Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 

Sủng dưỡng nô tỳ ngốc - Hương Di

 
Có bài mới 15.09.2014, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2.3

Editor: darkAngel

“Cung Anh? Là nói ta sao? Nhưng Diễm chủ tử không phải họ Lý sao, sao có thể sửa thành họ Cung?”

“Đó là họ của mẹ ta, nhớ rõ, từ nay về sau, ta gọi là Cung Diễm, ngươi là Cung Anh, không còn người tên Lý Diễm, biết không?” Nếu không phải chữ Diễm là mẹ chọn cho hắn, hắn cũng sẽ từ bỏ.

Nàng ngoan ngoãn gật đầu.

“A, ta biết rồi.” Nàng có cùng họ với Diễm chủ tử, gương mặt nhỏ nhắn nhịn không được mà nở nụ cười.

※※※

Triều cương không thịnh vượng, thiên đạo không rõ, trên công đường có quant ham nghịch thần hoành hành, trong dân gian lại có ác bá ức hiếp dân chúng, trong giang hồ cũng gợn từng cơn sống quỷ dị.

Mười năm trước có một nơi gọi là Niễu Bạt Lâu xuất hiện, trở thành thế lực quỷ dị nhất trong chốn giang hồ. Tác phong làm việc của bọn họ vừa chính vừa tà, thủ đoạn đối phó địch nhân cũng rất tàn nhẫn, nhưng cũng thường diệt trừ một vài phần tử tà ma tàn ác cùng quan lại tham ô.

Nhưng người biết chuyện cũng hiểu, đây không phải là Niễu Bạt Lâu muốn vì dân trừ hại, mà là những người đó cản trở lợi ích của Niễu Bạt Lâu, tự nhiên mà vậy, liền bị Niễu Bạt Lâu xem như trở ngại mà quét dọn.

Niễu Bạt Lâu trừ bỏ lâu chủ ra, còn có thêm bốn vị tòa chủ, phân thành Đông tòa chủ Bạch Tiêu Diêu, Tây tòa chủ Kiều Ngọc Đường, Nam tòa chủ Ngũ Tình Nhi, Bắc tòa chủ Quỷ Kiến Ưu.

Đi vào Ưu Thiên Lư của Quỷ Kiến Ưu, Nam tòa chủ Ngũ Tình Nhi đưa ra gương mặt diễm mạo, chớp chớp mắt mê người, cười cười, nàng tìm thấy Quỷ Kiến Ưu đang luyện chế viên thuốc ở phía sau.

Hắn thực tự động lấy ra một viên thuốc cho nàng.

“Bệnh lại tái phát?” Hắn nhìn xem gương mặt hơi tái nhợt của nàng, chẩn mạch cho nàng. “Nàng lại dùng loại võ công kia!”

Quỷ Kiến Ưu trách cứ lại mang theo vài phần luyến tiếc nhìn Ngũ Tình Nhi.

Nàng hơi buông vai, dịu dàng đem ngón tay vỗ về chơi đùa bàn tay đang để lên cổ tay nàng.

“Không có biện pháp, gặp phải cường địch thì ta phải tự cứu lấy mạng thôi.”

“Không phải lâu chủ đã hạ lệnh qua, để cho nàng nghỉ ngơi điều dưỡng một thời gian trong lâu, nàng lại không nghe lời lén trốn ra ngoài?” Quỷ Kiến Ưu chất vấn.

Nàng nở nụ cười, không thể làm gì đành nói: “Chàng cũng không phải không biết tính tình của lâu chủ, ta không dám vi phạm mệnh lệnh của hắn, chỉ là hôm qua dẫn người ra ngoài tiếp ứng Bạch Tiêu Diêu, vừa vặn gặp được kẻ thù trước kia.”

“Lần sau có chuyện này thì để ta đi.” Quỷ Kiến Ưu nắm tay nàng, thương tiếc đưa tay kéo nàng ôm vào lòng.

“Chàng là thần y của chúng ta, ta không dám để chàng mạo hiểm.” Nàng bỗng cười duyên.

“Ta cũng không phải là người ăn cơm ngồi không ở Niễu Bạt Lâu, nếu ta là Bắc tòa chủ, cũng nên cống hiến chút ít, nếu không để cho lâu chủ nhìn thấy kẻ không có gì như ta đi lại trong lâu, hắn sao có thể đồng ý được.”

“Y thuật của chàng có tác dụng rất lớn với chúng ta, lâu chủ mới không nghĩ như vậy, hắn là người thông minh tuyệt đỉnh, sao lại không hiểu nuôi quân ngàn ngày dùng trong nhất thời.” Đề cập đến chuyện này, Ngũ Tình Nhi nhịn không được mà tò mò hỏi. “Vì sao lúc trước chàng lại theo hắn tái xuất giang hồ?”

