Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 558 bài ] 

Đấu Phá Thương Khung - Thiên Tàm Thổ Đậu [Phần 2]

 
Có bài mới 25.11.2014, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3788 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Huyền huyễn - Dị giới] Đấu Phá Thương Khung - Thiên Tàm Thổ Đậu [Phần 2] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 554: Bối Cư!

Tiếng cười của nam tử trực tiếp làm cho một số người hiêu chuyện trên đài cao mặt trầm xuống, quay mắt về nhìn Tử Nghiên. Cho dù là bọn Liễu Kình, Lâm Tu Nhai dốc toàn lực ứng phó khi đối mặt với Tử Nghiên cũng không có khả năng bảo trì một nửa phần thắng. Mà vị "anh hùng " của chúng ta khi nói xong cũng nhận thấy được chung quanh ánh mắt nhìn mình có chút không đúng nhưng lại không biết nguyên nhân chính xác, khuôn mặt đang nở nụ cuời thoáng cứng lại . ánh mắt cẩn thận quét qua quét lại trên người Tử Nghiên, nhưng với chút thực lực của hắn làm sao có thể nhìn rõ hư thực ,trong mắt hắn Tử Nghiên chỉ là một tiểu la lị trong cơ thể cũng không có đấu khí mạnh mẽ lưu động, bộ dáng thì ôn nhu nhu nhược, duờng như không thể chịu nổi một kích. Duới từng đạo ánh mắt kì dị, Tử Ngiên rốt cục cũng đi vào giữa sân, dùng đôi mắt to tròn đen nhánh liếc nhìn nam tử đối diện mang theo một tia rất ư là tà dị .Mười ngón tay đan vào nhau khẽ nhấn một cái, nhất thời tiếng khớp va vào nhau vang lên tiếng lách cách ( sao giống đi trấn tiền wá zậy =.= ) rồi nàng ngẩng đầu nhìn về phía truởng lão Tô Thiên nói:

" Uy, ông lão, có thể bắt đầu rồi chứ?"

Lời này nói ra, lập tức cả tràng thi đấu vốn đang náo nhiệt trở nên lặng thinh. Một ít người biết rõ thân phận của Tử Ngiên thì khen thầm còn lại thì thần tình dại ra, mặt đần thối, trong nội viện này cũng có kẻ dám nói chuyện như vậy với đại trưởng lão ? kể cả đối thủ của Tử Ngiên cũng nằm trong số đó , mồm há to có thể nhét vừa một quả trứng vịt.

Trên đài , Tô trưởng lão bất đắc dĩ lắc đầu , đối với tiểu la lị nghịch ngợm này ngài cũng không có lấy một chút biện pháp, ánh mắt liếc liếc về mấy vị trưởng lão đang cười trộm bên cạnh, cuối cùng đành phải phất tay nói : " Bắt đầu đi , nhớ rõ không được đả thương tính mạng người khác."

Tử Nghiên đáng yêu nhún vai nói : " Yên tâm đi, chỉ cần một quyền nhưng mà vết thương nặng nhẹ dựa vào năng lực chịu đòn của hắn.

"Cuồng vọng!" bị một tiểu cô nương ở trước công chúng sỉ nhục như vậy nam tử đối diện mặt liền sầm xuống, cực kì tức giận nói : "Đừng nghĩ rằng người là một tiểu cô nương thì ta sẽ nương tay, hãy nhớ kĩ lấy tên ta, Bối Cư."

Nhìn nam tử đang thuyết giáo , Tử Nghiên không kiên nhẫn lắc lắc cái bím tóc màu tím, chiếc răng nanh bé nhỏ đáng yêu khẽ cà cà vào nhau, bàn chân mảnh khảnh khẽ nâng lên , đột nhiên xuất hiện ở phía sau nam tử hạ xuống.

" Oành !"

Bàn chân hạ xuống, một tiếng nổ mạnh nặng nề vang lên, thanh âm vang dội tất cả mọi ngõ ngách, khán đài chợt trở nên náo động đa số người dường như không tin nổi vào mắt mình. Duới mặt võ đài một cái khe như một con mãng xà to nữa thước từ bàn chân Tử Nghiên kéo dài rộng ra , một đạo vô hình kình khí bắn ra cuối cũng hướng tới 2 chân nam tử mạnh mẽ phá tới ( cũng may mà không phải giữa 2 chân >.< ).

Nhìn thấy khe nứt kinh khủng từ chân Tử Nghiên , Bối Cư tuy rằng cũng vì thấy tiểu cô nương mà hắn coi thường chợt thể hiện ra thực lực khủng bố mà tâm lý sinh ra một sự bất an lo lắng không biết tên. Nhưng ở cái loại thời điểm này cũng không có thời gian cho hắn nghĩ nhiều, một tiếng quát chói tai kéo theo một cỗ đấu khí hung hồn mạnh mẽ phát ra, trong giây lát thân thể hắn đuợc bao phủ bởi một áo giáp đấu khí màu trắng.

Bối Cư ngưng tụ áo giáp đấu khí với tốc độ rất nhanh, hiển nhiên là có thể đi đến bước này hắn cũng có đuợc chân chính thực lực. Nhưng mà hiềm một nỗi vận khí của hắn quá kém, gặp ngay Tử Ngiên - Người mà ngay cả bọn Liễu Kình Lâm Tu Nhai cũng tránh như tránh tà.


Lấy thực lực đấu vương của Tử Nghiên tuy nói rằng chỉ đánh vẻn vẹn một kích nhưng cũng không thể khinh thường. Bởi vậy, tuy rằng áo giáp đấu khí bảo hộ quanh cơ thể Bối Cư nhìn thì rất cứng rắn nhưng khi đòn công kích của Tử Nghiên vừa tới thì nó lập tức bị bẻ gẫy nghiền nát ngay tức khắc, áo giáp vỡ tan tung toé mà kình khí vẫn tiếp tục không lưu tình hướng tới 2 chân Bối Cư đánh tới , một tiếng kêu thê lương thảm thiết ở trên đấu trường vang lên.

