Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 22.10.2014, 15:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [17/65] - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 18:

Editor: ♧ BAT♧

Lâm Dục Đường chậm rãi ngồi xuống ghế, cả người dần dần tỉnh táo lại, anh liền suy nghĩ kỹ xem rốt cuộc là mình đã sai lầm ở chỗ nào. Ngày hôm qua anh giúp Lăng Triều Tịch thuê một phòng ở khách sạn, sau khi làm xong thủ tục, Lăng Triều Tịch lại nói thấy hơi nhàm chán nên liền gọi điện cho các bạn học ở thành phố S đến đó tụ tập một bữa.

Trước kia Lăng Triều Tịch ở trong lớp cũng rất có lực thu hút, cô gọi cho từng người một, không có ai từ chối cả cho nên tối hôm qua đã biến tướng trở thành ngày họp mặt của các bạn học cũ.

Lăng Triều Tịch đặt một phòng KTV ở trung tâm thành phố, vì tài chính có hạn nên phòng này cũng không được tiện nghi cho lắm. Anh cũng biết rõ gia cảnh của Lăng Triều Tịch nên muốn trả tiền thay cô ta nhưng Lăng Triều Tịch không chịu vì vậy anh liền đi mua đồ ăn khuya cho mọi người.

Vui chơi giải trí, một đêm chưa ngủ.

Sáng sớm, anh và Lăng Triều Tịch cùng trở về, sau đó dẫn cô đi dạo một vòng quanh trường S, cho đến buổi chiều, anh giữ vững tinh thần đi đến phòng thí nghiệm làm thí nghiệm......

Lâm Dục Đường ấn ấn vào huyệt Thái Dương, dè dặt nhắn tin lại cho Thẩm Hi ——"Có phải hết tiền tiêu rồi không?"

Lâm Dục Đường vừa mới gửi tin đi, liền nghe thấy một tiếng "Ting", trong phòng lập tức vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. Anh quay đầu lại nhìn về phía giường trên, là âm báo tin nhắn của "Hà Chi Châu".

Anh cảm thấy buồn bực khó tả.

Thật ra thì tin nhắn mà Lâm Dục Đường thật sự đã gửi đến điện thoại của Thẩm Hi ở nơi này. Bởi vì Thẩm Hi tạm thời lấy lại điện thoại của mình từ chỗ của Hà Chi Châu, cả ngày nay cô một mực chờ tin nhắn của Lâm Dục Đường, vậy mà cô lại không ngờ vào ngay lúc này anh lại gửi tin đến cho cô. Cho nên chỉ có thể len lén xoay người, đưa lưng về phía Lâm Dục Đường để đọc tin nhắn.

Nhưng nội dung tin nhắn lại khiến cho tất cả máu nóng của cô dâng trào, thật là ông nói gà bà nói vịt mà, cô tức giận dậm chân xuống ván giường, gửi lại cho Lâm Dục Đường một chữ "Cút".

Chỉ trong chớp mắt, Lâm Dục Đường liền nhận được câu trả lời của Thẩm Hi, dĩ nhiên cũng chỉ có đúng một chữ ——"Cút".

Lâm Dục Đường nhìn chằm chằm vào tin nhắn trầm ngâm suy nghĩ một lát, sau đó liền nhắn lại: "Em đang ở đâu? Anh sẽ tới tìm em."

Anh mới vừa nhấn gửi đi, thì giường trên lại vang lên âm báo có tin nhắn cơ hồ là thời gian hoàn toàn trùng khớp. Lâm Dục Đường cảm giác như mình đang bị bóng đè vậy. Anh thật sự không thể ở lại phòng này ngây ngốc thêm được nữa, nếu không anh sẽ nghĩ mình và Hà Chi Châu đang nhắn tin cho nhau mất.

Lâm Dục Đường đứng cài lại cúc áo sơ mi, ngay bây giờ anh sẽ đi tìm Thẩm Hi.

Trước khi ra cửa, anh đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, lúc muốn đánh răng liền phát hiện bàn chải của mình đã không cánh mà bay.

What a day! (Cái ngày quái quỷ gì vậy)
——

Lâm Dục Đường đi đến dưới lầu ký túc của Thẩm Hi sau đó liền gọi điện thoại cho cô. Thấy Thẩm Hi không nhận, anh lại đi đến thư viện, đến khu giảng đường, thậm chí còn đến của phòng luyện vũ đạo nữa.

Vừa lúc đó anh lại gặp được cô Ôn. Cô Ôn liền nói cho anh biết: "Mấy ngày nay Thẩm Hi không hề đến luyện múa, lần trước em ấy đưa cho tôi một tờ hồ sơ bệnh án, trên đó ghi là xương cụt bị chấn thương."

"Cái gì?" Lâm Dục Dường nghe thấy thế có chút không thể kìm chế được.

Sau đó anh lại trở về bên dưới ký túc xá chờ Thẩm Hi, trời cũng đã tối, đèn trong trong sân cũng dần dần sáng lên, làm tăng thêm một phần dịu dàng và tĩnh lặng.

Bên cạnh sân bóng rổ ở gần ký túc xá của Thẩm Hi có hai bậc thềm bằng đá, Lâm Dục Đường ngồi lên đó tiếp tục chờ, phía sau lưng anh là hàng cây ngô đồng xơ xác thảm thương, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vỗ cánh của một chú chim nào đó.

Lâm Dục Đường thầm nghĩ bản thân thật sự có hơi quá đáng. Xương cụt của Thẩm Hi bị thương mà anh lại không hề hay biết, lại được nghe tin này từ miệng cô giáo của cô. Nhưng tại sao cô lại không nói cho anh? Hay là cô không còn tin tưởng vào anh nữa?

Hay còn là......

Đủ các loại suy đoán liên tiếp nảy sinh, vì vậy mà lòng của Lâm Dục Đường lại càng ngày càng nặng nề.

Dưới ánh đèn màu xanh lam yên tĩnh, anh lại nhớ tới hồi Thẩm Hi mới vừa thi đậu vào Học viện Sư phạm. Lúc đó mỗi ngày cô đều phải học quân sự, mặc trên người bộ quân phục rộng thùng thình, anh liền mang đến một ít dưa hấu mát lạnh mà cô vốn vẫn thích ăn. Bọn họ cùng sánh vai đi dưới con đường có hàng loạt ngọn đèn nối liền san sát, cô đột nhiên lại nói với anh: "Đường Đường, đi đến cái cột đèn đường tiếp theo, anh phải hôn em đấy nhé."

Nhưng khi đi đến ngọn đèn đường tiếp theo rồi, anh vẫn không dám hôn cô.

Sau đó lại tiếp tục đến một cây đèn đường khác......

Cho tới khi đi đến cuối chiếc đèn đường cuối cùng, cô liền nhón chân lên hôn phớt lên má anh một cái. Nụ hôn này đã làm tim anh lạc mất đi một nhịp, sau đó cô đưa tay lên vẫy vẫy chào anh, mặt mũi tươi rói nói: "Đường Đường, chúc mừng anh rốt cuộc đã có bạn gái rồi!"

... ...

Lâm Dục Đường lại bần thần nghĩ: Bây giờ, có phải Thẩm Hi lại muốn chúc mừng anh hay không —— Chúc mừng anh rốt cuộc đã khôi phục lại cuộc sống độc thân?

"Nghe nói, anh tìm tôi?" Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai anh, là giọng của Thẩm Hi, nhưng sao anh lại thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Lâm Dục Đường vội vàng ngẩng đầu lên, quả nhiên Thẩm Hi đang đứng bên cạnh anh.

