Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 17.10.2014, 17:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [14/65] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 15:

Editor: BAT

Thẩm Hi đi bộ trở về ký túc xá, nhưng lúc cô về đến đó trong phòng đã không có bóng người.

Tráng Hán và Hầu Tử rủ nhau đi mua quần áo, nguyên nhân chắc là gần đây bọn họ bị ảnh hưởng bởi người nào đó, cũng bắt đầu chú trọng hình thức bên ngoài, dốc toàn lực để cạnh tranh vị trí thứ ba và thứ tư của phòng 921.

Lâm Dục Đường chắc đã đến thư viện như thường.

Thẩm Hi gọi điện thoại cho Hà Chi Châu hỏi xem anh đang làm gì, lại cũng thấy anh đang ở trong thư viện.

Mỗi người cũng đều bận rộn việc của mình, chỉ có cô là nhàn rỗi đến phát chán. Thẩm Hi lại nghĩ tới tiết mục mà mình phải tham gia để kỷ niệm ngày thành lập trường, không biết còn có thể múa được nữa hay không. Trong những tiết mục đơn trong ngày kỷ niệm thành lập trường bài múa bằng lụa đỏ của cô lại còn là tiết mục trọng điểm nữa......

Thật là lo lắng, nhưng lo lắng thì có thể trở lại như cũ được sao?

Thẩm Hi khóa trái cửa phòng lại, sau đó nhạc ở mở máy tính lên, ở trong phòng đầu tập luyện vũ điệu này. Từ nhỏ đến lớn mỗi khi tâm tình của cô không tốt thì chỉ thích khiêu vũ, nhảy đến lúc mồ hôi mướt mát, thì mọi phiền não đều theo những giọt mồ hôi đó mà tan biến hết.

Cô lại nghĩ đến buổi hội diễn vào tết Nguyên Đán khi còn bé, khi múa chỉ mặc độc một cái cái váy nhỏ mỏng manh, mà hội trường lại không có điều hòa, cả người lạnh đến nỗi môi tím bầm, khi đó Lâm Dục Đường cởi áo khoác chạy vội tới trùm lên người cô. Sau này khi Lâm Dục Đường lên trung học cô lại nhìn thấy anh cởi áo khoác của mình choàng lên trên người của một cô gái khác, cô gái đó chính là Lăng Triều Tịch.

Bởi vì Lâm Dục Đường nên cô và Lăng Triều Tịch cũng gọi là có quen biết. Cô đã nói thẳng với Lăng Triều Tịch rằng: "Tôi và Lâm Dục Đường sau này sẽ kết hôn với nhau đấy."

Lăng Triều Tịch lại tỏ vẻ như cô đã hiểu lầm mình, rồi lại nói cô ta thật ra chỉ xem Lâm Dục Đường là một người bạn. Một từ "bạn" này liền phủi sạch sẽ tất cả những "mưu đồ khác" toàn bộ......

Sau đó thì có thể quang minh chính đại gọi điện thoại cho Lâm Dục Đường, nhờ anh làm việc này làm việc kia, tặng quà cho anh, khi bị bệnh sẽ đến than thở......

Toàn thân Thẩm Hi đều là mồ hôi, sau khi tắm rửa mát mẻ sảng khoái ra ngoài, lại thay bộ quần áo mới mua trên mạng vào, áo sơ mi màu hồng với quần kaki màu trắng sữa.

Hà Chi Châu không thích cô xắn ống quần lên, còn màu quần như vậy chắc không việc gì chứ. Cô vẫn cho rằng một người con trai có phong cách khi mặc màu hồng lên nhất định sẽ rất đẹp mắt, trước kia cô đã muốn Lâm Dục Đường mặc như vậy nhưng anh lại không mặc, hiện tại cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện rồi.

Thẩm Hi soi gương sửa lại cổ áo, trước khi ra cửa lại dùng trộm ít keo chuốt tóc của Tráng Hán. Quần áo, đầu tóc từ trên xuống dưới liền tự tin hơn nhiều.

Trên đường từ đại học đi ra, chỉ cần có nữ sinh đi qua, cô đều có thể đánh hơi được hơi thở không an phận trên người của bọn họ, ví dụ như cô bạn trước mặt đang cố ý cười lớn tiếng kia, chỉ còn thiếu nước bùng phát nữa thôi!

——

Trong lần thi khảo sát tiếng Anh cấp bốn, cấp sau của Học viện Sư phạm, Trần Hàn chính là một thành viên tích cực nhất phòng. Tuần trước cô ta tra thành tích của mình, được 500 điểm, Trần Hàn thấy thật hài lòng, không uổng công mỗi ngày đến thư viện học từ đơn.

Sau đó cô lại tra điểm số của Hạ Duy Diệp, Đậu Đậu, cả người họ đều được 425 điểm, Trần Hàn suy nghĩ một lát, lại đánh mã sinh viên của Thẩm Hi, liền thấy thành tích được hơn sáu trăm điểm.

Trần Hàn muốn điên rồi!

Có một người khác khi biết được điểm số của Thẩm Hi cũng muốn phát điên đó chính là Đậu Đậu!

Lúc Hà Chi Châu từ thư viện quay về phòng 636, liền bị Hạ Duy Diệp chặn lại, hai tay khoanh trước ngực nhìn anh hỏi: "Thẩm Hi, có đáp án thì phải chia xẻ cho người khác với chứ, giấu cho một mình mình thì không tốt lắm đâu......"

Hạ Duy Diệp mới nói được một nửa, liền bị Trần Hàn kéo lại: "Duy Diệp, cậu đừng có như vậy, nói không chừng là A Hi tự mình làm được thì sao."

Nói không chừng......

Hà Chi Châu lạnh lùng nhìn bọn họ, nhàn nhạt thốt ra một câu: "That’s the stupidest thing, I’ve ever heard! "

"Cái gì?" Hạ Duy Diệp mắt chữ O mồm chữ A, vẻ mặt kinh ngạc khó có thể tiếp nhận được.

Hà Chi Châu đặt toàn bộ sách tiếng anh chuyên ngành đang cầm trong tay đặt lên trên bàn, đứng thẳng người, khẽ ngước mắt mắt nói: "Trước tiên học cho tốt tiếng Anh của mình thì hãy cùng tôi đối thoại." Nói xong, liền trực tiếp cất bước rời khỏi túc xá.

Đây thật là...... Quá cool rồi! Đậu Đậu đang kinh ngạc ngây người ra như phỗng liền chạy đuổi theo.

"A Hi, cậu thật tuyệt vời!" Đậu Đậu đẩy đẩy tay Hà Chi Châu nói.

Hà Chi Châu liền tránh sang một bên đáp: "Bình thường thôi."

Đậu Đậu lại kéo tay của anh lại, cười chế nhạo: "Cậu mau nói cho mình biết, cái câu That’s gì gì kia, cậu đã học bao lâu rồi?"

Hà Chi Châu: "... ..." Rồi kéo tay của Đậu Đậu ra.

Đậu Đậu hơi tức giận nói một tràng: "A Hi, gần đây cậu đều không ăn cơm với mình, buổi tối thì không nói làm gì vì mình hiểu cậu phải đi ăn với anh Lâm nhưng còn buổi trưa thì sao?"

