Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 31.10.2014, 08:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [23/65] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24:

Thẩm Hi phản ứng một lúc lâu, mới hiểu được Tráng Hán đang nói gì, còn tưởng rằng anh ta trốn ở bên trong nâng cấp điện thoại di động cơ đấy, thật không ngờ kết quả lại như vậy!

Thẩm Hi thẹn quá hóa giận đá lên cái bồn cầu, gương mặt tuấn tú bức người đỏ ửng lên, tức giận nói: "Cài cái sợi len, iphone bốn có thể biến thành iphone năm sao chứ?"

Tráng Hán quay đầu lại, thành thật nói: "Nhưng tôi đã có iphone năm rồi."

"Vô sỉ!"

Thẩm Hi trở lại bàn học, mở máy vi tính ra lên mạng. Cô còn nhớ là buổi tối còn phải kết bạn với blog hùng sư trong gió nữa, nhưng Hà Chi Châu lại chưa có Weibo. Vì vậy cô lập cho anh một cái mới tinh, với ID là "Tại hà chi châu".

Sau khi đăng kí thành công! Cô liền dùng nick "Tại hà chi châu" để kết bạn với "Hùng sư trong gió", thuận tiện còn đi dạo một vòng, trên trang cá nhân của ông đã đề rõ châm ngôn: "Yêu vợ, yêu con, ta là hùng sư trong gió, hành tẩu giữa năm tháng như gió hoa xuân trăng thu."

Hùng sư tiên sinh có một hơn ngàn người hâm mộ, hầu như ông đăng cái gì cũng đều đính cả con gái mình là "Nắng ban mai" vào đó, có lần "Nắng ban mai" thích một nam minh tinh, ngày ngày đều theo dõi động thái của nam minh tinh đó, sau đó trong trang của hùng sư tiên sinh tất cả đều là động thái của nam minh tinh này. Trừ lần đó ra, trang của hùng sư tiên sinh đều chỉ đăng những tin tức về thể thao.

Hùng sư tiên sinh lại còn là chuyên gia ẩm thực, nên nguyên trang Weibo của ông đều là đăng những hình ảnh về ăn ăn uống uống.

Thẩm Hi lướt hết trang của Thẩm Kiến Quốc, trong lòng thấy thật ấm áp, cô đang muốn đăng comment thì liền phát hiện "Tại hà chi châu" mới vừa ghi danh đã bị hùng sư bôi đen lại.

"... ..."

Nguyên nhân Thẩm Kiến Quốc bôi đen "Tại hà chi châu" rất đơn giản, ông cảm thấy người trẻ tuổi bây giờ thật quá không hiểu chuyện. Tên "Tại hà chi châu" này chắc là tên tiểu tử thối đang theo đuổi con gái ông đây, cư nhiên dùng biệt hiệu này để gây sự chú ý của ông! Nếu ông đã gặp qua sẽ không có chuyện gì rồi, chưa từng thấy qua sẽ không có chuyện như vậy. Cho nên hùng sư tiên sinh thấy "Tại hà chi châu" làm vậy lập tức giận dữ bôi đen......

Thẩm Hi buồn bực ngồi nhìn cái nick bị bôi đen của mình, mơ hồ nhận ra được nguyên nhân chắc là thấy người hâm mộ quá ít đây mà, cho nên liền dùng nick "Nắng ban mai” của mình bấm vào nút hâm mộ "Tại hà chi châu", sau đó cô quay đầu nói với Hầu Tử và Tráng Hán: "Tôi có nick weibo rồi, các cậu mau kết bạn đi!"

Hầu Tử là một thành viên tích cực ở mảng này, liền lập tức kết bạn với lão đại, nhưng vẫn thấy hơi bất ngờ: "Lão đại, sao đột nhiên cậu lại chú ý đến Weibo chứ?"

Thẩm Hi không để ý trả lời: "Đáp ứng yêu cầu của nữ sinh toàn trường."

Được rồi, không hỏi nữa, Hầu Tử yên lặng đi ra ngoài.

Thẩm Hi lại nhắc Tráng Hán kết bạn, Tráng Hán bất đắt dĩ phải ấn xuống.

Yeah! Có hai người ái mộ rồi, Thẩm Hi lại dời tầm mắt lên trên người của Lâm Dục Đường, cô cũng biết là anh có tài khoản weibo. Cô tựa vào đầu giường nói với Lâm Dục Đường đang đọc sách: "Lâm Dục Đường, tôi tạo tài khoản weibo rồi, cậu kết bạn lẫn hâm mộ luôn đi, ID của tôi là Tại hà chi châu."

Hâm mộ cái rắm! Lâm Dục Đường tiếp tục xem sách, anh chưa từng gặp qua người nào có da mặt dầy như thế.

Thẩm Hi thấy Lâm Dục Đường không động đậy, nhìn thẳng vào anh nói: "Hâm mộ lẫn nhau đi, tôi sẽ không chiếm tiện nghi của cậu đâu."

Lâm Dục Đường bị nói đến phát phiền liền đáp: "Tôi không có nick weibo."

"Lừa ai vậy, ID trên weibo của cậu chẳng phải là Đến từ sao nhỏ Đường Đường sao, đừng tưởng tôi không biết."

Đến từ sao nhỏ Đường Đường...... toàn thân Tráng Hán đều nổi hết da gà, tên gì mà lại buồn nôn vậy. liền hỏi Lâm Dục Đường: "Lão Tam, tên này cậu tự đặt sao?"

Lâm Dục Đường liền đứng lên không đáp, nick weibo này là do Thẩm Hi đặt cho anh, vừa mới bắt đầu anh cũng không muốn dùng, nhưng dùng mãi cũng quen, lại thấy thật thuận mắt, nên không muốn người khác mang ra trêu chọc. Rất nhiều việc, anh đã quen bị động rồi.

Thẩm Hi cứ nói mãi, nên Lâm Dục Đường chỉ có thể đăng nhập vào weibo mà hâm mộ "Tại hà chi châu" thôi, kết quả là khi vào mục ái mộ liền nhìn thấy cả "Nắng ban mai" đã ở đó từ bao giờ. Lâm Dục Đường giận đến mức hận không thể quăng cái điện thoại của mình ra ngoài, trong lòng thầm khinh bỉ bản thân mình!

"Tại hà chi châu" rốt cuộc đã có ba người ái mộ rồi! Thẩm Hi liền suy nghĩ làm thế nào để gia tăng số người ái mộ lên, tự chụp một tấm thật đẹp trai để đăng lên, đang định chụp thì lại phát hiện trong hình còn có thêm một cái chân to đùng của Tráng Hán.

Cái này thật sự quá ảnh hưởng đến khuynh hướng cảm xúc rồi, Thẩm Hi phất phất tay để Tráng Hán tránh ra cho mình chụp, Tráng Hán buồn bực đổi sang chỗ khác ăn dưa hấu.

Chỉ trong một buổi tối, Thẩm Hi dựa vào tấm hình đẹp trai bức người của ai kia mà lập tức đạt được hơn năm trăm người ái mộ, hơn nữa người ái mộ còn đang không ngừng tăng lên.

Đây chẳng phải là rất may sao? Thẩm Hi sợ Hà Chi Châu biết được sẽ đánh mình, nên lại vội vàng thủ tiêu tấm hình. Còn nói rõ với mọi người rằng: Đó "Không phải là mình".

Nhưng ai sẽ tin tưởng chứ, tất cả các thành viên khác trong phòng 921 bao gồm cả Lâm Đục Đường với "Nắng ban mai" của Học viện Sư phạm đều đã hâm mộ "Tại hà chi châu", làm sao là giả được chứ? Chắc là đang nói đùa thôi.

