Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện

 
Có bài mới 25.10.2014, 02:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7936 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4:

Quả thật An Bối Nhã không đoán sai. Nhậm Quả Quả tới nơi trước một tiếng nhưng lại không cẩn thận nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của Bách Nghiêu Tân.

Anh nhìn Nhậm Quả Quả mà theo lời An Bối Nhã là bảo mẫu có kinh nghiệm vô cùng phong phú này, lông mày từ từ nhăn lại.

"Cô tròn mười tám chưa?" Anh bắt đầu nghi ngờ lời cam đoan của An Bối Nhã rồi.

Cô bé trước mắt chỉ cao tới ngực an, ngũ quan rất xinh xắn, khuôn mặt trắng trẻo hồng hào ngọt ngào, đôi mắt to tròn trong sáng dường như chỉ ở nhờ một nửa trên mặt cô. di◕ễn✦đà‿n✦lê✦q◕uý♠đônMái tóc đen tết thành hai bím, mặc áo thun trắng và quần yếm màu xanh nhạt. Giữa cái áo thun trắng còn có một hình trái tim đỏ tươi, dưới cái quần yếm là đôi giày búp bê màu hồng nhạt, đeo ba lô màu hồng chấm trắng sau lưng.

Bảo mẫu này hoàn toàn không giống với tưởng tượng của anh.

Anh cho rằng bảo mẫu nên mặc đồ công sở trang trọng, tóc búi sau đầu, hơn nữa còn có dáng vẻ nghiêm túc hoàn thành công việc một cách nghiêm chỉnh chứ khong phải là cô bé nhút nhát không dám nhìn anh như đang làm việc gì sai như thế này. Không biết cô bé này đã trưởng thành đầy đủ hay chưa!

Ngay lúc đó Bách Nghiêu Tân có xúc động muốn gọi điện thoại chất vấn An Bối Nhã xem có phải cô đang chỉnh anh không!

Nhậm Quả Quả thấp thỏm bất an đứng trước mặt Bách Nghiêu Tân, nghe anh hỏi thì cô hồi hộp trả lời: "Tôi...Tôi hai mươi mốt tuổi rồi."

Dứt lời, cô liếc anh bằng ánh mắt sợ hãi, sau đó nắm chặt rồi lại mở ra hai tay đầy lo lắng. Cô cảm thấy ánh mắt anh như lột sạch mình, dường như rất không hài lòng với cách ăn mặc này của cô.

Lẽ nào có chỗ nào không đúng à? Nhậm Quả Quả cúi xuống nhìn mình.

Cô suy nghĩ thật lâu mới ăn mặc thế này. Dù sao cũng là bảo mẫu, cô không thể mặc Âu phục được. Sau một hồi lựa chọn, cô quyết định lấy gọn nhẹ làm chủ đạo.

Trước kia khi cô tới nhà trẻ thực tập thì cũng mặc áo thun ngắn tay và quần jeans. Tiền bối cũng nói vậy là tốt nhất, dù sao cũng là chăm sóc trẻ em, đương nhiên phải lấy quần áo nhẹ nhàng nhất của bản thân làm chủ đạo.

Hai mươi mốt tuổi? Được rồi, tuy đã qua mười tám nhưng có trẻ quá hay không? Bách Nghiêu Tân không tin bảo mẫu này có kinh nghiệm phong phú. Hơn nữa nhìn dáng vẻ non nớt của cô, anh tuyệt không cảm thấy cô có thể chăm sóc trẻ con tốt.

Bách Nghiêu Tân quyết định bảo cô bé này rời đi, "Cô..."

"Oa oa..." diễ↕n✶đ↕àn✶lê☾q↕uý✶đ↕ônTiếng khóc chợt vang lên chói tai trong phòng. Lúc này Bách Nghiêu Tân mới nhớ tới cháu gái bé nhỏ vẫn đang ngâm mình trong đống phân. Vì để mở cửa cho cô bé bảo mẫu này nên anh đặt bé lên bàn.

Có người ngoài ở đây nên Bách Nghiêu Tân thấp giọng chửi một câu, chuẩn bị quay lại dỗ cháu gái nhưng trước mắt phải bảo cô bé này rời đi. Lúc anh định mở miệng thì đối phương đã lách qua anh, bước nhanh vào nhà.

Bách Nghiêu Tân mất hứng nhíu mày. Anh rất không thích có người chưa được mình cho phép đã bước vào nhà. Hành động của cô bé này khiến anh có cảm giác bị xâm phạm lãnh thổ, "Này cô!"

Anh đuổi theo, định đuổi cô bé ra thì thấy cô không ngại bẩn chút nào mà ôm viên cầu nhỏ dính đầy phân lên, vừa đung đưa vừa dỗ bé.

"Ngoan, không khóc! Cô bé xinh đẹp!"

"Oa oa...hức!" Viên cầu nhỏ vừa khóc vừa nấc, thấy có người để ý tới mình thì chớp đôi mắt ướt nước, nhìn Nhậm Quả Quả chằm chằm, mở cái miệng nhỏ nói thứ tiếng chỉ bé mới hiểu, "A a a..."

