Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 15.09.2014, 06:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1 ngày 5 chương nhá mọi người. Hơn thì chắc: Hổng được đâu  :D2  :D2  :D2


Chương 221: Trồng xen



Nguyên tiêu qua đi, Tử Tình chuyển về nhà mẹ đẻ, ngày mười sáu tiễn bước một nhà Thẩm Kiến Nhân, sáng sớm mười tám tiễn bước một nhà Tử Phúc, lần này Lưu thị cũng mang theo hai hài tử cùng vào kinh. Tiểu Đào theo Lưu thị một năm, cũng coi như thuận tay, Thẩm thị cho mang theo luôn. Mười chín, sau buổi trưa, tiễn Tử Lộc, Tử Thọ, hai người đều ở châu học, sáng sớm hai mươi tiễn Tử Hỉ, Tăng gia lại chỉ còn Tăng Thụy Tường, Thẩm thị, Tử Vũ, đương nhiên còn có Trần thị và đứa nhỏ.

Tử Tình thấy Tử Hỉ đi rồi, dưới sự cổ động của Lâm Khang Bình, lại chuyển về Tình viên, bởi vì ở Tăng gia, Lâm Khang Bình và Tử Tình không thể ngủ cùng giường, Lâm Khang Bình nói Tử Tình không ở bên cạnh, hắn thật sự khó yên giấc, Tử Tình không lay chuyển được hắn, chỉ có thể chuyển về Tình viên, cũng may hai nhà giống như một nhà, mỗi ngày Tử Tình thường đến, Thẩm thị cũng tán gẫu, ngày nhanh chóng trôi qua.

Tử Tình thấy cha mẹ mỗi ngày tuổi tác một lớn, Tử Vũ cũng thành đại cô nương, nhờ Tăng Thụy Ngọc thuê một hộ gia đình thành thật phúc hậu ở trong thôn, mỗi ngày đến sau núi chăm sóc cây ăn quả, Thẩm thị cùng Tử Vũ cũng có thể có thời gian làm chuyện khác.

Ngày này, Tử Tình đang ở phòng tắm dạy Lâm Khang Bình ngâm giống, có dưa hấu, có đậu đũa, dưa chuột, hạt tiêu, Tiểu Lam báo Tăng Thụy Ngọc đến đây, Tử Tình vội cùng Lâm Khang Bình đến tiền viện, nguyên lai là vì chuyện cày bừa vụ xuân.

"Chỗ ngươi có một vạt đất trống lớn, dù sao cũng phải cày, ý ta là nên cày trước mấy ngày đi, bữa nay cũng rãnh rỗi, dễ tìm người, làm xong vệc nhà ngươi, chúng ta cũng cấy ruộng nước. Ngươi đã nghĩ là trồng gì chưa?"

"Ta muốn trồng đậu xanh, tam thúc, ngươi thấy bây giờ được không?" Tử Tình hỏi. Đậu xanh không những có thể làm đất màu mỡ, nghe nói đậu xanh còn tương đối dễ bán.

"Mùa xuân trồng đậu xanh thì phải trồng sau cơn mưa, theo ta thì ngươi nên trồng ngô đi, ngô hái xong thì ngươi lại trồng đậu xanh cũng dược, ta thấy không ít thôn dân ở vùng núi trồng ngô nhiều, không được tốt lắm nhưng vẫn có thứ để thu hoạch." Tăng Thụy Ngọc khuyên nhủ, ngô sản lượng vẫn tương đối cao, rất nhiều người không có đủ thóc gạo để ăn, đều bắt đầu xay ngô thành bột, trộn với bột mì rồi ăn. Cho nên giá ngô tuy rằng không cao, vẫn tương đối dễ bán.

Tử Tình nhớ được ngô cùng đậu tương có thể trồng xen, trồng xen có thể đề cao năng suất thu hoạch, nhưng mấu chốt là Tử Tình không biết thao tác cụ thể, còn phải tự mình từ từ thì nghiệm, không biết lỗ nhiều không, nhưng mặc kệ thế nào, mình cũng muốn thử một lần .

Nghĩ nghĩ, Tử Tình liền nói: "Vậy nghe tam thúc, trồng ngô, lát nữa về ngươi mua giúp ta hạt ngô, à, ngươi giúp ta nhìn chằm chằm các công nhân làm việc nhân nhé, trồng ngô để khoảng cách lớn hơn một chút, giữa hai hàng ngô, ngươi để bọn họ trồng ít đậu tương, mầm móng đậu tương thì ngươi mua đi, Khang Bình không biết trồng. Phương diện này thì ngươi có kinh nghiệm hơn, đậu tương trồng hơn hai tháng là nhổ được, không ảnh hưởng tới việc ngô mọc, ta đã thấy qua điều này từ nơi nào đó rồi, năm nay ta thử trước xem, nếu thành công, sang năm các ngươi cũng có thể trồng theo."

"Thật sự có thể? Ngươi phải nghĩ cẩn thận, lỡ không thành công, lãng phí mầm móng không nói, nhưng còn lãng phí mảnh đất, không bằng, ngươi lấy một nửa để thử đi, vừa vặn cũng có thể nhìn xem hai bên thu hoạch khác nhau bao nhiêu! Lỡ không được thì ngươi còn thu hoạch được một trăm mẫu."

