Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 12.09.2014, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 207: Vấn an Tú Thủy


Tử Tình nhận lấy hòm, mở ra, là 6 viên trân châu to tầm móng tay út, nếu để đính lên trang sức thì chắc chắn là đẹp. Tử Tình lại nhìn tảng đá, có chỗ bị sứt, có thể nhìn ra là màu tím hồng. Lâm Khang Bình nói, đây là thứ Đại Vệ cố ý giữ lại cho hắn, tám mươi lượng bạc, trân châu một viên 10 lượng, len sợi hết hai mươi lượng bạc.

"Đúng rồi, ta đem ngọc bội đưa người ta, bọn họ cho ta hai ngàn lượng bạc tạ ơn, lúc đầu ta không cần, nhưng người nọ nói nếu ta không nhận, hắn trở về sẽ không biết nói thế nào với chủ tử, còn uy hiếp ta, nói nếu muốn sống thì việc này tốt nhất chôn ở đáy lòng, ta đành lấy, ta mà không lấy, trong lòng bọn họ cũng không yên ổn. Bạc này lấy cũng an tâm, tốt xấu gì ta đã cứu hắn một mạng." Nói xong, Lâm Khang Bình đưa hai tấm ngân phiếu cho Tử Tình.

"Ngươi còn nói được à, suýt nữa mất luôn cả mạng còn gì. Về sau, ngươi đừng ra ngoài buôn bán nữa được không? Ta sợ, chúng ta cũng đủ bạc rồi, có cửa hàng, có vườn trái cây, ta sẽ kinh doanh cho tốt, hàng năm còn có thể mua thêm cửa hàng. Ngươi biết không, thấy ngươi cả người đầy máu, hôn mê bất tỉnh , trong lòng ta cực kì sợ hãi."

LâmKhang Bình ôm lấy Tử Tình, nói: "Tình nhi, thật xin lỗi, về sau ta không bao giờ đi đường bộ nữa, không bao giờ chõ mõm vào nữa, ta nhất định sẽ đi nhanh về nhanh. Ta hẹn rồi mà không đi, thì thất tín, Tình nhi à, ngươi thấy đấy, ta buôn bán bảy năm, chỉ gặp nạn một lần, cũng tại ta muốn đi đường bộ. Mà bọn người kia không giống cướp, thủ đoạn hung tàn, chắc là đã lập kế hoạch sẵn. Ta không có ân oán với ai, cũng không trêu chọc ai, nhất định không có việc gì."

Tử Tình cũng biết đem không muốn ở nhà, nam nhân mà, dù sao vẫn cần sự nghiệp của chính mình, nhất là người có xuất thân như Lâm Khang Bình, có thể tìm được tự tin từ sự nghiệp của mình, cũng coi như là đã quá cố gắng. Nói thật, trừ bỏ hai lần ra ngoài, Lâm Khang Bình hầu như một lát cũng không rời Tử Tình. Mỗi lần ra ngoài tuần tra chanh viên cùng mảnh hoang, cũng không hết hai canh giờ. Lưu thị từng cười nói chưa thấy Lâm Khang Bình bám người như vậy.

Lâm Khang Bình khỏe hẳn, Tử Tình sai Tiểu Lam chuẩn bị gạo dầu thịt trứng gà vịt ngan, phải chất đầy nửa xe. Lâm Khang Bình tò mò hỏi: "Hôm nay ddihnj đi thăm ai mà mang nhiều thế? Trung thu qua lâu rồi mà."

"Đương nhiên là đi thăm ân nhân cứu mạng của ngươi, ta phải cảm tạ nàng. Ngươi cũng cùng đi đi, ta thấy còn thiếu thiếu gì đó, à, đúng rồi, vải." Tử Tình vội vội vàng vội chạy đến kho.

Vải bông bốn xấp, nguyên bản là Tử Tình muốn lấy lụa, nhưng nghĩ đến điều kiện nhà nàng, cũng không có nha hoàn, mọi việc đều phải tự tay làm, vải bông thực dụng hơn.

Tú Thủy nhìn thấy Tử Tình, tất nhiên là vui mừng quá đỗi, vội đi lên lôi kéo Tử Tình, vừa đánh giá bụng Tử Tình, nói: "Bụng lớn thế này mà còn đến thăm ta, lỡ bị va chạm thì ta không đền nỗi đâu."

"Phi~~, miệng quạ đen, ta không đến thăm ngươi, ngươi cũng không biết đến thăm ta à, nhanh để ta xem nhà ngươi nào."

Tú Thủy thở dài, kéo Tử Tình vào nhà. Tử Tình thấy chỗ nàng ở rất chật chội, trong phòng, bàn ghế tùm lum, trên bàn vẫn có cơm thừa buổi sáng, Tú Thủy tổng cộng có hai đứa nhỏ, một nam một nữ, quần áo trên người bọn nhỏ dính đầy dầu mỡ, nhìn không ra màu sắc gì, Tử Tình đang đánh giá, Tú Thủy cũng vội vàng búi tóc, dùng một cái tram gỗ để cố định, trước kia tính tình phóng thoáng, bây giờ cũng bị cuộc sống nghèo khó mà cúi đầu.

Trong lòng Tử Tình đau xót, rơi lệ: "Thế này là sao hả? cuộc sống thế này mà lần trước tới nhà ta cũng không nói, ta còn hỏi ngươi, ngươi chỉ nói là tốt, không coi ta là người thân phải không?"

