Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 18.10.2014, 21:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50: Người đàn ông Pháp

     Tô Úy vừa mới vào đến phòng khách đã bị một bóng đen nhào tới đẩy ngã xuống ghế salon, nếu như không phải biết trong nhà còn có một người nhất định cô sẽ hét to lên.

     “Nói, hôm qua cậu ở đâu? Ở cùng với ai?” Gương mặt tinh xảo quyến rũ lướt nhìn cô một lượt từ đầu đến chân, cao thấp một vòng.

     “Này, này, cậu có thể lịch sự hơn được không, may mà tớ không có tiền sử bị bệnh tim, nếu không sớm muộn gì cũng bị cậu dọa cho sợ đến chết!” Tô Úy đầy Tuyết Nhi đang ép chặt lấy cô, sửa sang lại y phục nói xong, liền đứng dậy rời đi.

     “Đừng có giả bộ ngớ ngẩn nữa đi, cậu còn chưa nói cho tớ biết, tối qua cậu ở cùng ai hả? Tại sao lại phải ở biệt thự nằm lưng chừng núi hả?”

     “Ha ha, cậu chưa ăn tối phải không, vậy để tớ đi nấu!”

     “Này, này, sao mỗi lần cậu đều như thế chứ?” Nhìn Tô Úy vội vàng chạy vào phòng bếp, cô đành hét to.

     Trong phòng ăn, hai người phụ nữ ngồi trước bàn ăn cơm tối.

     “Cậu định đi tìm việc làm à?” Tô Úy nhìn Lăng Tuyết Nhi hỏi. Cô vừa thấy laptop trên ghế sofa mở trang web tìm việc nên cô đoán vậy.

     “Đúng vậy, dù sao tớ cũng cần kiếm cơm, không thể để cậu nuôi tớ được! Nên phải đi tìm việc thôi! Nhưng tớ phát hiện chẳng có công việc nào phù hợp với tớ cả!” Lăng Tuyết Nhi vừa ăn cơm vừa trả lời.

     “Chết mất thôi, hình như cậu còn có biệt thự ở Tây Giao đấy! Còn cần tớ nuôi cậu sao?” Tô Úy bất đắc dĩ lắc đầu, còn làm như mình đáng thương lắm ý!!

     “Ha ha, không phải cậu muốn đuổi tớ đi đấy chứ?” Tuyết Nhi được nghe lời nói của bạn tốt thì cười khan hai tiếng, trên khuôn mặt tinh xảo quyến rũ mang điệu bộ đáng thương, cần bao nhiêu tức cười thì có bấy nhiêu tức cười!

     “Sao có thể như vậy chứ, không những tớ không đuổi cậu đi, còn có thể giới thiệu công việc cho cậu! Hơn nữa công việc này tuyệt đối thích hợp với cậu!”

     “Thật không?”

     “Cậu biết dòng thời trang Mị chi yêu chứ? Nhãn hiệu này muốn tìm người đại diện, cậu có muốn thử không?”

     “Nhãn hiệu Mị chi yêu không phải từ trước đến giờ đều không có người phát ngôn sao? Chẳng lẽ là do sự kiện đạo thiết kế lần này?

     “Yên tâm đi, sự kiện kia hoàn toàn là bịa đặt! Ngày mai chân tướng sự việc sẽ hoàn toàn rõ ràng!”

     “Vậy sao cậu biết bên đấy muốn tìm người phát ngôn?”

     “Tin tức nội bộ thôi! Không phải cậu nên thử một chút sao? Nếu muốn đi tớ sẽ cho cậu số máy trợ lý của nhà thiết kế FIR”.

     “Được!” Lăng Tuyết Nhi nói xong, ánh mắt lóe lên một tia sáng.

     Tô Úy ngồi trên ghế mây trên ban công, gọi điện thoại cho trợ lý của mình.

     “Trước đây tôi bảo cô tìm một người phát ngôn đúng không? Bây giờ đã có ứng cử viên thích hợp, tầm hai ngày nữa sẽ đến tìm, đến lúc đó dưới sự an bài...!” Nói xong thì dập máy, gần đây Tô Úy luôn có dự cảm xấu, cô cảm giác như sẽ có chuyện không lành xảy ra!

