Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 

Đoàn trưởng ở trên cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 05.10.2014, 11:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3890 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Đoàn trưởng ở trên cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 30
Chương 32.1: Lựa chọn khó khăn

Editor: Băng ngàn năm

Nhận được điện thoại của cô giáo Hoàn Tử thì Diệp Chi kinh hãi chảy mồ hôi lạnh cả người. Có người muốn bắt cóc con mình?

Cô định hỏi thêm vài câu. Nhưng ở trong điện thoại cô lại nghe được giọng nói của Kỷ Lâm, giọng nói của người đàn ông đó như không còn hơi sức, còn mang theo uất ức “Chi Chi, Hoàn Tử không nhận anh.”

Không nhận anh? Đây là ý gì? Đợi chút? Chẳng lẽ trong miệng cô giáo ‘Người đàn ông mặt người dạ thú, hành vi khả nghi’ chính là Kỷ Lâm?

Nhưng nếu là Kỷ Lâm, Hoàn Tử tại sao phải nói không biết anh? Vào giờ khắc này Diệp Chi chợt thấy óc của mình đã theo không kịp tốc độ tiếp nhận sự kiện của tai......

Trong điện thoại không nói được, hơn nữa cô lo lắng cho Hoàn Tử nên chỉ dặn dò cô giáo không để cho Hoàn Tử đi, cô xin trưởng phòng nghỉ rồi vội vã chạy tới trường học.

Cửa trường học đã không còn người nào, đám con nít cũng được người lớn đón về hết nên bóng dáng của ba người rất nổi bật.

Diệp Chi bước nhanh tới dò xét cẩn thận Hoàn Tử, thấy bộ dạng con trai vẫn bình thường không có chuyện gì lúc này mới thấy nhẹ lòng.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Người này nói là huấn luyện viên của Diệp Cảnh Thâm, nhưng Diệp Cảnh Thâm bảo không biết anh ta.” Lúc này cô giáo mới ý thức được chuyện có điều không ổn.

Mới vừa nãy cô thiếu chút nữa báo cảnh sát, nhưng lúc bước chân ra cửa chợt nhớ tới điện thoại di động của mình có lưu số điện thoại người nhà của Diệp Cảnh Thâm nên không chút suy nghĩ gọi điện ngay.

Kết quả tên bắt cóc này chẳng những không có sợ hãi, ngược lại có bộ dạng thở phào nhẹ nhõm, nhất là lúc mình báo cáo tình huống với Diệp Chi thì người này giựt điện thoại của mình nói với Diệp Chi một câu.

Cô giáo nhìn lướt qua đứa nhỏ thông minh nhất lớp học này, trong mắt tràn đầy nghi vấn.

Cô đem đầu đuôi sự tình nói cho Diệp Chi rồi đẩy Hoàn Tử tới trước mặt Diệp Chi “Người này...... Thật sự là huấn luyện viên của Diệp Cảnh Thâm?”

Nghe cô giáo nói lại xong, mặt của Diệp Chi lạnh lùng, rất rõ ràng, đây là do đứa con nhà mình tùy hứng.

Cô nhìn cô giáo gật đầu nói xin lỗi: “Thật xin lỗi cô, đã làm phiền cô rồi. Anh ta đúng là huấn luyện viên của Diệp Cảnh Thâm.”

A? Hoá ra là như vậy sao? Cô giáo kia nhìn lướt qua Kỷ Lâm thật nhanh, trong đầu ý tưởng lập tức chuyển biến 180°. Dáng dấp đẹp trai như vậy nhất định không phải là người bắt cóc rồi.

“Không có việc gì, không có việc gì, Cảnh Thâm còn nhỏ mà.” Cô giáo sờ sờ đầu nhỏ của Hoàn Tử cười nói: “Đứa trẻ bình thường rất nghe lời, bài tập làm cũng rất tốt, cô cũng đừng vì chuyện này mà giận cậu bé.”

