Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 15.09.2014, 17:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:)  :) Truyện 495 chương nhé các bạn.

Cảm ơn các bạn ủng hộ, iu iu mấy nàng nhìu nhìu  :kiss5:  :kiss4:  :kiss4:  :kiss5:  :kiss4:

Chương 224: Bưởi nở hoa



Ba mươi tháng ba, Lâm Khang Bình dẫn Lâm Phúc đến Lâm Sơn huyện. Tử Hỉ cũng bắt đầu thi Châu, Thẩm thị chuyển đến ở nhà Tử Lộc, phụ trách ăn, mặc ở, đi lại cho Tử Hỉ, Trần thị cũng ẵm đứa nhỏ đi An Châu thành ở một thời gian, thuận tiện nhìn xem tiệm cơm thế nào.

Tử Tình muốn đón Hà thị Tăng Thụy Tường và Tử Vũ đến nhà mình ở, Tăng Thụy Tường lo trong nhà không có người, Tử Tình đành phải kêu Tiểu Thanh Tiểu Lam chuyển vào viện, thay phiên trực đêm cùng mình.

Mùng hai tháng tư, Vương Thiết Sơn đến nói chanh viên đã nở hoa nhiều, hoa đang nở, cả vườn đầy mùi hoa, Tử Tình nghe xong, vui vẻ không thôi, thấy trời trong xanh, liền thay một bộ đồ cũ, ôm Duệ, dẫn theo Tiểu Thanh Tiểu Lam, bảo Lâm An đi đón Hà thị cùng Tử Vũ, chuẩn bị đi đạp thanh.

Vừa muốn ra cổng, Điền thị cùng Thu Ngọc đi lại, nguyên lai là Thu Ngọc nghĩ Lâm Khang Bình cũng sắp đi nên đến đưa hầu bao, gặp Tử Tình dẫn theo một đống người ra cổng, vội hỏi làm gì. Tử Tình chỉ nói là chanh viên có việc.

"Vừa vặn ta cũng về nhà mẹ đẻ, hôm nay thời tiết sáng sủa, lại có sẵn xe ngựa, ta theo các ngươi đi một chuyến đi." Điền thị nói.

"Tử Tình, không phải Khang Bình nhà ngươi đi Lâm Sơn à, sao trong nhà còn có một chiếc xe ngựa, nhà ngươi cũng quá xa hoa, chúng ta đến cái xe trâu đều không có, xe ngựa nhà ngươi lại có hẵn hai cái." Thu Ngọc cười nói.

Năm trước Lâm Khang Bình cứu người kia, còn tặng một chiếc xe ngựa, Lâm Khang Bình nói nhưng tiện để hắn ra ngoài, không cần mướn xe, liền giữ lại.

Tử Tình nhìn Hà thị, Hà thị kéo Tử Vũ nói: "Bà thông gia đi cùng Tử Tình đi, vừa vặn trong nhà ta còn có việc chưa làm xong. Chúng ta về trước."

Tử Tình đành phải kiểm kê hầu bao của Thu Ngọc, thanh toán tiền, mới dẫn Điền thị lên xe, lúc này không có hưng trí vừa rồi, đến Lĩnh Thượng thôn, Điền thị cũng không nóng lòng về nhà mẹ đẻ, nói: "Suốt ngày nghe bọn hắn nhắc vườn nhá ngươi. Đã đến thì đi xem cái đã."

"Ta cũng không tới qua, nghe rất nhiều, Tử Tình là bà địa chủ, bên kia còn có hơn hai trăm mẫu hoang, dượng ngươi nói chờ thu hoạch vụ thu xong sẽ xây nhà. Có bạc cũng mua vài mẫu hoang, nghe nói ba năm không cần giao thuế. Nhưng dượng ngươi không phải người làm ruộng, hắn nói ta coi khinh hắn, để ta xem đến lúc đó hắn trồng thế nào."

"Chuyện nào có đáng gì? Chỉ cần học là được, Khang Bình nhà của ta cũng không hiểu, mỗi ngày theo người ta học. Hắn còn nói tiểu dượng hiểu rất nhiều." Tử Tình nói.

"Đừng nghe hắn, chỉ thích ba hoa, hắn mà có năng lực giống Khang Bình thì làm gì ta cũng không quan tâm, sẽ chờ hưởng phúc." Thu Ngọc nói đến trượng phu, luôn có sự chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, luôn lấy hắn so cùng người khác, may mà Chú Vân Giang là người thành thật.

Mấy người nói giỡn, đi vào chanh viên, Tử Tình vừa vào vườn, đã ngửi thấy mùi hoa bưởi, trước kia, lúc học đại học, trong trường có một vườn bưởi, Tử Tình cùng bạn học hay đánh bài ở dưới tàng cây, thậm chí có bạn học còn có thể hái hoa bưởi đặt bên gối đầu, nói ngửi nó ngủ ngon. Chanh viên mùi hoa càng đậm, Tử Tình tham lam hít sâu mấy hơi.

Điền thị cùng Thu Ngọc không ngờ có mảnh cây bưởi lớn như vậy, dưới tàng cây còn có đàn gà lớn lớn nhỏ nhỏ. Thu Ngọc thấy nói: "Một năm chỉ nuôi gà thôi cũng kiếm được không ít bạc, cả mảnh lớn thế này cũng được mấy ngàn con, ta mà là ngươi, cái gì đều không cần làm, chờ đếm bạc thôi."