Nhưng kết quả lại là khi mọi người bị "Hà Chi Châu" đùa giỡn như vậy, một đống fan nữ tiếp tục điên cuồng nhảy vào ái mộ.

Thẩm Hi chỉ mong sao Hà Chi Châu không biết được chuyện này.

Sáng sớm hôm sau, cả phòng 921 ai cũng dậy sớm, chờ xe riêng đưa bọn họ đưa đến viện y tế làm thí nghiệm chẳng khác gì chuột bạch cả. Trước khi xe riêng đến, Tráng Hán và Hầu Tử cùng vung quyền làm vận động, bọn họ muốn chuẩn bị thật tốt để có thể làm vẻ vang cho trường. Thẩm Hi đang uống sữa, một hộp sữa tươi 1.500 ml đã uống được một nửa, hi vọng đến lúc đó có thể sinh sản nhiều một chút.

Chỉ có Lâm Dục Đường vẫn bình tĩnh như không, ngồi ở trên bàn từ vựng chuyên ngành.

Hầu Tử thấy thế liền hỏi: "Lão Tam, cậu muốn đi du học sao?"

Lâm Dục Đường muốn ra nước ngoài? Thẩm Hi nghe thế lập tức sững sờ, ngẩng đầu lên nhìn về phía Lâm Dục Đường, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất tốt.

Lâm Dục Đường ngẩng đầu lên, trả lời Hầu Tử: "Có thể."

Tráng Hán cũng đi tới nói: "Cậu mà đi du học, thì Thẩm mỹ nhân nhà cậu làm thế nào?" Tráng Hán vừa nói xong mới chợt phát giác mình thật là đãng trí, Thẩm mỹ nhân bây giờ không phải của nhà lão tam nữa rồi, phải là người nhà lão đại nhà mới đúng.

Khóe môi của Lâm Dục Đường giật nhẹ, cũng không nói thêm gì nữa.

Thẩm Hi vừa uống sữa vừa giơ tay lên, tỏ rõ là mình vẫn còn chưa chết.

Tráng Hán mỉm cười gượng gạo, Hầu Tử lại trực tiếp thở dài, anh cũng chưa từng gặp qua người nào đào góc tường nhà người khác mà lại quang mình chính đại như vậy. Nhưng chuyện này lão Tam cũng có lỗi phần nào, nếu không sao lão đại có thể đào thuận lợi như thế được sao?

"Rốt cuộc lúc nào mới đến phiên chúng ta chứ?" Sau khi thời gian chờ đợi khá dài, Tráng Hán càng không ngừng hỏi Hầu Tử, thúc giục cậu ta gọi điện thoại hỏi thăm xem thế
nào.

Hầu Tử cầm máy gọi cho người phụ trách chuyện này, người này tràn đầy áy náy giải thích, bởi vì đợt “Chuột bạch” đầu tiên tiến triển không thuận lợi, đợt “Chuột bạch” thứ hai cũng không khá hơn là bao, cho nên thời gian lại càng kéo dài, đến phiên bọn họ đoán chừng sẽ phải đến xế chiều.

Thẩm Hi nghe vậy thì thở phào một cái.

Tráng Hán lại vô cùng bất mãn nói: “Sao lại không thuận lợi chứ? Thật không biết bọn họ có phải là đàn ông hay không!”

“Chu Thần, cậu đừng có mạnh miệng nữa được không, để cho cậu ở ký túc xá bắn ra cùng với việc ở trong phòng thí nghiệm giống nhau sao?” Hầu Tử thì dội ngay cho Tráng Hán một chậu nước lạnh.

Tráng Hán rầm rì bày tỏ mình không phục.

Buổi trưa, Hầu Tử gọi thức ăn ở bên ngoài đến, hỏi Thẩm Hi có muốn ăn gì không? Cô nói với Hầu Tử: “Tôi muốn ăn đuôi bò—“

Tráng Hán gật đầu nói chen vào: “Tôi cũng muốn!”

Hầu Tử quẳng điện thoại di động sang một bên gầm lên: “Tôi móc đâu ra đuôi bò cho các cậu chứ!!!”

Cuối cùng Thẩm Hi đành phải ăn một phần thịt bò khoai tây với cơm. Sau khi ăn xong, cô lại nhận được tin nhắn của Hà Chi Châu, nội dung lại vô cùng đơn giản, chỉ có một dấu “?”

Thẩm Hi không hiểu gì, cũng trả lời anh: “?”

Rốt cuộc Hà Chi Châu cũng gửi tới một câu đầy đủ: “Lúc nào thì lên đường?”

Thẩm Hi đưa mắt nhìn đám Hầu Tử và Tráng Hán, nên chưa kịp nhắn lại, một lát sau, Hà Chi Châu lại nhắn tới: “Có vấn đề sao?”

Thẩm Hi trầm mặc một lát, sau đó mới chậm rãi nhắn cho Hà Chi Châu, cũng không biết anh có thể hiểu không. Cô viết: “Hiện tại rất giống với lúc tôi thi tốt nghiệp trung học, bình thường kể cả có cố gắng hết sức cũng không thể thi vào trường S học, cho nên chỉ mong lúc vào thi có một ông tiên hiện ra giúp đỡ cho mình.”

Hà Chi Châu: “…”

Ba giờ rưỡi, Hầu Tử nhận được điện thoại của người liên lạc, rốt cuộc đã có thể lên đường. Tráng Hán đút vào trong túi quần một quyển sách bí kíp nho nhỏ, sau đó làm động tác rất khoa trương: “Lên đường tiến đến vũ trụ của đàn ông đích thực!”

Toàn bộ vũ trụ sao, Thẩm Hi chột dạ cúi đầu, rồi len lén liếc nhìn Lâm Dục Đường, trong tay anh vẫn đang cầm một quyển sách chuyên ngành mượn ở thư viện. Gần đây cô cảm thấy Lâm Dục Đường tự bức bách, gò ép bản thân khiến người ta muốn giận sôi rồi, lúc này nên mang một quyển sách “đen” đi chứ mang sách chuyên nghiệp đi thì có công dụng gì chứ!

Lâm Dục Đường thấy mình bị hiểu lầm, bất đắc dĩ giải thích: “Đợi lát nữa qua thư viện, thuận tiện trả sách.”

Thì ra là như vậy, Thẩm Hi không nhìn anh nữa, cho đến khi Hầu Tử thân thiết phát cho cô một túi khăn ướt. Cầm nó Thẩm Hi giống như đang cầm phải củ khoai lang phỏng tay vậy, vội vàng bỏ vào trong túi quần. Sau đó cô cúi người xuống, đáng thương nói với đoàn người: “Xong đời rồi, bụng của tôi đau quá.”

Hầu Tử: “…”

Thẩm Hi trừng mắt nhìn: “Nếu không các cậu cứ đi trước, tôi sẽ tự thuê xe đi.”

Trưởng ký túc xá Hầu Tử chỉ có thể đồng ý thôi: “Lão đại, lúc đến đó nhớ gọi cho chúng tôi đấy.”

“Nhất định!” Thẩm Hi bảo đảm nói, sau đó đưa mắt nhìn Hầu Tử, Tráng Hán và Lâm Dục Đường đi ra khỏi phòng 921, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất gọi cho Hà Chi Châu: “Anh Hà, kế tiếp phải làm thế nào?”

Hà Chi Châu lạnh nhạt đáp lại: “Tôi nói với cô mình có biện pháp lúc nào chứ?”

