Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh

 
Có bài mới 16.11.2014, 08:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lần này Tang Văn Nhi nghe rất rõ ràng, Tiểu Tuyền? Là tên một người phụ nữ sao? Lúc anh ta đang làm chuyện này với cô, lại có thể gọi tên của một người phụ nữ khác… Không biết vì sao, một cảm giác đau lòng đột nhiên xông lên, cô cảm thấy mình thật đáng buồn.

Nhưng rất nhanh, cô đã không còn cách nào để nghĩ đến chuyện này, bàn tay anh dán trên thân thể cô không chịu đựng được, trượt lên ngực cô, lớn mật đặt lên phong nhũ, ngón tay cái không có chút khó khăn nào luồn vào bên trong, phất qua trái dâu tây đã đứng thẳng, hành động này lập tức khiến cơ thể cô run rẩy.

“A…” Từng trận kích thích mãnh liệt khiến đầu óc Tang Văn Nhi trống rỗng, kích thích tất cả giác quan của cô, toàn thân cô như có một dòng điện chạy qua.

“A! Tiểu Tuyền…” Giọng nói trầm nhẹ vang lên, trong đó tràn ngập ngọn lửa dục vọng mà anh cố đè nén.

Tang Văn Nhi vì tiếng gọi của anh mà chảy nước mắt, anh coi cô là một người khác, có phải sau khi hoàn thành xong việc này, anh sẽ không còn nhớ cô?

Thi Gia Phong không hề đè nén, cúi người ngậm chặt môi cô, lộ ra dục vọng nồng đậm.

Tang Văn Nhi cảm giác toàn thân nóng lên, hơi thở nam tính nóng rực của anh thấm sâu vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cô, khiến cả người cô hưng phấn run rẩy.

Đôi môi nóng bỏng của Thi Gia Phong di chuyển, khí nóng từ anh như mang theo điện, khiến cô có cảm giác tê dại, đôi môi nóng bỏng mang theo dục vọng rời khỏi mặt cô, đi xuống cần cổ tỉ mỉ hôn, bàn tay to mò lên ngực, muốn cởi quần áo của cô ra.

Nhiệt lượng trong cơ thể tăng vọt khiến Tang Văn Nhi vô cùng khát vọng, lần đầu tiên có hành động thân mật như vậy với đàn ông, cô vừa xấu hổ vừa sợ hãi, nhưng vẫn không cách nào ngăn

cản được luồng sóng nhiệt di chuyển sâu trong cơ thể, nhiệt độ cơ thể cô vẫn không ngừng tăng, thần trí mơ màng, vẫn hồn nhiên không biết quần áo của mình đã bị người ta cởi ra.

Thi Gia Phong nhanh chóng lột bỏ quần áo trên người mình, nhìn chằm chằm vào cặp phong nhũ mềm mại của cô, nụ hoa trên làn da trắng nõn mềm mại của cô giống như hai bông hoa nhỏ xinh vừa nở, đang chờ đợi người ta tới hái, anh chăm chú nhìn cô, bàn tay không kiềm chế được bao trùm lên, cảm giác non mềm, trắng nõn trần ngập trong lòng bàn tay khiến anh không thể nói rõ được cảm giác hưng phấn lúc này.

Anh chậm rãi, nhiệt liệt xoa bóp lại vô cùng thuần thục khiến những những nơi chưa dao động trong cơ thể cô bùng nổ.

“Ưm…” Hô hấp của Tang Văn Nhi rối loạn, cảm thụ bàn tay bừa bãi của anh, luồng nhiệt lưu trong cơ thể cô lại tăng vọt, loại cảm giác khát cầu, dục vọng nguyên thủy này rất đáng sợ, nhưng cũng có một lực hấp dẫn không nói ra được, nó khiến cô vừa e ngại, vừa mong đợi, cô hoàn toàn không biết mình đang chờ đợi cái gì…

Bàn tay Thi Gia Phong nâng cặp vú mượt mà của cô lên, cúi đầu xuống, dùng đầu lưỡi liếm láp, trêu chọc khiến nụ hoa phía trên nở rộ.

“A…” Chưa từng trải qua cảm giác tê dại như vậy, Tang Văn nhi khẽ hô.

“Thích không?” Thi Gia Phong vừa liếm láp một bên, vừa dùng ngón tay xoa nắn bên còn lại, mặc dù hiện tại người anh hỏi thăm không phải là cô, nhưng Tang Văn Nhi đã hoàn toàn bị khống chế, không ngừng nâng thân mình lên.

“A… đừng…” Tang Văn Nhi cảm thấy vừa đau vừa tê dại.

“Thả lỏng, tôi sẽ khiến em vui thích…” Hơi thở nóng rực của Thi Gia Phong chạy trên cơ thể, lướt qua làn da nhạy cảm của cô, giọng nói khàn khàn dụ dỗ, tràn ngập sức quyến rũ của ma quỷ, nó cũng khiến co không khí giữa hai người thêm phần mập mờ.

Hàm răng cửa anh nhẹ cắn lên nụ hoa mẫn cảm, lúc nặng lúc nhẹ, lửa dục trong cơ thể cô cũng từ từ được đốt lên.

“A…” Tang Văn Nhi rên rỉ, cảm thụ khoái cảm trào dâng trong cơ thể, cô ngày càng khát vọng.

Tang Văn Nhi cảm thấy toàn thân mình như một cây đuốc, nhiệt độ ngày càng tăng cao, mà cơ thể hưng phấn khiến nhịp cô đập ngày càng nhanh, kích thích xa lạ, cơ thể cô gợn sóng, che lấp lý trí của cô.

Thi Gia Phong đã sớm chạm vào luồng sóng nhiệt tình, hoàn toàn kích thích dục vọng trong cơ thể Tang Văn Nhi, cô không tự chủ được cong người lên, khẽ đón lấy đầu lưỡi nóng bỏng của anh, van xin sự dịu dàng của anh.

Đôi môi nóng bỏng của Thi Gia Phong trượt khỏi ngực cô, đi xuống theo đường cong của thân thể, liếm láp làn da mịn màng của cô, trượt tới bụng, đốt lên ngọn lửa dục vọng trong cô, anh nhanh chóng cởi bỏ chướng ngại cuối cùng, mở rộng hai chân của cô, nơi tư mật của phụ nữ hiện ra trước mắt anh.

Phía dưới trần trụi khiến cô hơi lạnh, cô cảm giác được ánh mắt anh vẫn dán tại nơi đó, Tang Văn Nhi mở to đôi mắt đang nhắm chặt , xác định đôi mắt của anh, quả nhiên dừng ở…

“A… đừng nhìn như vậy…” Cô vừa thẹn vừa lúng túng kêu lên thành tiếng, lập tức muốn tìm chỗ để giấu đi thân thể lõa lổ của mình.

“Để tôi nhìn xem…” Thi Gia Phong ậm ừ an ủi cô, ánh mắt tràn ngập lửa dục vẫn không chịu dời đi.

