Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 09.09.2014, 20:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


    Chương 26: Tha thứ

     Sân bay thành phố A.

     Sáng sớm, Tô Úy và Tô Minh Hiên xuất hiện trong phòng chờ của sân bay. Ngồi trên ghế chờ, Tô Minh Hiên mặc một bộ quần áo đen thoải mái cùng với Tô Úy mặc chiếc váy lụa dài màu vàng ngồi song song, chiếc kính râm thật to che kín suy nghĩ trong đáy mắt bọn họ.

     Bởi vì thời gian còn sớm, nên sân bay cũng không có nhiều hành khách, thỉnh thoảng mới có một vài người đi qua, nhưng lúc nhìn thấy hai người bọn họ không khỏi dừng lại nhìn một lúc! Dù sao trai đẹp cùng mỹ nữ vô luận là ở đâu cũng rất thu hút ánh mắt người khác!

     Tô Úy ngồi lẳng lặng, nhưng chỉ chính cô biết được mình đang khẩn trương đến cỡ nào. Gương mặt căng thẳng, cắn nhẹ môi dưới, đôi tay nắm thật chặt, đã bao lâu không có về nhà, không biết đến khi mình về, nhìn thấy cha mẹ, cô sẽ cảm thấy thế nào? Tô Minh Hiên nhìn thấu tâm trạng của em gái, đưa tay nắm lấy tay của cô, dịu dàng nói: “Không phải sợ, đã có anh ở đây!”

     “Vâng!” Tô Úy nhẹ nhàng lên tiếng, cố gắng để cho mình tỉnh táo lại!

     Lúc này giọng nói thông báo chuyến bay đến vang lên, Tô Úy nhìn anh một cái, đứng dậy kéo hành lý hướng đến cửa máy bay.

     Đúng vào lúc này, cách đó không xa Diệp Phong đang ra khỏi cửa giống như cảm thấy cái gì, dừng bước quay đầu nhìn lại, chỉ nhìn thấy bóng lưng một nam một nữ đang mất dần ở cửa máy bay. Là cô sao? Có lẽ là vậy! Dù sao cô sống bên cạnh mình 3 năm, bóng dáng của cô anh ta cũng sẽ nhớ không sai! Có lẽ chính anh ta cũng không phát hiện ra trên mặt mình đang xuất hiện một nụ cười rất nhạt nhòa!

     Thấy Diệp Phong dừng bước quay đầu lại, trợ lý đi đằng sau cũng quay đầu nhìn một chút, chỉ nhìn thấy bóng dáng một nam một nữ bước lên máy bay, nhìn vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của lão đại mình bây giờ lại xuất hiện nụ cười nhàn nhạt, rất quỷ dị!

     Lấy lại tinh thần, Diệp Phong sải bước ra ngoài, trợ lý theo sau đi đến một chiếc Bentley, trợ lý giúp Diệp Phong mở cửa xe. Chờ anh ta ngồi lên xe, mình thì ngồi lên tay lái phụ. Mấy phút sau, chiếc xe biến mất ở sân bây.

     Ngồi ở ghế sau, Diệp Phong dựa vào ghế dựa mềm mại, mắt híp lại, nhìn phong cảnh ngoài cửa xe, gương mặt tuấn tú lúc trước tràn đầy mệt mỏi bây giờ lại rất tỉnh táo, trong đầu lại thoáng hiện lên bóng lưng vừa nhìn thấy!

     Sân bây thủ đô!

     “Thiếu gia, tiểu thư! Chúng tôi đến đón hai người đây! Lão gia và phu nhân đang đợi ở nhà!”  Mới vừa xuống máy bay ra đến đại sảnh sân bay, một đám nam nhân mặc tây trang màu đen liền xuất hiện trước mặt bọn họ, nam nhân dẫn đầu cung kính nói xong, liền ra hiệu cho hai người sau lưng tiến đến nhận lấy hành lý của hai người.

     Đoàn người cứ như vậy đi ra khỏi đại sảnh thu hút không ít chú ý của mọi người, nhất là một nam một nữ đi trước. Người đàn ông mặc một bộ quần áo màu đen thoải mái, gương mặt tuấn tú bị gọng kính râm che hết chỉ có thể nhìn thấy anh khẽ nâng khóe miệng, cho dù như vậy nhưng cũng khiến người ta cảm thấy phong thái lịch sự cùng nho nhã của anh. Người con gái kia thì mặc một bộ váy lụa màu vàng, trên mặt đeo một gọng kính màu trà, chậm rãi đi đến, không khó để nhận ra một loại khí chất cao quý cùng ưu nhã toát ra từ trên người cô. Hai người như vậy xuất hiện ở đâu cũng khiến người ta không thể coi thường.

     Hơn nửa tiếng sau, mấy chiếc xe thể thao tính năng thật tốt chậm rãi dừng lại ở cửa biệt thự Uyển Đình nổi danh ở thủ đô. Tô Úy đi sau lưng anh trai chậm rãi bước vào trong. Lúc này, trong lòng cô cảm xúc ngổn ngang, vừa kích động, vừa khẩn trương, lại cảm thấy có chút mâu thuẫn. Tóm lại, đây là cảm xúc không nói nên lời. Cắn thật chặt môi, lòng bàn tay bởi vì khẩn trương mà thấm ướt mồ hôi, hai tròng mắt dưới lớp kính cũng thấm ướt.

