Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

 
Có bài mới 03.11.2014, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 54/111) - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55.1

Editor: Linh.

Bên trong tân phòng, tân nương ngồi yên lặng, không nói một lời. Tân lang dựa vào trên ghế dựa, ánh mắt trấn tĩnh.

“Thật ra thì công chúa cũng không muốn gả đúng không? Sở gia cũng chỉ là một thương gia nho nhỏ, có thể nghênh đón Công chúa điện hạ, đúng là cầu cũng không được.” Giọng Sở Lăng Húc trong trẻo lạnh lùng đồng thời mang theo lạnh  lẽo thấu xương.

“Phò mã đừng tự coi nhẹ mình. Bổn cung đã gả đến Sở gia, tất nhiên sẽ không có bất kỳ ý coi thường nào.” Giọng nữ dịu dàng dễ nghe từ dưới khăn voan truyền đến, nghe cực kỳ cảm động.

“Nếu như thế, tại hạ xin được cáo lui trước.” Nghe thế, thái độ của Sở Lăng Húc hòa hoãn chút, nhưng lại vẫn là cung kính lễ độ.

“Phò mã chậm đã. Hôm nay là ngày vui của Bổn cung và Phò mã, Phò mã sao có thể cáo lui? Thánh chỉ đã hạ, Bổn cung chính là nương tử của Phò mã. Mẫu thân nói, một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng.” Giọng của tân nương mang theo thẹn thùng, mềm mại kéo dài.

Người ngoài nghe sợ là sẽ phải đánh mất thanh âm, nhưng Sở Lăng Húc nghe vào lại là vô cùng chán ghét. Thân là Công chúa, sao lại có thể nói ra những lời như thế? Lễ nghi ở đâu? Rụt rè ở đâu? Nghĩ tới đây, giọng Sở Lăng Húc lại càng lạnh thêm, nói: “Công chúa tự mình an giấc là được.”

“Phò mã, Bổn cung là chính thê của chàng, là đương gia chủ mẫu của Sở gia!” Sở Lăng Húc không biết điều như vậy, tân nương hiển nhiên là nổi giận. Đã không có thẹn thùng e lệ lúc trước, mà chuyển thành trên cao nhìn xuống cả vú lấp miệng em.

“Công chúa đã gả vào Sở gia, xin hãy ngồi vững vị trí đương gia chủ mẫu này!” Người dù có tình tình tốt hơn nữa thì lúc nghe thấy giọng điệu như vậy cũng sẽ không nhịn được, huống chi lòng hắn đã sớm thuộc về người khác. Không ở lại nữa, Sở Lăng Húc đứng lên chuẩn bị rời đi. Hoàng mệnh không thể trái, hắn không thể chôn vùi tính mạng của mọi người trong Sở gia, nhưng hắn cũng sẽ không mặc cho cái kia định đoạt. Bất kể là vị công chúa này gả cho hắn xuất phát từ mục đích nào, nhưng hắn có thể cho nàng chỉ có vị trí đương gia chủ mẫu. Về phần những cái khác, đều đã sớm bị một nữ tử khác lấy đi. Sở Lăng Húc trong lòng âm thầm hổ thẹn với vị Ninh An công chúa này, nhưng dưới chân cũng là không chút chậm trễ đi về phía cửa.

“Chờ một chút! Phu quân không giúp thiếp thân vén khăn voan xuống sao?” Nghe được giọng nói lạnh như băng chưa bao giờ có của Sở Lăng Húc, tâm Tiết U Nhiễm hơi chậm lại. Ba năm làm quỷ hồn, nghe được đủ loại thanh âm, nhàm chán nên nàng đã học khẩu ngữ. Kiếp trước hắn ở đây trong đêm động phòng hoa chúc này, dịu dàng nói với nàng: “Nương tử đã gả vào Sở gia, vi phu nhất định lấy tâm tương đãi, sẽ không thất hứa!” Giọng nói ôn hòa mà kiên định, mà lúc ấy lòng nàng chỉ có mỗi Tần Trạch Dật nên cũng không lộ vẻ cảm động. Nương tử, bởi vì nàng là nương tử của hắn, cho nên hắn nhất định sẽ lấy tâm tương đãi phải không? Nếu như nương tử của hắn là người khác, hắn có phải cũng sẽ đối đãi như vậy với nữ tử khác hay không? Hay là, chỉ bởi vì nàng là Quận chúa thân phận cao quý?

Như vậy, hôm nay nàng là Công chúa cao quý, Sở Lăng Húc lại sẽ phản ứng như thế nào? Tiết U Nhiễm nhất định phải lấy được đáp án này. Vì vậy nàng ra lệnh không cho phép Tư Nguyệt xuất hiện, hơn nữa lại cẩn thận dùng giọng nói khác tới thử dò hắn.

Chẳng qua là, nghe giọng nói càng lúc càng lạnh của hắn, Tiết U Nhiễm có chút chột dạ. Nàng không dám đoán lúc Sở ngốc tử biết người dưới khăn voan là nàng thì sẽ phản ứng như thế nào.

“Phu quân, nếu chàng thật lòng không muốn đối mặt với thiếp thân, thiếp thân cũng không thể nói gì hơn. Nhưng mà rượu hợp cẩn ở trên bàn, phu quân nhất định phải uống. Đây là việc phu quân phải làm.” Tuy nói là nàng không đúng, không nên mưu toan thử dò xét hắn.

Nhưng mà hắn sao có thể đối với nàng như vậy? Tự vén khăn voan xuống? Hắn là phu quân của nàng, nhưng lại bảo nàng tự vén khăn voan của tân nương xuống? Nhớ lại kiếp trước hắn dịu dàng che chở, Tiết U Nhiễm trong lòng tức giận không dứt. Sở ngốc tử, chàng thế nhưng lại dám nói chuyện như vậy với ta? Đè xuống lửa giận muốn bộc phát, Tiết U Nhiễm ủy khuất nhượng bộ, giọng điệu cuối cùng là lưu lại bước chân của Sở Lăng Húc.

Sở Lăng Húc quét mắt nhìn ly rượu trên bàn, không nói hai lời đi tới uống một hơi cạn sạch. Để ly rượu xuống, cũng không quay đầu lại xoay người rời đi. Vậy mà, tay Sở Lăng Húc còn chưa chạm đến cửa tân phòng, thân thể liền vô lực tựa vào trên cửa, đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

“Phu quân, chàng có khỏe không?” Nghe được động tĩnh truyền đến từ cửa, giọng nói của tân nương mang theo một chút lo lắng.

“Rượu... Ngươi thả gì vào trong rượu?” Nhìn nữ tử ngồi trên giường, lại nhìn ly rượu trên bàn. Sở Lăng Húc trong bụng hiểu rõ, hung tợn nhìn chằm chằm tân nương mặc giá y. Lấy nội lực của hắn, có uống nhiều rượu hơn nữa cũng sẽ không say. Chỉ có một khả năng, đó chính là ly rượu hợp cẩn kia có vấn đề.

