Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Bà xã thư ký - Diệp Tinh

 
Có bài mới 02.11.2014, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2217 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã thư ký - Diệp Tinh (H) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.2::

Ediotr: Thiến Tiếu Tiếu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

Mẹ Lạc đi vào phòng bếp, nhìn cô chậm rãi ăn điểm tâm, thì bắt đầu bất mãn.

"Ăn nhanh lên rồi chuẩn bị! Chậm rì rì giống cái gì?"

"Chuẩn bị cái gì?" Hôm nay muốn cô làm cái gì sao?

"Con quên? Hôm nay là sinh nhật bà ngoại con!" Mẹ Lạc bị cô làm cho tức điên, dám quên mất chuyện này, bà còn tưởng rằng cô trở về nhanh vì sắp tới sinh nhật bà ngoại.

Cái gì? Là sinh nhật bà ngoại? Đã bao lâu cô không làm sinh nhật cho bà ngoại rồi, làm sao cô nhớ!

Lạc Điềm Hân có một dự cảm chẳng lành: "Mẹ, mẹ sẽ không nói chuyện Hạo Hiên với bà ngoại chứ?"

"Dĩ nhiên, chuyện lớn như vậy, phải nói." Mẹ Lạc không cảm thấy có gì không ổn! Bà muốn tất cả mọi người thấy con rể của bà!

"Mẹ, có gấp quá không? Con chỉ là…" Lạc Điềm Hân không muốn tới nhà bà ngoại chút nào, đoán chừng mấy ngày nay, mẹ đã gọi điện thoại cho bà ngoại, toàn bộ thân thích bên kia đều đã biết chuyện của cô. Nếu hôm nay đi, cô ba bà tám (tam cô lục bà) nhất định đến đông đủ, đó là một chuyện rất khủng bố .

Sắc mặt mẹ Lạc lập tức thay đổi: "Cái gì mà gấp hay không gấp? Nếu đã tìm được, nhanh chóng quyết định!"

"Hơn nữa, đây là sinh nhật bà ngoại, mọi người đều đi, chẳng lẽ con không muốn đi?"

Lạc Điềm Hân mím môi: “Không phải là không đi, chẳng qua con cảm thấy quá nhanh."

"Nhanh cái gì? Bây giờ con ăn rất chậm mới là thật, ăn nhanh lên cho mẹ!" Mẹ Lạc cảm thấy xấu hổ về đứa con gái không biết nắm chặt cơ hội.

"Mẹ cũng mới gặp lần đầu thôi, chờ sau này anh ấy thường xuyên đến nhà chúng ta, tình cảm chúng con ổn định hơn thì mới đi gặp bà ngoại! Nếu sau khi chúng con gặp bà ngoại, mới chia tay, sẽ khiến bà ngoại đau lòng!" Lạc Điềm Hân cố gắng tìm cách có thể giải quyết.

Mẹ Lạc đánh cô một cái: "Con nói cái gì đây? Con nói như vậy là muốn chia tay sao? Sao lại nói như vậy?"

Lạc Điềm Hân bị đau, che đầu: "Ai nha! Mẹ, đau chết!"

"Con cũng không nói thật, con chỉ nói là nếu như! Chuyện như vậy, ai nói trước được!"

Bọn họ vốn không phải là người yêu, đương nhiên có thể chia tay!

"Con thật là một đứa ngốc, người đàn ông kia rất tốt, không giữ lấy, còn nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì? Mẹ mặc kệ, nếu như các con chia tay, mẹ không cho phép con về nhà!"Trình Hạo Hiên làm bà rất hài lòng, nếu con gái chia tay với anh thật, cô sẽ không xong với bà, "Còn nữa, hôm nay là sinh nhật bà ngoại, con nhất định phải đi! Không được từ chối."

Trình Hạo Hiên đứng ở cửa phòng bếp nói: "Chúng ta đi gặp bà ngoại khi nào?"

Anh trở về lúc nào? Sao lại trở về nhanh như vậy? Vậy những lời hồi nãy, anh đều nghe được?

Mẹ Lạc hung hăng trợn mắt nhìn Lạc Điềm Hân một cái, sau đó cười hì hì nói: "Các con chuẩn bị xong là được rồi, lái xe của con đi được không? Như vậy thì chúng ta sẽ đến nhà bà ngoại trước cơm trưa, sau đó, tối về cũng sớm một chút."

Trình Hạo Hiên hào phóng nói: "Dĩ nhiên có thể!"

Mẹ Lạc cao hứng, cười không ngậm miệng lại được, sau đó rời khỏi phòng bếp, ra ngoài trước, để Lạc Điềm Hân giải thích những lời mình vừa mới nói với Trình Hạo Hiên.

Giải thích cái gì? Cản bản là không cần giải thích.

Trình Hạo Hiên cầm điểm tâm trên bàn lên, bắt đầu ăn, không hỏi cô gì cả.

Nhưng mà anh có phần tức giận, chẳng lẽ trong lòng của cô muốn chia tay, trừ cha mẹ hai bên, những người khác không cần gặp mặt cho thỏa đáng, tránh cho về sau mất mặt?

Lần trước gặp bạn của cô cũng thế, anh không được phép gặp mặt họ? Nếu đổi thành người khác, không phải nên khoe chuyện mình có bạn trai sao? Hơn nữa, điều kiện của anh không tệ.

Sao cô lại tránh anh như tránh rắn?

"Tôi thấy mẹ tôi, muốn giới thiệu anh cho toàn bộ thân thích, để cho bọn họ đánh giá." Lạc Điềm Hân biết ý đồ của mẹ cô, đến lúc đó, khiến mẹ công dã tràng, vậy thì cô khó sống rồi.

Cô không biết là anh đang tức giận, dù thế nào đi nữa thì bộ dáng anh rất bình thường, làm người ta nhìn không ra.

"Nếu hai chúng ta kết thúc, về sau tôi không biết lấy lại thể diện của mình như thế nào!" Lạc Điềm Hân bất mãn với hành động tuyên truyển khắp nơi của mẹ.

Trình Hạo Hiên lặng lẽ ăn bữa sáng, không tham gia than phiền với cô.

