Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 22.09.2014, 08:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 9

Không có giáo sư nào lại cự tuyệt một sinh viên muốn chủ động trả lời vấn đề của mình đưa ra, giáo sư Vương vui mừng nhìn Lâm Dục Đường, tặng cho anh một nụ cười khích lệ và mong đợi.

"... ..."

Mà Lâm Dục Đường lại dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn sang người bên cạnh, lần đầu tiên anh cảm nhận được, thì ra lại có người vô sỉ như thế.

Ai nói anh rất muốn đứng lên trả lời chứ? Lâm Dục Đường nhất thời tức giận nói không ra lời.

Quyết định sẽ không đứng lên.

Thẩm Hi liếc thấy Lâm Dục Đường vẫn không nhúc nhích, tại sao anh có thể phụ lòng thầy giáo, phụ lòng cô như vậy chứ. Thẩm Hi ngẫm nghĩ một chút, rồi quyết định vỗ tay cổ vũ cho Đường Đường. Khi thấy cô là người đầu tiên vỗ tay khích lệ muốn mượn sự thu hút của "Hà Chi Châu" một chút vì vậy làm cho cả lớp đồng loạt vang lên tiếng vỗ tay theo, một lúc lâu vẫn chưa ngừng.

Xảo trá! Lâm Dục Đường vì tiếng vỗ tay như sấm dậy này đành phải đứng lên trả lời.

Thẩm Hi hất cằm, nghênh mặt. Ý muốn nói không cần cám ơn đâu!

Lâm Dục Đường bị buộc phải đứng lên, đầu liền thấy ong ong, cho dù có giận đến mấy, cũng nên bình tĩnh lại để suy xét về đề mục rồi. Anh nhìn qua vấn đề PPT này một lần nữa, sửa sang lại ý nghĩ, bắt đầu trả lời vấn đề phân tử chuyển động không cân bằng, cái đề mục này đích xác có rất phiền toái, hơn nữa còn dính dáng đến cả kiến thức mới nữa. Lâm Dục Đường vừa suy tư vừa trả lời, từ việc mật độ chuyển động hợp lại dẫn đến ổn định ngoài định mức, cuối cùng là đến tỉ suất điện trở phức tạp......

"Rất tốt, Lâm Dục Đường...... và Hà Chi Châu, hai cậu suy nghĩ rất thấu đáo." Sau khi Lâm Dục Đường trả lời xong giáo sư Vương liền lên tiếng tán dương, còn gộp cả "Hà Chi Châu" vào trong đó nữa.

Gương mặt của Thẩm Hi thì rạng rỡ hẳn lên, nhưng Lâm Dục Đường thì ngược lại, cô lấy cùi chỏ huých anh một cái rồi nói: "Biểu hiện cũng không tệ!"

Lâm Dục Đường cười khẩy một tiếng, nhàn nhạt hỏi ngược lại: "Tôi nói muốn đứng lên trả lời lúc nào chứ?"

Thẩm Hi liền xảo biện: "Từ trong ánh mắt của cậu tôi liền nhìn ra được."

Toàn bộ tiết học này, Thẩm Hi đều quay sang gợi chuyện với Lâm Dục Đường nhưng anh đều không thèm để ý tới cô.

Đến tiết thứ ba và tiết thứ tư thì Thẩm Hi đã không ngồi yên được nữa, cô đột nhiên cảm thấy chuyên ngành múa của mình cũng tốt vô cùng.

Trong giờ học, Thẩm Hi lại đưa một quả quýt cho Lâm Dục Đường, nhưng Lâm Dục Đường lại gắt gỏng: "Tôi không ăn!"

Thẩm Hi lại được voi đòi tiên: "Không phải vậy, giúp tôi lột vỏ ra, tôi không có móng tay."

Lâm Dục Đường nghẹn lời, thở hổn hển.

Lâm Dục Đường từ nhỏ đã là học sinh gỏi toàn diện, cha mẹ của anh cũng tha thiết hi vọng sau này lớn lên anh sẽ trở thành một thanh niên ưu tú, trong lòng anh từ nhỏ đã có lý tưởng, có khát vọng, còn có sự dạy dỗ nghiêm khắc của các thầy cô giáo với việc tu dưỡng về đạo đức và lối sống rất có quy tắc.

Gần đây đối với Hà Chi Châu anh lại có định kiến quá lớn, nhưng lại không thể so đo giống như con gái được nên chỉ có thể cố gắng nhắm mắt làm ngơ. Vậy mà lúc này, giờ phút này đối mặt với "Hà Chi Châu" lẽ thẳng khí hùng yêu cầu như vậy, anh lại thấy khiếp sợ khó lòng mà cự tuyệt được.

Thẩm Hi vừa ngồi ăn ngon lành quả quýt mà Lâm Dục Đường đã bóc cho mình, vừa chép bài, vì không muốn để cho Lâm Dục Đường nhìn thấy nên lúc ghi chép cô sẽ dùng tay che laptop lại. Vẻ mặt đầy cảnh giác như sợ người khác nhìn lén vậy.

Lâm Dục Đường thấy vậy liền nổi đóa. Từ khi lên tiểu học đến giờ anh chưa từng gặp người nào như thế này bao giờ cả. Trong lòng thấy bức bối liền đi ra ngoài phòng học để hóng mát, điện thoại di động bị anh nhét vào gầm bàn.

Thẩm Hi vẫn tiếp tục chép bài rất chăm chỉ, cũng không biết cái gì là trọng điểm, nên không thể làm gì khác hơn là dựa theo cảm giác mà chép thôi. Đột nhiên màn hình điện thoại di động của Lâm Dục Đường ở phía dưới gầm bàn chợt sáng lên, báo hiệu có tin nhắn đến.

Cô dừng việc ghi chép lại, liếc nhìn nội dung của tin nhắn, ngay sau đó liền cảm thấy tim khẽ nhói lên một cái, giống như vừa bị một con ong mật đốt một phát vậy.

——"Bị bệnh rồi, thật khó chịu, nhưng vẫn muốn thi, chỉ sợ thi rớt thôi."

Thẩm Hi khép sách lại, tâm tình như rớt xuống vực sâu muôn trượng.

Không bao lâu sau, Lâm Dục Đường liền quay lại. Khi cầm điện thoại di động lên liền nhìn thấy tin nhắn mới. Nhưng không có trả lời lại, bên kia lại gửi đến một tin nhắn nữa, lần này lại là một tấm ảnh chụp bàn tay đang truyền nước, ánh sáng dìu dịu càng làm nổi bật lên da trắng nõn......

Thẩm Hi nhìn Lâm Dục Đường rất muốn xem thái độ của anh thế nào, liền ghé đầu sang, Lâm Dục Đường thấy thế liền tắt ngay tin nhắn đi.

Rồi bỗng nhiên Lâm Dục Đường quay đầu sang nhìn cô như dò hỏi.

Thẩm Hi liền trừng mắt, không chút để ý mà cất lời hỏi: "Ai vậy?"

"Một người bạn." Anh liền trả lời.

Nửa thời gian còn lại ở trên lớp, Thẩm Hi buồn chán nằm ở trên bàn học ngủ. Giáo sư Vương nhìn thấy nhưng cũng không nói năng gì, chỉ tự nhủ trong lòng chắc có lẽ là tối hôm qua học bài khuya quá. Kết quả là tiếng chuông tan học vừa vang lên, Thẩm Hi liền lập tức tỉnh lại, nhanh chóng cầm sách chuyên ngành và laptop đi ra khỏi phòng học, động tác nhanh đến mức khiến cho giáo sư Vương không kịp phản ứng.