"Tình Tình, ngươi đừng buồn mà, tính tình ta thì ngươi cũng biết, không phải người biết tính toán. Ở cùng mẹ chồng mấy năm, phần đồ cưới của ta dã bị bà ta lấy đi, thấy ta không còn thì thì lão bà tử liền quậy muốn ở riêng, chê ta không biết làm việc, mắng ta hết ăn lại nằm. Trong lòng ta buồn rầu, thôi thì ở riêng cũng được yên lặng mà sống. Không ngờ lại cho chúng ta chỗ này để ở, ruộng đất không có, ta phải sống thế nào? Hai ca ca của ta thì ngươi cũng biết, ngay cả nhà còn không về, ai có thể quan tâm ta? Cha đứa nhỏ thuê chiếc xe lừa chở người vào thành, còn không cẩn thận đụng phải người ta, kiếm được bao nhiêu bạc còn chưa đủ để bồi thường nữa."

"Bức tranh ta cho ngươi đâu? Cũng bị lừa à?"

"Không có, ngươi đã nói là chờ đến khi thật sự không có cơm để ăn, có thể bán được 8 lượng bạc, ta luôn luôn cất đi, định khi nào quá nghèo đói mới lấy ra. Nhưng hai bộ quần áo ngươi cho thì ta bán rồi. Tình Tình, ngươi đừng nóng giận, ta cũng thật sự là không còn cách nào, con thì nhỏ, phải ăn cơm chứ."

Khi nói chuyện, Lí Minh Huy, chồng của Tú Thủy, đã trở lại, Tử Tình đánh giá, là người thành thật an ổn, hỏi hắn chút việc nhà, biết chuyện kéo xe cũng đủ để cả nhà ăn vừa no, liền cho hắn mười lượng bạc đặt mua một chiếc xe lừa, Lí Minh Huy vội xua tay, nói: "Không hết 10 lượng đâu, sáu bảy lượng là đủ rồi."

Tử Tình nhìn Tú Thủy, Tú Thủy thở dài, nói: "Cứ nhận đi, còn thwuaf thì sửa cái nhà. Chỗ nào cũng giọt nước cả, ta đủ phiền mà bọn nhỏ cũng đáng thương."

Tử Tình nhìn nhìn căn nhà, lại nhìn nhìn đứa nhỏ, lớn mới tầm bốn tuổi, nhỏ thì mới biết đi, sợ hãi nhìn Tử Tình, trong lòng Tử Tình đau xót, nói: "Thôi đừng sửa nữa, với căn nhà này thì tu sửa được gì? Mua mảnh đất trống bên cạnh luôn đi, phá căn nhà này, phía trước thid mở cái cửa hàng tạp hoá, bán ít đồ dùng hằng ngày, mặt sau thì để ở, thế cũng có tiền thu, chẳng phải tiện cho cả hai à? Tương lai đứa nhỏ lớn, muốn dùng bạc cũng nhiều, nam hài tử lớn, phải đưa đi đọc sách." Nói xong lấy ra hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng đưa cho nàng.

"Tình Tình, ta biết ngươi đối xử với ta tốt nhất, thật tốt quá, chờ ta có bạc nhất định sẽ trả lại cho ngươi, nói thật, địa phương quỷ quái này ta ở chán lắm rồi." Nói xong, còn ôm con gái, cao giơ lên, vui vẻ nói: "Chúng ta sẽ ở nhà mới, chúng ta sẽ có nhà mới."

Tử Tình mỉm cười. May mà cuộc sống nghèo khó cũng không làm hư bản tính thiện lương đơn thuần của nàng.

Trước khi đi, Lâm An dỡ đồ xuống, Lí Minh Huy đã sớm ngây dại, hắn thì ngân phiếu một trăm lượng làm hoảng hốt, mười lượng bạc với hắn mà nói đã là điều quá xa xôi, đột nhiên từ trên trời còn rớt xuống một cái bánh thịt lớn hơn nữa, không choáng váng mới là lạ, may là Tú Thủy đẩy hắn, giúp đỡ đem đồ đạc chuyển vào nhà, hắn mới hồi phục tinh thần.

Tử Tình kéo hơn nửa xe, đều là những thứ cần dùng của Tú Thủy, "Tình Tình, ngươi thật sự là con sâu trong bụng ta, ta muốn cái gì thì ngươi đều đưa đến." Nói xong Tú Thủy ôm Tử Tình một cái thật chặt.

"Ít ghê tởm đi, chỉ bằng ngươi á, ta dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ được, thiếu ăn thiếu mặc, dù sao cũng là mấy thứ này. Lúc này ngươi nhớ kỹ cho ta, đừng để người ta lừa gạt nữa, số bạc này đừng nói ra ngoài, cứ nói nhà là ta xây cho ngươi, không có bạc. Vì hài tử, ngươi cũng nên học cách tính toán đi." Lâm Khang Bình kéo Tử Tình ra.

"Biết rồi, lúc này ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ làm một căn nhà, tức chết bọn họ. Ta muốn để bọn họ hối hận thì đem ta đuổi ra, nhìn căn nhà mới của ta mà thèm đến nỗi ngủ không yên." Tú Thủy cười nói.

Tử Tình chợt nghe Lí Minh Huy ho khan hai tiếng, đang lườm Tú Thủy, Tú Thủy trách móc nói: "Được rồi, không nói nữa, cha ngươi ngươi nương đều là người tốt, là ta vừa lười vừa tham, xứng đáng bị bọn họ chướng mắt, cũng xứng đáng bị lừa đủ thứ, ngươi cưới ta, là ngươi vô phúc. Ta chỉ thương hai đứa con thôi."

