Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Vĩnh hằng không tồn tại - Lý Duy Duy

 
Có bài mới 16.11.2014, 23:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới [Xuyên không, Đồng nhân Inuyasha] Vĩnh hằng không tồn tại - Lý Duy Duy - Điểm: 8
Vĩnh hằng không tồn tại

Tác giả : Lý Duy Duy

Covertor : Tàng Thư Viện

Editor : Cá Vây Hồng

Độ dài: 41 chương + PN

Thể loại : Đồng nhân, cổ đại, huyền huyễn, ngược.

Tình trạng edit : Hoàn

Couple : Aoko vs Sesshomaru

Nguồn : https://hongngucoc.wordpress.com

Giới thiệu
          
Aoko đã chết, sau khi chết nàng được chuyển thế đến 500 năm sau, lúc này có tên là Shiina Aoko, tuy vậy nàng vẫn giữ lại được trí nhớ kiếp trước.
        
Nàng muốn gặp hắn, rất muốn.
        
Sau khi cùng xuyên không với Kagome, trí nhớ kiếp trước như thủy triều ập tới làm nàng đau đến mức tê tâm liệt phế, nhưng nàng không hề trốn tránh.
        
Sesshomaru, vĩnh hằng chúng ta từng hứa hẹn, vốn dĩ không tồn tại trong thế giới này, nếu có thể…đừng bao giờ gặp lại nhau.





Đã sửa bởi Tề Ngự Phong lúc 18.11.2014, 11:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Tocdothuhut, linhcan1552
     

Có bài mới 17.11.2014, 11:20
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Đồng nhân Inuyasha] Vĩnh hằng không tồn tại - Lý Duy Duy - Điểm: 10
Editor : Cá Vây Hồng

Giới thiệu

Nếu ta trở về, chàng còn nhớ rõ ta sao ?

Chương 1 : Xuyên qua

Aoko gần đây thường nằm mơ, trong mơ đều là một bóng người quen thuộc. Ánh trăng lạnh nhạt chiếu xuống đỉnh núi, hắn ngạo nghễ đứng đó, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng, mái tóc màu bạc lay động nhẹ nhàng, tay áo cũng bay bay trong gió.

Bóng người kia, cao quý tịch mịch.

Nàng nhìn thấy mà đau lòng.

Chỉ là sau khi trái tim nhói đau nàng mới biết, người vô tâm giống như nàng, vốn đã không có tư cách để đau.

Năm trăm năm qua đi, rốt cuộc nàng  cũng không quay về bên hắn.

Lâu như vậy rồi, hắn còn nhớ rõ nàng sao…

Shiina Aoko ngơ ngác nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài lớp học, trầm tư suy nghĩ.

Ngay lúc đôi mắt nàng mơ hồ nhìn cảnh vật phía trước, chợt nghe thấy có tiếng người gọi : “Aoko, có hậu bối sơ trung tìm cậu.”

Shiina Aoko, học sinh trung học năm thứ nhất, là hội trưởng câu lạc bộ viết kịch kiêm hội phó câu lạc bộ bắn cung. Lúc trước khi nàng mới vào trung học, trùng hợp đúng lúc vị hội trưởng cũ vừa mới ra trường, từ sơ trung nàng đã đảm nhiệm công việc viết kịch, lúc đó cũng tự nhiên được vị hội trưởng này đề cử. Học sinh năm nhất được giữ chức hội trưởng là rất hiếm, cho nên Aoko cũng được xem là một truyền kì trong trường.

Aoko bước ra ngoài, nhìn xung quanh một lát mới phát hiện ra Higurashi Kagome đang vẫy tay cười với mình.

Lúc trước câu lạc bộ chiêu sinh hội viên mới, học sinh trung học và sơ trung đều có thể đi, khi Aoko vừa nhìn thấy Kagome liền ngây ngẩn cả người, ngay cả kịch bản trên tay rơi xuống đất cũng không phát hiện ra. Hội phó câu lạc bộ viết kịch trung học thấy nàng xem trọng vị học muội “xinh đẹp như hoa” này, không dám làm phật lòng Aoko, vội vã túm Kagome vào câu lạc bộ viết kịch, “phong làm” hội phó câu lạc bộ viết kịch sơ trung, còn tủm tỉm cười nói, hậu bối xinh đẹp bọn anh chờ em ở trung học !