“Ta cảm thấy hắn là một người rất thú vị, hẳn là có thể xông ra ngoài một phen.” Thoáng cái mà đã mười năm trôi qua, nhưng hắn cũng cảm thấy chút may mắn vì mình đã theo Cung Diễm tái xuất giang hồ lần nữa, bởi vậy mới có thể kết bạn với Ngũ Tình Nhi, tìm được tình yêu đời hắn, còn biết thêm không ít người thú vị cổ quái.

Thành viên trọng yếu trong Niễu Bạt Lâu, tất cả đều là tự nguyện đi theo Cung Diễm. Bọn họ không phải đều chịu qua ân cứu mạng của hắn, mà là bị tính cách lạnh nhạt, bất cần đời, chính tà xen lẫn của hắn hấp dẫn, mà hợp lại một chỗ, vì thế mới sinh ra Niễu Bạt Lâu.

Vài người xuất sắc ở cùng một chỗ, liền đem Niễu Bạt Lâu càng ngày càng chơi đùa lớn hơn, tổ chức cũng càng lúc càng nghiêm mật, kết quả là thành một môn phái thần bí trong giang hồ. Mà công việc dưới tay hắn lại ngày càng mở rộng, chỉ cần là chơi thú vị, bất luận là trong sáng ngoài tối bọn họ đều có giao thiệp, không nghĩ qua là sẽ tích lũy được tài phú cùng thế lực khổng lồ.

“Vì sao lúc ấy nàng lại muốn đi theo hắn?” Quỷ Kiến Ưu hỏi lại.

“Chàng biết là hắn đã cứu ta.”

Điều này Quỷ Kiến Ưu đương nhiên hiểu rõ, còn biết là Cung Anh năn nỉ Cung Diễm ra tay.

Ngũ Tình Nhi nói tiếp: “Trừ cái đó ra, ta còn bị tính cách coi thường tất cả của hắn hấp dẫn. Hắn cuồng tà, nhưng lại không đến nỗi hoàn toàn lãnh huyết vô tâm, chàng hẳn là hiểu được, trên người hắn có một loại sức quyến rũ, khiến người khác nhịn không được mà muốn đi theo hắn xông vào thiên hạ.”

Quỷ Kiến Ưu gật đầu, đồng ý với lời nàng nói.

“Hắn không đến mức hoàn toàn lãnh khốc vô tình, đó là vì bên cạnh hắn có một Tiểu Thạch Đầu. Nếu không có nàng, ta nghĩ Cung Diễm hôm nay cũng sẽ không chỉ như thế, mà sẽ là đại ma đầu nhấc lên một trận cuồng phong song dữ trong giang hồ.”

Ngũ Tình Nhi cười ra tiếng. “Đúng vậy, Tiểu Thạch Đầu kia của hắn quả thật đã phát huy tác dụng rất lớn!”

“Thần y, Tình Nhi tỷ, hai người đang nói chuyện gì vậy, cười đến vui vẻ như vậy?” Mới nhắc tới nàng, Tiểu Thạch Đầu liền đứng không xa cách bọn họ, nhìn bóng dáng hai người đang ôm nhau một chỗ, tươi cười chân thành hỏi.

“Chúng ta đang nói đến dùng tảng đá chế thuốc như thế nào.” Quỷ Kiến Ưu cười nhìn cô gái dịu dàng, thanh tú động lòng người trước mắt.

“Tảng đá cũng có thể chế dược?” Tiểu Thạch Đầu kinh ngạc.

“Đương nhiên, vạn vật đều có thể tìm ra được.” Hắn đáp đương nhiên.

Tiểu Thạch Đầu gật đầu hiểu biết.

“Y thuật của thần y quả thực cao minh.” Nàng nở nụ cười ngọt ngào, vẻ mặt ngượng ngùng mở miệng. “Thực xin lỗi, ta tới không đúng lúc làm ảnh hưởng đến hai người, ta đến xin thần y thuốc, sẽ đi ngay. Nhu Xuân nhờ ta đến xin thuốc của thần y, nàng nói đệ đệ nàng vài ngày trước bị ngã bị thương, muốn thừa dịp mấy ngày nghỉ để đưa về nhà.”

Quỷ Kiến Ưu liếc mắt nhìn nàng đầy thâm ý. Nàng là người tốt nhất trong Niễu Bạt Lâu, mỗi người có việc đều đi cầu xin nàng giúp đỡ, hạ nhân không dám mở miệng tìm hắn liền tìm nàng đến, nha đầu này lại trở thành xin gì được nấy, mà lại làm nhiều đến đáng sợ.

“Được, ngươi chờ một chút.” Trong Niễu Bạt Lâu hắn chỉ xem vài người trong mắt, nàng là một trong số đó, cho nên chỉ cần nàng mở miệng, hắn chưa từng cự tuyệt qua.

Lấy được thuốc, Tiểu Thạch Đầu trở về Diễm Thiên Điện, giao cho Nhu Xuân.

“Cám ơn Anh cô nương.” Nàng vội vàng nói lời cảm tạ không ngừng.

“Đừng khách khí, ngày mai cô phải đi về, tất cả đều chuẩn bị thỏa đáng sao?” Tiểu Thạch Đầu quan tâm hỏi.

