Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 

Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

 
Có bài mới 13.09.2014, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 62: Gánh Tội

     "Nghe nói là có người gánh tội thay, một mực chắc chắn vụ án xảy ra đêm đó là do ông ta lái xe chứ không phải do vị nhà giàu kia. Thậm chí cũng đã xác định dấu vân tay rồi."

     "Không phải chứ, còn có chuyện kì lạ như vậy?"

     "Thời buổi bây giờ, chuyện gì cũng có thể xảy ra!"



     Giọng nói càng ngày càng nhỏ, cho đến khi không nghe được nữa. Chuyện này không hề có một chút quan hệ gì với Lương Chân Chân, nhưng trong đầu cô vẫn quanh quẩn mấy chữ "Gánh tội thay", để cho trái tim chết đi của cô đột nhiên sống lại.

    Gánh tội thay? Cô tự lẩm bẩm: nếu như gánh tội thay có thể để cho anh hai khỏi ngồi tù. Như vậy, cô nguyện ý thử.

     Sau khi quyết định cô lập tức đứng dậy vội vã rời khỏi khách sạn. Trở lại kí túc xá, chuyện thứ nhất cô làm chính là lên mạng tìm tòi về lĩnh vực này, chuẩn bị sẵn sàng cho ngày mai.

     Một đêm này, cô nằm ở trên giường suy nghĩ rất nhiều. Anh hai là trụ cột của gia đình, sau khi mẹ Diệp ngã bệnh thì đều do anh kiếm tiền nuôi gia đình. Nếu như anh ngồi tù, dựa vào tiền đi làm thêm sau giờ học của mình thì không thể đủ chi trả tiền cho gia đình. Huống chi, cô vẫn còn đi học, không thể nghi ngờ là bị dồn ép vào đường cùng.

     Hơn nữa, anh hai là con trai duy nhất của mẹ Diệp, có thể lừa gạt được nhất thời nhưng không thể lừa gạt được cả đời.  Một khi bị kết án, nói không chừng sẽ phải ngồi tù mấy năm, điều này làm sao cô giấu giếm được? Sau khi biết được sự thật, sao mẹ Diệp có thể chịu được đây?

     Nói cho cùng, chuyện này đều do cô mà ra. Nước mắt không tiếng động chảy xuống. Cô lật người, chôn đầu vào trong chăn, sự tủi thân và đau khổ thấm sâu vào lòng cô, lan rộng khắp cả người, lạnh thấu lòng của cô.

     Tên ác ma chết tiệt! Đồ ác ma khốn khiếp! Tên ác ma biến thái! Đồ ác ma khốn khiếp! Trong lòng Lương Chân Chân mắng hết lần này đến lần khác, môi dưới bị cô cắn đến chảy máu, trong mắt đầy oán hận.

     Thông qua chuyện này, cô cũng nhận thức sâu sắc được mình nhỏ bé thế nào, vốn không có bất kỳ năng lực nào chống lại tên ác ma kia. Chỉ cần anh ngoắc một ngón tay cũng đủ để cô rơi vào khủng hoảng.

     Nước mắt thấm ướt áo gối của cô, hơi lạnh xuyên thấu qua da thấm vào tim, níu chặt, đau tận đáy lòng. Đã hai giờ sáng, cô vẫn không hề buồn ngủ, trong đầu hoàn toàn tỉnh táo.

     Cho đến khi ngoài cửa sổ dần dần có ánh sáng, cô mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nhưng ngủ cũng không được yên ổn, liên tục gặp ác mộng, lúc thì một mình đứng giữa sa mạc, tầng tầng cát vàng đánh úp vào mặt; lúc thì ở giữa một hồ nước lớn, trong nháy mắt bị dìm ngập; chốc lát thì bay giữa một mảng không trung trắng xoá, không thấy rõ phương hướng.

*****

     Buổi sáng không có tiết, đám chị em trong kí túc xá vùi ở trên giường ngủ nướng, nhưng Lương Chân Chân vẫn chịu đựng mệt mỏi bò dậy rửa mặt. Nhìn hai mắt sưng to ở trong gương, cô khổ sở mấp máy môi, xoã mái tóc dài xuống, đeo kính gọng đen lên, tìm một bộ quần áo lịch sự rồi mặc ra ngoài.

     Đợi đến lúc cô chạy tới tòa án, trước mặt mọi người nói ra mình mới là gián điệp thương mại thì nhất thời mọi người đều hoảng sợ. Đây không thể nghi ngờ là một viên đá làm gợn ngàn tầng sóng. Ngay cả thẩm phán ngồi ở trên cao cũng ngây ngẩn cả người, rất ngạc nhiên không biết cô gái này là ai?

     Diệp Thành Huân cũng sợ ngây người, sau khi phản ứng kịp thì tức giận trách mắng: "Chân Chân, đừng hồ đồ! Mau trở về!"