"A!"

Nhìn nam nhân ở giữa sân ôm hạ thể , thân thể uốn cong như con tôm không ngưng tru lên, toàn trường tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm lau đi mồ hôi lạnh trên trán, một ít nam đệ tử theo phản xạ có điều kiện khẽ co hạ thể lại , bất kể là ai bị đánh trúng như vậy cho dù là đuợc chữa trị cũng sẽ sinh ra một bóng ma tâm lí a.

Trên đài cao bọn người Tiêu Viêm đồng dạng đều là trợn mắt há mồm đều không nhịn đuợc nuốt một ngụm nước bọt. Cô bé nhìn thì tưởng chừng đáng yêu vô hại này ra tay cũng đủ ngoan độc a.

"Cỗ lực lượng mãnh liệt của nàng tựa hồ không có vận dụng năng lượng mà hoàn toàn là lực lượng cơ thể " Đôi mắt xinh đẹp của Đổng nhi gắt gao nhìn Tử Nghiên nhẹ giọng nói, trong thanh âm có vẻ kinh ngạc.

Tiêu viêm khẽ gật gật đầu , khi Tử Nghiên động thủ hắn cũng không cảm giác được nhiều năng lương dao động , nhưng là nghĩ đến thân phận chân thật của nàng hắn cũng bình thường trở lại rất nhiều, ma thú phần lớn đều lấy lực lượng cơ thể mạnh mẽ mà nổi tiếng, huống hồ ngay cả Dược Lão cũng nói , Tử Nghiên có lẽ là một loại thượng cổ ma thú hiếm thấy ,nàng có lực lượng khủng bố như vậy cũng là không khó hiểu.

Trên sàn đấu, Tô Thiên trưởng lão khuôn mặt cũng run rẩy vài cái, một ít trưởng lão cười khan vài tiếng đều là không biết nói gì.

"Khụ" ! thu liễm cảm xúc bàng hoàng, Tô Thiên trưởng lão ho khan một tiếng cười khổ nói : " trận này , Tử Nghiên thắng."

" Hừm không đã tay chút nào" bĩu môi, Tử Nghiên nhàm chán phất phất tay, bàn chân đạp xuống đất, thân hình nhỏ nhắn mạnh mẽ bắn lên không cuối cũng dừng ở trên lan can đài cao nơi Tiêu Viêm đứng , hướng về hắn cười cuời.

"Ngươi xuống tay thật là độc ác nha" Tiêu Viêm nhìn bộ dáng đáng yêu kia của Tử Nghiên mà cảm thán, nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì dù thế nào hắn cũng không tin nàng thế này mà có thể sử xuất thủ đoạn hung ác bực này.

" Lần trước ta vừa vặn thấy hắn đánh thắng một trận sau đó trước mặt mọi người tuyên bố kẻ mà hắn đả bại kế tiếp chính là ngươi " Tử Nghiên liếc mắt ra giữa sân đã bắt đầu trận đấu thứ hai , cầm lấy dải tóc bím màu tím nhạt , hắc hắc cười nói.

Hơi hơi sửng sốt, Tiêu Viêm có chút kinh ngạc , hắn không nghĩ đến nguyên cớ Tử Nghiên xuống tay nặng như vậy lại quan hệ đến chính mình. Chẳng qua tiểu cô nương này cũng thật đúng là tốt, hắn mỉm cười ôn nhu nhìn Tử Nghiên khẽ nói : " việc này tự ta có thể giải quyết , ngươi cũng không cần xen vào " "không hoàn thành lời hứa giúp ngươi , vậy sau này ngươi khẳng định cũng sẽ không luyện chế cho ta đan hoàn " Tử Nghiên không vui cúi đầu xuống, lầm bầm trong miệng, thực không có cái tâm giảo hoạt như nhân loại , nàng luôn đơng thuần cho rằng chỉ có làm cho Tiêu Viêm thiếu nợ nàng cái gì , hắn mới chuyên tâm luyện chế đan hoàn cho mình.


"Hiện tại ta giúp ngươi giáo huấn cái tên kia, nhưng mà ngươi thiếu ta một món nợ nhân tình ta sẽ nhớ rõ."

"Ha ha , được , coi như ta thiếu ngươi một cái nhân tình " dở khóc dở cười lắc đầu Tiêu Viêm vuốt vuốt bím tóc của Tử Nghiên đang nhìn hắn không chớp mắt lộ ra nụ cười vui vẻ và khuôn mặt đáng yêu, trong đầu hắn bỗng nhiên hiện lên một cái thân hình thấp bé thần tình sợ hãi, một tiểu cô nương có chiếm huyết xà mạch máu.

" Không biết Thanh Lân giờ thế nào" trong lòng khẽ thở dài một tiếng , lúc trước ở Thiên Mã đế quốc đã cứu được tiểu cô nương kia từ trong miệng sói nhưng cuối cùng lại bị ngươi của Thiên Xà phủ từ trong tay mình cướp đi, đối với bộ mặt khiếp đảm của tiểu nhữ hài, Tiêu Viêm cũng là có chút áy náy.