“Vâng, đều đã chuẩn bị tốt.”

Tiểu Thạch Đầu lấy ra mấy thỏi bạc cho nàng.

“Cái này cho cô mang theo, khó có thể về nhà một chuyện, mua thêm nhiều thứ tốt hơn mà ăn.” Nàng biết rõ cái khổ của người nghèo, bởi vì nàng đã trải qua rất nhiều ngày thảm hại như vậy, đương nhiên càng có thể biết được nỗi chua xót trong đó.

“Anh cô nương, cô đã giúp ta chiếu cố nhiều như vậy, sao ta có thể lại cầm nhiều tiền của cô như thế?” Nhìn bạc trên tay nàng là bằng mấy tháng lương bổng của mình, nàng vừa muốn lại vừa không dám nhận.

Kéo tay nàng qua, Tiểu Thạch Đầu đem bạc nhét vào tay nàng. “Cô cầm.”

Nhu Xuân mới đầu biết lâu chủ hàng tháng đều cho nàng năm trăm lượng để tiêu vặt, tận đáy lòng có chút ghen tỵ, nhưng khi nàng đối xử với người khác hiền lành, bản thân cũng nhận được sự giúp đỡ rất nhiều lần của nàng, cho nên không hề có địch ý với nàng. Người tốt luôn tận lực với người khác như nàng, chỉ sợ sẽ không ai chán ghét nàng được, khó trách lâu chủ lại sủng nàng như vậy.

“Cảm ơn. Trước lúc ta trở về sẽ đến Thiên Tương Tự thắp hương, khẩn cầu ông trời phù hộ Anh cô nương bình an vô sự.” Nhu Xuân nhìn ngân lượng trong tay, nói ra lời cảm kích.

Tiểu Thạch Đầu cười, hiền lành nói: “ Nơi này cũng không có chuyện gì, ngày mai cô phải về nhà, đi xuống nghỉ ngơi trước đi.”

Sau khi Nhu Xuân đi rồi, nàng ngồi trên ghế, thấp giọng tự hỏi.

“Không phải là ta cũng có thể đi dâng hương, cầu phúc cho Diễm chủ tử hay sao?” Nàng nặng nề liếc nhìn quyển sách trên bàn kia.

Năm đầu tiên đi theo Cung Diễm lưu lạc khắp nơi, chỉ cần có thời gian, hắn liền dạy nàng học chữ, mặc dù nàng ngốc, nhưng học biết chữ lại rất nhanh, những năm gần đây, nàng lại cố gắng tự mình đọc không ngừng, sách xem qua cũng càng ngày càng nhiều.

Trước đó vài ngày, một vị đại nương trong lâu đi thắp nhang trong miếu, mang về mấy quyển sách, bởi vì nàng thích đọc sách liền cố ý đưa cho nàng xem, nhưng nàng lật xem nội dung trong sách kia, lại càng xem càng kinh hãi.

Nhìn sắc trời, nghĩ tới Mai tỷ phụ trách giặt quần áo hôm kia ngã gãy chân, nàng đứng dậy đi về phía hậu viện.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Tiểu Nghiên, qua đường, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 13:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.1

Editor: darkAngel

Tựa nghiêng vào giường, một nam tử có bề ngoài xuất sắc, cực kỳ tuấn mỹ mang vẻ mặt không chút thú vị ngáp dào, liếc ngồi nam tử anh tuấn trẻ tuổi ngồi bên cạnh hắn một cái, trên mặt tuy là mỉm cười nhưng giọng nói cũng mang theo vài phần cảnh cáo.

“Ngọc Đường, ngươi để ta tới nơi này, chỉ là để nghe những báo cáo nhàm chán vừa rồi của ngươi? Chẳng lẽ ngươi cảm thấy ta rảnh rỗi đến phát khùng rồi hay sao?”

Kỳ Ngọc Đường, tây tòa chủ trong tứ đại tòa chủ của Niễu Bạt Lâu, mặc dù nghe ra ý cảnh cáo trong lời nói của hắn, lại không chút sợ hãi, ngược lại nhàn nhã nói: “Ai nha, lâu chủ đừng nóng vội, cái hay sẽ lên sân khấu ngay lập tức.” Hắn khẽ vỗ tay, từ sau phòng đi ra mười nữ tử xinh đẹp, uyển chuyển, trên người các nàng gần như chỉ mặc một lớp voan mỏng, thân thể trêu người cùng gương mặt câu hồn kia, cho dù là nữ tử thấy cũng sẽ bị lay động thần trí.

Cung Diễm lại vẫn là bộ dáng vô tình thờ ơ, nhìn lướt qua mười cô gái hoạt sắc sinh hương trước mắt này.

“Cứ như vậy? Ngươi cho rằng đây là chuyện rất thú vị?” Gương mặt tuấn mỹ lộ ra vẻ tươi cười, rõ ràng lộ ra thất vọng của hắn.