Thẩm Hi ước chừng một canh giờ sau mới đi đến viện y tế. Đám Hầu Tử đã hoàn thành nhiệm vụ đến chỗ gần đấy đập phá rồi, mà cô mới chậm rãi xuất hiện tại trung tâm xét nghiệm.

“Hà Chi Châu, đúng không?” Một bác y tá trực tiếp cho cô tờ giấy nói: “Ký tên vào đây.”

Thẩm Hi cúi người xuống ký tên.

“Sao trễ như vậy mới đến?” Bác y tá lại hỏi, sau đó bắt đầu dặn dò những điểm cần chú ý. Thẩm Hi nghe rất nghiêm túc, suýt chút nữa còn ghi chép lại nữa, không ngờ cái thế giới này lại tồn tại những kiến thức này, chuyện bình thường nhất cũng phải dạy.

Bác y tá là một người khó tính, nhìn mặt Thẩm Hi u u mê mê, cau mày hỏi: “Đã hiểu chưa?”

Thẩm Hi gật đầu sau đó lại lắc đầu, cô nhìn ở bàn y tá, rồi lại nhìn chung quanh một vòng, nhỏ giọng e dè hỏi: “Cái đó… Có thể có trợ giúp không ạ?”

“Cậu…” Bác y tá bốn mươi năm mươi tuổi, cũng bị câu hỏi cần trợ giúp này mà đỏ hết mặt lên, bà xoay người lấy một xấp hình ảnh từ trong ngăn tủ đưa tới, ghét bỏ nói: “Cầm đi, cầm đi đi…”

Thẩm Hi nhìn vào đống hình ảnh vừa nhận, cái gì đây, cho cô xem hình của con gái thì có tác dụng quái gì chứ! Cô hít vào thật sâu, bất chấp, nói với bác y tá: “… Có hình của con trai không ạ?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.10.2014, 15:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [24/65] - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 25

Editor: BAT

——"Có hình của đàn ông sao?"

Gương mặt già nua của bác y tá chuyển sang màu gan heo, bà kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, qua thật lâu sau, mới chỉ vào Thẩm Hi nói: "Cậu... Biến thái!"

Thẩm Hi biết bác y tá lại hiểu lầm mình rồi, tranh thủ thời gian đứng lên giải thích: "Bác đừng hiểu lầm, cháu có nguyên nhân đặc biệt…"

Còn có nguyên nhân đặc biệt gì chứ, không phải là nguyên nhân kia sao?

Tư tưởng của người già tương đối bảo thủ, khó có thể tiếp nhận những chuyện như vậy, nhưng vì muốn nhanh chóng hoàn thành công việc của mình, bà hít sâu một hơi, thỏa mãn yêu cầu đặc biệt Thẩm Hi. Bà lấy từ ngăn kéo ra một xấp hình đàn ông cao to đầy cơ bắp, ghét bỏ ném cho Thẩm Hi: "Còn gì nữa không, không có cái khác nữa đâu."

"Từng này là đủ rồi." Thẩm Hi vội vàng chụp lấy, sau đó ngồi xuống ghế, nghiêm túc chọn lựa hình ảnh. Toàn bộ hầu như đều là hình cơ bắp cuồn cuộn, vừa xem mày Thẩm Hi vừa cau lại. Cô thích hình tượng nam sinh tuấn tú sạch sẽ, ví dụ như Lâm Dục Đường, hay Hà Chi Châu cũng được, nhưng tính khí quá lạnh, vừa nhìn sẽ làm cho người ta chán ghét.

Nếu như dựa vào những hình này, còn không bằng cầm một chiếc gương tự soi... Thẩm Hi cầm một xấp hình lật tới lật lui, nhưng vẫn không hài lòng.

Nghĩ đến khả năng có thể phải nhìn vào gương tự xử, mặt của Thẩm Hi nóng ran, sau đó lại cúi đầu chọn hình, bác y tá ở bên kia đã không nhìn nổi nữa rồi, đôi mắt cá híp lại thành một đường, lạnh lùng quan sát.

Thẩm Hi cũng cảm thấy rất uất ức, bất đắc dĩ, đành phải chọn một bức ảnh hơi vừa mắt một chút. Đột nhiên, bên cạnh truyền đến giọng nói lành lạnh: "Cô ngồi đây chọn cái gì?"

Thẩm Hi quay đầu lại thì thấy Hà Chi Châu đã ngồi bên cạnh mình từ bao giờ rồi.

Anh tới đây lúc nào?!

Thẩm Hi chột dạ vội vàng thu xấp hình vào, mà Hà Chi Châu vẫn lạnh lùng nhìn cô không chớp. Một lát sau anh mới đứng lên, chỉ vào Thẩm Hi nói với bác y tá: "Xin lỗi, cậu ấy không phải là Hà Chi Châu."

"Cái gì?" Bác y tá già mở to hai mắt hỏi, đúng lúc này, một người thanh niên rất anh tuấn đeo một cái túi xông tới, chỉ vào mũi của mình nói: "Dì y tá, cháu mới là Hà Chi Châu, thật xin lỗi, cháu tới chậm."

Bác y tá: "..."

Thẩm Hi: "..." Cô cũng chỉ chỉ vào mũi, muốn đi lên làm rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, thì lại cảm thấy sau lưng đau nhói, bị Hà Chi Châu chân chính sau lưng xuống tay thật nặng. Thẩm Hi chớp chớp mắt, chợt phản ứng kịp, lập tức đi lên trước vỗ vỗ vào vai "Người trẻ tuổi" chạy tới cứu viện nói: "Sớm biết cậu có thể chạy tới, tôi cũng không cần phải tới, được rồi, cậu đã đến vậy thì tôi đi đây, sau này đừng quên mời tôi ăn cơm đấy, cứ thế nhé, cứ từ từ mà làm, hẹn gặp lại!"

Thẩm Hi nói xong, nhanh chóng rời khỏi trung tâm kiểm tra. Cô đã thuận lợi thoát khỏi một kiếp, tâm tình vô cùng high, nhưng cái tên kia rốt cuộc là ai nhỉ? Thẩm Hi quay đầu lại, nhìn về phía sau lưng Hà Chi Châu, hỏi: "Anh Hà, anh đã có phương pháp xử lí, tại sao còn bắt tôi đi đến đây chứ?"

Hà Chi Châu cười lạnh đáp: "Tôi cũng không nghĩ tới, nếu như mà tôi không đến, có phải cô sẽ cầm những bức hình kia mà tiến hành hay không?"

Hừ hừ! Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu đáp trả: "Anh cho rằng tôi muốn làm như vậy sao, ai lại thích làm chuyện như vậy chứ!"

Hà Chi Châu cũng không tranh cãi với Thẩm Hi nữa, yên tĩnh dưới đứng gốc cây ngô đồng ở ven đường.

Viện y tế này nằm ở một khu vực yên tĩnh cách xa trung tâm thành phố sầm uất, đối diện với cửa chính là hàng cây ngô đồng đã được trồng từ thời dân quốc, một mảng cây cối xanh um tùm đung đưa xào xạc trong gió. Vào lúc chạng vạng, những tán lá xanh mướt như những bàn tay chặn lại chút ánh chiều tà cuối cùng, tiếng ve gọi hè râm ran cả một góc trời.

Thẩm Hi gạt tán lá ngô đồng đang chắn ngang tầm mắt mình ra, rồi hỏi Hà Chi Châu: "Người bên trong rốt cuộc là ai?"