Lí Minh Huy nghe xong, mặt có chút đỏ, chắc cũng là người ăn nói vụng về, cúi đầu hự hự, chỉ nói ra một câu: "Ta cũng không ghét bỏ ngươi, ta sẽ cố gắng kéo xe, về sau cùng nhau sống tốt."

Tú Thủy bật cười, "Ngươi dám ghét ta à, ta đuổi ngươi ra khỏi nhà, về sau nhà này làm xong là của ta."

Tử Tình thấy mặt Lí Minh Huy càng đỏ, vội chào trở về. Hai người trực tiếp đến Tăng gia, mới biết Lưu thị đã bắt đầu đau bụng sinh, vương bà đỡ đã đến, đứa nhỏ sinh coi như là thuận lợi, nhưng cũng hết hơn hai canh giờ, là nữ hài, Lưu thị thật thất vọng, dù sao Tử Phúc cũng là trưởng tử, sinh hai nữ nhi liên tiếp, trong lòng Lưu thị sợ hãi, sợ Thẩm thị cùng Tử Phúc không vừa lòng.

Tử Tình vào nhà thăm nàng, Lưu thị đang nhìn đứa nhỏ mà rơi lệ, Tử Tình thấy vội hỏi: "Đại tẩu, ở cữ không được khóc, đứa nhỏ khỏe mạnh, ngươi khóc cái gì? Nhớ đại ca của ta à?"

"Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi cùng muội phu à, hai người ngọt ngào như mật, ta thật vô dụng, lại sinh nữ hài, ngươi nói nương có mất hứng không?"

"Nói cái gì vậy, ngươi còn không đến hai mươi tuổi, còn có thể sinh bảy tám đưa, còn sợ không có con trai à, sầu cái gì?" Tử Tình khuyên nhủ.

Một câu nói làm Lưu thị cười, nói: "Phi~~, gì mà sinh bảy tám đứa, ta đâu phải heo nái, để xem sau này ngươi sinh bảy tám thế nào?"

"Ta cũng không nói muốn con trai, ta muốn sinh nữ nhi, hắn mà không cao hứng, ta sẽ đuổi hắn đi, tự dẫn nữ nhi mà sống."

"Được rồi, ngày đó không phải là có người nói thai này của ngươi là con trai à, với lại muội phu thích ngươi như vậy, sinh gì hắn đều thích, ngươi đừng khi dễ người ta, cha, nương mà biết lại buồn, tìm đâu ra được ngườ con rể tốt như vậy chứ?"

Tử Tình cùng Lưu thị nói một hồi, thấy tâm tình nàng tốt rất nhiều, mới cáo từ về nhà.

Tử Tình về nhà, ôm Lâm Khang Bình hỏi: "Khang Bình, ta mà sinh nữ nhi liên tục, không sinh được con trai thì sao?"

Lâm Khang Bình nghe xong, ôm Tử Tình, hôn một cái, nói: "Nữ nhi rất tốt, cổ linh tinh quái giống ngươi, ta thích."

"Gạt người, nhưng lời nói dối này ta cũng thích nghe."

"Dám không tin ta à, xem ta phạt ngươi thế nào." Nói xong liền ôm Tử Tình lên giường.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.09.2014, 08:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 208: Trang sức bằng lông vịt

Ngày càng mát mẻ, Tử Tình dệt xong hai cái áo lông, cầm đến cho Tăng Thụy Tường và Thẩm thị mặc thử, đều là áo hở cổ đỏ thẫm, Tăng Thụy Tường cười nói: "Mùa thu mặc cái áo này, đỡ phải mặc áo bông. Chờ mấy ngày nữa lạnh đi, bên ngoài mặc áo bông vào cũng không nhìn mập lắm."

Thẩm thị nghe xong cũng cười "Đúng vậy, nữ nhi của ta lúc nào mà chẳng làm thứ tốt cho ta chứ, ngươi được nhờ."

"Tình nhi cũng là nữ nhi của ta mà, sao ta lại nhờ? Nhờ ai?" Tăng Thụy Tường cười hỏi Thẩm thị.

Tử Tình thấy vậy, hé miệng cười trộn, vội kéo Tử Vũ ra ngoài, Tử Vũ quyết miệng, Tử Tình lấy tay vuốt tóc nàng, nói: "Nhìn ngươi kìa, tỷ tỷ khi nào thì quên ngươi chứ?"

Tử Vũ vừa nghe, lập tức mặt mày hớn hở, dính trên người Tử Tình, nói: "Ta biết tỷ tỷ không thể nào quên muội muội duy nhất mà."

Lúc Tử Vũ sinh nhật, Tử Tình tặng nàng một cái áo lông màu hồng đào hở cổ, bên trong là một bộ váy dài màu xanh, cộng thêm chiếc cài áo bằng vàng có khắc ngọc, tiểu cô nương mười tuổi cũng biết ăn diện, giương mắt nhìn mọi người, Lưu thị cùng Trần thị cười khen nửa ngày, nói thật đúng xinh đẹp, Thẩm thị thấy đều nói: "Vũ nhi của nương giống đại cô nương quá, rất đẹp."

Tử Tình để Lâm Khang Bình cầm hai cái áo lông một nam một nữ đi gặp cha Văn tam một chuyến, muốn nói chuyện nguồn tiêu thụ áo lông, Tử Tình quy định giá là áo của nam không dưới 6 lượng bạc, của nữ không dưới 5 lượng bạc.