Những lời cô giáo nói không phải là lời nịnh nọt, cô thật sự rất thích Hoàn Tử, đứa nhỏ có dáng dấp rất đẹp trai, bình thường lại ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề, ai nhìn cũng muốn ôm một cái.

Nghe giảng cũng rất nghiêm túc, rất khác với những đứa bé khác. Hơn nữa chủ yếu nhất là cậu thông minh, dù cái gì cũng vừa nói đã biết, làm sao cô giáo có thể không thích được.

Mặc dù hôm nay làm một chuyện xấu như vậy nhưng cô giáo không tức giận, đứa bé nào mà không phạm sai lầm.

“Cảm ơn cô giáo, tôi sẽ có chừng mực.” Diệp Chi miễn cưỡng nở nụ cười “Vậy chúng tôi không quấy rầy cô nữa” cúi đầu nhìn Hoàn Tử nói “Diệp Cảnh Thâm, nói hẹn gặp lại với cô giáo đi.”

“Cô giáo, hẹn gặp lại.” Hoàn Tử vừa nghe thấy mẹ gọi tên đầy đủ của cậu thì đã biết mẹ đang bực mình, trong lòng cảm giác lo sợ bất an, ngay cả câu hẹn gặp lại cũng nói không hề có sức lực.

Rời khỏi trường học Diệp Chi không đưa Hoàn Tử đến lớp học Taekwondo mà trực tiếp đưa con trai về nhà. Dĩ nhiên phía sau còn có một người đi theo không vứt bỏ rơi được, Kỷ Lâm.

Trong phòng khách, Diệp Chi nghiêm mặt nhìn Hoàn Tử, tư thế chuẩn bị giáo huấn người khác “Diệp Cảnh Thâm, tại sao con nói không biết huấn luyện viên Kỷ?”

Có trời mới biết lúc cô nhận được điện thoại của cô giáo thì có bao nhiêu sợ hãi. Quả thật hận không thể lập tức chắp cánh bay ngay đến trường học, kết quả không ngờ thấy cảnh tượng như vậy.

Cô quả thật không thể tin được chuyện này là do Hoàn Tử làm. Tiểu Hoàn Tử của cô từ nhỏ đã rất ngoan, chưa bao giờ tùy hứng như vậy.

Diệp Chi suy nghĩ một lát, cảm thấy bắt đầu từ năm nay thì Hoàn Tử không nghe lời. Đầu tiên là với Mạnh Trường Thụy sau đó là Kỷ Lâm, vậy kế tiếp là ai đây? Có phải đến phiên cô hay không?

Hoàn Tử cúi thấp đầu không trả lời, lạnh lùng mím môi, bộ dáng quật cường.

“Mẹ đếm ba tiếng, con nói cho mẹ biết nguyên nhân.” Diệp Chi giơ đầu ngón tay ra bắt đầu đếm “1, 2...... 3.” Cô sợ Hoàn Tử không phản ứng kịp, còn cố ý ở giữa hai và ba còn dừng lại một lát, kết quả khi giọng đếm đã dừng thật lâu nhưng vẫn không nghe thấy Hoàn Tử trả lời.

Diệp Chi giận quá hóa cười, cô chỉ vào giá giày trầm giọng nói: “Được, con không phải là không nói lời nào sao? Vậy thì qua bên kia đứng. Nghĩ thông suốt rồi vào.”

Nói xong không nhìn Hoàn Tử mà sải bước đi vào phòng ngủ, ‘rầm’ một tiếng đóng cửa lại.

Hoàn Tử nghe lời của mẹ nói xong cũng không cãi cọ lại mà vô cùng có trách nhiệm mang cặp sách nhấc cái mông nhỏ yên lặng đi về phía Diệp Chi chỉ, nhưng không đứng ở bên cạnh giá giày mà trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài, đứng ở trong hành lang.

“Hoàn Tử, trở lại. Mau trở lại.” Kỷ Lâm vội vàng đi theo ra ngoài, lôi kéo tay đứa trẻ không thả ra “Mẹ không có bảo cháu đứng ở hành lang, nghe lời, đi vào nói lời xin lỗi mẹ thì sẽ hết chuyện thôi.”

