Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
 14.09.2014, 13:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Lời nói này của Trình Miễn có chút hàm súc, nhưng anh tin tưởng rằng Trương Lập Quân nghe sẽ hiểu. Đây là thời điểm lão binh giải ngũ bị phân tán tư tường nhất, lần từ biệt này, không biết năm nào mới gặp lại, vậy nên có ơn thì trả ơn, có oán thì sẽ báo oán, dù sao cũng không phải lo lắng bị xử phạt nữa. Vì vậy, việc ẩu đả đánh người mỗi năm đều có một hai người như vậy. Cho nên đến lúc này, trừ những công việc nặng nề tiếp sau đó, đè ở trên đầu thủ trưởng trong đại đội còn có một nhiệm vụ hạng nhất nữa, đó chính là duy trì ổn định.

Quả nhiên, Trương Lập Quân nghe xong thì nở nụ cười, đồng thời cũng hơi chán nản: "Đại đội trưởng trong cảm nhận của anh, em chính là một cái gai lớn đúng không?"

Trình Miễn cũng không giữ mặt mũi cho cậu ta: "Không phải à, cậu mà yên phận một chút thì có thể phải đi sớm như vậy à?"

"Được!" Trương Lập Quân giơ tay đầu hàng, "Em sẽ nghe lời anh."

Hai người cùng quay về đại đội trinh sát, lúc sắp chia tay, Trương Lập Quân gọi Trình Miễn lại, nhìn anh như muốn nói rồi lại thôi. Một lúc lâu sau, mới nói: "Đại đội trưởng, Tiểu đội trưởng của bọn em có phải thật sự không được giữ lại không?"

Trình Miễn không trả lời mà hỏi lại: "Hai ngày nay thấy cảm xúc của Tống Hiểu Vĩ như thế nào rồi?"

Trương Lập Quân nhíu mày suy nghĩ: "Cảm xúc à, thì thỉnh thoảng hay ngẩn người, nhắc tới chị dâu cũng không vui mừng giống trước đây nữa."

Trình Miễn hiểu đại khái điểm mấu chốt, chắc là Tống Hiểu Vĩ lại đang rối rắm chuyện của bản thân và Triệu Tuệ Phương. Trước đó, cậu ấy quyết tâm vạch ra kế hoạch ở lại quân đội, lại cảm thấy nắm rất chặt, mặc dù tương lai vẫn còn gặp phải vấn đề xuất ngũ, nhưng cấp bậc cao nhất tiểu đội, chính sách giữ lại cũng không giống nhau. Bây giờ rời khỏi cấp bậc này, cũng chỉ có thể lấy được một khoản phí mà thôi, hơn nữa chuyện này lại đến bất ngờ, sau khi về quê phải đi con đường nào sợ là Tống Hiểu Vĩ cũng chưa suy nghĩ đến, nhìn tính cách trầm ổn của cậu ấy không muốn cô gái đi theo mình chịu khổ, cho nên có lẽ sẽ muốn từ chối chuyện hôn sự này rồi.

Trình Miễn có đôi khi chán ngấy tính cách quá thận trọng này của cậu ấy, nhưng nghĩ lại, người này cũng là vì có trách nhiệm với con gái nhà người ta, cho nên anh còn có thể nói cái gì nữa?

Vỗ vỗ bả vai của Trương Lập Quân, Trình Miễn nói: "Chuyện này cậu cũng đừng quản, về vấn đề tính cách, cuối cùng hai người họ phải từ từ tiếp xúc thôi."

Quay về kí túc xá, Trình Miễn vừa mới ngồi vững thì điện thoại của Hà Tiêu gọi đến. Nhìn trên màn hình điện thoại di động hiện lên cuộc gọi đến, Trình Miễn ấn nút tiếp nghe ngay lập tức.

"Trình Miễn?" Kết nối đột ngột, bên kia giống như có chút bất ngờ, "Bây giờ có bận không?"

"Em đặc biệt chọn lúc anh bận rộn để gọi điện thoại à?"
Hà Tiêu không biết nói gì mất một lúc, nói đi nói lại người này từng giây từng phút đều bận rộn, khi nào thì rảnh rỗi như vậy. Vì vậy xem nhẹ sự trêu chọc của anh, đi thẳng vào vấn đề: "Người thân của Tiểu Tống nói hai ngày nữa phải quay về, muốn mời anh với em ăn bữa cơm, anh có thời gian rảnh không?"

"Ăn cơm gì?" Trình Miễn hơi mỉm cười, "Có chút tiền dư thừa thì sao không đi mua mấy món đồ về làm quà cho mấy người ở quê."

"Em cũng nói như vậy, nhưng cô ấy không nghe, cho nên em muốn anh nói với Tiểu đội trưởng Tống một chút."