"Ngươi mướn cả nhà này có thể quản lí hết vườn trái cây không? Cây bưởi cây cam không cần phải quản lí nhiều nhỉ? Ta nghe Hạ Ngọc nói, trong viện nàng cũng có mấy cây ăn quả, là cây giống ngươi cho nàng, bây giờ một thân cây cũng bán được một hai trăm văn." Điền thị hỏi. Khi nói đã bước đến giữa vườn, cả nhà Vương Thiết Sơn vội đến đón. Điền thị cùng Thu Ngọc lại nhìn một vòng nhà Vương Thiết Sơn ở.

"Tử Tình, chờ ta xây nhà cũng sẽ làm cái viện, ngươi để cho ta mấy cây." Thu Ngọc nói.

"Vậy cũng cho Xuân Ngọc mấy cây đi, có thể bán vài đồng, trong nhà còn có một mớ chuyện phải làm, việc hôn nhân của Quế Anh cũng không có tin tức, Tam Mao đã mười tám mà không tìm được người thích hợp. Đáng thương đại cô ngươi."

"Nương, đại tỷ ta là dạng người gì, nếu nàng quan tâm thì nhà nàng đã sớm không phải thế này. Ngươi nhìn nàng làm chuyện đi, chuyện nào cũng làm người ta chê cười, chuyện khác ta không so đo cùng nàng, nhưng năm cũ ngươi chúc thọ, đôi giày, bột mì, cho nhìn còn mù mắt, ngươi chiếu cố nàng nhiều năm như vậy, nhưng nàng cho ngươi được gì?" Thu Ngọc nói đến chuyện Xuân Ngọc, ý kiến đầy mình.

"Còn không phải đại tỷ phu ngươi là chủ gia đình à, nàng làm chủ được chỗ nào, trong tay một văn tiền đều không có, cũng là đáng thương. Có cách gì chứ? Lúc trước nàng muốn gả mà!" Điền thị nói.

Tử Tình vốn định nghe Điền thị kể truyền kỳ về Xuân Ngọc, đáng tiếc, Lâm Khang Bình tìm đến, Điền thị liền im miệng không nói. Tử Tình trừng mắt nhìn hắn, Lâm Khang Bình không hiểu, nhìn nhìn chính mình, cầm trong tay áo khoác lông cho Tử Tình, không có làm sai cái gì mà? Hắn nào biết đâu rằng Tử Tình đang thích ‘tám’ chuyện.

Lâm Khang Bình đi lên, phủ thêm áo cho Tử Tình, cũng thuận tay đem đứa nhỏ đưa cho Tiểu Lam, nói: "Vừa mới khỏe được vài ngày, ngươi liền quên à, ra ngoài không mang theo áo khoác, trời lại âm u, cẩn thận cảm lạnh." Tử Tình ngẩng đầu nhìn, trời đã đầy mây.

"Chậc chậc, Tử Tình đúng là mạng tốt không bình thường, thật sự là có phúc, có tiền không thì không nói, chỉ dựa vào sự đốt xử của Khang Bình với Tử Tình, có mấy nam nhân nào có thể làm được?" Thu Ngọc thấy Lâm Khang Bình khoác náo cho Tử Tình, nói.

Tử Tình cùng Khang Bình cười.

"Đây là áo len ngươi dệt à? Thật đẹp mắt, khi nào rãnh thì dạy ta, cho ta ít len sợi, ta cũng muốn mặc một cái." Thu Ngọc vuốt áo len của Tử Tình, hỏi.

"Tiểu cô, sao ngươi thấy Tình nhi có gì tốt đều đòi vậy?" Lâm Khang Bình cười hỏi.

"Có gì đâu, ta vừa mới thấy bà ngoại của Tử Tình cũng mặc một cái, hôm nay mặc áo không thì lạnh, mặc áo bông lại nóng, mặc một cái áo len chắc là vừa nhỉ?" Thu Ngọc vừa nói, sắc mặt Điền thị lại khó coi. Chắc là thấy Hà thị có, nàng không có, trong lòng có chút bất bình.

"Tiểu cô, bây giờ thì không có rồi, len này là do Khang Bình mang về từ Việt thành, mỗi người trong nhà một cái là hết." Tử Tình nói.

"Quên đi, chúng ta có thể so sánh với người ta à, ta cũng không có phúc như người ta, ta cũng không có nữ nhi tốt, cũng không tinh được con trai tốt." Điền thị nghe xong, dỗi. Nghĩ đến lúc Hà thị chúc thọ, không vàng cũng bạc, cũng ngọc, điều đó như đâm vào lòng của bà, nhớ tới liền đau đớn khó chịu.

"Nương, ngươi lại nói bậy bạ gì đó? Nếu ngươi không cố chấp, nhị ca mấy năm nay đưa bạc cho ngươi cũng đủ ngươi đặt mua vài bộ trang phục và trang sức, ta ngày thường nói ngươi cái gì ngươi cũng không nghe, lại nghe Xuân Ngọc kể lể, vừa khóc nói nàng nghèo, ngươi đã hận không thể bán nhà cho bọn hắn. Ngươi có cháu nội tốt, một năm hiếu kính ngươi không ít, còn không biết chừng." Thu Ngọc luôn luôn lanh mồm lanh miệng, nghĩ đến cái gì, cũng không thèm để ý Điền thị nghe xong sẽ không thoải mái.

"Ngươi ăn giòi à? Ta chỉ nói một câu, ngươi nói lại một đống làm cái gì? Ngươi cũng làm nương rồi, về sau ngày còn dài, từ từ nghĩ đi." Điền thị đánh lưng Thu Ngọc một cái.

