Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 

Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 12.09.2014, 19:19
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8278 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 6

Edit: tiểu an nhi


Thẩm Hi ngồi một chút lại đứng lên, lát sau lại ngồi xuống. Rốt cuộc Hầu Tử ngồi cạnh cô hỏi thăm một câu: "Lão đại, cậu làm sao vậy?"

Thẩm Hi nhìn Hầu Tử: Cô muốn đi tiểu, cô muốn đi tiểu!

Hầu Tử chẳng hiểu gì cả, Hà Chi Châu ngồi cách đó không xa cũng ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Hi đang cố gắng nhịn tiểu. Anh cảm thấy tính tình mình tốt hai mươi mấy năm trong vòng 24 giờ vừa qua đã biến mất hầu như không còn một mảnh rồi.

Anh muốn mặc kệ cô, nhưng...... Nếu như cô không cẩn thận tè dầm ra quần...... hậu quả không thể nào mà tưởng tượng nổi.

Hà Chi Châu đứng lên: "Tôi muốn đi phòng vệ sinh."

Thẩm Hi chợt thấy được một tia sáng hi vọng phía cuối đường hầm, vội vàng đứng lên: "Tôi cũng muốn đi."

Hai người song song rời đi, tâm tình của mấy người ở lại rất phức tạp. Bọn họ nhìn Lâm Dục Đường không có biểu hiện gì, cũng không biết nên nói gì để an ủi nữa.

Hà Chi Châu thật là quá đáng! Sao có thể đào góc tường của anh em giữa ban ngày ban mặt như thế này. Đã vậy trước đó còn làm ra vẻ không thích Thẩm mỹ nhân, kết quả là người ta muốn đi nhà vệ sinh, cũng "hấp tấp" đòi đi theo......

Giả dối! Bất lương!

Thẩm Hi thực sự không nín nổi nữa, vừa tới cửa phòng vệ sinh thì khom gập người xuống. Cô nhìn Hà Chi Châu cầu cứu, ánh mắt hẹp dài ươn ướt nước: "Ối má ơi...... muốn tè ra quần luôn rồi...... Làm sao bây giờ?"

Hà Chi Châu hít sâu một hơi: "Thẩm Hi, chuyện này tôi cũng rất muốn giúp cô nhưng không thể làm được. Nhà vệ sinh nam ở bên trái, cô vào đi."

Thẩm Hi bĩu môi, bướng bỉnh nói: "Không đi!"

Hà Chi Châu cười lạnh: "Tùy cô, xem cô nhịn được bao lâu!"

Không phải Thẩm Hi không muốn đi, mà là do cô có chướng ngại ở trong lòng. Từ nhỏ tuy có một chút tính cách của một nữ lưu manh, nhưng khi nhìn thấy mấy người đàn ông từ nhà vệ sinh nam đi ra, trong đó có một bác trai còn để vương cả nước tiểu ra quần thì…... Tóm lại, hình ảnh đó thật sự rất đẹp, cô không nhìn nổi......

Thẩm Hi vẫn không dám đi vào, sau đó cô từ bụng ta suy ra bụng người, nhìn Hà Chi Châu suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Anh thì sao?"

Hà Chi Châu biết Thẩm Hi đang hỏi mình cái gì, mặc dù có chút chuyện anh đã sớm nghĩ đến, nhưng gương mặt vẫn hơi ửng hồng. Anh quay mặt sang một bên, bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng trả lời: "Trước mắt tất cả đều ổn."

Trước mắt tất cả đều ổn...... Thẩm Hi muốn khóc quá rồi. Cuối cùng cô khẽ cắn răng, vọt nhanh vào nhà vệ sinh.

Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đây là lần đầu tiên Thẩm Hi quang minh chính đại được đi thăm quan nhà vệ sinh nam. Không giống như nhà vệ sinh nữ, bên trong còn có một dãy bồn dùng để tiểu tiện. Thẩm Hi chọn một cái vừa mắt nhất, hít sâu một hơi lấy tinh thần tiến lên.

Một lát sau, có một thanh niên trẻ tuổi bước vào, anh ta giải quyết rất nhanh gọn. Trước khi đi còn nhìn Thẩm Hi đang đứng thẳng bất động một cái, ánh mắt tò mò.

Thẩm Hi móc điện thoại di động từ trong túi ra, làm bộ như đang bấm điện thoại.

Một lát sau, lại có hai người nữa đi vào, đứng thẳng nhắm ngay vào mục tiêu, chậm rãi giải quyết. Sau đó trước khi ra ngoài cũng cùng nhau liếc nhìn Thẩm Hi. Thẩm Hi cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn.

Tay cô đổ đầy mồ hôi, hai chân run run. Cô nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài một chút, nhân lúc không có ai vội vàng cởi thắt lưng ra. Kết quả là lúc sờ tới thắt lưng, cô mới phục hồi lại tinh thần. Có cần phải cởi thắt lưng ra đâu, có khóa quần rồi mà.

Thẩm Hi lại vòng thắt lưng thắt lại như cũ.

Người đang sốt ruột thì không thể có suy nghĩ sáng suốt, Thẩm Hi đứng ở trước bồn tiểu tiện suy tư một hồi. Tại sao đàn ông nhất định phải đứng để đi tiểu nhỉ? Sao lại không có người nào ngồi đi tiểu? Nhất định là bởi vì không có ai dẫn đầu, mà cô có thể làm người tiên phong cho mọi người nha.

Nghĩ tới đây, Thẩm Hi "trong lòng quyết tâm" đẩy cửa phòng đơn ra......

Lúc đi ra, Thẩm Hi thấy Hà Chi Châu đẹp trai dựa vào bức tường bên ngoài, trong lòng cũng biết anh đang chờ mình. Cô giống như một đứa trẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, có chút hưng nhìn anh ra dấu tay "OK".

Hà Chi Châu thấy cô thuận lợi đi ra ngoài thì cũng yên lòng. Nhưng tâm tình hiện giờ của anh rất bực bội, nên không đáp lại tin mừng thắng lợi của Thẩm Hi, trực tiếp đi qua cô trở về. Thẩm Hi nghĩ có lẽ là Hà Chi Châu không được tự nhiên cái gì đó, cô đi ở bên cạnh, lên tiếng giải thích: "Cái gì tôi cũng không thấy......"

Đúng là giấu đầu hở đuôi...... Hà Chi Châu tạm thời không muốn cùng Thẩm Hi nói chuyện, nên ngay cả giọng nói của cô cũng không muốn nghe.

——**——**——

Trên máy bay, Thẩm Hi và Hầu Tử ngồi chung một chỗ, Hầu Tử đang chơi trò chơi. Thẩm Hi có hơi nhàm chán ghé đầu qua nhìn, lại thấy cực kỳ hấp dẫn. Trò chơi này có độ khó rất cao, trước kia cô cũng đã từng chơi thử, nhưng vì có mỗi cửa đầu tiên mà mãi cũng không qua nên từ bỏ luôn.

Thẩm Hi thấy Hầu Tử chơi trò chơi vô cùng xuất sắc, tán thưởng một câu từ tận đáy lòng: "Hầu Tử, cậu thật lợi hại!"

Được khen một câu mà Hầu Tử không những không cảm thấy vui mừng mà ngược lại hết cả hứng thú muốn chơi. Ôi cứng họng! Cái trò chơi này Hà Chi Châu đã chơi qua hết rồi, bây giờ cậu ta lại nói mình lợi hại, là đang cố ý mỉa mai mình sao?