Thẩm Hi vừa ra khỏi lớp liền vọt thẳng đến nhà vệ sinh cuối hành lang, tiếp theo đó là đóng cửa cởi quần, đột nhiên, sát vách lại truyền đến một giọng nói đầy dò hỏi của con gái: "Bên cạnh có người sao? Có thể lấy giúp tôi ít giấy được không? Tôi đã chờ suốt nửa tiết học rốt cuộc cũng có người rồi......"

Đi nhà vệ sinh cũng có thể quên mang giấy, đây là cái kiểu trí nhớ gì không biết! Thẩm Hi ôm tinh thần của Lôi Phong, rút ba tờ khăn giấy thơm ngát đưa sang bên cạnh nói: "Tiết kiệm một chút, tôi cũng không còn nhiều lắm......"

Vừa dứt lời, Thẩm Hi liền cảm thấy có cái gì không đúng.

Một giây, hai giây, ba giây, ở nhà vệ sinh nữ lập tức chìm trong yên tĩnh quái dị. Qua một lúc lâu, cô gái ở sát vách lại yếu ớt mở miệng hỏi lần nữa: "Cái này...... Là cậu đi nhầm, hay là tôi đi nhầm?"

Hic hic......

Thẩm Hi ôm mặt, thiếu chút nữa là nghẹn ngào ra tiếng, cô gái kia nói không sai tí nào, chính xác là cô đi nhầm, cứ theo thói quen mà đi thẳng vào nhà vệ sinh nữ thôi.

Trong lúc cô đang ảo não không thôi thì bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa kèm tiếp theo đó là tiếng đóng cửa rầm rầm, cô gái kia chắc là đã chạy như điên rời khỏi đó. Thẩm Hi mặc quần lên, đang định thừa dịp không có ai liền nhanh chân rời khỏi đây thì lúc đó lại thấy có người đi vào hơn nữa lại còn rất đông, ôi thời gian cao điểm của nhà vệ sinh đã đến rồi.

Thẩm Hi trốn ở bên trong không dám đi ra ngoài, cảm nhận được ở bên ngoài dòng người đang không ngừng tiếp nối nhau, đúng là khóc không ra nước mắt. Cô chờ suốt năm phút mà lượng người chỉ có nhiều thêm chứ không hề ít đi, từ điều này có thể thấy được các giáo sư của đại học S được học sinh yêu thích cỡ nào.

"Phòng này có vấn đề gì không biết, lâu như vậy mà còn chưa thấy ra ngoài." Bên ngoài liền có một nữ sinh đặt câu nghi vấn.

"Có thể cửa bị hỏng rồi, cậu đẩy thử xem nào." Một nữ sinh khác đề nghị.

Thẩm Hi vội vàng giữ cửa, phòng ngừa có người đẩy cửa đi vào, đồng thời liền nhắn tin cầu cứu Hà Chi Châu: "Tôi đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ rồi, hiện tại không có biện pháp ra ngoài, tôi chỉ sợ làm cho anh mất mặt thôi, anh có thể tới đây cứu tôi không? Hay là tôi cứ trực tiếp đi ra ngoài?"

Thẩm Hi nhắn cho Hà Chi Châu xong cũng tự cảm thấy bản thân mình thật là phiền phức, nhưng có phải cô cố ý đâu, thói quen vài chục năm cũng không thể một sớm một chiều mà có thể sửa đổi được.

Một lát sau, Hà Chi Châu liền hồi âm lại. Nhưng chỉ có một câu ——"Cô có thể đi chết được rồi."

Thẩm Hi liền nhắn lại: "Vấn đề là...... nếu tôi chết ở nhà vệ sinh thì sang ngày hôm sau vẫn sẽ bị phát hiện ra thôi."

... ...

Hà Chi Châu mới từ bệnh viện đi ra, mí mắt liền giật liên hồi, sau đó liền nhận được tin nhắn nhờ giúp đỡ của Thẩm Hi, khi đoc xong nội dung tin nhắn thì tay liền nắm chặt cái điện thoại như muốn bóp nát nó vậy. Nhưng có thể làm gì được chứ, chỉ còn nước đi xe đạp vào khu giảng đường của trường đại học S, đón Thẩm Hi từ trong "Nhà vệ sinh nữ" ra ngoài mà thôi.

Hai người cũng không còn tâm trạng nào, Thẩm Hi liền nhảy lên ngồi đằng sau xe của Hà Chi Châu, sau khi chở cô đi được một đoạn, cảm thấy mệt rã rời, liền dừng lại nói: "Cô chở tôi đi?"

Thẩm Hi liền nắm vào cái eo thon của "bản thân" đáp: "Từ nhỏ tôi đã không biết đi xe rồi."

Hà Chi Châu liền hừ lạnh một tiếng, gia tăng tốc độ đi ra khỏi giảng đường của đại học S, anh vòng qua sân trường, đi tới nhà hàng Tây vắng vẻ, quen thuộc.

Đây là một nhà hàng Tây theo kiểu tự phục vụ mới mở, bây giờ đã qua giờ cơm trưa nên người ở bên trong lại càng ít đến đáng thương. Thẩm Hi bước nhanh vào tìm một chỗ ngồi, rồi bắt đầu chọn món.

Hà Chi Châu gọi thịt bò bít tết và mỳ Ý, cộng thêm một phần canh nhiều cà rốt. Thẩm Hi nhìn lượng cali thật sự quá cao liền khuyên Hà Chi Châu đổi canh thành bánh mì làm từ lúa mạch.

Hà Chi Châu liền ngước mắt hỏi: "Còn cô, gọi nhiều như vậy cho ai ăn chứ?"

Thẩm Hi cũng cảm thấy xấu hổ, không ngờ Hà Chi Châu cũng quan tâm đến hình thể như vậy, cô liền giảm một nửa thức ăn rồi mở miệng nói: "Tôi cũng không biết nữa, từ sau khi bị đổi thân thể lại rất nhanh đói, điều này chỉ có thể giải thích rằng sức ăn của anh quá lớn."

Hà Chi Châu liền hừ nhẹ, dáng vẻ rất thong thả, nhàn nhã.

Thẩm Hi liền đổi chủ đề, quay sang hỏi anh: "Anh có lấy hồ sơ bệnh án đến không?"

Hà Chi Châu lấy hồ sơ bệnh án cho Thẩm Hi xem: "Cô thử nhìn xem, có vấn đề gì hay không?"

Thẩm Hi liền nghiêm túc xem hồ sơ bệnh án, rồi phân tích ra: "Đuôi xương cụt...... Nhưng đuôi xương cụt của tôi đâu có vấn đề gì nhỉ."

"Tôi sẽ tìm một người quen để làm cho." Hà Chi Châu liền nói, đồ ăn đã được mang tới, động tác của anh vô cùng ưu nhã thành thạo lấy dao cắt thịt bò, vừa cắt vừa nói, "Cũng không thể để cho nội tiết của cô mất cân đối được đúng không?"

Người này thật là càng ngày càng ác độc rồi, Thẩm Hi cũng không so đo với anh nữa, trực tiếp hỏi: "Anh phải nói thật cho họ biết tình hình thực tế đấy?"