Lâm Dục Đường cảm giác trước mặt anh là một Thẩm Hi vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức có thể chỉ cần liếc mắt liền có thể tìm ra cô ngay trong đám người đông đúc. Nhưng gần đây, anh lại cảm thấy cô có chút xa lạ. Ví dụ như hiện giờ cô đang đứng ở trước mặt anh nhưng phải thật lâu anh mới nhận ra được, không chỉ vì cô đã cắt tóc mà quan trọng hơn là con người của cô đã thay đổi rồi.

Còn có một sự thay đổi khác, mặc dù anh không muốn thừa nhận, nhưng đó vẫn là sự thật.

Trước kia khi đối mặt với Thẩm Hi, tâm tình của anh đều mềm mại, thậm chí lúc nhớ tới cô trong lòng cũng mềm mại không thôi, lúc nào cũng mang theo sự trẻ trung đẹp đẽ của tuổi thanh xuân phơi phới. Nhưng sao gần đây, anh đối với Thẩm Hi lại có một...... cảm giác vô cùng bất lực và bài xích.

Thậm chí có chút.... không muốn đối tốt với cô nữa.

Lâm Dục Đường vội vàng ngăn những "thay đổi" của mình lại, anh nhìn Thẩm Hi nói: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Đã xảy ra chuyện gì? Hà Chi Châu bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh Lâm Dục Đường, anh ghét nhất phải xử lý những vấn đề tình cảm làm người ta chán ngán này, hơn nữa còn dưới thân phận con gái này nữa. Trước kia anh vẫn luôn không muốn yêu đương, vì anh thấy những đôi nam nữ xung quanh khi yêu nhau chẳng khác gì đang chơi trò trẻ con, nên liền chặt đứt những niệm tưởng của mình về nó.

Anh bất đắc dĩ nhìn Lâm Dục Đường, trong giọng nói cũng có chút không kiên nhẫn: "Tin nhắn anh đã nhận được rồi, chính là ý như thế đấy."

Lâm Dục Đường liền gọi: "Thẩm Hi!"

Hà Chi Châu không nhìn ra cảm xúc gì quay đầu sang, nhưng cũng không nhìn thẳng vào Lâm Dục Đường, muốn có bao nhiêu vô tình thì có bấy nhiêu.

Lâm Dục Đường muốn nói thêm gì đó nhưng Hà Chi Châu đã đứng lên, bước xuống bậc thềm đá, tuy mang bộ mặt của con gái, trên người vẫn nhuốm đầy khí thế của trăng sáng trên núi cao.

Nhu tình trong lòng Lâm Dục Đường cũng theo đó mà tan biến hết, chỉ còn lại tràn đầy khổ sở.

Hà Chi Châu bước từng bước trầm ổn đi xuống thềm đá, Lâm Dục Dường đi theo phía sau. Hà Chi Châu đi sang trái thì Lâm Dục Đường cũng liền đi sang trái, Hà Chi Châu bước nhanh hơn, Lâm Dục Đường cũng bước nhanh hơn.

Thấy thế mày của Hà Chi Châu liền cau lại.

Lâm Dục Đường thấy "Thẩm Hi" cau mày, bỗng nhiên phát hiện bản thân mình sẽ không thể dỗ dành để cho cô vui vẻ lên.

Trước mặt là từng dãy đèn đường có phong cách riêng, ánh sáng dìu dịu trầm tĩnh trải đầy ra xung quanh, giữ đường có rất nhiều sinh viên lục tục đi qua.

Lâm Dục Đường lại nhớ tới cảnh tượng năm ngoái, tâm tình phức tạp lại càng thêm khó chịu. Anh nhìn ra phía trước, nhìn về phía đèn đường cách đó năm thước. Mặt hơi đỏ lên, sau đó liền quay đầu mở miệng nói: "Hi Hi, đi đến đèn đường tiếp theo, anh sẽ hôn em."

Hôn em......

Hôn em......

Hôn em......

Hà Chi Châu bởi vì những lời này của Lâm Dục Đường mà trở nên vô cùng nghiêm nghị, trưng ra vẻ mặt không thể xâm phạm cho người nào đó thấy. Mặt khác vì để tránh đi đến chỗ đèn đường tiếp theo, anh liền xoay người, trở về ký túc xá, tuyệt tình phụ nghĩa, trời đất khó dung.

Động tác thực hiện rất nhanh khiến Lâm Dục Đường không phản ứng kịp.

Lâm Dục Đường từ từ xoay người, nhìn theo bóng lưng của ai đó rời đi, trong lòng lại dâng lên cảm giác thật bất lực.

——

Thẩm Hi ở trong phòng 921, vẫn mở đi mở lại bài “Hảo tâm chia tay”, liên tục đập vào tai của hai anh chàng độc thân Hầu Tử và Tráng Hán, khiến cho họ bất tri bất giác cùng nghêu ngao hát theo.

Nếu Tráng Hán hát: “Từng cho rằng mình đã thuần phục anh thành con cừu non, nhưng không biết nó sẽ cắn ngược lại mình?”

Hầu Tử lại quay sang: “Quay đầu lại nhìn xem, cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng thấy hạnh phúc.”

Nếu Tráng Hán hát: “Nên hảo tâm mà buông em ra.”

Hầu Tử liền lập tức đáp lại: “Từ đầu cố gắng với đầy cản trở, nhưng tất cả đều không quan tâm…”

Lúc Lâm Dục Đường về đến phòng, nghênh đón anh chính là bài hit “Hảo tâm chia tay”, mà còn quá đáng hơn nữa là, Hầu Tử thì hát như loa rè còn Tráng Hán thì đang cầm đàn ghi ta vừa hát vừa nhảy.

Vô cùng huyên náo.

Lâm Dục Đường liền thấy nghẹn đến tận cổ. Anh rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt bạn cùng phòng, nhưng vào lúc này anh không có biện pháp nào nhịn được nữa, liền đi vào bên trong, đá vào cáo ghế, tức giận nói: “Đủ rồi!”

Hầu Tử và Tráng Hán không hiểu liền dừng lại.

Thẩm Hi đang ngồi trước bàn học của Hà Chi Châu, hăng hái gặm táo, hy vọng có thể tống hết ưu thương của việc thất tình ra bên ngoài, cô vừa ăn vừa nhổ vỏ táo, tựa như một con chuột đồng nhỏ vậy.

Dáng vẻ tuy vô tội nhưng vẫn chọc giận đến người con trai vừa bị ai đó đá tối nay.

Lâm Dục Đường nhìn người đang ngồi trên ghế gặm táo, bước một bước dài tiến lên, đưa tay xách lấy cổ áo của “cậu ta”, tức giận hét lên: “Hà Chi Châu, có phải cậu nói với Thẩm Hi cái gì hay không? Làm người phải giữ lại tí danh dự cuối cùng chứ! Thẩm Hi là bạn gái của tôi, cậu thương thầm nhớ trộm cái chết tiệt gì!”

“Mẹ ơi!” Thẩm Hi không có bất kỳ phòng bị nào nên dễ dàng bị Lâm Dục Đường xách ra khỏi ghế. Thật may đây lại là cơ thể của Hà Chi Châu, cũng còn có chút hơi sức nên Lâm Dục Đường cũng không thể xê dịch đi mấy.

Tay Thẩm Hi bị Lâm Dục Đường lôi kéo thấy rất đau, giận dữ trong lòng chưa được giải tỏa, bởi vì câu nói “Thẩm Hi là bạn gái của tôi” của Lâm Dục Đường mà quát lên: “Lâm Dục Đường, Thẩm Hi thành bạn gái của cậu lúc nào? Cậu có thừa nhận bao giờ chưa, chưa có đúng không! Cậu tự nhận mỉnh là bạn trai người ta sao, thật là buồn cười. Con mẹ nó, cậu nói Thẩm Hi là bạn gái của mình, còn không bằng Lăng Triều Tịch kia đâu. Tối hôm qua cậu cả đêm không về, làm những chuyện gì trong lòng mọi người đều hiểu cả, lại còn có mặt mũi nổi giận với tôi sao! Cậu…”

Thẩm Hi còn chưa dứt lời, lại bị Lâm Dục Đường kéo ra.