Mặc dù Hầu Tử là một người bạn cùng phòng cực kỳ tốt nhưng cũng không thèm đùa giỡn lại, chỉ nhàn nhạt trả về một câu: "Nào có, sao có thể so được với cậu!"

Cái gì đây! Thẩm Hi sờ sờ lỗ mũi một cái, quay lưng về phía Hầu Tử nhắm mắt giả vờ ngủ say.

Hơn một giờ sau, cuối cùng cũng từ Thanh Đảo về tới thành phố S. Ra khỏi sân bay, mọi người gọi taxi đi về cửa nam của Đại học S, cũng chính là cửa bắc của Học viện Sư phạm. Trường Đại học S và Học viện Sư phạm của Thẩm Hi đối diện với nhau, ở giữa là một khu phố buôn bán.

Từ Thanh Đảo đến sân bay, lại quay lại cửa trường học. Trong khoảng thời gian này, Thẩm Hi suy nghĩ rất nhiều, có điều tốt, cũng có điều lo lắng. Cuối cùng cô tận lực khiến mình không nghĩ đến những điều không hay, chỉ nghĩ đến những điều tốt đẹp thôi: Ví dụ như cô có thể cùng với Lâm Dục Đường ở chung một phòng ký túc xá này; Ví dụ như cô có thể dùng thân thể của Hà Chi Châu để ăn uống thỏa thích này; Ví dụ như cô có thể biết Lâm Dục Đường rốt cuộc có làm chuyện gì có lỗi với cô hay không......

Thẩm Hi suy nghĩ miên man, kết quả là nghĩ đến những điều tốt quá nhiều, khóe miệng cũng nhếch cả lên. Tráng Hán thấy vậy nói, "Tâm tình của lão đại không tệ nhỉ?"

"Bình thường thôi." Thẩm Hi đã có thể thích ứng với việc Hầu Tử và Tráng Hán gọi cô là lão đại. Cô vui vẻ nhảy xuống xe, vòng ra cốp sau lấy hành lý. Lúc cô định xách valy của mình ra ngoài thì một đôi tay thon dài giằng mất valy màu hồng trong tay cô. Chủ nhân của đôi tay đó là Lâm Dục Đường.

Lâm Dục Đường còn lạnh nhạt nói với cô một câu: "Cảm ơn."

Thôi xong! Thẩm Hi nhìn xuống hai bàn tay trống trơn, lại ngước lên nhìn hành lý một chút. Nó đã không còn là của cô nữa rồi.

Lâm Dục Đường nói với mấy người Hầu Tử: "Tôi đưa Hi Hi trở về ký túc xá, các cậu cứ về trước đi." Nói xong, anh đi tới bên cạnh Hà Chi Châu.

Thẩm Hi: "... ..."

Hà Chi Châu: "... ..."

Hà Chi Châu liếc nhìn cửa nam Đại học S, lại đưa mắt nhìn qua cửa bắc của Học viện Sư phạm ở bên trái, anh cố gắng khiến bản thân mình không quá kích động. Chỉ có điều nhìn thấy các nữ sinh ra ra vào vào qua cửa trường học, thì thực sự không có cách nào giữ nổi bình tĩnh nữa.

Cơn ác mộng của anh, chính thức bắt đầu!

Ngược lại với cửa bắc Học viện Sư phạm đều là các nữ sinh, khi theo Hầu Tử trở về ký túc xá, dọc đường đi, Thẩm Hi thấy 80% bạn học gặp được đều là giống đực. Túi hành lý của Hà Chi Châu có hơi nặng, Thẩm Hi nhìn vóc người cao lớn vạm vỡ của Tráng Hán, quay sang anh ta nở nụ cười: "Này, Chu Thần, cậu giúp tôi một chuyện được không?"

Chu Thần lặng lẽ nhận lấy túi hành lý mà lão đại đưa, ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm thấy chuyến đi này lão đại hành động quả thực rất quá đáng. Mới đầu là khi dễ Lâm Dục Đường, sau đó là mỉa mai Hầu Tử, bây giờ lại đến lượt anh ta bị bắt nạt.

Thẩm Hi tâm tình phức tạp đi qua con đường toàn cây hoa hòe trong khuôn viên đường, trên đầu có tiếng chim chóc vỗ cánh rộn ràng. Kỳ thực, cô đặc biệt yêu thích Đại học S, sau khi thi tốt nghiệp trung học, dù nằm mơ cô cũng muốn thi đỗ vào Đại học S, rồi cùng Lâm Dục Đường có đôi có cặp với nhau. Đáng tiếc đời người không như mơ, cuối cùng cô dựa vào đểm thi nghệ thuật mà vào Học viện Sư phạm nằm sát vách với Đại học S.

Nhưng Thẩm Hi ngàn vạn không nghĩ tới, hôm nay bỗng dưng lại được như ước nguyện. Cô rất muốn cùng Lâm Dục Đường ở Đại học S có đôi có cặp, hơn nữa bây giờ còn thân thiết đến mức chung một phòng ký túc xá.

Cho nên mới nói, có những khi cuộc đời này thật kỳ diệu!

Nghĩ ngợi xong, Thẩm Hi khoan khoái nhẹ nhàng, bước chân cũng linh hoạt nhanh nhẹn hơn. Quanh năm học vũ đạo đã quen, dáng bước đi của cô rất chuẩn, hơn nữa gần như là có thể đi trên một đường thẳng, có đoạn còn bước rón rén như mèo nữa.

Hầu Tử và Tráng Hán đi theo sau Thẩm Hi, nhìn lão đại đang đi phía trước, có cảm giác là lạ. Đang nghi hoặc khó hiểu thì Thẩm Hi chợt ngoái đầu lại, nhìn bọn học thúc giục: “Các cậu nhanh lên một chút!”

Hai người rối rít bước nhanh hơn, đuổi teo bước chân “uyển chuyển” của lão đại.

Còn ở bên kia kí túc xá, Hà Chi Châu được Lâm Dục Đường đưa về lầu dưới kí túc xá. Hai người một đường không hề mở miệng nói chuyện. So với Thẩm Hi líu ríu nói chuyện không ngừng lúc trước, hiện giờ Lâm Dục Đường cảm thấy rất không quen: “Thẩm Hi”

Lâm Dục Đường chủ động mở miệng: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm đi”

Hà Chi Châu thở dài trong lòng, hiểu rõ cảm giác bị thất bại của Lâm Dục Đường, nhưng anh cũng đâu phải Thẩm Hi thực sự, lực bất tòng tâm thôi. Anh đưa tay lên vỗ vai Lâm Dục Đường: “Không cần đâu, lát nữa tôi còn có chuyện, anh cũng bận rộn mà. Hơn nữa sắp tới tôi cũng không có nhiều thời gian rảnh, anh không cần tới tìm tôi nữa đâu. Cứ như vậy đi, đi đường thong thả.”

Tâm tình Lâm Dục Đường một đường tuột dốc. Anh mấp máy môi nhưng không lên tiếng. Cả quãng đường về anh dịu dàng lấy lòng như vậy, thế mà một chút hiệu quả cũng không có. Ngoài cảm giác thất bại ra, còn cảm thấy hơi buồn bực. Cuối cùng nặn ra một chữ “Được”, xoay người tiêu sái rời đi.

Hà Chi Châu nhìn bóng lưng của Lâm Dục Đường, chỉ bất đắc dĩ. Anh cúi đầu nhìn valy hành lý màu hồng ở dưới chân, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề --- anh phải vào phòng nào của ký túc xá đây?

