Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 27.09.2014, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Gặp lại Thẩm Thiếu

     Con người sống trên cõi đời này, ai cũng có những kí ức đau thương vây quanh người, dù có muốn cũng không có cách nào phá giải, nó sẽ từ từ hành hạ cả thể xác và tâm hồn bạn! Nhưng đau thương không phải là kết thúc, mà là mở đầu cho một cuộc sống mới!



     Lăng Tuyết Nhi không bỏ qua ánh mắt ưu thương và cô đơn chợt lóe lên trong đôi mắt của Tô Úy, cô tự nhiên cũng biết Tô Úy không muốn nhắc tới chuyện này, nên cũng không tiếp tụcc hỏi nữa, tùy ý chuyển sang một đề tài khác!

     Chỉ một lúc sau, Hạ Vĩ Sâm mặc một bộ quần áo đầu bếp đi vào, phía sau ông là mấy người phục vụ bưng thức ăn đặt trên bàn, Hạ Vĩ Sâm nói đơn giản mấy câu rồi dẫn bọn họ đi xuống!

     Đối với thức ăn ngon, Tô Úy và Lăng Tuyết Nhi đều có thái độ giống nhau, chỉ biết vùi đầu ăn rồi lại ăn!

     Gió thu nhẹ thổi vào rèm cửa sổ trong gian phòng màu xanh dương nhạt, ánh mặt trời xuyên qua cánh cửa khẽ mở, chiếu xuống bàn ăn đặt trên sàn nhà, khắp nơi đều là không khí ấm áp.

     Hai người phụ nữ ngồi trước bàn, không giữ chút hình tượng nào mà ăn như hổ đói, nhìn giống như kiểu hai người này đã bị bỏ đói cả năm! Nếu mấy người Tần Kiệt bây giờ ở đây, nhất định sẽ được mở rộng thêm tầm mắt, họ sẽ biết cái gì gọi là động vật phân theo loài, con người phân theo nhóm!

     “Món ăn ở đây thật không tồi!” Rốt cuộc cũng ăn no, Tuyết Nhi lau miệng nói xong, cảm thấy có chút chưa thỏa mãn.

     Tô Úy đồng ý gật đầu một cái! Môi anh đào màu hồng khẽ mở: “Đây là nhà hàng cao cấp nhất thành phố A, có tiền cũng chưa chắc có thể vào đâu!”

     Chờ đến khi Tô Úy đi tính tiền, nhân viên phục vụ trả lời: Hạ Nam đã gọi điện từ trước, ý nói rằng cô không phải thanh toán tiền nữa! Khóe miệng Tô Úy giật giật, thì ra Hạ Nam đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi!

     Mới ra khỏi quán cơm, Tô Úy và Tuyết Nhi cùng nhìn nhau một lúc, ngay sau đó đồng thanh cười ồ lên.

     “Bây giờ chúng ta đi đâu?” Lăng Tuyết Nhi nhíu mày hỏi Tô Úy.

     “Về nhà tớ trước đi, chúng ta thay quần áo khác đã!” Nhìn bộ quần áo công sở trên người mình với áo khoác trên người bạn tốt, cô suy nghĩ một chút, rồi nói nghiêm túc!

     Mà ở bên này, sau khi Tô Úy rời đi, Hạ Vĩ Sâm ngồi trong phòng nghỉ gọi điện cho Hạ Nam!

     “Chú!” Bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Hạ Nam!

     “Tiểu tử ngươi, ánh mắt thật không tệ! Lúc nào thì đem về ra mắt đây?” Trong giọng nói của Hạ Vĩ Sâm truyền đến còn mang chút ý chế nhạo!

     “Còn sớm lắm! Người ta còn chưa đồng ý với cháu đâu!”

     “Hạ Nam không gì không làm được mà cũng có lúc lại khiêm tốn thế ư! Đúng là chuyện hiếm thấy!”

     “Lão gia ngài cũng không cần nhạo báng cháu!”