“Cậu nói cái gì? Cậu lặp lại lần nữa cho tôi xem! Cái gì mà trong lòng đều hiểu…” Lâm Dục Đường hầm hè, âm lượng càng lớn hơn.

Thẩm Hi nhìn Lâm Dục Đường cuồn cuộn phẫn nộ, khí thế vừa mới dâng lên lại xìu xuống, bởi vì cô sợ anh thật giận quá mà đánh mình…

Lâm Dục Đường thật sự muốn đánh cho Hà Chi Châu một trậm, mắt đỏ ngầu giơ quả đấm lên. Thật may là Tráng Hán phản ứng nhanh, vội vàng ôm lão đại ra.

Bên kia Hầu Tử cũng ngăn Lâm Dục Đường lại nói: “Lão Tam, cậu bình tĩnh đi!”

Hầu Tử và Tráng Hán vừa khuyên can, vừa mơ mộng đến tiết mục đào góc tường… của người anh em, trong lòng ai cũng đều cực kỳ rối rắm, lại vừa thấy hưng phấn.

Lâm Dục Đường cũng không nói lời nào nữa, gạt tay Hầu Tử ra, vẫn muốn xông tới đánh người.

Thẩm Hi lui về phía sau một bước, hiện tại cô rất sợ Lâm Dục Đường đánh mình, nếu thế thì cô phải làm sao?

Cầu xin tha thứ sao? Thật không có tiền đồ rồi!

Nấp ở sau lưng Tráng Hán sao? Dường như sẽ bị hỏng hình tượng của Hà đại thần mất…

Đúng là rắc rối mà, ai có thể nói cho cô biết con trai đánh nhau thì phải làm như thế đây!!!

Lâm Dục Đường cũng sắp xông lại đây rồi. Thôi được, cô chỉ có thề nghênh chiến thôi!

Thẩm Hi vội vàng nhổ miếng táo trong miệng ra, nhanh chóng đứng thành thế trung tấn, hai tay nắm thành quyền, đấm trái, đấm phải, phòn ngự, công kích.

Đấm móc sang trái…

Lại đấm móc sang phải…

Đồng thời, liền chuyển động bước chân, giảm bớt cơ hội công kích của đối phương, mặt khác, cũng có thể tùy thời mà tiến công.

Con mẹ nó! Lão đại lại còn biết đánh nhau sao? Hầu Tử và Tráng Hán đều trầm mặc xuống, hai người bọn họ nhìn lão đại bày ra tư thế chiến đấu liền yên lặng quay đầu nhìn về phíaLâm Dục Đường, tâm tình cũng theo đó mà hừng hực theo, muốn xem lão Tam tiếp chiêu như thế nào.

“…”

Lâm Dục Đường nhìn người đang đứng cách mình nửa thước không ngừng ra quyền không nói ra lời.

Cái đồ phá hoại!

Tại sao đột nhiên lại dâng lên cảm giác bất lực không thể nào diễn tả được…



Đã sửa bởi BAT101126 lúc 25.10.2014, 07:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.10.2014, 14:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [17/65] - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




CHƯƠNG 19

Editor: BAT

Thẩm Hi vẫn còn đang di động bước chân, thuận tiện nhìn mặt mà nói chuyện, vô cùng cẩn thận chặt chẽ. Cô hiểu rất rõ Lâm Dục Đường, anh càng không ra tay, thì chứng tỏ chỉ đang lùi một tiến mười mà thôi, vì vậy nên bất ngờ tấn công lúc anh không phòng bị là tốt nhất.

Lâm Dục Đường nhìn "Hà Chi Châu" không ngừng ra chiêu, vẫn đứng chết lặng không nói nên lời. Anh hít sâu một hơi, tự nói với mình nhất định phải tỉnh táo. Hà Chi Châu đã điên rồi nên anh không thể điên khùng theo.

Cậu ta cho rằng đang chọi gà, đẩu bò sao còn đánh quyền như thế! Lâm Dục Đường nghĩ vậy liền xoay người, quay về chỗ của mình ngồi xuống, hoàn toàn rời bỏ chiến trường.

Thẩm Hi vừa liếc nhìn Lâm Dục Đường, rồi lại nhìn bản thân mình, xác định anh không muốn đánh nhau nữa, liền vội vàng đứng lên, phóng khoáng khoát khoát tay nói: "Vốn định so chiêu xem thế nào nhưng nếu cậu đã không muốn đánh vậy thì quên đi."

Thẩm Hi vừa dừng lời, Hầu Tử liền vội vàng phụ họa: "Đúng vậy, dĩ hòa vi quý (*) là tốt nhất!"

(*) Câu này có nghĩa là lấy hòa thuận làm gốc không nên gây gổ, gây sự làm mất đoàn kết.

Tráng Hán gật đầu tán thành: "Đúng vậy, anh em như tay chân, phụ nữ như quần áo, có đúng hay không?"

Nghe Tráng Hán nói bậy như vậy, Lâm Dục Đường ôm cục tức đập tay xuống bàn, làm laptop nhảy dựng lên, phát ra một tiếng "Bộp" rất nặng. Nhưng Lâm Dục Đường lại không nói gì, mở máy ra tiếp tục làm bài tập của mình.

Thẩm Hi chun mũi, quay trở lại chỗ của mình gặm nốt nửa quả táo còn lại, tiếp tục hóa thân thành con chuột khoét kho thóc rồi.

Hầu Tử và Tráng Hán thì cùng đi vào phòng tắm giặt quần áo. Tráng Hán lấy bột giặt từ chỗ Hầu Tử, không cẩn thận cho hơi quá tay, nên trong chậu rửa mặt đều là bọt màu xà phòng màu trắng, nhìn thế nào cũng không sạch sẽ.

Hầu Tử không tán thành với việc Tráng Hán dùng bồn rửa mặt để giặt quần áo lót, liền quay đầu sang một bên nói:

"Tôi phát hiện gần đây lão đại đều mặc quần lót tam giác, tôi còn hỏi cậu ta sao không mặc quần bốn góc thì cậu ấy lại còn nói là không quen, nhưng trước kia không phải cậu ta vẫn đều mặc bốn góc sao chứ." Tráng Hán thắc mắc với Hầu Tử, tuy bề ngoài cậu ta cẩu thả sơ sài thế thôi nhưng đôi khi vẫn để tâm quan sát đến những vấn đề rất ngỏ.

Hầu Tử vẫn không để ý đến Tráng Hán.

Tráng Hán lại tiếp tục nói với Hầu Tử: "Cậu nói xem, chúng ta cứ bỏ đi như vậy, lão đại và lão tam có đánh nhau hay không?"

"Không thể nào, đã hòa giải rồi mà." Hầu Tử liền đáp.

Tráng Hán đột nhiên châu đầu lại nói: "Lão đại mới vừa rồi ra chiêu đó thật quá tuyệt phải không, nếu như mà tôi là lão Tam, thì cũng không xuống tay được đâu." Tráng Hán nói xong, học theo vai kép võ trong kinh kịch, ở phòng giặt quần áo lượn một vòng, đã thế lại còn khua chiêng gõ trống nữa: "Tùng tùng, cheng cheng, tùng tùng, cheng".