"Tình nhi, ngươi xác định ngươi có thể bán được? Phải biết rằng năm sáu lượng bạc đủ để người nghèo sống trong một năm, mặc dù ở kinh thành, không phải ai cũng đều có thể bỏ ra nhiều bạc để mua một cái áo lông không ấm áp bằng áo bông, huống chi một cái áo bông còn không đến một lượng! Có nữa, bỏ thêm ít bạc cũng đủ mua một bộ đồ da." Lâm Khang Bình hỏi.

"Ai nói ta muốn bán cho người thường? Phu nhân nhà cao cửa rộng có thể bỏ được vài chục lượng bạc, thậm chí cả trăm lượng để mua một bộ tô cẩm vân cẩm gấm Tứ Xuyên gì đó, ta có chỉ bán mấy lượng bạc, nhưng là bán đồ mới. Dù sao chúng ta coi như là làm ra đầu tiên nhỉ?"

Tử Tình vừa nói bán đồ mới, Lâm Khang Bình lập tức dẫn Tử Vũ đến Văn gia một chuyến, không ngờ Văn phu nhân thấy Tử Vũ ăn mặc thế, nói có bao nhiêu muốn bấy nhiêu, điều này làm Tử Tình vui mừng cực kì, nghĩ đến tự bản thân cũng coi như đã gây dựng được sự nghiệp, tóm lại muốn một cái dấu hiệu. Suy nghĩ mấy ngày, Tử Tình đem áo lông Tiểu Thanh Tiểu Lam đan xong, thêu hình con vịt lên, lúc đầu Tử Tình muốn thêu chữ ‘tình’, nhưng Lâm Khang Bình nói khuê danh của nữ tử sao có thể dễ dàng để bên ngoài biết, Tử Tình nghĩ mùa đông còn muốn làm áo lông, nên gọi áo lông vịt.

Một ngày, Tử Tình thấy lá sen dần dần héo rũ, muốn ăn củ sen, Lâm Khang Bình và Lâm Phong Lâm Sơn xuống nước đào, củ sen vừa to lại vừa non, ngay cả Lâm Khang Bình cũng ngoài ý muốn. Nói "Đây đều là mầm móng mà Đồng tiên sinh không biết lấy từ nơi nào, không bằng cầm bán một ít, nhà mình cũng ăn không hết."

Tử Tình nghe xong vội đồng ý, việc kiếm bạc, Tử Tình vẫn rất hứng thú.

Lâm Khang Bình cầm củ sen đi An Châu, tìm người môi giới, ra năm văn tiền một cân. Lâm Khang Bình cũng không tìm người ngoài, lấy bốn gã sai vặt trong nhà, cộng thêm Vương Thiết Sơn, Vương Hoa Tượng, và cả hắn nữa đào. Lấy gống nước thoát bớt nước, mười ngày trôi qua, năm sáu mẫu hồ nước đào ra được một vạn cân củ sen, Vương Thiết Sơn cùng Vương Hoa Tượng còn dạy bọn họ cách giữ lại để trồng, Tử Tình thế mới biết, củ sen có thể trồng tiếp. Về sau cũng không cần quản lý nhiều.

Không ngờ là, lúc lấy củ sen còn bắt được thật nhiều lươn cá chạch, Tử Tình ngồi ở trong đình thấy, vội nói: "Bắt lươn lớn để vào thùng gỗ nuôi đi, lúc nào ta muốn ăn thì thịt."

Vương bà tử cười: "Nãi nãi đừng có vội, nhiều như vậy, ăn không hết đâu."

Vương Thiết Sơn nói: "Lấy cái lưới đến, kéo một võng, những con nào lớn thì đem đi bán, bằng không ao nuôi nhiều quá cũng không tốt."

"Theo ta thì chờ cuối năm nãi nãi sinh đứa nhỏ, muốn làm tiệc rượu, khi đó lại kéo đi, mừng năm mới cũng có thể bán giá tốt." Vương bà tử nói.

"Được, nghe Vương bà bà." Lâm Khang Bình nói.

Bán củ sen, Lâm Khang Bình thanh toán tiền công, một người 400 văn, vương bà tử cười nói: "Nãi nãi thật tốt, vừa cho tiền thuê, còn cho tiền công nữa."

Trận tuyết đầu mùa rơi xuống, Tử Tình mới hoảng, thấy mùa đông đến sớm, Lâm An Lâm Phúc luôn luôn thu mua lông vịt lông ngỗng, thế cho nên, sau này nhà ai trong thôn giết vịt đều chủ động đưa tới Tình viên.

Tử Tình làm trước cho mình một cái đỏ thẫm, áo lông mũ thượng còn khâu lông ngỗng màu trắng, Lâm Khang Bình cũng là một cái mũ và đồ màu xanh, làm giống áo bông, bởi vì sợ lông rụng, nên đành phải khâu thật chặt, dễ nhìn hơn, hiệu quả không kém. Không có khóa kéo, cũng không có nút áo bằng nhựa, Tử Tình dùng gỗ để thay thế  Xem ra, áo lông này phải tìm người có tay nghề cẩn thận làm.

Tử Tình cùng Lâm Khang Bình thay áo lông, hai người một đổ một xanh, đứng ở đình hóng mát, nhìn tuyết, Tử Hỉ đi lại tìm nàng, nói xa xa nhìn thấy đã rất đẹp, "Tỷ, áo bông gì đây, nhìn thật nhỏ nhắn mà ấm áp, sao không làm cho ta một cái?”