Thẩm Hi đi lên phòng ký túc xá của Lâm Dục Đường. Trước kia mỗi lân cô nói muốn lên phòng của anh thì Lâm Dục Đường luôn nói đó là phòng của đàn ông, nhất quyết không cho cô đi lên. Nhưng khẳng định là anh không ngờ được hiện tại cô có thể đường đường chính chính mà ra vào phòng ký túc xá của anh rồi.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động ở trong túi vang lên, Thẩm Hi lấy điện thoại của Hà Chi Châu ra nhìn một chút. Khi còn ở Thanh Đảo, hai người đã đổi điện thoại cho nhau. Sau đó cùng giao ước. Không được nghe điện thoại linh tinh, không được gọi điện thoại linh tinh, cũng không được đọc tin nhắn linh tinh.

Thẩm Hi nhìn dãy số xa lạ trên màn hình, không bắt máy.

Một lát sau, chuông di động lại vang lên, vẫn là số điện thoại kí, lúc này Thẩm Hi mới thấy dãy số này có chút quen thuộc. Nhưng vô cùng có khí tiết không nghe máy.

Thêm một hồi nữa, điện thoại báo có tin nhắn mới: “Nghe điện thoại!”

A! Thẩm Hi khóe mắt giật giật mấy cái, cái số điện thoại này không phải là của mình sao? Sau khi nhận ra, cô lập tức bấm máy nghe điện thoại, đầu bên kia truyền đến giọng nói cực kỳ tức giận của Hà Chi Châu: “Phòng ký túc xá của cô là phòng nào?

Thẩm Hi chạy vào phòng vệ sinh, tranh thủ nói thật nhanh tầng lầu và số phòng cho Hà Chi Châu. Nghe xong, Hà Chi Châu cũng không lập tức cúp điện thoại, mà còn thêm cho Thẩm Hi nghe một số vấn đề chú ý. Ví dụ như nói qua vài thói quen của các cậu cùng phòng.

Thẩm Hi nghiêm túc nghe, Hà Chi Châu nói xong thì hỏi “Cô có điều gì muốn nói cho tôi biết không?”

Thẩm Hi suy nghĩ một chút: “Bạn cùng phòng của tôi rất tốt.”

Hà Chi Châu: “... ......”

Thẩm Hi đột nhiên nhớ tới một chuyện: “Còn có..... Hạ Duy Khánh thích anh....”

Hà Chi Châu: “Điều này cô đã nhắc lại nhiều lần lắm rồi.”

Gần tối, Thẩm Hi cầm phiếu ăn của Hà Chi Châu bọn Hầu Tử đi ăn cơm tối. Kết quả là lúc quẹt thẻ bỗng phát hiện ra bên trong có hơn một nghìn NDT. Trong lòng Thẩm Hi cảm thấy Hà Chi Châu thật khờ, sao lại ngốc tới mức để nhiều tiền trong phiếu ăn như vậy.

Gần tối, Hà Chi Châu ở Học viện Sư phạm một mình đi tới phòng ăn ăn cơm. Anh tùy tiện chỉ vài món, đến lúc quẹt thẻ mới phát hiện ra bên trong phiếu ăn chỉ còn đúng 3 NDT.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.09.2014, 14:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 13359 lần
Điểm: 27.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 7

Editor: BAT

Bởi vì phiếu ăn chỉ còn mỗi ba đồng nên khiến cho Hà Chi Châu lập tức bốc hỏa, đứng chết lặng ở đó, dì ở căn tin thấy dáng dấp cô cũng không đến nỗi nào liên tốt bụng đề nghị: "Nếu không thì mượn đỡ thẻ của bạn nào đó cũng được?"

Hà Chi Châu vội nói không cần, đang định xoay người rời khỏi đó thì một cánh tay trắng nõn đưa thẻ ra: "Quẹt của mình đi."

Khi Hà Chi Châu quay đầu lại đâp vào mắt anh là một cô gái có gương mặt thanh tú. Hà Chi Châu vội lên tiếng cảm ơn rồi bê đĩa cơm của mình tìm một chỗ để ngồi xuống.

Trần Hàn cũng ngồi xuống trước mặt của Hà Chi Châu, tùy tiện hỏi một câu: "A Hi, cậu đi Thanh Đảo thấy như thế nào?"

Hà Chi Châu liền ngước mắt lên nhìn, cô gái trước mắt này anh cũng biết, hình như tên là Trần Hàn. Ở trong tiệc sinh nhật của Hạ Duy Diệp cũng đã gặp mặt qua, cô ta cũng chính là bạn cùng phòng của Thẩm Hi. Trong bữa tiệc sinh nhật ấy anh đã phải bỏ ra gần như tất cả sức chịu đựng của mình, tuy nhiên cũng mơ hồ cũng nhận thấy được Trần Hàn với Hạ Duy Diệp và Thẩm Hi có chút vấn đề.

Đúng là con gái, ngay cả đánh rắm cũng vẫn mong mình là nhất!

Hà Chi Châu cũng trầm mặc không nói gì.

Trần Hàn lại nhanh mồm nhanh miệng hỏi han, sau đó còn nói đến cả Hạ Duy Diệp nữa, Hà Chi Châu nghe câu được câu không, cảm thấy bên tai cứ ong ong. Có điều Trần Hàn này nói chuyện cũng rất có tài, mỗi một câu đều có thể nói rất hàm xúc, câu nào cũng đều quạt gió thổi lửa cả.

Hà Chi Châu cũng không còn khẩu vị nữa, ăn qua loa vài miếng rồi đi ra khỏi căntin. Anh cũng không muốn trở về ký túc xá nữa, hiện tại đầu anh đang phát điên sắp nổ tung rồi. Anh vào quán net, tâm tình xuống thấp đến nỗi lần đầu tiên muốn trả thù xã hội.

Anh bắt đầu mở máy vi tính lên, mười phút sau đi ra.

Và năm phút sau, hệ thống máy tính của Học viện Sư phạm toàn bộ bị tê liệt.

Hà Chi Châu trở lại ký túc xá, anh ở ngoài cửa gõ hai cái, sau khi gõ xong lại tự mắng mình quả thật là có bệnh. Rồi trực tiếp đẩy cửa đi vào, bên trong ba người kia cũng đã về đến phòng, mỗi người mỗi tư thế, người thì giặt quần áo, người thì giang tay giang chân, còn người còn lại thì đang ngồi ở trên giường gặm táo.

Còn chỗ của anh ở đâu đây? Hà Chi Châu quét mắt bốn phía.

Bộ bàn ghế số một, bừa bộn, dơ bẩn, trên ghế còn để một túi đồ ăn vặt, mặt bàn còn có vài cái bánh bích quy, anh nhìn đến cô gái đang ngồi ở trên giường gặm táo, chắc hẳn chủ nhân của bộ bàn ghế này là Đậu Đậu.

Bộ bàn ghế số hai thì gọn gàng sạch sẽ, phía trên cũng có ít đồ đạc, chỉ là trên giá sách lại dán đầy giấy note. Đây chắc là chỗ ngồi của cô bạn Trần Hàn đang giặt quần áo ở kia.

Bộ bàn ghế số ba, tuy sạch sẽ chỉnh tề, nhưng rất nhiều đồ, các loại mỹ phẩm xếp thành từng dãy hàng ngũ chỉnh tề, hơn nữa nhãn hiệu toàn bộ đều quay ra phía ngoài chắc là để khoe khoang...... Đây hẳn là chỗ của Hạ Duy Diệp rồi.

Cuối cùng Hà Chi Châu nhìn về phía bộ bàn ghế thứ tư, thật là lộn xộn! Nhưng mặc dù bừa bãi lộn xộn lại không đến nỗi bẩn, đồ dùng trên mặt bàn ngổn ngang xếp thành một đống, trừ những thứ đó ra, trên bàn còn có một chậu cá cảnh nữa.