Thật lâu, Lạc Điềm Hân mới phản ứng được, anh không nói gì.

"Anh làm sao vậy?"

Trả lời là trầm mặc.

Cô nói gì sai sao? Sao lại chọc anh khó chịu?

Ăn sáng xong Trình Hạo Hiên trở về phòng, hoàn toàn không để ý tới cô.

Lạc Điềm Hân bắt đầu thấy khó hiểu, cô lại làm sai cái gì? Sao tất cả mọi người không sai, đều là cô sai?

Sau khi đến nhà bà ngoại, Lạc Điềm Hân cùng Trình Hạo Hiên bị bao vây, cậu, mợ, dì, dượng gì đều tới hỏi bọn họ.

Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo Hiên có chút mất hứng, bây giờ bị nhiều người như vậy hỏi này hỏi kia, anh càng mất hứng?

Sau khi ăn cơm trưa xong, mẹ Lạc kéo Lạc Điềm Hân sang một bên.

"Con xem con… con chưa giải thích rõ với Hạo Hiên, đúng không? Từ khi ra khỏi nhà, nó có vẻ tức giận." Mẹ Lạc nói chỗ sai của cô.

Lạc Điềm Hân không nhận ra anh đang giận những thứ này, chuyện của bọn họ, căn bản không phải như vậy? Tức cái này có ích sao?

"Không có chuyện gì! Lát nữa thì anh ấy tốt hơn!"

Mẹ Lạc phát hiện con gái của mình không hiểu lòng của đàn ông: "Bạn gái của mình nói muốn chia tay, người nào nghe sẽ vui mừng, con không phải ngu ngốc thì là cái gì?"

"Không phải vậy! Anh ấy sẽ không tức giận vì những lời đó của con!" Lạc Điềm Hân vẫn kiên trì giữ ý kiến của mình.

Mẹ Lạc phát hiện mình không có cách nào nói chuyện với con gái, thật không hiểu, đàn ông ưu tú như Trình Hạo Hiên, sao lại thích loại phụ nữ như con gái mình.

"Dù sao thì bây giờ con lập tức giải quyết cho mẹ, nếu trước cơm tối, mẹ còn thấy gương mặt tức giận của nó, vậy thì nhất định con phải chết." Mẹ Lạc đe dọa nói.

Nào có người như vậy? Con gái của mình không quan tâm, ngược lại quan tâm người khác, thật không có lương tâm.

Lạc Điềm Hân vạn lần không muốn nhưng vẫn kéo Trình Hạo Hiên ra khỏi cửa.

Nhà bà ngoại rất gần bờ biển, cho nên cô tính dẫn anh đi tới bờ biển. Dọc đường đi, hai người không nói chuyện, khi đến bờ biển, hai người ngồi xuống bãi cát, Lạc Điềm Hân mới mở miệng: "Tổng giám đốc! Anh đang tức giận hả?"

Trình Hạo Hiên Hiên liếc cô một cái, cô sẽ không phát hiện ra muộn như vậy chứ? Anh không nói chuyện với cô cả một buổi sáng.

Không để ý đến cô sao? Thật sự là đang tức giận vì lời nói buổi sáng của cô sao?

"Buổi sáng tôi nói sai gì sao? Tôi sẽ nhận lỗi với anh."

Trình Hạo Hiên cởi giày, xắn ống quần lên, đi về phía biển, Lạc Điềm Hân vội vàng theo sau.

"Tổng giám đốc, tôi sai lầm rồi! Anh không cần không để ý tới tôi!" Cô ăn nói khép nép rồi, anh không hẹp hòi như vậy đi?

Trình Hạo Hiên quay đầu lại: "Cô có biết cô sai chỗ nào không? Sao lại vội vã nhận lỗi?"

Lạc Điềm Hân suy nghĩ một chút, vẫn không biết!

Thật ra thì Trình Hạo Hiên không còn giận nữa rồi, nhưng không ngờ mình tìm một người phụ nữ giả làm bạn gái, bạn trai của mình tức giận cũng không biết.

Bạn trai? Hình như anh đã coi mình bạn trai của cô rồi, gặp mặt người đàn ông thích cô, hay là ở trước mặt cha mẹ cô, chẳng lẽ anh. . . . . .

Sẽ không, làm sao có thể? Tuyệt đối không thể nào!

Trình Hạo Hiên đổi chủ đề nói: "Cô ở công ty đã ba năm, cô cảm thấy công ty tốt không?"

Lạc Điềm Hân cảm thấy khó hiểu, hỏi cô như vậy là có ý gì?

"Rất tốt!"

Trình Hạo Hiên cười lạnh một tiếng, dùng chân đá nước biển mấy cái, "Cô nói thật?"

Lạc Điềm Hân vội vàng giải thích, "Đương nhiên là thật, nếu không tốt! Tôi đã đi sớm rồi!"

Cái này cũng đúng, hơn nữa, dáng vẻ cô như là không muốn rời đi.

"Cô đi theo tôi nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy tôi khó chịu? Rất khó ở chung?"

Lạc Điềm Hân lùi hai bước, nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, anh làm sao vậy? Sao đột nhiên hỏi cái này? Không phải muốn đá cô đi chứ? Vậy thì không được, anh đã bảo đảm, sẽ không làm cho cô mất chén cơm.

"Không có! Ở chung đã lâu, hiểu được tính tình của anh, cho nên sẽ không."

"Vậy ý của cô là, trước kia tôi rất khó ở chung?" Trình Hạo Hiên dĩ nhiên biết mình ở công ty nổi danh bắt bẻ, đối với thứ anh không hài lòng, anh sẽ vứt bỏ.

Mà cô xử lý công việc cũng không tệ, anh rất ít bắt bẻ cô.

"Tôi không có nói như vậy, ai nha, tổng giám đốc, anh đừng làm khó tôi!" Lạc Điềm Hân không biết nên nói gì.

"Mới hỏi cô mấy câu thì nói tôi làm khó dễ cô! Ở công ty, cô sẽ không cãi lại." Trình Hạo Hiên hơi híp mắt nhìn cô.