Kagome, Aoko: “…”

Chỉ có Aoko mới biết, không phải vì Kagome đẹp, mà bởi vì khuôn mặt của nàng, không nên xuất hiện ở thế giới này.

Mấy ngày nay câu lạc bộ viết kịch đang chuẩn bị một kịch bản, dự định sẽ liên kết với khối sơ trung công diễn ở hội trường vào cuối tuần. Hội trưởng câu lạc bộ viết kịch sơ trung Shimizu từ sau khi có bạn trai đã không còn quan tâm nhiều đến công tác của hội, thường xuyên để Kagome là hội phó đảm nhiệm nhiều việc.

Kagome đau đầu không thôi.

Aoko đi qua: “Có việc gì vậy ?”

Kagome gật gật đầu: “Là hội trưởng bảo em đến thảo luận một chút với chị về vấn đề kịch bản.”

Aoko nhíu mày, con bé Shimizu chết tiệt kia không ngờ còn nhớ rõ chuyện cuối tuần công diễn, liền gật gật đầu : “Em cứ về trước đi, khối trung học tan muộn hơn so với khối sơ trung, hơn nữa hôm nay còn là phiên tôi trực nhật, như vậy đi, chờ sau khi tan học, tôi sẽ đến tìm em. Dù sao nhà em cũng không cách trường học quá xa, như vậy được chứ ?”

Kagome liều mạng gật đầu, cười nói : “Được ạ, em sẽ ở nhà chờ chị.”

Aoko gật đầu.

Đợi cho người đi xa, Aoko mới nhớ ra hôm nay hình như là sinh nhật Kagome, tiện đường mua một món quà, nói chúc mừng sinh nhật với nàng.

Trong khoảng thời gian này, Aoko vẫn thường đến nhà Kagome thảo luận về chuyện kịch bản, cũng coi như là đã quen thuộc.

Buổi chiều tan học, làm xong công tác trực nhật, Aoko chuẩn bị một vài thứ, bắt đầu rời khỏi trường học. Nàng đi tới cửa hàng lưu niệm, mua cho Kagome một món quà sinh nhật, để chủ hàng gói lại thành một chiếc hộp xinh xắn, sau đó mới đến nhà Kagome. Gia đình Kagome ở trong một đền thờ Thần đạo, là một nơi rất rộng và đẹp.

Kagome nhận được quà tất nhiên rất vui vẻ, ôm Aoko một cái thật chặt.

Lúc sau Kagome mới bắt đầu cằn nhằn, tiền bối vẫn là tốt nhất, ông nội không ngờ lại tặng cho nàng một cái “bàn tay khô của Kappa”, thứ quà vớ vẩn như vậy quả thực làm cho người ta giận sôi gan, nàng lập tức đưa cho Buyo gặm luôn.

Mọi chuyện thảo luận rất thuận lợi, trước khi đi Aoko còn đáp ứng ngày mai sẽ cùng Kagome đến trường học.

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa mới mọc Aoko đã ra khỏi nhà, khi nàng đến đền thần thời gian cũng không muộn lắm.

Aoko bước vào cửa lớn, nàng đang định đi tìm Kagome thì đột nhiên cảm thấy trái tim trầm xuống đau nhói. Nàng ôm ngực muốn xoa dịu cảm giác này, nhưng không thể nào bình tĩnh nổi, cảm giác này…cảm giác này rất quen thuộc !

Đây chính là cảm giác mà năm trăm năm qua chưa từng xuất hiện !

Nhất định đã xảy ra chuyện gì !

Nàng đẩy nhanh bước chân chạy vào trong sân, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ từ đường.

Aoko vội vã chạy tới cửa từ đường, lại nhìn thấy em trai của Kagome Souta ngồi bệt ở đó, sợ tới mức tay chân run rẩy, vội vàng hỏi : “Xảy ra chuyện gì rồi ?”

Cậu bé run rẩy chỉ vào bên trong : “Cứu…Chị ấy…chị ấy bị hút vào trong đó !”

Giếng ăn xương ! Giếng ăn xương dùng để mai táng yêu quái ! Kagome tại sao lại bị hút vào đó ?! Chuyện này …đã xảy ra biến cố gì ?