Trong việc này Hà Chi Châu cũng thật bất đắc dĩ thôi, anh có thể ăn cơm cùng với Đậu Đậu cũng không sao, nhưng anh thật không có biện pháp tiếp nhận việc Đậu Đậu cứ chọn gắp cả thức ăn trong đĩa của anh nữa.

——

Bữa tối thì Hà Chi Châu thường ăn cùng với Thẩm Hi, ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là trao đổi điện thoại di động để xử lý nghiệp vụ. Nếu như phải trả lời lại thì cứ theo ý của bên kia mà gọi.

Ví dụ như Thẩm Hi đã giúp Hà Chi Châu gọi điện thoại, cụ thể là liên lạc với một vị quản lý của một công ty, giải quyết được một vấn đề kỹ thuật khó khăn. Vấn đề này thật sự rất chuyên nghiệp, cô chỉ cần đọc theo những gì Hà Chi Châu viết trên giấy là xong.

"Thể hiện như thế đã được chưa?" Thẩm Hi hỏi Hà Chi Châu, giọng có chút muốn tranh công.

Hà Chi Châu cho miếng bò bít-tết cuối cùng vào miệng nói: "Bình thường thôi."

Sau đó Hà Chi Châu bị Thẩm Hi mãnh liệt yêu cầu gọi điện thoại cho cha Thẩm, chủ yếu là muốn nhắc nhở ông đừng quên chuyển sinh hoạt phí của tháng này.

Sinh hoạt phí thật sự rất quan trọng với cô. Hà Chi Châu mới vừa cúp điện thoại, Thẩm Hi liền thở dài nói: "Xong đời rồi, ba tôi sẽ giảm sinh hoạt phí xuống thôi."

Hà Chi Châu liền lên tiếng cười nhạo: "......Cô chắc chắn chứ?"

Thẩm Hi vừa gật đầu lại vừa thở dài.

Kết quả là năm phút sau, liền nhận được tin nhắn của ngân hàng gởi tới: "... ... Thẩm Kiến Quốc ở số đuôi tài khoản 8702 chuyển ba ngàn nhân dân tệ......" Thẩm Kiến Quốc ở đây chính là cha Thẩm của bạn học nào đó.

Cùng lúc này, lại tiếp tục nhận thêm một tin nhắn nữa, là của cha Thẩm: "Xét thấy thái độ của con gái Thẩm Hi mới vừa gọi điện thoại không được đoan trang cho lắm, tạm cắt một nửa sinh hoạt phí."

Hà Chi Châu đọc nội dung của tin nhắn, liền ngộ ra một vấn đề —— kỳ hoa quả nhiên là di truyền.

Thẩm Hi bởi vì sinh hoạt phí bị cắt giảm một nửa mà thở ngắn than dài.

Hà Chi Châu dựa lưng vào thành ghế, hứng thú nhìn cô nói: "Cô phải diễn tả lại cho tôi xem bình thường cô hay gọi điện thoại với ba cô như thế nào, để tôi còn học hỏi."

"Cái này hình như không được hay cho lắm." Thẩm Hi chớp chớp mắt, nhìn Hà Chi Châu nghiêm túc như thế cứ cho rằng anh thật muốn học hỏi, liền tiến hành làm mẫu: "... ... Cha, gần đây con xem trên Sina Weibo(*) thấy cha ăn ăn uống uống vui chơi giải trí, thật vô cùng hâm mộ..., chỉ là con gái của cha sắp xong đời rồi, đã nghèo lại còn đói nữa..., hai ngày nay toàn phải đi ăn chực Đường Đường thôi, mà trường học lại tăng giá thức ăn lên rồi…”

(*) Sina Weibo là một trang mạng kiểu blog của Trung Quốc. Tương tự như Twitter hay Facebook, đây là một trong những trang phổ biến nhất tại Trung Quốc, thu hút trên 30% người dùng mạng, với một mức thâm nhập thị trường cũng giống như cái Twitter đã tạo dựng ở Mỹ. Nó được tập đoàn SINA ra mắt ngày 14 tháng 8 năm 2009 và có 503 triệu người dùng đăng ký tính đến tháng 12 năm 2012. (Nguồn: Wikipedia)

Hà Chi Châu xoa xoa trán, nghe mà thấy…

Thẩm Hi làm mẫu xong liền hỏi Hà Chi Châu: “Còn anh, có muốn tôi gọi điện thoại cho ba mẹ anh không?”

Hà Chi Châu ăn xong liền đứng lên đáp: “Không cần đâu, bọn họ đều ở nước ngoài cả rồi.”

Thẩm Hi cũng đi theo ra, cất bước nhanh tiến lên phía trước, Hà Chi Châu chậm rãi đi theo phía sau, đột nhiên anh phát hiện ‘Bản thân’ có gì đó không đúng.

Là quần áo sao? Không, anh vẫn thấy bình thường, hiện tại anh đã có thể chấp nhận cho Thẩm Hi mặc những loại quần áo có màu sắc như thế này, chỉ cần không mặc váy thì cũng không có vấn đề gì.

Kiểu tóc sao? Dường như cũng không khác mấy, chỉ có điều đươc chuốt keo bóng bẩy hơn thôi.

Tầm mắt của Hà Chi Châu liền quét một đường từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở bắp chân bên ngoài của Thẩm Hi, rốt cuộc đã biết vấn đề nằm ở đâu - - lông chân của anh đã không cánh mà bay rồi.

Máu nóng của Hà Chi Châu liền xông lên, toàn thân tức giận đến phát run, anh tiến lên trước giữ Thẩm Hi lại, rồi lại nhìn xuống bắp chân của ‘Mình’, sắc mặt dần lạnh xuống: “Cô giải thích ngay cho tôi chuyện gì xảy ra?”

Thẩm Hi nghĩ Hà Chi Châu nói đến cái quần trắng sữa kia, liền nhấc quần lên nói: “Không đẹp sao?”

“Tôi không nói đến cái này!” Hà Chi Châu tức giận, nhìn chằm chằm vào bắp chân ‘Trơn bóng như ngọc’ của mình một lần nữa, gằn lên từng chữ: “Lông – tôi – đâu?!”

Thẩm Hi lùi về phía sau mấy bước, quả thật đã bị phát hiện rồi, nhưng cô thật sự không có cách tiếp cận nổi việc ngày hè nóng nực mà còn phải mặc quần dài nóng nực. Cho nên lúc một mình ở ký túc xá cạo râu liền nhân tiện xử lý cả bắp chân nữa.

“Tôi chỉ cảm thấy… có chút khó coi.”

“Khó coi!” Hà Chi Châu hít một hơi thật sâu, tận lực để cho mình tỉnh táo lại: “Cho nên cô liền cạo hết toàn bộ.”

Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu, thấy hơi chột dạ: ‘Anh đừng có nóng, ở bắp đùi vẫn còn chưa…”

Hà Chi Châu không muốn nói thêm gì nữa, đột nhiên nổi nóng, đi thẳng về phía trước.