“Xuân dược thôi!” Tân nương tử âm thanh nhẹ nhàng, như không có chuyện gì xảy ra nói.

“Ngươi...Vô sỉ!” Sở Lăng Húc cắn răng nghiến lợi, giận dữ mắng. Đối với công chúa vừa mới thú vào cửa này, trong lòng của hắn không còn bất kỳ áy náy nào. Có thể làm ra chuyện hạ lưu như vậy, sao có thể mơ tưởng hắn sẽ đối với nàng cung mà kính đây?

“Sở ngốc tử, chàng dám mắng thiếp vô sỉ?” Giọng nói điêu ngoa quen thuộc vang lên, tân nương tử trên giường tức giận hô. Nàng thừa nhận nàng thử dò xét hắn là nàng không đúng, nhưng hắn sao có thể mắng nàng vô sỉ chứ? Xuân dược cũng không phải là nàng hạ, hắn mắng nàng cái gì?

Cái giọng nói này? Sở Lăng Húc vẻ mặt không dám tin nhìn tân nương tử trên giường. Làm sao có thể? Chẳng lẽ? Chẳng lẽ? Sở Lăng Húc hoàn toàn ngây ngốc. Đây rốt cuộc là vui mừng ngoài ý muốn? Hay là kinh sợ phiền não đây? Còn có xuân dược này, U U rốt cuộc là đang đùa cái gì?

Cưỡng ép ổn định tâm trạng đang kích động, Sở Lăng Húc bằng tốc độ nhanh nhất đi về phía tân nương tử trên giường. Đưa ra cánh tay đang khẽ run, nhẹ nhàng vén lên khăn voan màu đỏ mà lúc trước thề không nguyện lột xuống. Đập vào mắt quả thật là khuôn mặt xinh đẹp làm hắn mong nhớ ngày đêm.

“U U? Tại sao là nàng?” Sở Lăng Húc nghi hoặc nhìn Tiết U Nhiễm. Nếu là U U, vậy vừa mới kia là vì sao? Thử dò xét? Sở Lăng Húc cười khổ không thôi. U U cứ không tín nhiệm hắn như vậy sao? Cho dù là công chúa, cũng không phải là người trong lòng hắn nhớ nhung, hắn sao có thể lấy tâm tương đãi đây?

“Vốn chính là thiếp. Bổn cung gả cho chàng, là phúc khí của Sở gia chàng. Chàng cái tên ngốc tử này lại dám ghét bỏ Bổn cung, không muốn vén khăn voan xuống.” Tiết U Nhiễm kéo căng gương mặt tuyệt mỹ, tức giận nhìn chằm chằm Sở Lăng Húc. Cho dù là nàng có lỗi, nàng cũng không thừa nhận. Nói không chừng Sở ngốc tử chỉ thích làm Phò mã, không muốn làm Quận mã đấy?

“U U, nàng biết rõ ý ta không phải là như vậy. Ta không biết là nàng.” Cười khổ nhìn Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc còn chưa kịp tức giận bất đắc dĩ giải thích.

“Hừ! Lời giải thích này Bổn cung không chấp nhận. Mới vừa rồi là ai nói lời lạnh nhạt với Bổn cung? Mới vừa rồi là ai bảo Bổn cung tự vén khăn voan xuống? Nếu không tình nguyện thú Bổn cung như vậy, Bổn cung đi là được. Huynh trưởng của Bổn cung nói, chỉ cần Bổn cung nguyện ý, Bổn cung có thể tùy thời về nhà.” Tiết U Nhiễm giận dữ đứng lên, đi về phía cửa phòng đang đóng chặt. Chàng cho rằng chỉ có chàng biết đi thôi sao? Ta cũng sẽ.

“U U, đừng làm rộn.” Vươn tay kéo cánh tay của Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc dịu dàng trấn an nói. Rõ ràng người làm sai chuyện chính là nàng, sao người cúi đầu ngược lại thành hắn? Chống lại Tiết U Nhiễm, dù Sở Lăng Húc có nhiều lửa giận hơn đi chăng nữa cũng không phát ra được, chỉ có thể cam tâm tình nguyện nhận tội.

“Bổn cung là người vô sỉ, náo thì như thế nào?” Tiết U Nhiễm ngẩng đầu lên, vẻ mặt không thể nói lý.

“U U, ta sai lầm rồi.” Ôm lấy Tiết U Nhiễm, Sở Lăng Húc thành tâm nhận sai. Bất kể như thế nào, hắn cũng không nên mắng nàng vô sỉ. Mặc dù, hắn cũng không biết nữ tử kia là nàng.

“Mới không tha thứ cho chàng!” Tiết U Nhiễm giùng giằng muốn rời khỏi vòng ôm của Sở Lăng Húc.

Thân thể Sở Lăng Húc vốn đang nhũn ra. Bị Tiết U Nhiễm giãy dụa như vậy, thân thể liền bắt đầu dần dần nóng lên. Sở Lăng Húc vội vàng buông thân thể mềm mại trong ngực ra, chống tay lên cái bàn bên cạnh rồi ngồi xuống.

Đột nhiên bị Sở Lăng Húc buông ra, Tiết U Nhiễm sửng sốt. Sở ngốc tử lại không dụ dỗ nàng? Ngay sau đó thấy gương mặt tuấn tú của Sở Lăng Húc đỏ bừng, nhất thời hiểu rõ tất cả. Cười xấu xa tiến tới gần nói: “Phu quân có phải là không thoải mái hay không? Thiếp thân đỡ chàng lên giường nghỉ ngơi.”

“U U, nàng không nên qua đây.” Biết rõ là xuân dược thì sao có thể tự tiện đến gần U U đây?

“Tại sao không thể đi qua?” Tiết U Nhiễm vẻ mặt vô tội, tiếp tục đi về phía Sở Lăng Húc.

Thấy U U đã đi tới, Sở Lăng Húc vội vàng đứng lên muốn né tránh. Hắn bây giờ chỉ muốn cách U U xa xa.

“Sở Lăng Húc, chàng đứng lại đó cho thiếp!” Mắt thấy Sở Lăng Húc nhấc chân muốn đi, Tiết U Nhiễm quát lạnh một tiếng.

“U U, tối nay ta ngủ thư phòng.” Dược tính đã bắt đầu phát tác, Sở Lăng Húc cố sức nhịn xuống, trấn định nói.

“Không cho phép! Thiếp mới không cần độc thủ khuê phòng*!” Tiết U Nhiễm bước nhanh đi tới bên cạnh Sở Lăng Húc, mặt dày mày dạn nói.

(*) Độc thủ khuê phòng: Một mình canh giữ khuê phòng.

“U U, ta...” Lúc trước không biết tân nương tử là U U, Sở Lăng Húc có thể lãnh tâm tương đãi. Nhưng lúc này tân nương tử biến thành U U, Sở Lăng Húc lại bắt đầu luống cuống.

“Thiếp biết. Xuân dược thôi! Lúc ma ma bỏ thuốc, thiếp thấy được.” Tiết U Nhiễm vẻ mặt lơ đễnh nói.