     Mở cửa đi vào, đến chỗ đổi giày trước cửa, bỏ mắt kính ra, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy ánh mắt trấn an của anh trai, dùng khẩu hình nói: không cần sợ, có anh ở đây! Sau đó liền dắt cô vào phòng khách, trong phòng khách mọi người nhìn thấy bóng dáng của cô và anh giống như bị định chú đứng yên lẳng lặng nhìn bọn họ! Mỗi người một vẻ mặt khác nhau!

     “Úy Úy cùng Minh Hiên đã về, nhanh lên qua đây ngồi đi, có mệt không?” Thẩm Khiết nhìn hai người nói qua, giơ tay về phái Tô Úy ý bảo cô ngồi xuống cạnh mình! Đây chính là con gái ba năm không có về nhà của mình, nhìn giống như đã gầy đi. Có cảm giác con gái của mình không còn như trước nữa, cụ thể không giống ở đâu bà cũng không thể nói rõ!

     Tô Úy bị đủ loại ánh mắt nhìn chằm chằm, chỉ là hướng mọi người khẽ gật đầu chào hỏi! Sau đó liếc mắt nhìn anh trai, rồi bước đến chỗ mẹ đã giữ cho mình! Cô biết, trong phòng khách này ngoại trừ ba mẹ, còn lại là họ hàng của mình. Nhưng có lẽ vì từ trước đã ít tiếp xúc nên cô nhìn họ giống như xa lạ, không có cảm giác gì quá lớn, cho nên không thể trách cô lại lạnh nhạt như vậy!

     Tô Minh Hiên sau khi chào hỏi mọi người xong mới ngồi trên ghế salon, không biết là cố tình hay vô ý, anh ngồi xuống đối diện với Tô Úy, thấy cô khẩn trương thì dùng ánh mắt để trấn an cô.

     “Ba mẹ, thật xin lỗi!...” Tô Úy còn chưa nói xong, liền bị giọng nói dịu dàng của Thẩm Khiết cắt đứt: “Các con vừa mới về, cũng đã mệt mỏi, chúng ta đi ăn cơm trước, sau đó đi nghỉ ngơi! Được không?”

     Cứ như vậy một phòng người, ngồi trên bàn dài ăn cơm! Có lẽ là hào môn có nhiều quy củ lễ phép, trên bàn ăn không có người nói chuyện, cũng chỉ an tĩnh ăn cơm! Ăn cơm trong không khí như vậy không khỏi khiến Tô Úy có chút đè nén. Cô ăn một chút, liền buông chén đũa xuống, nói với mọi người: “Con đã ăn no, mời mọi người chậm rãi dùng cơm!”

     “Phòng của con đã được dọn dẹp xong, con lên nghỉ ngơi trước đi!” Thẩm Khiết ngồi bên cạnh dịu dàng nói với cô. Thật ra, dù là phòng riêng của con trai hay con gái, bà đều cho người dọn dẹp hàng ngày! Đối với con trai cùng con gái, có lúc bà cũng không quản được bọn họ, hai người từ nhỏ đã rất tự lập, có rất ít chuyện bà phải để tâm. Chính vì như vậy, người làm mẹ như bà có cảm giác rất thất bại!

     “Vâng, để con đi nghỉ trước!” Tô Úy về phòng của mình, đứng ở trước cửa kinh ngạc một lúc lâu, mới lấy lại tinh thần. Căn phòng bày biện vẫn giống hệt ba năm trước, vẫn tràn ngập màu xanh.

     Kéo hành lý đi vào, thuận tay đóng cửa lại, mở cửa sổ ra, ánh mặt trời xuyên thẳng lên người, khẽ nâng đầu nheo mắt lại, nụ cười lạnh nhạt, ba năm, cuối cùng cũng trở về rồi!

     Biệt thự Phong Nhã là một khu biệt thự nổi tiếng ở Thủ đô, nằm ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố khá xa. Cả khu biệt thự chỉ có 33 nhà, phong cảnh tuyệt đẹp, bố cục đặc biệt, không phải là một loại hào hoa có thể hình dung. Mỗi tòa biệt thự ở đây đều lấy đặc điểm của nó mà đặt tên. Mà tòa biệt thự này tên là Uyển đình cư, rất tình thơ ý họa! Có lẽ do cách xa thành phố ồn ào, phồn hoa mà khu này cực kì yên tĩnh, có một phong vị khác! Chính vì nguyên nhân này mà khiến cho vợ chồng họ Tô bỏ qua trung tâm thành phố phồn hoa mà lựa chọn nơi này!

     Phong Nhã biệt thự ban đêm càng lộ ra vẻ tĩnh mịch, xa xa có thể nghe được tiếng xe ô tô đi lại trên con đường nhỏ, tiếng cây cối hai bên đường theo gió thổi.

     Tối nay cửa thư phòng Uyển đình cư đóng chặt, đèn treo trên tường theo phong cách Châu Âu cổ chiếu sáng cả căn phòng.