"Tôi. . . . . ."Sao mỗi câu của anh đều kì quái?

Lạc Điềm Hân cắn môi dưới, cũng không biết phải nói những gì, dù sao cứ có cảm giác nói nhiều sai nhiều.

Trình Hạo Hiên đưa tay lau khóe môi cô, dọa cô sợ, chỉ có thể kinh ngạc nhìn tay của anh.

Cô chưa kịp suy nghĩ, Trình Hạo Hiên đã cúi đầu, hôn lên cánh môi ngọt ngào của cô.

Lạc Điềm Hân trừng to mắt mà nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, anh đang làm cái gì?

Trình Hạo Hiên cắn cánh môi của cô, cảm thấy có một mùi vị ngọt ngào, nhưng cô không bôi son, thì ra là mùi vị của cô.

Anh ôm cô vào ngực, thậm chí dùng đầu lưỡi cạy mở đôi môi cô, hút lấy chất mật trong miệng cô.

Lạc Điềm Hân vịn bờ vai của anh thật chặt, không biết là muốn đẩy anh ra hay muốn ôm anh.

Đây là nụ hôn đầu của cô, hai mười mấy năm qua, lần đầu tiên hôn, là ở bờ biển lãng mạn như vậy. Nhưng mà không có cảm giác lãng mạn.

Cô nhận được là cảm giác áp bức.

Trình Hạo Hiên trêu chọc đầu lưỡi của cô, mời nhảy múa cùng anh, mà Lạc Điềm Hân có phần sợ hãi mà né tránh , nhưng anh chính xác ngậm đầu lưỡi của cô.

Hai người hôn thật lâu, lâu đến đều nỗi cô không thể hít thở, anh mới buông cô ra.

"Tổng… tổng giám đốc…" Lạc Điềm Hân khó hiểu nhìn anh.

Trình Hạo Hiên cũng không biết mình bị làm sao, cũng nghĩ không ra, tại sao mình có thể như vậy, vì vậy không lên tiếng mà lên bờ.

Lạc Điềm Hân ngây ngốc nhìn anh, sao cô lại có cảm giác kỳ quái?

"Này, anh có ý gì?" Lạc Điềm Hân không phục, xông lên ngăn anh lại.

Thì phát hiện khóe miệng của anh cong lên thành nụ cười nhạt.

Thấy cô đuổi theo, mặt Trình Hạo Hiên trở về bình thường, "Cái gì mà có ý gì? Không có bất kỳ ý gì!"

Lạc Điềm Hân không hiểu ý của anh: “Tại sao anh hôn tôi?"

Trình Hạo Hiên không được tự nhiên mà nhìn cô nói: "Không biết, muốn hôn thì hôn!"

Muốn hôn thì hôn? Xem cô là cái gì?

"Anh thật xấu xa? Đây chính là nụ hôn đầu của tôi! Tôi chưa cho phép thì anh đã hôn, anh có biết tôi rất đau lòng không?" Lạc Điềm Hân vô cùng khó chịu.

Nụ hôn đầu? Người hai mươi mấy tuổi, còn nụ hôn đầu? Anh không phải chiếm được lợi ích từ người ta rồi sao?

"Vậy cô có cảm giác thế nào khi được tôi hôn?" Trình Hạo Hiên hỏi.

Cảm giác thế nào? Lúc bắt đầu thì kinh ngạc, sau đó lại cảm thấy thật tốt. Ai nha! Phải nói với anh thế nào?

"Không cảm thấy gì cả!" Lạc Điềm Hân trợn mắt nói dối.

"Thật sao?" Trình Hạo Hiên liếc mắt một cái thì thấy ngay ý nghĩ của cô, thật là một người phụ nữ có suy nghĩ đơn giản.

"Đương nhiên!"

Trình Hạo Hiên cũng hùa theo cô, nói: "Nếu không có cảm giác gì, vậy cứ như vậy đi! Đi về!"

Cái gì như vậy? Tinh thần của cô tổn thất, được không?

"Đợi đã...! Anh làm như vậy là sao? Chẳng lẽ để tôi cảm thấy bị quỷ hôn à?"

Trình Hạo Hiên không muốn tranh cãi với cô trong gió biển: "Cô thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đó! Nghĩ như vậy chính là như vậy!"

Sớm biết như vậy thì anh không xúc động hôn cô rồi, cô còn hỏi không dứt?

Cái gì là cô nghĩ như vậy chính là như vậy? Cô không hiểu mới hỏi anh nha! Hiện tại thì ngược lại, nuốt lại toàn bộ lời muốn nói, còn cái dáng vẻ bực mình kia là sao?

Cô đang muốn tiếp tục hỏi, nhưng người đàn ông kia đã đi xa.

Trời ạ! Cô đã trêu ai ghẹo ai?



Đã sửa bởi Thiến Tiếu Tiếu lúc 09.03.2015, 20:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.11.2014, 12:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2217 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã thư ký - Diệp Tinh (H) - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.1::

Editor: Thiến Tiếu Tiếu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

Ở trong phòng, Lạc Điềm Hân làm thế nào cũng không ngủ được, đã hơn mười hai giờ, bình thường thì lúc này, cô đã sớm nghỉ ngơi. Nhưng tối nay vì chuyện ban ngày, không có cách nào ngủ.

Ai bảo Trình Hạo Hiên không giải thích vì sao lại hôn cô, để cô suy nghĩ nhiều như vậy.

Hơn nữa, hiện tại không thấy mọi người, cũng không biết là đi chỗ nào rồi.

Sau đó, Lạc Điềm Hân lăn qua lăn lại trên giường rất lâu, quyết định lên tầng cao nhất ngắm những vì sao, vừa mới bước vào, thì thấy một người đang nằm trên sàn nhà, phía dưới còn trải một tấm chăn bông.

"Sao anh lại ở chỗ này?" Lạc Điềm Hân đi tới hỏi anh.

Trình Hạo Hiên ngồi dậy: "Sao tôi không thể ở chỗ này?"