     "Không! Anh à, em biết rõ anh vì giúp em mới cam nguyện chịu đựng tất cả, em không thể ích kỷ như vậy. Thưa thẩm phán, anh tôi bị oan, người tiết lộ bí mật là tôi." Giọng nói của Lương Chân Chân mạnh mẽ vang dội, từng chữ một rơi vào trong tai của tất cả mọi người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.09.2014, 16:33
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: Mèo Hoang Nhỏ, Là Em Buộc Tôi

     Quan toà tuyên bố tạm nghỉ thẩm án, lập tức mọi người đường ai nấy đi. Lúc gần đi rối rít nhìn hai anh em với ánh mắt nghi hoặc, các cuộc bàn luận khó nghe cứ vang lên bên tai không dứt.

     Lương Chân Chân xem tất cả như không có gì. Lúc quyết định đi bước này, cô đã sớm chuẩn bị tốt những gì phải chịu đựng. Cho nên, dù có khổ sở hay khó hơn nữa cô cũng sẽ kiên trì. Vì anh trai, việc gì cô cũng nguyện ý làm. Mệt mỏi, kiệt sức.

     Đợi sau khi mọi người đi về hết, Diệp Thành Huân tiến lên một bước kéo cánh tay của em gái, nhỏ giọng trách mắng: "Chân Chân, em đang làm gì vậy? Ai muốn em tới gánh tội thay anh sao? Em hồ đồ đủ chưa!"

     "Anh à, em không có hồ đồ, em đã suy nghĩ kĩ rồi. Anh cho rằng mẹ Diệp dễ lừa gạt như vậy sao? Mấy ngày không trở về thì có thể nói là đi công tác, nhưng mấy tháng, thậm chí mấy năm không trở về, chẳng lẽ mẹ không nghi ngờ sao? Hơn nữa, anh là trụ cột của gia đình, kể từ sau khi mẹ Diệp ngả bệnh nằm viện, nhiệm vụ kiếm tiền nuôi gia đình được đặt trên vai anh. Nếu anh có chuyện gì thì mẹ và em phải làm gì bây giờ? Cơ thể mẹ lại không tốt, mẹ sẽ không chịu nổi." Lương Chân Chân nghẹn ngào nói, nước mắt không khống chế được chảy xuống theo gương mặt, lướt qua khóe môi, khổ sở khó khăn nuốt xuống.

     "Chân Chân…" Diệp Thành Huân tựa như thở dài khẽ gọi một tiếng, đưa tay phủ lên gương mặt trắng nõn như gốm sứ của cô mà an ủi, lòng ngón tay êm ái lau khô nước mắt trên khóe mắt cô. 13 năm sống chung, anh đã sớm xem Chân Chân là người nhà mình thương yêu nhất. Mà gần đây, anh mới phát hiện cô có tình yêu nam nữ với mình, trong lòng vừa cảm thấy vui sướng, vừa phiền não.

     "Anh…" Trong giọng nói mềm mại của Lương Chân Chân lộ ra tình ý, êm ái phất qua lòng của Diệp Thành Huân. Một giây kia, quỷ thần xui khiến anh ấn xuống trên trán Chân Chân một nụ hôn, thuận thế ôm cô vào trong ngực, cằm chống đỡ ở trên đầu cô, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

     Lương Chân Chân gần như tham lam hưởng thụ sự ấm áp trong ngực anh trai. Đây là một lần cuối cùng, anh trai đã có chị Quân Nhã làm bạn gái, cô cũng nên hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

     Đè xuống phần chấp niệm này, đứng xa xa nhìn bọn họ hạnh phúc là đủ rồi.

     Nhưng cô không biết, một màn này đã bị thám tử do Nam Cung Thần mời chụp được. Hình ảnh ôm nhau này, thật sự là rất chói mắt.

     Bởi vì vụ án vẫn còn ở trong quá trình điều tra, Diệp Thành Huân và Lương Chân Chân chỉ cần phối hợp điều tra, thời gian còn lại đều được tự do. Buổi tối, hai người cùng nhau về nhà. Kể từ sau khi mẹ Diệp xuất viện, cả nhà bọn họ vẫn chưa chính thức ngồi chung một chỗ ăn bữa cơm.

     Trong phòng khách, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, Lương Chân Chân vung ống tay áo ở trong phòng bếp nhỏ hẹp giúp mẹ Diệp nấu cơm. Lúc thì rửa khoai tây, lúc thì cắt cà chua…

     Chỉ cần loại vui vẻ đơn giản và bình thường như vậy cũng đủ để cho cô cảm thấy rất thỏa mãn, rất hạnh phúc, chỉ ước gì cả đời này đều trôi qua như vậy. Thật là tốt biết bao!

     Hôm nay, tâm tình của Diệp Lan rất tốt. Con trai đi công tác trở về, con gái cũng ở đây, một nhà ba người hòa thuận ăn bữa cơm, vô cùng ấm áp.