     “Được, không nói nữa! Chú chỉ muốn nói cho cháu biết, nhiệm vụ được cháu giao chú đã hoàn thành rồi! Đích thân chú xuống bếp đã đủ chưa?”

     “Lão gia ngài nói như vậy là muốn kể công?”

     “Hừ, tranh công? Tiểu tử ngươi đi chết đi!” Hạ Vĩ Sâm nói xong liền cúp điện thoại.

     Vì Lăng Tuyết Nhi đã bảo tài xế của mình về biệt thự trước nên bây giờ hai người bọn họ đang phải đối mặt với một vấn đề khó khăn, đó là ở cái khu vực đông đúc này thì lấy đâu ra taxi?

     Tô Úy và Lăng Tuyết Nhi đứng ở bên đường, không ngừng vẫy taxi nhưng tất cả các xe đều đã có khách! Đang chuẩn bị gọi điện cho tài xế của mình đến, thì chiếc xe Buggatti số lượng có hạn đỗ lại trước mặt bọn họ, Tô Úy liếc qua chiếc xe, hình như đã gặp ở đâu đó rồi! Một giây tiếp theo, cửa xe hạ xuống, gương mặt tuấn tú quen thuộc xuất hiện ngay trước mặt.

     “Là anh?” Tô Úy ngạc nhiên nói. Mà Lăng Tuyết Nhi đứng bên cạnh không chút kiêng dè mà quan sát người đàn ông ngồi ở ghế lái, anh ta có gương mặt tuấn tú đủ để thu hút hàng vạn phụ nữ, khóe miệng giương lên nụ cười thản nhiên, cặp mắt lấp lánh có hồn mê hoặc tâm can con người, đáy mắt dịu dàng thâm thúy! Bộ vest màu trắng bao lấy vóc người hoàn mỹ, từng cái nhấc tay lười biếng cũng mang sự hấp dẫn tùy ý!

     “Là tôi! Thư kí Tô, các cô đi đâu vậy? Để tôi đưa hai người đi!” Thẩm Kiệt Tư ngồi ở ghế lái lịch sự nói qua, cặp mắt mê hoặc lòng người nhìn chằm chằm Tô Úy!

     Khi Tô Úy còn đang do dự, Lăng Tuyết Nhi đứng bên cạnh cô đã mở miệng nói trước “Được, vậy anh đẹp trai, làm phiền anh rồi!” Nói xong, liền mở cửa ghế sau lôi Tô Úy ngồi vào.

     Không khí yên lặng trong chiếc xe thể thao sang trọng khiến cho người ta cảm thấy quỉ dị.

     Ở ghế ngồi đằng sau, Lăng Tuyết Nhi nghiêng đầu như đang suy nghĩ cái gì, khuôn mặt tinh xảo quyến rũ thỉnh thoảng lại xuất hiện những biểu hiện khác nhau! Còn Tô Úy thì nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn hờ hững, đôi mắt chỉ là sự tĩnh lặng!

     Mà Thẩm Kiệt Tư ngồi trên ghế lái chuyên chú lái xe, gương mặt tuấn tú mang nụ cười lạnh nhạt, ánh mắt không biến sắc nhìn chăm chú bóng dáng nhỏ nhắn qua kính chiếu hậu.

     “Sao hôm nay anh lại tự lái xe? Tài xế nhà anh đâu?” Tô Úy thật sự không chịu nổi không khí an tĩnh như vậy, yên lặng đến quỉ dị! Cô thu lại tầm mắt đang hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn người đàn ông đang chăm chú lái xe, lạnh nhạt hỏi.

     “À à, hôm nay tôi cho cậu ấy ở nhà nghỉ ngơi!” Rõ ràng anh ta cũng không ngờ Tô Úy sẽ chủ động hỏi, cho nên mới chần chừ mấy giây, rồi mới mặt không đỏ tim không đập nói dối. Mà Trần Vũ mới bị anh ta ném xuống, còn đang đứng ở lối đi bộ hắt xì một cái, trong lòng suy nghĩ hay là mình bị cảm! Thật là, thiếu gia nhà anh ta đang đi trên đường lại tự nhiên gọi mình xuống xe, bảo là có chuyện, để cho anh trở về công ty trước! Nhưng ở nơi này thì lấy đâu ra xe chứ, thật muốn ngất ra đây!