" Hắc hắc" Nhìn thầy tiêu viêm gật đầu, Tử Nghiên cười hắc hắc lộ ra tiểu răng nanh đáng yêu, thân thể đứng ở trên lan can , vỗ bả vai kẻ đứng đối diện , "yên tâm có ta bảo hộ ngươi nhất định tiến vào thập cường , ai dám chiếm vị trí của ngươi ta trực tiếp đem hắn đánh cho chết khiếp , Tử Nghiên thanh âm vẫn không đè thấp bởi vậy cơ hồ cả đài cao người dự thi đều là nghe thấy được, lập tức sắc mặt phần lớn đều biến đổi . Đối với sự khủng bố của Tử Nghiên bọn họ bên trong cũng rất nhiều người hiểu biết.

Bất đắc dĩ lắc lắc đầu Tiêu Viêm gõ nhẹ vào trán Tử Nghiên, nhìn thấy nàng thần tình ai oán không khỏi cười nói :"ta tiến vào thập cường đương nhiên sẽ phải liều mạng cho dù muốn ngươi hỗ trợ thì cũng ngồi không yên . Tử Nghiên đảo hai tròng mắt vài vòng , than thở vài câu nhưng lại không nói thêm tiếng nào.

" Ha ha không nhĩ tới tiêu viêm huynh đệ cùng Tử Nghiên học tỷ quen biết nhau." một tiếng cười quen thuộc bỗng nhiên ở một bên vang lên, Tiêu Viêm quay đầu sang thì thấy hoá ra là Lâm Tu Nhai mấy người , giờ phút này mấy người họ đều là ánh mắt như có như không liếc về bên Tử Nghiên.

"Học tỷ " , miệng khẽ mở, Tiêu Viêm thật sự là có chút buồn cười, nhiều hơn nữa là kinh ngạc. Ngày thường Lâm Tu Nhai ở trước mặt mọi người đều là bảo trì khí chất lạnh nhạt ấy vậy mà hiên tại nụ cười trên mặt nhìn thế nào cũng thấy nét cố kị thậm chí là e ngại . Tử Nghiên hơi liếc mắt lười nhác nói : "Hoá ra là người a, đã lâu không thấy, lần trước ngươi chạy trốn thật mau a."

Khuôn mặt hiện lên một chút xấu hổ, Lâm Tu Nhai không biết nói gì, trận đấu tranh giành cường bảng năm đó hắn và Tử Nghiên đã găp mặt ở chung kết, khi ấy thực lực hắn tự nhiên không thể so sánh với bây giờ cho nên khi chạm mặt Tử Nghiên thì đã dứt khoát nhận thua làm cho Tử Ngiên vốn có tâm lí đánh người không thể thành công cho nên đến bay giờ nàng vẫn còn canh cánh trong lòng (ôi đàn bà =.= ).

"Trận đấu này cũng thật nhàm chán , các người xem đi, hôm nay xem ra ta sẽ không phải đấu lần nữa " nhìn cuộc đấu giữa sân đang cực kì nóng bỏng Tử Nghiên nhàm chán ngáp một cái hướng tới Tiêu Viêm phất phất tay sau đó trực tiếp nhảy xuống đài cao thoát li quảng trường.

Nhìn bóng dáng Tử Nghiên biến mất Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc lắc đầu, quay đầu sang thấy Lâm Tu Nhai bộ dáng như là đang muốn nói cái gì lập tức nhướng mày lên cười nói :" Làm sao vậy?"

"Hắc hắc Tiêu Viêm huynh đệ cùng Tử Nghiên học tỷ rất quen thuộc sao?" Lâm Tu Nhai cười gượng nói.

"Cũng bình thường" , Tiêu Viêm buông lỏng hai tay nói.

" Hắc hắc vậy làm ơn huynh đệ nói với nàng nếu trận đầu kế tiếp gặp mặt, ta thua cũng không sao nhưng cũng đừng làm ta khó xử, nói thật là nếu ta ta đối Liễu Kình là kiêng kỵ, còn đối nàng thì chính là sợ hãi, ta nghĩ Liễu Kình có lẽ cũng là nghĩ như vậy" Lâm Tu Nhai ngượng ngùng nói.


Nghe vậy tiêu viêm nhất thời cảm thấy tức cười ai có thể nghĩ rằng vị thủ lĩnh nanh sói này lại sợ hãi Tử Nghiên như thế.

"Chờ gặp nàng ta sẽ giúp ngươi nói một chút " nhìn ý cười trong lòng xuống, Tiêu Viêm gật gật đầu.

Thấy tiêu viêm đáp ứng Lâm Tu Nhai mới thở dài một hơi nhẹ nhõm, hướng về phía hắn cười cười cảm kích sau đó mới ôm quyền rời đi.

Nhìn lâm tu nhai xoay người rời đi Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, quả thật là vỏ quýt dày có móng tay nhọn a..."trận thứ tư : số 15 !" khi Tiêu Viêm đang cảm thán trọng tài bỗng la lên , cũng làm hắn nao nao, chợt ngẩng đầu nhìn lên cũng thấy Tô Thiên kia mang theo ý cười trong ánh mắt hướng tới.

"Rốt cuộc đến phiên ta sao" Tiêu Viêm quay đầu tầm mắt nhìn về phía ánh mắt ác độc đang nhìn về phía mình, khoé miệng chậm rãi nở một nụ cười lạnh lùng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Bach thao, mythaoblue
     

Có bài mới 25.11.2014, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3788 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Huyền huyễn - Dị giới] Đấu Phá Thương Khung - Thiên Tàm Thổ Đậu [Phần 2] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 555: Thước pháp!

Bên trong sân rộng, hai đạo nhân ảnh đối lập, một đen một trắng, trong đấu tràng màu xám nhạt có vẻ chói mắt.

"Không ngờ là Tiêu Viêm cùng Bạch Trình? Hai người này lại chạm mặt nhau."

"Hắc hắc, có trò hay để xem rồi, nghe nói lần trước thua trong tay Tiêu Viêm, Bạch Trình nói với bên ngoài là do Tiêu Viêm dùng Long Lực Đan, hôm nay tại trận đấu không được dùng đan dược, không biết hắn có thể thắng hay lại thất bại lần nữa ?"