Anh vẫn nghĩ không ra, tại sao mình làm như vậy với Lạc Điềm Hân, là yêu thích sao? Hay xuất phát  từ vấn đề khác? Hơn nữa, anh không muốn đối mặt với cô ở trong phòng, cho nên mới chạy lên đây, không ngờ cô cũng lên tới.

Lạc Điềm Hân ngồi xuống bên cạnh anh: "Chăn bông ở đâu ra?"

"Mẹ cô đưa cho tôi." Cũng không hiểu mẹ Lạc tìm chăn bông từ chỗ nào, dù sao thì nhìn thấy anh đang đứng trên đây, đột nhiên cho anh một tấm chăn bông, nói nằm ngắm những vì sao thì đẹp hơn, nhưng anh không phải đến ngắm sao.

Lạc Điềm Hân vừa nghe là mẹ Lạc đưa cho, có chút ngạc nhiên, nhưng tiếp đó, cũng xuống chăn bông.

"Anh ở đây ngắm những vì sao trên trời sao?" Cô nhớ khi còn bé, rất thích cùng người nhà ngắm những vì sao ở nơi này.

Bởi vì không phải thành phố lớn cho nên ở chỗ này, ngắm những vì sao luôn thấy rõ ràng, hơn nữa, người nhà bọn họ có thể ngắm sao!

Trình Hạo Hiên không trả lời, vì anh căn bản không có hứng thú ngắm sao, nhưng anh cũng nằm bên cô, cảm giác rất gần, nhưng lại xa xôi như ánh sao.

Hai người im lặng thật lâu, cuối cùng, Lạc Điềm Hân không chịu nổi không khí an tĩnh như vậy, mở miệng trước.

"Anh biết không? Đối diện với chúng ta là ba ngôi sao Tinh thì chúng ta nhất định là người một nhà!" Lạc Điềm Hân chỉ vào trên bầu trời, hướng ba ngôi sao Tinh lóe sáng nói.

"Sao sẽ di chuyển, làm sao có thể luôn ở vị trí này?" Trình Hạo Hiên nhìn vào ánh sao sáng cô chỉ nói.

Cô dĩ nhiên biết, nhưng cũng vì vậy, cô vẫn thích nhìn ba ngôi sao này.

"Tôi biết rõ! Nhưng mà, như gia đình của chúng ta, một ngày nào đó sẽ tách ra, tôi sẽ gả cho người khác, ba mẹ sẽ già đi, những thứ này đều là quy luật, tôi cũng hiểu, bọn họ sẽ di chuyển đến vị trí khác, nhưng coi như là ở vị trí khác, chỉ cần tôi nhớ bọn họ đã từng ở chung một chỗ với tôi, vậy là được rồi!"

"Cô thật lạc quan!" Trình Hạo Hiên mỉm cười nói.

"Đó là anh quá bi quan, không biết anh nghĩ cái gì, luôn nổi giận, có thể  anh cảm thấy phiền não đối với thế giới này?"

Lạc Điềm Hân sống rất lạc quan, như chỉ có một số chuyện liên quan đến cảm xúc của cô thôi.

Trình Hạo Hiên lấy tay chống đầu, nhìn Lạc Điềm Hân, "Cô bây giờ là đang trách móc tôi thường nổi giận với cô sao?"

Lạc Điềm Hân cười châm biếm nói: "Không có! Sao anh nghĩ nhiều như vậy?"

"Nơi này chỉ có hai chúng ta, cô có thể nói thật!" Anh đã sớm biết, thật ra thì các nhân viên bất mãn với anh, anh cũng không phải cọc gỗ, sao lại không biết, nhưng thân là người lãnh đạo, người lãnh đạo thì nên uy nghiêm, không phải sao?

Lạc Điềm Hân do dự, nếu nói cái này ra, anh sẽ không tức giận hơn à? Xế chiều hôm nay như mới hết giận một chút!

"Cô yên tâm, nói đi! Tôi sẽ không đuổi việc cô, cũng không tức giận mắng cô!" Trình Hạo Hiên bảo đảm nói.

Tốt như vậy sao? Không phải bẫy rập gì chứ? Thôi, dù là bẫy rập thì như thế nào? Dù thế nào đi nữa thì anh đang giúp cô giải quyết vấn đề, nhiều nhất là chơi xấu, không giúp anh giải quyết vấn đề!

"Được rồi! Tôi nói." Lạc Điềm Hân hắng giọng, đối diện với bầu trời nói: " Thật ra thì tính tình của anh cũng tạm được, nhưng mà quá áp bức, không cho người ta cơ hội, một khi phạm sai lầm thì lập tức la to nói lớn , hoàn toàn không hỏi đối phương một chút, rốt cuộc là làm sai ở đâu, dù sao thì là tính tình xấu xa một chút."

Nói xong, Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo Hiên, phát hiện sắc mặt anh thoáng thay đổi, cô sợ hãi, lập tức nói nhiều hơn mấy câu.

"Nhưng lúc tức giận, vẫn không tồi, rất lịch sự, rất có phong cách cao quý, cũng bởi vì như vậy, cho nên có rất nhiều đồng nghiệp nữ ở công ty thích anh!"

Nghe cô đánh giá xong, anh cảm thấy không đủ: "Đây là suy nghĩ của cô? Cô sẽ thích tôi sao?"

Lạc Điềm Hân có chút không được tự nhiên, muốn tránh đề tài này ra, nhưng Trình Hạo Hiên lại kéo cô tới trong ngực của anh.

"Trả lời tôi, cô thích tôi không?"

"Cái này…" Cái vấn đề này phải trả lời thế nào? Anh hỏi như vậy là có ý gì?

Trình Hạo Hiên không kịp đợi đáp án của cô, trực tiếp hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô.

Lạc Điềm Hân nắm chặt áo anh, ban ngày hôn, cô còn chưa hiểu rõ ràng, hiện tại lại hôn tiếp?

"Làm bạn gái của anh!" Trình Hạo Hiên thoáng rời khỏi môi cô nói. Vào lúc này, anh đã hiểu, mình cần cô.

"Cái gì?" Cô không phải nghe lầm chứ? Anh nói muốn cô làm bạn gái anh?

