Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện

 
Có bài mới 03.11.2014, 07:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 02.06.2014, 18:45
Bài viết: 12
Được thanks: 16 lần
Điểm: 0.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 1
hay qua. Mau ra chuong b nhe. Tks ^^ *tung hoa*



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn linh.ieuuu về bài viết trên: Bimeo, ThuyDjnh, nhok tinh nghich
     

Có bài mới 06.11.2014, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9:

Những người phụ nữ mến mộ từng ăn cơm với anh, ai cũng có dạ dày của chim nhỏ, giống như ăn là đòi mạng của các cô không bằng, khiến anh thấy mà không hề ngon miệng chút nào. Hơn nữa đồ ăn không phải anh nấu cũng không ngon, khiến anh càng thêm không có hứng thú.

Cũng là người mến mộ anh, nhưng thái độ của Nhậm Quả Quả khác hoàn toàn với những người phụ nữ kia. Ở trước mặt anh, cô không giả vờ cũng không làm cao, chỉ ngơ ngác thẫn thờ, thậm chíd✩đ☆L☆q✩đcũng không nói chuyện yêu đương với anh, bởi vì anh là người cô "sùng bái"...Nếu không phải vẻ mặt lúc cô nói những lời này rất nghiêm túc thì anh sẽ cho rằng cô đang mỉa mai mình.

Sùng bái cái đầu quỷ! Bách Nghiêu Tân anh còn chưa có chết, không cần cô sùng bái!

Nghĩ tới hai chữ này, anh lập tức giận tái mặt. Tâm trạng tốt vừa dâng lên mất đi ngay. Nhìn bộ dáng thỏa mãn của Nhậm Quả Quả, anh thấy vô cùng chướng mắt.

"Nhậm Quả Quả." Bách Nghiêu Tân lạnh giọng nói, "Chỉ một bữa này thôi. Từ mai bắt đầu đổi lại là cô nấu." Đừng mong anh làm lần nữa cho cô. Bách Nghiêu Tân anh chỉ có lòng tốt lúc này thôi!

"Hả?" Nhậm Quả Quả ngẩng đầu, khẽ nhếch cái môi đầy dầu mỡ lên, "Tôi nấu?"

Bách Nghiêu Tân nhíu mày nhìn cô, "Không phải sáng sớm nay tôi đã nói trừ bữa trưa thì bữa sáng và tối đều do cô chuẩn bị à?" Đừng nói với anh là cô đã quên lời mình nha!

Ặc...Nhậm Quả Quả nhớ lại.

Nhưng...Cô nhìn mì hải sản ngon miệng, "Nhưng tay nghề của anh tốt như vậy..." Sao lại muốn cô nấu?

Nhìn ra ý nghĩ của cô, Bách Nghiêu Tân nheo mắt lại một cách âm lạnh, "Cô có từng thấy ông chủ nấu đồ ăn cho bảo mẫu chưa?" Đừng tưởng rằng anh tốt với cô một lần là có thể được voi đòi tiên.

Ặc, hình như không có. Nhậm Quả Quả lắc đầu.

Bách Nghiêu Tân hừ lạnh, "Bữa ăn này là ngoại lệ, không có lần nữa đâu." Dứt lời, anh dọn tô của mình, đứng lên, "Ăn xong thì rửa tô cho sạch, rồi đặt lên kệ chén bên cạnh, nhớ, phải đặt theo thứ tự."

Phòng bếp của Bách Nghiêu Tân được sắp xếp rất rõ ràng. Bên phải bồn rửa chén có một cái giá để chén, đĩa để bên phải, chén để bên trái, đũa và thìa để phía sau, các loại nồi được xếp lên tủ...Chung quy các thứ được chia ra, đặt ở chỗ cố định nhưng được sắp xếp rất ngăn nắp.

Nhậm Quả Quả nhìn phòng bếp không dính một hạt bụi, im lặng gật đầu.

"Bữa sáng của tôi vào 7h. Tôi ghét nhất là đến muộn." Hôm nay anh đã muộn đủ rồi, "Nhớ là phải chuẩn bị xong vào lúc 7h đúng." Anh phân phó xong, hoàn toàn không nhìn vẻ mặt bối rối của Nhậm Quả Quả, thản nhiên ra khỏi phòng bếp.

Nhậm Quả Quả sững sờ nhìn bóng lưng rời đi của Bách Nghiêu Tân, lại nhìn tô mì cô đã ăn được một nửa...d❂đ❂L❂q❂đTrong miệng vẫn còn lưu lại vị ngon của mì. Cô vẫn chưa ăn no nhưng đã cảm thấy nuốt không trôi nữa rồi.

Làm sao bây giờ...Từ trước tới giờ cô chưa từng nấu gì cả!

Nhậm Quả Quả xoay xoay đồng tử đen nhánh, len lén mở cửa phòng Bách Nghiêu Tân.

Trong phòng rất tốt. Rèm cửa màu xanh đậm vừa dày vừa nặng cản đi ánh sáng mặt trời, chỉ để vài hạt nắng len lỏi qua, chiếu vào căn phòng tối tăm tạo nên vầng sáng mịt mờ.