"Thúi thúi đúng không? Tắm thơm thơm sẽ không thúi nữa..." Nhậm Quả Quả cười, liếc thấy quần áo trên người viên cầu nhỏ này dính đầy phân nhưng không thèm để ý chút nào. Nhưng khi đối mặt với Bách Nghiêu Tân thì cô vừa nở nụ cười vừa hồi hộp nói, "Ấy, xin lỗi, xin hỏi phòng tắm ở đâu ạ?"

Bách Nghiêu Tân nhìn cô bằng ánh mắt sắc như sao. Trên tay viên cầu nhỏ dính đầy phân từ mông, điều này khiến anh vốn định đuổi cô ra liền nuốt lời lại, chỉ tay về phía trái, "Ở đó."

"Cảm ơn." Từ đầu tới cuối Nhậm Quả Quả không dám nhìn Bách Nghiêu Tân lâu. Nhận được câu trả lời của anh, cô lập tức cúi đầu, bước nhanh về bên đó, vừa đi vừa dỗ viên cầu nhỏ. Lúc cô nhìn bé, đôi mắt to cong cong, khi nhìn Bách Nghiêu Tân thì mới vì căng thẳng mà cụp xuống. Ngón tay cô vuốt ve khuôn mặt mềm mại của viên cầu nhỏ. Cô bé liền tò mò bắt lấy tay cô ngay lập tức.

Nhậm Quả Quả để mặc viên cầu nhỏ cầm lấy, "Lại đây nào, tắm thơm thơm thôi...!" Cô ôm viên cầu nhỏ vào phòng tắm, tiện tay ném ba lô đeo phía sau xuống đất phía ngoài phòng tắm.

Bách Nghiêu Tân trừng mắt nhìn cái ba lô bị vứt bừa trên đất, lông mày nhíu lại. Cô bé bảo mẫu xâm nhập địa bàn của hắn không hiểu chút phép tắc nào. Ba lô đeo trên vai có thể vứt xuống đất được à?

Nhịn xúc động muốn nhặt ba lô trên đất cất đi, Bách Nghiêu Tân dựa vào cửa phòng tắm, nhìn Nhậm Quả Quả đặt viên cầu nhỏ vào trong bồn tắm nhỏ đã pha sẵn nước ấm.

"Bì bõm!" Vừa chạm vào nước, viên cầu nhỏ liền hưng phấn múa máy chân tay.

"Tiểu Bối Bối thích tắm thơm thơm à?" Nhậm Quả Quả nhớ khi đứng ngoài cửa sổ nghe thấy Bách Nghiêu Tân gọi viên cầu nhỏ này như vậy. Cô xắn tay áo lên, ngồi xổm xuống, cầm sữa tắm tắm cho viên cầu nhỏ.

"Lại đây, rửa cái mông nhỏ trước nào." Cô chà cái mông nhỏ mập mạp của viên cầu nhỏ một lượt rồi đổ nước đi, một tay ôm cô bé, một tay đổ đầy nước sạch vào cái bồn tắm nhỏ, sau đó đặt cô bé vào.

Thấy động tác thuần thục của cô bé, Bách Nghiêu Tân nhíu mày. Vốn cháu gái khóc suốt nhưng vào tay cô thì lại cực kỳ im lặng, luôn mở to đôi đồng tử màu lam mà nhìn cô.

Xem ra bảo mẫu mà An Bối Nhã giới thiệu cũng có tay nghề thật. Điều này khiến Bách Nghiêu Tân tạm thời bỏ cái ý nghĩ đuổi cô ra khỏi nhà đi.

Nhậm Quả Quả tắm rửa cho viên cầu nhỏ thật sạch sẽ, lấy khăm tắm lớn bọc chặt lấy bé, "Tắm sạch rồi, thơm thơm quá!"diễ●n❄ đ●ànlê❄ q●uýđ❄ ôn Cô khẽ cọ vào mặt viên cầu nhỏ khiến cô bé cực kỳ vui vẻ, đôi môi cánh hoa nho nhỏ mở lớn, a a nhỏ nước miếng.

Nhậm Quả Quả bị chọc cười bởi dáng vẻ đáng yêu này của viên cầu nhỏ. Cô rất thích trẻ con, nếu không đã không học ngành giáo dục mầm non. Trẻ con là tiểu ác ma nhưng cũng là tiểu thiên sứ đáng yêu.

"Tiểu Bối Bối thật đáng yêu!" Cô cười híp mắt, cọ cọ gò má viên cầu nhỏ.

Bách Nghiêu Tân thấy nụ cười của cô gái nhỏ thì mâu quang chớp lên. Sự yêu thích trên mặt cô bé rất chân thật, không hề có chút giả dối nào. Điều này khiến anh bỏ sự đề phòng trong lòng xuống.

Nhưng còn cần phải quan sát thêm, nếu không anh sẽ không yên tâm giao cháu gái cho cô bé này chăm sóc.

"Tên của cô là gì?"

