Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

 
Có bài mới 18.11.2014, 13:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 60/111) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60.

Editor: Linh.

Ngày vui của Thái tử điện hạ, Tiết U Nhiễm và Sở Lăng Húc cũng được mời. Bởi vì Quý Như Nhã chỉ là trắc phi, cho nên trực tiếp bị đưa đến hỉ phòng. Bái đường thành thân chỉ có hai người Tần Trạch Dật và Lạc Thấm Nhi.

Một mình một người ngồi trong phòng ở hậu viện, Tiết Tâm Lam khóc không thành tiếng. Hóa ra đây là nguyên nhân mấy ngày hôm nay hắn không đến nhìn nàng và hài tử. Không nghĩ tới người sau cùng ngồi lên vị Thái tử phi lại chính là Lạc Thấm Nhi. Đêm thất tịch kia, toàn bộ lực chú ý của nàng đều đặt ở trên người gây sự Quý Như Nhã, lại không ngờ đến Lạc Thấm Nhi vẫn mỉm cười đứng ở bên cạnh Trịnh Thiến mới là người thắng cuối cùng. Trai cò đấu nhau, ngư ông đắc lợi.

Đấu đến cuối cùng, nàng và Quý Như Nhã đều thua. Không đúng, chỉ có một mình nàng thua. Ít nhất Quý Như Nhã còn được một cái phân vị trắc phi. Mà nàng, cho dù mang thai long chủng lại như thế nào? Thái tử ca ca không đến nhìn nàng, cả phủ Thái tử không có người nào coi nàng, so với Tiết Vương phủ lại càng không bằng.

Thái tử phi được đưa vào hỉ phòng, tân lang thì ở lại ngoài hỉ đường. Chúng gia tân khách ngồi đầy, tràng diện dị thường náo nhiệt. Tiết U Nhiễm bị náo nhiệt làm cho có chút đau đầu, lập tức rời khỏi bữa tiệc đi ra ngoài hít thở không khí. Sở Lăng húc vốn định đi theo, lại bị Mạc Thần Viễn vẻ mặt mỉm cười ngăn lại. Nhìn Mạc tiểu Hầu gia ôn hòa, Sở Lăng Húc thầm than một hơi. Có chút oán khí dù sao cũng phải chấm dứt. Tôn quý như Tiểu hầu gia, không giở thủ đoạn đã là khó có được.

Nếu biết rời khỏi yến tiệc sẽ gặp phải Tần Trạch Dật, Tiết U Nhiễm tuyệt đối sẽ không rời khỏi Sở Lăng Húc nửa bước. Thấy Tần Trạch Dật vẻ mặt bi thương nhìn nàng, Tiết U Nhiễm thật sự rất muốn xoay người rời đi.

“U Nhiễm, hắn đối với muội tốt không?” Ở trước khi Tiết U Nhiễm xoay người, Tần Trạch Dật đã mở miệng.

Bị ánh mắt quyến luyến không rời của Tần Trạch Dật dọa sợ, Tiết U Nhiễm lùi về phía sau hai bước, nhẹ nhàng hành một cái lễ, cung kính nói: “Gặp qua Thái tử điện hạ. Phu quân đối U Nhiễm rất tốt.”

Hai chữ ‘phu quân’ tầng tầng lớp lớp nện vào trong tai Tần Trạch Dật. Thân thể dừng một chút, trong mắt Tần Trạch Dật đều là vùng vẫy cùng hối hận: “U Nhiễm, ủy khuất muội rồi.”

“Thái tử điện hạ sao lại nói như vậy? U Nhiễm cực kỳ thỏa mãn với cuộc sống hiện giờ. Sở gia rất tốt, phu quân cũng rất tốt. Nói ra, vẫn còn phải cảm ơn Thái tử điện hạ dụng tâm lương khổ. Chính bởi vì Thái tử điện hạ, U Nhiễm mới có thể có được người phu quân này.” Tươi cười trên mặt Tiết U Nhiễm chân thật mà rực rỡ, nhìn không ra một chút miễn cưỡng. Nàng là thật sự cảm kích Tần Trạch Dật giúp nàng tìm được Sở ngốc tử người phu quân này, thành toàn tâm nguyện lớn nhất sau khi sống lại của nàng.

“Phải không?” Nụ cười của Tiết U Nhiễm lọt vào trong mắt Tần Trạch Dật lại hết sức chói mắt. Tay để ở phía sau hung hăng nắm chặt, trái tim của Tần Trạch Dật không có biện pháp kìm nén đau đớn. Rõ ràng là nữ tử nên thuộc về hắn, trong nháy mắt lại biến thành thê tử của người khác. Tận mặt nhìn thấy nàng cười vì người khác, hắn lại chỉ có thể hối tiếc không thôi.

“Thái tử ca ca.” Đợi lâu không thấy Tần Trạch Dật đi ra, Tiết Tâm Lam cuối cùng nhịn không được đi qua tìm. Ai ngờ còn chưa đi vào đã nhìn thấy Thái tử ca ca của nàng vậy mà lại cùng Tiết U Nhiễm đứng chung một chỗ, Tiết Tâm Lam vội vàng lên tiếng gọi kéo lại lực chú ý của Thái tử ca ca.

“Sao nàng lại xuất hiện ở đây?” Đã từng nhu nhược làm người thương, vào khoảnh khắc biết nàng lừa gạt hắn đã sớm tan tác, mặt của Tần Trạch Dật nhất thời trầm xuống.

Đột nhiên nghe thấy giọng điệu lạnh như băng của Tần Trạch Dật, Tiết Tâm Lam sửng sốt, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên trả lời thế nào.

“U Nhiễm xin được cáo lui trước.” Không định tiếp tục ở lại chỗ này, Tiết U Nhiễm mặt không đổi sắc đối Tần Trạch Dật nói. Mặc kệ Tiết Tâm Lam cùng Tần Trạch Dật trong lúc đó xảy ra chuyện gì, đều đã cùng nàng không có quan hệ. Nàng nguyện xem diễn trò, nhưng cũng không nguyện chen chân, vẫn là sớm một chút tránh đi cho thỏa đáng.

“Từ từ. U Nhiễm, Thái tử ca ca còn có lời muốn nói với muội.” Trong mắt hiện lên lo lắng, giọng nói của Tần Trạch Dật trong nháy mắt chuyển thành mềm nhẹ. Lần này để U Nhiễm rời đi, lần sau gặp mặt còn không biết đến khi nào. Những lời trong lòng của hắn đã lắng đọng lâu lắm rồi, nếu lại không thổ lộ được với U Nhiễm, hắn sợ hắn sẽ điên mất.

“Thái tử ca ca...” Từ trong ngây người phản ứng kịp, Tiết Tâm Lam vội vàng tiến lên giữ chặt tay áo của Tần Trạch Dật, hoa lê đẫm mưa nhìn Tần Trạch Dật. Không thể để cho hắn đi tìm Tiết U Nhiễm, tuyệt đối không thể!

