Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
 28.09.2014, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 30
Trình Miễn không lên tiếng, kéo Hà Tiêu ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó thì tự động gối đầu lên trên chân cô. Hà Tiêu bị động tác này của anh chọc cười, sau đó mới có phản ứng: "Có phải vừa rồi anh đã tỉnh rồi không? Không hề say? Lại trêu chọc em hả."

"Không có." Giọng nói của anh trầm thấp cũng rất dịu dàng, "Anh ngủ thiếp đi, chỉ là cảm thấy được nằm lên cái gối rất thoải mái."

Hà Tiêu bán tín bán nghi, chọc chọc xuống cái trán của anh. Trình Miễn thừa cơ bắt lấy tay của cô, nắm chặt trong lòng bàn tay. Khoảng thời gian yên tĩnh như thế này khiến Hà Tiêu cực kì hưởng thụ, cô cúi đầu nhìn chăm chú vào dáng vẻ đang nhắm mắt của anh, lông mi nhỏ dài, cong cong khẽ động làm cho cô nhìn đến say mê.

Đột nhiên, Trình Miễn mở to mắt, liếc mắt nhìn cô rồi lại nhắm lại ngay lập tức: "Nếu như không phải ngày mai cần dậy sớm tiễn lão binh, nhất định anh sẽ đòi đền bù ở đây luôn, xem em nhìn anh như thế nào."

Muốn làm gì đây. Hà Tiêu nhỏ giọng lẩm bẩm, gãi gãi lỗ tai của anh.

"Ngày mai sẽ đưa tiễn bọn Tiểu đội trưởng Tống đi à?" Cô nhỏ giọng hỏi.

Trình Miễn ừ một tiếng.

"Thật là nhanh."

Cô nhỏ giọng cảm thán rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt cảm thấy hơi buồn bã.
“Em vẫn nhớ, có một năm ở đại viện cũ, tuyết cũng rơi xuống lớn như vậy, cũng là thời điểm lão binh giải ngũ, em đang chơi một mình ở chỗ xà kép thì nhìn thấy trong thao trường cách đó không xa có rất nhiều binh lính đứng xếp thành hàng. Bọn họ là những chiến sĩ phải rời đi năm đó, đứng trong thao trường hướng về phía quân kỳ thêu bốn chữ “Sư đoàn pháo binh hai” tháo quân hàm trên vai và huy hiệu trên mũ xuống, không có một người nào nói chuyện, cũng không có ai khóc. Khi đó em còn nhỏ, mặc dù không hiểu chuyện nhưng dường như cũng bị khoảnh khắc yên lặng đó làm cho xúc động, cảm thấy hơi thương cảm."

Nói xong, cô cảm thấy Trình Miễn nắm tay cô chặt hơn, giống như đang nói anh có thể hiểu được.

Thật ra thì đừng thấy anh lớn lên trong đại viện quân đội, nhưng nói cho cùng thì con trai thường hay thờ ơ, trước khi đến trường quân đội, nhận thức của anh đối với quân đội phần lớn là đến từ bậc cha chú, ông nội, mà hầu hết những người này đều rời khỏi cấp cơ sở đại đội nhiều năm rồi, chức quan lại cao. Ấn tượng duy nhất khiến anh khắc sâu, chính là năm mà Hà Tiêu mới chuyển đến.

Khi đó, trong đại viện có không ít người chuyển đến, để tăng cường phòng vệ, mỗi tháng đều có hai binh lính được điều đến từ tất cả các doanh trại trong lữ đoàn đến để canh gác. Đến thời điểm xuất ngũ, bởi vì trong tiểu đội có hai lão binh xuất ngũ, nên khoảng thời gian đó, hàng ngày cứ nửa tiếng trước khi còi báo rời giường lại có thể nghe thấy loa phát ra đủ thể loại hành khúc. Anh thường xuyên bị đánh thức, nhưng lại lật người ngủ thiếp đi. Năm thứ hai thì không buông thả như vậy nữa, có thể bởi vì có người phản ánh với người trong nhà.
"Không chịu để tâm gì cả." Hà Tiêu trêu anh, "Em còn nhớ năm đó thân thể em không tốt lắm, nửa đêm thường ho khan rồi tỉnh lại, nghe những bài hát buồn như vậy lại càng không ngủ thêm được nữa."

Trình Miễn cười, sau đó mới nói: "Anh nhớ khi vừa mới tốt nghiệp, ông nội muốn giữ anh ở Bắc Kinh làm cấp dưới của bác trai. Lúc đó anh đã suy nghĩ rồi vẫn lựa chọn nơi này."

"Tại sao vậy?"

"Không tại sao cả." Anh nhẹ nhàng nói, "Anh cực kì hâm mộ, hâm mộ tình cảm của những chiến sĩ này. Tình cảm của người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết mà không hề bị bó buộc, tình bạn vững chắc, đồng cam cộng khổ khiến cho anh không nhịn được mà muốn được cảm nhận một lần."