Tử Tình nghe vậy, thấy có lý, vội nói: "Vậy nhờ Tam thúc thu xếp giùm, mầm móng đậu xanh hai trăm mẫu cũng phải mua, phiền ngươi một chuyến rồi."

"Đúng rồi, Tam thúc, bên thôn trang kia còn có hai người tuổi tác lớn một chút, bọn họ nói cũng làm nghề trồng trọt, ngươi xem có chuyện gì thì ngươi an bày bọn họ làm đi, ruộng đất gì thì ngươi cũng nói bọn hắn một tiếng, ta không hiểu mấy vấn đề này lắm." Lâm Khang Bình nói.

Tăng Thụy Ngọc đáp ứng, vừa định đi ra ngoài, bỗng xoay người hỏi: "Củ sen trong vườn nhà ngươi không cần trồng nữa à? Nhưng cũng không mất bao nhiêu công, đừng mời người ngoài, mấy huynh đệ bọn ta đi lại giúp ngươi hai ngày là được, dù sao trong nhà ngươi đều có người, bọn ta thương lượng xong thì ngày nào đó rỗi rảnh sẽ đến. Năm nay giúp ngươi làm một năm, để người của ngươi học theo, sang năm có thể tự làm."

Lâm Khang Bình cảm ơn, nói: "Năm ngoái thu hoạch củ sen đã giữ lại rồi, không cần trồng nữa, nhưng vẫn cảm ơn các vị thúc thúc. Nhưng dưa hấu trong nhà cần cày một chút, Tam thúc ngày nào đó có rảnh thì giúp một chút."

Tử Tình đột nhiên nhớ tới, nói: "Khang Bình, chúng ta còn nợ mấy vị thúc thúc một bữa rượu đấy, là ta hứa, chỉ sợ đã qua vài năm. Theo ta thì hôm nào làm xong việc ruộng nương, mời họ đến một bữa."

Tăng Thụy Ngọc cười gật đầu đi rồi, Tử Tình nói cho Lâm Khang Bình nguyên nhân.

Lão vương bắt đầu dọn dẹp hoa hoa cỏ cỏ trong vườn, cùng với mảnh rừng trúc kia; Lâm Phong mỗi ngày vẫn bón phân cho rừng đào, vịt ngan trong nhà không ít, trừ bỏ ở hồ nước hoạt động, còn chui vào vườn đào kiếm ăn; Lâm Sơn quản lí đất trồng rau, nếu làm không kịp thì Lâm An, Lâm Phúc sẽ giúp đỡ hắn; Lâm An chủ yếu phụ trách chuyện ngoài nhà, Lâm Phúc trên cơ bản là người hầu của Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình không ra ngoài thì hắn làm người gác cổng.

Tử Tình mời vài vị đường thúc ăn cơm, thuận tiện mời luôn Tam bà bà, Lâm Khang Bình và các vị đường thúc uống rượu, vui vẻ giải tán, làm Tam bà bà vui mừng, thấy ai cũng khen Tử Tình cùng Lâm Khang Bình nhân nghĩa hào phóng, lời này truyền đến tai lão gia tử cùng Điền thị, tự nhiên là tức tối. Điền thị định tới hỏi tội, nhưng mấy lần tranh cãi, Điền thị cuối cùng đã hiểu, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình không để bị bà nhào nặn được, chỉ ở nhà âm thầm thở dài. Đương nhiên, Tử Tình không biết chuyện này.

Trời mưa một lúc ba bốn ngày, ngày này, trời trong, Tử Tình bế Duệ đến chỗ Thẩm thị, Tiểu Thanh đi theo, ôm áo len mà Tử Tình đan cho Hà thị, thấy Hạ Ngọc đang gạt nước mắt với Thẩm thị, nói: "Ta mới ở mấy ngày, trước kia cũng không thấy nàng nói vậy, sao ta vừa đến ở thì đã nói muốn lấy phòng ở, nói phòng ta ở là nhà của nàng. Ta là một nữ nhân, sao ở phía sau được? Ta luôn luôn nhát gan, thân thể cũng không tốt, hắn cũng không phải không biết."

Tử Tình nghe không hiểu lắm, vội hỏi sao lại thế này, Thẩm thị nhìn nhìn Hạ Ngọc, thở dài, nguyên lai là Hạ Ngọc lo lắng đứa nhỏ không thích ứng kịp, muốn  ở lại cùng đứa nhỏ một thời gian, nàng ở căn phòng lúc trước, ai ngờ Tăng Thụy Khánh trở về, Chu thị nói phòng đó để Tử Toàn ở, Tử Toàn cũng mỗi ngày một lớn, không thể luôn ngủ cùng nương hắn được, huống chi còn có Huy Huy, nhưng để hai người bọn họ đến phòng sau, Chu thị cũng không yên tâm, vì thế mở miệng đuổi Hạ Ngọc, để hai mẹ con nàng chuyển đến phòng sau mà ở, đằng sau lớn như vậy, nàng một mình ôm con sao dám ở? Chẳng lẽ vì nàng  mà để lão gia tử cùng Điền thị chuyển đến phòng sau? Lão nhân ở phòng kia đã lâu, cũng không muốn chuyển chỗ, huống chi phòng sau đã vài năm không có người ở, có chút âm trầm, cho nên Hạ Ngọc rất khó xử.

"Nhị cô, việc này cũng không khó, trong thôn các ngươi có tư thục không?" Tử Tình hỏi.