     Đáp lại một câu, không khí lại trở về yên tĩnh như trước, mục đích hoàn hảo cũng đã hoàn thành xong rồi!

     “Thẩm thiếu, còn bắt anh đưa chúng tôi về, thật làm phiền anh rồi, lần sau nếu có cơ hội tôi sẽ mời anh ăn cơm! Đây là danh thiếp của tôi!” Tô Úy xuống xe liền lịch sự nói câu cảm ơn với Thẩm Kiệt Tư, rồi đưa danh thiếp của mình.

     Thẩm Kiệt Tư nhận danh thiếp, nhét vào trong túi quần của mình rồi rồi lấy giấy ra ghi một dãy số, đưa cho Tô Úy!

     “Đây là số điện thoại của tôi, về sau nếu có chuyện gì có thể gọi cho tôi!’

     Đợi hai người xuống xe, Thẩm Kiệt Tư nói câu hẹn gặp lại rồi nhanh chóng lái xe đi!



Đã sửa bởi Lam Lan lúc 16.10.2014, 13:11, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Yến My, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, suongsuong1800, thtrungkuti, tuyet tinh coc
     

Có bài mới 30.09.2014, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 39: Cậu quá vô tình

     Tô Úy liếc nhìn dãy số trong tờ giấy trên tay, chữ viết tinh tế, nét chữ cứng cáp rất có lực! Nghĩ tới đây liền lấy điện thoại trong túi ra lưu số vào!

     Tô Úy vừa quay đầu lại đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của bạn tốt tràn đầy ý cười, khiến cô cảm thấy khó hiểu! Lườm cô ấy một cái sau đó trực tiếp đi vào nhà, khiến Tuyết Nhi đứng đằng sau kêu to!

     “Chờ tớ với....!”

     Hai mươi phút sau, Tô Úy mặc một bộ quần áo trắng thoải mái cùng bạn thân Lăng Tuyết Nhi mặc bộ quần áo màu đen từ trong nhà đi ra. Hai người đi đến chỗ chiếc xe Porsche đỗ trước nhà, mười mấy giây sau, chiếc xe nhanh chóng biến mất!

     Khi hai người một đen một trắng, trẻ trung, thanh lệ xuất hiện tại trung tâm mua sắm đã thu không ít ánh nhìn của người đi đường!

     Trung tâm mua sắm là một tòa nhà nằm ở trung tâm thành phố, tòa nhà thiết kế theo hình xoắn ốc, tổng cộng có 52 tầng! Vì nằm ở trung tâm thành phố, giao thông nhanh và tiện, nên khu mua sắm này thu hút lượng khách hàng rất đông, tầng 23, nơi mà hai người đến là nơi luôn có rất đông khách.

     “Úy Úy, sao cậu lại đến đây?” Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau hai người!

     Nghe thấy có người gọi, Tô Úy quay lại thì nhìn thấy Tề Phỉ đang đứng cách đó không xa!

     “Phỉ Phỉ, buổi chiều nay tớ được nghỉ, nên cùng bạn tớ mới từ nước ngoài về đi dạo phố! Cậu thì sao?” Tô Úy cười nói.

     “Tớ đến đây có chuyện, cũng vừa mới xong việc, đang chuẩn bị về rồi!” Tề Phỉ nói xong, thấy đứng bên cạnh Tô Úy là một mỹ nhân thì lễ phép gật đầu chào một cái!

     “Để tớ giới thiệu. Phỉ Phỉ đây là bạn tốt của tớ mới từ nước ngoài về Lăng Tuyết Nhi!” Tô Úy chỉ vào Tuyết Nhi, nhìn về phía Tề Phỉ giới thiệu!