Anh cũng từng nói lời này trước mặt ông nội Trình, ông cụ nghe xong chỉ cười, không có một lời khuyên nhủ. Bây giờ nghĩ lại, nụ cười đó của ông cụ rất có hàm ý, rất có tầm nhìn xa trông rộng. Lão nhân gia ông biết rõ anh đến nơi này chắc chắn sẽ gặp cản trở, nhưng cũng có tư tưởng muốn rèn luyện anh, bởi vì chỉ có như vậy anh mới có thể thực sự trưởng thành. Quả thật, anh cũng đã bị dạy dỗ, nhưng mà lần này làm công việc phục viên và chuyển nghề, phản ứng của anh lớn như vậy cũng không chỉ bởi vì anh nghĩ quá đơn giản, mà do anh đã mong đợi quá nhiều đối với nơi này.

Đối với anh mà nói những người trong Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc chính là đại diện cho lực lượng vũ trang bảo vệ quốc gia hoặc là chỗ dựa khi có thiên tai đến, thậm chí cũng có thể chỉ là một thân quân trang đẹp trai oai hùng trong 230 vạn người. Vậy mà mỗi một người bọn họ đều giống như anh, có cuộc sống giống như anh. Nên từ tận đáy lòng, anh chỉ hi vọng bọn họ có thể sống tốt hơn.

Vậy mà lúc này chỉ có thể than thở, tương lai sáng sủa, nhưng lại là con đường quanh co, dài dằng dặc.

"Than thở cái gì vậy?"

"Không có gì." Anh trở lại bình thường, ở trên chân của cô lật người, nằm nghiêng ôm lấy hông cô, "Biết vì sao anh không thích ngày tuyết rơi không?"

Hà Tiêu dừng tay lại một lát, sau đó lại nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của anh: "Tại sao?"

Anh cười nhẹ, ôm cô càng chặt hơn rồi nói: "Bởi vì em đó."

Đó là năm đầu tiên anh đến đội lục quân, thật vất vả mới chờ đến kì nghỉ đông, ngày đó khi thông báo thời gian nghỉ vừa ban xuống, anh thu xếp hành lí rồi chạy lấy người ngay lập tức. Không chỉ bởi vì nhớ nhà, khi đó bởi vì chuyện của Diệp Hồng Kỳ, anh và Hà Tiêu đã chiến tranh lạnh gần nửa năm. Anh đã từng gọi điện thoại cho cô, bởi vì bất tiện cho nên nhiều khi chỉ dựa vào viết thư để giữ liên lạc, nhưng đều không được trả lời.

Anh sốt ruột đến mức khó chịu, nên vội vàng muốn được nghỉ để về nhà. Mắt nhìn thấy xe dừng lại trước cửa nhà, anh đưa hành lí cho Giáo sư Triệu vẫn luôn chờ anh, cũng không kịp về nhà, cũng không để ý mẹ ở phía sau kêu gào, trực tiếp chạy về phía nhà của Hà Tiêu. Kiên trì gõ cửa nhưng không có ai trả lời. Gõ tiếp, vẫn không có đáp lại. Anh cứ gõ liên tục như vậy cho đến khi Giáo sư Triệu chạy đến nói cho anh biết, lão Hà đã chuyển nghề rồi, cả nhà bọn họ đã chuyển về quê, xế chiều hôm nay vừa mới đi, trước khi anh trở về nửa tiếng đồng hồ.

Những lời này giống như giữa mùa đông bị một chậu nước lạnh dội lên đầu, khiến anh lạnh từ đầu tới chân. Sững sờ tại chỗ trong chốc lát, anh co cẳng chạy đến nhà ga xe lửa. Trước màn hình điện tử trong phòng chờ xe tìm được cửa soát vé của chuyến tàu mà Hà Tiêu thường ngồi, vội vã luồn lách chen vào trong, khi chạy đến sân ga thì xe lửa đã chạy mất rồi.

"Vì vậy anh cứ chạy, cứ chạy theo, kêu tên của em, chạy theo tàu hỏa không biết bao xa nữa, ngay cả những nhân viên trong ga tàu chạy theo anh cũng không thèm đuổi nữa mà anh vẫn còn chạy."

Sau khi tàu hỏa đã chạy đi xa, anh cũng không chạy nổi nữa, bông tuyết theo cổ áo chui vào trong, cả người đều ướt đẫm. Anh đứng ở đó, sững sờ nhìn chằm chằm vào đường ray phía trước mất một lúc, sau đó đột nhiên gục xuống. Trong nháy mắt đó thì mất hết ý thức.

"Nghe Giáo sư Triệu nói, anh sốt hai ngày liền. Thật ra thì anh không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ liên tục nằm mơ, mơ thấy khi anh chạy theo tàu hỏa, đội trưởng của bọn anh quát to với anh, Trình Miễn, cậu cứ dựa vào tốc độ này mà chạy, khẳng định 5km này sẽ đứng đầu, mơ thấy mẹ anh nhắc đi nhắc lại với anh rằng em đã đi rồi, còn mơ thấy em nữa. Mơ thấy em nói với anh, Trình Miễn, đừng đuổi theo nữa."

Nói xong thì một lúc lâu cũng không nghe thấy Hà Tiêu trả lời. Vừa định ngẩng đầu lên nhìn, lại bị một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy. Sau đó nghe thấy cô nhẹ nhàng nói: "Vậy tại sao anh vẫn đuổi theo?"