“Hơn nữa, tôi không chỉ muốn xem, tôi còn muốn…” Anh vừa nói vừa chen thân thể chính mình vào giữa hai chân cô, bàn tay kéo bắp đùi non mềm của cô lên, sau đó cúi đầu xuống, khẽ chạm môi lên da cô, tỉ mỉ thưởng thức.

“A…” Toàn thân Tang Văn Nhi cứng đờ, lại đột nhiên xụi lơ, cảm giác tê ngứa nhanh chóng truyền khắp thân thể khiến cô khó chịu không biết phải làm sao.

Cho tới khi hôn vào bắp đùi cô, Thi Gia Phong đột nhiên lấy hai ngón tay vạch nộn hoa ướt át của cô ra, đôi môi không báo trước đi vào.

“A!” Cô khiếp sợ thét lên, toàn thân cứng ngắc. “Không được! Đừng, đừng như vậy…” Cô không biết lúc thân mật, anh lại có thể làm ra hành động to gan như vậy, động tác thình lình này của anh khiến cô kinh ngạc, không thể tin.

“Đừng sợ, bảo bối, đừng bài xích nó… trải nghiệm cảm giác khi chúng ta ở cùng nhau…” Hơi thở nặng nề cộng thêm giọng nói trầm nhẹ của anh ngoài ý muốn đã trấn an được tâm trạng lo

lắng của Tang Văn Nhi, thân thể cô mềm đi, không kháng cự, để lưới anh tiếp tục hành trình xâm lược, một loạt khoái cảm truyền lên từ dưới bụng, nhiệt lưu tăng vọt khắp cơ thể khiến Tang Văn Nhi lại phát ra tiếng rên rỉ.

“A…” Khát vọng nguyên thủy dâng lên, Tang Văn Nhi ưỡn người, đón lấy dục vọng trong cơ thể, đầu lưỡi linh hoạt di chuyển liên tục trong bắp đùi cô, trong lúc này, cô đã hiểu được cảm giác khát cầu một người đàn ông là thế nào.

Đầu lưỡi Thi Gia Phong vẫn tiếp tục liếm từng cánh hoa phía dưới, đầu lưỡi quấn lấy tiểu hạch, di chuyển qua lại, dấy lên lửa dục trong cơ thể cô, đẩy cô lên đến cao trào.

“A…” Tang Văn Nhi phát ra tiếng rên rỉ, cảm giác đói khát, vui thích vô tận khiến cơ thể cô như có một áp lực vô hình, mà đầu lưỡi của anh vào sâu khiến áp lực trong cơ thể cô lại càng tăng thêm.

Một ngón tay của Thi Gia Phong từ từ tiến vào tiểu huyệt thăm dò, lợi dụng ái dịch chảy ra từ thân thể cô, bắt đầu tiền vào tiểu huyệt nhỏ hẹp, mà mỗi anh vẫn không ngừng di chuyển ở nơi nhạy cảm của cô, càng đốt lên lửa dục trong cơ thể cô.

Càng ngày càng đói khát, Tang Văn Nhi không tự chủ được ưỡn người lên, để ngón tay anh đi vào càng sâu, áp lực trong cơ thể ngày càng tăng cao, cô không biết nên dùng lời nào để hình dung cảm giác lúc này, thân thể cô căng thẳng như chỉ cần một lực nhỏ cũng có thể đột nhiên đứt lìa, cô như bị ném lên một thiên đường vui vẻ nào đó…

“A…” Cô thét lên, dưới bụng mạnh liệt co rút, toàn thân run rẩy, lần đầu tiên đạt tới cao trào.

“Bảo bối…” Thi Gia Phong lẩm bẩm, đôi môi đang ở trên hoa tâm của cô hút mạnh, nếm hương vị động tình của cô, khiến cô cảm nhận được hương vị đạt tới cao trào, sau đó, anh di chuyển lên trên, đôi môi lại lần nữa đặt lên môi cô, đầu lưỡi thăm dò vào trong, lại tiếp tục trêu chọc cái lưỡi nhỏ nhắn của cô, nam tính dưới bụng đã trướng đau không chịu nổi, vẫn còn tiếp tục trêu chọc ái dịch chảy ra từ hoa tâm, nhẹ cọ xát.

Không bao lâu sau, Tang Văn Nhi cũng cảm thấy bụng dưới vô cùng nóng, một cỗ dục vọng nóng bỏng đang cố gắng xâm nhập vào trong thân thể cô, mà cảm giác theo từng đợt xâm nhập ngày càng rõ ràng, chỗ kín của cô cũng truyền đến cả giác đau nhói, cô kinh hãi mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt tràn ngập dục vọng.

Thi Gia Phong cũng nhìn thẳng vào mắt cô, nhưng vẫn không thấy được cô đang sợ hãi, vì anh còn chưa tỉnh táo, vẫn còn đang trong cơn mơ hồ, chỉ cảm thấy mình phải làm được bước này, hoàn toàn không chú ý việc cô có đau hay không, chỉ muốn xâm nhập vào thân thể cô.

Phần eo anh thẳng lên, cho đến lúc đụng phải chướng ngại trong cơ thể cô, anh dùng lực một chút, không do dự đâm vào tầng lá mỏng manh tiêu biểu cho sự ngây thơ, trong trắng của cô, hoàn toàn đoạt lấy cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, NamLyNguyet, VjcTrinh, alligator, antunhi, banhmikhet, bubenoluz, fumi, lunglinh16, meyil, phan thao, piggy lovly, thtrungkuti, trạch mỗ
Có bài mới 19.11.2014, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


“A…” Tang Văn Nhi đau lên kêu thành tiếng, nước mắt chảy ra, toàn thân cô cứng ngắc, bụng run lên.

“Đau quá…” Ánh mắt rưng rưng tố cáo anh, nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt tràn ngập dục vọng của Thi Gia Phong, cô cũng biết cô không thể cầu mong anh có thể thương tiếc mình, anh dùng tiền mua cô tới, cô không đáng để anh phải đối xử dịu dàng.d

Tuy là vậy nhưng Thi Gia Phong vẫn cảm thấy cô rất chặt, anh không thể tiến thêm nửa bước, anh thở một cách nặng nề, bàn tay nhanh chóng dò xuống nơi hai người kết hợp, ngón tay thăm dò vào giữa đùi cô, chạm vào hoa hạch nhạy cảm, lại tạo nên một luồng sóng kích thích trong cơ thể cô.

“Ư…” Đau đớn từ từ giảm bớt, một cảm giác nóng rực kỳ lạ thay thế, cơ thể cô không tự giác ngọ nguậy.

Đôi lông mày của cô khẽ giãn ra, thân thể cô khẽ động khiến kiên nhẫn của Thi Gia Phong hoàn toàn tan rã, anh không nhịn được nữa, cũng không quan tâm cô kịp thích ứng hay không, bắt đầu di chuyển trong cơ thể cô.

“A…” Di chuyển này của anh khiến Tang Văn Nhi đau đớn, nhưng một cảm giác tê ngứa xa lạ cũng đồng thời truyền đến, khiến nhiệt độ trong cơ thể cô tăng vọt, khuếch tán, cô rên rỉ, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ và sức lực của thân thể anh đang ở trong mình.