"Ta xem sợ là rất khó, Tiêu Viêm một lần ngay cả trên lôi đài đả bại Trình Nam, là sáu bảy tinh Đấu Linh cường giả a, thực lực cũng không kém hơn Bạch Trình."

Nhìn hai người đối lập dưới tràng, người trên khán đài sôi nổi đàm luận, khe khẽ nói nhỏ, đối với hai người từng bạo phát chiến đấu kịch liệt này, nội viện cơ hồ đại đa số đều biết, trên một lần thi đấu đấu tràng, đặt Tiêu Viêm lên địa vị Cường Bảng, chẳng qua danh vọng Bạch Trình vì thất bại mà rơi xuống không ít, hôm nay lại gặp, không thể không nói là oan gia ngõ hẹp.

Đối với tiếng khe khẽ ở chung quanh khá thờ ơ, Tiêu Viêm lật bàn tay, Huyền Trọng Thước hiện ra, một cỗ kình phong quanh quét ra đem một ít tro bụi trên mặt đất thổi tung ra tứ phía.

Âm lãnh nhìn chăm chú vào Tiêu Viêm, nhìn thấy hắn xuất ra vũ khí, Bạch Trình cũng lấy ra trường thương màu vàng, chấn lên thân thương, đột nhiên tốc độ run cực nhanh, nhất thời hóa ra một đóa hoa thương, chợt nhanh chóng hợp lại, tuy nói ở sâu trong nội tâm ẩn ẩn có tia sợ hãi, chẳng qua tới thời khắc này cũng theo gió tiêu tán, chỉ cần hắn có thể đả bại Tiêu Viêm, vinh quang trước kia sẽ quay về với hắn, vị trí trên Cường Bảng mất đi cũng lấy lại được.

"Nhất định phải đánh bại tên hỗn đản này, không tiếc hết thảy !" Cắn chặt răng, Bạch Trình ánh mắt lạnh lẽo, vì trận đấu này hắn đã định không từ thủ đoạn, cái gì quy củ ko hạ sát thủ, đều đi gặp quỷ đi, người thắng làm vua, chỉ cần thắng lợi, cái gì lời đồn đãi nhảm đều tự động biến mất.

Tiêu Viêm liếc mắt hướng đối diện, sắc mặt thay đổi, cuối cùng dừng lại ở Bạch Trình âm trầm kia, sau đó đem ánh mắt quay về hướng trọng tài ở trên.

Nhận thấy ánh mắt Tiêu Viêm trông lại, Tô Thiên chậm rãi đứng dậy, theo hắn đứng lên tiếng động trong sân đang xôn xao cũng giảm đi rất nhanh, mắt nhìn quanh, không nói nhiều lời vô nghĩa: "Trận đấu thứ tư, bắt đầu !"

Lời nói hạ xuống, cả khán đài nhìn chăm chú hai người giữa sân, ánh mắt nhất thời trở nên nóng bỏng rất nhiều, trận đấu này có lẽ là phấn khích nhất trong vài trận đại tái gần đây.


Đương nhiên, không chỉ có ánh mắt chung quanh biến hóa, trong sân Tiêu Viêm cùng Bạch Trình đều bộc phát ra khí thế hung hãn, một xanh một vàng đấu khí theo cơ thể hai người bạo dũng ra, cuối cùng đem hai người hoàn toàn bao phủ, hai cỗ mạnh mẽ đấu khí sinh ra cảm giác áp bách lan tràn ra, làm một ít đệ tử gần đấu trường hô hấp có hơi bị kìm hãm.

"Không hổ là bài danh cường bảng, cùng vài trận đấu phía trước không chỉ cao hơn một cấp." Cảm thụ được khí thế áp bách kia, đệ tử chung quanh trong lòng đều thầm tán thưởng.

Tiêu Viêm có chút vặn vẹo cổ, một cổ hùng hậu đấu khí trong kinh mạch cấp tốc lưu chuyển, làm các bộ vị trong thân thể không ngừng tràn đầy lực lượng, bàn tay nắm chặt Huyền Trọng Thước, đấu khí màu xanh lượn lờ, ngẫu nhiên có ngọn lửa xanh nhạt bốc lên, hơn nữa mỗi khi ngọn lửa này thoát ra, khoảng không chung quanh liền xuất hiện ngắn ngủi vặn vẹo, nếu nhãn lực không tinh căn bản khó phát hiện.

Hai người ngẩng đầu lên, bốn mắt tiếp xúc tại không trung, lửa văng tung tóe, cả hai tự ẩn một chút cảm xúc lạnh băng.

"Khụ ."

Bốn mắt gắt gao đối diện, không khí giương cung bạt kiếm, như thế gần hai phút sau, một tiếng ho khan vang lên, rốt cục đem không khí ngột ngạt này hoàn toàn bạo phát.

"Xuy ."

Hai đạo hùng hồn đấu khí mang bóng người, theo tiếng ho khan vang lên cơ hồ cùng bạo bắn ra. Hơn nữa làm cho bên ngoài không ít người chỉ mơ hồ nhìn thấy hai cái bóng, cuối cùng va chạm giữa sân giống như vẫn thạch, mang theo lực đánh không thể so sánh, ánh mắt cực kỳ rung động hung hăng đánh vào: "Đinh ."

Giữa sân, hai bóng nhân ảnh mơ hồ lần lượt thay đổi lượt qua, trường thương sắc bén quanh co như tia chớp đâm ra, nhưng lại bị thước đen như tấm chắn cực dày dễ dàng ngăn cản, hoa lửa văng khắp nơi, năng lượng từ điểm tiếp xúc khuếch tán ra.

