Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
 05.09.2014, 23:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46




Khi Trình Miễn dẫn Triệu Tuệ Phương đi đến bệnh viện, đúng lúc Tống Hiểu Vĩ vừa mới đi dạo từ bên ngoài trở về. Cho đến bây giờ, hai người đều dựa vào thư từ để liên lạc, đột nhiên đối mặt nên cả hai người đều ngây ngẩn cả người.

Da mặt Triệu Tuệ Phương mỏng, liếc mắt nhìn người đàn ông ở đối diện rồi cúi đầu xoắn ngón tay. Tống Hiểu Vĩ cũng là thanh niên trẻ tuổi chưa từng nói chuyện yêu đương, bỗng nhiên thấy phụ nữ thì tay chân cũng luống cuống, chứ đừng nói người đang trước mặt còn có thể là vợ tương lai của anh.

Trình Miễn ở bên nhìn không ngừng cười được: "Được rồi, đừng có ngẩn ra đó, cô nương nhà người ta từ xa đi đến đây, còn không tranh thủ thời gian mời người ta vào phòng à?"

Qua lời nhắc nhở như vậy của đại đội trưởng, Tống Hiểu Vĩ vội vàng nhường đường cho Triệu Tuệ Phương.

Nhìn thấy hai người đi vào phòng bệnh, Trình Miễn ở ngoài đóng cửa thay bọn họ. Trong phòng, hai người cũng bị hành động săn sóc của đại đội trưởng làm cho lúng túng mãi, đưa mắt nhìn nhau, gương mặt hai người thi nhau đỏ lên. Duy trì tư thế mặt đối mặt mất một lúc, Tống Hiểu Vĩ không được tự nhiên ho hai tiếng, tay vịn thắt lưng lấy cái ghế cho cô ngồi. Triệu Tuệ Phương giống như đột nhiên bị đánh thức, vội vàng đưa tay ra.

Tay hai người cùng chạm vào một chỗ, rồi nhanh chóng rụt trở về. Tống Hiểu Vĩ không chú ý, động vào chỗ nào đó, đau đớn rên một tiếng.

Triệu Tuệ Phương vội vàng mở to hai mắt nhìn anh, muốn tỏ ý chăm sóc nhưng không biết nên nói cái gì. Nhìn vẻ mặt rối rắm có chút ngượng ngùng của cô, đột nhiên Tống Hiểu Vĩ nở nụ cười, cười như trẻ con vậy.

"Ngồi xuống đi." Anh đưa ghế ngồi cho cô, "Là ai để em đến vậy?"

Triệu Tuệ Phương chuẩn bị rất lâu, lắp ba lắp bắp mở miệng: "Em...em nghe người trong đại đội của anh nói anh bị thương, một chiến sĩ họ Trương, nói thắt lưng của anh..."

Trương Lập Quân, biết ngay là tiểu tử này. Tống Hiểu Vĩ khẽ hừ, thấy thỉnh thoảng Triệu Tuệ Phương lại ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt liền hòa hoãn, lấy một quả táo từ bên trong giỏ trái cây ở bên cạnh, đưa đến tay của cô: "Từ quê đến đây có mệt không? Khát không? Ăn táo trước nhé. . . . . ."

Miệng Triệu Tuệ Phương nói rằng không mệt không khát, nhưng gương mặt còn đỏ hơn so với vỏ quả táo trong tay.

Hai người giống nhau, cứ dè dặt mà ngồi đối diện với nhau như vậy hơn một giờ, đợi đến khi sắp tới giờ ăn cơm tối thì Trình Miễn tới đón Triệu Tuệ Phương. Tống Hiểu Vĩ nhìn thấy anh giống như nghe thấy khẩu lệnh, không để ý vết thương trên thắt lưng, lập tức đứng lên từ trên ghế đi tới trước mặt anh.

"Đại đội trưởng, anh xem chuyện này. . . . . ."

"Được rồi." Trình Miễn ngắt lời cậu ấy, "Cậu cứ thoải mái giao người cho tôi, tôi đến để thu xếp thay cậu đây."

Một câu nói khiến Tống Hiểu Vĩ giấu hết tâm tư vào trong lòng.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, Trình Miễn lái xe chở Triệu Tuệ Phương về phía chợ trung tâm. Anh không có cách bố trí cho cô về bộ đội, bởi vì vừa lúc nãy anh đã dò la được, nhà khách trong sư đoàn đã không còn phòng trống nữa, hơn nữa cấp bậc của Tống Hiểu Vĩ chưa đủ, hai người chưa kết hôn cho nên theo quy định, nhà gái không thể ngủ lại ở doanh trại. Trình Miễn không muốn làm Tống Hiểu Vĩ  khó xử, cũng không muốn ở thời điểm quan trọng này phàn nàn về cậu ấy, cho nên đành phải tìm ra ngoài tìm chỗ sắp xếp cho Triệu Tuệ Phương.