"Tùng tùng, cheng cheng, tùng tùng, cheng......" Hầu Tử nhìn một lát, trong lòng chỉ cảm thấy năng lực hóa giải nguy cơ của lão đại thật sự quá tốt. Nếu như lão Tam và lão đại đánh nhau, thì trong ký túc xá liền không có một ngày yên tĩnh rồi. Lão đại không phải không đánh lại lão Tam, cậu ấy cũng đã từng học qua Taekwondo và kiếm thuật cơ mà.

Hiện tại là một người đàn ông, quan trọng nhất không phải là tinh lực và thực lực, mà phải là hài hước từ trong ra ngoài, sống dĩ hòa vi quý mới là quan trọng nhất!!!

——

Thẩm Hi mua về rất nhiều táo, hiện tại chỉ có cô và Lâm Dục Đường ở trong phòng, nên thấy hơi lúng túng. Cô thầm nghĩ, mặc dù cô và anh đã chia tay, nhưng về mặt quan hệ giữa các thành viên với nhau cũng không nên cương quá.

Cho nên muốn mang táo đến mời Lâm Dục Đường, lại còn cẩn thận gọt vỏ nữa chứ.

"Ăn táo đi......" Thẩm Hi gọt vỏ táo xong liền mang đến đưa cho Lâm Dục Đường, thái độ vô cùng chân thành.

Lâm Dục Đường cũng không thèm nói lời nào, thật ra thì anh rất hỏi Hà Chi Châu một câu: Đã làm tình địch với nhau, có thể có chút khí phách được hay không!

Một lát sau, Lâm Dục Đường quay đầu sang liếc nhìn quả táo vừa được đối thủ mang tới. Trong lòng lại nghĩ tới Thẩm Hi: Trên đời này người có thể mang cho anh quả táo đã gọt vỏ sạch sẽ như vậy, cũng chỉ có Thẩm Hi thôi...... Nhưng sự thực là, quả táo này lại của Hà Chi Châu đưa cho anh.

Gần đây rốt cuộc làm sao vậy? Chẳng lẽ là tinh thần của cậu ta có vấn đề?

Hầu Tử và Tráng Hán cũng không cảm thấy sao?! Lâm Dục Đường khổ sở nằm lên trên mặt bàn suy nghĩ.

Thẩm Hi cho là Lâm Dục Đường vẫn còn ngại, nên liền đặt quả táo ở trên bàn của anh, sau đó đến sân phơi thu quần áo đã khô xuống, sau đó đi tắm rồi đi ngủ.

Ngẩng đầu lên, nhìn vào quả táo ở trước mắt mình, quả táo này không thể ăn cũng không thể ném đi, vì thế trong lòng càng thêm phiền não. Nếu như Hà Chi Châu và anh có thể đánh nhau một trận thì tốt rồi, lại còn cố tình mang táo đến nữa.

Anh thật muốn điên mất rồi!

Cuối cùng quả táo yêu thương này lại được chui tọt vào bụng của Tráng Hán. Lúc Tráng Hán về thấy trước bàn của Lâm Dục Đường có một quả táo đã gọt vỏ mà lại không ăn lập tức hỏi xin anh.

Lâm Dục Đường cũng chỉ mong có vậy, liền vội vàng phất tay để Tráng Hán lấy đi.

Buổi tối trước khi ngủ, Lâm Dục Đường nằm ở trên giường xem trang weibo của Thẩm Hi, phía trên ảnh là tuyên ngôn chia tay của cô. Bên dưới có một số lời bình luận, nội dung đều không khác nhau lắm, đều chúc phúc cô rằng cũ không đi thì mới sẽ không đến.

Sau đó là phản hồi của Thẩm Hi ở bên dưới ——"Cám ơn lời chúc phúc của mọi người, mình rất nhanh sẽ có tình yêu mới."

Tâm huyết cuối cùng của Lâm Dục Đường đều muốn ói ra hết rồi.

——

Hôm sau, Thẩm Hi dậy sớm chạy hết năm cây số, rồi đến nhà ăn mua bữa sáng, sau đó vui vẻ đưa đến cho Hà Chi Châu. Cô đang thắc mắc tại sao đoạn đường này lại ít người như vậy, liền chợt nhớ ra hôm nay chính là thứ bảy.

Thứ bảy có chuyện gì đặc biệt? Thẩm Hi liền nghĩ tới cuộc thi hùng biện của Lăng Triều Tịch.

Thẩm Hi đi đến sân bóng rổ dưới ký túc xá số sáu rồi gọi điện cho Hà Chi Châu, một lát sau, liền thấy anh chậm rãi đi ra ban công. Thẩm Hi giơ bữa sáng lên, ý bảo anh xuống lấy.

Hà Chi Châu mới vừa rời giường lạnh lùng nhìn Thẩm Hi đang vui vẻ ở bên dưới, không muốn đậy sớm cũng phải rời giường rồi. Một lát sau, điện thoại di động đang cầm trong tay lại có âm báo tin nhắn, là Thẩm Hi gởi tới: "Ngẩn ngơ ở đó làm gì, mau xuống đây lấy đồ ăn sáng đi."

Cô còn dám nói anh ngẩn ngơ nữa...... Hà Chi Châu hít vào lồng ngực không khí trong lành của buổi sớm mai, điều hòa lại cảm xúc.

Trong phòng 636, Hạ Duy Diệp cũng đã thức dậy, cô ta thấy "Thẩm Hi" đi ra ngoài, vốn định hỏi xem cô đi đâu, nhưng gần đây cô ta có chút kiêng kỵ, liền cố gắng nhịn không hỏi. Trần Hàn vừa rời giường, đi ra ban công gác chân lên tập luyện, kết quả liền nhìn thấy một màn rất hot?

——Hà Chi Châu của trường S mang bữa sáng đến cho Thẩm Hi!

Chân Trần Hàn liền nhũn ra quay trở lại túc xá, sau đó cất giọng không thể tin nổi nói với Hạ Duy Diệp: "Hà Chi Châu đưa đồ ăn sáng đến cho Thẩm Hi, đang mới vừa......"

"Cái gì!"

"Cái gì......"

Phòng 636 lập tức sôi lên sùng sục.

——

Hà Chi Châu không ngờ Thẩm Hi sẽ đưa bữa sáng tới đây, vốn định khiển trách, nhưng khi nhìn thấy cô cười vui vẻ như vậy, vẫn nhịn xuống.

"Về sau đừng mang đến nữa."

Thẩm Hi biết Hà Chi Châu đang do dự cái gì, tuy hơi phô trương, nhưng vẫn đáng yêu nói với Hà Chi Châu: "Anh không muốn tôi giữ hình tượng bạn trai cho mình hay sao, thế muốn làm bạn trai lạnh lùng đa tài, hay dịu dàng nhiều tiền, hay là bạn trai hoa tâm xấu xa."

Hà Chi Châu cũng không có ý gì khác, mà mấy loại này cũng không cần quá thông minh. Anh liền nói yêu cầu duy nhất của mình ra: "Đừng quá ngu ngốc là được."

Thẩm Hi lập tức bảo đảm đáp: "Nhất định rồi!"

Hà Chi Châu ngồi trên bậc thềm đá của sân bóng rổ ăn điểm tâm, mở ra xem, toàn bộ đều là bánh bao, cháo nếp cẩm, bánh ngô...... Toàn bộ đều là thức ăn đẹp da và để giảm cân, anh nhìn vào liền không muốn ăn nên liền đậy nắp lại.

Chắc chắn là cố ý!

Thẩm Hi thấy vậy liền nhắc nhở Hà Chi Châu: "Không thể lãng phí thức ăn đâu."

Hà Chi Châu bất chợt lên tiếng nhắc nhở: "Đừng có kéo dài giọng ra như thế được không?"