"Cũng được, lát nữa anh sẽ nói chuyện với cậu ấy, ngoài ra em thay anh giữ Triệu Tuệ Phương ở lại hai ngày nữa, đến lúc đó để hai người này gặp nhau đi."

Hà Tiêu vừa nghe, vừa cười: "Đúng lúc Tiểu đội trưởng Tống có cơ hội nghỉ ngơi, nộp báo cáo kết hôn luôn."

"Không phải nghỉ phép." Trình Miễn khe khẽ thở dài, " Năm nay, Tống Hiểu Vĩ không thể ở lại, kết thúc hai kỳ rồi, giải ngũ rồi."

"Giải ngũ?" Nghe thấy thông tin đó, Hà Tiêu cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ, "Sao em không nghe người nhà của anh ấy đề cập đến?"

"Có thể Tống Hiểu Vĩ còn chưa nói cho cô ấy biết, cho nên Tiếu Tiếu trước tiên em đừng nói với cô ấy."

Hà Tiêu ừ một tiếng: "Em biết chừng mực."

Nghe thấy âm thanh mềm mại bên đầu kia của điện thoại, đột nhiên Trình Miễn cực kì muốn được nhìn thấy cô: "Tiếu Tiếu."

"Dạ?"

"Nhớ anh không?"

". . . . . . Không nhớ."

Anh cười cười, biết cô nghĩ một đằng nói một nẻo: "Anh nhớ em lắm, nhớ vô cùng."

Ở bên này, khuôn mặt Hà Tiêu hơi phớt hồng: "Anh nói chuyện cũng không nhìn xem bên cạnh có người hay không à?"

Có người thì sợ gì?

Trình Miễn nắm chặt ống nghe: "Tiếu Tiếu, báo cáo kết hôn anh đã nộp lên rồi, trong khoảng thời gian này đợi anh hết bận rồi mình đi lĩnh chứng nhận nhé, được không?"

Đây được coi là cầu hôn à? Còn cách điện thoại nữa? Thật là rất không lãng mạn nhé. Quả thật Hà Tiếu có hơi đau đầu, nhưng hô hấp của người nào đó cứ chân thành, tha thiết như vậy, truyền qua dây điện thoại đến đây, dịu dàng bao bọc lấy cô, cô muốn nói ra chữ "không" cũng có cảm giác cực kì khó khăn, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đồng ý.


"Được ạ." Cô nói.



Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 26.09.2014, 07:34, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 19.09.2014, 22:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cúp điện thoại, Trình Miễn không kiềm chế được tâm tình, kích động đấm mấy cái lên bao cát ở trong phòng làm văn thư Triệu Tiểu Quả vừa mới đẩy cửa vào sợ hết hồn.

"Đại đội trưởng, anh ở trong phòng làm gì vậy?"

Trình Miễn nhanh chóng khôi phục vẻ mặt, hắng giọng rồi hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Không có chuyện gì lớn, chỉ là lúc sáng Hạ Thanh ở tiểu đội hai tìm anh để xin phép nghỉ, anh không có ở đây cho nên vừa lại gọi điện thoại đến hỏi, nên em đến xem một chút."

"Bây giờ mà xin nghỉ à? Cậu ta có chuyện gì?" Trình Miễn suy nghĩ một chút: "Bảo cậu ta trực tiếp đến đây tìm tôi."

Vào khoảng thời gian này, bình thường đều không cho phép mọi người xin nghỉ đi ra ngoài, cho nên Trình Miễn không phê cũng là có lý do. Hơn nữa, người tên Hạ Thanh này, Trình Miễn nhớ rõ, trước đó dựa theo bình bầu dân chủ và sát hạch chuyên ngành chỉ đạt được một hai hạng mục, cậu ta không được giữ lại. Mà sau khi mệnh lệnh được ban xuống, vậy mà cậu ta lại không bị liệt vào danh sách quân nhân xuất ngũ.

Sao lại được giữ lại, Trình Miễn dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng nghĩ ra. Là người chịu trách nhiệm ở một đại đội, Trình Miễn vẫn cố gắng hết sức để duy trì sự công bằng, không để cho thành kiến chi phối bản thân. Nhưng đối với Hạ Thanh, quả thật từ tận đáy lòng anh đã có ác cảm. Bất tài vô dụng, cà lơ phất phơ, mặc dù cậu ta cũng không gây chuyện, nhưng cũng không biết thân biết phận, thừa dịp khi không có người chú ý thì gây ra chút lửa để trêu chọc khiến người ta bực bội.

Thời gian cậu ta ở đại đội trinh sát còn dài hơn so với hai vị thủ trưởng, lúc nào Trình Miễn nhìn thấy cậu ta lại thấy buồn bực, rốt cuộc người này làm như thế nào để trà trộn vào đây được. Cũng không phải là chưa từng cố gắng uốn nắn và dạy dỗ, nhưng tiểu tử này hoàn toàn là dầu muối không vào, bộ dạng ‘tôi không có lý tưởng thì anh làm gì được tôi’. Cho đến bây giờ, cũng không nghe thấy người ta nói cậu ta là tên lính có quan hệ, cho đến lần này, Trình Miễn mới thực sự nhận được bài học kinh nghiệm.

