gọi cô và Tần Khả Vi lát nữa đến phố quà vặt.

Cô quay đầu lại đưa di động cho người bên cạnh, Tần Khả Vi liếc qua rồi làm dấu OK.

Lớp song ngữ tổng cộng có 30 người, ba hàng ghế đầu người ngồi rất ít, Thư Tình và Tần Khả Vi lại ngồi ở hàng đầu tiên, Cố Chi đứng trên bục giảng nhìn hết những việc làm lén lút của hai người.

“Từ đơn ở trang thứ bảy, bạn đọc này, em đọc cho tôi nghe”. Anh không nhanh không chậm đi tới trước mặt Thư Tình, nhẹ nhàng gõ bàn một cái.

Trong phòng nhất thời yên lặng, Thư Tình vẫn còn đang cúi đầu nhắn tin lại cho Dư Trì Sâm nên không biết xảy ra chuyện gì, bạn ngồi cùng bàn bên trái chọc cô: “Này, thầy gọi cậu đấy, đang học bài từ đơn rồi!”.

Thư Tình nhanh chóng bỏ di động vào trong ngăn kéo, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy thầy giáo Cố đang nhìn chằm chằm cô, lúc sau anh nhếch miệng cười, “Thật là trùng hợp, bạn học, tại sao lại là em?”.

Trùng hợp? Cái gì gọi là trùng hợp? Cô cũng đang muốn hỏi tại sao lại là cô, Thư Tình liếc nhìn Cố Chi, mỉm cười ngọt ngào: “Đại khái có lẽ là duyên phận”.

Tần Khả Vi không hề nể tình, cười phụt ra một tiếng nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Thư Tình thì cô tự giác ngậm miệng lại.

Đã học được mấy tiết tiếng Pháp cơ sở, Thư Tình cảm thấy ngay từ tiết thứ nhất Cố Chi đã không vừa mắt với cô, cũng không phải cụ thể nhắm vào cô nhưng mỗi lần cô giơ tay thì anh ta đều không gọi mà mỗi khi cô không đáp, vừa để tay xuống nhất định anh ta sẽ rất bình tĩnh mà gọi cô đứng dậy trả lời, giống như lần này vậy, hoàn toàn là trùng hợp.

Mấy tiết phát âm vừa rồi, mặc dù quy tắc phát âm cơ bản của tiếng Pháp đã học xong, nhưng tất cả mọi người đều chưa thuần thục. Đây là lần đầu tiên Cố Chi gọi người đứng dậy đọc từ đơn, kết quả cô vinh quanh dính đạn.

Thư Tình cầm sách lên, nhắm mắt bắt đầu đọc. Vài từ đầu vẫn rất trôi chảy, nhưng đến từ “Thứ Tư”, cô bắt đầu có phần lờ mờ.

Khi học phát âm thì âm lưỡi tiếng Pháp một thời gi­an rất dài mới có thể đạt được trình độ lưu loát tự nhiên, mọi người đều là kẻ mới học, bây giờ vẫn còn đang trong gi­ai đoạn khó khăn khi đọc, mỗi một từ đều phát âm theo cách nhổ đờm, dùng sức nhấn lưỡi, rồi mới miễn cưỡng phát ra một chút âm lưỡi.

Mà từ đơn Mer­cre­di này phải uốn hai lần âm lưỡi, ở giữa còn cách một phụ âm sau đó còn có âm r đọc liền, Thư Tình đọc một lần, nuốt âm r; lại đọc lại lần hai, lần này mất luôn một âm r còn lại……

Cố Chi nhíu mày: “Sao không phát âm lưỡi?”.

Cô giải thích: “Em biết là phải phát âm lưỡi nhưng hai âm cách nhau quá gần nên không kịp phát”.

“Học cùng tôi”. Cố Chi không nói nhiều, trực tiếp đọc một lần từ này, hai âm r phát ra không nhẹ không nặng, vừa vặn phát ra âm lưỡi, lại không hề nhấn mạnh.

Phải biết là nếu âm lưỡi phát ra tốt thì không sao, nếu không tốt thì…. Giống hệt như tiếng nhổ đờm rồi.

Thư Tình đọc lại theo anh một lần, bởi vì trong lòng có thành kiến với anh, cô chỉ muốn có thể phát âm lưu loát để anh không còn điều gì để nói, cho nên cô dùng sức nín giọng, động mạnh đến dây thanh quản.

Kết quả, phát ra cả hai âm r, mỗi tiếng vang lên đều như tiếng nhổ đờm, vang cả phòng học.

Cả lớp cười to, hai âm thanh nhổ đờm kinh hãi này làm mọi người ôm bụng cười lăn lộn, Thư Tình đỏ bừng cả mặt ngẩng đầu lên nhìn Cố Chi, khóe môi Cố Chi cũng xuất hiện đường cong khả nghi, nhưng ngoài mặt lại hời hợt nói: “Ở trong từ điển của tôi, biết là biết, không biết chính là không biết, đọc không lưu loát, phát âm không chính xác, những điều này không phải là đọc. Bạn học này, về sau mỗi sáng sớm khi đánh răng, bạn để nước kêu trong cổ họng, luyện nhiều âm lưỡi một chút, nếu không khi bạn đến Pháp mà nói như vậy thì sẽ dọa đến người quốc tế đấy”.