"Đi đi, không biết tỷ ngươi bụng lớn à? Về sau tìm lão bà bảo làm cho ngươi một cái.” Lâm Khang Bình nói.

"Tỷ không làm cũng được, ngươi cởi áo cho ta đi." Tử Hỉ nói.

"Ngươi cao bao nhiêu mà đòi mặc quần áo của ta?"

"Không sao, ngươi mặc ngắn thì ta mặc lửng, ngươi mặc lửng thì ta mặc dài, ngươi mặc dài thì ta làm chăn bông, còn có ý kiến gì sao?" Tử Hỉ nói xong, nhìn nhìn Lâm Khang Bình, cười không ngừng.

"Được rồi, đừng náo loạn nữa, ta làm rồi, đi thử đi." Tử Tình cười nói.

"Thấy chưa, tỷ không quên ta mà." Tử Hỉ nói xong, còn cố ý lè lưỡi nhìn Lâm Khang Bình, đắc ý làm một cái mặt quỷ.

Ba người trở lại nội viện, Tử Tình lấy quần áo ra, "Tỷ, sao phía trên còn thêu một con vịt?" Tử Hỉ lấy quần áo, nghiên cứu trước.

"Đây là điều ta nghĩ ra được, quần áo này sẽ cầm đi bán, mười lượng bạc một cái, sợ người khác giả mạo, nên tự mình làm một cái kí hiệu. Tương lai sợ có người giả mạo, nhưng nếu chất lượng không bằng ta, có chuyện gì thì ta cũng có thể nói rõ được." Tử Tình giải thích.

"Mười lượng bạc, tỷ, ngươi thật quá ghê gớm, một bộ quần áo mười lượng bạc? Đủ ta tiêu dùng một năm, đại cha bọn họ vất vả một năm cũng chỉ bằng một bộ quần áo, người nghèo chênh lệch cực kì lớn với người giàu." Tử Hỉ cảm thán nói, đổi lấy ánh mắt khinh bỉ của Lâm Khang Bình và Tử Tình.

"Ngươi cũng biết một năm ngươi phải tốn mười lượng bạc, nếu sang năm thi không đậu, cũng thật xin lỗi mấy năm nay tỷ ngươi dạy nhé." Lâm Khang Bình nói.

"Tỷ phu, ngươi đừng mất hứng, phải biết rằng ta cùng tỷ sớm chiều ở chung bao nhiêu năm, ngươi cưới tỷ được mấy ngày? Ta còn chưa trách ngươi đoạt tỷ ấy đi, tỷ làm cho ta một cái áo mà ngươi cũng ghen tỵ." Tử Hỉ khinh bỉ nhìn Lâm Khang Bình.

"Được rồi, nhanh cầm quần áo của ngươi mà về đi." Lâm Khang Bình đá Tử Hỉ, Tử Hỉ đã nhanh chóng né đi, làm nũng Tử Tình: "Tỷ, buổi tối ăn gì? Ta lâu lâu mới về nhà, ngươi làm ít đồ ăn ngon bồi bổ ta đi. Phòng này của ngươi thật ấm, không bằng đêm nay ta sẽ ở nơi này, nhé?"

Tử Tình cười nói: "Trong nhà có củ sen tươi, cùng với lươn mà ngươi thích ăn, ngươi tự đi nói với Vương bà bà một tiếng đi." Tử Hỉ nhảy bật ra ngoài, ngay cả Lâm Khang Bình thấy cũng nở nụ cười.

Tử Tình thu mua lông vịt ngỗng, Thẩm thị làm vài món, Tử Tình làm vài món để người nhà mặc, số lông còn lại thì đưa đến chỗ Thu Ngọc, Thu Ngọc làm việc Tử Tình vẫn tương đối yên tâm, một cái áo lông cho hai trăm văn tiền công, đối với người quen tay như Thu Ngọc thì chỉ cần hai ngày là có thể làm xong một cái.

Trước tháng chạp, Lâm Khang Bình đem hai mươi cái áo len, mười áo lông đưa đến Văn gia, Tiểu Thanh Tiểu Lam một người nhận 3 lượng bạc tiền công, trên mặt cười tươi như hoa, Tiểu Thanh cầm bạc chạy xung quanh Tử Tình nửa ngày, Tử Tình cũng cố ý không hỏi, mắt thấy Tử Tình muốn vào nội viện nghỉ ngơi, Tiểu Thanh mới hô một câu: "Nãi nãi, ngày mai ta cùng Tiểu Lam xin phép đi An Châu dạo một vòng, được không?"

Tử Tình âm thầm vui vẻ, xem ra nữ nhân có tiền đã muốn dạo phố. "Chỉ từng ấy chuyện mà ngươi chạy quanh người ta đến chóng mặt à, ta còn tưởng chuyện lớn gì chứ? Ta thấy ngươi ngày thường sảng khoái không sợ trời không sợ đất, sao giờ nhát gan vậy?"

Tử Tình dứt khoát làm người tốt, cho Lâm An Lâm Phúc mỗi người 1 lượng bạc tiền vất vả thu mua lông vịt, để 4 bọn hắn nghỉ một ngày đi An Châu chơi.

Ngày này, Lâm Khang Bình giúp Tử Tình rửa chân, cắt xong móng tay, hỏi gần đây có bà đỡ nào đỡ đẻ tốt, Tử Tình nói có Vương bà đỡ, Lâm Khang Bình hỏi: "Không bằng chúng ta mời nàng đến, nhà mình cũng có nhiều phòng, đừng để đến lúc đó tìm không thấy người mới luống cuống."