Câu hỏi của Bách Nghiêu Tân khiến Nhậm Quả Quả bị dọa sợ. Cô ngoảnh lại thì thấy anh đang đứng ở cửa phòng tắm...Á! Anh đứng ở đó từ khi nào? Sau đó cô thấy ba lô mình vứt trên đất, lập tức trợn tròn mắt. Trời ơi! Cô vậy mà lại ném đồ loạn trong nhà anh!

Cô từng nghe học tỷ An Bối Nhã nói Bách Nghiêu Tân vô cùng chú trọng sự sạch sẽ và gọn gàng!

Nghĩ vậy, nụ cười thoải mái trên mặt Nhậm Quả Quả biến mất lập tức, ánh mắt nhìn anh cũng mất tự nhiên, thêm chút giấu diếm khiến anh nhận ra một cách dễ dàng.

Anh sớm phát hiện ra dường như cô bé trước mặt rất sợ mình. Khi đối mặt với Tiểu Bối Bối hoàn toàn khác với anh.

Nhưng anh cũng không thèm để ý việc này. Miễn là cô bé có thể làm tốt công việc thì anh chẳng quan tâm những điều khác, diễn♦đàn-lê-quý♦đôn"Tôi tên là Nhậm Quả Quả." Cô trả lời, len lén quan sát xem sau khi anh nghe tên mình thì có phản ứng gì không nhưng không có, khuôn mặt tuấn tú vẫn bình thản.

Trong lòng cô thấy hơi thất vọng. Cũng đúng, sao anh có thể nhớ cô bé mình gặp trong yến hội sáu năm về trước. Hơn nữa khi đó cô cũng không giới thiệu tên với anh. Người cô quen biết không nhiều vì trong nhà bảo vệ cô quá tốt nên ngay cả khi đi học cũng không ai biết cô là công chúa nhỏ được nhà họ Nhậm cưng chiều nhất.

Nhưng thất vọng qua đi, Nhậm Quả Quả lại thấy may mắn. May mắn là Bách Nghiêu Tân không biết cô. Nếu biết công chúa nhỏ của nhà họ Nhậm đi làm bảo mẫu, anh không nghi ngờ cô có ý đồ khác mới là có quỷ.

Tuy cô không có ý đồ gì thật nhưng vẫn chột dạ nghĩ, chỉ là tiếp cận người tình trong mộng của mình thôi, không tính là có ý đồ gì đâu nhỉ?

Nhậm Quả Quả không hề nghĩ tới chuyện đến quyến rũ hay mê hoặc Bách Nghiêu Tân.. Cô hiểu mình rất rõ, biết bộ dạng của mình tuy không khó nhìn nhưng không phải là mỹ nữ kinh diễm. So với vị hôn thê xinh đẹp động lòng người trước kia của anh, cô không khác gì con vịt con xấu xí.

Đừng hiểu lầm, cô không tự ti. Cô chỉ cảm thấy hoàn mỹ như anh hợp với một cô gái hoàn mỹ hơn. Có thể vào nhà Bách Nghiêu Tân làm bảo mẫu là cô đã thỏa mãn rồi.

Thật ra nếu học tỷ An Bối Nhã chưa lập gia đình thì cô thấy chị ấy mới thật xứng đôi với anh.

Bách Nghiêu Tân đương nhiên không biết ý nghĩ của cô. Nếu anh biết cô cảm thấy anh xứng đôi với An Bối Nhã, anh nhất định sẽ dựng thẳng lông tơ lên tại chỗ.diễ⊰n✿đ⊱àn✿lê✿q⊱uý✿đ⊰ôn Chỉ có chồng của cô gái An Bối Nhã hung ác như mụ phù thủy này mới chịu nổi cô ta thôi.

Nghe thấy tên Nhậm quả Quả, anh chỉ có một ý nghĩ: Tên này thật đáng yêu, thật hợp với cô bé này.

"Đưa Tiểu Bối Bối cho tôi." Anh vươn tay về phía Nhậm Quả Quả.

"A..." Cô đưa viên cầu nhỏ cho anh.

Bách Nghiêu Tân ôm cháu gái phúng phính, nhìn Quả Quả dính đầy nước, cái áo thun màu trắng trên người cô dính thứ bẩn thỉu màu vàng.

"Sửa sang lại mình một chút đi." Anh hờ hững ra lệnh.

"Vâng ạ." Nhậm Quả quả khép hai chân lại làm tư thế đứng nghiêm theo bản năng.

Bách Nghiêu Tân không nói gì, chỉ liếc cô rồi ôm viên cầu nhỏ rời khỏi phòng tắm.

Anh vừa đi, cô đã thả lỏng cơ thể cứng ngắc, sau đó ôm mặt rên rỉ.

Cô đang làm vì vậy! Vậy mà lại đứng nghiêm đáp lời anh, còn thiếu chút nữa là cô nhấc tay làm tư thế chào. Rống! Mất mặt quá!

Cho dù cảm thấy mất mặt thì cô cũng không dám lề mề lâu, chỉ dùng hơn mười phút để rửa sạch thứ bẩn thỉu trên người mình. Cô bước ra khỏi phòng tắm, không quên cầm lấy ba lô trên đất.

Cô ôm ba lô đi tới phòng khách thì thấy Bách Nghiêu Tân đã thả Tiểu Bối Bối trên ghế sô pha, cầm tã trong tay, đang cố gắng đổi tã cho bé.

