Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện

 
Có bài mới 10.11.2014, 20:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


✿Chương 11✿:



Nhậm Quả Quả nghĩ ra, "Chuyên chế." Cô nói thầm.

Bách Nghiêu Tân híp mắt, khẳng định là càng lúc Nhậm Quả Quả càng không sợ anh, "Nhậm Quả Quả?"

"Xin lỗi, tôi tới muộn."

Giọng nói nhu mì cắt ngang lời Bách Nghiêu Tân đúng lúc. Nhậm Quả Quả nhìn sang thì thấy một mỹ nhân mặc bộ Âu phục nhỏ hở vai màu trắng, tóc vàng đi tới. Khi thấy diện mạo của mỹ nhân thì Nhậm Quả Quả ngây ngẩn cả người.

Mỹ nhân tóc vàng thấy Nhậm Quả Quả cũng dừng bước lại, trên mặt lộ ra sự kinh ngạc, "Nhậm Tước Nhi, sao cô lại ở đây?" Tước Nhi là tên tiếng Anh của cô.

Ặc...Nhậm Quả Quả cũng bối rối. Sao cô lại quên đối tượng Bách Nghiêu Tân xem mắt là Hoa Sâm Tuyết Lỵ - hoa hậu giảng đường, hơn nữa còn là người mà bạn trai trước của cô mến mộ.

Thấy hai người vậy mà biết nhau, Bách Nghiêu Tân không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Nhậm Quả Quả nghèo như thế sao biết thiên kim tiểu thư Hoa Sâm Tuyết Lỵ này?

Hoa Sâm Tuyết Lỵ trừng mắt với Nhậm Quả Quả, lại nhìn người xem mắt - Bách Nghiêu Tân đang đứng bên cạnh. Thù mới cộng với hận cũ khiến cô bất chấp phong độ danh viện, hổn hển hét lên: "Tước Nhi, đồ hồ ly tinh! Cô cướp đi bạn trai của tôi còn chưa đủ, bây giờ còn muốn phá hỏng cuộc gặp mặt này của tôi nữa!"

Cướp đi bạn trai?

Bách Nghiêu Tân nhìn về phía Nhậm Quả Quả, lông mày không tự giác được mà nhíu chặt lại. Nhậm Quả Quả có bạn trai?

Thân là thiên kim nhà họ Hoa Sâm, lại có mỹ mạo hơn người, Tuyết Lỵ luôn như vầng trăng sáng được sao bao quanh. Chưa bao giờ thiếu người theo đuổi cô ta mà cô ta cũng quen trở thành người phụ nữ được hâm mộ ghen ghét.

Nhưng trong cánh cửa sắt của Sử Cách Will thì tuy cô ta được đa số phong làm hoa hậu giảng đường, cũng được nam sinh hoan nghênh nhưng người theo đuổi lại không nhiều. Nguyên nhân là nam sinh Sử Cách Will thích người phương Đông hơn, nói gì mà phụ nữ phương Đông có một loại khí chất thần bí, vô cùng hấp dẫn người khác.

Vốn là đám nam sinh phong học tỷ Bối Nhã làm nữ thần nhưng Hoa Sâm Tuyết Lỵ không thể không thừa nhận là quả thật mình kém hơn An Bối Nhã. Không phải kém về khuôn mặt mà là năng lực của An Bối Nhã quá mạnh mẽ, đến cả đàn ông cũng không so được với chị ấy. Ngay cả học sinh nữ trong Sử Cách Will cũng đều tôn sùng chị ấy. Hơn nữa An Bối Nhã đã tốt nghiệp rất lâu, sẽ không cạnh tranh với cô ta.

Sau đó, khoa nước hoa lại có một sinh viên nữ được gọi là búp bê phương Đông khiến không biết bao nhiêu nam sinh điên cuồng. Cô chỉ cười nhạt trước ánh mắt thiển cận của đám nam sinh này. Nhưng cô cũng từng gặp búp bê phương Đông theo lời họ, không thể không công nhận quả thật đối phương lớn lên giống y búp bê, cũng khó trách đám nam sinh thúi kia sẽ say mê.

Bại bởi hai người này, cô nhận. Nhưng vậy mà cô lại bại bởi con vịt xấu xí Nhậm Tước Nhi này! Điều này khiến cô ta bị đả kích nặng nề.

Trong mắt Hoa Sâm Tuyết Lỵ, Nhậm Quả Quả chỉ là sinh viên của hoa bảo vệ trẻ em. Khoa bảo vệ trẻ em là khoa ít được quan tâm nhất trong Sử Cách Will, không hề có chút tiền đồ nào, chỉ có những sinh viên không gia thế, chỉ dựa vào học bổng mới vào khoa bảo vệ trẻ em học.

Tuy Nhậm Quả Quả không phải là một thành viên lấy học bổng nhưng lúc đi học cô đều không quan tâm tới cách ăn mặc, cũng không từng nghe tên cô ở các tiệc xã giao. Đám thiên kim của Sử Cách Will đều cho rằng nhà Nhậm Quả Quả có lẽ chỉ có ít tiền, vào Sử Cách Will là để xem có thể câu một kẻ ngốc, thừa dịp bước vào hào môn hay không.

Các cô vô cùng chướng mắt với loại không tướng mạo không tài năng lại chỉ là người nghèo mà không biết vị trí của mình như Nhậm Quả Quả. Nhưng các cô chướng mắt còn các nam sinh lại vô cùng thích Nhậm Quả Quả.

Trong mắt nam sinh, bộ dáng ngọt ngào của cô thật đáng yêu, tính cách lại vừa thẳng vừa ngốc, bị cặp mắt to đơn thuần kia nhìn khiến các trái tim người ta nhảy loạn như nai con.d✤đ✤L✤q✤đCô cười rộ lên nhìn như một miếng bánh ngọt, thấy thế nào cũng đáng yêu. Cho nên nhân duyên của Nhậm Quả Quả ở Sử Cách Will rất cao, không hề bại bởi Hoa Sâm Tuyết Lỵ được xưng là hoa hậu giảng đường.

Tuy Hoa Sâm Tuyết Lỵ chẳng hề để Nhậm Quả Quả vào mắt nhưng một con vịt con xấu xí khiến cô ta khinh thường này vậy mà lại cướp đi người trong lòng của cô ta. Cô ta hận chết Nhậm Quả Quả.

"Nhậm Tước Nhi!" Hoa Sâm Tuyết Lỵ chất vấn: "Cô xuất hiện ở đây làm gì? Rhede đâu? Thật vất vả mới câu được một kẻ ngốc, sao cô không nhanh lôi cậu ta chạy đi?"

Sao Nhậm Quả Quả không nghe ra ý mỉa mai trong lời của Hoa Sâm Tuyết Lỵ. Chỉ có điều cô không hề tức giận mà còn thành thật trả lời: "Tôi đã chia tay Rhede rồi. Còn có, cô đừng động một tí là nói tôi cướp bạn trai của cô. Cô chưa từng có gì với Rhede cả." Bày đặt như cô là phụ nữ xấu không bằng. Bách Nghiêu Tân đang đứng bên cạnh, lỡ anh hiểu lầm thì sao!

Nhậm Quả Quả len lén liếc Bách Nghiêu Tân, anh cũng đang nhìn cô. Thấy ánh mắt nhìn lén của cô, anh lập tức đáp trả bằng cái trừng đầy lạnh lùng.

Nhậm Quả Quả nhịn không được mà rụt rụt vai. Cô cảm thấy rất rõ ràng rằng Bách Nghiêu Tân đang mất hứng. Cô giải thích với anh theo bản năng: "Bách Nghiêu Tân, tôi không cướp bạn trai của cô ta!"

"Bách tiên sinh!" Mặt Hoa Sâm Tuyết Lỵ hơi trắng. Cô ta thấy Nhậm Quả Quả thì giận đến váng đầu, vậy mà quên mất sự tồn tại của Bách Nghiêu Tân.