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, HIENVIENTHAN, MicaeBeNin, Phamthanhhuong, Sabrina76, Trần Mai Loan, Wassbi, h20voyeudau, jalam, lanc3, thuy_duong_, trankim, trạch mỗ, yenkhenh317
     

 01.10.2014, 20:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 38
Chương 50




Sau khi say một bữa, ngày hôm sau nhóm lão binh lục đục ngồi lên xe đi đến ga tàu hỏa, chuẩn bị về quê. Hà Tiêu đi cùng Trình Miễn đến nhà ga, tiễn bước vợ chồng son Tống Hiểu Vĩ và Triệu Tuệ Phương, cùng với những lão binh khác trong đại đội trinh sát.

Ngay từ đầu anh đã muốn vui vẻ đưa tiễn binh lính của mình, hình như do cố gắng quá nhiều, nên sau khi trải qua nhiều việc, lúc này chỉ có hy vọng duy nhất là có thể thoải mái mà chia tay nhau. Anh ôm lấy từng người một, đưa bọn họ lên tàu sau đó mang theo nụ cười nhẹ phất tay tạm biệt bọn họ. Không có ai làm phai nhạt được cảm giác buồn thương khi biệt ly. Hình như anh đã suy nghĩ và hiểu rõ, đi ra ngoài nhìn thế giới này một chút, đối với bọn họ mà nói không chỉ là khởi đầu mới, cũng có thể sẽ là một chuyện tốt.

Sau khi tiễn lão binh rời đi, trong doanh trại lập tức lạnh lẽo, buồn tẻ hơn rất nhiều. Nhưng mà suy cho cùng quân đội vẫn có chu kì riêng của chính nó, vừa mới đưa tiễn một nhóm lão binh, sau đó sẽ là lớp tân binh sắp đến. Năm nay, nhiệm vụ nhận binh và luyện binh cũng không rơi lên trên đầu Trình Miễn, vì vậy tranh thủ nhóm tân binh đầu tiên còn chưa đến, Đại đội trưởng Trình nắm chắc thời gian để hưởng thụ khoảnh khắc thanh nhàn hiếm có này, xin phép nghỉ đi ra ngoài thôi.

Trước khi đi anh không thông báo cho Hà Tiêu, vốn muốn cho cô sự kinh ngạc, không ngờ sau đến chung cư của Hà Tiêu thì phát hiện trong nhà không có ai. Trình Miễn lại nhấn vài cái lên chuông cửa, sau đó đành gọi điện thoại cho Hà Tiêu.

Điện thoại kết nối kết sức chậm chạm, hơn nữa xung quanh cũng hết sức ồn ào, nổi bật lên âm thanh cực nhỏ của Hà Tiêu, may mà thính lực của anh rất tốt nên thoáng cái đã nghe được: "Đang làm việc à?"

Hà Tiêu lên tiếng bảo anh chờ một chút, tìm một chỗ yên tĩnh nghe điện thoại: "Sao lại gọi điện thoại vào lúc này, có chuyện gì sao?"

"Quay lại làm việc à? Không phải nói không muốn làm sao?"

"Ừm."

Trình Miễn nhíu mày, có chút bất đắc dĩ nhìn số nhà trên cánh cửa nhà cô: "Tiếu Tiếu, anh đang ở ngoài cửa nhà em."

Hà Tiêu a một tiếng, mở to hai mắt nhìn về phía mặt trời ở ngoài, đột nhiên cảm thấy quá không đúng lúc.

Khoảng hai mươi phút sau, Trình Miễn đúng giờ xuất hiện trước tòa nhà của trung tâm quản lí. Hà Tiêu đang đứng trước bậc thang chờ anh, nhìn anh xuống xe với khuôn mặt không có biểu tình, trong lòng hơi lẩm bẩm.

Trình Miễn chậm rãi đi đến trước mặt cô, sau khi đưa mắt nhìn cô mấy giây, cong ngón tay lên rồi búng lên trán của cô: "Thành thật khai báo."

Hà Tiêu che đầu, hơi buồn cười nhìn anh: "Anh thẩm vấn phạm nhân à? Còn thành thật khai báo nữa. . . . . ."

Vừa thấy khuôn mặt tươi cười của cô, anh không làm bộ hung ác được nữa, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc, anh vuốt ve bàn tay của cô, vén vén lọn tóc mái hơi rối của cô: "Không cho cười, nói cho anh xem nào, quay lại đi làm từ bao giờ?"

"Vừa mới quay lại ngày hôm qua, là trưởng ban của bọn em gọi điện thoại cho em, nói cuối năm bận quá, bảo em đến đây giúp một tay."

Thật ra thì Hà Tiêu cũng không muốn đặt chân đến nơi này nữa, nếu không phải khi cô mới tới, trưởng ban chăm sóc cô không ít, chỉ sợ cô cũng không đồng ý. Hơn nữa, cô quay lại lần này, trưởng phòng Trương không hề giống trước đây gây khó khăn cho cô. Về phần trưởng ban Lưu, nhìn thẳng vào mắt cô cũng không dám. Hà Tiêu bật cười, cảm nhận sự đãi ngộ đặc biệt.

"Buổi chiều có thời gian rảnh không?" Trình Miễn hỏi.