     Trong phòng to như vậy, Tô Chí và Thẩm Khiết ngồi trên ghế salon nhìn chằm chằm Tô Úy đứng trước mặt, cuối cùng họ cũng biết được con gái giờ đây khác trước ở chỗ nào rồi!

     Nhìn khuôn mặt quen thuộc của ba năm trước đây, đó là một Tô Úy tự tin, kiêu ngạo, lạnh lùng giống như không gì có thể khiến Tô Úy để tâm đến! Mà ba năm sau, sự ngây thơ trên khuôn mặt đã biến mất mà thay vào đó là nụ cười nhàn nhạt, dù thế nào vẫn không che đi được sự ưu thương cùng đau khổ trên người cô!

     Nếu như ba năm trước đây, bọn họ không thích thấy một Tô Úy cuồng ngạo như thế nhưng hiện tại bọn họ tình nguyện thà rằng Tô Úy trở về như trước kia còn hơn là nhìn thấy cô đau khổ như bây giờ.

     “Ba mẹ, thật xin lỗi! Đã để hai người lo lắng lâu như vậy!” Tô Úy sau khi bị hai người xem xét kĩ một lượt mới mở miệng nói, trong giọng nói tràn đầy áy náy, dù sao ba năm nay là cô bất hiếu, vứt bỏ trách nhiệm tình thân, rời xa quê hương, chỉ vì thứ tình yêu hư vô phù phiếm.

     “Trở lại là tốt rồi! Đến đây ngồi cạnh mẹ, để mẹ xem kĩ con một chút!” Thẩm Khiết trong cõi lòng tràn đầy áy náy, dịu dàng nói.

     “Vậy hai người tha thứ cho con?” Tô Úy ngẩng đầu, không động một bước, chỉ có chấp muốn một đáp án chính xác.

     “Ừm! Tha thứ cho con!” Thẩm Khiết nhìn vẻ mặt cố chấp của con gái, có chút bất đắc dĩ!

     “Thật nha! Con biết mẹ là tốt nhất!” Nói xong nhảy lên ôm chặt lấy Thẩm Khiết, giọng nói cũng có chút nũng nịu.

     Đối với hành động này của cô, Thẩm Khiết có chút kinh ngạc, dù sao từ nhỏ nuôi nấng con gái nhưng chưa bao giờ cô làm nũng với bà, điều này làm cho bà tiếc nuối từ rất lâu rồi! Vậy mà bây giờ Tô Úy…?

     Dĩ nhiên Tô Úy không quên ba của mình, nhìn người đàn ông còn không tự nhiên bên cạnh. Cô liếc Tô Chí một cái, vẻ mặt uất ức nói qua: “Chẳng lẽ ba còn chưa tha thứ cho con sao? Ba còn không thèm để ý đến con! Ô. ô…”

     “Anh có ý gì à?” Thẩm Khiết nhìn con gái nhà mình che mặt nhỏ giọng nghẹn ngào, trong lòng lại càng cảm thấy thương cô hơn, hung hăng nhìn Tô Chí ngồi bên cạnh, dùng ánh mắt nói cho ông biết, dám để cho con gái bọn họ đau lòng, có muốn sống nữa không?

     “Không có gì! Không có gì! Ba sao dám không tha thứ cho con gái bảo bối của chúng ta chứ, ba là quá kích động thôi! Khuya lắm rồi, con nên về ngủ thôi, chúng ta cũng đi ngủ đi!” Nói xong, không cho vợ mình có chút cơ hội nào, ôm bà hướng cửa đi tới, trước khi đi còn không quên để lại cho cô ánh mắt cảnh cáo!

     Nhìn ánh mắt cảnh cáo của ba, cô khiêu khích nhíu mày, nói một câu: “Ba mẹ ngủ ngon!” Cũng biết mẹ chính là khắc tinh của ba! Ha ha, đợi đến khi bọn họ đã đi khuất, cô cũng tắt điện đóng cửa thư phòng chậm rãi về phòng mình!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.09.2014, 15:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


    Chương 27: Nói dối

     Trong Uyển đình cư, một bóng dáng xinh đẹp đang đứng nơi đó, nhìn chăm chú những bông hoa đang nở rộ, cười đến xinh đẹp.

     Lúc này trên ban công tầng hai.

     Một bóng người cao lớn thon dài đứng dựa vào bên tường, đôi mắt hẹp dài khóa chặt vào bóng hình xinh đẹp trong hoa viên, khóe miệng nhếch lên một đường cong đẹp đẽ, ánh mặt trời chiếu xiên lên người khiến khuôn mặt kia làm người ta phải say mê.

     Trên người anh ta lúc này không còn cái cảm giác lạnh lùng xa cách, nếu có thì chỉ là sự dịu dàng nhàn nhạt và ánh mắt cưng chìu! Nếu như nói mỗi người đều có một tầng mặt nạ, vậy thì mặt nạ của anh chính là sự nho nhã, khiêm tốn và lễ phép, chính vì vậy làm cho người ta cảm thấy anh quá xa cách.

