Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 13.09.2014, 13:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 18.08.2012, 00:11
Bài viết: 66
Được thanks: 82 lần
Điểm: 3.18
Có bài mới [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bạn Hấp hại ta nhé. Mấy bữa nay ta đọc lại truyện này từ đầu. Có hôm thức đến 2 giờ sáng mới đi ngủ. Kết quả là vào công ty với đôi mắt gấu mèo. Uống 3 ly cà phê lớn mà vẫn mơ màng. Cũng may không bị đại boss bắt gặp, bằng không thì chết ta. Truyện này hấp dẫn thật đó. Đọc lại lần thứ hai vẫn thấy hay. Có một dạo ta cứ thấy phân vân tại sao gia đình Tử Tình giàu có như vậy mà không cho ông bà Điền thị cuộc sống sung túc hơn, dù gì cũng là cha mẹ mà. Nhưng càng đọc lại mới thấy cũng có lý của nó, Điền thị thật bất công quá mà. Bao nhiêu đồ tốt, đáng giá đều dành cho con gái cả, nhất là cho nhà bà Xuân Ngọc, coi việc Tăng Thụy Tường nuôi cả nhà là lẽ đương nhiên. Khi cả nhà Tử Tình dọn ra ở riêng, Điền thị cho vài con gà, nhưng đến khi Xuân Ngọc sinh con, cũng ráng bắt lại con gà mái, giết heo cũng không cho con & cháu được miếng thịt nào, lại còn bắt ký khế ước nộp tiền nuôi cha mẹ mỗi năm nữa chứ. Không biết Tăng Thụy Tường có phải là con ruột của bả không nữa. Aiiiiiiz... Xả stress xong rồi. Cám ơn Hấp nhé.
PS. vừa mới đọc xong chương 211 & 212. Hình như bị thiếu hay post sai chương rồi Hấp ơi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn kiddo0325 về bài viết trên: Jenny Chau0811, MumMup, Phuongphuong3, ๖ۣۜHấpღHấp
     

Có bài mới 13.09.2014, 17:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:sofunny:  Còn ta thì luôn được khen chăm chỉ, lúc nào cũng thấy bận rộn đánh 'báo cáo'  :sofunny:

Trích dẫn:
chương 211 đến chương 212 m đọc thấy nó cứ thế nào ý,cứ như bị nhảy cóc.đọc chả liền mạch gì cả.bạn xem lai đi . nhưng ko sao m vẫn tks bạn vì đã ed.


Bản cv này nó viết thế!!

Để mình giải thích thêm tại nhà Xuân Ngọc không biết Tử Tình tặng quà đáp lễ lớn hơn cả quà bọn họ tặng, lúc về lão phòng thì nghe ai đó nói (chắc là điền thị, chu thị, hoặc Thu Ngọc  nói), nên muốn đến nhà Tử Tình đòi, kéo luôn một băng để chực cơm chiều.

Tiểu Thanh thì tính số tiền mà bàn việc hồi trưa hết bao nhiêu, có ngang với quà đáp lễ không đấy mà
  :-( Hấp cũng không hiểu vì sao nó cụt cụt như vậy, nhớ lúc đọc bản convert trước kia không bị thiếu mà ta


Chương 213: Tính toán cuối năm



Làm trong phòng chỉ còn lại Thẩm thị cùng Tử Tình, Tử Tình đem đầu đuôi chuyện hôm nay nói với Thẩm thị: "Không ngờ đại cô không phải đến tặng lễ, mà là đến đồi quà đáp lễ, muốn mượn bạc Lâm Khang Bình, há mồm ngậm miệng chính là một trăm hai trăm lượng bạc, cho rằng Lâm Khang Bình dễ nói chuyện à? Mới vài năm đã quên tay của Đại Mao? Lúc này thì được rồi, Khang Bình không thích nhìn bọn họ, trực tiếp đuổi ra ngoài, nên mà quan tâm chuyện này, thì thể nào ba ngày hai lượt tìm tới cửa đến, ta không lo mới lạ đấy? Tốt nhất là ông bà có thể suy nghĩ cẩn thận, ngươi nói lúc bà chúc thọ, đại cô làm ra bao nhiêu chuyện, sao mới nửa năm, bà đã quên?"