"Tử Tình, ta muốn đi thăm lão cữu công của ngươi, ngươi nhặt cho ta một rổ trứng gà đi, cũng không thể tay không tới cửa, à, nhặt một rổ cho nhiều, cách nhà đại tỷ của ta cũng gần, hôm nay đi thăm luôn một thể. Dù sao cũng không xa, chúng ta tự mình trở về là được, các ngươi ôm đứa nhỏ đi trước đi." Điền thị xoay người nói với Tử Tình, áo len không có mặc, dù sao cũng phải lấy được thứ gì đó, cũng không thể đến không một chuyến.

Lâm Khang Bình đáp ứng. Đưa các nàng ra cửa chanh viên, Điền thị liền vẫy tay để Tử Tình bọn họ đi, chờ Tử Tình bọn họ đi xa, mới ôm trứng gà trực tiếp trở về nhà. Thu Ngọc hỏi: "Nương, ngươi muốn đi thăm cậu mà? Tại sao không đi?"

"Thăm hắn làm gì? Hắn có phải nương ta sinh ra đâu, hắn hiếu kính ta cái gì chưa, một rổ trứng gà này ít nhất phỉ được 50 cái, ta về nhà trước, đem trứng gà sớt ra, lấy hai mươi trứng gà đi thăm dì cả nương của ngươi là được, thừa lại đưa cho đại tỷ ngươi. Ngươi cũng đừng buồn, không thiếu cho ngươi đâu, đều chui ra tự bụng ta, ta sao có thể không quan tâm chứ?" Mẹ con vừa đi vừa nói chuyện, Tử Tình hoàn toàn không biết gì về việc này.

Trở lại Tình viên, Thẩm Bảo Phúc đang nói giỡn ba hoa cùng Tiểu Hồng Tiểu Tử, thấy Tử Tình vội giả đáng thương, nói: "Muội muội, ca ca ngươi mấy ngày nay không được ăn no, trong nhà có cái gì ăn ngon thì làm nhiều một chút, tốt nhất là thịt cá, ăn mới đã nghiền. Chị dâu ngươi keo kiệt, không chịu cho ta ăn no."

Tiểu Tử nghe xong, trốn một bên mà cười, Tử Tình thấy, nói: "Cười cái gì mà cười, còn không vào bếp chuẩn bị đi, bảo Lưu bà bà làm móng heo kho tàu, hai con gà hóa, còn lại thì tự nghĩ đi, à, xem hôm qua để giỏ trúc có bắt được lươn không, có thì làm mấy con lươn." Tiểu Tử đáp ứng.

Tử Tình vừa phân phó Tiểu Lam đi mời Hà thị bọn họ đến, Thẩm Bảo Phúc vừa đi vừa nói chuyện: "Thôi để ta đi, nếu bà thấy ta ở đây, không đến thăm bà trước, không mắng ta mới lạ? Ta không muốn bị mắng đâu."

Lâm Khang Bình ôm Tử Tình vào nội viện, đem đứa nhỏ bỏ lên giường, nói hôm nay ra ngoài thu hoạch được gì, "Tiểu cậu đúng là làm việc chăm chỉ, mấy thứ đều đặt mua gần đủ hết, nhưng ngày mai ta còn phải vào núi một chuyến, đã nhiều năm, đột nhiên không đi, chỉ sợ người ta mỗi ngày còn ngóng trông ta, đồ bọn họ làm cũng không bán, có thói quen cất cho ta, nếu thổ sản vùng núi bán không hết ở Việt thành, ta để Vương Tài bọn họ kéo đến kinh thành bán ở cửa hàng, dù sao chúng ta cũng không thiếu bạc dùng gấp gì." Lâm Khang Bình nói xong, nhìn Tử Tình.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.09.2014, 17:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 225: Xe trẻ con



Tử Tình nghe Lâm Khang Bình nhắc tới trên chuyện buôn bán, vội nói: "Chuyện buôn bán thì ngươi cứ làm chủ, ta không hiểu gì đâu, ra ngoài rồi, tiền bạc là việc nhỏ, tánh mạng ngươi mới quan trọng nhất."

"Yên tâm, ta đáp ứng ngươi, xong việc trở về, tuyệt đối không xen vào chuyện gì nữa, ta cũng không bỏ ngươi được."

Tử Tình nghe Lâm Khang Bình muốn xa nhà, trong lòng cực kì không muốn, hai tay vòng quanh thắt lưng của hắn, tựa vào trước ngực hắn, Lâm Khang Bình ôm lấy Tử Tình ôm lên phản cách vách, hôn môi Tử Tình, vừa muốn cởi áo Tử Tình, Tử Tình vội ngăn hắn lại: "Bà ngoại sắp đến rồi."

Lâm Khang Bình tay chân không ngừng, miệng cũng không ngừng, nói: "Tình nhi, ta đói bụng, ra ngoài ba ngày, tốt xấu gì cũng cảm thông ta đi, để ta ăn đỡ thèm đã. Với lại ngươi giờ có ra ngoài, vẻ mặt xuân sắc, có khác gì đâu?"

Tử Tình nghe xong, dùng sức đánh hắn vài cái, "Tình nhi, cẩn thận tay đau, đỡ sức thì giữ để cùng ta."