Thân hình lần lượt thay đổi, Tiêu Viêm mặt không hề thay đổi, trọng thước trong tay như phản xạ có điều kiện hung hăng đánh về phía sau, phía trên trọng thước mang kình phong mãnh liệt, trực tiếp đem không khí xé rách, tiếng vang bén nhọn làm người nghe tai đau nhói.

"Đinh, đinh, đinh !"

Trọng thước huy động xê dịch, Bạch Trình mạnh mẽ xoay người lại, thương trong tay trong thời gian ngắn đâm ra hơn mười thương, đều điểm trên thân trọng thước, thanh thúy tiếng vang cơ hồ ngưng hợp lại thành thanh âm cực kỳ chỉnh tề. Cùng trước so sánh, lần này Bạch Trình công kích tựa hồ biến cường hơn một ít.

Ở ngoài sân, trên khán đài vô số người thần tình sợ hãi nhìn bóng người chợt ẩn chợt hiện giữa sân, lấy nhãn lực của bọn họ phần lớn đều chỉ có thể thấy hoa lửa tóe ra, cùng lúc hai vũ khí tiếp xúc thì hai bóng người lướt qua.

"Bạch Trình kia hình như mạnh hơn trước không ít." Trên đài cao, Lâm Tu Nhai nhìn giữa sân chiến đấu kịch liệt, bỗng nhiên nhíu nhíu mày nói.

"Đích thật là mạnh hơn, lần này thật không giống như lúc ăn đan dược, ngược lại như là đột phá cấp bậc." Nghiêm Hạo trầm ngâm nói.

"Xem ra lần trước thua ở trong tay Tiêu Viêm, thế nhưng còn làm hắn được hưởng ít lợi tức a." bàn tay Hàn Nguyệt vuốt nhẹ mái tóc dài màu bạc, nhàn nhạt nói.

"Ngắn ngủi tiến bộ mà thôi, một lần chiến bại đã làm hắn trong lòng xuất hiện bóng ma, hắn lần này nếu là thật có thể đả bại Tiêu Viêm, không chỉ có thể đem bóng ma này loại bỏ, ngày sau thực lực có lẽ đại tăng, nhưng nếu vẫn thất bại như cũ, hắn e là vĩnh viễn dừng lại ở cấp bậc Đấu Linh." Lâm Tu Nhai bình thản nói.


"Kia tựa hồ có chút khó rồi." Gương mặt lãnh diễm của Hàn Nguyệt hiện lên một nụ cười nhạt, mắt đẹp nhìn giữa sân nói: "Ngắn ngủn hai tháng thời gian, Tiêu Viêm đó trực tiếp bay vọt đến ba tinh Đấu Linh, tốc độ như vậy, có thể nói đệ nhất Nội viện, huống hồ hắn với tốc độ này chỉ sợ là đệ nhất dưới Đấu Vương."

Lâm Tu Nhai gạt nhẹ tay, lúc trước hắn đã thấy qua tốc độ Tiêu Viêm, cho nên cũng không cho rằng Hàn Nguyệt hư ngôn, ở tốc độ này, cho dù là hắn, nếu là không miễn cưỡng thi triển đấu khí hóa cánh, chỉ sợ cũng khó có thể cùng Tiêu Viêm tranh đua.

Trong khi mấy người nói chuyện, trong sân Tiêu Viêm cũng quay cuồng ý niệm, hắn là tự mình giao thủ với Bạch Trình, tự nhiên rõ ràng cảm giác người này mạnh mẽ, chẳng qua, đối với hắn mà nói, không có uy hiếp bao nhiêu, lúc trước mới vào Đấu Linh hắn bằng vào Thiên hỏa tam huyền biến, đã đủ tư cách cùng Bạch Trình đối chiến, hôm nay đã tiến vào ba tinh Đấu Linh, thực lực tăng rất nhiều, tái mượn công pháp Đốt Quyết hiệu quả đặc thù, cho dù là bình thường năm tinh Đấu Linh chính diện giao chiến, hắn cũng không có chút yếu thế, hơn nữa lực lượng cơ thể cường hóa cùng với Tam Thiên Lôi Động, lúc này Tiêu Viêm đã có thể không sử dụng Thiên hỏa tam huyền biến cũng đủ đối chiến rồi.

"Khó trách có vài phần tin tưởng, nguyên lai là đột phá một cấp, chẳng qua bằng vào đó thì còn chưa đủ." Khóe miệng cười lạnh, Tiêu Viêm tâm thần chợt ngưng tụ, lực chú ý hoàn toàn tập trung trên thân thước, trong đầu không ngừng hiện lên cảm thụ ý cảnh phô thiên cái địa trong thâm sơn lúc trước, trọng thước trong tay đột nhiên bạo phát, vài đạo thước ảnh ở giữa không trung thành hình, cuối cùng quỹ tích biến đổi, vốn thô kệch nặng nề giờ phút này trong tay Tiêu Viêm thế nhưng giống như trường thương, linh hoạt thậm chí không kém so với Bạch Trình. Hơn nữa, tại thân thước múa lên, không gian còn ẩn ẩn liên miên thế công, Bạch Trình trường thương căn bản là không có cơ hội rút ra.

"Di ?"

Khi thước pháp Tiêu Viêm thay đổi chốc lát, trên đài cao cùng với trọng tài trên cao đều là đột nhiên vang lên vài tiếng kinh dị, khuôn mặt ngập tràn kinh ngạc, đương nhiên một màn này làm bọn họ không ngờ tới, nếu nói lúc trước công kích của Tiêu Viêm là thuộc loại đại hợp hoàn toàn áp dụng phương thức xúc lực, thì hiện tại thước pháp như vậy, là chân chính mang thêm một ít kỹ xảo, còn lại loại kỹ xảo cao thâm.