“Ha ha, lâu chủ, còn chưa chấm dứt, còn có phía sau.” Hắn lại vỗ tay xuống, một gã nam tử mang chòm râu dê đi ra.

“Trần Tài Phát, ngươi mau giới thiệu rõ cho lâu chủ của chúng ta lai lịch của các bảo bối mang trên người các mỹ nữ đây đi.”

Cung Diễm đã sớm chú ý tới trang sức trân quý mang trên người của mười cô gái. Nhưng hắn đối với trân bảo này một chút cũng không có hưng trí, bên môi hiện lên nụ cười khẽ, chờ xem Kỳ Ngọc Đường nghĩ ra trò hề gì.

Dù Trần tài Phát đã cùng vô số quan to quý nhân qua lại, nhưng nhìn thoáng qua nam tử tuấn mỹ nằm trên giường, trong lòng cũng không nhịn được mà thầm run lên.

Đây là lâu chủ của Niễu Bạt Lâu khiến người trong giang hồ chỉ vừa nghe thấy đã run lẩy bẩy – Cung Diễm, tuổi còn trẻ vậy mà cũng quá mức tuấn mỹ, nhưng trên mặt hắn lại thấp thoáng lộ ra vẻ tà lãnh khiến ông ta rùng mình một cái.

Trần Tài Phát phân phó mười mỹ nữ xếp hàng đứng trước mặt hắn, bắt đầu giới thiệu từng chỗ giá trị của các bảo vật ông ta mang tới đây.

“Lâu chủ, ngài xem, trên đầu nàng mang là san hô, là dùng hồng san hô cực phẩm lấy từ dưới đáy biển sâu ở Nam Dương mà chế thành, phía trên còn khảm một viên hồng châu trân quý nhất, viên trân châu hiếm có này sẽ phát ra ánh sáng nhàn nhạt trong bóng tối, vô cùng xinh đẹp, giá trị liên thành.”

Cung Diễm cúi mắt ra vẻ sắp ngủ, Trần Tài Phát lại cố gắng nhanh chóng giới thiệu món thứ hai.

“Ở giữa kia là hoa tai hiếm có, lấy thủ pháp cực cao minh mà khảm lên thủy tinh hình thoi màu tím trong suốt, hai viên thủy tinh này mặc dù không lớn, nhưng là cực phẩm trong cực phẩm, xem kỹ thuật cắt tinh vi, khiến cho thủy tinh nhìn từ góc độ nào cũng có thể lóe ra màu sắc khiến người khiếp sợ.”

Gương mặt của người trên giường mang nụ cười không thay đổi, khiến cho Trần Tài Phát nhịn không được mà toát ra mồ hôi lạnh, bất an không yên lại tiếp tục giới thiệu vài món trân bảo tiếp theo.

Khi hắn giới thiệu xong món thứ chín, nam tử tuấn mỹ trên giường kia vẫn là khẽ cúi mắt mỉm cười như trước, lại khiến cho ông ta không khỏi phát lạnh.

“Đây là món cuối cùng, trên tay nàng là một cái vòng tay được chế từ ôn ngọc màu trắng, loại ôn ngọc này có thể nói là chọn một trong một vạn, chỉ có người hữu duyên mới có thể gặp được, người có thể chất suy yếu đeo nó vào, nghe nói có thể cường kiện thân thể, kéo dài tuổi thọ, nó còn có thể mang đến bình an, bảo hộ chủ nhân vô tai vô bệnh.” Xong rồi, xong rồi, Trần Tài Phát nâng tay áo lau mồ hôi lạnh nhỏ giọt trên trán.

“Đem chiếc vòng tay kia đến đây.” Người trên giường có động tĩnh, hai mắt khép hờ rốt cục cũng mở ra. Hắn nhìn chăm chú vào vòng bạch ngọc trên cổ tay của mỹ nữ cuối cùng.

“Vâng, vâng, cái này đưa cho ngài.” Trần Tài Phát vội vội vàng vàng mở lấy cái khóa của vòng ngọc màu trắng trên tay mỹ nữ, trình lên.

Cung Diễm nhận lấy, khẽ vỗ lên vòng ngọc, phát hiện quả thực vô cùng ấm nhuận, cảm giác thật tốt. Hắn đứng lên, ý cười mở rộng bên môi, liếc mắt nhìn Kỳ Ngọc Đường một cái. “Xem như là có thu hoạch, ta sẽ không truy cứu chuyện ngươi để ta nhàn chán ở trong này lâu như vậy.” Nói xong hắn bỏ lại bọn họ đi ra ngoài.

Kỳ Ngọc Đường thấy hắn đi rồi, lấy âm lượng cực thấp mà thì thào tự nói, “Theo ngươi mười năm, còn có thể không biết chuyện gì sẽ khiến ngươi cảm thấy hứng thú sao?”