     Ngày hôm sau, tất cả trang đầu của mọi tờ báo và website đều đăng chân tướng sự kiện đạo thiết kế, căn bản không tồn tại chuyện này, bởi vì hai thiết kế mặc dù ở bên ngoài giống nhau nhưng thực ra lại hoàn toàn khác nhau, mẫu thiết kế của FIR có nhiều điểm độc đáo mà nhà thiết kế Lâm không có! Hơn nữa, nhà thiết kế FIR cũng thông qua báo chí mà đưa ra báo cáo về những độc đáo trong thiết kế của cô! Đồng thời trong lúc này, doanh thu của các chi nhánh của Mị chi yêu trong cả nước cũng từ từ tăng trở lại! Đồng thời, cũng có càng ngày càng nhiều người muốn gặp nhà thiết kế FIR thần bí này!

     Lâm Viên An ngồi trong phòng làm việc của mình, sau khi đọc xong bài báo, khuôn mặt thanh tú tuấn nhã tràn đầy sự cảm kích, không ngờ cuối cùng nhà thiết kế FIR cũng giúp anh ta!

     Khách sạn Thịnh thế Hào đình là một trong những khách sạn năm sao sang trọng nhất thành phố A, đây chính là khách sạn có đẳng cấp quốc tế. Rất nhiều người đều không xa lạ gì với công ty này, trên quốc tế chuyện về Thịnh thế như một huyền thoại, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi hoạt động ở nước ngoài, nó đã dẫn đầu, giữ một vị trí không thể rung chuyển, tổng bộ được xây dựng tại thành phố A, các hạng mục của công ty đều trải rộng ở các nước trên khắp thế giới! Nhưng điều làm người ta tò mò nhất về Thịnh thế chính là Giám đốc của công ti này, người này chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng, đến cả tên tuổi cũng được giữ bí mật, khiến cả giới thương nhân đều tò mò!

     Tối nay, không gian sáng ngời bởi một bầu trời đầy sao.

     Trong phòng tổng thống xa hoa của khách sạn Thịnh thế Hào đình.

     “Thú vị… Thật là thú vị, ha ha!” Trên ghế salon mang phong cách châu Âu, một người đàn ông trung niên người Pháp nhìn tờ báo trong tay vui vẻ nói.

     “Có gì mà anh vui thế?” Một người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh hỏi, người phụ nữ này là người Trung Quốc, mặc dù đã qua bốn mươi, nhưng vẫn giữ được nhan sắc như cũ, đôi mày thanh tú nâng lên, toàn thân trong lúc vô tình tiết lộ ra sự khôn khéo mà lão luyện, tròng mắt đen nhìn về tờ báo trong tay người đàn ông kia.

     “Nhà thiết kế họ Lâm này rõ ràng là đạo lại thiết kế của nhà thiết kế FIR thần bí!” Người đàn ông trung niên chỉ vào tờ báo nói chắc chắn!

     “Tại sao? Không phải báo cũng đã nói không tồn tại chuyện này sao?” Người phụ nữ trung niên không hiểu liền hỏi lại, rõ ràng báo chí đã nói như vậy, tại sao chồng bà lại nói nhà thiết kế Lâm đạo thiết kế của FIR? Thật là khó hiểu!

     “Nhìn thiết kế của nhà thiết kế Lâm này cũng biết đây không phải là phong cách thiết kế của anh ta! Trong một thời gian ngắn như vậy, không có người nào có thế thay đổi phong cách nhanh như thế! Chỉ như vậy thôi đã có thể xác định được sự thật đứng sau chuện này rồi!” Người đàn ông trung niên chỉ vào mẫu vẽ trên tờ báo giải thích cho vợ mình nghe, lại nhìn sang thiết kế của FIR thì lộ ra sự mỉm cười tán thưởng.

     “Nhưng tại sao nhà thiết kế FIR lại muốn trợ lý của mình thông báo chuyện này không có thật?” Người phụ nữ trung niên càng cảm thấy khó hiểu.

     “Đây cũng là điều anh không thể nghĩ ra, chỉ là nhìn thiết kế này lại làm anh nhớ đến một đứa bé rất có thiên phú anh từng gặp vài năm trước đây!” Phong cách rất giống, cũng đều rất có thiên phú, nhưng dường như trong thiết kế này thiếu đi một cái gì đó!

