Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện

 
Có bài mới 29.10.2014, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13 mới có H lựn Uy Uy à :v


✪Chương 6✪:

Từ sau khi Bách Nghiêu Tân hủy hôn, ông Đường liền lo lắng rằng với lòng tự trọng mạnh, đòi hỏi mọi chuyện thật hoàn mỹ của cháu ngoại thì anh sẽ không chịu nổi sự đả kích này.

Hủy hôn đã một năm nay, anh không quen thêm ai, thậm chí kể cả scandal tình ái cũng không có, hoàn toàn sống cuộc sống cấm dục. Rõ ràng có một đống phụ nữ tiếp cận anh nhưng chưa từng có đóa hoa đào nào nở cả.

Đang lúc Judy định lén lút gọi điện báo tin tốt cho Chủ tịch thì Nhậm Quả Quả đã nở nụ cười, nói: "Chào dì, con là bảo mẫu của Tiểu Bối Bối."

Bảo mẫu? Judy sửng sốt. Cô bé trước mặt chính là học muội mà An tiểu thư đã giới thiệu hôm qua? Aiz! Thì ra chỉ là bảo mẫu...diễn❁đàn❁lê❁quý❁đôn.Judy không khỏi thất vọng. Nhưng ngay sau đó bà lại nhíu mày nhìn Nhậm Quả Quả. Thoạt nhìn học muội của An tiểu thư quá trẻ! Đã đủ mười tám chưa nhỉ? Có bao giờ CEO đồng ý thuê lao động trẻ em đâu?

Ngay lập tức, bà nhìn Bách Nghiêu Tân bằng ánh mắt không đồng ý.

Sao Bách Nghiêu Tân không nhìn ra suy nghĩ của Judy cơ chứ. Nếu là người khác, chắc chắn anh đã không thèm quan tâm nhưng bà không phải người khác. Bà không chỉ là thư ký tài giỏi mà còn là trưởng bối đã nhìn anh lớn lên nên anh không mở miệng không được.

"Cô ấy hai mươi mốt tuổi rồi."

"Hai mươi mốt? Không phải còn đang đi học sao?" Nhìn cô bé thật trẻ. Judy không kìm lòng được mà nhìn cô bé bằng ánh mắt đồng tình. Cô bé này có thể chịu được tính tình của Bách Nghiêu Tân à?

Tuy Nhậm Quả Quả thấy ánh mắt Judy nhìn mình rất kỳ quái nhưng vẫn trả lời rất lễ phép: "Vâng. Con đang học năm thứ tư đại học."

"Cô bé, dạo này con phải vất vả rồi." Judy nói lời sâu xa, vỗ vỗ lên tay Nhậm Quả Quả.

Ặc...Ý là sao? Nhận Quả Quả chẳng hiểu ra sao cả.

Cô không hiểu nhưng Bách Nghiêu Tân hiểu. Anh lạnh lùng liếc Judy một cái: "Tiểu thư Bernard, hành trình hôm nay của tôi bà đã sửa lại ổn thỏa chưa?" Anh vừa lãng phí thêm năm phút rồi.

"Rồi ạ." Judy không chút lo lắng, mỉm cười ung dung: "Ngoài ra đã pha trà cho ngài để trên bàn, hôm nay là trà ô long Đống Đính." Bách Nghiêu Tân không uống cà phê mà chỉ thích uống trà. Hơn nữa anh rất chú trọng, lá trà không chỉ tốt, nước và độ ấm cũng phải thích hợp, không thể để mùi trà tản đi hết. Bởi vì yêu cầu thực sự quá nhiều nên việc pha trà này luôn do bà phụ trách.

"Tôi chưa ăn sáng, chuẩn bị giúp tôi một phần." Bách Nghiêu Tân vừa nói vừa vào văn phòng.

"Vâng." Judy đi theo sau, rốt cuộc hiểu được vì sao hôm nay tâm trạng Bách Nghiêu Tân lại kém như vậy.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Không ăn sáng lại tới công ty muộn, một ngày bị hai việc gây mất thời gian thế này, khó trách tâm trạng anh không tốt.

"Còn có," Bách Nghiêu Tân dừng một chút, vừa bước vào văn phòng liền dừng lại, xoay người nhìn về phía Nhậm Quả Quả còn đang đứng trước cửa thang máy, nhíu chặt mày, "Nhậm tiểu thư, cô đứng đó làm gì?"

"Ặc...Tôi có thể vào trong à?" Chẳng phải bọn họ đang bàn việc à? Cô cũng không phải người của công ty anh, để cô nghe có được không?

"Công ty tôi không thiếu người trông coi thang máy." Bách Nghiêu Tân nói lạnh nhạt. Anh đã tới công ty muộn chứng tỏ hành trình sau này đều phải thay đổi, bảo mẫu này còn định tiếp tục lãng phí thời gian của anh à?

Nhậm Quả Quả ngẩn người, ặc...Anh là đang mỉa mai cô ư?

Thấy cô vẫn còn ngơ ngác đứng đó, anh bực mình, "Nhậm Quả Quả, đừng lãng phí thời gian của tôi. Vào đây."

"Vâng ạ." Nghe ra sự không vui của anh, cô không dám chần chừ nữa, ôm Tiểu Bối Bối bước nhanh vào văn phòng.

"Đến sô pha bên kia ngồi. Hôm nay cô ở đây, chăm sóc Tiểu Bối Bối cho tốt, không có việc gì thì đừng lên tiếng." Bách Nghiêu Tân trực tiếp ra lệnh.

"Vâng ạ." Nhậm Quả Quả lặng lẽ ngồi vào sô pha phía bên trái. Tiểu Bối Bối đang ngủ rất ngon trong lòng cô.

Bách Nghiêu Tân ngồi vào ghế làm việc, "Bernard tiểu thư, báo cáo hành trình hôm nay."

"Vâng. 9h30' hôm nay có buổi họp, thảo luận về..."

Chợt tiếng chuông đột ngột vang lên khiến Judy đang báo cáo bị cắt ngang, mà sắc mặt Bách Nghiêu Tân thì trầm xuống.

Nhậm Quả Quả còn chưa biết xảy ra chuyện gì. Cô đang đặt Tiểu Bối Bối xuống sô pha một cách thật cẩn thận,diễn❋đàn❋lê❋quý❋đôn khép chặt quần áo trên người vì sợ bé lạnh.

Chờ sắp xếp xong cho Tiểu Bối Bối, cô ngẩng đầu thì đối diện với hai luồng ánh mắt. Trong đó ánh mắt của Judy thì tràn đầy thương hại, ặc, sao vậy?

Cô chớp chớp mắt, mặt không hiểu gì nhìn vào đôi đồng tử đen láy của Bách Nghiêu Tân. Khuôn mặt anh tuấn đã lạnh tới mức không thể lạnh hơn.

"Nhậm tiểu thư." Giọng Bách Nghiêu Tân vô cùng bình tĩnh, "Điện thoại của cô kêu."

"Hả?" Lúc này Nhậm Quả Quả mới nghe thấy tiếng chuông điện thoại trong ba lô. Bởi vì cô rất ít khi ra ngoài nên điện thoại với cô chỉ là vật trang trí. Cho nên lúc nó vang lên cô mới không có phản ứng gì.

"Thực xin lỗi, thực xin lỗi..." Nhậm Quả Quả vội vàng xin lỗi, cuống quýt mở ba lô ra, tìm điện thoại. Khi cô cầm được thì tiếng chuông đã ngừng nhưng trên đó có hai cuộc gọi nhỡ, là số trong nhà. Thấy số điện thoại, sắc mặt của cô cũng thay đổi.