Có thể thấy, Triệu Tuệ Phương là một cô gái hiền lành, cố gắng không làm phiền thủ trưởng của Tống Hiểu Vĩ —— Trình Miễn, vì vậy cô nói: "Đại đội trưởng Trình, anh đưa tôi về bệnh viện đi, tôi lấy chăn đệm nằm dưới đất ở phòng bệnh của Hiểu Vĩ là được, lần này tôi đến đây vốn là muốn chăm sóc anh ấy. . . . . ."

"Cô cứ yên tâm ngồi đi, chuyện này cũng không phiền phức là mấy." Trình Miễn nói, "Cô ngàn dặm xa xôi từ quê đến đây, có đạo lý nào lại nằm ngủ trên nền phòng bệnh? Tiểu Tống cậu ấy có người chăm sóc rồi, hơn nữa không phải một mình cậu ấy ở phòng bệnh đó, nên tóm lại, cô ngủ ở đó thì rất bất tiện."

Khi đang nói chuyện thì đã đến nơi.

Trình Miễn dừng xe một cách ổn định, xuống xe nhìn nhìn biển số nhà của tiểu khu, trên mặt hiện lên một nụ cười rạng rỡ.

"Xuống xe thôi."

Anh mở cửa xe cho Triệu Tuệ Phương, dẫn cô ấy đi một mạch vào một tầng lầu đơn, rồi nhấn chuông cửa ở đó. Chờ đợi vẻn vẹn vài giây cửa đã được mở ra từ bên trong, lộ ra gương mặt vui mừng của Hà Tiêu: "Đến nhanh như vậy à? Em còn chưa chuẩn bị xong đâu!"

"Lát nữa còn phải về doanh trại, cho nên phải vội vàng tới đây." Anh đưa mắt nhìn cô, chạm nhẹ xuống trán của cô, "Bận rộn cái gì vậy, trán đầy mồ hôi kìa."

"Không phải anh nói có một người nhà của binh lính đến đây ở sao, cho nên em phải thu dọn, làm cho người ta ở thoải mái mới được." Nói xong, Hà Tiêu ngó đầu ra ngoài thăm dò, "Ai vậy? Đưa đến chưa?"

Lúc này, Triệu Tuệ Phương mới ngượng ngùng lộ ra nửa gương mặt từ sau lưng Trình Miễn, mang theo vài phần giản dị của người miền núi gật đầu chào hỏi Hà Tiêu, bởi vì có phần không hiểu rõ tình huống, nên không dám lên tiếng.

Trình Miễn nhường cho Triệu Tuệ Phương đi vào cửa, rồi nói với cô ấy: "Trong khoảng thời gian này, cô ở đây nhé, cách bệnh viện quân khu cũng gần, cô đi thăm Tiểu Tống cũng thuận tiện. Vị này là ——" Anh nhìn vào mắt Hà Tiêu, trầm ngâm một chút rồi giới thiệu, "Vị này là người nhà của tôi, cô có cần gì, cứ việc nói với cô ấy."

Cũng biết miệng lưỡi của anh chiếm tiện nghi của chính mình, nhưng Hà Tiêu cũng đã quen rồi cho nên thuận theo anh. Nhưng Triệu Tuệ Phương lại trợn tròn mắt, có đánh chết cô ấy cũng không nghĩ tới lãnh đạo quân đội này lại có thể làm đến mức này, đến phòng dành cho người nhà thì không có, lại nhường lại chỗ ở trong nhà.

"Đại đội trưởng Trình." Cô ấy đỏ mặt, "Cái này không được, như vậy quá phiền phức."

"Không sao đâu." Trình Miễn nói, "Cũng chỉ ở khoảng hai ngày, đến lúc đó Tiểu Tống cũng sẽ xuất viện."

"Nhưng ——"

Triệu Tuệ Phương vẫn còn hơi do dự, trước khi đi người trong nhà đã dặn đi dặn lại, dù có thế nào thì cũng đừng chọc giận lãnh đạo quân đội, bởi vì trong quân đội, tất cả đều do lãnh đạo quyết định. Nhưng cô ấy nhìn dáng vẻ của Trình Miễn, lại cảm thấy anh không giống như lời người trong nhà nói.

"Đừng nhưng mà nữa." Một tay Hà Tiêu kéo cô ấy vào nhà, cười híp mắt nói với cô ấy, "Hai ngày này cô ở đây với tôi nhé, dù sao thì một mình tôi ở nhà cũng không có ai tán gẫu, vừa đúng có người làm bạn với tôi."