Đối với sự thay đổi thước pháp của Tiêu Viêm, làm đối thủ như Bạch Trình tự nhiên là cảm ứng rõ ràng nhất, lập tức sắc mặt trở nên khó coi, so sánh giữa hai người, hắn có thể hơn Tiêu Viêm duy nhất đó là chân thật thực lực cùng thương pháp tinh diệu, chẳng qua hôm nay ở trước thế công biến thái kia, đã bù lại chỗ thiếu, mà hiện tại Tiêu Viêm lại lần nữa thi triển thước pháp, cũng cùng thương pháp của hắn không kém lắm. Cơ hồ đều lấy tính áp đảo mà thắng lợi.

Bạch Trình ánh mặt giận dữ, có nét hung dữ sâu trong mắt, trường thương trong tay giống như rắn độc, bay tán loạn, nhưng lại thủy chung bị trọng thước gắt gao kèm cặp, có như thế nào cũng không ra được, mà thương pháp thi triển vốn là cần khoảng cách, bị Tiêu Viêm ép như thế, thế công trường thương cơ hồ là mất đi một nửa sắc bén.

Lại lần nữa cùng Tiêu Viêm dây dưa vài chung thời gian, Bạch Trình ánh mắt đỏ sậm, trong mắt dữ tợn đột nhiên phóng đại, trong lòng quát lên: "Liều mạng !"


Ngay sau đó, bàn tay mạnh mẽ đập lên chuôi thương, trường thương bắn đi, thẳng hướng đến trái tim Tiêu Viêm, chiêu thức ấy, không có chút lưu tình, nếu là bất hạnh bị đánh trúng, Tiêu Viêm sợ là đương trường chết chắc. Tiêu Viêm sắc mặt âm lãnh, cánh tay run lên, trong thước luân chuyển mà quay về, khoảnh khắc đó cực nhanh, đem trường thương chống đỡ, kình lực trên thương trực tiếp đánh hắn lui liền hai bước.

Cước bộ ổn định, Tiêu Viêm ngẩng đầu lên cũng kinh dị phát hiện, Bạch Trình này sắc mặt đột nhiên có chút quỷ dị, đỏ như máu.

Hướng về phía Tiêu Viêm cười dữ tợn, thanh âm Bạch Trình lành lạnh giống như từ âm phủ mà lên, truyền đến khiến cho kẻ khác sởn tóc gáy.

"Đừng tưởng rằng chỉ có ngươi hiểu được bí pháp tăng lên thực lực."

"Hôm nay nhất định phải đem ngươi hoàn toàn phế bỏ, tiểu tạp chủng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Bach thao
     
Có bài mới 25.11.2014, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3788 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Huyền huyễn - Dị giới] Đấu Phá Thương Khung - Thiên Tàm Thổ Đậu [Phần 2] - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 556: Huyết đại bát liệt!

Giữa sân, khuôn mặt Bạch Trình trong phút chốc đã chuyển thành một khuôn mặt đỏ huyết, khiến mọi người đang ở phía khán đài chú ý. Lập tức những ánh mắt đầy kinh ngạc tập trung vào đó, những tiếng thì thầm bàn tán cũng vang lên.

Tiêu Viêm thoáng cau mày, tên cao thủ mặt trắng kia, khí thế đột nhiên lại có thể trở nên mạnh mẽ như thế. Đấu khí của hắn rõ ràng cũng đột nhiên mạnh mẽ hơn gấp đôi.

"Thật không ngờ, người này cũng tu luyện bí pháp, bất quá loại bí pháp tăng cường này còn kém xa Thiên hoả tam huyền biến, tựa hồ chỉ có thể tăng thêm một tinh thực lực thôi. Nhìn sắc mặt hắn rõ ràng là dùng máu huyết bản thân thúc động mà tăng cường thực lực, xem ra đây cũng chỉ là loại bí pháp cấp thấp." Tiêu Viêm lúc này thấp giọng phân tích.

Bí pháp thật ra cũng có phân chia cao thấp. Loại có thể kích phát dị hoả như hắn để gia tăng thực lực có thể được xem là cao giai (cấp cao), mà cái loại dùng máu huyết gia tăng thực lực này chỉ có thể xem là hạ giai (cấp thấp), thậm chí có một vài loại bí pháp âm độc có thể khiến người sử dụng nó lưu lại di chứng khó có thể chữa trị được.

Nói như vậy, cho dù là cao hay thấp thì bí pháp vẫn là thứ cực kỳ hiếm. Ở lúc mấu chốt, nó có thể mang lại tác dụng rất lớn. Trong các trận chiến đỉnh cao nó có thể quyết định được sự thắng bại trong phút chốc.

Huyết khí dần dần bốc cao lên, Bạch Trình đang được huyết khí chậm rãi bao phủ kia giương ánh mắt âm trầm đối thị với Tiêu Viêm. Bàn tay nắm chặt trường thương hoà trộn một chút huyết sắc và đấu khí màu vàng theo cánh tay lan ra, bao phủ cả trường thương. Một tia huyết sắc năng lượng phiêu đãng bên ngoài thanh trường thương trông như một huyết xà nhỏ đang bay lượn.

Trường thương từ từ nâng lên chỉ thẳng hướng Tiêu Viêm đang ở đối diện. Cảm thụ năng lượng khổng lồ đang cuồn cuộn trong cơ thể, Bạch Trình khoé miệng không khỏi phát ra nụ cười có chút dữ tợn, tiếng cười khàn khàn tựa như âm thanh của đao kiếm chém vào thuỷ tinh khiến màng nhĩ mọi người có cảm giác đau đớn.