“Vậy sao nàng không nói cho ta? Còn để cho ta...” Sở Lăng Húc kêu lên lên tiếng. Biết rõ có vấn đề, vì sao còn muốn hắn uống chứ?

“Thiếp mới không cần nói cho chàng biết. Chàng ước gì được lập tức rời đi.” Tiết U Nhiễm bĩu môi, ủy khuất nhìn chằm chằm Sở Lăng Húc.

“U U, này hoàn toàn khác nhau. Ta không biết là nàng, cho nên mới chuẩn bị rời đi.” Nhìn bộ dáng ủy khuất của U U, Sở Lăng Húc dằn lòng giải thích. Hắn lúc này đã hoàn toàn quên thật ra thì hắn mới là người bị hại, lại cũng quên người nên khởi binh vấn tội thật ra phải là hắn mới đúng.

“Mặc kệ. Sở ngốc tử, thiếp tức giận.” Tiết U Nhiễm vừa nói vừa kéo đai lưng, cởi trường bảo trên người Sở Lăng Húc xuống.

“U U, dừng tay.” Sở Lăng Húc kinh hãi, vội vàng lên tiếng ngăn lại hành động của U U. Hắn hoàn toàn không dám động vào nàng, chỉ có thể tránh trái tránh phải.

“Không thể cởi chàng?” Dừng lại động tác, Tiết U Nhiễm ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Sở Lăng Húc.

“Phải, bây giờ nàng lên giường an giấc, ta đến thư phòng ngủ. Có chuyện gì ngày mai hãy nói.” Sở Lăng Húc thân thể cứng ngắc, nhanh chóng nói.

“A, được.” Tiết U Nhiễm trên miệng trả lời, nhưng hai tay lại bắt đầu tháo mũ phượng trên đầu xuống. Sau đó, tự cởi xiêm áo ra. Ngay trước mặt Sở Lăng Húc, chậm rãi cởi giá y trên người xuống.

“U U!” Sở Lăng Húc thật sự nổi giận, kéo Tiết U Nhiễm gầm nhẹ nói. Cũng đến lúc này, nàng sao còn hồ nháo như vậy?

“Chàng hung ta!” Tiết U Nhiễm trong mắt nước mắt vòng quanh, muốn tràn mi mà ra. Ngày vui, đêm động phòng hoa chúc, hắn không chủ động, còn không cho phép nàng chủ động nữa sao?

Tiết U Nhiễm, ta nhận tội! Sở Lăng Húc thầm than một hơi, mềm giọng nói: “U U ngoan, ta không hung nàng. Chẳng qua là hôm nay hai ta không thích hợp ở chung một phòng.”

“Ta không đụng vào chàng cũng không được sao? Bất kể như thế nào, chàng cũng phải ngủ ở đây. Không cho phép rời đi!” Trong mắt lóe lên giảo hoạt, Tiết U Nhiễm cùng Sở Lăng Húc thương lượng.

“Nhưng mà...” Thân trúng xuân dược không nghiêm trọng lắm, vẫn đề là nữ tử bên trong phòng này là U U, là người mà hắn yêu. Hắn sợ tự chủ của hắn hoàn toàn không chống cự nổi U U cố ý thậm chí là vô ý hấp dẫn. Hắn yêu U U, nhưng lại không muốn viên phòng với U U trong tình huống này. Hắn không muốn sau này nàng nhớ tới đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, sẽ cảm thấy hắn cùng nàng viên phòng chỉ là bởi vì xuân dược.

“Chẳng lẽ chàng muốn ta bị người khác nói đêm động phòng hoa chúc bị phu quân chán ghét mà vứt bỏ sao? Chẳng lẽ chàng không biết vì sao ma ma lại bỏ thuốc chàng ư?” Biện pháp để thuyết phục Sở Lăng Húc có rất nhiều, nhưng Tiết U Nhiễm lại chọn đường tắt trực tiếp và thành công nhất.

Sở Lăng Húc yên lặng không nói. U U nói không sai. Nếu tối nay hắn rời khỏi phòng này, U U làm sao làm được đương gia chủ mẫu? Người nhà không hiểu, bọn hạ nhân rảnh rỗi nói nhảm, cũng sẽ làm tổn thương đến U U. Nhưng mà thật sự phải cùng U U ở chung một phòng, hắn lại lo lắng hắn sẽ không kiềm chế được.

Thấy Sở Lăng Húc không nói thêm gì nữa, Tiết U Nhiễm ăn vạ nói: “Nếu như chàng thật sự dám đối xử với thiếp như vậy, thiếp sẽ khóc cho chàng xem!”

Sở Lăng Húc không nói gì, chỉ đành phải nghe theo ý của Tiết U Nhiễm đi tới mép giường. Hắn tự chủ, chỉ cần mạnh mẽ nhịn xuống, mới có thể sống sót qua một đêm này.

Thấy Sở Lăng Húc rốt cuộc thỏa hiệp, Tiết U Nhiễm thở dài một hơi nhẹ nhõm. Thuận tay cầm lấy ly rượu bên cạnh lên uống, đợi đến lúc Sở Lăng Húc muốn ngăn cản cũng đã muộn rồi.

Tiết U Nhiễm không thể so với Sở Lăng Húc, không có nội lực để chống lại dược tính của xuân dược. Rượu vừa mới xuống bụng, thân thể Tiết U Nhiễm đã bắt đầu nóng lên.

Sở Lăng Húc ngây người tại chỗ. Xem ra, một đêm này nhất định là một đêm không yên bình.

Tiết U Nhiễm sắc mặt đỏ ửng, bước chân hư phù (không có thật) đi tới, trực tiếp té nhào vào trên người Sở Lăng Húc, đặt Sở Lăng Húc ở dưới thân.

“U U, nàng ngoan. Ta giúp nàng bức xuân dược ra ngoài.” Sở Lăng Húc thử cùng Tiết U Nhiễm thương lượng. Nếu như bức ra ngoài, U U chắc chắn không sao. Nhưng mà hắn, nội lực dẫn phát xuân dược chạy khắp toàn thân, sợ là không bao giờ có thể tiếp tục chịu đựng thêm được nữa. Phương pháp phải làm là lặng lẽ rời đi.

“Sở ngốc tử, có phả là chàng rất ghét ta không?” Nằm ở trên ngực Sở Lăng Húc, bàn tay của Tiết U Nhiễm mò về phía khuôn mặt tuấn tú.

“Nói linh tinh cái gì vậy? Làm sao sẽ?” Mặc cho hai tay của U U di động trên mặt hắn, đưa tới từng trận yếu mềm, Sở Lăng Húc thử đẩy thân thể mềm mại ra.

“Chàng chính là ghét ta. Nếu chàng không ghét ta, thì sao chàng lại đẩy ta ra?” Tiết U Nhiễm nước mắt không hề báo trước chảy ra. Nàng làm mặt dày cùng hắn ăn vạ, hắn lại luôn trốn tránh nàng. Nàng cũng đã đạp tôn nghiêm xuống dưới đất, hắn lại vẫn cứ kháng cự.