Hoàn Tử không để ý tới anh, mặc cho anh đang bên tai của cậu nói ra nói vào cậu cũng không trả lời, xem Kỷ Lâm là một bức tường quấy nhiễu.

Đứa nhỏ này mới hơn năm tuổi một chút nhưng tính tình thế nào lại giống như một người lớn đứng đầu.

Thường ngày ba của anh luôn nói với anh rằng đánh anh ba gậy cũng không ra một cái rắm, thật sự phải để cho ba anh tới gặp Hoàn Tử. Đây mới là cảnh giới tối cao của hũ nút.

Đứa nhỏ này làm Kỷ Lâm hết cách rồi nên chỉ có thể để Hoàn Tử lại rồi vào tiếp tục chiến đấu với chiến trường lớn kia.

“Chi Chi, đừng nóng giận nữa, đã bao nhiêu tuổi rồi. Đứa trẻ cũng chỉ hơi bướng bỉnh thôi.”

“Em không phải giận vì đứa nhỏ bướng bỉnh.” Diệp Chi thở dài, trên mặt lộ ra vẻ thất vọng “Em sợ do em dạy không tốt, ngày trước Hoàn Tử rất biết điều, bây giờ thì......”

“Bây giờ Hoàn Tử cũng đủ nghe lời rồi.” Kỷ Lâm nói thật, mặc dù anh tiếp xúc với đứa bé không nhiều, nhưng còn nhỏ giống như Hoàn Tử mà đã sớm trưởng thành thì là đứa nhỏ đầu tiên rồi.

Thật ra thì theo ý anh đó cũng không phải là chuyện gì lớn, nhưng hai mẹ con này sao lại coi trọng chuyện này như vậy?

Ai cũng xụ mặt xuống làm cho anh nhìn chỉ muốn ôm vào trong ngực hôn một cái, nựng một cái.

“Em biết, Hoàn Tử rất hiểu chuyện.” Diệp Chi rũ mắt xuống, lông mi khẽ run “Đứa bé chưa bao giờ chủ động đòi món ăn ngon, đồ chơi, em cũng biết rõ em nên vừa lòng. Nhưng hôm nay nếu em nhẹ lòng mà tha thứ cho bé thì bé tìm ra điểm yếu của em, không chừng về sau còn làm ra chuyện gì hơn nữa.”

Nào có nghiêm trọng như vậy. Kỷ Lâm gãi gãi đầu, với lời của Diệp Chi anh hết sức không hiểu nhưng trên mặt thì vội vàng gật đầu phụ họa “Đúng… Đúng, em nói đúng.”

Nói tới chỗ đây anh lại chuyển đề tài “Nhưng bây giờ cũng đã qua tháng mười rồi, Hoàn Tử vẫn còn đang đứng ở ngoài, trúng gió lạnh bị cảm thì làm thế nào?”

“Ở bên ngoài?” Diệp Chi giật mình trợn to hai mắt.

“Ừ...... Thằng bé ra ngoài đứng rồi? Anh nói thế nào cũng không vào.” Nhỏ giọng nói thêm một câu.

Đứa nhỏ này, quả thật giống con lừa ưa nặng mà. Diệp Chi thở dài, buồn buồn nằm trên giường “Em mặc kệ, nó thích làm gì thì làm cái đó đi.”

Chuyện này...... Kỷ Lâm trợn tròn mắt, mình năn nỉ một hồi nhưng hai bên cũng không ai có động tĩnh.




Đã sửa bởi Băng lúc 06.10.2014, 21:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.10.2014, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3890 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Đoàn trưởng ở trên cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 29
Chương 32.2: Lựa chọn khó khăn

Editor: Băng ngàn năm

Anh vươn tay, muốn chọt chọt Diệp Chi đang vùi mặt trên giường giống như con đà điểu kia nhưng rốt cuộc vẫn không dám, chỉ có thể lần nữa chạy ra ngoài cửa tìm Hoàn Tử.