Bị thanh trường thương kia chỉ đến, Tiêu Viêm mày không hề chau lại, là người trong cuộc, hắn có thể cảm giác rõ ràng người đứng trước mặt hắn đã hoàn toàn khác so với lúc trước.

"Loại bí pháp này cũng có chút đặc thù a." Một ý niệm thoáng qua trong đầu, ánh mắt đang nhìn chằm chằm đối phương bỗng chốc đồng tử co lại, bàn chân thoáng hiện chút hào quang màu bạc, thân hình Tiêu Viêm bỗng dưng biến mất.

Tại nơi thân hình Tiêu Viêm vừa biến mất, một đạo huyết quang mang theo bóng người trông như quỷ mị vô thanh vô tức xuất hiện, trường thương như ảo ảnh xuyên thủng tàn ảnh Tiêu Viêm đang đứng thẳng trên mặt đất.


Chiến đấu đột nhiên phát sinh quá nhanh, ngoai trừ một số ít người, còn lại đại đa số chỉ có thể thấy giữa sân chợt loé lên một bóng người, rồi tiếp đó là xuất hiện bóng thanh trường thương màu đỏ như máu.

"Thật nhanh", trên khán đài không ít người đang quan sát lúc này vô thức nuốt nước miếng, kinh dị lẩm bẩm. Bọn họ rõ ràng Bạch Trình cầm trường thương như quỷ mị công kích đâm xuyên qua cơ thể Tiêu Viêm, nếu đổi lại là họ không biết có thể nhận thấy được hướng đi của trường thương không !?

Huyết sắc trường thương vừa cắm vào mặt đất. Cách đó mười thước, thân hình Tiêu Viêm lại hiện ra, khuôn mặt mang theo vẻ kinh dị nhìn bóng dáng tay cầm thanh trường thương kia đang đứng ở vị trí lúc trước hắn đứng.

Sử dụng loại bí pháp này, không chỉ khiến thực lực của hắn tăng lên rất nhiều mà ngay cả tốc độ cũng tăng vọt. Lúc đối mặt một kích kia, nếu bản thân không có "Tam Thiên Lôi Động" thân pháp đấu kĩ, muốn tránh né, quả thật sẽ không thể thoải mái như vậy.

"Ầm ầm!" một kích thất bại, Bạch Trình ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm về phía Tiêu Viêm, cánh tay mạnh mẽ vung lên, mũi trường thương với tốc độ cực nhanh được kéo ra khỏi nền đá, mang theo một ít đá vụn hướng Tiêu Viêm bạo phát tốc độ bắn tới.

Đôi mắt híp lại, Tiêu Viêm bước lui về sau một bước nhỏ, Huyền Trong Thước trong tay giơ lên cao, chợt dụng lực chém xuống, một đạo kình phong ở đầu thước bắn ra, khiến khối đá vụn đang bay đến phát ra âm thanh "xuy xuy" biến thành bụi chậm rãi rơi xuống, Trong khi đám thạch phấn đang rơi xuống, một đạo huyết quang đột nhiên hiên lên, huyết sắc trường thương vũ động ra hàng trăm đoá huyết hoa. Mỗi đoá huyết hoa đều ẩn chứa sát khí sắc bén, hướng các nơi yếu hại của Tiêu Viêm mà tới.

Cảm thụ mũi thương sắc bén áp đến, sắc mặt Tiêu Viêm thoáng chút biến hoá. Trọng thước trong tay liền biến đổi quỹ tích, đang từ mạnh mẽ biến thành triền miên như nước tiếp xúc với những đoá hoa bằng thương ảnh kia.

"Ầm, ầm. ĐInh đinh", thanh âm kim thiết va đập cùng với những tia lửa chớp loé khắp nơi. Nhưng là mỗi lần trường thương cùng trọng thước tiếp xúc, Tiêu Viêm lại cấp tốc bước lui về sau, hơn nữa, mỗi bước lui đều lưu lại trên sàn nhà cứng rắn những khe nứt nhỏ.

"Ầm!" Một lần nữa thương thước giao phong. Bàn chân Tiêu Viêm mạnh mẽ đạp trên mặt đất khiến sàn nhà nứt toát. Một ngọn lửa màu xanh chợt hiện ra theo bóng thước, rồi tập trung toàn bộ trên trọng thước hướng cây huyết sắc trường thương bạo phát.

"Hắc, hắc!" miệng mang theo nụ cười khiêu khích, lần va chạm này Tiêu Viêm không hề bị kình khí chấn lui. Ngọc lửa màu xanh kia giống như cái miệng rồng tham lam cắn nuốt những đoá hoa thương ảnh. Dưới sự bao bọc của thanh sắc hoả diễm, trọng thước dễ dàng nghiền nát những cái hoa thương ảnh. Theo những bóng thương dần dần ít đi, một bóng dáng cũng dần xuất hiện trong mắt Tiêu Viêm.

Bốn ánh mắt ẩn chứa sát ý lạnh như băng đối mục nhau.

"Huyết địa bát liệt!" một tiếng quát âm trầm từ trong huyết quan truyền ra. Theo âm thanh hạ xuống, khuôn mặt tràn ngập huyết sắc kia bỗng chốc trở nên trắng bệch. Nhưng thanh trường thương trong tay hắn lại được bao bọc bởi nồng đậm huyết sắc năng lượng. Một mùi máu tươi khiến mọi người buồn nôn theo đó lan ra.

Huyết quan như hoàn toàn nội liễm vào thanh trường thương trông giống như trường thương này là do máu cô đặc mà tạo thành.


Cánh tay nhẹ run, dưới ánh mắt của mọi người quan chiến, mũi thương phát ra tám đạo ánh quang màu máu hình cung theo tám đạo lộ tuyến kì dị mà thành. Nhìn kĩ, tám đạo huyết quang này tựa hồ như hình thành một cái lồng giam bao vây tất cả đường lui của Tiêu Viêm.