"Được, được." Thẩm Hi liền ứng phó đáp, sau đó điện thoại di động của cô vang lên, không, phải là điện thoại của Hà Chi Châu mới đúng. Cô liền ấn nút nghe, một giọng nói vô cùng khẩn trương truyền đến: "Học trưởng Hà, cuộc thi hùng biện sắp bắt đầu rồi, sao anh còn chưa tới làm giám khảo ạ!"

Thẩm Hi liền đưa mắt nhìn Hà Chi Châu.

Hà Chi Châu vỗ vỗ trán, anh đã quên khuấy mất chuyện này.

Mắt Thẩm Hi liền sáng lên, giám khảo? Thật sao?! Nếu như cô là ban giám khảo thì cô có thể chấm điểm cho Lăng Triều Tịch rồi...... Thẩm Hi nghĩ đến đây đã thấy thật hưng phấn, từ trên thềm đá nhảy xuống, vừa chạy vừa quay đầu lại nói: "Anh cứ ăn sáng đi nhé, rồi đi làm giám khảo đây!"

"... ..."

Hà Chi Châu bị "Tính tích cực" bất chợt của Thẩm Hi làm cho kinh ngạc nói không ra lời, nhưng lại thấy hơi lo lắng sợ xảy ra vấn đề gì, liền vội vàng đứng lên đi theo.

——

Cuộc thi hùng biện của sinh viên toàn quốc được diễn ra ở tầng sáu của thi viện trường đại học S.

Thẩm Hi dựa vào chức vụ giám khảo này mà tiến vào bên trong rất dễ dàng, nhưng cô không lập tức đi đến chỗ của ban giám khảo mà phấn chấn đi đến chỗ những đoàn hùng biện, ở bên trong đảo mắt xem xét mấy vòng.

Không hề nghi ngờ, khi Lăng Triều Tịch nhìn thấy cô, liền cười híp mắt đi tới: "Hi, Hà thần, thật không ngờ cậu lại là giám khảo đấy."

Lăng Triều Tịch lại còn biết cả biệt hiệu của Hà Chi Châu cơ đấy...... Thẩm Hi hất cằm lên, nhìn hết sức có phong cách. Tầm mắt của cô vô ý liếc về phía đôi giầy dưới chân Lăng Triều Tịch, đôi giầy này trước đây cô đã nhìn thấy ở trung tâm thương mại, tầm hơn hai ngàn, mà trước kia Lâm Dục Đường từng nói cho cô biết, gia cảnh của cô ta không được tốt lắm, nhưng cô không thấy như vậy chút nào.

Lăng Triều Tịch vẫn cười tươi như hoa, đôi mày cong cong nói: "Lát nữa phải nhờ Hà thần chiếu cố."

Thẩm Hi lạnh lùng nhìn Lăng Triều Tịch đang mỉm cười duyên dáng, ha ha, mỹ nhân kế đối của cô ta không có hiệu quả rồi! Thẩm Hi nhăn mặt lại, hết sức nghiêm nghị mở miệng nói: "Lăng Triều Tịch, cô là bạn của Lâm Dục Đường, chắc cũng nghe cậu ấy nói qua tính cách của tôi, tôi là người vô cùng ghét việc nhờ vả không chính đáng, tranh tài tất cả đều phải dựa vào thực lực, sao cô có thể lấy lòng ban giám khảo như vậy được!"

Giọng nói của Thẩm Hi không nặng không nhẹ, các thành viên khác ở trong đoàn hùng biện rối rít nhìn về phía Lăng Triều Tịch soi mói.

Lăng Triều Tịch đỏ mặt phân trần: "Hà thần, tôi chỉ nói đùa......"

Thẩm Hi căn bản không muốn nghe giải thích, phất tay áo bỏ đi. Đột nhiên bị gài bẫy Lăng Triều Tịch chỉ có thể dậm chân không nói nên lời.

Cuộc thi hùng biện bắt đầu, đại diện của các đoàn theo thứ tự lên sân khấu hùng hồn phát biểu. Thẩm Hi chống cằm nghe say sưa, cho điểm toàn dựa vào cảm giác. Mặt khác giám khảo trừ chấm điểm ra còn phải đánh giá tại chỗ nữa.

Thẩm Hi lại không hề tuân theo lẽ thường mà đánh giá, khiến cho Hà Chi Châu ngồi ở hàng cuối cùng khi nghe cô phát biểu huyệt thái dương cũng phải giật lên binh binh.

Lâm Dục Đường, Hầu Tử và Tráng Hán cũng tới đây, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh "Thẩm mỹ nhân". Trước kia Thẩm mỹ nhân đều ngồi cùng một chỗ với Lâm Dục Đường. Hiện tại Tráng Hán và Hầu Tử liền ngồi ở giữa, tế nhị tách hai người họ ra.

Rốt cuộc cũng đến phiên của Lăng Triều Tịch rồi.

Đội khoa học kỹ thuật của trường W và đội ngoại ngữ đấu với nhau, Lăng Triều Tịch ở bên đội khoa học kỹ thuật của trường W. Mắt của Thẩm Hi chỉ tập trung chú ý vào đề tài của Lăng Triều Tịch chính là: Giữa nam và nữ có tồn tại tình bạn chân chính hay không? Chậc chậc, đây là duyên phận gì chứ!

Lăng Triều Tịch đang biện luận rất hùng hồn - - về chuyện giữa nam và nữ luôn tồn tại tình bạn chân chính này.

Thẩm Hi ưu nhã khoang tay trước ngực, cả cuộc tranh tài chỉ nhìn Lăng Triều Tịch. Ngồi bên cạnh cô là giáo sư tiếng Anh của trường S, cũng là một trong những thành viên của ban giám khảo, chèn ép nói: "Hà Chi Châu, đối với đề tài của đội khoa học kỹ thuật W em có ý kiến gì không?"

Thẩm Hi liền lắc đầu, than thở: "Không ạ, em cảm thấy tư tưởng này có vấn đề." Sau đó lại nói với giáo sư tiếng Anh: "Đợi lát nữa để cho em đánh giá đội này nhé."

Giáo sư tiếng Anh sao có thể cự tuyệt yêu cầu của đại soái ca chứ, liền đáp: "Không thành vấn đề."

Lăng Triều Tịch vẫn đang hùng biện, tài ăn nói rất tuyệt vời, hơn nữa mỗi lần mở miệng đều nâng cao phe đối nghịch lên, sau đó sẽ nặng nề phản kích. Phe phản biện lại đều là nam sinh, nên ánh mắt nhìn Lăng Triều Tịch có phần hơi thiên lệch.

Biện luận kết thúc, giám khảo bắt đầu chấm điểm, Thẩm Hi không chút lưu tình cho điểm thấp nhất.

Hầu Tử vừa đứng lên trước chụp ảnh, quay đầu lại thấy điểm số của lão đại, cũng phải thốt lên: "Ngoan độc!"

Lão đại đang muốn cho Thẩm mỹ nhân hả giận sao?!

Hầu Tử tựa như nhân viên truyền tin nho nhỏ, len lén trở lại thì ra là chỗ ngồi, nói với Lâm Dục Đường: "Lão Tam, lão đại cho bạn học cậu điểm thấp nhất đấy."

Lam Dục Đường cũng không có tâm trạng mà quan tâm đến chuyện này, cả cuộc tranh tài anh không nhịn được mà lén nhìn "Thẩm Hi" vài lần, mặc dù bọn họ cách nhau hai chỗ ngồi.
Còn Hà Chi Châu đang mang thân phận của "Thẩm Hi" tay trái đang chống cằm, nhìn hết sức lười biếng, nhưng trong lòng lại đang rất phiền não: Thẩm Hi còn có thể biểu hiện được quan điểm rõ ràng hơn được sao? Còn nữa trước khi cô đánh giá lời hùng biện của các ứng viên, mỗi một câu nói của cô đều khiến huyệt thái dương của anh giật lên không ngừng.