Trên bàn học của Lâm Dục Đường cũng nuôi một con cá. Cho nên không cần phải nghi ngờ chút nào cái bàn này chính xác là của Thẩm Hi. Hà Chi Châu đi về phía bàn số bốn, ngồi xuống. Mọi người trong phòng cũng không thèm để ý chút nào, lựa chọn này của anh vô cùng chuẩn xác.

Hà Chi Châu bắt đầu thu dọn đồ đạc, sau đó cầm một gói thịt bò khô còn nguyên cho vào thùng rác, vừa định vứt đi thì có một đôi tay ngăn anh lại: "A Hi cậu không ăn sao? Cho mình nhé...."

Hà Chi Châu không chịu nổi, nhét thịt bò khô vào trong tay của Đậu Đậu.

Đậu Đậu cười sung sướng: "Cám ơn A Hi."

Hà Chi Châu thấy run rẩy cả người. Đang muốn đi về, thì Hạ Duy Diệp chen vào - dùng giọng nói đầy khinh thuờng nói với Đậu Đậu: "Đậu Đâu, cậu không xấu hổ sao, đồ người ta không cần còn nhặt về ăn, mẹ cậu từ nhỏ không dạy cậu sao?"

Đậu Đậu bị Hạ Duy Diệp nói thế, mặt lập tức đỏ lên gay gắt nói: "Không vấn đề, mình và A Hi quan hệ rất tốt."

Hà Chi Châu thấy nhàm chán thì đi về chỗ ngồi của mình, mở máy vi tính của cô lên lại phát hiện đầu óc như cô mà vẫn có thể đặt mật khẩu nữa cơ đấy. Anh chán ngán ngồi giải mật mã, sau khi giải mã xong thì cười lạnh, mật mã ——1234 vô cùng đơn giản.

Đây là lần đầu tiên anh giải mật mã mà không cảm giác thành tựu nhất

Lâm Dục Đường không biết đi nơi nào, hơn chín giờ tối mà vẫn chưa thấy về. Thẩm Hi ở trong phòng cũng có chút nhàm chán, mà Hầu Tử và Tráng Hán thì lại đang cắm đầu vào chơi điện tử.

Thẩm Hi mở máy vi tính lên xem phim thần tượng đang thịnh hành, vì sợ ầm ĩ đến mấy người Hầu Tử nên đeo tai nghe vào. Trong lúc cô đang xem hăng say thì Hầu Tử gõ bàn phím vừa gọi cô: "Lão đại, mau vào cứu viện, tôi và Tráng Hán đều sắp chết rồi!! Mau lên!!!"

Thẩm Hi tháo tai nghe xuống, tắt phim đang xem đi, làm ra vẻ hết sức khẩn trương, nhưng bản thân cô thì có thể cứu viện được cái rắm gì chứ. Nên đứng lên nói với Hầu Tử và Tráng Hán: "Tôi đi mua hai cốc nước đá để giải khát, cho các cậu nâng cao tinh thần, cố lên!." Thẩm Hi nói xong thì cầm thẻ ăn chạy ra cửa.

Hầu Tử và Tráng Hán đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều tức giận mắng một câu: "Vãi hàng", cái tên Hà Chi Châu khốn kiếp này đúng là không có lương tâm mà! Đồ bất nhân bất nghĩa!!!!

Thẩm Hi đến dưới lầu ký túc xá chỗ chuyên bán đồ ăn vặt mua được bốn ly nước đá, lúc trở về vừa vặn gặp được Lâm Dục Đường đang quay về. Cô hưng phấn chào hỏi nhưng mà Lâm Dục Đường lại vó vẻ không mặn mà lắm sau khi đáp lại một tiếng liền đi về trước.

Thẩm Hi không vui đi phía sau Lâm Dục Đường.

Lâm Dục Đường vừa từ thư viện trở về, tâm tình của anh không được tốt, cả buổi tối đều ở trong thư viện, lúc trở về phòng lại bắt đầu lên mạng tìm tư liệu.

Thẩm Hi trở lại túc xá, chia nước vào tay của từng người giống như đang chia kẹo vậy, Hầu Tử và Tráng Hán cùng cám ơn, sau đó liền nịnh nọt uống ừng ực. Chỉ có Lâm Dục Đường, mặc dù cám ơn nhưng không hề đoái hoài gì đến cố tình để cốc nước sang một bên.

Aiz, Đường Đường của cô lại đang muốn làm mình làm mẩy một chút hay sao?

Thẩm Hi đưa mắt quan sát chỗ ngủ của mình, Hà Chi Châu nói cho cô biết, anh ta ngủ ở phía trên Lâm Dục Đường. Thẩm Hi hì hục trèo lên. Rất tốt, giường chiếu chỉnh tề lại sạch sẽ. Cô lại đến gần hít hà, mùi vị nhẹ nhàng khoan khoái, có thể nằm ngủ được.

Đầu giường còn để một quyển sách, toàn bộ là tiếng Anh. Cô liền ném nó qua một bên.

Kểm tra giường chiếu xong xuôi, Thẩm Hi ngồi ở bên giường, đung đưa đôi chân dài nói với các cậu bạn cùng phòng ở phía dưới: "Các cậu chưa ngủ sao?"

Hầu Tử liền kinh ngạc nhìn cô: "Không thể nào, lão đại, hiện tại mới có mười giờ thôi."

Thẩm Hi liền đáp: "Mười giờ thì sao, phải đi ngủ chứ?"

Tráng Hán lại chen vào: "Lão đại, cậu quên chúng ta phải hai giờ mới đi ngủ sao."

Thẩm Hi lại quay sang nói với Lâm Dục Đường: "Đường Đường, cậu thì sao?"

Lâm Dục Đường đang ngồi đánh chữ bên máy vi tính, nghe thấy hai chữ "Đường Đường" kia, sắp phun nước lên trên bàn phím. Anh liền đáp: "Tôi phải một lát nữa."

Hầu Tử và Tráng Hán cười phá lên, ai cũng cho rằng lão đại học học theo cách nói chuyện của Thẩm mỹ nhân. Đại khái cảm thấy cách gọi "Đường Đường" này quá buồn cười rồi. Nên cũng bắt đầu gọi Lâm Dục Đường là "Đường Đường" rồi.

Thẩm Hi ngồi ở trên giường cười vô cùng sung sướng.

Lâm Dục Đường không chịu nổi liền đứng lên đi tắm.

Con trai tắm thường nhanh hơn so với con gái nhiều, Thẩm Hi vừa gối đầu lên gối suy nghĩ lung tung một chút đã thấy Lâm Dục Đường đi ra rồi.

Thẩm Hi nằm lỳ ở trên giường nhìn Lâm Dục Đường, cả người tuấn tú sạch sẽ bên dưới mặc một chiếc quần đùi hoa, còn bên trên mặc áo may ô trắng. Cô nhìn rất chăm chú, bởi vì cái quần đùi hoa này là cô mua cho Lâm Dục Đường.

Thẩm Hi nhìn vào tấm lưng gầy gò của Lâm Dục Đường rồi lại trèo xuống giường, đi tới phía sau, cười híp mắt nói: "Lão Tam, tôi đấm lưng cho cậu nhé."

Lâm Dục Đường vừa vội vàng lấy một cái áo sơ mi mặc vào vừa đáp: "Không...... Không cần."