     "Huân à, gần đây công ty rất bận à? Sao hay đi công tác như vậy? Con đừng để cho bản thân quá mệt mỏi đó." Diệp Lan nhai cơm dặn dò.

     "Dạ, biết rồi mẹ, cơ thể con khoẻ mạnh lắm." Diệp Thành Huân cười ha hả trả lời. Trước tiên, chuyện này chỉ có thể gạt mẹ. Mẹ vừa mới xuất viện, cơ thể còn chưa khỏe hẳn, vốn không chịu nổi kích thích.

     Lương Chân Chân vẫn rũ đầu bới cơm. Trước khi cô và anh trai về nhà đã giao hẹn cẩn thận rồi, mặc kệ ra sao thì trước tiên vẫn nên giấu mẹ Diệp. Chuyện sau này, sau này hãy nói.

     "Chân Chân à, sao hôm nay con ít nói vậy, ở trường học bị ăn hiếp sao? Hay là công việc ở nhà hàng Tây không được tốt à?" Diệp Lan là người tỉ mỉ tinh tế, mọi cử động của người thân đều quan sát rất tỉ mỉ. Rõ ràn, bà cảm thấy tối nay hai đứa bé này có chỗ nào không ổn, nhưng cụ thể là chỗ nào không ổn lại không nói ra được. Tóm lại, chính là khiến cho bà có một loại cảm giác là lạ.
     "Khụ… Không có đâu, mẹ Diệp, con ở trong trường học rất biết điều, mọi người đối với con đều rất tốt. Công việc ở nhà hàng Tây cũng rất nhẹ nhõm, tất cả OK." Lương Chân Chân nâng lên một khuôn mặt tươi cười, ngọt ngào làm nũng nói.

     Diệp Lan rất muốn nhìn ra điều gì ở trên mặt cô, nhưng thật sự là tìm không ra bất kỳ sơ hở nào, thở dài, coi như là mình đa tâm đi. Ngay sau đó, đổi đề tài trò chuyện.

     Sau bữa cơm chiều, Lương Chân Chân không muốn trở về túc xá. Khó được dịp ngủ với Mẹ Diệp, để hưởng thụ này tình thương ấm áp y hệt của mẹ. Chiều nay, cô ngủ rất ngon, ngay cả khóe miệng cũng hơi nhếch lên.

*****

     Nhìn lại Diệp Thành Huân, thì không được bình tĩnh như vậy rồi. anh một mực đắn đo có nên gọi điện thoại cho bạn gái không, nói chuyện anh bị hãm hại cho cô biết. Đã chuẩn bị hết những lời sắp nói ra nhưng anh vẫn chần chừ do dự. Anh thật sợ sự hạnh phúc ngắn ngủi này lập tức sẽ tan vỡ, biến mất không còn thấy tăm hơi.

     Trong lúc anh do dự, đột nhiên điện thoại di động vang lên. Đây là tiếng chuông anh cài riêng cho Tiểu Nhã, vừa nghe cũng biết. Phút chốc, trong lồng ngực dâng lên một sự ngọt ngào khó có thể diễn tả bằng lời, không chút do dự ấn phím nghe.

     "Tiểu Nhã, còn chưa ngủ sao?"

     “Sớm như vậy, sao người ta ngủ được! Mấy ngày nay, anh đang bận rộn chuyện gì vậy? Cả ngày không thấy bóng dáng, cũng không tới đón người ta tan việc.”

     Thẩm Quân Nhã nũng nịu nói lầm bầm, trong lòng mơ hồ hơi bất mãn. Người ta đều nói lúc đàn ông theo đuổi bạn sẽ xem bạn như bảo vật quý giá nâng niu trong lòng bàn tay, sau khi theo đuổi được rồi lại không nóng không lạnh, phớt lờ không để ý tới. Cô vốn cho là Diệp Thành Huân sẽ khác với những người đàn ông kia, thật không nghĩ đến anh cũng học những thói xấu của những người đàn ông kia, bắt đầu sĩ diện rồi!

     Diệp Thành Huân bị cô làm nũng đến ngực cũng tê dại, chỉ hận không thể lập tức bay đến nhà cô, ôm cô vào trong ngực hung hăng hôn một phen. Nghe được trong giọng nói của cô có sự oán trách thì không khỏi căng thẳng, cuống quít an ủi: "Tiểu Nhã, mấy ngày nay thật sự là quá bận rộn, là anh không tốt, ngày mai anh tới đón em tan việc được không?"

     “Được rồi, thấy anh có lòng xin lỗi, em đại nhân không chấp nhất với tiểu nhân!” Thẩm Quân Nhã nũng nịu thở dài, vậy thì cho anh thêm một cái cơ hội, dám không quý trọng mình? Hừ hừ…

     Trong đầu đột nhiên hiện ra một gương mặt xinh đẹp anh tuấn nhiều tiền. lần trước, ở khách sạn Đế Hào Tư, nhìn thấy con trai của bác Quý, chiến hữu cũ của ba ba - Quý Phạm Tây. Một giây kia, ở trong lòng cô thầm so sánh bạn trai Diệp Thành Huân với anh ta, phát hiện bạn trai cô ở trước mặt anh ta thua kém về mọi mặt! Thật làm cho cô rất thất vọng!