Thi Gia Phong thở gấp, hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, lại không ngừng trượt xuống cơ thể mềm mại của cô, động tác ra vào cơ thể cô ngày càng nhanh hơn, sau mỗi một lần rút ra, anh lại dùng sức chạy nước rút đâm sâu vào.

“A… ưm…” Nhiệt độ trong cơ thể tăng vọt, cảm giác sảng khoái từ từ bao trùm đau đớn, Tang Văn Nhi không nhịn được ưỡn người lên đón lấy ma sát của anh, miệng bật ra những tiếng rên rỉ mất hồn.

Khoái cảm mãnh kiệt khiến Thi Gia Phong tiếp tục tăng tốc, dũng đạo nhỏ hẹp của cô mang lại cho anh cảm giác mất hồn, khiến dục vọng của anh ngày càng dâng cao, không còn bất kỳ tự chủ nào, ánh mắt anh nhiệt liệt nhìn chăm chú vào khuôn mặt từ từ chìm vào bể dục của cô, mà khuôn mặt đó dần đỏ lên, dục vọng sưng lên ma sát với tiểu huyệt trơn ướt, lửa dục đói khát liên tục rút ra đâm vào muốn được thỏa mãn.

Thi Gia Phong ngày càng kích động, tốc độ tăng nhanh, cơ thể liên tục rút ra đâm vào, động tác ngày càng cuồng dã.

Khi anh đang mãnh liệt tiến công, Tang Văn Nhi đột nhiên thét lên, lại một lần nữa đạt được vui sướng tột cùng.

Thi Gia Phong vừa kéo ra, cảm giác được tiểu huyệt của cô co rút mang đến kích thích mãnh liệt, anh lại tăng nhanh động tác rút ra đâm vào, càng lúc càng mạnh mẽ, cho đến lần rút ra đâm vào cuối cùng, anh đi thẳng vào nơi sâu nhất của cô, phóng thả toàn bộ tinh hoa của chính mình…

Kích tình qua đi, vì say rượu và thể lực tiêu hao quá độ, Thi Gia Phong mệt mỏi nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Mà Tang Văn Nhi yên lặng đứng lên đi vào nhà tắm, sau khi mặc quần áo vào, cô ngồi xuống bên giường, nhìn khuôn mặt đẹp trai của người đàn ông trước mặt, cả đời này cô cũng không thể quên anh! Đây là người đàn ông để cô trải nghiệm được thứ tình yêu đẹp nhất thế giới, mặc dù cô không nhận ra anh, cũng không biết tên anh, nhưng cô biết, ấn tượng đầu tiên của cô về người đàn ông này rất tốt.

Nói cô vì phát sinh tình một đêm với anh mà sinh ra tình cảm thì còn một khoảng cách, cô không yêu anh, nhưng cảm thấy anh là một người đàn ông đáng để yêu, mặc dù không biết người phụ nữ trong miệng anh là ai, nhưng cô đoán người đó đã rời bỏ anh, anh mới đau lòng như vậy, vậy anh đúng là một người đàn ông chung tình!

Bàn tay của Tang Văn Nhi vuốt ve gò má của Thi Gia Phong, qua tối này, hai người họ sẽ không cò bất kỳ liên quan gì đến nhau, cũng sẽ không gặp lại, cũng sẽ không vì chút cảm tình này của cô mà phát triển sâu hơn.

Nghĩ tới đây, cô lại cảm thấy không nỡ, tối nay, cô mất rất nhiều, nhưng mặc kệ mất cái gì, cô cũng không hối hận, cô chỉ không biết nếu Thi Gia Phong tỉnh lại, có thể hối hận vì những gì đã qua không? Cho nên cô phải rời đi trước khi anh tỉnh lại! Như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người.

Tang Văn Nhi lại liếc nhìn khuôn mặt đep trai của Thi Gia Phong lần nữa, anh cho cô ký ức tốt đẹp, cô sẽ luôn nhớ.

Mười năm sau...

Tang Văn Nhi đưa con trai Tang Tuấn về đã lập tức muốn đưa nó vào phòng làm bài tập, nhưng lại bị đôi mắt lanh lợi của Thi lão phu nhân nhìn thấy. "Tiếu Tuấn, lại đây với bà nội nào!" Bà hô lên.

Tang Tuấn rất nghe lời, đầu tiên là nhìn mẹ mình một chút, muốn xác định cô có đồng ý không, mới dám đi tới, thấy Tang Văn Nhi gật đầu, Tang Tuấn lập tức chạy như bay vào trong ngực bà. "Bà nội!"

"Thật biết nghe lời, hôm nay bà nội có kẹo cho con, nhưng con chỉ được ăn một cái, nếu không sẽ bị sâu răng!" Bà Thi lấy một viên kẹo trong túi ra.

"Vâng! Tiểu Tuấn rất biết nghe lời." Tang Tuấn thèm thuồng nhìn viên kẹo.

Tang Văn Nhi đi lại bên cạnh bà. "Phu nhân, nếu tiếp tục như vậy, nó sẽ bị người làm hư đó."

"Mặc kệ! Dù sao ta cũng thích Tiểu Tuấn." Bà che chở Tiểu Tuấn.

Nhìn con trai và lão phu nhân hợp ý nhau như vậy, Tang Văn Nhi cũng thấy vui, dù sao con trai cũng là người thân duy nhất của cô, mười năm trước, sau đêm đó, cô dùng tấm chi phiếu đó trả nợ cho công ty, cô rất may mắn, chỉ một tấm chi phiếu đã giải quyết được hết tất cả.

Sau đó, cô về quê của mẹ mình, vốn muốn đi làm kiếm tiền, nhưng lại phát hiện mình mang thai.... Cô mang thai đứa bé của người đàn ông đó!

Thế giới của Tang Văn Nhi lại lần nữa lâm vào bóng tối, chưa bao giờ nghĩ tới chỉ một lần sẽ mang thai, nhưng rất dễ nhận thấy, cô đã "may mắn" như vậy, cô không dám bỏ đứa bé, không phải vì cô không nỡ mà cô sợ!

Cuối cùng, Tang Văn Nhi sinh đứa bé ra, nhưng chỉ với tiền lương ít ỏi của mình cô không có năng lực để nuôi Tang Tuấn, không lâu sau đó, con cô ngã bệnh, cô cảm thấy mình không còn chút hi vọng nào.

Sau đó cô lại gặp lão phu nhân!

Lúc bà đến bện viện khám bệnh thì nhìn thấy cô đang ngồi ở một góc khóc nức nở, lập tức đi tới bên cạnh cô, nhìn đứa bé trong ngực, hỏi cô đã xảy ra chuyện gì?

Lúc vừa bắt đầu, Tang Văn Nhi còn không muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được vẻ hiền lành của bà, chỉ có thể nói ra tình hình của thằng bé, bà đã không nói hai lời lập tức đưa tiền để cô chữa bệnh cho thằng bé, còn cho cô đên nhà bà làm giúp việc chăm sóc cuộc sống thường ngày của bà.