"Không, lúc tôi đên bệnh viện đã nhắn tin cho anh ta, sau đó anh ta sẽ trực tiếp đi bệnh viện xử lý” Hà Chi Châu liền giải thích

Thẩm Hi mở điện thoại di động ra, quả nhiên có một tin nhắn gửi ra ngoài. Khi bọn họ trao đổi thì anh đã gửi tin nhắn này.

Quả nhiên người thông minh làm việc có khác, cũng tương đối có kế hoạch.

Thẩm Hi chợt nhớ tới một chuyện, chuẩn bị đến kỳ thi tiếng anh cấp bốn rồi, buổi chiều ở học viện sẽ có một cuộc thi thử cấp bốn. Thẩm Hi cúi đầu rồi lại ngẩng đầu, nhìn sâu vào trong mắt Hà Chi Châu, trong ánh mắt nhất thời dịu dàng như nước.

“Này…. Người có duyên” Thẩm Hi đột nhiên đổi cách xưng hô với Hà Chi Châu

Hà Chi Châu liền lên tiếng nhắc nhở: “Có thể gọi tên như bình thường được không?”

Hai tay của Thẩm Hi tạo thành chữ thập nói: “Hà Chi Châu…. Buổi chiều tôi có một kỳ thi thử tiếng Anh cấp bốn ở trường…”

Hà Chi Châu cũng không muốn làm khó cô nên hỏi: “Mấy giờ?”

Thẩm Hi nhớ lại thời gian rồi nói:” Hai giờ thì bắt đầu”

“Hai giờ thì tôi vẫn còn đang ngủ trưa” Hà Chi Châu lập tức cự tuyệt.

Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu “Cô thể của tôi không có thói quen ngủ trưa, buổi trưa đều không ngủ được…”

Hà Chi Châu thật đúng là bái phục cô gái Thẩm Hi này, liền nhanh chóng giải quyết bữa trưa, suy nghĩ một chút việc thi thử tiếng Anh cấp bốn cũng không tốn nhiều thời gian nên mới gật đầu đáp ứng.

Thẩm Hi liền nhìn về phía Hà Chi Châu nồng nhiệt cảm ơn, sau đó lấy bài học đã chép được sáng này ra cho anh xem như muốn kể công, Hà Chi Châu cầm lấy vở ghi chép, nhìn ký hiệu và công thức quả bầu lại bị vẽ thành chiếc gáo, liền nói thẳng với Thẩm Hi: “Sau này không cần phải chép nữa”

Thẩm Hi có chút tổn thương, nên im lặng không lên tiếng.

Hà Chi Châu khép laptop lại: “Không cần phải chép nữa vì những cái này tôi đều biết cả rồi”

“À” lòng tự ái của Thẩm Hi coi như được vỗ về một chút

Ăn cơm trưa xong thanh toán liền đi ra ngoài, đi ngang qua một siêu thị bán rượu và thuốc lá. Hà Chi Châu vuốt vuốt trán, người thấy mệt mỏi rã rời, không ngờ đổi lại thân thể rồi mà vẫn còn nghiện thuốc lá. Anh quay đầu hỏi Thẩm Hi, tông giọng mang theo vài phần thương lượng: “Có thể hút một điếu thuốc không?”

Thẩm Hi sửng sốt một chút, nghĩ đến hai ngày nay Hà Chi Châu luôn ở trong “nước sôi lửa bỏng” nên liền đồng ý: “Anh hút đi nhưng phải súc miệng cho sạch sẽ đấy”

Hà Chi Châu cũng không tỏ thái độ gì chỉ gật đầu rồi cất bước vào siêu thị, đi được vài bước lại quay trở về, ở sau lưng Thẩm Hi nói “Cô phải đi mua thôi.”

Thẩm Hi nghĩ nghĩ một chút, chuyện mua thuốc này xác thực “ con trai” là cô nên đi tương đối thích hợp hơn. Lại nói, cô chưa từng mua thuốc lá bao giờ, nghĩ tới đây, liền tiêu sái đi vào siêu thị nói với nhân viên thu ngân: “Cho tôi một gói Trung Hoa, một cái bật lửa”

Thẩm Hi nghĩ tới cuộc thi, thái độ liền thay đổi chân chó vô cùng. Mặc dù không cảm thấy mình a dua nịnh hót, nhưng trong lời nói vẫn luôn nhân nhượng Hà Chi Châu, ví dụ mua xong rồi còn lập tức hấp ta hấp tấp mang đến cho anh hỏi: “Anh xem nhãn hiệu này đi, không biết có phải loại anh hay dùng không?”

Hà Chi Châu đột nhiên lại khẽ cười, khóe môi nhẹ nhàng nâng lên tạo thành một đường cong nhỏ. Đây là lần đầu tiên Thẩm Hi nhìn thấy Hà Chi Châu cười, thấy có chút mới lạ. Hà Chi Châu nhận thuốc lá và bật lửa từ tay cô, vô cùng thành thạo bóc ra, rút lấy một điếu, đưa lên môi, rồi cúi xuống đốt thuốc, hít sâu một hơi, trong nháy mắt một làn khói trắng từ miệng, từ mũi của anh tràn ra ngoài.

Thẩm Hi thu hồi tầm mắt, đẩy xe đạp về phía trước, cô và Hà Chi Châu đang đi trên một con đường vắng vẻ không có người qua lại, bên trái là khu vực mới khai phá, bên phải là khu nhà cũ kỹ của thành phố S, vôi trên tường ẩm mốc đã bị tróc ra, trong góc có những cây hoa leo nhỏ không biết tên bám ở trên tường, mọc um tùm.

Hà Chi Châu liền dừng lại, đứng ở bên tường hút thuốc, cô ngồi bên cạnh xe đạp chán ngán nhìn anh. Thời tiết cũng không thể, nhưng bầu trời trên đầu lại trong xanh vô cùng.

Có một cơn gió từ đầu tường thổi qua, cô liền ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng từ đó bay tới.

Hà Chi Châu ngước mắt nhìn cô một cái, ánh mắt trong suốt nhưng mang đầy sự tôn trọng

Thẩm Hi ngồi ở trên xe đạp vuốt ve cái chuông ở phía trên, ánh mắt của Hà Chi Châu làm cô có chút mất tự nhiên, liền cười cười nói:” Trước kia đều phải nhỉn mình qua gương, không ngờ khi mặt đối mặt nhìn kỹ lại thấy mình xinh đẹp hơn nhiều”

“Ha ha” Hà Chi Châu bị sặc thuốc, nhìn về phía cô, đáp trả một câu “Tôi cũng vậy”

Thẩm Hi cảm thấy nếu đã quen với tính cách của anh thì ở chung cũng không đến nỗi khó khăn lắm



Đã sửa bởi BAT101126 lúc 25.09.2014, 10:11, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.09.2014, 17:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8278 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 10

Edit: tiểu an nhi

Nhìn Hà Chi Châu nhả khói, Thẩm Hi đột nhiên lại muốn ăn kem. Anh hút một điếu thuốc, cô ăn một que kem, như vậy mới công bằng.

Đạp xe qua một cửa hàng bán đồ ngọt, Thẩm Hi nhảy xuống xe, chạy vào mua một que kem hai màu giòn tan, sau đó đi ra, hết sức hài lòng mà liếm láp. Hà Chi Châu không đủ dũng khí nhìn cảnh tượng này, khẽ cau mày: "Cô có thể đừng liếm nó như vậy được không?"