Có thể xem mắt với Bách Nghiêu Tân là cơ hội khó có được. May mà ba cô và ông Đường có chút giao tình, ba lại thường nhắc tới cô trước mặt ông Đường. Hơn nữa cô đã từng gặp ông Đường, ông cũng khá thích cô nên mới sắp xếp lần xem mắt này. Mà cô lại vừa thất lễ trước mặt Bách Nghiêu Tân! Đáng giận! Đều là Nhậm Tước Nhi này làm hại!

Hoa Sâm Tuyết Lỵ thầm hận trong lòng. Khuôn mặt mỹ lệ lập tức nở nụ cười khéo léo, hơi khom người trước Bách Nghiêu Tân.

"Bách Tiên Sinh, tôi xin lỗi. Bình thường tôi không như thế. Thật sự là do Nhậm tiểu thư đây..." Hoa Sâm Tuyết Lỵ liếc Nhậm Quả Quả một cái, lại bày ra vẻ mặt lo lắng với Bách Nghiêu Tân, nói: "Bách tiên sinh, anh phải cẩn thận với Nhậm tiểu thư đấy. Tôi học chung với cô ta một trường. Lời đồn về cô ta trong trường cực kỳ không tốt. Bạn trai thì mặc bạn trai nhưng cướp bạn trai thì tôi thành người bị hại rồi."

Nhậm Quả Quả trừng lớn mắt. Cô biết Hoa Sâm Tuyết Lỵ ghét mình nhưng cũng không ngờ vậy mà cô ta lại đi nói lung tung, hơn nữa còn là nói lung tung trước mặt cô! Lần đầu tiên trong đời gặp chuyện này nên cô cực kỳ tức giận.

"Hoa Sâm Tuyết Lỵ, cô đang nói bậy gì vậy! Tôi đã nói tôi không cướp bạn trai của cô, sao cô có thể nói lung tung được!" Nhậm Quả Quả tức đến nỗi khuôn mặt đỏ lên, chỉ kém không giơ chân nữa thôi.

"Tôi chỉ nói sự thật." Hoa Sâm Tuyết Lỵ nhìn Nhậm Quả Quả đầy khinh thường, "Loại học sinh nghèo như cô, ai chẳng biết mục đích các cô vào Sử Cách Will. Chính là vì câu một kim chủ mà thôi."

"Ai thèm câu!"

Bách Nghiêu Tân giữ chặt Nhậm Quả Quả đang định nhào lên, "Nhậm Quả Quả, ngậm miệng."

"Nhưng cô ta..." Nhậm Quả Quả nhìn về phía Bách Nghiêu Tân đầy bất mãn, nuốt lời phẫn nộ vào lại dưới ánh mắtd↕đ↕L↕q↕đlạnh lùng không vui của anh. Cô cắn đôi môi cánh hoa, trên mặt tràn đầy uất ức. Cô không ngờ rằng vậy mà Bách Nghiêu Tân lại đứng về phía Hoa Sâm Tuyết Lỵ. Cho nên anh tin lời cô ta hả? Cho nên anh không tin cô...Vành mắt Nhậm Quả Quả đỏ lên.

Thấy Nhậm Quả Quả bị Bách Nghiêu Tân quở mắng, Hoa Sâm Tuyết Lỵ mừng thầm. Cô ta nhìn Nhậm Quả Quả sắp khóc bằng ánh mắt của người chiến thắng, nở nụ cười mềm mại đáng yêu với Bách Nghiêu Tân.

"Bách tiên sinh..."

"Hoa Sâm tiểu thư," Bách Nghiêu Tân hờ hững cắt ngang lời Hoa Sâm Tuyết Lỵ đang nói, đôi mắt sau cặp kính vô cùng lạnh lùng.

"Nhậm tiểu thư là người thế nào, tự tôi sẽ phán đoán được, không cần Hoa Sâm tiểu thư chỉ bảo. Hơn nữa một thục nữ không nên phê bình người khác trước mặt mọi người. Có lẽ Hoa Sâm tiểu thư đã quen làm chuyện này nên thấy không có gì, nhưng ở trong mắt người khác thì thật khiến người ta thất vọng. Hóa ra cái gọi là thục nữ danh viện là như thế này. Còn nữa, hôm nay là ngày tôi và cô xem mắt nhưng Hoa Sâm tiểu thư lại tới muộn. Đúng giờ là lễ nghi cơ bản, chỉ điểm ấy đã không làm được vậy thì không cần thiết phải bắt đầu xem mắt nữa. Thật ngại quá, tôi đi trước đây."

Từ trước tới nay Bách Nghiêu Tân luôn là người bao che khuyết điểm. Cho dù Nhậm Quả Quả chỉ là một bảo mẫu nhưng cũng là người của anh. Mặt của anh không phải để cho người khác chỉ trỏ.

Không thèm nhìn sắc mặt khó coi của Hoa Sâm Tuyết Lỵ, Bách Nghiêu Tân ôm cháu gái, cầm tay Nhậm Quả Quả đang đứng sững một bên, rời khỏi nhà hàng.

Trong xe, Nhậm Quả Quả hít hít mũi, tiếng nức nở vang lên không ngừng. Cô ngồi phía sau xe, cách Bách Nghiêu Tân rất xa. Tiểu Bối Bối ngồi trong ghế an toàn, ngăn cách hai người.

Bách Nghiêu Tân không nói gì, chỉ nhìn vào gương chiếu hậu, liếc tài xế một cái. Mặt tài xế không đổi sắc,d✩đ✩L☆q✩đbình tĩnh nhấn nút phía bên trái tay lái, cửa phía trước sau chỗ ngồi lập tức nâng lên, ngăn cách thành hai thế giới.

Lúc này Bách Nghiêu Tân mới nói, "Khóc cái gì?" Anh đã giúp cô xả giận mà còn khóc.

Nhậm Quả Quả lau nước mắt chảy xuống. Cô cũng không muốn khóc nhưng nhịn không được! Đây là lần đầu tiên cô bị người ta nói xấu như thế. Cô tức giận đến mức rất muốn mắng người nhưng Bách Nghiêu Tân lại cản cô, hung dữ với cô!

"Anh hung dữ với tôi." Nhậm Quả Quả hít nước mũi, vừa khóc vừa tố cáo, "Anh đứng về phía cô ta!"

Bách Nghiêu Tân không thể tin được vào những gì tai mình nghe thấy! Anh đứng về phía Hoa Sâm Tuyết Lỵ lúc nào? Nếu đứng về phía cô ta thì vừa rồi anh nói những lời đó với cô ta, giúp cô xả giận làm gì?

"Nhậm Quả Quả, tai cô điếc rồi à?" Không nghe những gì anh nói với Hoa Sâm Tuyết Lỵ à?

"Không!" Nhận Quả Quả rưng rừng trừng anh, "Rõ ràng tôi nghe thấy anh rống lên, bảo tôi ngậm miệng!"

Hóa ra cô chỉ nghe tới đó. Bách Nghiêu Tân không nói gì cả.

Nhậm Quả Quả còn chưa nói xong, vừa nức nở vừa nói: "Tôi mới không có hết đàn ông này tới đàn ông khác. Tôi đều chia tay họ rồi mới quen người khác. Hơn nữa tôi cũng không cướp Rhede của cô ta. Rhede chưa từng qua lại với cô ta!"

Rhede là đội trưởng đội bóng rổ, rất được hoan nghênh tại Sử Cách Will. Cô cũng thích anh bởi vì bộ dáng khốc khốc của anh hơi giống người nào đó. Cho nên lúc Rhede tỏ tình với cô thì cô đồng ý ngay.

Ai mà biết sau khi quen Rhede, Hoa Sâm Tuyết Lỵ lại đột nhiên dẫn một đám thiên kim tới đánh cô, nói cô cướp bạn trai của cô ta, muốn cô chia tay với Rhede, nếu không sẽ khiến cô không còn đường sống ở Sử Cách Will.