     "Tiểu Nhã… Em…" Chợt Diệp Thành Huân không nghe thấy tiếng nói, còn tưởng rằng bạn gái ngủ thiếp đi, không khỏi nhẹ giọng hỏi.

     “À, đúng rồi, buổi tối mấy hôm trước, em đã gặp em gái anh ở khách sạn Đế Hào Tư rồi.” Thẩm Quân Nhã chợt nói, chuyện này thiếu chút nữa cô đã quên rồi.

     "Em không nhận lầm người chứ?" Diệp Thành Huân nhẹ giọng cười nói. Khách sạn Đế Hào Tư là chỗ nào? Đều dành cho những kẻ có tiền và danh môn quý tộc, vốn không phải là nơi mà người bình thường như bọn anh có thể đặt chân tới, Chân Chân càng không thể nào xuất hiện ở chỗ đó.

     Đối với việc bạn trai không tin tưởng, Thẩm Quân Nhã rất bất mãn. Giống như là cô đang cố ý thiết kế em gái của anh vậy, giọng giễu cợt nói:

     “Em đã nhìn kĩ rồi, tuyệt đối là em gái anh! Không biết em ấy và một người đàn ông ăn mặc sang trọng đang nói gì ở đây. Nhìn nét mặt và cử chỉ hai người dường như rất quen thuộc. Chẳng qua lúc ấy em có chuyện nên không có qua chào hỏi với em ấy. Đoán chừng em ấy cũng không muốn bị em nhìn thấy, chuyện này rất khó nói mà!”

     "Không thể nào! Chân Chân đơn thuần thiện lương, tuyệt đối không phải là cái dạng gái đó!" Diệp Thành Huân không nhịn được lớn tiếng phản bác. Em gái của anh giống như một đóa hoa sen trắng thuần khiết tốt đẹp, sao lại là thứ đàn bà kinh khủng trong miệng Tiểu Nhã nói ra?

     Mặc dù em ấy đã từng vì phí giải phẫu của mẹ mà bán cơ thể của mình, nhưng đó cũng là do bất đắc dĩ, là bởi vì mình vô năng mới ép em ấy làm vậy.

     “Diệp Thành Huân! Tại sao anh lại lớn tiếng với em vậy! Em chỉ là có lòng tốt nhắc nhở anh xem chừng em gái của mình, đừng để cho em ấy làm loạn ở bên ngoài. Anh vậy mà nghi ngờ em vu oan hãm hại em ấy! Còn kích động đến như vậy? Em thật sự hoài nghi anh có tình cảm đặc biệt gì với em gái anh hay không! Hừ!”

     Thẩm Quân Nhã giận đến "Bộp" một cái cúp điện thoại, ném con gấu bông Diệp Thành Huân tặng cô xuống đất, trong miệng tức giận mắng: "Anh nghĩ mình là ai vậy! Bổn tiểu thư đồng ý quen với anh là để mắt tới anh, là phúc phận anh tu tám kiếp mới có được! Lại dám la tôi? Anh thì là cái thá gì! Đúng là không biết điều!"

     Mà bên kia điện thoại, Diệp Thành Huân vẫn đang hối tiếc không thôi. Vừa rồi, quả thật mình quá kích động rồi, nhất thời nóng lòng làm mất lòng Tiểu Nhã, nhất định bây giờ cô ấy đang rất đau lòng. Anh vội vàng gọi lại, lại phát hiện vô luận gọi như thế nào đều không có người nghe, không khỏi lo lắng, nhắn hết tin này đến tin khác an ủi xin lỗi cô.

     Tất cả đều giống như đá chìm xuống biển không chút tin tức, anh chóng mặt ngã xuống giường. Mấy ngày nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, anh rất muốn nói cho Tiểu Nhã biết, để cô cùng chia sẻ với mình. Sự an ủi và động viên của cô là động lực lớn nhất của mình, nhưng…

     Khóe miệng không khỏi nâng lên một nụ cười khổ. Tính cách của Tiểu Nhã anh rõ ràng nhất, hiếu thắng lại sĩ diện, mà người có thể chia sẻ với bản thân anh, cũng chỉ có cô nhóc Chân Chân kia.

     Thật ra thì cũng không phải anh nghi ngờ lời của Tiểu Nhã, chỉ là trong tiềm thức không muốn tin tưởng Chân Chân vẫn qua lại với vị đại gia kia. Xem ra đêm đó, ở trong sân trường thấy một bóng lưng giống Chân Chân, chắc là em ấy, không thể nghi ngờ.

     Rốt cuộc thì có ẩn tình gì mà khiến Chân Chân còn liên lạc với người nọ? Chuyện này và chuyện em ấy gánh tội thay mình có liên quan với nhau không?