Cuối cùng, lời nói của người nhà đại đội trưởng khiến Triệu Tuệ Phương  xóa tan lo ngại.

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho Triệu Tuệ Phương, Trình Miễn vội vã quay về đại đội. Hà Tiêu đi theo Trình Miễn, một trước một sau đi xuống lầu, đến cửa cầu thang Trình Miễn đứng lại, quay đầu lại, nở nụ cười với Hà Tiêu.

Hà Tiêu biết anh cười cái gì, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: "Cười ngây ngô cái gì chứ? Đi nhanh lên đi."

Theo lực đẩy của cô với anh, Trình Miễn tiện thể ôm cô vào trong lòng: "Cám ơn em nha, người nhà của anh."




Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 11.09.2014, 14:09.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, HIENVIENTHAN, MicaeBeNin, Phamthanhhuong, Trần Mai Loan, ViViNTT, Wassbi, h20voyeudau, lanc3, ljkden92, thuy_duong_, trankim, trạch mỗ, yenkhenh317
     

 09.09.2014, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mặc dù, trước đó đã gọi điện thoại cho Hà Tiêu để liên lạc chỗ ở cho Triệu Tuệ Phương thì trong lòng Trình Miễn đã biết trước, biết cô sẽ đáp ứng 100%. Nhưng khi vừa đến đây, thấy cô chuẩn bị mọi thứ đều tốt như vậy thì trong lòng vẫn hơi gợn sóng. Có thể thấy, cô dần dần coi chuyện của anh thành trách nhiệm của bản thân, không khách khí như vậy khiến trong lòng anh vui mừng biết bao nhiêu.

Hà Tiêu cúi đầu bật cười, đẩy anh một cái, sau khi thấy không đẩy được thì chuyển thành véo lỗ tai của anh: "Đi nhanh lên, nếu còn không thì có thể sẽ không bắt kịp chuyến xe cuối cùng đâu."

"Không vội, anh lái xe đến mà, để anh hôn đã nào." Nói xong thì nâng cằm Hà Tiêu lên, dùng sức cắn cắn trên bờ môi của cô rồi hài lòng nhìn một lúc mới buông tay ra.

Hà Tiêu nhìn vẻ mặt vô lại của anh thật sự không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Sau khi Triệu Tuệ Phương đến đây hai ngày, đúng lúc tuyết rơi ở thành phố B nhỏ lại, đến ngày thứ ba tuyết lại chuyển lớn, mà ngày đó chính là lúc tuyên bố mệnh lệnh cho lão binh xuất ngũ

Ba giờ chiều, toàn bộ quân binh doanh trại trinh sát tập hợp ở dưới lầu, nghe Doanh trưởng lão Mã đọc chỉ thị. Trình Miễn đứng đầu ở đại đội của mình, mắt nhìn thẳng. Từ Nghi đứng ở bên cạnh anh, nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc giống hệt Đại đội trưởng Trình. Tống Hiểu Vĩ đã xuất viện, đứng giữa các đồng đội trong đại đội trinh sát, nín thở tập trung tư tưởng chờ đợi mệnh lệnh được truyền ra.

Trước khi văn kiện được đưa ra, tâm tình của tất cả binh lính có liên quan đều là nóng nảy bất an, bọn họ mong đợi kết quả được đưa ra, nhưng cùng lúc đó cũng sợ kết quả này sẽ khiến bọn họ chấm dứt cuộc sống quân ngũ. Có lúc Trình Miễn đã nghĩ rằng, tại sao những binh sĩ trẻ tuổi này lại cố chấp ở lại đây? Là vì sứ mệnh, hay vì —— tương lai? Có lúc anh lại có cảm giác quân đội là nơi rất ít khi nói đến tình người, nhiều chiến sĩ tốt tự nguyện ở lại như vậy, bọn họ nguyện ý vì bảo vệ quốc gia mà dâng hiến tuổi xuân hoặc cũng có thể là mạng sống, nhưng một câu không cần của quân đội thì sẽ kiên quyết loại trừ bọn họ ra khỏi đội ngũ 230 vạn quân giải phóng nhân dân Trung Quốc. Sau khoảng thời gian rối rắm, Trình Miễn hiểu, anh cũng mong muốn một kết quả, một kết thúc.

Đến thời điểm này, lão Mã cũng không trì hoãn nữa. Anh ta hắng giọng, dùng thanh âm khiến mọi người đều nghe thấy, rõ ràng nói: "Tuyên bố chỉ thị xuất ngũ."

Lão Mã đọc lần lượt danh sách binh sĩ rút khỏi thời hạn nghĩa vụ quân sự lên, khi đến lượt người ở đại đội của Trình Miễn, lão Mã không hề dừng lại, nhưng ngoài ý muốn lại ngẩng đầu nhìn anh một cái. Trong lòng Trình Miễn nhất thời hồi hộp, trực giác thấy không tốt.