     Hình như đã lâu rồi chưa được thấy cô vui vẻ như thế, lâu đến mức chính anh cũng đã quên lần cuối cùng được nhìn thấy cô kích động như thế từ lúc nào rồi.

     Lọt sâu vào ánh mắt trầm tư, trong đôi mắt tối tăm kia có quá nhiều chuyện phức tạp.
     Mấy năm gần đây, tổ chức “Ám Nguyệt” phát triển rất nhanh. Có thể nói, phát triển đến mức khi mới nghe thấy đã khiến người ta cảm thấy sợ hãi, đồng thời cũng thu được không ít thù địch. Mặc dù, thân phận của anh là bí mật, được bảo vệ rất cẩn thận để mình với tổ chức không có quan hệ gì, nhưng anh tuyệt đối không thể để Úy Úy vì anh mà chịu thương tổn dù chỉ là một chút, nếu như cô có chuyện gì, chỉ sợ rằng mình sẽ… Chính anh cũng không dám tưởng tượng…

     Nếu như ban đầu anh không tiếp nhận chức thủ lĩnh của tổ chức “Ám Nguyệt”, tất cả mọi chuyện có giống như bây giờ không? Như vậy, anh không cần phải quan tâm đến số kẻ thù đông đảo kia, lợi dụng quan hệ để che giấu tài liệu của cô cũng có bàn tay anh động đến! Có trời mới biết, anh muốn tự mình chăm sóc Tô Úy đến bao nhiêu, không muốn để mặc cô một mình ở thành phố A vì một người đàn ông mà phấn đấu bỏ phí cả tuổi thanh xuân! Người đàn ông kia anh đã gặp vài lần, dựa vào trực giác của đàn ông, anh cảm thấy người đàn ông kia không xứng với em gái đơn thuần ưu tú của anh. Úy Úy nên tìm một người có thể bao dung cô, cưng chìu cô, mọi chuyện đều có thể trông chờ vào người đàn ông ấy, chứ không phải để cô phải nhân nhượng người đàn ông khác. Huống chi, còn xảy ra loại chuyện mà mọi người không muốn nhớ lại, mặc dù không phải do anh làm, nhưng lại bởi vì anh mà xảy ra chuyện!

     Ba năm, từ lúc Tô Úy còn kiêu ngạo, tự tin dần dần thu lại tâm tính của mình, trở nên lạnh nhạt, kín kẽ, giữa hai chân mày không che giấu được sự ưu thương, làm cho người ta cảm thấy thương xót.

     “Chào buổi sáng!” Tô Úy nhìn thấy bóng dáng to cao trong vườn hoa, dịu dàng nói, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập ý cười! Ngay sau đó chạy đến bên người anh, lôi kéo cánh tay anh, đôi mắt to lấp lánh nhìn anh!

     “Chào buổi sáng!” Theo thói quen, anh nhẹ vuốt mái tóc của cô, ánh mắt của anh nhìn chăm chăm ánh mắt của cô, dịu dàng mà cưng chìu, gương mặt tuấn tú xuất hiện nụ cười như ánh mặt trời ấm áp.

     “Vé máy bay để đi về đã chuẩn bị xong, chuyến bay vào lúc 1 giờ rưỡi chiều! Nhưng chiều hôm nay anh không thể về cùng em, anh phải về thành phố C chủ trì một cuộc họp rất quan trọng, đi ăn điểm tâm đã!” Anh nói xong, giọng nói tràn đầy sự áy náy cùng lo lắng!

     “Anh yên tâm đi! Em cũng không còn là trẻ con, cũng có thể đi một mình đấy!” Tô Úy chu cái miệng nhỏ nhắn, hơi bất mãn nói! Rõ ràng mình không phải là đứa bé, nhưng mà tất cả mọi người đều đối xử với cô như thể cô là trẻ con vậy!

     “Được, được, được, em không phải là trẻ con, là thiếu nữ đã khôn lớn, có thể tự chăm sóc mình! Tô Minh Hiên nhìn Úy Úy chu chu cái miệng nhỏ nhắn, thật là an tâm, rốt cuộc Úy Úy của anh đã trở về rồi! “Đi thôi! Chúng ta về nhà ăn điểm tâm đi!”

     Nói xong, anh liền dắt tay cô vào bên trong! Tô Úy bị anh dắt đi, nhìn bóng lưng quen thuộc, trong mắt cô bây giờ chỉ còn là hạnh phúc, thì ra mình không phải hai bàn tay trắng, còn có rất nhiều người thương cô, quan tâm đến cô!

     Có lúc, không phải là không hạnh phúc, mà bản thân tự quên lãng hạnh phúc!

     Thẩm Khiết biết hai con hôm nay muốn đi, cho nên nghỉ một ngày ở nhà, tự tay chuẩn bị thức ăn.

     Tô Minh Hiên ăn điểm tâm xong, tài xế của nhà liền đưa anh ra sân bay, còn Tô Úy ở lại nói chuyện với mẹ, trò chuyện rất vui vẻ! Sau bữa ăn trưa, Thẩm Khiết mặc dù không muốn con gái đi nhưng cũng chẳng còn cách nào, vốn muốn tự mình đưa cô ra sân bay nhưng không cưỡng được sự kiên trì của cô. Cuối cùng, không thể làm gì khác hơn chỉ đành bắt con gái hứa là sẽ nhanh về thăm bọn họ, rồi gọi lái xe đưa cô đi!