Nhậm Quả Quả đảo mắt qua bóng dáng đang nằm trên cái giường có kích thước 2x2.6m, xác định không đánh thức người nằm trên đó mới thở ra nhưng vẫn cố giữ cho hơi thở thật nhẹ nhàng.

Cô kiễng chân, cẩn thận nhích trên sàn nhà lạnh buốt, mục tiêu là cái giường trẻ con màu hồng phấn bên phải giường lớn.

Cô muốn nhìn xem viên cầu nhỏ có thức giấc không. Cả đêm không nghe tiếng khóc của cô bé khiến cô cảm thấy rất không yên tâm. Bình thường nửa đêm Tiểu Bối Bối không khóc đến tỉnh à? Sao đã nửa đêm mà cô bé không có chút động tĩnh nào thế?
Cũng không phải cả đêm cô không ngủ mà chú ý tiếng động từ căn phòng bên cạnh. Tuy đúng là cả đêm cô chưa từng chợp mắt nhưng là vì lên mạng tìm thực đơn cho bữa sáng, sau đó chạy tới phòng bếp lục đồ trong tủ lạnh, xem có nguyên liệu thích hợp như trên thực đơn không.

Cô chuẩn bị từ 5h sáng ở trong phòng bếp, sau khi trải qua một cuộc đại chiến, cuối cùng đã chuẩn bị tốt bữa sáng.

Nhậm Quả Quả có cảm giác rất thành công mà nhìn bữa sáng, phát hiện mình cũng có thiên phú nấu ă, khà khà! Xem ra bữa tối không thành vấn đề nữa rồi!

Cô phi thường hài lòng với tay nghề của mình, sau đó nhìn đồng hồ một chút. Mới có 6h...Không biết Tiểu Bối Bối dậy chưa? Nếu dậy rồi khóc, đánh thức Bách Nghiêu Tân thì làm sao bây giờ?

Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, cuối cùng Nhậm Quả Quả quyết định mò vào phòng của Bách Nghiêu Tân.

Lúc bước qua giường anh, cô cúi thấp người, sau đó ghé vào bên giường trẻ con.

Viên cầu nhỏ đã dậy từ lâu nhưng không khóc, đang chơi chân của mình. Khi thấy Nhậm Quả Quả, dường như đôi mắt to mà lam sáng lên, lật người ngay lập tức, vươn tay ra với cô.

"A a!" Viên cầu nhỏ lên tiếng đòi bế.

"Suỵt!" Cô dùng ngón trỏ chặn môi, muốn cô bé đừng lên tiếng.

Viên cầu nhỏ sao hiểu ý được? Bé nằm sấp xuống, nâng đầu lên cao, đá đá chân một cách vui vẻ.

"Ê a a!" Tiếng cô bé càng lớn hơn, nâng hai tay lên cao đòi bế.

"Tiểu Bối Bối ngoan, đừng lên tiếng, đừng đánh thức chú con..."

"Không kịp nữa rồi." Một giọng nói bay tới từ trên cái giường lớn phía sau.

Sống lưng Nhậm Quả Quả cứng đờ, dừng lại vài giây rồi từ từ quay đầu lại.

Bách Nghiêu Tân đã ngồi dậy, bắt chéo hai chân, lạnh lùng nhìn Nhậm Quả Quả.

Từ lúc cô mò mẫm mở cửa phòng anh đã tỉnh. Từ trước tới nay anh luôn thính ngủ, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể đánh thức anh.

Khi thấy Nhậm Quả Quả thò đầu vào phòng, anh nhịn không được mà nhíu mày. Anh không cho rằng cô có can đảm leo lên giường mình. Nhưng cô dám tự tiện vào phòng anh, đây đã phạm vào tối kỵ của anh.

Anh nheo mắt nhìn xem cô muốn giở trò quỷ gì. Sau đó thấy cô kiễng chân, hai tay khép chặt bên người tựa như kẻ trộm, đi một bước thì liếc lên giường một cái, dùng động tác hài hước này mà mò tới bên cái giường trẻ con.

Mà Tiểu Bối Bốid♫đ♫L♫q♫đvốn đang ngủ ngon, vừa nhìn thấy Nhậm Quả Quả liền hưng phấn, chậc! Anh thật muốn biết tiểu nha đầu này họ Nhâm hay họ Bách. Sao nó vừa nhìn thấy anh thì liền khóc cho anh xem?

Anh không thừa nhận mình đang ghen tỵ, cho nên không thể nhịn được nữa mà lên tiếng, chờ xem Nhậm Quả Quả đối mặt với mình ra sao.

Nhậm Quả Quả cứng mặt, cố gắng nở một nụ cười thật nhạt nhẽo, "Hi, sớm." Xong rồi, sắc mặt Bách Nghiêu Tân rất xấu. Sợ anh sẽ hiểu lầm, cô vội vàng nói: "Anh đừng lo, tôi không muốn nhào vào anh đâu! Tôi chỉ muốn nhìn xem Tiểu Bối Bối dậy chưa thôi!"

Sợ anh không tin, cô còn thận trọng giơ tay phải lên, "Thật đấy! Tôi xin thề tôi tuyệt đối không có ý nghĩ bò lên giường của anh."