"Em đã nghe rồi, nhanh trả lời." Trình Hạo Hiên không có nhất tính nhẫn nại.

Anh vừa chờ đợi đáp án, vừa hôn môi của cô.

"Đợi chút, đợi đã nào...!" Cô đẩy anh ra, để cho mình yên tĩnh một chút: "Anh đang nói giỡn với tôi à?"

Trình Hạo Hiên không ngờ, lúc mình nghiêm túc thì bị người ta coi như đang nói giỡn: "Em cho rằng anh đang nói đùa sao?"

Lạc Điềm Hân quan sát thật lâu, phát hiện không phải nói đùa thật, "Không phải! Nhưng mà tôi không hiểu, rốt cuộc là tại sao anh hỏi tôi như vậy?" Cô nghĩ không ra!

Trình Hạo Hiên thở dài một cái, muốn cô hiểu thì thật rất khó, anh chỉ có thể thể hiện bằng hành động đi.

Anh hôn môi của cô lần nữa, giống như hôn cô vào ban ngày. Đối với anh mà nói, cảm nhận cánh môi lại sâu thêm, hơn nữa anh cảm thấy thân thể hai người đều nóng lên, dán thật chặt tại một nơi.

Hôn càng lúc càng sâu, khiến Trình Hạo Hiên đã không cách nào tự kềm chế, anh ôm lấy Lạc Điềm Hân đi xuống lầu.

"Anh đi đâu?" Lạc Điềm Hân vịn cổ của anh thật chặt, sợ rớt xuống.

"Trở về phòng! Anh nghĩ là anh muốn em!" Trình Hạo Hiên thẳng thắn nói.

Lạc Điềm Hân kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, anh nói muốn, không phải là ý cô nghĩ đấy chứ?

"Anh sẽ không muốn…”

"Em cứ nói đi?"

Trình Hạo Hiên bế cô vào phòng, nhẹ nhàng đặt lên giường, cũng nhanh chóng áp chế thân thể của cô, không để cho cô có cơ hội chạy trốn.

"Tổng giám đốc, chúng ta… Hình như không nên như vậy?" Cô chưa từng nghĩ tới có một ngày xảy ra chuyện như vậy cùng anh.

"Nhưng đã không kịp, anh vô cùng muốn em!"

Lời của anh như ma lực, làm cho cô căn bản không dám động.

"Tôi không phải người phụ nữ tùy tiện!"

"Anh biết rõ!" Trình Hạo Hiên khẽ mỉm cười, "Em là cô gái tốt, cho nên anh mới muốn em!"

"Nhưng chúng ta không nên xảy ra quan hệ như vậy!" Lạc Điềm Hân sợ hãi nhìn anh.

Bàn tay Trình Hạo Hiên vỗ nhẹ gương mặt của cô, "Mới vừa rồi anh đã hỏi em, muốn em làm bạn gái anh, nhưng em không trả lời anh, dù sao thì im lặng là cam chịu, em ngoan ngoãn là tốt rồi!"

Cái gì mà im lặng là cam chịu? Cô còn chưa hiểu rõ ràng mọi chuyện, được không? Hơn nữa, tất cả cũng quá nhanh đi?

"Coi như là tôi đồng ý làm bạn gái của anh, cũng không nên nhanh như vậy chứ?" Không phải đi qua một đoạn thời gian nữa sao?

Ngón tay Trình Hạo Hiên từ từ lướt qua da thịt tinh tế cô, nhìn đôi má đỏ thắm của cô nói: "Vậy thì có quan hệ gì? Dù sao thì sớm muộn gì anh cũng có được em!"

Trình Hạo Hiên hôn môi của cô, đưa đầu lưỡi trơn ướt ra, vẽ lên môi của cô, trước sau như một, mạnh mẽ mút môi cô rồi đẩy ra, tấn công vào trong miệng nhỏ của cô.

"Ưm… Không được!" Cô đẩy anh ra nói.

Nhưng là thân thể người đàn ông tiếp tục ép xuống, đè cô đến thở không được.

"Không thể phản đối!"

Không phải chứ? Vào lúc này còn áp bức như vậy sao? Người ta là con gái nha! Là lần đầu tiên, có quyền lựa chọn đối tượng cho lần đầu tiên chứ?

"Không phải, tổng giám đốc, chúng ta…" Lạc Điềm Hân vừa muốn mở miệng thì bị nụ hôn của anh cho ngăn lại, hoàn toàn không cho cô cơ hội.

Cô không có cách nào chống cự Trình Hạo Hiên tấn công, hơn nữa còn theo ý của anh, dưới dự hấp dẫn của anh, cô chỉ có thể mặc cho anh tha hồ mút nước bọt trong miệng cô.

Thật lâu, anh mới buông miệng cô ra, thấy bộ mặt ngượng ngùng cô, thân thể mảnh khảnh còn run rấy, "Em sợ?"

Đương nhiên là sợ! Đối với cô mà nói, hai người căn bản không có tình cảm gì, nhưng muốn xảy ra chuyện như vậy, quá chấn động. Nhưng vẻ mặt anh như một bộ tình thế bắt buộc, làm cô căn bản không có cách phản kháng.

Bộ dáng điềm đạm đáng yêu gợi lên lòng ham muốn chiếm hữu cùng lòng thương hương tiếc ngọc của đàn ông, "Em yên tâm, anh sẽ không tổn thương em."

Lạc Điềm Hân chống lại đôi mắt thâm thúy của anh, ở  bên trong đôi mắt, cô hình như thấy cái gì, rồi lại không xác định được.

Người đàn ông từ từ cúi đầu, hôn nhẹ môi cô, động tác êm ái, như bảo bối yêu quý.

Lạc Điềm Hân hé mở cánh môi, mặc cho đầu lưỡi người đàn ông xâm chiếm mình lần nữa, đầu lưỡi không ngừng quấn quit cùng anh, hô hấp của cô càng ngày càng gấp rút, gương mặt cũng càng ngày càng đỏ thẫm.

Anh hôn làm cô không rõ Đông Nam Tây Bắc, nhìn cô hãm sâu trong dục vọng, thân thể không hề run lên nữa thì đôi môi người đàn ông cong lên.