Hầu Tử cũng mặt dày chen vào — đi tới nói: "Lão đại, cậu mát xa cho tôi đi." Thẩm Hi không thèm để ý tới Hầu Tử, trở về chỗ của mình ngồi xuống, nghiêm túc nghĩ đến một vấn đề quan trọng—— có nên tắm hay không đây.

Cô ngửi ngửi người mình cũng cảm thấy không cần thiết tắm. Nhưng kết quả lại bị Hầu Tử thúc giục: "Lão đại, cậu tắm trước đi, tắm xong thì đến phiên tôi và Tráng Hán."

Vì vậy Thẩm Hi phải miễng cưỡng đi đến phòng tắm, đi vào đóng cửa lại, hít một hơi thật sâu, còn thấy chột dạ hơn so với làm chuyện xấu.

Áp lực thật lớn, phân vân có nên mặc nguyên quần áo để tắm hay không đây? Cuối cùng Thẩm Hi vẫn không có khí tiết mà cởi quần áo ra.

Ở ký túc xá nam bồn rửa tay và phòng tắm ở liền một chỗ, mà ở chỗ bồn rửa tay lại có một cái gương thật lớn. Lúc Thẩm Hi cởi áo ra, nhịp tim tăng vọt lên hai nhịp, không tự chủ được mà “Oa - -“  lên một tiếng.

Chậc chậc, thì ra là vóc người của Hà Chi Châu không nằm ngoài dự đoán của cô! Thẩm Hi đè nén trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nhìn nửa người trên trong gương, tầm mắt đưa từ bả vai đến eo rồi đến chỗ quần nhỏ…

Thật là… làm cho người ta muốn phun máu mũi rồi! Thẩm Hi liền che mắt lại, cuối cùng dằn lòng mà tắt phụt đèn đi, chỉ là cái xương quai xanh này, hông mảnh mà có lực, cơ bụng hiện lên rõ ràng… Toàn bộ đã thấm vào trong ánh mắt cô, chui sâu vào trong đại não. Thẩm Hi liền nghĩ: Nhất định không thể để cho Lâm Dục Đường biết chuyện cô nhìn cơ thể của người con trai khác được, không những nhìn mà còn sờ soạng, xoa xoa, nắn nắn…

Thẩm Hi tắm rửa sạch sẽ ra ngoài, tiếc nuối vì không tìm được một lọ mỹ phẩm dưỡng da nào ngay cả nước hoa hồng cũng không có. Đúng lúc đó lại nhìn thấy Tráng Hán đang vẽ loạn mặt ở trên mặt của mình. Thẩm Hi liền nói với Tráng Hán: “Cho tôi một ít.”

Tráng Hán liền đổ vào tay của Thẩm Hi một ít lotion làm từ lô hội, Thẩm Hi mặc dù không thích nhưng có vẫn còn hơn không. Liền thoa đều lên mặt, sau đó vỗ vỗ để cho thấm vào da, cuối cùng là mát xa theo thói quen.

Tráng Hán thấy vậy liền ngẩn tò te: “Lão đại, không nhìn ra cậu cũng rất có kinh nghiệm đấy.”

Thẩm Hi liền trả lời: “Phải mát xa thì da mới hấp thu được, nếu chỉ ngoài mặt thì không có hiệu quả đâu, hơn nữa gương mặt phải mát xa nhiều để cho máu lưu thông, còn khiến cho mặt săn chắc lại nữa.”

Tráng Hán: “…”

Thẩm Hi liền đưa tay qua, chỉ vào phía dưới gò má của Tráng Hán: “Chỗ này có tuyến dịch lim-pha hay còn gọi là bạch huyết, cậu nhớ xoa bóp chỗ này nhiều một chút.”

Tráng Hán sững sờ một lát, sau đó cũng bắt đầu vỗ vỗ…

--

Đêm khuya, ký túc xá nam của đại học S dần dần yên tĩnh lại, ở bên ký túc xá nữ của Học viện Sư phạm cũng đang chìm vào trong giấc ngủ, duy chỉ có Hà Chi Châu hai tay ôm gối hai mắt mở chong chong.

Nằm vắt tay lên trán ngẫm nghĩ, rồi gửi tin nhắn cho Thẩm Hi – “Cô ở bên kia như thế nào rồi?”

Không thấy cô trả lời lại, bởi vì Thẩm Hi sớm ôm chăn ngủ thiếp đi từ lâu rồi đã thế còn đá chăn hai lần nữa.

Ban đêm Hầu Tử đi vệ sinh ngang qua, liền tốt bụng đắp chăn lại cho lão đại – Đúng là một người bạn cùng phòng tiêu chuẩn!

Ngày hôm sau, Thẩm Hi theo thói quen dậy sớm tập thể dục, mở mắt ra suy tư một lát, lại tiếp tục nhắm mắt ngủ tiếp. Khi tỉnh lại lần nữa, cô liền đưa mắt nhìn Lâm Dục Đường đang ngủ ở giường dưới, thấy Đường Đường vẫn còn đang ngủ say sưa.

Thẩm Hi ngủ sớm nên dậy sớm. Hiện tại các anh bạn cùng phòng mới vẫn còn đang ngủ, cô nhàm chán nằm trên giường duỗi thẳng chân, đang muốn làm một số động tác có độ khó cao “Dạng thẳng chân trên không” thì chợt lấy tay che miệng. Trời ạ, cô đang nhìn thấy cái gì thế này – quần ngủ bị chống lên thật cao, dựng thành một cái “lều nhỏ”.

Tại sao có thể như vậy chứ? Thẩm Hi thật muốn khóc, tay trái thì che miệng còn tay phải thì đưa ra ấn cái “lều nhỏ” kia xuống, kết quả càng ấn thì “Người bạn nhỏ” càng vươn cao…

Hic hic… Không thể thế này được! Thẩm Hi liền không chịu nổi, hai chân đá lung tung, cố thoát khỏi cảm xúc phức tạp…

Lâm Dục Đường ở bên dưới đang ngủ ngon, thấy giường trên không ngừng náo loạn, rốt cuộc liền khó chịu ngồi dậy. Anh đứng lên gõ một cái lên thành giường trên, cố gắng kìm chế bực bội để nhắc nhở: “Hà Chi Châu, tôi vẫn còn đang ngủ.”

Thẩm Hi đưa đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn Lâm Dục Đường, sau đó liền cuộn người vào trong chăn yên lặng đưa lưng về phía anh.

Cô cũng không muốn lấy dáng vẻ như vậy mà đối mặt với Đường Đường.

--

Hà Chi Châu cả đêm chưa ngủ nên ở viền mắt liền nổi lên một tầng vàng nhạt, vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt. Bảy giờ mười lăm, anh nhận được một tin nhắn.

Thẩm Hi gửi cho anh một bức ảnh, nhìn góc độ thì hình như chụp ở tư thế nằm, ảnh chụp cái “Lều nhỏ” của anh thường xuất hiện vào lúc sáng sớm, dưới tấm ảnh là một hàng chữ đầy cảm xúc: “Hic hic hic… Tôi không giấu đi được…”

Hà Chi Châu đọc xong liền muốn phát điên!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.09.2014, 18:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1156
Được thanks: 8278 lần
Điểm: 20.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 8

Edit: tiểu an nhi


Ấn mà không xẹp......

Ấn mãi mà không xẹp này!

Ấn không xẹp thì thôi khỏi ấn!

Chẳng phải con trai sẽ cưỡng chế đè nén ham muốn gì gì đó xuống sao? Nhưng Thẩm Hi cô có phải là con trai đâu......

Trong lòng Hà Chi Châu giống như đang có hàng vạn con ngựa gào thét chạy qua, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như cũ, chỉ có điều đôi mắt đen dưới hàng lông mi dày đã sớm chứa đầy vẻ uất nghẹn.