“Cút ngay!” Vô tình hất tay Tiết Tâm Lam ra, Tần Trạch Dật không chút che dấu sự chán ghét của mình. Sở dĩ vẫn để cho Tiết Tâm Lam ở lại phủ Thái tử, chỉ là vì không biết nên cùng mẫu hậu giải thích như thế nào. Hiện tại xem ra, Tiết Tâm Lam thật quá không biết trời cao đất dày rồi.

Sét đánh giữa trời quang, thế giới của Tiết Tâm Lam trong nháy mắt dày đặc mây đen. Thái tử ca ca bảo nàng cút ngay? Làm sao có thể? Nhất định là Tiết U Nhiễm, nhất định là Tiết U Nhiễm ở trước mặt Thái tử ca ca nói xấu nàng.

Nàng ta nói bậy, Thái tử ca ca mới có thể đột nhiên chán ghét nàng. Tất cả cừu hận trong lòng trào lên, Tiết Tâm Lam vẻ mặt hung dữ vọt về phía Tiết U Nhiễm.

Không nghĩ tới Tiết Tâm Lam sẽ đột nhiên vọt về phía mình, Tiết U Nhiễm căn cứ theo việc không liên quan tới mình mà không thể không ở lại xem diễn không khỏi bắt đầu tính toán nên né tránh phiền toái không cần thiết này như thế nào.

“Tiết Tâm Lam, đủ rồi! Muốn điên thì về phòng ngươi mà điên!” Mắt thấy Tiết Tâm Lam đã vọt tới trước mặt Tiết U Nhiễm, Tần Trạch Dật bắt lấy tay của Tiết Tâm Lam, mạnh mẽ hất ra, tức giận quát lớn.

“Điên? Thái tử ca ca, sao huynh có thể đối xử với ta như vậy?” Thất thần ngã ngồi trên mặt đất, nước mắt của Tiết Tâm Lam rốt cuộc không nén được chảy ra. Nàng cho rằng vào phủ Thái tử, là nàng có thể được đền bù ước nguyện. Nàng cho rằng sau khi Tiết U Nhiễm xuất giá sẽ không lại trở thành trở ngại của nàng, nàng cho rằng Thái tử ca ca có chân tình với mình. Không nghĩ tới toàn bộ chỉ là nàng si tâm vọng tưởng, cái gì cũng không có, cái gì cũng không phải. Nàng, vẫn chỉ là một thứ nữ hèn mọn có hai bàn tay trắng như cũ.

“U Nhiễm, ta đưa muội trở về.” Tần Trạch Dật không thèm nhìn tới Tiết Tâm Lam ngồi trên mặt đất, sắc mặt dịu đi nói với Tiết U Nhiễm đang có chút chấn kinh.

Tiết U Nhiễm quả thật là bị kinh sợ. Nàng vẫn cảm thấy Tần Trạch Dật đối Tiết Tâm Lam rất tốt, ít nhất là tốt hơn đối với nàng. Mã dĩ vãng quả thật là như thế. Chỉ là không nghĩ tới, kết cục hiện giờ của Tiết Tâm Lam lại thê lương như vậy.

Tần Trạch Dật đã biết chuyện bụng Tiết Tâm Lam không có hài tử rồi đúng không? Nhưng mà Tiết Tâm Lam, dường như còn chưa phát hiện ra. Nhìn Tiết Tâm Lam ngồi dưới đất ôm bụng thương tâm không thôi, Tiết U Nhiễm đột nhiên cảm thấy Tiết Tâm Lam thật ra cũng cực kì đáng thương.

“U Nhiễm?” Thấy Tiết U Nhiễm không nói lời nào chỉ sững sờ nhìn Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật lần thứ hai mở miệng. U Nhiễm trước kia cực kì chán ghét Tiết Tâm Lam, thậm chí để Tiết Tâm Lam quỳ ở hoa viên phía sau Vương phủ. Nhưng mà giờ khắc này, chẳng lẽ U Nhiễm đồng tình cho Tiết Tâm Lam rồi sao?

“Không phiền Thái tử điện hạ đại giá. U Nhiễm tự trở về là được.” Thu hồi tầm mắt, Tiết U Nhiễm xoay người rời đi. Cho dù cảm thấy Tiết Tâm Lam đáng thương, nàng cũng sẽ không mềm lòng. Kiếp trước, chuyện Tiết Tâm Lam làm với mẫu phi nàng, làm với Tiết Vương phủ, nàng tuyệt không tha thứ.

“U...” Lạnh lùng quét mắt nhìn Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật đi theo. Chỉ là, lời muốn nói ra miệng biến mất khi Tiết U Nhiễm chạy nhanh về phía bóng lưng của người kia. Chẳng biết từ lúc nào, Sở Lăng Húc đã ngạo nghễ đứng thẳng ở cách đó không xa.

“Phu quân đi ra ngoài tìm thiếp?” Nhìn thấy Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm giống như trút được gánh nặng, không chút do dự nhào đến.

Đưa tay tiếp được thân thể nhào qua của U U, Sở Lăng húc lo lắng một chút rồi nói: “Ừ. Lâu như vậy không thấy nàng trở về, liền đi qua nhìn xem. Không có việc gì chứ?”

Rúc vào trong ngực Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm lắc đầu, trái tim dần dần bình tĩnh trở lại. Chỉ cần có Sở ngốc tử ở đây, nàng không cần lo lắng gì hết.

“Sở đương gia.” Hai người ôm nhau ở trước mắt hắn quả thực là châm chọc to lớn cỡ nào, hai tay của Tần Trạch Dật hiện lên gân xanh. Cố gắng áp chế xúc động muốn đoạt lấy U Nhiễm, Tần Trạch Dật tận lực ổn định giọng điệu chào hỏi Sở Lăng Húc.

“Thái tử điện hạ.” Lãnh đạm gật đầu, trên mặt Sở Lăng Húc không nhìn ra bất luận cảm xúc nào. Cho dù Tần Trạch Dật là Thái tử cao cao tại thượng, ở trong mắt Sở Lăng Húc cũng chỉ là một danh hào mà thôi. Sở gia đường đường chính chính làm buôn bán, không sợ Tần Trạch Dật cậy thế bới móc. Huống chi, hiện tại Tần Trạch Dật có việc cầu Sở gia.

“Bản Thái tử cùng U Nhiễm lớn lên, tình cảm thâm hậu, người ngoài không thể so sánh. Mới vừa rồi ngoài ý muốn ngẫu nhiên gặp mặt, rất mừng rỡ liền cùng một chỗ tự ôn chuyện. Đang chuẩn bị tiễn U Nhiễm về, thì đụng tới Sở đương gia tới tìm người. Sở đương gia quả thật là trông coi U Nhiễm rất chặt.” Cười như không cười nhìn Sở Lăng Húc, thâm ý trong lời nói của Tần Trạch Dật hiện rất rõ.