Lão Mã đọc rõ ràng cái tên đầu tiên: "Trương Lập Quân."

Thứ hai: "Triệu Thiên Huy"

Người thứ ba: "Chu Ba"

Thứ tư: "Tống Hiểu Vĩ "

Thứ năm: ". . . . . ."

Về sau Trình Miễn cũng không nghe rõ nữa, trong đầu bị bao quanh bởi ba chữ Tống Hiểu Vĩ. Anh không ý thức bước về trước một bước nhỏ, động tác nho nhỏ này khiến trong đội ngũ đang hết sức yên tĩnh nhất thời xôn xao, chợt cánh tay của anh bị người ta bắt được, khẽ nghiêng đầu, là Từ Nghi.

Từ Nghi không nhìn anh, chỉ hạ thấp giọng nhắc nhở anh: "Đang tuyên bố mệnh lệnh."

Trình Miễn sợ run lên, đứng yên mười mấy giây, rồi mới thu chân lại trở lại vị trí.

Sau khi kết thúc việc ban bố mệnh lệnh, Trình Miễn đi thẳng đến phòng làm việc của lão Mã. Từ Nghi không cản anh, không chỉ bởi vì không ngăn cản được anh, mà bởi vì anh ta không muốn làm như vậy. Anh quay đầu lại nhìn những binh lính trong đại đội của mình, những chiến sĩ không bị đọc tên lên cũng đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc đã có kết quả, bọn họ vẫn thuộc về nơi này, ba năm, bốn năm, có thể là thời gian dài hơn. Mà những binh sĩ phải rời khỏi thời hạn nghĩa vụ quân sự, sự chia ly của bọn họ, chỉ mới bắt đầu…

Từ Nghi nhìn vậy, khẽ thở dài trong đáy lòng. Nghĩ lại mấy ngày nay đã từng có tranh chấp với Trình Miễn về việc phục viên và chuyển nghề, không thể không đồng ý với một câu nói mà anh đã từng nói: không hổ là người có nhiều năm công tác, tâm tư cũng cứng rắn hơn rất nhiều.

Trình Miễn đi thẳng đến bên ngoài phòng làm việc lão Mã, chờ đợi vài giây rồi mới gõ cửa.

Lão Mã lớn giọng để người ta đi vào, vừa nhìn rõ là Trình Miễn thì nở nụ cười: "Có chuyện gì vậy? Đến lúc này mà vẫn còn rảnh rỗi mà đến đây tán gẫu với tôi à, không nhanh đi về mà bận rộn đi?"

Trình Miễn giơ tay lên thi hành quân lễ: "Tôi muốn thỉnh cầu được xem văn bản gốc."

Cánh tay lão Mã cầm ly trà lên, nghe vậy thì vẻ mặt không hiểu nhìn anh: "Cậu xem cái đó để làm gì?"

Trình Miễn cũng không giấu giếm: "Tôi có một binh lính, lúc nộp danh sách lên có xếp hạng rất cao, nhưng đúng lúc anh tuyên bố cậu ấy lại không được giữ lại."

"Ai vậy?"

"Tống Hiểu Vĩ."

Lão Mã ồ một tiếng: "Tôi biết cậu ấy, năm nay cậu ấy đại diện cho sư đoàn chúng ta tham gia tỉ võ ở quân khu, còn thắng mấy trận." Ngẫm nghĩ rồi lão Mã lại hỏi, "Binh lính tốt như vậy lại không được ở lại à?"

Lần này không cần Trình Miễn yêu cầu, chính anh ta cũng cảm thấy khó tin cho nên liếc nhìn văn bản gốc một lần nữa, di chuyển đến danh sách binh sĩ trong đại đội trinh sát, ba chữ Tống Hiểu Vĩ đứng rõ ràng ở đó. Lão Mã hắng giọng, xoay người nhìn Trình Miễn, hơi do dự rồi nói: "Trên đây quả thật có tên của cậu ấy, nhưng Trình Miễn, cậu cũng biết, đây chỉ thị được tuyên bố bên trong sư đoàn, không thể thay đổi nữa rồi."


"Tôi hiểu." Trình Miễn trả lời cũng không lưu loát như bình thường, "Nhưng tôi muốn biết vì sao, chỉ tiêu lưu đội ở đại đội tôi là mười một người, bất kể nói đến phương diện nào, Tiểu đội trưởng Tống cũng nên được tính ở trong đó."

"Không chỉ cậu, tôi cũng muốn biết vì sao ....!" Lão Mã cũng hơi tức giận, "Nhưng cậu nói cho tôi biết đi, chúng ta đi đến đâu nói lí lẽ đây?"