Tử Tình nhớ tới tức Thẩm thị sinh Tử Vũ, vội gật đầu đáp ứng, mình chắc sinh vào tầm mười hai tháng chạp, bây giờ đã qua ngày mồng tám tháng chạp, cũng nên chuẩn bị trước, "Không bằng chúng ta chuyển đến nhà trên đảo đi, không phải ở đó có phản à? Lúc ở cữ không được tắm rửa, còn phải mặc một đống quần áo, thật không thoải mái."

Lâm Khang Bình nghĩ bên kia quả thật ấm áp, vội gật đầu đồng ý, ngày kế, sáng sớm, liền sai Lâm An đi thiêu lửa làm phản ấm, Tiểu Thanh Tiểu Lam chuẩn bị quần áo, an trí xong, lại đi đón Vương bà đỡ, Vương bà đỡ không đồng ý, chỉ nói là cho dù nàng đi đâu đỡ đẻ, đều sẽ để lại lời nhắn cho người nhà, cam đoan Lâm Khang Bình có thể tìm được nàng.

Tử Tình nghe xong thầm khen, nghĩ rằng người này rất có đạo đức nghề nghiệp, không phân biệt giàu nghèo, đối xử bình đẳng, khó trách mười năm qua mà danh tiếng chỉ tăng không giảm.

Đang nghĩ, Tử Phúc, Tử Lộc bọn họ đi lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.09.2014, 08:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 209: Tiệc nhà


Tử Tình nhìn thấy Tử Phúc, rất kinh hỉ, vội chào hỏi, lại hỏi khi nào về nhà, một đường có bình an không.

"Đại ca mạnh khỏe, yên tâm đi. Chúng ta hôm nay tới đưa bụng lễ, làm việc chính trước rồi kể chuyện sau." Tử Phúc cười nói, sờ sờ đầu Tử Tình.

Lâm Khang Bình phân phó Vương bà bà nấu cháo, mấy ngày hôm trước đã thương lượng trước, gạo thì sáng sớm đã ngâm sẵn, nấu xong, Lâm An bọn họ - bốn gã sai vặt bưng, mời tam đường thẩm tứ đường thẩm của Tử Tình hỗ trợ, tặng đi cho từng nhà.

"Đại tỷ, có mấy ngày không tới mà ngươi đã đổi chỗ ở à? Phòng này thật đúng là ấm áp, còn có một hương mai nữa, rất thoải mái. So ta không phát hiện sớm nhỉ, bằng không, ta cùng tam ca chuyển đến nơi này đọc sách rồi, có phải không Tam ca?"

Tử Thọ gật đầu, nói: "Bây giờ chuyển đến cũng được, vừa vặn tỷ tỷ đang làm phòng ấm áp, chúng ta nhặt cái có sẵn."

"Nghĩ thật ngon, ta muốn sinh đứa nhỏ tại đây, tất cả đồ đạc đều chuyển đến rồi, muốn ở thì chờ ta hết ở cữ nhé."

"Đáng tiếc, một nơi tốt như vậy, đại tỷ ngươi cũng nên tìm chúng ta để bọn ta giúp ngươi viết vài chữ, nơi tốt như vậy, còn có đình, sao ngay cả cái tấm biển đều không có? Thật đúng là nhà giàu mới nổi, mệt ngươi còn được chúng ta gả ra ngoài, không sợ bị người nhạo báng." Tử Hỉ dạo qua một vòng, bĩu môi nói.

"Ngươi ngứa da à, thấy ta nhúc nhích không được, cố ý chọc giận ta hả, nếu như thế, ngươi đem tất cả tấm biển ở chỗ ta viết lên hết, ta mới tha cho ngươi." Tử Tình lấy tay nâng bụng nói.

"Tình nhi, tiểu tứ học được mấy chữ mà ngươi còn dám để hắn đặt chứ, không làm hỏng chỗ tốt mới lạ, nghĩ cái tên cho đẹp, để Tiểu Nhị viết, Tiểu Tam khắc giúp ngươi." Tử Phúc cười nói.

"Đại ca, ngươi có ý tứ gì? Ta chẳng qua là luyện trễ vài năm so với các ngươi mà thôi, tiên sinh còn khen chữ của ta có sức sống đấy." Tử Hỉ giơ chân.

"Được rồi, vừa rồi Tiểu Tứ nói nơi này vừa ấm vừa hương, không bằng gọi là Ấm Hương uyển đi. Sáng mai tìm một cái biển tốt, để nhị ca viết, rồi nhờ Tiểu Tam khắc lại, còn căn nhà ở rừng trúc bên kia thì để các ngươi tự nghĩ, ta đỡ mệt." Tử Tình nói.

Đang nói giỡn. Lâm An đi lại đáp lời, Vương Thiết Sơn đưa sổ sách và bạc đến, tặng mười đến con thỏ béo, 4 con dê béo, đều được thịt sẵn.

Tử Tình tiếp nhận sổ sách và tiền, nói: "Không bằng hôm nay chúng ta ăn thịt thỏ cùng thịt dê nướng đi. Kêu vương bà bà chuẩn bị lò nướng và gia vị. Lọc hai bồn thịt dê non và chọn hai con thỏ béo. Dù sao bên này cũng ấm áp, chỗ cũng lớn, không bằng mời cha mẹ bọn họ đi lại, vừa ăn vừa chơi. Coi như ta mở tiệc đón gió cho đại ca."