Oán niệm của Thư Tình lập tức được đẩy lên đỉnh điểm, bình thường da mặt cô dày thật nhưng cũng không liên quan. Bây giờ đang ở lớp mới, tất cả mọi người chỉ biết chứ chưa đến độ quen thuộc, Cố Chi ở trước mặt nhiều người như vậy hạ bệ cô, rõ ràng là cố ý!

Cô cắn môi không nói gì nhưng trong lòng lại đánh giá thầy Cố với tám chữ: Vẻ ngoài thần tượng nhưng bên trong không phải.

Người đàn ông gì mà hẹp hòi đến nỗi nói đùa một câu cũng không được thì làm sao có thể làm gương cho học sinh?

***

Sau giờ học, Thư Tình cầm cặp sách đi thật nhanh còn Tần Khả Vi đi phía sau cô, hai người ra khỏi phòng học đi về phía bên trái thì nghe thấy phía cuối hành lang có người đang gọi họ.

“Này, tớ đang ở đây! Hai người các cậu đi nhầm hướng rồi!”.

Thư Tình dừng lại, quay đầu cau mày nhìn Dư Trì Sâm nói: “Phố quà vặt ở hướng nào? Là do tớ sai hướng hay là cậu đứng nhầm vị trí?”.

Ơ, giọng điệu này, người đến không có ý tốt.

Dư Trì Sâm đi về phía này, không khách khí hắng giọng lên nói, “Hung cái gì mà hung, Thư Tình, có phải dì cả cậu đến thăm không?”.

Câu nói còn chưa hết thì cậu ta đi qua cửa phòng học, đúng lúc có một người ôm mũ bảo hiểm đi ra, vừa vặn gặp cậu.

Dư Trì Sâm giật mình, cúi người 90 độ chào, lớn tiếng hô: “Chào thầy Cố”.

Xong đời, lần này thì hình tượng bị hủy không còn chút gì…….

Cố Chi nhìn cậu ta, không có biểu cảm gì, gật đầu một cái, sau đó xoay người đi về hướng của Thư Tình, Tần Khả Vi khéo léo nói: “Em chào thầy, hẹn gặp lại thầy!”.

Thư Tình đang hận anh đối xử khác với mình nên cũng không nóng không lạnh nói, “Thầy đi thong thả”.

Cố Chỉ chỉ khẽ gật đầu, Thư Tình nhìn thoáng qua không biết có phải là cảm giác của cô sai hay không, hình như anh khẽ quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt kia có bất mãn, khinh bỉ, thất vọng hoặc là cái gì đó khác?

Thư Tình ngẩn ra, cô còn chưa hiểu vì sao anh lại nhìn cô với anh mắt như vậy thì anh đã đi mất.

Dư Trì Sâm mang vẻ mặt đau khổ đi tới: “Xong rồi, xong rồi, hình tượng của tớ đã bị hủy trong chốc lát rồi, từ “dì cả” sao lại có thể nói ra từ miệng cao quý lạnh lùng của tớ được?”.

Tần Khả Vĩ cười ha ha: “Nhất định là do ở cùng Thư Tình lâu, cho nên quanh thân tỏa ra một cỗ khí chất táo bạo!”.

Dư Trì Sâm vội vàng gật đầu.

Thư Tình vừa khôi phục lại sau di chứng ánh mắt đó của Cố Chi, nghe thấy hai người đang nhân cơ hội trêu chọc cô thì cô khoác cặp lên vai, mở miệng ra nói: “Trời sinh ra tớ có tài sẽ có chỗ dùng, con trai của chuột rồi cũng sẽ đào thành động. Hai người đã dát vàng lên mặt tớ, đều là do cha mẹ hai người thường ngày rất tốt”.

Thư Tình cảm thấy rất bực tức, không phải là cô tùy tiện nói đùa một câu thôi sao? Không ngờ lại thật sự đắc tội với thầy giáo, còn khiến thầy cho cô sắc mặt không tốt.

Chiều nay Thư Tình mở trận đại chiến với thức ăn ở phố quà vặt, cô cảm thấy rất buồn bực, từ nhỏ đến lớn các thầy cô giáo đều rất thích tính cách hoạt bát sáng sủa của cô, đi học thì tích cực, đầu óc nhanh nhạy, lại còn khôn vặt.

Đến Cố Chi thì lại không được gì, dù sao thì cô cũng là học sinh ưu tú của khoa tiếng Anh, chỉ như vậy mà đã coi thường cô sao?

“Thư Tình….”. Tần Khả Vi ngồi đối diện lo lắng gọi.

“Cái gì?”. Cô tiếp tục hăng hái chiến đấu.

“Cậu đã ăn mười xâu thịt dê rồi…….”. Cô ấy bất đắc dĩ nói.

“Vậy thì làm sao?”. Cô tiếp tục gặm, gặm từng miếng từng miếng để hả giận.

Dư Trì Sâm dứt khoát bổ sung cho Tần Khả Vi: “Cậu đã nói không thể mập vậy mà còn ăn nhiều, tối nay cẩn thận bồn cầu ở ký túc xá bị cậu chặn lại! Một mình cậu giải quyết hơn nửa phần thịt nướng rồi, hai bọn tớ gắng gượng gi­ao nhiệm vụ trả tiền vinh quang cho cậu, bữa này cậu mời khách”.

“…………..”.