"Có, nhưng làm thế này cũng vì đỡ ít bạc mà." Hạ Ngọc thấp giọng nói.

"Nhị cô, ta không có ý khác, nếu ngươi nguyện ý về nhà, ta một năm trợ cấp ngươi 5 lượng bạc, để ngươi xem bệnh uống thuốc luôn, chắc là đủ nhỉ. Nếu nguyện ý ở lại đây, thì ngươi cứ đến nhà ta ở, dù sao nhà ta có rất nhiều phòng trống, chính chỉ ta lo ngươi cùng đứa nhỏ không ở nhà, dượng vừa chăm trong nhà, còn lo chuyện ngoài nhà nữa, sắp đến cày bừa vụ xuân mà. Gia đình sống chung với nhau mới tốt, ta đã muốn nói chuyện này với ngươi lâu rồi, nhưng không thấy ngươi nên quên mất."

"Sao ta lại không biết xấu hổ mà nhận được, các ngươi đã giúp ta quá nhiều, nói thật, vài năm nay, dượng ngươi trồng ít đậu nành, còn có khoai ngươi cho nữa, thu địa tô vài mẫu ruộng nước, cũng đủ chúng ta sống, một năm có thể thừa được mười lượng bạc. Nhưng chỉ có mình dượng ngươi làm, ta sợ hắn làm không hết, luôn mời hai đệ đệ của hắn hỗ trợ, lại lấy chút tiền làm mâm rượu mời bọn họ ăn."

"Đây là điều hiển nhiên, ngươi ra tiền, bọn họ ra sức lực, bằng không, tình cảm huynh đệ cũng không chịu nổi dày vò một năm hai năm." Thẩm thị gật đầu.

"Vả lại, Tử nhi cũng mười bốn, chậm nhất là sang năm sẽ gả đi, mặc dù ta không phải mẹ ruột của nàng, nhưng cũng nuôi nàng mấy năm, cũng không muốn để người khác nói nhảm, thế nào cũng phải đặt mua cho nàng mấy thứ đồ cưới được được. Cho nên trong tay ta còn có mấy chục lượng bạc, cũng không dám tiêu nhiều, vài năm nay ít nhiều được các ngươi giúp, ăn mặc dùng luôn đưa cho ta, cho nên ta tự bỏ tiền mua dược. Ta nghĩ xong chuyện Tử nhi, có bạc thì muốn mua hai mẫu ruộng nước, tương lai đứa nhỏ sẽ không chịu đói. Thân thể nàu của ta, ai biết còn có thể giúp hắn được mấy năm?" Hạ Ngọc rơi nước mắt, nói.

"Đang khỏe mạnh lại nói bậy, nghe Tình nhi nói đi, nên về nhà đi, ngươi ở chỗ này, cha mẹ chỉ khó xử thêm, không tính nhà đại tẩu, Mộc Mộc cũng thường xuyên ở chỗ nương, trong nhà nhiều đứa nhỏ, có lúc không chăm sóc. Tình nhi nói rất đúng, gia đình ở cạnh nhau mới tốt, ta khổ hơn mười năm, nhị ca ngươi cuối cùng cũng hiểu, bằng không nhị ca ngươi cũng sẽ không nghỉ việc để về nhà mở lớp học đâu." Thẩm thị khuyên nhủ.

Hạ Ngọc nghe xong Thẩm thị cùng Tử Tình nói, suy nghĩ một lát, nói: "Ta về nhà thôi, cũng không cần Tình nhi cho ta bạc, một năm cũng chỉ dùng hết một hai lượng mà, chờ về sau ta thật sự khó khăn, ta lại mượn các ngươi sau, nhà của ta nuôi nhiều gà vịt, còn có cây ăn quả cần quản lý, sao không thể kiếm được một hai lượng được, là ta hồ đồ." Nói xong vỗ vỗ đùi mình, đứng dậy phải đi. Tử Tình vội bảo khi nào về thì nói một tiếng, để Lâm An chở.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.09.2014, 06:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 222: Thư Duệ trăm ngày



Hạ Ngọc đi rồi, Tử Tình hỏi Thẩm thị: "Nương, hiện giờ dương khoai dễ bán không? Bán được bao nhiêu văn một cân?"

"Mấy năm nay nhiều người trồng dương khoai, bán không lên giá, cũng chỉ có năm mất mùa thời mới bán được một ít, bây giờ mùa màng tốt là một văn một cân, năm mất mùa hai văn một cân. Cũng may sản lượng cao, hơn trồng mấy loại khác nhiều. Nhưng ruộng cạn bên ngoài bây giờ chúng ta còn trồng lúa mạch."

Tử Tình biết địa phương hầu hế diện tích đều trồng lúa nước, ruộng cạn đều ở triền núi, không thích hợp trồng lúa mạch, lúa mạch tương đối tinh quý, bột mì (xay từ lúa mạch) dùng để làm mì sợi, là quà tặng tương đối thể diện, Tử Tình không chỉ một lần thấy Thẩm thị đưa mì sợi cho nhà mẹ đẻ. Đây cũng là nguyên do vì sao lão gia tử không cần gạo tẻ ngược lại muốn một thạch lúa mạch. Nếu Tử Tình mua đất hoang có thể cải tạo tốt, dùng để trồng tiểu mạch, cũng coi là chiêu số kiếm tiền nhiều.