     “Tuyết Nhi, đây là bạn tốt của tớ Tề Phỉ!” Lại nhìn về phía Tuyết Nhi giới thiệu.

     Tề Phỉ nhìn người đẹp siêu cấp trước mặt, lại nghe thấy Tô Úy giới thiệu, kích động hỏi: “Cậu chính là siêu sao quốc tế Lăng Tuyết Nhi?”

     “Đúng vậy!” Lăng Tuyết Nhi ưu nhã cười gật đầu, đưa tay phải ra bắt tay cùng Tề Phỉ!

     “Úy Úy, cậu có bạn là siêu sao quốc tế cũng không thèm nói với tớ, đúng là không phải là bạn tốt mà! Tại sao chứ! Cậu ấy so với trên hình còn đẹp hơn nhiều!” Tề Phỉ câu trước nói với Tô Úy, câu sau lại quay sang nói với Tuyết Nhi.

     “Cám ơn cậu!”

     KFC ở trung tâm thành phố.

     Ở bên trong chỉ có thưa thớt mấy người, các bàn khác đều là người lớn dẫn theo một đứa bé, nhưng trong đó lại có một tổ hợp rất đặc biệt! Ba cô gái trẻ trung, năng động đang ngồi chung một chiếc bàn, trước mặt mỗi người là một cốc cô ca cùng khoai tây chiên, Hamburg các loại, ba cô gái cũng không để ý ánh mắt quan sát của người khác, vừa ăn đồ ăn, vừa trò chuyện về những chủ đề khiến bọn họ cảm thấy hứng thú, thỉnh thoảng lại truyền đến một hồi tiếng cười dễ nghe!

     Phía ngoài KFC không xa, một chiếc xe hơi màu đen đang đỗ lại ven đường, người bên trong khoác một chiếc áo màu đen, đội mũ lưỡi trai, trong tay cầm một cái máy ảnh, thỉnh thoảng lại hướng máy ảnh về phía mấy cô gái trong quán!

     Trong phòng làm việc sang trọng ở một tòa nhà lớn thuộc trung tâm thành phố.

     “Anh có chắc là những người này?” Một người đàn ông nhìn xấp hình trong tay hỏi người đàn ông đang đứng trước mặt.

     “Đúng vậy, tôi đã đi theo suốt một ngày, cô ấy đều ở chung một chỗ với bọn họ cả ngày!”

     “Được, cậu ra ngoài đi!” Chẳng lẽ tin tức là giả, không phải tin tức nói cô ấy vì yêu mà phải tránh đi sao? Nếu như theo tài liệu này thì...

     “Người bạn kia của cậu thật không tệ!” Lăng Tuyết Nhi vừa ngồi ở ghế salon trong phòng khách nhàn nhã xem ti vi, vừa lớn tiếng nói với Tô Úy đang rửa bát trong nhà bếp!

     “A, cậu nói Tề Phỉ à? Cô ấy rất tốt, là đàn chị trong trường của tớ, cũng là bạn tốt nhất của tớ ở công ty Khải Phong!” Tô Úy ở trong bếp thuận miệng lên tiếng!

     Tuyết Nhi nghe cô nói xong, lại cảm thấy thương Tô Úy! Hôm nay, cô đã nghe Tề Phỉ kể chuyện xảy ra giữa Diệp Phong và Tô Úy, trong lòng cô không biết mắng Diệp Phong đến bao nhiêu lần! Thời gian 3 năm, cô ấy cũng quá ngốc rồi, vì một người đàn ông không yêu thương mình cố gắng trong ba năm!

     Nếu như lúc đó cố ấy không chuyển sang khoa quảng cáo, bằng tài năng của mình Tô Úy nhất định có thể phát triển rất thành công trong giới thời trang! Khi còn trẻ, bọn họ đã từng hẹn ước với nhau, cô nhất định trở thành người nổi tiếng trong giới giải trí, còn cô ấy nhất định là nhà thiết kế kiệt xuất! Cuối cùng, cô dùng thời gian bốn năm để trở thành siêu sao quốc tế như bây giờ, mà cô ấy vì một người đàn ông không đáng giá lãng phí ba năm tuổi thanh xuân.