Ngay từ đâu, anh cố nén giận, bây giờ dần dần không có cảm giác nữa, nhưng mà thỉnh thoảng lại cảm thấy đáng tiếc. Nếu như không có Hạ Thanh, như vậy có lẽ những binh lính tốt đã có thể được ở lại.

Đợi cả buổi chiều, Hạ Thanh cũng không tới tìm anh xin nghỉ, Trình Miễn bận rộn, dần dần cũng ném cậu ta ra sau đầu, đến tận buổi tối khi sắp dọn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại. Là một người họ Vương làm tham mưu huấn luyện trong sư đoàn gọi đến, người này do Đại học Kỹ thuật thông tin giải phóng quân phân xuống, tuy nhiên, từ nhau chế độ 4 +1, đại học chính quy dừng việc huấn luyện lại một năm, cho nên cũng coi là bạn học của Trình Miễn.

Lẽ ra là nói chuyện cũ, nhưng nói đến một nửa, Tham mưu Vương chợt hạ thấp giọng, nói với anh: "Trình Miễn, cậu đoán xem chiều nay đi ra ngoài mình gặp ai?"

Trình Miễn đứng trước cửa sổ, cúi đầu nhìn chậu hoa mà mình trồng, không để ý lắm đáp lại: "Người tình trong mộng của cậu à."

"Sai!" Tham mưu Vương cười cười, nói, "Mình nhìn thấy Hạ Thanh ở đại đội các cậu, cả người ,ặc quân trang, lên một chiếc xe quân dụng."

Đầu ngón tay chợt bị gai hoa đâm vào, Trình Miễn nhìn giọt máu tràn ra, nhíu nhíu mày: "Có cái gì lạ đâu, tiểu tử này biết cả đường lên trời nữa ấy chứ."

"Xem lời cậu nói kìa." Tham mưu Vương chậc một tiếng, "Mình không thèm nói chuyện khô khan nhàm chán như vậy đâu, người nâng đỡ? Tiểu tử này có đấy, hơn nữa cũng không nhỏ đâu, cậu đoán thử xem là ai?"

Trình Miễn thật sự rất hiếu kì về việc này: "Ai vậy?"

"Ai à? Không phải ai khác chính là lão Chu ở sư đoàn chúng ta đó!"

"Tham mưu trưởng?"

Chuyện này thật sự là nằm ngoài suy nghĩ và dự đoán Trình Miễn rồi.

Lão Chu trong lời Tham mưu Vương nói là Tham mưu trưởng sư đoàn T, Chu Quốc Xương . Người này cũng mới được điều đến từ năm ngoái, nhưng với Trình Miễn ông ấy cũng không xa lạ, bởi vì khi anh còn nhỏ, Chu Quốc Xương đã từng làm nhân viên cảnh vệ của ông nội anh, sau đó đi theo Trình Kiến Minh rồi cùng vào trường quân đội. Theo lý thuyết, Chu Quốc Xương không được coi là người có bản lĩnh, so sánh vị trí hiện nay của ông ấy với Trình Kiến Minh thì sẽ hiểu. Nhưng mà so với người khác, chí ít ông ấy được coi là người có bối cảnh ở trung ương. Trình Miễn cũng biết, người này vẫn duy trì liên lạc với ông nội của anh, mặc dù ông cụ đã rời khỏi cương vị rồi nhưng lực ảnh hưởng thì vẫn còn.

Điều làm Trình Miễn không ngờ nhất, chính là Tham mưu trưởng Chu có thể giấu quan hệ của mình và Hạ Thanh sâu như vậy. Anh đến đại đội trinh sát đã hai năm rồi, chuyện này Chu Quốc Xương cũng biết rõ, nhưng từ năm ngoái bị điều đến sư đoàn T tới nay, ông ấy chưa một lần đề cập với anh để ý chiếu cố Hạ Thanh. Nguyên nhân trong đó, Trình Miễn suy nghĩ, thứ nhất, có thể bởi vì Tham mưu trưởng Chu sợ anh không giữ mặt mũi cho ông ấy, thứ hai là bởi vì căn bản ông ấy không vừa mắt tiểu cán bộ ở cơ sở như anh, dù sao có quan hệ của ông ấy ở đây như vậy, Hạ Thanh muốn trà trộn vào thế nào chẳng được.