"Nhậm tiểu thư, trong phòng làm việc của tôi vui lòng tắt di động của cô đi." Tiếng Bách Nghiêu Tân lại truyền tới.

"Vâng, tôi tắt máy ngay đây." Không cần Bách Nghiêu Tân phải nói, Nhậm Quả Quả cũng định tắt máy giả chết. Nhưng khi cô chuẩn bị tắt đi thì tiếng chuông Spongebob Squarepant vang lên lần nữa. Mà di động vừa vặn ở gần viên cầu nhỏ khiến mày bé nhăn lại, mắt còn chưa mở cái miệng đã quắt lên.

"Oa oa oa." Viên cầu nhỏ dùng tiếng khóc vô cùng vang dội của mình để biểu đạt sự không vừa lòng khi bị đánh thức của mình.

Sau đó, đồng hồ trên tường điểm chín giờ đúng.

Mặt Bách Nghiêu Tân hoàn toàn đen lại.

Nhậm Quả Quả lại là người chậm chạp, khả năng suy xét của cô rất đơn giản, là một đường thẳng. Ý nghĩ của cô cũng đơn giản, là một đường thẳng. Nói dễ nghe một chút là đơn thuần, nói trắng ra là không có não.

Nhưng dù có chậm chạp cách mấy thì cô cũng biết mình đã làm Bách Nghiêu Tân tức giận.

Lúc này, cô đang đứng trước bàn làm việc, hai tay đặt thẳng hai bên người, đầu cúi xuống như cô bé học sinh tiểu học chuẩn bị nghe dạy dỗ.

Tiểu Bối Bối đang khóc lớn đã được Judy ôm ra ngoài. Cuộc họp lúc 9h30 của Bách Nghiêu Tân cũng bị dời lại bởi gì anh quyết định "nói chuyện" thật tốt với bảo mẫu này.

"Nhậm tiểu thư!"

"Thực xin lỗi...!" Cô lập tức cúi đầu xin lỗi, "Tôi thật không cố ý đánh thức Tiểu Bối Bối, quấy rầy anh và tiểu thư Bernard làm việc. Xin hãy tha thứ cho tôi, lần say tôi tuyệt đối không tái phạm nữa."

Bách Nghiêu Tân không nhận lời xin lỗi của cô. Hơn nữa không ngờ cô lại cắt ngang lời anh lần thứ hai!di✦en✤danlequyd☼n✧c☼m Điều này khiến anh vô cùng mất hứng, "Nhậm tiểu thư, sáng sớm nay tôi đã nói rằng khi tôi nói hết thì cô mới có thể mở miệng." Cô lại chạm vào tối kỵ của anh.
Nhậm Quả Quả nhớ ra, "Thực xin lỗi..."

"Đủ rồi, tôi đã nghe đủ lời xin lỗi của cô rồi." Bách Nghiêu Tân không thể chấp nhận lời xin lỗi, hứa sửa sai, "Nhậm tiểu thư, có một số việc không phải xin lỗi là có thể giải quyết."

"Vâng, đúng..." Nhậm Quả Quả vội vàng nuốt lại lời xin lỗi sắp ra khỏi miệng, nhìn Bách Nghiêu Tân bằng ánh mắt sợ hãi.

Bách Nghiêu Tân có cảm giác mình là người xấu trước ánh mắt nhút nhát này.

Nhưng anh sẽ mềm lòng ư? Sao có thể! Hai chữ này không nằm trong nguyên tắc làm việc của anh.

Nhưng...Anh vốn đã giận đến mức định sa thải Nhậm Quả Quả. Cô đã không qua được ngày thử việc đầu tiên, nhưng...thấy dáng vẻ đáng thương của cô, anh quyết định cho cô một cơ hội nữa.

"Tôi cho cô một cơ hội nữa. Nếu còn tái phạm, tôi sẽ trực tiếp đuổi cô đi." Bách Nghiêu Tân cảnh cáo.

Biết không bị đuổi nên mắt cô sáng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kinh hỉ. Cô lập tức nở một nụ cười thật tươi, "Cảm ơn Bách tiên sinh." Cô cúi đầu thật sâu.

Nụ cười của cô thật rực rỡ, sạch sẽ mà đơn thuần, sáng rực chói mắt khiến Bách Nghiêu Tân hơi giật mình. Dường như trong giây phút này cảm xúc tồi tệ của anh đã tan đi rất nhiều.

Hơn nữa anh phát hiện ra khi Nhậm Quả Quả cười thì trên hai má sẽ xuất hiện hai cái lúm rất sâu, mắt thật to hơi cong, khuôn mặt thanh tú vì nụ cười này mà trở nên vô cùng ngọt ngào, tựa như bánh ngọt mới ra lò.

"Bách tiên sinh?" Thấy anh vẫn luôn nhìn mình, cô không khỏi thốt ra đầy nghi ngờ.

"Ừm, khụ." Phát hiện ra mình vậy mà lại ngây dại bởi một nụ cười tươi tắn, anh xấu hổ hoàn hồn, trên khuôn mặt không có chút vết tích nào tựa như chưa từng nhìn cô vậy.

"Tôi sẽ nói nguyên tắc của mình một lần cho cô. Thứ nhất: tôi không thích có người cắt ngang lời mình. Thứ hai: lúc tôi đang làm việc thì phải im lặng, tuyệt đối không cho phép có bất kỳ tiếng động nào. Thứ ba:d♡iễn✲đàn✲l♡ê‿quý✲đ♡ôn. một lời đừng để tôi nhắc tới lần thứ hai. Thứ tư: làm tốt bổn phận công việc của cô, đừng có ý đồ khác." Anh nhấn mạnh điều cuối cùng.

Nhậm Quả Quả không hiểu, "Xin hỏi thế nào gọi là có ý đồ khác?"
Bách Nghiêu Tân tựa lưng vào ghế, hai tay khép lại thành hình kim tự tháp (tức là chạm mười đầu ngón tay vào nhau ý), khẽ nâng cái cằm cương nghị, ánh mắt sau cặp kính rất sắc bén.

"Tôi không quan tâm An Bối Nhã giới thiệu cô làm bảo mẫu là có ý gì. Nhưng tôi không bao giờ nói chuyện yêu đương với nhân viên của mình. Bảo mẫu cũng thế. Cho nên chiêu nước cạnh lâu đài* này vô dụng với tôi. Chỉ cần cô làm tốt công việc của mình, tôi sẽ không đuổi cô đi. Ngược lại, để tôi phát hiện ra tâm tư của cô không đặt lên việc làm bảo mẫu, tôi sẽ đuổi coi đi ngay lập tức, hiểu chưa?"

Nhậm Quả Quả đã hiểu. Cô gật đầu, phản ứng rất bình thản, "Tôi hiểu rồi."

Phản ứng này của cô khiến Bách Nghiêu Tân hơi nhíu mày, muốn nhìn xem có phải mình nghĩ sai rồi không. An Bối Nhã thực sự chỉ đơn giản tìm việc làm giúp học muội mà không phải muốn làm bà mai?

Nhưng ánh mắt của Nhậm Quả Quả không lừa được mắt anh. Anh đã quen với ánh mắt ái mộ của phụ nữ, mà cô thì không biết che giấu. Từ lúc vừa liếc nhìn anh đã thấy thấy ánh mắt này của Nhậm Quả Quả. Đây là một trong những nguyên nhân anh muốn đuổi cô đi. Nếu không thấy cô chăm sóc cháu gái rất quen tay thì anh căn bản sẽ không giữ cô lại.