Thẩm Hi chạy đuổi theo, giật nhẹ tay của anh hỏi: “Anh đi đâu vậy?”

Hà Chi Châu liền cười lạnh nói: “Trời nóng. Muốn cắt tóc.”

“Đừng!” Thẩm Hi chợt ôm lấy Hà Chi Châu năn nỉ: “Tôi cắt tóc trông xấu lắm.”

Hà Chi Châu vẫn còn tức giận, hất tay Thẩm Hi ra, chạy thẳng đến một cửa hiệu cắt tóc ở ven đường, rồi đi vào cửa ngồi luôn lên ghế cắt tóc.

Thẩm Hi liền chạy đuổi theo phía sau.

Đồng thời lúc đó ở bên trong anh thợ cắt tóc đẹp trai cũng đi đến phía sau Hà Chi Châu hỏi: “Mỹ nhân, muốn cắt kiểu nào?”

Hà Chi Châu từ trong kẽ răng nặn ra một câu: “Không cần kiểu gì cả, cạo trọc là được rồi.”

Thợ cắt tóc: “….”

“Đừng!” Thẩm Hi chạy hộc tốc đến thiếu chút nữa quỳ gối trước mặt của Hà Chi Châu, cô chắp hai tay trước ngực nói với anh thợ cắt tóc: “Nhất định không thể cạo trọc, xin anh…”

Anh thợ cắt tóc dĩ nhiên không thể cạo trọc cho một đại mỹ nữ như thế, liền nhìn đôi nam nữ trước mắt này, lại liên tưởng đến bộ phim thần tượng – người con trai hoa tâm phụ lòng cô gái, sau đó cô gái đó đã cạo đầu xuất gia, -> thật là máu chó.

Anh thợ cắt tóc liền cầm mái tóc mái ngang trán của cô lên, nghĩ đến phươg pháp xử lí hài hòa giữa hai bên: “Như vậy thì tôi sẽ cắt ngắn thôi nhé.”

Thẩm Hi ôm mặt, vẫn còn muốn cầu xin thợ cắt tóc: “Xin anh, đừng cắt, khi về tôi sẽ đăng ký làm một cái thẻ Vip ở đây, có đươc hay không…”

Anh thợ cắt tóc cũng là người rất có nguyên tắc, nhìn Thẩm Hi đáp: “Anh chàng đẹp trai, cậu đang hoài nghi tay nghề của tôi sao?”

Thẩm Hi liền gật đầu, sau đó lại lắc đầu, một lát sau lại nháy mắt, nhưng cái kéo của anh thợ cắt tóc đã bắt đầu hoạt động.

Anh thợ ra tay vừa nhanh vừa chuẩn, ‘veo veo’ mấy cái thì đã xén mất một đoạn tóc dài đen mượt rồi. Anh ta cắt tóc đã nhiều năm, xử lý qua rất nhiều kiểu tóc cho hàng trăm khuôn mặt, tài nghệ cũng không hề kém.

Cuối cùng sau khi hoàn thành tác phẩm, hai tay của anh liền đặt lên vai của Hà Chi Châu, hết sức hài lòng nói: “Thật xinh đẹp, cùng một kiểu tóc với nữ thần của tôi đấy?”

Thẩm Hi ngồi ở trên ghế hỏi: “Tạ Na sao?”

Anh thợ cắt tóc liền lườm cô một cái rồi mới đáp: “Là Cao Viên Viên.”



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Nữ thần trong lòng anh thợ cắt tóc đẹp trai đây ạ ^^

CAO VIÊN VIÊN.jpg [ 48.93 KiB | Đã xem 17025 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.10.2014, 13:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [15/65] - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 16:

Editor: BAT

Vậy là "Hà Chi Châu" phiên bản Cao Viên Viên đã ra lò, anh cắt tóc hài lòng muốn chụp chung với Hà Chi Châu một bức làm kỉ niệm nhưng lại bị anh phiền não cự tuyệt. Anh nhìn "Mình" qua gương, dáng vẻ nhẹ nhàng thanh thoát, hơn nữa mỗi buổi sáng cũng cũng không cần bận tâm về vấn đề chải đầu nữa, nhưng khi anh nhìn vào Thẩm Hi ở sau lưng mình thì tâm tình có chút phức tạp, lần đầu tiên thấy hoài nghi bản thân có phải đã quá xúc động rồi hay không.

Từ cửa hiệu cắt tóc ra ngoài, Thẩm Hi sải những bước chân dài đi ở phía trước, Hà Chi Châu kéo cô lại, hỏi: "Cô đi đâu vậy?"

Thẩm Hi liền quay đầu lại cắn răng nghiến lợi trả lời: "Đi về cạo lông nách!"

Thế là mọi cảm giác tội lỗi của Hà Chi Châu mới vừa dâng lên đều bị câu nói này phủi một phát sạch bách.

Giữa Học viện Sư phạm và đại học S có một khu phố buôn bán sầm uất, hai bên phần lớn là cửa hàng ăn uống, nhưng mỗi khi đến gần tối thì hai bên vỉa hè cơ hồ bày đầy các gian hàng, chủ yếu phục vụ nhu cầu cho rất nhiều sinh viên của hai trường.

Hà Chi châu ở trên đường nhìn thấy Hầu Tử và Tráng Hán, trong tay hai người bọn họ xách rất nhiều túi mua hàng, tất cả đều là nhãn hiệu của con trai.

Hầu Tử đưa tay chào anh: "Hi, Thẩm mỹ nhân!"

Hà Chi Châu đi tới chỗ bọn họ, lên tiếng chào: "Đã lâu không gặp."

Hầu Tử liền nháy nháy mắt đáp: "Cũng biết lâu rồi sao, anh Hầu Tử vẫn luôn mong ngóng em, em không để ý tới lão Tam thì cũng coi như xong, nhưng sao lại ném cả anh Hầu Tử ra sau đầu thế."

Hà Chi Châu liền cười cười không đáp, thật là biết cách nịnh nọt.

Tráng Hán liền tiếp lời: "Hi Hi, em cắt tóc à?"

Hà Chi Châu liền gật đầu đáp: "Trời nóng quá."

Hầu Tử cũng hiểu hiểu gật đầu: "Ngày hôm qua anh cũng muốn đi cắt tóc, nhưng lão đại nói anh để đầu đinh không hợp, nên liền thôi."

"Lão đại" trong miệng bọn họ chắc chính là Thẩm Hi, Hà Chi Châu liếc nhìn quần áo trên người Hầu Tử và Tráng Hán không cần suy nghĩ cũng biết nó xuất từ tay của cô ấy rồi. Xem ra cô nàng muốn cải tạo toàn bộ con trai trong phòng 921 thành con gái hết lượt?

Tầm mắt của Hà Chi Châu dừng ở cái quần soóc của Hầu Tử và Tráng Hán đang mặc, trước kia bọn họ cũng giống anh không mặc những loại quần này đi ra đường, cảm thấy như vậy không được đàn ông lắm. Hiện tại thì thế nào, Hầu Tử thì mặc quần màu vàng còn Tráng Hán thì còn mặc cả màu hồng.

