Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 

Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

 
 10.10.2014, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5330 lần
Điểm: 11.95
 Re: [Hiện đại - Dị giới] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên (H) - Điểm: 43
Chương 130: Tôi giết ông



Nghe thấy Triệu lão tử nói, Cung Hàn bị chọc giận!



Bởi vì bị cột vào ghế, không thể đứng lên, anh đành phải khom người, bảo trì tư thế ngồi, hướng chỗ Triệu lão tử bước nhỏ bước nhỏ xê dịch đến gần, anh muốn giáo huấn tên mập này.



"Ai nha! Cái dạng này là không kịp đợi tôi sao? Không thể chờ đợi mà tới tìm tôi sao.” Triệu lão tổng căn bản không có đem người trước mắt để vào mắt, anh biết một người phụ nữ có thể gây nguy hiểm gì, thế nhưng, anh đã sai rồi! Là sai lầm rất lớn!



Rốt cuộc tới gần người đàn ông mập này, Cung Hàn bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, cấp tốc xoay tròn ghế tựa, anh và ghế tựa cùng nhau xoay tròn, khiến Triệu lão tổng còn chưa có kịp phản ứng liền bị chân ghế đánh bay rất xa.



"Mẹ nó! Miệng ông đầy lời bẩn thỉu, lão tử nếu như không phải bị cột, liền giết chết ông!" Cung Hàn dùng giọng nữ ngọt ngào uy hiếp, nghe càng có một chút nghi ngờ!



"Cô là ai? Cô là ai?" Triệu tổng bắt đầu hoài nghi người này không phải là Bạch Tuyết, bởi vì kiểu nói chuyện này, còn có thân thủ vừa rôi, thật sự không đơn giản!



"Tôi là ông nội ông--" Cung Hàn dùng giọng nữ ngọt ngào nói.



"Điên rồi! Điên rồi! Cô so với tôi còn điên hơn!" Triệu tổng cho rằng Bạch Tuyết đầu óc có vấn đề, bởi vì Bạch Tuyết nói chuyện bừa bãi, còn tự xưng là ông nội!



"Người đâu--" Triệu tổng hướng về phía cửa hô to.



Chỉ thấy tiến vào hai người đàn ông, rất to cao, bọn họ là hộ vệ của Triệu tổng.



"Triệu tổng.”



"Hai người các cậu đã trung thành và tận tâm đi theo tôi, mà tôi không có gì cho các cậu, nên con nhóc này thưởng cho các cậu, đêm nay hãy thỏa thích chơi đùa, ngày mai chúng ta liền rời khỏi đây.” Triệu tổng lấy ra máy ảnh, lần nữa nâng cái ghế dậy, ngồi xuống, hình như không có ý muốn rời đi?



"Hiện tại bắt đầu, trước cởi quần áo của cô ta ra, lão tử muốn chụp ảnh.”



"Khốn khiếp, nếu dám động vào thân thể này, lão tử liền giết ông --" Cung Hàn hét lớn.



"Cô giết tôi, chỉ bằng cô, vẫn là chờ một lát bị hai người bọn họ giết đi!"



"Tôi rủa ngươi tám đời tổ tông nhà ông, tên mập chết bầm, lão tử sớm biết ông là loại người này, lúc trước đã giết ông, con mẹ nó --" Cung Hàn mắng to, bởi vì hai người đàn ông đã đi tiến lên, cầm trong tay hai thanh kéo, vừa nhìn liền biết chuẩn bị cắn bỏ quần áo của anh.



Tròng mắt anh đỏ bừng, nếu như thân thể Bạch Tuyết ở trong tay anh sảy ra chuyện, Bạch Tuyết nhất định sẽ không tha thứ cho anh, càng nghĩ càng giận, hiện tại ở trong tay tên mập chết bầm này, đến thân thể người phụ nữ mình thích cũng không bảo vệ, vậy anh còn gì là đàn ông!



"Dừng tay -- tên mập chết bầm này cho các người bao nhiêu tiền mà các người vì ông ta bán mạng? Các ngườii có biết tôi là người phụ nữ của ai hay không? Tôi là người phụ nữ của Cung Hàn, các người nếu như dám đụng đến một ngón tay của tôi, tôi bảo đảm các người sẽ chết rất khó coi!" Cung Hàn quát lớn, anh cũng không muốn nói Bạch Tuyết là người phụ nữ của Lãnh Dạ!



"Chờ một chút.” Triệu tổng vung tay lên.



"Đồ đê tiện, cô là người phụ nữ của ai?" Người đàn ông mập đi tới hỏi.



"Lão tử là người phụ nữ của Cung Hàn!" Cung Hàn nói chuyện ôn tồn khôi hài, trừng mắt dựng thẳng, giọng điệu ác liệt thô tục, thế nhưng thanh âm lại ngọt ngào đáng yêu!



Triệu tổng bị làm bối rối! Tình huống này là sao? Bạch Tuyết không phải là người phụ nữ của Lãnh Dạ sao?



"Không ngờ cô thực sự là hồng nhan họa thủy! Lão tử gục đổ trong tay cô, cô lại còn chơi đùa với hai người đàn ông, còn đều là nhân vật lợi hại như thế, không đơn giản a?" Triệu tổng thật bất ngờ, Bạch Tuyết cư nhiên cùng Cung Hàn có quan hệ, đây thực sự là một tin tức lớn.



"Buông ta ra --" Cung Hàn dùng sức giãy giụa.



"Buông cô ra? Mơ tưởng -- bọn họ thích cô, lão tử hiện tại hận chết cô, nếu không phải là cô, lão tử sẽ táng gia bại sản sao?" Triệu tổng càng nghĩ càng giận.



"Chẳng lẽ ông không sợ Cung Hàn giết ông sao?" Cung Hàn hỏi, lúc trước anh và Triệu tổng từng có tiếp xúc, lúc trước Triệu tổng dùng tiền mướn Cung Hàn giúp anh giết người, cho nên người này nên biết Cung Hàn là ai.



"Sợ? Cô cho là cô nói mình là người phụ nữ của anh thì chính là thật sao? Lão tử sẽ không bị lừa đâu, Lãnh Dạ từng nói: Bạch Tuyết là người phụ nữ của hắn, ai cũng đừng có ý nghĩ xấu xa, nếu không chính cùng hắn đối nghịch! Cô nói là người phụ nữ của Cung Hàn, vậy Lãnh Dạ vì sao không có làm gì cô?" Triệu tông rất không hiểu được, không ngờ người phụ nữ này có bối cảnh phức tạp như thế?



