Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 03.10.2014, 20:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Em là đôi mắt của anh (5)

Hạ Vãn Lộ lau mồ hôi trán, nghiến răng, anh nha, rõ ràng là đang muốn chỉnh tôi đấy mà.

Tiếp tục nhịn!

Cô nổi giận bừng bừng mua về một chén hoành thánh, đi đến trước mặt anh ngồi xuống, cô muốn nguyền rủa, nguyền rủa anh cả đời ăn mì ăn liền không có gói gia vị.

Thế nhưng anh lại thong thả nhả ra một câu: “Chén này nguội rồi, không được, cô đi mua lại lần nữa.”

Cô kích động muốn dội chén hoành thánh này ngược lên đầu anh.

“Giường 18! Anh không thể khinh người quá đáng như vậy.”

“Nhớ là tôi có tên đấy.”

Tên! Tên! Cô vài ba ngụm ăn hết chén hoành thánh rồi ném chén không đi, chỉ vào anh uy hiếp: “Tả 18! Chị đây chạy thêm một lần cuối cùng. Nếu lần này anh còn giở cái trò quỷ đó ra thì chị đây sẽ không hầu hạ anh thêm nữa.”

Cô phì phò chạy đi, không nhìn thấy khuôn mặt thon gầy của anh đã hiện lên mỉm cười.

Kiêu ngạo như anh, tài năng như anh, sau khi trải qua vụ tai nạn lần này đã nghe đủ những lời an ủi và thương cảm của người thân cùng bạn bè, nghe giọng nói dè dặt của họ nhiều đến nỗi sau đó anh không muốn nhìn thấy bất kỳ một ai nữa.

Trước mắt anh chỉ có một mảnh đen tối, cuộc sống của anh, sự nghiệp của anh cũng từ đó rơi vào vực thẳm. Anh cho rằng cuộc sống của anh sẽ không bao giờ có được ánh sáng nữa, thậm chí anh còn có ý định từ bỏ sinh mệnh của mình. Nếu như, muốn anh trải qua cuộc sống không có màu sắc, không có ánh mặt trời như vậy, anh thà lựa chọn cứ ngủ say, làm một người không có cảm giác gì vĩnh viễn.

Nhưng mà, trong thế giới tĩnh lặng của anh lại đột nhiên xông vào một cô ý tá nhỏ dã man, vô lễ. Cô là người đầu tiên đứng trước mặt anh không cúi đầu vâng dạ, là người đầu tiên không đối đãi với anh như người tàn tật. Cô nói chuyện không hề che giấu, cũng không bận tâm có đụng chạm đến vùng cấm kỵ của anh không. Cô làm việc gì cũng lớn mật, đanh đá, khiến cho tâm tưởng giống như tro tàn của anh bắt đầu kích động muốn cùng cô giao đấu.

Chỉ một câu nói, cuộc sống tĩnh lặng như nước của anh bắt đầu có gợn sóng, anh đã tìm được hứng thú nho nhỏ của đời mình. Đó chính là muốn được nhìn thấy cô y tá nhỏ, muốn đùa giỡn với cô, chọc cô, đả kích cô. Anh muốn biết cô ngoài việc cởi quần người khác, dùng sợi dây trói người ta lại còn có thể có chiêu nào khác? Thậm chí trong đầu anh còn tưởng tượng ra hình ảnh khi cô tức giận sẽ có dáng vẻ thế nào, có phải mặt sẽ đỏ tới mang tai không? Sẽ thở phì phò sao? Còn có bộ dáng phùng mang trợn má trông rất đáng yêu nữa?

Hứng thú này, trước mắt vẫn còn rất nhỏ, giống như một người đi lại trong đêm tối, lơ đãng ngẩng đầu, chợt nhìn thấy một tia sáng yếu ớt lóe sáng ở xa tận chân trời, yếu ớt đến nỗi ngay cả anh cũng có ý nghĩ muốn bỏ qua ánh sáng ấy. Nhưng mà, dù sao đó cũng là ánh sáng không phải sao? Dù có nhỏ bé hơn chăng nữa, đó cũng là hy vọng.