"Cô hiểu thật à?" Bách Nghiêu Tân không nhịn được mà hỏi. Không có cách nào khác. Trong khoảng thời gian ngắn tiếp xúc, anh thật sự nghi ngờ chỉ số thông minh của cô.

"Ừm." Nhậm Quả Quả gật đầu, nhìn anh bằng ánh mắt sáng ngời phóng khoáng, trong veo không chút tạp chất nhưng lại thấy anh có cảm giác lòng dạ mình thật nhỏ nhen.

"Bách tiên sinh, anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Tiểu Bối Bối tốt, tuyệt đối không định quyến rũ hay trèo lên giường của anh. Nếu anh không tin lời tôi thì lúc ngủ có thể khóa cửa."

"..." Khóa cửa làm gì? Anh là một người đàn ông to lớn, chẳng lẽ lại sợ cô cường bạo mình?

"Với lại tôi cũng không muốn nói chuyện yêu đương với anh."

Hả? Lời này khiến Bách Nghiêu Tân sửng sốt, nhìn Nhậm Quả Quả. Sự nghiêm túc trên mặt cô khiến anh khẳng định cô rất thật lòng.

"Vì sao?" Anh hỏi theo bản năng.

Vì sao? Cô bị hỏi vặn lại cũng sửng sốt. Vì sao...Bởi vì cô chưa từng nghĩ tới! Với lại anh hoàn mỹ như thế...

Ặc, cô không nhịn được mà nghĩ tới sự rắc rối của Bách Nghiêu Tân lúc sáng sớm. Hình như hình tượng hoàn mỹ của anh trong lòng cô đã vỡ ra từng chút.

"Bởi vì...Tôi chỉ muốn sùng bái anh là tốt rồi." Khi Nhậm Quả Quả nói ra những lời chân thành như vậy,di»ễn●đàn●l«ê●quý●đ»ôn. cô bỗng nhớ học tỷ An Bối Nhã từng nói với cô, Quả Quả à, chờ em tiếp cận anh ta rồi, em sẽ biết tên kia căn bản là người khó chịu, tự kỷ cuồng.

Khó chịu, tự kỷ cuồng...Nhậm Quả Quả không nhịn được mà nhìn Bách Nghiêu Tân thật kỹ, nghĩ tới anh cảnh cáo cô đừng có ý đồ tính toán gì với mình, ặc ặc ặc...Cô bỗng cảm thấy hình như hình tượng hoàn mỹ kia vừa lén lút sụp đổ thêm vài miếng.

Bách Nghiêu Tân không phát hiện ra ánh mắt rối rắm của Nhậm Quả Quả. Anh còn đang giật mình vì lời của cô. Hơn nữa, lông mày anh đang nhíu chặt lại với nhau.

Sùng bái...Lại nữa! Không phải từ này dùng cho người chết à?

"Phì ha ha ha...Em nói sùng bái anh ta? Vậy mà em lại dùng hai từ này? A!" An Bối Nhã cười đến mức đau cả bụng.

"Hai chữ này không bình thường ạ?" Nhậm quả Quả sa vào trạng thái hoàn toàn không rõ nguyên do.

Tuy ông của cô đã quy định trẻ con trong nhà nhất định phải học tiếng Trung, phải biết nói biết viết nhưng chữ Trung quá bao la, cô hoàn toàn không hiểu những từ có ý nghĩa sâu xa. Vì vậy lúc cô bị Bách Nghiêu Tân mời ra khỏi văn phòng vẫn không hiểu mình đã nói sai cái gì.

Judy nhìn vẻ mặt chẳng hiểu gì cả của cô, vỗ vỗ vai cô an ủi, thở dài, nói một câu: "Lâu rồi sẽ quen." Cô bé, con còn phải ở chung sớm chiều với người đàn ông Bách Nghiêu Tân khó trị này một thời gian.

Judy vô cùng đồng tình mà nhìn Nhậm Quả Quả, sau đó giao Tiểu Bối Bối đã được dỗ ngủ cho cô, cầm bữa sáng và trà vào văn phòng của Bách Nghiêu Tân.

A, Judy còn tốt bụng mua thêm một phần ăn sáng cho Nhậm Quả Quả.

Sau đó không lâu, Bách Nghiêu Tân ra khỏi văn phòng. Từ vẻ mặt lạnh băng băng của anh, cô biết anh còn đang giận.diⓔn✳đànⓛê✳quý✳đⓞn Mà anh cũng xem nhẹ sự tồn tại của cô, không liếc cô lấy một cái liền đi thẳng vào phòng họp.

Chỉ có Judy là ra hiệu cho cô mang Tiểu Bối Bối vào văn phòng anh, muốn cô đưa cô bé vào trong.

Nhậm Quả Quả ngoan ngoãn mang theo bữa sáng, ôm Tiểu Bối Bối ngồi vào sô pha trong văn phòng, trái lo phải nghĩ, vẫn không hiểu mình chọc Bách Nghiêu Tân ở chỗ nào, đành phải mở máy gọi cho An Bối Nhã.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, mainp, piggy lovly, pé lam0408, yanl12781
     

Có bài mới 31.10.2014, 01:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7:

An Bối Nhã nghe toàn bộ câu chuyện xong thì phá ra cười. Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được sắc mặt Bách Nghiêu Tân khó coi đến thế nào. Nhnwg có một điều khiến cô kinh ngạc nhất là, "Quả Quả, Bách Nghiêu Tân sa thải em rồi hả?"

"Không. Anh ấy chỉ trầm mặt bảo em ra ngoài." Không chỉ là trầm mặt, bọn họ cảm thấy ánh mắt Bách Nghiêu Tân nhìn cô khi đó là như muốm băm cô thành mảnh nhỏ. Nên khi nghe anh bảo cô ra ngoài, cô liền không hề chần chừ mà chạy nhanh ra khỏi văn phòng.

Ái chà, vậy thì thật là kỳ lạ!

An Bối Nhã vuốt cằm, cảm thấy thú vị. Bách Nghiêu Tân không chỉ rắc rối mà còn độc tài chuyên chế, đúng chuẩn chủ nghĩa đại nam nhân. Người phạm vào những điều anh kiêng kỵ chưa bao giờ xuất hiện một lần nữa trước mặt anh. Nghe Nhậm Quả Quả kể lại toàn bộ chuyện ở chỗ Bách Nghiêu Tân xong, cô thấy với tính cách của anh thì cô bé phải sớm bị anh đuổi đi rồi mới đúng.

Nhưng vậy mà Bách Nghiêu Tân lại không làm thế, nghe hai chữ "sùng bái" mà cũng chỉ bảo Nhậm Quả Quả ra khỏi văn phòng mà không đuổi cô cút đi...Nếu nói Bách Nghiêu Tân đổi tính thì cô không tin.

Chẳng lẽ hai người này thật đúng là có thể có gian tình thật? Nhưng Nhậm Quả Quả không phải loại Bách Nghiêu Tân thích. Tên kia thích những người phụ nữ thông minh sắc sảo. Mà Nhậm Quả Quả này nói dễ nghe một chút thì là ngây thơ, nói trắng ra thì là một cô bé ngốc chỉ biết suy nghĩ theo một đường thẳng. Bởi vậy Nhậm Quả Quả tuyệt đối không phải là món ăn của Bách Nghiêu Tân.

Nhưng trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối cả. Nếu không đã không có các định luật rồi.

Nghĩ tới tên khốn Bách Nghiêu Tân rắc rối tự đánh giá mình rất cao kia, nếu Nhậm Quả Quả trở thành người bên cạnh...An Bối Nhã liền cảm thấy rất thú vị.