     Cô ấy mới hai mươi mốt tuổi thôi! Thật không biết ba năm trước đây, khi mới mười tám tuổi cô ấy nghĩ thế nào?

     Có lẽ trong tình yêu không người nào là có lỗi! Người đàn ông kia không làm gì sai, sai ở chỗ anh ta không thích Tô Úy. Tô Úy cũng không sai, sai ở chỗ cô ấy lại thích người đàn ông không thuộc về mình!

     “Tối nay cậu không về thật à?” Tô Úy từ trong phòng bếp đi ra nhìn Tuyết Nhi đang lười biếng ngồi xem ti vi hỏi! Đến ngất mất thôi. Có biệt thự sang trọng, rộng rãi thì không về, lại tới cái nhà cũ rách này mà ở!

     “Đúng vậy! Tớ đã nói với cậu bao nhiêu lần còn gì!”

     “Vậy thì được, để tớ đi dọn dẹp phòng kia một chút!”

     “Không cần, tớ với cậu ngủ một phòng là được rồi!” Tuyết Nhi dùng ánh mắt đáng thương nhìn Tô Úy!

     “Không được, nếu cậu không ngủ bên phòng kia, tớ sẽ gọi trợ lý đưa cậu về nhà! Còn nữa, hình như cậu không có mang theo quần áo đúng không?” Tô Úy không thèm nhìn ánh mắt đáng thương của Tuyết Nhi nói!

     “Trợ lý sẽ mang quần áo của tớ đến đây!”

     “Ai cậu đúng là người vô tình!” Tuyết Nhi nhìn người bóng lưng người phụ nữ kia đi lên tầng, hét lớn. Mấy năm không thấy, khí thế cô ấy càng ngày càng trở nên mạnh mẽ sao?


Đã sửa bởi Lam Lan lúc 16.10.2014, 13:13.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Yến My, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, suongsuong1800, thtrungkuti, tuyet tinh coc
     
Có bài mới 01.10.2014, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2063 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Tô Úy bị ốm

     Sau khi tắm xong và sấy khô tóc, Tô Úy đang ngồi trước máy tính phác thảo bản thiết kế thì điện thoại để trước mặt đổ chuông, nhìn số điện thoại gọi đến, cô liền bắt máy!

     “Ngủ rồi sao?” Bên kia truyền đến giọng nói dịu dàng, trầm thấp của anh trai.

     “Còn chưa có, em đang vẽ bản thiết kế, một lúc nữa mới đi ngủ!!” Trong lúc đang nói chuyện, mắt cô liếc về phía màn hình máy tính có bản thiết kế sắp hoàn thành của mình, đó là một chiếc áo khoác dài đến đầu gối, màu vàng nhạt, pha thêm một chút trào lưu mới, nhìn qua tuy đơn giản nhưng phóng khoáng, lại phù hợp với xu hướng hiện đại!

     “Úy Úy...”

     “Vâng, có chuyện gì không ạ?”

     “Không có gì, chỉ là đột nhiên muốn gọi điện thoại cho em thôi!”

     “Ha ha!”

     “Bên này anh còn đang bận, vậy cúp máy nhé, một lúc nữa phải đi ngủ sớm đấy!” Nói xong Tô Minh Hiên liền cúp điện thoại!

     Đối mặt với cửa sổ to sát đất, Tô Minh Hiên ngồi trên ghế dựa xoay tròn làm bằng da thật, tay phải nâng trán, tay trái cầm tập tài liệu mà trợ lý vừa mang đến. Thì ra, Hạ Nam chính là Tổng giám đốc đứng sau công ty quảng cáo kia! Nếu như vậy, rõ ràng người mà Hạ Nam đang hướng tới chính là mình, nhưng rốt cuộc, lí do là gì? Chẳng lẽ vì chuyện của năm năm trước đây? Nhưng chuyện đấy chính anh cũng không muốn nó xảy ra!