Hà Tiêu hơi lúng túng, từ lúc nào thì đến phiên anh hỏi vấn đề này hả?

"Bất cứ lúc nào cũng có thể đi." Cô nói tiếp, "Anh muốn làm gì?"

Còn có thể làm gì? Đương nhiên là —— hẹn hò rồi!

Năm phút sau, một chiếc xe Jeep quân đội thoải mái nhàn nhã lượn lờ trên tuyến đường chính trong trung tâm thành phố B.

Hà Tiêu ngồi trên ghế bên cạnh tài xế, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng lùi về phía sau, không nhịn cười được khiến Trình Miễn nghiêng đầu: "Cười cái gì vậy? Nghĩ kỹ sẽ đi chỗ nào chưa?"

Khuỷu tay Hà Tiêu chống trên cửa kính xe, cố tình không nhìn anh: "Không phải anh bảo ra ngoài sao, tại sao lại hỏi em?"

Hai người chưa bao giờ thành thật, nghiêm túc hẹn hò như thế này, cảm giác mới lạ nhưng lại không biết làm những gì cho tốt. Trình Miễn nghe được lời của cô, khẽ mỉm cười: "Thôi vậy, cảm giác lái xe đi dạo ở trên đường như thế này cũng thật tốt."

Hà Tiêu hết ý kiến mất một phút đồng hồ, nhìn thấy biển quảng cáo trên quảng trường cách đó không xa, đột nhiên có chủ ý: "Nếu không thì xem phim đi?"

Đúng lúc hôm nay là ngày chiếu phim bom tấn, hai người chọn xuất chiếu gần nhất, chọn vị trí ngồi ở phía sau rồi soát vé đi vào rạp. Ánh sáng trong phòng chiếu phim rất tối, điều này giúp Trình Miễn nhẹ nhõm không ít, dù sao thì hôm nay anh mặc quân trang ra ngoài, ngồi ở chỗ sáng sủa xem phim thì cực kì chướng mắt.

Anh cầm Hà Tiêu tay, chậm rãi vuốt ve. Tranh thủ còn một khoảng thời gian nữa mới bắt đầu chiếu phim, anh nói với cô: "Tiếu Tiếu, anh đã nộp báo cáo kết hôn lên rồi."

Âm cuối của Hà Tiêu hơi nâng cao, hiểu được anh đang nói gì, đè nén tiếng tim đập đang gia tốc, bình thản ừ một tiếng.

Trình Miễn nở nụ cười: "Sau khi thẩm tra chính trị xong, anh sẽ đi nhận thư giới thiệu, sau đó là có thể đi lĩnh chứng rồi."

Rõ ràng lĩnh chứng là một việc rất lãng mạn có ý nghĩa trọng đại, nhưng khi anh nói như vậy, sao lại trở thành thủ tục có trình tự như vậy? Hà Tiêu không lên tiếng nữa.

Đại đội trưởng Trình không thể không bổ sung thêm: "Lần này không thể đổi ý, trước đó em đã đồng ý với anh rồi."

"Em đồng ý, nhưng ba mẹ em vẫn kiên trì lắm." Hộ khẩu vẫn còn để ở chỗ bà Điền.

Nghĩ tới hai ông bà Hà gia, nhất là mẹ của Hà Tiêu, Điền Anh, Trình Miễn đã cảm thấy hơi đau đầu. Anh nhìn ánh mắt Hà Tiêu, trong bóng tối chỉ cảm thấy ánh mắt của cô sáng lên, dáng vẻ giảo hoạt giống như đang cố ý gây khó dễ.

"Yên tâm." Ca khúc mở đầu bộ phim vừa mới chậm rãi vang lên, Trình Miễn đành hạ thấp giọng, nói ở bên tai của cô, "Chỉ cần có thể kết hôn, cho dù phải cạy cửa sổ, trộm hộ khẩu anh cũng làm hết."

Hà Tiêu bật cười ra tiếng rồi nhìn sang Trình Miễn, anh đã ngồi vào chỗ của mình, vẻ mặt nghiêm trang.

Bộ phim được chọn là một bộ phim tình cảm tiêu chuẩn, trên màn hình, mấy đôi nam nữ yêu đến đau thấu tim gan, chết đi sống lại, dưới khán đài Trình Miễn lại cảm thấy hơi buồn ngủ. Đến cuối cùng thì dứt khoát ngủ thiếp đi, đợi đến khi tỉnh lại thì bộ phim đã kết thúc rồi.

Dù sao thì Đại đội trưởng Trình cũng hơi ngượng ngùng: "Ngủ quên mất, có thể là gần đây quá mệt mỏi."

Hà Tiêu chỉnh chỉnh cái mũ của anh, nói: "Không sao, em cũng vừa tỉnh lại không được bao lâu."

Trình Miễn ngẩn ra nhìn cô, ngay tức khắc hai người cùng cười. Anh cũng hiểu được, hai người cùng hẹn hò, kết quả chính là đầu kề đầu ngủ ở trong rạp chiếu phim!