Hà Chi Châu lười biếng đứng dưới bóng râm của cây ngô đồng đáp: "Em họ của tôi."

Khó trách dáng dấp có chút giống nhau! Thẩm Hi lại hỏi: "Anh ta biết rồi sao?"

Hà Chi Châu nhẹ gõ lên đầu cô, lời nói ra khiến cho người ta muốn sặc: "Bằng không thì dựa vào đâu, đàn ông nhà chúng tôi sao có thể tùy tùy tiện tiện tới đây làm chuyện như vậy chứ."

Hừ! Thế đàn ông của những nhà khác thì có thể tùy tùy tiện tiện làm những chuyện như vậy sao... Thẩm Hi vừa nghĩ tới đây, đột nhiên đầu gối thấy tê rần, vội vàng dùng lá ngô đồng quạt gió.

Hà Chi Châu tưởng cô đang nóng, rất tự nhiên đi tới đứng vào bên trái cô, chặn lại tia nắng cuối cùng đang hắt lên trên người của ai đó. Kết quả là Thẩm Hi quay đầu nhìn thấy thế, vội vàng kéo anh lại nói: "Anh đứng bên kia đi, không lại bị bắt nắng đấy."

Hà Chi Châu lập tức tức nghẹn.

Đột nhiên, anh chàng mà Hà Chi Châu mang tới cuối cùng cũng đi ra, trên mặt không hề có một tia mệt mỏi nào lại còn cực kỳ hăng hái. Quả nhiên sức lực của người trẻ tuổi thật là tốt. Thẩm Hi nhìn quần áo trên người của cậu ta đều là hàng hiệu cả, nhưng có vẻ hơi cao ngạo.

Chẳng lẽ là Phú Nhị Đại?

Mặc kệ như thế nào, Thẩm Hi vẫn cực kỳ biết ơn cậu ta, vui vẻ chào hỏi: "Hi, cậu làm việc nhanh thật đấy."

Gương mặt đang hăng hái của cậu ta thoáng chốc trở nên trắng xanh. Cậu ta thật không nghĩ tới mình khổ cực làm việc, đã không được tán dương mà lại còn bị nói —— thật là nhanh?!

Chàng thiếu niên nhìn về phía anh họ, hi vọng anh ấy có thể khiến mình hả giận.

Nhưng Hà Chi Châu lại nhếch môi, nở nụ cười châm biếm: "Xác thực có hơi nhanh."

A a a a a, cậu thiếu niên thuần khiết sắp điên lên mất rồi! Cậu thở phì phò nhìn anh họ mình, nhưng lại không có biện pháp đối mặt với khuôn mặt hiện giờ của anh họ, cuối cùng rối loạn thần kinh ngẩng lên trời nói: "Ông có nhân tính hay không chứ, lại bắt một học sinh cấp ba làm chuyện như vậy."

Cậu ta đã không có cách nào đối mặt với thế giới này nữa rồi.

"Oa, cậu là học sinh cấp ba à?" Thẩm Hi ngạc nhiên hỏi.

Thiếu niên gật đầu đáp: "Đúng vậy."

"Lớp mười hai đã “bắn” được rồi sao?" Thẩm Hi lại cẩn thận hỏi.

Lớp mười hai làm sao lại không thể “bắn” chứ! Thiếu niên giận đến cắn răng nghiến lợi, không còn nghi ngờ gì nữa, rốt cuộc đã khẳng định chắc chắn: Cái người mang dáng dấp của anh họ này thật sự không phải là anh họ của mình.

Thẩm Hi cứ tưởng cậu ta tức giận với Hà Chi Châu, thấy cậu ta không nói lời nào, thì an ủi mấy câu: "Anh họ của cậu không được tử tế cho lắm, nhưng mà... Làm cũng đã làm rồi, xem như đang giải tỏa stress thôi, có đúng không?"

Thiếu niên tức giận quay đầu hỏi: "Anh rốt cuộc là ai?"

Thẩm Hi chỉ vào Hà Chi Châu đáp: "Tôi vốn là anh ta, bây giờ là anh họ của cậu, mau gọi anh cho tôi nghe thử một chút."

A a a a a! Thiếu niên quay đưa mắt nhìn hai người ở trước mặt, lần nữa lại thấy bấn loạn rồi, nói với Hà Chi Châu: "Vậy hai người định làm thế nào, cũng không thể để như vậy mãi được?"

Hà Chi Châu vỗ vào vai của em họ trả lời: "Chuyện này em đừng quan tâm làm gì, có quan tâm cũng vô dụng, trở về chuẩn bị cho kỳ thi đi."

Vắt chanh xong thì bỏ vỏ, thiếu niên tỏ ra vô cùng khó chịu, thậm chí ngay cả tên cũng không được giới thiệu nữa, vội vàng nói với Thẩm Hi: "Tôi tên là Chung Dục."

"Cái gì Ngọc, Bích Ngọc sao?" Thẩm Hi hỏi lại.

毓: Dục, có nghĩa là dưỡng dục, nuôi nấng. Cũng được đọc là [yù] giống với từ 玉: Ngọc. Ở đây Thẩm Hi đã nghe nhầm thành Ngọc này.

Chung Dục vẫn rất thích cái tên này của mình, nên không thể nào tiếp nhận được việc Thẩm Hi bôi đen nó, đang muốn mở miệng nói cho Thẩm Hi rằng "Chung Dục" có nghĩa là "Đất thiêng sinh ra hiền tài" thì cô đã giành trước: "A, tôi biết rồi, là Dục trong Dục Đình đúng không?" (毓婷: [yù tíng]: thuốc tránh thai)

"Dục Đình cái đầu cô ấy!" Chung Dục gào xong, yên lặng xoay người vẫy một chiếc xe taxi, hiện tại cậu ta chỉ muốn về nhà bảo ông ngoại đổi lại tên cho mình...

Thẩm Hi nhìn theo bóng lưng buồn bực của Chung Dục rời đi, còn vẫy tay nói: "Cố gắng lên, Chung Dục." Nói xong, toét miệng ra cười, cô cảm thấy chơi với cậu ấy rất vui.

Hà Chi Châu liếc nhìn Thẩm Hi nói: "Đi thôi."

Thẩm Hi vui vẻ đồng ý, phía trước có trạm ga điện ngầm, nên cô nói với Hà Chi Châu: "Chúng ta bắt xe điện ngầm trở về nhé."

Hà Chi Châu cũng không có ý kiến gì.

Đi hết con đường ngô đồng là đến khu trung tâm náo nhiệt, ở ngã tư đường có xe tới, Hà Chi Châu đi bên trái Thẩm Hi, nếu có người xông thẳng đến thì kéo cô đến bên cạnh mình, động tác rất nhỏ nên Thẩm Hi cũng không nhận thấy có gì kỳ lạ cả.

Nhưng Hà Chi Châu lại nghĩ: Nếu cô và anh quen nhau, những việc mà một người bạn trai có thể làm, anh cũng sẽ không ngần ngại.

"Muốn uống nước không?" Trước mặt cũng có không ít thanh niên đứng xếp hàng, mua đồ uống cho bạn gái. Hà Chi Châu liếc thấy trán của Thẩm Hi mồ hôi lấm tấm, dừng lại hỏi cô như vậy.

Thẩm Hi cầm tờ rơi trong tay cô bạn vừa phát cho mình, quan sát thấy cách đó không xa có một quán đồ nướng vừa mới khai trương. Cô không muốn uống nước, mà muốn uống bia lạnh, ăn đồ nướng.