Nghe được lời nói của Tần Trạch Dật, Tiết U Nhiễm hơi nhíu mày. Tìm cảm thâm hậu? Tự ôn chuyện? Ngày đại hỉ cùng nữ tử khác ngẫu nhiên gặp mặt ôn chuyện, lời giải thích này nghe thế nào cũng không nói nổi. Tần Trạch Dật đây là muốn chia rẽ tình cảm của nàng cùng Sở ngốc tử. Sinh lòng tức giận, Tiết U Nhiễm bất mãn chuẩn bị lên tiếng phản bác lại.

Trấn an vỗ vỗ lưng của Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc mặt không biến sắc nói: “Hôm nay là ngày đại hỉ của Thái tử điện hạ, rất bận rộn. Nếu muốn cùng phu nhân của tại hạ ôn chuyện, ngày sau lại tìm cơ hội đến Sở gia ngồi một chút.”

“Nhất định nhất định.” Thấy Sở Lăng Húc dường như cũng không thèm để ý, Tần Trạch Dật có cảm giác một quyền của mình đánh vào trên bông. Toàn bộ ức giận oán hận cũng bất mãn bị bắn trở về, làm hắn buồn bực mà lại bất đắc dĩ.

“Như vậy tất nhiên là tốt nhất. Nương tử, chúng ta đi trước thôi! Đại ca còn chờ vi phu trở về cùng huynh ấy uống thêm mấy chén đó!” Nhẹ nhàng ôm Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc lôi Tiết Kỳ Văn ra làm là chắn.

“Không chỉ Kỳ Văn, Sở đương gia cũng cùng bản Thái tử uống thêm mấy chén đi!” Nghe thấy Sở Lăng Húc dịu dàng gọi U Nhiễm là nương tử, lại thấy U Nhiễm dịu ngoan nhu thuận tựa vào trong lòng Sở Lăng Húc. Tần Trạch Dật vẻ mặt đầy sương, trong lời nói có khiêu khích khó phát hiện.

“Đại hôn của Thái tử điện hạ, vẫn là không nên uống rượu cho thỏa đáng.” Sở Lăng Húc cười cười, từ chối nói.

“Chính là bởi vì đại hôn mới muốn uống nhiều mấy chén, uống rượu gặp tri kỷ ngàn chén thiếu không phải sao?” Đối diện với Sở Lăng Húc thủy chung bình tĩnh, Tần Trạch Dật không thể không bình tĩnh ứng đối.

“Tại hạ cho rằng, Thái tử điện hạ lúc này càng nên phái người đến đưa Tiết nhị tiểu thư về phòng mới đúng.” Thấy Tiết Tâm Lam đứng dậy từ từ đi tới, Sở Lăng Húc chậm rãi nói.

Theo tầm mắt của Sở Lăng Húc quay đầu, trên mặt Tần Trạch Dật tràn đầy lúng túng. Tiết Tâm Lam đã vào phủ Thái tử, hắn không còn lập trường, càng không có tư cách tranh giành Tiết U Nhiễm với Sở Lăng Húc. Trận chiến này còn chưa đánh, hắn cũng đã thua rồi.

Không lại nhiều lời, Sở Lăng Húc nhanh nhẹn mang theo Tiết U Nhiễm rời đi. Để lại Tần Trạch Dật vẻ mặt phẫn hận, Tiết Tâm Lam điềm đạm đáng yêu.

“Sở ngốc tử, thiếp cùng hắn không phải...”Đi tới nơi Tần Trạch Dật không nhìn thấy, Tiết U Nhiễm kéo lại Sở Lăng Húc muốn giải thích.

“Ta biết.” Cười cười trấn an U U, trong lòng Sở Lăng Húc như gương sáng. Khi U U nhìn thấy hắn, vẻ mặt kinh hỉ và thả lỏng đã nói rõ toàn bộ, cho thấy rõ ràng là Tần Trạch Dật quấn lấy U U. Tần Trạch Dật rốt cuộc vẫn là hối hận. Đáng tiếc, trên đời này không có thuốc chữa hối hận. Cho dù Tần Trạch Dật đăng cơ làm Hoàng đế, chuyện tình khiến người dèm pha như đoạt thê của người khác hắn cũng không dám làm.

Mặc cho U U lôi kéo, trong mắt Sở Lăng Húc tràn đầy sát ý. Nếu như U U bị cướp đi, hắn cũng không dám cam đoan hắn có thể nhịn xuống xúc động huyết tẩy hoàng cung Tuyên quốc. Thân là các chủ Hàn Tinh Các, hắn có năng lực này. Huống chi lần đi Lăng quốc vừa rồi, thu hoạch ngoài ý muốn của hắn đủ để Tần Trạch Dật phải kiêng kị tám, chín phần.

Lời đồn đêm đại hôn của Thái tử, Thái tử điện hạ không vào phòng Thái tử phi, cũng không vào phòng Trắc phi, càng không vào phòng của thị thiếp, Thái tử điện hạ một mình vào thư phòng, mãi đến sáng sớm ngày thứ hai mới đi ra.

Nghe được tin tức đó, Tiết U Nhiễm mỉm cười. Nơi có người luôn không thiếu thị phi, ngay cả Thái tử điện hạ động phòng cũng phải bàn tán một chút. Thật không biết bản thân Tần Trạch Dật nghe được, sắc mặt sẽ có bao nhiêu khó coi.



Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 28.12.2015, 12:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.11.2014, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 60/111) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61.

Editor: Linh.

Mặc kệ Tần Trạch Dật có vào phòng Lạc Thấm Nhi hay không, Thái tử phi Lạc Thấm Nhi này cũng là vào Hoàng thất ngọc điệp. Thân là nữ chủ nhân của phủ Thái tử, sáng sớm ngày thứ hai Lạc Thấm Nhi ung dung cao quý ngồi ở chủ vị chờ đợi mọi người đến thỉnh an.

Thái tử trắc phi Quý Như Nhã mặt lộ vẻ mỉm cười, là người thứ nhất đến. Trong lòng dù lại có nhiều bất mãn, nhưng cũng không thể không tới thỉnh an. So sánh với những người khác, nàng càng tình nguyện thua trên tay Lạc Thấm Nhi.

Ngược lại có chút ngoài dự liệu khi Tiết Tâm Lam theo sau các thị thiếp khác đến thỉnh an. Sau khi Tiết Tâm Lam tiến vào phủ Thái tử, Tần Trạch Dật vẫn chưa có bất kì chỉ thị nào. Cũng chính là vì như vậy, nên địa vị của Tiết Tâm Lam ở phủ Thái tử thập phần xấu hổ. Hôm nay nàng không tự mời mà đến, làm người khác có thêm rất nhiều liên tưởng.

“Tâm Lam gặp qua Thái tử phi, gặp qua Trắc phi tỷ tỷ.” Tiết Tâm Lam mặc cung trang chân thành mà đến, dáng đứng uyển chuyển.

Lạc Thấm Nhi hé miệng cười, không nói câu nào. Quý Như Nhã cười lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Nếu Tiết Nhị tiểu thư muốn nhận tỷ tỷ, có thể trực tiếp đến Sở gia. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Ninh An công chúa đồng ý gặp ngươi.”