Muốn bò thì bò vào ban đêm, làm gì có ai bò lên vào sáng sớm...Nhậm Quả Quả thầm nói nhỏ trong miệng.

Mà tai Bách Nghiêu Tân cực kỳ thính nên nghe rất rõ. "Cho nên bây giờ cô đang nói với tôi là đêm nay cô sẽ trèo lên giường của tôi à?"

Ặc, nói nhỏ vậy mà cũng nghe thấy? Nhậm Quả Quả cứng đờ mặt, vội vã lắc đầu, mở mắt thật to, cố hết sức bày ra bộ dáng vô tội. "Không có! Sao tôi dám!" Sau đó quan sát sắc mặt u ám của Bách Nghiêu Tân bằng cái nhìn sợ hãi, "Nếu không để tôi thề lần nữa..."

"Khỏi!" Bách Nghiêu Tân không tin chuyện thề thốt, "Sau này khi không có sự cho phép của tôi thì không được bước vào phòng tôi."

"Vâng ạ." Nhậm Quả Quả ngoan ngoãn cúi đầu.

"Ra ngoài."

"A..." Cô bước về phía cửa phòng.

"A a?" Viên cầu nhỏ thấy Nhậm Quả Quả không để ý tới mình mà đi, há miệng kêu vài tiếng, sau đó đối mắt với Bách Nghiêu Tân, "Oa!" một tiếng khóc lên.

Thật sự là đủ rồi! Bách Nghiêu Tân hít sâu một hơi, cắn răng nói: "Tiện thể ôm Tiểu Bối Bối ra đi."

"Vâng ạ." Nhậm Quả Quả vội vàng ôm viên cầu nhỏ đang khóc oa oa ra khỏi phòng anh.

Anh xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy rất đau đầu. Cháu gái đã khiến sinh hoạt của anh rối loạn, lại còn thêm một bảo mẫu không biết điều...Mới chỉ hai ngày ngắn ngủi, anh cũng đã bắt đầu nhớ cuộc sống yên bình của mình.

Nhưng thần kỳ nhất là anh vẫn giữ cô bảo mẫu ngu ngốc này lại bên cạnh mà không đuổi đi...Anh thật không hiểu vì sao, dường như khi thấy đôi mắt bồ câu của cô, nhìn nụ cười của cô, anh liền mềm lòng, sau đó sẽ lại cho cô một cơ hội nữa, sau đó người bị hành hạ chính là anh.

Bách Nghiêu Tân bất đắc dĩ xuống giường, rửa mặt chải đầu đơn giản, thay bộ quần áo thoải mái màu kem. Hôm nay là chủ nhật, không phải đi làm. Nhưng từ trước tới giờ không ngủ dậy trễ. Sinh hoạt của anh rất có quy luật.

Ra khỏi phòng, anh đi về phía phòng bếp.

Tiểu Bối Bối ngồi trên ghế trẻ con, vừa kêu y y a a, vừa ăn táo xay mà Nhậm quả Quả làm cho. Bách Nghiêu Tân cũng đã thấy bữa sáng trên bàn ăn. Bát cháo ngô vẫn đang bốc khói, một cái trứng nát bét, sa lad cắt lớn nhỏ không đều rưới chút nước sốt kiểu Pháp đen đen, bên cạnh còn có vài lọ mứt hoa quả và nước cam.

Bữa sáng rất đơn giản nhưng...d✲đ✲L✲q✲đBách Nghiêu Tân trừng cái bàn bếp vô cùng lộn xộn, không chỉ có trứng dính vào mà còn có vỏ trứng, rau xà lách, cà rốt xắt vụn, còn có vụn gì đó béo ngấy...Cô thậm chí còn không vứt vỏ lọ vào thùng rác mà để trên bàn!

Càng không phải nhắc tới cái chảo khắc hình hoa màu đỏ từ Italia, đáy chảo đẹp đẽ dường như đã khoác lên tấm áo màu đen. Mà bức tường màu trắng sạch sẽ cũng bị dầu mỡ bắn tung tóe lên.

Sắc mặt Bách Nghiêu Tân đen đi từng chút một.

Nhậm Quả Quả run như cầy sấy, nhìn sắc mặt Bách Nghiêu Tân rồi nhìn theo tầm mắt anh, quét qua căn bếp bị cô biến thành rối loạn...Cô liếm liếm môi, nói thật cẩn thận.

"Ặc, tôi sẽ thu dọn lại thật sạch." Sợ anh không tin, cô lại giơ tay phải lên, thề son sắt. "Thật mà, tôi thề đấy."

Bách Nghiêu Tân thở sâu, không thể nhịn được nữa mà rống lên với Nhậm Quả Quả: "Nhậm Quả Quả! Cô cút đi cho tôi!"

Cút! Cút did đâu? Đương nhiên là lăn ra khỏi phòng bếp của anh!

Nhưng cô lại cho rằng anh muốn cô cút ra khỏi nhà mình, sợ đến mức không dám hé răng. Mà viên cầu nhỏ cũng bị tiếng quát của anh dọa sợ, viền mắt đỏ lên, khóc oa oa.