Thẩm Hi đưa tờ rơi của quán đồ nướng cho Hà Chi Châu: "Anh xem này, chỉ mất có 66 đồng một người, toàn bộ tự phục vụ, hơn nữa còn có cả bia lạnh nữa."

Hà Chi Châu ghét nhất chính là loại thức ăn nướng đen xì này, nghe thấy thế cũng không thoải mái, chỉ là anh lại nhìn thấy ánh mắt của cô đang sáng lên, miệng mặc dù không đồng ý, nhưng người đã bước về phía quán đồ nướng.

Quá tuyệt!

Thẩm Hi cự kỳ sung sướng, vui vẻ đi tới bế bổng Hà Chi Châu lên, xoay một vòng. Bất ngờ không kịp đề phòng nên máu của ai đó vọt thẳng lên não, thật hận không thể bóp chết cô.


Quán đồ nướng hôm nay mới khai trương nên rất đông, bên trong đã không còn chỗ ngồi nào tốt cả, chỉ còn lại hai chỗ ngồi ở hành lang thôi. Thẩm Hi bước một bước dài tiến lên, sau đó thân thiết kéo ghế ra cho Hà Chi Châu.

Hà Chi Châu miễn cưỡng ngồi xuống, một lát sau đóng vai nam chính, hỏi Thẩm Hi: "Cô muốn ăn cái gì, để tôi đi lấy."

Thẩm Hi nào cần Hà Chi Châu đi lấy cho mình chứ, quay người chạy tới khu vực để đồ ăn, năm phút sau, một mình bê hai đĩa đồ nướng to vật vã trở lại.

Thẩm Hi là một cao thủ trong lĩnh vực này, cô đặt nguyên liệu lên vỉ nướng rồi quay sang nói với Hà Chi Châu: "Đây là kiểu nướng hình thoi mà tôi phát minh ra, cực kỳ ngon đấy."

A, Hà Chi Châu cũng tham gia giúp cô một tay.

Thẩm Hi cúi đầu tác nghiệp: Có da, có thịt, tẩm thêm gia vị, dầu hào, đường, tương hải sản, ngũ vị hương, tỏi giã nhỏ, rượu... bản thân đã xong, lại căn cứ vào khẩu vị thanh đạm của Hà Chi Châu mà điều chế một phần khác.

Bên cạnh có một người tham ăn, dần dần Hà Chi Châu cũng chầm chậm tan ra hòa nhập vào trong không khí đầy khói dầu này.

Thẩm Hi cầm một ít tim gà, cô lấy que xiên chúng thành một hàng, thức ăn ngon ở trước mặt, tâm tình lại không phải lo lắng nữa, lơ đãng ngâm nga một bài hát thiếu nhi tiểu Hổ mà hồi bé vẫn hay hát. Cô vừa xiên, vừa khẽ ngâm: "Ào ào ào ào... Ào ào ào ào vù vù vù... Tao xâu trái tim của mày thành một chuỗi..."

Từng chuỗi, rồi nướng...

Hà Chi Châu thả que nướng trong tay xuống, nhất thời mất đi khẩu vị, khi thấy trong tay Thẩm Hi là một chuỗi tim gà, bắt đầu thấy buồn nôn.

"Đợi lát nữa sẽ nướng cái này cho anh." Thẩm Hi nói.

"Không cần đâu, cô nướng cho mình đi." Hà Chi Châu uống một hớp nước trái cây, đang muốn đứng lên đi vệ sinh, thì sau lưng truyền đến tiếng gọi thân thiết: "Thẩm mỹ nhân!"

Thẩm Hi và Hà Chi Châu rối rít xoay người.

Chỉ thấy Hầu Tử, Tráng Hán và Lâm Dục Đường đang đứng cách bọn họ năm thước, Hầu Tử cười cười nói kháy: "Lão Đại, cậu cũng ở đây à?"

Thẩm Hi có chút không vui đáp: "Ở đây thì có gì lạ, tôi không ở đây mới là lạ đấy?"

Được rồi, Hầu Tử lại nhìn sang Lâm Dục Đường, xong lại đẩy Tráng Hán ra làm bia đỡ đạn, hy vọng có thể ngăn chặn chiến tranh bùng nổ. Kết quả là Lâm Dục Đường căn bản không cần Tráng Hán ngăn cản, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái, trực tiếp xoay người rời khỏi đó.

“Này, lão Tam..." Tráng Hán quay đầu lại thấy Lâm Dục Đường bỏ đi, lão Đại và lão Tam đều là bạn cùng phòng của anh, đúng là làm khó nhau mà. Anh vốn nghiêng về lão Tam, ghét nhất loại con trai đi đào góc tường nhà người khác, nhưng có lúc nhìn dáng vẻ manh nha đào xới của lão Đại, anh lại không nhẫn tâm trách cứ được.

Quả nhiên mềm dẻo cũng có cái hay của nó! Ngay cả việc đào tường cũng sẽ trở nên có duyên hơn, chẳng lẽ đây là một trong những sách lược của lão Đại?

Hầu Tử cũng rất đồng cảm với những suy nghĩ kia của Tráng Hán, ý tưởng lớn gặp nhau, cuối cùng than thở: "Lão Đại, chúng tôi ăn xong rồi nên về trước đây, cậu và Thẩm mỹ nhân chú ý an toàn, lão Tam bên kia đã có chúng tôi rồi, hai người cứ vui vẻ mà ăn!" Khi hai người bạn cùng phòng của mình rơi vào thế chân vạc này, Hầu Tử cũng cảm thấy cực kỳ khó xử.

Thẩm Hi cũng không giữ lại, phất tay nói: "Các cậu cũng nhớ chú ý an toàn."

Tiếp đó, mặc dù Thẩm Hi vẫn ăn rất vui vẻ, nhưng tâm tình của cô vẫn bị Lâm Dục Đường ảnh hưởng, uống hai cốc bia lớn, gương mặt cũng hồng lên, quay sang nói với Hà Chi Châu: “Thật ra thì tôi vẫn còn có một tật xấu, anh có biết là gì không?”

Hà Chi Châu tỉnh táo nhìn Thẩm Hi đáp: “Tật xấu quá nhiều, không đoán được.”

Thẩm Hi hít sâu một hơi, gục xuống bàn ỉu xìu, giống như con cún bị mắc mưa vậy.

Hà Chi Châu cầm que xiên chọc chọc vào tay Thẩm Hi, nhàn nhạt hỏi: “Tật xấu gì?”

Thẩm Hi hơi ngẩng đầu lên, nhưng vẫn không nói lời nào. Hà Chi Châu thường thấy Thẩm Hi luôn hoạt bát nói nhiều, cô như vậy làm anh thấy không được tự nhiên. Rồi anh cầm lấy một que tôm nướng mà Thẩm Hi thích nhất, bắt đầu trầm mặc ngồi nướng.

Một lát sau, ngửi thấy mùi thơm, Thẩm Hi rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện: “Anh Hà, có phải con trai luôn thích những cô gái trí thức hay không?”

Hà Chi Châu lật qua lật lại vỉ tôm nướng rồi đáp: “Không, còn nhìn mặt nữa.”

Thẩm Hi coi như đã lấy được thỏa mãn, hài lòng nói: “Cám ơn anh, anh Hà.”

“…” Hà Chi Châu chưa từng gặp qua cô gái nào lại tự luyến như vậy, anh mang tôm đã nướng chín cho vào bát của Thẩm Hi: “Ăn nhanh đi, ăn xong tôi đưa cô về trường.”