Đang nói, Tử Vũ và Hà thị vào được, nguyên lai hai người thấy Hạ Ngọc đi lại, biết có chuyện muốn nói, nên ra phía sau núi nhìn hoa đào nở chưa.

"Bà ngoại, mau tới thử áo len ta đan, hai ngày nữa trời ấm áp thì mặc." Tử Tình mở áo len ra, thay cho Hà thị.

"Trời trời, ta nghe nói môt cái áo len ngươi có thể bán được 5 lượng bạc. Đừng cho lão bà như ta mặc, phí phạm." Hà thị vội xua tay, khéo léo từ chối.

"Bà ngoại, ngươi nói cái gì đâu? Đừng nói là 5 lượng, 50 lượng một cái, cháu ngoại của người vẫn hiếu thuận." Tử Tình vừa nói vừa giúp Hà thị cởi áo bông bên ngoài.

"Cũng đúng, nương, đứa nhỏ này có phần hiếu tâm, ngươi cứ nhận đi, bây giờ nàng cũng không thiếu gì cả." Thẩm thị ở một bên khuyên nhủ, nghĩ đến cuộc sống bây giờ của Tử Tình, Thẩm thị hết sức vừa lòng, con rể không chỉ có khả năng, mà lại chăm sóc Tử Tình rất tốt.

Hà thị mừng cười toe tóe. Nói già đi còn có thể hưởng phúc của cháu ngoại, ăn mặc toàn đồ hiếm lạ.

Tử Tình trở về nhà, Lâm Khang Bình cười đem đứa nhỏ giao cho Tiểu Thanh, kéo nàng đến mảnh đất trồng rau."Tình nhi, đi, ta gieo mầm móng nẩy mầm rồi, thật thần kỳ."

Hai người đi đến vườn đất trồng rau, mùa xuân nước mưa vừa đủ, không chỉ mầm móng nẩy mầm nhanh, mà dại cỏ dại cũng mọc tốt. Lâm Sơn đang ngồi xổm cúi đầu nhổ cỏ, Tử Tình thấy ray chân vịt có không ít, liền nói: "Lâm Sơn, nhổ ít rau chân vịt dại đưa đến bếp đi, mời Vương bà bà sáng sớm ngày mai làm canh suông ăn." Canh suông là cách gọi khác của vằn thắn.

Lâm Khang Bình thích ăn mì phở, trong nhà luôn có bột mì. Lần trước Điền thị chúc thọ, Tử Tình cố ý nói không có. mặc dù Tử Tình không thích ăn mỳ, nhưng canh suông vẫn thật thích. Sủi cảo phương bắc ăn khô cằn, nhưng Vương bà tử làm canh suông khác, rất thơm và ngon, vừa thấy đã thèm ăn, mỗi lần Tử Hỉ đến ăn đều tranh giành với Lâm Khang Bình.

Lâm Sơn đáp ứng, một mình nhổ rau chân vịt, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình cũng ngồi xuống, xem Lâm Khang Bình trồng mầm móng, hạt tiêu cùng dưa chuột đã nhú ra trước, dưa hấu thì chắc phải vài ngày nữa.

"Đây là lần đầu tiên ta tự làm mấy thứ này. Về sau ngươi từ từ dạy ta, ta chắc chắn có thể học xong, ta vốn là con nông dân mà. Đã nhiều ngày ta luôn đến mảnh đất hoang, xới đất ủ phân, chắc phải để thêm vài ngày. Chanh viên thì đang ấp một đám gà con, tổng cộng chắc cũng được tầm năm ngàn con gà. Dê có năm mươi con, thỏ thì không rõ lắm." Lâm Khang Bình đỡ Tử Tình đứng lên.

"Nói cho bọn họ, chuồng gà phải rải vôi định kỳ, cần đổi rơm mới, cẩn thận chuột, nếu phát hiện chuột thì phải dùng bã chuột diệt. Đúng rồi, nuôi mấy con mèo ra sao?"

"Đã biết, yên tâm đi, ngươi nói cả mấy trăm lần rồi, mỗi ngày ta sẽ đi qua dạo một vòng ." Lâm Khang Bình nói xong véo má Tử Tình nói: "Thật sự là người quan tâm đủ chuyện."

"Bây giờ đã bắt đầu chê ta lải nhải, về sau chờ ta già đi, lải nhải thật thì ngươi cách ta rất xa đấy." Tử Tình ôm lấy thắt lưng Lâm Khang Bình, ngửa đầu nói, đã quên bên cạnh còn có Lâm Sơn đang cúi đầu làm việc.

Lâm Khang Bình nhân thể hôn một cái trên môi Tử Tình, "Sao có thể chứ, ta thích nghe Tình nhi nói chuyện, ta dù ghét con cũng không ghét ngươi."

Hai người lời ngon tiếng ngọt, Lâm Sơn sợ tới mức vội ôm một bó rau chân vịt chạy như bay, chờ Tử Tình phản ứng đi lại, véo mấy cái lên thắt lưng Lâm Khang Bình, chọc Lâm Khang Bình trực tiếp ôm Tử Tình vào phòng.

Phía nam, mùa xuân phần lớn là mùa mưa dầm, suốt ngày mưa tí tách, trong phòng ẩm, nhiều thứ mốc meo, trời vừa tạnh sẽ đem các loại quần áo lấy ra phơi, cho nên Tử Tình đến nay vẫn nằm trên phản, tốt xấu gì mỗi ngày đều nấu nước ấm rửa mặt, phản đủ ấm là được, ít nhất không ẩm ướt. Cho nên một năm nay Tử Tình đã nằm phản hơn nửa năm.