Đúng là không có tiền đồ! Hà Chi Châu lại dâng lên cơn tức, nhưng cũng may gặp được bọn họ ở đây phải tranh thủ thăm dò ít chuyện: "Vào đâu đó uống gì đi." Anh nói xong liền đi thẳng về phía trước.

"Được!" Hầu Tử và Tráng Hán cũng rất thích ý này. Chỉ là mấy ngày không gặp mà cô nhóc này đã biến thành nữ vương rồi sao! Hai người đưa mắt nhìn nhau rồi vội vàng đuổi theo.

Vừa vặn bên đường có một quán trà, Hầu Tử chủ động mời khách, anh biết Thẩm Hi thích uống trà chanh, nên liền gọi ngay cho cô một ly trà chanh mát lạnh.

Trong mắt Hà Chi Châu thoáng qua một tia khổ sở, nói với nhân viên phục vụ: "Không uống đá, cho trà nóng nóng đi."

Tráng Hán lập tức hiểu nguyên do, liền cười lên "Ha ha".

Hà Chi Châu chọn một cái bàn rồi ngồi xuống, Hầu Tử và Tráng Hán cũng ngồi theo, nở nụ cười thân thiết hỏi: "Thẩm mỹ nhân, em và lão Tam thế nào rồi?"

Hà Chi Châu nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Thế nào, các anh rất quan tâm sao?"

Cái giọng này......sao lại giống y như lão đại ngày trước vậy! Tráng Hán vừa cười vừa nói: "Không phải là quan tâm đến em sao."

"Cảm ơn." Hà Chi Châu nhấp một ngụm trà nóng, hỏi thẳng vào vấn đề mình quan tâm nhất: "Trong phòng của các anh...... Hà Chi Châu gần đây như thế nào?"

Hầu Tử nghe "Thẩm Hi" đặt câu hỏi như thế, trong lòng liền gióng lên một hồi chuông "Gì thế này", chẳng lẽ Thẩm mỹ nhân thật sự đã để ý lão đại? Mà Tráng Hán thì lại không có đạo đức!@#$%$@, trực tiếp bán bạn cầu vinh, sau khi uống một hớp bia đá liền nói: "Thẩm mỹ nhân, em đừng nhìn lão đại lạnh lùng cao quý mà nghĩ là Nam Thần, cậu ấy cũng có lúc yếu đuối, hơn nữa gần đây lại còn đặc biệt nhiều."

"Lúc yếu đuối?" trong lòng Hà Chi Châu dâng lên dự cảm không tốt, nhàn nhạt mở miệng: "Anh nói thử xem."

Tráng Hán nhíu mày, có chút không được tự nhiên: "Ngay tối hôm qua, lão đại còn len lén trốn ở trong chăn khóc thầm đấy......"

"Trốn ở trong chăn khóc?! Sao lại khóc chứ?" Hà Chi Châu chợt đặt cốc trà chanh trong tay xuống, "Cộp" một tiếng, khí thế lập tức liền dâng cao.

Hầu Tử ra mặt giải thích: "Lão đại đọc một cuốn tiểu thuyết, cảm xúc có chút mất khống chế."

"Ha ha." Hà Chi Châu liền cười nhạt không có gì có thể nói thêm nữa. Vì vậy anh liền đứng lên tạm biệt: "Tôi đi trước đây, hẹn gặp lại."

"Hẹn gặp lại......" Hầu Tử và Tráng Hán có chút không phản ứng kịp, quay đầu lại nhìn liền thấy —— Thẩm mỹ nhân còn chưa đi ra thì Lâm Dục Đường đã bước vào rồi, hơn nữa không phải đi một mình mà bên cạnh còn dắt theo một cô gái nhỏ đeo kính.

Sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?

Hà Chi Châu thấy Lâm Dục Đường, vốn định lên tiếng chào, thì đã bị cô gái bên cạnh cậu ta bên cạnh kéo lại: "Chào Hi Hi, thật là khéo quá!"

Hà Chi Châu mím môi, nhìn về phía Lâm Dục Đường. Lâm Dục Đường cũng nhìn anh, môi khẽ động hỏi: "Thẩm Hi, em cắt tóc?"

Hà Chi Châu chỉ gật đầu thay cho câu trả lời. Rồi vỗ vỗ vào vai Lâm Dục Đường, tiếp tục cất bước đi ra ngoài.

"Mái tóc này em đã nuôi tám năm đấy." Lâm Dục Đường đột nhiên xoay người, nhắc nhở một sự thật d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn…

Hà Chi Châu cau mày lại, dùng giọng nói sóng nước chẳng xao đặc trưng của mình đáp lại: "Tám năm thì sao, tóc dài phải cắt đi là chuyện thường, cắt cái cũ đi thì cái mới mới mọc ra chứ."

Lâm Dục Đường im lặng không đáp, anh có muốn tức giận, thì cũng như đấm vào bịch bông mà thôi, có lực nhưng không phát ra được. Anh thật không ngờ Thẩm Hi sẽ nói như vậy, hơn nữa còn dùng nó để vạch rõ giới hạn giữa bọn họ.

"Bao giờ tóc em dài tới eo, thì có thể làm đám cưới được rồi." Năm ngoái Thẩm Hi vẫn còn ở bên cạnh anh nói những lời này cơ đấy. Lâm Dục Đường cố gắng che giấu tâm tình, giới thiệu cho Hầu Tử và Tráng Hán cô bạn bên cạnh: "Đây là Lăng Triều Tịch, là bạn cùng lớp cấp ba của tôi, lần này tới đại học S tham gia cuộc thi hùng biện giữa các trường đại học trong cả nước."

"À, hoan nghênh, hoan nghênh." Hầu Tử liền lập tức ứng phó đôi câu.

Tráng Hán mời Lăng Triều Tịch ngồi xuống, lịch sự gọi đồ uống cho cô ta.

"Các bạn đừng quá khách sáo." Lăng Triều Tịch cười nói tiếp: "Không biết các bạn có thích ăn cay hay không, tôi có mang theo một ít đặc sản của thành phố W đến làm quà."

"Thích, thích." Hầu Tử và Tráng Hán liên tục gật đầu, trong đầu lại nhảy ra một câu —— cô gái này thật là lợi hại.

——

Tám năm, tám năm dài bao nhiêu chứ?

Tâm tình trầm tĩnh của Hà Chi Châu đã bị câu "Tám năm" của Lâm Dục Đường làm cho rối loạn rồi, trong lòng giống như bị rắc một lọ hạt tiêu cay xè, bỏng rát vậy. Anh gọi điện cho Thẩm Hi nhưng không có ai nghe. Anh liền cúp điện thoại, đến một cửa hàng ăn vặt mua mấy thỏi chocolate rồi đi ra ngoài.

Cuối cùng, anh đã tìm được Thẩm Hi ở sân tập số ba của trường S, lúc anh tìm được thì trăng đã treo trên đầu liễu rồi, màn đêm dần dần bao phủ khắp sân tập. Bốn phía đều là bóng cây nặng nề, tầng tầng lớp lớp lá cây đung đưa khe khẽ trong gió giống như muốn tạo một bầu không gian tĩnh lặng, trầm lắng tách biệt với hẳn bên ngoài.