Tham mưu Vương vẫn còn ở đầu bên kia điện thoại nói sang: "Lấy đôi mắt thị lực 5.0 của mình để cam đoan, chính xác là lão Chu không hề sai. Khi quay về mình nghe được biết quan hệ của hai người này cũng không nhiều lắm, chính là trưởng ban của bọn mình lỡ miệng nói ra, nói Hạ Thanh là con trai độc nhất của chị ruột lão Chu, lão Chu với vợ ông ấy lại không có con, nên coi tiểu tử này là con ruột mà thương yêu. Đã sớm bày mưu tính kế cho cậu ta. Cho nên mới nói, Trình Miễn à, cậu cũng đừng tự trách nữa, không phải không có chúng ta không có bản lĩnh, mà là kẻ địch này quá giảo hoạt, ẩn núp quá kĩ!"

Cúp điện thoại của Tham mưu Vương, Trình Miễn vốn đã chỉnh đốn lại tâm tình có hơi rối loạn. Vậy mà âm thanh cười nói khi ăn cơm vang lên, Trình Miễn cũng không thể suy nghĩ gì nữa, đội mũ lên rồi đi ra ngoài.

Ăn xong cơm tối, bầu trời lại bắt đầu xuất hiện bông tuyết. Trình Miễn không khỏi nghĩ tới lời nói đùa của các chiến sĩ, khi nghe tin cục khí tượng thủy văn thành phố B thông báo khu vực có tuyết, làm mất một lúc lâu mới biết khu vực có tuyết là chỗ này của bọn họ. Cho dù nói như thế nào, hình như năm nay tuyết rơi có phần nhiều hơn thì phải, đối với tuyết Đại đội trưởng Trình cũng không có thiện cảm, dọc đường từ Tây Bắc đến thành phố B, dù sao thì trong lòng cũng hơi buồn bực.

Ngay từ đầu Từ Nghi còn đặc biệt buồn bực, rốt cuộc vì sao Trình Miễn đối với tuyết lại ghét như vậy, lúc đó khi anh ta hỏi, Đại đội trưởng Trình còn rất kinh ngạc hỏi lại: "Mình từng nói mình ghét ngày tuyết rơi à?"

Dáng vẻ Từ Nghi nghiêm trang: "Không ghét thì tại sao cậu chuyên chọn ngày có tuyết rơi để gọi tập hợp khẩn cấp vậy? Biết các chiến sĩ sau lưng nói cậu thế nào không? Thậm chí, còn làm hại mình bị mắng chung với cậu."

Đại đội trưởng Trình không thể không khen ngợi bọn họ cây non mà có bản lĩnh cao.

Sắc trời dần tàn, tuyết xu hướng càng lớn. Tranh thủ tối nay mọi người có thời gian nghỉ ngơi, Trình Miễn và Từ Nghi mở cuộc họp trong chi bộ Đảng đại đội trinh sát, đặc biệt bàn bạc xem lễ đưa tiễn sẽ làm thế nào. Khi tan họp đã tắt đèn gần hết, Trình Miễn nhớ tới, gọi điện thoại gọi Tiểu đội trưởng của Hạ Thanh xuống, tự mình hỏi xem cậu ta đã quay về hay chưa.

Tiểu đội trưởng cũng là người thành thật, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Đại đội trưởng, không dám nói dối: "Buổi trưa lúc ăn cơm cũng không trông thấy cậu ta, đến bây giờ vẫn chưa quay về." Thấy Trình Miễn không nói lời nào, anh ta lại bổ sung, "Tôi biết rõ trong đại đội đã thông báo thời gian này không cho phép xin nghỉ đi ra ngoài, cũng đã nói rõ ràng với tiểu tử này, nhưng. . . . . ."

Thấy vẻ mặt Tiểu đội trưởng bối rối, Trình Miễn khoát tay áo: "Được rồi, tôi biết rồi, chuyện này cũng không thể trách cậu."

Hỏi xong Trình Miễn để cho Tiểu đội trưởng đội hai đi về, bản thân anh không vội vã đi ngủ cũng không quấy rầy những người khác, chỉ để lại ánh đèn bàn nhỏ, ngồi trước bàn vừa đọc sách vừa chờ Hạ Thanh về. Gần một giờ hơn, không đợi được người, ngược lại lại nhận được một cuộc điện thoại.

Là người đứng gác gọi đến: "Đại đội trưởng Trình phải không? Tiểu đội anh có một binh lính uống say, bây giờ đang ở phòng trực ban, nảy sinh chút tình huống, mời anh đến đây một chút."

Trình Miễn tỉnh táo lại, rồi hỏi: "Có phải Hạ Thanh không?"

Người đứng gác cũng không lên tiếng, nhưng trong đầu Trình Miễn cũng hiểu đại khái, tám phần là tiểu tử này.

Cúp điện thoại, Trình Miễn nhanh chóng mặc áo khoác vào rồi đi tìm Triệu Tiểu Quả và Tiểu đội trưởng đội hai, vừa ra đến trước cửa, không nhịn được đá một phát lên cái thùng rác.