     Nhiều khi bà thật sự không biết tính tình con gái mình giống ai, có lúc tùy tiện không câu nệ tiểu tiết, có lúc lại làm chuyện trầm ổn, suy nghĩ nhanh nhẹn, có lúc tính tình dịu ngoan như mèo con, có lúc lại quật cường đến bướng bỉnh, có bao nhiêu con trâu cũng không kéo lại được.

     Lúc Tô Úy đến sân bay thành phố A mới là hơn ba giờ chiều! Bước ra khỏi sân bay Tô Úy suy tư một chút mới lấy điện thoại ra gọi cho Hạ Nam, lại phát hiện số máy đang bận! Thôi, tự mình trực tiếp đến công ty đi!

     Khi Tô Úy một thân áo khoác vàng nhạt kéo rương hành lý màu hồng xuất hiện tại đại sảnh tầng 1 của công ty, cô giật mình, dừng bước. Nhìn thấy một cô gái mặc chiếc váy trắng nhỏ nhắn, đáng yêu kéo cánh tay Hạ Nam thân mật đi ra khỏi thang máy tổng giám đốc, bọn họ vừa nói vừa cười, không chút nào chú ý đến bóng dáng của cô đứng ở cửa!

     Nhìn hai người ấy càng ngày càng đến gần, Tô Úy xoay người kéo rương hành lý đi ra khỏi đại sảnh! Cô cũng không biết vì sao, nhưng lại không muốn chạm mặt họ lúc này, chính xác hơn là không biết nên nói cái gì, có nên nói cho anh biết tại sao cô lại xuất hiện ở đây không?

     Đến đây vì muốn mời anh ăn cơm, nhìn dáng vẻ hiện tại thì có vẻ không cần nữa rồi, nghĩ tới bộ dạng thân mật của bọn họ, trong lòng không hiểu sao cảm thấy rất mất mát, đến chính cô cũng không phát hiện ra.

     Mà khi cô xoay người đi, Hạ Nam giống như cảm nhận được, nhìn về phía cửa đại sảnh, chỉ nhìn thấy một thân áo khoác vàng nhạt, giày cao gót cùng màu đang kéo hành lý rời đi! Mặc dù không nhìn thấy mặt nhưng không biết vì sao anh lại có một cảm giác mãnh liệt: cô chính là Tô Úy!

     Không chút suy nghĩ, tránh cánh tay kia ra, anh chạy như bay ra đại sảnh.
Hạ Nam đứng ở con đường trước cửa tập đoàn Hạ thị, nhìn về phía đường dành cho người đi bộ rộng rãi, vì là giờ tan tầm, nên có thể dễ dàng nhìn được, chỉ là không còn nhìn thấy bóng hình xinh đẹp kia! Trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm giác mất mát. Thở dài, anh xoay người quay trở lại công ty!

     “Sao vậy, anh họ?” Không đợi Hạ Nam đi tới sảnh, Hạ Vân Hà tò mò chạy đến.

     “Không có việc gì! Có phải chú gọi anh về ăn cơm không, để anh đi lấy xe, chờ anh ở đây!” Hạ Nam rõ ràng không muốn nói chuyện vừa rồi! Mà đại luật sư tương lai Hạ Vân Hà vừa theo hệ cao học khoa pháp luật từ mới từ nước ngoài trở về dĩ nhiên đã nhìn ra, cho nên cũng không hỏi thêm nữa! Híp mắt nhìn bóng lưng của Hạ Nam, rơi vào trầm tư, cô vừa nhìn thấy bóng lưng một cô gái vừa mới rời đi, bằng trực giác của mình, anh họ nhất định vì người con gái kia… Nhưng người phụ nữ đấy là ai đây? Cùng anh ấy có quan hệ gì? Bạn gái? Hay là gì khác? Chẳng lẽ, anh họ 5 năm không gần nữ sắc đang chuẩn bị tìm chị dâu rồi sao? Tò mò quá đi mất!

     Ban đêm, trăng sáng xuyên thấu qua màn sương mù nghiêng xuống, có chút vẻ huyền ảo, mông lung.

     Trước cửa nhà hơi tối, một chiếc Lamborghini màu xám bạc đang đỗ ở trong góc đường, bóng dáng một người đàn ông cao to đang dựa vào cạnh sườn xe, hút một điếu thuốc, đứng một lúc, tàn thuốc đã rơi đầy dưới chân! Trong khoảng tối mờ mờ ấy, cặp mắt đen nháy lấp lánh sáng lên, chăm chú nhìn ngôi nhà trước mặt. Nhìn ánh đèn liền biết người trong nhà còn chưa có nghỉ ngơi!