"Ngoan, Tiểu Bối Bối đừng nhúc nhích." Anh dỗ viên cầu nhỏ.

"A a..." Tiểu Bối Bối đá chân, cắn ngón tay, hai chân khua không ngừng nhưng không chịu nằm yên để anh đổi tã cho.

Anh không làm cách nào mặc tã cho Tiểu Bối Bối được. Mà anh là người rất rắc rối, không chịu được những thứ không gọn gàng, cho nên cái tã bị anh mặc vào cởi ra, muốn mặc cho đàng hoàng.

Nhưng Bách Nghiêu Tân rất kiên nhẫn còn bé thì không. Bị lăn qua lăn lại vài lần, viên cầu nhỏ bắt đầu méo miệng, nước mắt ngưng lại trong đôi mắt, "Oa!" một tiếng khóc lên.

"Oa oa oa...." Viên cầu nhỏ hình như rất tức giận, lần này khóc càng dữ, bàn tay nhỏ bé múp míp nắm chặt, hai chân đạp loạn không ngừng.

Bách Nghiêu Tân bị khóc đến chóng mặt. diễn♥đàn♥lê♥quý♥đônTrời ơi, trẻ con là sinh vật không cách nào khống chế được nhất trên đời này!

Viên cầu nhỏ mặc kệ chú mình nghĩ gì. Cô bé vô cùng cáu kỉnh, khóc lớn, mắt rưng rưng nhìn Quả Quả. Bé ngừng khóc một chút rồi lại quắt cái miệng nhỏ, vươn tay ra với  Nhậm Quả Quả.

"Hu hức hu..." Hoàn toàn là dáng vẻ tủi thân, xin được ôm ấp.

"..." Nếu không phải viên cầu nhỏ không biết nói, Bách Nghiêu Tân thật muốn hỏi bé xem ai mới là chú ruột của nó! Bảo mẫu mới tới chưa đầy một giờ mà cô cháu gái nhỏ đã làm phản rồi.

Nhưng anh rất sợ tiếng khóc của viên cầu nhỏ nên giao tã cho Nhậm Quả Quả: "Mặc vào cho nó."

"Vâng ạ." Cô vội vàng nhận lấy cái tã. Từ lúc nhìn thấy viên cầu nhỏ này vươn tay ra với cô, cô đã sớm mềm lòng, muốn xông tới ôm.

Cô thả ba lô trong tay xuống rất tự nhiên nhưng trước khi nó rơi xuống đất cô liền nhớ rằng Bách Nghiêu Tân rất ngăn nắp nên liếc mắt về phía anh.

Anh rất vừa lòng với việc rốt cuộc cô đã biết phép tắc, "Để trên sô pha cũng được."

"Vâng ạ." Nhậm Quả Quả thật cẩn thận đặt ba lô lên trên sô pha, cầm tã ngồi vào cạnh viên cầu nhỏ.

"Lại đây, Tiểu Bối Bối không khóc, mặc tã trước đã..." Cô nâng cái mông nhỏ của viên cầu nhỏ lên, xoa phấn rôm rồi nhanh chóng trải cái tã ra.

"A a!" Viên cầu nhỏ hít hít lỗ mũi đỏ ửng, chớp chớp đôi mắt ngập nước, nín khóc, ngược lại còn chọc chọc về phía Nhậm Quả Quả đầy tủi thân, đồng tử màu lam lên án Bách Nghiêu Tân đã chuồn mất.

Nhậm Quả Quả mím môi, nhịn cười.

Bách Nghiêu Tân cẩm thấy đúng là cha nào con gái đó. Cháu gái khó trị y hệt ông anh cả của anh.

Thấy bảo mẫu đã mặc xong cho viên cầu nhỏ, Bách Nghiêu Tân quyết định phải rửa sạch mình trước. Trên người anh vẫn còn dấu nước tiểu của Tiểu Bối Bối...diⓔn✣đànⓛê✣quý✣đⓞnLúc này anh mới nghĩ tới đã để cô bảo mẫu thấy được dáng vẻ thảm hại của mình...Shit! Chỉ một buổi sáng, lần đầu tiên anh ghi vào lịch sử với ba lần nói tục.

Bách Nghiêu Tân lạnh mặt, cực kỳ mất hứng mà đi vào phòng.

Anh vừa rời đi cô đã thả lỏng hơi thở như ngừng lại của mình. Trời sinh cô rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác. Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, cô nhận ra dường như anh mất hứng, sợ tới mức chỉ dám thở nhẹ, "Tiểu Bối Bối, con xem, con chọc chú tức giận rồi kìa." Nhậm Quả Quả duỗi ngón tay ra dí lên mũi viên cầu nhỏ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo đen, piggy lovly, pé lam0408, yanl12781
     

Có bài mới 27.10.2014, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.08.2013, 18:29
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 841
Được thanks: 7936 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


♀Chương 5♂:

Viên cầu nhỏ nháy mắt, cho là Nhậm Quả Quả muốn chơi với mình nên hé miệng, bắt lấy ngón tay cô định cho vào.