Làn gió đêm mát mẻ, trong không khí phảng phất mùi hương thơm dìu dịu của hoa mộc lan. Những đám mây trên bầu trời chậm rãi chuyển động, làm ánh trăng cũng di động theo.

Hà Chi Châu cầm chocolate đi tới trước mặt Thẩm Hi, lên tiếng hỏi: "Chạy bộ?"

Có mắt mà không nhìn thấy sao! Thẩm Hi chậm rãi dừng bước lại, một lát sau mới quay đầu, cất giọng nói: "Ái chà, đây không phải là Thẩm Hi hoa khôi của học viện bên cạnh sao? Vừa cắt tóc nên nhất thời không nhận ra!"

"Hừm." Hà Chi Châu hừ nhẹ một tiếng, lành lạnh hỏi ngược lại:"Trở nên xinh đẹp hơn hay là xấu đi?"

Người này thật là! Cũng biết cô không thể nói mình xấu xí được nên mới hỏi vậy. Thẩm Hi không tình nguyện liếc anh nói: "Chỉ có thể nói khí chất xinh đẹp trời sinh đã có thôi."

Khóe môi của Hà Chi Châu không tự chủ cong lên, anh nghĩ mình tới đây là để xin lỗi, chỉ là nhất thời không biết mở miệng thế nào, thì đưa mấy thanh chocolate trong tay ra: "Cho cô cái này."

"Anh điên rồi sao, buổi tối mà ăn cái này thì chạy làm sao." Thẩm Hi khoa trương nói.

Hà Chi Châu bình tĩnh đáp: "Không việc gì, ăn đi."

"Được rồi, nhưng chờ tôi chạy xong đã, còn ba vòng nữa mới xong." Thẩm Hi liền nói.

Hà Chi Châu đút một tay vào túi: "Không việc gì đâu, không cần chạy nữa."

Người này sao đột nhiên lại dễ tính thế? Thẩm Hi nghi ngờ quay sang nhìn Hà Chi Châu, cứ có cảm giác có gì đó không đúng, sau đó liền đưa tay vỗ lên vai anh: "Tôi tuy học không tốt, đầu óc cũng không thông minh, nhưng anh đừng có mà lừa phỉnh tôi. Tôi chính là người coi trọng chữ tín, nếu đã hứa mỗi ngày chạy mười cây số, thì cũng sẽ không ít đi một phân nào đâu..... Cho nên anh đừng quên dưỡng da đấy......"

Nói một tràng xong, trọng điểm vẫn là dưỡng da. Hà Chi Châu có chút không kiên nhẫn nói: "Được rồi, không quên đâu."

Thẩm Hi nhoẻn miệng cười, sau đó vô cùng có thành ý mời Hà Chi Châu: "Muốn cùng chạy không?"

Hà Chi Châu nhàn nhạt cự tuyệt: "Hiện tại không tiện vận động."

"Thật xin lỗi!" Thẩm Hi vội vàng cúi người xuống nói tiếp: "Anh Hà, tôi đã khiến anh phải cực khổ rồi, nên tôi sẽ chạy bộ coi như tạ tội vậy.” Nói xong, liền vui vẻ chạy tiếp mấy mét.

Hà Chi Châu mỉm cười, có chút vui mừng, kết quả là khóe môi còn chưa kịp nhếch lên thì liền nhìn thấy Thẩm Hi vừa chạy được khoảng mười mét đột nhiên lắc lắc mông, sau đó lại làm động tác của một đại lực sĩ.

Hà Chi Châu nhìn thấy liền muốn bốc hỏa rồi, hận không thể đá một cú, Thẩm Hi trong lòng cũng thầm nghĩ nếu bây giờ cô ở trước mặt anh khẳng định sẽ bị đánh là cái chắc, liền bỏ chạy thật xa, đồng thời không quên quay đầu lại giơ nắm đấm lên, tỏ vẻ thật muốn đánh người!

Hà Chi Châu tuy tức nhưng ngược lại bật cười.

---

Bên ngoài sân tập là từng bậc thềm bằng đá cao thấp, Hà Chi Châu ngồi lên trên đó chờ Thẩm Hi, Thẩm Hi chạy chưa xong ba vòng còn lại đã mệt thở hổn hển rồi, cô khom lưng leo lên bậc thềm, không lập tức ngồi xuống ngay mà làm vài động tác thả lỏng…, Hà Chi Châu nhìn thấy thế huyệt thái dương tự động giật giật.

“Về chuyện cắt tóc, thật xin lỗi, không biết cô đã nuôi lâu như vậy.” Hà Chi Châu nói xin lỗi tuy giọng vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng trong đó vẫn ẩn chứa thành ý.

Thẩm Hi lập tức sửng sốt, sau đó khoát khoát tay áo, chẳng hề để ý: “Thật ra thì từ lâu rồi, tôi vẫn muốn thử để tóc ngắn xem như thế nào, nhưng lại không nỡ, cũng may có anh đã thỏa mãn mong muốn nhiều năm qua của tôi.”

Cô ngược lại lại quay sang an ủi anh sao? Hà Chi Châu không lên tiếng, chỉ nhíu mày nhìn Thẩm Hi chăm chăm, tâm tình trầm tĩnh lại lặng lẽ dịu dàng đi nhiều.

“Tuần này, chúng ta không đi Thanh Đảo được, để tuần sau thôi.” Hà Chi Châu mở miệng nói: “Nếu như phải xuống nước, thì không được tiện lắm.”

Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu hỏi: “Anh có biện pháp rồi hả?”

Hà Chi Châu lại lạnh nhạt đáp: “Biện pháp đều đã kiểm tra xong, nếu như thực bất đắc dĩ mà không được thì vẫn còn có phẫu thuật chuyển giới nữa mà.”

“Ha ha ha.” Thẩm Hi cười lên như điên, lần đầu tiên cô có thể vui vẻ cùng nói chuyện phiếm với Hà Chi Châu như thế. Sân tập lục tục có người chạy qua, có người tò mò quay đầu lại quan sát cô và Hà Chi Châu. Thấy thế cô liền thở dài nói với anh: “Tôi cảm thấy chúng ta cứ tiếp tục mãi như thế này cũng không được, sớm muộn cũng sẽ bị phát hiện, lúc đó lại càng phiền toái hơn.”

Hà Chi Châu khẽ “Ừ” một tiếng, rốt cuộc cô cũng nghĩ tới những vấn đề này rồi.

“Chẳng qua tôi có một biện pháp.” Thẩm Hi lập tức quay đầu nhìn Hà Chi Châu nói.

Tuy Hà Chi Châu không ôm hy vọng gì, nhưng vẫn nguyện ý lắng nghe.

Thẩm Hi nhíu mày không để ý gì liền nói ngay ra miệng: “Chúng ta giả vờ hẹn hò với nhau, như vậy việc thường xuyên ở cùng nhau sẽ hợp thức hóa hơn, không bị ai dòm ngó nữa.”

Hà Chi Châu chỉ cười cười, không nói gì.