"Bà ngươi một lòng một dạ nghĩ về bọn họ. Bây giờ tốt hơn nhiều rồi, một năm chỉ gặp một hai lần, mấy năm trước đến lão phòng ở, một ngón tay cũng không thèm động, đều ta cùng đại nương ngươi hầu hạ, tính tình con của bọn họ còn mạnh mẽ, ăn cái gì cũng đều cướp trước, các ngươi chỉ có thể tha thiết chờ mong, cũng may đại ca ngươi biết chuyện, biết dẫn các ngươi tránh ra. Quên đi, đừng nói chuyện này nữa. May mà ngươi mạnh mẽ hơn nương nhiều, không cần hầu hạ nhà chồng. Ngươi xem, ba cô cô của ngươi đấy, ai dễ đối phó đâu? Hồi nhỏ không ăn không uống, ị đái gì ai chăm các ngươi đâu? Đại ca ngươi hồi nhỏ thật đúng là biết chuyện, thấy ta bận rộn, đều là hắn dẫn các ngươi đi chơi, sáng sớm ta bận thì hắn giúp các ngươi mặc quần áo, biết bọn họ đều ghét bỏ chúng ta nghèo, cũng không gặp bọn họ nhiều."

"Ta còn nhớ rõ lúc Tử Hỉ mới trăng tròn, lần đó bà bảo Tử Hỉ ị thối, may mà có nhị cô giúp ta một phen. Sau này, bà chăm Mộc Mộc, tiểu cô thấy đứa nhỏ ị, đều là kêu bà đi dọn."

"Mấy năm nay, cũng chỉ có nhị cô ngươi còn giúp ta vài lần, cho nên ta mới nhớ ơn nàng. Thấy chúng ta nhiều người, muốn để chúng ta ở riêng, lại còn muốn lấy số bạc mà cha ngươi liếm được. Chuyện tốt đều làm cho bọn họ tính kế hết. Ta cũng không cần. Tình nhi, quên đi, nể cha ngươi, ngày mai mời ông bà ngươi đến ăn một bữa. Qua tết cũng đừng để trong lòng ông bà không được tự nhiên."

"Nương, ta biết, yên tâm đi. Nhưng ta không thể để bọn họ chiếm tiện nghi được, đại cô mượn bạc, tuyệt đối không cho."

Mẹ con nhìn nhau cười, vừa vặn đứa nhỏ tỉnh dậy, đùa đứa nhỏ một hồi, Tiểu Thanh đến mời Thẩm thị đi qua ăn cơm.

Sau khi ăn xong, lúc đầu thì Tử Hỉ bọn họ còn muốn ở đây chơi thêm lát, nhưng Thẩm thị nói một câu: "Bà bọn họ đã náo loạn Tình nhi một buổi chiều, chúng ta sớm về thôi, để nàng nghỉ ngơi."

Tử Hỉ mới không cam không nguyện đi theo Thẩm thị. Trước khi đi còn nói một câu: "Tỷ phu, hôm nay ngươi thật uy phong." Đáng tiếc, nói xong đã bị Tử Phúc cốc đầu.

Lâm Khang Bình nhịn cười, tiến vào hỏi Tử Tình: "Đại cô bọn họ không phải đã về rồi à? Chỉ vì ăn miếng thịt dê mà quay trở lại?"

"Không phải là ngươi quên đưa quà đáp lễ cho bọn hắn, nên trở về một chuyến, sợ chúng ta không cho, kéo bà theo, thuận tiện để cả nhà ăn chực một bữa."

"Không thể nào, sao có chuyện đến đòi quà? Ta thật đúng là mở mắt, không ngờ bọn họ chuyện gì cũng làm được."

"Không thế á? Lúc đó ngươi không ở nhà, bà chèn ép ta, giống như ta làm bao nhiêu lỗi lầm ấy, ta cũng quyết định cự tuyệt bọn họ, nhưng còn chưa nghĩ ra cách nào, Tiểu Thanh Tiểu Lam hôm nay có biểu hiện không tệ, rất thông minh."