Lúc Thẩm Hi ăn xong, Hà Chi Châu thuận tay đưa cho cô một tờ khăn ướt, trông cô chẳng khác gì đại gia vừa ngồi lau miệng vừa nhìn Hà Chi Châu đi thanh toán… Một màn này, toàn bộ đều rơi vào mắt của chàng trai đang xách túi cho bạn gái cách đó không xa, anh ta không khỏi chua cay thở dài nghĩ thầm: “Bạn gái như thế mới chính là bạn gái chứ!”

Buổi tối, Thẩm Hi trở về phòng 921, lại không thấy Lâm Dục Đường đâu.

Thấy Hầu Tử đang ngồi đánh dấu trên lịch, Thẩm Hi hỏi: “Lâm Dục Đường đi đâu rồi?”

“Cậu ấy có một người bạn đến chơi, nên đến quán bar ăn mừng rồi.”

Thẩm Hi bê chậu quần áo bẩn đến phòng giặt quần áo, vòi nước chảy ra ào ào, bắn tung tóe ướt cả áo sơ mi của cô. Đối với chuyện này, nói trong lòng cô không có khổ sở gì thì chỉ là giả mà thôi.

Trước kia Lâm Dục Đường chưa bao giờ thích náo nhiệt, anh rất ghét những buổi xã giao không có ý nghĩa này.

Chỉ là mọi người rồi sẽ thay đổi, có thể tốt hoặc xấu hơn, ngày càng thành thục hoặc sáng suốt.

Thẩm Hi nhớ lại một người chị họ của mình cũng ra nước ngoài sinh sống, chỉ bởi vì thất tình. Nguyên nhân là mấy năm trước, chị ấy đã chia tay với người bạn trai mười năm của mình. Hai người là mối tình đầu của nhau, lên trung học đã bắt đầu yêu, gặp nhau quá sớm, yêu cũng quá sớm. Lúc nói yêu thương thì những người khác vẫn còn đang ngu ngơ chưa biết yêu là gì, sau mười năm chia chia hợp hợp, tâm cũng mệt mỏi, cuối cùng bèn dứt khoát chia tay.

Tết vừa rồi, chị họ trở về nước, Ex boyfriend cũng đã có bạn gái mới. Chị ấy ôm lấy cô khóc ròng, nói rằng không cam tâm, thật không cam lòng.

“Bản thân chị lúc không hiểu chuyện nhất, không hiểu rõ tình yêu là gì đã yêu anh ấy, yêu một lần kéo dài tận mười năm. Chị ở cạnh anh ấy mười năm, từ ngây ngô trở nên thành thục, ưu tú. Mười năm chia chia hợp hợp, anh ấy rốt cuộc cũng hiểu được việc chăm sóc một cô gái là như thế nào, hiểu được thế nào là lãng mạn mà chăm lo cho nhau. Vậy mà rốt cuộc sau khi trở thành cây đại thụ, lại bị một người cô gái khác tới ngồi mát ăn bát vàng rồi.”

Hi Hi, chị không hy vọng em sẽ giống chị đâu.”

……….

Thẩm Hi chà tất bẩn trên bàn giặt, tâm tình vô cùng khổ sở.

Giữa trưa ngày hôm sau, Lâm Dục Đường mới trở về, vừa về thì ngồi phịch lên trên giường.

Thẩm Hi cũng vừa ăm cơm trưa đi lên, trong phòng chỉ có cô và Lâm Dục Đường. Cô nhìn thấy anh nằm ở trên giường, đi tới sờ sờ trên trán của anh, thử xem xem có sốt hay không.

Lâm Dục Đường vẫn không biết gì, ngủ say như chết.

Bên ngoài mây đen giăng đầy trời, sấm chớp nổ đùng đoàng báo hiệu chuẩn bị mưa, cô vội vã đến sân phơi thu quần áo. Mới thu được một nửa thì nghe thấy bên ngoài truyền đến hai tiếng gõ cửa.

Cô vốn muốn đi vào mở cửa, nhưng nghĩ rằng cửa không đóng, chỉ ngẩng đầu lên xem ai đi vào thôi.

Sau đó cô thấy Lăng Triều Tịch.

Ban công cách ký túc xá một cánh cửa cùng với một cái rèm mỏng, Lăng Triều Tịch không thấy được bên ngoài, nhưng cô lại nhìn thấy bên trong rõ mồn một. Mà lúc này, Lâm Dục Đường cũng đã tỉnh, hình như đang vô cùng kinh ngạc khi thấy Lăng Triều Tịch xuất hiện ở đây.

Lăng Triều Tịch cũng đứng trước giường của Lâm Dục Đường, nở nụ cười nhàn nhạt, có chút tự giễu cũng có chút nghiêm túc, nói: “Ngày hôm qua Đại Đinh gọi điện thoại nói cậu không vui, không hiểu sao mình lại kích động chạy đi mua vé xe lửa tới đây, toàn bộ hành trình đều không hề được ngồi một lần. Lâm Dục Đường, mình biết cậu nhất định sẽ cảm thấy rất đột ngột, nhưng mình vẫn muốn ghé thăm cậu, xem cậu có vấn đề gì hay không…”


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 01.11.2014, 08:16, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.11.2014, 08:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [25/65] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 26

Editor: BAT

Bên ngoài, sắc trời càng ngày càng tối, từng mảng từng mảng mây đen bao trùm cả phía chân trời, ùn ùn kéo theo cả những cơn gió lạnh. Cuồng phong cuốn lấy lá cây nhãn lồng trong sân trường lên cao, còn những bông hoa nhãn màu trắng lại rụng đầy xuống đất.

Một lát sau, nước mưa rầm rầm đổ xuống nhanh như vừa kéo rèm vậy, chúng liên kết với nhau thành một cái lưới khổng lồ, vây Thẩm Hi ở bên ngoài ban công tách biệt hẳn với bên trong. Trong tay cô đang cầm toàn bộ quần áo của cả phòng, bên trên cùng chính là áo sơ mi trắng của Lâm Dục Đường. Người này cho dù là giặt quần áo hay rửa bát, đều nghiêm túc giống như làm thí nghiệm vậy, áo sơ mi trong tay cô cũng thế, được giặt rất sạch sẽ lại không lưu lại tí mùi xà phòng nào.

Thẩm Hi lại nhớ đến, có một lần khi Lâm Dục Đường học lớp mười một, toàn trường tổ chức đi xem phim, cô vừa từ lớp múa của cô Khương về, thì theo anh và các bạn học cùng lớp đi đến đó.

Lúc đó cô mặc đồng phục cấp hai nên khi hòa lẫn trong đám học sinh cấp ba lập tức trở nên nổi bật hẳn. Có người đến hỏi Lâm Dục Đường cô là ai, anh lại ỷ vào chiều cao của mình mà ấn đầu cô xuống nói: "Nhóc nhà tôi."

Nhóc nhà tôi, nghe thật êm tai. Nhưng rốt cuộc tất cả mọi người lại đều cho rằng cô là em gái của Lâm Dục Đường. Lúc ấy cô vẫn không hiểu, mình và Lâm Dục Đường xứng đôi như vậy, sao bọn họ lại không nhìn ra chứ! ?

Sau này cô mới biết, tại sao lại như vậy, đó là bởi vì ở trong mắt bọn họ, còn có người xứng đôi với anh hơn, đó chính là Lăng Triều Tịch.

Lâm Dục Đường là lớp trưởng, Lăng Triều Tịch lại là lớp phó kỷ luật, bọn họ mới chính là cặp đôi mà mọi người công nhận, ông trời tác hợp.