Hiện tại, cô lại giành lấy Micro, muốn mượn cơ hội báo thù sao?

Hà Chi Châu uống một hớp nước, tự an ủi bản thân, sau đó liền đổi tay chống cằm, liếc mắt nhìn Thẩm Hi.

Thẩm Hi hắng giọng, phê bình nói: "Vì sao tôi lại cho điểm thấp như vậy, đó là bởi vì tôi không có cách nào đồng ý với quan điểm của đội khoa học kỹ thuật W dưới đây: “Chỉ cần giữ vững chừng mực, sẽ có tình bạn thuần khiết.”, cái tôi không hiểu chính là hai từ chừng mực này là khái niệm gì? Vậy tôi hỏi đội các bạn, có phải chỉ cần không lên giường, thì có thể được coi là giữ vững chừng mực hay không?"

Bên dưới liền ồ lên rồi bắt đầu xôn xao, Hà Chi Châu nghe thấy thế đầu lại đau như búa bổ.

Lăng Triều Tịch cầm micro lên đang muốn giải thích.

Thẩm Hi lại khoát khoát tay: "Thôi, không cần phải nói nữa, tôi biết rõ cô sẽ nói cái gì."

Lăng Triều Tịch: "....."

Thẩm Hi dừng lại mấy phút, giống y như một vị lãnh đạo đang phát biểu, lát sau mới tiếp tục phê bình: "Hơn nữa lại còn nói nguyên nhân làm cho quan hệ nam nữ không được thuần khiết là do người yêu của đối phương thiếu cảm giác an toàn, tôi cảm thấy cảm giác an toàn này quả thật bị đổ oan rồi. Giống như tiểu Tam chuyên đi phá hoại tình cảm của người khác, lại muốn lấy lý do các cặp vợ chồng không tin tưởng lẫn nhau ra mà bao biện, đây không phải là lời nói vô căn cứ sao?"
Lăng Triều Tịch: "...."

"Tóm lại, tôi cho là quan hệ thuần khiết của nam nữ, theo cách các bạn biện luận chỉ là một loại phán đoán. Nếu nói đến tình bạn thuần khiết sẽ là có đánh chết cũng không nói, hoặc sẽ giả ngu đến cùng!"

Bên dưới liên tục vang lên tiếng vỗ tay.

Có một vị nữ giám khảo liền đưa ra ý kiến: "Tại sao giám khảo Hà lại khẳng định như vậy?"

Thẩm Hi liền quay đầu nhìn lại nữ giám khảo kia trả lời: "Bởi vì tôi chính là đàn ông, nên tôi hiểu rõ đàn ông hơn!"

Toàn trường đồng loạt vỗ tay, qua một lúc lâu vẫn không ngừng.

Hà Chi Châu nhìn bạn học bốn phía đều nhiệt liệt vỗ tay hoan hô, trong lòng giống như bị thiên binh vạn mã đánh tới, bọn họ cũng điên theo cô rồi sao! Thẩm Hi rốt cuộc có chỗ nào là đàn ông hả?


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 28.10.2014, 08:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 28.10.2014, 08:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [17/65] - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



CHƯƠNG 20

Editor: BAT

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, hết đợt nọ lại tới đợt kia, liên miên không dứt. Không ít người vẫn đang đắm chìm trong câu nói rất có khí phách: "Bởi vì tôi chính là đàn ông, nên tôi rất hiểu đàn ông." kia, nhất là các cô gái đang có mặt ở đây, cơ hồ ai cũng nhiệt huyết sôi trào.

Hà Chi Châu thật không còn gì để nói, Thẩm Hi thật sự lại nhận mình là đàn ông! Cô hiểu đàn ông sao? Nào có đàn ông đứng đắn nào lại ăn nói như vậy, cũng không phải là đang phô trương về người bạn đường của phụ nữ hay sao?!

Đàn ông chân chính rõ ràng ở chỗ này...... có được không? Tuy sắc mặt của Hà Chi Châu hết sức bình tĩnh, nhưng nội tâm đã gào thét phong ba rồi.

"Mình thật rất thích Hà Chi Châu."

"Đúng vậy, không ngờ anh ấy đối với phương diện tình cảm cũng có suy nghĩ thấu đáo như vậy, nói chuyện sắc bén lại hài hước, trước kia vẫn cảm thấy anh ấy rất lạnh lùng, thì ra là rất dễ thương."

"Đúng vậy, thật không nghĩ tới anh ấy còn là một người vui tính như vậy đấy."

"... ..."

Người vui tính...... Hà Chi Châu dựa lưng vào thành ghế, môi phát ra hai tiếng cười lạnh, sau đó mặt không có thêm biểu cảm gì khác. Cho đến khi Hầu Tử đột nhiên huých huých tay anh, rồi đưa sang một thanh chocolate: "Thẩm mỹ nhân, có ăn không?"

Hà Chi Châu vô tình cự tuyệt: "Không, cám ơn."

Hầu Tử chun chun mũi của mình, Tráng Hán nói gần đây Thẩm mỹ nhân có gì đó làm cho người ta thương cảm, anh cũng hoàn toàn đồng ý với cách nói này của Tráng Hán. Quả thật gần đây Thẩm mỹ nhân, còn không đáng yêu bằng lão đại của bọn họ nữa cơ đấy.

——

Bởi vì có câu phản biện kia của Thẩm Hi, cho nên việc vào trong của đội khoa học kỹ thuật W không được thuận lợi cho lắm. Sau khi kết thúc tranh tài Lăng Triều Tịch đã bỏ chạy đến nhà vệ sinh, vì vậy đồng đội của cô ta phải tìm đến Lâm Dục Đường nhờ giúp đỡ.

Buổi chiều phải đổi giám khảo, nên Thẩm Hi thuận thuận lợi lợi rút lui khỏi cái ghế kia, cô từng bước ưu nhã đi xuống khán đài, nhưng mới vừa bước xuống, thì đội khoa học kỹ thuật W mặt không phân rõ phải trái, khó chịu nhìn cô chằm chằm.

Thẩm Hi không thèm để ý mà bước qua.

"Tịch Tịch vẫn còn đang khóc đấy." Một người trong đội của bọn họ liền nói với Lâm Dục Đường.

Hi Hi...... Tịch Tịch...... Thẩm Hi đối với nhũ danh đụng nhau chan chát này của hết sức không vui, cô kéo tay Hà Chi Châu lại, rồi nói với mọi người: "Hi Hi rõ ràng vẫn ở chỗ này, cô ấy nào có khóc......"

Hà Chi Châu đột nhiên bị kéo tới liền tức giận trừng mắt với Thẩm Hi, nhưng cũng không hất tay cô ra.

Thẩm Hi tiếp tục nói với người ở trong đội hùng biện: "Không phải cô nói Lăng Triều Tịch đang khóc ở nhà vệ sinh sao, vậy phải nhanh mà đi an ủi cô ấy đi, chạy tới nói với Lâm Dục Đường làm gì, chẳng lẽ Lăng Triều Tịch chạy đến nhà vệ sinh nam khóc sao?"

Cô ta bị Thẩm Hi nói thế liền tắt điện.

Thẩm Hi lại nhìn sang Lâm Dục Đường nói: "Còn nữa...... Lâm Dục Đường, cậu muốn đi đến nhà vệ sinh nữ sao?"

Đi cái đầu cậu! Hiện tại Lâm Dục Đường nào có ý định gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tay của Hà Chi Châu đang nắm lấy tay của Thẩm Hi, giận đến mức nói không ra lời.