Cô chẳng hiểu gì cả. Ngay từ đầu cô còn tưởng Rhede bắt cá hai tay. Sau này cô mới biết được Hoa Sâm Tuyết Lỵ rất thích Rhede, nhưng cuối cùng Rhede lại chọn cô.

"Với lại tôi đã chia tay Rhede rồi. Cô ta thích anh ấy như vậy sao không theo đuổi anh ấy đi!" Tới tìm cô làm phiền làm gì, lại còn nói xấu cô trước mặt Bách Nghiêu Tân nữa. Cô để ý việc này nhất.

Hơn nữa Bách Nghiêu Tân lại còn hung dữ với cô. Chắc chắn anh cho rằng cô là loại phụ nữ mà Hoa Sâm Tuyết Lỵ nói.

Nhậm Quả Quả càng nghĩ càng cảm thất khó chịu, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Từ trước tới nay Bách Nghiêu Tân không chịu nổi phụ nữ khóc. Anh cũng chưa bao giờ dỗ phụ nữ. Bình thường nếu thấy nước mắt phụ nữ anh sẽ quay đầu đi ngay. Anh không đủ kiên nhẫn để đối phó với phụ nữ giàu cảm xúc.

Nhưng bây giờ, thấy nước mắt của Nhậm Quả Quả anh chỉ cảm thấy bất đắc dĩ.

Muốn không để ý tới nhưng lại không thể làm như không thấy, cảm thấy khuôn mặt ngọt ngào này thật sự không hợp với nước mắt.

Nghe cô nói chuyện bạn trai, anh nhịn không được mà hỏi: "Sao lại chia tay?" Thạm chí Nhậm Quả Quả có bạn trai? Nhóc con mà nói chuyện yêu đương gì! Anh nhịn không được lại nói thêm một câu, "Rất khó câu được một kim chủ." Nhưng vừa nói ra khỏi miệng thì anh liền thấy hối hận.

Quả nhiên, Nhậm Quả Quả lập tức rống to đầy phẫn nộ, "Kim chủ gì chứ! Tôi mới không thèm câu kim chủ!" Cô không thiếu tiền! Nếu viên cầu nhỏ không ngồi ở giữa thì chắc chắn cô sẽ bổ nhào qua mà đánh Bách Nghiêu Tân. Quá đáng thật! Sao anh lại nói cô như thế!

"Nếu không thích Rhede thì tôi tuyệt sẽ không quen anh ấy! Hơn nữa là tôi đá Rhede!" Cô đá anh ta còn không phải vì anh sao! Đều là anh làm hại!

Bách Nghiêu Tân bị rống đến mức đau cả tai, nhìn Nhậm Quả Quả khóc đến trôi cả lớp trang điểm, anh rút một tờ khăn giấy ra đưa cho cô.

Nhậm Quả Quả mới không hiếm lạ gì, hất tay anh ra, tự rút ra một tờ giấy từ trong hộp.

Thật đúng là tính khí càng lúc càng lớn. Nhưng biết là do mình nói bậy trước nên Bách Nghiêu Tân cũng không tính toán với cô, chỉ hỏi cô: "Sao lại đá?" Chẳng lẽ là chiếm tiện nghi rồi bỏ chạy? Anh biết có vài thiếu gia có tiền thích chơi trò lừa gạt tình cảm của những cô bé như cô.

Nghĩ tới có thể Nhậm Quả Quả bị đối xử như thế, Bách Nghiêu Tân liền nhíu mày chịu đựng, càng không có thiện cảm với Rhede trong lời Nhậm Quả Quả.

Cô rầu rĩ nói: "Rhede nói tôi không thương anh ấy." Mỗi bạn trai mà cô bỏ lại phía sau đều nói như thế, nhưng cô thật không hiểu.

"Vì sao nhất định phải yêu?d✳đ✳L✳q✳đChỉ có yêu mến thôi không được sao? Là vì thích anh ấy nên tôi mới có thể ở bên anh ấy! Nhưng bọn họ vẫn nói tình yêu của tôi không đủ. Bọn họ luôn luôn hỏi tôi rằng thật ra tôi yêu ai." Mà cô cũng luôn không trả lời được.

Yêu, Nhậm Quả Quả cảm thấy chữ này cách cô rất xa. Cô vẫn rất lờ mờ với định nghĩa về tình yêu. Cô chỉ biết là thích, cũng chỉ hưởng qua cảm giác thích, còn nhiều hơn nữa thì cô mù tịt.

Bách Nghiêu Tân nghe xong thì buồn cười. Quả đúng là nhóc con. Anh cầm khăn giấy lau dòng nước mắt đã làm nhòe lớp trang điểm của cô, tức giận nói, "Ngốc quá, cô chỉ chưa gặp được người cô muốn yêu thôi."

Động tác của anh khiến Nhậm Quả Quả hơi giật mình, nhất thời quên luôn cơn giận với anh, ngẩng đầu mở to đôi mắt đẫm lệ mà nhìn anh.

Đôi mắt mới khóc nên còn ướt rượt, khóe mắt vẫn còn uất ức sót lại nhưng ánh mắt trong veo. Ánh mắt nhìn anh đầy tín nhiệm, thậm chí còn mang theo tình yêu không biết cách che giấu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo lucky, pé lam0408, yanl12781, Đông Hoa Quân
     

Có bài mới 11.11.2014, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12:


Bách Nghiêu Tân ngây ngẩn cả người, trong phút chốc, có cảm giác như bị hấp dẫn.

"Bách Nghiêu Tân, yêu là gì?" Nhậm Quả Quả không hề có chút đề phòng nào, ngốc nghếch mà hỏi anh, ánh mắt ngây thơ lại đơn thuần thật có thể dễ dàng vén lên dục vọng muốn nhúng chàm của người khác. Mà đôi môi hồng hào khẽ mở, mơ hồ có thể thấy được cái lưỡi phấn nộn, hơi thở ngọt ngào - là mùi kẹo sữa mà Bách Nghiêu Tân thích nhất.

Trong nháy mắt này, Bách Nghiêu Tân bị quyến rũ.

Chờ tới lúc anh  phát hiện ra thì anh đã nâng khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến thê thảm nhưng lại chọc người trìu mến lên, dưới cái nhìn chăm chú của Nhậm Quả Quả, ngậm chặt lấy đôi môi mềm mềm, mút lấy hương vị ngọt ngào này.

Nụ hôn ngoài ý muốn khiến hai người ngây ra.

Nhậm Quả Quả cơ hồ là trợn tròn mắt, ngây ngốc nhìn khuôn mặt gần sát mình. Mà Bách Nghiêu Tân phục hồi tinh thần lại cũng sửng sốt. Đôi mắt từ trước tới nay luôn bình tĩnh ửng lên sự kinh ngạc.

Cho đến khi Tiểu Bối Bói chớp mắt trên ghế an toàn, tưởng bọn họ đang đùa mà kêu a a đầy vui vẻ, vỗ bàn tay nhỏ lên mặt Bách Nghiêu Tân, bộ dáng như muốn gia nhập thì anh mới bừng tỉnh từ trong kinh ngạc. Anh nhanh chóng rời khỏi Nhậm Quả Quả.

Nhưng trên môi anh vẫn còn lưu lại xúc cảm thơm mát mềm mềm, đầu lưỡi còn nếm được vị kẹo sữa ngòn ngọt. Vị hơi ngọt này lại khiến anh có cảm giác quyến luyến.

Nhìn đôi môi Nhậm Quả Quả bị anh hôn mà hơi đỏ lên, anh lại có dục vọng muốn hôn lên đó một lần nữa. Điều này khiến anh bị dọa.

Lúc này xe vừa tới nơi, Bách Nghiêu Tân không nói gì, cũng không nhìn cô, chỉ ôm Tiểu Bối Bối xuống xe. Sau đó Nhậm Quả Quả liền cảm nhận được anh thay đổi.

Tuy giọng điệu Bách Nghiêu Tân vẫn luôn lạnh nhạt như thế nhưng cô vẫn cảm thấy không giống trước. Bởi vì mắt anh không hề nhìn cô.