Sau khi xem phim xong đã là gần tối, Lăng Triều Tịch ở rạp chiếu bóng mua ba cây kem, mà cô ấy và Lâm Dục Đường chọn cùng một vị. Cô ăn được một nửa, liền mè nheo muốn ăn cái của anh, nhưng anh cũng không hề do dự đưa cho cô.

Lăng Triều Tịch cười nói: "Lâm Dục Đường, cậu với em gái thân thiết nhỉ."

Lúc ấy Lâm Dục Đường chỉ cười cười rồi đáp lại: "Không có biện pháp, dưỡng thành thói quen xấu rồi."

Mà cô khi nghe anh trả lời mập mờ như vậy trong lòng cực kỳ không vui, ăn được một nửa cây lem của Lâm Dục Đường rồi chậm rãi nói với Lăng Triều Tịch: "Tôi chính xác là bạn gái của Đường Đường."

Sau đó, Lăng Triều Tịch không thể nào tiếp tục nhiệt tình nổi nữa rồi.

Về sau, Lăng Triều Tịch lại cười hỏi cô: "Hi Hi, có phải cô hiểu lầm gì hay không, tôi và Lâm Dục Đường chỉ là bạn bè thôi."

Chỉ là bạn bè thôi sao?

Thời gian rất lâu sau, cô vẫn rất tin tưởng vào lời nói của Lăng Triều Tịch, thậm chí còn nghĩ bản thân mình nhỏ mọn, không thể thoải mái mỗi khi nhìn thấy quan hệ "Bạn tốt" quang minh chính đại của Lâm Dục Đường và Lăng Triều Tịch.

Cho đến năm ngoái, vào sinh nhật của Lâm Dục Đường, đó là một buổi tối mùa đông tuyết bay đầy trời, sau khi tiệc sinh nhật kết thúc, Lâm Dục Đường nhận được một cuộc điện thoại, anh nói với cô: "Anh đi ra ngoài một lát, có người bạn cùng lớp cấp ba tới đây tặng quà sinh nhật."

Lâm Dục Đường đi ra ngoài, thật lâu sau cũng không thấy trở lại, cô xuống lầu tìm anh, lập tức nhìn thấy anh và Lăng Triều Tịch đứng cạnh nhau, trên người của Lăng Triều Tịch còn khoác áo khoác của anh nữa.

Tuyết vẫn không ngừng rơi, hai bọn họ đứng dưới ngọn đèn theo kiểu Châu Âu trông thật hài hòa. Đột nhiên, Lăng Triều Tịch ngồi xổm xuống nắm một nắm tuyết ném lên người Lâm Dục Đường, mà anh thì lại dịu dàng đứng đó gạt đi những bông tuyết bắn trên người, rồi cô ta ngẩng đầu nói: "Sinh nhật vui vẻ, lớp trưởng đại nhân."

Nhà của Lăng Triều Tịch ở huyện, cô ấy cố ý bắt hai chuyến xe để tới đây, hứng chịu bão tuyết ban đêm, chỉ vì đưa một cái khăn quàng cổ tự tay mình đan cho Lâm Dục Đường. Trái tim đều làm bằng máu thịt, tuy Lâm Dục Đường chưa bao giờ thích quấn khăn quàng cổ, nhưng khi Lăng Triều Tịch đưa cho anh cái khăn kia, anh vẫn vui vẻ nhận lấy.

Nếu như một người vẫn đứng ở một vị trí nào đó dịu dàng chăm chú dõi theo bạn... Khi bạn lạnh sẽ mang tới ấm áp, lúc nóng sẽ đưa cho bạn cây quạt, khổ sở lại tìm mọi cách an ủi, khi bạn thất vọng buồn bực không vui thì lại biến thành nguồn sáng dẫn đường... Một người yêu bạn như vậy, bạn không cần sao?

Cho dù là một tảng đá đi chăng nữa, cũng có khả năng bị nóng lên, không phải sao?

Lăng Triều Tịch vừa nói xong, cả ký túc xá liền ngập trong bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ.

Lâm Dục Đường từ trên giường ngồi dậy, lời nói vừa rồi của Lăng Triều Tịch khiến cho đại não đầy những dấu chấm hỏi. Đâu có đâu, sau đó từ trên trán rơi xuống một cái khăn bông vẫn còn ướt...

Khăn bông ướt gấp thành hình chữ nhật, lại dính vào trán của anh.

Mẹ nó, ai làm chứ?

Lâm Dục Đường liếc nhìn cái khăn lông kia, màu vàng nhạt này không phải của Hà Chi Châu sao. Cho nên cái khăn này là do Hà Chi Châu đắp lên cho anh hay sao?

Lâm Dục Đường lập tức phân tâm, trong lòng dâng lên cảm giác khó hiểu, trầm ngâm tự hỏi. Anh nhìn Lăng Triều Tịch, cảm thấy mình phải suy nghĩ một chút để trả lời về những gì mà cô vừa nói, nhưng sao đại não lại không thể khống chế được mà nghĩ tới chiếc khăn của Hà Chi Châu.....

Lăng Triều Tịch thấy Lâm Dục đường không nói lời nào, mặt mày tươi rói nói: "Quả nhiên là bệnh không nhẹ, cả người cũng đờ đẫn ra. Lớp trưởng, nếu như đầu óc còn chưa bị hỏng, có thể rót cho mình ly nước không?"

"Được." Lâm Đục Đường xỏ vào đôi dép màu xanh dương tính tìm một cái ly, nhưng lại phát hiện ra chẳng còn cái nào. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi xoay người nói với Lăng Triều Tịch: "Cậu ăn chưa?"

Lăng Triều Tịch liền lắc đầu không đáp.

Lâm Dục Đường lại nói: "Ra ngoài ăn thôi, bên ngoài cũng có nhiều đồ uống hơn."

Lăng Triều Tịch thông minh mở to hai mắt, trực tiếp nói thẳng: "Lâm Dục Đường, mình không ngại dùng cốc của cậu đâu."

Lâm Dục Đường đứng bên cạnh máy đun nước, nhất thời không đáp lại. Một lát sau anh nói: "Đợi một lát, để tôi đi tắm nữa."

Thẩm Hi tựa vào cửa ở ban công, từng giọt nước mưa nặng nề rơi xuống đất, bên tai cô tất cả đều là tiếng mưa, ào ào rầm rầm cực kỳ huyên náo. Ban công ngập trong nước, đã rất lâu rồi không mưa, đột nhiên lại mưa như trút nước, giống như muốn rửa toàn bộ thế giới này cho thật sạch vậy.

Đồng thời, ở bên trong, Lăng Triều Tịch tiến hai bước, lại gần Lâm Dục Đường, ngẩng đầu hỏi: "Tâm tình của cậu không tốt là bởi vì Thẩm Hi sao?"

Lâm Dục Đường cầm cái ly, cúi đầu đáp: "Đây là chuyện của tôi."

"Nhưng đó cũng là chuyện của mình." Lăng Triều Tịch liền nói.

Lâm Dục Đường rủ mắt xuống không nói gì.

Lăng Triều Tịch lại cười tự giễu, sau đó nhìn chăm chú vào Lâm Dục Đường, vô cùng nghiêm túc nói: "Bởi vì mình không muốn người con trai mà mình thích bị một người con gái khác giẫm ở dưới chân mà chà đạp."

Chà đạp...

Lâm Dục Đường nhìn sang Lăng Triều Tịch, trong mắt không chỉ có kinh ngạc. Anh liền gọi cả họ tên của Lăng Triều Tịch ra. Vừa giống như muốn ngăn cô ta nói tiếp, nhưng lại vừa như đang khích lệ cô ta tiếp tục vậy.