“Đáng tiếc là tôi đã có Đường Đường rồi!”Thẩm Hi tiếc nuối nói tiếp.

Hà Chi Châu đứng lên bảo: “Được rồi, cứ đi về trước đã.”

Thẩm Hi phủi mông đứng lên, không quên đòi thứ Hà Chi Châu đang cầm trong tay: “Đưa chocolate cho tôi.”

---

Thẩm Hi cầm chocolate trở về túc xá, vừa đẩy ra cửa phòng ra, vừa nói với mọi người: “Tôi mời các cậu ăn chocolate này – à, lão Tam đâu rồi, sao lại không thấy?”

Tráng Hán đi tới, bóc một thanh chocolate ném vào trong miệng: “Không phải cái cô Lăng Triều Tịch kia tới rồi sao, lão Tam đi sắp xếp chỗ ở cho cô ta.”

Trong miệng Thẩm Hi chỉ còn có nửa thanh chocolate, không cẩn thận liền nuốt xuống, nghẹn tắc ở cổ.

“Đúng rồi, lão đại, cậu có thích ăn cay không, Lăng Triều Tịch tặng cho phòng chúng ta đấy….” Hầu Tử giơ túi quà lên trình bày.

Thẩm Hi lắc đầu từ chối: “Không ăn.”

Chín giờ tối, Thẩm Hi ngồi ở trên giường lên tiếng hỏi: “Sao Lão Tam vẫn chưa về nhỉ?”

Lúc mười giờ, Thẩm Hi nói với Hầu Tử: “Hầu Tử, cậu gọi điện thoại cho Lâm Dục Đường, xem cậu ta có chuyện không mà giờ này vẫn còn chưa về.”

Mười một giờ, Thẩm Hi lại nói với Tráng Hán: “Rốt cuộc Lâm Dục Đường có trở về không?”

Tráng Hán đang chuẩn bị trèo lên giường, thì “Ting” một tiếng, điện thoại di động báo có tin nhắn. Anh liền nói với người đang ngồi trên giường vô cùng quan tâm đến việc lão Tam có trở về không kia: “Lão đại, lão Tam gọi nhắn tin nói tối nay cậu ấy không về đâu.”

“Ừ” Thẩm Hi bình tĩnh đáp một tiếng, rốt cuộc cô có thể “an tâm” đi ngủ rồi.

Sáng hôm sau, Lâm Dục Đường mới trở về ký túc.

Thẩm Hi không thèm nhìn anh, đi thẳng ra cửa, ở trong rừng cây nhỏ gọi điện thoại cho Hà Chi Châu: “Anh Hà, chúng ta giả vờ hẹn hò luôn thôi.”

Hà Chi Châu: “….”

Thẩm Hi hít một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp: “Chỉ là anh chờ tôi thêm một canh giờ nữa đã, trước tiên tôi phải đi chia tay với Lâm Dục Đường. Có thế chúng ta quen biết nhau mới có thể quang minh chính đại danh chính ngôn thuận được, không sợ người ta bàn ra tán vào!”


Đã sửa bởi BAT101126 lúc 20.10.2014, 08:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.10.2014, 09:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu [16/65] - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 17

Editor: BAT

"Nhưng tuy là giả vờ quen nhau nhưng chúng ta cũng phải quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận, không thể để cho người ta bàn ra tán vào..... Anh Hà, anh nói có đúng không?"

Hà Chi Châu mặc áo khoác mỏng đứng trên ban công, phòng 636 trừ anh ra, toàn bộ vẫn còn đang yên tĩnh ngủ say. Những tia sớm mai đã dần dần ló ra nơi chân trời phía xa xa.

Anh cảm thấy lời của Thẩm Hi nói không sai, trọng giọng nói vừa có khí phách còn lộ ra mấy phần đạo lý. Nhưng khi nghe xong những lời này..., sao anh lại thấy có gì đó như bị ép buộc ở đây vậy?

Cô nói muốn hẹn hò với anh, mặc dù là giả, nhưng cũng vẫn là kết giao, mà chuyện quan trọng nhất ở đây, không phải là chuyện anh có đồng ý hay không sao?

Coi như chuyện kết giao này không giống như thông thường, nhưng cũng phải có lễ nghĩa cơ bản nhất chứ? Sao cô dám chắc chắn anh sẽ đồng ý làm bạn trai của mình? Không......phải là bạn gái mới đúng.

Chẳng lẽ anh chỉ là một thứ đạo cụ, hay là bản thân anh làm cho người ta cảm thấy quá thấp kém rồi, cho nên cho cô mới không hỏi đến cảm nhận của anh?!

Hà Chi Châu nhíu mày, trong lòng thấy rất không thoải mái, nhưng lại không thể nói ra miệng được.

Trong điện thoại, Thẩm Hi vẫn còn đang tiếp tục nói: "Anh Hà, mặc dù chúng ta giả vờ kết giao, nhưng tôi nhất định sẽ đối xử với anh thật tốt, buổi sáng tôi sẽ đưa dồ ăn sáng đến cho anh, buổi trưa tôi sẽ đi xếp hàng gọi món ăn, buổi tối liền hộ tống anh trở về ký túc xá nữ, tôi nói được thì sẽ làm được......"

"Đợi chút." Hà Chi Châu lên tiếng cắt đứt lời của Thẩm Hi, anh cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

"Hả?" Thẩm Hi rốt cuộc cũng hỏi anh: "Anh Hà, anh có ý kiến gì không?"

"Tôi đang suy nghĩ." Hà Chi Châu đứng ở ban công thật lâu, ở sân bóng rổ trước mặt anh có một đôi tình nhân đang ngồi. Mới sáng sớm, mà cô gái kia đã ghé vào trong ngực người con trai khóc không ngừng......

Tự nhiên lại thấy phiền não, lý trí nói cho anh biết, chuyện giả vờ yêu nhau này tuyệt đối không được. Mặc dù có thể tạm thời giải quyết một chút vấn đề nhỏ, càng về sau lại càng gặp phải vấn đề lớn hơn… Không được… Anh không thể đồng ý!

Hà Chi Châu trầm mặc một lát, thật mới thở ra một hơi uất ức, nhàn nhạt mở miệng: "Cô xác định tự mình đi nói chia tay sao?!"

Thẩm Hi cũng kịp phản ứng lại: "Anh đi nói sao?"

"Gặp mặt rồi bàn sau." Hà Chi Châu đáp, sau đó liền cúp điện thoại. Anh hiểu được một chuyện, việc Thẩm Hi muốn chia tay không phải là kích động nhất thời, hơn nữa cô còn lý trí hơn so với anh tưởng tượng nhiều. Tại sao chứ, bởi vì cô gái gần tối ngày hôm qua anh gặp ở quán trà sao?

Hà Chi Châu liền hồi tưởng lại dáng vẻ của cô gái kia, mặt trái xoan trắng nõn, còn đeo kính gọng đen, các đường nét cũng không xinh đẹp cho lắm, nhưng vì có làn da trắng mà trông có vẻ thanh tú thôi.