"Tốt, ta còn chưa ăn qua. Không bằng lại bắt hai con gà, làm thành món ‘gà hóa’ thử. Không có lá sen, thì dùng lá chuối tây cũng có thể chấp nhận. Ăn xong thì đánh hai bàn mạt chược. Chơi một ngày cho thật đã." Tử Hỉ cười nói.

"Sao ta cảm thấy tiểu tứ càng ngày càng tham ăn nhỉ, chỉ cần nhắc đến ăn, mặt mày ngươi hớn hở, cười đến nổi híp mắt, trong chúng ta, ngươi là người béo nhất, ngươi xem, thịt trên mặt ngươi phúng phính cả đây này." Tử Phúc cười nói.

Tử Hỉ vừa nghe, lập tức cúi mặt xuống, Tử Tình đẩy Tử Phúc nói: "Đại ca cũng thật là, biết rõ tiểu tứ sợ ngươi, ngươi còn muốn giỡn hắn. Nhanh đi cùng nhị ca đón cha mẹ, ôm cả bọn nhỏ luôn." dù sao Tử Phúc cũng là lão đại trong nhà, lúc Tử Hỉ vừa hơn một tuổi đã rời nhà đi huyện học, thời gian hai người ở chung chỉ là mấy ngày nghỉ hàng năm, cho nên Tử Hỉ có vài phần kính sợ với hắn, Tử Tình vội đẩy Tử Phúc ra ngoài.

Tử Phúc, Tử Lộc vừa đi, Tử Hỉ lập tức lại sinh động. Xung phong nhận việc đi bắt gà. Tử Thọ không có việc gì, Tử Tình để hắn viết câu đối, Tiểu Thanh Tiểu Lam đi chuẩn bị đồ. Một lát Lưu thị Trần thị các nàng đi đến trước.

Lưu thị cười hỏi: "Nghe nói muội muội muốn hiếu kính chúng ta ăn đồ mới mẻ, ta cùng nhị tẩu ngươi nghe xong liền nhấc chân tới, đừng chê cười chúng ta đấy. Đại ca ngươi nói ngươi luôn có thứ tốt cho chúng ta, chúng ta lại không có gì tốt cho ngươi cả, lông vịt làm quần áo thật đúng là tốt, vừa ấm áp lại vừa nhẹ. Đúng rồi, cách dệt áo lông có thể dạy chúng ta không?"

"Đáng gì đâu, lúc trước thấy ngươi sắp sinh đứa nhỏ, cho đến khi sinh đứa nhỏ cũng không rãnh rỗi tý nào, nếu ngươi muốn học, lúc nào cũng có thể tìm Tiểu Thanh các nàng, ta thì không có sức lực rồi." Tử Tình nói.

Đang nói, Tăng Thụy Tường, Thẩm thị cùng Tử Vũ đi lại, phản ở gian ngoài có trải da dê, vốn là chuẩn bị cho nha đầu gác đêm, lúc này vừa vặn để mọi người ngồi vòng tròn, ở giữa để chậu than, mọi người cầm xuyến trúc đã găm thịt vào trong tay, bỏ lên nướng, Tử Tình cố ý dùng một chén mè vừng, một chén hạt tiêu đã xay nhỏ, còn có muối cùng các gia vị khác, rắc lên, lập tức ngửi thấy mùi tiêu nồng.

"Đúng rồi, Tình nhi, bà ngoại ngươi nói lúc chúc thọ của bà, ngươi tặng ngọc Quan Âm màu tím, bà rất thích, đáng tiếc là không gặp được ngươi. Còn đai buộc đầu nữa, đeo ngay tại đấy luôn. Còn bộ trang sức vàng, bà nói thẳng là ngươi quá lãng phí, muốn ta mang về cho ngươi, ta không đồng ý. Ta nói chờ qua năm, đứa nhỏ trăng tròn, đón nàng đến ở mấy ngày." Thẩm thị nói.

"Nương, ngọc Quan Âm kia thì ta mời người có tay nghề giỏi nhất An Châu thành điêu khắc, rồi mời sư thầy ở Thanh Nguyên miếu tụng kinh vài ngày, bà ngoại yên tâm mà mang." Lâm Khang Bình nói.

"Đáng tiếc ta cũng không về kịp, nhà bà ngoại nhiều người, tôn tử cháu chắt một đống lớn, các cậu lại hiếu thuận, lão nhân gia nhìn đã vui mừng. Nhưng ta thấy trên cổ Dung nhi cũng có một chuỗi ngọc vàng, trên đó có mấy miếng ngọc màu tím, cũng là Tình nhi đưa à?" Tử Phúc hỏi.

"Không có gì đâu, ca, dù sao ta sắp sinh đứa nhỏ rồi, ngươi chuẩn bị lễ gặp mặt gì? Ta nói trước nhá, không quý ta không nhận đâu." Tử Tình cắn một ngụm thịt dê.

"Có muội muội nào nói vậy không hả? Ngươi cho rằng người người đều giống ngươi, có rãnh rỗi đi suy nghĩ mấy chuyện này hả. Đại ca ngươi phải làm việc quan trọng đấy." Thẩm thị trừng mắt nhìn Tử Tình, giáo huấn.

Tử Phúc ngồi bên phải Tử Tình, sờ sờ đầu Tử Tình, nói: "Tình nhi chọc ta thôi mà, mấy năm nay không biết đã tặng chúng ta bao nhiêu thứ tốt, hồi nhỏ, ca ca đã nói với ngươi, không có việc gì thì nên ra ngoài dạo, có thể gặp được những thứ ngạc nhiên, đúng không? Ngọc màu tím này ta chưa từng thấy qua."