Anh cầm điện thoại di động, bấm từng chữ từng chữ gửi lại tin nhắn: "Cô đừng động tới nó."

Đừng động tới nó...... Thẩm Hi nằm ở trên giường, đôi mắt thâm trầm nhẹ nhàng chớp vài cái rồi nhắn lại: "Không được động tới? Vậy tôi mặc quần vào kiểu gì?"

Thật là. Ngỏng cao lên như vậy, làm sao cô mặc quần được cơ chứ? Chẳng lẽ bẻ cong nó......

Mặc quần kiểu gì? Nhìn hàng loạt dấu chấm hỏi hiện thị trên màn hình di động, cuối cùng Hà Chi Châu cũng không kìm nén được nữa, nắm chặt tay lại thành quyền đập mạnh xuống ván giường, sau đó xốc chăn lên đứng dậy.

Động tác đấm xuống giường của Hà Chi Châu vẫn giữ được sức lực của phái mạnh, cho nên gây ra tiếng động rất lớn, làm Hạ Duy Diệp giật mình tỉnh giấc. Cô nàng bực tức đá đá chân trên giường, lầm bầm một câu: "Sáng sớm tinh mơ không để cho ai ngủ nữa sao?" Sau đó lật người quay vào trong.

Hà Chi Châu không nói gì, trực tiếp đi vào phòng vệ sinh rửa mặt, rửa mặt xong thì thay quần áo. Hà Chi Châu day day thái dương, nhắm mắt đứng úp mặt vào tường một lúc, sau đó mới mở tủ treo quần áo của Thẩm Hi ra. Trong tủ treo rất nhiều quần áo mùa hè, có đủ các loại kiểu dáng, các chất vải khác nhau, có viền tơ, chiffon, tơ tằm, modal......

Màu sắc phần lớn là hồng phấn, vàng tươi, tàn thuốc, xanh nhạt......

Hà Chi Châu không lựa chọn nổi, trong cả quá trình xem xét, huyệt thái dương của anh vẫn không ngừng giật giật. Nhìn thấy bên dưới cùng của tủ treo quần áo có một cái hộp nhỏ nằm lẻ loi, anh lấy lên mở ra, ngón tay thon dài hơi run rẩy, lòng bàn tay nóng ran.

Những thứ bên trong hộp nhỏ có tất cả các loại màu sắc, vô cùng sặc sỡ. Hồng, chanh, vàng, xanh lá cây, xanh dương, tím…… toàn bộ đều là những thứ quần áo tư mật nhất của Thẩm Hi...... Hà Chi Châu nhắm mắt lại, nhất định là kiếp trước anh đã làm ra chuyện không thể tha thứ được, cho nên hiện tại mới bị trời phạt như thế này.

Lật tung cả tủ treo quần áo lên, rốt cuộc Hà Chi Châu cũng tìm được một bộ quần áo thể thao. Sau hơn một tiếng đồng hồ ngây người trong nhà vệ sinh, mãi lâu sau anh mới thuận lợi thay xong quần áo. Thời điểm anh bước ra khỏi cửa, gương mặt phiếm một màu ửng hồng bất thường.

Anh đã là một người đàn ông hai mươi tuổi, thân thể của phái nữ đã sớm được nhìn qua trong ổ cứng của Tráng Hán, gầy hay mập, màu da nào cũng có cả. Chẳng qua là anh không ngờ, mình lại nhìn thấy thân thể của con gái bằng phương thức này, còn có thể cảm nhận được rõ ràng sự mềm mại, trơn nhẵn của làn da nữa.

Là đàn ông, có thể giở trò lưu manh công khai hiển nhiên như thế, có lẽ cũng chỉ có anh mà thôi. Hà Chi Châu hít sâu một hơi, thu hết tạp niệm trong đầu.

Ở bên ngoài, Trần Hàn, Hạ Duy Diệp và Đậu Đậu cũng lục tục rời giường.

Hà Chi Châu đến bên bàn viết xem xét lại thời khóa biểu, sau đó lên mạng tìm tất cả thông tin về các giáo sư dạy những môn mà Thẩm Hi theo học. Anh cần phải làm một bản thống kê tường tận mới được.

Mặt khác, Hà Chi Châu còn nghĩ: Phải mau chóng kiếm một tờ bệnh án, nếu gặp phải những môn lý thuyết chuyên ngành thì ứng phó cũng không có vấn đề gì.

Chỉ có điều, nếu là khiêu vũ......

Hà Chi Châu đè trán. Anh sửa sang cẩn thận lại trang phục, chuẩn bị tốt thời khóa biểu, ghi nhớ những điều cần chú ý, kiểm tra kỹ càng không sót một thứ gì.

Hai ngày nay, anh đã hiểu rõ một điều, tất cả chỉ có thể dựa vào mình mà thôi.

Hạ Duy Diệp mới sáng sớm đã bị đánh thức, sau khi rời giường vẫn bày ra vẻ mặt khó chịu. Kết quả là nhìn người gây họa mà trên mặt một chút áy náy cũng không có, lại càng thêm tức giận: "Thẩm Hi, khi cậu ngủ dậy có thể để ý tới người khác một chút hay không? Mẹ cậu không dạy cậu phép tắc cơ bản này à?"

Hạ Duy Diệp nói còn chưa dứt, Hà Chi Châu đã quét mắt tới, vẻ mặt lạnh lẽo kia khiến cô nàng bị hù dọa, không tiếp tục phát tác nữa.

Hà Chi Châu liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó nói với Đậu Đậu: "Hôm nay tôi có việc không thể đi học được, cậu xin nghỉ giúp tôi nhé."

Đậu Đậu có chút khó xử: "Nhưng A Hi, giáo sư Ôn rất khó tính, hơn nữa thầy quý cậu nhất, trong tiết học nhất định sẽ gọi cậu đó."

"Tôi biết rồi."

Hà Chi Châu không muốn ở lâu trong phòng nữa, anh cầm lấy ví tiền bỏ vào túi quần rồi đi ra cửa. Đậu Đậu hướng về phía anh hô lên: "A Hi, cậu quên túi xách này!"

"Không cần." Hà Chi Châu trực tiếp cự tuyệt.

——**——**——

"Vênh váo cái gì chứ? Không phải chỉ là có bạn trai thôi sao?" Sau khi "Thẩm Hi" rời đi, Hạ Duy Diệp bĩu môi oán trách nói, "Còn chẳng phải cả ngày chạy theo đuôi Lâm Dục Đường à?"

Trần Hàn nhìn Hạ Duy Diệp cười cười: "Vậy nên cậu phải tranh thủ thời gian bám đuôi Hà Chi Châu đi, cũng có thể coi như phòng của chúng ta đã cướp mất hai nam sinh ngành kỹ thuật xuất sắc nhất của Đại học S rồi."

Hạ Duy Diệp mím môi cười, sau đó xông tới trước mặt Trần Hàn giơ giơ cái điện thoại trong tay, ngọt ngào nói: "Mình nói cho các cậu biết nha, tối hôm qua Hà Chi Châu có trả lời tin nhắn của mình đó!"

"Oa, thật á, cho mình xem một chút nào!"

Tin tức chấn động như thế, Trần Hàn và Đậu Đậu hăm hở lao qua, Hạ Duy Diệp tìm tin nhắn tối hôm qua mở ra cho Trần Hàn nhìn. Trong điện thoại di động quả thực có một tin được gửi từ số điện thoại của Hà Chi Châu ——"Ngủ ngon."