     Theo tài liệu điều tra anh đang cầm, Hạ Nam và Úy Úy vào buổi tối mấy ngày trước bị tập kích ở thành phố C! Rốt cuộc là người nào đã làm chuyện này? Nghĩ đến đây, lông mày của anh lại nhíu lại, trong con ngươi lóe lên một tia sáng tăm tối, gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ lo lắng.

     Bên phía Tô Úy, sau khi cúp điện thoại, cô cảm thấy không có tâm trạng nào thiết kế tiếp nữa, liền xoay người đi ra ban công trong phòng ngủ.

     Dạo gần đây, cô luôn bị một giấc mơ đeo bám, giấc mơ ấy khiến cô không dám ngủ. Bởi vì, chỉ cần nhắm mắt trong đầu cô lại xuất hiện những hình ảnh ngắn ngủi nhưng đáng sợ đó, nó như một thứ ảo giác đè nén khiến cô không tài nào thở nổi! Cho nên, trừ khi chịu không nổi, nếu không cô đều chờ đến khi gần một, hai giờ đêm mới lên giường đi ngủ!

     Cô ở ngôi nhà nhỏ này đã được ba năm, ngôi nhà được chia làm hai tầng, phía dưới là phòng bếp, bên ngoài là phòng khách thêm một cái toilet và một phòng đọc sách. Thật ra, cô cũng không thích ở trong phòng đọc sách cho lắm, cho nên cả bàn làm việc cô cũng di chuyển lên phòng của mình! Bình thường, sau khi vẽ xong bản thiết kế, cảm thấy quá mệt mỏi, cô liền trực tiếp nằm lên giường là ngủ luôn, không cần đi thêm vài bước nữa, rất bất tiện! Tô Minh Hiên không chỉ một lần hỏi cô sao lại đem bàn đọc sách vào phòng ngủ, mỗi lần cô đều trả lời như vậy!

     Mà mỗi lúc như vậy, Tô Minh Hiên sẽ nói một câu: đúng là nha đầu lười biếng!

     Dưới ánh đèn yếu ớt, Tô Úy mặc bộ đồ ngủ gấu nhỏ đáng yêu lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế mây kê ngoài ban công, trên mặt cô mang vẻ bình thản, trầm tĩnh, cặp mắt kia lộ ra ánh sáng rực rỡ, đáy mắt hiện lên vẻ ưu thương và ủ dột, cảnh đêm này khiến cho người ta cảm thấy có chút bi thương và thê lương! Trước mặt để một tách trà nóng, đang bốc lên từng làn khói trắng nghi ngút, chỉ chốc sau, hơi ấm đã bao quanh lấy thân cô, khiến quanh người cô dường như có một lớp khí mờ ảo mà uyển chuyển!

     Tô Úy bị khí lạnh làm tỉnh giấc, cô mở mắt thì phát hiện mình đã ngủ thiếp đi trên chiếc ghế mây, đưa tay cầm tách trà trên bàn, thì trà nóng bây giờ đã trở nên lạnh ngắt! Đêm thu nên nhiệt độ đã hơi lạnh, mới vừa tỉnh ngủ cô cảm thấy toàn thân mình lạnh lẽo, đang muốn đứng dậy vào phòng ngủ, lại phát hiện chân của mình vì cuộn lại quá lâu mà tê cứng, đưa tay xoa xoa bắp đùi của mình, lại ngồi một lúc, mới đứng dậy lảo đảo đi vào phòng ngủ được.

     Ngồi trước bàn đọc sách, lưu lại bản thiết kế rồi tắt máy tính, sau đó tắt đèn lên giường đi ngủ! Ban đêm rất yên tĩnh, cơ hồ không nghe thấy bất kì âm thanh gì, ánh trăng u ám lặng lẽ chiếu lên người cô gái đang co mình trên chiếc giường đơn...