“Bảo bối, nghe lời, vào nhà với huấn luyện viên có được hay không? Mẹ cháu không có tức giận. Thật, nếu không cháu đi coi thử đi, mẹ không hề tức giận.”

“... ...” Đứa trẻ không có phản ứng.

“Tối nay cô giáo có cho bài tập về nhà, cháu còn đứng đi ở đây thì làm sao có thể làm bài tập được? Hoàn Tử không phải nói là phải học tập thật giỏi, kiếm nhiều tiền cho mẹ xài sao?”

Hoàn Tử chần chờ một lát, rốt cuộc vẫn ngẩng đầu nhìn Kỷ Lâm một cái.

Kỷ Lâm vội vàng rèn sắt khi còn nóng “Cháu xem mẹ mỗi ngày đi làm rất khổ cực. Hoàn Tử phải biết thương mẹ, ngoan, cùng huấn luyện viên vào nhà nói lời xin lỗi mẹ, mẹ sẽ không mệt mỏi.”

Hoàn Tử mím môi, mắt nhỏ dài nhìn chằm chằm Kỷ Lâm dần dần đỏ lên.

“Aizzz… Đừng khóc, ngoan nào….” Kỷ Lâm bị nước mắt của Hoàn Tử làm cho luống cuống tay chân, trong bụng nghĩ đứa nhỏ lạnh lùng nhưng khuyên bảo nhỏ nhẹ cũng sẽ nghe lời, liền tranh thủ kéo đứa nhỏ vào trong ngực an ủi, “Hoàn Tử của chúng ta là con trai mà, con trai không được khóc nhè.”

“Chú hư.” Hoàn Tử khụt khịt mũi, giọng nói non nớt còn làm bộ khóc thút thít.

“Được…Được, chú hư, chú......” Nói đến một nửa, đột nhiên Kỷ Lâm cảm thấy không bình thường, anh sao lại hư?

Anh buông Hoàn Tử ra, xoa xoa nước mắt cho đứa nhỏ, bất đắc dĩ nói: “Đứa nhỏ không có lương tâm, chú thương cháu như vậy còn nói chú hư.”

Hoàn Tử cắn cắn môi, đôi mắt nhỏ ướt nhẹp nhìn Kỷ Lâm thấy anh có cảm giác có tội rồi mới há mồm nhỏ giọng nói: “KFC......”

KFC? Quán KFC có chuyện gì? Đây là có chuyện gì? Đoàn trưởng Kỷ anh minh sáng suốt sửng sốt tiến lên cho Hoàn Tử ánh mắt khiển trách mới vỗ đầu nhớ lại lời mình hứa với cậu.

Thì ra là vì chuyện này nên mới tức giận với mình, Kỷ Lâm thở dài bất đắc dĩ, đứa nhỏ này rất thích KFC.

“Huấn luyện viên không phải là không muốn dẫn cháu đi.” Kỷ Lâm tiến tới bên tai Hoàn Tử nói nhỏ: “Mà là phải gạt mẹ cháu.” Anh sờ sờ mái tóc mềm nhũn của Hoàn Tử, lừa gạt đứa nhỏ mà không hề cảm giác áy náy “Cháu suy nghĩ đi, chúng ta không nói cho mẹ mà len lén đi ăn KFC. Mẹ chẳng những không tức giận, nói không chừng thấy một thời gian thật dài mà cháu chưa ăn, còn có thể thưởng cho cháu ăn nữa. Như vậy cháu có thể ăn được rất nhiều lần mà không cần chọc mẹ tức giận.”

Tai Hoàn Tử khẽ giật giật, huấn luyện viên Kỷ...... Nói rất đúng.

Kỷ Lâm không ngừng cố gắng dỗ đứa bé công phu nâng cao một bậc “Đợi ngày mai lúc mẹ không có ở đây, huấn luyện viên sẽ dẫn cháu đi ăn KFC. Cho ăn hai cái cánh luôn.”