"Quả Quả, em có hy vọng rồi."d♧đ♧l♧q♧đKhông bị Bách Nghiêu Tân đuổi đi chính là có hy vọng! Cô vốn cảm thấy một ngày nào đó Nhậm Quả Quả không chu đáo này cũng sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

"Hy vọng gì?" Nhậm Quả Quả cảm thấy những người bên cạnh mình toàn nói những lời không đầu không đuôi. Học tỷ, Bách Nghiêu Tân cũng giống nhau! Sao đầu óc người thông minh đều khó hiểu thế chứ?

"Theo đuổi Bách Nghiêu Tân."

Nhậm Quả Quả suýt chút nữa thì sặc miếng nước trái cây trong miệng. Cô trợn tròn mắt. Nếu không phải sợ đánh thức Tiểu Bối Bối cô đã sớm hét lên chói tai. Học tỷ, em chưa hề nghĩ tới chuyện theo đuổi anh ấy!

"Bách Nghiêu Tân không phải người tình trong mộng của em à?"

"Vâng ạ."

"Ở bên cạnh người tình trong mộng, sao không gọi là theo đuổi?" An Bối Nhã thật không hiểu được Nhậm Quả Quả nghĩ gì. Thích thì phải theo đuổi, có gì mà phải chần chừ?

"Nhưng..." Nhậm Quả Quả đỏ mặt, lẩm bẩm: "Theo đuổi người tình trong mộng ư?" Hơn nữa em đã quen im lặng nhìn Bách Nghiêu Tân. Anh ấy tựa như một giấc mộng đẹp. Cô đã quen đứng nhìn anh từ xa trong giấc mơ rồi.

An Bối Nhã thật muốn trợn trắng mắt, "Đừng nói vơi chị em vẫn cảm thấy Bách Nghiêu Tân thật hoàn mỹ, chỉ có người phụ nữ hoàn mỹ mới xứng với anh ta...Chẳng lẽ hôm nay anh ta chưa đánh tan ảo tưởng của em à?”

"Ặc...Anh ấy có chút khuyết điểm nhỏ." Đúng như lời học tỷ nói: rắc rối, khó chịu, tự kỷ... Bách Nghiêu Tân trong lòng cô giống như tảng băng đang vỡ ra từng chút một nhưng... "Nhưng không ai không có khuyết điểm mà!" Nhậm Quả Quả vẫn nói thay cho Bách Nghiêu Tân.

Thật ra biết anh có chút khuyết điểm, cô thầm mừng rỡ, cảm thấy bản thân như phát hiện ra được bí mật nhỏ gì đấy khiến cô càng có dũng khí tới gần anh hơn.

"Chẳng lẽ những khuyết điểm nhỏ kia của Bách Nghiêu Tân khiến em cảm thấy anh ta càng đáng yêu hơn, càng mê người hơn?" Có mù quáng quá không?

"Đúng đó!" Nhậm Quả Quả gật đầu. Đúng là cô cảm thấy thế.

"..." An Bối Nhã ở đầu kia điện thoại không nói gì, "Không có việc gì nữa thì chị cúp máy đây." Nói thêm nữa thì cô sẽ ói bữa sáng vừa ăn ra mất.

"Aiz, chờ chút!" Nhậm Quả Quả vội vàng gọi cô lại, "Cái kia...Học tỷ, em còn chưa nói với người nhà chuyện đi tìm việc. Hơn nữa Bách Nghiêu Tân muốn em ở lại nhà anh ấy trong khoảng thời gian làm bảo mẫu...Cho nên, chị có thể giúp em một việc không?"

An Bối Nhã lập tức hiểu được, "Muốn chị giúp em lừa người nhà em? Chị sẽ nói với họ chị mời em tới pháo đài Scotland chơi, nhân tiện lúc nghỉ hè rảnh rỗi làm bạn với ba mẹ thay chị." Chuyện nhỏ này đương nhiên An Bối Nhã sẵn lòng giúp. Nhưng cô vẫn phải dặn dò cô ngốc Nhậm Quả Quả, "Chị giúp em nói dối không thành vấn đề. Nhưng nhà em và Đường thị cũng có hợp tác làm ăn. Em cẩn thận, đừng để các anh yêu em gái nghiêm trọng kia phát hiện ra."

Nghe thấy An Bối Nhã đồng ý giúp, Nhậm Quả Quả cười híp mắt ngay, "Vâng, em biết mà. Cảm ơn học tỷ."

"Không cần cảm ơn. Em cố gắng lên là được rồi. Đừng để bị Bách Nghiêu Tân đuổi đi. Còn có, " An Bối Nhã nhếch miệng, nói y như đang dụ dỗ: "Quả Quả, chẳng lẽ em không muốn biến người tình trong mộng thành người của mình một cách chính thức à?" Dứt lời, không đợi Nhậm Quả Quả đáp lời, cô đã tắt máy.

Ặc...Nhậm Quả Quả hơi giật mình, nhìn điện thoại, "Biến người tình trong mộng thành người của mình một cách chính thức..." Cô nhắc lại lời An Bối Nhã, lông mày hơn nhíu lại, khuôn mặt ngọt ngào như nhăn lại thành cái bánh bao.

Như vậy được chứ? Cô thật sự có thể chạm vào giấc mơ đẹp này ư?

Đây là chuyện cô chưa từng nghĩ tới. Nhưng...Tiếp xúc với Bách Nghiêu Tân rồi, cô bỗng phát hiện ra giấc mơ này dường như không xa xôi như thế.

Nhớ lại lời An Bối Nhã, lúc Nhậm Quả Quả còn chưa nhận ra, cô đã hơi động lòng rồi...

Bách Nghiêu Tân cũng không biết vì sao mình không đuổi Nhậm quả Quả đi. Anh không phải chưa từng đuổi nhân viên chỉ trong một ngày, ví dụ như thư ký đầu tiên của mình. Chỉ trong ngày đầu tiên cô ta đã khóc lóc chạy đi. Anh còn có thể hào phóng cho Nhậm Quả Quả tiền lương một ngày.

Nhưng, vậy mà anh lại không làm thế. Thậm chí khi nghe thấy hai chữ "sùng bái" kia anh cũng chỉ bảo cô lăn ra khỏi phòng làm việc của mình.

Mà bây giờ, anh lại để Nhậm Quả Quả theo mình đi siêu thị, cũng bởi vì cô nói không mang theo quần áo và đồ dùng hàng ngày. Thực ra, vốn là Nhậm Quả Quả muốn giao Tiểu Bối Bối cho Bách Nghiêu Tân,diễn-đàn☺lê-quý☺đônsau đó xin phép nghỉ hai tiếng để đi mua. Nhưng Tiểu Bối Bối vừa rời khỏi vòng ôm của cô liền khóc, hoàn toàn không chịu để chú của mình ôm. Thật dễ dàng nhận thấy nó vẫn còn giữ mối thù lúc sáng sớm bị Bách Nghiêu Tân dùng tã mà giày vò mình.

Hứ! Nó hẹp hòi y như ông già của mình vậy. Bách Nghiêu Tân hừ lạnh đầy khó chịu trong lòng.

Cho nên Bách Nghiêu Tân đành phải lạnh mặt mang theo Nhậm Quả Quả tới siêu thị tổng hợp của Đường thị. Từ lúc anh bước vào siêu thị đã dẫn tới cái nhìn chăm chú của mọi người.

Sao nhân viên của siêu thị tổng hợp không nhận ra CEO của mình được? Những quý phú nhân, ái nữ của các nhà lại càng liếc mắt một cái là nhận ra anh. Khuôn mặt tuấn tú mê người kia đã năm lần bảy lượt xuất hiện trên tạp chí rồi!