Thẩm Hi lại chuyển qua há to mồm ra cắn.

Hà Chi Châu vẫn trưng ra vẻ mặt không thể chịu nổi: "Không được."

Thẩm Hi lại thử...... gặm một miếng.

Hà Chi Châu trực tiếp quay ngoắt mặt sang chỗ khác.

"... ... Vậy anh dạy tôi ăn như thế nào đi." Thẩm Hi cũng hơi bực mình, ăn kem thôi mà cũng ý kiến ý cò. Cô còn chưa trách anh hút thuốc sẽ ảnh hưởng xấu đến phổi của cô đấy.

Hà Chi Châu nói thẳng: "Tôi chưa ăn kem bao giờ."

Rõ là......

Trên đường có vài người đi ngang qua, ai cũng ngoái đầu nhìn lại mấy lần. Thẩm Hi đại khái cũng biết trong đầu những người đi đường không hiểu chuyện kia đang suy nghĩ cái gì...... Cô xoay người, đưa lưng về phía những ánh mắt tò mò đang phóng tới, tiếp tục vui vẻ ăn kem.

Thẩm Hi ăn cũng rất nhanh, ăn xong thấy bụng có hơi lạnh. Cô ngồi lại lên yên sau xe đạp, chờ Hà Chi Châu xuất phát. Hà Chi Châu quay đầu lại nhìn cô, vẻ mặt khó chịu, hừ lạnh nói: "Cô lau miệng sạch sẽ giùm tôi đi."

Thẩm Hi lấy một tờ giấy in hoa thơm phức từ trong túi ra, cẩn thận lau khóe miệng một lượt, lúc lau còn nhấc ngón tay út lên vô cùng thục nữ. Hà Chi Châu nhìn thấy, uất nghẹn đá xuống bàn đạp, cả xe chấn động làm Thẩm Hi suýt chút nữa rơi ra khỏi xe.

Thẩm Hi tất nhiên là không hiểu Hà Chi Châu đang nổi điên cái gì, một đường về trường chỉ duy trì im lặng. Bởi vì không muốn để cho những người khác nhìn ra điều gì bất thường, khi vừa tới nơi, hai người nhanh chóng tách ra mỗi người một ngả. Cô lo Hà Chi Châu sẽ quên buổi thi thử cấp bốn nên trước khi đi phải nhắc đi nhắc lại anh rất nhiều lần.

Hà Chi Châu không nhịn được chạy về thật nhanh.

Để chuẩn bị cho cuộc thi CET sẽ diễn ra vào tháng sáu tới, Học viện Sư phạm tiến hành tổ chức trước một kỳ thi thử. Thi thử tuy không phải điểm thật, nhưng số điểm đạt được cũng vẫn ảnh hưởng đến thành tích cá nhân. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Thẩm Hi phải nài nỉ Hà Chi Châu đi thi cho bằng được.

Hà Chi Châu vào tài khoản sinh viên của Thẩm Hi để xem xét thành tích hiện giờ của cô, lúc nhìn thấy điểm trung bình tích lũy thì khóe miệng khẽ giật giật.

Ha ha, thành tích này thật quá “đáng yêu” đi.

Trong phòng ký túc xá của Thẩm Hi, người có thành tích tốt nhất là Trần Hàn, nhưng cũng chỉ hơn những người còn lại một chút thôi, nếu không thì lần này Trần Hàn đã thi cấp sáu chứ không phải cấp bốn rồi.

Hà Chi Châu trở về phòng, thấy Đậu Đậu đang vùi đầu chăm chú chép “phao”, cái bút múa may không ngừng, một mảnh giấy trắng lớn chừng bàn tay viết chi chít các từ mới cấp bốn.

Trần Hàn cũng đang lẩm nhẩm học thuộc lòng từ đơn, chỉ có Hạ Duy Diệp là đang tỉ mẩn ngồi trang điểm. Hạ Duy Diệp vừa kẻ lông mày, vừa liếc qua Trần Hàn nói: "Hàn à, chúng ta người ngồi trước người ngồi sau, mình trông cậy hết vào cậu đấy."

Đậu Đậu toét miệng ra cười, vô cùng chân chó: "Nữ vương Trần Hàn, lúc đó cậu ném cho mình một phần đáp án được không?"

Trần Hàn có chút không vui: "Thời gian của mình không còn nhiều đâu."

Đậu Đậu xị mặt, không nói gì nữa, quay lại tiếp tục chăm chút cho tờ phao nhỏ. Cầu người không bằng dựa vào chính mình.

Hạ Duy Diệp muốn thay quần áo, chỉ tiện tay kéo rèm cửa sổ vào, trực tiếp cởi áo...... Động tác quá nhanh, Hà Chi Châu ứng phó không kịp. Anh lập tức đứng bật dậy, bước nhanh vào phòng vệ sinh, đợi đến khi Hạ Duy Diệp thay quần áo xong mới đi ra ngoài.

Hạ Duy Diệp mặc một cái váy ngắn màu vàng nhạt, tóc buộc gọn bằng một sợi dây có hình hoa nhỏ. Cô nàng nói với Trần Hàn: "Buổi tối mình muốn hẹn Hà Chi Châu cùng nhau đi ăn cơm."

Trần Hàn hào hứng thúc giục: "Tốt tốt tốt, mình thật sự cảm thấy Hà Chi Châu sẽ thích kiểu con gái giống như cậu vậy đó."

Hạ Duy Diệp vui mừng, ánh mắt tràn ngập ý cười: "Làm sao cậu biết vậy?"

"Không phải là con trai thì sẽ đều thích những người như cậu sao?" Trần Hàn hỏi ngược lại, trong lời nói vừa mang theo nịnh nọt nhưng cũng có ý chế nhạo.

Cô gái Hạ Duy Diệp này bị người ta lợi dụng rồi. Hà Chi Châu bóp bóp thái dương, tâm tình có chút phiền muộn: Trong mắt những người này, anh là người ưa thích mấy cô giống bình hoa như vậy hay sao?

Hà Chi Châu kéo ngăn bàn ra, tìm được cây bút, nhìn thời gian một chút, trực tiếp rời khỏi phòng đi đến nơi tổ chức thi thử. Mới đi được vài bước, Đậu Đậu đã đuổi kịp kéo tay anh lại, muốn cùng anh đi tới chỗ thi.

Hà Chi Châu lặng lẽ gạt tay Đậu Đậu ra.

Đậu Đậu vốn đơn thuần, chả nghĩ gì nhiều, lại hăm hở khoác vào tay anh.

Hà Chi Châu bất đắc dĩ, chỉ có thể bước nhanh hơn.

——

Hai giờ chiều, kỳ thi thử cấp bốn và cấp sáu chính thức bắt đầu. Chỗ ngồi của Thẩm Hi ở ngay bàn đầu, khi Hà Chi Châu ngồi xuống, một nam sinh ở bên cạnh lao sang lấy lòng: "Thẩm Hi, đợi lát nữa mình sẽ đưa đáp án cho cậu chép, mình học Anh ngữ rất tốt đó."

Ồ, Hà Chi Châu quay mặt sang, vẻ mặt nhàn nhạt từ chối ý tốt của nam sinh kia: "Cảm ơn, nhưng tôi không cần."

Cơ hội lấy lòng của nam sinh vấp phải khó khăn, đành ngượng ngùng cười cười.