¤¤¤¤¤¤

“Tỷ yên tâm, Mai tỷ, Diễm chủ tử sẽ không tới chỗ này, ta xem hắn hôm nay tám phần là đến giờ Mùi(*) mới có thể trở về, khi đó quần áo này ta đều đã giặt xong hết, tỷ yên tâm trở về đi.” Quay đầu cho nàng một nụ cười tươi, thúc giục nàng trở về phòng nghỉ ngơi.

(*) giờ Mùi: 13h – 15h

Vết thương trên đùi quả thật rất đau, dưới sự cam đoan của Tiểu Thạch Đầu, Mai tỷ chậm rãi nhấc chân rời đi.

Tiểu Thạch Đầu cố gắng chà giặt quần áo, khi giặt xong cái cuối cùng, đột nhiên liếc về một bóng tối đang che xuống người nàng. Gì, chẳng lẽ là trời chuyển mưa rồi? Nàng ngẩng đầu, thấy được gương mặt hoa mỹ đang mỉm cười nhìn nàng.

“Ngươi đang làm cái gì? Tiểu Thạch Đầu.” Cung Diễm treo nụ cười trên mặt, lộ ra vẻ nguy hiểm.

“Diễm… Diễm chủ tử, người… Sao người hôm nay… Sao lại trở về sớm như vậy?” Lắp bắp nhìn hắn, nàng nhìn ra là lúc này Diễm chủ tử dường như không quá cao hứng.

“Ngươi rất rảnh rỗi, cho nên mới có thể rảnh đến mức giúp người ta giặt quần áo hay sao?” Cung Diễm khoanh hai tay trước ngực, vui vẻ liếc nàng. Tiểu Thạch Đầu vội vàng giải thích, sợ mang tới phiền toái cho Mai tỷ.

“Diễm chủ tử, không phải như người nghĩ, là Mai tỷ nàng ngã gãy chân, không có cách làm việc, cho nên ta mới đến giúp nàng.”

Vươn một tay nâng cằm, Cung Diễm mang vẻ mặt tỉnh ngộ vuốt cằm, “À, nhất định ta rất thiện lương.”

Tiểu Thạch Đầu nhất thời không hiểu ý hắn nói những lời không đầu không đuôi này là gì, mặt còn rất nghiêm túc mà trả lời: “Trừ bỏ Tiểu Thạch Đầu, ta còn chưa nhìn thấy Diễm chủ tử đối xử thiện lương với ai.” Tuy rằng Diễm chủ tử là quan trọng nhất của nàng, nhưng hắn tuyệt đối cách hai chữ thiện lương này rất xa.

“Xem ra lương tâm của ta vẫn là không bị chó tha đi mất, nhất định là rất tanh, ngay cả chó cũng không dám cắn.” Cung Diễm cười châm biếm nhìn nàng. Trên cây vang lên tiếng phốc rất nhỏ, hắn không để ý tới tiếng động lạ kia.

Rốt cục Tiểu Thạch Đầu hiểu được mình chọc tới hắn. “Diễm chủ tử, ý của ta là nói, đối với Tiểu Thạch Đầu thì Diễm chủ tử chính là người tốt nhất.”

Cung Diễm đưa tay lau đi nước dính trên mặt nàng, nâng cằm của nàng lên, khẽ mút vào trên đôi môi non mềm của nàng.

“Tiểu Thạch Đầu, ngươi có phải là quá mức coi trọng chính mình hay không? Đối với ta mà nói, ngươi chẳng qua chỉ là một hòn đá mà thôi, sao ta lại nhìn vào mắt? Không cho ngươi làm việc vặt vãnh này là không muốn ngươi có đôi tay thô ráp, ta không thích sờ bàn tay thô ráp, chẳng lẽ những năm gần đây, ngươi còn không hiểu ta giữ lại ngươi bên người là vì cái gì sao?” Lời của hắn đầy ám muội, mỉm cười nói.

Gương mặt cười của Tiểu Thạch Đầu phút chốc hiện lên hai đóa hoa đỏ bừng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Tiểu Nghiên, qua đường, y229917, ●Ngân●
     
Có bài mới 15.09.2014, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 4261 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng dưỡng nô tỳ ngốc- Hương Di - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.2

Editor: darkAngel

Cung Diễm lại cúi người khẽ gắn vành tai nhỏ mềm mại của nàng, tiếng nói trầm thấp chậm rãi rơi vào trong tai nàng. “Hàng đêm hai chúng ta đều đồng giường cộng chẩm, ngươi thật không rõ giá trị lợi dụng duy nhất của ngươi với ta là gì sao? Ngươi lại ngu xuẩn nữa rồi, sau khi ta muốn ngươi từ bốn năm trước, ngươi hẳn là nên biết đi?”

“Diễm chủ tử!” Vành tai của nàng bị hắn cắn rồi lại gặm, khiến cho thân mình khẽ run run.

Môi Cung Diễm chuyển sang đôi môi đỏ hé mở của nàng, đưa lưỡi ra viền quanh môi nàng, lại hôn chặt lấy cái lưỡi e lệ của nàng, dùng sức cắn lùi lại. Tiểu Thạch Đầu bị đau hô ra tiếng, mày liễu nhíu chặt lại.