Tử Tình cười, cho hắn. Kết thúc, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình tắm rửa

Hai người thu thập sạch sẽ đến tiền viện, Tiểu Hồng nói: "Lão tổ tông muốn ăn rau nên mọi người đi nhổ rau rồi, để ta kêu bọn họ đến." Tử Tình mặt đỏ lên, liếc Lâm Khang Bình một cái.

Lâm Khang Bình đi rồi, Tử Tình thường xuyên ôm đứa nhỏ đi dạo ở trong vườn, có khi đi Đào lâm, có khi đi rừng trúc, nhiều lúc thì ở bên bờ nước xem con vịt cùng ngỗng trắng chơi đùa giữa lá sen, mỗi khi ôm đứa nhỏ cánh tay tê cứng. Nhưng Tử Tình cũng không nỡ để nha hoàn mệt quá, vật nhỏ mỗi ngày một trưởng thành, khuôn mặt nhỏ nhắn núc ních thịt, cánh tay nhỏ như búp sen, Tử Tình nhìn hắn là mềm yếu, mỗi lần dẫn hắn ra ngoài, vật nhỏ cực kì hưng phấn. Tay nhỏ bé quơ loạn, mắt to chớp chớp.

Thời tiết mỗi ngày một nóng, ôm đứa nhỏ dễ ra mồ hôi, Tử Tình nhớ trẻ con xe đẩy tay ở kiếp trước, giữa ngày hè có cái xe đẩy tay thì quá tốt. Đứa nhỏ cũng ít chịu mệt. Tử Tình nghĩ tới cái này, hình như không khó lắm, không bằng tự mình làm một cái xem.

Tử Tình ngồi trên phản vài canh giờ, xóa xoá sửa sửa vẽ vẽ sơ đồ phác thảo, bảo Lâm An đi mời Từ sư phụ đến một chuyến, Từ sư phụ nhìn sơ đồ phác thảo, nói: "Không khó làm, mà sao ngươi nghĩ ra được vậy?"

"Mỗi ngày ôm đứa nhỏ, tay đều nhức mõi, nghĩ nếu có một chiếc xe có thể đẩy đứa nhỏ vừa đi vừa chơi thì tốt rồi. Cả người lớn lẫn đứa nhỏ đều bớt việc. Ta suy nghĩ mấy ngày, từ xe cút kít nghĩ đến xe bốn bánh, chỉ sợ còn phải có chỗ cải tiến thêm, ngươi vừa làm ta vừa nghĩ, làm ngay tại trong nhà ta đi. Ta thấy không thích hợp thì sửa đổi lúc nào củng được. Ngươi cũng giúp ta suy nghĩ thêm, đúng rồi, tốt nhất là tìm những thứ gỗ tốt một tí. Còn nữa, việc này ta hi vọng ngươi có thể giữ bí mật, tiền công ta cho ngươi một trăm văn một ngày."

Từ sư phụ nghe xong miệng đầy đáp ứng, ngay cả đồ đệ cũng không mang theo, ngày thứ hai tự mình bưng công cụ đến. Tử Tình dẫn hắn về nhà mẹ đẻ tìm ít gỗ thường dùng, hết bảy tám ngày, làm lại sửa sửa lại làm, cuối cùng thành công được 3 chiếc xe đẩy, miễn cưỡng cũng dùng được, mỗi tay vịn đều mài bóng loáng, quét nước sơn, Tử Tình khâu vải hai bên để che chắn, đỉnh xe là vòm cung bằng trúc có khâu vải dày, phía dưới là lớp đệm thật dày, mặt trên trải đệm trúc, vật nhỏ nằm bên trong còn có không gian hoạt động.

Ngày này, xe đẩy hoàn công, Tử Tình xem Tiểu Thanh Tiểu Lam các nàng tranh nhau đẩy Thư Duệ chơi, Lâm Phong bọn họ ở một bên xem, bỗng thấy Lâm An dẫn Tăng Thụy ngọc cùng đại ca hắn - Tăng Thụy Phát cùng tới. Nguyên lai là đến đưa tiền bán heo, ba mươi con heo bán được hơn tám mươi lượng bạc, lại mua ba mươi heo con, cũng còn bảy mươi lượng và hơn hai điếu tiền, Tử Tình lấy bảy mươi lượng bạc, thừa lại để hai người bọn họ chia nhau.

"Đại chất nữ, không dùng được nhiều như vậy đâu, một ngày tiền công bốn mươi văn, hai chúng ta có một điếu tiền là quá đủ rồi." Tăng Thụy ngọc nói, trả một điếu tiền kia lại.

Tử Tình không nhận, nói: "Tử Quân tháng sau còn muốn đi Xương Châu thi, Tử Văn cũng vậy mà. Coi như ta cho bọn hắn chút tiền lộ phí."

Tăng Thụy Phát vừa nghe, vui vẻ kéo áo Tăng Thụy Ngọc, nói: "Cũng đúng,  đứa nhỏ này năm nay đã thi lần thứ 3 rồi, bạc cũng tố không ít, ta tích góp được bao nhiêu bạc đều bị hắn tiêu hết, ta nghĩ, năm nay lại không trúng thì ở nhà làm ruộng hoặc vào thành tìm việc làm, nếu không có cha ngươi khuyên ta, năm nay ta đã không cho hắn đọc rồi."

"Đại ca, nếu nói như ngươi thì ta cũng không nuôi nỗi Tử Văn nhà ta đọc sách, ngươi còn có thể giết heo bán thịt, một năm tiền thu cũng không thiếu, trong nhà lại nuôi bốn năm con heo, ngươi còn sầu cái gì?" Tăng Thụy Ngọc hỏi.