Nàng chạy tới bên cạnh miệng giếng, nhìn đáy giếng tối om, cắn răng một cái liền nhảy xuống.

Sau đó cũng giống như Kagome…biến mất.

Cả sân chỉ còn lại tiếng hét của Souta : “A! Chị Aoko cũng bị hút vào rồi !”

Aoko nhìn thấy những luồng sáng nhiều màu không ngừng biến hóa quay người mình, trầm mặc.

Nàng nắm chặt quai đeo cặp sách trong tay, nội tâm lập tức bình tĩnh lại.

Thời gian cuồn cuộn trôi như dòng nước lũ.

Nàng còn có thể trở về sao ? Trở về nơi kia, thời đại có hắn.

Sesshomaru…Nếu ta trở về, chàng còn nhớ rõ ta hay không ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.11.2014, 11:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 5366 lần
Điểm: 10.27
Có bài mới Re: [Đồng nhân Inuyasha] Vĩnh hằng không tồn tại - Lý Duy Duy - Điểm: 10
Editor : Cá Vây Hồng

Mũi tên thanh tẩy của Kagome, bắn nát yêu quái và ngọc tứ hồn

Chương 2 : Ngọc vỡ

Aoko không biết bản thân đã ở trong dòng thời gian được bao lâu, chờ đến khi nàng chạm được đến mặt đất, cả người dường như đã nhức mỏi. Trong dòng thời gian kia, nàng đã thấy được tất cả, yêu thương, sát ý, sinh tử ly biệt. Lồng ngực co rút đau đớn, nàng không gượng dậy nổi, nhưng cũng không rơi một giọt lệ.

Nàng thấy người kia trong dòng thời gian, móng vuốt sắc nhọn của hắn nắm chặt trái tim nàng, máu chảy ròng ròng.

Chờ khi nàng tỉnh lại, trời đã sáng. Nàng nhìn đồng hồ trên cổ tay, xem ra đã qua mười mấy tiếng. Nàng run rẩy một lúc, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh, Aoko lặng lẽ cuộn mình vào một góc.

Khi nàng hồi phục được một chút đã là chuyện của một tiếng sau. Nàng mệt mỏi ngồi bên cạnh miệng giếng, xoa xoa mồ hôi trên trán, phóng tầm mắt ra xung quanh.

Tếng chim hót, côn trùng thay nhau vang lên, không khí ấm áp, trong lành hơn không biết bao nhiêu lần so với thành thị ở hiện đại, đã từng…Nhiều năm nay nàng chưa từng đi tới nơi như vậy. Chỉ là nơi đây hình như vừa xảy ra một trận ác chiến, mặt đất hỗn độn, tuy rằng không ảnh hưởng nhiều đến mỹ quan.

Nàng ngoái đầu nhìn lại, lập tức thấy được một đền thần xây bằng gỗ.

Chỉ là căn cứ vào hoàn cảnh xung quanh, nàng có thể khẳng định đây không phải là nhà Kagome. Hơn nữa, Kagome cũng không biết đã bị dòng thời gian đưa tới đâu, hi vọng không gặp chuyện gì không may, còn bản thân, rốt cuộc đang ở nơi nào ?

Không được, không thể ở mãi nơi này, không ăn không uống lâu như vậy, cứ mãi như thế nhất định sẽ chết người.

Nàng xoa bóp đôi chân nhức mỏi, khẽ cắn môi đứng lên, hướng về thôn xóm cách đó không xa. Đi được một lúc, Aoko liền hiểu được, nàng quả nhiên đã xuyên không, hơn nữa còn xuyên tới mấy trăm trước. Toàn bộ ruộng lúa nước hai bên đều là do bàn tay con người tạo ra, hơn nữa người nơi này đều búi tóc và mặc kimono phong cách cổ xưa.

Aoko một đường đi tới, hấp dẫn không ít ánh mắt tò mò của người khác, thậm chí có người còn nhanh chân bỏ chạy về trong thôn. Aoko im lặng, nàng biết nhất định là chạy về bẩm báo với thôn trưởng hoặc thần quan.

Quả nhiên, không bao lâu sau, cách đó không xa nổi lên một tầng bụi mù, có người chạy nhanh về phía này.