Lúc Bách Nghiêu Tân nói chuyện với người khác luôn nhìn thẳng vào đối phương. Bình thường, bị đôi mắt khôn khéo lãnh liệtd☼đ☆L☆q☼đđó chiếu vào, mọi người sẽ căng thẳng, cho dù có kính che bớt đi khuôn mặt vô cùng sắc bén của anh nhưng không thể che hết được khí thế bức người.

Mấy ngày nay khi Bách Nghiêu Tân nói chuyện với cô cũng không nhìn cô, hơn nữa những lời anh nói với cô toàn là dặn dò công việc, thường chỉ trong một câu. Một ngày cô và Bách Nghiêu Tân không nói với nhau quá năm câu.

Cô không biết mình chọc phải Bách Nghiêu Tân ở đâu. Rõ ràng người hôn cô là anh...

Nhậm Quả Quả vuốt đôi môi, nhịn không được mà nhớ lại nụ hôn ấy.

Bách Nghiêu Tân thích uống trà nên trong miệng anh có vụ trà thoang thoảng. Bờ môi anh cực kỳ ấm áp, rõ ràng khuôn mặt luôn lạnh băng băng nhưng đôi môi lại dịu dàng như thế...Trong một giây kia, trái tim cô đập thật nhanh, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Hơn nữa, cô còn nghe thấy tiếng tim anh đập. Nhịp tim hai người hòa làm một, sát bên nhau vô cùng thân thiết như thế.

Nhưng sau khi hôn, Bách Nghiêu Tân lại chẳng nói gì, lại khôi phục lại bộ dáng lạnh như băng, dường như nụ hôn khiến tim người ta đập nhanh kia chưa từng xảy ra.

Sao Bách Nghiêu Tân lại hôn cô? Cô muốn hỏi nhưng vừa nhìn thấy bộ dáng tỏ rõ không đồng ý cho người khác tới gần của Bách Nghiêu Tân thì cô chẳng dám nữa.

Nhậm Quả Quả chỉ có thể ôm mối nghi ngờ, chống hai tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn mà ngẩn người. Nhưng ánh mắt của cô lại nhịn không được mà nhìn về phía phòng làm việc của Bách Nghiêu Tân. Anh nói muốn tập trung tinh thần xử lý công việc, bảo cô mang theo viên cầu nhỏ đợi ở phòng thư ký. Viên cầu nhỏ ăn no nên đã ngủ, được Judy ôm vào phòng nghỉ của Bách Nghiêu Tân. Còn cô vẫn ngồi lại phòng thư ký, trên mặt là sự cô đơn rất rõ ràng.

Cô có cảm giác bị Bách Nghiêu Tân bài xích. Điều này khiến cô cảm thấy rất khổ sở.

An Bối Nhã vừa ra khỏi cửa thang máy thì liền thấy khuôn mặt buồn rầu của học muội nhà mình. Cô bất động thanh sắc nhíu mày. Judy chịu trách nhiệm tiếp đón đã sớm chờ ở đó, bước lên, "Xin chào An tiểu thư. CEO đang chờ cô ở phòng làm việc."

Nhậm Quả Quả cũng nhìn thấy An Bối Nhã. Cô lập tức đứng thẳng lên, vành mắt bỗng cay cay, kêu một tiếng hơi có phần uất ức, "Học tỷ."

Nhậm Quả Quả chưa bao giờ che giấu cảm xúc của mình. An Bối Nhã liếc thấy cảm xúc của cô sa sút, nhìn về phía Judy nhưng bà nhìn lại cô bằng ánh mắt bình tĩnh, tỏ rõ không liên quan gì tới bà.

Vậy chính là có liên quan tới người ngồi trong phòng làm việc kia rồi.

An Bối Nhã đạp giày cao gót, lúc đi ngang qua Nhậm Quả Quả thì sờ đầu cô trấn an một chút rồi bước vào phòng làm việc của Bách Nghiêu Tân. Trước khi vào, cô nhìn Judy một cái. Judy đứng trước cửa, nói với Bách Nghiêu Tân: "CEO, An tiểu thư đã tới." Dứt lời, bà đóng cửa lại ngay lập tức, không hề bước chân vào phòng.

Nhậm Quả Quả giương mắt nhìn cánh cửa phòng làm việc.

Lúc Bách Nghiêu Tân ngẩng đầu thì thấy ánh mắt uất ức của Nhậm Quả Quả nhìn thẳng vào anh, lúc đối mắt với anh thì lại lặng lẽ cúi đầu, bộ dáng nhỏ bé đáng thương như bị anh bắt nạt.

Anh lại có cảm giác đau lòng...Điều này khiến đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, vẻ mặt lạnh như băng lại trầm xuống.

An Bối Nhã thu hết toàn bộ vào mắt.d☺đ☺L☺q☺đCô khẽ nhíu mày, "Xem ra dường như anh và học muội của tôi sống với nhau không tốt lắm. Thấy bộ dạng Quả Quả như nàng dâu nhỏ, là do anh bắt nạt cô bé nhà người ta hả?"

Sao Bách Nghiêu Tân không nghe ra ý chất vấn trong lời An Bối Nhã chứ. Anh lạnh lùng ngước mắt, nhắc nhở cô, "Hôm nay hẳn là An tiểu thư tới bàn hợp đồng chứ?" Vả lại bọn họ cũng không quen thuộc tới nỗi nói chuyện riêng với nhau. Nếu là người bình thường, đối mặt với khuôn mặt lạnh của Bách Nghiêu Tân đã sớm bị dọa tới mức run lên. Nhưng An Bối Nhã lại không như vậy.

Bách Nghiêu Tân cho rằng bày ra bộ mặt này thì cô sẽ sợ ư?

An Bối Nhã vứt hợp đồng lên bàn, tự đi tới ghế sô pha, ngồi xuống, bắt chéo hai chân lên nhau, cười, đối mặt với Bách Nghiêu Tân: "Quả Quả thích anh. Tin rằng Bách CEO chắc chắn đã sớm phát hiện ra rồi?"

Bách Nghiêu Tân không nói gì mà nhìn lại cô bằng ánh mắt thờ ơ.

An Bối Nhã cũng không cần anh trả lời, lẩm bẩm: "Quả Quả từng quen rất nhiều bạn trai nhưng đều bị bỏ rơi thê thảm. Biết tại sao không? Bởi gì bạn trai của nó luôn có chỗ giống anh."

Nhìn thấy ánh mắt Bách Nghiêu Tân chớp lên, An Bối Nhã nói tiếp: "Không sai, cô bé ngốc này đã yêu đơn phương anh rất lâu. Trong lòng nó anh chính là một hoàng tử hoàn mỹ, mà nó luôn một mực đuổi theo cái bóng của anh...Thực ngốc." An Bối Nhã hết sức nhỏ nhen mà kết luận. Sau đó không ngoài ý muốn mà nhìn thấy Bách Nghiêu Tân nheo mắt lại, rất rõ ràng rằng anh không vui bởi giọng điệu khinh thường của cô.

An Bối Nhã cong môi cười, "Vì để Quả Quả biết mình có bao nhiêu ngu ngốc nên tôi mới giới thiệu nó tới chỗ anh làm bảo mẫu...Đừng hiểu lầm, tôi không xúi giục Quả Quả theo đuổi anh mà là muốn để nó thấy rõ anh, khiến sự hoàn mỹ của anh trong lòng nó sụp đổ."

Một câu cuối cùng của An Bối Nhã khiến lòng Bách Nghiêu Tân bỗng nhói lên, lập tức hiểu ý của cô.

Chỉ cần ảo tưởng của Nhậm Quả Quả với anh sụp đổ thì cũng sẽ không say đắm anh nữa, sẽ không dùng ánh mắt đơn thuần và lưu luyến ngưỡng bộ mà nhìn anh nữa...

Mắt Bách Nghiêu Tân trầm xuống, bàn tay cầm cây bút máy cứng lại.