Tiết Tâm Lam nghe vậy, sắc mặt nhất thời trắng bệch, thân thể khẽ run. Trước mắt bao người, hai tay xoa bụng dưới chưa nhìn ra bất kì động tĩnh nào, cúi đầu không nói. Chỉ cần trong bụng có long chủng, dù nhiều vũ nhục hơn nữa cũng không có biện pháp đả kích tự tôn của nàng.

Bộ dáng nhận hết ủy khuất của Tiết Tâm Lam lọt vào trong mắt tất cả mọi người ở đây không thể nghi ngờ là trắng trợn tuyên chiến. Cảm thấy tức giận nhưng không thể không ngượng bộ, Quý Như Nhã cắn môi, quay đầu nhìn về phía Lạc Thấm Nhi. Thân Là Thái tử phi, nàng ta thật sự có thể rộng lượng như vậy? Mặc cho Tiết Tâm Lam kiêu ngạo?

“Thân thể của Tiết Nhị tiểu thư hình như có chút không khỏe, vẫn nên trở về phòng trước thôi!.” Trên mặt Lạc Thấm Nhi không nhìn ra một tia không thích, thản nhiên nói.

“Đã nhiều ngày nay thân thể Tâm Lam quả thật có chút không khỏe, xin được cáo lui trước.” Nghe thấy Lạc Thấm Nhi nói như vậy, Tiết Tâm Lam thuận theo lui ra. Nàng vốn chỉ là muốn đi qua, xuất hiện trước mặt Lạc Thấm Nhi mà thôi. Nàng có thai long chủng mặc dù không vượt qua được Lạc Thấm Nhi, nhưng cũng là không thể coi thường. Nếu như Lạc Thấm Nhi đủ thông minh, hẳn sẽ hiểu rõ nàng là một đồng minh tốt.

“Tỷ tỷ nói đúng. Tiết Nhị tiểu thư vẫn là nên trở về phòng mình nghỉ ngơi đi thôi! Vạn nhất không cẩn thận đụng chạm, thì không thể nói rõ ràng rồi.” Gắt gao trừng mắt nhìn cái bụng của Tiết Tâm Lam, Quý Như Nhã đùa cợt nói.

Tiết Tâm Lam không tiếp tục mở miệng, trên mặt mang theo nụ cười thích ý xoay người rời đi. Cho dù nàng chỉ là Tiết Nhị tiểu thư không danh không phận, các nàng cũng không có người dám động nàng. Trừ phi, các nàng muốn tự tìm đường chết.

Tiết Tâm Lam rời đi, sau đó các thị thiếp khác cũng cáo lui. Chỉ có Quý Như Nhã ở lại.

Quý Như Nhã hạ mặt, căm giận nói: “Tỷ tỷ mặc cho nàng ta làm càn sao? Không từ mà biệt, con trai trưởng nói như thế nào cũng không đến lượt nàng ta, kiếp sau đi!”

“Muội muội chờ một chút, đừng sốt ruột. Có thể sinh là phúc khí của nàng.” Nhẹ nhàng cười, Lạc Thấm Nhi không để ý lắm nói.

“Tỷ tỷ thật đúng là rộng lượng, nhưng ta không nuốt trôi khẩu khí này. Tiết Tâm Lam này, hừ!” Không chút che dấu mình bất mãn, Quý Như Nhã hạ quyết tâm cùng Thái tử phi Lạc Thấm Nhi đứng ở trên một sợi dây. Ít nhất vào lúc đối phó với Tiết Tâm Lam, hai nàng cần phải chung tay..

Liếc thấy ý đồ của Quý Như Nhã, Lạc Thấm Nhi bưng chén trà lên từ từ uống. Thân là Thái tử phi, nàng không cần đồng minh, chỉ cần quân cờ. Nếu như Quý Như Nhã đã tự động đưa lên cửa, nàng cũng không ngại mượn đao giết người. Có một số việc chỉ cần quan sát một chút là có thể được thu hoạch ngoài ý muốn. Sau khi Tiết Tâm Lam vào phủ Thái tử gặp đủ loại cảnh ngộ, làm cho nàng không thể không hoài nghi cái gọi là long chủng kia là thật hay giả. Nghe nói Tuệ cô bà vú của Thái tử điện hạ đang hầu hạ Tiết Tâm Lam, nhưng vừa rồi lại không có đi theo. Có lẽ, trong này thật sự có bí mật không thể cho ai biết.

Mặc dù Lạc Thấm Nhi không phụ họa, nhưng cũng không lên tiếng trách cứ, xem ra là ngầm đồng ý bày tỏ của nàng. Đạt được một trợ lực lớn, Quý Như Nhã bắt đầu cân nhắc xem nên làm cách nào để đuổi Tiết Tâm Lam ra khỏi phủ vĩnh viễn.

Tần Trạch Dật không có ý định để ý đến tranh đấu trong hậu viện. U Nhiễm đã gả cho người khác, Lạc Thấm Nhi ngồi lên vị Thái tử phi hắn không có lý do cự tuyệt. Nếu như Lạc Thấm Nhi không có năng lực ngồi lên vị trí này, hắn không ngại đổi người khác lên ngồi. Nghĩ đến thay người liền nghĩ đến U Nhiễm. Đêm qua trơ mắt nhìn U Nhiễm bị Sở Lăng Húc mang đi, cực sâu vô lực khiến hắn không có tâm tình vào phòng của bất kỳ nữ tử nào. Đêm đại hỉ trôi qua trong thư phòng lạnh băng, thật đúng là đáng buồn. U Nhiễm, đây là trừng phạt của muội cho ta sao?

Bởi vì phải đưa Lạc Thấm Nhi và Quý Như Nhã đến gặp mẫu hậu, Tần Trạch Dật cố nén không kiên nhẫn, vẻ mặt lạnh như băng đi ra khỏi tư phòng. Còn có Tiết Tâm Lam, mẫu hậu đặc biệt giao phó muốn gặp nàng ta. Trước đêm qua, Tần Trạch Dật vốn định tìm viện cớ thoái thác, giúp Tiết Tâm Lam tiếp tục bảo giữ bí mật. Nhưng mà hiện tại hắn không muốn nữa. Đêm qua nếu không phải Tiết Tâm Lam đột nhiên chạy tới quấy rối, thì hắn cùng U Nhiễm khẳng định còn có thể tiếp tục ở chung một chỗ. Nếu hắn nói tất cả lời trong lòng ra cho U Nhiễm biết, sự tình có lẽ sẽ khác đi. Nghĩ vậy, Tần Trạch Dật càng thêm căm hận Tiết Tâm Lam. Bên người mẫu hậu có nhiều tinh lão ma ma như vậy, Tiết Tâm Lam tự cầu nhiều phúc đi!

Không nói đến ma ma bên cạnh Hoàng hậu, sau khi hoàng hậu nhìn thấy Tiết Tâm Lam, vui sướng trong lòng dần dần chuyển sang nghi hoặc. Theo lý thuyết, bào thai trong bụng Tiết Tâm Lam chỉ có hai tháng, nhìn không ra cũng không sao. Nhưng mà hoàng hậu đã từng sinh con lại thủy chung cảm thấy Tiết Tâm Lam có chút không thích hợp.