“Người khác không nghe lời thì thôi, ngay cả hòn đá như ngươi cũng dám kháng cự lời của ta, ngươi nói ta nên xử phạt ngươi như thế nào?” Cung Diễm đứng thẳng người, cười nhìn nàng.

Bất chấp lưỡi bị cắn đau, nàng sốt ruột nói: “Diễm chủ tử, đừng nóng giận, ta không phải muốn vi phạm lời của người, chỉ là ta vừa tiện lúc lại vừa rảnh rỗi, cho nên mới tới chỗ này.”

“Nếu trong lâu không sử dụng nô tài, cũng không cần thiết phải giữ lại, ngươi nói có đúng không? Tiểu Thạch Đầu.” Hắn vẫn cười thật hiền lành.

Nàng vội la lên: “Đừng, Diễm chủ tử, người đừng đuổi Mai tỷ, nàng là thật vì hôm kia không cẩn thận mà ngã gãy chân, ta thấy nàng không có cách đi làm việc mới đến giúp nàng, không phải nàng muốn nhàn hạ.”

“Ngươi theo ta lâu như vậy, chẳng lẽ còn không biết ta ghét nhất là phế vật vô dụng?” Cung Diễm ngạc nhiên hỏi.

“Ta biết, nhưng là…”

Nàng còn muốn nói gì nữa, Cung Diễm hiện lên vẻ không kiên nhẫn, trực tiếp ngắt lời nàng. “Rửa tay rồi theo ta trở về, xem ta sửa trị hòn đá không ngoan là ngươi này thế nào.” Nói xong hắn xoay người rời khỏi, Tiểu Thạch Đầu bỗng dưng ôm hắn từ phía sau.

Nàng năn nỉ hắn: “Diễm chủ tử, cầu xin người đừng đuổi Mai tỷ, ta đã nếm qua cảm giác bị gãy chân, năm đó khi ta ở núi Đoạn Hồn chữa cái chân tàn tật, trước hết phải đem chân bẻ gãy lần nữa, ta hiểu được đau đớn kia, hơn nữa là ta cố chấp tới giúp nàng, đuổi nàng trở về nghỉ ngơi, nếu là vì vậy mà đuổi nàng đi, nàng sẽ oán ta cả đời.”

Không biết bắt đầu từ lúc nào, nàng phát hiện mỗi khi nàng ôm lấy Diễm chủ tử mà cầu xin như vậy, giống như là rất nhiều chuyện đều có cơ hội xoay đầu lại.

Cung Diễm dừng chân lại, một lát mới mở miệng, “Được rồi, dù sao người ăn không ngồi rồi trong lâu chúng ta có rất nhiều.”

Hắn nhìn cây bên cạnh, “Bạch Tiêu Diêu, nếu ngươi rảnh đến phát khùng rồi, trong thời gian Mai tỷ nghỉ ngơi này, quần áo này liền giao cho ngươi, giặt xong đừng quên hong khô đấy.”

Một nam tử trẻ tuổi mang gương mặt ngọc diện thư sinh ngã xuống từ trên cây, chỉ là hắn không ngã nằm trên đất, mà là khoa trương nghiêng người qua, một bộ dáng kinh hách không đứng thẳng.

“Cái gì?! Lâu chủ, ta là người ăn không ngồi rồi hay sao? Nếu nói ta là người có số khổ, bận rộn nhất Niễu Bạt Lâu thì tuyệt đối là không quá, lâu chủ sao có thể nhẫn tâm phủ quyết công lao đổ máu bán mạng vì Niễu Bạt Lâu của ta?!” Gương mặt nhã nhặn của hắn nhăn lại, ai oán nhìn Cung Diễm.

Cung Diễm cũng hết sức gật đầu hiểu rõ. “Này đúng là vậy, là ta hiểu lầm ngươi, Bạch Tiêu Diêu, ngươi luôn luôn bề bộn nhiều việc, vội vàng chơi đùa nữ nhân, hẳn là không rảnh trở về lâu ngồi nhàn hạ trên cây, thế nào? Hay là mười hai danh lâu kỹ viện nổi tiếng Giang Nam của chúng ta, tất cả đều đóng cửa buổi chiều?”

Vừa nghe được lời hắn nói, Bạch Tiêu Diêu coi như vừa lòng cười, nhưng càng nghe được về sau, nụ cười của hắn càng cương cứng.

“Lâu chủ à, ngươi cho là Bạch Tiêu Diêu ta là dạng người gì, mười hai thanh lâu ta tiếp nhận sao lại đóng cửa? Nhớ năm đó ta chỉ dùng mười hai lượng mua được mười hai kỹ viện không người hỏi thăm này, trong ba tháng đã khiến nó trở thành nơi nổi danh nhất toàn thành Giang Nam, trở thành nơi lưu luyến bụi hoa nhất trong lòng các nam nhân.” Phàm là nữ nhân đã qua hắn dạy dỗ, cho dù tư sắc bình thường, cũng có thể quay đầu lại cười mê người, khiến cho nam nhân thần hồn điên đảo, quên mất họ của mình là gì.