Sau khi giáo sư phát giấy kiểm tra, từ bài nghe cho đến bài đọc, Hà Chi Châu làm một mạch không có bất kỳ trở ngại gì. Nhất là khi lựa chọn chủ đề, vì thao tác của anh quá nhanh, giáo sư chấm điểm cho rằng "cô" đang khẩn trương, cố ý đi tới nhắc nhở: "Bạn học nữ này, đây chỉ là thi thử thôi mà, em không cần phải nghiêm túc thế đâu."

Hà Chi Châu: "... ..."

Hà Chi Châu làm xong toàn bộ bài thi rất nhanh, nghĩ qua nghĩ lại, hết sức có lương tâm cố tình đánh dấu mấy câu sai đáp án, sau đó thay đổi dấu tích của vài chỗ.

Hà Chi Châu bước ra khỏi phòng thi trước thời gian quy định hơn một tiếng. Trước khi đi còn thuận tay ném xuống trước mặt Đậu Đậu một cục giấy nhỏ bị vo tròn. Đậu Đậu đầu tiên là thấy khiếp sợ, sau đó thì cẩn thận dè chừng len lén mở giấy ra, là đáp án của phần chọn đề tài.

Đậu Đậu cực kỳ do dự, trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt thì quyết định không cần nhìn đáp án nữa!

Lần trước kiểm tra Anh ngữ, kết quả của A Hi còn không tốt bằng mình, hừ hừ ~~

Hà Chi Châu đi thẳng từ phòng thi tới thư viện, ngồi ở đó viết luận văn về đề tài “Thông tin liên lạc không dây kỹ thuật số”. Đây là đề tài nghiên cứu mà anh đã bắt đầu thực hiện khi còn học ở bên Mĩ, bài luận văn này sẽ được đăng trên tờ báo “Khoa học kỹ thuật Trung Quốc”. Nhưng tất cả các số liệu cùng thông tin đã được chỉnh sửa, sắp xếp lại đều nằm hết trong máy tính ở ký túc xá.

Anh gọi điện thoại cho Thẩm Hi để nói chuyện này.

Thời điểm Thẩm Hi nhận được điện thoại của Hà Chi Châu thì cô đang ngồi trong phòng ký túc xá lên mạng vào Taobao mua hàng. Mất cả nửa ngày xem xét các topic bán đồ nữ, Thẩm Hi mới nhìn lại thân hình cao một mét tám hiện giờ của mình, đành ngậm ngùi chuyển sang xem trang phục dành cho nam. Sau đó cũng đặt vài đơn hàng, mua mấy bộ quần áo nam có nhãn hiệu tương đối nổi tiếng, cái gì mà Yuppie wind, rồi phong cách Châu Âu – Anh Mĩ gì đó.

Thẩm Hi hỏi Hà Chi Châu: "Có cần tôi mang máy tính đến cho anh không?"

Hà Chi Châu từ chối, bắt đầu hướng dẫn từng bước cho cô: "Không cần, bây giờ cô mở ổ F ra, tìm file “FCT” ở trong đó......"

Thẩm Hi làm theo lời Hà Chi Châu nói, nén hết tài liệu vào một file, sau đó online rồi share cho anh. Nhận được thứ mình cần, Hà Chi Châu hài lòng nói với cô: "Tốt."

Một lát sau, đột nhiên anh lên tiếng hỏi: "Cô đang làm gì vậy?"

Thẩm Hi hào hứng kể cho Hà Chi Châu nghe chuyện cô đặt mua hàng trên Taobao, còn gửi cả hình mấy bộ quần áo đã đặt cho anh xem, giọng điệu có chút đắc ý: "Xem có đẹp không này?"

Hà Chi Châu nhanh chóng phun ra một câu ——"Cô đừng có mặc linh tinh."

Thẩm Hi tắt điện thoại, không để ý tới anh nữa. Một lát sau, cô chợt nhận được một tin nhắn mới, là Hạ Duy Diệp gửi tới. Thẩm Hi coi như không thấy.

Tới giờ ăn cơm, Thẩm Hi thong thả đi tới nhà ăn dùng bữa. Thời tiết đúng là càng ngày càng nóng, có không ít nam sinh trong ký túc xá chỉ mặc mỗi quần, để trần nửa thân trên khoác vai bá cổ nhau đi lại trên hành lang.

Quả là anh em, bạn bè tốt, ngưỡng mộ nha. Thẩm Hi ngâm nga một bài hát bước xuống lầu, đi ngang qua sân thể dục để tới nhà ăn. Lúc này, trên sân có mấy người cùng chơi bóng rổ, đang vui vẻ lượn qua thì một vị nam sinh nhìn lạ hoắc ngoắc ngoắc tay với cô, sau đó đột nhiên ném cho cô quả bóng: "Hà thần, đến đây ném một quả đi."

Thẩm Hi ôm bóng, đứng im không nhúc nhích.

Nam sinh mặc bộ quần áo chơi bóng in hình số 9 nhìn cô vẫy tay liên hồi: "Cậu tấn công đó."

Thẩm Hi nhìn vị trí cột bóng rổ một chút, nghĩ có lẽ chạy ba bước ném bóng cũng không khó lắm, vậy thì cứ làm một quả đi. Cô tiêu sái đập quả bóng xuống đất hai lần, bắt đầu!

Chạy ba bước ném bóng, một, hai, ba...... Thẩm Hi đếm bước chân của mình, sau đó dừng ở trước cột bóng rổ nhẹ nhàng ném quả bóng lên, động tác uyển chuyển giống như đang khiêu vũ.

Quả bóng rổ quay vòng quanh khung một vòng rồi thuận lợi rơi xuống giữa rổ.

Oh yeah! Vào rổ rồi! Thẩm Hi hưng phấn nhảy cẫng lên, sau đó xoay người hớn hở nhìn nam sinh số 9 giơ tay ăn mừng thắng lợi: "Give me five!"

"Give me five......" Nam sinh số 9 vẫn còn đang chìm trong khiếp sợ mãnh liệt, yếu ớt đưa tay ra, ăn mừng "Hà thần" vừa mới ném "tú cầu".

Thẩm Hi rời khỏi sân bóng rổ chạy về phía nhà ăn, nhưng nam sinh số 9 vẫn còn đang choáng váng không thoát ra được hình ảnh diễn ra khi nãy: Cách mà nam thần Hà Chi Châu chạy ba bước ném bóng, trước tiên đếm ba cái, sau đó "dịu dàng" ném quả bóng lên, bước thứ ba không đi bộ mà chân trái còn "kiêu ngạo" hất ra phía sau...... Động tác vô cùng tuyệt đẹp.

Không, làm sao có thể?! Mình nhất định là nhìn lầm rồi.

——

Sau khi ăn xong, Thẩm Hi ôm một trái dưa hấu trở về phòng 921. Vừa mới tới lầu dưới đã nhìn thấy bóng dáng yêu kiều của Hạ Duy Diệp đứng đợi ở đó.

Hạ Duy Diệp mỉm cười bước tới: "Hi, Chi Châu."

Thẩm Hi: "Hi......"

Hạ Duy Diệp đứng bất động, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt tràn ngập ý cười.

Thẩm Hi thương lượng: "Có thể nhường đường cho tôi không?"

Khuôn mặt Hạ Duy Diệp ửng đỏ: "Em đặc biệt tới đây tìm anh, chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?"