“Tâm Lam đúng không? Thân thể của con mấy ngày nay có tốt không? Có muốn truyền Thái y qua phủ nhìn xem không?” Ý tứ hàm xúc không rõ nhìn thoáng qua ma ma bên cạnh, hoàng hậu ôn hòa hỏi.

“Khởi bẩm hoàng hậu nương nương, thân thể Tâm vẫn ổn. Thái y cũng từng đến xem qua, toàn bộ đều tốt.” Nghe được hoàng hậu nương nương ân cần hỏi thăm, Tiết Tâm Lam thụ sủng nhược kinh, vội vàng trả lời.

“Phải không?” Nhận được ánh mắt của ma ma, trên mặt hoàng hậu vẫn mang theo nụ cười như cũ, trong lòng lại vạn phần tức giận. Đây là có chuyện gì? Thái tử thế nhưng lại ngây ngốc bị một nữ nhân lừa? Thái tử bị lừa gạt còn dễ nói, có lẽ chỉ cần xử lý nữ nhân này là được. Nhưng mà mấy ngày trước đây bà đã nói chuyện này cho hoàng thượng biết, giờ chẳng khác nào giống tội khi quân! Nếu không phải Trưởng công chúa càng ngày càng được sủng ái, bà cũng sẽ không vội vã mượn long tôn để thu hút lực chú ý của hoàng thượng. Hiện tại phiền toái rồi...

Thấy Tiết Tâm Lam vừa tới đã cướp đi nổi bật, đưa tới sự quan tâm của Hoàng hậu nương nương, Quý Như Nhã oán hận liếc Tiết Tâm Lam. Sau khi nhìn thấy Tiết Tâm Lam không dấu vết đáp lại một ánh mắt đắc ý, lại càng hổn hển.

Tiết Tâm Lam, thù của ta và ngươi triệt để kết xuống từ lúc này. Chờ xem, để ta nhìn xem ngươi đến cùng có bao nhiêu bản lĩnh có thể bảo vệ đưa nhỏ của ngươi.

Mắt ở trong tim, Lạc Thấm Nhi cung kính đứng ở một bên, yên lặng nghe hoàng hậu và Tiết Tâm Lam một tới một đi. Dư quang khóe mắt nhìn thấy hoàng hậu và lão ma ma trao đổi ánh mắt, nhớ lại lúc trước khi Thái tử điện hạ tiến cung, sắc mặt vô cùng âm trầm, chân tướng bắt đầu nổi lên trên mặt nước. Nghe nói hoàng thượng cũng đã biết chuyện này, trước mắt tất nhiên là không thể vạch trần. Thái tử điện hạ phải ăn cái âm thầm chịu đựng này, thì tất nhiên hoàng hậu nương nương cũng phải nuốt vào theo. Tiết Tâm Lam, lần diễn trò này ngươi lại sẽ kết thúc như thế nào đây?

Không khí khẩn trương trong Hoàng cung và phủ Thái tử không có chút ảnh hưởng đến sự bình tĩnh ở Sở gia. Nhìn Tiền Viên Viên tùy ý bôn ba trong Sở phủ, chung quanh liên lạc tình cảm, Tiết U Nhiễm không dùng bất kỳ biện pháp nào. Sở ngốc tử nói được thì làm được, mỗi khi nhìn thấy Tiền Viên Viên chỉ có gật đầu, cũng không nói nhiều một câu. Trong lòng biết Tiền Viên Viên đánh cùng một chủ ý giống Tiêu Vũ Sắt, Tiết U Nhiễm vui vẻ chế giễu. Có vết xe đổ là Tiêu Vũ Sắt, ý đồ thông qua lấy lòng người Sở gia để đi vào Sở phủ đã sớm không có khả năng. Huống chi, còn có công chúa là nàng ở đây. Nạp thiếp? Sở ngốc tử nghĩ cũng đừng nghĩ! Tiền Viên Viên chẳng bằng trực tiếp chuyển tâm tư đến trên người Sở Diệp Triển hoặc Sở Kinh Triết còn dễ hơn.

Sở Lăng Húc nghe vậy, nghiêm trang phản đối. Nhị đệ đang chuyên tâm khảo công danh, Tam đệ chí ở giang hồ. Vị biểu muội Tiền gia này vẫn nên rời khỏi thì tốt hơn. Người Sở gia dễ ở chung, nhưng cửa lớn của Sở gia không phải là tùy tiện ai cũng có thể bước vào. Ít nhất, có hắn ở đây tuyệt đối sẽ không được.

Tiết Kỳ Văn đến Sở gia thăm Tiết U Nhiễm, nhìn thấy Tiền Viên Viên còn yêu kiều hơn hoa thì ngớ ra. Tiểu thư Sở gia Sở Mộng Văn thì hắn đã gặp qua, nhưng nữ nhân xa lạ này bày ra tư thái của chủ nhân tới chiêu đãi hắn là có ý gì?

“Công tử mời ngồi. Không biết công tử đến Sở gia chúng ta là có chuyện gì?” Công tử trước mắt ăn mặc hoa lệ, khí chất phi phàm, nhất định công tử nhà giàu. Nếu như không đoán sai, hẳn là bằng hữu của Đại biểu ca.

“Cô nương là?” Không trả lời vấn đề của Tiền Viên Viên, Tiết Kỳ Văn hỏi ngược lại.

“Đương gia Sở gia là Đại biểu ca của tiểu nữ. Công tử là đến tìm Đại biểu ca?” Nhắc tới bốn chữ đương gia Sở gia, trong mắt Tiền Viên Viên mang theo đắc ý. Ba chữ Đại biểu ca, lại chuyển sang thẹn thùng.

Nghe được câu trả lời của Tiền Viên Viên, Tiết Kỳ Văn cười nhạt nói: “Sở đương gia không ở nhà, Sở thiếu phu nhân có ở?”

Hạ lệnh cho hạ nhân dâng trà, Tiền Viên Viên bày ra bộ dáng tiểu thư khuê các, mềm nhẹ nói: “Đại biểu ca quả thật không ở nhà. Nếu công tử có việc thì có thể nói với tiểu nữ, tiểu nữ có thể giúp chuyển lời.”

“Sở thiếu phu nhân thì sao? Tại hạ nói chính là phu nhân của Sở đương gia – Ninh An công chúa.” Cho rằng giả vờ không nghe thấy là mọi chuyện thuận lợi sao? Trong lòng đã có sổ, Tiết Kỳ Văn không lại cùng Tiền Viên Viên quanh co, bình tĩnh nói ra danh hào của Tiết U Nhiễm.

“Công tử là tới tìm Đại biểu tẩu sao?” Trên mặt Tiền Viên Viên hiện lên kinh hỉ. Chẳng lẽ không phải là bằng hữu của Đại Biểu ca, mà là cố nhân của Tiết U Nhiễm?