Ra khỏi rạp chiếu phim, hai người cũng không còn hăng hái đi dạo ở bên ngoài nữa, ở siêu thị mua chút rau quả và nguyên liệu nấu ăn rồi về nhà ngay lập tức. Vào cửa nhà, Hà Tiêu cởi áo khoác ra rồi xách đồ chui vào phòng bếp. Trình Miễn dạo một vòng qua từng căn phòng, phát hiện không có gì có thể để anh phát huy tác dụng, nên cũng đi theo vào phòng bếp.

"Cặp vợ chồng nhỏ ở phòng đối diện đã chuyển đi chưa?"

Hà Tiêu đang vùi đầu cắt thức ăn, vừa nghe xong cũng không kịp phản ứng: "Cặp vợ chồng nhỏ nào?"

Trình Miễn cầm lấy dao trong tay của cô, vừa cắt vừa dùng cằm ra hiệu: "Ở căn phòng đối diện có một cặp đôi."

Theo tầm mắt của Trình Miễn, Hà Tiêu hiểu ra. Sắc mặt cô đỏ lên, nhéo một cái lên thắt lưng của anh: "Còn có mặt mũi mà hỏi." Đến bây giờ, cô cũng không có can đảm nói chuyện với bọn họ nữa.

Trình Miễn nhíu nhíu mày: "Nếu mà chưa rời đi, đến lúc đó mời cậu ta đến tham gia hôn lễ nhé."

"Muốn mời thì anh đi mà mời, em không muốn mất mặt như anh đâu." Hà Tiêu nhỏ giọng lầm bầm.

Trình Miễn rửa tay xong, nhân tiện ôm chặt lấy Hà Tiêu: "Có gì mà mất mặt, cùng lắm thì để bọn họ nhìn lại là được."

Còn có thể mặc cả như thế này à? Hà Tiêu thật phục anh luôn rồi, nhưng lời phản bác còn chưa nói ra miệng, người nào đó đã cúi đầu hôn xuống. Anh nhẹ nhàng để cô dựa vào tường, khẽ nâng cằm cô lên, mút lấy cánh môi của cô, chậm rãi dò xét tiến vào. Hà Tiêu không có nhiều kinh nghiệm hôn môi, chỉ chốc lát sau đã bắt đầu choáng váng, dùng lực đẩy anh một cái, một lát sau, Trình Miễn mới buông ra.

Cô tựa đầu lên bả vai của Trình Miễn, lắng nghe tiếng thở dốc của nhau, cất giọng hơi khàn khàn hỏi: "Tại sao anh, lại như vậy. . . . . ."

Cô còn chưa nói dứt lời nhưng Trình Miễn đã hiểu rõ suy nghĩ của cô, anh cười cười, khẽ hôn xuống vành tai mềm mại của cô: "Trời sinh?"

Cảm thấy hơi ngưa ngứa làm cho Hà Tiêu muốn trốn tránh. Trình Miễn không đồng ý, anh lôi kéo cánh tay của cô, kéo lên đỉnh đầu rồi đặt ở trên tường, sau đó cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: "Tiếu Tiếu, tối hôm nay có được hay không?"

Hà Tiêu không tránh được, không thể làm gì khác hơn là nói: "Không có phòng hộ, em. . . . . ."

"Không cần lo lắng." Anh nói, "Anh có chuẩn bị."

Hà Tiêu kinh ngạc ngẩng đầu, chuẩn bị xong? Lúc nào vậy? Tại sao cô không biết?

Trình Miễn vô tội nháy nháy mắt: "Mới vừa rồi ở siêu thị. . . . . ."

Sắc mặt đỏ rực lên, Hà Tiêu thật sự muốn đào hố vùi mình xuống rồi. Bây giờ anh cũng không ngại mất mặt nữa rồi, mặc cả bộ quân trang đi mua thứ này ở siêu thị, cũng không biết nhân viên thu ngân nghĩ như thế nào nữa.

Hà Tiêu không biết nói gì cho phải, trước ánh nhìn chăm chú, sáng rực đầy nhiệt tình của Trình Miễn, cuối cùng cô nhỏ giọng thỏa hiệp: "Em đói rồi, ăn cơm trước có được không?"

Trình Miễn mỉm cười.

Nhìn dáng vẻ thỏa mãn, cười đến rực rỡ của anh, trong lòng Hà Tiêu không nhịn được tự xem thường bản thân. Rõ ràng là da mặt của anh dày, tại sao lúc này lại giống như cô thiếu anh vậy?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.10.2014, 13:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 42
Chương 51




Cả buổi tối Hà Tiêu đều đứng ngồi không yên, mặc dù chưa tệ đến nỗi nghĩ trên đầu đang treo một cây đao, nhưng vẫn có chút khẩn trương.

Trước khi đi ngủ, Hà Tiêu ở phòng tắm lề mề gần nửa giờ mới mặc bộ quần áo ngủ đi ra ngoài, vừa soi gương vừa lau mái tóc dài sắp đến eo, vừa nhìn Trình Miễn đang ngồi ở trên giường phía sau. Anh tắm trước cô, không hề lề mề, chưa đến nửa giờ đã giải quyết xong, sau đó vẫn ngồi ở đằng kia, cúi đầu, đặt Laptop của cô lên trên đầu gối, không biết đang nhìn gì ở đấy, nhìn vô cùng chăm chú.