Tang Văn Nhi vô cùng cảm kích, lại không biết nói gì với bà, sau đó cô chữa bệnh cho Tang Tuấn, cuộc sống hiện tại cũng vô cùng yên bình, cô cảm thấy nếu cuộc sống tiếp tục như vậy thì thật tốt.

Bà Thi cười nhìn Tang Văn Nhi, "Văn Nhi, phòng của Nhị thiếu gia đã chuẩn bị xong chưa?"

"Rồi ạ! Dì Lý đã thu dọn xong."

Bà gật đầu vô cùng vui vẻ. "Vậy thì tốt! Thằng nhóc này cuối cùng cũng trở về rồi, ngay cả lúc anh trai nó kết hôn cũng không về, không biết nó làm gì ở nước ngoài nữa! A, đúng rồi! Con đã báo cho gia đình của Gia Diệp chưa? Tối nay bọn nó có thể về không?"

Tang Văn Nhi biết bà rất yêu hai đứa con trai, đặc biệt là con trai thứ hai của mình, cô nhẹ nhàng gật đầu. "Con đã thông báo rồi, cô chủ nói sẽ về nhà trước bữa tối!"

"Ừm! Tốt lắm!' Bà lại vui mừng gật đầu lần nữa.

Năm đó, khi cô vào đây làm việc, cô mơ hồ cảm thấy Thi Gia Diệp rất giống người đàn ông đó, nhưng lại phát hiện anh ta không phải, dĩ nhiên cô cũng không hi vọng đó là anh ta!

"Phu nhân, con mang Tiểu Tuấn vào phòng làm bài tập trước! Nhị thiếu gia cũng sắp về rồi, không nên để Tiểu Tuấn làm phiền mọi người!" Tang Văn nhi nắm lấy tay Tang Tuấn.

Thi lão phu nhân tính trẻ con oán trách. "Nói gì vậy, sao Tiểu Tuấn lại làm phiền được chứ? Ta đã muốn nhận Tiểu Tuấn làm cháu nuôi, con lại không chịu!"

Dĩ nhiên không được! Cô và Tiểu Tuấn chỉ là người làm của bà, không thể làm như vậy được!

"Phu nhân..." Tang Văn Nhi khổ sở nhìn bà.

"Được được được! Không nói nữa! Để cho nó đi làm bài tập đi!" Bà không ngại nói, sau đó lại cúi đầu xuống nói với Tiểu Tuấn. "Con nhanh đi làm bài tập đi! Buổi tối ăn chúng với bọn ta!"

"Phu nhân..." Sao có thể như vậy được? Tang Tuấn cùng lắm chỉ là con trai của giúp việc nhà bọn họ, sao có thể ăn cơm với chủ nhân đây?

"Đừng nói nữa, ta đã nói rồi, cháu không muốn ăn thì không sao, nhưng đứa bé muốn ăn!" Bà lườm cô một cái.

Tang Văn Nhi cũng hết cách rồi, chỉ có thể tạm thời thỏa hiệp, dù sao lát nữa không cho Tang Tuấn ra khỏi phòng là được rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, NamLyNguyet, alligator, antunhi, banhmikhet, fumi, meyil, thtrungkuti, trạch mỗ
Có bài mới 07.12.2014, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2014, 10:30
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5353 lần
Điểm: 24.99
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mười năm sau giành em về - Diệp Tinh - Điểm: 82
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2

Editor: Pang Pang

Thi Gia Phong ôm bạn gái mới dễ thương về nhà, đây là người phụ nữ anh gặp ở San Francisco, mặc dù mới quen biết có mấy ngày trước khi về nhà nhưng Thi Gia Phong vẫn quyết định dẫn theo cô cùng về, cũng không phải vì anh yêu người phụ nữ này đến mức có thể quyết định kết hôn nhanh chóng, mà chỉ đơn giản là để anh khỏi bị mẹ mình bức hôn.

“Anh yêu, anh thật sự muốn giới thiệu em cho mẹ anh biết sao?” Nhạc Âm không che giấu được hưng phấn nói.

Khóe miệng Thi Gia Phong giương lên. “Dĩ nhiên! Anh luôn luôn giữ lời.” Chỉ đơn giản là giới thiệu mà thôi, không có dụng ý khác.

Đã bao lâu anh không gặp mẹ? Hình như cũng được mười năm rồi! Thật ra thì anh cũng không muốn trở về, không muốn nhìn thấy người phụ nữ vô cùng chướng mắt đó.

Nhưng đã kéo dài đến bây giờ, không về thì không được, lễ mừng thọ 60 của mẹ, anh nhất định phải trở về, vừa bước vào nhà họ Thi, anh lập tức nhìn thấy mẹ mình đang đứng chờ ở cửa ra vào.

“Mẹ!” Thi Gia Phong cười tiến lên ôm bà Thi.

Bà Thi cũng hài lòng ôm lấy anh, mười năm không gặp, đứa con này còn nhớ bà sao? Trên mặt bà đầy nước mắt nói: “Thằng nhóc này, con còn biết đường về sao?”

Thi Gia Phong cười hì hì. “Dĩ nhiên là biết! Mẹ đang ở nhà chờ con mà!”

“Biết là tốt rồi! Lại có thể để cho bà già này đợi mười năm!”

“Được rồi, mẹ, giới thiệu với mẹ, đây là Nhạc Âm.” Thi Gia Phong giới thiệu.

Lúc này bà Thi mới chú ý đến người phụ nữ đi bên cạnh Thi Gia Phong, không ngờ anh lại dẫn một người phụ nữ về nhà, bà nhìn người tên là Nhạc Âm, trông cô ta cũng không tệ, nhưng ánh mắt hồ mị lại khiến bà rất không hài lòng.

“Chào bà! Phu nhân!” Nhạc Âm ngọt ngào nói.

“Chào cô!” Sau khi chào lại cô, bà Thi lập tức quay đầu kéo Thi Gia Phong vào nhà, muốn nhìn kỹ con trai út của mình một chút.

“Con nói xem, những năm này con ở bên ngoài làm gì? Tại sao lại không chịu về nhà?” Bà Thi chỉ trích.

“Thi Gia Phong tươi cười nói: “Còn không phải vì con muốn xây dựng sự nghiệp sao? Hiện tại con đạt được một chút thành tựu, đương nhiên muốn về gặp mẹ rồi!”

“Lời của con vẫn không đủ để mẹ tin tưởng, có phải bên ngoài có nhiều mỹ nữ, cho nên vẫn không chịu về nhà?” Bà Thi vẫn luôn theo dõi công việc của con trai út ở nước ngoài, bất kể là sự nghiệp hay đời sống tình cảm, đều vô cùng ‘xuất sắc’! Không ngừng có những bài báo viết về anh, bà có thể không biết không? “Mẹ, mẹ xem con trai mẹ là hạng người như vậy sao? Người phụ nữ con thích nhất là mẹ mà!” Thi Gia Phong dịu dàng nói.

Tang Văn Nhi giúp Tang Tuấn làm bài tập xong liền đi ra ngoài, nhưng Thi Gia Phong đưa lưng về phía Tang Văn Nhi nên không thấy cô, mà cô cũng không thấy bộ dạng của Thi Gia Phong.