Hoa ở rừng đào đều nở, đáng tiếc mỗi ngày luôn mưa, cho nên hoa rụng đầy đất, như thế Tử Tình đỡ chuyện, đào kết quả nhiều quá thì không ngọt. Tử Tình thích ngồi ở đình nhìn hoa đào, nhất là hoa đào trong mưa, luôn có một loại cảm giác bay bổng, khói nhẹ bao phủ Tình viên, xinh đẹp mà im lặng, có khi Tử Tình không biết mình mơ hay tỉnh.

Tử Hỉ rất thuận lợi vượt qua thi huyện, thành tích đứng thứ hai, bây giờ Tử Lộc mới mua nhà gần chỗ thi Châu, Thẩm thị ngẫu nhiên sẽ đi qua thăm hắn, bởi vậy, Tử Tình thường đón Hà thị cùng Tăng Thụy Tường, mẹ con Trần thị cùng với Tử Vũ đi lại ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Tăng Thụy Tường thích ngồi ở cầu nổi thả câu, mùa này cá trích nhiều, dễ câu, cá trích cho tầm bàn tay lớn, có khi ăn không hết, cũng sẽ đưa cho Điền thị bọn họ, lão gia tử vừa nghe là câu ở hồ nước Tình viên, không có việc gì cũng đến câu cá, có khi cũng ở lại ăn cơm. Tử Tình thấy bọn họ thà rằng khoác áo tơi đội nón lá, ngồi trên cầu nổi, cũng không nguyện ý ở nhà, thật sự là không hiểu.

Ngày nhoáng lên một cái đã đến hai mươi bốn tháng ba, Thư Duệ trăm ngày, mưa dầm cuối cùng ngừng lại, sau khi lão gia tử ăn xong, rãnh rỗi lại đến, bưng cái đòn, ngồi ở cầu nổi, Lâm Khang Bình không biết từ nơi nào lấy ra mấy con ba ba, kéo Tử Tình cùng đến phóng sinh, chọn một con lớn giữ lại làm canh, còn thừa đều ném vào hồ nước, nói: "Vài năm sau chúng ta muốn ăn con ba ba sẽ không cần ra ngoài mua."

Lão gia tử nghe xong bỗng nhiên nói: "Nghe nói hồ nước có nhiều lươn, mùa xuân lươn cũng ra ngoài kiếm ăn, không bằng chúng ta bắt lươn ăn đi."

Tử Tình vừa nghe, hưng trí, vội nói được. Lão gia tử trở về lấy vài cái giỏ trúc, giỏ trúc này rất khác, ở giữa phình ra, hai đầu nhỏ, lão gia tử bỏ rất nhiều giun trong đấy, đăth bên bờ nước.

Lâm Sơn Lâm Phong lớn từ trong thôn bản, đúng tuổi bướng bỉnh, bọn họ dùng cần câu, trực tiếp gắn giun vào, bỏ vào hồ nước, vội vội vàng vàng, ngẫu nhiên cũng có thể bắt được một con lươn, đáng tiếc hiệu quả không cao. Làm Tử Tình nhìn cũng không thích lắm, ngược lại giữ giỏ trúc lão gia tử để, qua một hai khắc ( 1 khắc = 15 phút) lại nhắc lên nhìn xem, cũng đã bắt ở được 3 con, lão gia tử oán trách Tử Tình quá nóng vội.

Lúc này Hà thị, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị bọn họ đi lại, trong tay đều cầm đồ theo, Hà thị cho Duệ một dây chuyền vàng, Thẩm thị cùng Trần thị cũng đều là vòng tay vòng chân vàng cộng thêm một bộ quần áo, Tử Vũ làm một đôi giày hình đầu hổ, Tăng Thụy Tường nhìn thấy lão gia tử, rất ngoài ý muốn, còn tưởng rằng lão gia tử cùng Điền thị sáng sớm đã đến để tặng quà trăm ngày cho đứa nhỏ Tử Tình.

Lão gia tử thấy mọi càm cầm quà, trên mặt có vài phần ngượng ngùng, trong lòng Tăng Thụy Tường cũng hiểu, có dằn sự thất vọng xuống, vẫn phân phó Lâm An đến lão phòng mời mọi người đến ăn cơm. Lão phòng có Điền thị, một nhà Tăng Thụy Khánh, mùa cấy mạ nên Tăng Thụy Khánh ở nhà. Hơn nữa một nhà Thu Ngọc cũng chủ động đi lại, người không nhiều lắm, một bàn lớn là đủ rồi.

Thu Ngọc tặng một bộ quần áo hài miệt, Điền thị thấy, vội vỗ đầu mình: "Thật sự là hồ đồ, quên mất vật nhỏ hôm nay trăm ngày."

Chu thị cũng vỗ tay nói: "Đúng là quên mất, ta còn nghĩ hôm nay là ngày lành gì mà bảo chúng ta đến ăn cơm chứ."