"Xem ra về sau chúng ta phải cách xa bọn họ, không ngờ bọn họ da mặt còn dầy đến vậy, còn dai hơn đỉa. Được rồi, đừng nahwcs chuyện bọn họ nữa. Vừa rồi cha hỏi con đã đặt tên chưa, cha nói gọi nó là Duệ, Duệ nghĩa là thông minh có trí tuệ, ngươi thấy thế nào?"

"Duệ, Lâm Duệ, rất dễ nghe, con chúng ta có tên rồi." Tử Tình hôn hôn đứa nhỏ. Mới vài ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa nhỏ đã nẩy nở, làn da không nhăn nheo nữa, khuôn mặt giống Tử Tình hơn, chẳng qua là lông mày to và đậm hơn, ánh mắt đen nhìn Tử Tình, phảng phất có thể nhìn vào trái tim Tử Tình, Tử Tình cảm nhận được tình cảm mẫu tử (mẹ con) có bao nhiêu mềm mại.

Tử Tình còn ở cữ, nên Lâm Khang Bình tiếp nhận mọi việc lớn nhỏ trong nhà, cuối năm, gom tất cả sổ sách của một năm, tính toán thu chi, Chanh viên một năm nuôi gà, thu vào bốn năm trăm lượng, Khang trang năm nay đầu vào là bảy trăm lượng, hiện tại chỉ bán được đậu nành gần tám mươi lượng, trừ chi phí nhân công, chắc còn chưa được 50 lượng. Đất hoang ít màu mỡ, mẫu đất bình thường có thể thu ba trăm cân đậu nành trên một mẫu, nhưng đất hoang chỉ được một trăm cân. Hơn hai mươi con heo, con lớn nhất chỉ được một trăm năm mươi cân, giết cũng tiếc, Tử Tình nói nên nuôi thêm ít thời gian nữa.

Tình viên năm nay có quả đào, dưa hấu, củ sen, cá, vịt, ngan, tổng cộng không đến hai trăm lượng tiền thu vào, đủ cả nhà sống. Lúa mùa địa tô thu vào, để lại một ít ở nhà ăn, bán một trăm năm mươi lượng bạc. Lâm Khang Bình hai lần ra ngoài buôn bán kiếm được hai ngàn năm trăm lượng bạc, Tử Tình bán áo len cùng áo lông ba trăm lượng, còn có tiền Lâm Khang Bình cứu người xa lạ được hai ngàn lượng, năm nay nhà Tử Tình lời được năm ngàn lượng bạc. Cộng tất cả thì tài sản của hai người đã có vạn lượng bạc. Đây mới là năm đầu tiên thành thân, đã được một vạn lượng, chưa để đất đai, Tử Tình cười híp mắt.

Lâm Khang Bình bưng hộp nhỏ tới, nhìn Tử Tình cười tủm tỉm đếm ngân phiếu, trong lòng vô cùng thỏa mãn, nhớ được Tử Tình nói câu ngủ đến khi nào muốn tỉnh thì tỉnh, kiếm tiền đếm tới nỗi tay bị chuột rút: "Không biết Tình nhi đếm mỏi tay chưa? Rút gân chưa? Xem ra vi phu còn phải nỗ lực nhiều hơn."

"Ngươi làm sao mà biết những lời này?" Tử Tình buông ngân phiếu, nhìn chằm chằm Lâm Khang Bình.

"Không phải ngươi đã nói à? Quên lần đầu tiên chúng ta gặp mặt à, giấc mộng của ngươi là mua một vùng đất rộng lớn, một đống cửa hàng, hàng năm thu tiền thuê, ngủ, đếm bạc, ta đều nhớ hết." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình.