“U U, nàng trước đừng khóc mà! Đều là lỗi của ta có được hay không? Ta không ghét nàng. Lúc trước quả thật không biết tân nương là nàng, cho nên mới có thái độ không tốt. Hiện tại là bởi vì nàng trúng xuân dược, như vậy là không công bằng với nàng. Ta muốn thật tốt quý trọng nàng, nàng hiểu không?” Nói xong câu nói sau cùng, sắc mặt của Sở Lăng Húc nóng đến chính hắn cũng không dám tưởng tượng. Cũng may là có xuân dược che, chỉ cho là phản ứng tự nhiên của thân thể. Có mấy lời, trong ngày thường Sở Lăng Húc tuyệt đối không thể nào nói ra khỏi miệng. Nhưng mà U U khóc, hắn không thể không nói thật.

“Không hiểu không hiểu! Chàng có biết ta phải tốn bao nhiêu tâm tư mới có thể xin được thánh chỉ gả đến Sở gia hay không? Tần Trạch Dật là hỗn đản, Mạc Thần Viễn là phiền toái, ta vừa trốn vừa tránh, lo lắng hãi hùng gả cho chàng. Chàng không cần ta? Chàng thế nhưng lại không cần ta?” Dược tính bộc phát, suy nghĩ của Tiết U Nhiễm đã sớm bay tới phương nào. Vào lúc này ủy khuất cùng oán hận chất chứa đã lâu hoàn toàn bộc phát.

“Cần, ta cần. Trong lòng Sở Lăng Húc chỉ có một Tiết U Nhiễm, sao lại không cần nàng được chứ?” Không phải là không biết mấy ngày nay U U đau khổ, Sở Lăng Húc dùng toàn bộ thể xác và tinh thần dụ dỗ U U.

“Có cần không? Cần thì giúp ta cởi quần áo!” Tiết U Nhiễm nhìn thẳng vào mắt Sở Lăng Húc, ngang ngược ra lệnh.

Sở Lăng Húc thiếu chút nữa thì bị sặc nước miếng. Cởi... Cởi quần áo... U U đây là đang khảo nghiệm tính nhẫn nại của hắn sao? Đang định từ chối, nhưng thấy U U lại có dấu hiệu chuẩn bị khóc, Sở Lăng Húc vội vàng đồng ý... Cởi... y phục... U U.

Dường như là rất bất mãn vì động tác của Sở Lăng Húc quá chậm, Tiết U Nhiễm chống tay ngồi dậy, tự mình ra tay.

Sở Lăng Húc muốn rời tầm mắt, nhưng ánh mắt lại hoàn toàn không nghe theo sai khiến của hắn. Không chớp mắt nhìn y phục trên người U U bị đôi tay ngọc thon dài cởi ra, quăng đi... Da thịt trắng noãn dần dần lộ ra trước mắt hắn, khi lấy lại được tinh thần hắn vội vàng bắt lấy tay U U nói: “Ngoan, đã cởi xong. Chúng ta đi ngủ có được hay không?”

“Chàng còn chưa cởi.” Tiết U Nhiễm vừa nói vừa tránh thoát khỏi tay Sở Lăng Húc, bắt đầu cởi y phục trên người Sở Lăng Húc ra. Bất đắc dĩ là Sở Lăng Húc không phối hợp nên căn bản là không cởi được. Cởi mấy lần, thấy y phục vẫn ở còn ở trên người Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm lại bất mãn nói: “Sở ngốc tử, chàng ghét thiếp...”

“Không có, ta thích nàng. Ta thật sự không ghét nàng. Cởi, ta tự mình cởi, có được hay không?” Biết ý thức của U U đã hoàn toàn bị xuân dược thao túng, Sở Lăng Húc than thở tự mình cởi y phục trên người ra, cho đến khi chỉ còn dư lại áo lót cùng quần dài.

Tiết U Nhiễm rốt cuộc hài lòng, tiến tới hôn lên môi Sở Lăng Húc. Lần đầu tiên hôn người nên Tiết U Nhiễm cũng không có kinh nghiệm. Đơn giản chỉ lấy môi mình dán vào môi Sở Lăng Húc sau một lúc lâu chợt nhớ tới lời ma ma dạy, nhẹ nhàng cọ xát, từ từ gặm cắn. Tiết U Nhiễm không có bài bản gì, cắn loạn một hơi.

Bị cái hôn trúc trắc của Tiết U Nhiễm kích thích, Sở Lăng Húc một tay vòng qua eo của U U, một tay khác thì ôm đầu U U, bắt đầu đáp lại. Tiết U Nhiễm giãy dụa gặp phải Sở Lăng Húc thế như chẻ tre, rất nhanh đã bại trận. Vô ý thức liếm liếm môi, mặc cho cái lưỡi linh hoạt của Sở Lăng Húc thăm dò, quấn, dây dưa.



Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 28.12.2015, 12:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.11.2014, 07:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 55.1/111) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55.2

Editor: Linh

Sở Lăng Húc giữ mình trong sạch, cũng không có kinh nghiệm thực chiến. Chẳng qua thân là đương gia của Sở gia, nên cũng có không ít xã giao. Có một số việc chưa chạm qua không có nghĩa là hắn không biết. Chỉ nghe nói, cộng với sự thông minh tài trí nên hắn cũng có thể thông hiểu một phần. Trong ngực ôm nữ tử yêu mến, thuận theo bản năng đoạt lấy hoàn toàn xuất phát từ bản tính của hắn.

Tiết U Nhiễm đã hoàn toàn mất đi phản kháng, cả người mềm nhũn tê liệt ngã vào trên người Sở Lăng Húc. Trong cơ thể lửa tình thiêu đốt, hai cánh tay nhỏ bé dò vào trong áo lót của Sở Lăng Húc, tùy ý sờ soạng ở trên da thịt bóng loáng. Bắt được hai hạt đậu đỏ, vốn chỉ là đùa mà thôi, không ngờ lại khiến Sở Lăng Húc thở càng gấp gáp và lực gặm cắn càng mạnh. Loại cảm giác này thật thoải mái, Tiết U Nhiễm vô ý thức kẹp lấy hạt đậu đỏ, bắt đầu đùa bỡn.

U U thật đúng là tìm đúng chỗ hiểm, Sở Lăng Húc cười khổ rời khỏi môi U U. Đôi môi của U U đỏ tươi ướt át vì bị dùng lực gặm cắn. Mắt Sở Lăng Húc trầm xuống, con ngươi không chuyển nhìn chằm chú vào đôi mắt đầy sương mù vì lâm vào dục vọng của U U. Chỉ nhìn như vậy tất nhiên là không thể thỏa mãn. Nhưng mà U U chơi rất vui, mà thân thể của hắn lại vô cùng nghe lời của U U. Sở Lăng Húc không ngăn lại hành động của U U, hai bàn tay to cũng bắt đầu đốt lửa ở trên người U U.