Người nọ dừng lại trước mặt nàng, kinh ngạc kêu lên  : “ Chị Aoko ! Sao chị lại ở chỗ này ?!”

Người trước mắt, đúng là người đã bị giếng ăn xương hút mất Kagome. Nàng cười khổ một tiếng : “Trước tiên đừng nói đến việc này, tôi vừa đói vừa mệt, nếu không ăn gì có thể vĩnh viễn không trả lời em được.”

Sau khi Aoko được Kagome dẫn vào thôn, thái độ cung kính của người trông thôn dành cho Kagome làm nàng rất khó hiểu. Nàng vừa ăn vừa nghe Kagome nói ra những chuyện đã xảy ra với mình. Chủ nhân của căn phòng này tên là Kaede, là một nữ pháp sư của thôn. Vị Kaede bà bà kia thấy nàng bước vào, cho người dọn cơm lên rồi sau đó cũng không liếc nhìn nàng lần nào nữa.

Sau khi nàng hỏi kỹ, cuối cùng cũng biết được nơi này là thời đại Chiến quốc năm trăm năm trước. Nàng cúi đầu nhẩm tính một chút, hình như đúng là thời đại nàng đang nghĩ đến.

Cuối cùng Kagome tức giận nói : “Em bị kéo tới nơi này, tất cả đều là do lỗi của viên ngọc tứ hồn kia !”

Aoko dừng lại, ngọc tứ hồn sao, không ngờ nó vẫn còn tồn tại trên đời.

Nếu nói như vậy, nàng đã đi đến đúng nơi cần tìm.

Kagome nói xong liền đưa ngọc tứ hồn đang đeo trên cổ cho Aoko xem, Aoko vừa mới cúi đầu, tay trái đột nhiên đau nhói, không cẩn thận lật tay, đồ ăn còn thừa đổ ra ngoài, may mắn bát gỗ không bị vỡ.

Aoko im lặng nhìn tay mình, cuối cùng đứng dậy cùng đi chuẩn bị vài thứ với Kagome.

Kaede bà bà nói không cần để ý, nhưng cũng chậm rì rì đi tới hỗ trợ.

Kagome quan tâm hỏi : “Tiền bối, chị không sao chứ ?”

Aoko nhìn tay trái một lúc, lắc đầu : “Không có gì.”

Lúc sau Kagome lại bắt đầu đem chuyện mấy ngày nay nàng trải qua nói cho Aoko, nhất là lúc nói đến tên bán yêu Inuyasha, cảm xúc đặc biệt kích động, giữ chặt ống tay áo Aoko : “Tiền bối, chị nói xem làm sao có thể có loại người như hắn ! Em tốt bụng giải phong ấn cho hắn, còn tưởng rằng hắn là người tốt, không ngờ hắn lại lật mặt, không đúng, còn hơn cả lật mặt, hắn muốn cướp lấy ngọc tứ hồn, muốn giết em ! Mà điên nhất là bởi vì gương mặt em giống với nữ pháp sư đã từng phong ấn hắn Kikyou. À còn nữa, lúc em nói ngồi xuống, không ngờ hắn lập tức vâng lời luôn, ha ha, không phải chỉ có chó con mới nghe lời như thế sao, hắn còn thật sự ngồi xuống, ha ha ha !”

Aoko : “…” Kagome, em cười kiêu ngạo quá.

Còn nữa, em cởi bỏ phong ấn cho hắn không phải vì muốn hắn cứu em một mạng sao ?
Aoko không nhìn thấy bán yêu gọi là Inuyasha kia, lúc sau nàng ở lại trong phòng cùng Kaede bà bà dọn dẹp vài thứ, còn Kagome thì đi ra ngoài tản bộ.

Sau khi Kagome rời đi, Kaede bà bà nhìn nàng một lúc lâu, đột nhiên nói : “Cô cũng là pháp sư ?”

Aoko sửng sốt, nhìn thấy ánh mắt chắc chắn của Kaede bà bà, xấu hổ cười : “Trước kia phải, sau này…không thể xem như vậy nữa.”

Kaede bà bà thản nhiên liếc nhìn nàng, cúi đầu nói : “Pháp sư là chuyện cả đời, không phải nói mặc kệ là có thể mặc kệ.”