Lúc Hạ Vãn Lộ mua về thêm một chén hoành thánh nữa, anh vẫn lẳng lặng ngồi tựa vào đầu giường như cũ, im lặng giống như một pho tượng điêu khắc. Dưới lớp quần áo rộng hết cỡ của bệnh nhân, thân hình của anh càng trở nên thon gầy, trên mắt quấn băng gạc, nét mặt tái nhợt, môi trắng bệch. Những điều này đều chứng tỏ anh vốn là một bệnh nhân, là một bệnh nhân không hề nhìn thấy cái gì gọi là sắc màu của thế giới.

Hạ Vãn Lộ vốn là một người có tính tình nóng nảy, rất dễ nổi giận nhưng cũng nhanh chóng tiêu tan. Nhìn thấy anh như vậy, một chút ít lửa giận trong lòng cô cũng tan thành mây khói. Rốt cuộc anh cũng chỉ là bệnh nhân, làm sao cô có thể nổi giận với bệnh nhân đây?

Bất quá, để phòng ngừa anh lại giở chứng thêm lần nữa, cô hung dữ hét lên: “Hoành thánh đến rồi! Nếu anh còn không ăn, tôi sẽ đổ hết lên đầu anh.”



Đã sửa bởi hanazhing lúc 03.10.2014, 21:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.10.2014, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Em là đôi mắt của anh (6)

     
Anh vẫn như cũ ngồi im ở đó, giống như đại gia, không động tay, chờ cô tới đút.

Cô nghiến răng, nguyền rủa thêm lần nữa, nguyền rủa anh lúc đi nhà cầu không có giấy vệ sinh.

Trong lòng cô hừ lạnh hai tiếng, đút một miếng hoành thành tới miệng anh, mới vừa chạm đến môi, anh đã khoa trương hét lớn: “Muốn tôi bỏng chết sao? Sao không thổi trước một chút?”

Cái quái gì đây! Cô là y tá chứ không phải người giúp việc.

“Tả 18!” Cô tức giận đến mức muốn ném bát đi, nghĩ lại, chợt cười một tiếng, múc một miếng hoành thánh, nhẹ nhàng thổi thổi.

Tả 18? Cô đặt tên mới cho anh sao? Còn kêu đến nghiện nữa?

“Bây giờ thì được rồi!” Xem ra cô đã thổi cho nguội bớt, chiếc thìa sứ khẽ chạm vào môi anh.

Anh liếm thử, nuốt một miếng, chậm rãi nhai, dáng vẻ rất hưởng thụ.

Trong ánh mắt cong cong của cô lóe lên một nụ cười xấu xa: “Tả 18 tiên sinh, thật xin lỗi phải nói cho ngài biết, vừa rồi lúc tôi thổi hoành thánh, không cẩn thận bị rớt nước miếng vào trong đó rồi.”

Cô nhìn thấy nét mặt của anh cứng đờ, ngừng nhai, cô nghĩ rằng giây kế tiếp anh sẽ bắt đầu ói lên ói xuống, sau đó gào thét như sấm dậy. Đó chính là kết cục mà cô mong đợi nhất.

Vậy mà, cô thất vọng, cực kỳ thất vọng.

Tả 18 tiên sinh tiếp tục nhai, sau đó từ từ nuốt xuống, thế nhưng khóe miệng anh lại lộ ra một tia đùa cợt. Đó là vẻ mặt cô chưa từng nhìn thấy, lại nói, trước đó cô còn cho rằng Tả 18 tiên sinh chỉ biết nổi giận và cứng đờ giống như xác chết.

Chẳng qua là, lời nói kế tiếp của anh lại khiến cô muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Chỉ thấy sau nụ cười giễu cợt của anh, đôi môi mỏng khẽ mở: “Y tá sắc nữ, ý của cô là… vừa rồi chúng ta đã gián tiếp hôn môi?”

“Anh… lưu manh!” Cô hoàn toàn quên mất mình đã giở trò lưu manh thế nào.

“Sắc nữ, rốt cuộc cô đã từng được hôn chưa?”

Anh bắt nạt cô? Thế nhưng anh dám bắt nạt cô?