Anh phát hiện ra vậy mà mình lại không thể chấp nhận được cảnh tượng này. Thậm chí chỉ cần nghĩ tới có thể Nhậm Quả Quả sẽ dùng ánh mắt chứa tình yêu nồng nàn mà nhìn người đàn ông khác, sự khó chịu vô cùng lớn không kiềm chế được mà dâng lên trong lòng anh.

An Bối Nhã quan sát nét mặt Bách Nghiêu Tân đầy ý vị, cảm thấy vô cùng thú vị, "Bách Nghiêu Tân, trong mắt anh, chắc chắn là Quả Quả vừa ngốc vừa ngớ ngẩn nhỉ? Cũng đúng, cô bé ngốc đó đâu có biết thích là gì, kể cả yêu cũng chẳng hiểu, cũng không biết mấy tên kia dạy nó thế nào...Nhưng tôi tin hẳn người đó không phải là anh."

"Vì..." Vì sao lại không? Suýt chút nữa thì Bách Nghiêu Tân trả lời An Bối Nhã như thế. Nhưng anh kìm xuống, nói cách khác, anh hết sức ngạc nhiên với những gì mình định nói.

Anh muốn nói gì với An Bối Nhã? Chẳng lẽ anh định dạy cho Nhậm Quả Quả ngốc này biết thế nào là yêu? Điều này sao có thể...Nhậm Quả Quả hoàn toàn không phù hợp với tiêu chuẩn của anh.

Vì sao lại gặp cô? Một giọng nói bỗng vang lên trong đầu anh, chính là muốn hôn cô. Chờ lúc anh bừng tỉnh thì trong lòng tràn đầy kinh hoàng. Đối mặt với ánh mắt hoang mang của Nhậm Quả Quả, lần đầu tiên anh lại chật vật chạy trốn.

Vì sao lại hôn Nhậm Quả Quả? Chính anh cũng muốn biết.

Như nhìn ra sự nghi ngờ của Bách Nghiêu Tân, ánh mắt An Bối Nhã chợt lóe, nói tiếp: "Tôi biết Quả Quả không phải là đối tượng anh sẽ thích. Nó vừa ngây thơ lại ngốc nghếch, suy nghĩ chỉ theo một đường thẳng, đừng nói tới chuyện uyển chuyển, kể cả cảm xúc cũng không biết cách che giấu. Mà anh thì thích phụ nữ thông minh lại có tri thức. Quả Quả không hợp với anh chút nào. Nó quá đơn thuần mà anh thì lại quá sâu xa."

Nhưng có đôi khi người càng có lòng dạ phức tạp thì lại càng bị người đơn thuần hấp dẫn. An Bối Nhã mỉm cười, tiếp tục đâm chọc Bách Nghiêu Tân.

"Quả Quả cần một hoàng tử dịu dàng săn sóc, sẽ hướng dẫn nó trưởng thành. Mà anh, Bách Nghiêu Tân" Cô đứng dậy, đi tới trước bàn làm việc của Bách Nghiêu Tân, nói không chút khách khí: "Quốc vương băng đá anh chỉ hợp với vương tọa băng tuyết và một chỗ dựa lạnh lùng. Chỉ có phụ nữ cũng bình tĩnh lý trí như anh mới hợp với anh. Mà Quả Quả vĩnh viễn sẽ không là kiểu phụ nữ đó."

Nói xong những điều này, cũng không quan tâm sắc mặt Bách Nghiêu Tân sẽ khó coi ra sao, An Bối Nhã kết thúc trách nhiệm, "Xem ra hôm nay không hợp để bàn hợp đồng. Tôi để hợp đồng ở đây,dღđ๖ۣۜW L☆q๖ۣۜW đlúc anh rảnh thì xem. Hôm khác tôi sẽ quay lại." Sau đó cô phủi mông chạy lấy người.

Vừa ra khỏi phòng làm việc thì thấy ngay Nhậm Quả Quả đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng. Cửa vừa mở ra thì ánh mắt phóng thẳng vào trong.

Cô nhóc ngốc hết thuốc chữa.

An Bối Nhã chịu không nổi mà trợn trắng mắt ở trong lòng. "Vào đi, Bách Nghiêu Tân tìm em đấy."

Nghe thấy Bách Nghiêu Tân tìm mình, ánh mắt Nhậm Quả Quả lập tức sáng lên, nhảy ngay xuống ghế, chạy về phía phòng làm việc, trước khi bước vào vẫn không quên nói với An Bối Nhã: "Học tỷ, chị cẩn thận, đi thong thả."

Rõ là...An Bối Nhã chịu không nổi mà lắc đầu. Thật không hiểu đàn ông rắc rối như Bách Nghiêu Tân này có gì mà thích. Cô nhìn Judy, "Xem ra hôm nay CEO nhà bà không thể tập trung tinh thần xử lý công việc rồi."

Judy mỉm cười, nói không nhanh không chậm: "Tôi đã kéo dài hành trình hôm nay của CEO rồi."

An Bối Nhã cũng cười, "Thực hâm mộ Bách Nghiêu Tân có thể có thư ký tài giỏi như vậy." Dứt lời, cô vẫy tay với Judy, "Tôi đi trước đây. Lần sau uống trà cùng nhau nhé."

Về phần hai người kia...Cô chỉ giúp tới đây, sau đó phải xem Bách Nghiêu Tân thế nào! Xem xem anh ta có còn muốn làm quốc vương băng đá nữa không hay chọn làm hoàng tử dạy Nhậm Quả Quả thế nào là yêu.

Nhậm Quả Quả vừa vào phòng làm thì thì liền thấy Bách Nghiêu Tân ngồi không động đậy phía sau bàn làm việc, vẻ mặt  lạnh lùng cứng ngắc, khí thế phát ra đều âm trầm đến dọa người, vừa nhìn liền biết lúc này tâm trạng anh rất không tốt.

Cô không nhịn được mà dừng bước lại. Trái tim vốn nghe Bách Nghiêu Tân gọi mà nhảy nhót của cô liền biến thành thấp thỏm. Cô nhìn chằm chằm anh đầy sợ hãi, bắt đầu chần chừ, không biết có nên bước qua cánh cửa này không.

Bách Nghiêu Tân đã nhìn thấy cô, ánh mắt trầm lạnh tới mức khiến Nhậm Quả Quả rụt vai lại.

Thấy sự sợ hãi trên mặt Nhậm Quả Quả nhưng anh hoàn toàn không có ý định hòa hoãn sắc mặt. Anh còn đang nghĩ tới những lời An Bối Nhã nói trước khi rời đi. Từng chữ từng câu đều kích thích anh thật sâu.

Lại không có cách nào mà phủ nhận.

Quả thật anh sẽ không thích cô nhóc như Nhậm Quả Quả. Cho dù là những bạn gái mà anh quen trước đây hay vị hôn thê trước đều là những người phụ nữ thông minh giỏi giang, xử sự khéo léo, vĩnh viễn sẽ không khiến anh cảm thấy phiền lòng.

Mà Nhậm Quả Quả, cô bảo mẫu nhỏ này chỉ vừa bước vào cuộc sống của anh vài ngày mà dường như đã làm rối tung cuộc sóng ổn định của anh. Ngoài lúc chăm sóc cháu gái nhỏ ra thì cô chẳng biết làm gì cả.

Muốn cô phụ trách bữa sáng thì cô chỉ biết làm bẩn phòng bếp nhà anh, cuối cùng, cho dù là mấy ngày nay anh lạnh nhạt với cô thì người xuống bếp vẫn là anh.

Chọc giận anh, cô cũng chỉ dùng ánh mắt vô tội mà nhìn anh, bộ dáng như thể anh là người xấu. Hung dữ với cô thì cô khóc, sau này lá gan lớn hơn thì còn học cả cách cãi lại anh, thậm chí còn gọi anh là chú.

Cô chỉ là một cô nhóc, tuyệt không thành thục chút nào, vừa ngây thơ lại vừa nhát gan, nghĩ sao nói vậy, không biết cách giấu giếm. Cô bé như thế này trong mắt anh chỉ là một rắc rối.