Aoko cười nhẹ, không tiếp lời.

Lúc tối, Aoko cuối cùng cũng gặp được bán yêu tên Inuyasha, chỉ bằng chiếc áo khoác chuột lửa kia, nàng đã nhận ra thân phận bán yêu này không đơn giản. Bán yêu này tính cách cũng thẳng thắn, nói rõ mình muốn tìm cơ hội cướp lấy ngọc tứ hồn, Kagome tức giận chỉ vào mũi hắn mà mắng.

Lúc sau Aoko bắt đầu nhìn thấy hai người xông vào đánh nhau, một tiếng “Ngồi xuống” kia thật đúng là khiến nàng hoảng sợ.

Buổi tối hai người ngủ cùng một phòng, lúc nửa đêm Aoko nghe thấy Kagome đang nói mớ, hình như là gọi mẹ, ông nội hay Souta gì đó. Aoko im lặng, cô bé này lần đầu xa nhà, nhớ người thân cũng là chuyện khó trách.

Dưới ngọn đèn yếu ớt, Aoko cúi đầu nhìn tay trái, không có gì khác thường.

Chiếu theo lời bọn họ nói, Kagome hẳn là chuyển thế của Kikyo. Như vậy sẽ không khó để giải thích tại sao  Kagome lại có gương mặt giống Kikyo như đúc. Bây giờ Kagome trở về là vâng theo số mệnh, còn nàng thì sao ?

Nếu nàng có thể quay về nơi đây, chứng minh có một vài chuyện cần nàng thay đổi.
Sáng sớm hôm sau, Aoko không thấy Kagome đâu, có chút lo lắng muốn đi tìm, lại phát hiện Inuyasha đang cào loạn ở đằng xa, vừa nghe nói Kagome biến mất, bán yêu kia giống như mèo bị dội nước lạnh, “vụt” một cái biến mất.

Aoko suy nghĩ một lúc, có Inuyasha Kagome hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì.

Lúc này Aoko cũng không biết, Kagome đang bị nhóm đạo tặc tới gây chuyện.
Không có việc gì làm, nàng đi tới chỗ Kaede bà bà mượn một bộ cung tiễn, tìm một nơi không có người để luyện tập.

“Si si si” Ba mũi tên bắn ra toàn bộ đều trúng đích !

Thì ra, mặc dù nhiều năm như vậy đã qua đi, thời gian cũng không bào mòn trí nhớ của nàng, còn thay nàng giữ lại bản lĩnh lúc trước.

Bằng năng lực của Kagome thì không thể nào bảo vệ được ngọc tứ hồn. Lúc trước Kikyou đã không làm được, Kagome sao có thể làm. Có lẽ, nàng phải cầm lại ngọc tứ hồn, tiếp tục bảo vệ nó. Nếu là nàng, nhất định có thể bảo vệ ngọc chu toàn.

Chỉ là cánh tay trái này…

Ngay lúc nàng cúi đầu nhìn về phía tay trái, bầu trời đột nhiên biến sắc !
Cả bầu trời trong nháy mắt bị hào quang kỳ dị màu tím bao trùm, vô số ánh sáng màu tím bắn về bốn phương tám hướng, đẹp đẽ mà quỷ dị !

Aoko trừng lớn hai mắt, đây là…

Ngay lúc đó, tay trái của nàng đột nhiên đau nhói, ngay cả cầm cung cũng không cầm nổi. Nàng lập tức quỳ rạp xuống đất, giữ chặt bàn tay trái không ngừng co rút đau đơn, mồ hôi lạnh chảy xuống trán ròng ròng.

Đau đớn như xé rách cánh tay khiến nàng muốn phát điên, nàng nghiến chặt răng, không phát ra tiếng rên nào.

Huyết mạch trên cánh tay trái bị thương đột nhiên nổi lên rõ ràng, từng đợt từng đợt ánh sáng di chuyển, ước chừng nửa tiếng sau, ánh sáng kỳ dị trên bầu trời mới tản đi, cảm giác đau đớn trên tay trái cũng dần dần theo đó mà biến mất.

Khi nàng cúi đầu nhìn xuống, tay trái rõ ràng so với trước kia khác rất nhiều.