Sợ tiếng khóc của viên cầu nhỏ càng khiến anh tức giận hơn, cô ôm chặt cô bé chạy ra xa khỏi phòng bếp. Ngay lập tức, Bách Nghiêu Tân có cảm giác mình như kẻ ác.

Đầu của anh càng đau hơn rồi.

Chờ Bách Nghiêu Tân thu dọn phòng bếp xong, đi ra phòng khách thì không thấy nửa cái bóng. Suy nghĩ một lúc, anh đi tới phòng dành cho khách mà cô ở.

Cửa phòng dành cho khách nửa mở. Anh nhẹ nhàng đẩy ra thì thấy cô đang ngủ trên giường, cháu gái dang hai tay hai chân ngủ bên cạnh, cái mũi nhỏ hếch lên, ngủ rất say.

Bách Nghiêu Tân dùng đầu ngón tay khe khẽ vuốt mặt cháu gái. Viên cầu nhỏ chép miệng, cọ cọ vào ngón tay anh, mở to miệng ngủ thật say, đáng yêu tới mức khiến khóe miệng anh cong lên.

Sau đó, anh nhìn về phía Nhậm Quả Quả thì liền thất thần.

Mũi cô đo đỏ, khóe mắt vẫn vương chút nước, thật rõ ràng là đã khóc. Về phần nguyên nhân vì sao khóc, anh không cần nghĩ cũng biết.

Thật là, chỉ hung dữ một chút thôi. Phòng bếp của anh bị cô biến thành như vậy anh còn chưa khóc đây.

Mà người dọn dẹp là anh mà! Anh không biết bây giờ ai mới là chủ nữa.

Nhưng...Nhìn khuôn mặt vẫn còn vương nước mắt của cô, trong lòng anh dâng lên chút áy náy, bắt đầu hối hận vừa nãy đã rống lên với cô. Thật sự là gặp quỷ rồi!

Đời này anh chưa từng áy náy với ai, không ngờ người khiến anh áy náy đầu tiên lại là một bảo mẫu... Nhưng anh đâu có làm gì cô? Rõ ràng là cô làm dơ phòng bếp của anh.

"Tôi đáng sợ thế sao?" Bách Nghiêu Tân lẩm bẩm, nhịn không được mà vươn ngón tay sờ lên khóe mắt ửng đỏ của Nhậm Quả Quả, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mắt cô.

Nhậm Quả Quả ngủ không sâu, mỗi lần bị đụng chạm liền thức dậy. Cô chớp chớp mắt, lông mi lướt qua ngón tay anh, khiến trái tim anh có cảm giác bị khảy nhẹ một cái.

Ngưa ngứa, tựa như có một chiếc lông chim phất qua, khiến nhịp tim Bách Nghiêu Tân hơi tăng tốc.

Nhậm Quả Quả mở bắt ra liền thấy Bách Nghiêu Tân, sợ tới mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên. Nhưng thấy viên cầu nhỏ ngủ bên cạnh, cô vội vàng thả nhẹ động tác, nhìn anh bằng ánh mắt sợ hãi.

"Bách Nghiêu Tân, anh còn đang tức giận à?" Cô yếu ớt hỏi.

"Cô nói xem?" Mặt anh không biểu cảm, nhìn dáng vẻ nhút nhát của cô liền cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Vẻ mặt thế này là sao? Y như bị anh bắt nạt vậy. Anh chỉ rống một câu với cô thôi mà.

"A..." Nhậm Quả Quả lặng lẽ cúi đầu, rầu rĩ nói: "Chút nữa tôi sẽ đi."

"Đi đâu?" Cô nói không đầu không đuôi khiến anh chẳng hiểu gì cả.

Cô liếc anh một cái đầy tội nghiệp đáng thương, không tự giác được mà dùng giọng điệu lên án, "Không phải anh bảo tôi cút đi sao?" Lại còn rống lên...Đời này chưa có ai rống với cô như thế.

Cảm giác bị rống thật tủi thân.d✤đ✤L✤q✤đSau đó viên cầu nhỏ khóc. Cô vừa dỗ bé vừa rơi nước mắt, cộng thêm hai ngày không ngủ đủ, cuối cùng dỗ viên cầu nhỏ ngủ xong cô cũng ngủ thiếp đi bên cạnh.

Rốt cuộc Bách Nghiêu Tân đã hiểu, hóa ra cô cho rằng anh bảo cô biến đi, tức là cút ra khỏi nhà anh...Đúng rồi! Sao anh không bảo cô cút ra khỏi nhà mình nhỉ?

Thấy viền mắt Nhậm Quả Quả ửng đỏ, anh thở dài.

"Tôi bảo cô cút ra khỏi phòng bếp." Được rồi, anh lại mềm lòng, lại cho cô cơ hội rồi.

Oa? Nhậm Quả Quả nhanh chóng ngẩng đầu, "Cho nên...Không phải anh muốn đuổi tôi?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo lucky, pé lam0408, yanl12781
     
Có bài mới 08.11.2014, 00:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


✲Chương 10✲:


"Tôi muốn đuổi cô đi mà cô còn có thể ở đây à?" Bách Nghiêu Tân dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc với cô, hỏi vấn đề ngu ngốc này!