"Tử Văn nhà ngươi còn nhỏ, mới mười lăm, lúc Tử Mỹ thành thân ta cho mười lượng bạc, mới vài năm thôi mà Tử Quân đã mười bảy, Tử Lệ năm nay cũng mười lăm, hai người đều nên kết hôn, không cần bạc à?" Tăng Thụy Phát buông tay nói.

"Không bằng ngươi cũng giống Tử Tình, nuôi ba mươi con heo, chỉ sợ một năm tiền thu cũng đủ ngươi làm tiệc cho con." Tăng Thụy Ngọc nói.

"Nuôi heo tiền lời không cao, phí sức vất vả một năm, mướn nhiều người như vậy để nuôi heo, còn phải mua đò ăn thừa cho heo ăn, một con heo cũng không lời đủ 1 lượng. Trừ đi mướn mọi chi phí thì chỉ sợ còn thừa bốn mươi lượng thôi." Tử Tình nói.

"Không thể tính như vậy, ngươi ngẫm lại đi, nếu không nuôi heo, ngươi lấy phân nơi nào, đất vốn là đất hoang, không có phân thì trồng thứ gì cũng không tốt. Cho nên, ngươi cũng đừng dựa vào nuôi heo để kiếm bạc không không, theo ta thì đây vốn không phải nguồn tiền chủ yếu, chỉ cần không bị gì, tốt xấu thì ngươi cũng có tiền tiêu vặt, bốn mươi lượng không phải ít đối với ngươi, còn ta thì có thể sử dụng bảy tám năm đấy."

Tăng Thụy Ngọc nhìn Tử Tình lớn lên, biết Tử Tình không thích những kẻ tiểu nhân a dua xu lợi, nên hắn nói: "Nhà ngươi nếu muốn trồng lúa mạch, ta thấy phải nuôi đất một hai năm nữa. Đậu tương thì một hai ngày nữa sẽ chín, ta tặng cho ngươi một ít để ngươi dùng trước, ngày mai ta tìm người đi cắt, ta thấy trong nhà ngươi không thiếu người, cắt xong rồi thì ta đưa đến, các ngươi tự tuốt, việc này cũng không tốn sức lắm, vỏ đậu cất để làm mồi nhóm lửa, đỡ các ngươi phải kiếm củi. Tương lai bẻ ngô rồi thì ngươi đủ dùng củi một năm, đỡ bao nhiêu chuyện."

Tử Tình nghe xong gật đầu đáp ứng. Lại hỏi ngô mọc thế nào, nhổ cỏ mấy lần? Có rắn rết gì không, Tăng Thụy Ngọc nhẫn nại trả lời hết.

"Trồng xen với đậu tương, ngô hình như cao và to hơn ngô bên cạnh một ít, chỉ sợ phương pháp kia của ngươi dùng được, không biết ngươi nghĩ đến biện pháp này từ nơi nào?" Tăng Thụy Ngọc hỏi.

"Từ sách nhà nông, cụ thể thì cũng nhớ không rõ, không bằng sang năm thử thêm lần nữa."

"Đúng rồi, Khang Bình tìm hai người nọ, ta thấy cũng không tệ, quả thật là biết trồng trọt, cũng biết dọn dẹp." Tăng Thụy Ngọc nói.

Tử Tình nghe tin tức này, cảm thấy có thể tìm người thêm cho bên Khang trang, đang suy nghĩ thì Tăng Thụy Phát giật nhẹ áo Tăng Thụy Ngọc, hai người cáo từ đi rồi.

Ngày kế, buổi chiều, Tử Tình vừa ngủ dậy, ôm đứa nhỏ ra ngoài, chỉ thấy Lâm An bọn họ đang tuốt đậu ở trong viện, chợt nghe Tử Hỉ hô to "Tỷ, tỷ, ta đã trở về."

"Thi xong rồi, thành tích có chưa? Ngươi xem ngươi kìa, đã là tú tài rồi mà còn lóc la lóc chóc, về nhà khi nào, nương đâu?" Tử Tình hỏi.

"Làm gì nhanh như vậy, phải mười ngày nữa. Ta cùng nương về trước, nhị tẩu còn ở lại An Châu thành, nhà nàng không lớn lắm, người cũng nhiều, với lại mình đã ở nhà người ta thời gian không ngắn."

"Không phải là nàng đã mua nơi nữa à, nói là ngay cách vách, các ngươi cùng người nhà mẹ đẻ của nàng ở chung hả?"

"Không có, chỉ cùng nhau ăn cơm thôi. Nhưng buôn bán nhà nàng không tệ, đệ đệ của nhị tẩu rất khôn khéo, hắn đều quyết định thay nhị tẩu, ngươi nói đúng ghê, nhị ca thật sự không thích hợp làm việc này, không chỉ cần người khôn khéo, còn phải biết ăn nói, nhị ca làm được sao? Ta chỉ lo lắng bọn họ tự lập tiệm khác, tiệm của nhị tẩu lại không có ai ngó ngàng."

"Nghĩ gì xa vậy? Tiệm cơm không được thì tương lai nhị ca cũng có thể mở quán, khai quán ở trong thành, tiền học phí cao hơn ở nông thôn, có thể nuôi sống cả nhà, hơn nữa nương để lại của cải, sống dư dả, muốn giàu có nhiều thì mới khó."

"Ngươi nói cũng đúng, chuyện tương lai để tương lai nói, có lẽ ta đang buồn lo vô cớ ấy mà. Anh rể đâu? Lại ra ngoài?"