*

Lúc Thư Tình lên cấp 3, cô từng nghe thầy giáo chủ nhiệm nói một đoạn, đại ý chính là học sinh chỉ vất vả ba năm học trung học này, chỉ cần thi lên đại học thì có thể sảng khoải hưởng thụ cuộc sống bốn năm đại học. Khi đó cô còn khá hồn nhiên nên coi lời nói của giáo viên là chân lý, cô cứ cho rằng chỉ cần rời khỏi trung học là sẽ thoát bể khổ, có thể dễ dàng vui vẻ trong bốn năm.

Tiếc rằng sau khi lên đại học cô mới biết được làm giáo viên trời sinh có cái lưỡi không cần uốn ba tấc có thể dạy học, cũng có thể dọa người. Sau khi lên đại học, cô càng cảm thấy không phải cô chơi bốn năm mà là đại học chơi cô bốn năm.

Đại học C là trường trọng điểm của quốc gia, mà khoa ngoại ngữ của trường đại học C càng là khoa trọng yếu nhất, vì vậy khoa yêu cầu học sinh đi học bốn năm như một, buổi sáng vào học lúc 7h30 thì phải đi sớm hơn nửa giờ.

Thư Tình liếc nhìn điện thoại di động, cách giờ vào lớp buổi sáng còn 10 phút, cô cầm cái bánh ngọt dâu tây ở trong ngăn bàn đi ra ngoài, đi thẳng đến ban công cuối hành lang.

Cô mở giấy bọc ra cứ như vậy cầm, một tay thì cầm bánh ngọt nhét vào miệng. Cô và Tần Khả Vi thích ngủ nướng cho nên buổi sáng hai người đều rất vội, mỗi ngày đều chỉ có thể mua bánh ở tiệm bánh bên dưới kí túc xá làm đồ ăn sáng.

Buổi sáng, gió hơi lớn, cô nằm trên lan can, tay cầm giấy gói khẽ lắc, cuối cùng cô cầm giấy gói không chắc, túi ny­lon bị gió thổi đi, xoay vài vòng trên không trung sau đó từ từ rơi xuống.

Cô đang ở trên tầng ba, vội vàng ngó đầu xuống nhìn.

Ngay phía dưới ban công là cửa hông của phòng giáo vụ, lớp học buổi sáng chưa bắt đầu, những bộ môn khác còn chưa có người tới, thế nhưng khi Thư Tình cúi xuống nhìn thì vừa vặn có một người đi về phía này.

Túi giấy gói chao đảo, rơi xuống đất, vừa vặn lại rơi xuống ngay trước mặt người kia, anh ta hơi ngừng lại, dừng bước chân rồi ngẩng đầu lên nhìn.

Thư Tình quẫn bách, đang định mở miệng giải thích thì khi ánh mắt nhìn vào người nọ bỗng nhiên sửng sốt.

Người đàn ông mặc tây trang màu xám tro nhạt, trên mặt không có biểu cảm gì, lúc ngẩng đầu nhìn cô, anh khẽ nhíu mày.

Đó lại là thầy giáo Cố.

Cô bối rối, sau đó mới nhớ ra mình nên mở miệng giải thích nhưng đối phương lại nói trước cô với giọng nói không nghe ra cảm xúc, “Ở tầng ba không có thùng rác hay sao?”.

Thư Tình vội nói: “Không phải, là em cầm không chắc, không cẩn thận mới làm nó rơi xuống”.

Cố Chi không nói nữa, anh cúi người cầm túi giấy gói lên, sau đó sải bước đi tới cửa phòng giáo vụ, bỏ đồ trong tay vào trong thùng rác.

Ánh mắt Thư Tình bị mái hiên chắn mưa che khuất, rốt cuộc không nhìn thấy Cố Chi, cô xoay người chạy ra khỏi ban công, chạy xuống dưới tầng.

Cuối cùng khi tới ngã rẽ tầng hai cô dừng lại, vì cô thấy thầy Cố đang đi về phía cuối hành lang tầng hai, Thư Tình không nghĩ nhiều, đuổi theo và gọi: “Thầy Cố”.

Cố Chi dừng bước, xoay người lại, khi nhìn thấy Thư Tình cũng không có biểu cảm gì.

Thư Tình lại cảm thấy ánh mắt của anh đã nói lên tất cả, vì vậy cô không cam tâm nói: “Thầy Cố, thật sự không phải em cố tình ném rác bừa bãi, em chỉ không cầm chắc ——”.

“Tôi biết rồi”. Anh chặn lại lời cô…., gật đầu một cái, tay phải vẫn ôm chiếc mũ bảo hiểm trắng, lại xoay người tiếp tục đi.

Thư Tình bị thái độ lạnh nhạt của anh dọa sợ, trong một lúc vẫn đứng yên không nhúc nhích. Cho đến khi bóng dáng người nào đó quẹo phải rời khỏi tầm mắt cô, đi vào trong một phòng học, cô mới xoay người đi về phía tầng ba.

Cô không biết thầy Cố có tin lời cô hay không,…. Mặc dù ném đồ linh tinh không phải là chuyện gì lớn, nhưng anh vốn không có ấn tượng tốt với cô, lần này sợ rằng lại càng xấu.

Thư Tình có chút dở khóc dở cười, vừa mới vào học không bao lâu nhưng khéo cô đã trở thành học sinh có hạnh kiểm xấu nhất trong mắt thầy Cố rồi.