Hắn lại nháy mắt ra hiệu nhìn Cung Diễm, “Thế nào, lâu chủ, muốn đem Cung Anh giao cho ta hay không? Ta cam đoan không tới mười ngày, nàng nhất định sẽ thay da đổi thịt, tuyệt đối khiến ngươi vừa lòng.”

Cung Diễm tặng cho hắn một gương mặt tươi cười thật to. “Bạch Tiêu Diêu, ngươi không phải là ngươi bắt đầu cảm thấy cuộc sống không còn thú vị nữa chứ?”

Hiểu được mình đã nói lời không nên nói, Bạch Tiêu Diêu vội vàng đưa ra gương mặt tươi cười lấy lòng, cười ha ha. “Ha ha, lâu chủ người tưởng thật sao, ta chỉ là đùa thôi, nữ nhân của ngươi thì chính ngươi tự dạy dỗ, không cần người khác hỗ trợ. Đúng rồi, ta có việc trở về tìm Kỳ Ngọc Đường, lâu chủ có nhìn thấy hắn?” Hắn nhanh chóng nói sang chuyện khác, miễn cho bởi vì ‘lòng tốt’ dư thừa của mình mà chết oan chết uổng.

“Hắn ở Hưng đổ phường.” Cung Diễm miễn cưỡng liếc hắn một cái, dẫn Tiểu Thạch Đầu đi. Trước khi rời đi, tốt bụng dặn dò, “Đừng quên đem đống đồ trên mặt đất xử lý trước đi.”

Bạch Tiêu Diêu đảo cặp mắt trắng dã, muốn bảo hắn đường đường là đông tòa chủ Niêm Hoa Hồ Điệp của Niễu Bạt Lâu đi giặt quần áo, hừ hừ, đợi thêm một vạn năm nữa đi, nhưng hắn biết ít nhất phải tìm được người giải quyết xong đống quần áo này mới có thể đi.

Trở lại Diễm Thiên Điện, Cung Diễm trực tiếp mang Tiểu Thạch Đầu vào phòng trong, ném lên giường.

“Diễm chủ tử.” Tiểu Thạch Đầu hiểu được hắn muốn cái gì, mặt cười đỏ bừng trong nháy mắt.

Cung Diễm ngồi ở bên giường, rõ ràng mang vẻ mặt dịu dàng, nhưng giọng nói trầm thấp trong cổ họng lại phun ra lời ác độc nhất, “Còn ngây ngốc cái gì, hay là thật muốn ta quăng ngươi vào kỹ viện, ngươi mới có thể học được cách hầu hạ nam nhân như thế nào?”

“Đừng!” Nàng hô nhỏ một tiếng, vội vàng tiến lên đưa tay cởi đi áo ngoài, giày cho hắn.

Cung Diễm kéo nàng vào trong lòng, bàn tay dò vào trong vạt áo nàng, vỗ về chơi đùa một cách tùy tiện, làm nổi lên dục vọng mãnh liệt của nàng.

“Diễm chủ tử!” Bộ ngực non mềm của nàng dưới sự xoa bóp của hắn mà trở nên to cứng.

“Nếu ta là chủ tử của ngươi, kia tỏ vẻ là ta muốn đùa ngươi thế nào, đều có thể phải không?” Hắn nói ra lời nói trầm mị bên tai nàng.

Nàng đỏ mặt, thân hình bắt đầu nóng lên.

“Trả lời đi? Câm sao?” Hắn bức nàng lên tiếng đáp lại.

“Diễm chủ tử, tất cả mọi thứ của Tiểu Thạch Đầu đều là Diễm chủ tử cho, người muốn như thế nào, Tiểu Thạch Đầu tự nhiên…” Nàng dừng lại một chút, nói: “Hết thảy đều nghe lời người.”

Cung Diễm hài lòng cười bên tai nàng.

“Tiểu Thạch Đầu của ta tuy rằng rất ngốc, nhưng lúc nói ra lời, cũng có thể khiến người ta cao hứng.” Hắn lấy ra chiếc vòng bạch ngọc đeo vào cổ tay nàng. “Ừ, đây là phần thưởng cho ngươi.”

“Cám ơn Diễm chủ tử.” Tiểu Thạch Đầu xoa tay lên chiếc vòng bạch ngọc ôn nhuận trên cổ tay.

Nàng ở Niễu Bạt Lâu lâu như vậy, cũng nhìn thấy không ít trân bảo hiếm thấy, liếc mắt một cái liền hiểu được giá trị xa xỉ của nó.

“Kỳ thật, Diễm chủ tử không cần phải tiêu phí món tiền khổng lồ để mua chiếc vòng này cho ta, chỉ cần người phân phó, mặc kệ là muốn làm cái gì, Tiểu Thạch Đầu đều cũng sẽ theo người.”