Thân thể bị đụng chạm, Tiết U Nhiễm không cách nào kiềm chế bắt đầu run rẩy. Trong miệng yêu kiều kêu ‘phu quân’, bỏ qua cho vật trong tay, dùng hết sức kéo cái áo lót còn sống sót duy nhất trên nguời Sở Lăng Húc xuống.

Rất hưởng thụ sự chủ động của U U, tay Sở Lăng Húc không bị cái gì cản trở dò vào bên trong quần áo của U U. Không vội vã cởi nút áo ra, mà chỉ tùy ý vuốt ve da thịt trơn mềm nhẵn nhụi như tơ lụa.

Bị bàn tay của Sở Lăng Húc vuốt ve, cả người Tiết U Nhiễm lập tức vô lực, hai bàn tay nhỏ bé gắt gao níu lấy áo lót không bị cởi xuống của Sở Lăng Húc, thở gấp càng thêm dữ dội, thậm chí ngoan ngoãn đưa lên phấn môi cho Sở Lăng Húc nếm. Trong cơ thể càng ngày càng trống không, thân thể Tiết U Nhiễm theo bản năng bắt đầu vặn vẹo ở trên người Sở Lăng Húc.

Biết U U đã không chịu nổi loại lửa từ từ này, Sở Lăng Húc tăng nhanh động tác. Không tiếp tục chần chờ, cởi toàn bộ quần áo còn sót lại trên người U U xuống, lật mình đè lên.

Dục vọng giống như lửa mạnh thiêu đốt quét sạch ý thức của hai người, trấn tĩnh của Sở Lăng Húc từ từ tản ra, chỉ còn lại tình ý vĩnh viễn lượn lờ quanh trái tim. Cúi đầu hôn U U, rất có kiên nhẫn hướng dẫn U U đưa lưỡi ra cũng nhau triền miên. Ngay sau đó hai bàn tay đặt lên bầu ngực mềm mại trắng như ngọc, học động tác vừa rồi của U U trả về toàn bộ. Rời khỏi môi của U U, đầu lưỡi mang theo sợi chỉ bạc ám muội. Nhìn gương mặt tuyệt mỹ ửng hồng của U U, nghe tiếng rên rỉ vong tình tuyệt vời của U U, cảm nhận được U U thật sự đã động tình, động tác vuốt ve của Sở Lăng Húc càng thêm dùng lực.

“Sở ngốc tử, phu quân, muốn...” Tiết U Nhiễm cũng không biết rốt cuộc là nàng muốn cái gì, chẳng qua là trong đầu có một thanh âm bảo nàng xin Sở Lăng Húc giúp đỡ.

“U U muốn? Tự mình tới có được hay không?” Bị U U giằng co một đêm, Sở Lăng Húc nhẹ nhàng dụ dỗ Tiết U Nhiễm đã hoàn toàn mất đi năng lực suy nghĩ. Nụ cười mị hoặc hiện lên ở trên khuôn mặt tuấn dật, rung động lòng người.

Tiết U Nhiễm gật đầu, ánh mắt ngây thơ mê mang nhìn Sở Lăng Húc, nhưng không may khơi dậy tính tình ác liệt của Sở Lăng Húc. Ngừng lại động tác trong tay, Sở Lăng Húc cởi áo lót cùng quần dài trên người ra, toàn thân lõa lồ nằm xuống bên cạnh U U, đợi U U tiến hành bước tiếp theo.

Tiết U Nhiễm hoàn toàn không biết vì sao Sở ngốc tử muốn rời đi, chính là theo bản năng đuổi theo. Nhào vào trên người Sở Lăng Húc, da thịt tiếp xúc, một bên vặn vẹo một bên thoải mái rên rỉ.

Mặc cho U U ở trên người vặn vẹo, hai tay Sở Lăng Húc tùy ý dạo chơi trên người U U. Không thể muốn nàng quá sớm, hắn hi vọng sau khi xuân dược trên người nàng tiêu tán một chút sẽ cùng nàng viên phòng. Muốn nàng nhớ cảm giác đau khi hắn muốn nàng, muốn nàng chân thật cảm nhận được hắn quý trọng cùng yêu thương.

Biết chỉ có da thịt tiếp xúc như vậy thì hoàn toàn không thể nào giúp U U giảm bớt dược tính, Sở Lăng Húc liên tục do dự, nhưng một tay vẫn đi dọc theo cái mông của U U di chuyển đến u cốc ở giữa. Nhẹ nhàng thử dò xét, U U ngọ nguậy một cái. Một bàn tay khác tiếp tục đốt lửa hấp dẫn giác quan của U U, bàn tay đặt ở ngoài thánh địa âm thầm tiến vào thăm dò.

Tiết U Nhiễm không thoải mái uốn éo người muốn thoát khỏi bàn tay xâm lược kia nhưng lại bị ngăn cản. Mặc cho ngón tay tiến vào, khuấy đảo... Khoảnh khắc đạt đến cao trào, tất cả vui thích rên rỉ đều bị Sở Lăng Húc nuốt vào.

Thấy U U rốt cuộc đạt được cao trào, Sở Lăng Húc thả lỏng cười. Dù xuân dược mạnh, nhưng luôn sẽ phải tản đi. Chỉ cần tới mấy lần nữa, ý thức của U U sẽ dần dần trở lại, đến lúc đó dù U U nói không cần cũng không được.

Khoảnh khắc chân chân chính chính đoạt lấy U U, nghe U U kêu đau, Sở Lăng Húc dịu dàng thương tiếc hôn lên đôi mắt của U U. Hút lấy toàn bộ nước mắt trên mặt U U, trong lòng Sở Lăng Húc tràn đầy cảm giác thỏa mãn.

Vì tiếng kêu đau của U U mà dừng lại. Khi U U nhịn không được mà đung đưa vòng eo, Sở Lăng Húc hoàn toàn không tiếp tục đè nén dục hỏa trong cơ thể nữa. Nàng là nương tử của hắn, hắn đương nhiên muốn tất cả thuộc về nàng. Vô lực cùng bi thương trong hai ngày này, vào khoảnh khắc đoạt lấy U U kia đã hoàn toàn không còn.

Thật ra thì, còn là rất vui mừng, chẳng qua là hắn hi vọng không bao giờ lại nhận được kinh sợ như vậy nữa. U U của hắn, công chúa của hắn, nương tử của hắn, cũng chỉ có thể thuộc về một mình hắn.


Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 28.12.2015, 12:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.11.2014, 12:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1072
Được thanks: 20495 lần
Điểm: 25.03
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Chương 55.2/111) - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56.

Editor: Linh.

Khi Tiết U Nhiễm tỉnh lại, bên trong phòng chỉ còn lại một mình nàng. Tất cả mọi chuyện của đêm qua dần dần hiện lên trong đầu, nàng có loại kích động muốn tìm một khối đậu hũ đụng chết.

“Quận chúa, ngài tỉnh? Tới, mau chóng rửa mặt. Các vị trưởng bối của Sở gia chờ đã lâu!” Nghe thấy bên trong nhà có động tĩnh, Tư Nguyệt đã chờ từ lâu vội vàng đẩy cửa đi vào. Sở đương gia nói để cho Quận chúa ngủ tiếp, ngài ấy sẽ đi giải thích với các vị trưởng bối. Nhưng mà Quận chúa vừa vào cửa, dù nói như vậy nhưng cũng không được, vẫn là mau sớm qua thỉnh an mới đúng.