     Còn có một lần, Chân Chân lỡ lời: " Anh, thế nào là không phải chuyện của em. Không phải chuyện em nên quan tâm? Nói không chừng chuyện này là do em…" Lúc đó, anh chỉ xem như lời nói đùa, vậy mà hôm nay, anh không khỏi suy nghĩ sâu xa.

     Tất cả đến cùng đã xảy ra chuyện gì?

     Người hãm hại anh rốt cuộc là ai?

     Rốt cuộc có quan hệ gì với Chân Chân hay không? Kim chủ của cô là ai?

     Ôm mấy nghi vấn này, anh từ từ ngủ thiếp đi, thầm nghĩ: đợi ngày mai hỏi Chân Chân là được. Về phần Tiểu Nhã, ngày mai rút thời gian hẹn hò với cô, không biết mình đã bị người ta đá.

*****

     Hơn mười giờ ngồi trong máy bay trên không trung, nhìn qua Đằng Cận Tư không hề có chút mệt mỏi nào. Ngược lại, càng lúc càng mạnh mẽ kiên cường, khí phách phi phàm, cả người tản ra một loại khí phách cao quý vương giả, như thần để mọi người quỳ lạy.

     Nam Cung Thần đi tới nhận lấy tây trang màu đen cậu chủ cởi xuống. Dù chỉ mặc áo sơ mi đen, quần tây dài đen thì anh đã tựa như tôn giả, cả người bao phủ một loại khí thể tàn bạo, khiến người khác cảm giác được loại áp lực vô hình.

     "Lập tức mang cô ấy đến biệt thự Lan Đình Uyển cho tôi." Giọng nói của Đằng Cận Tư lạnh tới tận xương tủy.

     "Vâng, tôi lập tức làm ngay." Nam Cung Thần kính cẩn nhận lời. Hôm nay, không thể chọc cậu chủ đâu! Trên người cậu chủ như trang bị đầy đủ súng đạn, ai đụng vào sẽ chết không nơi chôn thân.

     Đợi sau khi Nam Cung Thần rời đi, Đằng Cận Tư nắm chặt quả đấm, khớp xương vang lên tiếng "Rắc rắc" giòn vang, nhìn vào thì bình tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, chỉ có khoé miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

     Mèo hoang nhỏ, là em buộc tôi.

***

     Trong sân thể dục của trường đại học F, một đám nam sinh tràn trề sức sống đang chuyền bóng. Trên khán đài, từng tốp, từng hàng nữ sinh vây đầy xung quanh, hắng giọng hô to vì nam sinh mình thích: "Cố lên!"

     Lương Chân Chân biểu hiện rã rời, cô không có bất kỳ hứng thú nào với bóng rổ. Hồi cấp ba, cô thường đi xem là bởi vì ở trong đó có anh trai. Mà bây giờ, đã không còn người để cô đi cổ vũ.

     "Chân Chân, sao cậu phờ phạc như vậy? Gần đây, hành tung luôn xuất quỷ nhập thần, cậu không sao chớ?" Tiết Giai Ny không nhịn được hỏi.

     "Không có mà, chỉ là do mình phải đi làm thêm mà thôi. cho nên, tương đối bận rộn." Lương Chân Chân vén tóc rơi trước trán, cười nói.

     "Chân Chân, cậu thật cực khổ quá! Đại học chính là thời điểm tốt để yêu đương, sao cậu có thể dùng hết những khoảng thời gian tốt đẹp này đi làm thêm vậy?" Đầu Cát Xuyến bu lại, mặt nghiêm túc nói.

     "Trời ơi! Hai cậu tiếp tục xem đi..., mình đến thư viện đọc sách, bái bai." Lương Chân Chân không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa. Cô phát hiện gần đây, mình luôn trốn tránh rất nhiều thứ. Hơn nữa, cũng càng ngày càng nhiều bí mật giấu giếm các bạn, kiềm nén đến cô cũng không thở được.

     "Chân Chân, thứ bảy tuần này bạn trai mình sẽ dẫn bạn của anh ấy tới tổ chức sinh nhật cho mình. Đến lúc đó, có nhìn trúng ai thì nói cho chị đây biết, chị bảo đảm sẽ giúp em." Cát Xuyến lớn tiếng nói.

     Lương Chân Chân mỉm cười với cô một cái rồi đi, lưu lại một bóng lưng cô đơn cho các cô.

     Tiết Giai Ny cau mày nhìn bóng lưng bạn tốt. Kể từ sau khi mẹ Diệp ngã bệnh, trên mặt Chân Chân rất ít khi cười. Ngay cả bóng lưng cũng khiến cho người nhìn cảm thấy… bi thương.