******

Các trường đại học thường khai giảng khá là muộn, phải khoảng ngày mười mấy tháng chín, vì vậy mới học được có mấy tuần thì đã tới ngày nghỉ quốc khánh dài, khiến một đám học sinh mừng rỡ kêu hoan hô trong kí túc xá. Thật ra thì buổi tối trước ngày nghỉ, có rất nhiều người đã có ý định chuồn êm, nhưng cán bộ kiểm tra kỷ luật đều đến kiểm tra phòng ngủ, nếu như bị kiểm tra ra là về trước thì sẽ xử phạt cảnh cáo không cần nói nhiều.

Vì vậy trong tiếng hoan hô còn xen lẫn vài tiếng oán trách, đặc biệt là những người chiều hôm đó không có lớp, còn phải cố ở lại cho đến sáu rưỡi sáng ngày hôm sau ký túc xá mở cửa mới có thể đi về.

Chỉ là cũng có một vài người vui vẻ, giống như Tần Khả Vi, cô ấy không phải là người của thành phố này, nhà cũng ở xa, dù sao nghỉ cô ấy cũng lười về nhà, nhìn đám người kia vui buồn lẫn lộn, trong lòng cô lại rất vui vẻ.

Thư Tình đối với vẻ mặt hả hê của cô thì tức sùi bọt mép, cắn răng nghiến lợi, bởi vì nhà của Thư Tình ở thành phố bên cạnh, đi xe của trường đến trạm xe tổng hợp, sau đó cô bắt xe bus là có thể trở về nhà, trước sau không đến hai giờ.

“Cậu xem, ngay cả ông trời cũng muốn cậu ở lại với tớ một đêm. Tiểu mỹ nhân, làm sao mà vội vã vậy? Nàng hãy ở lại đây phục vụ tốt cho gia một đêm”. Tần Khả Vi niết gương mặt của cô.

“Muốn Lãm Từ sống lại thì trước tiên đưa Kim Cương Toản ra đây cho tớ coi”. Thư Tình đánh giá cô từ trên xuống dưới, dừng lại giữa hai chân một cách xấu xa, trên tay cũng không rảnh rỗi, thuận tay ôm một túi dương mai trên bàn xé ra, lấy một quả ném vào miệng.

“Quả nhiên đủ bỉ ổi, tớ nói cả người cậu tràn đầy bạo khí mà cậu còn không thừa nhận!”. Tần Khả Vi nhào lên giành ăn, “Đồ ăn thì cùng hưởng”.

“Ơ, đã làm tổn thương tớ còn muốn ăn của tớ à, cậu nghĩ hay vậy!” Thư Tình và Tần Khả Vi đùa giỡn một chút nhưng sau đó vẫn đưa gói dương mai qua.

Điều kiện phòng ngủ ở đại học C rất tốt, ngoại trừ việc toi­let là chung cho mỗi tầng thì các điều kiện sinh hoạt cũng rất tốt, giường trên là giường, bên dưới là bàn học và tủ quần áo, trên mặt bàn là giá sách. Điểm không tốt duy nhất là không có điều hòa, sáu người trong một căn phòng chỉ có một cái quạt điện, giường của Thư Tình ở bên trái cửa ra vào, gió thổi không tới.

May mà bây giờ là mùa thu, cô và Tần Khả Vĩ nằm sấp ở trên bàn nói chuyện linh tinh nhàm chán.

“Vừa mới vào đại học, tớ nghe người ta nói chuyên ngành tiếng Anh chính là học chuyên nghiệp, tớ còn gấp, nhiệt tình dâng cao cảm thấy sau này nhất định tớ có thể học rất tốt, sau bốn năm nhất định sẽ xem phim Mỹ không có gì trở ngại. Cuối cùng hết năm nhất ngây ngô dại dột, tớ lại phát hiện lượng từ ngữ hình như còn ít dần……”. Tần Khả Vi thở dài, “Quả nhiên là gi­ai đoạn sau của học ngôn ngữ thì phải dựa hoàn toàn vào mình, đừng hy vọng là đi học có thể học thêm chút gì”.

Thư Tình hiểu rất rõ điểm này, cô gật đầu: “Nhưng mà cũng may, học kỳ này có tiếng Pháp, học một ngôn ngữ mới cũng khá thú vị”.

“Nhưng thật ra, thầy giáo mới có vẻ thú vị”. Tần Khả Vi cười, “Cô chủ nhiệm bộ môn khá xinh đẹp, thầy Cố thì không cần nói, lần trước tớ đưa ảnh chụp của thầy cho bạn học cấp 3 của tớ xem, các cô ấy còn nói hôm nào sẽ bắt xe buýt ngồi ba tiếng để đến trường mình nghe thầy giảng bài đấy. Tất nhiên là tớ từ chối rồi, cậu cũng biết Vệ Giới, một trong bốn mỹ nam chết như thế nào rồi”.

Thư Tình cười thành tiếng, đương nhiên là cô biết, không phải là Vệ Giới đi từ quê lên kinh thành, bởi vì xinh đẹp nổi danh cho nên hấp dẫn vô số người dân, trên đường vây kín đến nỗi nước chảy không lọt, kết quả Vệ Giới bị nhìn đến nỗi về nhà sinh bệnh rồi chết sao?

Cười thì cười nhưng khi nghe cô bạn nói vậy, Thư Tình chợt nhớ tới cái gì, quay đầu sang hỏi, “Đúng rồi, cậu có thấy thầy Cố có thành kiến với tớ không?”.