Vẻ mặt vốn không gợn sóng của Nhậm Quả Quả liền phấn chấn lên. Cô trợn tròn mắt, vừa mừng vừa sợ. Bách Nghiêu Tân không định từ chối cô. Cô vẫn có thể ở lại!

"Bách Nghiêu Tân, cảm ơn!" Hưng phấn quá mức khiến cô hí hửng, ôm chầm lấy Bách Nghiêu Tân, vui vẻ hôn một cái lên mặt anh. Lúc cô quá vui sẽ như đối xử với người thân, không suy nghĩ gì mà hôn tiếp theo thói quen.

Chờ cô phát hiện ra không bình thường thì đã không còn kịp rồi.

Bách Nghiêu Tân cũng ngây ngẩn cả người. Thân mình nho nhỏ mềm mại dán sát lại, đôi môi cũng mềm mại, mũi ngửi thấy mùi sữa thơm ngát ngọt ngào, xúc cảm vừa thơm vừa mềm khiến anh suýt chút nữa thì muốn giơ tay lên ôm lấy Nhậm Quả Quả.

Thật chỉ suýt chút nữa...d✤đ✤L✤q✤đTiếng chuông điện thoại vang lên bên ngoài ngăn ạn lại, cùng làm hai người đang ngây ra tỉnh lại.

Nhậm Quả Quả vội vàng buông anh ra, khuôn mặt nhỏ nhắn sung huyết đỏ bừng, đồng tử xoay vòng nhưng không dám nhìn Bách Nghiêu Tân. Anh cũng không nói gì cả.

Anh ra khỏi phòng ngay lập tức, tới phòng khách nghe điện thoại.

Bách Nghiêu Tân vừa rời đi, Nhậm Quả Quả lập tức vùi mặt vào hai tay, không ngừng thét lên chói tai trong lòng.

A a a, mình đang làm gì vậy? Sao lại hôn Bách Nghiêu Tân chứ! Có phải anh sẽ cho rằng mình ăn đậu hũ của anh không? Cô không có ý này đâu! Cô chỉ là quá vui, nhất thời cầm lòng không đậu nên... A a a... Làm sao bây giờ? Lần này Bách Nghiêu Tân có cho cô cơ hội nữa không? Có đuổi cô đi thật không?

Đang lúc Nhậm Quả Quả phiền muộn muốn chết, lại nghe tiếng Bách Nghiêu Tân truyền tới từ phòng khách.

"Ông nội, con sẽ cố gắng...Không, con tốt lắm...Đợi chút! Ông nội, ông hãy nghe con nói..."

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía cửa đầy nghi ngờ.

Có chuyện gì rồi à? Sao Bách Nghiêu Tân lại kích động như thế?

Cô tò mò ra khỏi phòng, chờ lúc cô ra tới phòng khách thì anh đã đặt điện thoại xuống. Thật ra anh muốn rút dây điện thoại ra nhưng thấy Nhậm Quả Quả đi tới, vì để bảo vệ hình tượng bình tĩnh trầm ổn của mình nên anh ép mình từ từ đặt điện thoại xuống.

Cô đối mắt với anh, nhớ tới nụ hôn vừa rồi, mặt đỏ lên, vội vàng giải thích: "Vừa rồi tôi không cố ý hôn anh. Tôi không có ý ăn đậu hũ của anh, thật đấy, tôi thề!" Cô lại giơ tay phải lên lần nữa.

"Không cần phải thề." Bách Nghiêu Tân nhìn cô chằm chằm, từ từ nheo mắt lại, "Cô cảm thấy có lỗi với tôi đúng không?"

"Đương nhiên!" Nhậm Quả Quả gật đầu thật mạnh, "Tôi không cố ý thật. Tôi..."

"Ngừng." Anh giơ tay ngăn cô lại, "Không cần giải thích. Nếu cảm thấy có lỗi thật thì hãy dùng hành động chứng minh đi. Bây giờ tôi cho cô một cơ hội chuộc lỗi."

Nhậm Quả Quả sững sờ ngay lập tức, hỏi: "Cơ hội gì?"

"Đi xem mắt với tôi."

Google giải thích: Nam nữ tới tuổi kết hôn mà không tìm được đối tượng thích hợp, vì muốn mau chóng tìm được đối tượng nên tìm một cách thức quan hệ hữu nghị khác.

Nói dân dã một chút thì là:dღđღLღqღđĐàn ông không lấy được vợ hoặc phụ nữ không kiếm được chồng vì muốn đẩy mạnh tiêu thụ nên dùng cách cuối cùng này. Chuyện này nằm ngoài khả năng nhận thức của Nhậm Quả Quả.*

*Đây là lời tác giả, vốn ta không định dịch nhưng thấy nó thú vị :”>

Mà Bách Nghiêu Tân, năm hay hai mươi sáu tuổi, cao to đẹp trai giàu có, CEO của tập đoàn Đường thị, phụ nữ lén xếp anh đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng những người đàn ông độc thân vàng. Anh là đối tượng mến mộ của bao nhiêu thục nữ danh viện. Anh tuyệt đối không thể ở trong hàng ngũ phải đi xem mắt.