"Tốt lắm, để tôi cho ông biết, bảo đảm cho ông tâm phục khẩu phục, năm nay ngày 18 tháng 3, ông đã chi hai trăm vạn thuê Cung Hàn giết một phú thương ở Giang Nam, ông ta họ --Lý. Còn có muốn tôi nói lại tỉ mỉ hay không?"



"Cô cô? Sao có thể biết được việc này? Đây là tin tức tuyệt đối không được tiết lộ! Cung Hàn cư nhiên lại nói cho cô?" Triệu tổng nghe xong sửng sốt.



"Hiện tại tin tôi là người phụ nữ của anh ta chưa?" Trên mặt Cung Hàn có một ít vui mừng.



"Không tin! Cô nếu như là người phụ nữ của anh, Lãnh Dạ sẽ không bỏ qua cho Cung Hàn! Anh sẽ đối phó với Cung Hàn như với tôi!" Triệu tổng nghĩ lại những chuyện trước đây, chậm rãi chắp vá lại mọi hình ảnh, hắn nhớ rất rõ Lãnh Dạ đã nói người phụ nữ của anh ai cũng không thể động! Mà lời đó không giống như là khoe khoang?



"Mẹ kiếp -- dựa vào cái gì mà không tin? Lão tử chính là người phụ nữ của hắn.” Cung Hàn vừa vui mừng đã không còn, đổi lấy chính là tức giận!



"Cô là người phụ nữ của Cung Hàn? Lãnh Dạ sẽ chịu đựng để cô ở lưng phản bội sao? Đứa ngốc mới tin tưởng!"



"Bà nội ngươi liền thích bắt cá hai tay -- mẹ ngươi quản nhiều làm gì?" Cung Hàn chửi ầm lên.



"Nhưng mà, cô nói chuyện trái lại rất giống Cung Hàn, nói là người phụ nữ của anh ta thì tôi không tin!" Triệu tổng cũng không phải ăn cơm trắng, mấy năm nay có thể có thành tích khá như vậy cũng không phải kẻ ngu, hắn cũng là người rất có tâm kế, Bạch Tuyết nếu là người phụ nữ của Cung Hàn, Lãnh Dạ tuyệt đối sẽ không cho phép, cho nên không có khả năng, lúc trước hắn chỉ là muốn đến gần Bạch Tuyết liền bị Lãnh Dạ chỉnh thảm như vậy, huống chi nếu như ngủ với người phụ nữ của anh, đó là một con đường chết!




Lãnh Dạ rất bá đạo, âm ngoan sẽ không cho phép người phụ nữ của mình bắt cá hai tay!



"Mẹ ngươi, bà nội tôi thích chính là Cung Hàn.”



"Phải không?" Thanh âm lạnh lùng theo cửa truyền tới.



"Lãnh Dạ...” Triệu tổng trừng mắt, giương miệng, không dám tin Lãnh Dạ sẽ tìm được nơi hẻo lánh như vậy!



"Vốn định cho ông đường sống, xem ra là dư thừa!" Lãnh Dạ lạnh lùng nói.



"Cậu vì sao chỉ đối phó với tôi? Người phụ nữ của cậu bắt cá hai tay chẳng lẽ cậu không biết, cô ta vừa rồi còn nói mình thích Cung Hàn nữa!" Triệu tổng toàn thân run rẩy nói.



"Ông không phải cũng không tin sao? Người phụ nữ của tôi, tôi sao lại không biết?" Lãnh Dạ nghiêm nghị nói.



"Không tin, cậu hỏi cô ta đi?" Triệu tổng lo lắng Lãnh Dạ giết mình, dù sao anh bắt cóc Bạch Tuyết, thì người đan ông này nhất định sẽ không bỏ qua cho anh, cho nên anh chỉ có thể đem chuyện Cung Hàn và Bạch Tuyết nói ra, hi vọng Lãnh Dạ phân tâm, đến lúc đó, hắn liền có cơ hội đào tẩu.



"Cô ấy? Tôi tự nhiên sẽ hỏi, thế nhưng, không phải hiện tại. Nói? Ông muốn chết như thế nào?" Lãnh Dạ hỏi.



"Không không không, cậu không thể giết tôi, tôi còn có một em trai, nó mà biết sẽ không bỏ qua cho cậu!" Triệu tổng bỗng nhiên quỳ xuống mặt đất cầu xin tha thứ nói, còn đem em trai hắn ra đe dọa Lãnh Dạ.



"À? Tôi muốn xem anh ta báo thù cho ông thế nào. Ông đã muốn chết, không ngại nói cho ông biết, Bạch Tuyết là phụ nữ của tôi, vĩnh viễn đều vậy, ông là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, có biết hay không?" Lãnh Dạ nói chuyện quay đầu lại nhìn Cung Hàn nói, ánh mắt rất lạnh, Cung Hàn đương nhiên nhìn thấy Lãnh Dạ bắn quahàn quang, anh làm bộ không nhìn tới, nhàn nhã huýt sáo.



"Tôi căn bản cũng không có chạm qua Bạch Tuyết, cậu liền muốn giết tôi, không phải quá độc ác hay sao? Cung Hàn cũng đã ngủ cùng cô ta...”



"Ba -- "



Triệu tổng còn chưa nói hết, liền bị Lãnh Dạ hung hăng đánh một đấm ngã trên mặt đất, khóe miệng chảy ra máu, anh đi lên phía trước, một cước giẫm trên cổ Triệu tổng, dùng sức giẫm một cái.



"Loại người như ông, sống cũng làm nguy hại cho con người, tôi hôm nay liền thay trời hành đạo, diệt ông, miễn cho ông lại hại người nữa!" Lãnh Dạ trên chân liền dùng lực, Triệu tổng liền thè lưỡi ra, trong miệng ói ra rất nhiều máu, bên cạnh bảo vệ từ đầu tới cuối cũng không có nhúc nhích, bởi vì bọn họ biết Lãnh Dạ không dễ chọc, nhìn thấy chủ của mình chết, biết mình cũng trốn không thoát!



"Động thủ đi?" Hai người đàn ông nhắm mắt lại, một bộ nhận lấy cái chết.



Lãnh Tịnh, đem bọn họ mang đi.



Lãnh Dạ không muốn giết quá nhiều người, thế nhưng, chỉ cần uy hiếp được Bạch Tuyết, anh tất sẽ giết!



"Hôm nay nếu như không phải cậu ở trong thân thể Bạch Tuyết, thì cậu sẽ có kết quả như ông ta. Thân thể Bạch Tuyết, trừ tôi ra, ai cũng không cho chạm vào.” Lãnh Dạ âm ngoan nói, Cung Hàn sớm muộn anh cũng động thủ, bởi vì cậu ta đã mạo phạm thân thể Bạch Tuyết, anh không cho phép, cũng không thể chịu đựng được!