Khóe môi nàng khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười nhẹ, khôi phục rồi, linh lực của nàng…

Khi trời gần tối, Kagome mất tích một ngày rốt cuộc cũng trở về cùng Inuyasha.
Inuyasha trở về liền ồn ào hỏi sao lại thế này.

Kagome không trả lời, Aoko ở bên cạnh nhìn thấy một mảnh ngọc trong suốt nằm trong tay Kagome, ngẩn người. Nàng kỳ quái nhìn về phía Kaede bà bà .

Kaede bà bà giải thích mọi việc một lần.

“Mũi tên Kagome bắn ra lúc đó hẳn là mũi tên thanh tẩy có sức mạnh rất lớn, nó vô tình đã bắn vỡ ngọc tứ hồn, nói cách khác những mảnh ngọc này đã bay ra khắp thế giới, không biết rốt cuộc đã vỡ thành bao nhiêu mảnh, nhưng chỉ cần một mảnh nhỏ, nếu yêu quái mạnh có được nó cũng sẽ rất phiền toái.”

Kagome bối rối hỏi : “Chẳng lẽ…cháu đã sai rồi ?”

Kaede bà bà không trả lời, mà nói : “Kagome, Inuyasha, còn có cô Aoko, các người cần phải đi tìm những mảnh ngọc tứ hồn về mới được.”

Inuyasha châm chọc cười : “Sao ? Ta tưởng bà nghĩ ta là tên vô lại muốn lấy ngọc cơ mà ?”

Kaede bà bà thở dài : “Lúc này không còn cách khác.”

Sau khi Aoko nhìn một lúc lâu, tay trái cứng nhắc giật giật, đột nhiên ngoắc ngoắc ngón tay với Inuyasha, Inuyasha chưa kịp phản ứng đã thấy Aoko mỉm cười, tay trái đột nhiên vươn ra điểm trúng mi tâm hắn.

Ánh sáng nháy mắt như mũi nhọn từ trong tay nàng bắn ra, Inuyasha như bị sét đánh, ngất xỉu tại chỗ !

Kagome : “A ?! Xảy ra chuyện gì vậy ?”

Kagome vội vàng chạy tới bên cạnh Inuyasha, sốt ruột xem xét.

Aoko rút tay về, từ trong túi xách của mình lấy ra vài thứ, nói : “Có thể là đi cả một ngày rồi, hắn mệt mỏi mới thế.”

Kaede bà bà : “…”

Kagome không biết phải làm sao bèn đắp lên trán Inuyasha một chiếc khăn lạnh, sau đó xoay người trơ mắt nhìn Aoko lấy từ trong túi xách ra một cuộn băng y tế, cẩn thận nghiêm túc băng lại tay trái của mình. Kagome nhịn không được tò mò hỏi : “Tiền bối, chị bị thương ?”

Aoko gật gật đầu : “Cũng không thể xem là bị thương, chỉ là…chịu không nổi thứ mùi dã thú này.”

Kagome : “…” Nhưng chị cũng không cần phải chán ghét đến nỗi dùng vải băng lại như vậy chứ…

“À đúng rồi, nếu tạm thời không thể trở lại thế kỷ 21, tôi dự định ngày mai sẽ đi cắm trại.” Aoko quay đầu cười tủm tỉm nhìn Kagome “Chuyện đi tìm ngọc tứ hồn phải phiền hai người rồi, dù sao cũng là lỗi của em. Nơi này không khí tốt như vậy, không đi cắm trại rất lãng phí.”

Kagome ngốc nghếch nhìn nàng : “Tiền, tiền bối…”

Là ảo giác sao, vì sao nàng đột nhiên thấy tiền bối Aoko rất đen tối…

Sáng sớm hôm sau, Aoko tìm Kaede bà bà mượn một bộ cung tiễn, sau đó liền khoác túi xách của mình lên, rời đi.

Lúc này Kagome mới nhớ tới một việc, tiền bối Aoko biết dùng cung sao ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyeu20189, giap382014, Google Adsense [Bot], Hương Hyhy, Ib_lp7yrs, Nguyet97, ShiSuSe, Skylineky, Thuytinhlinh, Xu_nie và 245 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.