Bà Thi nhìn thấy Tang Văn Nhi, liền hỏi: “Tiểu Tuấn đâu? Đã làm xong bài tập chưa?”

“Dạ! Đã làm xong rồi, thằng nhóc đang ở trong phòng đọc sách!” Tang Văn Nhi trả lời.

Lúc này, thấy Thi Gia Phong quay đầu lại, cô vội vàng chào hỏi anh, nhưng đột nhiên phát hiện người đàn ông trước mắt rất quen thuộc.

Tang Văn Nhi kinh ngạc phát hiện, người đàn ông trước mắt không phải là Charles cô gặp ở San Francisco sao? Anh lại là con trai của bà Thi! Khiếp sợ? không cách nào hình dung tâm trạng Tang Văn Nhi lúc này, chưa bao giờ cô nghĩ tới chuyện gặp lại anh ở chỗ này, cô cho là đời này sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Thi Gia Phong nhíu mày, người phụ nữ này là ai? Sao vừa thấy anh lại giống như đang nhìn thấy quỷ vậy?

“Văn Nhi, sao vậy?

Tang Văn Nhi không biết phải làm sao, nét mặt Thi Gia Phong bây giờ là có ý gì? Chẳng lẽ anh nhận ra cô? Nhưng đã mười năm, lúc đó anh say rượu, sao có thể nhớ rõ cô? Vì cô còn tỉnh táo nên mới nhớ anh, dù ấn tượng của cô cũng cũng mơ hồ, nhưng đại khái vẫn nhớ rõ diện mạo của anh.

Tang Văn Nhi làm việc ở đây cũng gần được chín năm, lại chưa từng bước vào phòng của Thi Gia Phong, cũng không biết đây là nhà anh, hơn nữa dù bình thường bà Thi hay xem tạp chí, người trong hình cũng rất giống với đại thiếu gia, nhưng cô cũng không thể ngờ người trải qua một đêm với mình 10 năm trước là Thi Gia Phong.

Không ngờ, hiện tại anh lại xuất hiện trước mặt cô, cô nên tin rằng Thi Gia Phong không phải người đàn ông đó sao? Rất dễ để nhận ra, cô không có cách nào để lừa gạt bản thân mình, vì anh đúng là người đang ông đó.

“Con… không có gì!” Tang Văn Nhi lúng túng nói.

“Cô ấy là ai vậy?” Thi Gia Phong tò mò hỏi.

Bà Thi mỉm cười nói. “Con bé là người chăm sóc mẹ, những năm qua con và anh con đều không có ở đây, đều do con bé chăm sóc mẹ, đi theo mẹ.”

Người giúp việc sao? Thi Gia Phong nhìn người phụ nữ trước mặt một cách cẩn thận, anh không có cảm giác gì quen thuộc với cô, phải nói là chưa từng thấy qua, nhưng những năm qua đúng là đã làm phiền cô chăm sóc bà, mới có thể khiến mẹ khỏe mạnh như vậy.

“Mẹ thích con trai con bé nhất, nhưng con bé lại không chịu cho mẹ nhận nó làm cháu nuôi.” Bà Thi vẫn còn suy nghĩ về vấn đề này.

Thi Gia Phong cười mỉm. “Mẹ muốn có cháu đích tôn, còn không bằng nói anh cả và chị dâu sinh cho một đứa, đứa bé nhà người khác sao có thể so với nhà mình được?”

Trước kia, Tang Văn Nhi không đồng ý, vì cô cảm giác mình không thể với cao, nhưng hiện tại mới phát hiện, thì ra Tang Tuấn chính là cháu ruột của bà Thi, lòng cô rối loạn rồi, không biết rốt cuộc mình nên làm gì? Nhìn phản ứng của anh thì có vẻ anh không nhận ra cô, cho nên cô nên tiếp tục giả vờ như không biết, không nói chuyện đứa bé cho anh sao?”

Nhưng Tang Văn Nhi không dám kết luận lung tung, nếu Thi Gia Phong chỉ giả vờ không biết cô thì sao?

“Hai người họ kết hôn lâu như vậy, ngay cả trứng cũng không ấp ra, cộng thêm việc đến bây giờ con cũng chưa kết hôn, điều này có thể trách mẹ không muốn bồng cháu sao?” Bà Thi đau lòng nói, hai đứa con này, không ai có thể khiến bà yên tâm.

Tang Văn Nhi nhìn bà Thi, đột nhiên cũng cảm thấy đau lòng, cô ở bên cạnh bà rất lâu, dĩ nhiên cũng biết khát vọng muốn bế cháu của bà, nhưng đúng là điều đó rất khó đạt được.

“Được rồi! Mẹ, mẹ gọi con về không phải chỉ vì nói chuyện này chứ? Mẹ phải biết con không có hứng thú nào với việc đó.” Thi Gia Phong cảm giác sẽ không có ngày anh kết hôn, hôn nay mang Nhạc Âm về đây, cũng chỉ làm dáng một chút mà thôi, nhưng anh nhìn ra được, mẹ anh cũng không thích Nhạc Âm.

Bà Thi cũng biết Thi Gia Phong không thích nghe lời mình nói, cho nên cũng bỏ qua không nói lại nữa.

“Bà chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong, nhưng vợ chồng cậu cả vẫn chưa về, có nên ăn cơm trước không?” Tang Văn Nhi nhìn vào phòng bếp một lúc mới hỏi.

“Không đợi, đến lúc cần bọn nó sẽ qua?” Bà Thi tức giận, buồn bã đi về phía bàn ăn.

Thi Gia Phong đi tới bên cạnh Tang Văn Nhi. “Anh cả rất ít khi ăn cơm với mẹ sao?”

“Vâng, cậu chủ!” Tang Văn Nhi cúi đầu trả lời.

Thi Gia Phong cũng cảm thấy bất đắc dĩ, không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng rất dễ nhận ra mẹ mình không vui, nhưng cũng may, lúc cả nhà chuẩn bị dùng cơm, gia đình Thi Gia Diệp cũng chạy đến.

Tang Văn Nhi chú ý thấy, lúc Thi Gia Phong nhìn thấy hai người này, biểu tình hơi kỳ quái, không giống tính tình cợt nhả vừa rồi, ngược lại có phần lúng túng, tại sao? Vì Thi Gia Diệp và Lương Tiểu Tuyền sao? Tiểu Tuyền? Cô từng nghe qua cái tên này từ miệng anh, mười năm trước, người phụ nữ rất quan trọng với anh là Lương Tiểu Tuyền? Vợ của anh trai anh? Thì ra anh yêu người không nên yêu, mới có thể đau lòng như vậy.

“Gia Phong, đã lâu không gặp!” Lương Tiểu tuyền ngồi bên cạnh chồng mình, mỉm cười hỏi thăm.

“Đúng vậy, chị dâu, chúng ta không gặp nhau cũng gần mười năm rồi.” Thi Gia Phong khôi phục bộ dạng bất cần.