Thẩm Hi lộ ra vẻ khó xử, lý do cô nghĩ ra được là: "Nhưng tôi muốn về phòng ăn dưa hấu."

Hạ Duy Diệp: "... ..."

"Hẹn gặp lại." Thẩm Hi nhân lúc Hạ Duy Diệp còn đứng hình không nói được câu nào, lấy tốc độ nhanh nhất, ôm chặt quả dưa một hơi chạy thẳng vào ký túc xá.

Hạ Duy Diệp nhìn bóng dáng nam thần biến mất, đột nhiên cảm thấy Hà Chi Châu thực ra rất đáng yêu. Quả nhiên người đàn ông mà cô thích đặc biệt hơn hẳn những người khác. Anh có sự lý trí và sự thành thục nhưng không ngờ lại có những lúc hành động trẻ con như thế này......

Cô chợt nhớ tới câu nói đọc trong một cuốn sách nào đó: Trong bất kỳ người đàn ông nào cũng có một linh hồn trẻ thơ, vĩnh viễn không trưởng thành.

"Bạn học Hà chưa trưởng thành" ôm dưa hấu một đường trở lại phòng, nhiệt tình gọi Hầu Tử và Tráng Hán bổ dưa hấu ra cùng ăn. Cô thấy Lâm Dục Đường không có ở đây, liền hỏi Hầu Tử: "Lão Tam của chúng ta đâu rồi?"

Hầu Tử nhún vai một cái: "Chắc là đi tìm Thẩm mỹ nhân thôi."

Tráng Hán ghé đầu vào nói: "Tôi cảm thấy gần đây lão Tam với Hi Hi hình như không ổn lắm."

Thẩm Hi cười hỏi: "Nói bậy, làm sao cậu biết được?"

"Cái này mà còn cần phải nghĩ sao, lúc trước ngày nào Hi Hi cũng tới đây mấy lần. Vậy mà hai ngày nay lại chả thấy bóng dáng đâu, còn tâm trạng của lão Tam hai ngày này nữa chứ, vô cùng buồn bực nha."

"Mẹ nó!" Hầu Tử đột nhiên mắng một câu, "Lẽ nào Thẩm mỹ nhân đã biết chuyện kia rồi?"

"Chuyện gì?"

"Chuyện nào?"

Thẩm Hi với Tráng Hán cùng đồng thanh hỏi lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 29.09.2014, 14:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 11

Editor: BAT

Hầu Tử ngập ngừng như muốn nói rồi lại thôi.

Thẩm Hi liền nắm chặt hai tay lại, cô thực sự rất mong Lâm Dục Đường sẽ không giấu mình bất cứ chuyện gì nhưng làm sao có thể chứ, chắc chắn vẫn sẽ có những điều mà cô không biết hoặc không nắm rõ.

Vả lại anh đã chính thức thừa nhận cô là bạn gái của mình đâu cơ chứ.

Mặc dù Hầu Tử còn chưa nói đã có chuyện gì xảy ra nhưng Thẩm Hi lại phát hiện lòng bàn tay của mình đã ướt đẫm mồ hôi nên liền đứng lên tự rót cho bản thân một ly nước. Còn Hầu Tử thì vẫn còn có chút cố kỵ, chỉ sợ "có người" nghe được lập tức sẽ đi đào góc tường nhà người khác.

Thẩm Hi lại quay trở lại ngồi ở trước mặt của Hầu Tử, cầm ly nước nhâm nhi từng chút một, vẻ mặt thật bình tĩnh giống như chỉ đang nghe một chuyện tào lao mà thôi.

Hầu Tử lần chần một lúc, vì không chịu nổi sự thúc giục của Tráng Hán mới nói "Sự kiện kia" ra. Chuyện này cũng đã xảy ra hơn mấy tháng rồi. Cậu ta và Lâm Dục Đường cùng đến ngân hàng làm chút chuyện, lúc nhìn thấy Lâm Dục Đường chuyển khoản thì cảm thấy rất tò mò, vì việc chuyển khoản một số tiền lớn như vậy đối với một sinh viên mà nói thì tuyệt đối là chuyện hiếm. Cộng thêm việc cậu ta không cẩn thận nhìn thấy tên của người nhận tiền là tên của con gái nên liền cười bảo Lâm Dục Đường: "Lão Tam, không phải cậu đang bao nuôi một em ở bên ngoài đấy chứ?"

"... ..."

"Rồi Lão Tam nói thế nào?" Tráng Hán liền mở to mắt hỏi, cằm thiếu điều "rầm" một cái rơi xuống đất nữa thôi.

Hầu Tử nhớ lại cảnh tượng lúc đó liền hạ tay xuống nói: "Không có."

"Cái gì mà không có chứ?" Tráng Hán không hiểu hỏi lại.

"Chính là không có chứ sao." Hầu Tử lại nói lại một lần nữa: "Lão Tam trả lời tôi nguyên xi như vậy mà."

"Bao nhiêu tiền?" Tráng Hán tiếp tục hỏi, đi ngay đến trọng điểm.

Hầu Tử giơ mấy ngón tay lên đáp: "Khoảng chừng này."

"Không thể nào, lão Tam lấy đâu ra nhiều tiền như vậy." Tráng Hán không thể nào tin được.

"Tiết kiệm từ nhỏ đến giờ." Thẩm Hi bình tĩnh lên tiếng trả lời nghi ngờ của Tráng Hán.

Cô vẫn biết Lâm Dục Đường có thói quen tiết kiệm tiền từ nhỏ, tiền thưởng, tiền mừng tuổi cùng với các loại học bổng, tất cả đều tích lại tăng dần theo thời gian, lớn hơn nhiều so với số tiền mà Hầu Tử mới vừa khua chân múa tay. Có một lần cô và Lâm Dục Đường dự tiệc sinh nhật một người bạn của anh, lúc hàn huyên liền nói tới chuyện nhà cửa ở thành phố S rất đắt, những người trẻ tuổi như bọn họ không biết có khả năng dựa vào chính mình để mua nhà cưới vợ hay không? Lâm Dục Đường liền đưa ra ý kiến như thế này: "Vấn đề này nếu mình tự tay phấn đấu sẽ có ý nghĩa lớn hơn rất nhiều."

Tiệc sinh nhật ngày hôm đó, Lâm Dục Đường uống cũng không ít, lúc về cũng hơi ngất ngư một chút, ngồi im lìm trên xe buýt cho đến khi gần tới trạm cuối anh lại đột nhiên quay sang nói với cô: "Hi Hi, hiện tại anh đã góp đủ tiền đặt cọc nhà rồi (Đây là hình thức mua trả góp), sau khi tốt nghiệp vào công ty làm việc thì số tiền còn lại cũng không thành vấn đề."

Đối lập hẳn với Lâm Dục Đường, cô từ nhỏ đến lớn lại không có bất kỳ hoạch định nào, tất cả mọi việc đều do ba mẹ cô lên kế hoạch từ trước. Mà gia cảnh của cô và Lâm Dục Đường cũng không cần lo lắng về vấn đề nhà cửa sau khi cưới này, tuy nhiên ngày đó khi nghe Lâm Dục Đường nói đã tiết kiệm đủ tiền đặt cọc nhà thì cả người cô liền thấy lâng lâng, chìm đắm trong một trạng thái được gọi là "Hạnh phúc".

Anh ấy đang lập kế hoạch cho tương lai của bọn họ sau này, sao cô lại không vui mừng được chứ.