     Xem ra, phải tìm thời gian tâm sự với cô ấy một chút rồi. Chuyện gì cũng giấu ở trong lòng là không được, sẽ rất buồn bực.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
 16.09.2014, 17:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.11.2013, 22:04
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 538
Được thanks: 7139 lần
Điểm: 22.96
Tài sản riêng:
 Re: [Hiện đại] Bà xã, anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 65: Cầu Xin Tôi? Cầu Xin Thế Nào?

     Thư viện nằm ở vị trí tương đối vắng vẻ, hơn nữa, đang còn trong giờ học, nên dọc đường rất ít người. Lương Chân Chân ít khi được đi nhàn nhã dọc theo bờ sông, các bàn đá xanh trên đường xếp thành một lối đi nhỏ, cảm nhận được gió nhẹ mềm mại lướt qua mặt, xen lẫn hương thơm nhàn nhạt của cỏ xanh, bỗng dưng trái tim bình tĩnh lại.

     Cô không kiềm chế được đưa tay về phía đỉnh cây liễu non mềm, cảm nhận sức sống mạnh mẽ của nó, khóe miệng lạnh nhạt nâng lên một chút ý cười lười biếng.

     Nhìn chúng nó nhẹ nhàng lay động vòng eo mềm mại mảnh mai ở trong gió, cơ thể thướt tha quyến rũ giống như đang làm nũng chơi đùa với người yêu, có một loại yên tĩnh mang sắc thái xinh đẹp.

     "Ưm… Cứu…" (cứu mạng)

     Đang lúc Lương Chân Chân nhắm mắt say mê ở giữa cảnh đẹp của thiên nhiên, thì bất ngờ miệng bị người khác bịt lại. Tiếp theo, cánh tay cũng bị giam cầm không thể nhúc nhích.

     "Lương tiểu thư, tiếng kêu của cô có thể sẽ đưa tới rất nhiều học sinh tới vây xem, đến lúc đó… Ảnh hưởng đến danh dự của cô. Tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn đi theo tôi." Nam Cung Thần lại gần bên tai cô, nửa uy hiếp, nửa trêu chọc nói.

     "Ưm… Buông… Buông ra." Lương Chân Chân vừa nghe thấy giọng nói thì biết rõ là ai. Xem ra, tên ác ma kia đã trở lại, vừa đúng cô cũng muốn hỏi anh ta một chuyện: tại sao lạm dụng chức quyền vu khống hãm hại anh trai?

     Nam Cung Thần không dễ dàng buông cô ra như vậy. Việc khẩn cấp trước mắt là đưa cô tới trước mặt cậu chủ.

     Khi cửa xe đóng lại, Lương Chân Chân hất cánh tay anh ta ra, tức giận nói: "Tôi cũng không phải là không biết đi, anh xem tôi như phạm nhân mà đè ép tôi sao?"

     "Khụ… Khụ… Lương tiểu thư, xin chú ý cách dùng từ, chữ “đè ép” này không thể dùng linh tinh. Nếu không sẽ hại tôi mang hoạ sát thân!" Nam Cung Thần ngồi ở hàng ghế trước lấy tay che miệng, ho nhẹ hai tiếng.

     "Tôi khinh! Ai bảo anh cả ngày suy nghĩ chuyện đen tối! Dẫn đến họa sát thân cũng còn may cho anh rồi! Đáng lẽ ra nên lăng trì xử tử anh mới phải!" Lương Chân Chân căm hận mắng, cô không cần phải khách sáo với anh ta, người bên cạnh ác ma đều không phải là người tốt! Hừ ╭(╯╰)╮

     Nam Cung Thần rất bất đắc dĩ sờ lỗ mũi một cái. Quả nhiên, kỹ thuật giết người trong nháy mắt của Lương tiểu thư rất lợi hại, anh đã “thấy” qua trong điện thoại. Cho nên, câm miệng thì tốt hơn.

     Hơn nữa, chắc chắn cậu chủ cũng sẽ không vui lòng khi biết anh và Lương tiểu thư "cãi vả" như thế. Vì an toàn của bản thân, anh lập tức chịu thiệt giả vờ câm điếc đi!

     Xe rất nhanh rời khỏi nội thành, chạy đường vòng ra bên ngoài. Một đường thanh tịnh và đẹp đẽ cũng không thể khiến Lương Chân Chân yên lòng, chỉ có thể quay kính xe xuống hít thở không khí, ổn định dòng suy nghĩ của mình.

     "Lương tiểu thư, mở kính xe ra rất nguy hiểm, xin cẩn thận." Nam Cung Thần lành lạnh ném tới một câu.

     "Không nói gì không ai nói anh câm!" Lương Chân Chân tức giận nói, nghĩ thầm: người này thật đáng ghét!

     Đợi đến khi trước mắt xuất hiện căn biệt thự sang trọng quen thuộc thì Lương Chân Chân không được tự nhiên xuống xe, tâm tình lần này không giống với hai lần trước, cô hít vào một hơi thật sâu. Ở trước mặt tên xấu xa kia phải học được cách ứng xử thích hợp, không thể quá hèn nhát, cũng không thể chọc giận anh ta.