Lương Tiểu Tuyền không phát hiện Thi Gia Phong có gì khác biệt, chỉ mười năm không gặp, quả thật trưởng thành hơn nhiều, hơn nữa cũng có phong vị của đàn ông thành đạt.

Thi Gia Diệp nhìn sang người phụ nữ bên cạnh anh. “Cô gái này là bạn gái em sao? Là nguyên nhân khiến em chịu về nhà? Không phải đã xác định rồi, nên mới đưa vợ tương lai về cho mẹ xem?”

Thi Gia Phong chỉ cười không nói, Nhạc Âm ngồi bên cạnh anh nghe Thi Gia Diệp nói vậy, mà Thi Gia Phong vẫn không trả lời, quả thật vui vẻ đến chết rồi, không ngờ mình lại có thể leo vào ngôi nhà như vậy.

Tang Văn Nhi bưng các món ăn lên, mặc dù cô không muốn đi tới bên cạnh Thi Gia Phong, rót rượu cho anh, nhưng cuối cùng vẫn phải đi tới, dù sao cô cũng chỉ là người giúp việc.

“Tiểu Tuyền, ngày mai con đi đến bệnh viện với mẹ một chuyến đi!” Bà Thi nói.

Mọi người vội nhìn về phía bà. “Sao vậy? Thân thể mẹ không thoải mái sao?”

Từ lúc bắt đầu, bà Thi vẫn rất bực mình. “Mẹ thấy mẹ bị bệnh tức giận, cỗ tức giận trong lòng làm thế nào cũng không thể áp xuống được!”

Ba người lập tức hiểu rõ vấn đề, sau khi nhìn nhau một lúc, cũng im lặng không nói.

“Thôi, trông cậy vào mấy đứa cũng không có ích lợi gì.” Bà cũng không muốn nói gì thêm với mấy đứa trẻ này, quay đầu nói với Tang Văn Nhi. “Tiểu Tuấn đâu? Không phải nói muốn ăn cơm cùng nhau sao? Con đi gọi nó đi.”

Tang Văn Nhi khổ sở nói. “Đừng mà, phu nhân, nó vẫn còn đang đọc sách, bây giờ cũng không đói, mọi người ăn trước đi.”

Bà Thi lườm cô một lát rồi nói: “Hiện tại ngay cả con cũng dám cự tuyệt ta?”

Nghe được câu này, Tang Văn Nhi chỉ có thể nghe lời mang Tang Tuấn ra khỏi phòng, cô không khỏi có chút lo lắng, mặc dù Tang Tuấn rất giống cô, nhưng dù sao nó vẫn là con trai của Thi Gia Phong, cô sợ anh sẽ nhìn ra đầu mối.

Tang Tuấn thấy trên bàn ăn nhiều người, nên cũng không dám đi nhanh lại, nhưng vẫn xấu hổ đi lại bên cạnh bà Thi. “Bà nội!”

“Ngoan! Tiểu Tuấn!” Bà Thi ý bảo con trái ngồi sang bên cạnh, để Tang Tuấn có thể ngồi cạnh mình.

“Mấy đứa không chịu cho mẹ một đứa cháu trai, vậy mẹ sẽ nhân Tiểu Tuấn làm cháu mẹ.” Trước kia bà Thi cũng từng nói qua, nhưng nói ra điều này trước mặt mọi người, thì vẫn là lần đầu tiên.

Thi Gia Phong và Thi Gia Diệp có chút bận tâm, dù sao đây cũng không phải máu mủ của nhà họ Thi, nếu Tang Văn Nhi ngoài ý muốn khiến mẹ mình vui vẻ, dựa vào điều này để được vào nhà họ thì thật phiền toái.

“Mẹ, như vậy không tốt đâu!” Thi Gia Phong nói. “Đứa nhỏ này không phải là máu mủ của nhà chúng ta, nếu như mẹ muốn đứa nhỏ này ở cùng mẹ thì không sao, nhưng có nhất thiết phải nhận nó là cháu mình không?”

Tang Tuấn đã mười tuổi rồi, dĩ nhiên hiểu được lời mọi người nói, lần đầu tiên cậu nhìn thấy Thi Gia Phong thì hơi ngạc nhiên, nhưng sau khi lời anh nói, lại cảm thấy không vui.

Đến Thi Gia Diệp cũng mở miệng khuyên can bà, nhưng bà Thi đã quyết định rõ ràng. “Không cần nói, mẹ đã quyết định, Tiểu Tuấn đã ở cạnh mẹ chín năm rồi, mẹ nhìn nó lớn lên, cũng giống như cháu ruột của mẹ vậy, không ai có thể ngăn cản mẹ, dù sao Văn Nhi cũng không có những người thân khác, ở nhà chúng ta để chăm sóc tốt cho mẹ cũng được.”

Tang Văn Nhi cảm động, hốc mắt hơi ẩm ướt, rất cảm kích nhìn bà, nếu là bình thường cô sẽ lập tức cự tuyệt, nhưng sau khi cô biết ba đứa bé là Thi Gia Phong, cô không có lý do gì để ngăn cản hai bà cháu được gặp nhau, huống hồ bà cũng luôn hi vọng được bồng cháu từ rất lâu rồi, vất vả lắm mới hoàn thành được tâm nguyện của bà, cô đương nhiên đồng ý với bà.

“Tiểu Tuấn, cháu muốn làm cháu trai bà không?” Bà Thi hỏi Tang Tuấn đang ăn cơm.

Tang Tuấn nhìn mọi người xung quanh một chút. “Nếu như mọi người không hi vọng, vậy cháu cũng không muốn trở thành cháu của bà, cháu không muốn mọi người gây gổ.”

Bà Thi nghe vậy, cảm thấy đứa nhỏ rất hiểu chuyện. “Được được được! Bà nội không gây gổ với bọn họ, cháu là cháu trai của bà, bà nội quyết định rồi, cháu không thể cự tuyệt.”

Tang Tuấn nhìn về phía Tang Văn Nhi, thật ra thì đối với cậu mà nói, những điều đó cũng không phải điều quan trọng nhất, quan trọng là Tang Văn Nhi có đồng ý hay không.

“Phu nhân, Tiểu Tuấn sẽ luôn ở bên cạnh người, cũng sẽ gọi người là bà nội, nhưng làm cháu người, cũng không thích hợp.” Tang Văn Nhi không hi vọng mọi người coi cô là người phụ nữ ham hư vinh, cho nên cô nghĩ vẫn nên xuống tay với bà Thi, xem xem có thể cự tuyệt chuyện này không.

“Được rồi, đứng nói nữa, ta đã quyết định!” Bà Thi không nói thêm lời nào, không ngừng gắp đồ ăn cho Tiểu Tuấn.

Mọi người cũng hết cách rồi, đành phải để mặc cho bà muốn làm gì thì làm.

Buổi tối, Tang Tuấn leo lên giường nhỏ, lúc chuẩn bị nghỉ ngơi, vẫn mở to mắt nhìn mẹ mình.

“Sao vậy?” Tang Văn Nhi ngồi xuống cạnh giường, hỏi cậu.