"Kẻ ích kỷ! phụ nữ của anh không được bắt cá hai tay, chẳng lẽ anh sẽ không có chơi đùa với người phụ nữ khác?" Cung Hàn nghe thấy lời của Lãnh Dạ, thay Bạch Tuyết ủy khuất.



"Đây không phải là chuyện cậu có thể bận tâm, phụ nữ của tôi đều là cam tâm tình nguyện theo tôi, nhất là Bạch Tuyết.” Lãnh Dạ lạnh giọng nói.



"Phụ nữ của anh? Nếu cô ấy ở bên cạnh anh sẽ là người của anh, nhưng nếu có một ngày cô ấy rời khỏi anh, thì sẽ không phải người phụ nữ của anh!" Cung Hàn cũng lạnh giọng nói.



Hai người bốn mắt nhìn nhau.



Căm tức nhìn đối phương.



Trừng mắt đây đó!



"Cậu bây giờ nên cảm tạ thân thể Bạch Tuyết, nếu không!" Lãnh Dạ hung hãn nói.



" Xem tôi có bản lĩnh này hay không --" Cung Hàn cũng không tỏ ra yếu kém.



"Giết cậu, giống như giẫm chết một con kiến, chẳng qua là lớn hơn con kiến một chút mà thôi!" Lãnh Dạ vú lấp miệng em nói.



"Con kiến? Anh cho mình là mãnh thú sao? Tôi không nghĩ thế đâu, chúng ta cứ chờ xem, Bạch Tuyết là của ai còn không nhất định!" Cung Hàn nói xong, anh không chút khách khí ngồi lên xe Lãnh Dạ, bởi vì anh phải đi về tìm Bạch Tuyết.



Lãnh Dạ cũng lên xe, anh ngồi ở bên cạnh Cung Hàn.



Anh một mặt lo lắng thân thể Bạch Tuyết, một mặt còn lo lắng cho các con của mình. Đây cũng là một trong những nguyên nhân anh vẫn luôn nhịn Cung Hàn.



Ai ngờ.



"Cha giết người, hai người có nhìn thấy không?" Sói con số ba khiếp đảm nói đến.



"Nhìn thấy, thật là tàn nhẫn a!" Sói con số một nói.



"Cha là Lang Vương, hai người đã quên sao? Lang Vương mà không hung dữ thì sao thu phục được chúng.” Sói con số hai nói.



"Ô ô...” Sói con số ba bỗng nhiên khóc lên.



"Em gái em làm sao vậy?" Sói con số một hỏi.



"Em đem mẹ làm thảm như vậy, cha biết có giết em hay không? Em rất sợ nha! Cha vừa nói mình giết người giống như là nghiền chết một con kiến vậy, rất đáng sợ đó!" Sói con số ba khóc nói.



Đã sửa bởi angel.remix lúc 19.09.2016, 10:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Hana86, Yến My, beconngoxx, linh2810, phuong thi, thaonhan
     

 12.10.2014, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5330 lần
Điểm: 11.95
 Re: [Hiện đại - Dị giới] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên (H) - Điểm: 40
Chương 131: Thân thể bẩn thỉu?



"Cha sao có thể giết em, chúng ta là con của người nha.” Sói con số một nói.



Lãnh Dạ trong lòng rất áy náy, lúc nãy đã dọa đến các con, lúc đó chỉ biết xúc động, xem nhẹ mấy đứa trong bụng, may mà ngày ấy Bạch Tuyết ăn vào máu của anh, nếu không anh thật đúng là không hiểu biết con của mình ra sao?



Nếu như có thể nhìn thấy bọn chúng thì tốt bao nhiêu!



Không biết bọn chúng trông giống mẹ, hay là giống anh? Hoặc là giống tổ tiên, có đuôi, là tiểu sói con.



Bất kể là loại nào anh đều thích, bởi vì anh và hậu nhân của Mẫu Đơn tiên tử rốt cuộc cũng có đứa nhỏ, như vậy có thể ngăn cản phong ấn Ma Vương không bị phá giải, hóa ra đứa nhỏ của Lang Vương và Mẫu Đơn tiên tử có thể phá giải phong ấn của Ma Vương, lại có thể ngăn cản Ma Vương xuất hiện.



Năm đó Mẫu Đơn tiên tử đem Ma Vương phong ấn, đã từng nói, phong ấn này chỉ có thể duy trì một ngàn năm, chỉ cần một ngàn năm sau, phong ấn của Ma Vương sẽ tự động phá giải. Thế nhưng, chỉ cần Lang Vương có thể yêu hậu nhân của Mẫu Đơn tiên tử, hơn nữa khiến hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử mang thai đứa nhỏ, mà đứa nhỏ bình an sinh ra, sau đó trưởng thành, liền đem phong ấn Ma Vương kéo dài một ngàn năm.



Mặc dù như vậy có thể vĩnh viễn vây khốn Ma Vương, thế nhưng, hài tử của bọn họ còn có một nguy hiểm, chính là đứa nhỏ có thể kéo dài phong ấn Ma Vương, lại có thể phá giải phong ấn Ma Vương.



Nên đứa nhỏ của Lang Vương và hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử ngàn vạn không thể bị người của Ma Vương bắt được, nếu như sói con bị bắt được, Ma Vương sẽ uống máu của bọn chúng là có thể phá giải phong ấn, thu được tự do.



Đáng sợ chính là, Ma Vương uống máu sói con còn có thể nâng cao ma pháp lực của mình, đến lúc đó sẽ rất nguy hiểm, hắn sẽ diệt tất cả Lang giới, còn có thể phá hủy tất cả những gì Mẫu Đơn tiên tử lưu lại.



Lúc này, tại cấm địa yêu giới.



"Các ngươi là một đám phế vật, còn không có tìm được hậu nhân cảu Mẫu Đơn tiên tử sao? Bản tôn đã cảm giác được con của Lang Vương trưởng thành, bản tôn tuyệt sẽ không để cho bọn họ sinh ra, phải tìm được bọn chúng, sau đó đem bọn chúng từ trong bụng hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử moi ra, cấp bản tôn mang đến, bản tôn muốn uống máu của bọn chúng, bản tôn phải rời khỏi đây, sau đó đem Lang yêu hết thảy giết chết.” Trong Băng trụ truyền ra thanh âm âm trầm khủng bố.