Tần Khả Vi sửng sốt: “Thành kiến gì?”.

“Thì.... thầy giống như là luôn nhằm vào tớ. Ví dụ như mỗi lần tớ cảm thấy thầy sẽ gọi tớ trả lời câu hỏi, lúc tớ giơ tay lên thì thầy đều không nhìn đến, cuối cùng tớ vừa bỏ tay xuống thì thầy lại gọi tớ. Còn có, mỗi lần nói chuyện với cậu đều rất hòa nhã, mỗi lần nói chuyện với tớ đều....”. Cô suy nghĩ một chút, tổng kết bốn chữ “tiếu lý tàng đao”.

“Cậu nghĩ nhiều quá”. Tần Khả Vi khẳng định nói.

Cô ấy chắc chắn như vậy khiến Thư Tình lại do dự, phun hột quả dương mai ra, hỏi: “Đúng là tớ nghĩ nhiều quá sao?”.

“Nhất định là cậu nghĩ nhiều, thầy Cố là nam thần không dính khói bụi trần gi­an rồi, làm sao có thể chú ý mảnh vụn như cậu? Cho nên cậu đừng nghĩ thầy đối với cậu có vài phần coi trọng, đây nhất định là ảo giác”. Tần Khả Vi kết luận, “Cậu chỉ là dát vàng lên mặt mình, tự luyến nghĩ rằng cả thế giới đều đối xử đặc biệt với cậu”.

Thư Tình cắn răng một cái, đoạt lại túi dương mai trong tay cô ấy, “Cậu lăn đi tìm nam thần mời cậu ăn đi”.

Khi Thư Tình bưng chậu nước đi rửa mặt, bàn chải đánh răng vừa đưa vào trong miệng thì đúng lúc nghe được tiếng nói chuyện đằng sau lưng, trong lúc nói chuyện hình như còn nhắc tới ba chữ “thầy Cố”, động tác trên tay cô dừng lại, tai dựng đứng lên.

Đứng ở vòi nước phía sau, một bạn nữ chuyên ngành tiếng Pháp nói: “Tớ nghe nói thầy Cố đã có bạn gái, là nghiên cứu sinh tốt nghiệp đại học A, hình như cũng là chuyên ngành tiếng Pháp”.

Một bạn khác nói: “Đó không phải là điều bình thường sao? Thầy đã bằng đó tuổi rồi, điều kiện lại tốt như vậy, làm sao có thể độc thân được”.

“Haiz, vậy mà tớ còn nghĩ sẽ học giỏi tiếng Pháp, sau đó thầy ấy sẽ chú ý đến tớ, ai ngờ thầy lại có bạn gái rồi”. Bạn gái đó rất tiếc nuối, sau đó lại tự động viên mình, “Nhưng mà không sao, dù sao thì thầy ấy cũng sẽ không chú ý đến tớ nên sớm vung kiếm chặt đứt tơ tưởng cũng tốt”.

Thư Tình bị câu nói, “vung kiếm chặt đứt tơ tưởng” chọc cười, ngụm nước trong miệng phun ra ngoài. Hai nữ sinh quay đầu lại nhìn cô một cái, cô vội vàng cắm đầu cắm cổ đánh răng xong, tùy tiện rửa mặt sau đó bưng chậu về phòng ngủ.

Sau khi trở về phòng ngủ, Thư Tình lên mạng, nhìn thấy Dư Trì Sâm đang on­line trên QQ, cô suy nghĩ một chút, nhắn, “Cậu có biết khóa trước lớp tiếng Pháp chuyên ngành tốt nghiệp ra sao không?”.

Bên kia dừng một chút rồi trả lời: Không biết, chỉ nghe nói là tỷ lệ làm việc rất cao, còn có hai nữ sinh làm việc trong đại sứ quán Pháp.

Thư Tình thần thần bí bí nói: Tớ biết rõ nguyên nhân.

Dư Trì Sâm viết đúng một câu: Nói!

Thư Tình: học là vì nam thần!

Dư Trì Sâm: ????

Thư Tình gõ nhanh: sao cái gì, nam thần Cố Chi chính là niềm khích lệ để bộ môn tiếng Pháp đi về phía huy hoàng, đi về phía thành công, tiến về một tương lai tốt đẹp.

Cô nghĩ một chút, lại viết thêm một câu: Cố gắng lên, bạn hiền, cậu cũng có thể!

Dư Trì Sâm tức giận quăng một câu: Cút!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Ốc Vui Vẻ
     
Có bài mới 27.12.2014, 09:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:39
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1016
Được thanks: 11345 lần
Điểm: 19.01
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông của tôi - Dung Quang [3.1/82] - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

Cuối cùng kỳ nghỉ quốc khánh dài hạn cũng đã tới, lúc Thư Tình về đến nhà đã là sáu giờ chiều, giờ này cũng là giờ mà mẹ cô tan làm.

Thư Tình định xách hành lý nhỏ mở cửa đi vào để cho bà niềm vui bất ngờ nhưng khi cô đứng ở cửa ra vào sờ soạng trong túi một lúc lâu cũng không thể lấy chìa khóa nhà ra. Cô nóng nảy, tìm nhiều lần trong đống sách mới nhớ lúc cô đi về hơi gấp, hình như không để chìa khóa vào trong túi sách, có lẽ bây giờ chùm chìa khóa vẫn còn đang ngủ ngon trong ngăn kéo ở phòng ngủ.