Nhưng kinh sợ nhất là Bách Nghiêu Tân lại mang theo một cô bé tới siêu thị tổng hợp, hơn nữa cô bé còn đang ôm Tiểu Bối Bối...Anh kết hôn lúc nào? Hơn nữa còn có cả con rồi!

Trong khoảng thời gian ngắn, siêu thị tổng hợp dần trở nên xôn xao.

Nhậm Quả Quả đã sớm phát hiện ra những tầm mắt nhìn mình chằm chằm vừa như hữu ý vừa như vô tình. Cô không được tự nhiên mà ngắm nhìn xung quanh, thấy rất nhiều người đang xì xào bàn tán về mình. Còn có người trực tiếp dùng ánh mắt cực kỳ cay nghiệt mà quan sát cô...Cô chưa từng chịu nhiều ánh mắt chăm chú như thế nên cảm thấy cực kỳ mất tự nhiên.

"Đi nhanh lên chút." Thấy Nhậm Quả Quả càng đi càng chậm, Bách Nghiêu Tân dừng bước lại, hờ hững nhìn cô. Về phấn những ánh mắt bắn tới liên tục kia, anh đã sớm quen không chú ý tới.

"A..." Nhậm Quả Quả vội vàng bước nhanh hơn. Khi tới gần anh, cô nhịn không được, nhỏ giọng nói: "Bách tiên sinh, chúng ta có nên tới chỗ khác mua không?" Mua đồ ngay trong siêu thị tổng hợp của mình, đây cũng quá gây chú ý rồi!

Bách Nghiêu Tân vừa liếc nhìn đã biết cô nghĩ gì, mí mắt cũng không nâng lên, tay đút vào trong túi quần, bước từng bước vững vàng lên bậc thang rồi mới dùng khẩu khí lạnh lùng đáp lời cô.

"Sao phải thế? Muốn nhìn thì để bọn họ nhìn, cũng không phải không thể gặp người." Hơn nữa cho dù tới siêu thị khác thì tình hình cũng thế thôi:d♣đ♣l♣q♣đ"Dù sao cũng đều là kiếm tiền, tôi không ngại kiếm tiền cho nhà mình." Đây mới là nguyên nhân thật sự. Đường thị còn có vài siêu tị tổng hợp, hơn nữa còn là siêu thị hàng đầu của London, việc gì anh phải bỏ gần tìm xa.

Về phần những ánh mắt bình luận kia...Anh đã sớm quen. Dù là lúc còn đi học hay khi đã vào Đường thị, anh vẫn luôn là tiêu điểm gây chú ý.

Hơn nữa nếu anh không đoán sai thì cho tới bây giờ những người này đều tám chuyện của mình nhưng thế thì sao? Anh chưa bao giờ để ý tới việc và người không liên quan.

Nói trắng ra là Bách Nghiêu Tân không đặt những người đó trong mắt.

"Cô có thời gian để ý những việc này không bằng nhanh mua hết những gì mình cần đi. Tôi chỉ cho cô nửa giờ." Anh cũng không muốn lãng phí thời gian quý báu trong việc mua đồ, hơn nữa còn là đi theo một bảo mẫu. Vị hôn thê trước đây của anh còn chưa có vinh hạnh đặc biệt này. Bởi vì anh cảm thấy theo phụ nữ đi mua đồ thật vô nghĩa. Khoảng thời gian này anh có thể dùng để bàn thành công vài cuộc làm ăn.

Thật ra Nhậm Quả Quả là muốn nói không cần phải tới siêu thị cao cấp thế này mà tới chỗ bình thường là được rồi...Nhưng thấy khuôn mặt đầy mất kiên nhẫn của Bách Nghiêu Tân, cô biết anh sẽ hoàn toàn không tiếp nhận ý kiến của mình.

Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, Nhậm Quả Quả đã phát hiện ra một trong những khuyết điểm nhỏ của Bách Nghiêu Tân chính là độc tài chuyên chế. (cái này mà nhỏ -_-)

Cho nên cô im lặng nuốt lời lại, ôm Tiểu Bối Bối theo anh lên tầng ba. Tầng này là nơi bán quần áo và trang sức của phụ nữ, hơn nữa phong cách khá hợp với thục nữ còn trẻ.

Bách Nghiêu Tân dừng bước lại, quay lại liếc Nhậm Quả Quả một cái.

Cô sửng sốt, cũng dừng lại theo, nhìn lại anh bằng ánh mắt không hiểu.

Sau đó Bách Nghiêu Tân nhíu mày lại một chút, không nói gì mà trực tiếp đi về cửa hàng phía tay trái.

Nhậm Quả Quả vội vàng đuổi theo.

Chỉ chốc lát, anh đã trực tiếp dẫn cô tới một gian có trưng bày đồ dành cho con gái thiên về thoải mái, phong cách cũng tươi mát đáng yêu.

"CEO." Cô gái quầy chuyên doanh vội vàng bước lên hành lễ, nhìn Nhậm Quả Quả theo sau anh, lập tức mỉm cười hỏi ý, "Xin chào tiểu thư. Xin hỏi cô thích kiểu dáng quần áo nào?"

"Nhậm Quả Quả, chọn nhanh đi." Bách Nghiêu Tân nhìn đồng hồ trên cổ tay, ý rất rõ ràng rằng đừng lãng phí thời gian của anh.

Cô ôm Tiểu Bối Bối thì làm sao chọn quần áo được? Cô nói thầm trong lòng, ném cô bé cho anh,d✧đ✧l✧q✧đ"Bách tiên sinh, Tiểu Bối Bối để cho anh ôm."

Không ngờ Nhậm Quả Quả sẽ có chiêu này, Bách Nghiêu Tân hơi luống cuống tay chân mà nhận lấy viên cầu nhỏ. Cô bé đang ngon giấc thì phát hiện ra thân thể thơm thơm mềm mại đang ôm mình trở nên cứng rắn, đôi mắt màu lam thấy mặt Bách Nghiêu Tân thì cái miệng nhỏ quắt lên ngay lập tức, chuẩn bị khóc.

Shit! Trở mặt quá nhanh!

Thấy viên cầu nhỏ méo miệng, mặt Bách Nghiêu Tân lập tức trở nên căng thẳng, nghiêm túc và đề phòng, cánh tay đang ôm viên cầu nhỏ cứng ngắc.

Nhậm Quả Quả suýt chút nữa thì bị bộ dạng này của anh chọc cười. Ngay trước khi Tiểu Bối Bối khóc, cô nhét cái núm vú vào miệng bé, chạm nhẹ ngón trỏ vào mặt bé.

"Tiểu Bối Bối không khóc nha...!" Nhậm Quả Quả cười cong mắt, khuôn mặt mềm mại cười thật ngọt ngào. Cô nghiêng người, dùng mũi cọ khẽ lên mặt Tiểu Bối Bối, dịu dàng dỗ bé: "Ngoan, cô mua một bộ quần áo đã."

Tiểu Bối Bối cắn cái núm vú, chớp chớp đôi mắt, nín khóc, giơ bàn tay nhỏ sờ lên mặt Nhậm Quả Quả.

Cô bát lấy nắm tay nhỏ của bé, hôn một cái, "Ngoan."

Bách Nghiêu Tân hơi giật mình nhìn Nhậm Quả Quả. Bởi vì viên cầu nhỏ ở trong lòng anh cho nên lúc cô cọ cọ bé thì cách anh rất gần, gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương trên cơ thể cô.