     “Đứa bé anh nói chính là học sinh đã từ chối anh trước kia?”

     “Đúng vậy. phong cách thiết kế của hai người rất giống nhau!” Nói xong, ông liền rơi vào trầm tư. Mấy năm trước, trong một cuộc thi thiết kế quốc tế, ông may mắn thấy một tác phẩm rất có thiên phú. Sau khi xem tài liệu của cô mới biết đứa bé ấy là sinh viên của trường đị học tư nhân Sâm Nam ở thành phố A của Trung Quốc tên là Tô Úy. Sau khi ông biết, liền đến thành phố A Trung Quốc một chuyến vì muốn nhận cô làm học sinh, nhưng không nghĩ đến mình lại bị từ chối. Lúc đó không những ông không tức giận, mà còn nói chỉ cần Tô Úy thông suốt có thể đến tìm ông bất cứ lúc nào! Mà sau lần đó, ông không nhận thêm bất kì học trò nào nữa! Không phải là ông không nhìn thấy thêm một tác phẩm tốt nào nữa mà những tác phẩm kia thật sự rất thua kém so với tác phẩm của Tô Úy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: ToNghi, Yến My, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, thtrungkuti, tuyet tinh coc
     

Có bài mới 18.10.2014, 21:28
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51: Anh biết

     Khi Lăng Tuyết Nhi mặc quần áo đơn giản đến phòng làm việc của Mị chi yêu thì cảm thấy hơi kinh ngạc. Bên ngoài không phải nói tất cả quần áo trong các chi nhánh của Mị chi yêu đều là do nhà thiết kế FIR tự mình thiết kế sao? Vậy thì mấy người kia là ai?

     “Xin chào, cô có phải là Lăng Tuyết Nhi không?” Khi cô còn đang kinh ngạc, bên tai liền truyền đến một giọng nói nhu hòa.

     Quay ra nhìn đến nơi phát ra giọng nói đó, thì thấy một người phụ nữ đáng yêu, mặc một chiếc quần đen áo sơ mi trắng rất xinh đẹp, nhìn qua thì tầm 24 – 25 tuổi.

     “Tôi là Lăng Tuyết Nhi, cô là?” Nói xong liền đưa tay phải ra.

     “Tôi là Dịch Tuyền, trợ lý của FIR.” Nói xong cũng đưa tay ra bắt lấy tay cô, thân thiện nói: “Cô là ngôi sao quốc tế Lăng Tuyết Nhi sao?” Dịch Tuyền mở to mắt kích động hỏi cô, mới vừa rồi cô còn không chú ý, bây giờ mới phát hiện ra....

     “Bây giờ tôi đã rút khỏi giới giải trí rồi, cũng không còn cái gì mà ngôi sao quốc tế nữa!” Lăng Tuyết Nhi nhìn người phụ nữ trước mặt bất đắc dĩ trả lời.

     “Ha ha…” Dịch Tuyền cũng phát hiện ra mình đã quá kích động thì cười khan “Để tôi đưa cô đi xem phòng làm việc của tôi”.

     “Không phải bên ngoài đều nói những thiết kế trong Mị chi yêu đều là do FIR thiết kế sao? Nhưng sao vừa rồi tôi thấy bên trong có rất nhiều nhà thiết kế vậy?” Trong phòng làm việc của Dịch Tuyền, Lăng Tuyết Nhi hỏi cô.

     “Đó chính là thiết kế của lão đại! Phần lớn những nhà thiết kế bên ngoài đều là bạn của lão đại, bọn họ chỉ phụ trách giúp lão đại từ bản thiết kế trên giấy tạo ra sản phẩm thôi! Nói đơn giản hơn thì lão đại chính là người cung cấp nơi làm việc, bọn họ sẽ thiết kế đồ của chính mình nhưng khi lão đại có thiết kế mới, bọn họ sẽ phụ trách hoàn thiện chúng, nhưng những công việc này đều được trả thù lao hậu hĩnh!” Dịch Tuyền tự hào nói với Lăng Tuyết Nhi.