Chỉ là hiện tại...... Thẩm Hi thật rất muốn khóc, cho dù Lâm Dục Đường chưa bao giờ nói muốn kết hôn với cô nhưng cô cảm thấy anh không nên vì một người con gái khác mà sử dụng đến số tiền dùng để mua nhà của bọn họ như vậy.

"Cái cô gái đó rốt cuộc tên là gì?" Tráng Hán có chút không tin lại hỏi tiếp: "Nhiều tiền như vậy, không phải là cho người thân thì sẽ là cho ai chứ?"

"Đã nói là bạn bè rồi." Hầu Tử gãi gãi đầu, thật sự không nhớ được tên, ấp úng nói: "Tôi chỉ nhớ là cái gì Lăng ấy....."

"Linh Linh?" Tráng Hán liền đoán lung tung.

Hầu Tử tiếp tục suy nghĩ: "Lăng gì nhỉ......"

Từ đầu tới cuối, Thẩm Hi đều cúi đầu, trầm mặc không nói, chỉ có hàng lông mi dày thanh tú rung lên nhè nhẹ, giấu đi cặp mắt đang dần ửng hồng. Một lát sau liền nói tên của cô gái kia ra: "Lăng Triều Tịch, đúng không?"

Hầu Tử đang loay hoay khi nghe đến cái tên này thì vô cùng kinh ngạc đứng bật dậy nói: "Đúng rồi, chính là Lăng Triều Tịch! Nhưng mà lão đại, làm sao cậu lại biết?"

"Bởi vì..... tôi đã từng gặp qua cô ta." Thẩm Hi tùy tiện bịa ra một lý do, sau đó đứng lên đi ra khỏi phòng.

Lúc rời khỏi ký túc xá nam, mắt của Thẩm Hi đã lấp loáng ánh nước, ở trong phòng cô còn cố gắng kìm chế nhưng đến khi xuống tới lầu dưới đi vào một rừng cây nhỏ, nước mắt liền không kìm nổi nữa rơi xuống như mưa, ngồi ở một góc mà khóc hu hu.

Rừng cây nhỏ này thỉnh thoảng vẫn có người đi qua, nên khi Thẩm Hi nhìn chung quanh, thấy có người đi tới lập tức tay che miệng lại chờ họ đi khỏi lại bỏ tay ra tiếp tục khóc, giải tỏa hết cảm xúc ra bên ngoài.

Cho đến lúc cô nhận được điện thoại của Hà Chi Châu.

Nghe thấy cái giọng nghẹn ngào kia của cô, Hà Chi Châu liền biết ngay là có vấn đề. Anh liền khẩn trương hỏi: "Cô đang khóc ở đâu đấy?"

"Rừng cây nhỏ...... Hu hu..... anh yên tâm...... Không có ai thấy......" Thẩm Hi đứt quãng nói với Hà Chi Châu nhưng cô vừa mới nói xong thì cách đó không xa có một đôi nam nữ đi đến, tiếng họ nói chuyện lớn đến nỗi Hà Chi Châu ở bên đầu bên kia vẫn nghe thấy rõ mồn một.

Thẩm Hi cũng vội vàng im bặt nhưng vẫn còn hơi thổn thức nghẹn ngào.

Hà Chi Châu cũng không nhịn được liền xổ ra một câu hơi tục.

Nước mắt của Thẩm Hi lại rơi như mưa, bình đã nứt thì cũng không sợ bể nữa, vì vậy phải khóc một trận cho thỏa.

Hà Chi Châu chỉ có thể mềm mỏng, xuống nước giải thích: "Thẩm Hi, không phải tôi chửi cô....."

Lúc này Thẩm Hi mới dừng lại, thầm nghĩ bản thân mình thật ra cũng hơi hẹp hòi nên lấy khăn giấy ra lau nước mắt, nước mũi, đứt quãng hỏi Hà Chi Châu: "Anh gọi tới...... có chuyện gì à?"

Hai người họ chỉ cách nhau một làn sóng âm, giọng nói nghiêm túc trầm thấp của Hà Chi Châu từ trong tai nghe truyền đến: "Mới vừa rồi ba cô gọi điện thoại tới, tôi tắt đi rồi, có cần phải nhắn lại không?"

Thẩm Hi vẫn còn đang thút thít, nghe thấy vậy liền nói với Hà Chi Châu: "Anh cứ nói với ông là tôi đang bận học......"

Hà Chi Châu đáp ứng một tiếng rồi sau đó liền cúp điện thoại. Thật ra thì anh rất muốn hỏi Thẩm Hi vì sao lại khóc, nhưng ngẫm nghĩ một lát thì lập tức liền sáng tỏ rồi. Cô thì có gì để phiền não chứ, thứ phiền não duy nhất chính là "Đường Đường có yêu mình hay không?" hoặc "Tại sao Đường Đường lại không thương mình?"... ...

Tiếp đó Hà Chi Châu liền làm theo lời của Thẩm Hi nhắn lại cho cha Thẩm một tin: "Con đang bận học". Rất nhanh, cha Thẩm liền hồi âm lại: "Hi Hi cố gắng lên! Hi Hi tuyệt nhất!"

Hà Chi Châu đọc tin nhắn xong, khóe môi liền nhẹ nhàng giãn ra.

——

Thẩm Hi ở trong vườn trường đại học S đi lung tung một vòng rồi mới về trở về phòng chín hai một. Dựa vào sức hút của "Hà Chi Châu" mà trên đường về đều có người đứng ra chào hỏi với cô. Trong số đó có hai nữ sinh tay xách túi trái cây đi ngang qua còn cố tình dừng lại hỏi cô có muốn ăn một quả hay không.

Hình như hai cô bạn này phải lấy hết dũng khí mới dám tới gần cô để hỏi, Thẩm Hi cũng không đành lòng cự tuyệt, chọn lấy một quả lớn nhất từ trong túi, sau đó"ngọt ngào" nói với họ một câu: "Cám ơn."

Hai cô gái kia nghe xong liền hưng phấn chạy mất.

Thẩm Hi cảm giác mình vừa làm được một chuyện tốt, tâm tình cũng khá hơn chút ít, tay cầm quả lê chậm rãi trở lại ký túc xá nam.

Lâm Dục Đường cũng đã về phòng, vừa tắm xong đi ra, hai tay đang cầm khăn lau tóc. Thẩm Hi đang tức giận nên liền giáng ngay một quyền "Như Lai Thần Chưởng" vào sau lưng của anh. Vì không có phòng bị nên cả người Lâm Dục Đường liền lảo đảo tiến lên phía trước vài bước, sau đó anh liền tức giận quay đầu lại mắng: "Hà Chi Châu, cậu có bệnh à!"

Thẩm Hi liếc mắt nhìn Lâm Dục Đường, từ tốn cắn một miếng lê rồi mới đáp: "Đúng vậy, bệnh chó dại, cậu cứ qua đây mà cắn lại tôi đi!"

Trong phòng bất thình lình nổ ra chiến sự, khiến Tráng Hán và Hầu Tử đang vui vẻ xem phim ở bên trong phải chạy như bay tới để can ngăn, mỗi người giữ một người. Hầu Tử ôm Lâm Dục Đường nói: "Lão Tam, đừng tức giận làm gì?"

Tráng Hán thì ôm eo của Thẩm Hi, nói ra một câu rất sâu xa: "Lão đại, có chuyện gì cứ từ từ nói, cậu có cái gì không thoải mái thì cứ nhắm vào tôi!"