Nhưng mà cũng phải nói, cô thật sự không có…

Chỉ là cô đã từng khoác lác với anh, nói mình đã duyệt qua vô số cái ấy…

“Hừ… đương nhiên là đã từng.” Cô nhất thời nhanh miệng, chỉ là không muốn trước sau xuất hiện một chút mâu thuẫn nào.

Anh cười thầm, mặc dù mắt anh bị mù, nhưng lỗ tai của anh không bị điếc, tâm của anh cũng không mù quáng.

Rõ ràng cô thuần khiết giống như một trang giấy, hết lần này đến lần khác lại muốn giả vờ làm thục nữ.

“Vậy… đến đây đi!” Đột nhiên môi của anh tới gần.

Có ý gì đây? Anh ta còn muốn hôn cô nữa?

Mặt của cô đỏ tới mang tai, may mắn là anh không nhìn thấy gì. Nghe nói cậu ấm của những gia đình có tiền đều là lưu manh, quả nhiên là như vậy.

Cô nổi giận: “Tôi thà tiếp tục hôn một con heo cũng không muốn tiếp tục với anh."

Anh khẽ cúi đầu, mặc dù đôi mắt của anh đã được che lại bằng tấm băng gạc nhưng không khó để nhận ra vẻ mặt vô tội của anh: “Sắc nữ! Ai muốn hôn tiếp với cô? Tôi muốn ăn hoành thánh! Tiếp tục đi!”

Hóa ra là như vậy…
     
Ra là cô suy nghĩ quá nhiều…
     
Cô hận đến mức muốn tìm được cái lỗ để chui vào, Hạ Vãn Lộ, cô có thể mất mặt hơn một chút nữa không?     


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.10.2014, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2014, 14:33
Bài viết: 452
Được thanks: 5670 lần
Điểm: 13.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Em là đôi mắt của anh (7)

     
Cả văn phòng khoa mắt như nổ tung!

Củ khoai lang nóng bỏng tay Tả Tam thiếu cư nhiên bị y tá thực tập Hạ Vãn Lộ chế phục.

Y tá trưởng, không, phải nói là toàn thể ý tá đối với Hạ Vãn Lộ cảm động đến rơi nước mắt, vừa nhớ tới Tả Tam thiếu tính tình gàn dở mà nóng nảy kia là đã tê liệt da đầu rồi.

Cho nên, nếu Hạ Vãn Lộ thần thông quảng đại, vậy sau này đành giao giường 18 lại cho cô vậy.

Y tá trưởng vỗ ngực cam kết càng khoa trương: “Vãn Lộ, sau này em không cần làm những việc khác, chỉ cần chăm sóc tốt cho giường 18 là được, thành tích thực tập chị nhất định cho em điểm cao nhất, thế nào?”

Hạ Vãn Lộ có chút quẫn bách nhìn y tá trưởng, ngày ngày bị Tả 18 giày vò cũng không dễ chịu nha. Đấy là còn chưa nói, thật ra thì cô chỉ thắng nhỏ được một ván, sau đó chẳng phải vẫn bị anh ta nô dịch cả ngày sao.

“Cứ quyết định như vậy đi! Mau đi đi! Pha thuốc, chuẩn bị tiêm!” Y tá trưởng vỗ nhẹ bả vai cô, cọ cọ vai cô rồi đi mất.

Vẻ mặt của cô đầy đau khổ, cô chỉ là một cô y tá thực tập nho nhỏ, còn có thể làm sao đây?

Cô bưng lên khay thuốc rồi tự động viên mình, sau khi làm tốt công tác chuẩn bị tinh thần tiếp tục chiến đấu liền đi tới phòng bệnh. Vừa đến nơi đã thấy toàn bộ người của Tả gia đều đứng ngoài cửa, thì ra là Tả Tam thiếu lại phát giận, không chịu gặp ai, người trong nhà cũng bị anh đuổi hết cả ra ngoài.

Vừa thấy cô, mọi người giống như gặp được vị cứu tinh rồi. Thái độ khinh thường của ông cụ Tả trước đó cũng hoàn toàn thay đổi, mỉm cười từ ái nhìn cô chào hỏi: “Chào buổi sáng, Hạ tiểu thư!”