     Sáng sớm hôm sau, Lăng Tuyết Nhi rời giường rửa mặt thì phát hiện dưới nhà không có ai! Cô nghĩ chẳng lẽ Tô Úy đã đi làm! Nghĩ tới đây, cô ưu nhã đi lên tầng, đứng trước phòng ngủ Tô Úy nhẹ nhàng gõ cửa, không ai lên tiếng! Nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, cửa liền mở ra!

     Cửa vừa mở đã nhìn thấy Tô Úy đang cuộn mình nằm trong chăn, bước đến gần giường, nhìn gương mặt đỏ ửng của Tô Úy, đưa tay sờ lên trán cô ấy thì thấy nóng bỏng, cô nhíu chặt lông mày!

     “Tô Úy, tỉnh dậy đi...!” Vỗ nhẹ gương mặt của Tô Úy lại phát hiện cô ấy không có dấu hiệu tỉnh dậy! Tuyết Nhi sốt ruột, khuôn mặt gấp gáp, lo lắng và hốt hoảng! Cô đỡ Tô Úy từ trên giường dậy, ngồi xổm xuống cõng cô ấy trên lưng mình, có chút khó khăn chạy ra khỏi phòng ngủ!

     Cô cõng Tô Úy từng bước, từng bước đi xuống nhà, chỉ sợ người trên lưng bị té ngã! Đi đến chỗ bàn lấy chìa khóa xe, rồi nhanh chóng đi ra ngoài cửa!

     Bên ngoài phòng cấp cứu của bệnh viện.

     Lăng Tuyết Nhi dựa người vào bên tường, đứng không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào cửa phòng cấp cứu, tay gắt gao nắm chặt lại! Sao có thể như vậy? Tối hôm qua không phải vẫn tốt ư, sao đột nhiên lại sốt lên vậy?

     “Tuyết Nhi, Úy Úy sao rồi?” Tề Phỉ vội vàng chạy tới nhìn thấy Lăng Tuyết Nhi đứng dựa vào tường gấp gáp hỏi. Cô nhận được điện thoại của Tuyết Nhi nói Tô Úy phải nhập viện, đang ăn sáng ở nhà liền lập tức lái xe tới.

     “Còn chưa biết, bác sĩ vẫn ở bên trong!” Lấy lại tinh thần, Lăng Tuyết Nhi cúi đầu nói, trong giọng nói còn mang theo sự run rẩy nhè nhẹ! “Sao có thể như vậy? Tối qua còn rất khỏe mà...”

     Phòng cấp cứu mở cửa, bác sĩ đi ra!

     “Ai là người nhà bệnh nhân?” Nghe được giọng nói của bác sĩ, hai người nhanh chóng tới trước mặt nắm chặt tay áo của bác sĩ nói: “Chúng tôi là bạn của cô ấy, cô ấy sao rồi?”

     “Bệnh nhân chỉ là nóng sốt thôi, hiện tại đã không có gì đáng ngại, chỉ là cơ thể cô ấy có hơi suy yếu, sợ rằng phải nằm viện! Một chút nữa sẽ chuyển cô ấy đến phòng bệnh thường, các cô giúp cô ấy làm thủ tục nhập viện đi!” Nghe bác sĩ bảo không có gì đáng ngại, hai người liền thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói lời cảm ơn! Sau đó Tề Phỉ đi làm thủ tục nhập viện, Tuyết Nhi đi cùng Tô Úy về phòng bệnh.

     Trong phòng bệnh, Tô Úy nằm an tĩnh trên giường bệnh, mái tóc đen dài óng mượt tùy ý xõa tung trên gối, đôi mắt nhắm chặt, hàng lông mi cong vút khẽ nheo lại, khuôn mặt vì sốt mà ửng đỏ, đôi môi tái nhợt, trên tay còn cắm kim truyền dịch, nhìn cô suy yếu vô cùng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: ToNghi, Tthuy_2203, Yến My, conluanho, diep diep, keomut024, leminhanh0812, macynguyen, miuhuynh05, suongsuong1800, thtrungkuti, tuyet tinh coc
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Công Tử Tuyết, MicaeBeNin và 380 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.