"Doanh trưởng." Trình Miễn nhìn lão Mã, cũng hơi có ý cầu khẩn.

Doanh trưởng lão Mã nhìn thẳng vào người ở trước mặt mình, đột nhiên lại cảm thấy hơi nhức đầu: "Cậu trở về đi. Giống như những gì tôi vừa mới nói, bây giờ mệnh lệnh đã ban xuống, chúng ta chỉ có thể thi hành mệnh lệnh cho thật tốt thôi. Cậu hỏi tôi tại sao? Chuyện như vậy, không phải tôi với cậu nói hai câu là có thể rõ ràng. Ở doanh trại trinh sát này, ở nơi nhỏ bé này tôi và cậu có thể làm chủ, nhưng một khi phạm vi mở rộng đến trong sư đoàn, còn do tôi với cậu định đoạt toàn bộ sao? Có khối người có quan hệ, có tiền của, những người này muốn ở lại còn cần cậu đồng ý à?"

Lời này được nói ra, mặc dù lão Mã không nói rõ nhưng Trình Miễn cũng đã hiểu. Cơ hội để Tống Hiểu Vĩ được lưu đội đã bị trao cho người khác, cũng chính là binh sĩ có quan hệ.

Trình Miễn chép chép miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói lời nào rồi rời khỏi phòng làm việc của lão Mã.


Lão Mã nhìn bóng lưng của anh, không nhịn được thở dài.

Ngược lại, anh ta thật sự hi vọng Trình Miễn sẽ bởi vì mấy câu nói đó của anh ta mà từ bỏ ý đồ, nhưng đồng thời anh ta cũng quá hiểu anh chàng trẻ tuổi này, nhuệ khí và nhiệt tình của cậu ấy với những quy định cứng nhắc trong doanh trại quân đội màu xanh lá cây không hề ăn khớp.





Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 11.09.2014, 20:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.09.2014, 16:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47:



Ra khỏi cửa phòng làm việc của lão Mã, nhất thời Trình Miễn không biết nên đi đâu.

Bông tuyết rơi xuống đập vào ô cửa sổ, leng keng vang dội. Người trong thao trường còn chưa tan hết, một số binh lính trẻ tuổi còn đang đứng ở đó tháo phù hiệu, huy hiệu trên mũ và quân hàm xuống. Bởi anh nhìn từ đây ra cho nên giống như đang nhìn một bộ phim câm. Ở khu vực ngoại ô thành phố C, thời tiết dưới mười mấy độ, lạnh cóng đến mức anh hơi lờ mờ hiểu rõ. Trình Miễn đứng ở đó một lúc, ánh mắt hơi nhíu lại, cả người mới phục hồi tinh thần.

Lúc này, anh nhớ tới câu nói mà trước kia Từ Nghi hay nói với anh: không nên suy nghĩ vấn đề quá đơn giản. Khi đó anh không để ý lắm, còn cười anh ta là dày dặn kinh nghiệm quá. Bây giờ nhìn lại, là anh quá ngu ngốc, quá ngây thơ rồi, cho nên bị đánh đến không kịp trở tay.

Nhưng mà mặt mũi của chính anh bị quét sạch cũng không sao. Những binh lính dưới tay anh kia nên đi đâu, đó mới chính là mấu chốt.

Trình Miễn hít sâu một hơi, dùng sức vuốt vuốt mặt, dùng tốc độ nhanh nhất khôi phục tinh thần. Khẽ bóp cái mũ đang đội trên đầu, khi anh đang muốn quay về đại đội trinh sát, xoay người một cái thì nhìn thấy Tống Hiểu Vĩ đang đứng ở trên hành lang.

Nhìn tư thế đó cũng không biết là đợi bao lâu rồi.

Trình Miễn ngẩn ra, bước nhanh đến. Khi đi đến trước mặt cậu ấy, nhìn thấy tư thế quân nhân thẳng tắp cao lớn của Tống Hiểu Vĩ, anh lại không biết nói gì nữa.

Đối với bọn họ mà nói, tin tức này cũng quá bất ngờ, trong tiềm thức anh vẫn cho rằng binh lính ưu tú như vậy, nhất định việc ở lại sẽ không có vấn đề cho nên chưa bao giờ nghĩ tới việc cậu ấy có thể sẽ phải rời đi. Cho dù thời gian trước khi sát hạch chuyên ngành, biểu hiện của Tống Hiểu Vĩ cũng không cần suy nghĩ, anh cũng cho rằng trước khi xây dựng nền tảng ở đây, Tống Hiểu Vĩ muốn ở lại đội cũng không phải là việc khó. Hơn nữa khi bình bầu dân chủ, các chiến sĩ đều nhất trí nói Tiểu đội trưởng Tống được, điều này là vô cùng hiếm hoi trong đại đội.