Tử Tình nghe xong, nhẹ nhàng thở ra, lại hơi có chút thất vọng, còn tưởng rằng hắn cùng xuyên không đến. "Nói đến điều này, ngày nào đó ngươi đi An Châu xem có cửa hàng cùng ruộng nước mà ai bán không nhé? Nếu không có thì đi Xương châu thành mua vài cửa hàng cũng được. Bạc để trong nhà đúng là lãng phí, chúng ta có năm ngàn lượng bạc để dự trữ là đủ để ngươi ra ngoài buôn bán rồi. Còn nữa, tốt nhất là mua một nha đầu biết may vá, hạ nhân trong nhà càng ngày càng nhiều, một năm bốn mùa quần áo cần một người chuyên gia quản lý. Phòng bếp cũng nên có thêm một người, Vương bà bà tuổi tác lớn, trong nhà nhiều người, một mình bà ấy làm không kịp."

"Ta đã nghĩ mua thêm hai nha hoàn rồi, trong nhà có đứa nhỏ, ngươi sao thể trông nom hết việc được? Nhà lớn như, tốt nhất là mua một hai bà tử làm việc nặng."

"Đúng rồi, nhìn thấy An Châu thành có ăn xin, người nào thành thật, tốt nhất là đến từ nông thôn, trong nhà gặp biến cố, không bằng thu giữ vài người, để ở Khang trang, cho bọn hắn tìm đường sống, chúng ta cũng có người trông giữ đất đai, cũng coi như tích đức cho Duệ nhi."

Lâm Khang Bình đáp ứng, hai vợ chồng nói ít chuyện, Tử Tình ôm đứa nhỏ bú sữa, Lâm Khang Bình ở một bên chuẩn bị tã để đứa nhỏ dùng buổi tối.

Ngày kế, Lâm Khang Bình nhận tờ giấy mà Tử Tình viết những thứ cần mua, đi An Châu thành mua đồ, thuận tiện tìm người môi giới, mẹ mìn dẫn bảy tám người về để Tử Tình chọn, Tử Tình chọn hai người mồ côi, coi như là người sạch sẽ lưu loát. Một đứa mười tuổi, biết làm may vá thong thường, Tử Tình để nàng chuyên thêu thùa may vá, lấy tên là Tiểu Hồng; một người chín tuổi, đi theo Vương bà tử làm chút việc vặt vãnh, trưởng thành thì nhận nhà bếp, lấy tên Tiểu Tử, tổng cộng hết hai mươi lượng bạc.

Lần này Lâm Khang Bình cũng không có tìm được người ăn mày nào trẻ, nhưng mang về hai lão nhân tuổi tác tương đối lớn, ban ngày ăn xin, buổi tối ở ngôi miếu đổ nát, không có người nhà.

"Người thì ta đã đưa đến Khang trang, đi theo lão Chu bọn họ cho heo ăn, trước mắt cũng không có việc gì khác, cải dầu đã mọc, nhưng Tam thúc nói dùng phân tưới lên là tốt rồi, cũng không cần vất vả quản lý, chờ đầu xuân sang năm trồng ít ngô. Ta thấy không bằng đầu xuân lại xây mấy phòng, lỡ tìm được người." Lâm Khang Bình hỏi.

"Được, không bằng xây phòng ở dọc theo chân núi đi, dù sao núi này ta cũng không làm được gì, tương lai có nhiều người thì làm nhà cửa xung quanh vùng đất, không cần xây tường viện. Ngươi nói xem, chúng ta nên làm gì?"

"Không cần vội, ngươi cứ bồi bổ thân mình đi, mấy chuyện này không cần ngươi quan tâm, chờ Khang trang xây nhà xong, ta tìm được người, sẽ tìm vài người đàn ông biết trồng hoa mầu." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình.

Kế tiếp, bắt đầu vội vàng chuyện tặng quà tết, có nhà mẹ đẻ của Tử Tình, còn có lão gia tử, trừ mấy đồ, thì Lâm Khang Bình vẫn cho bọn họ 1 lượng làm tiền tiêu vặt, "Ta lôi kéo đại ca nhị ca cùng đi, người đông thế mạnh, vừa thấy chúng ta chính quà tết tới, có cá có thịt có quả vỏ cứng ít nước có điểm tâm có vải dệt, vài ngườ hàng xong còn khen chúng ta hiếu thuận, bà càng bất công, ta lại càng muốn làm bà ta nói không ra lời."