Không phải là mùi của phụ nữ trưởng thành mà là mùi của trẻ con, mềm mại ngọt ngào, tựa như kẹo sữa mà anh thích ăn hồi còn nhỏ, ngậm trong miệng là có thể thấy vị ngọt tan ra trong lòng.

Suýt chút nữa, Bách Nghiêu Tân sẽ cúi đầu cắn lên đôi má phúng phính kia...May là anh khắc chế ngay lập tức, hơn nữa còn dọa cô, "Nhậm Quả Quả, còn không mau chọn quần áo cho mình đi!" Anh lập tức dùng giọng điệu lạnh lùng cứng ngắc mà nói để che giấu đi sự hoảng hốt của mình.

"A..." Cô không phát hiện ra anh khác thường, dỗ Tiểu Bối Bối rồi bắt đầu chọn quần áo.

Bách Nghiêu Tân cũng không đếm xỉa tới cô nữa. Anh vẫn còn đang bị vây trong trạng thái sửng sốt.

Mình vừa định làm gì? Tuy mặt Nhậm Quả Quả phúng phính, trắng nõn hồng hào, thoạt nhìn có vẻ cắn rất thích; tuy giờ cơm tối sắp tới, không, nói đúng ra là đã qua nửa giờ, nhưng anh không thấy đói!

Hơn nữa dù có đói anh cũng không có hứng thú với thịt người...Tuy thoạt nhìn dáng vẻ Nhậm Quả Quả cắn sẽ rất thích...d❖đ❖l❖q❖đNhất định là vị ngọt trên người cô đang tác quái. Hương vị này rất giống với kẹo sữa mà anh thích...Nhưng anh cảm thấy ăn ngọt là hành vi của con nít, cho nên lúc anh tám tuổi đã không còn uống sữa ngọt nữa.

Nhưng anh vẫn nhớ rõ mùi vị ngọt ngào này...

Bách Nghiêu Tân cảm thấy nhất định là ký ức đẹp khi còn bé mê hoặc mình nên mới có thể khiến mình suýt chút nữa thì thất lễ.

Đúng vậy, nhất định là như thế!

Làm tốt việc chấn chỉnh tư tưởng, Bách Nghiêu Tân từ từ hít sâu vào, bắt mình tỉnh táo lại, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Nhậm Quả Quả thì thấy cô chưa chọn được bộ quần áo nào. Thậm chí còn mang vẻ mặt ngưng trọng mà lật xem giá cả và nhãn hiệu của quần áo. Mỗi một lần lật, anh cảm thấy dường như mình có thể nghe thấy tiếng hít khí của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, dthang, haca, mainp, meo lucky, nhanhan, piggy lovly, yanl12781
     
Có bài mới 02.11.2014, 00:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7932 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


✭Chương 8:✭


Vẻ mặt của Nhậm Quả Quả quá rõ ràng, rõ ràng đến mức cô gái đứng cạnh muốn giả vờ như không thấy cũng không được, lại ngại có Bách Nghiêu Tân ở đây nên chỉ đành đi theo với khuôn mặt tươi cười xấu hổ.

"..." Bách Nghiêu Tân cảm thấy trên trán mình ẩn ẩn có gân xanh nổi lên. Cô nhất định phải làm hành động gây mất mặt một cách rõ ràng thế này ư?

"Nhậm Quả Quả!" Bách Nghiêu Tân không thể chịu đựng nổi nữa, gọi cô.

Nhậm Quả Quả cũng cảm thấy thật không thể chịu đựng nổi bản thân mình nữa rồi! Bắt đầu từ lúc thấy giá trên bộ quần áo đầu tiên, trái tim nhỏ bé của cô đã thắt lại!

Giá này là gì! Tất cả đều hơn 100 bảng Anh, bộ sau quý hơn bộ trước, bảo cô làm sao xuống tay mua được!

Cô cảm thấy là đang cướp tiền!

Đúng vậy, cô không thiếu tiền. Tuy nhà họ Nhậm có tiền nhưng ông Nhậm đã tiết kiệm thành quen, hoàn toàn không cho phép có hành động xa xỉ lãng phí gì. Cho nên nhà họ Nhậm sống rất đơn giản.

Edit bởi nhok tinh nghich - chỉ có ở di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m

Mà tuy cô là người được người nhà yêu thương, nhưng ham muốn hưởng thụ vật chất của cô cực thấp, không hề có khái niệm gì về hàng hiệu. Với cô, mặc quần áo thì chỉ cần thoải mái là tốt rồi. Cho nên giá mỗi bộ đồ của cô rất phải chăng.

Nhậm Quả Quả lập tức đi tới trước mặt Bách Nghiêu Tân, dường như là nghiến răng, nhỏ giọng nói: "Bách Nghiêu Tân!" Cô đã bị dọa sợ bởi giá cả nên gọi thẳng tên anh.

"Đây căn bản là cửa hàng cướp giật! Một cái quần jeans thôi mà gần hai trăm bảng Anh...Đây là cướp tiền đó! Chẳng lẽ ông chủ của siêu thị tổng hợp này có thể cho phép chuyện này xảy ra? Nhất định là đầu anh ta có bệnh..." Cô vội vàng nuốt lại lời tiếp theo, cười khan với anh.

Nhậm Quả Quả đột nhiên nghĩ ra, siêu thị tổng hợp này là của Đường thị, mà người trước mắt chính là CEO của Đường thị.

"Ha ha ha...dღđ❋L❋qღđThực xin lỗi..." Cô lặng lẽ cúi đầu nhận lỗi, xong rồi, lần này nhất định cô sẽ bị đuổi...Cô khép chặt mắt, chuẩn bị nhận lấy cái chết.

Bách Nghiêu Tân lạnh lùng nhìn Nhậm Quả Quả đang rũ đầu xuống, cũng cảm thấy mình có bệnh, nếu không sao còn có thể dễ dàng tha thứ cho Nhậm Quả Quả đứng trước mặt anh, mà không phải là bảo cô về nhà mình đi.

"Cô chọn vài bộ quần áo cho cô ấy, gói lại, kể cả đồ lót. Chọn thứ tốt nhất cho tôi." Bách Nghiêu Tân nói với cô gái quầy kinh doanh.

Oa? Nhậm Quả Quả hơi giật mình, ngẩng đầu, kinh ngạc mà nhìn Bách Nghiêu Tân. Anh không bảo cô cút đi!

Mặt cô lập tức hiện lên nụ cười làm hiện lên đôi má lúm đồng tiền cực kỳ dễ thương, "Bách Nghiêu Tân, cảm ơn."

Anh lạnh lùng chuyển mắt đi, cảm thấy nụ cười này quá mức chói mắt khiến người ta không nhịn được mà muốn cười lại.

Anh kiềm chế ước muốn nhếch khóe môi lên, khuôn mặt tuấn tú căng xứng, giao Tiểu Bối Bối trong lòng cho cô, "Ôm Tiểu Bối Bối cho tốt."

Cô gái quầy chuyên doanh đã cầm quần áo được chọn tốt tới, "CEO, đã chọn xong đồ rồi. Dáng vẻ của tiểu thư này thật đáng yêu, nên tôi chọn phong cách khá thoải mái. Ngài có muốn nhìn không?"

"Không cần. Gói lại là được rồi." Bách Nghiêu Tân lấy một cái thẻ tín dụng màu đen từ trong ví ra.

"Aiz!" Nhậm Quả Quả trợn tròn mắt, vội mở miệng, "Tôi có thể tự mua được!" Trong ba lô của cô cũng có thẻ tín dụng mà các anh cho, nhưng cho tới bây giờ cô chưa từng dùng.