"Xem đại nương nói kìa, giống như chúng ta vì quà của đại nương mới mời không bằng, vừa vặn hôm nay ông đến câu mấy con lươn, Khang Bình mua con ba ba về, kêu mọi người đến náo nhiệt một chút, không có ý khác." Tử Tình nói, trong lòng thầm nghĩ, có tâm vô tâm vừa thấy là biết, mà thôi, đỡ mình lấy quà đáp lễ, nếu lão gia tử không ở đây, hôm nay cũng lười gọi bọn họ đến.

Đang nói, Tiểu Lam bưng một chậu canh Vvương bà tử dùng lươn và ba ba cùng nấu, màu nước canh trắng trắng, Tiểu Thanh múc canh cho mọi người.

"Lươn này là ta vất vả bắt đến, lát nữa chắc còn có món cá trích kho tàu, cũng là ta câu lên." Lão gia tử vội nói, chủ yếu là muốn kéo đề tài ra, hắn cũng quên hôm nay là trăm ngày chắt, nhưng chỉ cần tính là nhớ, chỉ sợ lão bà tử không chịu bỏ tiền mua thứ tốt, hắn quá rõ ràng tâm tư lão bà tử, trong tay có tiền, không cho Xuân Ngọc thì cũng mua đồ ăn cho đứa nhỏ Thu Ngọc, bây giờ phai nhạt với  Hạ Ngọc nhiều, biết có lão nhị chiếu cố.

Tăng Thụy Khánh nghe xong cũng hưng trí, nói: "Lúc nhỏ ta cũng bướng bỉnh, biết câu ếch, bắt cá chạch, đáng tiếc nhiều năm không làm qua, một hồi nữa nên thử xem."

Một bữa cơm ăn vội vã, ngay cả rượu cũng không uống hai ngụm, sau khi ăn xong vội vàng tìm một cái cần câu, tự mình đào chút giun, đem cần câu vung vào nước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.09.2014, 06:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 223: Sự kiện lươn và cá


Tử Tình rất ít thấy Tăng Thụy Khánh hưng trí cùng nhiệt tình với những chuyện này, mặt lúc nào cũng hằm hằm, bây giờ thấy hắn cười. Liền nói: "Hôm nay đại cha làm gì mà cười vậy, không phải câu cá thôi à?"

Chu thị thấy cũng nói: "Cũng do chất nữ có cách, ta còn ít thấy hắn vui vẻ như vậy, về sau nên thường dỗ hắn đến đấy, đỡ mọi người thấy vẻ mặt kia của hắn."

Thu Ngọc liếc mắt nàng một cái, lén bĩu môi, không cho là đúng.

Mấy phụ nhân liền ngồi trong phòng nghỉ, Tử Tình không đồng ý để người ngoài vào phòng riêng của mình, phòng vợ chồng ở là nơi riêng tư nhất, người ngoài đến luôn có một ánh mắt nhìn trộm, cho nên phòng ngủ đều do Tử Tình tự mình dọn.

Vì thế, Tử Tình liền làm cái giường ở phòng phía tây gian thứ nhất đằng trước viện, mặt trên có đệm mềm, ở giữ để một cái bàn nhỏ, có thể bỏ điểm tâm cùng nước trà, người nhiều thì có thể ngồi, ít người thì nằm, ở cửa sổ còn có một tháp quý phi, dùng để chiêu đãi nữ. Nam thì ở phòng khách.

Chu thị nhàm chán, muốn chơi mạt chược, Thẩm thị không thích chơi cùng Chu thị, tặng chỗ cho Hà thị, đáng tiếc Hà thị ánh mắt không được tốt, vì thế, Hà thị cùng Thẩm thị hợp tác, cộng thêm Tử Tình cùng Thu Ngọc, cũng đủ chân.

Điền thị nằm trên giường, chăm nữ nhi Uyển Tình của Thu Ngọc, Uyển Tình đã nửa tuổi, với lại lấy tên Uyển Tình còn có nguyên do, trước lúc đặt tên, Thu Ngọc nói hi vọng đứa nhỏ có thể giống Tử Tình, cũng mạng tốt như Tử Tình, cho nên lấy tên Như Tình, Tăng Thụy Tường nghe xong nói: "Uyển Tình, Như Tình đều hay hơn mà." Vì thế Như Tình đổi thành Uyển Tình .

Chia bài xong, Tử Tình vừa chơi một vòng. Tiểu thanh ôm Duệ vào nói: "Nãi nãi, tiểu thiếu gia đói bụng, muốn ăn sữa."

Tử Tình đem bài ném cho Tiểu Thanh, còn mình thì ôm con đến phòng cách vách cho bú sữa, chơi với đứa nhỏ, lại dỗ đứa nhỏ ngủ, đã nửa canh giờ trôi qua, chờ lúc Tử Tình trở vào phòng, để Tiểu Thanh đem đứa nhỏ ôm về ngủ, mới phát hiện mạt chược đã không đánh nữa, Chu thị vẻ mặt tức giận, Thu Ngọc tuy tốt một chút nhưng vẫn âm trầm, Tử Tình nhìn lướt qua, trước mặt Tiểu Thanh chất một đống tiền đồng, tiểu nha đầu đang ngơ ngác không hiểu.

Tử Tình giao đứa nhỏ cho Tiểu Thanh, lúc này Tử Toàn cùng Mộc Mộc chạy vào hô: "Bên ngoài bắt được rất nhiều cá lượn, nhanh đi xem. "

Tử Tình đem tiền đồng trên bàn chia cho hai hài tử, sờ sờ đầu bọn họ, nói: "Cầm mua chút giấy bút để luyện chữ."