Nhưng anh lại muốn đi xem mắt!

Nhậm Quả Quả dường như không dám tin mà nhìn Bách Nghiêu Tân, nghi ngờ có phải mình nghe lầm rồi không.

Bách Nghiêu Tân muốn đi xem mắt? Những người đàn ông khác phải làm sao bây giờ?

Với lại người phụ nữ nào muốn kết thân với anh? Cô ấy có hoàn mỹ xứng đôi không? Ặc, được rồi, là có xứng với Bách Nghiêu Tân có chút khuyết điểm nhỏ không?

Nhậm Quả Quả phát hiện ra mình để ý, hơn nữa còn là phi thường để ý.

Cho nên khi anh vừa đưa ra yêu cầu muốn cô theo mình đi xem mắt để chuộc lại lỗi lầm đã ăn đậu hũ của mình, cô không hề có ý định từ chối.

Về phần Bách Nghiêu Tân, chuộc lỗi đương nhiên chỉ là lý do. Anh muốn lấy Nhậm Quả Quả làm lá chắn. Kết thân quái gì chứ! Bách Nghiêu Tân anh cần phải làm chuyện này à?

Nhưng anh không thể từ chối ông ngoại được. Từ sau khi anh ngang ngược hủy hôn, ông ngoại liền đặc biệt quan tâm tới thế giới tình cảm của anh. Người bên cạnh cũng hoàn toàn không dám nhắc tới chuyện vị hôn thê trước đây sợ chạm tới vết thương trong lòng anh.

Anh cũng mặc kệ để cho bọn họ suy nghĩ lung tung. Ai ngờ ông ngoại lại sắp xếp cho anh kết thân! Nói gì mà cái cũ không đi, cái mới làm sao đến, đừng quá cố chấp, thấy anh như vậy ông ngoại rất lo lắng...Ông Đường chỉ thiếu chưa nói sợ cháu ngoại vì luẩn quẩn trong lòng mà làm chuyện ngu ngốc hại mình vào một ngày nào đó thôi.
Bách Nghiêu Tân nghe thấy thế thì không nói nổi gì.

Anh cũng chỉ một năm không có bạn gái, một năm không gần nữ sắc mà thôi.  Về phần nhu cầu sinh lý thì thỉnh thoảng cũng có nhưng anh có tính ưa sạch với loại chuyện này. Anh sợ tình một đêm gì đó sẽ khiến mình mắc bệnh, tìm một bạn đời ổn định thì cảm thấy phiền phức. Dù sao cũng có một số ít phụ nữ biểu hiện mặt ngoài là không cần tình cảm, nhưng anh nghĩ tới liền cảm thấy phiền.

Nếu nhịn không được thật, anh thường tắm nước lạnh. Nếu không nữa thì dùng tay giải quyết. Dù sao thì loại chuyện dục vọng này, chịu đựng là tốt rồi.

Nhưng anh có thể chịu đựng, ông Đường lại không thể. Ông âm thầm giúp anh sắp xếp kết thân, còn không cho anh cơ hội từ chối, chính là muốn ép anh đi.

Từ trước đến nay anh luôn không ngỗ ngược với ông ngoại yêu thương mình, cho nên dù có không muốn anh cũng vẫn nhận lời.

Nhưng nhận lời là một chuyện, muốn anh ngoan ngoãn kết thân lại là một chuyện. Cho nên đó là lý do khi anh nhìn thấy Nhậm Quả Quả liền lập tức quyết định muốn cô đi theo mình xem mắt.

Anh cũng không tin mang bạn gái tới cuộc hẹn, chuyện xem mắt này có thể thành công.

Bởi vậy, Nhậm Quả Quả mặc quần áo trẻ con hình con thỏ cho Tiểu Bối Bối, đi cạnh Bách Nghiêu Tân tới nhà hàng mà ông Đường đã sắp xếp. Ông Đường đã bao toàn bộ nhà hàng, chỉ có Bách Nghiêu Tân và đối tượng xem mắt của anh là khách.

Nhậm Quả Quả mặc bộ Âu phục nhỏ màu vàng sáng, bên ngoài khoác áo lửng, mái tóc hơi xoăn rối tung, cài một cái băng đô quý giá, khuôn mặt ngọt ngào trang điểm nhẹ nhàng làm nổi bật lên đôi mắt to sáng, mơ hồ toát ra nét đẹp thuộc về cô bé chưa trưởng thành.

Thật ra vốn Nhậm Quả Quả chỉ định mặc áo len và quần jeans là được rồi, nhưng Bách Nghiêu Tân vừa nhìn thấy liền nhíu mày. Anh không thể để cô mặc thế này mà theo mình đi xem mắt. Làm vậy người mất mặt chắc chắn là anh.

Bởi vậy, Bách Nghiêu Tân trực tiếp dẫn cô tới cửa hàng quần áo, bảo nhân viên chuyên nghiệp  trang điểm cho cô.

Khi thấy cô đã trang điểm xong, Bách Nghiêu Tân cũng ngây ngẩn cả người. Anh không ngờ tiểu nha đầu ngây ngô này có thể trở thành một cô gái quyến rũ như thế.