Truyện được edit bởi nhok tinh nghich - chỉ đăng tại diễn✥đàn☢lê✥quý☢đôn.

"Cô lấy cái gì ra trả?" Bách Nghiêu Tân liếc cô một cái đầy khinh thường. Nếu cô có tiền thì đi làm bảo mẫu làm gì? Hơn nữa, xem dáng vẻ nhìn giá đầy mất mặt của cô, có thể nói rõ lên ba chữ: Tôi rất nhiều.

"Tôi..." Cô từ từ nuốt hai chữ "có tiền" lại dưới ánh mắt của anh.

Cô phát hiện không phải anh độc tài chuyên chế, mà là vô cùng độc tài chuyên chế.

"CEO, có muốn đưa quần áo tới chỗ ngài không?" Cô gái quầy chuyên doanh trả lại thẻ tín dụng cho anh, nhân tiện hỏi.

"Không cần." Bách Nghiêu Tân cầm lấy bốn cái túi xách, sau đó nói với Nhậm Quả Quả: "Đi."

"A..." Nhậm Quả Quả ngoan ngoãn đi bên cạnh, nhìn bốn cái túi xách mới trên tay Bách Nghiêu Tân, đôi môi lặng lẽ cong lên. Hì hì, Bách Nghiêu Tân mua quần áo cho cô đó!

Mà cô gái quầy chuyên doanh thấy hai người đi rồi, lập tức lấy điện thoại di động ra, bắt đầu đưa chuyện.

Trời ơi! CEO lạnh lùng của bọn họ vậy mà lại đưa một cô bé tới mua quần áo, còn tự mình cầm túi nữa!

A...còn có, còn có cô bé kia vừa chọn quần áo vừa nhìn giá! Lại nhìn quần áo trên người cô, thấy thế nào cũng là một người nghèo, nhưng lại ôm một đứa bé...

Đây không phải rõ ràng là tình tiết chim sẻ biến thành phượng hoàng sao? Nhưng cô rất thông minh khi dùng đứa bé để trói chặt CEO! Nhìn một nhà ba người hạnh phúc, cô có thể thấy được, lúc cô bé chơi đùa với đứa bé kia, ánh mắt CEO nhìn cô bé rất nồng nàn! Dường như muốn một miếng ăn cô vào bụng vậy...A, cô đứng bên cạnh nhìn thấy mà đỏ cả mặt!

Cô gái quầy chuyên doanh che mặt, nhớ lạnh cảnh tượng đó, vừa ao ước được như Nhậm Quả Quả, vừa ghen ghét.

CEO cứ vậy mà chết rồi! Các cô cũng tan nát cõi lòng rồi!

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, tin đồn về Bách Nghiêu Tân đã bay đầy trời.

Nhậm Quả Quả hoàn toàn không biết chỉ trong một buổi tối, cô đã bị một đám phụ nữ yêu thương hâm mộ Bách Nghiêu Tân dán cho cái mác hồ ly tinh.

May là trong siêu thị tổng hợp có quy định cấm quay phim chụp ảnh nên mới không có ai len lén chụp ảnh Nhậm Quả Quả tung lên mạng.

Về phần Bách Nghiêu Tân, anh đương nhiên càng không để ý. Bởi vì có chuyện khiến anh quan tâm hơn ngay trước mắt.

Bước vào cửa nhà là đã tám giờ. Bình thường lúc này anh hẳn là đã tắm xong, chuẩn bị xử lý các việc mang về nhà, kết quả cho tới bây giờ còn chưa ăn tối...Không chỉ như thế, lịch làm việc hôm nay của anh hoàn toàn bị xáo trộn.

Bắt đầu từ sáng sớm, mọi chuyện đã ra khỏi tầm kiểm soát của anh. Từ lúc bắt đầu tâm trạng của anh đã xấu không nói, cuối cùng chỉ còn lại tràn đầy bất đắc dĩ.

Vốn muốn bảo Nhậm Quả Quả chuẩn bị bữa tối nhưng nhìn cô đang ôm cháu gái, mở to hai mắt đầy vô tội nhìn anh...Anh mới nhận ra nên để cho cô ôm Tiểu Bối Bối đi tắm rồi dỗ ngủ, anh chấp nhận số phận vào phòng bếp.

Anh thực sự không hiểu, vì sao mình lai phải nấu này nọ cho bảo mẫu ăn? Rõ ràng anh mới là ông chủ cơ mà?

Lúc Bách Nghiêu Tân đang khó hiểu với chính hành động của mình, Nhậm Quả Quả đã ôm viên cầu nhỏd♦đ♦L♦q♦đđi tắm sạch sẽ, bôi phấn rôm, mặc tã, mặc áo ngủ rồi ôm cô bé đong đưa qua lại, vỗ nhẹ lưng, dỗ viên cầu nhỏ ngủ.

Từ đầu tới cuối viên cầu nhỏ rất ngoan, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô, cho đến khi cô đung đưa qua lại nhẹ nhàng mới ngáp một cái, từ từ nhắm mắt lại.

Nhậm Quả Quả vừa dỗ viên cầu nhỏ ngủ, vừa nhìn vào phòng Bách Nghiêu Tân đầy tò mò.

Phòng anh rất sạch sẽ, các thứ được sắp xếp ngay ngắn, chăn cũng gấp thành hình miếng đậu hũ vuông góc. Khi cô thấy sách được sắp xếp theo vần trên tường thì không hề thấy bất ngờ tí nào.

Phòng Bách Nghiêu Tân rất hợp với tính cách rắc rối của anh. Điều không hợp nhất trong đó chính là cái giường trẻ con màu hồng nhạt bên cạnh cái giường lớn màu xanh đậm, khiến căn phòng màu xanh lam không được hài hòa lắm, tạo cảm giác thật tức cười, khiến người ta muốn cong khóe môi lên.

Nhậm Quả Quả có thể tượng tượng được khi Bách Nghiêu Tân đặt chiếc giường trẻ con trong phòng sẽ có bao nhiêu bối rối...Nhưng anh vẫn để viên cầu nhỏ ngủ trong phòng mình mà không để bé ngủ một mình ở phòng khách bên cạnh. Dù có bảo mẫu chăm sóc cho viên cầu nhỏ, anh cũng chưa nói để cô ngủ chung với bé. Thật ra anh rất bảo vệ viên cầu nhỏ!

Tuy khi chăm sóc viên cầu nhỏ hơi luống cuống tay chân, bé cũng không cảm kích mà chỉ luôn khóc với anh, lúc đó mặt anh rất đen nhưng cô có thể nhìn ra được anh rất thương bé. Bởi vì động tác ôm bé của anh rất dịu dàng, cẩn thận từng ly từng tí như sợ sẽ làm đau bé.

"Tiểu Bối Bối, con có một người chú tốt đấy." Nhậm Quả Quả sờ mặt Tiểu Bối Bối. Cô bé đã ngủ say, cái miệng nhỏ nhắn thỉnh thoảng mở ra chép chép một tí, khuôn mặt đỏ bừng thật đáng yêu.

Nhậm Quả Quả khẽ hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của viên cầu nhỏ một cái, mới cẩn thận đặt bé vào giường trẻ con, đắp kín chăn, xác định bé không tỉnh lại cô mới đi ra khỏi phòng Bách Nghiêu Tân.

Vừa ra khỏi phòng đã ngửi thấy mùi thơm bay ra từ phòng bếp. Bụng cô kêu lên ọc ọc ngay lập tức. Cô đã đói rất lâu. Bữa trưa đã sớm bị tiêu hóa hết. Cô chưa từng ăn tối muộn như vậy.