Nhưng anh lại không đuổi rắc rối này đi, thậm chí còn cho cô cơ hội một lần lại một lần, để cho cô ở lại.

Anh vẫn không hiểu nguyên nhân, hoặc là, không phải anh không hiểu mà chỉ không muốn đối mặt. Vốn anh sẽ không thích một cô nhóc vừa ngốc lại vừa thẳng thắn như thế nhưng cô nhóc này lại len lén chạm tới trái tim anh.

Anh đã quen với thế giới yên lặng an tĩnh nhưng Nhậm Quả Quả lại như một cơn bão, quét loạn không gian của anh, trái tim của anh khiến anh bất ngờ, không kịp đề phòng. Chờ tới khi anh phát hiện ra thì quân lính đã tan rã.

Bách Nghiêu Tân gỡ kính, xoa sống mũi đầy mệt mỏi.

Nhậm Quả Quả nghiêng đầu, hồi lâu sau, không nhịn được mà lên tiếng, "Anh có sao không?" Cô cảm thấy thoạt nhìn bộ dáng anh như bị đả kích nặng nề. "Có chuyện gì rồi hả?"

Cô nghĩ chỉ có học tỷ An Bối Nhã vừa vào, "Anh cãi nhau với học tỷ ạ?" Nghĩ tới cái miệng độc ác của học tỷ, cô tốt bụng an ủi anh, "Anh đừng buồn. Có rất ít người có thể ầm ĩ thắng học tỷ." Học tỷ là vua hùng biện ở Sử Cách Will đó!

Quả thực, An Bối Nhã mà nói thì rất ít người có thể thắng được. Vừa rồi anh đã bị chém giết chồng chất...Nhưng nghe thấy lời Nhậm Quả Quả, anh không hề có cảm giác dễ chịu chút nào.

Cảm xúc của anh tệ như vậy, suy cho cùng còn không phải tại cô sao!

Bách Nghiêu Tân liếc ngang một cáid✥đ✥L✥q✥đkhiến Nhậm Quả Quả im miệng ngay lập tức, lặng lẽ cúi đầu.

"Lại đây." Bách Nghiêu Tân gọi cô.

Ặc...Nhậm Quả Quả ngước mắt, thấy sắc mặt Bách Nghiêu Tân không tốt, lúc trong lòng đang do dự thì thấy anh hơi nheo mắt lại, liền không dám chần chừ nữa. Cô vội vàng đi lên phía trước nhưng lúc cách bàn làm việc năm bước thì dừng lại một cách sợ hãi. Bách Nghiêu Tân lập tức trừng mắt, "Đứng xa vậy làm gì?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo lucky, yanl12781, Đông Hoa Quân
     
Có bài mới 16.11.2014, 15:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☁Chương 13☁:


Anh sẽ ăn cô à?

Bách Nghiêu Tân đẩy ghế ra sau, hất cằm ra hiệu cho cô, ý bảo cô đến cạnh anh, "Đến đây."

"À..." Nhậm Quả Quả đi tiếp về phía trước, vòng qua bàn làm việc của anh, chậm rì rì đi tới bên cạnh Bách Nghiêu Tân, nhưng cách anh ba bước thì lại từ từ dừng lại.

Bách Nghiêu Tân mất kiên nhẫn, kéo cô qua.

"A!" Sức của Bách Nghiêu Tân rất lớn khiến cô bị kéo về phía trước, ngã thẳng lên người anh, bàn tay dán lên lồng ngực ấm áp của anh qua lớp áo sơ mi. Cô có thể ngửi được mùi thơm của nước hoa trên người anh.

Tư thế vô cùng thân mật như vậy khiến Nhậm Quả Quả bị dọa sợ. Cô cuống quýt xin lỗi: "Á, thực xin lỗi...!" Cô vội vàng muốn nhảy ra xa.

Nhưng Bách Nghiêu Tân lại ôm chặt eo cô, "Đừng nhúc nhích." Anh trầm giọng quát.

Thân thể Nhậm Quả Quả lập tức cứng lại, ngoan ngoãn ghé vào lòng Bách Nghiêu Tân. Thậm chí tai cô có thể nghe được tiếng tim anh đập. Nhiệt độ cơ thể anh nóng tới mức khiến trái tim cô đang nhảy loạn lại bắt đầu đập nhanh hơn.

Bách Nghiêu Tând♣đ♣L♣q♣đnâng cằm cô lên, mặt hai người chỉ cách nhau một cm. Nhậm Quả Quả khôn kềm được mà ưỡn thẳng lưng, nhìn anh đầy căng thẳng, ấp úng nói: "Bách Nghiêu Tân, anh muốn làm gì..."

"Sao lại thích tôi?" Bỗng Bách Nghiêu Tân hỏi cô. Không còn cặp kính ngăn cách nên cô có thể thấy rõ đôi mắt màu lam thâm thúy mê hoặc người khác của anh. Nhậm Quả Quả cơ hồ nhìn mà mê muội.

Ánh mắt không biết cách che giấy sự say đắm này hoàn toàn có thể thỏa mãn lòng hư vinh của đàn ông. Đôi mắt Bách Nghiêu Tân không khỏi càng trở nên trầm hơn, "Bởi vì tôi rất hoàn mỹ trong mắt cô?"

Nếu cô phát hiện ra anh không hoàn mỹ thì sao? Có phải sẽ rời đi không chút lưu luyến, tìm một người hoàn mỹ có thể khiến cô say đắm khác không?

Nhậm Quả Quả rũ mi mắt, thu hết lời anh nói vào tai, gật đầu không chút nghĩ ngợi, "Đúng vậy...Ặc, thực ra cũng không thực hoàn mỹ." Sợ anh nghe xong sẽ tức giận, cô nói câu cuối rất nhỏ, cẩn thận nhìn vào mắt anh.

Bách Nghiêu Tân nheo mắt lại ngay lập tức, "Ý là sao?" Cho nên cô đã tiêu tan ảo tưởng với anh rồi à?

Nhậm Quả Quả rụt vai lại ngay, khẽ nói: "Thì...Rắc rối, chuyên chế, hay tức giận..." Mỗi một từ được nói ra, cô có cảm giác bàn tay nắm cằm của mình càng chặt hơn. Cô nghĩ chắc chắn cằm mình đỏ lên rồi.

"Đau đấy!" Cô nhíu mày, cũng giận, hất tay anh ra đầy bực tức, "Đã nói là sẽ đau rồi mà!"

Xoa cằm, Nhậm Quả Quả tức tối trừng anh, "Tôi nói sự thật thôi! Anh dám nói anh không rắc rối, không chuyên chế, không thường tức giận không? À...Bây giờ còn bạo lực nữa!" Cằm cô đau quá.

Bách Nghiêu Tân cũng thấy mình quá dùng sức, thấy cằm cô đỏ lên, trong lòng cũng áy náy nhưng thái độ của cô lại khiến anh nổi nóng. Bây giờ cô nhóc này dám dùng thái độ này với anh, chắc là do thấy an không như cô nghĩ nên tan vỡ ảo tưởng rồi chứ gì!

"Bây giờ cô mới thấy rõ tôi? Tôi không hề hoàn mỹ như tưởng tượng của cô nên tan vỡ ảo tưởng, không thích tôi nữa, đúng không?" Cho nên cô muốn đi tìm một người hoàn mỹ khác mà mình thích. Chắc là vậy rồi!

Hả? Nhậm Quả Quả nghe mà sửng sốt, "Anh đang nói gì vậy! Anh không hoàn mỹ nhưng anh vẫn là Bách Nghiêu Tân! Bách Nghiêu Tân mà tôi biết là thế này!"

Trước kia cô chỉ đứng từ xa nhìn anh. Anh là giấc mơ đẹp của cô. Mà khi cô đến gần giấc mơ đẹp này thì mới phát hiện ra nó không giống như cô tưởng tượng. Nhưng càng chân thật thì lại càng không xa tầm với nữa.