Hà Tiêu đặt khăn lông xuống, hơi tò mò đi đến gần, sau đó thì cực kì hối hận, bởi vì cô đã nhìn thấy hình ảnh trong máy vi tính rồi khuôn mặt lập tức nóng lên.

Cô có chút thẹn quá hóa giận nên khép máy vi tính lại: "Mua cũng mua rồi, anh còn xem cái này làm gì?"

Đúng vậy, Đại đội trưởng Trình đang tìm tòi cách sử dụng chính xác và những điều cần chú ý khi sử dụng áo mưa trên website. Mặc dù đối với bản thân anh vẫn rất tự tin, nhưng phải học tập đầy đủ, tránh cho xảy ra điều gì đắc tội vị tiểu cô nãi nãi này, nếu không chỉ sợ cũng không có lần sau đâu.

So sánh ra, da mặt của Trình Miễn còn dày hơn nhiều. Anh hết sức bình tĩnh đặt máy tính sang một bên, ôm lấy eo nhỏ của Hà Tiêu để cho cô ngồi lên trên đùi của mình. Lúc đầu Hà Tiêu còn giùng giằng, nhưng không chống lại được sức lực của người này.

"Cái này gọi là phòng trước để tránh tai hoạ." Anh nói, "Hơn nữa anh phát hiện cái này có không ít loại, về sau nếu chúng ta có cơ hội thì cũng thử một chút nhé, dù sao —— còn nhiều thời gian mà."

Hà Tiêu bị lời nói của Trình Miễn chọc cười, đưa tay bóp mặt của anh. Anh không những không tránh, ngược lại còn tiến đến gần hôn lên gò má của cô, dần dần hôn đến hõm vai, mùi thơm nhàn nhạt tràn đầy trong mũi. Anh không nhịn được ôm cô càng chặt hơn, hô hấp cũng có chút không ổn định nữa.

"Tắm xong rồi hả?"

Hà Tiêu thấp giọng ừ một tiếng. Khoảng cách thân mật như thế khiến cô có thể thực sự cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh, hơi ngưa ngứa, làm cho cả người cô đều run rẩy. Trình Miễn cười cười, xoay người cô lại đối diện mình. Thấy cô muốn tránh thì nghiêng đầu theo phương hướng của cô rồi chiếm lấy bờ môi của cô, thừa dịp mà lẻn vào. Anh trêu chọc đầu lưỡi mềm mại của cô, nửa mút nửa hút. Hà Tiêu không tránh được, mơ mơ màng màng đặt cánh tay lên trên đầu vai của anh.

Cảm thấy dần dần Hà Tiêu không thở nổi, Trình Miễn thoáng buông lỏng cô ra, vừa chạm khẽ trên môi cô, vừa ậm ờ nói: "Không tránh nữa à?"

Hà Tiêu dùng sức lực yếu ớt hơi đẩy anh ra, còn chưa kịp mở miệng kháng nghị thì lại bị Trình Miễn hôn lên, dừng lại mấy giây rồi hôn xuống phía dưới. Vạt áo ngủ bị vén lên, một bàn tay chậm rãi nâng hông của cô lên. Bởi vì huấn luyện quanh năm nên lòng bàn tay này có vết chai, khi chạm vào làn da mịn màng da thì giống như bị điện giật vậy. Hà Tiêu không chống đỡ được, kêu nhỏ một tiếng rồi nâng cần cổ lên, ngón tay trượt vào giữa mái tóc ẩm ướt của Trình Miễn.

Trình Miễn vỗ vỗ lưng của cô để trấn an, bàn tay khác thì ngầm đưa vào cởi áo trong của cô ra. Lần đầu tiên làm chuyện này, động tác cũng không thuần thục nên Trình Miễn phải tiêu tốn chút thời gian mới xong, cũng vì vậy có vẻ hơi nóng nảy, đợi đến khi hai luồng trước ngực không hề bị che dấu ngạo nghễ ưỡn lên, xuất hiện trước mặt thì anh nghe thấy trong đầu vang lên oanh một tiếng, phòng tuyến đã bị sập rồi. Anh vùi đầu lần lượt ngậm chặt hai điểm nhỏ, không để ý đến sự giãy giụa của Hà Tiêu, giữ chặt lấy hông của cô. Bàn tay còn lại dò xuống phía dưới, hơi trúc trắc trêu chọc, nghe thấy tiếng hút khí thật nhỏ của Hà Tiêu, anh có thể cảm thấy cô đã dần dần tiến vào trạng thái say mê.

"Trình Miễn. . . . . ." Vành mắt Hà Tiêu ngân ngấn nước mắt, dùng giọng nói cầu xin tha thứ muốn anh bỏ qua cho mình.

Trình Miễn không hề cử động, lật người đè cô ở trên giường, vội vàng mà sốt sắng hôn lên tất cả của cô. Hà Tiêu nắm lấy chăn bông ở dưới người, khi thì nắm lấy, khi thì thả ra, hai chân thon dài bị Trình Miễn gác ở hai bên người, ở giữa thì đối diện với anh, bị anh trêu chọc, một chút ý thức còn lại khiến Hà Tiêu nghĩ không thì ngất đi luôn. Không biết lặp đi lặp lại như vậy bao nhiêu lâu, Hà Tiêu cảm thấy đột nhiên mọi suy nghĩ đều bị hút hết, giống như là lơ lửng giữa không trung, cô không nhịn được nên hơi run rẩy, hơi muốn khóc, nhưng khoái cảm kéo tới làm một chút lý trí và hơi sức của cô đều biến mất.