Trần Hàn vội thúc giục Hạ Duy Diệp: "Nam sinh nói chúc ngủ ngon với nữ sinh, chính là biến tướng của câu “anh thích em” đấy."

"Cái gì chứ, sao có thể......" Hạ Duy Diệp làm bộ không hiểu nhưng trong lòng lại mừng như điên.

Tối hôm qua Thẩm Hi trả lời lại tin nhắn của Hạ Duy Diệp cũng không phải do cô muốn làm vậy. Từ sau khi cầm di động của Hà Chi Châu, cô đã nhận được hơn mười cái tin nhắn do Hạ Duy Diệp gửi tới, cả khi ngủ cũng không được yên, cho nên mới tiện tay gửi lại một tin nhắn chúc ngủ ngon cho cô nàng.

Ý tứ là muốn Hạ Duy Diệp tắm xong rồi đi ngủ đi.

Mặt khác, sáng sớm nay Thẩm Hi cũng mở tủ treo quần áo của Hà Chi Châu ra, đáng tiếc bên trong hầu như chỉ có ba màu đen, trắng, ghi mà thôi. Cô chán nản tìm mãi mới thấy một cái áo POLO có phong cách phương tây, mặc với quần jeans đơn giản là thích hợp nhất.

Nhưng vẫn có chút cũ kỹ. Cô khom người vén quần jeans lên mắt cá chân, quần dài lỗi thời lập tức biến thành kiểu dáng thời trang tôn lên vẻ đẹp trai bức người cho người mặc.

Thẩm Hi chuẩn bị trang phục xong, thoáng cái đã trở thành điểm sáng của cả phòng ký túc xá. Khiến mấy cậu bạn cùng phòng không ngừng quan sát ngắm nghía, Tráng Hán không nhịn được than nhẹ: "Lão đại, cậu muốn giết chết toàn bộ đàn ông của trường chúng ta đấy à?"

"Cũng không tệ." Thẩm Hi soi gương, xoay qua xoay lại, cẩn thận xem xét: vẫn là diện mạo này, lúc trước cô nhìn Hà Chi Châu chỉ có loại một đẹp trai bình lặng, vậy mà qua bàn tay của cô nó đã được nâng lên một tầm cao mới.

Cái này muốn có được tất nhiên là phải phụ thuộc vào khí chất, khí chất đó nha.....

Thẩm Hi ngắm chán chê xong thì bỗng nhận được tin nhắn của Hà Chi Châu gửi đến, nội dung là nhắc nhở cô về lịch học ngày hôm nay, viết rất rõ ràng, dễ hiểu. Thẩm Hi đối chiếu nội dung với thời khóa biểu mình chuẩn bị mới phát hiện ra hôm qua cô sắp xếp sai hết rồi.

Nhưng cô chép y chang như của Hầu Tử mà, sao lại sai được nhỉ?

Ngày hôm qua, Thẩm Hi chép lại thời khóa biểu của Hầu Tử bị Hầu Tử nhìn thấy, anh ta cũng cảm thấy rất khó hiểu. Lão đại chép thời khóa biểu của mấy môn mình học lại làm cái gì......

Phòng 921 của ký túc xá đại học S có hai nam sinh xuất sắc, và đồng thời cũng có hai nam sinh thành tích dở tệ.

Sáng sớm, Hầu Tử đi cùng Tráng Hán lên lớp, khi Lâm Dục Đường cũng chuẩn bị rời đi thì Thẩm Hi đang ngồi trên giường uống sữa tươi mở miệng hỏi anh: "Lão Tam, không phải hôm nay cậu không có tiết sao?"

Lâm Dục Đường vẻ mặt mệt mỏi nói: "Tôi đi thư viện." Tâm tình của Lâm Dục Đường không tốt là có lý do. Sáng nay, anh gửi cho Thẩm Hi một cái tin nhắn, nhưng không hề thấy cô nhắn lại, nhìn màn hình di động tắt ngúm, tâm trạng của anh cũng theo đó mà chán nản.

Lâm Dục Đường đi nốt, cả phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình Thẩm Hi. Cô được nghỉ hai tiết đầu, chỉ có tiết thứ ba là phải tới lớp. Ngồi lật đi lật lại quyển giáo trình chuyên ngành của Hà Chi Châu, định nghiên cứu kỹ lưỡng xem sao.

Đại khái là nhìn mỗi thứ một chút, nhưng một từ chuyên ngành cô cũng không hiểu nên đành thôi.

——**——**——

Hà Chi Châu cảm thấy anh và Thẩm Hi hoán đổi thân thể cho nhau thì vận số của anh cũng kém hẳn đi.

Hệ vũ đạo buổi sáng đều có tiết huấn luyện cơ bản, vốn dĩ Hà Chi Châu muốn bùng học, kết quả xui xẻo lại bị giáo sư Ôn bắt quả tang ngay tại trận, sau đó bị cưỡng chế quay trở về phòng luyện vũ đạo.

Đi tới phòng múa, Hà Chi Châu lập tức bị gương thủy tinh phản xạ ánh sáng bốn phía làm cho choáng váng cả đầu. Bên trong còn có nữ sinh đang uốn thắt lưng, xoạc ngang, kéo chân.

Lần đầu tiên trong đời Hà Chi Châu mới cảm nhận được cái gì gọi là "chùn bước". Anh đi vào phòng vệ sinh, gọi cho Thẩm Hi một cú điện thoại. Vừa tắt điện thoại xong thì lại bị bạn học của Thẩm Hi rối rít chạy vào gọi ra.

"Giáo sư Ôn muốn cậu thực hiện mấy động tác đã học trước kia, muốn thống nhất hoàn chỉnh bài luyện tập, cậu mau ra đi."

Hà Chi Châu nhắm mắt lại, mím chặt môi, tuyệt vọng trong lòng đã dâng chảy thành sông rồi.

Sau khi anh thay xong giày múa đi ra ngoài, đã thấy cả lớp đứng thành một hàng, ai cũng ngẩng đầu ưỡn ngực. Hà Chi Châu mặt không biến sắc đi tới góc khuất nhất.

Thật xin lỗi, quả thực anh không làm cách nào để ưỡn ngực cao được như vậy.

Tổng cộng có mười sáu nữ sinh, Hà Chi Châu là người đứng cuối cùng. Theo hiệu lệnh của giáo sư Ôn, mọi người lần lượt thực hiện động tác đá chân. Động tác này không khó, anh ứng phó được.

Sau đó là giơ cao bắp đùi, đá thẳng lên trên. Hà Chi Châu đã được học các động tác mạnh từ hồi tiểu học nên động tác này cũng có thể ứng phó qua loa, chỉ bị giáo sư Ôn điểm danh phê bình một chút, nói anh không chú tâm. Có trời mới biết, để thực hiện động tác đó anh đã dùng hết toàn bộ tôn nghiêm và kiêu ngạo của mình rồi.

Tiếp theo là chạy đà bay lên không trung xoay người 360°, Hà Chi Châu cảm thấy lần này nhất định mình chết chắc. Anh trầm mặc nhìn các nữ sinh trước mặt lần lượt làm xong, một hai ba bốn...... thoáng cái đã tới người thứ mười lăm.

Mười lăm người thuận lợi kết thúc.

Đến lượt anh! Không ít người quay đầu lại nhìn chằm chằm.

Tại sao mọi người lại nhìn chăm chú vào "Thẩm Hi"? Bởi vì Thẩm Hi là người thực hiện động tác này tốt nhất cả lớp, ai cũng muốn nhìn cô để học tập, rút kinh nghiệm.