     Lăng Tuyết Nhi nghe lời nói của Dịch Tuyền, có chút ngơ ngẩn, FIR có rất nhiều thiết kế, để một nhóm nhà thiết kế giúp cô ấy làm ra thành phẩm, có thể đảm bảo hiệu suất, chất lượng cao, đạt tiêu chuẩn! Đúng là người rất thông minh!

     “Người phát ngôn là như này, lão đại của chúng ta nói: đầu tiên sẽ để cô chụp một số áp phích, quay hậu kỳ quảng cáo. Về phần tiền lương chúng tôi sẽ trả gấp năm lần so với bên ngoài, cô xem thế đã được chưa? Nếu như không có chuyện gì thì chúng ta ký bản hợp đồng này!” Dịch Tuyền lấy một xấp tài liệu trong túi ra đưa đặt trước mặt Tuyết Nhi.

     Lăng Tuyết Nhi đọc kỹ tập tài liệu trước mặt sau đó ký tên mình lên đấy. Trong lòng cô chợt nghĩ sao mình giống như bị đánh du kích vậy. Hình như mọi chuyện đều đã sắp xếp xong chỉ còn chờ cô đến ký tên nữa là xong!

     Lăng Tuyết Nhi vừa mới ra khỏi Mị chị yêu, Dịch Tuyền lập tức gọi điện cho Tô Úy báo cáo tình hình! Tô Úy đáp một tiếng rồi tắt máy!

     Tô Úy vừa mới dập máy, tiếng chuông quen thuộc lại vang lên. Cô nhìn số điện thoại thì nhận máy.

     “Có chuyện gì ?”

     “Tôi biết rồi, gửi thư mời đến nhà tôi! Tôi sẽ đến đúng giờ!”

     Vừa mới chuẩn bị tan làm, cô liền thấy một người đàn ông cao lớn chắn ngay ngoài cửa ra vào, cảm giác run sợ lập tức biến mất.

     “Sao lại nhìn anh như vậy?” Hạ Nam nghiêng mình dựa vào bên cửa, híp híp mắt nhìn cô, cặp mắt đen như mực u ám thâm thúy. Bao nhiêu lần nhìn thấy đôi mắt ấy vẫn khiến cô hãm sâu vào trong đó!

     “Bảo bối, chúng ta đi ăn cơm đi!” Hạ Nam đến trước mặt cô, cầm túi xách cô đã chuẩn bị xong, một tay cầm lấy tay cô, tất cả động tác đều hài hoà tự nhiên.

     “Này, này, em còn chưa đồng ý đâu!” Kết quả chính là kháng nghị không có hiệu quả, trực tiếp bị bác bỏ!

     Ở nhà hàng cơm tây sang trọng trong trung tâm thành phố, chiếc xe Lamborghini từ từ dừng lại.

     Một người đàn ông cao lớn bước xuống từ chỗ ghế tài xế, đi về phía cửa xe bên kia, hơi cúi đầu nhìn vào trong xe, gương mặt lạnh lùng tuấn mỹ mang theo nụ cười bình thản, trong ánh mắt tràn đầy sự cưng chìu, quanh thân tỏa ra một loại khí thế vương giả mà cao quý. Sau đó, một người phụ nữ bước xuống từ trên xe, mặc một bộ váy công sở màu vàng nhạt, khuôn mặt nhỏ bé bị gọng kính đen che đi hơn nửa, chỉ thấy khóe miệng cô khẽ nâng lên, ánh mắt lạnh nhạt, khi nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, thoáng hiện lên một nụ cười! Hai người này chính là Hạ Nam và Tô Úy!

     “Sao lại đến đây?” Tô Úy nghi ngờ nhìn Hạ Nam.

     “Thì là chỗ này thôi!” Hạ Nam nháy mắt với cô, nụ cười càng sâu hơn! Nói xong, liền ném chùm chìa khóa trong tay cho nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, rồi đẩy cô vào bên trong.

     Đi vào trong nhà hàng, trong lúc Hạ Nam nói chuyện với nhân viên quản lý, Tô Úy quan sát xung quanh, nhân viên phục vụ mặc đồng phục màu đen đi lại trong phòng ăn, những đồ trang trí xa hoa màu vàng kim, bàn ghế tinh xảo theo phong cách châu Âu, đèn treo trên tường thanh nhã, cách đó không xa còn treo mấy bức tranh của những họa sĩ nổi tiếng.