“Mẹ, hôm nay chú Gia Phong về nhà, con cảm thấy thật kỳ quái!” Tang Tuấn ôm hông Tang Văn Nhi nói.

Lòng Tang Văn Nhi chìm xuống, không lẽ Tang Tuấn nhận ra điều gì?

“Tại sao lại thấy kỳ quái?”

Tang Tuấn lắc đầu. “Không biết, dù sao khi con nghe lời chú ấy nói, con lập tức cảm thấy không thoải mái, cảm giác như chú ấy không thích con.”

Cô yên lặng, vuốt cái đầu nhỏ nhắn của cậu. “Không ai không thích con, tất cả mọi người trong nhà họ Thi đều rất thích con.”

“Nhưng con vẫn cảm giác như vậy!” Tang Tuấn muốn mẹ nhìn thẳng vào suy nghĩ của mình.

Cô thở dài hỏi: “Tiểu Tuấn thích chú Gia Phong sao? Hay là ghét chú ấy?”

Tang Tuấn suy nghĩ một chút, lại lắc lắc cái đầu nhỏ. “Không ghét, con cảm thấy chú ấy có gì đó rất thân thiết.”

Tay Tang Văn Nhi không tự chủ được run rẩy, đúng rồi! Đương nhiên là có cảm giác thân thiết, dù sao anh ta cũng là ba của Tang Tuấn.

“Được rồi, Tiểu Tuấn, con buồn ngủ không? Đừng nghĩ nhiều như vậy nữa!”

“Ừm!” Tang Tuấn vốn muốn ngủ nhưng vẫn mở mắt nói. “Vậy con có thể chơi với chú Gia Phong không?”

Dĩ nhiên Tang Văn Nhi không thể ngăn cản được chuyện hai người gặp nhau. “Nếu như chú ấy đồng ý chơi với con.”

“Được! Cảm ơn mẹ! Mẹ ngủ ngon!” Tang Tuấn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Sau khi Tang Văn Nhi hôn lên trán cậu, cũng không đi nghỉ ngơi, ngược lại cô ra khỏi phòng, đi đến phòng bếp.

Chuyện xảy ra hôm nay khiến cô có chút không tiếp thu nổi, năm đó cô nhất thời không đành lòng, khiến mình có một đứa con gần mười tuổi, cô cho rằng mình bị như vậy là quá lắm rồi, nhưng người đàn ông đó lại xuất hiện.

Cô không biết mình nên làm thế nào, nên nói với Thi Gai Phong, đó là con của anh sao? Nhưng cô sợ, chuyện đêm hôm đó, anh hắn đã quên hết rồi chứ? Nếu không, khi vừa nhìn thấy cô, anh cũng nên nhớ ra rồi, nhưng rất dễ nhìn ra, khi nhìn thấy cô, vẻ mặt anh không hề kinh ngạc, huống hồ đêm đó anh uống say, sao có thể nhớ rõ chuyện đó được?

Nhưng nếu một ngày cô còn chưa xác định được chuyện đó thì cô vẫn không an tâm! Cô sợ có người cướp bảo bối của cô đi, đó là người thân duy nhất của cô, cô đứng trước tủ lạnh, dần dần trở nên trầm tư, đến mức có người xuất hiện sau lưng cũng không biết.

Sau khi Thi Gia Phong và Nhạc Âm kích tình, cảm thấy hơi khát nước, lập tức xuống bếp tìm nước uống, không ngờ vừa bước vào lại thấy Tang Văn Nhi đang đứng ngơ ngác, không biết đang nghĩ gì, anh đi lại vỗ vào bả vai cô, khiến Tang Văn Nhi giật mình.

Tang Văn Nhi hoảng sợ, hồi hồn nhìn người vừa dọa mình, phát hiện là Thi Gia Phong. “Cậu hai?”

Thi Gia Phong mở tủ lạnh ra, cầm một lon nước nói. “Tại sao mỗi lần cô nhìn thấy tôi, vẻ mặt đều hoảng sợ như vậy?”

Tang Văn Nhi cúi đầu, không biết nên trả lời thế nào, vì đúng là mỗi lần cô nhìn thấy anh, cũng đều bị hù sợ.

Thi Gia Phong nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cảm thấy thật ra người phụ nữ này cũng không tệ lắm, cũng coi như dịu dàng, đó là lý do vì sao mẹ anh thích cô sao?

Anh đến gần cô, cúi đầu nhìn, nhất thời muốn trêu chọc cô. “Có phải vì tôi quá đẹp trai không?”

Khóe miệng Tang Văn Nhi co giật, sao anh lại có thể nói ra lời như vậy?

“Rất xin lỗi, không phải.”

Thi Gia Phong cũng không tiếp tục nữa, ngước lại mở miệng hỏi thăm. “Cô muốn nói chuyện với tôi một chút không?”

Tang Văn Nhi nhìn anh, không hiểu tại sao anh lại đưa ra yêu cầu này, nhưng nhìn thấy Thi Gia Phong đã ngồi trên bàn ăn chờ mình, cô chỉ có thể đi đến.

“Ngồi xuống đi! Hiện tại cô đã tan làm, không phải người giúp việc nhà chúng tôi!” Thi Gia Phong nói trước.

Tang Văn Nhi ngồi xuống, hai tay cầm cốc nước cũng không lên tiếng, chờ anh lên tiếng lần nữa. “Cô ở đây bao lâu rồi? Chồng cô đâu? Tại sao lại chỉ có hai mẹ con các cô?” Thi Gia Phong hỏi thăm, cũng không phải anh muốn nghe chuyện riêng tư của cô, mà là muốn biết lý do cô không phản đối chuyện con trai mình trở thành cháu của mẹ anh.

Tang Văn Nhi nhìn anh hồi lâu mới thốt ra một câu. “Tôi không kết hôn!”

Thi Gia Phong sửng sốt một chút, không ngờ cô lại có thể trả lời như vậy.

“Năm đó, một mình tôi mang theo Tiểu Tuấn vừa sinh ra không bao lâu đến bệnh viện khám bệnh, nhưng trong người lại không có đồng nào, không có cách nào để chữa trị cho nó, là bà Thi giúp đỡ tôi, sau đó tôi lại đến nhà này để chăm sóc bà.” Trong lúc nói chuyện, Tang Văn Nhi cũng không mang theo cảm xúc gì quá lớn, cố gắng giấu diếm tâm trạng, không muốn Thi Gia Phong nhìn ra tâm tình thấp thỏm của mình.

Thi Gia Phong đột nhiên như hiểu ra, tại sao người phụ nữ trước mắt lại nhận được nhiều sự yêu thương từ mẹ mình như vậy, trên người cô mang một loại hơi thở khiến người ta đồng tình? Mặc dù thân thế của cô rất đáng thương, nhưng ngoài mặt lại ngụy trang, không dễ dàng cúi đầu trước người khác.

“Xin lỗi, tôi thật sự không cố ý hỏi cô như vậy, tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút mà thôi.” Thi Gia Phong nhận lỗi với cô.