Bất đắc dĩ cô đành bỏ túi hành lý xuống, đặt bọc sách lên trên túi hành lý, nhấn chuông cửa.

Nhưng mà ấn một lúc vẫn không thấy có người ra mở cửa, Thư Tình giật mình, lấy điện thoại di động gọi điện cho mẹ, kết quả trong điện thoại truyền đến tiếng nói, “Số điện thoại bạn gọi không liên lạc được”, nhất thời cô dở khóc dở cười.

Nếu cô biết sẽ như thế này thì tối qua cô đã gọi điện thông báo cho mẹ, bây giờ thì tốt rồi, không vào được cửa, cũng không liên lạc được với mẹ.

Cô tìm trong túi sách một tờ giấy trắng, đặt ở bậc cầu thang sau đó ngồi xuống, lại mở quyển sách điện tử bắt đầu đọc tiểu thuyết, còn chưa đọc được hai dòng thì có điện thoại gọi tới.

Trên màn hình hiện lên ba chữ: Trang Kính Vĩ.

Thư Tình ngồi ở đó nhìn màn hình, ngây người vài giây rồi mới ấn nút nghe, để điện thoại bên tai nói nhỏ: “Alo?”.

Cô nghe đối phương nói chuyện, sau đó mới trả lời: “Không có, được nghỉ rồi, con vừa trở về…. còn chưa có, mẹ không ở nhà, con quên không mang chìa khóa, cho nên không vào được….. À?”.

Cô chần chờ trong chốc lát, mới hỏi: “Ba đang ở chỗ nào?”.

Trước khi cúp điện thoại, cô “Vâng” một tiếng: “Được, con sẽ đến”.

******

Nhà của Thư Tình ở một chung cư nhỏ ở trung tâm thành phố, ra khỏi cửa chung cư, sang bên cạnh là một con phố buôn bán.

Cô đi tới bên ngoài quán cà phê ở bên kia đường, nhìn qua cánh cửa thủy tinh, một người đàn ông ngồi trong góc nhìn thấy cô, hơi nghiêng người về phía trước, phất phất tay với cô.

Thư Tình đi vào cửa, ngồi xuống đối diện với người đàn ông đang nở nụ cười quen thuộc.

“Hành lý của con đâu?”. Trang Kính Vĩ hỏi cô.

“Đang ở ở nhà dì Lý hàng xóm, con đã nói với dì ấy con đi một lát rồi về qua đó lấy”.

“Cũng tốt, như vậy cũng được”. Trang Kính Vĩ gật đầu, cười một tiếng mà nếp nhăn ở khóe mắt lộ ra, ông đang định mở miệng nói cái gì thì một người phục vụ cầm menu đi tới, vì vậy ông lại yên lặng.

Thư Tình cầm thực đơn nhìn một chút, tiện tay chỉ vào mo­ka, lại hỏi người đàn ông đối diện: “Ba dùng cái gì?”.

Trang Kính Vĩ lắc đầu một cái, “Ba không cần”.

Thấy nhân viên phục vụ nhìn ông một cái, Thư Tình đưa hóa đơn trả lại cho nhân viên phục vụ, đồng thời nói một câu: “Hai mo­ka”.

Trang Kính Vĩ lúng túng nhưng ông vẫn cười không lên tiếng.

Sau khi nhân viên phục vụ rời khỏi, Thư Tình nhìn chằm chằm vào ô vuông trên khăn trải bàn, không nói gì, lúc này Trang Kính Vĩ mới hỏi một câu: “Nghỉ hè một thời gi­an, vừa tựu trường con đã quen chưa?”.

“Tạm được”. Thư Tình đáp đơn giản, sau khi nói xong, cảm thấy không khí có chút trầm mặc nên lại bổ sung, “Chỉ là năm hai nhiều môn học hơn, cuối học kỳ trước con còn đăng ký thêm một lớp song ngữ Anh Pháp, cho nên học kỳ này cứ bận rộn như vậy”.

“Ba nghe Diệc Chu nói năm hai khoa tiếng Anh sẽ phải khảo sát chuyên ngành, con chuẩn bị thế nào rồi?”.

“Không cần phải chuẩn bị cái gì, khoa chỉ mở một cuộc khảo sát, mỗi tuần đều làm một chuyên đề, không cần phải bỏ quá nhiều thời gi­an để chuẩn bị”. Thư Tình nghe được hai chữ “Diệc Chu” thì dừng lại một chút mới nói tiếp.

“Trước kia vẫn là học thuộc nhiều từ đơn, trước kia con không nhớ được, mỗi lần đến cuộc thi đều nước tới chân mới nhảy, cuối cùng có vài từ không thuộc lòng được”. Trang Kính Vĩ nhớ tới chuyện trước kia, cười rộ lên.

Thư Tình cũng cười: “Đó là chuyện hồi cấp hai, bây giờ mỗi ngày đều tiếp xúc với tiếng Anh, không cần phải cố gắng ghi nhớ, sau khi học xong dành thời gi­an xem lại là được”.

Trang Kính Vĩ gật đầu, hai người lại trầm mặc không tìm được đề tài nói chuyện.

Sau một lúc, di động Thư Tình đột nhiên vang lên, cô nhẹ nhàng thở ra, vừa móc điện thoại ra, trái tim lại thót lên, nhìn người đàn ông ngồi đối diện, gọi một tiếng: “Mẹ”.