"Vâng, tiểu yêu nghe lệnh, Ma tôn yên tâm, chúng ta đã kiểm tra xem Lang Vương ở đâu trong không gian, chỉ cần có biết được địa phương nhất định có thể tìm được hậu nhân Mẫu Đơn tiên tử.”



"Khốn khiếp, một đám phế vật, thời gian dài như vậy các ngươi một mực tìm Mẫu Đơn tiên tử ở nơi nào? Phế vật, phế vật, Mẫu Đơn tiên tử năm đó bị biếm hạ nhân gian, lúc đó là ở nhân gian, còn cần ngươi các tra không gian sao? Ngươi còn ở đó lãng phí thời gian của Bản tôn, qua đây Bản tôn cho ngươi pháp bảo, ngươi sẽ trở nên rất lợi hại.” Thanh âm âm trầm lại lần nữa vang lên.



Tiểu yêu vừa nghe ma tôn muốn thưởng pháp bảo khác, lập tức mừng rỡ như điên, đi lên phía trước, ai ngờ!



"A --" Ngay khi tiểu yêu tới gần băng trụ, tiểu yêu bỗng nhiên bị hút đến băng trụ, thân thể và Ma Vương chỉ cách một tầng băng.



"Ngươi bỏ lỡ thời gian của bản tôn, nếu như hài tử của bọn họ sinh ra, bản tôn sẽ phải đợi một ngàn năm nữa mới có thể đi ra, cho nên ngươi đáng chết.” Ma Vương âm ngoan nói, tiểu yêu bị băng hút lại đã không thể nhúc nhích, trong ánh mắt tất cả đều là không tin được cùng sợ hãi, hắn sẽ không nghĩ tới chính mình trung thành và tận tâm hầu hạ Ma Vương lâu như vậy, Ma Vương sẽ giết hắn, hắn lại càng không nghĩ tới Ma Vương ở trong Băng trụ vẫn có thể giết được hắn.



Lúc này, hắn bỗng nhiên hiểu ra một chuyện, chín trăm năm nay thường thường sẽ có mấy con yêu nhỏ mất tích, hơn nữa đều không có tìm được, chẳng lẽ là Ma Vương ăn bọn chúng? Hắn biết mình sắp chết, hắn không thể tưởng nổi nhìn Ma Vương, ý là ta vẫn trung thành và tận tâm thuần phục ngươi, vì sao?



Ma vương tựa hồ hiểu ánh mắt của anh, thế là.



"Ngươi đã muốn chết, bản tôn không buồn nói cho ngươi biết, trong chín trăm năm tới nay, ngươi không hiểu chuyện gì, những tiểu yêu đều là bản tôn ăn, bản tôn thích uống máu của bọn chúng, nóng hầm hập, bản tôn ở trong này rất lạnh, cho nên máu của bọn chúng có thể cho bản tôn thoải mái, ta uống trước máu của bọn họ, lại ăn thịt bọn họ, cái này không thể trách bản tôn, nếu như bọn họ không tiến vào sẽ không phải chết, cho nên tiểu yêu đáng chết, chỉ cần có thể đi vào, bản tôn cũng sẽ không cho bọn hắn ra cơ hội! Hiện tại bản tôn cũng làm cho ngươi biết một chút bị hút khô máu sẽ như thế nào, ha ha ha ha ha...” Tiếng cười khủng bố truyền khắp toàn bộ cấm địa.



Tiểu yêu thậm chí ngay cả cơ hội hối hận cũng không có, liền bị Ma Vương bắt đầu hút máu, hắn cảm giác đỉnh đầu mình mở ra một vết thương, bắt đầu sùng sục sùng sục chảy ra máu, giống như là suối phun ra ngoài, máu đem băng trụ một mảnh nhuộm đỏ, máu theo băng trụ chảy vào, anh còn giống như nghe thấy Ma Vương sùng sục nuốt xuống, lại một tiểu yêu tiến vào trong bụng Ma Vương, thế nhưng, chỉ có Ma Vương tự mình biết hắn muốn nhất chính là máu của ai, chính là sói con trong bụng Bạch Tuyết, như vậy Ma Vương mới có thể rời khỏi băng trụ, rời khỏi cấm địa, lấy được tự do, đến lúc đó hắn sẽ tiếp tục nắm trong tay yêu giới, thậm chí là nhân gian!





Lúc này, trong thế giới nhân loại.



Mấy người Lãnh Dạ trở về đến biệt thự, nhưng mà, Bạch Tuyết lại không thấy đâu.



"Đều là do tên khốn khiếp này, mẹ nó, cậu không ở yên một chỗ, cư nhiên dám chạy trốn, hiện tại tốt rồi, Bạch Tuyết lại không thấy, vạn nhất Bạch Tuyết có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho cậu!"Lãnh Tịnh chỉ vào Cung Hàn quát



Lãnh Dạ không nói gì, ai cũng cảm giác được anh tức giận, trán anh nổi gân xanh, tròng mắt hướng Cung Hàn bắn ra hàn quang, hận không thể giết người, thế nhưng, anh lại không thể động vào một sợi lông của Cung Hàn, bởi vì thân thể kia là của Bạch Tuyết, anh không thể động!



"Con mẹ nó, tôi hiện tại mặc dù là thân thể Bạch Tuyết, thế nhưng tôi có tự do, các người thế nhưng giam lỏng tôi là phạm pháp có biết hay không, cẩn thận lão tử đi kiện các người!" Cung Hàn đâu chịu được Lãnh Tịnh oán trách, tức giận phản bác.



"Khốn kiếp, nếu như không phải do anh, Bạch Tuyết sẽ biến thành như vậy sao? Anh có nghĩ tới cô ấy hiện tại thống khổ thế nào hay không, mỗi ngày đều đối mặt với thân thể bẩn thỉu này, buồn nôn cũng đến chết!" Lãnh Tịnh thở phì phì quát.



"Mẹ nó -- thân thể bẩn thỉu? Lão tử thân thể rất quý giá, cậu nghĩ rằng tôi cao hứng như vậy sao? Tôi hận không thể lập tức biến trở về, rời khỏi các người!" Cung Hàn không nghe theo quấy nhiễu quát.



"Con quỷ đáng ghét? Chọc vào tiểu gia, tiểu gia liền...” Lãnh Tịnh rống giận, anh muốn nhắm vào Cung Hàn, nhưng nhìn đến Lãnh Dạ bắn qua hàn quang, kịp thời thu tay lại!



"Liền cái đầu cậu! Cậu ít hướng về phía tôi rống to đi! Lão tử không bỏ qua cho cậu!" Cung Hàn không tỏ ra yếu kém gào thét.