“Xin chào, thủ trưởng!” Vốn dĩ ý chí chiến đấu của cô đang sôi sục nên giọng nói cũng cực kỳ lớn.

Ông cụ cười ha hả, chỉ vào cửa phòng: “Mau vào đi, vào đi…”

Tiêu Hàn đặt hộp cơm giữ ấm vào tay cô, vẻ mặt tươi cười nói: “Mang cái này vào theo đi.”

Đây là Tả gia quyền quý trong truyền thuyết đó ư? Không phải là cô chuyển kiếp chứ? Sao đột nhiên cảm thấy địa vị của mình bỗng chốc bay cao còn nhanh hơn hỏa tiễn nữa à?

“A…”, cô không nói nhiều, cầm lấy hộp giữ ấm bước vào phòng bệnh.

Trên giường bệnh, anh lẳng lặng tựa vào đầu giường, vẻ mặt vẫn cứng đơ, rất đáng đánh đòn giống như dự liệu.

Cô tự nói với mình, y tá chính là thiên thần áo trắng, thiên thần là cái gì? Đó chính là có thể nhẫn nhịn những người không thể nhẫn nhịn. Cho nên, Bồ Tát, xin người ban cho con sức mạnh và sự dịu dàng đi!

“Tả 18, chuẩn bị tiêm.” Cô hắng giọng, dùng giọng điệu dịu dàng giống như thiên sứ.

“Sao giờ này cô mới đến?!”

Sự dịu dàng của cô lại đổi lấy tiếng rống giận của anh, cô có phần hối hận vì mấy ngày nay cố gắng hầu hạ anh quá chu đáo, ăn uống no đủ rồi lại có hơi sức để rống lên.

Thật xin lỗi ngài, Bồ Tát! Con có thể nhẫn nại nhưng không thể nào nhẫn nhục. Chị đây không nhịn được! Cô đặt khay thuốc cùng hộp giữ ấm mạnh lên tủ đầu giường rồi giận dữ quát lên: “Tả tiên sinh! Cầu xin anh! Anh không cần tự cao tự đại coi mình là trung tâm nữa có được không? Chúng tôi là y tá sáng sớm đã bận rộn đủ thứ, ai có bản lĩnh canh chừng anh hai mươi bốn tiếng một ngày? Bệnh nhân trong cái bệnh viện này còn rất nhiều, có nhiều người còn nghiêm trọng hơn cả anh nữa. Mắt không nhìn thấy thì thế nào? Bởi vì không nhìn thấy nên bắt cả thế giới phải di chuyển quanh mình sao? Khoa ung thư có một bé gái, điều trị bằng hóa chất cực khổ đến mức chết đi sống lại còn không dám rên rỉ một tiếng chỉ vì sợ mẹ cô bé đau lòng. Còn anh, anh lại hận không thể khiến cho cả thế giới này cảm thấy khổ sở. Còn nữa, ở khoa ngoại còn có một cậu sinh viên đại học bị cụt mất hai chân, không ngại ngồi xe lăn đi phát đặc sản cho từng phòng bệnh, còn ca hát động viên những người bạn chung phòng. Anh thì sao? Trừ nổi giận ra anh còn biết làm cái gì? Mắt không nhìn thấy thì sao chứ? Hoàng Kế Quang* xả thân mình lấp lỗ châu mai sao anh không học tập một chút? Khâu Thiểu Vân* chịu đựng bị lửa thiêu đến thống khổ chỉ vì không muốn mục tiêu bại lộ, anh chỉ khổ một chút thế này cũng không chịu được…”
_________

*Hoàng Kế Quang, Khâu Thiểu Vân: những anh hùng đan tộc của Trung Quốc trong thời kỳ kháng Nhật (1939 – 1945).



Đã sửa bởi hanazhing lúc 02.11.2014, 06:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducminh201212, Hi Hi Ha Ha 1102, hoang ngoc anh, Kidabcxyz, Lãnh Nhu Băng, Ngaanh2410, stella_pham và 239 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.