“Mẹ gặp gì Lý rồi à?.... Vâng, con về rồi.” Cô đổi tay cầm điện thoại, “Con quên mang chìa khóa về, vừa rồi con ở trong hành lang đợi mẹ…. Bây giờ? Con đang ở trong quán cà phê dưới lầu…cùng ba”.

Trước đó Trang Kính Vĩ còn không nghe thấy tiếng ở đầu bên kia của di động nói gì, nhưng sau khi Thư Tình nói một tiếng “Ba con”, giọng nói bên kia bỗng nhiên phóng lớn, cách một cái bàn ông vẫn có thể nghe rõ.

“Trở về, về ngay lập tức!” Giọng nói của Thư Tuệ Dĩnh mất tự nhiên, “Ai cho con đi gặp ông ta?”.

Thư Tình nhìn vẻ mặt xấu hổ của Trang Kính Vĩ thì đè thấp giọng nói một câu: “Mẹ....”.

“Con còn biết mẹ là mẹ của con?”. Thư Tuệ Dĩnh chỉ chất vấn một câu như vậy, sau đó bà cúp điện thoại.

Thư Tình chậm rãi để điện thoại vào trong túi, sau đó bưng cốc cà phê người phục vụ vừa bê ra, uống một ngụm, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Mẹ vừa gọi con về, có lẽ con phải đi trước đây”.

Ánh mắt Trang Kính Vĩ cụp xuống, vẫn cười nói: “Không có việc gì, ngày khác ba sẽ gọi con, con cứ về với mẹ đi”.

Thư Tình gật đầu, cầm túi đứng lên: “Vậy con đi trước”.

Cô xoay người đi, không may va phải một nam sinh trẻ tuổi, bước chân của cô bỗng dừng lại.

Nam sinh kia dáng cao, mặc một chiếc T-​shirt trắng, phía dưới là quần jean xanh nhạt, mặt mày thanh tú, bộ dạng xinh đẹp, cái đầu cũng cao cao, nhìn gần bằng tuổi cô. Lúc cậu ta nhìn thấy Thư Tình thì giật mình, trong tay còn cầm một cái ví màu đen.

Thư Tình nhận ra đây là cái ví mà Trang Kính Vĩ dùng bao nhiêu năm nay, nam sinh chần chờ một lát rồi nở một nụ cười khách khí với cô, giải thích nói: “Mẹ tôi bảo tôi đưa ví tiền cho chú Trang”.

Khóe mắt Thư Tình thấy Trang Kính Vĩ khẩn trương đứng lên, trong lòng cảm thấy buồn cười, quay đầu lại vẫy tay với Trang Kính Vĩ, sau đó rời khỏi quán cà phê.

Người đàn ông đó là cha cô, còn nam sinh đưa ví tiền tới chính là Diệc Chu mà cha cô nói, Trương Diệc Chu. Vài năm trước, khi cha mẹ Thư Tình còn chưa ly hôn, nhà Trương Diệc Chu ở tầng trên của nhà cô, buồn cười là, bây giờ đã qua vài năm, Trang Kính Vĩ đã chuyển ra ngoài, bây giờ đang sống cùng mẹ con Trương Diệc Chu.

Khi Thư Tình đi qua cửa kính, cô nhận thấy cả hai người đều đang nhìn cô, cô không quay đầu, đi nhanh. Khi đi tới dưới nhà, ngẩng đầu lên tầng năm có một gương mặt quen thuộc, sắc mặt mẹ Thư đang xanh mét nhìn cô, hiển nhiên là bà đang rất tức giận.

Thư Tình thở dài, bước chân cô đi lên cầu thang có chút vô lực.

******

Lúc ăn cơm Thư Tình bị mẹ nói cho rất lâu, cuối cùng Thư Tình bất đắc dĩ bới một miếng cơm, cúi đầu nhỏ giọng nói, “Mẹ …..”

“Đừng gọi tôi là mẹ, nếu như chị còn coi tôi là mẹ thì tại sao vừa trở về đã vội vàng đi gặp ông ta?” Mẹ Thư vẫn còn đang tức.

“Không phải vì con không mang chìa khóa nên bị nhốt ở ngoài sao? Đúng lúc đó ba gọi điện tới, nên con mới đi xuống gặp mặt một lần”. Cô gắp một miếng khoai tây bỏ vào bát mẹ Thư, “Vừa rồi mẹ đi đâu thế? Con chờ mẹ mãi không thấy mẹ về, thiệt cho con còn muốn cho mẹ niềm vui bất ngờ, cuối cùng mẹ lại không ở nhà!”.

Thư Tình giả bộ thở phì phì, rõ ràng là đang nói lảng sang chuyện khác, nhưng giọng nói mẹ cô vẫn giảm xuống, vừa ăn đồ ăn con gái gắp vào bát, vừa tức giận nói, “Không phải mẹ biết được hôm nay con sẽ về nhà, nên mới tới siêu thị mua đồ ăn sao?”.

“Con chỉ biết mẹ thương con nhất!” Thư Tình nhanh chóng vuốt mông ngựa.

“Làm trò!” Mẹ trừng cô, cảm xúc trong mắt đã biến mất không thấy.

Buổi tối, trước khi ngủ, Thư Tình gọi điện thoại cho Tần Khả Vi.

Tần Khả Vi đang trên mạng, điện thoại vừa thông, Thư Tình còn chưa kịp nói chuyện, cô ấy đã hét lên: “Cậu đợi một chút, tớ cắm tai nghe đã!”.