     “Đi thôi!” Bên tai truyền đến giọng nói từ tính, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt yêu nghiệt của Hạ Nam. Ngay sau đó, trên tay truyền đến cảm giác ấm áp, Hạ Nam dắt tay cô đến một phòng riêng trên tầng hai dưới sự hướng dẫn của quản lý.

     “Cậu Nam, xin chờ một chút, đồ ăn sẽ nhanh chóng được phục vụ!” Sau khi hai người ngồi vào chỗ của mình, người quản lý cung kính nói với Hạ Nam. Nhìn thấy Hạ Nam nhẹ gật đầu thì mới đóng cửa đi ra.

     Thấy người quản lý đã đi mất, Tô Úy nhìn người đối diện đang ưu nhã pha trà, tùy ý hỏi một câu: “Nhà hàng này không phải là của nhà anh chứ?”

     “Ừm!” Chỉ thấy người kia rót một tách trà đặt trước mặt Tô Úy, khẽ gật đầu một cái.

     “Hả, là thật sao?” Nhìn anh nhẹ gật đầu, khóe miệng cô kéo ra.

     Chỉ chốc lát sau, người quản lý tự mình đẩy xe thức ăn đến, từng chiếc đĩa tinh xảo lần lượt được bày trên bàn. Sau khi đã xong, người quản lý liền đi ra ngoài, không quên đóng cửa lại! Tô Úy nhìn một bó hoa hồng đỏ vô cùng xinh đẹp đặt trên bàn thì nghi ngờ nhìn người đàn ông trước mặt.

     “Tặng em, cảm ơn đã cùng chúc mừng sinh nhật cùng với anh!” Hạ Nam cầm bó hoa trên bàn tặng cho cô, nhìn cô nhận lấy!

     “A… Em không biết hôm nay là sinh nhật anh, nên không có mua quà!” Tô Úy nhìn bó hoa trong tay, có chút thẹn thùng nói, gương mặt vì xấu hổ mà đỏ ửng lên.

     “Ha ha! Không sao, sau này có thể mua bù mà!”

     Nghe được lời anh nói, không thể làm gì khác hơn, đành để mai có thời gian thì đi chọn quà vậy! Cầm bó hoa hồng để cạnh bàn, ngay sau đó đôi mắt chuyển hướng lên bàn ăn, cô giật mình chớp chớp mắt, ai, không sai, không có bò bít tết!

     “Không phải em bị dị ứng với thịt bò sao? Vậy thì ăn cá đi!” Giọng nói dịu dàng của Hạ Nam truyền vào tai, Tô Úy ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Hạ Nam.

     Anh, trong ánh mắt hàm chứa nhiều tình cảm khó nói! Cô ngây thơ ở bên cạnh Diệp Phong 3 năm, thế nhưng anh ta cũng không biết cô dị ứng với thịt bò. Vậy mà anh ở bên cô không lâu lại hiểu rõ như thế, hơn nữa còn cẩn thận nhớ kỹ.

     Dù Tô Úy không thích ăn cơm tây, nhưng tối nay mới phát hiện, thì ra cô cũng có thể thích nó đến vậy! Có lẽ là ngay từ đầu lựa chọn của cô đã là sai lầm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Tthuy_2203, Yến My, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, thtrungkuti
     
Có bài mới 18.10.2014, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 52: Người đàn ông đeo mặt nạ

     Trước cửa nhà, chiếc Lamborghini màu xám bạc từ từ dừng lại, Tô Úy mở cửa chuẩn bị bước xuống xe!

     “Bảo bối, hoa của em!” Nghe được giọng nói của anh, Tô Úy quay đầu lại, mùi hương nam tính quen thuộc xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt bao phủ lấy người cô, Tô Úy mở mắt trợn trừng, cảm thấy xúc cảm trên môi, từ từ nhắm mắt lại!

     Mà Hạ Nam nhìn thấy cô nhắm mắt, ý cười lại càng sâu hơn, đưa tay ôm lấy eo nhỏ của cô! Môi lưỡi mềm mại của cô khiến anh càng chìm sâu hơn trong nụ hôn quấn quít đến say mê này, chờ đến khi người phụ nữ trong lòng thở dốc vì thiếu khí, dù vẫn chưa thỏa mãn nhưng anh đành bất đắc dĩ buông cô ra!