“Chàng đâu?” Không nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, Tiết U Nhiễm mở miệng hỏi.

“Sở đương gia đã đi trước thỉnh an. Quận chúa, ngài vẫn là mau dậy thôi!” Tư Nguyệt có chút nóng nảy. Tuy nói không phải là lần đầu tiên gặp mặt, tốt xấu gì cũng là lần thỉnh an đầu tiên của tân nương tử sau khi qua cửa, không tốt để cho trưởng bối chờ lâu.

“Tư Nguyệt, cách gọi cũng phải sửa đổi. Đây là Sở gia, không phải là Tiết Vương phủ. Sau này em hãy gọi Sở đương gia là chủ tử như đám Sở Thạch đi. Cũng đừng gọi Quận chúa. Cứ gọi tiểu thư giống như gia đình bình thường. Bây giờ cũng không phải Quận chúa, gọi Công chúa ta lại không được tự nhiên.” Tiết U Nhiễm vừa mặc quần áo vừa giao phó. Đời này, nàng là thật lòng muốn làm con dâu Sở gia, không hi vọng bởi vì thân phận mà ngăn cách nàng cùng người Sở gia.

“Dạ, tiểu thư.” Tư Nguyệt hiểu rõ gật đầu. Gả cho người tất nhiên là không thể so với trước, sau này các nàng sẽ phải sinh hoạt ở Sở gia.

Dưới ánh nhìn kinh ngạc cùng nghi ngờ của bọn hạ nhân, Tiết U Nhiễm mang theo Tư Nguyệt đi về phía phòng khách Sở gia.

“U Nhiễm tỷ tỷ?” Người thứ nhất kêu lên chính là Sở Mộng Văn. Nương nói sáng nay Công chúa sẽ cùng người Sở gia gặp mặt, nhất định phải đến đây sớm một chút. Sau đó, cả nhà bọn họ chờ rồi chờ, lại chỉ thấy đại ca vẻ mặt không biểu cảm. Lo lắng đại ca cùng Công chúa ầm ĩ không vui, mọi người trong Sở gia không dám nói câu nào yên lặng đợi Công chúa xuất hiện. Tiếp tục chờ lại chờ, thật vất vả mới chờ được người tới, lại chính là U Nhiễm tỷ tỷ đã gặp mặt một lần.

Tiết U Nhiễm gật đầu với Sở Mộng Văn, sau đó bước nhanh tới trước mặt ba vị trưởng bối của Sở gia. Tự nhiên thỏa đáng rồi lại không mất lễ độ nói: “U Nhiễm thỉnh an nãi nãi, phụ thân, mẫu thân.”

“U...U Nhiễm nha đầu, thật là...cháu?” Sở nãi nãi kinh ngạc nhìn Tiết U Nhiễm, nói cũng không được lưu loát.

“Phu quân không cùng nãi nãi nói sao ạ? Vẫn là U Nhiễm không sai.” Tiết U Nhiễm nhẹ nhàng cười một tiếng, chuyển đề tài sang nam tử vẫn sít sao nhìn chăm chú vào nàng. Ai bảo chàng không gọi ta rời giường, ai bảo chàng không đợi ta cùng tới, ai bảo chàng hại ta đến muộn...

“Húc tiểu tử, chuyện gì xảy ra?” Sở nãi nãi sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm vào Sở Lăng Húc. Đoàn người từ sáng sớm đã lo lắng hãi hùng, nó thế nhưng lại không nói lời nào giả bộ đầu gỗ ngồi ở bên cạnh?

“Húc nhi, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Không phải là Công chúa sao? Sao lại biến thành U Nhiễm?” Sắc mặt Sở phu nhân cũng rất khó coi. Nếu là U Nhiễm, sao Húc nhi lại không nói rõ ngay từ đầu chứ?

“Thảo dân ra mắt...” Sở lão gia là người duy nhất phản ứng kịp thời, đứng lên chuẩn bị hành lễ với Tiết U Nhiễm.

Tiết U Nhiễm né người sang một bên, nhẹ giọng từ chối nói: “Lễ này của phụ thân U Nhiễm cũng không dám nhận. Đây là Sở phủ, U Nhiễm đã gả đến Sở gia, thì chính là người Sở gia. Trưởng ấu có tự, U Nhiễm phải thỉnh an phụ thân mới đúng.”

“Lời này của U Nhiễm nãi nãi thích nghe. Mau tới đây, nãi nãi cho cháu một bao lì xì lớn.” Vốn nghĩ cũng là Công chúa, không thể không có lễ. Nhìn thấy Tiết U Nhiễm, trái tim đang treo lơ lửng của Sỡ nãi nãi liền để xuống, cười ha hả gọi.

“Tạ ơn nãi nãi.” Tiết U Nhiễm rất thích loại không khí ấm áp giữa những người trong nhà với nhau này, bị coi thành tiểu hài tử cũng không sao. Tiến lên nhận lấy bao lì xì, cười nói tạ ơn.

“Mẫu thân cũng có chuẩn bị.” Sở phu nhân không cam lòng bị rơi ở phía sau liền vươn tay đưa ra bao lì xì đã chuẩn bị từ sớm.

Sở lão gia thấy thế, vốn cũng chuẩn bị đưa lì xì ra, đột nhiên dừng tay lại nói: “Còn chưa uống trà.”

“Ha ha ha ha... Cười chết ta. Nãi nãi và mẫu thân đây là quá mức cao hứng sao? Trà con dâu còn chưa uống, đã đưa bao lì xì ra. Đại tẩu, mau thu, tránh cho bị lấy về.” Sở Kinh Triết nhìn về phía Tiết U Nhiễm nháy mắt ra hiệu. Vị đại tẩu này hoàn toàn không có dáng vẻ Công chúa, thân phận cao quý nhưng tính tình ôn hòa, hắn thích.

“Tam đệ chớ có nói bậy. Nãi nãi và mẫu thân sao có thể là người lật lọng? Nhiều lắm là để cho đại tẩu kính thêm hai chén trà thôi.” Sở Diệp Triển nghiêm túc, nhã nhặn nói.

“Đi đi đi, hai tên tiểu tử các cháu đi xa một chút, đừng ở chỗ này quấy rối.” Sở nãi nãi phất tay, không nhịn được đuổi người.

“Nãi nãi, ngài không thể như vậy. Tại sao có thể vừa có cháu dâu, liền không chào đón cháu trai như chúng cháu chứ?” Sở Kinh Triết vẻ mặt ai oán tố cáo nói.

“Nãi nãi vốn là không chào đón hai tên tiểu tử các con, mẫu thân cũng không chào đón hai đứa. Đừng ở chỗ này quấy rầy đại tẩu của các con kính trà.” Thấy nhi tử của mình lại đùa giỡn, Sở phu nhân cười mắng.