Về phần bà ngoại Hà thị của Tử Tình cùng hai cậu thì Tử Phúc bọn họ không tặng, đưa qua đưa lại cũng mệt, Lâm Khang Bình cũng không chuẩn bị. Tử Tình chỉ làm cho Hà thị một bộ đồ mới bằng lụa, thêu chữ Phúc Thọ, Lâm Khang Bình bỏ thêm 5 lượng bạc tiền tiêu vặt, tự mình đưa đi.

Lâm Khang Bình đưa xong lễ tết, chỉ huy mọi người quét dọn vệ sinh các nơi, Tiểu Lam phụ trách phát đồ mới của bọn hạ nhân, sửa sang kho, chỉnh sửa các căn phòng, vội vàng túi bụi.

Hai mươi tám tháng chạp, Vương Tài Vương Hỉ gấp gáp trở về, một năm nay, với chủ ý của Tử Tình, cho bọn họ mấy phần của cửa hàng, hai người nỗ lực một năm, trừ bán đồ hàng ngoại, còn bán ít hoa quả khô của vùng núi, năm nay cửa hàng thu vào năm trăm lượng, hai người bọn họ được chia nỗi người hai mươi lăm lượng bạc, cũng vui vẻ ra mặt .



Đã sửa bởi ๖ۣۜHấpღHấp lúc 13.09.2014, 19:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.09.2014, 17:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 214: Tết âm lịch đầu tiên



Nhân dịp tết âm lịch đầu tiên sau khi Tử Tình thành thân ở Tình viên, lại là lần đầu tiên sinh con trai, Tử Tình nghĩ rằng làm cái tết vui vẻ một chút, nhưng Lâm Khang Bình lại không để nàng ra ngoài, ngày ba mươi, dán câu đối, treo đèn lồng, Tử Tình lại nghĩ đến những hình mà đại nương của Lâm Khang Bình cắt, vội để Tiểu Lam lấy đi dán, hương vị tết nồng đậm.

"Nãi nãi, tranh này cắt thật đẹp, nhà mình vui vẻ không ít, nơi nơi đều là màu đỏ, người không biết còn tưởng rằng đây là tân phòng (phòng trang trí để đám cưới) ấy chứ." Tiểu Thanh cười nói.

"Ngươi biết cái gì, nhà mình có thêm tiểu thiếu gia, nãi nãi cùng gia lại như keo như sơn, nói tân phòng cũng không đủ." Tiểu Lam cười nói.

"Hai người các ngươi không đi làm việc, lại có thời gian rỗi lấy chuyện chủ tử mà nghiến rang hả, gan lớn nhỉ, còn không nhanh thu dọn phòng, dẫn Tiểu Hồng Tiểu Tử theo, đừng gây chuyện gì đấy." Tử Tình nói xong, bỗng nghĩ tới cái gì, nhìn chằm chằm Tiểu Lam.

Tiểu Lam chống đỡ không được, hỏi: "Nãi nãi làm gì vậy? Lát nữa ta sẽ dẫn hai nàng đến đây mà."

Tử Tình hỏi: "Đừng ngắt lời đi, học ở đâu ra từ mới vậy hả, còn như keo như sơn, ngươi là một tiểu cô nương mà biết cái gì mà như keo như sơn? Không xấu hổ à."

Tiểu Lam đỏ thẫm mặt, dậm chân một cái, chạy đi, Tử Tình kêu: "Chạy trốn làm gì, gọi Lâm An tới đã."

"Nãi nãi, ngươi…ta… để Tiểu Thanh gọi đi, ta quên là nhà giữa còn chưa xếp đồ xong." Tiểu Lam càng mặt đỏ hơn, chạy nhanh như chớp.

"Tiểu Lam bị sao vậy, ta có nói gì đâu? Sao đỏ mặt thế nhỉ?" Tử Tình lẩm bẩm.