     “Thật ngọt!” Hạ Nam nhẹ nhàng cười nói! Rồi cầm bó hoa để ở ghế sau đưa cho cô!

     Tô Úy nhìn ánh mắt của Hạ Nam, mặt càng đỏ hơn, cầm bó hoa hồng rồi chạy trối chết vào nhà!

     Khi Tô Úy trở về phòng mình, cô ném bừa bó hoa và túi xách trên bàn rồi nằm vật ra giường, lấy tay che gò má của mình! Thật là mất mặt, sao lúc đấy cô lại không muốn đẩy Hạ Nam ra chứ!

     À, suýt nữa thì quên không chúc mừng sinh nhật anh! Nghĩ đến đây liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh!

     Trước cửa nhà cô, Hạ Nam đang đứng dựa vào sườn xe thì nhận được tin nhắn: Chúc anh sinh nhật vui vẻ! Ký tên: Tô Úy! Hạ Nam nhìn thấy tin nhắn thì miệng nhếch lên một đường cong đẹp mắt, đôi mắt đen như mực lấp lánh ánh sáng!

     Lại nhìn thấy điện thoại có tin nhắn khác đến thì nhíu mày! Xoay người đi vào trong xe, trong phút chốc chiếc xe biến mất trong bóng tôi!

     Tòa biệt thự lưng chừng núi tối nay không còn yên tĩnh như mọi hôm, bởi hôm nay có hai vị khách không mời mà đến!

     “Cậu chủ, cậu đã về! Ông chủ và bà chủ đã chờ cậu trong phòng khách rất lâu rồi, sắc mặt hai người không được tốt lắm! Khi nói chuyện cậu nên cẩn thận một chút!” Hạ Nam mới vừa kịp đổi giày, quản gia Triệu vừa nhận lấy âu phục từ trong tay anh, vừa nhắc nhở! Chú Triệu vốn là quản gia cũ của Hạ gia, là người đã chứng kiến Hạ Nam từ bé cho đến khi trưởng thành. Cho đến sáu bảy năm trước, sau khi anh cãi nhau với gia đình rồi chuyển ra ngoài sống, ông liền nhận nhiệm vụ chăm sóc Hạ Nam, Hạ Nam ở nước ngoài năm năm, căn biệt thự này cũng đều do ông quản lý!

     Hạ Nam bình thản gật đầu! Hạ Nam rất kính trọng người quản gia này, ông là người rất quan tâm chăm sóc anh từ nhỏ cho đến tận bây giờ!

     “Đã muộn thế này sao ba mẹ còn đến đây?” Xa xa, thấy hai người đang ngồi trong phòng khách, khuôn mặt lạnh lùng tuấn mĩ thoáng qua một tia không vui!     Hai người trong phòng khách chính là ba mẹ của Hạ Nam – Hạ Vĩ Hào và Tư Uyển Tâm.

     “Con còn dám hỏi sao? Không phải mẹ mày đã gọi cho mày báo tối nay có một bữa tiệc quan trọng sao?” Hạ Vĩ Hào nghe lời nói của đứa con trai nhỏ truyền đến, ông cảm thấy rất tức giận!

     “Không phải con đã nói sẽ không tham gia bất kì bữa tiệc nào như thế rồi sao?” Anh lười biếng ngồi trước mặt hai người, chống lại ánh mắt tức giận của Hạ Vĩ Hào. Ngược lại với thái độ của ba mình, lời nói của Hạ Nam nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra!

     “Thằng bất hiếu này, mày đang nói cái gì đây?” Đứa con trai này từ trước đến giờ luôn chống lại ông, ông nói Đông nó nhất định sẽ đi Tây.

     “Không phải con đã nói rõ ràng rồi sao? Con không cần loại hôn nhân buôn bán như thế, vì vậy ba đừng có uổng phí tâm tư thêm nữa làm gì, hôm nay là sinh nhật con, hai người không thể tha cho con sao?” Nói xong, cũng không quản hai người kia sẽ ầm ĩ như thế nào, đứng dậy đi lên nhà!