Tám đạo huyết quang phát ra mang theo tiếng gió như dã thú gào thét lướt đi. Chỗ huyết quang đi qua, trực tiếp lưu lại trên sàn đài tám cái khe thật sâu, đất đá bắn ra bốn phía, bụi bặm tràn ngập. Chiến đài vốn sạch sẽ, bị một chiêu này phá tan thành một đống hỗn loạn.

Bụi bặm mịt mù, thoáng chốc đã bao phủ hoàn toàn thân hình Tiêu Viêm, cùng lúc tám đạo huyết quang với sát khí kinh khủng đồng thời bắn tới Tiêu Viêm.

"Oanh, ầm, ầm!" Tám đạo huyết quang bắn tới Tiêu Viêm tựa như sấm sét oanh tạc vang vọng khắp nơi. Vô số đá vụn theo tro bụi bắn ra bốn phía, tạo thành một mảnh hỗn loạn.

Lực phá hoại của tám đạo huyết quang này cho dù là thất tinh đấu linh cường giả cũng khó mà chống đỡ dễ dàng. Không ngờ rằng, bí pháp này có thể hình thành thế công kinh khủng đến như vậy.

Trên đài cao, mọi ánh mắt đều mang theo sự kinh ngạc nhìn khí thế kinh người kia của tám đạo huyết quang, Loại công kích trình độ này, cho dù là bọn họ cũng chỉ có một số ít người là có thể ứng phó được.

"Huyết địa bát liệt" của người này so với lúc trước mạnh hơn không chỉ vài lần. Xem ra hắn đã quyết định một đòn kết thúc.

Tại một nơi trên khán đài, một người có vẻ mặt âm hiểm nhìn tám đạo huyết sắc cười lạnh nói.

"Tốt nhất là đương trường bị giết luôn đi." Liễu Phỉ đứng một bên, gương mặt cũng hiện lên một chút vui sướng khi người gặp hoạ, có chút ác độc nguyền rủa nói theo.

Liễu Kình cau mày, ánh mắt gắt gao nhìn vào đám tro bụi giữa sân, một lát sau lắc lắc đầu nói :"Các ngươi quá coi thường Tiêu Viêm, chẳng biết vì sao, ta cảm giác thấy hắn là một tên rất khó chơi. Lần đại tái lần này, đối thủ của ta ngoài trừ Lâm Tu Nhai thì cũng chỉ có hắn". Hai người bên cạnh nghe vậy nhất thời một trận ngạc nhiên, bọn họ không nghĩ Liễu Kình đánh giá Tiêu VIêm cao như thế. Liễu Phỉ than thở vài câu ý tứ rất là không muốn cái người đáng ghét Tiêu Viêm kia được Liễu Kình coi trọng như thế. Nhưng với uy vọng của Liễu Kình thì lời nói không thể nghi ngờ, bất quá trong lòng không ngừng nguyền rủa Tiêu Viêm bị đánh cho tàn phế. (Hắc hắc, không biết Tiêu Viêm nhà ta có bị hắc xì hơi không đây. )

"Hình như không có động tĩnh gì? Chẳng lẽ?" Nghiêm Hạo nhíu mày, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chỗ Tiêu Viêm, nơi tro bụi mù mịt kia, tám đạo huyết quang công kích quả thật rất mạnh mẽ. Một khi sơ ý, nói không chừng Tiêu Viêm sẽ thụ trọng thương.

Bàn tay mềm mại của Hàn Nguyệt đang nắm nơi lan can có chút nắm chặt lại, đôi mắt đẹp không hề nháy tập trung vào trong sân "Huyết địa bát liệt thi triển ra, tên đó cơ hồ như là nỏ giương hết đà, nếu Tiêu Viêm có thể đối kháng được lần công kích này, thì thắng lợi chắc chắn nằm trong tay hắn."

Lâm Tu Nhai nãy giờ không lên tiếng cũng đột nhiên híp mắt cười nói "Người kia, quả nhiên con bài chưa lật thật không ít a". Lâm Tu Nhai vừa dứt lời, đám tro bụi mù mịt giữa sân cũng dần dần lắng xuống, một nhân ảnh ẩn ẩn hiện ra dưới ánh mắt chăm chú của mọi người.

Bạch Trình tay cầm trường thương đứng thẳng tại chỗ, sắc mặt như tờ giấy trắng. Bí pháp của hắn cho dù là về mặt kéo dài thời gian hay mặt nào khác cũng đều kém "Thiên Hoả Tam Huyền Biến" của Tiêu Viêm. Cho nên sau khi thi triển chiêu mạnh nhất, hắn hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Giờ phút này hắn cũng chỉ có thể cầu nguyện công kích của bản thân có thể khiến Tiêu Viêm hoàn toàn bị đánh bại.


Chẳng qua, đó cũng chỉ là nguyện vọng của hắn. Ở trung tâm đám tro bụi kia, tiếng bước chân trầm thấp chậm rãi vang lên khiến đám bụi ầm ầm vỡ tan ra khiến trái tim hắn trầm xuống, trên khuôn mặt cũng lộ ra một chút tuyệt vọng.

Trên đài, vô số ánh mắt chăm chú nhìn vào bóng người chậm rãi bước ra từ đám tro bụi đó. Không khí cả quảng trường dường như trở nên nóng cháy, cùng với những ánh mắt kinh ngạc nổi lên khi bóng nhân ảnh kia xuất hiện với bộ dáng kì dị


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Băng về bài viết trên: Bach thao
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 558 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DVJ, Halann, huyetlethien, July By, oclengkeng, Thoa2010, Tien Huynh, TUYẾTVTA3 và 145 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.