Chỉ chốc lát Lâm An đi vào, có vẻ hơi khúm núm hơn bình thường, Tử Tình nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi đến Chanh viên một chuyến, hôm nay là giao thừa, đem tiền tiêu vặt hàng tháng đến đó, à, còn đưa hai bộ đồ mới cho hai vị lão nhân mới tới ở Khang trang, cầm thêm ít rau và gạo nữa, gà vịt cá thịt cũng lấy một ít để cho, Chanh viên thì cũng đưa ít cá thịt, để Tiểu Lam chuẩn bị giúp ngươi."

"Nãi nãi, chỉ có việc này?" Lâm An hình như có chút không tin nhìn Tử Tình.

"Thế nào. Ngươi sợ ít việc à? Vậy thì về rồi giúp Lâm Sơn bọn họ đào hố phân, đang lo không tìm được người đấy." Tử Tình phân phó.

Lâm an ngơ ngác, không nhúc nhích, vẻ mặt đau khổ: "Nãi nãi, nhà ai mà ba mươi lại làm mấy việc này? Hôm qua sáng sớm ta đã dậy rửa chuồng rồi, hôm nay sao còn làm công việc ấy chứ?"

Tử Tình nhịn cười, quát: "Còn không đi tìm Tiểu Lam đi, đi sớm về sớm, ăn cơm tất niên muộn là ngươi coi chừng đấy."

Lâm an thở dài nhẹ nhõm một hơi. Chạy ra ngoài. Tử Tình nhìn bóng lung của hắn, thầm nghĩ: không phải là ra ngoài đưa đồ sao? Có cần vui vẻ như vậy không? Mà lúc này con trai tỉnh, đang khóc, chắc là đói bụng, Tử Tình đành một lòng ôm lấy đứa nhỏ dỗ dành.

Buổi chiều, giờ Thân, nhà giữa, Tình viên có mười người làm, cộng thêm Vương Tài Vương Hỉ là 12 người, tụ tập cùng nhau, phát tiền tiêu vặt hàng tháng. Tất cả hạ nhân cùng ngồi ăn cơm tất niên, Lâm Khang Bình bưng ly rượu lên, nói: "Một ly rượu này ta mời mọi người, các ngươi quanh năm suốt tháng vất vả, hôm nay các ngươi không cần phân biệt trên dưới, lớn nhỏ, ăn uống vui chơi hết mình, chỉ cần cẩn thận củi lửa, và nhớ gác đêm là được. Lâm An Lâm Phúc phụ trách đốt pháo, Vương Tài Vương Hỉ phụ trách đốt đèn lồng. Sáng sớm ngày mai phải tới dập đầu cho nãi nãi các ngươi, chỗ chúng ta thì không cần các ngươi hầu hạ. Ta cạn chén này, các ngươi cứ thoải mái dùng bữa đi."

Nha hoàn gã sai vặt đúng vào tuổi ham ăn ham chơi, nghe vậy vội vàng gật đầu đồng ý, hoan hô vui vẻ. Vương Tài Vương Hỉ cũng nâng ly rượu muốn kính chủ tử, nói: "Nếu như thế thì chúng ta kính gia một ly trước, chúc gia cùng nãi nãi càng ngày càng hạn phúc, chuyện buôn bán của chúng ta càng làm càng thịnh vượng. Tiểu thiếu gia khỏe mạnh cường tráng mà lớn lên, các ngươi thấy đúng không?"

"Gia, ly rượu này cũng không thể không uống, lão bà tử biết ngươi nhớ nãi nãi, không bằng mọi người cùng kính gia một ly, chúc gia năm mới vui vẻ hạnh phúc, việc vui liên tục.” Vương bà tử đứng dậy rót rượu cho Lâm Khang Bình.

Lâm Khang Bình cười, uống hết rượu trong chén liền xoay người đi ra, nghe được tiềng ồn ào phía sau, trong lòng ấm áp, đây là hương vị của gia đình. Nghĩ vậy, Lâm Khang Bình bước nhanh hơn, Tình nhi còn chờ hắn ở Ấm Hương uyển mà.