"Aiz, không được!" Cô rụt ngón tay lại, ôm lấy viên cầu nhỏ, "Tiểu Bối Bối có đói bụng không? Pha sữa cho con uống nhé?"diễ♦n☆đ♦ànlê☆q♦uýđ♦ôn Cô hỏi, cất bước đi về phía phòng bếp.

Lúc Bách Nghiêu Tân sửa sang lại bản thân xong, ra khỏi phòng thì liền thấy Nhậm Quả Quả đang ôm cháu gái ngồi trên sô pha, cầm bình sữa trong tay. Cháu gái đang ra sức mút núm vú, mắt nhìn chằm chằm vào cô như một đứa bé ngoan.

Sau đó, Bách Nghiêu Tân lặng lẽ nhớ tới tối hôm qua khi mình cho cháu gái uống sữa thì nó vừa uống vừa giãy dụa, không an phận chút nào. Sau đó bé còn phun đầy sữa lên người anh.

"Tiểu Bối Bối thật nghe lời cô." Bách Nghiêu Tân nói đầy ghen tỵ.

Nhậm Quả Quả không nghe thấy anh nói gì, lúc anh xuất hiện ở phòng khách thì cô mới ngây người, dường như ngây ngốc nhìn anh.

Tây trang màu xám có sọc ở trên người anh trở nên đẹp đẽ không gì sánh được. Dáng người Bách Nghiêu Tân thon dài cao ngất nên mặc cái gì cũng tỏa ra khí chất độc đáo của mình.diễ♧n。đàn♧lê。q♧uý。đôn Mái tóc hất gọn ra sau càng khiến ngũ quan anh thêm sâu sắc. Đôi mắt kính màu bạc giúp anh thu bớt sự sắc sảo trên mặt khiến anh ít đi một chút tính chất xâm lược, nhiều thêm một chút tao nhã.

Anh vừa bước vào thương trường thì có rất nhiều người bị lừa bởi dáng vẻ tao nhã như con cừu nhỏ dễ ăn hiếp này. Ai ngờ ẩn sau đó là một con sói. Những ai coi thường anh đều bị tổn thất nặng nề mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh.

Bách Nghiêu Tân đã sớm quen với ánh mắt thế này. Anh cũng quen làm như không thấy nhưng khi đối tượng là bảo mẫu mới tới này thì anh không cách nào làm lơ được.

Truyện được edit bởi nhok tinh nghich - chỉ được chia sẻ tại Diễn đàn Lê Quý Đôn

Anh cũng không muốn mời một cô gái có ý đồ với mình làm bảo mẫu.

"Nhậm tiểu thư." Anh thản nhiên nói, ánh mắt sau đôi kính lạnh như băng, "Cô nhìn đủ chưa?"

"Hả? Ặc! Rồi!" Nhậm Quả Quả hồi thần dưới ánh mắt lạnh như băng, thấy anh không vui, nghĩ tới bộ dạng ngốc nghếch vừa nãy của mình thì hai má nhanh chóng đỏ lên.

Á! Vừa rồi nhất định trông cô rất giống kẻ háo sắc!

"Ừm, thật xin lỗi..."

"Tôi nhận lời xin lỗi của cô. Nhưng không có lần thứ hai đâu. Nhớ, cô là bảo mẫu của Tiểu Bối Bối, có bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn, tôi sẽ đuổi cô đi." Bách Nghiêu Tân nói rất thẳng thắn, không chút nể mặt nào.

Anh là người như vậy, phải cảnh cáo trước, phạm vào điểm mấu chốt của anh thì đừng trách anh trở mặt.d❋iễn‿đàn‿l❋ê‿quý‿đ❋ôn.

Cũng bởi cá tính nói một không hai này của anh, cùng với sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị mà khiến chỉ trong một năm ngắn ngủi khi anh bước vào Đường thị đã phải đổi sáu thư ký. Cho đến khi Judy - một nữ sĩ gần năm mươi tuổi nhậm chức, không hề ngại ngần gì khuôn mặt lạnh của CEO, còn thay mặt anh làm rất ổn mọi chuyện.

Bởi vậy, Bách Nghiêu Tân cho rằng sau khi Nhậm Quả Quả nghe thấy lời mình sẽ khóc. Anh đã chuẩn bị tâm lý, hơn nữa còn quyết định nếu cô khóc thật thì anh sẽ không ngại đổi bảo mẫu khác ngay lập tức.

Nhưng ngoài dự đoán của anh, vành mắt Quả Quả không hề đỏ lên, ngược lại khuôn mặt nhỏ nhắn rất nghiêm túc, đôi mắt bồ câu của cô nhìn anh không chút né tránh, "Vâng, Bách tiên sinh, tôi đã rõ."

Anh không kiềm được kinh ngạc. Anh còn tưởng bảo mẫu này nhát gan. Dù sao từ lúc vào cửa, lúc cô đối mặt với anh không hồi hộp thì cũng sợ sệt nhưng bây giờ bị anh làm hung mà còn rất bình tĩnh.

Thật ra cô không hề thấy anh hung dữ chút nào. Khí thế anh kém hơn ông nội từng làm tướng quân của cô nhiều lắm.