Lãnh Dạ một bước tới gần Cung Hàn, nắm lấy cổ áo của anh, căm tức nhìn anh.



"Ngậm cái miệng thúi của cậu lại, nếu không hiện tại tôi liền cho cậu lên giường! Không tin liền thử xem!"



Cung Hàn bị dọa tới, anh cũng không thể bị đàn ông động vào được! Vẫn là giết anh đi!



"Hiện tại đi tìm Bạch Tuyết, tìm không được Bạch Tuyết ai cũng không cho phép trở về. Cung Hàn, Bạch Tuyết nếu có chuyện gì, tôi nhất định sẽ giết cậu.” Lãnh Dạ buông anh ra, nói xong liền đi ra ngoài.



Lãnh Tịnh đi tới trước mặt Cung Hàn, dùng ngón tay trỏ chỉ vào anh nghiêm nghị nói: "Anh chết chắc rồi! Tự cầu phúc đi!" Sau đó cũng đi tìm Bạch Tuyết.



Cung Hàn đương nhiên cũng lo lắng Bạch Tuyết xảy ra chuyện, anh còn muốn trở về chính mình cơ! Anh mặc dù thích Bạch Tuyết, thế nhưng, anh nhưng không thích chính mình biến thành Bạch Tuyết, anh muốn là ở cùng Bạch Tuyết, mà không phải đổi thân!



Anh vẫn không thể hiểu, ngày đó ở vách núi vẫn tốt, vì sao ngã xuống liền biến thành như vậy?



Anh thế nhưng là yêu, ở nơi này có thể nói là không gì không làm được, thế nhưng chuyện này anh cái gì cũng không cảm giác được?



Ba con sói yêu nhao nhao rời biệt thự đi tìm Bạch Tuyết.



Kỳ thực, Bạch Tuyết rời biệt thự là đi đến đồn cảnh sát, bởi vì cô ở nhà nhận được một cuộc điện thoại, là Bạch Lan gọi tới, cô ta muốn tìm Lãnh Dạ, ở trong điện thoại cô nói: Bạch Tuyết theo Lãnh Dạ lâu như vậy, hi vọng Lãnh Dạ cứu giúp cha của mình, cha cô hiện tại bị cảnh sát hành hạ rất lợi hại, tuổi tác lại lớn như vậy, không chịu được dày vò...



Bạch Tuyết không biết cha bị cảnh sát bắt đi, sau khi cô nghe được rất bất ngờ, cũng có chút lo lắng cho cha, mặc dù cha từng thương tổn cô, thế nhưng, cô vẫn như cũ ngoan ngoãn, thế là, liền đi đến đồn cảnh sát thăm cha.



Đi tới đồn cảnh sát mới phát hiện, cha cũng không có như lời Bạch Lan nói thảm như vậy, mặc dù tóc có bạc một ít, thế nhưng, cái khác cũng không có cái gì bất đồng, cô biết trước đây tóc cha cũng bạc nhưng vì nhuộm tóc đen nên hiện tại ở đây đương nhiên không thể nhuộm tóc, Bạch Tuyết vốn đề tâm buông xuống, cha hiện tại thảm như vậy đều do cha một tay tạo thành, nên chẳng trách người khác được!



Bạch Tuyết ngồi trong phòng, nhìn thấy cha bị cảnh sát đưa vào.



"Cậu là?" Bạch Hàn sửng sốt.



"Tôi là bạn của Bạch Tuyết, muốn đến xem ông ra sao.”



"À, cảm ơn, con bé có khỏe không?" Bạch Hàn đơn giản hỏi một câu, sau đó ngồi xuống.



"Cô ấy rất tốt! Bác trai bác có lời gì muốn chuyển cho cô ấy sao?" Bạch Tuyết mong đợi hỏi, mấy năm nay cô vẫn hi vọng đạt được cha quan tâm, hi vọng trong mắt cha có cô, hi vọng cha có thể đặt sự yêu thương Bạch Lan như với cô, thế nhưng...



"Cậu nếu như có thể gặp con bé, phiền chuyển cho nó rằng, để nó nghĩ biện pháp đem tôi ra khỏi đây, ở đây một ngày cũng muốn ngây người!" Bạch Hàn bất đắc dĩ nói.



Bạch Tuyết không ngờ cha sẽ nói như vậy, rất thất vọng, chẳng lẽ cô ở trong lòng cha chỉ coi như giá trị vật phẩm sao?



"Bác trai, cô ấy chỉ là một cô bé, sợ rằng không có bản lĩnh lớn như vậy!"


Đã sửa bởi angel.remix lúc 19.09.2016, 10:24, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: Hana86, SS Thùy Lobe, beconngoxx, choithoi, linh2810, phuong thi
     
Có bài mới 19.10.2014, 10:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 5330 lần
Điểm: 11.95
Có bài mới Re: [Hiện đại - Dị giới] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên (H) - Điểm: 55
Chương 132: Có tiểu tam?

"Cái này không cần cậu quan tâm, chỉ cần con bé muốn giúp, nhất định nó sẽ có biện pháp." Bạch Hàn không chút do dự nói.



"Bác có từng nghĩ tới cảm thụ của Bạch Tuyết hay không, bác làm như vậy chẳng lẽ không thương hại cô ấy sao? Cô ấy còn nhỏ như vậy!" Bạch Tuyết chua xót nói.



"A? Hình như quan hệ của hai người rất tốt? Chẳng lẽ con bé và cậu có chuyện gì sao?" Bạch Hàn chợt thấy hứng thú.



"Bác đã làm gì, trong lòng mình phải hiểu rõ!" Bạch Tuyết nhìn thấy biểu tình có chút phản cảm của cha, chẳng lẽ cha còn muốn cô và Cung Hàn hiện tại có quan hệ! Có loại cha như vậy, thực sự là bi ai!



"Tôi đã làm gì không cần cậu nhắc nhở, con bé là con gái của tôi, tôi muốn làm sao thì làm vậy." Bạch Hàn nhìn thấy biểu tình biến hóa của Bạch Tuyết thay đổi.



"Cô ấy là con gái của ông, thì ông có thể thương tổn cô ấy như vậy sao?" Bạch Tuyết thương tâm nói, cô vẫn muốn biết nhìn cô như thế nào, cô ở trong lòng cha rốt cuộc tính là gì!



"Thương tổn? Tôi lúc nào thì thương tổn nó? Tôi chỉ muốn cho nó thứ tốt nhất, còn tốt hơn thế!"