Phòng ngủ tối om chỉ còn lại tiếng thở dốc và nhịp tim đập của hai người. Trên trán của Trình Miễn đã sớm có một lớp mồ hôi, sau đó anh ôm chặt lấy Hà Tiêu đang lộ vẻ vô cùng tủi thân và yếu ớt, hôn trấn an, bàn tay kia thì kéo tủ đầu giường ra lấy áo mưa phòng hộ. Hà Tiêu dần dần hoàn hồn, có chút cảm giác trống rỗng khiến cô chủ động đáp lại nụ hôn của Trình Miễn, thậm chí còn dùng hai chân cọ vào người anh, chậm rãi đi xuống phía dưới. Chỉ còn một động tác cuối cùng, nhưng động tác của Trình Miễn lại dần dần chậm lại, đến cuối cùng —— thì dừng lại hoàn toàn!

Hà Tiêu cảm thấy có cái gì không đúng, cô buông tay ra, thở hổn hển nhìn Trình Miễn, mang theo âm thanh rung động hỏi: "Sao vậy?"

Trả lời cô là âm thanh “tách” một tiếng vang lên, đèn đầu giường được bật lên, Hà Tiêu không chịu nổi kích thích của ánh đèn, lấy mu bàn tay che lên mắt. Sau khi cô thích ứng thì chậm rãi mở mắt ra, đập vào tầm mắt là một khuôn mặt hơi ảo não. Giờ phút này, cô không còn để ý tới hành động mới vừa rồi của bản thân mà cảm thấy thẹn thùng nữa, chỉ lo lắng nhìn Trình Miễn, hỏi lại một lần nữa: "Sao vậy anh?"

Trình Miễn bày ra dáng vẻ không muốn nói, nhưng không chống lại được sự truy hỏi của Hà Tiêu, đành phải mơ hồ đáp trả: "Làm phản rồi."

Làm phản? Cái gì làm phản? Hà Tiêu không hiểu nổi, cho đến khi thấy hộp áo mưa phòng hộ ở trên tủ đầu giường kia thì mới hiểu được. Cô không nhịn được, cười ra tiếng, suýt nữa thì đau đến sốc hông. Ai có thể nghĩ rằng, Đại đội trưởng Trình vô cùng kiêu ngạo thế mà suýt nữa thua bởi một cái mũ? Một lát sau, Hà Tiêu không cười nổi nữa, bởi vì rõ ràng Trình mỗ đã có chút thẹn quá hóa giận, cả người đè xuống làm cho cô không rảnh mà cười nữa.

Mặc dù có một khúc nhạc đệm nho nhỏ như vậy, nhưng lần đầu tiên so với tưởng tượng của Hà Tiêu còn đau hơn nhiều. Vậy mà người nào đó cũng không biết điều, còn giày vò cô hai lần, chọc cho cô suýt chút nữa thì bãi công không làm nữa. Sau khi kết thúc, Hà Tiêu đã mệt rã rời ngã vào ngực của Trình Miễn ngủ đến bất tỉnh nhân sự, mà sau khi được như ý, Trình mỗ lại không ngủ được, thậm chí hơi kích động.

Một bên anh vừa vô ý thức dụ dỗ, vỗ về Hà Tiêu, đồng thời vừa cảm thán một câu ở trong đáy lòng: Mẹ nó, rốt cuộc anh phá zin rồi.

Ngày hôm sau, Hà Tiêu dậy hơi trễ.

Trong nháy mắt mở mắt ra, cô nghe thấy tiếng huýt sáo truyền đến từ phòng bếp, ngũ âm không hoàn chỉnh, cho thấy rõ ràng là âm thanh ngâm nga của Trình Miễn. Ban đầu cô còn hơi hoảng hốt, cho đến khi khẽ di chuyển chân, bị cảm giác đau nhức toàn thân lay tỉnh, do đó Hà Tiêu cũng tỉnh táo hẳn.

Cô cắn răng, kêu to: "Trình Miễn!"

Đại đội trưởng Trình bưng đồ ăn từ phòng bếp ra ngoài, vui vẻ lên tiếng trả lời, thò đầu vào thăm dò, "Tiếu Tiếu, dậy rồi à? Dậy rửa mặt rồi ra ăn điểm tâm đi, anh vừa mới làm xong."

Khi anh nhìn thấy sắc mặt của Hà Tiêu thì im bặt. Mặc dù dáng vẻ cô có vẻ đang tức giận, nhưng đỏ ửng trên mặt cũng không lừa được người, có chút tức giận, lại có chút thẹn thùng, nhìn cực kì mê người.