Lăng Triều Tịch lại nói tiếp: "Lại nói, hai chúng ta cũng rất hợp nhau, lúc đi học tất cả mọi người đều nói chúng ta là một đôi, nếu chúng ta không ở chung một chỗ, thì mình nghĩ chỉ là do thiếu một chút duyên phận mà thôi. Sau đó mình lại cảm thấy chỉ được làm bạn bè thôi cũng đã tốt vô cùng rồi, không yêu nhau cả đời, nhưng lại có thể làm bạn bè cả đời..."

"Đến tuần trước mình cũng vẫn cho là như vậy..... Nhưng kết quả là khi mình đã bằng lòng với thực tại, thì lại nghe được cậu bởi vì tâm tình không tốt mà đi uống rượu, trong lòng mình cảm thấy cực kỳ buồn, ngay sau đó mua vé xe lửa tới đây."

"Lâm Dục Đường, mình thích cậu nhiều hơn mình vẫn tưởng... Cậu nói đi, bây giờ mình phải làm sao mới tốt đây?"

Bây giờ làm sao mới tốt?

Bây giờ làm sao mới tốt?

Bây giờ làm sao mới tốt?

Thật là quá cảm động! Thẩm Hi ngước mắt nhìn mây đen vẫn đang cuồn cuộn phía chân trời, rất muốn thay mặt Lâm Dục Đường nói đồng ý. Đột nhiên, cô lại ngộ ra nguyên nhân tại sao mình lại ghét Lăng Triều Tịch nhiều năm như thế.

Rõ ràng là trong lòng thích muốn chết, nhưng lại cứng rắn nói chỉ đơn thuần làm bạn bè; Rõ ràng luôn mang theo mục đích, mà bản thân lại giả vờ vân đạm phong khinh không quan tâm; Rõ ràng là tính toán sử dụng một trong 36 kế, nhưng lại vẫn mở miệng thốt nên ——"Mình phải làm như thế nào?"

Thẩm Hi nghe vậy đã thấy buồn nôn. Cô nghĩ, coi như cô và Lâm Dục Đường không ở cùng một chỗ đi chăng nữa thì cô cũng không thể để cho Lăng Triều Tịch được như ý; Coi như Lâm Dục Đường u mê không rõ ràng, cũng không thể đứng cạnh Lăng Triều Tịch được.

Thẩm Hi hít thật sâu, đẩy cửa ban công, đi vào một cách tức giận, nhất thời làm cho mưa to gió lớn lập tức theo vào bên trong, rèm cửa sổ màu vàng nhạt cũng bị thổi bay.

Thẩm Hi khí thế như rồng, mặt lạnh lùng đi vào bên trong. Cô cười lạnh nói: "Bạn Lăng à, có phải bạn đang muốn nói, hiện tại mình đang mắc bệnh thật nghiêm trọng, nên phải có phương thuốc Lâm Dục Đường chữa trị!"

Cái khỉ gì thế này! Lâm Dục Đường quay đầu lại, thấy hơi bối rối. Tại sao người này lại đột nhiên xông tới đây?

Lăng Triều Tịch sợ đến choáng váng, lắp bắp nói: "Hà Hà Hà... Chi Châu..."

Thẩm Hi vứt toàn bộ quần áo xuống giường của Lâm Dục Đường, sau đó đi đến chỗ của mình ngồi xuống, trên mặt đầy vẻ khinh thường, nhưng vẫn còn đang rất tức giận, dùng sức vỗ hai cái lên mặt bàn.

Lăng Triều Tịch có chút thẹn quá thành giận nói: "...Cậu ở đây nghe lén?"

"Tôi nghe lén?" Thẩm Hi chỉ vào cửa phòng 921, không khách khí hỏi ngược lại Lăng Triều Tịch: "Ngược lại, tôi thật rất muốn hỏi cô, từ lúc nào thì nữ sinh lại có thể vào ký túc xá nam? Hơn nữa lại còn là nữ sinh ở bên ngoài nữa chứ!"

Lăng Triều Tịch thật sự chưa gặp qua người con trai nào miệng lưỡi lại độc địa như vậy, mặt lập tức đỏ lên. Cô ta liền ngẩng đầu lên nói với Lâm Dục Đường, giọng nói vừa mang theo uất ức cộng thêm vài phần tức giận: "Lâm Dục Đường, mình xuống dưới lầu chờ cậu."

Lâm Dục Đường đưa mắt nhìn người nào đó không biết đứng ở trên lập trường gì mà lại vỗ bàn bôm bốp như thế, gật đầu đáp: "Cậu cứ xuống trước đi."

Lăng Triều Tịch vừa đi khỏi, Thẩm Hi lại trở nên trầm mặc, khoanh tay ngồi ở bên bàn học không nói tiếng nào.

"Thật ra thì tôi..." Lâm Dục Đường muốn giải thích đôi câu, nhưng vừa mở miệng, trong lòng liền tự mắng bản thân thật điên khùng. Anh cần cái rắm gì mà phải giải thích với Hà Chi Châu chứ! Nghĩ thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt mờ mịt của cậu ta, anh lại đổi cách hỏi, hóa giải nội tâm lúng túng: "Cậu mới vừa thu quần áo sao?"

Kết quả không mở miệng còn đỡ, nhưng vừa mở miệng, thì lại càng khơi dậy thêm sự phẫn nộ trong nội tâm của Thẩm Hi, tiện tay cầm túi bút ở trên bàn ném váo người của Lâm Dục Đường.

"Lâm Dục Đường, khốn kiếp!"

Lâm Dục Đường nhanh tay chụp lấy túi bút, hai mắt mở to, cả người đều lâm vào trạng thái ngẩn ngơ.

Thẩm Hi quay đầu, tức giận nhìn anh, hốc mắt cũng đỏ lên. Trong lòng rất tức giận nhưng lại không thể làm gì, mặc kệ cô có xem thường Lăng Triều Tịch như thế nào, nhưng trong mắt của anh cô ta vẫn là cô gái mạnh mẽ đáng yêu…

Lâm Dục Đường lo lắng đề phòng, sau đó lại bắt đầu thấp thỏm không yên: "Hà Chi Châu, cậu đừng khóc."

"Ai khóc!" Thẩm Hi hít hít mũi, rồi quyết định, muốn nói với Lâm Dục Đường tất cả, mặc kệ là anh có tin hay không. Cô đứng thẳng người, nghiêm túc nhìn anh nói: "Lâm Dục Đường, tôi có lời muốn nói....."

Nói cái gì? Hà Chi Châu muốn nói chuyện gì với anh chứ! Lâm Dục Đường mở to mắt, nội tâm tràn đầy dự cảm chẳng lành, lại nhớ tới câu chuyện ngày hôm trước Hầu Tử và Tráng Hán vô ý đùa giỡn với mình: "Lão Tam, cậu nói xem có phải bởi vì lão Đại yêu cậu, mới cố ý đoạt Thẩm mỹ nhân hay không?"

Thật chẳng lẽ là thật.....

Cái quái gì thế này!

Anh có thể xui xẻo như vậy hay sao!

Lâm Dục Đường vội vã xoay người, sập cửa chạy trốn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babu4822, Bach thao, chinguyen1982, fullluvrain, Gấu bụng bự, Le Thanh, Myhanh9868, Nguyễn Thu Thủy, Phuocrau, thanhthanhthuy, Thu huongcb, tiểu na na, xiukonkon và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.