Ông nội Nhậm Quả Quả rất tin việc gậy sắt dạy ra đàn ông kiên cường. Tất cả các anh trong nhà đều bị ông hung hăng dùng cách huấn luyện của quân đội. Cô đã từng thấy ông nội nghiêm khắc thế nào với các anh, còn đáng sợ hơn cả quỷ nữa. Hơn nữa khi ông nổi giận thì ngoài cô ra, những người khác trong nhà không ai dám hé răng. So sánh một chút thì thấy Bách Nghiêu Tân mặt lạnh này chẳng là gì cả.

Anh nói rõ những quy tắc của mình cho cô. Cô thấy thật ra những việc này rất bình thường, hơn nữa người thất lễ trước là cô cho nên cần phải bị quở trách.

"Được rồi." Nhậm Quả Quả không khóc khiến Bách Nghiêu Tân vừa lòng, "Thử việc một tuần, hết thử việc thì sẽ phát lương cho cô theo tháng. Còn nữa, cô phải ở lại đây trong khoảng thời gian chăm sóc Tiểu Bối Bối..."

"Cái gì?" Nhậm Quả Quả trừng lớn mắt. Chuyện này sao được?! Cô còn chưa nói việc đi làm với người nhà, hơn nữa nếu người nhà mà biết cô ở chung với một người đàn ông...Mẹ ơi, nhất định sẽ đại loạn!

"Sao, có vấn đề gì à?"diễn❀đàn✥lê❀quý✥đôn.Bách Nghiêu Tân lạnh lùng nhìn cô. Anh ghét nhất là đang nói một nửa thì bị cắt ngang.

Thấy anh không vui, cô rụt vai, không thể không nuốt lời từ chối anh lại, chỉ rút gọn lại thành hai chữ, "Không có."

Nhưng vừa nói ra cô đã muốn khóc. Làm sao bây giờ? Cô phải ăn nói thế nào với người trong nhà đây?

Bách Nghiêu Tân nhìn cô, thấy ánh mắt sợ hãi của cô thì không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Vừa rồi lúc mình hung dữ cô không sợ, bây giờ anh bình tĩnh nói chuyện thì cô lại sợ, "Sau này đợi tôi nói hết cô mới được mở miệng, biết chưa?"

"Vâng, thực xin lỗi..." Nhậm Quả Quả lại xin lỗi.

"Phòng của cô là phòng thứ hai bên phải. Sau này cô chịu trách nhiệm chăm sóc toàn bộ cho nó. Trong nhà sẽ được người giúp việc theo giờ tới dọn dẹp đúng giờ nhưng từ lúc này, ba bữa của tôi và Tiểu Bối Bối do cô phụ trách..."

"Hả?" Nhậm Quả Quả vừa thốt ra liền nhận lấy cái nhìn lạnh lẽo, "Thực xin lỗi..." Cô xin lỗi ngay lập tức. Hôm nay là ngày cô nói ba chữ này nhiều nhất trong một ngày.

"Tôi biết đây là việc thêm vào của bảo mẫu nên tôi sẽ tăng lương ngoài giờ cho cô."

Lương bổng không phải là vấn đề...Nhậm Quả Quả than khổ trong lòng.

Bách Nghiêu Tân hoàn toàn không để ý tới ánh mắt bối rối của Nhậm Quả Quả. Anh đã sớm quen người khác phải nghe theo những gì mình nói, hơn nữa anh không chấp nhận bất kỳ lời từ chối nào. Chỉ một điểm này là anh hoàn toàn giống với những người tùy hứng khác trong nhà họ Bách.

Bách Nghiêu Tân nhìn đồng hồ, đã 7h30, theo lịch làm việc của anh thì lúc này anh đã ăn xong bữa sáng, chuẩn bị tới công ty rồi.

Nhưng bây giờ mới làm bữa sáng thì không kịp. Anh rất mất hứng mà thay đổi hành trình một lần nữa. Xem ra chỉ có thể tới công ty rồi bảo Judy chuẩn bị bữa sáng cho mình. Anh không thích ăn ở ngoài. Theo ý anh, đồ ăn bên ngoài vừa nhiều dầu mỡ vừa có hại cho sức khỏe, không có chút lợi ích nào.

Bữa trưa cũng không có cách nào khác, anh sẽ bảo Judy gọi cơm giúp. Nhưng từ trước tới nay anh luôn ăn tối ở nhà. Một ngày ăn một bữa ở ngoài đã là quá sức chịu đựng của anh rồi.

Bây giờ anh chỉ hy vọng có bảo mẫu mới thì lịch làm việc của anh có thể quay về như cũ, hoàn toàn thực hiện theo những gì đã đề ra.

Đã quá năm phút. Bình thường giờ này anh đang lái xe tới công ty rồi. Từ đây tới đó tầm nửa tiếng, đây là lúc không kẹt xe. d✬đ∞l✬q∞đChín giờ là bắt đầu giờ làm việc ở Đường thị nhưng anh đã quen bước vào công ty lúc 8h30, hơn nữa không sai một giây. Lúc đồng hồ chỉ đúng 8h30 là anh bước vào cửa Đường thị.