“Cũng có thể nói như vậy. Không biết Ninh An công chúa có ở không?” Tiết Kỳ Văn dằn lại tính tình hỏi.

Tiền Viên Viên không lại đáp lời, trên dưới đánh giá Tiết Kỳ Văn thật lâu sau mới nói: “Người tới, mang vị công tử này đi gặp Thiếu phu nhân.”

Tiết Kỳ Văn đứng lên, theo hạ nhân rời đi. Trong lòng cười thầm không dứt: vẻ mặt của vị biểu muội này là nóng lòng muốn thử bắt kẻ thông dâm sao? Thú vị thú vị.

Thấy Tiết Kỳ Văn đi theo hạ nhân đi xa, Tiền Viên Viên vội vàng chạy về phía tiểu viện của Sở nãi nãi. Trùng hợp Sở phu nhân và Sở Mộng Văn cũng ở đây. Tiền Viên Viên cảm thấy vui mừng nhảy nhót, không khỏi phân trần, lập tức cùng kéo đi.


Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 28.12.2015, 12:18.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.11.2014, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 61/111) - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương mới nóng hổi, vừa thổi vừa đọc đây. Chúc mọi người một ngày cuối tuần vui vẻ!!!

Chương 62.

Editor: Linh.

“Ca? Sao huynh lại đến đây?” Nhìn thấy Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm tâm tình rất tốt tiến lên đón.

“Đi ngang qua, thuận tiện đến xem muội. Khí sắc không tệ. Chỉ có điều, dường như có một số người không dài mắt không biết rõ “thân phận” của chính mình.” Sắc mặt U Nhiễm không tệ, nhìn không ra bất luận chút dấu vết chịu ủy khuất nào. Tỉ mỉ đánh giá xong, Tiết Kỳ Văn kết luận U Nhiễm cũng không bị khi dễ.

“Huynh gặp qua Tiền Viên Viên rồi hả?” Nghe được lời nói của Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm vẻ mặt hiểu rõ.

Tiền Viên Viên? Một trong những tiểu thiếp của Sở Lăng Húc? Lại thật sự xuất hiện sao? Có ngoài ý muốn là Tiêu Vũ Sắt, hắn cho rằng hai tiểu thiếp khác hẳn là sẽ không lại xuất hiện. Không nghĩ rằng...

Tiết U Nhiễm trái lại không để ý lắm, nhún nhún vai không sao cả..

“Tư Nguyệt, Tề Phong, hai ngươi đi ra ngoài canh giữ.” Tiết Kỳ Văn ánh mắt vừa chuyển, rồi phân phó Tư Nguyệt và Tề Phong.

Thấy Tiết U Nhiễm không phản đối, Tư Nguyệt và Tề Phong tuân mệnh lui ra.

“Huynh trưởng đại nhân có lời muốn nói với ta sao?” Ca ca nhà mình sẽ không vô duyên vô cớ bảo Tư Nguyệt và Tề Phong rời khỏi, chắc là có việc muốn cho nàng biết.

“Không có việc gì, chờ là được.” Tiết Kỳ Văn lắc đầu, vẻ mặt thần bí. Nếu bị hắn đụng vào, đương nhiên là phải thuận tay giúp U Nhiễm giải quyết hết phiền toái không cần thiết.

Còn chưa đến gần sân của Tiết U Nhiễm đã nhìn thấy Tư Nguyệt và Tề Phong canh giữ ở ngoài, Tiền Viên Viên nhất thời tinh thần phấn chấn. Tỳ nữ bên người cũng bị đuổi ra ngoài, còn dám nói không có mờ ám?

Mạc danh kỳ diệu bị Tiền Viên Viên kéo đến sân của U Nhiễm, ba người nhóm Sở nãi nãi cả đầu đều là mờ mịt. U Nhiễm tiếp khác có gì không ổn sao? Vì sao nhất định phải kéo mấy người họ cùng đi qua xem chứ?

Tiền Viên Viên tinh thần phấn chấn, vẻ mặt tươi cười dẫn đầu đi ở phía trước, lúc bước vào tiển viện thì bị ngăn lại. Chân bước rồi thì không thể thu hồi, Tiền Viên Viên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hai mắt Tư Nguyệt nói: “Sao vậy? Không dám cho người khác đi vào à?”

“Cũng không phải là không dám, mà là không nên quấy rầy.” Tư Nguyệt công chính liêm minh nói. Từ trước đến nay Tiểu Vương gia và Tiểu Quận chúa nói chuyện đều không thích bị người ngoài quấy rầy, huống chi lại còn là một vị tiểu thư không biết nhảy từ đâu ra.

Không nên quấy rầy sao? Chẳng lẽ bên trong thật sự có chuyện không thể cho người khác biết? Trái tim Tiền Viên Viên sôi trào, không hề chú ý đến khí chất thục nữ. Mạnh mẽ đẩy Tư Nguyệt ra chuẩn bị xông vào. Ai ngờ, vừa mới bước một chân vào cửa tiểu viện của Tiết U Nhiễm, thân thể liền dừng lại không dám động.

Ngay giữa ban ngày, kiếm trong tay Tề Phong ‘roẹt’ một tiếng rút ra, mũi kiếm sáng bóng trực tiếp áp sát vào cổ Tiền Viên Viên.

Tiền Viên Viên ngây ngốc, sợ hãi dưới đáy lòng không tiếng động nảy sinh, lan tràn...

“Dừng tay.” Một cái phi tiêu bắn qua, bóng dáng Sở Kinh Triết xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Tề Phong thu kiếm trong tay, lui ra phía sau một bước rồi đứng lại.

“Tề Phong, ngươi có ý gì?” Cũng dám ở Sở gia động thủ, Sở Kinh Triết tức giận nói.

“Tam thiếu gia, không phải lỗi của Tề Phong, là tiểu thư Tiền Viên Viên cố chấp muốn xông vào viện của tiểu thư nhà ta.” Tư Nguyệt đã chạy tới đứng ở bên người Tề Phong, giải thích nói.

“Biểu muội đây là có ý gì?” Sở Kinh Triết quay đầu, nhìn về phía Tiền Viên Viên.

“Ta...” Tiền Viên Viên nhất thời nghẹn lời. Tình huống bên trong nàng không tận mắt nhìn thấy, không dám tùy ý bình luận.

“Được rồi! Đúng là hồ nháo!” Sở nãi nãi vẻ mặt tức giận, chuẩn bị rời đi. Thế nhưng lại dám ở Sở gia động thủ, quá vô lý rồi.

“Nãi nãi, biểu muội Tiền gia hẳn là muốn đến thỉnh an Đại tẩu. Người không ngại liền thỏa mãn tâm nguyện của biểu muội Tiền gia thôi, cùng đi vào xem được không?” Sở Diệp Triển xuất hiện cùng Sở Kinh Triết không lại tiếp tục đứng ngoài quan sát, lên tiếng khuyên nhủ.