Chu thị cùng Thu Ngọc lập tức dịu mặt, cười theo bọn nhỏ ra ngoài. Tử Tình cùng Thẩm thị nhìn nhau cười, khó trách Thẩm thị không muốn chơi. Đã sớm biết được tính tình Chu thị, chỉ sợ là cố ý muốn chơi mạt chược. Trước kia lúc ở chỗ Thẩm thị, Tử Phúc bọn họ chơi bài đều cố ý nhường nàng, không ngờ tới hôm nay lại thua một nha hoàn.

Tử Tình vừa đến bên bờ nước, Lâm Khang Bình cười nói: "Hôm nay ngươi ăn đủ rồi nhá, có hơn nửa bồn đấy. Đại cha quả thật có tài, phần lớn đều là hắn bắt."

"Nói cho Vương bà bà biết, làm cay một chút, cho nhiều hành tỏi, còn có măng tây nữa, đừng quên đem xương cá băm cho vịt ăn." Tử Tình nói.

Bữa tối, trước mặt Tử Tình là món lươn xào măng, một chút hạt tiêu đều không có, Tử Tình nghi ngờ nhìn về phía Tiểu Tử, Tiểu Tử cúi đầu vội nói: "Vương bà bà làm cho nãi nãi. Nói bú sữa không được ăn cay."

"Đúng rồi, ta quên mất." Thẩm thị vội nói, có chút tự trách, mình làm nương mà không chú ý nhiều bằng người ngoài, nhưng bởi vì việc này, Thẩm thị cùng Lâm Khang Bình lại nhìn Vương bà tử bằng ánh mắt khác.

Chu thị thấy vội nói: "Tử Tình, lươn mà không bỏ tiêu thì ăn không ngon, mùi tanh quá nặng, không bằng ngươi đem số còn thừa cho nhà ta đi, đại cha ngươi cùng tiểu đệ ngươi đều thích ăn. Chờ ngươi có thể ăn cay thì bảo đại cha ngươi giúp ngươi bắt là được."

"Xem đại nương nói kìa, sao không được chứ? Không phải là mấy con cá thôi à? Cho dù Tình nhi có thể ăn, đại nương mở miệng muốn, cũng phải đưa cho đại nương. Ông cũng thích ăn, lúc về các ngươi tự chia đi, còn có nương ta cùng tiểu cô nữa." Lâm Khang Bình trả lời. Lâm Khang Bình phản cảm không nhiều với Chu thị, cho nên thống khoái đáp ứng.

"Tỷ phu, Vũ nhi cũng muốn ăn, Vũ nhi cũng thích ăn, không bằng tỷ phu lấy mấy con lớn cho Vũ nhi, còn có nhị tẩu nữa." Tử Vũ vội nói, tiểu nha đầu năm nay cũng mười một tuổi, vừa thấy đồ nhà mình sắp bị người khác lấy đi, trong lòng rất mất hứng, ỷ vào nhỏ tuổi, nói thẳng ra.

Lâm Khang Bình há có thể không biết tâm tư của nàng, vội phân phó Lâm An chọn mấy con lớn nhất, Chu thị đau lòng, phảng phất như Tử Vũ cướp đồ của nàng, muốn mở miệng lại ngượng ngùng, nhăn mày, nhìn chằm chằm tay Lâm An, Tử Tình nhìn biểu cảm của nàng, muốn cười lại không dám cười lớn tiếng, đành phải cúi đầu buồn cười.

Buổi tối, Tử Tình bỗng cảm thấy đau đầu nghẹt mũi, Lâm Khang Bình thấy vội nói: "Chắc ban ngày ở bên bờ nước lâu, mùa xuân lại là mùa dễ cảm, ngươi thật không nghe lời, nói ngươi mấy lần cũng không nghe." Nói xong định đứng dậy đi mời đại phu.

Tử Tình giữ chặt tay hắn nói: "Ta còn phải cho con bú, uống thuốc không tốt, không bằng để Vương bà bà dùng nấu một chén canh đậu xanh cùng gừng đến, uống lên mà ra mồ hôi thì tốt rồi, nếu không được thì ngày mai tìm đại phu cũng không muộn."

Lâm Khang Bình đáp ứng, chỉ chốc lát liền bưng một chén canh gừng nóng bỏng, đút Tử Tình uống hết, lại thiêu nóng phản, đem đứa nhỏ đặt xa Tử Tình, còn mình thì ôm Tử Tình, thường thường sờ sờ trán Tử Tình, thấy Tử Tình thật sự chảy mồ hôi mới yên tâm mà ngủ.

Ngày kế, sáng sớm, Lâm Khang Bình lại buộc Tử Tình uống bát canh gừng, nơi nào cũng không cho đi, cơm canh đều ở ăn trên phản luôn.

Buổi chiều, Thu Ngọc đến xem nàng, Lâm Khang Bình không có cách nào khác, chỉ có thể ôm nàng vào phòng ngủ. Thu Ngọc ngồi ở mép giường, hỏi vài câu Tử Tình.

"Sao không ôm đứa nhỏ đến? Ai trông?" Tử Tình thấy Thu Ngọc đến tay không, liền hỏi.