“Đại ca, huynh thú về không phải đại tẩu, mà chính là bảo bối của Sở gia. Vừa vào cửa liền đoạt đi nổi bật, bảo người làm đệ đệ như bọn ta làm sao mà chịu nổi chứ?” Sở Kinh Triết nhào về phía Sở Lăng Húc hô to.

Thân thể Sở Lăng Húc chợt lóe tránh thoát Sở Kinh Triết nhào tới, mặc cho Sở Kinh Triết vẻ mặt ai oán kêu rên “Đại ca có nương tử không cần huynh đệ.”

Sở Lăng Húc đi thẳng đến bên cạnh Tiết U Nhiễm, ôn hòa nhìn nàng nói: “Kính trà cho nãi nãi cùng cha mẹ.”

“Dạ.” Tiết U Nhiễm tâm tình rất tốt gật đầu. Tình cảnh ấm áp náo nhiệt này sẽ là một dấu hiệu tốt đúng không?

Uống xong trà con dâu, bao lì xì của Sở lão gia rốt cuộc cũng đưa ra. Tay cầm ba bao lì xì, Tiết U Nhiễm vân đạm phong khinh cười. Sở gia không thiếu bạc, ba bao lì lì này nhất định không ít. Mà nàng từ nhỏ cũng đã không thiếu bạc, nên cũng không có quá nhiều vui mừng.

Ngược lại là Sở Mộng Văn, ánh mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào bao lì xì trong tay Tiết U Nhiễm. Cũng không biết nãi nãi và mẫu thân cho U Nhiễm tỷ tỷ bao nhiêu, thật sự rất tò mò!

“Mộng Văn, đừng nhìn, dù nhìn cũng sẽ không phải là của muội.” Sở Diệp Triển cười vỗ vỗ đầu Sở Mộng Văn. Mộng Văn tính tình đơn thuần, nhất định là muốn biết vị đại tẩu Công chúa này nhận được bao nhiêu tiền lì xì.

“Muội không phải là muốn, muội muốn biết chính là có bao nhiêu.” Sở Mộng Văn nhỏ giọng giải thích.

“Muốn biết?” Sở Diệp Triển nhướn mi hỏi.

“Dạ.” Sở Mộng Văn dùng lực gật đầu.

“Vậy muội trực tiếp đi hỏi đại tẩu đi!” Sở Diệp Triển cười vẻ mặt thâm ý. Vị đại tẩu này đến tột cùng có phải là giả bộ hay không, Mộng Văn thử một lần sẽ biết.

“Muội...” Sở Mộng Văn do dự một chút, cuối cùng không chống cự được hấp dẫn, dưới Sở Diệp Triển giật dây đến gần Tiết U Nhiễm. Cũng không nói chuyện mà chỉ nhìn chằm chằm vào bao lì xì, cái này nên hỏi thế nào a?

“Mộng Văn muốn bao lì xì sao? Đây là bao lì xì nãi nãi cùng cha mẹ cho, nên không thể cho muội. Đợi lúc khác sẽ đưa cho muội một cái có được hay không?” Tiết U Nhiễm nghi hoặc nhìn Sở Mộng Văn nói. So với Tiết Tâm Lam, thì tiểu muội muội Mộng Văn không chút tâm cơ này mới thật sự khiến người ta yêu mến.

“Ui... Đại tẩu, muội không phải là muốn bao lì xì của tỷ đâu! Muội chính là muốn biết bao lì xì đưa cho Công chúa là bao nhiêu.” Sở Mộng Văn đỏ mặt ngượng ngùng nói. Lần đầu tiên nhìn thấy Công chúa chân chính, cảm giác luôn sẽ rất mới lạ.

Nụ cười trên mặt Tiết U Nhiễm sâu hơn, nhẹ giọng trả lời: “Cái vấn đề này phải chờ sau khi đại tẩu về phòng đếm rồi sẽ nói cho muội biết, có được hay không?” Trước mặt mọi người mở ra, vạn nhất ba bao lì xì có nhiều có ít, trên mặt trưởng bối sẽ khó coi. Về phần đến tột cùng là có bao nhiêu, tùy tiện cho Mộng Văn một con số để thỏa mãn sự tò mò của nàng là được.

“Dạ.” Lấy được câu trả lời hài lòng, Sở Mộng Văn liên tục gật đầu.

Trong mắt Sở Diệp Triển thoáng qua một tia dị quang. Vị đại tẩu này dường như không phải giả bộ, nhưng cũng không thể kết luận quá sớm. Vả lại nhìn biểu hiện sau này của nàng có thật sự là trước sau như một như vậy hay không, mới có thể xác định vị Công chúa này cũng không có tâm tư khác.

Ngày Tiết U Nhiễm lại mặt, lễ vật bày bên ngoài Tiết Vương phủ khiến trên mặt Tiết Vương gia và Tiết Vương phi đầy ánh sáng, liên đới đối người con rể ngoài ý muốn Sở Lăng Húc này cũng hơi chào đón.

Tiết U Nhiễm mặc y phục màu hồng phấn, đưa tình cười yếu ớt, giữa hai đầu lông mày đều là vui thích. Xinh đẹp như U Lan trong núi đứng ở bên cạnh Sở Lăng Húc mặc y phục màu xanh, hết sức chói mắt.

Thấy Tiết U Nhiễm vẻ mặt hạnh phúc, Tiết Vương phi vui mừng không dứt. U Nhiễm nói, Sở Lăng Húc rất tốt, chắc chắn là phu quân của nàng. Kỳ Văn nói, Sở Lăng Húc là người ôn hòa, khiêm tốn lễ độ, là quý công tử hiếm có. Bất kể nữ nhi của mình nói thế nào, nhưng không tận mắt nhìn đến, người làm mẫu thân luôn sẽ không yên lòng. Lúc này nhìn nụ cười không chút che giấu của Tiết U Nhiễm, lo lắng ẩn núp dưới đáy lòng Tiết Vương phi cũng theo đó để xuống.

Một bên Tiết Nhị phu nhân thì đỏ mắt không dứt. Quả nhiên là gia đình phú quý. Cũng chỉ là ngày lại mặt, lại phô trương lớn như vậy. Đầy một phòng toàn lễ vật làm cho người ta hoa cả mắt, hơn nữa bên ngoài còn bày không ít. Tiết U Nhiễm thật đúng là tốt số, rõ ràng là gả thấp lại vẫn có thể tìm một gia đình phú quý như vậy. Mà thôi, chờ Tâm Lam nhà bà gả cho Thái tử điện hạ, chút lễ vật này của Tiết U Nhiễm được coi là cái gì?

“Tâm Lam thỉnh an Công chúa và Phò mã.” Tiết Tâm Lam không tin trong lòng Tiết U Nhiễm cũng trấn định giống như ngoài mặt, sợ là có nỗi khổ không nói ra được đúng không? Nghĩ tới đây, Tiết Tâm Lam mới được bỏ lệnh cấm mang theo giọng cười nhạo đứng ở trước mặt Tiết U Nhiễm và Sở Lăng Húc. Minh tranh ám đấu nhiều năm như vậy, thắng bại cuối cùng cũng trồi lên mặt nước.