“Thỉnh an?” Biểu tình của Tiền Viên Viên trước mặt này càng giống như là đến tìm phiền toái thì đúng hơn, Sở nãi nãi dừng bước lại.

Cảm kích nhìn thoáng qua Sở Diệp Triển, Tiền Viên Viên không ngừng gật đầu với Sở nãi nãi. Nàng bây giờ đang sợ tới mức không nói được câu nào.

Bà già này cũng muốn nhìn xem trong viện này đến tột cùng là có cái gì đáng để Tiền Viên Viên kinh động tất cả Sở gia. Nghĩ như vậy Sở nãi nãi liền bước ra, do Sở phu nhân đỡ bước vào tiểu viện. Tề Phong cùng Tư Nguyệt không lại ngăn cản. Tiền Viên Viên thấy thế, lập tức đuổi kịp. Sở Diệp Triển và Sở Mộng Văn nhìn nhau, cũng theo sát ở phía sau. Để lại Sở Kinh Triết và Tề Phong tiếp tục mắt to trừng mắt nhỏ.

Ôm trái tim bất an không yên, Tiền Viên Viên rốt cuộc thấy được hình ảnh mình muốn nhìn thấy. Nữ tử áo xanh vẻ mặt yêu kiều, bĩu môi nói gì đó. Nam tử áo lam biểu tình trên mặt đều là ôn nhu, sủng nịch nhìn nữ tử, lẳng lặng nghe. Hai người không chút trốn tránh đứng chung một chỗ, giống như cực kỳ thân mật.

Cô nam quả nữ, cử chỉ vô cùng thân thiết, tất có tư tình. Tiền Viên Viên đắc ý nở nụ cười, thất thanh kinh hô nói: “Đại biểu tẩu, nàng ấy làm sao có thể...” Cũng không nói thêm gì nữa, nhưng là dẫn đến vô hạn liên tưởng.

Sở nãi nãi và Sở phu nhân quay đầu lại, nhìn thấy chính là Tiền Viên Viên che mặt biểu tình vạn phần kinh ngạc. Cùng lúc thầm mắng: ngạc nhiên!

Thấy Sở nãi nãi và Sở phu nhân mặt lộ vẻ không vui, Tiền Viên Viên trong lòng mừng thầm, nhưng trên mặt lại là thần sắc đau khổ: “Đại biểu ca nhất định sẽ bị thương tâm.”

Tiền Viên Viên nói không đầu không đuôi, mọi người thấy là Tiết Kỳ Văn hoàn toàn không biết nói gì. Trong lúc này, không khí có chút yên lặng.

“Đại biểu tẩu thật quá đáng. Ỷ vào chính mình là công chúa là có thể không tuân thủ nữ tắc, muốn làm gì thì làm sao? Sao có thể ở sau lưng Đại biểu ca cùng nam tử khác...” Thấy mọi người đều không nói chuyện, Tiền Viên Viên châm ngòi nổ. Cũng không tin đã nói đến như vậy rồi, bọn họ còn có thể giữ nguyên bình tĩnh.

“Ngậm miệng!” Không phụ sự mong mỏi của Tiền Viên Viên, Sở nãi nãi tức giận quát.

Đạt tới mục đích, Tiền Viên Viên hoảng hồn mộ chút, ngậm miệng lại. Nhưng trong lòng không kìm được đắc ý: Đại biểu tẩu, là chính ngươi tự đưa lên cửa cho người ta bắt gian. Ngàn vạn lần đừng trách biểu muội ta không phúc hậu.

“Sở lão phu nhân, Sở phu nhân, lại gặp mặt.” Tiết Kỳ Văn nghênh ngang đi tới. Vị tiểu thiếp này động tác thật đúng là chậm, bây giờ mới đến. Không đợi Sở nãi nãi và Sở phu nhân trả lời, tầm mắt của Tiết Kỳ Văn đã chuyển đến trên người Tiền Viên Viên, “Không tuân thủ nữ tắc? Không biết người mà vị cô nương này nói tới là ai?”

“Biết rõ còn cố hỏi?” Gắt gao trừng mắt nhìn Tiết U Nhiễm đang đứng ở bên cạnh Tiết Kỳ Văn, Tiền Viên Viên hừ lạnh nói.

“Tại hạ quả thật không biết, vẫn là xin cô nương chỉ giáo.” Trên mặt Tiết Kỳ Văn treo lên nụ cười.

“Cái này...”

“Chính là nàng ta!”

Sở nãi nãi vừa mới mở miệng giải thích đã bị thanh âm bén nhọn của Tiền Viên Viên che lại.

“Bản cung?” Đã sớm chờ Tiền Viên Viên tới làm khó dễ, lại không nghĩ rằng nàng ta lại ngu xuẩn như vậy. Nhìn vào ngón tay ngọc đang chỉ vào chính mình, Tiết U Nhiễm không lại tiếp tục giữ vững yên lặng nữa.

“Đúng, chính là ngươi. Sự thật vô cùng xác thực, ngươi còn có cái gì để ngụy biện sao?” Người Sở gia sợ Tiết U Nhiễm, nhưng Tiền Viên Viên nàng không sợ. Công chúa thì có thể cùng người tư tình sao? Một khi nói ra, dù là công chúa thì như thế nào?

“Bản cung cũng không ngụy biện.” Tiết U Nhiễm bình tĩnh giống như người bị nói không tuân thủ nữ tắc không phải là nàng.

“Ngươi không làm Đại biểu ca thất vọng sao?” Thấy Tiết U Nhiễm không có chút vẻ mặt xấu hổ nào, Tiền Viên Viên giúp Sở Lăng Húc kêu oan.

“Cùng ngươi có quan hệ gì sao?” Tiết U Nhiễm bâng quơ trả lời. Ngươi có tư cách gì ở Sở gia hoa tay múa chân?

“Ngươi...” Không nghĩ tới Tiết U Nhiễm lại vô sỉ như vậy, Tiền Viên Viên chấn kinh khong biết nên nói cái gì.

“Đủ rồi. Mộng Văn, mang biểu con cháu ra ngoài.” Sở phu nhân quát lạnh nói. Tiền Viên Viên này đến tột cùng là muốn làm cái gì? Ngang nhiên cùng Ninh An công chúa còn có Tiểu Vương gia ầm ĩ?

“Cô, người làm sao có thể như vậy? Nữ nhân này đều đã mang dã nam nhân về nhà, người...” Tiền Viên Viên ngạc nhiên nhìn Sở phu nhân. Bởi vì là công chúa, cho nên tất cả Sở gia nhất định phải dễ dàng tha thứ nàng ta không tuân thủ nữ tắc sao?

“Dã nam nhân? Cô nương nói chính là tại hạ sao?” Tiết Kỳ Văn xen miệng vào hỏi. Nữ nhân này thật đúng là thú vị, tự cho là đúng nhận định rằng quan hệ giữa U Nhiễm và sở gia là công chúa và thần tử. Cho rằng Sở gia sợ công chúa đến tình trạng hèn mọn như vậy? Chẳng lẽ nàng ta hoàn toàn không nhìn ra sự tình không thích hợp sao?