"Phải không?" Bạch Tuyết nói xong cúi đầu hạ xuống hai hàng lệ, , lúc này, cô rốt cuộc hiểu cha của mình tàn nhẫn như thế nào, có bao nhiêu vô tình, có bao nhiêu đáng sợ, ông mặc dù đã dưỡng dục cô lớn lên người, thế nhưng, Bạch Tuyết lúc này rất sợ hãi!



"Đương nhiên, Bạch Tuyết là con gái của tôi, tôi sao có thể thương tổn nó chứ!" Bạch Hàn ngụy biện nói.



Bạch Tuyết thật là bội phục cha của mình, nói dối mà không chớp mắt, không có một chút bộ dáng chột dạ nào! Quá làm cho cô thất vọng!



"Tôi phải đi đây, ông hãy bảo trọng đi!" Bạch Tuyết liền chuẩn bị rời đi.



"Không giải thích được!" tức giận nói cho Bạch Hàn một câu.



"Còn có, tôi nghĩ chuyện ông muốn, Bạch Tuyết không thể làm được!" Bạch Tuyết nói xong xoay người rời đi.



Lại vừa vặn đụng phải Bạch Lan và mẹ của cô ta đi vào, mẹ và con gái hai người trong miệng đang huyên thuyên nói về Bạch Tuyết, Bạch Tuyết không có rời đi, bởi vì bọn họ đang thảo luận về cô, cô rất muốn nghe xem họ nói như thế nào.



"Mẹ, cha thực sự là nuôi không cái hồ ly tinh kia, vong ân phụ nghĩa, cha bị bắt, chị ta lại không thấy bóng dáng!"



"Cha con là đang còn trông chờ nó đem ông cứu ra nha! Chứ mẹ cũng không thích nó chút nào, nhưng không biết nó đã trốn đến nơi nào, lúc trước cho rằng để nó đi hầu hạ Lãnh Dạ, nhà chúng ta sẽ không có gì đáng lo ngại, xem ra chẳng qua là là được một lúc!" mẹ Bạch Lan lắc lắc đầu nói.



"Mẹ, lúc trước nếu như con đi tìm Lãnh Dạ, nhà chúng ta nhất định không phải thành ra như vậy, con sẽ khiến Lãnh Dạ giúp đỡ cha nhiều hơn, Bạch Tuyết đáng ghét sẽ không còn trong mắt chúng ta, càng đừng nhắc tới giúp chúng ta!" Bạch Lan ở một bên bắt đầu châm ngòi thổi gió, mẹ của cô ta chắc chắn sẽ được hưởng thụ.



"Đúng rồi, ta còn có một kế hoạch chưa có sử dụng, nếu không ngại hiện tại liền thử một lần?" mẹ Bạch Lan tựa hồ bừng tỉnh.



"Mẹ? Kế hoạch gì?" Bạch Lan cảm thấy rất hứng thú hỏi.



"Ở đây nhiều người, chúng ta về nhà lại nói, như vậy đi, trước không đi tìm cha con, chúng ta về nhà thương lượng một chút đi." mẹ Bạch Lan kéo Bạch Lan chuẩn bị rời đi.



"Mẹ? Tại sao không đi xem cha? Cha đã gọi điện thoại nói nhớ chúng ta a!" Bạch Lan hỏi.



"Ông ta nhớ chúng ta? Cha con là ai ta còn không biết sao! Ông ta chính là nhớ tiểu tam thì có! Nghĩ tới đây mẹ liền tức giận, không đi, không đi nhìn cái kẻ không lương tâm, đi thôi!" Mẹ Bạch Lan bỗng nhiên biến sắc, tức giận nói.



"Mẹ? Ý mẹ là gì? Cái gì mà tiểu tam a?" Bạch Lan không hiểu hỏi.



"Chính là người cha không có lương tâm của con, ông ta ở bên ngoài nuôi một tiểu tam, là cảnh sát nói cho ta biết, nói là bạn học cùng lớp với Bạch Tuyết, con thử nói xem mấy năm nay ta khăng khăng một mực theo hầu ông ta? Hiện tại ta già rồi, ông ta liền ghét bỏ ta! Ô ô..." Mẹ Bạch Lan nói song liền khóc lên, Bạch Lan nghe vậy, kéo mẹ cấp tốc rời đi.



Bạch Tuyết đứng ở nơi đó, ngây ngốc!



Cô có nghe lầm hay không, cha nuôi tiểu tam? Sao có thể? Còn là bạn học của cô! Không có khả năng a, cha đã lớn tuổi như vậy! Bạn học của cô mới mười sáu tuổi, càng nghĩ càng không thể tin! Sau đó liền rời đi.



Chờ Bạch Tuyết về đến nhà, nhìn thấy trong nhà cũng không có người nào, thế là liền gọi điện thoại cho Lãnh Dạ.



"Sao mấy người vẫn chưa về? Có phải Cung Hàn chạy rồi hay không ?" Bạch Tuyết lo lắng hỏi, nếu như Cung Hàn chạy, như vậy cô cũng sẽ cả đời phải làm đàn ông, cho nên cô rất quan tâm rốt cuộc có tìm được Cung Hàn hay không?



"Tuyết nhi, em ở nhà sao? Tôi bây giờ lập tức trở lại, em ở nhà chờ tôi, đâu cũng không được đi có biết hay không?" Lãnh Dạ nhận được điện thoại ở nhà, nghe thấy là thanh âm của Cung Hàn, biết là Tuyết nhi đã trở về, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm, hắn không ngờ Bạch Tuyết lại đến đồn cảnh sát, cho nên vẫn không có tìm được Bạch Tuyết, trong lòng lại rất sốt ruột, lo lắng cô luẩn quẩn trong lòng, hiện tại rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.



Lãnh Dạ gọi cho Lãnh Tịnh và Cung Hàn, bởi vì Cung Hàn cũng nhất định phải trở về, cậu ta phải mang theo thân thể Bạch Tuyết, còn có các con của hắn, nên hiện tại Cung Hàn ở trong lòng Lãnh Dạ cũng rất quan trọng.



Ba con sói yêu rất nhanh vừa tới biệt thự của Lãnh Dạ.



Lãnh Dạ mặc dù rất vội, thế nhưng, khi vào cửa, biểu tình lập tức khôi phục bình tĩnh, hắn không muốn làm cho Bạch Tuyết biết bọn họ là ra ngoài tìm cô, hắn không muốn Bạch Tuyết biết bọn họ cho rằng cô nghĩ quẩn trong lòng, hoặc là lo lắng cô gặp chuyện không may, nên Lãnh Dạ không muốn Bạch Tuyết biết được việc này.



"Tuyết nhi chúng ta đã trở về." Lãnh Tịnh tiến lên chào hỏi nói.