Nha hoàn gã sai vặt chờ Lâm Khang Bình đi, uống rượu chơi đoán số, ngay cả Tiểu Hồng Tiểu Tử mới tới cũng hào nhập, một đám uống say khướt, cũng may có Vương Hoa Tượng cùng Vương bà tử là tỉnh, thấy sắc trời đã đen, cho bọn họ uống chén canh giải rượu, mọi người thanh tỉnh, lại bắt đầu chơi ít trò, đến nửa đêm mới im lặng.

Tử Tình cùng Lâm Khang Bình ngồi đối diện nhau ở Ấm Hương uyển, ăn cơm tất niên của hai người, à, nói chính xác thì là ba người, bên cạnh có bé con nằm ngủ say, nghe tiếng pháo xa xa, Tử Tình nhìn nam nhân trước mặt, "Tình nhi sao vậy, sao nhìn vi phu?"

"Khang Bình, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đã thương ta, sủng ta, cho ta cuộc sống ta muốn, cùng ta sống cuộc sống giản dị ở nông thôn, nếu không vì ta, ngươi chắc đã mở vài cửa hàng ở kinh thành, hình như ta chưa bao giờ hỏi ngươi thích cuộc sống thế nào nhỉ."

Lâm Khang Bình nghe xong, ngồi cạnh Tử Tình, ôm Tử Tình, nói: "Tình nhi ngốc, nếu không có ngươi, không chừng ta vẫn là hạ nhân của Văn gia, có cuộc sống thoải mái như hôm nay được à? Ta chỉ cho ngươi một cái nhà, nhưng ngươi lại cho ta một gia đình, nhà thì nơi nào cũng có thể mua, nhưng gia đình chỉ có một, không phải ngươi đã nói, ngươi ở nơi nào, nơi nào chính là nhà của ta, cho nên, đời này ta luôn ở bên cạnh ngươi."

Tử Tình ôm lấy Lâm Khang Bình, nói: "Được, về sau chúng ta vĩnh viễn không xa rời nhau, bảo vệ gia đình mình."

Hai người ôm nhau, không ai muốn rời xa, cũng không biết trải qua bao lâu, Tiểu Thanh đi lại đưa đồ ăn khuya, ở cửa hô: "Gia, nãi nãi, Vương Hỉ đại ca bọn họ nói muốn đốt pháo hoa ở trên đảo, mời nãi nãi đứng ở cửa sổ nhìn."

Lâm Khang Bình nghe xong cười nói: "May mà tiểu tử này có tâm." Nói xong tìm một cái áo choàng hồ ly, phủ thêm cho Tử Tình, Lâm Khang Bình mới mở cửa sổ.

Trên bãi đất trống ngoài đình có mười người, Tiểu Hồng Tiểu Tử mới tới cầm đèn lồng, đến cùng vẫn là đứa nhỏ, rất hưng phấn, bặc độ đồ đỏ bằng vải bông, búi tóc hai bên, cũng xinh xắn. Tử Tình nhìn hai nàng, nói: "Hai nha đầu này đã đến mười ngày, ban đầu sắc mặt vàng như nến, giờ đã hồng nhuận rất nhiều."

"Do Tình nhi dạy dỗ tốt, có người chủ tử dễ dãi như ngươi, bọn họ mới coi nơi này là nhà mình, mọi người ở chung như người một nhà." Lâm Khang Bình nghĩ tới bữa cơm tất niên vừa rồi, ôm chặt thê tử hơn.

Lâm Phong Lâm Sơn cũng đến từ nông thôn, làm gì thấy được những thứ này, giúp Vương tài sắp xếp pháo thành hình, tay ngứa khó chịu, Vương Tài Vương Hỉ cười một lúc mới cho bọn họ tự mình đốt chơi, chỉ thấy oành oành vài tiếng, pháo hoa đầy trời nở rộ trong đêm, Lâm Khang Bình và Tử Tình mười ngón tay đan vào nhau, ngưỡng cổ nhìn trời.