Hiện tại, ở trong mắt nam sinh những cô gái thanh tú nếu so với những cô gái xinh đẹp luôn chiếm ưu thế hơn.

——

Lúc Thẩm Hi trở lại ký túc xá liền nhìn thấy Lăng Triều Tịch, hiện tại cô dang mang gương mặt của Hà Chi Châu, vốn tưởng rằng cô ta sẽ không biết mình, nhưng thật ngoài ý muốn, Lăng Triều Tịch lại quay sang chào hỏi: "Hi, bạn có phải là Hà Chi Châu hay không? Là bạn cùng phòng của Lâm Dục Đường?"

Thẩm Hi liền gật đầu, không mặn không nhạt hỏi ngược lại: "Có chuyện gì sao?"

"Tôi là bạn học cùng cấp ba của Lâm Dục Đường, Lăng Triều Tịch, tôi đã nhìn thấy ảnh chụp mọi người trong phòng đi chơi cùng nhau ở chỗ của cậu ấy, cứ sợ sẽ nhận lầm, không ngờ thật sự là bạn......"

"Mắt của cô cũng thật tinh tường." Thẩm Hi châm chọc tán thưởng một câu.

Lăng Triều Tịch chỉ cười không nói, một lát sau, liền thấy Lâm Dục Đường đi xuống, anh đã tắm rửa thay một bộ quần áo mới, toàn thân có vẻ cực kỳ nhẹ nhàng khoan khoái. Anh đi tới cạnh Lăng Triều Tịch, nói thẳng: "Đi thôi."

"Cùng đi ăn với bọn mình không?" Lăng Triều Tịch liền hỏi cô.

"Không cần......" Thẩm Hi lắc đầu, sau đó liền lướt qua Lâm Dục Đường đi thẳng vào trong.

Thẩm Hi vừa trở về phòng, lập tức ném bàn chải đánh răng của Lâm Dục Đường vào trong sọt rác ở nhà vệ sinh. Cô và Hà Chi Châu đã hẹn gặp nhau, nên trước khi đến chỗ hẹn cô liền chọn một bộ đẹp nhất trong tủ quần áo mặc vào. Chuyện chia tay này cũng giống như đi đánh nhau vậy, tinh thần và diện mạo có tính quyết định rất lớn.

Thay xong quần áo đi ra cửa, cô đột nhiên mới nhớ người ra trận có phải là mình đâu chứ!

Cho nên cô liền vội vàng nhắn cho Hà Chi Châu: "Hôm nay anh có thể mặc cái váy dài màu tàn thuốc lá được không?"

Không thấy Hà Chi Châu trả lời lại. Nên cô quyết định đi tìm anh, anh không chỉ không mặc váy dài màu tàn như cô mong muốn mà ngược lại vẫn mặc áo phông và quần thể thao, hơn nữa lại còn mang mái tóc không dài không ngắn tóc buộc lại, trông cứ như mọc đuôi gà ở đằng sau ấy.

Dù thế nào đi nữa...... Thẩm Hi cũng không đành lòng nhìn bản thân mình như vậy. Hà Chi Châu lại mang "Dáng vẻ" này đi nói chia tay sao, Đường Đường nhất định sẽ không những không cảm thấy đau khổ "Mất mát" mà có khi còn thấy thật may mắn nữa là đằng khác.

Thẩm Hi không vui quan sát Hà Chi Châu từ trên xuống dưới, nhưng cũng không dám lỗ mãng: "Anh Hà, tôi không mong đợi anh có thể mặc váy nhưng anh thả tóc ra đi có được không?"

Hà Chi Châu liền tiến lên phía trước, áp dụng ngay lời của anh thợ cắt tóc ngày hôm qua đã nói với Thẩm Hi: "Không phải thợ cắt tóc nói kiểu tóc này giống như Cao Viên Viên sao, vậy mà cô vẫn còn không thấy đẹp?"

Thẩm Hi liền bĩu môi đáp: "Ngày hôm qua còn có chút giống với Cao Viên Viên, nhưng hôm nay thì chẳng khác gì Cao Hiểu Tùng......"

Hà Chi Châu liền hừ khẽ, lại càng bước nhanh hơn.

Thẩm Hi đuổi theo hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Hà Chi Châu lạnh lùng đáp: "Để đầu trọc vẫn là tốt nhất."

Thẩm Hi vội vàng kéo anh lại, tuy cất lời cầu xin tha thứ lấy lòng, nhưng miệng vẫn chu lên như cũ.

Hà Chi Châu liền quay đầu lại nhắc nhở: "Ngậm môi lại." Giọng nói tựa như bậc phụ huynh nghiêm nghị ngăn cản đứa trẻ làm việc gì sai trái.

Lúc này Thẩm Hi mới không chu môi lên nữa.

Trong vườn trường, ánh mặt trời yếu ớt rời rạc xuyên qua lá cây chiếu xuống, cứ như những thỏi vàng bị người ta đánh rơi, vương đầy trên đất. Thẩm Hi cầm điện thoại di động lên gửi tin nhắn, nhưng một lúc lâu cũng không viết được một chữ.

Lúc này Hà Chi Châu lại mở miệng hỏi cô: "Có phải muốn chia tay với Lâm Dục Đường là bởi vì cô gái kia không?"

Thẩm Hi thắc mắc nhìn Hà Chi Châu, sao anh lại biết đến cô gái kia. Vì vậy liền hỏi anh: "Anh đã gặp rồi sao?"

Hà Chi Châu cũng không giấu giếm mà nói thẳng: "Tối hôm qua mới gặp lần đầu tiên."

Cảm xúc của Thẩm Hi có chút thất vọng, nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài mặt, thật ra thì rất lâu, cô đã tạo cho mình thói quen không so đo đến những vấn đề nhỏ, với thói quen này vấn đề nhỏ như vậy sẽ chẳng trở nên quan trọng nữa, có thế mới không bị ảnh hưởng. Nhưng hình như cô đã suýt quên, một giọt nước sẽ làm tràn ly.

"Anh Hà, anh thấy cô ấy và tôi ai xinh hơn?" Thẩm Hi lại chất vấn Hà Chi Châu.

Hà Chi Châu quay đầu nhìn Thẩm Hi, kết quả là lại nhìn thấy gương mặt của "Mình", vì thế liền yên lặng quay đầu lại. Thẩm Hi vội vàng từ trong túi móc ra một chiếc gương nhỏ luôn mang theo bên mình đưa cho anh: "Anh ngắm kỹ đi."

Hà Chi Châu cũng không nhàm chán như vậy, cất giọng không có bất kỳ tình cảm nào hỏi cô: "Đã muốn chia tay, hỏi cái này còn có ý nghĩa sao?"

"Làm sao lại không có ý nghĩa chứ." Thẩm Hi liền phát biểu lên suy nghĩ của mình, "Thật không hiểu tâm tư của con gái đâu, vấn đề này có ý nghĩa rất lớn, còn quyết định xem mắt của Lâm Dục Đường bị mù hay là đầu óc có vấn đề rồi."