“Chẳng lẽ không đúng?” Tiền Viên Viên ngẩng cao đầu, khinh thường hỏi ngược lại.

“Xì” Tiết U Nhiễm rốt cuộc không nhịn được bật cười, vỗ vỗ bả vai Tiết Kỳ Văn, cười xấu xa nói: “Dã nam nhân, đi, hai ta bỏ trốn thôi.”

“Ngươi đúng là không biết hổ thẹn!” Không đợi Tiết Kỳ Văn trả lời, Tiền Viên Viên tay run run, đúng lí hợp tình mắng.

Tiết Kỳ Văn biến sắc, lạnh lùng hô: “Tề Phong, ném ra ngoài!”

Một bóng đen xẹt qua, thân thể Tiền Viên Viên như diều giấy bay lên cao, biến mất ở bên ngoài tiểu viện.

“Triết tiểu tử, đi qua nhìn xem.” Tiền Viên Viên dầu gì cũng là bà con của Sở gia, không thể không quản sống chết của nàng ta.

Sở Kinh Triết lên tiếng, chạy ra ngoài.

“Tư Nguyệt, cùng ra ngoài nhìn xem. Nếu biểu tiểu thư bị thương, lập tức đi mời đại phụ.” Giao đãi Tư Nguyệt xong, Tiết U Nhiễm nhìn về phía Sở nãi nãi, “Nãi nãi, biểu muội Tiền gia nàng...”

“Không có việc gì không có việc gì. Nàng tự chuốc phiền phức, U Nhiễm không cần để ý.” Tiểu Vương gia từ trước đến nay là người ôn hòa, hôm nay nổi giận quả thật là dọa người. Ném ra ngoài? Không hổ là người nắm quyền của Vương phủ trong tương lai, nhìn cái khí thế này xem.

“Sở lão phu nhân, U Nhiễm nhà ta từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa bao giờ bị chịu ủy khuất, càng chưa từng bị ai mắng trước mặt bao giờ. Chuyện của vị cô nương vừa rồi kia, còn xin Sở đương gia cho Tiết Vương phủ ta một cái giao đãi.” Sau khi lạnh lùng nói một hồi, Tiết Kỳ Văn sắc mặt âm trầm rời khỏi Sở gia. Cho dù là bọ chó không đáng để mắt tới, cũng cần phải không chút lưu tình đập chết.

Nhìn bóng lưng Tiểu Vương gia, Sở nãi nãi đã có quyết sách. Tiền Viên Viên này gây ra họa lớn, vẫn nên nhanh chóng đưa nàng ta đi thôi!

Tiền Viên Viên bắt gian không thành bị tiền bước đồng thời, trong phủ Thái tử thuốc súng mù mịt.

Sau khi từ hoàng cung trở về, Tuệ cô hầu hạ Tiết Tâm Lam yên lặng mang theo những tỳ nữ khác rời khỏi. Đối mặt với gian phòng không có một bóng thường, trong lòng Tiết Tâm Lam dâng lên dự cảm bất thường. Bữa trưa, Tiết Tâm Lam đợi lâu không thấy người mang cơm đến không thể không tự mình đi phòng bếp. Không phải là không muốn ra lệnh cho người khác vào phòng bếp, mà là người ở phủ Thái tử vô cùng cao ngạo, luôn coi nàng như không tồn tại. Trước mắt không có bất kỳ điềm báo thay đổi nào khiến cho Tiết Tâm Lam mờ mịt không biết làm sao.

Mắt thấy phòng bếp gần trong gang tấc, Tiết Tâm Lam lại bị ngăn lại.

“Tiết Nhị tiểu thư một người đây là muốn đi đâu nhỉ? Sao lại không dẫn theo nha hoàn? Thân thể Tiết Nhị tiểu thư nhưng là mười phần quý giá, không thể đụng vào.” Quý Như Nhã tới đây đương nhiên không phải là vô tình gặp được. Nghe nói người bên cạnh Tiết Tâm Lam bị điều đi, mới đầu nàng còn không tin. Không nghĩ chạy tới vừa nhìn, quả thực là như vậy. Ngay cả đồ ăn cũng không có người hầu hạ, vận tốt của Tiết Tâm Lam hết rồi sao?

Tiết Tâm Lam không nói gì, phản ứng đầu tiên là bảo vệ cái bụng cảnh giác nhìn Quý Như Nhã. Đây là bùa hộ mệnh cuối cùng của nàng, ngàn vạn lần không thể bị người hại mất.

“Tiết Nhị tiểu thư không cần khẩn trương. Ta cũng không có ý gì khác, chỉ có điều xem ra cuộc sống của Tiết Nhị tiểu thư rất tốt. Vốn đang suy nghĩ có cần điều một tỳ nữ đến cho Tiết Nhị Tiểu thư sai bảo hay không. Hiện tại xem ra, dường như là không cần.” Quý Như Nhã cười duyên hai tiếng, mang theo tỳ nữ nghênh ngang rời đi.

Tiết Tâm Lam bị ở lại tại chỗ trong lòng trào lên tất cả tư vị. Vì sao nàng lại rơi vào tình cảnh này? Thái tử ca ca thật sự không cần nàng sao? Rõ ràng đón nàng đến phủ Thái tử, vì sao lại thủy chung chẳng quan tâm? Không được, nàng muốn đi tìm Thái tử ca ca hỏi rõ ràng. Thái tử ca ca sẽ không đối xử với nàng như vậy, nhất định là Quý Như Nhã. Nàng sẽ không mắc mưu, tuyệt sẽ không!

Thấy Tiết Tâm Lam chạy như bay đến, trong mắt Tần Trạch Dật lóe lên tia lạnh lẽo. Nếu như Tiết Tâm Lam thật sự có thai, nàng ta còn dám chạy nhanh như vậy? Như vậy nàng ta còn dám nói nàng ta không có lừa hắn sao?

“Thái tử ca ca...” Khoẳng khắc nhìn thấy Tần Trạch Dật, trái tim Tiết Tâm Lam rốt cuộc để xuống.

Tần Trạch Dật lạnh lùng nhìn chăm chú vào Tiết Tâm Lam, chờ hành động tiếp theo của nàng ta.

“Thái tử ca ca, Tâm Lam nhớ huynh, hài tử cũng nhớ huynh.” Từng bước từng bước đi về phía Tần Trạch Dật, trên mặt Tiết Tâm Lam là thẹn thùng và nhu nhược giống như hồi mới gặp, điềm đạm đáng yêu rung động lòng người.

~*~

Haiz, thực ra thấy Tiết Tâm Lam cũng rất đáng thương.

Chương sau m.n chuẩn bị chậu, khăn giấy, hay bất cứ cái gì có thể tiếp máu. Chương sau có H.... hè hè


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, Bongmi0809, Cnz, dangtai88, Duongthimay98, huongtriples, Kunsel, loncontambun, maitram, Nana Trang, Ngockhue19, NgocPhuong99, No My Name, Tư Di, Voicoi08 và 535 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.