"Ngủ rồi, bà ngươi trông. Biết ngươi bị bệnh không thoải mái, nên đến thăm. Ngày hôm qua, hơn nửa bồn cá, nếu Tử Vũ không mở miệng, đại nương ngươi chắc chắn không thể chủ động chia cho cha mẹ ngươi. Đại cha ngươi bưng về nhà, đại nương ngươi chỉ cho bà ngươi bốn năm con cá nhỏ xíu, nói ta gần đây cùng ăn ở đấy, sẽ không cho. Trùng hợp hôm nay là chợ phiên, nàng lại cầm bán đi, một cân lươn có thể bán được hai mươi văn, hơn nửa bồn cũng phải chục cân đấy."

Tử Tình thế mới biết, Thu Ngọc gần đây lại cùng lão gia tử bọn họ ăn cơm, "Về sau, nàng mà muốn gì chỗ ngươi, ngươi đừng cho. Nàng không nghèo như các ngươi nghĩ đâu, lúc trước, đại cha ngươi trừ bỏ lương bổng, còn có không ít khoản thu nhập thêm, cho tới bây giờ hắn còn không giao cho bà ngươi, đều cất cho riêng mình, lúc các ngươi nhỏ, nàng là người trông bếp, mỗi ngày cùng Tử Bình ăn vụng, nếu không hai mẹ con họ sao béo đến thế? Các ngươi hồi nhỏ một đám gầy như củi khô, khi đó ngươi còn nhỏ, chỉ sợ không nhớ được." Thu Ngọc thấy Tử Tình không lên tiếng, cho rằng Tử Tình đồng ý với lời của nàng, còn nói thêm.

Tử Tình cười cười, nói: "Ta hồi đó mới bao lớn đâu mà nhớ? Đại cha ta bây giờ vẫn mười lượng bạc một năm à?" Xem ra chuyện Chu thị cùng Tăng Thụy Khánh giao ít bạc Thu Ngọc cũng không biết, giấu giếm thật ghê gớm.

"Tăng lên rồi, giờ đã là 12 lượng. Nói thật thì người chịu thiệt cũng là cha ngươi, khi đó đại cha ngươi cùng đại nương chê nhà ngươi nhiều đứa nhỏ, bọn họ quanh năm suốt tháng giúp các ngươi nuôi con, cha ngươi sợ bọn họ có ý kiến, kiếm bạc dều không để lại một đồng, đều giao cho bà ngươi, nương ngươi cũng thật thà, việc nhà đều giành làm, sợ đại nương ngươi nói nhảm, cũng may các ngươi không chịu thua kém. Đại nương ngươi mà tới tìm ngươi xin cá thì ngươi định làm gì?"

"Xem tình huống đã, nếu thật sự muốn ăn thì cho một hai con, tóm lại là thân thích, chẳng lẽ vì mấy con cá mà đoạn giao?" Tử Tình trả lời. Chỉ cần không quá phận, bị chiếm chút tiện nghi nhỏ thì Tử Tình sẽ không để trong lòng.

Thu Ngọc còn định nói chút gì, Lâm Khang Bình ôm Duệ đi vào, Thu Ngọc đành phải cáo từ, Tử Tình nói với Lâm Khang Bình: "Nương thường dạy chúng ta, nếu có rãnh công mà oán giận thì không bằng cân nhắc đem cuộc sống nhà mình cải thiện lên, cho nên nương mới toàn tâm toàn ý dẫn dắt chúng ta cực nhọc làm giàu."

"Ta biết ngươi lười nghe nàng kể lể, cho nên bế con vào, may mà nàng là người biết điều." Nói xong sờ sờ đầu Tử Tình.

Tử Tình nằm tròn ba ngày trên giường, bị uống mấy chén canh gừng lớn, quả thật không việc gì Lâm Khang Bình mới cho phép nàng ra cửa phòng.

Mùa mưa dầm đi qua, Lâm Khang Bình bắt đầu thuê người nhổ cỏ cho ngô, nói đậu tương nở hoa rồi, ngô đã cao nửa người, Tử Tình muốn đi xem, Lâm Khang Bình vuốt ve mặt Tử Tình, nói: "Ngươi mới khỏe vài ngày, nên bị cảm nữa thì sao? Với lại chỗ đó toàn nam nhân làm việc, ngươi đi cũng không tiện. Về sau muốn đi thì đi, nghe lời."

Tử Tình đành phải thôi, bỗng nhiên nghĩ đến mấy chục đầu heo kia, hỏi: "Nuôi heo một năm cũng được 200 cân nhỉ? Có nuôi thêm cũng không lớn hơn được bao nhiêu, không bằng chúng ta giết, nuôi đám khác đi."

"Ta đang định nói việc này cùng ngươi, đại đường thúc của ngươi là người giết thịt heo? Hắn đã đáp ứng giết giúp chúng ta, nguyên bản là nói chỉ bán ở chợ phiền, ta thấy bán thế rất chậm, một ngày giết hai con, kéo đến An Châu thành bán, từ lúc ngươi bắt đầu bị bệnh đã bán rồi, bây giờ đã giết được 7 8 con. Ta nghĩ tầm hai ngày nữa ta sẽ đi, an bày xong chuyện trong nhà ta mới an tâm."

Tử Tình nghe vậy, trong lòng ấm dào dạt, xem ra Lâm Khang Bình có khả năng hơn mình nghĩ, vẫn an tâm làm sâu gạo thôi. Tử Tình lười biếng duỗi eo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.