     Tối nay, đến nhà chú ăn cơm, chú đột nhiên nói đến chuyện cả đời của anh, nói cái gì mà anh cũng đã trưởng thành rồi, cũng nên tìm vợ đi! Không biết vì sao khi nghe câu nói kia, hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh nhạt lại hiện lên trong suy nghĩ của anh, trong lòng chợt thoáng qua một suy nghĩ: nếu quả thật mình muốn kết hôn, cô ấy là lựa chọn đúng đắn nhất! Bởi vì suy nghĩ thoáng qua này mà khiến anh ngây ngẩn cả người, đối với một người phụ nữ quen biết chưa lâu lại có thể có suy nghĩ như vậy! Quả nhiên là có chút không thể tưởng tượng nổi!

     Đối với lời nói của chú, anh không thể làm gì khác hơn đành đáp bừa mấy câu!

     Ăn cơm tối xong, không hiểu sao lại bị thần xui quỷ khiến mà lái xe đến đây!

     Nhớ tới chuyện chiều hôm nay có thể khiến cô hiểu lầm, theo bản năng muốn giải thích rõ ràng với cô, chỉ là đến nơi này lại phát hiện hình như mình cũng không cần phải giải thích gì cả, dù sao cô cũng không phải người của anh, anh cũng không phải là gì của cô, không phải sao? Nghĩ tới đây, trong lòng càng cảm thấy buồn bực.

     Đấu tranh tư tưởng thật lâu, cuối cùng, anh rút điện thoại di động trong túi ra gọi điện cho cô! Tiếng chuông reo thật lâu,bên kia mới bắt máy! Trong điện thoại truyền đến giọng nói đạm mạc quen thuộc: “A lô, đã muộn như vậy còn gọi điện tới. Có chuyện gì sao?”

     “Em hôm nay đã đến công ty sao?” Giống như đã suy tính thật lâu, Hạ Nam hỏi.

     “A… Không có! Sao vậy?” Không ngờ anh ta gọi điện tới, hai phút cũng không mở miệng, khi cô còn cho là anh không muốn nói chuyện, bên kia liền hỏi cái này, ngay lập tức cô trả lời không có theo phản xạ. Còn về phần nguyên nhân thì chính cô cũng không biết vì sao mình phải làm vậy!

     “Thật sao?” Trong giọng nói thể hiện rõ sự không tin.

     “Đúng vậy! Tôi cần gì phải lừa anh! Huống chi, tôi về nhà ba mẹ đã hai ngày rồi, bây giờ còn chưa về thành phố A!” Giống như chỉ sợ anh không tin, cô lấy giọng điệu kiên định nói! Nhưng cô không biết rằng, cái người gọi điện cho mình đang ở dưới nhà, nhìn ánh đèn yếu ớt hắt ra.

     Nghe lời nói của Tô Úy, trên mặt anh hiện rõ sự lo lắng, nếu đúng như lời cô nói, vậy người đang ở trong nhà kia là ai?

     “Được! Vậy mai em về chưa?”

     “Có, bọn tôi ngày mai trở về rồi!”

     “Tốt lắm! Không có việc gì! Cúp máy đi!”

     Bên kia, Tô Úy nghe được tiếng  tút tút, ném điện thoại lên bàn máy tính, chân mày hơi nhăn lại, tiếp tục phác thảo bản thiết kế!

     Trong thoáng chốc, chợt nghe thấy động cơ của ô tô, cô ngay lập tức đi đến bên cạnh cửa sổ, chỉ nhìn thấy đuôi xe dần dần đi mất ở dưới nhà.

     Trong lòng thầm kêu không xong, không cần nói với cô, vừa rồi anh ta đứng ở dưới nhà, không thể nào, để sét đánh chết cô đi cho rồi!

     Ông trời, ngàn vạn lần phù hộ con, tuyệt đối không phải là anh ta, chỉ cần không phải, về sau tuyệt đối con không bao giờ nói dối nữa! Trong lòng cô thầm nghĩ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, Tthuy_2203, Yến My, antunhi, conluanho, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, phuong thi, phuongle96, suongsuong1800, thtrungkuti
     
Có bài mới 15.09.2014, 16:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Đến thành phố C (1)

     Mà bên kia, Hạ Nam vừa mới rời đi lập tức lái xe thẳng đến công ty! Trên đường đi anh đã gọi điện cho Văn Viễn, để cho cậu ta tới mở cửa phòng an ninh của tập đoàn, anh muốn xem một chút lời của cô có phải là đúng sự thật? Phòng an ninh của tập đoàn Hạ thị là cửa điện tử bảo hiểm cao cấp, cần thẻ để ra vào, lại cần mật mã, mà thẻ ra vào tổng cộng chỉ có 3 cái, nhân viên trong phòng giám sát một cái, Văn Viễn một cái, còn lại là của Hạ Nam! Nhưng thẻ ra vào của anh để ở nhà, mà nhà anh lại quá xa công ty, trong khi Văn Viễn lại ở gần cho nên gọi cậu ta mang tới!

     Mười lăm phút sau, Hách Văn Viễn vội vã cầm thẻ ra vào đến, nhìn Tổng giám đốc cầm thẻ ra vào mở cửa phòng giám sát, anh cũng bởi vì tò mò mà đi vào theo!

     Mấy phút sau, quan sát hình ảnh được ghi lại, trong lòng anh thoáng qua đã hiểu! Thì ra là như vậy, chũng chỉ có vị Tô tiểu thư này mới có thể làm Tổng giám đốc có những hành động khác thường như vậy!