Khi đoàn người Trình Miễn chạy đến, Hạ Thanh đang tóm lấy một người lính gác cổng chửi ầm lên: "Con mẹ nó anh biết tôi là ai không anh còn dám ngăn cản tôi? Còn anh nữa ——" Cậu ta chỉ vào một người lính gác khác rồi nói, "Đeo băng đỏ thì giỏi à? Hôm nay tôi sẽ nói cho người biết, để tôi thấy các ngươi không vừa mắt đã lâu rồi, một nhóm quân cảnh, mẹ nó tự coi mình là Thiên Vương lão tử, gặp ai cũng dám chỉ chỉ trỏ trỏ? Tôi cảnh cáo các người nhé, đừng có chọc giận tôi, xem tôi dám giết chết các người không!"

Tiểu đội trưởng tiểu đội hai và Triệu Tiểu Quả chưa từng nhìn thấy bộ dạng này Hạ Thanh, trong lúc nhất thời có phần trố mắt đứng tại chỗ. Chỉ có Trình Miễn tiến lên phía trước, ngửi thấy cả người toàn mùi rượu của cậu ta mới biết hôm nay cậu ta ở bên ngoài uống rất nhiều.

Đội quân cảnh và chiến sĩ canh gác cũng không nói chuyện, dáng vẻ muốn xem náo nhiệt. Hạ Thanh mắng chửi chưa sảng khoái, liếm liếm khóe miệng muốn mở miệng ra nữa, Trình Miễn quét mắt nhìn bốn phía một vòng, đi lên túm lấy cánh tay đang chỉ chỉ trỏ trỏ của cậu ta.

"Bỏ tay xuống, đi về với tôi mau."

Hạ Thanh có lẽ không ngờ thật sự có người dám đi lên chọc mình, cố gắng trợn to cặp mắt say xỉn, nhìn người đứng trước mặt, a một tiếng: "Anh là ai hả?"

"Hạ Thanh! Uống không ít nhỉ, ngay cả tôi cũng không nhận ra được?" Trình Miễn lười phải nói nhảm với cậu ta, cũng không muốn tiếp tục ở cổng làm mất mặt người của đại đội trinh sát bọn họ, ra hiệu bảo hai người kia ở phía sau tiến lên bắt cậu ta đi.

Hạ Thanh dựng lông mao lên, thuận tay hất tay Tiểu đội trưởng tiểu đội hai và Triệu Tiểu Quả ra: "Tôi nói đừng có động vào tôi! Cút ngay! Cút ngay!"

Cậu ta trợn tròn mắt nhìn bọn họ, trong đêm tối, thật sự có một chút dọa người.

Nhưng dù sao Trình Miễn cũng không bị dọa sợ, làm ầm ĩ lâu như vậy, cho dù tính nhẫn nại của anh tốt như thế nào cũng bị mài hết, huống chi đối với Hạ Thanh, căn bản anh cũng không thể có tính khí tốt. Chẳng qua trước mặt nhiều người như vậy anh không thể động thủ, đầu tiên là mặt mũi và vấn đề tác phong của đại đội trinh sát, hai là chuyện này liên quan đến cá nhân anh, cán bộ đánh binh lính, trước không nói đến đúng hay sai, đoán rằng đối với Đại đội trưởng như anh là có bất lợi.

"Hai người các cậu không làm được, vậy thì nhờ các anh em của đội quân cảnh giúp một tay, khiêng tiểu tử này về hộ tôi." Lời này đúng là nói với những người khác, nhưng tầm mắt của Trình Miễn cũng không rời khỏi người Hạ Thanh một khắc nào cả. Ánh mắt lạnh lẽo, giống như bị ngâm trong băng vậy.

Hạ Thanh cao lớn vạm vỡ nhưng cũng không đấu nổi bốn người nâng lên. Khi bị nâng lên thì bắt đầu oa oa kêu: "Thả tôi xuống! Mẹ nó nhanh thả tôi xuống! Anh là ai dám bảo bọn họ làm vậy với tôi hả?"

"Tôi là Đại đội trưởng của cậu."

Trình Miễn nói năng có khí phách, nhưng không ngờ Hạ Thanh lại lập tức càn rỡ cười to: "Ha ha mẹ nó thật trêu chọc! Tôi sợ Đại đội trưởng anh à! Anh chỉ là Đại đội trưởng thôi! Mẹ nó, tất cả đều là “tiểu bạch kiểm” thôi!"

-----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, MicaeBeNin, Qcute, Sabrina76, ViViNTT, Wassbi, h20voyeudau, lanc3, thuy_duong_, trankim, trạch mỗ, yenkhenh317
     
 20.09.2014, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Nghe xong lời này, sắc mặt của Tiểu đội trưởng tiểu đội hai và Triệu Tiểu Quả chợt thay đổi. Ở đại đội của bọn họ, chưa có ai dám mắng trước mặt Trình Miễn như vậy, tên Hạ Thanh này nhất định là bị nước tiểu ngựa đổ vào nên đầu óc bị hôn mê rồi.