"Anh rắc rối, chuyên chế, hay tức giận là sự thật! Như vậy mới đúng là anh!" Biết những khuyết điểm này khiến cô cảm thấy Bách Nghiêu Tân thật đáng yêu. Thậm chí bởi vậy mà lòng cô càng rộng mở hơn. Bởi vì cô biết anh chân chính chứ không phải là Bách Nghiêu Tân cao cao tại thượng, vô cùng hoàn mỹ.

Cho nên cô không hiểu tại sao Bách Nghiêu Tân lại để ý như vậy...

Nghĩ hồi lâu, Nhậm Quả Quả nhíu mày, đầu óc luôn nghĩ theo một đường thẳng bỗng lóe lên, lập tức trợn tròn mắt, nhìn Bách Nghiêu Tân đầy ngạc nhiên.

"Chẳng lẽ anh tự ti bởi khuyết điểm của mình hả?" Cho nên mới hỏi cô có tan vỡ ảo tưởng với mình không, có không thích anh nữa không...

Oa? Nhưng anh tự ti thì có liên quan gì tới tan vỡ ảo tưởng với anh? Có liên quan gì tới chuyện có thích anh hay không?

Bách Nghiêu Tân hoàn toàn không biết nói gì trước lời của cô. Ai tự ti chứ! Sao Bách Nghiêu Tân anh có thể tự ti! Anh...

Bách Nghiêu Tân nâng tay lên che mặt, khẽ nở nụ cười.

Cô ngốc này! Anh thật sự bại bởi cô. Cô hoàn toàn không để ý tới điểm quan trọng trong lời anh mà cứ tự lý giải, nói những lời khiến anh vừa bực mình vừa buồn cười. Nhưng những lời này lại rất dễ nghe.

Anh không hề hoàn mỹ nhưng đây mới là anh thật sự. Mà cô thấy nhưng vẫn cư xử theo lẽ thường, bởi gì đây chính là anh mà cô biết.

"Rõ là..." Anh lại bị đánh bại rồi.

Bộ dạng kỳ lạ của anh khiến Nhậm Quả Quả lo lắng, "Bách Nghiêu Tân, anh sao vậy?"

"Nhậm Quả Quả, tôi phục cô rồi." Thật sự, ăn xong, hơn nữa cũng nhận thua rồi.

Bách Nghiêu Tân ngước nhìn cô, bàn tay ấm áp chạm lên mặt cô, cúi đầu, chống trán lên trán cô.

Nhậm Quả Quả sửng sốt một chút, định lui lại sau theo bản năng.

"Đừng nhúc nhích." Bách Nghiêu Tân chặn cô lại, không cho cô cơ hội chạy trốn, nhìn cô bằng ánh mắt bình tĩnh, không để cô lảng tránh, "Nhậm Quả Quả, em thích anh phải không?"

Nhậm Quả Quả cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra ngoài. Cô kinh ngạc nhìn anh, không có bất cứ chần chừ gì, khe khẽ gật đầu.

Cô thích anh. Từ vừa mới bắt đầu cô đã công nhận điều này, cũng có gì đâu mà phải giấu diếm.

"Có phải yêu không?" Bách Nghiêu Tân hỏi lại.

Yêu? Nhậm Quả Quả chớp mắt, nhẹ nhàng nói: "Em không biết." Cô vẫn không biết yêu là gì.

Bách Nghiêu Tân cũng không bất ngờ. Mắt anh trở nên dịu dàng, cong đôi môi thành độ cong đẹp mắt.

Đây là lần đầu tiên Nhậm Quả Quả nhìn thấy anh cười. Cô không khỏi ngây ngốc, trái tim đập mạnh. Tiếng tim đập thình thịch rất rõ ràng, cả Bách Nghiêu Tân cũng nghe thấy.

Anh khẽ nở nụ cười.

Mặt Nhậm Quả Quả như bị nung đỏ. Cô cảm thấy quá mất mặt, vội vàng định giải thích.

"Ừm, " Bách Nghiêu Tân hôn lên môi cô, "A, Nhậm Quả Quả, anh dạy cho em thế nào là yêu."

"Hả?" Nhậm Quả Quả trợn tròn mắt, "Gì?" Lời anh là có ý gì?

"Ý là..." Bách Nghiêu Tând♐đ♐L♐q♐đhạ mắt xuống, lại hôn lên đôi môi thoảng mùi thơm của sữa, vừa dùng môi cọ xát vừa dụ dỗ: "Nhậm Quả Quả, chúng ta kết giao đi." Dứt lời, đưa lưỡi vào thăm dò cái miệng nhỏ nhắn, chân chân thực thực tìm kiếm sự ngọt ngào của cô.

Anh nhận thua. Anh không phải là Quốc vương băng đá trong lời An Bối Nhã. Anh vứt bỏ vương tọa băng tuyết của mình, tình nguyện trở thành người đàn ông dạy cô tình yêu, không phải là hoàng tử. Anh muốn trở thành người đàn ông của cô, là người đàn ông duy nhất sau này của cô.

Nhậm Quả Quả cảm thấy nhất định mình đang mơ. Bách Nghiêu Tân lại hôn cô, hơn nữa lần này còn đề nghị kết giao với cô. Không cần phải tra Google cô cũng biết hai chữ này nghĩ là làm người yêu của nhau.

Cho nên, Bách Nghiêu Tân muốn cô làm bạn gái của anh! Nhậm Quả Quả sợ ngây người.

Nhưng Bách Nghiêu Tân cũng mặc kệ phản ứng của cô. Anh đã nói thì đó chính là kết cục đã định. Còn Nhậm Quả Quả có phản đối hay không, dù sao cô cũng nói ra khuyết điểm chuyên chế của anh, hơn nữa, chẳng phải cô thích anh sao?

Bởi vậy Nhậm Quả Quả đến cơ hội phản đối cũng không có, liền trở thành bạn gái của người nào đó như vậy.

Nhưng, thật ra Nhậm Quả Quả cũng không phải rất muốn phản đối.

Nhai mì Ý, cô len lén ngắm Bách Nghiêu Tân - bạn trai mới của cô, mà cô là bạn gái của anh...Khóe môi cô không nhịn được mà thầm cong lên.

Bách Nghiêu Tân đang cho viên cầu nhỏ ăn cháo xay. Cô cháu gái chỉ biết tìm anh gây rắc rối này chỉ lúc ăn gì đó thì mới ngoan, há miệng để chú ruột cho ăn.

Mỳ Ý Nhậm Quả Quả đang ăn cũng là do Bách Nghiêu Tân nấu. Từ lần Nhậm Quả Quả hủy phòng bếp của anh, anh thật sự khong muốn thấy tình trạng bi thảm này nữa, đành phải cam chịu số phận mà xuống bếp.

Trước kia đều là Nhậm Quả Quả vừa ăn cơm vừa đút cho Tiểu Bối Bối. Nhưng từ khi hai người kết giao thì người cho ăn đổi thành Bách Nghiêu Tân. Nhậm Quả Quả chỉ cần tập trung tinh thần ăn cơm là được rồi.

Theo cách Bách Nghiêu Tân nói là, đãi ngộ này chỉ có bạn gái mới có. Anh vẫn rắc rối chuyên chế xấu tính như cũ, vẻ mặt cũng vẫn kín đáo lạnh lùng như cũ. Nhưng Nhậm Quả Quả vẫn tìm ra được điểm khác biệt.

Anh sẽ mắng cô ngốc, còn có thể nhéo mũi cô nhưng trong giọng nói có bất đắc dĩ. Ánh mắt nhìn cô thấp thoáng cưng chiều. Anh sẽ cầm tay cô, muốn cô đi bên cạnh anh, sẽ ôm Tiểu Bối Bối trong lòng cô, cúi đầu xuống cho cô một nụ hôn.