Cung Diễm hừ lạnh một tiếng, không lưu tình nói: “Món tiền khổng lồ? Ngươi lại ảo tưởng xem chính mình quá quan trọng, chiếc vòng tay này là ta nhặt được trên đường, hơn nữa nó còn rớt trên một đống phân đấy, ta cảm thấy nó chính là tuyệt phối với hòn đá như ngươi, cho nên mới mang về cho ngươi.”

Tiểu Thạch Đầu cúi đầu xuống, buồn bã không nói. Rõ ràng là không phải như vậy, nhưng hắn lại thích nói những lời ác ý trái với tâm ý mình với nàng.

Hắn thô lỗ nâng mặt nàng lên. “Ngươi đây là mang biểu tình gì? Ngươi cảm thấy một chiếc vòng tay dơ bẩn như vậy không xứng với ngươi, hay là ngươi không xứng với chiếc vòng tay này?”

“Là ta không xứng với chiếc vòng tay này, ta biết chiếc vòng tay này không có vạn lượng, tuyệt đối không thể mua được.” Nàng thấp giọng đáp lại.

Cung Diễm lạnh lùng chế giễu nói: “Vạn lượng? Ngươi ngay cả một hai lượng cũng không xứng để ta xài, ngươi cũng không khỏi quá nâng cao giá trị của mình. Giá lần đầu tiên của hoa khôi bất quá cũng chỉ là mấy ngàn lượng, ngươi tự nhìn gương mặt kia của mình, đáng giá nhiều ngân lượng như vậy sao?”

Tiểu Thạch Đầu nhìn thẳng gương mặt anh tuấn của hắn.

“Ở trong mắt người khác, có lẽ Tiểu Thạch Đầu không đáng giá, nhưng biết trong mắt Diễm chủ tử, không người nào có thể so được với Tiểu Thạch Đầu, bởi vì…” Nàng hết sức hiểu lấy chính mình, “Tiểu Thạch Đầu là người duy nhất làm bạn với Diễm chủ tử suốt mười ba năm.”

Cung Diễm cười ra tiếng, đưa tay nhéo nhéo hai má phấn của nàng, hoài nghi hỏi nàng, “Ngươi có phải đang lén luyện loại võ công nào không?”

“Không có đâu.” Vẻ mặt nàng đầy sự khó hiểu.

“Vậy làm sao da mặt lại càng lúc càng dày? Sợ là ngay cả đao kiếm đâm cũng không thủng.”

Thì ra là hắn đang giễu cợt nàng, nàng biết luận tài ăn nói, luận phản ứng, luận khả năng, tất cả mọi thứ, nàng đều cách xa không theo kịp Diễm chủ tử, nói cũng không lại hắn, không thể làm gì khác hơn là im lặng không mở miệng nữa, miễn cho hắn càng đùa cợt hơn nữa.

Cung Diễm mút lấy cánh môi nhỏ của nàng, dịu dàng, cẩn thận nhấm nháp lấy sự ngọt ngào của nàng.

“Tiểu Thạch Đầu.” Hắn khẽ gọi. “Này.”

“Ta muốn,” Hắn cười một tiếng thật giả tạo, “Đi vào.”

“A…” Nàng không phòng bị phát ra tiếng kêu yêu kiều. Khi nào thì áo của nàng toàn bộ đều bị hắn cởi ra? Hơn nữa lúc nào hắn đã muốn… Chủ tử ta ác này làm việc thật khiến người ta không hiểu rõ, ngay cả hai người đang ngồi hắn cũng có thể… A a.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: Tiểu Nghiên, y229917, ●Ngân●
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 31 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc ngọt ngào - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

1 ... 30, 31, 32

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1464

1 ... 183, 184, 185

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

12 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 43, 44, 45

13 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 53, 54, 55

19 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

20 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 475 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 394 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 366 điểm để mua Cún đen
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Vịt Rang Muối: tks Xám nhiều nhiều ạ.
Xám: @Vịt Rang Muối: mình mở lại rồi nha bạn
Vịt Rang Muối: viewtopic.php?t=414339&tn=thien-co-han-vit-rang-muoi
Vịt Rang Muối: help  me!!!! khi mình tích nhầm vào ô khóa đề tài trong mục đăng truyện thì có cách nào khắc phục được k ạ
Đào Sindy: bạn lên nhóm tìm xem thử nhé.
VSD: Xin chào mn. Em muốn tìm truyện ạ. E không nhớ nội dung nhưng có câu Trích dẫn trong truyện " Nếu hôm nay ta để nàng đi.. Ta sẽ ân hận tiếc nuối cả đời... Đó là dự đoán tương lai của ta "
Có ai biết truyện gì cho e xin tên ạ. E cảm ơn
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 540 điểm để mua Hồng ngọc 3
Công Tử Tuyết: #Mèo Lang Thang Có chỗ đăng truyện nhé bạn, Vào box truyện đúng thể loại => Tạo đề tài

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.