Nhậm Quả Quả dùng đôi mắt to sáng ngời nhìn anh, hai tay kéo váy một cách mất tự nhiên,d⊰đ⊰L⊰q⊰đnở nụ cười gượng gạo, hỏi anh: "Bách Nghiêu Tân, anh thấy có đẹp không?"

Anh ho nhẹ một tiếng, hơi bối rối tránh khỏi đôi mắt xinh đẹp kia, giả bộ lạnh nhạt: "Khụ, miễn...miễn cưỡng có thể."

"À..." Nghe Bách Nghiêu Tân nói thế, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhậm Quả Quả tràn đầy thất vọng.

Bộ dạng thất vọng này khiến anh cảm thấy chướng mắt, nhịn không được nói thêm một câu: "Đẹp hơn cô lúc bình thường, giống con gái hơn chứ không còn là cô nhóc nữa."

Nhậm Quả Quả chu miệng, nói đầy bất mãn: "Tôi chỉ nhỏ hơn anh năm tuổi." Cô nhóc gì chứ! "Tôi là cô nhóc vậy chẳng phải anh là ông chú à?" Cô to gan cãi lại, còn rất cố ý kéo dài giọng, "Ông chú!"

"Nhậm, Quả, Quả!" Bách Nghiêu Tân cắn răng trừng cô. Sao cô dám gọi anh là ông chú! Anh già vậy à?

"Hừ!" Nhậm Quả Quả hừ mũi với anh.

Anh cảm thấy lá gan của cô càng lúc càng lớn. Chẳng lẽ anh hết lần này tới lần khác cho cô cơ hội ở lại nên nuôi gan cô lớn sao?

Hai người tức giận trợn mắt với nhau, sau đó cùng hừ một tiếng, cùng quay mặt đi. Nhưng chỉ một lúc sau là Bách Nghiêu Tân bình tĩnh lại, không thể tin được mình lại làm hành động trẻ con thế này! Hơn nữa còn kiên quyết không thừa nhận người ngây thơ là mình.

Lúc cùng bước vào nhà hàng thì mặt họ cứng lại, không ai nhìn ai.

Thấy Bách Nghiêu Tân, quản lý nhà hàng lập tức bước tới tiếp đón, "Xin chào Bách tiên sinh. Thật vinh hạnh khi được phục vụ ngài." Nhưng lúc nhìn thấy Nhậm Quả Quả bên cạnh anh, nụ cười trên mặt quản lý lập tức cứng lại.

Nhà hàng này cũng thuộc tập đoàn Đường thị, quản lý phụ trách trông nom nhà hàng đã sớm nhận được lời dặn dò của ông Đường, biết hôm nay Bách Nghiêu Tân kết thân. Về phần đối tượng kết thân của anh, ông Đường cũng nói với anh ta. Anh ta cũng đã xem qua tấm hình. Mà người trong hình tuyệt đối không phải là Nhậm Quả Quả, hơn nữa cô còn ôm một đứa trẻ trên tay.

Này...CEO không chỉ mang theo bạn gái tới mà còn mang cả con theo. Đây là tình huống gì? Hơn nữa CEO có con lúc nào vậy? Sao anh ta không nghe ai nói?

Trong lòng quản lý nhà hàng vô cùng bối rối. Ông chủ tịch tập đoàn còn muốn anh ta báo cáo quá trình kết thân của CEO. Sao anh ta có thể nói với ông rằng CEO mang con đi kết thân được chứ?

Nhưng dù cho trong lòng bối rối hơn nữa, quản lý nhà hàng vẫn duy trì bộ mặt tươi cười, cung kính dẫn Bách Nghiêu Tân tới vị trí.

Nhậm Quả Quả rất tự nhiên ngồi vào vị trí bên cạnh Bách Nghiêu Tân. Phục vụ nhà hàng mang tới ghế ngồi cho trẻ con một cách nhanh chóng, đặt bên cạnh cô.

"Bách tiên sinh, tiểu thư Hoa Sâm còn chưa tới, phiền ngài đợi một lát." Quản lý nhà hàng khom người, nói.

Khuôn mặt lạnh lùng của Bách Nghiêu Tân không chút thay đổi, "Không phải ông ngoại đã sắp xếp lúc 6h sao?" Anh tới lúc 6h đúng, đối phương vậy mà lại đến muộn! Vốn không muốn kết thân, ấn tượng của Bách Nghiêu Tân về đối tượng mà ông ngoại sắp xếp càng không tốt.

Quản lý nhà hàng cũng từng nghe nguyên tắc ghét nhất người tới trễ này của CEO. Hơn ữa mặt CEO càng lúc càng trầm xuống, chứng tỏ tâm trạng không tốt. Bây giờ đối tượng kết thân lại tới muộn...Quản lý nhà hàng thầm kêu khổ, nụ cười cứng lại trên mặt, thay nhà gái giải thích: "Chắc là kẹt xe. Tiểu thư Hoa Sâm chắc đến ngay thôi."