Bạch Tuyết lễ phép trả lời, thế nhưng, cô càng hy vọng chào hỏi chính là Lãnh Dạ, bởi vì trong mắt cô chỉ có Lãnh Dạ, cô quan tâm vị trí của mình trong lòng Lãnh Dạ, người đàn ông này rốt cuộc đối với cô là loại tình cảm gì? Cô vẫn không biết được, hiện tại cô biến thành như vậy, người đàn ông lạnh lùng này cũng không có đem cô đuổi đi, còn đem cô mang về, có phải là anh cũng thích cô hay không ?



"Anh đã đi đâu?" Bạch Tuyết đứng đối diện Cung Hàn hỏi.



Cung Hàn nhìn Bạch Tuyết, nhìn về bề ngoài, cô có ngũ quan của hắn phụ trợ có vẻ có chút lạnh lùng, có chút phẫn nộ.



"Tôi chính là ra ngoài đi dạo!" Cung Hàn không muốn Bạch Tuyết nhìn chằm chằm hắn như thế, thế là quay đi, ngồi vào trên sô pha, cầm lên một quả táo gặm một cái. Kỳ thực, trước đây hắn không phải rất thích ăn hoa quả, chính là khi cung Bạch Tuyết trao đổi thân thể, hắn trở nên thích ăn hoa quả, trở nên thích ăn cay. Nghĩ tới đây, hắn bỗng nhiên ý thức được chính mình nên đi tìm đồ ăn, che dấu yêu khí, nếu không hắn sẽ bị Lang Vương phát hiện, hắn cũng không muốn bị Lang Vương bắt đi a!



"Anh có biết không thấy anh, mọi người đều rất lo lắng hay không? Cầu xin anh nên nhớ thân thể đó là của tôi, không nên mang thân thể tôi đi!" Bạch Tuyết bỗng nhiên gầm nhẹ, cô biết Lãnh Dạ còn ở bên cạnh, thế nhưng, cô nhịn không được, nhịn không được mà muốn phát giận, cô cũng không hiểu bây giờ mình hình như cái gì cũng không sợ!



Vì gia đình cô đã thất vọng cực độ, muốn người thân yêu quý càng không thể! Vốn muốn cùng người đàn ông mình thích sống qua ngày, lại bị tên biến thái này bắt cóc, vì giữ thân thể trong sạch, cô thà rằng nhảy xuống vực tự sát, nhưng vì sao còn không buông tha cho cô?



Nhìn nhìn chính mình bây giờ như là quái vật, nửa đêm đều bị dọa dựng đứng tóc gáy, thế nhưng người đàn ông này không nghĩ biện pháp trở về, lại còn chạy trốn! Bạch Tuyết làm sao có thể không vội!



"Tuyết nhi, em không nên tức giận có được không? Tôi không phải cố ý, tôi là bị người ta bắt cóc, lúc đó mấy người ở trong phòng khách ăn cơm, sau đó tôi liền bị người ta mang đi, còn bị đánh thuốc mê trói vào bao tải, chờ tỉnh lại mới biết mình bị bắt cóc, hơn nữa kẻ bắt cóc chính là Triệu tổng của tập đoàn Triệu thị gần đây bị đóng cửa." Cung Hàn lúc này trong lòng rất cảm tạ Triệu tổng đã bắt cóc hắn, nếu không hắn làm sao có thể như thế hùng hồn đứng ở trước mặt Tuyết nhi nói chuyện!



"Cái gì? Là ông ta?" Bạch Tuyết bừng tỉnh đại ngộ, cô biết cái Triệu tổng kia bị phá sản, cô cũng hoài nghi là Lãnh Dạ làm, thế nhưng, cô không nghĩ đến ông ta sẽ bắt cóc cô!



"Em còn giận tôi sao, tôi là thay em bị bắt cóc nha!" Cung Hàn ủy khuất nói.



"Như vậy, thì quên đi! Anh bắt cóc tôi một lần, anh lại bởi vì tôi mà bị bắt cóc một lần, chúng ta liền huề nhau!" Bạch Tuyết nói xong đi lên lầu, cô hiện tại hình như cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể trốn đi, bởi vì cô bây giờ là quái vật, nam không nam nữ không nữ!



"Đứng lại." Lãnh Dạ bỗng nhiên hô to, Bạch Tuyết đứng lại, cô biết câu này là nói với mình, vì khi anh vừa vào cửa liền đanh mặt, hiện tại rốt cuộc cũng nói chuyện.



"Tôi đói bụng, muốn ăn mỳ thịt băm!" Lãnh Dạ đã ở trên sô pha ngồi xuống, hơn nữa còn ngồi bên cạnh Cung Hàn.



Bạch Tuyết không biết là tối hay xấu, thế nhưng, vẫn là ngoan ngoãn đi làm.



"Tuyết nhi, tôi cũng đói bụng, cho tôi một bát nhé." Lãnh Tịnh cợt nhả nói.



Lãnh Tịnh cười hì hì sau đó ngồi xuống, lại lọt vào hàn quang lẫm lệ của Lãnh Dạ.



"Anh, Tuyết nhi là của anh, em chỉ là muốn một bát mỳ ăn thôi, không hề quá phận nha?" Lãnh Tịnh làm bộ nhìn không thấy hàn quang sắc bén.



"Cậu có muốn ăn không?" Bạch Tuyết hỏi Cung Hàn.



"Nếu như có thể, đương nhiên là được." Cung Hàn cũng cợt nhả nói, dù sao Tuyết nhi không tức giận.



Chỉ chốc lát sau, Bạch Tuyết bưng một bát mỳ ra, để ở trước mặt Lãnh Dạ.



"Ăn đi." Bạch Tuyết nói một câu, sau đó định đi vào bếp tiếp.



"Ngồi xuống, bọn họ có tay, để chính bọn họ đi lấy!"



Lãnh Tịnh đứng dậy đi vào bếp, ánh mắt len lén liếc mắt Lãnh Dạ một cái, bộ dáng rất đáng thương.



"Ai! Chính mình bưng liền chính mình bưng, ai kêu tôi mệnh khổ, không ai yêu, không ai thương!" Lãnh Tịnh lẩm bà lẩm bẩm đi vào bếp.



Lãnh Dạ nhìn thấy Cung Hàn không có động, vẫn như cũ xem ti vi, hình như không tính đi ăn thì phải.



"Cậu, lập tức đi --" Lãnh Dạ nghiêm nghị nói với Cung Hàn, hắn cũng không muốn Cung Hàn đói bụng đến thân thể Tuyết nhi, còn có các con trong bụng.