Anh đã duy trì thói quen này sáu năm. Chưa ăn bữa sáng, Bách Nghiêu Tân cũng không mong hôm nay lại thay đổi một thói quen khác của anh. Anh đứng dậy ngay lập tức, nói với Nhậm Quả Quả: "Cô theo tôi tới công ty."

Anh còn phải xem xét Nhậm Quả Quả một thời gian. Cho dù An Bối Nhã giới thiệu, cho dù theo như quan sát thì tới bây giờ cô không có tính toán gì với anh cả nhưng anh luôn đa nghi cẩn thận nên trước khi hoàn toàn tin tưởng thì anh sẽ không yên tâm giao cháu gái cho cô.

"Hả?" Cô trợn tròn mắt, hỏi lại theo bản năng: "Vì sao?"

Bách Nghiêu Tân ghét nhất là bị hỏi lại, "Nhậm tiểu thư, cô chỉ cần làm theo lời tôi nói, đừng thắc mắc gì cả."

"...A...." Nhậm Quả Quả ấp úng đáp.

Không biết tại sao cô lại nhớ tới lời An Bối Nhã học tỷ từng đánh giá về anh: rắc rối.

Hôm nay Đường thị lại xôn xao lần nữa, hơn nữa còn lớn hơn ngày hôm qua.

Hôm qua, CEO luôn luôn lạnh lùng của bọn họ lại ôm một cô bé tới công ty. Thím quét dọn buổi sáng nhìn thấy mà sợ ngây người.

9h30 mà anh chưa tới, toàn bộ nhân viên Đường thị đều biết.

Edit bởi nhok tinh nghich - chỉ được chia sẻ tại Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bọn họ chấn kinh rồi! Sao CEO có thể có con được? Các nhân viên nữ phát điên lên! CEO vụng trộm kết hôn lúc nào mà cả con cũng có rồi? Giấc mơ thành quý bà của các cô!

May là chỉ chưa tới một giờ, tin tức từ tầng trên cho hay rằng Tiểu Bối Bối chỉ là cháu gái của CEO. Điều này khiến các nhân viên nữ ôm giấc mộng quý bà thở nhẹ ra một hơi. Các cô vẫn còn hy vọng!

Hơn nữa, theo thím dọn dẹp vệ sinh nói thì CEO ôm Tiểu Bối Bối nhìn siêu đẹp trai, siêu mê người. Từ sự dịu dàng khi anh ôm cô bé là có thể thấy sau này anh nhất định là người cha yêu thương con gái!

Điều này khiến cho khuôn mặt các nhân viên nữ tràn đầy ngạc nhiên. Bộ dạng đẹp trai, có tiền lại thương yêu trẻ con...Đây quả thực là người chồng hoàn mỹ trong mơ của các cô gái!

Cho nên nghe thư ký của CEO nói cần tìm một bảo mẫu thì có không ít nhân viên nữ tự đề cử mình. Chẳng phải tình tiết gần quan được ban lộc luôn có trong tiểu thuyết ngôn tình sao?diễn✧đànlê✧quýđôn

Nhưng nghĩ thì nghĩ, muốn các cô từ bỏ chức vị với mức lương cao thì các cô vẫn phân vân.

Đang lúc các cô phân vân thì hôm nay, 8h45', CEO của họ bước vào công ty, hơn nữa theo sau còn có một cô bé.

Cô bé ôm Tiểu Bối Bối mặc quần áo màu hồng phấn, cứ như vậy mà bước theo CEO vào thang máy lên thẳng tầng cao nhất, xâm nhập vào thánh địa trong lòng các nhân viên nữ.

Tòa nhà này thuộc về Đường thị, tọa lạc ở trung tâm thành phố London. Cả tòa nhà lấy thủy tinh màu xanh da trời làm chất liệu, phong cách hiện đại không lỗi thời. Dưới ánh mặt trời, thủy tinh trong suốt chiếu ra ánh sáng như sóng nước trong veo. Mỗi tầng lầu có một người phụ trách riêng, một bộ phận riêng. Ví dụ như tầng một là nơi mặt tiền quan trọng nhất, vừa bước vào cửa liền có nhân viên riêng bước lên tiếp đón, tầng hai là bộ phận hành chính, tầng ba là bộ phận nghiên cứu phát triển...Mà tầng cao nhất chính là văn phòng của CEO.

Những người không liên quan không thể vào địa bàn của CEO. Chỉ có thang máy riêng lên thẳng tầng cao nhất mới có thể đến đây. Các thang máy khác muốn tới được thì phải nhập mật khẩu vào. Mật khẩu này được đổi mỗi ngày một lần.

Ngoài phòng làm việc của Judy và ba thư kỳ mà bà lãnh đạo ra, ở tầng cao nhất này còn có phòng họp. Chỉ có quản lý cấp cao và cán bộ có năng lực mới có thể vào căn phòng này. Về phần văn phòng của CEO, trừ phi được anh cho phép, nếu không không được tùy ý bước vào.

Vì vậy, tầng cao nhất được các nhân viên gọi là thánh địa, chỉ có sự đồng ý của quốc vương thì mới được vào.