Là một quân nhân, anh không nghĩ ra lý do gì để không giữ cậu ấy lại. Cho nên vào giờ phút này, Trình Miễn có chút không biết nên làm thế nào để đối mặt với Tống Hiểu Vĩ.

Ngược lại Tống Hiểu Vĩ lại quay về phía Trình Miễn thản nhiên cười một tiếng, giơ tay lên thi hành quân lễ: "Đại đội trưởng."

Nhìn dáng vẻ gượng cười của cậu ấy, Trình Miễn cảm thấy hết sức chua xót. Vốn lời muốn nói được đảo quanh đầu lưỡi bao nhiêu lần để chuẩn bị cho tốt, cuối cùng khi nói ra khỏi miệng lại là lời anh không muốn nói nhất: "Tống Hiểu Vĩ, xin lỗi, không thể giữ cậu lại được."

"Đại đội trưởng, anh đừng nói như vậy!"

Trước khi đến, Tống Hiểu Vĩ cũng có một bụng lời muốn nói, nhưng khi vừa nói ra câu nói đó thì nghẹn lại. Vừa rồi khi tuyên bố mệnh lệnh, có lẽ là ở trong gió lạnh quá lâu cho nên đầu óc của cậu cũng hơi trì trệ, hoặc là cậu đã sớm cảm thấy như vậy, cho nên cảm giác của cậu cũng không quá mãnh liệt. Mà lúc này, Trình Miễn chỉ dùng một câu nói như vậy đã đánh cậu trở về nguyên hình.

Cậu không thể ở lại, thật sự không thể ở lại. Lần này, cậu thực sự phải rời đi rồi.


"Đại đội trưởng, anh ngàn vạn lần đừng nói như vậy. Nói thật, tôi đã chuẩn bị tư tưởng rồi." Tống Hiểu Vĩ lấy tay xoa xoa khóe mắt, lau hết cảm giác hơi ẩm ướt, khàn giọng nói, "Cho nên anh ngàn vạn lần đừng nói như vậy."

Đây chính là binh lính của anh, hiền lành, nói năng cẩn trọng, không biết ăn nói, cứ lặp đi lặp lại mấy câu như vậy, chính là sợ Đại đội trưởng là anh tự trách. Trình Miễn nghiêng người sang, thật sự không dám nhìn vào mắt cậu ấy, chỉ giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai của Tống Hiểu Vĩ.

Vào giờ phút này, đây là cách an ủi duy nhất mà anh có thể làm.

Sau khi xác định được binh sĩ xuất ngũ, còn một đống sự việc cần thủ trưởng đến sắp xếp. Vậy mà sau khi từ phòng làm việc của lão Mã trở về, Trình Miễn lại nhốt mình vào kí túc xá. Rót một chén nước để lên bàn, bản thân anh ngồi trên mép giường, ngẩn người nhìn hơi nóng bốc lên.

Trình Miễn cảm thấy bản thân thực sự cần yên lặng một chút, mặc dù bây giờ rất không đúng lúc.

Không biết trải qua bao lâu, Từ Nghi đẩy cửa vào. Anh ta nhìn Trình Miễn, đi đến bên bàn rồi chạm vào chén nước, thấy nước đã lạnh ngắt thì lại rót một chén nóng, bỏ vào trong tay Trình Miễn.

Trình Miễn bỗng bị nước nóng làm bỏng, chỉ hơi nhướng lông mày, cầm cái chén trong tay một lúc mới đặt xuống bên cạnh chân.

"Trở lại bình thường rồi hả?"

Từ Nghi ngồi xuống bên cạnh bàn, rút tờ giấy nháp ra, vừa viết vừa nói: "Bình tĩnh rồi thì chúng ta trao đổi một chút.”

"Trao đổi cái gì?" Trình Miễn nhìn cậu ta.

"Năm nay đại đội chúng ta có nhiều người rời đi, đều là mấy binh sĩ tốt, trong đó còn có hai người đảm nhiệm chức vụ tiểu đội trưởng. Đi lần này chắc chắn sẽ mang đến việc lòng người không yên, cho nên mình nghĩ lễ tiễn chân năm nay có thể làm long trọng một chút không, kinh phí trong đại đội thì không đủ cho nên chỉ có cậu với mình bỏ tiền ra. Như thế nào?"

"Không có ý kiến."

Từ Nghi gật gật đầu: "Có người thân của mấy lão binh giải ngũ cũng theo quân rồi, cần phải dọn nhà, chúng ta có thể sắp xếp binh sĩ và xe. Đến lúc đó khi mở tiệc chia tay, mời cả người thân của Tống Hiểu Vĩ đến, mọi người tụ tập lại một lần cuối cùng, để lính của Tiểu đội trưởng Tống cũng trông thấy chị dâu. . . . . ."