     “Tổng giám đốc, nếu không còn chuyện gì, tôi xin phép đi trước!” Tò mò cũng đã tò mò xong, cũng nên tránh đi thôi!

     “Ừm!” Hạ Nam đáp một tiếng, tầm mắt vẫn đang chăm chú quan sát hình ảnh trên ti vi, người đó nếu không phải là Tô Úy thì còn có thể là ai? Khuôn mặt tinh xảo đeo một cặp kính thật lớn, áo khoác màu vàng nhạt, cùng màu với đôi giày cao gót, một dáng người hoàn mỹ uyển chuyển!

     Cuối cùng, nguyên nhân là gì, khiến em phải nói dối đây? Thật làm tôi có chút tò mò.

     Sáng ngày thứ hai.

     Tô Úy đi tới công ty, cũng như thường ngày, sau khi chỉnh lí tài liệu xong, đem tài liệu hôm nay cùng lịch trình đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Tổng giám đốc. Khi thời gian đến, lập tức vọt đi lấy một ly Maxwell đặt trên bàn làm việc.

     “Chào buổi sáng, Tổng giám đốc!” Nhìn Hạ Nam đứng ở cửa, Tô Úy có chút chột dạ cúi đầu, lè lưỡi một cái.

     “Chào buổi sáng, thư kí Tô!” Hạ Nam nhìn Tô Úy đang cúi đầu trước mặt, không nhịn được cười cười.

     “Cái đó, Tổng giám đốc, nếu không còn chuyện gì tôi ra ngoài trước!” Nói xong đang muốn ra khỏi phòng làm việc, lại bị Hạ Nam kéo lấy cánh tay, quay người lại liền bị anh ta ôm vào trong ngực, dùng sức giãy giụa lại càng bị ôm chặt hơn!

     Cô ngẩng đầu lên, liền chạm vào đôi mắt đen thâm thúy, lời đang muốn nói bỗng dưng như bị chặn lại nhìn chằm chằm vào nơi đó! Thật ra không thể phủ nhân, mỗi lần tiếp xúc ở một khoảng cách gần như vậy, lần nào cũng khiến cô cảm thấy mất hồn luống cuống!

     Rốt cuộc trở về với suy nghĩ của mình, mở miệng: “Tổng giám đốc, còn có chuyện gì sao?”

     “Hôm nay làm xong hết công việc, ngày mai đi đến thành phố C công tác với tôi một tuần!” Nói xong câu đó, Hạ Nam hạ tầm mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang khẩn trương của cô, rốt cuộc thở dài một hơi.

     “Được, tôi biết rồi! Vậy tôi ra ngoài trước!” Nói xong, liền tránh ra khỏi lồng ngực của anh ta, lại bị anh ôm lấy, có thể ngửi thấy mùi hương nam tính mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt!

     “Lúc đi ra, gọi Văn Viễn vào đây, thuận tiện đưa luôn thẻ căn cước của em cho cậu ta!”

     “Được!” Nói xong liền rời khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc.

     Mấy phút sau, Hách Văn Viễn liền xuất hiện ở văn phòng.

     “Tổng giám đốc, thư kí đã đưa thẻ căn cước cho tôi, còn anh tìm tôi có chuyện…” Hách Văn Viễn nhìn tấm thẻ của cô trong tay có chút nghi ngờ hỏi.

     “Văn Viễn, lấy thẻ căn cước của tôi cùng thư kí Tô đi đặt hai vé máy bay đến thành phố C vào ngày mai!” Hạ Nam nói với anh ta, giọng nói lạnh nhạt.

     “Cả anh và thư kí Tô đều đi sao?” Nghe được lời nói của Hạ Nam, anh ta liền ngạc nhiên. Bây giờ đi thành phố C thật ra cũng không phải là ý tưởng tốt, dù sao đó không phải là nơi an toàn, nếu như xảy ra chuyện gì bất trắc, chắc chắn không thể chịu nổi! Nhưng anh ta biết, Tổng giám đốc của mình nói một không nói hai,không thể làm gì khác hơn, trong lòng đang tính toán có nên để mấy người âm thầm đi theo hay không, để tránh có chuyện ngoài ý muốn xảy ra!

     “Ừm, có lẽ chúng tôi sẽ ở bên đó khoảng một tuần, tại biệt thự Lâm Hải, cho người quét dọn một chút đi!” Thật ra anh cũng nhìn ra, Văn Viễn đang lo lắng cho mình, : “Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì!” Cuối cùng vẫn nói thêm câu này!

     Thật ra lần này đi là muốn xem Tổng giám đốc công ty EVEN, thuận tiện tìm hiểu một chút về tiến độ công trình chủ đề công viên! Còn có một nguyên nhân nữa, chính là anh muốn ở cùng Tô Úy một thời gian! Hôm qua, anh đã suy tính rất lâu, cuối cùng ra một kết luận là, anh muốn kết hôn, Tô Úy chính là lựa chọn số một, dù sao anh cũng không ghét cô… Hơn nữa, anh phát hiện thỉnh thoảng trêu chọc cô rất thú vị! (Nhưng hình như từ đầu đến cuối anh cũng không cân nhắc xem ý của Tô Úy thế nào!)