Mà bây giờ lại có một phụ nữ không bước tên bước vào. Tuy theo thím dọn dẹp vệ sinh nói chỉ là cô bé khoảng 16, 17 tuổi như trong lòng các nhân viên nữ, chỉ cần là sinh vật giống cái thì đều nguy hiểm.

Rốt cuộc cô bé này là ai? Sao CEO lại dẫn đi làm cùng? Mối quan hệ giữa cô và CEO là gì?

Trong nhất thời, toàn bộ cao ốc Đường thị thảo luận sôi nổi.

Bách Nghiêu Tân không quan tâm hành động dẫn Nhậm Quả Quả tới công ty đã dẫn tới chấn động lớn như thế nào. Anh không để ý mình trở thành đối tượng bàn tán, chỉ cần nhân viên làm tốt nhiệm vụ của mình, muốn tám chuyện thế nào thì tùy họ. Hơn nữa bây giờ tâm trạng anh đang rất xấu.

Nguyên nhân rất đơn giản. diễnđàn♡lê♡quýđônHôm nay anh tới công ty muộn, muộn 15 phút đại biểu cho việc hành trình của anh phải kéo dài. Điều này khiến anh cảm thấy rất phiền lòng.

Tới tầng cao nhất, Judy đã đứng đợi trước cửa thang máy.

Tuy công ty 9h mới bắt đầu làm việc nhưng ai cũng biết CEO yêu quý của bọn họ sẽ bước vào công ty đúng 8h30. Thân là thư ký hoàn mỹ cũng phải sắp xếp hành trình thật tốt từ một ngày trước, hơn nữa còn phải báo cáo từng việc.

Nhưng hôm nay cấp trên của bà đến muộn, cho nên khi Judy nhận được điện thoại của bảo vệ dưới tầng thì rất tự nhiên mà nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó tới đứng chờ trước cửa thang máy.

Truyện được edit bởi nhok tinh nghich - chỉ được chia sẻ tại Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cửa mở ra, đối mặt với bà là khuôn mặt vô cùng lạnh lẽo thúi hoắc của Bách Nghiêu Tân. Judy hoàn toàn không thấy ngoài ý muốn chút nào. Bà nguyên là thư ký của tổng giám đốc trước đây. Nhưng từ khi ông giao công ty cho Bách Nghiêu Tân thì chỉ trong một năm ngắn ngủi anh đã dọa chạy mất sáu thư ký. Sau đó, bà trở thành thư ký của anh một cách hết sức tự nhiên.

Judy cũng coi như nhìn Bách Nghiêu Tân lớn lên nên bà hiểu rất rõ anh là người nhiều rắc rối. Bởi vậy đối mặt với khuôn mặt thúi hoắc của anh, thái độ của bà vẫn vô cùng bình tĩnh.

"CEO sớm." Judy đặt hai tay trước ngực, cúi đầu một góc 30 độ.

Bách Nghiêu Tân không trả lời, bước ra khỏi thang máy một mình.

Ừm, xem ra tâm trạng CEO rất kém...Judy thầm nghĩ, sau đó định đứng thẳng lên thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo đáp lại lời bà.

"Buổi sáng tốt lành."

Ặc...Judy ngạc nhiên nhìn Nhậm Quả Quả còn đứng trong thang máy. Vừa rồi cô bị Bách Nghiêu Tân che mất, hơn nữa bảo vệ dưới tầng cũng không nói cho bà là CEO mang cháu gái tới công ty, nếu không chắc chắn Judy có thể che giấu sự khiếp sợ trong lòng mình rất tốt.

Trời ơi! Hôm qua CEO mang theo Tiểu Bối Bối, hôm nay lại mang theo một cô bé nữa. Chuyện này còn khiến bà kinh ngạc hơn cả chuyện hôm qua thấy anh ôm trẻ con nữa.

Bách Nghiêu Tân là người đàn ông có rất nhiều phép tắc rắc rối. Vì quy định của anh nên vị hôn thê trước mới không được phép tới công ty, bởi vì anh ghét nhất có người quấy rầy anh làm việc. diễn✰đàn-lê-quý✰đônBây giờ anh còn mang theo một cô bé đi làm? Lập tức Judy có xúc động muốn gọi điện cho tổng giám đốc ngay lập tức, nói rằng ông đừng lo lắng, cháu ngoại ông thương yêu nhất sẽ không vì bị hủy hôn đả kích mà biến thành ông già cô đơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhok tinh nghich về bài viết trên: Cyclotron, Khưu Uy Uy, Míc, mainp, meo lucky, piggy lovly, yanl12781
     
Có bài mới 27.10.2014, 21:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.08.2013, 20:45
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 601
Được thanks: 1992 lần
Điểm: 9.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chỉ yêu sự không hoàn mỹ của anh - Nguyên Viện
Chương nào có H thế chị :v


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cloudy Laine, Google Adsense [Bot], Huongbubu, HuỳnhHuỳnhNhư, lu haj yen, nguyennhatlinhsan@, Thvn1010, TMH, Vietchinh, Voicoi08, ú nu ú nù và 357 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.