Thư Tình đợi một lát mới nghe thấy Tần Khả Vi nói: “OK, có thể nói chuyện rồi”.

Trong khoảng thời gi­an ngắn cô không biết mở miệng thế nào, trầm mặc một lát thì nghe thấy Tần Khả Vi gọi cô: “Thư Tình, cậu cúp máy rồi à?”.

“Không, tớ đây”. Cô bật cười, sau đó mới nói, “Hôm nay tớ về gặp ba tớ, mẹ tớ vừa rồi còn giận tớ”.

Tần Khả Vi biết tình huống nhà cô, giọng nói nghiêm túc: “Sao, ba cậu đã nói gì với cậu?”.

Thư Tình thấy tiếng nhạc bên kia không còn, cô biết là Tần Khả Vi đã tắt video đang xem, chuyên tâm nghe cô nói chuyện, vì vậy cô vuốt vuốt mi tâm: “Chỉ là gặp mặt một lần, hỏi thăm tình hình học tập của tớ ở trường, sau đó mẹ tớ gọi điện giục tớ về…. Đúng rồi, lúc về tớ gặp Trương Diệc Chu đến đưa ví tiền cho ba”.

Giọng Tần Khả Vi bỗng nhiên cao lên: “Trương Diệc Chu? Cái đồ lưu manh trước kia ở tầng trên của nhà cậu?”.

Thư Tình bỗng nhiên nở nụ cười, “Ừ, chính là cái tên lưu manh đó”.

“Mẹ kiếp, lại còn đụng phải cậu ta? Vậy cậu có đánh cậu ta không? Xông lên tát cho cậu ta vài cái sau đó đá một cước vào chính giữa gốc rễ của cậu ta không?”.

“Không”.

“Vậy cậu mắng cậu ta rồi hả? Có trả lại cho cậu ta những câu mà cậu ta trách móc cậu và mẹ cậu không?”.

“…. Cũng không”. Thư Tình dở khóc dở cười.

“Mẹ nó! Tại sao cậu lại không có tiền đồ như vậy hả?”. Tần Khả Vi kích động, có lẽ là đập bàn đứng lên, bởi vì Thư Tình nghe thấy tiếng ghế bị đổ, “Nhìn thấy con trai của hồ ly tinh, không đánh một trận thật mạnh không phải là đã phụ lòng mẹ cậu sao? Cậu đã quên trước kia tớ nói gì với cậu sao?”.

Thư Tình không nói gì, một lát sau mới cười vài tiếng: “Được rồi, được rồi, cậu xem kìa, cậu còn kích động hơn cả tớ”.

Nói thêm vài câu, mẹ cô đứng bên ngoài gõ cửa, “Thư Tình, nhanh đi tắm, tối nay đi ngủ sớm một chút, ngày mai đến thăm ông nội con với mẹ”.

Thư Tình vội vàng nói với Tần Khả Vi: “Mẹ tớ gọi tớ đi tắm, cúp máy trước”.

Cuối cùng lúc tắm xong, cô ngồi ở bên giường, mẹ sấy tóc cho cô. Gió nóng thổi rối mù những sợi tóc trên đầu cô, cô gọi một tiếng trong tiếng ong ong của máy sấy: “Mẹ”.

“Hả?”.

“Mẹ có còn…. Hận ba con không?”.

Tiếng máy sấy dừng lại.

Tiếng máy sấy dừng lại.

Trong lòng Thư Tình thấy căng thẳng, lại thấy mẹ nói một câu: “Được rồi, tóc cũng khô rồi, đi ngủ sớm một chút”.

Lúc bà đi ra cũng đóng cửa lại, trong phòng lập tức yên lặng, Thư Tình ngồi ngây ngẩn một lúc mới vén chăn nằm xuống, đưa tay tắt đèn ở đầu giường.

Cô trợn tròn mắt nhìn trần nhà, sau đó kéo chăn bịt kín cả đầu, mãi sau mới cúi đầu thở dài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ốc Vui Vẻ về bài viết trên: Vân_khê, YukiSara, otbambi, Ốc Vui Vẻ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 105 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

6 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

13 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

15 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

16 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở
Ngoc Vo: 4 năm cho chẳn ấy Thiến Thiến hêheee
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Tét cưng kkk
Cô Quân: cả tỉ năm mới thấy tnn đông vui lại
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 421 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 290 điểm để mua Sên vàng
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 242 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 215 điểm để mua Bong bóng gấu
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 244 điểm để mua Chuột thích bay
Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Độc Bá Thiên: Sao ko để năm sau  gặp kỉ niệm 5 năm xa cách luôn nhể :)2
Ngoc Vo: Nghĩ dịch ở nhà bay lắc vài tháng (^_-)
Ngoc Vo: 3 4 năm gì í hí hí
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà lú u
Độc Bá Thiên: Đào điên :kiss:
Độc Bá Thiên: Vó vó :hug: mới có vài năm thôi mà :)2
Đào Sindy: uầy đông vui phết ta
cò lười: nghĩ dịch nên có vẻ đông vui sôm tụ quá nha
Ngoc Vo: Thiến Thiến vài năm òi mới gặp nha
Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Ngoc Vo:
Ngoc Vo:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai mua cá nướng hôngggg
Lily_Carlos: lật đi thì không cháy cưng à

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.