Hoàn Tử ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn Kỷ Lâm, thì ra huấn luyện viên Kỷ muốn len lén dẫn mình đi ăn. Mình thật xấu, lại giận lây cho huấn luyện viên.
“Huấn luyện viên, đúng. Đúng… Xin lỗi......” Khuôn mặt nhỏ của Hoàn Tử đỏ bừng cúi xuống, xem ra đã áy náy tới cực điểm.

“Không sao” Kỷ Lâm vuốt vuốt môi, không biết xấu hổ vươn tay “Lại đây, huấn luyện viên bế vào nhà nào.”

Lần này Hoàn Tử không có kháng cự mà chủ động nhào vào trong ngực Kỷ Lâm, còn dùng khuôn mặt nhỏ nhắn cọ xát lồng ngực của anh để bày tỏ thân thiết.

Lúc Kỷ Lâm ôm Hoàn Tử vào nhà Diệp Chi đã không còn tức giận nữa. Cô thấy tay nhỏ bé của con trai lạnh như băng thì đau lòng khôn siết, về phần lý do con trai bỗng nhiên bốc đồng thì đã quăng ra ngoài chín tầng mây.

“Tới đây, mẹ ôm sẽ không lạnh.” Diệp Chi nhận lấy Hoàn Tử từ trong tay Kỷ Lâm, ôm đứa nhỏ thật chặt vào trong lòng, dùng nhiệt độ của mình sưởi ấm cho cậu.

Ôm sẽ không lạnh? Đầu ngón tay của Kỷ Lâm khẽ động rồi ngay sau đó nhỏ giọng nói: “Chi Chi, anh cũng rất lạnh.”

Ai?

“Anh cũng muốn được ôm.”

Diệp Chi hơi đỏ mặt “Anh tránh ra.” Dừng một lát, cảm thấy chưa hết giận, lại thêm một câu “Cho anh chết vì lạnh đi.”

“Anh mà chết vì lạnh thì em làm sao?” Kỷ Lâm da mặt dày đi tới gần, cánh tay dài duỗi ra, ôm cả hai mẹ con vào trong ngực mình, ngửi mùi dầu gội nhẹ nhàng khoan khoái trên tóc Diệp Chi, thỏa mãn thở dài một tiếng.

“Này, Hoàn Tử vẫn còn ở đây đó.” Diệp Chi cựa người một cái, nhưng không tránh ra khỏi.

“Xem Hoàn Tử không có ở đây là được rồi?” Kỷ Lâm ngước mắt, con mắt lóe sáng nhìn Diệp Chi làm cô tê dại đến tận chân tóc. Há mồm vừa định nói liền nghe được tiếng động ở cửa, rồi bên tai truyền đến giọng nói của Diệp Khung.

“Anh đã về.” Diệp Chi đẩy Kỷ Lâm ra rồi thả Hoàn Tử lên trên giường đi thẳng ra ngoài, không ngờ cảnh tượng làm cô kinh ngạc không thôi, anh của cô lại cùng Mạnh Trường Thụy về nhà.

Hai người kia làm sao lại cùng một chiến tuyến rồi?

“A… Chi Chi, em ở nhà sao? Bây giờ không phải là chưa tan sở sao?” Mạnh Trường Thụy nhìn đồng hồ tay một lát, trong mắt có chút nghi ngờ.

“Buổi chiều có chút việc.” Diệp Chi hàm hồ nói ngay sau đó hỏi “Trường Thụy, sao anh lại tới đây? Anh, anh gặp Trường Thụy ở dưới nhà sao?”

Diệp Khung ‘Ừ’ một tiếng, cầm lên hộp điều khiển ti vi mở TV lên “Cậu ta tìm em có chuyện, tụi em đi ra ngoài nói chuyện đi. Đừng quan tâm đến anh.”