Trình Miễn cũng tức giận đến sắc mặt trắng bệch, anh túm cổ Hạ Thanh, dùng sức mạnh để kiềm chế làm cậu ta không thể động đậy: "Có giỏi thì nói lại lời cậu vừa nói một lần xem?"

Hạ Thanh khó thở, cố gắng thoát ra: "Tôi nói anh là đồ "tiểu bạch kiểm" đấy, con mẹ nó anh buông tay ra!"

Rốt cuộc lần này Trình Miễn cũng không nhịn được nữa, vung tay đánh một quyền vào bụng của cậu ta, đánh cho Hạ Thanh không nhịn được mà kêu gào, sau đó thì không có âm thanh nào nữa, lần này chắc cậu ta bị đánh rất đau rồi.

"Nhốt vào phòng tạm giam! Sau khi trời sáng thì đi mời Tham mưu trưởng Chu!"

Trình Miễn lạnh lùng nói. Bây giờ, anh không nể mặt ai hết, tiểu tử này không biết xấu hổ đúng không? Vậy thì anh sẽ làm cho cậu ta hoàn toàn lộ mặt trước toàn bộ sư đoàn, kể cả người cậu Tham mưu trưởng quý báu kia!

Editor:❀MạnNhi❀

Chỉ vẻn vẹn chỉ một đêm, chuyện xảy ra ở cổng đã truyền khắp toàn bộ doanh trại.

Bị nhốt trong phòng tạm giam, sau khi Hạ Thanh tỉnh táo lại mới nhớ đến chuyện tối ngày hôm qua thì cả người cũng bối rối, đối diện với vách tường, nói không nên lời, cái khác thì cậu ta không nhớ rõ lắm, cả đầu đều là câu nói cậu ta mắng chửi Trình Miễn và khi bị đánh một quyền kia. Một chút lý trí còn sót lại đủ cho cậu ta hiểu rằng, Trình Miễn hoàn toàn bị cậu ta chọc giận rồi.

Về người Đại đội trưởng này, từ khi anh được điều tới, Hạ Thanh ngày đó từ chỗ cậu đã biết bối cảnh của anh, ngay từ đầu cậu ta cũng không coi trọng anh, nghĩ rằng Đại đội trưởng và bản thân không khác nhau gì cả, chẳng qua là được dát vàng ở trường quân đội, đương nhiên khi quay về sẽ là sĩ quan. Sau thấy anh thành thật nghiêm túc dẫn binh, cậu ta còn hơi khinh thường, nghĩ rằng người này không chỉ muốn nổi bật mà đầu óc còn có vấn đề. Ngẫm lại, nhìn cậu ta cũng giống mấy anh em trong đại viện, xuống cơ sở dẫn binh cũng chỉ để lấy kinh nghiệm, để khi lên trên cũng dễ dàng hơn, sau này khẳng định là muốn ngồi phòng làm việc, tội gì phải nghiêm túc như vậy.

Hơn nữa, kể từ khi Trình Miễn đảm nhiệm chức Đại đội trưởng đại đội trinh sát đến nay, Hạ Thanh cũng cảm giác hình như bản thân bị để ý, không thể giống như trước kia không lo lắng gì mà phá phách như thế. Hai năm đó, oán niệm của cậu ta với Trình Miễn không phải chỉ một chuyện, nên hi vọng cậu của mình nhanh chóng điều mình rời khỏi đại đội trinh sát. Nhưng Tham mưu trưởng Chu, Chu Quốc Xương cũng có suy nghĩ của riêng ông ấy, ông muốn sắp xếp Hạ Thanh ở một nơi dễ dàng, nhưng ông càng muốn Hạ Thanh thân thiết với Trình Miễn, dù sao thì con đường của sĩ quan quân đội còn dài, hơn nữa tương lai sẽ thấy được ánh sáng. Trong quân đội, việc đối nhân xử thế rất quan trọng, so với Hạ Thanh, Chu Quốc Xương phải rõ ràng hơn nhiều, không phải chính bản thân ông ta cũng trà trộn mà đi lên sao?

Vậy mà tất cả đều bị Hạ Thanh phá hỏng hết rồi. Chính cậu ta cũng không nhịn được mắng bản thân một trận, nhìn anh ta không vừa mắt cũng không phải ngày một hai ngày, sao lại nói ra rồi? Con mẹ nó tất cả đều bị rượu làm hỏng chuyện!

Các lãnh đạo trong doanh trại trinh sát cũng biết chuyện này rồi, nhưng không đợi Doanh trưởng lão Mã ra tay, Tham mưu trưởng đã tự mình xuống tìm Trình Miễn để "tìm hiểu tình huống" rồi. Khi nhân viên truyền tin của Chu Quốc Xương tìm được Trình Miễn cũng là lúc anh vừa tập thể dục buổi sáng xong quay về, nhìn thấy người đến, anh hơi cong môi chế giễu, thật là thiếu kiên nhẫn, sáng sớm đã đến rồi.