Ha ha. Hà Chi Châu liền im lặng không lên tiếng, một lát sau mới nói: "Vẻ bề ngoài không thể lấy ra làm tiêu chuẩn để so sánh được, tùy vào mắt của mỗi người thôi, chỉ là nếu nói đến đầu óc thì cô gái kia hơn hẳn cô rồi."

Thẩm Hi liền cắn môi dưới, tức giận bất bình nhìn Hà Chi Châu, nhưng sự thật không thể nào chối bỏ được. Sau đó cô lại tự tìm cho mình lý do để "Kiên cường" sống tiếp, liền nói với Hà Chi Châu: "Trong sách đều nói con trai thường thích cô gái ngốc, nhất là đàn ông thông minh."

"Ha ha." phản ứng của Hà Chi Châu giống như đang nghe được chuyện cười vậy, hết sức tàn nhẫn hỏi ngược lại: "Quyển sách kia nói sao? Sao tôi lại bị lôi ra làm đại biểu thế hả?"

Thẩm Hi không nói gì, nhưng trong lòng đã bắt đầu nghẹn ngào.

"Nếu quả thật có người con trai nào đi thích một cô gái ngốc, có lẽ là cô gái kia bị lừa gạt mà thôi." Hà Chi Châu hời họt bổ sung thêm một câu sắc như dao.

Đầu gối của Thẩm Hi bị trúng mấy nhát dao, ngã xuống đất không dậy nổi, qua thật lâu mới lấy hết dũng khí hỏi: "Không có ngoại lệ sao?"

Hà Chi Châu liền đáp: "Rất ít."

"... ..."

Thẩm Hi lại nghĩ đến Lăng Triều Tịch, mặc dù cô tiếp xúc với cô ta không nhiều lắm, nhưng cũng biết Lăng Triều Tịch rất được người khác ưa thích, cho dù là nam sinh hay nữ sinh, hầu hết mọi người đều thích kết bạn với cô ta. Nếu như Lăng Triều Tịch muốn kết bạn với ai thì cơ hồ không có người nào từ chối cô ta cả.

Thẩm Hi cũng tự nhìn lại mình, chẳng có tài cán gì, chỉ là một cô gái yếu đuối hay rơi nước mắt. Lúc học tiểu học, khi từ bỏ lớp năng khiếu thể dục trở lại liền không theo kịp được Chương trình học, thành tích đều đứng thứ hai đếm đếm ngược từ dưới lên, học tập quá kém nên các bạn cũng không muốn chơi với cô. Lên đến năm đầu tiên của trung học thì lại càng xui xẻo, có một tên đàu gấu chạy tới trường học tự xưng là bạn trai của cô vì thế mà tất cả mọi người đều cho là cô thật sự là bạn gái của tên kia, nên càng xa lánh cô hơn. Sau đó tên côn đồ này bị Lâm Dục Đường và Thẩm Kiến Quốc dạy dỗ cho một trận mới từ bỏ. Năm thứ hai cô thật sự rất cố gắng học tập, luôn cho rằng chỉ cần bản thân mình cố gắng là có thể thi đỗ vào trường đại học S, nhưng sau khi nỗ lực hết sức mình cô mới hiểu được một chuyện —— học hành thật ra cũng cần phải có thiên phú......

Thẩm Hi quay sang chụp Hà Chi Châu một tấm hình, sau đó lại đăng lên Weibo cùng với một câu status: "Hãy mang theo tâm niệm cuối cùng bay đi thật xa."

Đây là tuyên ngôn chia tay của cô. Sau đó liền gõ từng chữ từng chữ nhắn cho Lâm Dục Đường: "Lâm Dục Đường, chúng ta chia tay thôi." Suy nghĩ một lúc, lại đổi thành: "Lâm Dục Đường, em không cần anh nữa."

Hà Chi Châu ngồi trên ghế dài trong vườn trường, lạnh nhạt thờ ơ. Một lát sau mới nhàn nhạt liếc nhìn, Thẩm Hi đột nhiên ngẩng đầu lên nói với anh: "Con bà nó, Lâm Dục Đường lại không thèm trả lời lại......"

——

Lâm Dục Đường không hổi âm lại tin nhắn chia tay của Thẩm Hi là bởi vì anh thật sự không nhìn thấy tin nhắn. Hôm nay anh có rất nhiều tiết học, buổi sáng còn phải bớt chút thời gian đưa Lăng Triều Tịch đi dạo xung quanh trường đại học S, buổi chiều lại cắm đầu cắm cổ vào học, lại còn phải làm một thí nghiệm hợp tác nữa, trước kia thí nghiệm này anh với Hà Chi Châu ở chung một tổ, hôm nay lại không thấy cậu ta đâu, một mình anh phải hoàn thành thí nghiệm phức tạp này, nhưng cay đắng nhất là, trên báo cáo anh vẫn phải đề ba chữ Hà Chi Châu lên đó.

Để chứng tỏ rõ hai người bọn họ đã hợp tác với nhau để hoàn thành.

Tối hôm qua Lâm Dục Đường không có chợp mắt tí nào. Hôm nay lại bận bịu cả ngày, buổi chiều khi từ phòng thí nghiệm ra ngoài, liền lập tức trở về ký túc xá ngủ bù. Trong phòng chỉ có anh và Hà Chi Châu. Kết quả là vừa mới ngủ được một lát, giường trên liền bắt đầu mở một bài hát, đã thế còn liên tục phát đi phát lại ——《Chia tay vui vẻ》.

Lâm Dục Đường mặc áo sơ mi vào, sau đó thò đầu lên giường trên nói: "Hà Chi Châu, cậu có thể đổi bài khác không?"

Thẩm Hi nghe Lâm Dục Đường nói vậy liền đáp ứng nguyện vọng cho anh, đổi sang bài 《Hảo tâm chia tay》.

Lâm Dục Đường muốn phát điên rồi, đá lên giường trên một cái. Thẩm Hi lại đá trả lại hai cái.

Nhưng giường dưới đá sao lại giường trên được.

Lâm Dục Đường tài nào ngủ tiếp được, mặt đen lại bước xuống giường, sau đó đi tới bên bàn học rút điện thoại di động đã sạc pin từ sáng ra. Trong điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn.

Những cuộc gọi nhỡ này đều là của Lăng Triều Tịch, anh tạm thời bỏ qua.

Tin nhắn là của Thẩm Hi gửi tới, chỉ có một câu ——"Lâm Dục Đường, em không cần anh nữa."

Tay Lâm Dục Đường liền run lên, sau đó bóp bóp trán để cho mình tỉnh táo lại. Anh quay đầu lại nhìn người ở giường trên, đang ôm Laptop mặt không có cảm xúc gì ngâm nga theo bài hát: "Có phải rất kinh ngạc không khi nghe thấy chuyện này, không sai, anh muốn chia tay với em đấy?"

Cái khỉ gì thế, đang nguyền rủa sao?

Hay là anh vẫn đang nằm mơ chưa tỉnh?



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 25.03.2015, 21:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babu4822, Bach thao, chinguyen1982, fullluvrain, Le Thanh, Myhanh9868, Nguyễn Thu Thủy, Phuocrau, thanhthanhthuy, Thu huongcb, tiểu na na, xiukonkon và 300 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.