Thẩm Hi nhếch môi, tỏ vẻ vô tội đáp: "Tôi chỉ muốn chào hỏi lão Tam một chút nhưng không cẩn thận nên dùng sức quá mạnh, cậu ta lại cho là tôi đánh cậu ta......"

Hầu Tử: "... ..."

Tráng Hán: "... ..."

Lâm Dục Đường: "... ...". Đúng là có người đã được tiện nghi lại còn ra vẻ!

Thẩm Hi cắn mấy miếng lê rồi đưa quả lê nham nhở cho Lâm Dục Đường, chủ động xuống nước: "Muốn ăn lê không?"

Lâm Dục Đường liền quay đầu không nói gì.

"Thì ra chỉ là hiểu lầm." Hầu Tử vội vàng vỗ vỗ vào bả vai của Lâm Dục Đường nói: "Thời tiết hôm nay quả là hanh khô, chúng ta đi ăn dưa hấu thôi, lão đại gần tối vừa mới mua về đấy."

Lâm Dục Đường không động vào dưa hấu, nhưng cũng không nói gì, chỉ hất tay Hầu Tử ra rồi đi vào nhà tắm giặt quần áo.

Sóng gió trong phòng chợt nổi lên rồi lại chìm xuống, trở về không khí bình thường ban đầu. Hầu Tử và Tráng Hán tiếp tục liều lĩnh, mạo hiểm xem "Phim hành động tình yêu", Thẩm Hi cũng đi tới nhìn mấy lần, sau đó liền đứng im xem, vừa xem còn vừa cảm thán: "Ái chà", "Ồ", "Mẹ kiếp", ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự tập trung quan sát của hai đồng chí bên cạnh.

Tráng Hán liền quay đầu nói: "Lão đại, cậu cố ý đúng không?"

Thẩm Hi liền đáp: "Thật xin lỗi, tôi không xem những phim loại này bao giờ nên có hơi ngạc nhiên......"

Tráng Hán liền gật gù tỏ vẻ thừa nhận, Hà lão đại đúng là không thường xem những loại phim như thế này.

Lâm Dục Đường giặt quần áo xong đi ra, Hầu Tử liền gọi anh sang xem cho vui, anh cũng lịch sự đi tới xem một lát rồi quay về chỗ của mình.

Đã sắp đến thời gian tắt đèn, Thẩm Hi cầm điện thoại di động chơi trò chơi, Hầu Tử chạy đến định học hỏi Lão đại vài chiêu nhưng khi nhìn thấy cô đang chơi trò xếp hình (Tetris) thì không khỏi có chút thắc mắc: "Lão đại, bây giờ cậu lại chuyển sang chơi trò này à?"

Thẩm Hi vắt chân vào nhau ngồi ở trên ghế, trả lời nghi vấn của Hầu Tử: "Trở lại nguyên trạng, theo đuổi cái đơn giản."

Hầu Tử suy nghĩ một lúc liền ngộ ra một điều đúng là gần đây cả người của Lão đại cũng hơi trở lại với nguyên trạng rồi.

Mấy ngày nay, mọi thành viên trong phòng chín hai một ai cũng đều có chút ý kiến với "Hà Chi Châu" này. Trưa hôm sau, sau khi tan học Tráng Hán liền nói với Hầu Tử: "Tôi muốn cô lập Hà lão đại, gần đây cậu ta thật là quá đáng!"

Hầu Tử cũng gật đầu đồng ý: "Nếu không cậu cứ cô lập trước đi?"

Tráng Hán liền lắc đầu đáp: "Một kẻ thảo dân như tôi làm sao mà dám chứ!"

Hầu Tử liền than thở: "Vậy thì tôi dám chắc, nhà tôi là nhà làm ăn, làm việc cũng cần có quan hệ đấy......"

Hai người thở ngắn than dài từ căn tin trở về ký túc xá, đi được nửa đường thì Tráng Hán mới nhớ ra hôm nay người ta chuyển phát nhanh bưu phẩm đến, muốn Hầu Tử cùng đi với mình. Tráng Hán đặt mua một thứ "Đồ tốt" nên chỉ len lén nói cho một mình Hầu Tử thôi. Kết quả là khi đi tới nhận bưu phẩm thì phát hiện ra đồ của mình đã được một người khác ký nhận thay.

Bưu phẩm này là do Thẩm Hi ký nhận thay, cô mua quần áo nam ở trên mạng nên đến đây lấy, khi ký nhận chuyển phát thì thấy có cả đồ của Tráng Hán nên giúp một tay mang về phòng.

Túi đồ này của Tráng Hán rất lớn, Thẩm Hi phải tốn một phen công phu mới cầm về đây được, nhưng bởi vì ngứa tay nên đã gỡ cái túi bọc bên ngoài ra......

Mười mấy phút sau, Tráng Hán và Hầu Tử trở lại, lúc ấy Thẩm Hi đang ngồi ở trên đất thổi cái đó, trông giống hệt một đứa trẻ con to xác, gò má tuấn tú vì dồn hơi để thổi nên liền hồng rực lên.

Hình ảnh rất có tính kích thích, máu trong đầu của Tráng Hán thiếu chút nữa là phun ra, cậu ra thầm thì mở miệng: "Đây là cái gì nhỉ......"

Thẩm Hi ngẩng đầu lên đáp: "Chẳng lẽ...... Không phải của bạn gái cậu sao?"

Tráng Hán muốn điên rồi!

Buổi tối ngày hôm đó, Tráng Hán định đi thủ tiêu những thành quả mà Thẩm Hi thật vất vả mới thổi được, trước lúc đi còn thanh minh: "Thật ra thì cái này là của tôi...... Mua để xem thử một chút thôi, đàn ông mà, ai mà chẳng có lòng hiếu kỳ."

Thẩm Hi ngồi xổm trên mặt đất nhìn Tráng Hán hỏi: "Tại sao cậu lại muốn trả lại hàng chứ, tôi một khi đã mua đồ chưa bao giờ trả lại, trừ phi chủ cửa hàng gửi cho tôi một viên gạch tới đây, người ta kinh doanh buôn bán cũng không dễ dàng gì."

Tráng Hán liền bi phẫn nhét "đồ tốt" kia vào trong hòm, tùy tiện tìm một lý do: "Chất lượng không tốt."

Thẩm Hi lại càng không ủng hộ Tráng Hán: "Cậu chưa dùng thử, làm sao biết chất lượng không tốt."

Tráng Hán lại muốn phát điên thêm lần nữa.

Thẩm Hi vừa nói vừa cười không khép miệng. Đột nhiên, lại nhận được tin nhắn của Hà Chi Châu, chỉ có một câu ——"Tôi đến rồi."

Hà Chi Châu tới đây? Thẩm Hi lập tức chạy như bay xuống ký túc xá, nhưng nhìn trái nhìn phải cũng không tìm được Hà Chi Châu. Cô liền gọi điện thoại cho anh hỏi: "Anh đến rồi sao, rốt cuộc đang ở đâu?"

Hà Chi Châu nhận điện thoại nhưng lại không nói lời nào, một lát sau mới nặn ra mấy chữ: "Là tôi...... dì cả của cô đến rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: babu4822, Bach thao, Milesuriff, Myhanh9868, Thu huongcb, tiểu na na, Yuhtel94 và 242 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

16 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.