Trình Miễn đặt đĩa lên trên bàn ăn, đi vào phòng tắm rồi nhanh chóng quay lại phòng ngủ. Hà Tiêu vừa mới khoác áo ngủ lên người một cách khó khăn, nhìn thấy khuôn mặt đang cười đến mức đáng đánh đòn của Trình Miễn thì lại càng tức hơn. Cô duỗi bàn tay đẩy anh ra, run rẩy xỏ dép vào muốn đứng lên, nhưng lại không có tí sức lực nào, bắp đùi không nhịn được run lên.

Trình Miễn thấy thế cũng không muốn cô tự làm khổ mình, trực tiếp bế bổng cô lên: "Muốn cậy mạnh à, em có sức không?"

Hà Tiêu muốn cắn anh một ngụm, cũng không nhìn xem phải trách ai đây?

Lúc này, Trình Miễn đã quên tối hôm qua bản thân nhếch nhác như thế nào rồi, cười híp mắt hôn cô, chiếm đủ tiện nghi mới đưa thả cô vào trong bồn tắm đã chứa đầy nước nóng. Anh khom lưng vuốt ve mái tóc dài của Hà Tiêu: "Tắm qua một chút đi, đừng ngâm nước lâu quá, tắm xong thì gọi anh?"

Hà Tiêu quay mặt đi không thèm để ý đến anh, nhưng Trình Miễn biết thái độ này của cô đồng nghĩa với đồng ý. Nhướng nhướng mày, anh xoay người đi vào phòng ngủ, lấy quần áo cho Hà Tiêu tắm rửa.

Lăn qua lăn lại một lúc nữa, ăn xong điểm tâm thì đã gần mười giờ. Buổi chiều, trong đại đội còn tổ chức một buổi họp, Trình Miễn không thể không quay về.

Trước khi đi, anh và Hà Tiêu đổi giường đệm để cho cô có thể thoải mái dễ chịu ngủ bù. Sau khi giặt xong một chậu quần áo to, anh hâm lại cơm một lần nữa, chỉ chờ sau khi Hà Tiêu rời giường có thể ăn. Sau khi làm xong tất cả, Trình Miễn rất có cảm giác thành công, cái này không giống với cảm giác thắng lợi khi anh tham gia quân diễn, mà tương đương với chiến thắng trên chiến trường, có ý nghĩa hơn trước rất nhiều.

"Trình Miễn?"

Mặc quần áo tử tế, lúc chuẩn bị đi thì Trình Miễn nghe thấy Hà Tiêu cúi đầu gọi anh. Anh cúi xuống, đi đến bên giường, nhìn cô: "Sao vậy?"

"Đi đường cẩn thận nhé." Cô nhỏ giọng dặn dò, âm thanh có chút mềm dẻo.

"Anh biết rồi." Trình Miễn nở nụ cười, hôn lên trán của cô, "Ở nhà chú ý nghỉ ngơi, không lâu nữa anh sẽ xin nghỉ phép về thăm người thân rồi về với em."

Hà Tiêu cọ cọ ống tay áo của anh, nhớ tới cái gì đó rồi cô nói: "Đúng rồi, có thời gian thì gọi Từ Nghi đến nhà ăn bữa cơm nhé."

Từ "nhà” này khiến Đại đội trưởng Trình rất thoải mái. Anh nói: "Để sau một khoảng thời gian ngắn nữa đi, hai ngày nay Chỉ đạo viên đi nhận binh rồi, bận rộn lắm."

"Nhận binh?"

"Ừ, đi Tứ Xuyên."

Tứ Xuyên? Hà Tiêu chợt ngẩn ra rồi vô cùng vui vẻ: "Nói như vậy, có thể anh ấy đã gặp Điềm Điềm rồi nhỉ?"

Trình Miễn đưa mắt nhìn cô: "Cũng không phải là đến chỗ của cô ấy, về phần có thể gặp nhau hay không, phải xem bản lĩnh của Từ Nghi."

Trong lòng Hà Tiêu còn nói sao có thể không gặp, nhưng nghĩ lại vẫn cảm thấy thật sự có khả năng này. Chử Điềm người này mặc dù nhìn qua thì giống một cô gái không có nguyên tắc, không tim không phổi, nhưng nếu thật sự đưa ra quyết định, chỉ sợ cũng không dễ dàng hồi tâm chuyển ý. Chỉ mong hai người không ồn ào đến mức bế tắc.

Đại đội trưởng Trình hơi tổn thương: "Tại sao không thấy em lo lắng chuyện của chúng ta nhỉ, nếu không thì anh đã cầm giấy chứng nhận* từ lâu rồi."

*giấy chứng nhận kết hôn  

Hà Tiêu trừng mắt nhìn anh, vô tâm bĩu môi, nhìn cực kỳ vui vẻ.

Trình Miễn càng lúc càng cảm thấy không thể tiếp tục như vậy.

Kết hôn! Bất luận kẻ nào, bất cứ chuyện gì cũng không thể ngăn lại! Phải kết hôn thôi!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, MicaeBeNin, Phamthanhhuong, Qcute, Sabrina76, Wassbi, lanc3, ljkden92, thuy_duong_, trankim, trạch mỗ, vip171, yenkhenh317
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bora, Chloe2412, Giauyen2009, Hatdekute1405, Mekeobon, mozit, Nhungtran303, oclengkeng, sujuno1, Sweetheart1007, Thảo Alice, tiểu bạch 2010 và 386 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.