Hầu Tử nhanh trí vội vàng đẩy Tráng Hán ra giữa, ngăn cản tầm mắt của Lâm Dục Đường. Đối với đôi nam nữ không chút kiêng kỵ gì kia đã không còn biện pháp nào nữa rồi, chỉ có thể để lão Tam rồi.

Buổi trưa, đoàn người từ phòng tuyên truyền của thư viện đi ra ngoài, cuối cùng Lăng Triều Tịch cũng từ nhà vệ sinh nữ đi ra, hốc mắt vẫn còn hồng hồng, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.

Lâm Dục Đường liền lên tiếng an ủi: "Tham dự đã là chiến thắng rồi."

Lăng Triều Tịch muốn nói gì đó rồi lại thôi, không nhịn được mà so đo.

Lúc này Thẩm Hi và Hà Chi Châu lại cùng nhau đi xuống, một người khí điềm tĩnh như nước, một người bước chân thanh thoát nhẹ nhàng.

Tráng Hán nhỏ giọng nói với Lâm Dục Đường: "Lão Tam, tuyệt đối là diễn trò!"

Hầu Tử cũng vỗ vỗ vào bả vai của Lâm Dục Đường an ủi: "Lão Tam, tôi cứ thấy Thẩm mỹ nhân và lão đại cứ kỳ lạ thế nào ấy, chúng ta ổn định trước đã, rất có thể là bọn họ cố ý chọc giận cậu thì sao, tình cảm không phải là như vậy sao, có quan tâm thì mới tức giận chứ."

Lâm Dục Đường khẽ "Ừ" một tiếng, mặc dù trầm mặc không nói nhưng trong lòng cũng cảm thấy lời của Hầu Tử quả thật không sai. Anh cũng cảm thấy Thẩm Hi và Hà Chi Châu chỉ đang diễn trò mà thôi, khi nghĩ như vậy tâm tình liền trở nên bình tĩnh hơn nhiều.

Nếu không thì anh có thể làm thế nào được, xông lên đánh nhau chăng? Nếu như Hà Chi Châu lại bày ra tư thế chiến đấu kia thì làm thế nào?

Ngày mai Lăng Triều Tịch trở về thành phố W rồi.

Hầu Tử và Tráng Hán đã chuẩn bị mời ăn tối, sau khi cơm tối kết thúc lại đến KTV gần trường để hát hò, một mặt cảm ơn Lăng Triều Tịch đã tặng cho bọn họ đặc sản địa phương, mặt khác phòng 921 cũng đang muốn tụ tập một bữa để dung hòa mâu thuẫn giữa lão Tam và lão đại.

Anh em như tay chân, phụ nữ như quần áo. Cho dù có như thế nào, chuyện của Thẩm mỹ nhân và lão Tam hay với lão đại, không phải đều là người của ký túc xá 921 sao? Tráng Hán cảm thấy chuyện rõ ràng khác nhau, dù sao cũng không phải chuyện của anh.

Phòng 921 tụ hội, Thẩm Hi đương nhiên muốn đi theo, Hà Chi Châu lập tức kéo cô lại: "Không thể đi được!"

Mặt Thẩm Hi đầy đau khổ nói: "Đương nhiên là phải đi chứ, tôi đang đại biểu cho anh mà, nếu như không đi thì mọi người sẽ cảm thấy anh không đoàn kết."

Thái độ của Hà Chi Châu vẫn rất kiên quyết: "Tôi tình nguyện để cho mọi người cảm thấy tôi không đoàn kết."

"Được rồi." Thẩm Hi lại nói với Hà Chi Châu: "Vậy tôi trở về ký túc xá khóc một trận cho đã."

Hà Chi Châu thấy thế vội kéo tay Thẩm Hi lại thỏa hiệp. Trước kia anh không dễ dàng thay đổi nguyên tắc của mình, hiện tại, đã trở nên không có nguyên tắc rồi.

——

Thẩm Hi và Hà Chi Châu không cùng ăn cơm tối với bọn Hầu Tử, bởi vì cứ nhìn thấy Lăng Triều Tịch là cô đã ăn không thấy ngon rồi. Cô và Hà Chi Châu đi đến quán cơm tây quen thuộc, sau khi ăn xong, liền ngồi lên xe đạp của Hà Chi Châu lên đường đến KTV.

Sau khi ngồi lên xe đạp cô liền đặt tay lên thắt lưng của bản thân, hỏi Hà Chi Châu: "Anh Hà, anh nói xem hôm nay tôi biểu hiện có tốt không?"

Hà Chi Châu không thèm đáp lại, ngay cả ý trả lời cũng không có.

Thẩm Hi do dự một lát, liền vươn tay ra sau lưng "Mình" vạch vạch mấy nhát, cô biết chỗ này của "Mình" từ nhỏ đã đặc biệt sợ nhột rồi.

Hà Chi Châu làm sao chịu được trêu đùa như vậy, đỏ mặt nói: "Tốt...... Tốt!"

Lúc này Thẩm Hi mới dừng lại, nhanh chóng đáp lại: "Cám ơn!"

Hà Chi Châu bèn hừ lạnh một tiếng.

Thẩm Hi được voi đòi tiên, hỏi tiếp: "Anh Hà, trải qua sự việc vừa rồi tôi mới nghiệm ra rằng, anh thuộc về tuýp người thích vu oan giá hoạ."

"... ... Ngừng ngay!"

Hà Chi Châu đạp xe tới đầu đường, bởi vì có nhiều người, Thẩm Hi rất tự giác nhảy xuống xe. Hà Chi Châu cũng xuống xe, đưa xe đạp cho Thẩm Hi dắt. Mới chớm vào hè nên đầu đường có rất nhiều xe tải buôn dưa, Thẩm Hi nhìn thấy liền muốn mua. Nên liền nói với Hà Chi Châu: "Anh cứ vào KTV trước đi, tôi mua cái này đã......"

"Không được." Hà Chi Châu mở miệng cản: "Muốn mua dưa đúng không."

Cư nhiên bị đoán trúng rồi! Thẩm Hi liền hỏi ngược lại Hà Chi Châu: "Tại sao lại không được, tôi mua tới anh cũng được ăn ké mà."

Mí mắt của Hà Chi Châu vẫn không chớp đáp: "Bởi vì tôi không muốn để người ta nhìn thấy —— Hà Chi Châu ôm dưa hấu đi vào KTV, so với việc mất hết hình tượng, ăn dưa hấu không có bất kỳ sự dụ dỗ nào với tôi cả."

Thẩm Hi bĩu môi, mặt buồn rười rượi.

Bảy giờ rưỡi, cô đi theo Hà Chi Châu tới quán KTV náo nhiệt ở gần trường, sau đó đi thẳng tới phòng Hầu Tử đã đặt.

Trong phòng có Hầu Tử, Tráng Hán, Lâm Dục Đường, Lăng Triều Tịch, còn có cả Trương Nhiên do Tráng Hán mời tới nữa. Dưới ánh đèn lung linh mờ ảo, Trương Nhiên đang song ca với Lăng Triều Tịch bài của Phạm Vĩ Kỳ 《Một ngày mùa hè chợt giống mùa thu》.

Thẩm Hi và Hà Chi Châu, vô sỉ chen vào giữa ngồi. Sau khi ngồi xuống, đột nhiên liền móc từ trong ngực ra một quả dưa hấu nhỏ rồi nói: "Mọi người cắt nó ra đi."

Hà Chi Châu khó tin nhìn cô, đưa mắt sang nhìn Thẩm Hi hỏi: "Mua lúc nào!?"

Thẩm Hi liền đáp: "Lúc mới dừng xe......"

Đối thoại thật đẹp, Hầu Tử và Tráng Hán cũng không dám nghe quá nhiều, chứ đừng nói chi là Lâm Dục Đường. Anh ngồi ở bên cạnh Tráng Hán, tâm tình khó chịu tập trung hết vào màn ảnh lớn. Tráng Hán thấy vậy liền tiến tới an ủi: "Tất cả đều là giả thôi, tất cả đều là giả......"