“Không sao, tôi biết các anh đang nghĩ gì, mấy người đều sợ tôi mơ ước tài sản của phu nhân, cho là tôi sẽ dùng con trai mình để lừa gạt bà! Nếu như mọi người thật sự cảm thấy phiền phức, vậy tôi lập tức mang Tiểu Tuấn rời khỏi đây." Tang Văn Nhi cũng không muốn trở thành tội nhân.

Thi Gia Phong đột nhiên lắc đầu cười. "Tôi không có ý muốn hai người rời đi, tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút, tại sao mẹ tôi lại che chở cho mẹ con hai người như vậy mà thôi."

"Xem cách ăn nói của cô, xuất thân trước kia của cô phải rất trong sạch mới đúng, tại sao lại biến thành như vậy? Vì người đàn ông đó sao?" Không biết vì sao, Thi Gia Phong rất muốn hiểu người phụ nữ trước mắt nhiều hơn một chút, rất muốn biết những chuyện liên quan đến cô.

Tang Văn Nhi chỉ cau mày nhìn anh, tại sao anh lại muốn biết những thứ này?

"Không muốn nói sao?"

"Ừ, anh không nên hỏi nữa." Tính cách Tang Văn Nhi cứng rắn, nếu không thì việc bà Thi muốn nhận con trai cô làm cháu trai nhiều năm như vậy tại sao đến bây giờ vẫn không thành công? Tang Văn Nhi hồi tưởng lại tất cả chuyện năm đó, nếu không phải là Thi Gia Phong, có lẽ đến bây giờ cô cũng không thể rời khỏi nơi không có gì tốt đẹp đó.

Thi Gia Phong nhìn bộ dạng như không muốn nói của cô, nhẹ nhàng đụng vào cốc cô. "Ok, vấn đề này đã kết thúc, tôi đã hiểu được một chút, cũng hiểu được suy nghĩ của mẹ tôi, chuyện của Tiểu Tuân, tôi tán thành không quan tâm tương lai như thế nào, Tiểu Tuấn coi như là người của nhà họ Thi chúng tôi."

Vấn đề là anh chỉ hiểu lý do tại sao cô ở lại nhà họ Thi mà thôi, mà không phải là con người cô, cô nhất định phải luôn nhắc nhở mình, vậy cũng coi như để Tiểu Tuấn nhận tổ quy tông đi! Nhưng cô vẫn không có cách nào nói cho Tang Tuấn, Thi Gia Phong là ba của nó.

"Vậy.... đến lượt tôi hỏi anh một vấn đề, được không?" Tang Văn Nhi hỏi.

Thi Gia Phong nhíu mày, cô gái nhỏ này muốn hỏi mình vấn đề gì?

"Được, cô hỏi đi!" Thi Gia Phong muốn xem xem cô muốn hỏi điều gì.

Tang Văn Nhi cũng không xác định được, mình hỏi như vậy, có thể khiến anh tức giận hay không, nhưng nhìn bộ dạng bất cần của anh hôm nay, có lẽ sẽ không tức giận. "Tại sao anh lại ở nước ngoài lâu như vậy mà không về nhà?"

Thi Gia Phong nhìn cô, không trả lời ngay, thật lâu mới nói, "Tại sao lại muốn biết? Là mẹ tôi tò mò vấn đề này, nên muốn cô đến hỏi tôi?"

"Không phải, đây chỉ là điều tự tôi muốn hỏi, dù sao mấy năm qua, tôi ở trong nhà họ Thi này, cũng chưa từng gặp anh." Nếu như Tang Văn Nhi sớm biết nơi này là nhà anh, có thể cô đã sớm rời đi.

Thi Gia Phong đột nhiên cười, chuyện này có thể chỉ có chính anh biết, sở dĩ anh ở lại San Francisco chỉ vì một người phụ nữ, một người phụ nữ anh không nhớ nổi diện mạo, anh không biết cô là ai, nhưng khẳng định hai người từng xảy ra quan hệ, hơn nữa cũng bắt đầu từ ngày đó, anh vẫn không ngừng nhớ cô. "Cô rất muốn biết nguyên nhân đúng không? Nhưng tôi lại không muốn nói cho cô biết!"

Mặt Tang Văn Nhi không thay đổi nhìn anh một chút rồi cúi đầu xuống, lầm tưởng trong lòng anh vẫn luôn nhớ Lương Tiểu Tuyền, cho nên mới không muốn trở về nhà đối mặt với mọi chuyện: "A, tôi biết rồi, vậy tôi có thể hỏi anh những vấn đề khác không?"

Thi Gia Phong nhún vai: "Dĩ nhiên có thể."

"Tại sao anh lại không kết hôn? Tại sao anh em hai người lại không chịu hoàn thành nguyện vọng của bà chủ, sinh một cậu nhóc cho bà?" Mặc dù Thi Gia Phong đã có đời sau, nhưng trừ cô ra, không một ai biết điều đó.

Thi Gia Phong vì câu hỏi của Tang Văn Nhi mà cười to không ngừng, nhưng vì bây giờ là nửa đêm, anh không thể làm gì khác hơn là đè nén âm lượng.

"Văn Nhi, cô nói xem tại sao những vấn đề của cô luôn là những thứ này? Như vậy rất khó để tôi không cho là cô không hỏi thăm thay mẹ tôi."

Văn Nhi? Đây là lần đầu tiên cô nghe Thi Gia Phong gọi mình như vậy, trong lòng cô nhất thời dâng lên cảm giác khác thường, nhưng cô vẫn mỉm cười nói. "Nếu như anh không muốn trả lời, vậy thì thôi đi, cứ cho rằng tôi chưa hỏi gì là được!"

Thi Gia Phong dĩ nhiên không muốn nói, nhưng vẫn tiết lộ một chút tin tức. "Nguyện vọng của mẹ tôi, tôi không cách nào thực hiện, vì tôi sẽ không kết hôn sinh con, tôi không thích trẻ con!"

Một câu nói như vậy, thân thể Tang Văn nhi run lên, Thi Gia Phong không thích trẻ con? Cho nên anh cũng không thích Tang Tuấn đúng không?

"A" hết sức che giấu nội tâm lo lắng, Tang Văn Nhi giả bộ hờ hững trả lời.

"Khuya lắm rồi, ngủ đi!" Thi Gia Phong duỗi cái lưng mệt mỏi, anh muốn nghỉ ngơi, vừa rồi anh cũng có một chút vận động mạnh với Nhạc Âm.

Trong lòng, Tang Văn Nhi liều chết thuyết phục chính mình, không nên coi trọng lời nói của anh, những thứ đó đều không liên quan đến cô, là chuyện của người khác.

Thi Gia Phong vỗ lên bả vai Tang Văn Nhi. "Ngủ ngon!"

Tang Văn Nhi nhìn theo bóng dáng của anh, cảm thấy anh đúng là một người đàn ông đáng ghét!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieunhung97 về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, NamLyNguyet, Nấm_langthang, alligator, antunhi, fumi, thtrungkuti, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ahihi_ihaha, anhlong1978, huong CT, Le Thanh, maigota13, maptiti, mozit, namilu, nhoxloxchox1010, tinhlinhnho, Trangxu_xu, Trương Vũ Như Ngọc và 138 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.