Bên này Từ Nghi nói liền một mạch, bên kia Trình Miễn cũng chỉ đáp lại bốn chữ: "Cậu sắp xếp đi."

Từ Nghi bật cười: "Trình Miễn, không phải mình đến để nghe cậu đọc Tam tự kinh, bàn bạc cho thật tốt có được không?"

Trình Miễn cũng biết bây giờ không phải là lúc buồn bực, anh ngồi dậy, nói với Từ Nghi: "Làm theo lời cậu nói đi, cậu là chỉ đạo viên, chuyên làm nhiệm vụ công tác chính trị, so với mình thì sẽ thấy tình đạt lý hơn."

Từ Nghi dừng đầu bút lại, cười tự giễu một tiếng. Trái tim ai không thấu tình đạt lý, đều là binh lính của mình, cũng chỉ là không có bản lĩnh giữ lại cho nên mới muốn từ những nghi lễ này tìm lại một chút thể diện.

Anh ta nhìn về phía Trình Miễn, "Thành thật mà nói, kết quả ngày hôm nay mình có chuẩn bị tâm lý hơn so với cậu. Nhưng Trình Miễn à, dù là cậu thì mình cũng muốn nói ra thực tế, mình còn một câu muốn cậu lĩnh ngộ —— cậu không giữ được không chỉ một người, năm nay cậu đưa một người đi, sang năm cậu còn phải đưa một người nữa, đến cuối cùng, chính cậu cũng không biết thẹn với bao nhiêu nhân tài."

Cộng tác hai năm nay, Trình Miễn ít khi nghe Từ Nghi nói lời "thật lòng" như vậy, không khỏi cảm thấy ngoài ý muốn. Cũng không dễ dàng để Chỉ đạo viên Từ động lòng như vậy, Đại đội trưởng Trình luôn nói lòng dạ anh ta cứng rắn như sắt đá, ngay cả chính anh cũng hoài nghi cái thứ đang đập trong lồng ngực kia có phải là cục sắt hay không.

Nhắc tới năng lực chịu đựng, đúng là anh ta không so được với Trình Miễn. So với anh, anh ta chỉ ít hơn một chút khờ dại, so với anh thì sớm bị thực tế khuất phục hơn thôi. Bây giờ nghĩ lại, chỉ có thể nói chuyện an ủi anh, trong lòng anh ta chuẩn bị một chỗ, nơi đó để nhớ kỹ mỗi một người bị nơi này quên lãng.

Sau khi nghe xong lời nói của Từ Nghi, Trình Miễn trầm mặc rất lâu, mới nhẹ giọng nói: "Mình hiểu rồi."

Sắp xếp xong cảm xúc, đầu tiên Trình Miễn thu xếp tất cả công việc của bản thân, sau đi tìm mấy lão binh sắp giải ngũ tâm sự.

Anh tìm Trương Lập Quân đầu tiên, bởi vì theo anh, đây là binh lính khiến đại đội trinh sát bọn anh rất đau đầu, vốn đã không quá tuân theo kỷ luật, sau lại có chuyện đánh nhau đến huyên náo xôn xao. Mà cậu ta lại là binh lính cấp dưới của Tống Hiểu Vĩ, anh sợ Trương Lập Quân bởi vì nhất thời xúc động, ấm đầu tìm cớ gây sự.

Cũng không nghĩ đến, khi Trình Miễn tìm được cậu ấy, tiểu tử này đang ở trong nhà ăn, làm động tác đảo đảo muôi lớn để xào thức ăn, trên đầu đội lệch một chiếc mũ đầu bếp, là một dáng vẻ mạnh mẽ khác. Thấy Trình Miễn tới, cậu ta nhe răng cười với anh một tiếng.

"Đại đội trưởng, hôm nay em xuống bếp, để anh nếm thử món ăn Sơn Đông chính gốc một lần."

Trương Lập Quân vẫn mặc cả bộ quân phục huấn luyện, nếu không phải trên vai cậu ta không có quân hàm, sợ là Trình Miễn không nhìn ra cậu ta đã xuất ngũ.

Rướn người vào trong nồi xào thăm dò thăm dò một chút, Trình Miễn nói với trưởng ban cấp dưỡng lão Chu: "Sao lại để cậu ấy xào vậy?"

Lão Chu vung vung tay: "Sáng sớm tiểu tử này đã chạy đến cằn nhằn cả buổi, lỗ tai của tôi đây nghe sắp thành kén rồi, nghĩ thầm cậu ta muốn thể hiện thì thể hiện đi, dù sao đội chúng tôi có một binh sĩ về thăm gia đình còn chưa có kết thúc, tôi đây còn thiếu một tay."