Cô đã không còn sợ, cô có thể chịu đựng sau khi anh tấn công.

. . . . . .

Ánh nắng sáng sớm chiếu vào, rơi tại thân thể cô.

Mặc dù đồng hồ sinh lý đã sớm nhắc nhở cô tỉnh lại, nhưng toàn thân đều đau nhức, làm cô căn bản không muốn di chuyển chút nào.

Lúc này, cửa phòng mở ra, chỉ có Trình Hạo Hiên tiến vào, Lạc Điềm Hân làm bộ như chưa tỉnh lại, bởi vì cô thật sự  không biết đối mặt thế nào với anh trong tình huống này.

Trình Hạo Hiên dừng lại một chút, tiếp theo lên giường, ôm cô lên.

"A! Anh muốn làm gì?" Lạc Điềm Hân sợ vịn cổ của anh.

Anh làm sao biết cô đã tỉnh?

"Chẳng lẽ em muốn ở trên giường?" Trình Hạo Hiên bế cô vào phòng tắm, để cho cô dựa vào tường.

Anh muốn tắm cho cô, đúng không? Vậy thì đi ra ngoài đi! Cô sẽ từ từ tắm.

Nhưng người đàn ông kia cũng mới vận động xong, cả người đều là mồ hôi, cho nên cũng cởi bỏ quần áo trên người.

"Anh muốn làm gì? Đi ra đi!" Lạc Điềm Hân sợ hãi, muốn đuổi anh ra ngoài, nhưng người đàn ông kia lại hoàn toàn không để ý tới cô.

Lạc Điềm Hân nhìn thân thể anh, không tự chủ mà nuốt nước miếng một cái, mặc dù tối qua đã nhìn rồi, nhưng nhìn vào lúc sáng sớm, cảm giác không giống nhau.

"Tắm đi! Nhìn cũng vô dụng!" Mặc dù chính anh rất hài lòng với thân hình của mình, nhưng dáng vẻ cô chảy nước miếng ở hiện tại, làm anh cảm thấy anh là một khối thịt béo.

"Người nào nhìn anh!" Lạc Điềm Hân quay mặt đi, không nhìn anh nữa, đôi tay vẫn không quên che kín bộ phận lộ ra ngoài trên người mình.

"Anh muốn tắm thì tắm, tôi muốn đi ra ngoài!" Cô vẫn không có cách nào để thân thể trần truồng ở trước mặt đàn ông, quá xấu hổ.

Trình Hạo Hiên ngăn cô lại, không để cô đi ra khỏi phòng tắm một bước, "Chúng ta cùng nhau tắm!"

"Không cần… như vậy…" Lạc Điềm Hân không chịu được sự gần gũi của anh, cảm giác rất kỳ quái, anh như biến thành người khác.

Lạc Điềm Hân vội vàng ngồi xổm xuống, đề phòng anh động tay động chân với cô.

"Ô ô. . . . . Anh không được bắt nạt tôi!" Cô rất sợ anh.

Cũng không biết anh làm như vậy là có ý gì với cô? Tối hôm qua cũng không nói gì mà ăn sạch sành sanh người ta. Cô đã bình thường trở lại! Hiện tại anh mới bắt đầu sao?


Đã sửa bởi Thiến Tiếu Tiếu lúc 09.03.2015, 20:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.11.2014, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.04.2014, 20:06
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 710
Được thanks: 2217 lần
Điểm: 9.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã thư ký - Diệp Tinh (H) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2::

Editor: Thiến Tiếu Tiếu (Diễn đàn Lê Quý Đôn)

Trình Hạo Hiên nhìn cô đang ngồi xổm trên mặt đất, cảm thấy buồn cười, nhưng cũng cảm thấy cô thật đáng yêu.

"Sao anh lại bắt nạt em?" Chỉ cho cô tắm mà thôi.

Lạc Điềm Hân nhăn nhăn nhó nhó nói: "Từ hôm qua, anh bắt đầu bắt nạt tôi… tôi chỉ nói vài câu không xuôi tai ở phòng bếp thôi, anh đã tức giận như vậy, còn dùng nhiều cách bắt nạt tôi!"

Cuối cùng còn bắt nạt cô trên giường? Thật không biết mình đã phạm vào bao nhiêu lỗi.

Trình Hạo Hiên bắt lấy cô, xoay người, đè cô ở trên tường.

"Hành động ngày hôm qua của anh, em lại xem anh đang bắt nạt em?"

Chẳng lẽ cô không biết anh đối xử rất khác biệt với cô? Ngay cả anh mình cũng không thể tin.

"Anh không phải đang bắt nạt tôi thì là cái gì?" Mặc dù thân thể Lạc Điềm Hân bị anh đè, tạm thời anh không thấy được, nhưng thân thể hai người gần như vậy, làm chuyện tối hôm qua không ngừng hiện lên trong đầu của cô.

Trình Hạo Hiên bá đạo hôn môi của cô. Nếu như anh bắt nạt cô thật, anh cũng không đối xử dịu dàng như vậy. Nhưng người phụ nữ này không biết điều, cái gì cũng không biết, "Không cho được phép nói anh bắt nạt em!"

Thật là áp bức, đều không cho người ta nói như vậy sao? Anh hơi quá đáng đi?

"Vậy bây giờ chúng ta tính là gì?" Lạc Điềm Hân tức giận hỏi anh.

Trình Hạo Hiên nâng cằm cô lên: "Em nói xem, chúng ta tính là gì?"

Không được nói với anh, lời anh nói ngày hôm qua nói với cô, cô không biết.

"Không biết!" Làm gì mà mỗi lần đều  hỏi cô, cô không biết! Nếu trả lời sai, sẽ nói cô tự mình đa tình.

Trình Hạo Hiên ôm cô vào lòng, "Đứa ngốc, không biết thật sao? Chúng ta đã kịch giả tình thật rồi!"

Ý của anh không phải nói hai người bọn họ từ người yêu giả thành người yêu thật? Nhưng mà, anh có tình cảm với cô thật sao? Mà cô cũng có cảm tình với anh sao?