     "Lương tiểu thư, cậu chủ chờ cô ở bên trong, cô tự mình vào đi." Nam Cung Thần cười đến giống như một đóa hoa. Nói thật, anh rất thích xem kịch vui!

     Lương Chân Chân chán ghét trừng mắt liếc anh ta một cái, bước chân đi vào, cửa phía sau nhẹ nhàng khép lại.

     Trong nháy mắt, nhiệt độ trong phòng chợt hạ thấp xuống, không khí giảm xuống khiến cho người khác không thở nổi. Nhất là bóng lưng đứng ở phía trước cửa sổ kia, làm cho người khác cảm giác vô hình bị áp bức.

     Một giây, hai giây, ba giây…

     Trong phòng yên tĩnh đến nỗi ngay cả cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy, làm người khác hít thở không thông, vẫn là Lương Chân Chân phá vỡ yên lặng trước.

     "Cầu xin anh bỏ qua cho anh trai tôi, tôi không muốn bởi vì lỗi lầm của mình mà dính líu đến anh trai kiếm tiền vất vả, anh muốn tôi làm cái gì cũng được."

     Đằng Cận Tư nhả ra một vòng khói xinh đẹp, khói mù lượn lờ quanh người anh, giống như được bao bọc bởi một đám sương mù, làm cho người khác không thấy rõ vẻ mặt của anh.

     Vốn anh nghĩ, nếu như cô gái này ăn nói khép nép cầu xin tha thứ, nói những lời dễ nghe, anh sẽ suy nghĩ cân nhắc không trừng phạt cô, nhưng cố tình …

     Vừa mở miệng đã nói đến cái tên đàn ông chết tiệt kia! Vì tên kia mà lần đầu tiên mở miệng cầu xin mình? Nói đến tình thâm ý trọng như vậy!

     Trong đầu lập tức hiện ra vài tấm hình ngày hôm qua Nam Cung Thần đưa cho anh nhìn. Mỗi một tấm đều có thể làm cho lồng ngực của anh hừng hực lửa giận, mỗi một tấm đều khiến anh muốn xé nát! Kể cả hình và người!

     Cô gái đáng chết! Lại xem lời anh nói như gió thoảng bên tai! Mặc cho người đàn ông kia hôn cô? Ôm cô?

     Ngón tay bỗng dưng dùng sức, tưởng tượng tàn thuốc thành người đàn ông kia, hung hăng dập tắt, ném trên mặt đất đã chất thành núi nhỏ, giương mắt âm trầm liếc cô một cái. Chỉ một cái liếc mắt này đã làm cho lòng của Lương Chân Chân rơi xuống đáy cốc… giống như một mũi nhọn lạnh lẽo, sắc bén lợi hại, nhưng cũng lạnh lẽo thấu xương.

     "Cầu xin tôi? Cầu xin thế nào?"

     Trong giọng nói lạnh lẽo và đùa giỡn kia khiến Lương Chân Chân không kìm hãm được sợ run cả người, đầu ngón tay gắt gao nắm chặt quần, hình như vừa dùng sức sẽ lập tức xé rách nó, ngay cả đôi môi cũng khẽ run theo, trong đầu quanh quẩn giọng nói của ác ma, cầu xin thế nào? Cầu xin thế nào? Anh muốn mình cầu xin anh thế nào?

     "Thời gian của tôi rất quý giá, với em… không phí được."

     Đằng Cận Tư cố ý nói rất chậm, từng chữ, từng chữ vô cùng rõ ràng. Nhất là ba chữ "Không phí được" kia, có ý nghĩa khác, thái độ cũng mang theo vài phần đùa cợt và cân nhắc.

     Ngược lại, anh muốn nhìn xem, con mèo hoang nhỏ này sẽ làm thế nào?

     Lương Chân Chân ngậm môi, dùng răng cắn chặt, ngón tay nắm chặt quần chậm rãi buông ra, dời lên trên, từng động tác tựa như lăng trì lòng của cô.

     Không phải tên xấu xa này thích xem con gái lõa thể sao. Rất hứng thú với những màn múa thoát y buồn nôn sao? Như vậy, cô thỏa mãn anh. Dù sao, cơ thể mình đã sớm tàn bại. Chỉ cần có thể cứu anh trai, lại bị anh ta nhìn một lần thì có làm sao?

     Đầu ngón tay dừng ở nút áo sơ mi thứ nhất, khẽ động, thuận thế đi xuống…

     Tròng mắt đen như chim ưng của Đằng Cận Tư khẽ nheo lại, làn da trắng nõn mịn màng kích thích thị giác của anh. Còn có hai thứ tròn trịa được bao bọc ở trong nội y kia, chỉ tưởng tượng thôi, bụng dưới của anh lập tức dâng lên một cỗ khô nóng quen thuộc.