“Sao lại náo nhiệt vậy?” Mạnh Trường Thụy còn chưa mở miệng nói chuyện, cửa phòng ngủ của Diệp Chi đã bị mở ra rồi một lớn một nhỏ bước ra.

Khi thấy rõ cái bóng dáng lớn đó là ai thì sắc mặt của Diệp Khung và Mạnh Trường Thụy trở nên xanh mét. Trong đầu đồng thời xuất hiện một ý nghĩ: Tại sao lại là anh ta? Tại sao anh ta lại đến đây?

Kỷ Lâm bước tới bên cạnh Diệp Chi, cười trộm giống như hồ ly, anh khó hiểu liếc mắt nhìn Mạnh Trường Thụy rồi thân thể lắc lư, đầu gục lên bả vai của Diệp Chi “Chi Chi, đầu của anh đau quá.”

Nhức đầu? Mới vừa nãy còn tốt mà, sao có thể đau nhanh như vậy?

Giống như nhìn thấu nghi ngờ của mẹ, Hoàn Tử nghiêm mặt đọc thuộc lòng từng câu từng chữ lời của Kỷ Lâm mới vừa dạy cho cậu trong phòng ngủ một cách nghiêm túc “Huấn luyện viên Kỷ đứng ở trước cửa trường học thời gian dài nên huấn luyện viên bị cảm lạnh rồi.”

Những lời này trong nháy mắt mang áy náy trong lòng của Diệp Chi kéo ra ngoài, cô đỡ Kỷ Lâm quan tâm nói: “Vậy anh còn ra đây làm gì? Đi vào phòng em nằm đi, một lát em mang thuốc cảm cho anh.”

Nói xong, đưa tay ôm Kỷ Lâm rồi đưa anh vào phòng ngủ.

Nhưng bước chân của cô vừa mới bước thì bên tai vang lên tiếng quát chói tai của Diệp Khung “Đứng lại cho tôi.”

Diệp Chi quay đầu lại cầu khẩn nhìn Diệp Khung “Anh......”

Diệp Khung không lên tiếng, ánh mắt sắc bén như đao hung hăng lướt qua mặt của Kỷ Lâm mang theo đủ mười phần sát khí. Anh từng bước từng bước đi tới trước mặt Diệp Chi, cúi đầu nhìn cô “Không cho đi. Hôm nay em phải nói rõ ràng với anh.”

Anh dừng một lát, một tay đỡ Kỷ Lâm từ trên người Diệp Chi rồi nhìn Mạnh Trường Thụy vẫy vẫy tay “Cậu qua đây. Ngồi ở chỗ đó chờ đồ ăn.”

Khiến hai người đàn ông đứng ngay trước mặt Diệp Chi, Diệp Khung lúc này như một hung thần chỉ vào hai người, nói: “Chi Chi, em nhìn anh trai nói đi. Hai người này rốt cuộc em chọn ai?”

Dừng một lát, lại chỉ vào Kỷ Lâm âm trầm nói một câu “Anh nói ý kiến của anh trước. Anh không thích anh ta.”


Đã sửa bởi Băng lúc 09.10.2014, 10:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.10.2014, 20:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 776
Được thanks: 3890 lần
Điểm: 11.41
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Đoàn trưởng ở trên cao - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 24
Chương 33.1 : Sóng gió nổi lên
Editor: Băng LQĐ

Diệp Khung nhíu mày nhìn Kỷ Lâm, trên mặt tuấn tú không tự chủ toát ra vẻ hài lòng.

Hôm đó sau khi Kỷ Lâm đi, Diệp Chi đã kể mọi chuyện của cô và Kỷ Lâm cho anh rõ. Khi đó Diệp Khung mới biết là do bản thân suy nghĩ nhiều. Nghĩ lại thì em gái của mình luôn luôn ngoan ngoãn, Hoàn Tử cũng chỉ là do ngoài ý muốn, dù thế nào đi nữa thì em gái cũng không dẫn đàn ông về nhà làm chuyện kia.