"Anh thích tôi?" Lạc Điềm Hân mặc cho anh ôm mình, nhu thuận tựa vào ngực của anh.

Trình Hạo Hiên trừng phạt, hôn xuống vai cô một nụ hôn, "Nếu không có cảm giác, anh sẽ làm như vậy sao? Xem anh là cầm thú sao?"

Cái này ai mà biết? Có lẽ là cầm thú cũng không chừng!

Nhưng những lời này, cô không dám nói ra khỏi miệng.

"Anh nói thật?"

Anh có chút bất đắc dĩ, rốt cuộc là phải nói bao nhiêu lần mới tin đây?

"Thật."

Lạc Điềm Hân nghe được lời anh  nói thì cảm thấy khó xử, "Nhưng làm sao bây giờ? Hình như tôi không có cảm giác gì nhiều với anh!"

Vừa nghe lời của cô, sắc mặt của anh thay đổi, ôm cô, ôm chặt hơn, "Em dám! Anh muốn em có cảm giác với anh ngay lập tức, hơn nữa phải thích anh!"

"Sao anh hung dữ vậy, tôi không thèm thích anh!" Như mới vừa rồi, mới nói mấy câu lại có dáng vẻ hung dữ.

Trình Hạo Hiên lập tức nổi giận, "Lạc Điềm Hân, đừng cố ý khiêu chiến cực hạn của anh."

Lạc Điềm Hân mếu máo, cũng biết sao? Lại bắt đầu hung dữ! Bị anh làm cho giật mình, nước mắt trong hốc mắt cô chảy ra.

Cho đến khi dính ướt lồng ngực của anh, anh mới biết, thì ra cô khóc.

"Khóc cái gì?" Không phải cô rất kiên cường, rất lạc quan sao? Làm gì mà đột nhiên khóc?

"Ai cho anh hung dữ với tôi? Hành động cưỡng ép như vậy, làm tôi không vui chút nào."

Trình Hạo Hiên đành thở dài: "Được, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ không hung dữ với em! Sẽ đối xử với em thật tốt!"

"Anh nói phải giữ lời?" Mặc dù Lạc Điềm Hân không sợ hãi khi anh tức giận, nhưng lúc này cảm thấy uất ức!

"Dĩ nhiên! Lúc nào thì anh nói không giữ lời với em?" Hiện tại Trình Hạo Hiên mới phát hiện, mình tìm được người phụ nữ đặc biệt khắc chế mình.

Anh không nỡ nhìn cô khóc, không nỡ để cô khó chịu.

Lạc Điềm Hân đẩy Trình Hạo Hiên ra, nhìn ánh mắt của anh, phát hiện trong mắt mang theo chân thành, cô mới bỏ qua cho anh.

"Được rồi! Vậy thì tôi sẽ quan sát!"

"Quan sát cái gì?" Trình Hạo Hiên không hiểu. Còn quan sát cái gì?

Lạc Điềm Hân cầm khăn tắm lên, bao lấy mình, hiện tại anh không có tâm tư nhìn cô, nên tranh thủ thời gian, tìm cơ hội đi ra ngoài!

"Không quan sát thì làm sao biết anh có thích hợp làm bạn trai tôi không?"

"Chúng ta đã xảy ra chuyện trai gái, bây giờ còn muốn quan sát khảo hạch?" Trình Hạo Hiên bất mãn nói.

Lạc Điềm Hân bất mãn: "Anh không phải được lợi à? Hơn nữa, anh không phải loại tôi thích! Cuôi cùng phải xem anh đối xử với tôi như thế nào mới nói tiếp!"

Bình thường hung dữ với cô như vậy, nếu sau khi cô thay đổi một thân phận khác, vẫn hung dữ với cô, cô đương nhiên mặc kệ!

Lạc Điềm Hân nhân cơ hội mở cửa muốn đi ra ngoài, nhưng lại bị kéo vào ngay lập tức.

"Đừng tưởng rằng em nói mấy câu nói thì có thể làm cho anh rối loạn, anh biết rất rõ." Trình Hạo Hiên đè cô lại ở trên tường, còn kéo khăn tắm trên người cô xuống.

"A!" Lạc Điềm Hân kêu lên.

Khóe miệng Trình Hạo Hiên nâng lên một nụ cười nhạt: "Hiện tại, chưa tắm xong, em đừng nghĩ đi ra ngoài!"

Lạc Điềm Hân bây giờ biết mình có bao nhiêu ngu xuẩn, thật là trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Sau khi hành trình về quê chấm dứt, đầu hai người nhanh chóng nhập trong công việc.

Nghỉ dài hạn xong, đến lúc bán mạng rồi, mà trong công ty cũng truyền chuyện xấu của hai người ra, nhưng mà, ai cũng có cùng suy nghĩ? Hai người làm việc phòng Tổng giám đốc cùng nghỉ phép, sau đó lại cùng đi làm? Điều này có thể khiến người ta không hoài nghi sao?

Lạc Điềm Hân bưng một ly cà phê đi vào phòng làm việc tổng giám đốc, khuôn mặt khó chịu.

Những lời đồn kia, dĩ nhiên là cô nghe được, điều này làm cho cô hối hận, ban đầu sao lại muốn anh giúp một tay? Lúc trước mình làm việc ở phòng tổng giám đốc cũng đã làm người khác nghi ngờ, bây giờ còn truyền ra không ít lời đồn về quan hệ hai người, hiện tại mọi người trong công ty không dám nói chuyện với cô.

Trình Hạo Hiên không ngẩng đầu nhìn Lạc Điềm Hân, cho nên không thấy sắc mặt của cô. Ở công ty, hai người bắt đầu quy định, quan hệ vẫn là cấp trên cấp dưới, "Còn có việc?"

Đôi tay Lạc Điềm Hân để ở trên bàn làm việc của Trình Hạo Hiên.

"Mặc dù không nên nói những thứ này trong thời gian làm việc, nhưng nếu không nói sẽ không ngăn cản được tin đồn lan tràn."

"Tin đồn gì?" Anh trở về cùng cô mấy ngày này,  đều xử lý hồ sơ trong phòng làm việc, căn bản là không nghe được bất kỳ tin đồn!