"Vậy anh phải quan sát cẩn thận nhé." Trình Miễn cười giỡn nói, "Thức ăn để bảo đảm sức chiến đấu, đừng để tất cả mọi người trong đại đội ăn món ăn này của cậu ấy lại xảy ra vấn đề gì đó."

Lão Chu cười ha hả, nói tất nhiên. Trương Lập Quân không phục, chậc chậc: "Đại đội trưởng, đừng coi thường em. Sắp phải đi rồi, em bảo đảm với anh, từ khi em đến quân đội, chính là toàn tâm toàn ý muốn vào ban cấp dưỡng để vung mạnh muôi lớn đấy!"

"Được rồi, chờ cậu áo gấm về làng thì làm tròn giấc mơ làm đầu bếp đi, dù sao thì cũng sắp rồi." Trình Miễn bị cậu ta chọc vui, "Bây giờ đi ra ngoài với tôi, tôi muốn nói với cậu mấy chuyện."

Trương Lập Quân giao muôi lớn cho người khác, gỡ tay áo xuống rồi vuốt phẳng rồi mới đi ra theo Trình Miễn.

Trình Miễn liếc mắt nhìn cậu ta. "Không làm lính nữa, ngược lại lại bắt đầu chú trọng tác phong quân đội rồi hả?"

Trương Lập Quân cười ngây ngô: "Đại đội trưởng, đừng nói vậy. Bình thường trong hoàn cảnh này lại không cảm thấy có cái gì, một khi thoát khỏi, ngược lại cực kỳ chú ý. Hơn nữa, em cũng là chịu sự đào tạo và rèn luyện 4~5 năm trời trong quân đội, một ngày chưa rời đi, em sẽ yêu cầu bản thân nghiêm khắc áp dụng điều lệ một ngày!"

Trình Miễn nở nụ cười, nhìn binh lính trẻ tuổi ở trước mặt anh, quân hàm vừa bị tháo xuống nên hơi có vẻ không được tự nhiên, nghiêm túc mà nói, giờ phút này anh đã không phải là đại đội trưởng của cậu ta, anh không cần phải áp đặt quan hệ cấp dưới để tạo quyền uy đến nói chuyện với cậu ta. Rốt cuộc, bọn họ có thể nói chuyện giống như một người bạn cũ vậy.


"Hành lí về nhà đã thu dọn xong chưa?"

"Có cái gì để thu dọn đâu? Em chỉ muốn biết, trong doanh trại có cái gì có thể để em mang về, đều nộp lên hết rồi!" Nói đến đây, Trương Lập Quân có hơi tức giận.

Vậy quân đội cũng là một trong những nơi không hợp tình người quá, nhưng khi đối mặt với Trương Lập Quân, Trình Miễn cũng không thể nói như vậy.

"Mới vừa rồi không phải còn nói một ngày ở quân đội coi như một ngày là binh lính, sao bây giờ lại oán trách vậy?" Trình Miễn đưa tay sửa sang lại cổ áo của cậu ya, "Trên bảng nội quy đã ghi rõ ràng, cậu thông cảm một chút đi."

"Em biết rõ."

Đầu Trương Lập Quân gục xuống. Cậu cũng chỉ là oán giận ngoài miệng, cậu luyến tiếc quân trang đẹp đẽ mà oai hùng này, nhưng cũng hiểu rằng, bộ quân trang này chỉ có thể mặc ở đây, tài năng mới ý nghĩa có chân chính.

"Trương Lập Quân, mấy ngày nữa sẽ phải rời khỏi nơi đây rồi, tôi có thể có một yêu cầu với cậu không?"


Trương Lập Quân đứng nghiêm theo bản năng: "Đại đội trưởng, anh nói đi."

Trình Miễn cười nhìn cậu ta: "Mặc dù bình thường cậu cũng là người hay tạo phiền phức trong đại đội, nhưng Tiểu đội trưởng Tống của các cậu vẫn nói cậu là một binh lính tốt, tôi cũng cho là như thế. Hiện tại, cậu phát hãy huy hình tượng binh lính gương mẫu, dẫn dắt những lão binh xuất ngũ khác, giữ vững sự nhiệt tình khi tham gia quân ngũ đến ngày đó, được không?"


Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 14.09.2014, 09:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danierose, Hoàng Thanh Vân, Le Thanh, Mai Hoài Thương, Ngaanh2410, Nhímthui1102, Ruby0708, vantruong, Ân Ngọc và 413 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

14 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

19 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 238 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 314 điểm để mua Nơ đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 390 điểm để mua Nhân Mã Nam
Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.