Bỗng nhiên nhìn thấy Thư Duệ nằm ở xe đẩy, Tử Hỉ nhận, đẩy đến đẩy đi, hỏi: "Tỷ, xe gì đây? Hình như ta chưa thấy bao giờ, lại là ngươi nghĩ ra được? Làm thật đẹp, có định bán không? Tỷ, tương lai ta mà không muốn đọc sách làm quan, ngươi chỉ cho ta cách kiếm tiền nhiều nhé, nhị tẩu nói mấy đồ ăn đắt khách trong tiệm đều là ngươi nghĩ được."

"Ngươi còn nhỏ như vậy, không đọc sách mà nghĩ làm gì? Mặc kệ tương lai ngươi muốn làm cái gì, đầu tiên, ngươi phải hiểu rõ một điều, có một thân phận của người đọc sách làm bùa hộ mệnh, hơn người thường rất nhiều. Ta mỗi ngày ôm đứa nhỏ ở nhà, chỉ có thể vắt óc tìm mưu kế đi cân nhắc thế nào để có cuộc sống thoải mái hơn. Ngươi so sánh với ta làm gì?" Tử Tình nói.

Đang nói, Thẩm thị bọn họ đến, "Ra ngoài nhiều ngày, cơm cũng lười làm, đến thăm cháu ngoại của ta, thuận tiện ăn chực luôn." Nói xong Thẩm thị liền ôm lấy đứa nhỏ đùa giỡn.

"Nghe nương nói kìa, ta đang định sang mời, đã kêu phòng bếp chuẩn bị trước rồi, đều là thứ nương thích ăn ." Tử Tình nói.

Người một nhà cùng nhau nói chuyện, cơm xong, Thẩm thị bọn họ tự giải tán.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.09.2014, 05:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:sofunny: Đừng gọi ta là cô mà, Hấp còn trẻ nhắm nhắm  :sofunny:

Chương 226: Sự kiện đất đai của lão phòng



Tháng năm, Lâm Khang Bình bình an trở về, khi vào cửa đã hơn chín giờ tối, Tử Tình đã tắm rửa lên giường, đang nhắm mắt bấm đốt ngón tay xem bao giờ Lâm Khang Bình về, chợt thấy màn bị xốc lên, lộ ra người mình ngày nhớ đêm mong, Tử Tình ngơ ngác, còn tưởng rằng mình nằm mơ thì Lâm Khang Bình đã hôn lên, cảm xúc ấm áp trên môi nhắc nhở nàng, hai tay Tử Tình vòng lên cổ Lâm Khang Bình, nhiệt liệt đáp lại hắn, tựa hồ mỗi tế bào đều khát vọng hắn vuốt ve, khát vọng hắn hôn môi.

"Tình nhi, ngoan, ta còn chưa tắm rửa." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, thở hào hển nói.

Tử Tình như không nghe thấy, ngược lại lấy tay cởi áo hắn, Lâm Khang Bình cố nén, lý trí lập tức vỡ tan, xả áo Tử Tình, đem mặt chôn ở ngực Tử Tình, than thở một câu: "Thật thơm."

Đột nhiên Lâm Khang Bình ngậm lấy mềm mại trước ngực Tử Tình, chỉ nghe hai tiếng ừng ực, Lâm Khang Bình ngẩng đầu nói: "Thật ngọt, thì ra đây là hương vị sữa mẹ. Tình nhi có muốn nếm thử không?"

Tử Tình vừa định hỏi thử thế nào thì Lâm Khang Bình lại hút một ngụm sữa, trực tiếp cho vào miệng Tử Tình, hai người lại lần nữa hôn trằn trọc, không biết khi nào thì quần áo của Lâm Khang Bình rơi trên đất, ghé vào trên người Tử Tình, da thịt thân cận, Tử Tình ức chế không được khát vọng của bản thân, hai chân nâng lên, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng Lâm Khang Bình, đón ý va chạm cùng hắn, lúc động tình còn không tự chủ được mà gọi ra: "Khang Bình, ta còn muốn, Khang Bình ta yêu ngươi."

"Tình nhi, dễ nghe, nói nữa đi, ta thích, ta cũng yêu ngươi, rất rất yêu." Lâm Khang Bình nói xong, hai tay nâng mông Tử Tình, càng ra sức vận động.

Lúc tắm rửa, Tử Tình nhớ tới hành động vừa rồi, đem mặt chôn ở ngực Lâm Khang Bình, nói cái gì cũng không ngẩng đầu, mà nàng cũng không hiểu vì sao mình có thể lớn tiếng nói ra: "Khang Bình, ta còn muốn, ta yêu ngươi." Một câu này, phải biết rằng, ở hiện đại nàng còn chưa trải qua chuyện này, đây chính là cổ đại, không biết Lâm Khang Bình nghĩ mình thế nào nữa?

"Tình nhi, giờ mới biết thẹn thùng à? Vừa rồi nhiệt tình mà?"

"Ta cũng không biết mình sao có thể như vậy nữa? Ngươi có kinh thường ta không?" Tử Tình buồn buồn hỏi.

Lâm Khang Bình nâng mặt Tử Tình lên, gằn từng tiếng: "Nghe này, Tình nhi, ta vui mừng còn không kịp, điều này thuyết minh ngươi đã hoàn toàn chấp nhận ta, ta thật sự rất vui vẻ, ta làm sao có thể khinh thường ngươi? Chúng ta là vợ chồng, niềm vui cùng giường là cuộc sống bình thường của vợ chồng, không có gì đáng xấu hổ. Ngươi nhất định không thể nghĩ như vậy, ta thích ngươi. Tình nhi, ta yêu ngươi."