Anh luôn luôn động một chút là hôn cô. Nụ hôn mang theo mùi trà có lúc dịu dàng, có lúc dữ dội, có lúc nóng bỏng, dường như muốn cắn nuốt cô. Khi đó người cô luôn run lên, cuối cùng ngã vào lòng Bách Nghiêu Tân mà thở dốc. Mà thứ cứng rắng chống lên cái bụng nhỏ của cô càng khiến cô mặt đỏ tim đập...Cô cũng không ngốc, đương nhiên biết rõ đó là gì.

Nhưng Bách Nghiêu Tân không làm gì cả mà chỉ ôm cô, bàn tay lướt qua lướt lại trên lưng cô, hôn tóc cô để dục vọng nơi bụng bình tĩnh lại.

Khi đó cô cũng không dám lên tiếng. Nhưng nghe tiếng thở nặng nề của anh, dường như người cô cũng mơ hồ nóng lên. Nghĩ tới cảnh tượng kia, mặt Nhậm Quả Quả lập tức đỏ lên.

"Ngẩn người gì vậy?" Bách Nghiêu Tân bỗng nói. Anh đã sớm phát hiện ra Nhậm Quả Quả lén nhìn mình. Cô vừa nhìn vừa cười trộm, đến cuối cùng còn tự đỏ mặt. Biểu cảm phong phú khiến anh cảm thấy buồn cười.

"Hả?" Nhậm Quả Quả ngẩng đầu, chống lại ánh mắt của Bách Nghiêu Tân. Cô bỗng có cảm giác ý nghĩ bị nhìn thấu, hai má liền đỏ hơn, vội vàng cúi đầu: "Không, không có gì!" Cô vừa ăn mỳ, vừa tìm một tờ giấy lau miệng, "Mỳ...Mỳ ngon lắm, ha ha."

Bách Nghiêu Tân tin lời cô mới có quỷ, "Em là trẻ con à?"

"Gì?" Nhậm Quả Quả sững sờ ngẩng đầu.

"Ăn đến mức miệng dính tèm lem kìa." Bách Nghiêu Tân chỉ vào khóe miệng của cô, trên đó dính đầy thịt vụn.

"A..." Nhậm Quả Quả liếm khóe môi, vươn tay định lấy giấy lau.

Bách Nghiêu Tân lại đột nhiênd⊹đ⊹L⊹q⊹đvươn tay nâng cằm cô lên, trực tiếp khom người xuống hôn, dùng đầu lưỡi liếm đi thịt vụn nơi khóe môi cô, lại nhẹ nhàng chậm chạp liếm một vòng trên đôi môi cánh hoa của cô, mới cúi đầu nói bên tai cô: "Em vừa nghĩ tới chuyện không đứng đắn gì đúng không?" Rõ ràng như vậy sao anh không nhìn ra chứ?

Bị nói trúng, khuôn mặt vừa hạ nhiệt của Nhậm Quả Quả lại nhanh chóng đỏ lên, hơn nữa cả tai cũng đỏ. Nhưng điều khiến cô kinh hãi là hành động của Bách Nghiêu Tân.

Anh...Anh...Anh...Anh...Sao có thể như thế! Cô còn đang ăn mỳ mà! Sao anh lại cứ thế mà hôn lên chứ? Bạn trai trước của cô cũng chưa từng làm như vậy. Này...Điều này cũng không lãng mạn gì đâu!

Nhậm Quả Quả nhịn không được mà che miệng, trợn mắt lên, trừng Bách Nghiêu Tân.

"Sao?" Bách Nghiêu Tân nhíu mày. Ánh mắt này của cô là sao?

Giọng nói rầu rĩ truyền ra từ kẽ tay cô, "Anh không thấy bẩn hả?"

Bẩn? Bách Nghiêu Tân sửng sốt, lập tức hiểu ý của cô.

Anh không nói gì cả, trực tiếp kéo tay cô ra, dùng hành động trả lời cô, cúi đầu xuống hôn mạnh  thêm lần nữa.

"Đau ưm..." Đầu tiên là môi dưới của Nhậm Quả Quả bị cắn một cái, lúc cô há miệng kêu đau thì Bách Nghiêu Tân trực tiếp đưa đầu lưỡi và thăm dò, đảo qua hàm răng ngà xinh xắn, ngậm chặt lấy đầu lưỡi đang né tránh.

Nhậm Quả Quả lui về phía sau theo bản năng. Bách Nghiêu Tân đã sớm đoán được cô sẽ có động tác này nên tay giữ chặt lấy gáy cô, không cho cô có bất cứ cơ hội né tránh nào.

Anh liếm qua từng tấc trong cái miệng nhỏ, không buông tha sự ngọt ngào của cô, cuốn lấy hơi thở của cô khiến cô từ từ hòa tan trong lòng anh. Mãi cho tới khi Nhậm Quả Quả sắp thở không nổi thì mới tha cho cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Miệng Nhậm Quả Quả khẽ nhếch, vội vã thở dốc. Cô bị hôn đến mơ mơ màng màng, đầu áp lên vai Bách Nghiêu Tân, đôi má ửng đỏ, cả ánh mắt cũng phủ một tầng hơi nước, môi bị hôn đỏ hồng, cực kỳ mê người.

Bách Nghiêu Tân liếm qua đôi môi cô, dùng giọng nói khàn khàn hỏi cô, "Em cảm thấy thế nào?" Hừ, còn nghĩ tới bẩn hay không bẩn không?

Cô cảm thấy...Cảm thấy tim đập thật nhanh, trong miệng toàn mùi của anh, ừm, cô thích mùi của anh, cũng thích nụ hôn của anh.

Nhậm Quả Quả nháy mắt, nhìn theo đôi môi anh, nhịn không được mà hôn lên.

Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn anh.

Đương nhiên Bách Nghiêu Tân sẽ không từ chối, chủ động hé miệng, xem cô hôn anh thế nào.

Nhậm Quả Quả hôn lên môi anh, chà chà môi anh, đầu lưỡi vừa linh hoạt chui vào miệng anh thì viên cầu nhỏ bị bỏ qua bên cạnh một lúc lâu chợt vỗ bàn.

"A a a!" Đang chơi gì vậy? Con cũng muốn chơi! Đôi mắt màu lam nhìn chằm chằm vào miệng hai người đang dán vào nhau.

Hai người đang hôn nhau dừng lại, rốt cuộc nhớ ra bên cạnh còn có viên cầu nhỏ. Nhậm Quả Quả cuống quýt đẩy Bách Nghiêu Tân ra. Bẩn hay không bẩn, lãng mạn hay không lãng mạn cô đã sớm quên. Bây giờ cả đầu cô chỉ nghĩ tới vậy mà mình vừa chủ động hôn...Trời ơi! Bách Nghiêu Tân có cảm thấy cô quá chủ động không!

Đây là lần đầu tiên cô chủ động hôn nam sinh. Tuy trước kia đã từng hôn bạn trai mà cô kết giao nhưngd๖ۣۜY đ☆L☆q๖ۣۜYđcho tới bây giờ cô chưa từng chủ động hôn họ. Họ đều thích tỏ ra ngốc nghếch, chỉ chạm môi cô một cách trong sáng, cho rằng đây là sự kín đáo của phụ nữ phương Đông.

Nhưng đối với cô mà nói, kín đáo không chứa tạp chất gì cô cũng không biết. Cô chỉ đơn thuần không nghĩ gì. Trên phương diện thân mật nam nữ, cô vẫn luôn bị động.

Nhậm Quả Quả từng nghĩ có phải mình bị lãnh cảm không. Bởi gì cô vẫn luôn rất lạnh nhạt với chuyện tình dục. Nhưng bây giờ cô đã biết là không phải. Bách Nghiêu Tân vừa chạm vào cô, đừng nói lạnh, cô cảm thấy mình sắp bốc cháy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Juvia97, Míc, dthang, mainp, meo lucky, nhanhan, pé lam0408, yanl12781, Đông Hoa Quân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gatopassero, Linh Anh, Papaci, Q.anh, Que Ngan, quynhle2207, tears of rain và 206 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.