Chợt thấy cầu nổi có 4 ngọn đèn đến, thì ra là Tử Phúc bọn họ đi lại thăm Tử Tình, Tử Hỉ thấy Tử Tình đứng trước cửa sổ, nói: "Tỷ, chúng ta còn tưởng rằng ngươi buồn chứ, ai ngờ ngươi ở trong nhà đốt pháo hoa."

"Còn nói nữa, một đám các ngươi ở nhà chơi, vô cùng náo nhiệt, ai cũng không nhớ tới ta, cả ngày không thèm đến thăm ta, ta đã nửa tháng không bước ra phòng này, trên người đều mốc meo." Tử Tình oán giận.

"Chỗ ngươi náo nhiệt hơn ấy chứ, người còn nhiều hơn chúng ta, ngươi đừng nói nữa, không ở nhà ăn tết, ta cảm thấy thiếu rất nhiều. Nếu không, ta nói cùng nương, về sau, các cùng chúng ta ăn tết, dù sao trong nhà tỷ phu cũng không trưởng bối, không cần chú ý nhiều đâu." Tử Hỉ nói.

"Ta không có ý kiến, chỉ cần nương nhận lời."

Tử Phúc bọn họ vào nhà nhìn đứa nhỏ, lại hỏi Tử Tình vài câu về đứa nhỏ, dặn Tử Tình nghĩ ngơi, rồi cùng đứng trước cửa sổ nhìn pháo hoa, hết mới dẫn mọi người về.

Lâm Khang Bình ôm Tử Tình đón giao thừa, chỉ chốc lát sau, Tử Tình ngủ trong lòng Lâm Khang Bình.

Ngày kế, sáng sớm, Tử Tình mặc bộ đồ mới, ngồi cùng Lâm Khang Bình ở gian ngoài, vợ chồng Vương Hoa Tượng, cả nhà Vương Thiết Sơn, Vương Tài theo thứ tự dập đầu với Lâm Khang Bình và Tử Tình, Tử Tình cho mỗi người một cái hầu bao, bên trong là 500 văn, đương nhiên, cái hài tử Vương gia cũng có.

Theo sau, Tiểu Thanh ở lại bên người Tử Tình, giúp đỡ chăm sóc đứa nhỏ, Lâm Khang Bình dẫn Tiểu Lam đến nhà giữa, hôm nay người trẻ tuổi và tiểu hài tử trong thôn chắc chắn sẽ tới chúc tết, Lâm Khang Bình muốn đãi khách ở bên kia, chỉ sợ còn có múa rồng tới cửa, Lâm An, Lâm Phúc, Lâm Phong, Lâm Sơn mấy ngày nay luân phiên nhau trực cổng.

Lâm Khang Bình đến giữa buổi trưa mới về với Tử Tình, nói hôm nay trong nhà có nhiều người, hầu như bọn nhỏ trong thôn đều đến, bị kẹo cùng quả vỏ cứng hấp dẫn.

"Tình nhi, lúc đầu ta còn lo lắng chúng ta không được người trong thôn nhận, sợ chúng ta nhà cao cửa cao, không dám vào. Sau này ta dẫn Lâm An vào thôn dạo một vòng, tặng quà đáp lễ, quen hay không quen đều mời vô nhà hết. Ta phát hiện cha có danh tiếng cao trong thôn, học đường của cha cũng được gần mười năm nhỉ, nhận không ít đứa nhỏ người nghèo, mặc dù bọn họ đọc sách không thi được gì, nhưng vào thành làm thuê vẫn được. Chắc bọn họ cảm ơn, nên chúng ta được nhờ theo."

"Đúng vậy, bọn họ nguyện vọng cũng rất đơn giản, có thể ăn cơm no là được. Thật ra chúng ta làm không ít chuyện tốt, chúng ta xây nhà, chỉnh sửa núi hàng, đều mời người trong thôn, tiền công cũng không ít."

Đang nói, Tiểu Thanh Tiểu Tử đến dọn cơm, hai người ăn cơm, buổi chiều không có khách, Lâm Khang Bình cùng Tử Tình ngủ bù.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

10 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

20 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.