Trình Miễn không để ý, tháo đai vũ trang xuống rồi đi thẳng vào phòng tắm, sau khi đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong mới không nhanh không chậm đi đến phòng làm việc của Chu Quốc Xương.

"Báo cáo."

"Mời vào." Chu Quốc Xương đang ngồi một chỗ nhìn cái gì đó, thấy Trình Miễn đi vào, đợi mấy giây rồi cố ý đứng lên nhìn anh, "Đến rồi à? Ngồi, ngồi đi."

"Không cần đâu Tham mưu trưởng, tôi đứng cũng được."

Chu Quốc Xương không ngờ rằng Trình Miễn lại không nể mặt mình, đành phải tự mình ngồi xuống, dáng vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra ân cần hỏi han anh: "Ăn sáng rồi hả?"

"Báo cáo Tham mưu trưởng, tôi đã ăn xong rồi."

Chu Quốc Xương liếc mắt nhìn anh, chậc một tiếng: "Được rồi được rồi, buông lỏng, không cần nghiêm túc như vậy. Nhìn cậu đứng tôi cũng khó chịu, ngồi xuống đi."

Trình Miễn khẽ nhíu mày, ngồi xuống đối diện bàn làm việc của Chu Quốc Xương .

Chu Quốc Xương buông món đồ ở trong tay xuống, nhìn Trình Miễn, hai tay để lên bàn, cân nhắc nói với Trình Miễn: "Chuyện tối ngày hôm qua tôi đã nghe nói. Tiểu tử Hạ Thanh này, uống rượu say cũng không nói, còn động thủ với cậu, cậu nhốt cậu ta lại là cần thiết. Bình thường quá lơ là việc quản giáo nên mới xuất hiện tình huống tối hôm qua, đưa nó đến quân đội cũng là muốn dùng điều lệnh điều lệ, kỷ luật trong quân đội để kiềm chế nó, để cho môi trường kỷ luật trong đại đội trinh sát các cậu rèn luyện nó. Trình Miễn à, lại nói, tôi cũng nên cám ơn cậu."

"Tham mưu trưởng khách khí rồi." Trình Miễn nói, "Chẳng qua tôi muốn nhắc nhở ngài một chút, ngày hôm qua Hạ Thanh chưa được phê chuẩn đã ra ngoài cũng là làm trái với kỷ luật.”

Chu Quốc Xương sững sờ, khuôn mặt già nua hơi ngượng ngùng. Một lúc sau, ông lại nói: “Chuyện ngày hôm qua cũng do tôi sơ suất rồi. Là mợ của nó lâu rồi không gặp nó nên bắt tôi dẫn nó về ăn bữa cơm, ai biết đi ra ngoài gây chuyện như vậy. Con cái bây giờ, dạy dỗ cũng không dễ rồi.”

Trình Miễn không nhịn được cười lạnh lùng. Lôi vợ vào để nói chuyện, dùng tình thân để nói chuyện à? Chẳng lẽ Chu Quốc Xương già rồi nên hồ đồ?

Anh nhếch miệng, muốn nói chuyện lại bị Chu Quốc Xương cướp lời. Chỉ nghe thấy Tham mưu trưởng Chu nói: “Như vậy, trước tiên cậu cứ giam nó lại vài ngày để nó sâu sắc tự kiểm điểm sai lầm của mình. Tôi đây thay nó nói lời xin lỗi với cậu trước, chờ nó được ra cậu giao nó cho tôi, tôi sẽ tự mình dạy dỗ.”

Nói xong, ông nhìn Trình Miễn, chờ anh tỏ thái độ.

Trình Miễn cũng không vì ông ta thao thao bất tuyệt mà lung lay, trầm ngâm chốc lát, anh nói với Chu Quốc Xương: “Tham mưu trưởng, đây cũng không phải chuyện nhận lỗi lầm và tự kiểm điểm, theo cá nhân tôi mà nói, có nói xin lỗi hay không cũng không quan trọng, bởi vì đây là ân oán cá nhân của tôi và Hạ Thanh, vả lại tối hôm qua tôi cũng động thủ. Bản thân là Đại đội trưởng đại đội trinh sát, tôi chỉ để ý danh tiếng vinh dự và sức chiến đấu của đại đội.”

Chu Quốc Xương không khỏi nhíu nhíu mày: “Lời nói của cậu là có ý gì?”

Lời nói đã nói rõ, Trình Miễn cảm thấy bản thân đã mất đi sự khách sáo cần thiết.