     Đáng chết, để cho cô cầu xin mình thì bày ra vẻ mặt như cha mẹ mất, khiến cho anh nhìn phát chán!

     Trong nháy mắt, nút áo lót được cởi ra, nước mắt của Lương Chân Chân không nhịn được nữa, tiếng móc kim loại rơi xuống sàn gỗ đâm sâu vào lòng của cô, ngón tay run rẩy đưa về phía dây lưng quần jean…

     Động tác chậm lại, Lương Chân Chân không tiếng động khóc sướt mướt, trước mắt mờ mịt dâng lên một tầng sương mù mỏng, mặc dù trong lòng cô luôn nói với mình: đừng khóc! Nhất định phải chịu đựng, đừng khóc!

     Nhưng vẫn không nhịn được, cái loại khuất nhục từ trong lòng sinh ra thật khiến cô không thể chịu nổi.

     "Thu lại mấy giọt nước mắt không đáng tiền của em đi!" Đằng Cận Tư phiền não quát, trong cơ thể vừa dâng lên ** trong nháy mắt bị sự tức giận mãnh liệt chôn vùi theo rồi.

     "Thật xin lỗi… Đúng… Không đáng tiền." Lương Chân Chân vừa bị anh quát, càng cảm thấy uất ức trong lòng. Nhưng cô biết, anh không thích phụ nữ khóc, chỉ đành phải cố nhịn nước mắt đã tràn ra mi xuống.

     "Cút!" Lực uy hiếp cường hãn từ trong miệng Đằng Cận Tư phát ra, lạnh rét người.

     Dường như, Lương Chân Chân có chút không thể tin được, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên nhìn anh, anh nói mình cút? Không phải nên lên giường sao?

     "Tôi…" Cô a a ô ô còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị Đằng Cận Tư cắt đứt.

     "Nghe không hiểu tiếng người sao? Tôi nói cô… cút!"

     "Thật xin lỗi, tôi không khóc, tôi thật sự không khóc." Từ trong ánh mắt chán ghét của anh, Lương Chân Chân lập tức ý thức được chuyện gì xảy ra, hai cánh tay lau nước mắt, nhưng lau thế nào cũng không khô.

     Đằng Cận Tư nhìn bộ dạng của cô thì tâm trạng càng thêm phiền, sải bước đi ra cửa.

     "Đừng đi mà, tôi bảo đảm không khóc."

     Mắt thấy anh muốn đi ra khỏi cửa phòng rồi, Lương Chân Chân cũng không thèm để ý tới sự căng thẳng và ngại ngùng của con gái, chạy tới sau lưng rồi ôm chặt eo của anh. Giờ phút này, cô chỉ có một ý nghĩ: đó chính là tuyệt đối không thể để ác ma rời đi, nếu không, anh trai phải chịu cảnh tù đày.

     Cô gái trong lòng không một mảnh vải che thân dính sát vào lưng, có mấy người đàn ông có thể chống cự được sức hấp dẫn như thế. Nhất là hai quả đẫy đà mềm mại, ngăn cách bởi chiếc áo sơ mi mỏng vốn xem như trực tiếp chạm vào nhau.

     "Buông tay!" Giọng nói của Đằng Cận Tư lạnh lùng, cất giấu tình dục nồng nặc.

     "Không buông." Lương Chân Chân bướng bỉnh ôm chặt hơn nữa, không biết mình đang tiếp xúc mật thiết với người nào đó. Mà giờ phút này, hiển nhiên, cô đã quên vốn mình không có mặc bất kỳ thứ gì, trong đầu là một mảnh hỗn loạn.

     Đợi đến sau này, khi nhớ lại hành động ngày hôm nay, cô xấu hổ đến nỗi gương mặt đỏ bừng, chỉ ước gì có thể nhanh chóng tìm một cái lỗ chui vào, thật mất mặt! Sao cô có thể làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy!
o(╯□╰)o

     Đằng Cận Tư cảm nhận được cô gái sau lưng giống như con bạch tuộc đang ôm chặt chính mình, hai cánh tay trắng nõn ôm chặt eo mình, dường như sợ anh chạy mất, khóe môi nâng lên một nụ cười tà tứ.

     Rất tốt! Là em tự đưa mình tới của! Đừng trách tôi không biết thương hương tiếc ngọc!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 440 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, camapu, dhkh, Hoang, Hải Như, lethuyoanh, Mailam97, ngọc đặng, nhuy123, SindyNguyen, Thủy Trúc, tranlegiang1998, trunghongnam, Tỉnh Hảo và 478 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 125, 126, 127

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 12, 13, 14

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân sủng - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 21, 22, 23

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 106, 107, 108

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 318 điểm để mua Thiên nga xanh
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 761 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 461 điểm để mua Hộp quà gấu bông
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 299 điểm để mua Ác quỷ 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 801 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Snow cầm thú HD: ~~~
Nminhngoc1012: :(
Nminhngoc1012: Mấy cái nhẫn của chị đâu ròy
TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.