Tử Tình nghe xong gật gật đầu, trên mặt một mảnh ửng hồng, Lâm Khang Bình nhẹ hôn môi nàng, đứng lên, cẩn thận lau khô nước trên người Tử Tình, dùng khăn tắm bao nàng lại, ôm nàng lên giường, ôm nàng ngủ say đến hừng đông.

Ngày kế, Lâm Khang Bình tỉnh lại nhìn thấy xe đẩy trong phòng, kinh hỉ hỏi Tử Tình lấy từ nơi nào.

"Ta đang muốn nói chuyện này cùng ngươi, mấy ngày nay ta ôm con dạo ở trong vườn, một lúc đã ra mồ hôi, ta suy nghĩ vài ngày mới nghĩ ra được, mời Từ sư phụ làm, còn có hai cái nữa, ta muốn lấy nó bán đi, ngươi nói chúng ta là nên mở cửa hàng bán hay đem bản vẽ cùng hàng mẫu bán cho Văn gia?"

"Tử mở cửa hàng thì phải làm rất nhiều chuyện, ví dụ như tìm chưởng quầy tìm tiểu nhị, tìm thợ mộc, thợ sơn, tìm thợ thêu, hơn nữa, ở An Châu chắc chắn không dễ bán bằng kinh thành. Chỉ có một nhà bán thì dễ dàng đưa tới phiền toái. Không bằng bán cho Văn gia đi, nhà bọn họ to, cửa hàng gì cũng có, ngươi cảm thấy thế nào? Nhưng ta rất hiếu kỳ, đầu của ngươi còn có thứ gì thần kỳ nữa?"

"Cũng giống ý ta, ta cũng không muốn trêu chọc thị phi. Vậy bán cho Văn gia đi. Việc này giao cho ngươi. Dưới một ngàn lượng - không bán."

Vì thế, hai tháng sau, ở kinh thành, Xương châu, An châu cùng bán xe trẻ con, xe ba bánh, một chiếc ở kinh thành bán 3 lượng bạc, còn cung không đủ cầu, Văn gia lại buôn bán lời một đống lớn, đương nhiên, đây là điều nói sau.

Sau khi Lâm Khang Bình trở về, tới gần Đoan Ngọ, bận việc đưa quà tặng lễ hai nơi, quà thì hai người đã thương lượng, Tử Tình không quan tâm nữa. Thẩm thị ăn xong tết Đoan Ngọ sẽ cùng Tử Hỉ đi Xương châu thi, Tử Tình hằng ngày đẩy Thư Duệ đi qua cùng bọn họ nói chuyện, ngày này, Tử Tình vừa mới tiến vào cổng, chỉ thấy Thu Ngọc ôm đứa bé đi lại, nói: "Ta không ăn với bà ngươi nữa, tiện nghi gì thì chưa chiếm được mà bị thối cả thân, đại nương của ngươi quả thật là kẻ chẳng ra gì, kể lể ta cả đống, ta còn chưa chiếm nàng một chút tiện nghi, nếu chiếm tiện nghi của nàng, nàng không ăn ta mới lạ. Tử Tình, nương ngươi đâu?"

Tử Tình nghe xong, không hiểu, cùng nàng vào phòng, Thẩm thị ra đón, nguyên lai là Thu Ngọc cùng Chu thị cãi nhau, Chu thị biết Thu Ngọc tính thu hoạch vụ thu xong sẽ xây nhà, thấy huynh đệ tỷ muội trong nhà chỉ còn mỗi mình ở nhà cũ, tất nhiên có chút không cam lòng, liền cùng Tăng Thụy Khánh thương lượng, dù sao phòng cũ có hai đống lớn, khó là còn có một cái nhà gỗ và sân ở sau, bọn họ quyết định phá hết phòng đi, làm một căn nhà sân đăng trước nhà đằng sau, như vậy, cũng có thể ở trong sân trồng cây ăn quả, dưa hấu, nuôi nhiều gà vịt.

"Chuyện này có gì không tốt?” Tử Tình hỏi.

"Tốt gì mà tốt, bọn họ xây nhà thì ông bà ngươi nghỉ ngơi ở đâu? Về sau đại cô nhị cô ngươi đến, ở nơi nào? Rõ ràng là muốn đuổi chúng ta đi mà, chỉ sợ còn muốn đuổi ông bà ngươi đi luôn, để cả nhà hắn sống thoải mái. Ta chỉ mới hỏi vài câu, đại cha đại nương ngươi lại kể lể ta đủ điều, nói ta chiếm tiện nghi nhiều năm như vậy, không buông tay được, ta thừa nhận là ta là chiếm chút tiện nghi, nhưng không chiếm bọn họ, dựa vào cái gì mà kể lể ta? Hắn là lão đại, mấy năm nay đối xử với đệ đệ muội muội, làm được chuyện tốt gì?" Thu Ngọc khóc nói.

Thẩm thị khuyên Thu Ngọc vài câu, "Việc này còn chưa có nghe đại ca đại tẩu nói qua, lỡ có ngày đó thì cha mẹ chỉ có thể chuyển đến nơi này ở, về sau muốn an bày thế nào thì còn phải xem ý của cha mẹ cùng đại ca, ngươi đừng khóc, đứa nhỏ còn uống sữa mà, cũng đừng giận, tức giận dễ hỏng sữa, đứa nhỏ làm sao bây giờ? Việc này, chờ nhị ca ngươi trở về lại nói đi."