     Trong nháy mắt, trong phòng khách liền truyền đến một tiếng gào lớn, sau đó là tiếng phụ nữ trấn an!

     Phòng ngủ trên tầng hai của biệt thự.

     Cả căn phòng đều tràn ngập màu đen, ghế salon màu đen, đồ trang trí trên trần nhà theo phong cách châu Âu, đèn treo, rèm che cửa sổ, ngay cả cửa ra ban công cũng màu đen nốt, tất cả mọi thứ dưới ánh đèn mờ ảo rọi xuống khiến căn phòng vừa có vẻ thần bí, vừa khiến người ta có cảm giác quỷ dị!

     Lúc này, Hạ Nam từ phòng tắm bước ra, cả người chỉ được che bằng chiếc khăn lông quấn ngang hông, vóc người to lớn hoàn mỹ lười biếng nằm trên sofa, tay nhẹ vung lên, rèm cửa sổ chậm rãi kéo ra! Anh vuốt nhẹ môi, gương mặt lạnh lùng tuấn mĩ hiện lên một nụ cười khó hiểu, bóng hình phản chiếu xuống sàn nhà dưới ánh trăng!

     Bên ngoài có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, sau khi anh đáp một tiếng, liền nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân.

     “Cậu chủ, ông chủ và bà chủ đã về! Hai người bảo tôi nhắn với cậu là mai về nhà cũ một chuyến!” Chú Triệu cung kính đứng cách sa lon một mét nói với anh!

     “Ừm!” Lạnh nhạt đáp lời, ánh mắt vẫn nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ.

     Sau đó, chú Triệu im lặng ra khỏi phòng, không biết vì sao căn phòng này khiến ông có cảm giác rất kì dị, ông cũng không biết vì sao cậu chủ nhà bọn họ lại muốn trang trí cả căn phòng bằng màu đen như vậy, màu sắc vừa thần bí vừa tà mị.

     Bóng tối trong phòng.

     Bóng hình cao lớn của người đàn ông và bóng hình nhỏ gầy của người phụ nữ hắt lại xuống nền nhà, bởi hai người đều đeo mặt nạ nên không nhìn thấy khuôn mặt của hai người họ, nhưng có thể nhìn thấy khí chất lạ thường từ trên người họ, quanh thân hai người đều có hơi thở lạnh lẽo khác thường!

     Người đàn ông quay lưng lại với người phụ nữ, còn người phụ nữ thì cung kính đứng sau lưng anh ta.

     Chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông kia truyền đến: “Gần đây sao rồi, có chuyện gì khác thường không?” Trên cửa sổ thủy tinh hắt lại ánh đèn nê ông từ phía xa, phản chiếu lên tấm mặt nạ càng lộ ra vẻ yêu nghiệt. cặp mắt đen kia tỏa ra ánh sáng lạnh lùng!

“Ông chủ, gần đây không có gì khác thường cả!” Người phụ nữ kia cung kính nói xong, đôi mắt không biến sắc quan sát bóng lưng của người đối diện, thật ra cô ta rất muốn nhìn thấy diện mạo thật sự của ông chủ, mọi người đều đồn anh rất đẹp trai yêu nghiệt? Nhưng đến khi cô nhìn thấy khuôn mặt ấy thì kết quả sẽ thế nào đây? Cô ta cũng nên bỏ ý định này đi thôi, dù sao cô ta cũng không muốn chết sớm như vậy!

     “Ừm! Bảo vệ cô ấy cho tốt, nếu xảy ra chuyện gì thì dùng hệ thống liên lạc của tổ chức liên lạc với tôi!” Vẫn là giọng nói trầm thấp khàn khàn nhưng khi nói câu này, lại lộ ra sự lo âu và khẩn trương.

     Người phụ nữ kia gật đầu nói nhỏ rồi đi ra ngoài.

     Cho đến khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, người đàn ông kia mới từ từ quay lại, cặp mắt đen thâm thúy khẽ nheo lại, ánh mắt lạnh lùng đến kinh người, quanh thân được bao phủ bởi hơi thở lạnh lẽo tà mị, giống như Atula đến lấy mạng người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Tthuy_2203, Yến My, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MicaeBeNin, Misali và 421 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.