“Mẫu phi, con đói bụng.” Tiết U Nhiễm làm như không thấy Tiết Tâm Lam vẻ mặt đắc ý, nhìn về phía Vương phi.

“Trở lại liền kêu đói, Sở gia chưa cho muội ăn sao? Muội phu, ngươi này cũng không đúng, dám để Tiểu Quận chúa Tiết Vương phủ chúng ta đói bụng.” Tiết Kỳ Văn cười xấu xa nói. Biện pháp đả kích Tiết Tâm Lam tốt nhất chính là hoàn toàn không nhìn đến sự tồn tại của nàng ta. U Nhiễm nắm giữ được tinh túy, người làm ca ca là hắn đương nhiên là toàn lực ủng hộ.

“Ca, bây giờ ta là Công chúa.” Tiết U Nhiễm trịnh trọng nói rõ.

“Dạ dạ, Công chúa điện hạ. Mời Công chúa dời bước đến yến sảnh, ngọ thiện (bữa trưa) đã sớm chuẩn bị xong.” Tiết Kỳ Văn dẫn đầu đi về phía yến sảnh. Đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, quay đầu lạnh giọng nói, “Người không nên đi vẫn là không cần đi. Công chúa về lại mặt, không thích có người ngoài quấy rầy.”

Đầu tiên là bị Tiết U Nhiễm không để ý tới, ngay sau đó lại bị Tiết Kỳ Văn mắt lạnh nhìn, Tiết Tâm Lam hung ác cúi đầu. Người ngoài? Trong lòng biết hai chữ này là nói nàng và nương, Tiết Tâm Lam phẫn hận không dứt. Tiết U Nhiễm đã xuất giá, lại còn là gả cho thương nhân, có mặt mũi gì trở về Tiết Vương phủ diễu võ dương oai?

Thấy Tiết Vương gia cũng không có ý phản đối lời của Tiểu vương gia, Tiết Nhị phu nhân chỉ đành phải không cam lòng rời đi. Đi thì đi, cũng chỉ là một thương nhân, có cái gì để nịnh bợ.

Đợi đến lúc mọi người đều rời đi, Tiết Tâm Lam vừa ngẩng đầu lại phát hiện Thái tử ca ca của nàng chẳng biết đã đứng ở ngoài cửa từ lúc nào. Trong bụng vui mừng vạn phần, liền duyên dáng gọi ‘Thái tử ca ca’ rồi chạy qua.

Sắc mặt âm trầm, Tần Trạch Dật cũng không biết vì sao hắn nhất định phải tới Tiết Vương phủ. Trong lòng biết hôm nay hắn không nên xuất hiện, nhưng hai chân lại hoàn toàn không bị khống chế chạy tới đây. Đây là lần thứ hai nhìn thấy nàng cùng nam nhân khác đứng chung một chỗ. Lần đầu tiên ở hội hoa đăng, hắn tức giận vì Tiết U Nhiễm dấu hắn vụng trộm gặp Sở Lăng Húc. Lần này, Tiết U Nhiễm danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh Sở Lăng Húc, nhưng hắn lại không có lập trường can thiệp. Đây là cục diện một tay hắn thúc đẩy, hắn cho rằng hắn sẽ cao hứng. Nhưng khi nàng thật sự thuộc về nam nhân khác, hắn hối hận thì đã muộn.

“Thái tử ca ca, sao huynh lại tới đây? Đến xem Tâm Lam sao?” Tiết Tâm Lam vẻ mặt ngượng ngừng, tràn đầy mong đợi nhìn Tần Trạch Dật.

“U Nhiễm trở về lúc nào?” Tần Trạch Dật theo bản năng hỏi.

“Sáng sớm đã trở lại.” Tiết Tâm Lam miệt thị liếc mắt nhìn lễ vật bên cạnh, cười lạnh nói, “Còn mang về không ít này nọ, sợ là muốn bày ra uy phong của thương gia lớn nhất Tuyên quốc.”

“Có nói khi nào trở về hay không?’ Tần Trạch Dật nhìn Tiết Tâm Lam rõ ràng đang ghen tỵ nhưng lại giả bộ miệt thị, trong lòng càng thêm phiền não. Tâm Lam luôn luôn nhu nhược cuối cùng cũng vẫn bị ghen tị che mờ mắt sao? Công chúa lại mặt là chuyện lớn cỡ nào? Lễ vật nhiều một chút thì làm sao? Chỉ có người có tâm mới có thể cảm thấy đây là đang khoe khoang. Tâm tư của Tần Trạch Dật có chút lơ lửng, không để ý tới Tiết Tâm Lam như có như không ghen tỵ nữa, tiếp tục hỏi.

“Cái này ta cũng không biết. Tiểu Vương gia không cho phép ‘người ngoài’ như chúng ta cùng đi.” Tiết Tâm Lam cắn răng nghiến lợi nói hai chữ ‘người ngoài’, ý tố cáo rất rõ ràng.

“Tâm Lam, ngươi là loại thân phận nào? Kỳ Văn lại là loại thân phận nào? Không cần phải không biết trời cao đất rộng, cố gắng cùng Kỳ Văn đối nghịch. Chủ nhân Tiết Vương phủ là hắn, mà không phải ngươi.” Địa vị của người huynh đệ Tiết Kỳ Văn này ở trong lòng Tần Trạch Dật, cũng không phải là một Tiết Tâm Lam có thể sánh bằng. Thấy Tiết Tâm Lam đánh chủ ý lên Kỳ Văn, Tần Trạch Dật đột nhiên sinh ra chán ghét, lần đầu tiên ở trước mặt Tiết Tâm Lam nói tới thân phận không bằng người khác của nàng. Làm người, quý ở chỗ tự biết rõ.

“Tâm Lam không dám.” Tiết Tâm Lam thất kinh, chưa bao giờ nghĩ tới Thái tử ca ca sẽ cùng nàng nói chuyện như vậy. Thái tử ca ca là bè gỗ của nàng, nàng nhất định phải vững vàng nắm chắc. Nếu mất đi bè gỗ này, cuộc đời này của nàng sẽ vạn vạn không thể nào có ngày cất đầu dậy.

Tần Trạch Dật gật đầu, xoay người rời đi. Muốn hắn trơ mắt nhìn U Nhiễm cười nói vui vẻ ở bên cạnh nam nhân khác, hắn không làm được. Nếu quả đắng do hắn trồng, thì hắn nhất định phải nếm trải. Nếu như tương lai có một ngày có hi vọng đổi nàng trở lại bên cạnh hắn, hắn tuyệt đối sẽ không lại đẩy nàng ra.


Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 28.12.2015, 12:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichmong77, Bongmi0809, Cnz, dangtai88, Duongthimay98, huongtriples, Kunsel, loncontambun, maitram, Nana Trang, Ngockhue19, NgocPhuong99, No My Name, Tư Di và 535 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.