Cô vuốt cái bụng trống trơn, rất tự nhiên mà đi về phía phòng bếp.

Bách Nghiêu Tân đã nấu xong mì hải sản. Anh bưng hai tô đặt lên bàn cơm. Nước mì trong suốt được rắc hành băm, thịt băm và một trái trứng, rất đơn giản nhưng rất thơm.

Tay nghề nấu ăn của anh rất tốt. Đã làm thì phải làm tốt nhất, đây là nguyên tắc của anh. Dù nấu thứ gì cũng vậy. Dẫu sao người ăn cũng là anh, anh sẽ không ngược đãi dạ dày của mình.

Người có thể nếm được tay nghề nấu ăn của anh không nhiều. Ngoài người nhà họ Bách ra chỉ có vị hôn thê trước đây được nếm qua vài lần. Bởi vì anh rất không thích nấu cho người khác ăn, nguyên nhân rất đơn giản: Anh đã quen chỉ làm một phần, nấu nhiều thì phải thu dọn nhiều, thật rất phiền phức.

Nếu để người quen biết anh nấu mì cho bảo mẫu ăn, nhất định sẽ bị dọa sợ. Đây không phải là chuyện Bách Nghiêu Tân làm... Kể cả Đường Hiểu Lam muốn ăn đồ ăn con trai nấu cũng phải van xin khổ sở rất lâu với anh.

Thấy Nhậm Quả Quả, Bách Nghiêu Tân thản nhiên hỏi, "Tiểu Bối Bối ngủ rồi à?"

"Ừ." Nhậm Quả Quả gật đầu, nhìn Bách Nghiêu Tân bằng ánh mắt tò mò.

Bách Nghiêu Tân đã cởi áo khoác Âu phục và cà vạt ra, mở hai nút áo trên, có thể lờ mờ thấy được bộ ngực cường tráng. Tay áo cũng được xắn lên tới khuỷu tay, đường cong cơ bắp đầy sức mạnh, nhìn rất đẹp. Cái kính trên mắt đã được gỡ xuống. Không có kính che đi, khuôn mặt khôi ngô của anh càng trở nên rực rỡ hơn.

"Anh không bị cận." Bây giờ Nhậm Quả Quả mới phát hiện, "Không bị cận thì đeo kính làm gì? Như vậy không khó chịu sao?"

"Câu hỏi của cô thật nhiều."d⊹đ⊹L⊹q⊹đBách Nghiêu Tân kéo cái ghế ra, ngồi xuống, bắn ánh mắt sắc bén về phía cô, "Tôi là chủ hay cô là chủ?" Hỏi thật thuận miệng. Anh không có nghĩa vụ phải trả lời cô.

Sao Nhậm Quả Quả không nhận ra anh không vui? Cô vội vàng ngoan ngoãn ngậm miệng lại, không dám mở miệng nữa, từ từ chuyển mắt qua tô mì đang tỏa hương thơm ngát...Thoạt nhìn rất ngon. Cô nuốt nuốt nước miếng.

Tiếng nuốt nước miếng của cô rất lớn, Bách Nghiêu Tân nghe thấy được thì lạnh lùng nhìn cô, "Cô còn đứng ngốc ở đó làm gì? Đói sao không ăn?"

Nhậm Quả Quả chớp chớp mắt: "Tôi có thể ăn à?" Sở dĩ có thêm một tô mì là để cho cô? (hết nói nổi....)

"Không ăn thì thôi." Anh vươn tay ra định dời cái tô phía đối diện về trước mặt mình.

"Tôi chưa nói không ăn!" Cô vội vàng xông lên trước bảo vệ cái tô của mình. Cô ngồi vào ghế, cầm đũa lên ăn, không quên nở một nụ cười với Bách Nghiêu Tân, "Cảm ơn."

Anh chỉ hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng ánh mắt đã không tự chủ được mà nhìn khuôn mặt vui vẻ của Nhậm Quả Quả, thấy cô cầm thìa lên múc một thìa nước uống trước.

Nước mì vẫn còn nóng. Cô sợ nóng nên chu cái miệng nhỏ nhắn ra thổi vài cái, đôi má phúng phính lay động theo động tác của cô, tựa như một con sóc khiến Bách Nghiêu Tân chợt cảm thấy thật đáng yêu.

Cô há miệng thổi vài cái, thấy nước đã không còn nóng nữa nên vội vàng uống. Nước mì thơm nồng nàn chảy vào miệng, thoáng cái liền làm ấm cái dạ dày trống rỗng của cô. Cô trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên, không thể tin được mà nói: "Nước mì ngon quá..."

Cô thấy nước mì trong trong nhàn nhạt, tưởng rằng vị sẽ rất nhạt, không ngờ mùi vị khi ăn không giống như tưởng tưởng. Nước mì rất ngọt lại không mất đi vị ngon của hải sản, còn có thêm mùi thơm của hành băm.

Nhậm Quả Quả gắp mì lên, vội vàng thổi nguội, gấp gáp bỏ vào miệng, "Ưm...Mì cũng rất ngon." Cô vừa nhai kỹ vừa híp mắt nói, vẻ mặt đầy sùng mái: "Bách Nghiêu Tân, tay nghề nấu ăn của anh thật tốt!"

Khóe miệng Bách Nghiêu Tân nhẹ nhàng cong lên. Anh ngay lập tức cứng khóe môi lại, trừng Nhậm Quả Quả một cái đầy ghét bỏ, "Lúc ăn đừng nói chuyện." Bẩn muốn chết.

"A..." Cô gật đầu, không rảnh nói chuyện nữa. Mì ngon đến mức khiến cô muốn nuốt luôn cả lưỡi mình.

Thấy tướng ăn không hề thục nữ chút nào của cô, anh thật không biết nên nói gì. Nhìn dáng người cô nho nhỏ, không nghĩ tới ăn lại ngon miệng như vậy.

Anh nhịn không được mà nhìn cô. Gương mặt cô phồng lên, vì được ăn ngon mà ánh mắt cong lên, không hề che giấu sự vui vẻ trên mặt. Thấy cô ăn khiến người ta có cảm giác thứ đó thật ngon, tăng thêm cảm giác thèm ăn.

Anh cũng gắp một gắp lên bỏ vào miệng. Là mùi vị mà anh quen nhưng lại cảm thấy hơi khác, cảm giác dường như mì hôm nay ngon hơn một chút.

Nhìn Nhậm Quả Quả ăn tới mức mũi đổ mồ hôi...Chẳng lẽ là chịu ảnh hưởng bởi tướng ăn của cô?

Sống một mình nên anh đã quen với việc ăn một mình. Đã rất lâu không có người ăn cơm cùng như thế này rồi.

Cô rất tập trung ăn mì,dღđ∞L∞qღđdường như vùi cả mặt vào tô. Bách Nghiêu Tân mới ăn vài miếng cô đã giải quyết được một nửa rồi.

Phụ nữ có thể ăn uống thoải mái như thế trước mặt anh ngoài chị cả nhà anh cũng chỉ có cô bảo mẫu này thôi.

Bách Nghiêu Tân không nén được cảm giác mới lạ. Có phải bảo mẫu này sùng bái anh không? Sao trước mặt anh lại không để ý gì đến hình tượng như vậy?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, Thương1107, mainp, meo lucky, nhanhan, piggy lovly, pé lam0408, titto, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bora, dophuquyzoom, garan301, hieunapa94, kuyukujin, May May, MSN [Bot], ngoctho, Nthao0844, rouse_nguyen, suesue2612, sujuno1, Thiên yết nhi, winter rain và 435 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

10 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

19 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.