Cho nên hôm nay Diệp Khung dẫn Mạnh Trường Thụy vào nhà để cho anh ta và Diệp Chi tiếp xúc thêm, hơn nữa nhân cơ hội này xác định mối quan hệ luôn. Không ngờ lại gặp Kỷ Lâm, nhưng như vậy cũng tốt giải quyết luôn chuyện này thì anh mới có thể yên lòng.

Kỷ Lâm cũng chỉ là một người mới theo đuổi, còn Mạnh Trường Thụy thì khác, anh ta theo đuổi Diệp Chi đã ba năm. Mặc dù dùng phương thức nước chảy đá mòn nhưng dù sao tình cảm đó cũng đã ba năm còn Kỷ Lâm chỉ mới xuất hiện một tháng mà thôi, một tháng chống lại ba năm thì kết cục không cần nghĩ cũng có thể đoán được.

Đây cũng là lý do Diệp Khung dám gióng trống khua chiêng đem tất cả mọi chuyện mang ra nói, anh chắc chắn ở trong lòng của Diệp Chi nghiêng về Mạnh Trường Thụy.

Về phần Kỷ Lâm? Diệp Khung cười lạnh, tên tiểu tử này hãy chết tâm đi.

“Anh, anh nói cái gì vậy?” Sắc mặt Diệp Chi đỏ bừng không biết là tức giận hay thẹn thùng, mở to con ngươi đen bóng tức giận trợn trừng nhìn Diệp Khung “Anh uống rượu nhiều quá sao? Anh...Anh quả thật điên rồi.”

Diệp Chi cắn cắn môi, bị anh của cô làm tức muốn giơ chân. Kỷ Lâm và Mạnh Trường Thụy theo đuổi cô theo hai cách khác nhau. Cô còn chưa nghĩ tới và cũng không nhớ là muốn xác định sớm như vậy.

Dù sao bây giờ không phải trong đầu cô chỉ có tình yêu nữ sinh nữa nên cô phải cân nhắc rất nhiều thứ. Tỷ như Hoàn Tử có thể vui vẻ hay không, tỷ như sau khi kết hôn không hề xảy ra vấn đề, còn cha mẹ đối phương có thể không để ý Hoàn Tử hay không......

Nhưng bây giờ anh của cô lại muốn mang hai người đó đối mặt, buộc cô chọn một người. Đây quả thực là không có lý lẽ mà.

“Con gái đúng là phiền toái.” Diệp Khung lầm bầm ở ngay trên đầu Diệp Chi “Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải chọn.”

Cái gì gọi là sớm muộn gì cũng phải chọn? Diệp Chi hận không thể cho anh của cô một cái tát, ánh mắt lại không tự chủ liếc Kỷ Lâm một cái, cô...... Hay là cô lựa chọn……

Ánh mắt Kỷ Lâm âm trầm, trong mắt hẹp dài của anh lóe lên, tay đặt ở sau lưng không tự giác nắm thành quyền.

Diệp Khung đang ép Diệp Chi với Mạnh Trường Thụy thành một cặp. Đclmm. Đây quả thực là ngang nhiên đội cho anh một cái nón xanh mà. (*nón xanh: cắm sừng)

Lồng ngực Kỷ Lâm vì tức giận mà giống như buồm gặp được gió biển, trong nháy mắt liền phồng lên. Trong mạch máu nóng bỏng kêu gào, sôi trào, ép huyệt thái dương nảy lên, quả thật hận không thể một quyền đánh vào gương mặt của Diệp Khung mới có thể hả giận.

Nhưng hiện tại anh phải nhịn, nhất là ngay trước trước mặt Diệp Chi, Diệp Khung dù vô liêm sỉ thế nào cũng là anh trai của Diệp Chi, anh không ngốc. Bây giờ danh phận anh còn chưa có, lấy cái gì so đo với máu mủ của người ta chứ?

Nhịn, không nhịn được cũng phải nhịn. Kỷ Lâm cắn răng nén tức giận xuống, miễn cưỡng nặn ra vẻ mặt tươi cười, chống trán của mình lên bả vai Diệp Chi “Chi Chi, em không tìm thuốc cảm cho anh nữa hả?”