Bách Nghiêu Tân không trả lời, đôi mắt sau cặp kính nhìn quản lý bằng ánh mắt thản nhiên khiến anh ta sợ tới mức trái tim nhỏ bé vọt lên cổ họng.

"Tôi chỉ chờ đúng năm phút. Năm phút sau người không tới tôi liền đi. Đến lúc đó đừng quên xin phép chủ tịchd☻đ☻L☻q☻đrằng tôi đã chờ mà đối phương đến quá muộn." Bách Nghiêu Tân biết nhất định ông ngoại đã dặn quản lý nhà hàng báo cáo lại quá trình.

Đầu quản lý nhà hàng to ra, đổ mồ hôi hột, hoàn toàn không dám nhìn sắc mặt của Bách Nghiêu Tân, cúi đầu vâng vâng dạ dạ đáp lời. Sau đó anh ta nửa như hữu ý nửa như vô tình liếc về phía Nhậm Quả Quả, rồi nhìn CEO, ý là có cần nói chuyện ngài mang theo bạn gái tới với chủ tịch không?

Bách Nghiêu Tân cầm ly nước uống một ngụm, không thèm để ý tới sự trưng cầu ý kiến không tiếng động của quản lý nhà hàng. Hừ, chuyện nhỏ này mà không tự giải quyết được, sao làm được quản lý nhà hàng?

Không được CEO chỉ thị, trong lòng quản lý nhà hàng càng thấy khổ hơn. Vậy phải làm sao bây giờ? Không thể giấu diếm chủ tịch bên kia nhưng cũng không đắc tội CEO được! Anh ta chỉ là một quản lý nhà hàng nho nhỏ, sao lại gặp phải chuyện khó xử thế này chứ?

Nhậm Quả Quả hoàn toàn không phát hiện ra mặt quản lý nhà hàng đang đầy đau khổ, nhìn Tiểu Bối Bối đang chơi cái thìa nhỏ. Tuy trước lúc đi đã cho viên cầu nhỏ ăn nhưng cô sợ bé đói bụng nên ngẩng đầu lên nhìn quản lý nhà hàng, nói: "Quản lý, có thể phiền anh chuẩn bị chút hoa quả xay cho trẻ con được không?"

"Được, tôi lập tức dặn dò nhà bếp chuẩn bị, xin cô chờ một chút." Quản lý nhà hàng nhanh chóng trả lời, sau đó nhân cơ hội chạy mất dép. Anh ta cần phải suy nghĩ cẩn thận xem nên báo cáo với chủ tịch thế nào.

"Tiểu Bối Bối, đợi chút sẽ có đồ ăn." Nhậm Quả Quả dùng ngón tay khẽ gãi lên mũi viên cầu nhỏ.

"A a." Viên cầu nhỏ bắt lấy ngón tay cô.

Thấy cháu gái nhiệt tình với cô như vậy, Bách Nghiêu Tân hừ một tiếng trong lòng, thấy rất khó chịu.

Anh còn đang ghi hận chuyện cô vừa khiêu khích gọi anh là ông chú, mà tính cô cũng thật nóng nảy, dám cho anh xem sắc mặt mà không lập tức xin lỗi khi thấy mặt anh lạnh xuống như trước. Điều này khiến anh càng mất hứng hơn.

Anh cảm thấy quyền uy của mình bị thách thức. Một bảo mẫu nho nhỏ mà dám khiêu khích anh! Cho anh nhìn mặt lạnh nhưng lại bày ra vẻ mặt tươi tắn với Tiểu Bối Bối...Anh trừng cô, hừ, lá gan thật đúng là lớn!

Khi trở về nhất định anh phải dạy dỗ cô thật tốt, để cô biết rõ ai mới là chủ!

Anh bực bội nhớ lại, đôi mắt âm u lạnh lùng sau đôi kính nheo lại.

Quản lý nhà hàng vừa đi được vài bước vừa vặn quay đầu lại thì liền thấy một màn như vậy: bạn gái của CEO đang chơi với cô bé, CEO dịu dàng nhìn hai người...Nhìn thế nào cũng giống một nhà ba người thật ấp áp hòa thuận! Có phải anh ta nên gọi điện cho chủ tịch, nói thật ra CEO đã có vợ, hơn nữa còn có cả con?

Bách Nghiêu Tân không thèm đếm xỉa tới chuyện quản lý nhà hàng sẽ nói gì với ông ngoại.dⓛđⓞLⓥqⓔđAnh gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, thầm đếm thời gian, kim giây vừa chỉ đến thời gian nhẫn nại của anh, anh liền nói: "Qua năm phút rồi, đi thôi."

"Hả?" Nhậm Quả Quả ngây ngẩn cả người.

"Đi như vậy à?" Hoa quả xay của Tiểu Bối Bối còn chưa đưa lên mà.

Bách Nghiêu Tân lạnh mắt, liếc cô một cái, vô cùng không vui, "Nhậm Quả Quả, tôi đã nói không được phép nghi ngờ lời tôi!" Rốt cuộc cô có nhớ nguyên tắc anh đã từng nói không vậy!


Đã sửa bởi nhok tinh nghich lúc 11.11.2014, 23:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo lucky, yanl12781, Đông Hoa Quân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.