Hầu Tử nhường "Thẩm mỹ nhân" chọn một bài, Hà Chi Châu liền khoát tay cự tuyệt. Anh nhìn vào quả dưa hấu ở trên nền đá hoa, không nghĩ ra được rốt cuộc Thẩm Hi ở ngay dưới mí mắt anh cất giấu dưa hấu vào kia như thế nào......

Thẩm mỹ nhân không hát, nên Hầu Tử liền muốn mời lão đại một bài, Thẩm Hi liền sảng khoái đồng ý, sau đó lại nói với Tráng Hán: "Nhanh giúp tôi chọn bài 《Phụ nữ như hoa》, tôi muốn bản của Mai Diễm Phương......"

Tráng Hán không tin liên hỏi lại: "Gì chứ?"

Thẩm Hi đang muốn lặp lại một lần nữa, liền cảm thấy sau lưng bị người ta nhéo một cái, cô liền nhìn sang Hà Chi Châu, thầm than đau quá!

Ký túc xá nam 921 giọng ca vàng cũng đặc biệt nhiều, nhưng tối nay Lâm Dục Đường không hát, lão đại không hát, ngay cả Thẩm mỹ nhân cũng không hát. Hầu Tử và Tráng Hán đều thuộc về tuýp người bỉ ổi điển hình, nếu có người giành hát với bọn họ, thì bọn họ lại càng hát nhiệt tình, nhưng nếu như không có ai tranh giành, tự nhiên lòng hăng hái kia liền nhạt đi rất nhiều.

Cuối cùng mọi người chuyển sang chơi bài. Người thua sẽ phải nói một chuyện nực cười nhất mình đã làm trong đời, nếu như tất cả mọi người đều nói không ghê tởm, thì sẽ phải uống liền ba cốc bia.

Trò chơi hèn mọn bỉ ổi này có thể khiến cho không khí tích cực lên đôi chút, rõ ràng do Tráng Hán nghĩ ra nhưng kết quả ngay vòng đầu tiên người thua lại cũng chính là anh.

Bởi vì Trương Nhiên cũng ở đây nên Tráng Hán mới không dám nói những chuyện xằng bậy chỉ yếu ớt mở miệng: "Ăn sầu riêng có tính hay không?"

Vì vậy Tráng Hán liền bị phạt ba cốc.

Ván thứ hai người bị thua là Hầu Tử, anh cũng là một cậu bé ngoan vô cùng thành thực, liền ăn ngay nói thẳng: "Tôi đã từng ăn gỉ mũi."

Được rồi, thật muốn ói! Hầu Tử thuận lợi vượt qua kiểm tra.

Thẩm Hi ở ván đầu tiên và ván thứ hai đều nhờ sự giúp đỡ của Hà Chi Châu mà thuận lợi qua cửa, kết quả là ván thứ ba khi Hà Chi Châu vừa đi toilet, cô liền bị Lâm Dục Đường hãm hại.

Lúc Hà Chi Châu vừa trở về, Thẩm Hi đang bị mọi người ép hỏi —— từ nhỏ đến lớn đã làm chuyện gì buồn nôn nhất.

"Lão đại, đừng nói là cậu không có đấy nhé." Tráng Hán cười ha ha công kích.

Thẩm Hi đưa mắt nhìn Hà Chi Châu, Hà Chi Châu cũng nhìn lại cô, ý tứ viết đầy trong mắt: "Cô nên trực tiếp uống rượu đi thôi."

Nhưng cô thực không cam lòng!

Lâm Dục Đường dựa lưng vào ghế sofa, vô cùng hứng thú chờ nghe chuyện buồn nôn nhất của "Tình địch".

Thẩm Hi nghĩ nghĩ một lát, vốn định nói đã ăn gỉ mũi, vì Hầu Tử đã trả lời như vậy mà cũng có thể qua, nên chuyện này khẳng định không thành vấn đề...... Chỉ là cô thật sự không có biện pháp ở trong khí thế cường đại của Hà Chi Châu mà thốt ra ba chữ "Ăn gỉ mũi" được. Đầu óc khẽ chuyển, sau đó bưng lên hai cốc bia, một cốc đưa cho Lâm Dục Đường, một cốc tự mình cầm lên, rất nghiêm túc mở miệng: "Đời tôi chuyện buồn nôn nhất đã làm chính là đào góc tường nhà lão Tam, lão Tam, thật xin lỗi!"

"... ..." Lâm Dục Đường thật muốn hất ly bia vào mặt người mới vừa nói ra câu bỉ ổi kia!

Thẩm Hi thuận lợi vượt qua kiểm tra, cô quay đầu nhìn về phía Hà Chi Châu, thấy anh đang ngồi góc khuất nhất, chơi xúc xắc, vốn muốn tức giận, nhưng lại không thể phát tiết ra được, kết quả liền cong cong khóe môi lên cười khẩy. Anh chưa bao giờ nghĩ tới "Mình" đời này còn có thể bị đùa bỡn như thế!

Mười giờ tối, trừ Hà Chi Châu, Thẩm Hi, Hầu Tử, Tráng Hán và Lâm Dục Đường đều trở lại phòng 921. Thẩm Hi mệt mỏi leo lên giường nằm, nhưng cũng không quên ngâm chân cộng với xoa bóp. Tráng Hán đã hoàn toàn quen với sự dạy dỗ của lão đại liền chạy tới cầm lấy cái lọ trân bàn của Thẩm Hi, lấy lòng nói: "Lão đại, tôi có thể dùng thử một ít được không?"

"Được, nhưng đừng có dùng quá nhiều." Thẩm Hi có chút không nỡ đưa lọ tinh dầu cho Tráng Hán, cường điệu nói: "Cái này rất quý."

"Tạ ơn lão đại." Tráng Hán nói xong, sau đó liền vươn tay đoạt lấy.

"Hầu Tử đâu?" Thẩm Hi ngâm chân chán rồi, mới ngẩng lên hỏi Lâm Dục Đường mới vừa tắm xong đi ra.

Lâm Dục Đường tức giận trả lời: "Bị gọi đi họp rồi."

Thẩm Hi liền "À" lên, lúc này mới nhớ tới trưởng phòng ngủ 921 chính là Hầu Tử đại nhân của chúng ta.

Nửa giờ sau, Hầu Tử mới trở lại, trong tay còn cầm một quyển sách và một cây bút. Anh nhìn quanh cả túc xá một lượt, rồi nói với ba thành viên còn lại: "Hôm nay đi họp có nội dung vô cùng quan trọng, có một vấn đề lớn cần phổ biến với mọi người"

"Chuyện gì vậy, Hầu Tử nói mau đi." Thẩm Hi liền lên tiếng cổ vũ, ngồi ngay ngắn trên ghế nhìn Hầu Tử.

Hầu Tử ho nhẹ, mới bắt đầu nói: "Là...... Phòng của chúng ta bị chọn trúng để kiểm tra chất lượng tinh — dịch— tráng — kiện — khỏe mạnh."


Tráng Hán và Lâm Dục Đường rối rít quay đầu, mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng dù sao cũng đều là con trai chân chính, một lát sau, cũng lạnh nhạt đón nhận. Không phải chỉ cần phọt ra là được thôi sao?

Chỉ có một người không phải là đàn ông đích thực, đang run run đổ nước ngâm chân choáng váng muốn khóc trong nhà vệ sinh......


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diemut, Diệu Linh, HanXu, kpham75, ngahd86, nguyenthoatda, nguyetcat97, tiểu anh hắc ám, xiaolie và 325 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.