“Tôi nghĩ Tham mưu trưởng và tôi đều hiểu rõ, Hạ Thanh không thích hợp ở quân đội, cậu ta không chịu nổi kỷ luật gò bó, yêu cầu với bản thân cũng thấp. Nói thẳng ra, cậu ta chính là người không có lý tưởng.”

Chu Quốc Xương không vui nhưng cũng không nói ra lời phản bác, chỉ có thể nhìn sang một bên.

“Mà sứ mạng của quân đội chúng ta là có thể đánh giặc, đánh thắng trận. Nếu thật sự có một ngày như vậy, xin hỏi Hạ Thanh cậu ta có sẵn sàng không?” Lời nói này của Trình Miễn coi như lời khách sáo, anh muốn nói Hạ Thanh có gan hay không cũng là một vấn đề, nhưng vẫn giữ chút mặt mũi cho Chu Quốc Xương, “Tham mưu trưởng Chu, nếu như Hạ Thanh dạy mãi mà không sửa, tôi không thể khoan nhượng để một người như vậy tiếp tục ở đại đội của tôi. Vẫn là câu nói kia, không liên quan đến ân oán cá nhân, nếu thật sự lên chiến trường, tôi thật sự không thể để một tiểu đội có người như vậy lên chiến đấu.”

Lần này Chu Quốc Xương đã hoàn toàn nổi giận, ông đặt mạnh chén nước xuống, bỗng nhiên đứng lên: “Người như thế nào? Hạ Thanh nó là hạng người gì? Trình Miễn tôi cảnh cáo cậu, đừng có nói quá đáng với tôi như vậy!”

Mặt Trình Miễn không thay đổi chút nào: “Không hề quá đáng, tôi chỉ nhận xét sự việc thôi.”

“Nhận xét sự việc?” Vẻ mặt Chu Quốc Xương cực kì khinh thường, “Trình Miễn tôi nói thật với cậu, tôi cũng không muốn trở mặt với cậu, mấy tháng nữa đợi sự việc trôi qua tôi sẽ điều nó rời đại đội trinh sát, chuyện này vì vậy không cần bàn bạc nữa.”

Trình Miễn nở nụ cười, cực kì thờ ơ.

“Không dễ dàng như vậy đâu.” Anh nói, “Nếu như không phải bởi vì cậu ta, năm nay binh lính tốt nhất dưới tay tôi cũng được ở lại. Hạ Thanh là thế thân của ai, chắc chắn trong lòng Tham mưu trưởng ngài cũng biết rõ. Muốn tôi từ giờ không đề cập tới nữa à” Anh lại nhắc lại một lần nữa, “Không dễ dàng như vậy đâu.”

Thật sự Chu Quốc Xương không ngờ Trình Miễn lại cứng đầu như vậy, còn dám nói điều kiện với ông? Nhưng anh cũng không hoàn toàn trở mặt với ông, dù sao thì ở đây vẫn có mối liên hệ.

“Vậy cậu muốn làm thế nào?” Lúc này Chu Quốc Xương đã lười phải giả vờ hiền lành rồi.

Trình Miễn ngẩng đầu lên, mắt sáng ngời nhìn thẳng vào ông: “Trừ khi lính của tôi cũng được giữ lại.”

Chu Quốc Xương nghe vậy không nhịn được bật thốt lên: “Chuyện đó không thể nào!” Ông lạnh mặt nhìn Trình Miễn: “Cậu mở miệng lại nhắc đến kỷ luật, chẳng lẽ lại quên, đã ra lệnh thì không thể sửa chữa nữa à.”

Chân mày của Trình Miễn hơi giương lên: “Chính vì vậy nên tôi mới không đi tìm người khác.”

“Tìm tôi cũng vô dụng.” Chu Quốc Xương khoát tay chặn lại, quay lưng đi, “Nếu cậu xem xét từng sự việc cũng không nên đặt hai việc này cùng nhau, trừ khi cậu cố ý muốn tôi khó xử.”

Khó xử? Hàng năm khi tuyển chọn sĩ quan, lão già này thu bao nhiêu tiền trong lòng ông ta cũng không tính hết được? Như lời người ta nói, chính là xếp thành từng chồng một rồi mang về nhà!

“Trong mắt của tôi đây là chuyện giống nhau.” Trình Miễn không nhiều lời nói nhảm, “Yêu cầu của tôi chỉ có vậy, xin Tham mưu trưởng suy xét.”

Chu Quốc Xương vẫn nhìn ngoài cửa sổ, không lên tiếng. Trình Miễn đứng thẳng, giơ tay lên chào rồi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng đóng cửa, Chu Quốc Xương từ từ nhíu mày lại.




Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 21.09.2014, 19:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, HIENVIENTHAN, ViViNTT, Wassbi, lanc3, thuy_duong_, trankim, trạch mỗ, yenkhenh317
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

19 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 238 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 314 điểm để mua Nơ đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 390 điểm để mua Nhân Mã Nam
Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.