Thu Ngọc nghe xong, lấy khăn xoa xoa nước mắt, Tử Tình bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, năm kia đi lão phòng làm bánh ngọt, không phải nói Tăng Thụy Khánh chỉ có tài sản ở phía trước thôi sao? Cũng không thấy bọn họ tới thương lượng chuyện tài sản ở phòng sau với cha mẹ, đã quyết định xây nhà?

Tử Tình hỏi: "Phòng sau ở lão phòng, chúng ta có một nửa phải không? Sao đại cha xây nhà hết vậy?"

"Cũng đúng, năm đó lúc ở riêng, ông bà ngươi chỉ nói đem tổ trạch cho hắn, ta cũng hỏi đại cha ngươi rồi, hắn nói đây là chuyện giữ hắn cùng cha ngươi, liên quan gì đến ta, việc này phải làm cho rõ, không thể vô duyên vô cớ bị bọn họ tính kế được, làm lão đại, mấy năm nay không thấy bọn họ nhường đệ đệ muội muội một lần nào." Thu Ngọc căm giận nói.

"Nhị ca ngươi ra ngoài rồi, chờ hắn trở về ta thương lượng cùng hắn." Thẩm thị cũng không biết việc này phải làm thế nào cho phải, bỗng cả nhà Tử Lộc về, Tử Thọ cũng theo, Thu Ngọc thấy Tăng Thụy Tường không ở đây, Thẩm thị cùng vài đứa nhỏ cũng nói không nên lời, đành cáo từ.

Tử Lộc cùng Tử Thọ vội hỏi xảy ra chuyện gì, Tử Hỉ cũng từ thư phòng ra, Thẩm thị đem mọi chuyện nói rõ, Tử Hỉ nói trước: "Dựa vào cái gì mà để cho bọn hắn chiếm hết, năm đó họ chỉ cho một mẫu ruộng nước bốn mẫu ruộng đã đuổi chúng ta đi đấy."

"Còn thêm một mảnh đất trong thôn nữa, ngươi không biết à?" Tử Lộc hỏi.

"Tuy chỗ đó không xây nhà, nhưng vị trí rất tốt, dù sao cũng là ở trấn, hơn nữa còn gần đường lớn, theo ta thì phải để đại cha bỏ tiền ra mua." Tử Thọ nói.

"Bây giờ vấn đề không chỉ là chuyện đại cha muốn chiếm phòng của chúng ta, căn phòng kia dù bán cho đại cha bọn họ, cũng không được mấy lượng bạc, chẳng lẽ vì mấy lượng bạc này mà để họ hận chết chúng ta à, bây giờ chuyện quan trọng là vấn đề ông bà sống ở đâu kìa, ta nghĩ đã đau đầu, chắc đại cha đại nương ngươi muốn ném gói đồ này đi." Thẩm thị đau đầu.

"A, nương, có phải về sau ông bà sẽ chuyển đến nhà chúng ta không? Không phải chứ?" Tử Vũ cùng Hà thị vào cửa, nghe được lời Thẩm thị nói, vội hỏi.

"Nương, ngươi cảm thấy ông bà bọn họ nguyện ý chuyển đến chỗ chúng ta sao?" Tử Tình hỏi.

"Bọn họ có nguyện ý hay không thì ta không biết, dù sao ta sẽ không đồng ý, nhưng tiểu cô ngươi vừa rồi cũng nói, chuyển đến chỗ chúng ta, đại cô nhị cô ngươi chắc chắn sẽ không đến ở nửa tháng một tháng như trước, chắc bà ngươi chưa hẳn đã nguyện ý, ta e là đánh chủ ý tới học đường." Thẩm thị nói.

"Học đường đâu có phòng ở, với lại tiếng bọn nhỏ đọc sách, bà có thể nhịn được mấy ngày? Bên học đường tổng cộng không đến hai gian phòng ở, lúc trước cũng không định để người ở, nên làm hơi thô, chỉ có cái phòng và cái giá mà thôi." Tử Tình nói.

Thẩm thị nghe xong, khó xử, bản thân nói thầm một câu: "Chẳng lẽ còn phải mua thêm một miếng đất xây nhà?"

"Nương, mình có miếng đất trong thôn rồi mà, xây nhà cũng không hết mấy lượng bạc, còn mua cái gì?" Tử Lộc nói.

Thẩm thị nghe xong vỗ tay nói: "Cũng đúng, sao ta quên nó nhỉ?"

"Ta cảm thấy mặc dù chúng ta không được bao nhiêu bạc về tài sản lão phòng, nhưng cần phải nói rõ ràng cùng đại cha, không thể im lặng, bằng không, đại cha cùng đại nương không nói chúng ta phúc hậu, mà e là họ được tiện nghi còn khoe mẽ, nói chúng ta yếu đuối." Tử Hỉ nói.

"Vậy để đại cha ra bạc xây nhà trên đất trong thôn để ông bà ở đi, dù sao cũng tốn không mấy lượng bạc, đại cha chắc sẽ đồng ý, đỡ hơn việc trực tiếp lấy bạc của hắn." Tử Thọ nói.

Tử Tình nhìn đồng hồ để bàn, đã mười một giờ, Tăng Thụy Tường còn chưa về nhà, chỉ sợ thương lượng không ra kết quả, Lâm Khang Bình cũng nên về nhà, vội cáo từ trước.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 114 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.