"Đúng vậy, ta là ai chứ, ngôi sao may mắn rọi thẳng vô người ta mà. Nhưng ngọc màu tím này là Khang Bình mua được từ tay người nước ngoài. Ta cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, nên làm ít thứ mình thích. Đúng rồi, đại ca, áo lông ngươi mặc có được bạn cùng chỗ làm khen không?"

"Bọn họ còn chưa thấy bao giờ. Áo lông cùng trên người ta làm bằng lông vịt, cũng do ngươi sáng tạo à, ngươi nghĩ như thế nào mà được vậy?" Tử Phúc hỏi.

"Dễ thôi, con vịt mùa đông còn bơi trong nước, có thể thấy được là không sợ lạnh, trên người nó có lông tơ mềm mại, ấm áp lại nhẹ, không hơn bông vải à? Lại không đáng nhiêu tiền, có phụ thân dạy ta cách xử lý đấy. Mùa đông sang năm, chắc quan to tộc ăn ở kinh thành mặc không ít." Tử Tình nói.

"Ơ, ngươi còn tính bán đi kinh thành à, bao nhiêu một cái?" Tử Phúc hỏi.

Bỗng nhiên, Lâm Phúc dẫn lão gia tử cùng Điền thị đến, thì ra bọn họ biết hôm nay là ngày Tử Tình đưa bụng lễ, hơn nữa Tử Phúc lại vừa về nhà, cho nên muốn đi lại nhìn xem, đến Tăng gia, thấy không có người, tìm tới chỗ này. "Ăn thứ tốt gì thế? Từ xa đã ngửi thấy mùi, lại không có người muốn gọi ta đến, thật sự là một đám vô lương tâm." Lão gia tử đi lên liền phụng phịu.

Tử Tình biết hắn cố ý giả vờ, dù sao bây giờ cũng ít khi qua lại, nên đi lên kéo hắn, nói: "Có người mới đưa tới cho ta thịt thỏ cùng thịt dê, ta tham ăn nên muốn nướng nó, lão nhân gia ngươi đã nghe được mùi mà tới, mau ngồi xuống đi." Một mặt lại phân phó Tiểu Thanh đến bếp nấu cho Điền thị một chén canh thịt heo, làm một nồi cơm cùng một chậu canh gà với rau đến, một lát nữa giải ngấy. Tử Tình vốn định học người Hàn Quốc dùng rau xà lách quấn ăn, nhưng lại sợ quá mức lập dị dẫn tới phiền toái.

"Thật thơm quá, ta như trẻ ra mười tuổi, thể nào cũng phải ăn cho no, trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ có một ngày có thể ăn thịt thỏa thích, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu." Lão gia tử gặm chân thỏ, nói.

Một hồi đồ ăn của Điền thị cũng bưng lên, canh thịt heo còn nóng, Điền thị sốt ruột uống vào miệng, có thể thấy được là bình thường không ăn thịt, Tử Tình thấy, có vài phần không đành lòng, nhưng nghĩ đến việc bà thường làm, thật sự là không thể đồng cảm hơn.

"Trời trời, ‘gà hóa’ của ta, có bị thiêu cháy chưa trời?" Tử Hỉ đột nhiên hô lên. Nói xong bỏ chạy ra bên ngoài, dùng cây gạt lửa, xúc đất lên, lộ ra hai con gà được lá chuối tây bao bọc, cách lớp bùn còn có thể ngửi thấy mùi tiêu, đáng tiếc mọi người ăn không nổi nữa.

Điền thị thấy vội nói: "Không bằng đưa một cái cho tiểu cô ngươi đi, Mộc Mộc đã năm sáu tuổi, rất thích ăn thịt. Nhà tiểu cô ngươi lại vừa có thêm một đứa nhỏ, đỡ phần nào hay phần nấy."

Thẩm thị nghe xong, âm thầm thở dài, trong lòng chỉ có nữ nhi cùng cháu ngoại thôi: "Đã như vậy thì đừng đụng đến hai con gà này, đưa cho Tử Toàn một cái, Mộc Mộc một cái."

"Làm gì chứ, ta vất vả nửa ngày, ngửi mùi thôi à." Tử Hỉ không vừa ý.

Tử Tình không vừa ý, nhưng vẫn kêu Lâm An đi một chuyến, không phải là không cho nỗi hai con gà, mà là cách làm việc của Điền thị, qua hai năm rồi mà vẫn thế, trong lòng chỉ có ba nữ nhi. Tử Tình vừa rồi hơi áy náy với Điền thị, bây giờ lập tức không còn một mảnh, nói với Tử Hỉ: "Ngươi muốn ăn cái gì thì lúc nào ăn mà chẳng được, tranh với đứa nhỏ làm gì?"

"Được rồi, không ăn nữa, chơi mạt chược đi. Tỷ phu, ta không có tiền, cho ít tiền tiêu vặt đi." Tử Hỉ cười hì hì.

"Tôn nữ tế (cháu rể nội) à, hôm nay ông ngươi cũng không mang tiền theo." Lão gia tử hô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ambi08, bouillard, Dreaming, giap382014, hienbach, lanhbach, Nguyenminhphung, nongduongthuy, quachtrang, Sakaii Midori, seeseewon, Thanh Nguyệt, thmi, Thêu Lê, Tien Le, tucau18, Xu_nie và 490 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.