     “Còn có, sau đó, thông báo cho các trưởng phòng đến phòng họp, tôi muốn giao phó công việc mấy ngày nay, trong lúc tôi không có ở đây, chuyện của công ty đều do Phó tổng giám đốc phụ trách!”

     Mà Tô Úy ở phòng làm việc của mình còn không biết cô trong lúc vô tình đã rơi vào kế hoạch của người khác!

     Sân bay thành phố C.

     Hạ Nam và Tô Úy đi ra ngoài, lập tức thu hút vô số anh mắt của người đi đường. Chỉ thấy Hạ Nam mặc một chiếc áo gió màu đen, trên khuôn mặt là những đường cong lạnh lùng hoàn mỹ, cặp mắt sáng ngời có hồn, đen như mực thâm thúy, dường như muốn đem người khác hút vào! Tô Úy bên người anh, mái tóc xõa thẳng trên vai, bộ quần áo ka ki bao quanh vóc người nhỏ nhắn, đi đôi giày cao gót cao hơn 10 phân càng khiến cô thêm phần yêu mị! Mà hai người đi cùng nhau tạo nên một phong cảnh đẹp đến mức không ai muốn rời mắt khỏi!

     Cho nên, một đám vệ sĩ áo đen dễ dàng tìm đến người muốn tìm!

     “Nam thiếu, chũng tôi được cử đến để đón cậu!” Chỉ thấy một nhóm vệ sĩ mặc áp đen xuất hiện trước mặt bọn họ, người dẫn đầu cung kính nói với người đàn ông trước mặt, sau đó để hai người vệ sĩ tiến đến cầm hành lí của bọn họ.

     Đến biệt thự Lâm Hải, mấy người vệ sĩ mang hành lý của bọn họ để lên gian phòng của mỗi người, nói với Hạ Nam mấy câu sau đó mới rời khỏi!

     Hạ Nam bảo hôm nay không có công việc, bảo cô nghỉ ngơi thật tốt!

     Thay bộ quần áo ở nhà vào, Tô Úy ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công, nhìn mấy căn biệt thự gần bờ biển Lâm Lập, trong nháy mắt tâm chợt bình tĩnh lại! Nhìn mặt biển cách đó không xa, nước biển xanh biếc thỉnh thoảng vỗ vào bờ cát phát ra tiếng  “bành bạch”, bầu trời là một màu xanh thiên thanh, mây trắng mềm mại, ánh mắt xuyên qua tầng mây mỏng manh mà chiếu xuống mặt biển, để lại trên mặt biển là một tầng ánh sáng màu vàng nhạt.

     Bốn bề đều là biển, thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim hót, có vẻ cực kỳ du dương!

     Bị tiếng kêu rột rột trong bụng kéo suy nghĩ trở lại, nghĩ một chút rồi xoay người đi xuống tầng dưới, cô nghĩ trong phòng bếp đã có sẵn nguyên liệu! Lúc đến đây hình như không có người giúp việc, cho nên chỉ có thể tự mình làm thôi!

     Đợi đến khi cô xuống đến phòng bếp, cô chợt dừng bước! Bởi vì một người đàn ông mặc bộ quần áo ở nhà đang ở trong đó lưu loát rửa rau, thái thức ăn, động tác nhanh nhẹn! Cho dù là làm những việc này, cũng không tổn hại chút nào đến hình tượng của anh, hơn nữa trên người còn tản ra một loại phong cách tùy ý!

     “Em nghỉ ngơi đi, khi nào làm xong tôi sẽ gọi em! Nếu đói bụng, trong tủ lạnh có một ít đồ ăn vặt mà con gái thường thích!” Hạ Nam quay đầu lại nhìn thấy cô đang đứng ở cửa phòng bếp, dịu dàng nói qua.

     Tô Úy nghe xong chỉ đành gật đầu một cái, yên lặng đi đến mở cửa tủ lạnh, nhìn đồ ăn vặt bên trong, cô cầm một gói khoai tây chiên cà chua xoay người đi đến ghế salon ngoài phòng khách. Ngồi xuống ghế, cô mở TV LCD cực lớn trước mặt, nhìn chăm chú chương trình đang chiếu, vẫn không quên ăn khoai tây chiên, có lúc cũng không chú ý mà nhìn đến cửa phòng bếp! Trong lòng cũng tràn ra một loại cảm giác hạnh phúc cùng yên tâm!

     Trừ anh trai ra, đây là người đàn ông đầu tiên nấu cơm cho cô, nói trong lòng không cảm thấy cảm động là nói dối! Người ta không phải nói người đàn ông có thể vì mình nấu cơm, chính là yêu thương mình, sủng ái mình hay sao?

     Mà anh ta cũng như vậy sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, Tthuy_2203, Yến My, antunhi, conluanho, diep diep, keomut024, macynguyen, phuong thi, suongsuong1800, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Doanngoc3007, Hoàng Kim, huys2hao, Minoshi, Ngangongan, nguyenhai150897, tanhi810, Thu224422 và 305 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.