"Ai! Đều là như nhau, chênh lệch sao lại lớn như vậy chứ?" Cung Hàn cũng lắc lắc đầu đi phòng bếp.



"Uy? Cung Hàn, anh là anh, chúng tôi là chúng tôi, anh cùng tôi cũng không như nhau được!" Lãnh Tịnh giải thích, bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn mì.



"Tôi còn muốn ăn ớt trộn thịt bò!" Cung Hàn bưng mặt, đáng thương nhìn Bạch Tuyết nói, Bạch Tuyết cũng thật khó chiều, cô cũng không có làm món đó, mà trong nhà không có thịt bò!



"Tôi nhổ vào-- anh thật sự coi nơi này là địa bàn của mình sao? Có thứ ăn là tốt rồi, đừng không có việc gì liền tìm kiếm kích thích!" Lãnh Tịnh quát.



"Mẹ nó -- trước đây có cho tôi, tôi cũng sẽ không ăn! Tôi không thích ăn cay, thế nhưng, hiện tại tôi chính là thèm ăn, rất muốn ăn, cậu nghĩ rằng tôi nguyện ý tìm kiếm kích thích sao?" Cung Hàn nghĩ đến chính mình ăn cay sẽ phát ra yêu khí trên người, trong lòng liền sốt ruột! Thế nhưng hắn là không có biện pháp khống chế miệng của mình!



Hắn là nghĩ rằng, Bạch Tuyết thích ăn cay, cho nên hắn mới có thể thích ăn như thế, thật ra là mấy nhóc con trong bụng muốn ăn.



Điểm này Lãnh Dạ đương nhiên cũng biết, Lãnh Dạ vốn cúi đầu ăn mì, liền ngẩng đầu nhìn về phía Lãnh Tịnh.



"Cậu đi mua cho cậu ta ăn đi." Lãnh Dạ ra lệnh.



Người khác không biết chuyện gì xảy ra? Nhưng Lãnh Dạ biết chuyện gì xảy ra, hắn không thể để cho các con thất vọng.



"Anh? Anh có phải là anh của em không đây? Đó là ai a? Đó là Cung Hàn, anh không thể bị bề ngoài lừa, Bạch Tuyết chân chính ở bên cạnh anh a!" Lãnh Tịnh trừng mắt không dám tin những gì nghe thấy, Lãnh Dạ cư nhiên muốn hắn đi mua! Lãnh Dạ lúc nào lại thiện lương như vậy ? Lang vương lúc nào lại đổi tính ?



Cuối cùng, vẫn là bất đắc dĩ đứng lên, kỳ thực, không chỉ Lãnh Tịnh không hiểu, ngay cả Cung Hàn cũng giật mình?



"Cậu đừng quá đắc ý, tôi chỉ là đau lòng cho thân thể Tuyết nhi, cậu chỉ là được nhờ Tuyết nhi mà thôi, chờ hai người đổi trở về, cậu vẫn là tự cầu phúc đi!" Lãnh Tịnh vẫn tương đối hiểu biết Lãnh Dạ, hiện tại Lãnh Dạ đối với Cung Hàn nhẫn nại càng nhiều, tương lai trừng phạt sẽ càng nặng!



"Nha! Mặc kệ thế nào, bây giờ cậu phải mua cho tôi ăn, cảm ơn a?" Cung Hàn được một tấc lại muốn tiến một thước nói.



"Anh -- hừ hừ! Anh không được quên bây giờ thân thể là phụ nữ, chọc tới tiểu gia, cẩn thận tôi... Mà, còn chọc tới anh tôi, cẩn thận anh ấy mạnh hơn, cho anh nếm thử bị đàn ông thượng sẽ có tư vị gì!" Nhìn thấy Cung Hàn mặt trắng toát, Lãnh Tịnh biết hòa nhau một ván, đắc ý rời đi.



Lãnh Dạ tiếp tục ăn mì, hắn mặc kệ hội bọn họ buồn chán, hiện tại trọng yếu nhất là, làm thế nào để đem Bạch Tuyết và Cung Hàn đổi trở về, lần trước thấy mấy đứa nói là có biện pháp, chỉ là đang chờ đợi thời cơ, rốt cuộc là tới lúc nào cơ? Có thể không đợi thời cơ được không?



Thế nhưng hắn không biết chúng đang chờ thời cơ gì!



Rất nhanh đem một bát mỳ ăn xong, Bạch Tuyết thu thập bát đũa, Lãnh Dạ ngồi gần Cung Hàn, sau đó lại cầm lên một quyển sách bắt đầu nhìn.



"Này anh, tôi bây giờ là Cung Hàn, không phải Bạch Tuyết, không nên ngồi gần như vậy? Anh thích thân thể này, thế nhưng trong lòng hẳn là thích phụ nữ, mà anh một người đàn ông ở gần tôi như vậy không cảm thấy kỳ quái sao?" Cung Hàn bất đắc dĩ hỏi, Lãnh Dạ ngẩng đầu nhìn nhìn Cung Hàn, thế nhưng, đập vào mắt lại là da thịt xinh đẹp của Bạch Tuyết, tim của hắn nhịn không được mà động!



"Van anh! Không nên dùng loại ánh mắt này nhìn tôi, tôi thấy buồn nôn!" Cung Hàn quả nhiên nôn khan một tiếng, Lãnh Dạ thấy thế nhưng không thể trách, có lẽ đây cũng là phản ứng có thai ? Cung Hàn bây giờ là thay Bạch Tuyết buồn nôn đi!



Cúi đầu lại lần nữa bắt đầu đọc sách, kỳ thực, tâm tư hoàn toàn không có trong sách, hắn là muốn nghe xem mấy nhóc con ra sao?



Quả nhiên.



“Em đói bụng!" Sói con số ba nói.



"Chờ một chút đi, em không nghe thấy cha đã gọi người đi mua ớt trộn thịt bò chúng ta thích ăn sao?" Sói con số một hài lòng nói.



"Cha làm sao biết chúng ta thích ăn ớt trộn thịt bò ? Nên không phải là daddy có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện, hoặc là nhìn thấy chúng ta chứ?" Sói con số hai lo lắng nói.


Đã sửa bởi angel.remix lúc 19.09.2016, 12:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn angel.remix về bài viết trên: babycold, beconngoxx, choithoi, claas_lexion, linh2810, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 453 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhmikhet, cô đơn mình em, elianakyle, little_loan, Nguyệt Ái, quynhle2207, thangtv, tiểu sắc vi, trangdumi, Tuanh83 và 486 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Snow cầm thú HD
Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.