A, thuốc cảm. Lúc này Diệp Chi mới nhớ Kỷ Lâm đang nhức đầu.

“Thật xin lỗi, tôi lập tức đi lấy. Hoàn Tử, vào trong phòng với mẹ làm bài tập.” Nói xong thì mượn cớ này xoay người chạy trốn.

“Chi Chi......” Diệp Khung muốn nói lại thôi, anh nghĩ không ra vì sao em gái lại quấn quýt với hắn ta. Vừa nhìn đã biết Kỷ Lâm chính là loại miệng lưỡi trơn tru, bộ dáng không đứng đắn, còn Mạnh Trường Thụy chẳng những có thể kiếm tiền mà còn đàng hoàng.

Mỗi ngày trừ gõ chữ, ăn cơm, đi nhà cầu, thì không làm gì khác nữa. Một tuần ra cửa chỉ đếm trên đầu ngón tay, cũng không tiếp xúc với người con gái khác. Hơn nữa mấu chốt nhất là rất si tình, lại có chung tiếng nói với em gái. Người đàn ông như vậy có cái gì không tốt cơ chứ?

Ngay cả đàn ông như anh cũng cảm thấy Mạnh Trường Thụy không tệ. Không đúng. Dừng lại. Phải là rất tốt

Nói tóm lại, Mạnh Trường Thụy tuyệt đối là người chồng tốt, không có người thứ hai. Chân mày Diệp Khung nhíu chặt lại nhìn Diệp Chi khiển trách. Đối với việc trốn chạy của em gái vô cùng không đồng ý.

“Anh, anh có im lặng một chút không?” Diệp Chi xoa xoa khóe mắt, nét mặt mệt mỏi “Anh về lần này không phải muốn theo đuổi một cô gái tốt sao? Theo đuổi đi, đừng làm phiền em có được không?”

... ......Diệp Khung trầm mặt, đối với việc em gái bỗng nhiên ghét bỏ mình vô cùng khó hiểu. Kết quả chuyện này không phải là em gái và Mạnh Trường Thụy trở thành một cặp vui vẻ còn Kỷ Lâm thì đứng một bên đau lòng rơi lệ sao?

Hiện tại sao lại biến thành mình và Mạnh Trường Thụy khóc, còn tên tiểu tử kia thì hả hê rồi?

Diệp Khung nhìn lướt qua Mạnh Trường Thụy, thấy anh ta đang buồn bã nhìn Kỷ Lâm với Diệp Chi, quả thật hận không thể bước qua đá anh ta một cái.

Tiên sư nó. Mày cô đơn cái rắm. Bây giờ là lúc để cô đơn sao? Mày nhìn tiểu tử kia đi. Mày mà có một nửa thông minh như anh ta thì đã sớm đem Chi Chi về tay rồi.

Không phải nói là cùng một chiến tuyến sao? Không phải nói trong ngoài tiếp sức sao? Tại sao đến cuối cùng chỉ có một mình anh chiến đấu hăng hái? Thảo nào người ta nói không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội ngu như heo.

Sắc mặt Diệp Khung lạnh như băng, ánh mắt âm trầm cơ hồ có thể chảy ra nước, anh lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Chi nói một câu “Tùy em.” Rồi ‘Rầm’ một tiếng đá tung cửa vào phòng ngủ của mình.

Trong phòng khách có mấy giây yên tĩnh, sau đó Diệp Chi nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Mạnh Trường Thụy “Chi Chi, vậy anh cũng về đây. Có cơ hội sẽ nói chuyện với em sau.”

Diệp Chi bị Diệp Khung khuấy nhiễu đầu óc thành một mớ hỗn độn nên nghe vậy chỉ gật đầu rồi nhấc chân đi về phòng ngủ.


Đã sửa bởi Băng lúc 09.10.2014, 10:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, hellen_ngoc, pelunmap0309 và 242 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.