Lạc Điềm Hân ngồi xuống ghế dựa, cũng biết anh là người cuồng công việc, một khi đã vậy thì hai mắt căn bản không nhìn chuyện ngoài cửa sổ.

"Tin đồn về hai người chúng ta! Ngày thứ nhất nói hai chúng ta cùng nhau nghỉ phép, ngày thứ hai thì biến thành tôi là người tình của anh, hôm nay càng kỳ quái hơn, lại biến thành tôi phá hoại anh với người tình thiên kim tiểu thư của anh!"

Quả thật là muốn chọc cô tức chết mà, cô an phận ở nơi này, nhiều chuyện như vậy nổi lên làm gì?

Trình Hạo Hiên khẽ mỉm cười: "Tới đây!"

Lạc Điềm Hân chu cái miệng nhỏ mà đi tới, Trình Hạo Hiên kéo cô ngồi lên đùi của anh.

Cô không ngờ anh sẽ làm như vậy, xấu hổ muốn đứng lên.

"Đừng cử động!" Trình Hạo Hiên giam cầm cô vào trong ngực.

"Em nghe thấy những tin đồn kia, có thể nói trực tiếp với bọn họ, em là người phụ nữ của anh, là bạn gái danh chính ngôn thuận của anh!"

Trình Hạo Hiên hôn mái tóc cô.

Lúc này, Lạc Điềm Hân đã quen khi anh đụng chạm, nhưng vẫn có chút xấu hổ.

Cô dựa vào ngực anh, "Ai tin?"

"Nếu như không tin, cho hắn đến hỏi anh! Anh nhất định sẽ cho hắn một câu trả lời hài lòng." Trình Hạo Hiên nay bàn tay nhỏ bé của cô lên, đưa đến khóe miệng, hôn từng ngón một.

Lạc Điềm Hân mới đầu còn có chút dè dặt, muốn rút tay về, nhưng sức lực của người đàn ông này làm cô không có cách rút về.

"Ai mà dám hỏi anh? Họ sẽ cho rằng em nói dối, nói thế nào thì em chỉ là thư ký." Ngay cả Lạc Điềm Hân cũng không thể tin mình sẽ như vậy với anh, muốn người khác tin thế nào đây?

Trình Hạo Hiên thoáng có chút bất mãn với tự ti của cô, "Đứa ngốc, không được nói như vậy, yên tâm, anh sẽ xử lý bất kỳ chuyện, em chỉ cần ngoan ngoãn đứng sau lưng anh là được."

Lạc Điềm Hân nhìn Trình Hạo Hiên, trừ cha ra, anh là người đàn ông đầu tiên có thể làm cô yên tâm, "Ừm!"

Trình Hạo Hiên hôn khóe miệng của cô nói: "Những ngày qua đã xử lí gần xong công việc, anh đã thông báo với mẹ, buổi tối dẫn em về ăn cơm được không?"

Thân thể của cô lui về phía sau, tránh né công kích của anh, "Nhanh như vậy? Em còn chưa chuẩn bị sẵn sàng?"

"Không cần chuẩn bị, chỉ cần em có năng lực, mẹ anh sẽ mở lòng. Không phải lúc anh đến nhà em gặp cha mẹ cũng không có chuẩn bị sao?" Trình Hạo Hiên không cho phép cô lùi bước lúc này.

Mặc dù chưa xác định về sau hai người có tiến tới hôn nhân hay không, nhưng lúc quan hệ của hai người xác định, thì phải gặp cha mẹ.

"Nhưng… em sợ…" Cô sợ cha mẹ anh không thích cô, nhà cô vì mình tìm được một con rể là rùa vàng, cho nên mới vui vẻ chấp nhận như vậy, nhưng nếu đổi lại thì chắc không có chuyện như vậy!

"Sợ cái gì? Có anh ở đây! Em yên tâm đi! Mẹ anh nhất định sẽ thích em." Hình ảnh tổng thể của cô rất giống với những người phụ nữ mẹ tìm cho anh, những thứ gia thế này không thành vấn đề, nhà anh có rất tiền, căn bản không cần có thêm một con dâu nhiều tiền.

"Em không phải là anh! Em còn không dám đi!" Lạc Điềm Hân có chút lùi bước nói.

Trình Hạo Hiên nhìn cô chằm chằm nói: "Con dâu xấu cũng phải gặp cha mẹ chồng, em cam chịu số phận đi! Tối nay tan việc phải đi!"

Nói thì nói như thế, nhưng cô với anh không thể tiến từng bước sao?

Hơn nữa tan việc phải đi? Thời gian thay quần áo cũng không cho sao? Ấn tượng sẽ không tốt!

"Không được! Em có thể đi gặp mặt, nhưng tối thiểu phải để em trang điểm chứ? Muốn em trong bộ dáng này đi gặp cha mẹ anh, em không muốn!"

Khóe miệng Trình Hạo Hiên thoáng hiện một nụ cười nhạt nói: "Lúc bình thường em thấy họ ở công ty, chẳng lẽ bọn họ để ý bộ dáng bây giờ của em?"

"Dù là như vậy, lần đầu tiên đi gặp bọn họ, nên ăn mặc xinh đẹp một chút." Mặc dù bộ dáng của Lạc Điềm Hân không phải là người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, nhưng là nếu được trang điểm, nhìn cũng được, làm sao có thể để cho mình một thân đồ công sở đi gặp bọn họ!

Trình Hạo Hiên nhanh chóng hôn cái miệng nhỏ của cô, hồi lâu mới thỏa mãn  buông ra.

"Cho em tan việc trước, em muốn làm gì thì làm!"

"Có thật không?" Lạc Điềm Hân Hân mừng hỏi.

"Ừm! Nhưng phải bảo đảm, sau khi anh tan việc, phải thấy em đẹp hơn!"

Lạc Điềm Hân vứt cho anh một ánh mắt tự tin, "Không thành vấn đề."


Đã sửa bởi Thiến Tiếu Tiếu lúc 09.03.2015, 20:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

6 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

14 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.