Hà Chi Châu cau mày, vẫn đứng im bất động.

Giáo sư Ôn nhắc nhở: "Thẩm Hi, bắt đầu đi."

Hà Chi Châu hít sâu một cái, thôi thì lợn chết không sợ bỏng nước sôi, cứ làm luôn đi cho xong. Đúng lúc anh muốn chạy lấy đà thì cửa phòng luyện múa đột nhiên bị đẩy ra.

Là Thẩm Hi “thật” tới.

Thẩm Hi thở hồng hộc chạy tới tiếp viện, cô nhìn qua các bạn học quen thuộc bên trong, còn có cả Hà Chi Châu nữa. Cô cười thật tươi đi tới trước mặt giáo sư Ôn: “Giáo sư Ôn, em chào thầy....”

Giáo sư Ôn lúng túng vuơn tay: “À, chào em. Em là?”

Thẩm Hi tự giới thiệu: “Em là sinh viên của Đại học S, Hà Chi Châu.”

Hà Chi Châu! Ị Ị!!

Tất cả nữ sinh trong phòng vũ đạo lập tức cảm thấy nhộn nhạo trong lòng, nhất là Hạ Duy Diệp, còn chạy nhanh tới bên cạnh “Hà Chi Châu”, làm ra vẻ quen thuộc chào hỏi.

Giáo sư Ôn đã nghe qua thành tích của Hà Chi Châu trên mặt nở nụ cười rất thân thiết: “Bạn học Hà tới đây có việc gì vậy?"

Thẩm Hi chỉ tay về phía Hà Chi Châu nói: “Dạ, chuyện đó….. Thẩm Hi mẹ cô tới đây rồi….”

__**__**__

Hà Chi Châu thay lại giày rồi đi ra ngoài phòng luyện múa, Thẩm Hi đi theo sau. Trong lòng cô vô cùng xấu hổ, cố gắng âm thầm trấn an bản thân. Hà Chi Châu không hề nói một câu nào, đến khi hai người đi xuống cầu thang, điều đầu tiên anh nói với cô là: “Cô có thể đừng xắn quần lên như thế có được không?”

Thẩm Hi nhìn xuống cái quần mình tự chế một cái, ngẩng đầu lên hỏi lại: “Không đẹp à?”

“Không. “ Hà Chi Châu nhìn thẳng về phía trước, cứ nhìn thấy cái quần là lại thấy khó chịu.

Thẩm Hi vội vàng ngồi xổm xuống, thả hết gấu quần ra, không xắn nữa.

Hai người tìm được một chỗ khá an tĩnh, lúc này hầu hết mọi người đều đang có tiềt học, cho nên nơi yên tĩnh nhất lại là sườn núi tình nhân của Học viện. Thẩm Hi và Hà Chi Châu ngồi ở đó cùng nhau tiến hành bàn bạc, thảo luận để đưa ra phương án, quyết sách ứng phó.

Tuấn nam mỹ nữ, luôn luôn chói mắt, người nào đi ngang qua cũng phải ngoái đầu lại nhìn vài lượt.

Thời gian thoáng cái đã hơn mười giờ, Ha Chi Châu đưa Thẩm Hi về Đại học S để học tiết thứ ba — “Chất bán dẫn trong vật lý”. Thẩm Hi nhìn Hà Chi Châu, tốt bụng đề nghị: “Anh thực sự không muốn đi vào sao? Nếu như anh cảm thấy ngại thì cứ ngồi bên cạnh tôi là được. “

Hà Chi Châu bỗng nhiên cười lạnh, kéo kéo khóe miệng nói: “Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tôi không muốn bị người khác nghĩ rằng tôi đang đào góc tường của anh em đâu. “

“Hừ hừ”

“Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tôi cũng không muốn người khác nghĩ rằng tôi đang hồng hạnh xuất tường đâu.” Thẩm Hi cầm giáo trình chuyên ngành chạy nhanh về khu giảng đường.

Thẩm Hi tìm thấy phòng học xong, đứng ở bên ngoài ngó dáo dác một hồi. Sau khi thấy Lâm Dục Đường thì lập tức vui vẻ ngồi xuống bên cạnh anh. Cô lên tiếng chào Lâm Dục Đường, sau đó cười cười lấy một quả quýt từ trong túi ra đưa qua: “Có ăn không?”

Lâm Dục Đường thẳng thừng từ chối.

Thẩm Hi nhàm chán mở giáo trình ra, trang đầu tiên có ghi tên “Hà Chi Châu”, chữ viết thanh mảnh nhưng rất rắn rỏi. Thẩm Hi bỗng nghĩ tới một câu: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu” (*).

Vào tiềt học, cô nằm bò ở trên bàn học nhìn Lâm Dục Đường, mở miệng hỏi anh: “Dục Đường, giáo sư giảng cái gì cậu đều hiểu hết hả?”

Lâm Dục Đường dằn lòng trả lời: “Cậu thật biết nói đùa, chẳng lẽ cậu nghe không hiểu?”

Thẩm Hi quay đầu qua phía bên kia: “Tôi..... chỉ là thấy nhàm chán quá thôi.”

Kết quả là một giây tiếp theo, một sự việc tuyệt đối không nhàm chán đột ngột phát sinh.

Trên bục giảng, giáo sư Vương đặt ra một câu hỏi khá khó khăn. Ông liên tục gọi ba người trả lời, nhưng không một ai đưa ra được đáp án đúng. Giáo sư Vương không muốn phải chịu thất vọng thêm nữa nên trực tiếp gọi Hà Chi Châu trả lời, đây chỉ là biến tướng của việc công bố luôn câu trả lời chính xác.

“Chi Châu, cho thầy biết ý kiến của em về vấn đề này.”

Hà Chi Châu bị gọi đích danh, Thẩm Hi đứng lên, đại não vốn đang uể oải lập tức tỉnh táo lại. Cô nhìn xuống đề mục ghi chữ “PPT”, chả hiểu nó là cái ký hiệu gì cả.

Thẩm Hi há miệng.

Bạn học cùng lớp thấy nam thần “Hà Chi Châu” lên tiếng, lập tức lấy bút ra chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần nghe thấy tiếng là viết xuống ngay.

Thẩm Hi đảo mắt qua rồi đảo mắt lại, cũng định nói thẳng là mình không biết, nhưng thấy ánh mắt hiền hòa đầy mong đợi của giáo sư Vương thì thực sự không nỡ nhẫn tâm. Cô húng hắng vài cái nhìn giáo sư Vương nói: “Vấn đề này em đã thảo luận qua cùng với Lâm Dục Đường rồi, đáp án cũng đã nhất trí. Vừa rồi Lâm Dục Đường nói cậu ấy rất muốn đứng lên trả lời. Vậy nên thầy để cho Lâm Dục Đường trả lời đi ạ…..“

Giáo sư Vương: “Được, Lâm Dục Đường, vậy em trả lời đi!”

(*) Là hai câu thơ nằm bài thơ đầu tiên của Kinh Thi do Khổng Tử biên soạn

“Quan quan thư cưu (Chim thư cưu kêu quang quác)

Tại hà chi châu (Ở trên cồn cát)

Yểu điệu thục nữ

Quân tử hảo cầu”


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 24.03.2015, 21:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 90 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diana nguyen, giap382014, Hana2299, kattun tun, LinhSam, ngoclinhbella, nguyenthoatda, Ninh Trâm, quinquin91, tran hoa và 247 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Mạt Trà: Cho mình hỏi mình muốn đăng truyện convert có được không
Mạt Trà: Có ai ở đây không a~~~~~~~
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyết Nhan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.